The Soda Pop
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Chuyện tình ở trường học pháp sư phần 2 - trang 1

Chap 1: Nỗi nhục của Hoàng Gia

-Emi, Ryan cả hai hôm nay chính thức trở thành Pháp sinh, cố gắng nhé! – Mẹ tôi mỉm cười trìu mến.

-Con biết rồi! – Anh tôi đáp cộc lốc rồi ra ngoài.

Đương nhiên là tôi không thể học tập anh điều đấy được, tôi còn chờ lời chúc của ba nữa. Thế nhưng ba tôi vẫn ngồi yên, ông nhìn tôi với đôi mắt sâu nhưng chẳng nói gì. Có lẽ ông nghĩ tôi sẽ hiểu những lời ông muốn nói qua ánh mắt thế nhưng tôi biết mình không đủ khả năng. Tôi thấy thật hụt hẫng.

Để làm phấn chấn tinh thần tôi nở một nụ cười thật tươi để chứng minh tôi sẽ không làm ba mẹ thất vọng rồi sách cặp chạy vội theo anh tôi, giọng ý ới:

-Anh hai, đợi em với!

Mặc cho tôi gọi khàn cả cổ, anh vẫn phi thân đi, bỏ mặc tôi đi một mình. Tôi chẳng còn cách nào hơn ngoài việc tiếp tục bước, tôi không thể nào bay như anh.

———————-

Mẹ tôi nói, trường Shamans là nơi bố mẹ gặp nhau và nảy sinh tình cảm thế nên tôi thấy háo hức, tôi muốn biết về nơi bố mẹ tôi có đầy ắp kỉ niệm.

-Lớp ta có vẻ đã họp mặt đủ rồi đấy! Tự giới thiệu bản thân nào trước tập thể lớp nào! – Cô giáo trẻ tươi cười đưa ra lời đề nghị.

Từng người từng người một đứng lên giới thiệu, họ nói về tên tuổi, sở thích, tính tình. Tôi hy vọng nhờ việc này tôi sẽ làm quen được nhiều bạn.

-Sawada Ryan, 16! – Anh nói vỏn vẹn vài từ rồi ngồi xuống.

Sau khi anh trai tôi giới thiệu, tôi nghe loáng thoáng được vài câu xuýt xoa, khâm phục về anh tôi. Điều đó làm tôi phổng mũi, tôi và anh tôi là sinh đôi cơ mà, tôi được thơm lây rồi!

Buổi đầu tiên chỉ là làm quen trường lớp chứ không học gì cả. Tôi đã cảm thấy đói vì bây giờ là 11h30’ nhưng bóng dáng của anh tôi vẫn bặt tăm. Tôi chán nản một mình đến căntin, chọn cho mình vài món ưa thích rồi tìm một bàn nào đó đông người để mở miệng làm quen:

-Cho mình ngồi cùng được chứ?

Đáp lại câu hỏi của tôi là những ánh mắt kì thị, chẳng có ai là thân thiện cả. Biết họ ngầm không đồng ý, tôi đành bước đến bàn khác. Khoảng cách giữa tôi và họ đủ làm tôi nghe rõ những lời bàn tán:

-Cô ta là công nương Sawada hả?

-Sao chẳng có chút phong thái nào thế?

-Có thật là em gái sinh đôi với công tước Sawada không vậy?

Tôi mặc kệ những lời nói kia, chỉ chăm chú vào việc nghiền nát thức ăn. Tôi đã tưởng khi thoát ra khỏi chốn Hoàng gia giả tạo, tôi sẽ không còn phải nghe những lời này nữa thế nhưng sự thật đã chứng minh: tôi đã lầm!

Tôi là công nương, sinh ra trong một gia đình quyền thế. Ba tôi la Sawada Shin – vị điện hạ tối cao của giới Pháp sư, mẹ tôi là con gái của một tướng quân Kị pháp, tuy ông đã mất cách đây 2 năm nhưng tầm ảnh hưởng và công lao của ông để lại cũng đủ bịt miệng thiên hạ, anh trai tôi – người được thừa hưởng sức mạnh từ ba nên người đời khâm phục cũng là lẽ đương nhiên. Còn tôi ấy à, nếu như không có cái họ Sawada liệu tôi có thể tồn tại ở cái thế giới này không?

Những năm đầu đời, tôi rất hạnh phúc và hồn nhiên với thế giới xung quanh. Cho đến khi tôi đủ nhận thức thì tôi bắt đầu căm ghét chính tôi bởi vì tôi là một thứ bỏ đi không hơn không kém. Trong gia đình, ai cũng tài giỏi, điều đó làm tôi thấy lạc lõng. Bởi vì tôi không-phải-là một-Pháp-sư-đúng-nghĩa. Tôi không có bất cứ nguyên tố nào tượng trưng, tôi không có bất cứ sức mạnh nào để phòng vệ, tôi cũng chẳng có năng lực gì đặc biệt và càng không giống một người có dòng máu Hoàng gia. À quên, tôi cũng có thứ đáng để khoe đấy, đó là tôi không có cảm giác đau, tức là dù bị thương thế nào đi nữa tôi cũng không cảm thấy đau. Đây có thể gọi là được cái này mất cái kia không?

-A! Anh hai! – tôi mừng rơn, vẫy vẫy cái tay để anh biết.

Không nhanh không chậm, anh tôi bước đến nhưng anh không ngồi xuống mà chỉ ghé sát tai tôi, nói:

-Đừng có vẽ bẩn lên mặt anh! – Nói xong bóng anh cũng hoà lẫn vào đám đông trong căntin tấp nập.

Tôi chết lặng, muốn khóc mà không thể khóc. Ngay cả anh trai tôi cũng ruồng bỏ tôi luôn rồi! Có vẻ như bây giờ tôi mới biêt, tất cả mọi người đều coi tôi là….nỗi nhục của Hoàng gia.

Chap 2: “Quỳ xuống cho ta!”

Vì không thể bay nên tôi đã nghe lời mẹ sống ở kí túc xá của trường. Mẹ tôi đúng là hiểu tôi hơn ai hết, bà chọn cho tôi một căn phòng nằm ở một nơi yên tĩnh, xung quanh có nhiều cây cối vây quanh. Tôi sẽ sống an phận ở đây hết 3 năm, sống sao cho ý nghĩa.

“Cạch”

Tiếng cách cửa gỗ ma sát phát ra, một cô gái dễ thương bước vào với một túi hành lí cùng vô số đồ lỉnh kỉnh. Tôi nghĩ đó là bạn cùng phòng của tôi.

Có vẻ như đối phương chưa nhận ra sựcó mặt của tôi, cô ấy hồn nhiên làm động tác cổ động tình thần rồi gật đầu hài lòng. Hành động ấy khiến tôi không thể nào không phì cười, cô ấy tạo cho tôi một cảm giác rất thoải mái. Có vẻ như cô ấy bị tiếng cười của tôi làm chấn kinh, khuôn mặt cô ấy biến đổi từ màu này sang màu nọ, từ kinh ngạc đến ngượng ngùng, cuối cùng cô ấy nở một nụ cười thật tươi, xoè bàn tay ra và nói:

-Làm quen nhé! Mình là Hondo Akêmi!

-Uh, Mình là Sawada Emi! – Bằng một cách rụt rè, tôi nắm lấy bàn tay của cô ấy. Thật hạnh phúc, cuối cùng thì cũng có người không kì thị tôi, cuối cùng thì tôi cũng có bạn rồi.

Tối đến, cả tôi và Akêmi đều không ngủ, chúng tôi tâm sự, tám những chuyện vẩn vơ. Tôi chợt nhận ra cô bạn của tôi cũng rất cô độc…..giống hệt như chính tôi vậy.

————————

Sáng hôm sau.

-Cả lớp thực hành theo lí thuyết đã học nhé! – Cô giáo đưa ra đề bài và nhắn nhủ Pháp sinh.

Tôi đứng lặng, mím môi thở dài. Tôi ghét thực hành pháp thuật, đơn giản vì tôi không có khả năng làm điều đó, một lần nữa tôi lại phải đối mặt với sự bỏ rơi, sự lạc lõng.

Nếu như tôi không phải là em sinh đôi của anh tôi thì có lẽ tôi sẽ nghi ngờ huyết thống của mình, nghi ngờ ba mẹ hiện giờ của mình không phải là những người sinh ra mình và nghi ngờ mình không phải là một Pháp sư.

-Emi!

-Eh?

-Đến lượt em rồi!

-Em…..

Như chợt nhớ ra điều gì, cô giáo bối rối nhìn tôi:

-Cô xin lỗi, em chỉ cần quan sát thôi!

Tôi cúi đầu, kìm nén những giọt nước mắt. Tôi cảm nhận được, cả thế giới đang cười nhạo tôi, họ cho tôi là con ngốc.

Nếu như tôi sinh ra trong một gia đình tầm thường hơn thì có lẽ nỗi nhục sẽ được giảm bớt. Đúng như anh tôi nói, tôi đang vẽ bẩn lên mặt anh có điều không chỉ vẽ riêng mình anh, tôi còn vẽ bẩn lên cả gia đình tôi nữa. Thật xấu xa, đáng ra tôi không nên có mặt trên đời này. Tôi đang nghĩ vậy và có lẽ là những người khác cũng nghĩ như thế.

“Pặp”

Một bàn tay nhỏ nắm chặt lấy bàn tay tôi, tôi giật mình ngẩng đầu, một nụ cười ấp áp đã đập vào mắt khiến suy nghĩ ban nãy của tôi tan biến đi như chưa từng có. Tôi cười đáp lại, hít một hơi thật sâu để giữ lại bình tĩnh, ít ra thì vẫn có người quen tâm tôi như Akêmi chẳng hạn.

—————-

Tiết thực hành qua đi, ai cũng ngước lại nhìn tôi với ánh mắt đầy sự xem thương. Tôi mặc kệ, không để tâm đến điều đó nữa. Vui vẻ cầm tay Akêmi, chúng tôi quyết định đến khuôn viên của trường thăm thú. Thế nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng muốn ngừng. Vừa bước đến ngưỡng cửa Akêmi đã đụng phải một cô nàng xinh đẹp đến yêu kiều nhưng rõ ràng đó không phải là sự vô tình, cô nàng kia đã cố ý.

Nếu không nhầm thì cô ta là một quận chúa ở phía Tây, tên gọi thì tôi không nhớ nhưng thân phận thì cũng xếp vào loại quý tộc.

-Xin lỗi! – Akêmi hạ mình, cúi đầu theo phong cách một cô gái truyền thống.

Tưởng chừng mọi việc chỉ có thế nhưng khi chúng tôi định bước đi thì cô ta lại cố tình chắn đường. Tôi bực mình, rõ ràng là cô ta gây chiến.

-Còn có chuyện gì sao? – Tôi hỏi.

Cô ta nhìn tôi chằm chặp ra vẻ khinh thường.

-Có gì đâu, công nương! – Cô gái đằng sau cô ta lên tiếng.

Hừ, nhấn mạnh hai từ cuối à. Nhìn tôi thấy ngứa mắt sao?

-Tôi khônghỏi….- Tôi còn chưa kịp nói hết thì vị quận chúa kiêu sa kia đã cướp lời:

-Ta không cần một lời xin lỗi từ loại thấp hèn như cô ta – đôi mắt cô nàng liếc Akêmi một lượt rồi phán – hơn nữa….

Tôi tức giận thật rồi. Không những cướp lời tôi, cô nàng quận chúa này còn lăng nhục người bạn duy nhất của tôi nữa. Sự phẫn nộ dâng trào, tôi trả đũa bằng cách cắt ngang câu nói của cô ta:

-Câm miêng!

-Ngươi…..ngươi….- cô nàng sửng sốt, không nói ra được một câu hoàn chỉnh.

-Ngươi? Quận chúa có biết mình đang nói với ai không? Tuy đây là trường học nhưng không có nghĩa là cô có thể lộng hành vô phép.

-Ta……

Tôi bật cười, tiếp tục lấn tới. Khả năng nói xoáy người khác của tôi chỉ xếp sau anh tôi thôi, bởi vì đây là điểm mà tôi được thừa hưởng từ người ba yêu quý.

-Quỳ xuống cho ta!

Tôi biết giờ tôi đang là trung điểm nhưng dù gì tôi cũng là công nương, tôi không cho phép kẻ khác hạ nhục mình và bạn mình như thế. Tôi phải mạnh mẽ để bảo vệ những người yêu thương tôi. Tôi nhận ra tiếp tục chịu đựng chỉ là một hành động ngu xuẩn mà thôi.

Dù rất căm tức nhưng cô nàng quận chúa kia cũng phải quỳ xuống, hạ mình xin lỗi. Tôi hất mặt, chẳng thèm liếc qua cô ta một cái. Xoay gót bước đi, tôi bỏ qua những ánh mắt sửng sốt hướng về tôi như chưa có chuyện gì xảy ra.

Chap 3: Niềm kiêu hãnh của Kị pháp.

Không biết mắt trong người khác tôi là người thế nào nhưng theo nhận định của riêng tôi thì tôi là một kẻ hướng nội. Không phải tôi tự tạo ra vỏ bọc hay kiêu kì mà với lí do mọi người đã biết rõ ấy. Ngoài việc nói chuyện với Akêmi tôi chỉ còn cách đọc sách và dần dà tôi đã trở thành một con mọt sách không hơn không kém.

Mẹ nói tôi nên làm quen với nhiều bạn, mở lòng ra. Nếu may mắn tôi sẽ tìm được một nửa của mình. Thế nhưng giờ thì sao nào, tuổi thanh xuân của tôi sớm muộn cũng sẽ bị chôn vùi trong những giá sách thư viện mất. Tôi đã từng ghen tỵ với mối tùnh của ba và mẹ, nó thật khiến tôi ngưỡng mộ và ao ước. Thế nhưng bao giờ mẹ cũng hất tự tin nói trên đời chỉ có duy nhất một cuộc tình như thế thôi và tôi nghĩ nó là đúng bởi vì trên đời này đào đâu ra một người giống ba? Con trai như thế chết cả rồi! À không ý tôi là ngoài ba và anh tôi ra. Mà tôi đang nghĩ cái gì vậy trời? Có phải chán quá nên tự kỉ không?

Xua đi cái ý nghĩ vẩn vơ trong đầu, tôi bước nhanh về phía thư viện. Chọn cái bàn thật khuất, tôi hăng hái đặt chồng sách lên bàn và hăm hở đọc dòng chữ đầu tiên. Đối với tôi, mỗi lần đọc sách thì đọc dòng chữ đầu là thích thú nhất! Cứ như kiểu mình mở cửa sổ và gió lập tức lùa vào ấy. Nhưng tôi chưa kịp đọc một chữ thì…..

-Oh, em gái sinh đôi của Ryan đây sao?

Tôi bực tức ngẩng đầu lên, giây phút hạnh phúc ngắn ngủi đã bị kẻ này phá nát. Chắc cũng lại định gây chuyện chứ gì. Thế như chẳng những không sợ bộ mặt của tôi, hắn còn tiến sát hơn nữa, ra vẻ ngắm nghía rồi phán:

-Công nhận là rất giống nhau, nhất là cái mặt.

Tôi thu lại bộ mặt bực tức, nhìn người trước mặt đầy e dè. Đương nhiên là giống nhau rồi. Chúng tôi là anh em sinh đôi cơ mà. Hoá ra tên này không phải đang chọc ngoáy tôi. May thật!

-Thật à? – Tôi làm bộ hỏi.

Sau câu nói này, khuôn mặt của tên phá đám lập tức biến đổi làm tôi lạnh cả gáy, trông nó gian khiếp được, nhất là cái điệu cười phát ớn của hắn. Sao tôi thấy nó giống điệu cười của ba trước khi quyết định cắt tiền tiêu vặt của tôi khi tôi phạm lỗi vậy trời? Ghê quá!

-Uh, cái mặt đều đần đần giống nhau! Mắc cười không chịu được!

Hừ, tôi quá chủ quan để rồi. Tên này muốn chết nên mới dám xúc phạm anh tôi và tôi. Cái mặt đần đần? Mắc cười? Vậy mặt hắn có lẽ giống mặt ngựa. Tôi lướm hắn đến suýt rách cả mắt, đừng lầm tưởng tôi lầm lì trên lớp mà nghĩ tôi dễ bắt nạt. Dòng họ Sawada, ai cũng là cáo già hết (t/g: đúng, đúng) Đụng đến tôi thì được nhưng chạm đến anh tôi thì, xuống địa ngục đi!

-Cô không biết đau mắt à?

Không thèm trả lời câu hỏi của anh ta, tôi xì một cái rõ dài rồi ra vẻ bình thản:

-Tôi hỏi anh một câu được không? – Tôi cười trong bụng, trả lời xong câu này là tên khốn này chết chắc.

Thế nhưng tôi lại xém té ngửa khi anh ta cười tà rồi trả lời:

-Cô vừa hỏi xong rồi!!

-Vậy hỏi hai câu được không?

-Cô vừa hỏi câu thứ hai đó!

-Vậy thì bốn câu nhé? – Nộ khí của tôi bắt đầu tăng.

-Hết rồi!

-Chỗ nào? – Tôi la lên, đó mới là câu số 3.

-Đó! Cô vừa hỏi đấy

-“…………” – Điên rồi, tôi muốn điên thật rồi. Tên khốn này dám chơi tôi. Quán quân à nhầm á quân nói xoáy mà lại bị tên khốn này chơi xỏ sao? Không đời nào!

-Anh chỉ cần trả lời có hoặc không thôi! Bố mẹ anh có biết anh là gay không? – Tôi chuẩn bị ngắm khuôn mặt lúng túng của hắn. Hehe, cho dù trả lời là có hay là không thì cũng tự thừa nhận bản thân mình là gay. Tôi tự phục mình quá.

-Có hoặc không thôi! – Chẳng tỏ vẻ gì là lúng túng, hẳn ta tỉnh bơ trả lời.

Lần này tôi thật sự ngã ghế rồi. “Ma trận” có một không hai của tôi, huhu tên này phá mất rùi. Tôi không chịu đâu!

-Ý anh là gì?

-Cô nói tôi chỉ cần trả lời “có hoặc không thôi” cơ mà! Đấy, trả lời rồi đấy!

Tôi muốn giết hắn, muốn giết hắn nhưng lực bất tòng tâm. Nhỡ may hắn dùng pháp thuật làm tôi bay vào giá sách rồi viện lí do là luyện tập pháp thuật thì sao? Hắn là Pháp sư thật đấy, còn tôi thì ngoài tài chém gió ra thì chả có gì. Nuốt cực tức thôi, phải rồi….hít thở nào….(t/g: =.=).

Thế nhưng hắn vẫn chẳng chịu buông tha tôi mà tiếp tục lấn tới:

-Cái mặt trông đã đần hoá ra bên trong cũng thế nhỉ?

Lại cái điệu cười đấy. Trêu chọc tôi xong, hắn bước đi như chưa có chuyện gì. Tôi hộc máu mà chết mất thôi. Tôi nguyền rủa hắn thực sự là gay, thực sự là gay! AAAAAAAAA.

Vì bị tên khốn không quen biết đó chọc tức nên bây giờ dù cố thế nào tôi cũng không thể tập trung gặm sách được nên đành hậm hực về phòng nghiên cứu “ma trận”. Nếu không phục thù tôi không phải là tôi.

Căn phòng nhỏ hiện ra dưới ánh nắng chiều và ….một mùi khét nồng nặc. Tưởng có cháy nhà tôi đã vội xách xô nước gần chậu cây cảnh xông vào và đập vào mắt tôi là cái chảo có chứa ít dầu ăn bị khét lẹt, bên cạnh là Akêmi với con dao trong tay, cô nàng đang ra sức chặt chém một con cá, thế nhưng chẳng chúng phát nào. Con cá sợ chết vẫn cứ giãy đành đạch và sắp sửa nhảy xuống sàn nhưng ngay lúc đó…..

“Chạnh”

Đầu con cá đã phải nói lời tạm biệt với cái thân vì con dao trong tay …tôi. Bởi vì ngay thời điểm con cá sắp nhảy xuống sàn tôi đã ném phăng cái xô ra ngoài, nhanh nhẹn vớ lấy can dao gần nhất và…..trật tự mổ cá mà tôi được học đã đảo lộn hoàn toàn. Đây gọi là giật thớt chặt cá!

Ở bên cạnh, Akêmi nuốt nước bọt cái ực, có thể vì “dao đạo” của tôi làm cô ấy choáng. Biết làm sao được, hiện tại tôi đang rất tức mà.

- Bạn làm sao vậy? – Như nhận ra sự khác thường,

Akêmi rụt rè hỏi.

- Gặp phải một tên điên vừa trốn trại. Mình hận không thể lột da hắn

- Á, biết rồi. Hắn ở đây là con trai phải không?

Tôi liếc Akêmi đầy bực tức kèm theo một thông điệp như kiểu: “bạn mà nói nữa thì bạn sẽ giống con cá kia đấy!”.

Và Akêmi là bạn thân của tôi nên cô ấy hoàn toàn hiểu những gì tôi nghĩ thế nên không phát ra câu nói nào nữa, chỉ tiếp tục loay hoay với con cá và cái chảo.

Tôi hậm hực kéo ghế ra ngồi và liên tiếp rót nước uống. Tôi có tật uống nước mỗi khi tôi cảm thấy bản thân mình không ổn, đại khái như mệt mỏi, chán nản, uất ức và tức giận. Nói là uống nước thì không đúng lắm, phải nói là tu mới đúng. Vì mỗi lần như thế bụng tôi lại căng đầy nước. Mẹ tôi nói đây là thói quen xấu nhưng tôi không thể nào sửa được, thế nên đành mặc kệ vậy.

-Thật tò mò đấy, ai có thể làm bạn tức giận cơ chứ?- Akêmi tìm cách gợi chuyện. Có lẽ cô nàng nghĩ tôi đã dập được lửa.

Tôi bĩu môi. Chẳng nhẽ tôi lại nói là đó là một tên con trai có phong thái của anh họ tôi, có đôi mắt ranh mãnh của anh tôi và điệu cười lạnh gáy của ba tôi à? Câu trả lời là No, never. Mà sao tôi có thể nghĩ hắn giống những người tôi yêu quý nhỉ? Tôi điên rồi!

Không thấy tôi trả lời, Akêmi tiếp tục mở miệng:

-Bạn thử kể xem nào, biết đâu mình biết người đó thì sao?

Tôi tiếp tục uống nước, cố đè cơn giận xuống rồi ngẫm nghĩ. Căn bản là tôi rất có ấn tướng về hắn nhưng mà tất cả bị ném vào sọt rác rồi. Thế nên tôi phải cố nhớ lại cái nhìn đầu tiên của tôi về hắn thì mới có thể miêu tả chính xác được. Trời ạ! Tôi ghét việc moi thùng rác lắm.

-Umk…hắn có một mái tóc đen rất đẹp, gương mặt cương nghị như Hwang Tae Kyoung trong You are so handsome, đôi mắt lạnh nhưng rất cuốn hút. Nói thật lòng thì rất đẹp trai.

-Vậy thì mình biết đấy là ai rồi! – Akêmi cười hìhì rồi lôi cả tá thông tin ra cho tôi. Khiếp! Đúng là bà tám chính hiệu mà.

Và thông tin về tên điên đó khiến tôi ngất trên cành quất. Hắn – tên điên trốn trại đó ý, tên là Sonozako Raito còn có tự là Jun, bằng tuổi tôi. Thế nhưng ….cái từ thế nhưng này làm tôi ghét quá. Hắn có thể nói là một niềm kiêu hãnh của giới Kị Pháp. 5 tuổi đánh bại quái cấp B, 6 tuổi đánh bại quái cấp A, 7 tuổi đánh bại 5 quái A*. Sinh ra trong một gia đình nhà võ nhưng về phần văn hắn cũng rất tuyệt vời. Đánh nhau, cưỡi ngữa, bắn tên, Kendo, Pháp thuật,…..hắn chẳng thiếu môn nào. Piano, ghita, harmonica, violin,…..hắn cũng giỏi nốt. Gia thế thuộc hàng quý tộc cấp cao, là con trai độc nhất, được trời ban cho cãi mã quá perfect, chẳng biết hắn đã đốn tim bao nhiêu thiếu nữ rồi. Nếu miêu tả hắn bằng hai từ thì là HOÀN HẢO, ba từ là RẤT HOÀN HẢO, bốn từ là TUỔI TRẺ TÀI CAO, …..Hơn nữa hắn là một trong ba người sở hữu 5 nguyên tố. Và quan trọng nhất, hắn và anh trai tôi là KÌ PHÙNG ĐỊCH THỦ.

Ha, giờ tôi đã hiểu nguyên nhân hắn chọc tức tôi rồi. Không thắng nổi anh tôi nên tìm tôi sao? Tôi ngẫm nghĩ rồi lại uống nước. Xem ra phải thay thế kế hoạch báo thù bằng kế hoạch chạy làng thôi (t/g: =.=). Nếu như để bị thua lần nữa tôi sẽ làm mặt anh tôi thành bánh bao mốc mất. ECCC, liên tưởng đến đó là tôi rùng mình rồi. No, no tôi thà làm con rùa rụt cổ chứ không chịu thế đâu. Hic, tên khốn đẹp mã. Tôi nguyền rủa hắn ta là Sonozaki! (t/g: Ai đã xem kamen rider W thì biết ngay nhé, ko thì tìm bác google nha!).

Chap 4: Số mệnh

Trời hôm nay mát mẻ, có nhiều mây và nhiều gió. Có thể nói đây là thời tiết mà tôi thích nhất thế nhưng khoé mắt tôi lại giật giật. Linh cảm cho hay, hôm nay tôi sẽ gặp xui xẻo. Không hiểu sao tôi lại liên kết chuyện này với cái tên điên trốn trại ấy nhỉ. Có khi nào hôm nay hắn sẽ lại tìm tôi kiếm chuyện không?

Vừa đi vừa nghĩ vẩn vơ thế nên tôi không cẩn thận tông vào một “bức tường”. Đó, thấy linh chưa? Rõ xui xẻo mà! Nhưng sao tường lại có mùi thơm và âm ấm nhỉ? Đang ngu ngơ chưa hiểu chuyện gì thì “bức tường” kia đột nhiên lên tiếng:

-Lại nằm mơ giữa ban ngày đấy hả?

Tôi giật mình, nhảy ra sau một bước rồi mới nhìn lại cục diện và đau khổ thốt lên:

-Anh… hai!

Nếu mà trong trường hợp khác tôi sẽ nhảy lên vì vui mừng khi gặp được anh hai nhưng ma ngay lúc này đây tôi lại muốn mình mọc ra một chân để chạy nhanh nhất có thể bởi vì….anh hai ghét nhất là người khác đụng vào mình, cho dù có là vô tình đi nữa.

Khẽ nuốt nước bọt, tôi chuẩn bị tâm lí chịu trận. Thế nhưng trái ngược với sự tưởng tượng của tôi, anh hai chỉ tiến lại gần và hỏi:

-Anh nghe nói hôm qua em gặp Sonozako Raito?

-Tên điên đó á! – Tôi buột miệng gào lên nhưng rồi cũng nhanh chóng bịt miệng mình lại. Anh tôi ưa sự hoàn hảo tuyệt đối và rất ghét người thô lỗ thế nên việc **** rủa người khác tôi cũng chỉ dám nói thầm trong bụng. Lấy lại phong thái, cốt cách theo chuẩn một vị tiểu thư, tôi ho khan vài tiếng rồi đáp: Chỉ là tình cờ gặp ở trong thư viện thôi!

-Tình cờ? Nhưng theo lời hắn nói thì không phải vậy!

Nghe xong câu này tôi cười hì hì nhưng trong bụng thì không ngừng rủa xả tên điên đó. Không ngờ sau khi cho tôi một màn thất bại thảm hại hắn lại đi khoe chiến công với anh trai tôi. Không biết cái vẻ mặt vênh váo của hắn sẽ biến đổi thế nào khi nói với anh tôi. Tự dưng bây giờ tôi muốn đập đầu tự tử quá.

-Emi, nụ cười của em trông kinh quá!

Lần này thì tôi hoá đá. Tự dưng thấy mình vô duyên quá đi. Anh tôi thật không hổ danh có thể giết người bằng lời nói mà. Sợ rằng khi chiến đấu, anh chưa cần ra đòn mà chỉ cần chọc ngoáy vài câu là địch đã chết vì tức đến phụt máu mũi ấy chứ.

-Đừng lại gần hắn, không được tiếp xúc, tránh gặp mặt, hạn chế nói chuyện, đừng bước đến ranh giới bạn bè và tuyệt đối….- anh tôi bước lại gần thêm và hạ giọng, cái giọng có thể đông cứng người khác: không được biết đến thứ gọi là tình yêu.

Tôi tròn mắt, nuốt từng lời. Nghe anh tôi nói tôi liền liên tưởng đến một căn bệnh truyền nhiễm nào đó có thể gây chết người. Liệu có phải tên điên đó mắc bệnh này nên anh tôi hoảng hốt bảo tôi tránh xa không nhỉ. Nếu thế thì càng tốt, tên đó chết tôi sẽ cười. Bạn? Yêu? Với tên điên đó á? Còn lâu đi! Hà hà, để chắc ăn tôi sẽ mua thêm cái khẩu trang, liệu có cần thêm gang tay tiệt trùng và mũ bảo hộ không ta? Biết đâu virus có khả năng phát tán cao thì sao? (t/g: phim kinh dị ngấm nặng vào đầu bé Emi rồi =_=)

Có vẻ như bộ dạng bấy giờ của tôi quá …phởn cho nên khuôn mặt anh tôi cũng trở nên vô cùng khó chịu.

-Đầu em lại chứa thêm đậu thối à? Lại nghĩ ra thứ ngớ ngẩn gì thế?

Tôi giật mình đến nỗi suýt cắn đứt lưỡi. Lấy lại vẻ mặt bình thường, tôi ưỡn ngực, kiêu hãnh:

-Em biết rồi!

-Em như thế này tốt hơn! – Anh xoa đầu tôi rồi bật cười, nhưng tôi thấy có chút gì đó gọi là xót xa trong mắt anh. Tôi ghét cảm giác này, nó như thể anh đang thương hại tôi vậy. Có lẽ vì tôi tự ti nên nhạy cảm chăng?

-Tốt hơn?

-Không có gì, nhớ lời anh đấy!

——————

Sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm. Tôi và anh có cùng huyết thống vĩ đại và cao siêu của Pháp sư. Có điều số mệnh của chúng tôi lại hoàn toàn trái ngược. Trong mắt tôi anh là người hoàn hảo nhất trong những người hoàn hảo, là ngôi sao sáng nhất trong các ngôi sao. Anh không chỉ là anh trai tôi mà còn là thần tượng của tôi, là đích đến mà tôi đang cố rượt đuổi.

Khi chúng tôi còn bé, tôi và anh đã thân thiết đến mức không thể thân thiết hơn, anh bảo vệ tôi và tôi núp bên cạnh. Anh là tấm khiến chắn bão thì tôi sẽ là người núp dưới tấm khiên. Tuổi thơ cứ thế qua đi cho đến khi chúng tôi đến thời điểm gọi là thời điểm hình thành huyệt pháp. Đúng như mong đợi, anh là người thừa kế huyết thống của ba. Còn tôi có huyệt pháp mờ đến mức gần như không thể nhìn thấy. Tôi cảm thấy sợ hãi mỗi khi thay quần áo vì phải nhìn huyệt pháp kinh dị ngay trước lồng ngực trái, nó khiến tôi cảm thấy mình bị nguyền rủa và bản thân mình không bình thường. Bánh xe số mệnh vẫn chầm chậm xoay, chậm chậm đưa anh tôi lên vị trí hoàn hảo nhất để anh có thể toả sáng và cũng chầm chậm đưa tôi đến nơi tôi tăm nhất mà dù muốn tôi cũng không thể toả sáng. Thế rồi, chúng tôi xa dời nhau. Cái này gọi là mỗi người một phương.

Tuy không ai nói ra nhưng tôi biết cả gia đình tôi đều buồn. Và trước mặt thiên hạ, không ai nói năng gì nhưng tôi biết ở sau lưng họ vẫn âm thầm nói xấu tôi. Tôi không thèm để tâm đến những việc đó vì tôi thừa hiểu bản thân tôi đã bị bỏ rơi, ngay cả mức bình thường tôi cũng không thể đạt tới.

Tôi không hiểu vì sao mình lại ra nông nỗi này, câu trả lời mà tôi nhận được luôn là sự im lặng và bóng tối càng vùi dập tôi khiến thứ ánh sáng còn sót lại ngày một lịm dần. Cô độc đến tái tê, lạnh lẽo đến đau đớn nhưng không có ai hiểu điều đó, trong mắt họ tôi là một kẻ vô cảm, không biết đau!

Mọi thứ vẫn cứ diễn ra như vậy, tôi vẫn sống và chấp nhận vận mệnh của mình, tôi không thể kiên cường tới mức đi ngược lại ý trời. Tôi chẳng biết thế nào là hạnh phúc, điều đó chẳng ai ban cho tôi nhưng tôi cảm thấy ấm áp nhất là khi tôi thấy anh trai tôi đang toả sáng. Anh là ngôi sao tôi luôn dõi theo và là động lực để tôi phấn đấu. Chỉ cần là anh thích tôi cũng sẽ thích, anh thấy ghét tôi cũng sẽ ghét theo, bởi vì trong mắt tôi anh hai luôn đúng.

Chúng tôi có cùng bố mẹ, cùng huyết thống và cùng ngày ra đời nhưng số mệnh của chúng tôi lại trái ngược nhau. Nếu ai hỏi tôi có từng ghen tỵ với anh không, tất nhiên tôi sẽ trả lời là có. Anh có tất cả nhưng tôi lại chẳng có gì. Nhưng nếu ai hỏi tôi có hận anh không, vì anh đã chiếm đi mọi thứ mà đáng lẽ ra tôi phải sở hữu một nửa, tôi sẽ trả lời là không. Đơn giản là vì nếu không có anh thì sẽ không có tôi, người ta biết đến tôi đều là nhờ anh. Nếu hận tôi chỉ có thể tự hận mình mà thôi.

Tôi không chắc tương lai mình sẽ thế nào nhưng tôi hiểu bây giờ tôi cần phải đứng vững. Anh không còn bên cạnh tôi như ngày xưa nữa nên tôi đành phải tự bảo vệ bản thân, sẽ không còn ai là cái khiên che chắn cho tôi nữa.

Số mệnh luôn buộc con người ta….phải trưởng thành!

Chap 5: Ngẫu nhiên hay định mệnh?

Vì nghe lời anh hai tôi quyết tâm tránh mặt tên điên đó bằng mọi giá. Vốn dĩ anh không nhắc thì tôi cũng đã có kế hoạch cả rồi, bây giờ khi bị cái suy nghĩ tên đó mắc một căn bệnh truyền nhiễm nào đấy thì tôi càng quyết tâm hơn. Nhưng cũng chính vì việc này mà tôi phải từ bỏ thói quen thường ngày của mình: vào thư viện. Đau lòng làm sao khi mà tên điên đó cũng có sở thích này, tôi nguyền rửa hắn học một ngu mười, đầu sẽ bị sách làm bã đậu.

Vì không thể vào thư viện nên tôi quay sang làm phiền Akêmi, đáng buồn thay cô bạn ấy đang bận tập thực hành pháp thuật. Còn tôi thì sao? Nực cười, tôi có thể đi theo cô ấy và thảo luận về pháp thuật sao? Đáp án đưa ra không thể rõ ràng hơn: Tôi không thể.

Đôi lúc, Akêmi có an ủi tôi và khuyên tôi chăm đọc sách cho bớt buồn nhưng cô ấy không hề biết tôi đoc sách không hẳn là vì đó là sở thích của tôi mà là đó là cách tôi tự lừa bản thân, một cách chứng minh ít ra tôi còn biết chút kiến thức về thế giời Pháp sư. Nhưng cho dù luôn tự dối lòng như thế, trong thâm tâm tôi vẫn hiểu rằng mình sẽ chẳng là gì nếu như không có pháp thuật. Hãy thử tưởng tượng xem kiến thức khổng lồ trong đầu tôi có giúp tôi bao vệ được mình và chiến đấu với quái vật không?

Thế nên giải pháp đưa ra là tìm một nơi nào đó thích hợp để ngủ!

Tôi mắc chứng tự kỉ từ hồi nhỏ. Tôi nói nhiều chỉ với một số người và phần lớn thời gian tôi luôn cố làm đứa con gái ngoan trong mắt mẹ. Cuộc sống của tôi luôn tẻ nhạt là vậy.

Bước ra khỏi phòng với một cuốn sách dày chưa đọc hết và cái máy MP3 mới toanh ba tặng, tôi bước vào khuôn viên trường với sự hưởng thụ. Khuôn viên trường công nhật là đẹp thật. trải qua nhiều năm tháng như vậy nên đa phần thực vật ở đây đều già cỗi tạo nên khung cảnh hoang dã và xanh um. Có điều cả khuôn viện rộng lớn này chỉ có mình tôi biết. Nhiều người ghét yên tĩnh đến thế ư?

Tôi vừa bước đi vừa tự hỏi. Sau khi cảm thấy mình tự kỉ như thế là quá đủ và đôi chân cũng sắp dừ ra tôi mới chọn một cái ghế cẩm thạch đen dưới một gốc anh đào cổ thủ với từng đợt ‘mưa hoa” tuyệt đẹp có mùi hương thơm ngát mà ngồi xuống. Đút tai nghe vào tai và bật nhạc, tôi mở sách ra nhưng chẳng hiểu thế nào vừa đọc được vài dòng tôi đã ngán ngẩm và vứt nó sang một bên. Ngó qua, ngó lại, sau khi chắc chắn là chẳng có ai tôi liền nằm dài ra ghế với mong muốn được nướng một giấc ngon lành. Tôi nhắm mắt rồi chìm vào giấc ngủ một cách nhanh chóng. Đừng nghĩ là nhờ nhạc mà tôi ngủ nhanh như vậy, tôi đang nghe nhạc rock đó, hơn nữa đây là rock loại mạnh. Tôi là một kẻ lập dị, thích yên tĩnh nhưng lại sợ cô đơn thế nên nghe nhạc rock chính là một cách khiến cuộc sống vốn rất tẻ nhạt của tôi sôi động lên. Hơn nữa tôi còn có một lí do khác để nghe nhạc rock đó là tôi sợ nằm mơ thấy ác mộng.

Vừa nhắc đến đã thấy rồi. Tôi lại tiếp tục bị lôi vào giấc mơ quỷ quái đấy . Chẳng nhẽ cả nhạc rock cũng đuổi được giấc mơ đó đi sao? Mà tại sao tôi có thể suy nghĩ được trong khi ngủ vậy trời? Liệu có phải tôi nhiễm virus của tên điên đó rồi không?
Giấc mơ này đã lặp đi lặp lại rất nhiều lần nhưng những lần trước tôi chỉ có thể ngước mắt nhìn còn bây giờ tôi lại có thể bước đi trong giấc mơ của chính tôi. Vậy là sao?

Xung quanh tôi hiện giờ đều là một màu trắng, trên không trung là những bông hoa tuyết bay lả tả, cứ như thể tôi đang đứng ở thảo nguyên tuyết nào đấy. Nhưng điều lạ đó là tôi cảm thấy lạnh, giấc mơ này chân thật đến mức tôi cảm thấy mình giống như một diễn viên chính trong bộ phim nào đó vậy. Dù đã mơ qua rất nhiều lần tôi vẫn không khỏi cảm thấy lạ. Khi thức giấc thì đầu óc hoàn toàn trống rỗng, dù cố hết sức nhớ lại cũng chẳng có được gì. Rồi khi mơ lại vào một lần khác thì lại nhớ rằng mình đã mơ giấc mơ này. Tôi tự hỏi có phải mình đã điên hay không nữa.

Còn đang băn khoăn về điểm kì lạ này thì phía trước mặt tôi xuất hiện một bóng người. Ban đầu tôi chẳng nhìn rõ vì xung quanh bắt đầu nổi gió, mái tóc của tôi cũng vì thế mà bị tốc lên nhưng tôi biết rõ đó là một cô gái trong bộ junihitoe. Có điều lạ ở chỗ bộ đồ đấy hoàn toàn đuợc làm từ lụa trắng bóc có hoa văn là những bông hoa tuyết óng ánh. Mái tóc của cô gái ấy rất dài, dài hơn cả của bác tôi(Ngọc My), nó dài và mượt như một dòng suối đen vậy. Tôi đã liên tưởng đến nhân vật ma nữ trong một bộ phim nào đấy và đây là ác mộng nhưng khi nhưng khi chiêm ngưỡng hết dung mạo của cô ta tôi đã kinh ngạc đến suýt cắn trúng lưỡi bởi vì đó…đó chính là tôi!!!!!!

Tôi nuốt nước bọt, dụi dụi lại mắt nhưng nhìn đi nhìn lại thì người trước mặt vẫn mang bộ mặt của tôi.

- Cô là ai? – Tôi lắp bắt mở miệng, đừng nói là anh trai tôi mặc váy đội tóc giả mà hù doạ tôi đấy nhé, anh ghét nhất là bị nói giống con gái.

- Tôi là cô! – Cô gái lạ mặt à không, phải nói là có gương mặt rất quen thuộc thản nhiên nói. Tôi nghe giọng của cô ta mà cứ như đang nghe tiếng chuông gió vang trong đêm đông vậy, thật sự là rất thanh, rất lãnh.

- Đùa à? Cô là tôi vậy thì tôi là cái gì?

- Không biết!

Tôi giậm chân, tức đến nỗi muốn ném guốc vào mặt cô ta. Sao điệu bộ của cô ta có thể nhởn nhơ thế nhỉ? Đang định véo thử mặt để thoát khỏi giấc mơ tôi chợt thở dài vì quên mất bản thân mình không biết đau, có véo cũng vô ích.

Cô gái với bộ đồ trắng kia vẫn đứng đó, cười mà như không cười, phong thái cao quý nhưng có chút mamị. Cô ta nhìn tôi chằm chằm rồi chậm rãi mở miệng:

- Không ngờ cô có thể cử động ở thánh địa này.

- Điên à? Thánh địa gì ở đây? Đây rõ ràng chỉ là mơ! – Tôi bĩu môi, phủi phủi bông tuyết trên mái tóc.

Cô ta chẳng thèm nói gì, quay người bước đi một cách chậm chạp. Tôi tức khí hét lên;

- Này, làm thế nào tôi mới thức dậy?

Cô ta dừng lại, khẽ quay đầu nhàn nhạt nói:

- Phong ấn sắp được giải rồi, đến lúc đó cô sẽ chính thức là ta!

Tôi thực sự nổi giận thật rồi. Tôi đâu có hỏi cô ta điều đó. Lấy hết sức bình sinh tôi đuổi theo cô ta nhưng một đợt cuồng phong nổi lên, che chắn đi tất cả. Cô gái với đôi mắt hổ phách buồn và bộ junihitoe trắng hoàn toàn biến mất. Tôi ngỡ ngàng, màu trắng quanh tôi cũng dần biến mất, tất cả chìm vào bóng tối và tôi mở mắt.

Cái nắng cuối tháng 4 không quá gay gắt nhưng cũng phải khiến tôi nhăn mi một lúc mới có thể mở ra hoàn toàn. Và cũng khi ấy tôi cũng mới ý thức được mình không nằm trên ghế mà là trên vòng tay của một người nào đó. Tôi nuốt nước bọt, liếc mắt xuống phía dưới. Tóc của tôi bị kéo lê thê và lâu lâu còn bị chân của ai đó nhẫm vào nữa. Khung cảnh này đúng là khuôn viên của trường. Rõ ràng tôi không nằm mơ. Tiếp tực lấy thêm căn đảm, tôi người nhìn lên.

Chúa ơi, phải khó khăn lắm tôi mới tin nổi là mình không nằm mơ. Nếu là mơ thì đây chắc chắn là ác mộng mà tôi cần phải thức dậy ngay lập tức. Kẻ đang bế tôi và thi thoảng nhẫm lên tóc tôi chính là tên điên đáng ghét mắc bệnh truyền nhiễm ấy. Thiên địa quỷ thần ơi, hãy tưởng tượng xem anh tôi nói tôi thế nào khi nhìn thấy cảnh này? Còn các Pháp sinh và các thầy cô nữa. Hơn nữa tên này có khả năng mắc bệnh truyền nhiễm đó, tôi có phải là đã lây bệnh rồi không. Nghĩ đến đây tôi không tự chủ được mà tiếp tục nuốt nước bọt. Tôi đã bị cô lập vì là một người không bình thường rồi, nay nếu tôi nhiễm bệnh nữa thì sẽ ra sao hả trời? Tuy nhiên tôi không lo đến việc này được, việc tôi cần làm bây giờ là:

- AAAAAAAAAAAAAA! Đồ biến thái! Tên điên đần độn! Virus thế kỉ! mau buông raaaa! – Tôi gào lên, phóng hết sức lực mà phát âm thanh vào tai hắn. hai bàn tay không ngừng túm lấy tóc hắn mà giật thật mạnh.

Có vẻ như quá ngạc nhiên hoặc cũng có thể là quá đau, hắn thả tay làm tôi ngã nhào ra đất, bàn tay tôi vì chống đỡ nên rách bị rách một mảng. Nhưng tôi không cảm thấy đau nên nhanh chóng đem hai tay phóng thủ trước ngực, miệng vẫn không ngừng gào thét:

- Tên bệnh hoạn. Anh đang làm cái gì?

Hắn gườm gườm nhìn tôi, rồi chỉnh lại mái tốc bị tôi kéo giật chẳng khác gì tổ quạ rồi mới vênh mặt nói:

- Nhìn cái gì? Cô bị ngất đi nên tôi bế đến phòng y tế thôi. Không cảm ơn thì thôi mà con tỏ thái độ ấy à? Đồ chanh chua.

- Tôi bị ngất? – Tôi chỉ tay vào mặt mình với vẻ mặt nghi ngờ hết sức. Tôi chỉ ngủ thôi có ngất hồi nào đâu. Tên điên này rõ ràng lợi dụng thời cơ vậy mà còn dám bao biện. Nghĩ đến đây tôi tức khí rút guốc mộc ra mà ném thẳng vào mặt hắn.

Đương nhiên là hắn tránh được vũ khí tâm thường kia rồi. Nhìn tôi chằm chằm, hắn thở mạnh như thể muốn truyền thông điệp: “Đúng là làm ơn mắc oán”. Tôi đời nào lại tin hắn cơ chứ. Mạnh bạo đứng dậy, tôi chống hông, vênh mặt:

- Tôi ngủ chứ không phải ngất! Đồ ngốc!

- Thế hoá ra cô là heo tái thế à? – Hắn bực mình, cúi đầu xuống nhìn tôi gào thét: gọi thế nào cũng không dậy, lay thế nào cũng không tỉnh. Hơ, mà sao tôi phải làm thế nhỉ?

“Thì có ai nói anh phải nhúng mũi vào chuyện của tôi đâu”. Tôi chép miệng, thầm nghĩ. Đâu có ai ngờ được tránh hắn ở thư viện thì lại gặp hắn ở đây cơ chứ. Tạm thời tôi cũng đã hiểu được phần nào sự việc. Có lẽ tên điên này nhìn thấy tôi nên định giở trò gì đó nhưng thấy tôi không phản ứng nên tưởng tôi bị ngất và bế tôi đến phòng y tế. Nhưng mà có ai như hắn không? Bế đến phòng y tế thì phải nhanh vào chứ, ai lại đi như kiểu đang tản bộ rồi còn dám nhẫm vào tóc tôi nữa. Thế nên dù đáng lẽ tôi phải cảm ơn “lòng tốt” của hắn tôi vẫn kiên quyết đấu khẩu tới cùng.

Đưa tay lên vuốt tóc để lấy tư thế chiến đấu, tôi sững người khi thấy tóc mình ướt nhẹp, má sưng lên. Liếc mắt xuống vũng nước mưa đọng ở bên cạnh. Tôi muốn hét lên một lần nữa, tôi chẳng khác một con ăn mày chính hiệu cả. Mái tóc thì xù lên hơn cả tổ quạ, má sưng vù lên và đỏ ửng, thậm chí trên khoé môi còn có cả máu nữa. Máu sôi lên tới đỉnh đầu, tôi hét lên:

- Anh đánh thức kiểu gì thế này!

- Giật tóc vài lần, vỗ má vài lần, đổ nước vào lần!

Tên khốn, hành hạ tôi đến mức này mà còn nói với thái độ bình thản thế này được. Thế này thì tôi phải vào phòng y tế là do bị hắn bạo hành chứ không phải bị ngất. Huhu, tôi ức đến muốn khóc rồi đây:

- Vài lần là bao nhiêu?

- Không nhớ nữa!

Chúa ơi, hắn đánh nhiều đến mức không thể nhớ nổi. Hắn là con trai thuộc loại gì vậy? À quên mất, hắn là gay chứ con trai nỗi gì. Tuy là tôi không thấy đau nhưng mà thấy mình bị hành hạ cho thành ma không ra ma, quỷ không ra quỷ này tôi không thể cầm lòng được mà lao đến phía hắn, với mong muốn cho hắn một trận để trả đũa. Thế nhưng còn chưa thức hiện được kế hoạch, tôi đã vấp phải một “em” đá tí ti dũng cảm cản đường. Kết quả là tôi ngã nhào lên người tên điên đó, Có lẽ hắn cũng quá bất ngờ nên cũng bị trượt và té ra phía sau.

Tình cảnh của tôi và hắn lúc này chỉ có thể miêu ta bằng hai từ: MỜ ÁM. Không mờ ám sao được khi tôi đang đè lên người hắn và tệ nhất là bến đáp của đôi môi tôi cũng là trên môi hắn. Hắn trợn mắt, con ngươi như muốn lồi ra. Chết tiệt, hắn có cái biểu cảm này là sao? Tôi mới phải là người trợn mặt mới đúng! Mà tôi cũng chẳng biết cái mặt của mình đang ở trong trạng thái nào nữa, đầu óc tôi sắp nổ tung rồi, tôi điên mất. Mẹ ơi!

- Cô còn không mau tránh ra? – Sau một hồi hồn thoát khỏi xác, hắn cũng dùng tay nâng tôi lên. Sao tôi có cảm giác hắn đang xấu hổ vậy trời. Tên mặt dày từ khi nào mà mặt hắn lại mỏng lại vậy.

Nói thật, đây là NỤ HÔN ĐẦU ĐỜI của tôi. Tôi đã giữ gìn nó suốt 17 năm đấy. Vậy mà bây giờ nó lại bị mất đi một cách ngớ ngẩn như thế này đây.

Hoa anh đào bay trong gió à? – Đẹp thật!

Mây xanh trời sáng à? – Ngọt ngào ghê!

Đối tượng đẹp trai hoàn mĩ à? – Hay thật!

Nhưng mà tôi chẳng thấy lãng mạn cái đếch gì hết.

Nếu như để người khác biết được mặt tôi sẽ ra cái gì? Bánh bao mốc à? Ai đời một đứa con gái lại ngang nhiên đè lên một thằng con trai ở một nơi vắng vẻ thế này? Tất cả đều là tại hắn, nếu không phải hắn hành hạ tôi thì mọi chuyện đâu có ra nông nỗi này. Hắn đâu có bị mất cái gì, còn tôi thì…có lỗi với bạn trai tương lai đây này. Nghĩ đến đây, chẳng hiểu thế nào mà tôi lại cúi xuống, nhằm thẳng môi hắn mà cắn một cái thật mạnh. Cho chết! Đồ khốn!

Và một lần nữa tôi lại thấy đôi mắt sắp lồi ra ngoài của hắn. Sau vài giây mất hồn, hắn cũng bật dậy nhưng còn chưa phản ứng bất cứ điều gì thì bằng cách nhanh chóng nhất có thể, tôi đã đứng dậy và đá cho hắn thêm một cái. Nhưng mà sao người hắn cứng thế, tôi lại còn chân trần nữa. Uất đến tận cổ, tôi lại dở chứng khóc nhè, nước mắt cứ thể rơi xuống. Không chịu đâu, first kiss của tôi.

Hắn lau máu trên khoé miệng, hừ lạnh:

- Khóc cái gì? Là do cô tự chuốc lấy đấy chứ!

- Tôi ghét anh! – Tôi gào lên, tiếp tục mếu máo khóc.

- Ghét của nào trời trao của nấy đấy! – Hắn cười đểu.

- Anh! – Tôi cứng họng, hậm hực chân trần bước đi.

Ở đắng sau, hắn nhún nhún vai tỏ vẻ mình hoàn toàn vô tội. Tôi hận không thể xông vào giết hắn. Nhưng mà dù thế nào tôi cũng không thể phủ nhận: tôi bỏ đi là vì xấu hổ.

Hoa anh đào tung bay….tuyệt đẹp.

“ Nụ hôn đến một cách bất chợt rất giống với cánh anh đào bay trong gió. Đừng nghĩ đó chỉ là sự ngẫu nhiên vì nó là định mệnh được sắp đặt sẵn. Cũng giống như định mệnh đã định rõ: sẽ có một ngày cơn gió cuốn cánh hoa đi”

Câu nói của mẹ đột ngột vụt qua trong thâm tâm tôi nhưng nhanh chóng tan vào gió.

Có thể không phải là ngẫu nhiên

Nhưng chắc gì đã là định mệnh

Mà cho dù có là định mệnh

Thì cũng chỉ là sự mở đầu

Để rồi khi định mệnh khiến ta đau

Thì kết thúc sẽ là sự chia cắt

Chú thích: Junihitoe là một loại kimôn phức tạp, vô cùng tao nhã và quý phái dành cho các cô gái thời Heian. Junihitoe còn được gọi là Thập nhị y, đơn giản là vì bộ áo choàng này thường có 12 lớp. Mặc dù vậy vẫn có rất nhiều quý tộc mặc đến 15, thậm chí là 20 lớp. Cách mặc Junihitoe thường rất rườm rà và người mặc khó có thể cử động linh hoạt được bởi vì Junihitoe phải nặng ít nhất 20 kg. Thường thì mỗi lớp áo choàng có màu sắc khác nhau để khắc hoạ rõ nét về tính cách của chủ nhân. Ngày nay Junihitoe chỉ còn xuất hiện trong các vở kịch hay phim ảnh mà thôi.

Miku Ohashi - Azumi Mizushima - Akiho Yoshizawa

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ