Old school Easter eggs.
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Chuyện tình ở trường học pháp sư phần 2 - trang 2

Chap 6: Sa ngã

Cái nắng vàng in trên từng chiếc lá, nhành hoa là điềm báo mùa hạ đã đến. Mới thế thôi mà tôi đã nhập học được một tháng rồi và điều khiến tôi cảm thấy đau đầu nhất chính là bài kiểm tra đang tới ngày một ngày. Tôi cảm thấy lo lắng, tuy đó là điều hiển nhiên bởi vì tôi chỉ là pháp sinh năm thứ nhất nhưng cái cảm giác mình bị cho ra rìa còn khiến tôi thấy nặng nề hơn. Trong khi mọi người đang lao đầu luyện tập với những con quái thú thì tôi lại căng mắt ra học lí thuyết. Cái đời tôi buồn cười thế đấy!

Tuy chả biết tí ứng dụng nào nhưng tôi vẫn phải ra bãi tập quan sát tích luỹ kinh nghiệm, đi cùng tôi là Akêmi.

Bãi tập rất rộng và được chia làm nhiều khu, khắp nơi đều bị bao phủ bởi chướng khí và mùi hắc huyết nồng nặc. Tôi ngồi xuống một cái ghế đá dưới một gốc cây to rồi thích thú ngắm nhìn mọi người với đôi mắt ngưỡng mộ. Ở bên cạnh Akêmi cũng bắt đầu bài tập. Giơ cánh tay mảnh khảnh lên cao, Akêmi khẽ đọc thần chú và xoay người, từ từ rồi tăng nhanh tiết tấu. Một, hai, ba rồi vô số lá cây lần lượt bay xung quanh cô ấy thành những vòng xoáy xanh huyền ảo. Akêmi tiếp tục xoay nhanh hơn, mái tóc dài cũng tung bay theo gió. Tôi có cảm giác cô ấy đang múa chứ không phải đang ra đòn. Và rồi cô ấy đột ngột dừng động tác, giương thẳng cách tay về con quái thú đang bị phong ấn trước mặt, nhanh như cắt đống lá cây như hàng trăm chiếc phi tiêu phi thẳng theo hướng được chỉ. Con quái thú trong chớp mắt chỉ còn là một đống hắc huyết và chướng khí.

- Bạn giỏi quá, Akêmi! – Tôi vỗ tay, ngưỡng mộ.

- Hì, mình còn phải cố gắng nhiều! Đây chỉ là phép thuật đơn giản mà! – Akêmi mỉm cười, đưa tay lau mồ hôi đang rịn ra trên vầng trán.

Tôi cười trừ, đối với cô ấy có thể đây chỉ là phép thuật đơn giản nhưng đối với tôi thì khác. Có vẻ Akêmi nhận ra thái độ khác thường của tôi nên vội vàng chữa cháy:

- Ý mình là…chỉ cần cố gắng là được.

- Cố gắng? Huyệt pháp của cô ta thậm chí còn chẳng rõ hình thù! Pháp sư mà không có pháp thuật thì chẳng khác gì một kẻ khuyết tật!

Tôi và Akêmi quay đầu nhìn kẻ vừa nói. Cô nàng quận chúa đang cười khinh khỉnh. Khi thấy tôi chẳng nói được gì thì lại càng cao hứng, tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa, cô ả chỉ tay:

- Nhìn đi! Đó mới là những người mang dòng máu kiêu hãnh đáng tự hào!

Theo hướng cô ả chỉ, tôi đưa mắt nhìn và không khó để nhận ra anh trai tôi và tên virus thế kỉ đang chiến đấu theo đội hình với lũ quái cấp A*. Họ đẹp, mạnh mẽ như những vị thần và chiến đầu thì hệt như những đại pháp sư thực thụ. Tôi mím môi, một người là anh trai song sinh của tôi, mọi thứ đều giống chỉ khác về năng lực, người còn lại mà tôi không tiếc lời **** rủa nhưng lại hơn tôi nhiều bậc. Đáng cười thay tôi lại bị coi là một kẻ khuyết tật trong khi tôi chẳng bị mất đi bộ phận nào trên cơ thể. Nhưng tôi đâu dễ yếu đuối trước mặt người khác như vậy, tôi – một đứa con gái cao ngạo và luôn tự hào về dòng máu đang chảy trong người mình sao có thể vì những lời nói của cô ả mà suy sụp được. Tỏ vẻ ngây thơ, không hiểu hàm ý của cô ả trong khi biết rõ cô ả đang cố tình chế giểu mình, tôi mở lời:

- Cô đang ngưỡng mộ họ sao? Cô đáng thương thật đấy!

- Gì chứ? – Đôi mắt cô nàng hiện lên sự lúng túng.

- Ý tôi là cô cũng mang trong mình dòng máu cao quý thế kia, hơn nữa lại có huyệt pháp rất bình thường mà cũng chịu chung số phận giống một kẻ khuyết tật như tôi: chỉ biết đứng ngoài và ngưỡng mộ. Như thế không đáng thương hay sao?

- Cô…cô..! – Cô ả cứng họng, giậm chân bước đi.

Tôi nhếch miệng cười, rồi đứng dậy và vụt chạy như một kẻ điên. Tôi không muốn đôi mặt với sự thật đắng cay này. Một kẻ khuyết tật, hay đấy! Tôi đã thắng nhưng tôi không thể phủ nhận những lời nói của cô ta là sự thật. Nghiệt ngã thay, tôi chẳng thể thay đổi điều này bằng sự cố gắng, tôi không thể!

Tôi chạy, chạy mãi mà chẳng biết mình sẽ đi đến đâu. Tôi cũng chẳng còn nghe thấy tiếng gọi í ới của Akêmi từ phía sau nữa. Đến khi kiệt sức tôi mới dừng lại và nhận ra mình đã vào sâu trong rừng. Tệ thật! Tôi sợ ma!

Tự giễu cười bản thân vì đã làm một việc ngu ngốc, tôi thở từng hơi thật dài và gạt nhanh những giọt lệ đang tràn ra trên khoé mắt. Tôi từ lâu đã biết, đây là số mệnh của tôi, tất cả đều đã được an bài nhưng mà tôi vẫn không tài nào chấp nhận nổi. Những ánh mắt kì thị, sự coi thường và chế giễu…tất cả đều khiến tôi như muốn nổ tung. Tôi ghét sự thương hại mà có khối kẻ dành tặng cho tôi, tôi muốn mình mạnh hơn, tôi muốn được bình thường, tôi muốn cho kẻ khác thấy mình không phải là phế vật, nhưng kết quả là tôi vẫn chẳng thể làm được.

- Nói cho tôi điều ước của cô bé nào!

Tôi ngẩng đầu ngước nhìn người trước mặt. Đó là một người đàn ông trung niên có một mái tóc đỏ rực rất nổi bật, một đôi mắt diều hâu và nụ cười đầy ẩn ý. Tuy chẳng rõ ông ta đến lúc nào nhưng tôi vẫn hỏi ông ta với giọng điệu châm chọc:

- Nói ra thì nó sẽ thành hiện thực à?

- Tất nhiên! – Ông ta nói giọng chắc nịnh: tôi còn biết rõ cô bé muốn gì nữa kia! Không phải là sức mạnh sao? Sức mạnh khiến kẻ khác phải kính sợ!

Đồng tử trong mắt tôi giãn rộng, tôi thật sự kinh ngạc. Người đàn ông này thấu hiểu ước muốn đen tôi của tôi lúc này.

- Ông có thể giúp tôi?

- Tôi sẽ chứng minh cho cô bé thấy! – Đôi môi bạc thì thào.

Ông ta lôi ra trong túi áo một cái lọ chứa đầy dung dịch màu đỏ thẫm như máu pha trộn với mực rồi đổ xuống một con kiến đen bị thương đang ì ạch bò trên đống lá khô. Trong phút chốc, con kiến như bị say rồi đột ngột phìng to lên như một con nhện. Trình tự diễn ra trước mặt khiến tôi thất kinh, không còn tin vào mắt mình nữa. Người đàn ông đó đóng nắm cái lọ, cười híp mắt:

- Cô bé thấy đấy, nếu cô bé muốn cô bé cũng có thể như vậy. Có điều cô bé phải uống vào 12 giờ đêm thì mới không có tác dụng phụ.

Tôi cảm nhận được trái tim trong lồng ngực mình đang nhảy liên hồi. Lời nói của ông tai không hiểu có gì đặc biệt mà tôi lại cảm thấy tin tưởng. Như một người chết đuối vớ được cái cọc, tôi run run đưa tay nhận lấy cái lọ kia mà không một chút do dự. Tôi muốn được như con kiến kia, thứ sức mạnh này: tôi muốn!

Người đàn ông lạ mặt tiếp tục cười tươi, xoa đầu tôi và thì thầm:

- Chúc may mắn!

Sau đó, tôi không còn thấy ông ta nữa.

Chap 7: Acceptance is power (Chấp nhận là sức mạnh)

Sau vài tiếng chật vật để tìm đường về, tôi cuối cùng cũng có thể thả người xuống cái giường quen thuộc. Bỏ qua tất cả câu hỏi đầy quan tâm của Akêmi, tôi nằm xuống, vờ ngủ.

Giơ cái lọ mà tôi có được như một phép màu lên cao, tôi chăm chú ngắm nhìn thứ dung dịch ấy một cách chăm chú. Theo như mô tả trong sách giáo khoa thì nó khá giống màu của pháp sư bóng tối. Nghĩ đến đây, tôi lắc mạnh đầu. Không phải đâu! Tôi tự nhủ thế vì không lí gì pháp sư bóng tôi có thể vào khu vực của trường cả. Tôi không giám kể chuyện này cho ai, bản thân cũng không tin lắm vào điều này những vẫn nuôi hy vọng. Biết đâu tôi có thể thoát khỏi kiếp phế vật thì sao? Đeo đuổi những suy nghĩ vẩn vơ, tôi hồi hộp chờ đợi sự dịch chuyển của kim đồng hồ. Cuối cùng, thời gian tôi đợi cũng đã đến. Dây thần kinh đang căng lên như dây đàn của tôi tưởng như đứt toàn bộ khi tiếng chuông vang lên. Tôi bật dậy như một người máy được lập trình rồi rón rén ra khỏi phòng.

Tối nay trời quang, gió đìu hiu thồi và có rất nhiều sao. Nhưng tôi không quan tâm được nhiều thế, nắm chặt cái lọ trong tay tôi bước đi như một bóng ma trong đêm thanh vắng. Tôi cần phải tìm một nơi vắng vẻ để làm điều này. Giờ đây tôi không muốn nghĩ gì nhiều, chỉ mong mọi việc được trót lọt trong êm thấm. Tôi cũng không nghĩ đến hâu quả, cũng không muốn nghi ngờ lời của người đàn ông tôi chẳng hề quen biết kia. Bởi vì tôi sợ, tôi sợ mình sẽ lung lay ý chí và ném cơ hội này vào sọt rác. Lòng tôi cũng đã rối như tơ vò rồi.

Sau khi chắc chắn là xung quanh đều vắng lặng, tôi mở nắp lọ bằng đôi tay đang run lên bần bật. Tôi có cảm giác mình giống như một kẻ tội đồ đang lén lút làm một việc xấu xa vậy. Nhịp thở của tôi ngày một gấp gáp và nỗi sợ hãi đang ngày một tăng. Bàn tay tôi cũng bắt đầu rịn mồ hôi. Sẽ ổn thôi! Tôi tự trấn an, nhắm mắt và đưa lọ lên miệng. Cầu chúa, tha thứ cho con nếu đây là tội lỗi!

Choangggg

Cái lọ trên tay tôi rơi xuống đất và vỡ tan trong khi tôi còn chưa kịp uống một giọt. Nó bị hất đổ bởi một viên sỏi.

- Cô điên đấy hả, Sawada?

Tôi giật bắng mình rồi gần như hoá đá khi nhận ra người nói. Thở dốc, tôi co rúm người vì sợ hãi, lắp bắp mãi mà chẳng nói nổi lời nào. Chân tôi cũng đang run lên rồi đây, tôi sợ tí nữa mình sẽ khuỵu ra mất. Tại sao tên này luôn ám tôi vậy nè.

- Chẳng phải cô rất giỏi lí thuyết sao? Vậy mà ngay cả máu của pháp sư bóng tối cũng không nhận ra. Cô phải biết rõ là khi uống thứ này vào sẽ phải đánh đổi một cái giá rất đắt chứ! Cô ngốc cấp độ cao à?

Mẫn cảm với từ “ngốc cấp độ cao” tôi từ một con thỏ nhut nhát lập tức biến hoá trở thành một con nhím. Cơ thể ban nãy còn run bần bật bây giờ đột ngột nóng lên như bị bốc hoả. Bị bắt gặp ngay tại trận tôi cũng chẳng thiết phải biện minh nữa, tôi chẳng phải sợ cái gì nữa. Cùng lắm thì tôi đập đầu vào tường tự tử là xong. Không chịu nổi nữa, tôi gào lên:

- Phải rồi! Tôi điên đấy! Ngốc cấp độ cao đấy! Tôi thật sự bị bức đến hoá điên, hoá ngốc rồi. Một kẻ như anh làm sao có thể hiểu tôi đang nghĩ gì, làm sao có thể cảm nhận được nỗi đau của tôi. Anh không thể biết và mọi người cũng thế!

Tôi bật khóc nhưng nhanh chóng gạt vội những giọt lệ chảy dài trên mặt. Tôi không cần gì cả, tôi chỉ cần mọi người đừng kì thị tôi. Để thực hiện được điều đó tôi chấp nhận trả mọi giá! Cứ coi như hôm nay tôi xui xẻo nhưng nếu có cơ hội tôi sẽ không bỏ cuộc. Nghĩ vậy, tôi xoay người bước đi như một kẻ bất cần nhưng tên đó lại đột ngột nắm lấy tay tôi:

- Sao cô biết là tôi không hiểu?

- Hừ, anh nghĩ cái gì mình cũng biết sao? Chuyện hôm nay anh muốn công khai hay làm cái gì cũng được. Hãy mặc kệ tôi đi! – Tôi hất cằm, gào to.

- “……………..” – Hắn ta không đáp nhưng cũng không buông tay hơn nữa lại còn nhìn tôi với ánh nhìn tôi ghét nhất: thương hại!

- Buông tay ra! Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt đó! – Tôi vừa thét vừa cấu xé cánh tay hắn ta nhưng vô dụng, bàn tay kia vẫn siết chặt lấy cổ tay tôi. Uất ức, tôi lại bật khóc: Làm cái gì thế hả? Tôi nói anh buông ra! Anh điếc sao? Mặc kệ tôi đi!

- Tôi không thể bỏ mặc cô được! – Hắn ta đột ngột gắt lên, bàn tay tiếp tục siết chặt.

- Cái gì chứ? Ai phiền anh quan tâm? Tôi có làm sao tôi sẽ tự gánh, anh chỉ cần ném tôi vào bóng tôi như bình thường là được….

- Tôi đã nói là không thể! ….Tôi không thể bỏ mặc cô được! – Hắn ta tiếp tục gắt át đi tiếng nói của tôi, nhưng tôi còn nhận ra hắn đang cố áp đi nét bối rối trong ánh mắt nữa.

Không chịu thả tay, hắn kéo mạnh, nhấc bổng tôi lên và phi thân khỏi mặt đất mặc kệ cho tôi gào thét. Một lúc sau hắn ta đáp xuống một mỏm núi được bao phủ bởi một lớp cỏ mượt nhuốm đầy sương và tuyệt vời nhất là ở phía trước, bầu trời đầy sao hiện lên một cách rõ nét, tưởng như chỉ cần với tay ra là tôi có thể chạm tới. Quả thật rất đẹp!

- Xuống đi, cô nhìn vậy mà nặng quá, tê cả tay tôi!

Tôi đỏ mặt, nhanh chóng nhảy xuống và ngước nhìn lên bầu trời đầy sao. Gió ở đây khá mạnh, mái tóc tôi cũng vì thế mà tung bay. Hắn ta ung dung nằm xuống bên cạnh thảm cỏ, mở miệng:

- Acceptance is power! Đừng gượng ép bản thân!

Tôi nhìn hắn rồi chậm rãi ngồi xuống bên cạnh. Hắn đang khuyên tôi nên bỏ cuộc sao? Rốt cuộc thì con đường duy nhất tôi có thể bước cũng chỉ là ngõ cụt sao?

- Chấp nhận không có nghĩa là bỏ cuộc. Tôi đã từng bị coi rẻ như cô rồi. Chấp nhận và hãy tìm một hướng khác cho bản thân, ông trời không cho ta quá nhiều và không cướp của ta quá nhiều. Hét lên đi, sảng khoái hơn nhiều đấy!

Tôi bật cười vì cái triết lí như ông cụ của hắn ta nhưng cũng nghe lời, chụm tay, lấy hơi:

- AAAAAAAAAAAA!

Hét được, xả được đúng là thoải mái thật.

- AAAAAAAAAAA! – Hắn cũng gào lên

Chúng tôi cũng song ca và cũng bật cười. Tôi nhận ra hắn ta cũng không đáng ghét như tôi từng nghĩ. Tôi nghĩ từ giờ có lẽ tôi sẽ không gọi hắn là tên khùng, điên,…nữa!

- Này Raito – kun, Arigatou!

Sau vài giây ngớ người vì tôi thay đổi cách xưng hô, hắn cốc đầu tôi một cái rõ mạnh rồi càu nhàu:

- Bỏ chứ kun đi! Sến khiếp!

- Không bỏ! Raito – kun, Raito – kun! – Tôi le lưỡi, tiếp tục điệp khúc.

Trên trời, tinh tú như càng thêm sáng.

Chap 8: Tình tay ba

Sau đêm hôm ấy, cuộc sống của tôi lại quay trở về quỹ đạo bao đầu. Tôi vẫn là một kẻ khuyết tật, một con bé chẳng làm nên tích sự gì nhưng cuộc sống của tôi đã không còn nhàm chán như trước nữa bởi vì Raito luôn khuấy động nó thay cho những bài nhạc rock chói tai. Chúng tôi chưa thể gọi là thân thiết và trước mặt mọi người chúng tôi như những kẻ xa lạ nhưng chúng tôi thật sự coi nhau là bạn. Khi chúng tôi ở cùng nhau, chủ đề nói chuyện của chúng tôi đều rất đơn giản. Tôi hỏi Raito về những gì mình còn thắc mắc, về sức khoẻ và khoe khoang với cậu ta về món ăn mới mà mình làm thành công. Ngược lại Raito hay chê tôi ngốc, tìm tôi than phiền về những việc ngớ ngẩn đại loại như: “Hôm nay tập Kendo rất mệt” hay “ Tôi thèm bánh mì đen quá!”. Thế là tôi lại được dịp le lưỡi trêu cậu ta: “Thích ra vẻ cool boy hay sao mà tập nhiều vậy?” “ Bánh mì đen? Đùa hả?”

Và rồi mỗi lần tôi lại hiểu Raito hơn, bề ngoài cậu ta lãng tử, phong lưu, đối với tôi cậu ta cứ như con nít nhưng thật ra cậu ta có vẻ rất cô độc và khép kín. Mỗi ngày chỉ nói những thứ vớ vẩn thế thôi nhưng tất cả đều khiến tôi nghĩ vu vơ và tự bật cười một mình. Không biết từ lúc nào đầu óc tôi luôn đầy ắp hình ảnh Raito – tên con trai mà tôi từng ghét cay ghét đắng. Mỗi lần như thế tôi lại lắc mạnh đầu, lòng rối như tơ vò, tôi thật sự không muốn nghĩ nhiều để mệt óc, chỉ cần Raito vẫn ở bên cạnh và nghe tôi kì kèo là được.

Đôi khi nhớ đến lời dặn của anh trai tôi lại chột dạ liên tưởng đến lí do mình từng áp đặt cho cậu ta: bị nhiễm virus chết người! Thế là vào một ngày trời xanh, gió thổi, tôi mạnh bạo hỏi cậu ta với vẻ mặt nghiêm túc:

- Bạn có virus hả? – Hỏi xong tôi muốn tát cho mình vài cái vì câu hỏi ngu ngốc này. Cho dù có thật thì Raito sẽ thừa nhận chắc? Nhưng cho dù thế nào tôi cũng nhất định sẽ không kì thị cậu ta.

Bị câu hỏi của tôi làm cho ngớ người vài giây, Raito chớp chớp mắt như đang nghi ngờ tôi bị sốt cao rồi ôm cằm gật gù như ông cụ:

- Đúng là tôi có virus. Nó có tên là Gục Như Gỗ Mục. Tức là ai gặp và tiếp xúc với tôi lâu ngày thì sẽ Fall vì Say tôi đấy. Emi, bạn Fall rồi có phải không?

Nghe được câu trả lời, tôi xì một cái rõ dài giấu đi cảm giác ngượng ngùng rồi giơ chân đá cậu ta một cái thật mạnh. Mặc kệ Raito ôm chân nhảy lên như con choi choi, tôi hất mặt bỏ đi nhưng tôi biết mình đang vui mừng vì cậu ta không có bệnh. Và rồi lời dặn dò của anh trai đã bị tôi thẳng thừng ném vào sọt rác, tôi nghĩ có thể vì anh trai tôi không có thiện cảm với cậu ta nên nói vậy.

Thế nhưng mọi việc không chỉ có vậy. Tôi và Raito hay gặp mặt bao nhiêu thì Akêmi lại giữ khoảng cách với tôi bấy nhiêu. Nhiều lúc tôi thấy cô ấy định nói gì đó nhưng đến phút cuối cũng chẳng mở lời. Cho đến một ngày, bắt gặp ánh mắt của Akêmi nhìn Raito tôi mới biết lí do. Cô ấy – Akêmi yêu Raito!

Biết được điều này tôi chẳng biết nên làm gì, nên tỏ thái độ ra sao nữa. Làm cầu nối, mai mối cho hai người ấy ư? Hay là chúc phúc và rút lui trong thầm lặng?

Tôi có thể hoàn toàn làm được những điều ấy nhưng đó là trước đây, còn bây giờ tôi nghĩ mình cũng thích chàng trai đó rồi – chàng trai được coi là niềm kiêu hãnh của Kị pháp. Nghiệt ngã thay, tôi và cô bạn thân nhất lại thích cùng một người con trai!

Hôm nay, tôi cảm thấy mình không ổn lắm, thú thật là chán vô cùng nên tôi quyết định lang thang trong khuôn viên trường. Vừa bước tôi vừa đá những viên sỏi nhỏ giết thời gian. Và thật bất ngờ khi tôi lại bắt gặp một cái cảnh mà tôi không thể ngờ tới (t/g: =__=). Raito đang ngồi bên cạnh một cô gái, vừa thản nhiên uống nước ngọt vừa nói chuyện khá thân thiết. Hơn nữa cô gái đang ngồi cạnh cậu ta là Akêmi. Tôi cười nhạt, xoay người bước đi, cũng may họ ngồi quay lưng về phía tôi nên không hề biết đã có một người nhìn cảnh này mà đau lòng. Đương nhiên là tôi tự biết thân biết phận không làm kì đà cản mũi chứ nhưng vì họ đang nói về tôi nên tôi không thể không núp vào một chỗ nào để dỏng tai lên nghe được. Tò mò vốn là bản tính con người mà.

- Chuyện hôm đó, Emi chan không sao chứ?

Tu một ngụm nước, Raito nhún vai:

- Ai biết được, chả có gì xảy ra cả! Chỉ khóc thôi!

Đan những ngón tay vào nhau, Akêmi bĩu môi:

- Khi nói dối, đồng tử cậu đảo liên hồi. Emi chan là bạn mình và chính mình bảo cậu đi theo cô ấy!

Tôi khẽ nhíu mi. Akêmi hiểu Raito đến thế sao?

- Tò mò quá không tốt! – Raito phe phẩy ngón tay rồi tiếp tục điềm nhiên uống nước.

Tôi khẽ thở phào. Dù thế nào tôi cũng mang ơn cậu ta vì đã giữ bí mật dùm tôi. Nhưng hoá ra lần đó vì không đuổi kịp, lại lo lắng cho tôi nên Akêmi đã nhờ Raito. Đó không phải sự tình cờ. Lòng tôi khẽ nhói một cách khó hiểu. Có lẽ là do hồi hộp. Tôi tự nhủ như vậy.

Akêmi ngồi im lặng, đôi mắt len lén liếc về phía Raito, sau cùng mới dũng cảm mở lời:

- Jun, bạn thích Emi chan à?

- Bạn nghĩ sao? – Raito uống hết lon nước liền bóp mạnh khiến nó bẹp dí rồi đút vào túi áo vì ở đây không có thùng rác. Sau đó cậu ta giơ cao tay xem đồng hồ và nói với Akêmi: Tôi bận rồi, gặp lại sau nhé Akêmi!

Thoát cái, chỉ còn một mình Akêmi ngồi đó với anh mắt tràn trề thất vọng. Thấy cô bạn mình thế đường nhiên tôi cũng buồn nhưng chỉ một chút thôi bởi vì cảm xúc của tôi lúc này đa phần là ngạc nhiên. Mặc dù mới tiếp xúc với Raito chưa đầy ba tuần nhưng tôi vẫn biết cậu ta không có bạn, bạn khác giới càng không. Ngoài tôi ra cậu ta chẳng bao giờ tỏ ra thân mật với ai như thế. Còn nữa, ánh mắt của Akêmi khi nhìn Raito thật sự rất nồng nàn. Một cô nàng mới say không thể nào có ánh mắt như thế. Akêmi cũng rất ít khi gọi người khác bằng biệt danh, nhất là đối với một người con trai. Từ trước tôi đã biết Akêmi yêu Raito chứ không phải là thích nhưng tôi không ngờ nó lại sâu đậm đến mức này. Không ngăn nổi sự tò mò, tôi bước ra khỏi chỗ núp, tiến lại gần Akêmi và lên tiếng:

- Akêmi chan, bạn quen Raito từ trước sao? – Tôi cố giữ giọng mình bình thường nhất có thể để chắc chắn mình không để lộ sự nôn nóng.

Akêmi thoáng ngỡ ngàng rồi nhanh chóng khôi phục lại vẻ mặt trầm tư. Tôi vẫn đứng đối diện với cô ấy, cố gắng kiên nhẫn đợi. Một lúc sau, Akêmi ngẩng đầu, nhạt nhạt phun ra một câu khiến tôi chao đảo:

- Phải! Mình và Raito đã từng sống cùng một cô nhi viện!

—————-

Từ sau sự việc ấy, tôi chính thức trở lại là tôi của trước kia: một con bé chỉ biết vùi đầu vào sách và những bài nhạc rock một lần nữa được tôi tim đến. Đối với Raito tôi không tránh mặt nhưng cũng không mở lòng như trước nữa. Tôi muốn giữ khoảng cách với cậu ấy để chấm dứt tình cảm mới chớm nở trong lòng. Vì sao ư? Là vì Akêmi? Không hoàn toàn thế đâu, bởi vì tôi không cao thượng đến thế. Tôi chỉ sợ đau, mặc dù cảm giác đó tôi chưa từng trải qua, chưa từng cảm nhận. Nhưng ai chẳng biết đau…khó chịu lắm. Nhưng cũng may thứ tình cảm tôi đang cố vứt bỏ này mới chỉ len lói, nếu không tôi sợ mình sẽ có thêm một vết sẹo tổn thương mới. Gặp Raito, nói chuyện với cậu ta khiến tôi vui đến mức quên mất mình là một con bé khuyết tật. Đừng nói là với vô số những cô quận chúa tài năng, xinh đẹp mà ngay đến cả Akêmi tôi cũng không thể so sánh. Vậy thì tôi lấy hy vọng gì để thích Raito. Tôi đang tự ti? Tôi không phủ nhận nhưng khi nhìn lại bản thân tôi mới cảm thấy chua chát, rốt cuộc thì tôi chẳng thể tự tin về bất cứ điều gì cả. Tôi thật sự cảm thấy chán nản. Có người đã nói: tình yêu không phải lúc nào cũng khiến người ta hạnh phúc. Cho nên tôi không giám ảo tưởng, tình yêu vốn là một thứ xa xỉ đối với tôi và hạnh phúc cũng vậy. Bây giờ tôi bỗng tự hận mình vì trước đây đã không nghe lời anh hai. Giá như lúc đó tôi biết điều nhỉ, anh chắc hẳn là biết tôi sẽ có ngày này. Mà từ khi nào tôi lại nghĩ đến hai từ thừa thãi ấy nhỉ? Ngu ngốc thật!

Không ít lần Akêmi có hỏi tôi rằng tôi có thích Raito không. Tôi đã lắc đầu một cách chắc nịch rồi cười thật tươi với cô bạn, cố kể lễ những tật xấu và rằng tôi không thể chấp nhận một người luôn trêu chọc tôi, nói tôi ngốc, tôi rất ghét cậu ta. Bỗng dưng liên tưởng đến câu nói “Ghét của nào trời chao của ấy”, tôi bật cười, cũng không đúng lắm đâu nhỉ? Chỉ ghét rồi trời bắt thích thôi chứ không hề chao. Bởi vì tôi đâu có xứng với Raito.

Nhiều lúc tôi muốn gặp cậu ta, lại vui vẻ như ngày nào. Nhưng tôi sợ, sợ mình không làm chủ được bản thân mà bước qua ranh giới tình bạn. Một lần nữa tôi muốn nổ tung. Chưa nếm mà đã thấy đắng, chưa thử mà đã thấy cay. Tình yêu của tôi cũng thật lạc loài quá! Nếu vậy tôi sẽ giữ nó trong lòng thôi, xếp nó thật sâu, thật sâu trong trái tim, sẽ không bao giờ nói ra đâu. Chỉ mình tôi cảm nhận là được rồi, chỉ cần mình tôi thôi!

Chap 9: Máu

Trong khi các Pháp sinh đang cố mà luyện tập để chờ ngày kiểm tra thì tôi lại bị phân tâm bởi một việc đang cố chối bỏ. Nhiều lúc tôi nghĩ mình đã phát điên đến mức tôi chẳng còn tập trung được vào việc gì. Thế là tôi trở thành cú đêm.

Cũng như mọi ngày, tôi lại thức khuya đi dạo. Tôi yêu cái bóng đêm bao trùm quanh tôi, nhẹ nhàng và êm dịu, nó khiến tôi có thể hoàn toàn thả lỏng, kể cả khi tôi đang rơi lệ như lúc này.

Trời mùa hạ rất nóng nhưng về đêm lại lại có khá nhiều gió và sương nên tôi phải choàng một cái khăn mỏng. Tiếng dế kêu rả rích không khiến tôi rợn gáy ngược lại còn khiến tôi thích thú. Xả hết mọi tâm tư ra bóng đêm bằng những câu lẩm bẩm dường như chỉ bản thân nghe được cũng công dụng lắm, như thế khi về tôi mới ngủ ngon được.

Những tưởng lúc này chỉ có tôi một mình ở khuôn viên trường hoá ra vẫn còn một người khác. Tôi biết điều đó nhờ tiếng động sột soạt. Lau nhanh nước mắt còn đọng trên mi, tôi im lặng che giấu sự có mặt của bản thân. Tiếng động lần này phát ra rõ mồn một và kèm theo cả những lời rên rỉ khiến người ta rùng mình.

Nuốt nước bọt để cổ vũ tinh thần, tôi bước về phía bụi rậm mà tôi cho là có người. Khóm cây được tôi gạt ra và thứ đập vào mắt tôi khiến tôi chao đảo đến mức khuỵu ngã. Cả người tôi run không ngừng run lên, đến mức muốn bò để di chuyển tôi cũng cảm thấy khó.

Tôi đã nhìn thấy một thảm cảnh. Phải, chính xác là một thảm cảnh khủng khiếp. Một cô gái đang nằm giữa vũng máu đỏ lòm, tứ chi đứt lìa khỏi cơ thể và vương *** xung quanh. Cô ấy vẫn thở, tôi biết rõ điều đó cho dù hơi thở của cô ấy đang dần đứt quãng. Đôi mắt cô ấy trợn tròn, miệng há rộng muốn kêu gào nhưng không có hơi nữa.
Cố ngăn đi sự kinh hãi trong lòng mình, tôi lẩy bẩy bò về phía cô ấy. Lau nhanh đi vết máu trên mặt, tôi líu lưỡi hỏi:

- Là ai, ai đã làm chuyện này?

Vẫn còn ý thức để nhận ra bên mình có người, cô ấy cố mở miệng to hơn nhưng tôi bất lực chẳng hiểu cô ấy nói gì. Nhận thấy tình hình không ổn, tôi bật dậy, choàng vội cái khăn lên thân thể không còn nguyên vẹn của cô gái tội nghiệp và dành tặng cho cô ấy ánh mắt trấn an, nói:

- Đừng lo, mình sẽ trở về sớm nhất có thể.

Và bằng hết sức, tôi vụt chạy về phía Thần điện, chắc chắn nơi đó có các vị Pháp giáo trông coi nơi đó có thể giúp đỡ. Hiện tại, tôi không biết cô bạn kia sẽ chịu được bao lâu, mất máu như vậy….liệu…..

Cố cắt ngang những suy nghĩ xui rủi, tôi cố tăng thêm tốc độ. Đáng chết, tại sao tôi không mang sức mạnh khí để có thể bay chứ? Như vậy, tôi chắc là mình đến lâu rồi. Từ đây đến thần điện vẫn còn một khoảng cách khá xa.

Tôi chạy, chạy mãi cho đến khi nhìn thấy được ánh đén phía xa, như một người trên xa mạc thấy được nước uống, tôi cố vắt giò mà chạy cật lực hơn. Nhưng xui xẻo thay, tôi vấp vào một nhánh rễ to lớn nên ngã nhào. Cú va chạm mạnh khiến đầu gối bị xước, chảy máu, khuỷu tay cũng rỉ ra một đường máu dài. Không đau, tôi cố đứng lên để chạy tiếp, tôi sợ cô bạn ấy sẽ không chịu được, đến lúc đó tôi sẽ ân hận cả đời. Nhưng một bóng đen không biết từ đâu đến nhảy vọt về phía trước mặt tôi và ….ôi thôi lạy Chúa, đó không phải người mà là yêu quái cấp A*, bấy giờ tôi mới biết tôi vấp phải xúc tua của nó chứ chả có rễ cây nào ở đây hết và đáng ra sẽ chả có việc gì xảy ra nếu như mùi máu của tôi không kích thích thính giác của nó. Dưới ánh trăng khuyết, con quái vật hiện ra với bộ dạng đủ khiến người ta hồn xiêu phách lạc. Hình dạng của nó chẳng khác gì con người ngoại trừ tứ chi là những xúc tua dài đến chục mét, cái đầu như như cái hộp sọ và hai con mắt màu đỏ như muốn lồi ra phía bên ngoài. Từ cơ thế kinh tởm ấy, một đống bầy nhầy nhỏ xuống khiến mặt xi măng không ngừng sủi bọt và lớp cỏ xanh cũng biết thành tro.

Tôi nuốt nước bọt lùi về phía sau, cố giữ khoảng cách với con quái vật. Tôi biết nều bây giờ tôi chạy chắc chắn sẽ bị tóm gọn ngay tức khắc và đương nhiên cái mạng nhỏ này cũng chẳng giữ nổi, nhưng tôi cứ lại thế này cũng chẳng kéo dài được bao lâu, tôi nhìn rõ, trong đôi mắt màu máu đáng kinh tởm ấy là sự thèm khát tột cùng, còn quái vật này ăn ruột Pháp sư để sống. Nghĩ đến đây, tôi cảm thấy mình không đứng nổi nữa. Có lẽ cô bạn ban nãy còn sống là vì tôi đã đến phá đám, con quái vật thấy tiếng động nên rời đi bởi dù sao đây cũng là khu vực của trường. Nhưng tôi lại để lộ rõ tình trạng khuyết tật của mình nên cái giả phải trả là phải đối mặt với tử thần. Tôi không muốn nghĩ nữa, mà dù muốn cũng chẳng nghĩ được gì.

- Cứu với! Có ai không? Cứu tôi với! – Tôi cố gào thật to, mong rằng có ai nghe được sẽ đến giúp nhưng dường như tôi đã quên chỗ tôi đang đứng cách xa khu kí túc xá, Thần điện lại còn ở khá xa, từ đây muốn thấy được ánh đèn cũng phải trố mắt ra mà nhìn.

Tiếng hét của tôi như báo hiệu hiệp đấu tinh thần kết thúc. Xúc tua của con quái vật bắt đầu phóng đến, sắc nhọn như một mũi kiếm. Tôi lộn nhào, cố tránh ra khỏi phạm vi những cái xúc tua. Con quái vật như muốn trả thù việc tôi phá đám, cố tình đánh trượt khiến những mũi kiếm bầy nhầy đó chỉ sượt qua da nhưng đủ làm máu tuôn chảy. Cây cối xung quanh đều đổ rạp, ghế đá cũng bị chọc vỡ. Tấ cả đều hỗn độn. Tôi cố chạy vòng quanh con quái vật, tự trấn an bản thân cho dù nhịp tim trong lồng ngực ngày một tăng và hơi thở ngày càng trở nên gấp gáp. Con quái vật này tuy mạnh nhưng không có não để suy nghĩ, cái thân cứ nguyên một chỗ trong khi xúc tua không ngừng đuổi theo tôi, nếu như tôi để nó tự trói mình lại thì….Tôi cố nhen nhói tia hy vọng cuối cùng.

Thành công, rốt cuộc thì con quái vật cũng tự trói mình lại. Không để dành thời gian ca ngợi chiến thắng, tôi phóng đi bắng số sức còn sót lại. Nhưng đột nhiên, cổ chân tôi bị kéo lại, một lần nữa tôi ngã nhào. Chưa kịp ý thức được điều gì, cả người tôi bị bao bọc bởi những cái xúc tua đang dần siết mạnh đến nghẹt thở. Khốn khiếp, rốt cuộc đây là loại quái vật gì mà có thể tự sắp xếp thân thể được chứ? Tôi tự hỏi thế khi thấy những xúc tua ban nãy còn đang trói chặt chính vật chủ nay nhập vào cơ thể và từ đó xúc tua lại mọc ra, nhiều như con bạch tuộc. Tôi nghe thấy tiếng xương tay phải mình gãy, cả xương chân nữa, tôi cũng thở không nổi rồi. Chí ít tôi không biết đau. Vậy là tôi may mắn rồi, tôi sẽ không đau kể cả khi mình sẽ bị siết đứt như những khúc cá. Tôi tuyệt vọng thật rồi!

“Ra đòn đi!”

Một giọng nói như gió thoảng xẹt qua tai tôi. Rõ ràng quanh đây không có ai, còn nữa làm sao tôi có thể ra đòn?

“Băng mùa hạ! Nói đi! Nhanh”

Giọng nói ấy vang lên, nhẹ nhàng nhưng gấp gáp. Lần này tôi chắc chắn mình không nghe nhầm, hơn nữa giọng nói đó …giống hệt tôi.

Đáng tiếc, còn chưa kịp phát ra tiếng nào, cổ tôi đã bị siết mạnh, hoàn toàn không cho bất cứ âm thanh nào lọt ra ngoài. Nhắm chặt mắt, tôi rên khẽ:

- Anh hai, Jun, mọi người, cứu với!

Phừng!

Một ngọn lửa bốc lên thiêu rụi con quái vật trong nháy mắt. Người đàn ông mang mái tóc màu đỏ là người đã cứu tôi.

- Cô bé ổn chứ? – Ông ta cười cười, hỏi.

Tôi nằm vật dưới đất, không đáp. Tôi là kẻ khuyết tật nhưng không ngu để đáp lại một Pháp sư bóng tối. Chỉ là tôi cảm thấy khó hiểu, vì sao ông ta lại cứu tôi.

Như đọc được suy nghĩ của trong đầu tôi, người đàn ông lạ mặt lên tiếng:

- Có những Pháp sư bóng tối là do bị bắt buộc! Mà cô bé bị mất guốc, để lâu không tốt đâu, dể bị cảm lạnh từ đôi chân lắm đấy! Có cần tôi đỡ cô bé dậy không?

Người đàn ông này làm tôi sực nhớ đến cô Hanaka, từ mái tóc cho đến anh mắt đều rất giống nhau. Mà cái lí do ông ta đưa ra cũng giống với tình trạng cô Hanaka hiện giờ. Nhưng tôi vẫn không ngu, tôi biết ông ta đang cố lấy lòng tin từ phía tôi. Nếu như không phải tôi tinh mắt nhìn thấy sợi tóc đỏ bay vất vưởng khi con quái vật bị thiêu cháy thì chắc tôi đã tin lời nói của người đàn ông này. Tôi đã từng đọc qua thông tin về loại quái vật được tạo thành từ một bộ phần của Pháp sư bóng tôi cấp cao. Đó không thể là một sự tương đồng hay ngẫu nhiên được. Còn nữa, tôi bị mất guốc là do tôi vấp ngã khi đụng độ con quái vật, mà tôi đi guốc làm sao ông ta biết được. Rõ ràng là đã quan sát từ đầu, con quái vật cũng là do ông ta dựng nên. Đã thế tôi sẽ tương kế tựu kế chơi lại ông ta. Ông ta quá coi thường tôi rồi, bị lừa một lần, sẽ không có lần thứ hai.

- Làm ơn, đưa tôi đến khu kí túc xá!

- Tay trái cô bé chưa bị gãy phải không? Tháo cái vòng ở cổ ra đi, có thế ta mới gần cô bé được, hãy tin ta, ta là bị bắt ép thôi phải trở thành Pháp sư bóng tôi thôi.

Tôi phỉ nhổ, vòng cổ này do ba tôi tặng, anh tôi cũng có một cái. Là vòng hộ mệnh dùng để đối phó với Pháp sư bóng tối. Lần này tôi đã nhận ra, thứ ông ta muốn không phải là lòng tin của tôi mà là mạng sống của tôi. Rốt cuộc người này là ai mà hận tôi đến vậy, không khiến tôi sa ngã thì cũng muốn tôi chết mà hơn nưa phải là chính tay giết. Thật quá thâm độc. Đã vậy, tôi không diễn kịch nữa.

- Làm sao ông biết tôi đi guốc, còn nữa sao ông biết tay trái tôi chưa bị gãy? Có phải hay không ông cố tình để chừa cánh tay này.

Ông ta sững người, rồi đôi môi vẽ lên một nụ cười khẩy:

- Con gái Sawada có khác, cho dù có khuyết tật thì cái đầu vẫn không tầm thường. Nhưng đừng nghĩ cái vòng đó có thể ngăn cản ta giết ngươi, cùng lắm ta chỉ bị thương vài tháng nhưng đổi được cái mạng khốn của ngươi ta cũng chịu! – Vừa nói, ông ta vừa rút ra từ lòng bàn tay một cái kiếm màu đỏ, từ từ tiến đến gần tôi.

Tôi không phục, thà chết trong tay con quái vật ban nãy còn hơn.

“Hoa tuyết! Chìa bàn tay trái ra, đọc và giết ông ta đi”

Giọng nói ban nãy lại vang lên nhưng dường như chỉ mình tôi nghe thấy.Như một bản năng tôi đưa tay trái lên, nhắm tịt mắt, làm liều nhưng….

Kenggggggg

Tôi chưa kịp đọc thần chú thì tiếng va chạm giữa hai thanh kiếm khiến tôi hé mắt. Tên Pháp sư bóng tối đó biến mất còn người đã cứu tôi là…..

- Anh hai! – Nước mắt tôi tuôn trào, mọi sự sợ hãi trong tôi giờ đây đều bộc phát.

- Emi, ngoan. Ổn rồi, anh đây!

- Anh hai, ở phía đó…phía đó còn có người! – Tôi cố sức chỉ về phía cô bạn xấu số. Sau đó thì kiệt sức ngất đi, chẳng còn biết gì nữa. Trước khi chìm vào hư vô, giọng nói như gió mùa đông ấy lại vang lên, văng vẳng đầy trách cứ: “Đồ ngu!”.

Có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên được giọng nói này, giọng nói giống hệt tôi nhưng luôn thiếu độ ẩm. Chắc chắn tôi sẽ nhớ.

Chap 10: Phong ấn

Tối, rất tối.

Tôi đang ở một nơi hoàn toàn không có ánh sáng. Tôi tự hỏi mình đã chết chưa và đây là đâu. Nhưng mà không ai giải đáp giùm tôi câu hỏi ấy.

Tôi nghĩ đây là địa ngục, bởi chỉ có địa ngục mới tối như vậy. Có điều không hiểu tôi mắc tội gì mà bị đày xuống đây nhỉ?

- Emi!

Có người gọi tôi sao? Hay là tôi nghe nhầm?

- Emi!

Lại nữa rồi. Tôi dáo dác tìm kiếm nơi phát ra tiếng gọi. Hai tay loạng quạng trong bóng tối như một kẻ mù, rất may là không có vật cản nào cả.

Tiếng gọi đó không phát ra nữa. Tất cả trở nên tĩnh lặng. Nhưng khi tôi định thôi trò trốn tìm thì đột nhiên một luồng sáng loá mắt xuất hiện. Phải khó khăn lắm đôi mắt của tôi mới thích ứng được với nó.

Trước mắt tôi lại là cô gái có gương mặt giống hệt tôi trong bộ Junihitoe dạo nọ, tuy nhiên lần này cô ta lại mặc bộ kimono trắng bằng lụa hết sức bình thường. Cô gái ấy ngồi quỳ trước một cánh cửa hoa mĩ và to lớn bằng pha lê trong suốt, mép cửa và tay cầm được làm bằng bạc và tạc hình hoa tuyết. Tôi nhận ra, thứ ánh sáng kì lạ phát ra từ cánh cửa này.

- Lại là cô à? – Tôi tiến đến, hỏi.

Khuôn mặt lạnh tanh của cô ấy ngước lên, đôi mắt hổ phách đảo một hồi, mãi sau đó mới mở miệng:

- Cô cần sức mạnh phải không? Vậy thì giúp tôi mở cánh cửa này ra!

Câu nói này, tôi thấy hơi quen tai. Phải rồi, nhờ câu nói này mà tôi suýt trở thành Pháp sư bóng tối nều như không có Jun ngăn lại. Thế nên lần tôi sợ, không giám mạo hiểm. Tôi không ngốc đến mức nghe lời một người lạ. Nghĩ là thế nhưng tôi vẫn tiến đến gần cánh cửa, tiến đến gần cô gái kia. Kì lạ thay, tôi không thể nào chạm vào cô ta, bởi vì giữa chúng tôi bị ngăn cách bởi một bức tường trong suốt, càng kì lạ hơn là chân trái của cô ta bị một sợi xích to đùng giữ lại khiến cô ta không thể nào tiến gần về phía cánh cửa. Kể cả khi cô ta cố hết sức mà với đến tay cầm thì cũng chỉ có thể chạm chứ không thể kéo. Nhưng tôi thì không, tôi hoàn toàn có thể làm được.

- Cô là ai và đây là đâu? – Tôi kiên nhẫn hỏi lại lần nữa.

Cô gái đó lần này không nhìn tôi nữa. Cô ta đổi tư thế ngồi, dựa đầu vào đầu gối, bàn tay mảnh khảnh nghịch nghịch những móc xích.

- Ta nói rồi, ta là cô! Còn nơi này là nơi linh hồn chú ngụ.

Tôi đang nghĩ mình nằm mơ. Một giấc mơ kì quặc không có lời giải đáp. Nhưng khác với lần trước, tôi không không nổi cáu mà ngồi xuống, ghé sát vào bức tường trong suốt tưởng như vô hình kia, yên lặng mà ngắm nhìn cô gái. Dù đã thấy một vài lần nhưng lần nào tôi cũng thấy giật mình. Cô ta giống tôi đến nỗi tôi cảm tưởng mình đang soi vào một tấm gương. Khuôn mặt trái xoan kia, hàng lông mày kia, đôi môi kia, cả đôi mắt hổ phách quyến rũ nữa, tại sao tất cả đều giống hệt tôi như thế? Chỉ trừ mái tóc của cô ta dài gấp tôi nhiều lần thì không ai có thể phủ nhận chúng tôi là chị em song sinh. Cô ta nói cô ta là tôi. Vậy thì tôi là cô ta sao?

Không thèm để ý đến sự soi mói của tôi, cô gái kì lạ vấn mân mê sợi xích, cứ như thể đó là điều duy nhất cô ta có thể làm. Ở một nơi như thế này, cô ta không cảm thấy cô đơn, vô vị sao?

- Này cô gái, cô cũng tên Emi sao?

Bấy giờ, cô ta mới nhìn tôi:

- Ime, đó là tên tôi!

- Vậy tại sao cô lại biết tên của tôi?

- Không chỉ tên, tôi còn biết mọi thứ về cô. Gia đình có mấy người, chức vị và đẳng cấp của họ, hoàn cảnh của cô, người bạn thân thiết của cô, người cô thầm để ý, tôi đều biết. Thậm chí cô thích gì, muốn gì, khi nào ăn cơm, khi nào ngủ,…tất tần tật tôi đều nắm rõ. – Ngừng một lúc, Ime ban cho tôi một nụ cười nhếch mép, rối nói tiếp: Tôi nói rồi, tôi là cô mà!

- Tôi không hiều! – Nhìn Ime bằng đôi mắt kinh hãi, tôi lắc đầu.

- Cô hẳn là biết hai mặt của con người chứ? Pháp sư cũng là con người mà! – Cô ta thì thào, đôi mắt hổ phách xoáy lấy tôi.

Hai mặt của con người, tuy không nhiều lắm nhưng đương nhiên tôi có biết. Theo sử sách ghi chép lại, con người là con của ánh sáng và bóng tối, là con của ác quỷ và thiên thần, là con của trời và địa ngục sinh ra cho nên luôn có hai mặt, hai linh hồn: một tốt, một xấu, một thánh thiện, một xấu xa. Tóm lại là hai mặt này hệt như một tấm gương, trái ngược nhau, nhưng dù thế nào cũng chính là một.

Khoan đã, nói như vậy…

Như thấy được ánh mắt nghi hoặc của tôi, Ime cười khẩy, đôi mắt nheo lại, tia nguy hiểm hiện ra:

- Hai mặt con người, chỉ xuất hiện một. Chỉ khi có tác động lớn lao từ bên ngoài thì mặt khác mới có thể có cơ may xuất hiện. Nói cánh khác tôi chính là con người khác của cô. Lí do tôi đang bị xích ở chốn này, chính là do cô đang xuất hiện.

- Vậy còn cánh cửa đó…là gì? – Tôi ngước nhìn sang phía cánh cửa rồi lại nhìn Ime, chờ đợi.

- Đó gọi là cánh cửa của sức mạnh. Đằng sau cánh cửa chính là sức mạnh. – Mặc dù có vẻ Ime không có thiện cảm với tôi nhưng cô ta vẫn thoả mãn trí tò mò của tôi, sau đó cô ta lại hỏi lấp lứng: Emi, cô có biết sự khác biệt giữa con người bình thường và Pháp sư không?

Tôi lắc đầu, tiếp tục chờ đợi.

Nhưng khác với mong đợi của tôi, lần này Ime không nói về vấn đề này nữa. Chỉ buông một câu:

- Cô sắp tỉnh rồi!

- Eh? – Tôi ngu ngơ.

- Emi, khi cô mở mắt, nhưng gì cô thấy, những gì cô cảm nhận, tôi cũng sẽ biết. Nhưng người quyết đinh hành động, quyết định ứng phó ra sao thì chỉ có cô mới làm được. Tôi sẽ không ngồi yên thế này đâu, cô là kẻ tật nguyền nhưng tôi thì khác, trái với cô tôi là thiên tài. Nói cho cô hay, một khi phong ấn được giải thì tôi sẽ là cô, kẻ bị trói buộc và chỉ có thể bất lực nhìn sự việc diễn ra mà không theo ý mình chỉ có thể cô. Nghe rõ chưa, nghe rõ chưa Emi?

Xung quanh tôi đột nhiên sáng bừng, tất cả trắng xoá. Hơn lúc nào hết, lần này Ime như muốn nổi điên mà gào thét, trút hết tất cả những bức bối trong lòng. Thái độ của cô ta khiến tôi hoài nghi, cô ta nói hết đồng nghĩa với việc chúng tôi sẽ không còn gặp nhau nữa. Hoặc có thể là lần tới gặp nhau, vị trí của chúng tôi sẽ thay đổi. Tôi sẽ là kẻ bị trói buộc và ngược lại.

Và rồi tôi mở mắt.

Có lẽ tôi ngủ đã lâu rồi, bây giờ tôi đang vô lực nằm im trên giường. Trên thành cửa sổ, chiếc chuông gió vẫn đung đưa theo nhịp. Từng làn gió mang theo mùi hương nhè nhẹ cũng lùa vào, mơn trớn từng lọn tóc mai của tôi.

Nguời đầu tiên tôi gặp sau chuyến chu du ở Quỷ môn quan là ba. Ông ngồi bên cạnh tôi, đôi mắt hổ phách chăm chú. Có vẻ như tôi tỉnh lại không đả đụng đến ông nhiều, như thế ông biết chắc tôi sẽ tính lại, vào lúc này.

- Emi! Sao rồi! – Ba lên tiếng, cắt đứt suy nghĩ của tôi.

- Ổn ạ! – Tôi thở mệt nhọc.

- Con rất giống mẹ con, nói dối đều dở như nhau! – Ba tôi cười hiền, nụ cười đã lâu lắm tôi không được nhìn thấy.

- Ba, Pháp sư và người bình thường có gì khác nhau? – Chợt nhớ đến câu hỏi của Ime dành cho tôi, tôi liền đem ra tìm ba trợ giúp.

Bị câu hỏi của tôi làm bất ngờ, phải một lúc sau, ba tôi mới trả lời:

- Pháp sư có sức mạnh của thiên nhiên ban cho, còn con người không có.

- Tại sao? – Tôi gặng hỏi.

- Bởi vì cánh cửa sức mạnh của con người luôn bị đóng kín, còn Pháp sư thì không. Lấy ví dụ đơn giản là pháp sư chúng ta có thể điều khiển sức mạnh tuỳ ý, bất cứ lúc nào muốn đều có thể sử dụng. Còn con người thì chỉ đến một lúc nào đó, bị đe doạ tính mạng chẳng hạn thì sẽ có một luống sức mạnh thôi thúc họ bảo vệ bản thân, đó là khi cánh cửa sức mạnh có khe hở bị tác động từ bên ngoài chứ không phải linh hồn bên trong. Một số người vì tác động đối với họ quá lớn, thì khe hở sẽ không khép lại khiến cho họ trở thành nhà ngoại cảm – một nửa pháp sư, họ có thể nhìn thấy yêu ma, nhưng không thể tiêu diệt.

Tôi gật gù rồi mệt mỏi áp mặt vào gối. Nếu như ba nói thì chắc chắn tôi không có sức mạnh là do cánh cửa đó không mở, thậm chí tôi để ý, ngay cả một khe hở cũng không có. Giờ tôi thấy tiếc đứt ruột, nếu như ban nãy tôi nghe lời Ime, mở nó ra thì có phải bây giờ tôi đổi đời rồi không. Càng nghĩ tôi càng thấy bực mình.

Nhưng liệu tôi có thể gặp Ime và cánh cửa đó không?

Có lẽ nhận thấy biểu hiện khác thường của tôi hoặc cũng có thể là do câu hỏi kì quặc mà tôi vừa đặt ra, ba tôi nhíu chặt đôi mày, lên tiếng:

- Emi có chuyện gì giấu ba sao?

Tôi định bụng lắc đầu nhưng lại không giám. Thành ra chuỗi động tác, hết gật rồi lắc đầu của tôi cứ lặp đi lặp lại. Thật ra những lần trước là do tôi mơ xong mà không nhờ gì nên không thể kể. Nhưng lần này thì khác, tôi biết đó không phải mơ, và nó hoàn toàn được lưu lại trong bộ óc của tôi. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi quyết định “xổ” hết ra:

- Con nằm mơ mình gặp một cô gái có khuôn mặt giống hệt con, tên cô ta là Ime!

Sau câu nói này, hàng lông mày của ba tôi càng trở nên nhăn nhúm. Nhưng ông vẫn im lặng, kiên nhẫn chờ tôi trình bày:

- Cô ta nói cô ta là mặt khác của con, cô ta nói khác với con, cô ta có sức mạnh. Hơn nữa, con thấy cô ta bị xích

Lần này thì ba tôi không giữ im lặng nữa, ông hỏi:

- Sợi xích có chặt không? Xích một hay hai chân? Hay là tứ chi?

Tôi khó hiểu nhưng vẫn lục lọi trong bộ nhớ. Lúc đó tôi chỉ để ý đến lời nói của Ime, về phần sợi giây xích thì không rõ lắm. Đang tính trả lời ba là không nhớ thì đột nhiên hình ảnh Ime nghịch sợi xích hiện lên, tôi liền trả lời chắc nịch:

- Sợi xích rất dài, chẳng biết phần bám ở đầu nữa vì lúc đó khá tối. Nhưng mà phần gông kẹp ở mắt cá chân không chặt lắm, bị xích cả hai hai chân.

Lần này thì khuôn mặt của ba tôi đột nhiên lạnh ngắt. Tôi biết ba tôi trải qua rất nhiều chuyện, hiếm khi ông thay đổi sắc mặt. Vậy mà lần này…

Lòng tôi bỗng dưng dâng lên một cảm giác lo lắng.

Đang lúc tôi chả biết nói thế nào thì giọng nói trầm trầm của ba lại xuất hiện:

- Sợi xích đó là do ba tạo nên nhằm phong ấn cô ta đấy. Khi con sinh ra thì ba đã phong ấn nó, xích cả tứ chi, vậy mà lần này chỉ còn có hai chân. Emi, con đang khao khát có sức mạnh ư?

- “…….” – Tôi ngập ngừng, không biết cách trả lời. Tôi đang khao khát có sức mạnh ư? Đó là lẽ dĩ nhiên. Ai đứng vào vị trí của tôi cũng như vậy thôi. Chẳng lẽ khao khát sức mạnh là một cái tội. Còn nữa, ba nói chính ba phong ấn Ime, điều này sao có thể?

- Nếu như cho con lựa chọn giữa sức mạnh và cái tôi của bản thân, con sẽ chọn cái gì? Ý ba là nếu sức mạnh khiến con tha hoá con có chấp nhận không?

Tôi một lần nữa không trả lời.

Một kẻ tật nguyền bình thường, bị người đời khinh rẻ, một kẻ như thế có coi trọng cái tôi không?

Đương nhiên không!

Niềm khát khao được công nhận sẽ che lấp cái tôi, kể cả bị tha hoá cũng không đáng bận tâm. Đó là một điều hoàn toàn hợp lí.

Vậy còn tôi thì sao?Tôi có làm vậy không?

Tôi không biết. Cũng có thể tôi biết rõ câu trả lời nhưng không giám nói ra.

Nghĩ đến cái lần tôi nhận máu của Pháp sư bóng tối hình như tâm trạng tôi cũng thế này. Cũng băn khoăn và lo lắng. Nhưng kết quả thì sao? Tôi vẫn lực chọn mặc kệ việc mình sa ngã để đạt được mục đích. Tự mình vứt bỏ trí thông mình thường ngày, tự lừa dối để lấy cản đảm uống nó.

Vậy ra câu trả lời tôi đã có rồi, nhưng là tôi tự cho là mình trong sạch thôi.

Hoá ra, tôi tầm thường là thế. Niềm khao khát của tôi thật bẩn thỉu.

Đúng, quá bẩn thỉu.

Nhưng tôi có thể làm gì?

Một mình tôi, chẳng thể làm cái gì cả.

Tôi không giám đối mặt. Thật sự không giám.

- Con không có tự tin. Con không có can đảm! – Ba tôi đứng dậy, nhìn tôi một cách nghiêm khắc: con luôn ngồi chờ, chờ sức mạnh đến với con như một điều kì diệu mà không nhận ra, chính bản thân con phải đối mặt, phải tự tin nhìn vào sự thật để có thể tiến bước kiếm tím điểm mạnh của riêng mình. Nói cho cùng, con là một kẻ nhút nhát, chạy trốn mọi việc bằng cách đổ lỗi cho số phận.

Tôi ngơ ngác, nắm chặt lấy cái chăn.

A, tôi làm sao thế này. Có phải bị ba túm đuôi rồi nên hoang mang không?

Không chỉ là một kẻ vô dụng tôi còn là một đứa nhút nhát chỉ biết than thân trách phận, chỉ biết tự ti và chờ đợi.
Nhưng tôi đâu có muốn.

Thế là tôi lắc đầu, lắc thật mạnh. Bàn tay túm chặt lấy mái tóc, cả người đột nhiên co rúm.

Không muốn, tôi không muốn.

Đáng lí ba phải ôm tôi vào lòng và an ủi mới phải. Tôi mới vừa suýt chết cơ mà.

Đây không phải thứ tôi chờ đợi, không phải, hoàn toàn không phải.

- Con không phải là kẻ khuyết tật, sức mạnh của con là do ba phong ấn cùng với Ime. Tất cả là do Ime là mặt khác của con, tính cách vì thế mà hoàn toàn trái ngược. Tuy nhiên sức mạnh lại là do cô ta nắm giữ. Điều đó đồng nghĩa với việc một khi con có sức mạnh thì con sẽ đánh mất bản thân mình. Hãy dành lại từ cô ta sức mạnh vốn dĩ là của con. Đây là một cửa ải dành cho con đấy! Giờ chỉ còn hai dây xích nghĩa là thời gian của con không còn nhiều. – Ba nhìn tôi, dịu dàng ôm lấy thân thể run lên bần bật của tôi, nói tiếp: So với Ime, Emi thế này tốt hơn! Cố gắng tự tin lên, con vẫn còn ba mẹ mà. Nếu như con đánh mất bản thân, sẽ có kẻ lợi dụng con đấy! – Sau đó ba nhẹ nhàng hôn lên trán tôi và ra ngoài.

Tiếng chuông gió vẫn kêu.

Tôi vẫn không hề có ý nghĩ mình có thể tự tin. Bởi vì…động lực của tôi ở đâu?

Thực ra truyện này Suzu đã hoàn thành trên giấy nhưng đọc lại thấy không hay lắm, hơn nữa tình tiết rất ngắn, giọng văn lại giống như truyện cổ tích hoặc một bài tóm tắt vậy, nhất là ở chap 8. Đó là lí do tại sao Suzu lại kéo dài thời gian như vậy (mạng Suzu vừa sửa được ba ngày trước T_T). Cũng may hôm qua đi tắm lại giống acsimet nên nghĩ lại rồi đổi tình tiết truyện luôn *cười*.

Nhận vật Emi lần này sẽ không có một tính cách nhất định nữa. Suzu sẽ xây dựng nhân vật này một cách thực tế nhất, theo đúng hoàn cảnh đưa đẩy. Phải nói là nhân vật này Suzu nghĩ rất lâu mới quyết định đưa ra một hướng khác với Linh (phần 1), nếu như ở Linh đúng như tuýt nhân vật nữ chính điển hình: đáng yêu, hiền lành, nhân ái,…thì Emi sẽ đa dạng hơn. Vì thế có thể nhân vật này sẽ bị ghét. Cho nên bất cứ c/m đòi chỉnh sửa Suzu sẽ bỏ qua.

Um…trên một vài lời bộc bạch thế thôi nhưng mong mọi người hiểu. Còn nữa, Suzu muốn nếu mọi người đem “con cưng” của Suzu đi đâu thì báo cho Suzu một tiếng và để lại link. Tránh trường hợp như ở phần một chỉ có 2 bạn xin phép mà lên google lại ra tận đâu đâu.

Miku Ohashi - Azumi Mizushima - Akiho Yoshizawa

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ