XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Chuyện tình ở trường học pháp sư (Shamans) - trang 11

CHAP 31: Tỏ tình

Một tuần mới.
5. 40′ sáng, tại lớp 10A1.
Một mình ở trong lớp, nó nằm dài trên mặt bàn ngủ ngon lành.
Nó không phải là người hay ngủ nướng nhưng cũng không thích dậy sớm. Có lẽ hôm nay nó “dở người” khi dậy vào 3 giờ sáng. Vào thời điểm đó nó hoàn toàn có thể ngủ lại nhưng vẫn đề là ở chỗ nó đã làm xong VSCN và mặc xong quần áo….trước khi xem đồng hồ, vì thế nó phải đến lớp sớm hơn dự định.
Sau khi thuộc làu vài trang lí thuyết nó lăn ra ngủ. Đôi mắt trong veo đóng kín, khuôn mặt hơi ửng hồng vì lạnh…..trông nó bây giừo chẳng khác nào một chú gấu bông.
Bỗng có tiếng bước chân vang lên.
Tiếng cồm cộp của đôi giày phá vỡ sự im lặng chỉ có tiếng côn trùng rả ríc, thên một người đến lớp sớm. Nó vẫn không có lấy một cử động nhỏ, từng nhịp thở vẫn đều đặn toả ra những màn khói mỏng như sương.
Người đó tiến lại gần nó, đôi mắt chăm chú vào khuôn mặt đang say giấc nồng hồi lâu.
15′ sau
Con người lạ mặt đó….cúi người xuống, muốn một lần được chạm vào đôi môi anh đào kia.
50cm
…….
30cm
……..
10cm
…………….
và…5cm
Nó bất giác cựa mình, quay đầu. Đương nhiên nụ hôn đó chỉ đặt lên được mái tóc như lụa của nó thôi.
Một nụ cười chua chát xuất hiện trên khoé môi người đó:
- Kể cả trong vô thức, bạn vẫn từ chối và không thuộc về tôi!
- “………….” Nó vẫn ngủ say mà chẳng hề biết gì.
- Tôi không hiểu tại sao bao giờ cũng là Sawada Shin? Địa vị, tiền tài, sự khâm phục, kính trọng của mọi người đều thuộc về cậu ta! Và….cả bạn cũng thế!
- “…………”
- Tôi đã nghĩ mình có thể chấp nhận chịu thua, chấp nhận chỉ được mọi người biết đến với cái danh “Bạn thân của Sawada”. Nhưng từ khi gặp bạn……cái suy nghĩ đó đã bị ném vào sọt rác rồi! – Dai cười cay đắng, một tay xoa đầu rồi nghiến răng:
- Tôi sẽ dành lại tất cả, tôi sẽ cho cậu ta biết được cái cảm giác bị bạn bè giành đi mọi thứ……kể cả người con gái mình yêu là thế nào? Và bạn sẽ thấy được bộ mặt thật của tôi……sẽ sớm thôi!
Trời hửng sáng. ánh mặt trời đầu ngày soi rõ toàn bộ khuôn mặt kẻ vừa nói:
Moroboshi Dai
Không ai thấy được khuôn mặt cậu ta lúc này. Cái dáng vẻ baby đáng yêu đã biến mất….thay vào đó là bộ mặt của một ác quỷ từng đội lốt thiên thần.
——————
Nó ngồi với hắn mà cứ thấy run run. Ngại ngùng hết chỗ nói khi người mình ngỏ lời lại ở ngay bên cạnh. Nó vừa muốn ngày valentine trắng đến sớm để chấm dứt sự căng thẳng vừa lại muốn đến muộn vì sợ hắn từ chối. Cũng may hắn vẫn như thường ngày, chẳng tỏ thái độ gì.(t/g: mặt làm bộ vậy thôi)
Hôm nay nó không thấy Dai đến lớp, kể ra cũng thấy hơi lo vì dù gì đó cũng là một người bạn thân. Nhưng nó cũng không để tâm thêm nữa vì đối với những người đã được đào tạo trước, đến trường chỉ là củng cố kiến thức như Dai thì nghỉ học là chuyện bình thường.
———————-

Đây sẽ là một buổi sáng nhàm chán nếu như khi kết thúc buổi học có một chuyện động trời xảy ra.

Chuyện xảy ra như thế này đây:
Trong khi tan lớp, mọi người đang chuẩn bị dọn sách vở thì nhốn nháo cả lên khi thấy Dai trong tay ôm một bó hoa hồng đứng đi giữa sân trường.
Trong bộ vét màu trằng được thiết kế một cách tinh tế và hài hoà làm nỗi bật màu đỏ của những bông hoa trong tay, Dai trở nên handsome hơn bao giờ hết. Mọi người trong trường đều hướng ánh mắt về phía Dai, tự đoán xem ai là chủ nhân bó hoa hồng. Con gái thì khỏi nói, có người thậm chí còn chảy cả…. dãi(t/g: bó tay).
Dai là một playboy chính hiệu. Đã có rất nhiều cô gái tự nhận mình là bạn gái cậu nhưng họ đâu biết cái danh đó chỉ tồn tại một ngày không hơn không kém. Mà có phải là Dai đề nghị đâu, là họ lao vào như con thiêu thân để rồi bị đá đi một cách nhục nhã đấy chứ. Cái đáng chú ý ở đây là trong số đó chưa ai từng được tặng hoa hay bất cứ quà gì. Vậy nên có thể nói, chủ nhân bó hoa kia là người rất đặc biệt.
Nó vẫn không bận tâm đến xung quanh chỉ, vẫn chú tâm vào việc sắp xếp đống sách trong cặp mình. Chỉ đến khi….tiếng hò hét la ói buộc nó phải dời mắt phải công việc, liếc ra phía trước và suýt té ra sau khi thấy: Dai đang quỳ trước mặt mình với một bó hoa hồng!

Hắn vẫn ngồi gần nó nhíu mày, rốt cuộc Dai muốn làm gì?
- Làm bạn gái tôi nhé! Dai mỉm cười, nói.
Tất cả đám đông ồ lên rồi đồng loạt vỗ tay, ai cũng khâm phục cô gái được một playboy chính thức ngỏ lời.
Nhìn về phía sau, khi chắc chắn không có ai đằng sau nó. Nó mới hướng cái nhìn về phía Dai như để chờ đợi câu nói: Tôi nói đùa đấy hay Bạn đang nằm mơ.
- Có thể trong mắt bạn tôi từng là một tên con trai thiếu đứng đắn, nhưng đối với bạn tôi hoàn toàn thật lòng! Dai vẫn nói đều đều.
Đám đông lại một lần nữa được dịp khoe giọng, chỉ tội lũ con gái….tức đến phụt máu mũi.
Để xác nhận mình không nằm mơ, nó lấy tay chỉ về phía mình hỏi ngây ngốc:
- Tôi sao???
Dai cười, nụ cười dễ thương hết mức:
- Phải, tôi hoàn toàn nghiêm túc! Đồng ý chứ?
Nó nhìn Dai bối rối. Thật sự nó cảm thấy rất khó xử. Hai tay đan chặt vào vào nhau, đôi môi mím lại không nói nên lời. Trong tim nó đã có câu trả lời rồi, bấy lâu nay nó chỉ xem Dai như một người bạn thân, không hề có cái cảm giác gọi là tình cảm nam nữ. Nhưng nó sợ, xung quanh đông người như vậy…..nếu nó dứt khoát từ chối Dai thế nào cậu cũng trở thành chủ đề của câu chuyện bàn tán. Nó đâu biết đây vốn là điều mà Dai muốn, tất cả dường như đều nằm trong kế hoạch của cậu.
Đến nước này hắn không thể ngồi yên được. Hắn bật dậy, nắm lây tay nó và định lôi ra ngoài nhưng…..
- Khoan đã! Dai nắm lấy cánh tay còn lại của nó, tự tin nói lớn.
Đám đông bắt đầu trở nên nhốn nháo. Vở kịch đang đến phần hấp dẫn nhất: Hai hoàng tử – một công chúa.
- Tôi biết bạn cần thời gian! Tôi sẽ chờ! Dai dúi vào tay nó bó hoa rồi quay người bước đi.
Nó nhìn bó hoa trên tay nhưng chưa kịp định hình sự việc thì đã bị lôi đi xềnh xệch.
Vở kịch kết thúc, đám đông giải tán và đương nhiên khi kết thúc bao giờ cũng có sự bàn tán.
————-
Hắn lôi nó đến Cá sấu cốc rồi dừng lại ở một gốc cây.
Nó ôm ngực thở hồng hộc, tốc độ của hắn khiến nó có thể quỵ xuống nếu như cánh tay bằng thép của hắn vẫn lôi nó mà chẳng hề bận tâm.
- Bạn muốn gì? Nó hỏi với bộ mặt cau có.
- Muốn gì à? Tôi phải là người hỏi chứ! Bạn tặng quà valentine cho tôi mà định nhận lời một thằng khác à? Hắn tức giận siết chặt lấy cổ tay nó.
- Á! Đau! Nó nhăn mặt.
- Nói đi chứ! Hắn hét lên làm nó giật bắn mình.
Nó đâu ngờ việc nó bối rồi trước lời tỏ tình của Dai lại khiến hắn hiều lầm là nó muốn nhận lời.
- Bạn kì quá! Tôi……nó chưa kịp nói hết câu tì bó hoa trong tay nó bị hắn giật phăng và ném đi không thương tiếc.
- Bạn làm gì vậy? Đó là quà của tôi! Nó bắt đầu nổi khùng.
- Bạn muốn nhận nó à? Hắn cười – nụ cười nhếch mép có chút xảo trá.
- Này, bạn…….ghen đó hả? Nó nhíu mày trước thái độ của hắn.
- Phải rồi! Tôi ghen đấy, sao hả? Hắn nhìn sâu vào mắt nó.
Nó im bặt, nói nữa nó sợ mình sẽ cười mất – mà cười vào lúc này có khác gì gạch tên mình trong sổ tử đâu, mà nó cười là cười hạnh phúc thôi chứ không phải cười nhạo đâu nha.
- Tôi cho bạn 2 ngày, bạn phải trả lại bó hoa đó! Nếu không thì bạn chết với tôi. Nói xong hắn đi thẳng.
Nó nhặt bó hoa lên, nhún vai nhìn theo hắn.
—————
Ở một nơi nào đó
- Vở kịch chỉ mới bắt đầu thôi! “Bạn thân”!

CHAP 32: Rắc rối

Tối hôm đó
Bó hoa của Dai tặng nó được cắm trong bình nhưng không gỡ ra. Nó thở dài thườn thượt vì không biết nên đối diện với Dai như thế nào. Chiều nay nó cũng không dám đến sân tập cùng hắn. Đến nhỡ bị hành xác thì khổ lắm!
- Bạn nha, toàn gây những chuyện giật gân! Akêmi vừa làm trứng vừa nói.
- Bạn đừng đề cập đến chủ đề này nữa, đầu mình nổ tung mất thôi! Nó ngán ngẩm lấy con dao băm vằm củ cải khiến nó nát bươm thành….cám.
- Xì, mình cũng không thích lo chuyện bao đồng nhưng mà nghe nè: từ chối thẳng thừng đi nếu không sau này bạn sẽ mất Sawada đó! Lấy đĩa trứng đặt lên bàn, akêmu ngồi xuống ghế nói tiếp.
Nó bỏ việc hành hạ củ cải, tiếp tục trầm ngâm chẳng để ý gì đến bữa cơm. Vấn đề nó lo bây giờ là vì chuyện này nó sẽ khó mà qua được bài kiểm tra.
Đúng lúc đó một tiếng gõ cửa cất lên. Akêmi buông đũa chạy ra mở cửa. Vị khách là Ngọc My.
- Chị ăn chung nhé! Ngọc My cười.
- Tất nhiên ạ! Akêmi vui vẻ đáp còn nó vẫn thơ thẩn như ban đầu.
Mãi khi hết bữa nó mới chịu mở miệng:
- Chị lại đến chất vấn em à?
- Không, chỉ là chị lười vào bếp thôi! Ngọc My tỉnh bơ.
Nó bĩu môi:
- Chị lại phản đối chứ gì? Nếu thế thì em ế cũng tại chị!
Ngọc My và Akêmi đang ăn quả tráng miệng thì cười sặc. Một cô nàng 16 tuổi muốn “ế”. Kiểu này Ngọc My mang tiếng oan mất thôi.
- Không, việc này chị không phản đối! Chỉ có điều chị thấy cái cách cậu ta ngỏ lời không thành thật mà giống như ép buộc hơn! Ngọc My vẫn chưa dứt nét cười đùa.
Nó nhìn điệu cười của Ngọc My mà muốn ước một điều hơi tội lỗi: ước gì cái miệng ấy biến thà
nh cái khoá kéo để nó có thể kéo xoạch kín lại. Thật là, đang muốn hỏi ý kiến mà lại còn cười trên nỗi đau khổ của người khác. Cuối cùng nó quyết định đợi mọi việc lắng xuống thì sẽ trả lời Dai.
Nhưng mọi việc không dễ như nó tưởng tượng.
—————
Sáng hôm sau, tại căn tin
- Ê, con bé đó là người được playboy nỗi tiếng tỏ tình à?
- Ừ nhỉ! Mà con bé đó là quán quân Miko đó!
- Umk, nhìn cái mặt cũng xinh nhưng đâu đến mức phải tỏ tình một cách khoe trương thế chứ!
- Nghe nói mấy thầy cô cũng đang bàn nhau lập kế hoạch lãng mạn như thế đó! (t/g: bó tay)
….bla…..bla……bla
Nó không được yên ổn 1 giây trng khi thanh toán bữa sáng, xung quanh là những lời bàn tán cực kì xâm phạm đến sự riêng tư của người khác. Đúng là miệng lưỡi thiên hạ không ai sánh kịp. Nó tự hỏi nếu như vào ngày valentine trằng mà hắn nhận lời chắc mật độ hot chắc còn gấp bây giờ cả nghĩn lần ấy chứ. Nhưng nó vẫn làm như không có chuyện gì xảy ra và vẫn ung dung như bình thường.
Mọi chuyện chỉ có thế nếu như vào lớp không có lời khiêu khích của lũ con gái và Hanaka cũng có phần:
- Chà, có phúc ghê nhỉ! Được Nam Thần Vương Tử tơt tình trước mặt bao người! Hanaka liếc nhín nó, giọng châm chọc
Nó tự nhủ phải nhẫn nhịn.
- Bó hoa hồng tuyệt vời quá đi! Giữ sau này làm…..hoa cưới luôn đi! Yuki ( một thành viên trong Fire girls) hùa theo
Nãy giờ nó cố nhịn nhưng đang chuẩn bị nổ tung. Nó không thích cãi nhau nhưng đã quá đà thì cũng phải làm tới. Một khi song ngư đã bực mình thì chẳng khác nào cọp.
Nó quay người, cười một nụ cười thật tươi, ngọt như kẹo nhưng lại khiến lũ người đó im bặt nổi da gà:
- Ôi, bây giờ tôi mới biết cô thích bó hoa đó đến vậy. Bó hoa đó hợp làm hoa cưới của cô hơn nhưng sợ đến khi cô kết hôn thì bó hoa kia cũng thành…….đồ cổ nghìn năm rồi!
- Cô…..! Yuki cứng họng. Nó nói như vậy rõ ràng ám chỉ cô ta sẽ ế đến già mà.
- Nhưng cũng may, tôi đã trả lại bó hoa đó rồi nên nó sẽ không phải chờ cô mà trở thành đồ cổ đâu! Nó nói xong ung dung bước vào chỗ ngồi mà không thèm để ý đến khuôn mặt như khỉ ăn ớt của Yuki.
Cũng may sáng sớm nay nó đã trả lại bó hoa cho Dai với lời nhắn trước của phòng cậu. Nếu không chắc sẽ còn nhiều việc xảy ra. Nó chọt hình ung đến dáng vẻ của Ngọc My trước đây, giờ mới biết đối tượng cao quá cũng rất khổ sở.
Nó ôm đầu:” Kì kiểm tra ơi……chậm lại đi…tui chưa chuẩn bị được gì cả”

CHAP 33: Luyện tập

Vào giờ học, có lẽ sẽ rất bình thường nếu….từ “nếu” này nó thật sự muốn lôi ra khỏi óc, muốn mình không nghe hay đại loại thế khi mà thầy chue nhiệm thông báo:
Vì có việc đột xuất nên năm nay sẽ tổ chức kiểm tra sớm hơn một tuần!!!!
Xách cái cặp ra về, nó cúi đầu tránh ông trời độc ác. Mà số nó cũng khổ ghê! Nó sẽ ra sao khi chỉ còn 1 tuần luyện tập. Lúc thông báo được ra nó có để ý thấy được nụ cười “cá sấu” hiện diện trên đôi môi của hắn. Nụ cười nàu rõ ràng dành cho nó và cũng đủ hiểu hắn chưa hề bỏ qua cho nó.
Bước nhanh về phía phòng, nó vẫn đi theo kiểu cúi mặt nhìn đất nên đã đâm sầm vào một người. Xui xẻo nối tiếp nhau khiến nó càng thêm rối nhưng chưa kịp xin lỗi thì tiếng nói về phía người đối diện đã cất lên:
-Tôi muốn nói chuyện với bạn! Người nói chính là Dai.
Nó hơi lưỡng lự nhưng rồi cũng gật đầu, chấm dứt chuyện này nó sẽ tìm lại được lối đi.
Ở một góc vắng của khuôn viên trường, nó và Dai cùng ngồi trên một cái ghế đá. Nó thấy hơi ngại, người cú run lên từng đợt, cộng thêm chút gió cuối đông khiến nó càng mong việc được giải quyết sớm. Ở Việt Nam vào thời điểm này thì trời bắt đầu ấm áp rồi, chỉ có mưa xuân lác đác khiến người ta hơi buốt mà thôi. Trái ngược với thái độ của nó, Dai vẫn điềm nhiên ngồi tựa ra sau ghế, hai tay quàng ra sau gối đầu:
- Bạn sao lại trả hoa cho mình?
Nó bối rối nhưng rồi cũng trả lời dứt khoát:
-Xin lỗi Dai, mình không thể nhận lời!
Dai thở mạnh, quay sang nhìn nó:
-Tại sao?
Không hề nhận ra tâm trạng của Dai, nó trả lời:
-Mình chỉ coi bạn là bạn thân không hơn không kém! Mình không thể lừa cậu!
-Không sao! Dai cười, một nụ cười chua chát giấu giếm.
-Mình xin lỗi! Nó cúi đầu, trong lòng dâng lên cảm giác tội lỗi.
-Bạn đâu có lỗi, chỉ tại mình ngốc thôi…….mà bạn đứng khóc nhiều quá nhé, mình sẽ thấy có lỗi nhiều đấy! Dai buông một câu khó hiểu rồi bước đi.
Nó ngồi lại một mình nhìn theo bóng dáng pháp sinh nó gặp mặt đầu tiên. Sao mới hôm qua hình bóng ấy quen thuộc là vậy nhưng bây giừo lại xa vời đến thế!

” Tôi đã cho bạn một cơ hội, một cơ hội đến bên tôi và sống bình yên. Nhung chính bạn đã rừ chối nó! Vậy thì đứng trách tôi độc ác và hối hận về quyết định của mình ngày hôm nay!”

———————
Cá sấu cốc

Nó hít một hơi lấy cơn đảm rồi bước vào. Nó hạ mình làm hoà với hắn dù nó chẳng có lỗi gì cả.
-Bạn làm hoà với tôi chỉ vì bài kiểm tra thôi à? Hắn đứng dựa vào gốc cây, hai tay đút túi quần nhìn nó hỏi.
-”……………….”
Nó nhìn sâu vào mắt hắn, trong lòng tự nhủ: “tôi cứ tưởng bạn hiểu tôi nhất cơ đấy, hoá ra bạn luôn nghĩ tôi đang lợi dụng bạn. Nếu bạn biết tôi đang nghĩ gì thì hãy đoán thử xem bây giờ tôi cảm thấy thế nào!”.
Đương nhiên suy nghĩ của nó, hắn không thể đọc. Nhưng đôi mắt kia đã nói lên cả rồi. Hắn làm động tác vuốt tóc quen thuộc rồi nói:
-Bạn dỗi nhanh thật!
-Tôi ghét bạn! Nó lướm hắn rồi chạy đi.
Nếu ai là song ngư thì có thể dễ dàng đoán được đãn là song ngư thì rất bướn bỉnh trong việc nhận sai. Nó đã hạ mình muốn xin lỗi hắn vậy mà…..Nhưng tim nó lại thầm mong hắn níu nó lại.
Trái tim quả không dễ điều khiển bởi lí trí. Thật đáng ghét.
Không thể thắng được, nó lấy hơi….rồi quay lại.
Hắn vẫn đứng đó, vẫn với dáng điệu ấy. Nhìn ghét mà lại…… thích.
-Tôi biết bạn sẽ quay lại mà! Hắn nhìn nó cười điêu cười cá sấu
-Bạn tự tin vậy sao? Tự tin cái gì mình cũng biết! Nó hét lớn, hắn đang đùa nó sao?
-Nếu bạn không quay lại thì đã không phải là Thuỳ Linh mà tôi biết.
Nó bật khóc, hắn đáng ghét như vậy, tự kiêu như vậy mà sao nó lại có cái tình cảm đó với hắn cơ chứ?
Hắn bước tới ôm nó vào lòng. Bao giờ cũng thế, nó luôn có cảm giác an toàn trong vòng tay mạnh mẽ ấy.
-Làm hoà nhé! Hắn cười
Nó bĩu môi, không hiểu đâu mơi là con người thật của hắn đây.

Tình yêu là thế! Có cãi nhau, có làm hoà rồi mới nhận ra mình yêu sâu đậm thế nào và người mình yêu quan trọng ra sao!
Suzu

“Đừng làm tôi thất vọng đấy, tôi không muốn mình bị lừa, bị đem ra làm trò chơi! Nhớ chưa, ngôk”
—————–
Màng lửa từ trong tay Hanaka tắt ngấm, hình ảnh kia cô ả đã thấy cả. Thật cảm thấy nhục nhã cho chính bản thân khi không thể xé nát khuôn mặt hạnh phúc đó đi. Nhưng….
-Ai?? Hanaka hét lên
-Quận chúa, đồng minh mà!
-Đồng minh? Hanaka nhíu mày
-Hợp tác để đôi bên cùng có lợi!

Hanaka quay người cười lớn:
-Sao tôi phải tin và phải cần có đồng minh?
-Tôi nghĩ cô sẽ trả lời khác đấy, quận chúa
-Hừ! Cứ cho là có thể hợp tác nhưng anh tin được anh không có dụng ý gì chứ?Hanaka nghiến răng. Cô ả rất ghét những loại người tụ nói úp mở như vậy.
-Tôi không giống cô, nếu người đó đã từ chối thì tôi sẽ không giành lại! Dai nghịch cái chuông gió bên cửa của Hanaka, vẻ mặt tỉnh bơ.
-Cao thượng vậy sao?
Không để tâm đến lời nói khiêu khích của Hanaka , Dai chỉ mỉm cười:
-Những thứ tôi không có được thì sẽ…….phá huỷ nó!
Hanaka giật mình, sao xung quanh cô ả toàn là người nguy hiểm vậy? Tuy vậy cô ả vẫn cố cười giả tạo:
-Chứng minh đi!
-Cô nghĩ sao nếu chúng ta……làm đề kiểm tra khó hơn một chút nhỉ? Dai cười tà mị, nhìn Hanaka trong tình trạng đề phòng. rồi nói tiếp: Cô chỉ việc nhìn tôi thực hiện thôi.
Bóng dáng Dai biến mất sau cánh cửa Hanaka mới dám nuốt nước bọt. Nhưng dù sao đây cũng là một việc tốt mà cô ả không cần nhúng tay cũng thu được lợi. Bài kiểm tra năm đầu, sẽ thú vị lắm đây!
————————
Nó đang đếm thứ tự chữ số từ 1 đến …..bởi vì mẹ nó từng dạy nếu sợ hay giận thì đếm theo thứ tự chữ số sẽ lấy lại sự bình tĩnh. Nhưng nó đã đếm đễn một nghìn mà vẫn không thể tiêu hoá được cái cảm xúc tạp nham lúc này.
Chuyện là nó đã nghĩ “cá sấu” …….cũng dễ thương nhưng giờ mới nhận ra cá sấu vẫn là cá sấu khi trước mạt nó bây giờ toàn là quái cấp C.
Tuy lũ quái không hề nhúc nhích nhưng chỉ nhìn thôi nó cũng run lên bần bật rồi. Quái cấp C rất lùn, chỉ đến đầu gối người bình thường nhưng lại to về chiều ngang. Mọi người hẳn ai cũng đã thấy thạch rau câu rồi nhỉ, điểm tương đồng giữa món ăn và lũ quái này chính là sự trong suốt, lủng lẳng và gần như không có hình dạng cố định. Màu sắc thì pha trộn đủ kiểu, đủ bảy sắc cầu vồng luôn. Nghe tả thì có vẻ trẻ con nhưng đó mới là điểm phụ, đáng sợ nhất là bộ răng dài không thể tả mà ở trong bất cứ hình dạng nào cũng đem ra khoe.
Nó bấu chặt lấy vạt áo sau lưng hắn, môi mím chặt. Vậy mà hắn lại phô cái điệu cười đểu giả đó ra. Khiến nó vừa sợ vừa bực.
-Tôi còn chưa dùng thạo cung tên mà bạn định làm gì hả?
-Thì dùng làm bia tập bắn chứ sao? Hắn vẫn cười với cái mặt ngây thơ hết mức khiến nó tực sôi ruột mà không thể làm gì được, đành ngậm ngùi kéo tên.
Năm mũi tên, chẳng trúng lấy một phát mặc dù lũ quái bị yểm bùa vẫn đứng yên một chỗ.
-Bạn không tập trung được chút à?
Nó hậm hực lấy sức bắt con quái xa nhất và…..
“Bụp” Chướng khí phun ra nồng nặc rất khó chịu nhưng nó và hắn không hề bị ảnh hưởng bởi sợi dây biểu tượng chính là những thứ giúp pháp sư tránh khỏi sự ô uế của chướng khí. Nó nhăn mặt, cái thứ này đúng là kinh tởm chẳng khác gì sốt cà ri vừa đen vừa thiu.

Buổi tập chỉ một mình nó khó nhọc với mấy con quái thú còn hắn thìư ung dung ngồi nhìn. Nhiều lúc muốn nghỉ hay uống nước thì cái bóng lạnh xương sống của hắn lại hiện ra từ phía sau cùng câu nói:
-Bài kiểm tra!
Thế nên dù nản thế nào nó cũng phải cố mà học, mặc cho hai bàn tay cũng sưng phồng.
Nó đâu biết nhìn nó thế hắn cũng đau lòng chứ nhưng trong bài kiểm tra quái vật đâu có đứng yên chịu trận. Nó nhất định phải vượt qua khi không có hắn!

CHAP 34: Bài kiểm tra

Sau mấy ngày luyện tập vất vả cuối cùng nó cũng tạm đạt được những đòn tấn công phòng thủ nhất định.
Và cái ngày khiến nó hồi hộp cũng đến. Hôm nay sân trường chật kín người. Tất cả đã sẵn sàng với bài kiểm tra. Thầ hiệu trưởng đứng trên sân bục, nghiêm trang nhìn những pháp sinh đang ngay ngắn xếp hàng, dõng dạc nói cùng chiếc loa:
-Toàn thể các pháp sinh hãy nghe đây! Bài kiểm tra học kì đầu tiên của năm học mới vì vậy tất cả phải thật cố gắng. Hãy nhớ mình là thế hệ pháp sư nối tiếp sau này, là một điều hạnh phúc đáng tự hào!
Thầy hiệu trưởng ngừng lấy hơi rồi nói tiếp:
-Cũng như mọi năm, nếu em nào không thể vượt qua có thể ấn báo động để được giúp đỡ nhưng đương nhiên không được tính là vượt qua bài thi và sẽ bị bổ trợ trong suốt kì nghĩ giữa năm.
Nhìn lũ học trò bên dưới một lượt, thầy nói tiếp:
-Giờ tôi sẽ công bố đề thi:
+ Năm thứ nhất: 3 quái cấp C
+ Năm thứ hai: 5 quái cấp B, 2 quái cấp A
+ Năm thứ ba: 5 quái cấp A
Năm nay do sự nguy hiểm pháp sinh sẽ không phải đối đầu với cấp A*, vì thế hãy cố gắng không dùng đến còi báo động! Chúc các em thành công!
Sau khi kết thúc bài tóm tắt đơn giản thầy hiệu trưởng bước xuống, nhường chỗ cho anh cho anh chàng MC:
-Như mọi năm, để cổ vụ tinh thần sẽ có một món quà danh cho tất cả pháp sinh, nhưng năm nay do có việc đột xuất nên đành nhờ quán quân Miko gỡ rối vậy
Bên dưới nổi lên những tiếng xì xào.
-Chỉ cần một bài hát là đủ rồi, pháp sinh!
Nó vẫn còn ngẩn tò te khi nghe cóngười nhắc đến tên mình. Hát? Đừng có đùa, nó đang lo lắng muốn chết thì hát làm sao được. Nó đang muốn từ chối thì……
-Lên hát đi, cổ vũ tinh thần thôi mà!
-Phải đấy, cô có giọng hay thế, làm mọi người đỡ lo lắng chút có sao?
Những lời năn nỉ ngày một nhiều khiến nó nao lòng. Nó đành bước lên bục rồi nói:
-Xin lỗi mọi người, tôi không biết nhiều bài hát Nhật vì thế tôi sẽ hát một ca khúc tiếng Anh: Proud of you.
Tiếng vỗ tay đồng loạt phát ra. Tiếng nhạc cũng đã cất lên giai điệu ngọt ngào. Nó cầm chặt mích, đôi mắt hướng thẳng về phía hắn ánh lên những tia cười hiền, bài hát này là những lời nó muốn nói với hắn.

Trong ánh mắt anh, tình yêu lấp lánh
Anh vẫn lặng lẽ ngồi sát cạnh em
Để rồi tay trong tay, thật êm đềm
Cùng chung bước xuyên màn đêm tĩnh lặng
Ôm em nhé, hãy nhấc bổng em lên
Để em với tới được bầu trời cao thẳm
Để em biết được tình yêu say đắm
Và giúp em mở rộng tâm hồn anh nhé
Em có thể bay

Tự hào sao, em thật sự đang bay
Để cảm nhận những gì tốt đẹp nhất
Cho đến khi cuộc đời này kết thúc
Tin em đi, em có thể bay

Tự hoà sao, em thật sự đang bay
Đẻ cảm nhận những điều tốt đẹp nhất
Một thiên đường nơi trời cao

Những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm
Hãy ban cho em một điều ước nho nhỏ
Để nụ cười mãi trên môi em
Rằng suốt cuộc đời này em mãi có tình yêu
Ôm em nhé anh, hãy nhấc bổng em lên
Để em với tới được bầu trời cao thẳm
Để em biết được tình yêu say đắm
Và giúp em mở rộng tâm hồn anh nhé
Em có thể bay

Tự hào sao, em thật sự đang bay
Để cảm nhận những gì tốt đẹp nhất
Cho đến khi cuộc đời này kết thúc
Tin em đi, em có thể bay
Tự hào sao, em thật sự đang bay
Để cảm nhận những gì tốt đẹp nhất
Một thiên đướng trên trời cao

Anh có tin rằng anh đã soi sáng con đường em đi
Dù đó là con đường đi không dễ dàng
Niềm tin trong em sẽ chẳng khi nào mất
Xem em bay nhé anh!
Tự hào sao, em đang bay lượn thật cao
Để anh thấy được những gì trong em đẹp nhất
Cho đến khi cuộc đời này kết thúc
Tin em đi, em có thể bay!
Em đang hát khúc ca trên bầu trời mới đấy
Để anh thấy được những gì trong em đẹp nhất
Một thiên đường trên trời cao!

Và có gì ngăn cản đựơc em?
Giang rộng đôi cánh bay
Cao mãi….

Nó kết thúc bài hát trong sự vỗ tay rầm rộ của tất cả mọi người. Nhưng nó đâu có biết rất nhiều người đang có những suy nghĩ khác nhau, nhưng cùng chung một đặc điểm là ….về nó.

” Bay cao quá, sẽ ngã đau đấy. Honey!” – Dai

” Chim khuyên tung bay đến bầu trời mới rồi, liệu con có nên tin …..nó có thể bay?” – Ngọc My

” Chúc may mắn” – Nhật Nam

Sau màn cổ vũ tinh thần, tất cả pháp sinh đều xuất phát. Mỗi người đều tự tiến vào khu rừng âm u rộng lớn thực hiện bài kiểm tra. Nó bước đến gần hắn:
-Tôi sẽ cố gắng hết sức!
-Chỉ cần an toàn thôi! Hắn nhấc thanh kiếm giống hình tia sét nhưng lại có màu băng lên rồi nói.
-Cám ơn! Nó mỉm cười rồi băng mình vào khu rừng, nơi mà chỉ chút nữa thôi…..mạng sống của nó sẽ treo ngược cành cây.

Những tiếng vũ khí chạm nhau, tiếng rú đậm mùi chết chóc…..mùi chướng khí….mùi màu pha trộn nhau khiến khu rừng yên bình chẳng khác nào địc ngục. Tất cả làm nó không khỏi rùng mình……cuộc sống của một pháp sư là chiến tranh và sự chết chóc? Thật kinh khủng!

Nó đã gặp đối thủ đầu tiên, một quái cấp C với hàm răng nhọn hoắt quan thuộc. Nó nhanh chóng rút lấy mũi tên, nhằm thẳng vào đó:
-Thanh tẩy!!
Mũi tên xé gió, lao thẳng và cắm phập vào giữa trán con quái vật. Dù đã luyện tập khá nhiều nó vẫn chưa hoàn toàn thích ứng đựơc với việc chết chọc này. Con quái vật nhanh chóng tan chảy thành một màu đen như một đầm lầy nổi bọt. Chưa kịp hạ cung, từ phía sau nó đã hiện ra bóng dáng một đối thủ khác. Con quái vật hung hăng nhe hàm răng sắc nhọn nhảy xổ về phía nó, nó nhanh nhẹn né tránh, giơ cây cung lên cao….dùng đầu cung đâm thẳng vào giữa con quái vật. Pháp lực thanh tẩy từ nó chuyền qua cây cung làm con quái vật đau đớn thét lên dữ dội rồi nhanh chóng tan biến và để lại một đống nhầy nhụa trên người nó.
Nó thở dốc, hạ cung. Chỉ còn một con nữa thôi, nhưng sao nó lại thấy sợ hãi như vậy? Tim đập liên hồi, nó cắm chặt cây cung rồi bước đi, tiếp tục tiến sâu vào mẳng rừng vắng vẻ.
“Soạt”
Cuối ùng đối thủ của nó cũng xuất hiện. Nó lấy trong vạt áo vài lá bùa, ném thẳng về phái con quái vật nhưng đều không chúng.
Cái con vật kinh tởm kia nhảy nhót khắp nơi như muốn chơi đòn tâm lí, mỗi nơi nó nhảy qua đều có thứ nhầy màu đen vương ***. Nó cắn môi, thật sự đang rất sợ! Nhưng nó cũng mau chóng lây lại sự bình tĩnh giương cung bắn trả.
5 mũi tên…..không trúng đích. Nó chỉ còn lại một mũi tên cuối cùng. Rút muĩi tên còn sót lại, nó dùng hết sức bình sinh để ngắm, kéo cung và bắn.
“Bụp” “GRRRRRRRRRRRRRRR
Con quái vật hung dữ đã đựoc siêu thoát.
Nó mệt nhọc chống cây cung xuống đất, nó đã hoàn thành bài kiểm tra rồi. Đang bước nhanh về phía trường thì nó chợt nghe thấy một tiếng động lạ.
Tiếng cây gẫy….tiếng gào…..mặt đất rung chuyển đột ngột. Nó quay ại nhìn và hốt hoảng nhận ra…..phái sau mình là một con quái cấp A. Nó nuốt nước bọt lùi lại từng bước, trong lòng chợt dâng lên sự thắc mắc: lũ quái trong bài kiểm tra đã được yểm bùa, chúng chỉ tấn công những đối thủ “đồng hạng” và các pháp sinh đã đủ chuẩn vượt qua thì chúng sẽ không tìm đến nữa, vậy mà…con quái này đang chuẩn bị ra đòn.
Nó nắm lấy mặt sợi dây chuyền và nhấn mạnh, đây là còi báo động giúp đỡ nhưng….không hề có chuyện gì xảy ra. Vẫn chỉ là một mình nó đối diện với luc quái cấp cao. Nó đưa tay ra cái ống phía sau và nhớ ra….mình đã hết tên rồi. Muốn giương cây cung lên phòng thủ nhưng…
“Rắc” Cây cung của nó gãy làm đôi, bả vai phải bị cáo một vết vừa dài vừa sâu bởi móc vuốt cực sắc của của quái thúi.
Máu đen tuôn ra như nước…thẫm đãm cả cái áo kimono trắng và làm đậm thêm màu chiếc quần hasaka nó đang mặc.
Nó cắn môi đến bật cả máu, vết thương này sẽ lành ngay nhưng trước tiên phải giữ được sự sống đã. Xung quanh không có ai, nó ôm vai cố chạy trong vô vọng. Bước chân rung chuyển mặt đất vẫn đều đều phát ra, khoảng cách ngày một gần.
Nó chạy, chạy không có điểm dừng, đôi chân va phải đá đến toạc máu, …nó cứ chạy trong khi…có hai con người từ xa đứng nhìn.

Miku Ohashi - Azumi Mizushima - Akiho Yoshizawa

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ