Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Chuyện tình ở trường học pháp sư (Shamans) - trang 10

Nó ngồi tự kỉ một góc trong phòng. Trong lòng vẫn thắc mắc thái độ của hắn. Chị nó cũng về rồi, nói là ngày mai sẽ làm chính thức.

- Có chuyện gì mặt đần ra vậy? Akêmi vừa sắp xếp bãi chiến trường do Ngọc My gây ra vừa hỏi

Nó đem chuyện hồi nãy ra kể thì chỉ nhận được tiêến cười sặc sụa từ phía Akêmi.

Nó bực mình gắt:

- Có gì đáng cười đâu?

- Bạn không nói tên Nam thần điện hạ phải không? Akêmi chấm dứt thái độ cười đùa

- Umk…..hình như đúng thế thật! Nó gật gù

- Thế thì giận là phải rồi! Akêmi giảng giải

- Nhưng………Nó thấy hơi…… vui vui vì ít ra biết hắn cũng quan tâm việc nó có tặng quà hay không.

- Thôi nào! Rốt cuộc là bạn thích Nam thần điện hạ rồi! Akêmi tủm tỉm cười

- Gì chứ?????? Còn lâu nhá! Nó hét lên nhưng khuôn mặt lại đỏ bừng.

- Còn chối?! Mặt bạn đỏ lên kìa! Nghe mình nè: Nếu không thấy mặt thì lo, nhớ đúng không?

- Umk! Nó mơ màng rồi trả lời.

- Nếu người lạnh nhạt thì bạn thấy bực mình, hụt hẫng?

- Uh!

- Nếu vậy thì rõ quá rồi, làm bánh rồi tặng người ta đi còn gì! Akêmi hích tay.

- Nhưng mà….nếu Shin…không thích mình thì sao?. Nó ngập ngừng

- Cái chính là bạn phải chủ động, đừng để đến lúc nhận ra thì đã muộn.

- Được rồi, cám, ơn bạn nha! Rồi nó vội vàng chạy về phái cửa hàng tạp phẩm.

Akêmi nhìn theo nó:” Đừng phải làm kẻ đến sau như mình Linh à! Đau lắm!”

Làm trò vui để người khác cười

… Để rồi mình không thể tự làm trò để cho bản thân mình vui

Khuyên người khác để giúp người ta tự tin hơn

… Để rồi mình không thể tự an ủi bản thân

Bên cạnh người khác những lúc người ta cần

… Để rồi chỉ có một mình những lúc cô đơn đến đơn độc

——————

Ngày 13-2

Nó, Akêmi, Ngọc My bắt đầu sự nghiệp làm bánh. Ngày lễ tình nhân nhất năm nay phải làm sao cho gia trò. Nó làm rất nhiều bánh mnhưng chỉ có duy nhất một chiếc hình…….. trái tim. Cái bánh rất đẹp, dòng chữ I LOVE YOU được ghi bằng kem trắng nổi bật giữa nên bánh màu đen kèm theo một cái nơ màu trắng trên cùng, tượng trưng cho món quà hắn tặng cho nó.

Ngọc My chỉ làm một cái duy nhất cho Nhật Nam vì có muốn làm nữa cũng không được, nhưng ngón tay đã bị băng kín cả. Cái bánh không thể đẹp bằng của Linh nhưng đó là tất cả sự cố gắng của cô.

Akêmi cũng làm bánh có hình trái tim nhưng không hề ghi tên hay bất kì thông điệp nào. Đơn giản đối tượng cô muốn tặng đã có một cái bánh khác rồi.

Ngọc My hớn hở gói bánh rồi bước chân sao về phòng.

Trong phòng chỉ còn nó và Akêmi.

- Akêmi, bạn nghĩ mình có thành công không? Nó lo lắng

- Miễn sao bạn làm với tất cả lòng chân thành là được!

- Umk, nhưng sao bạn không…với cái bánh vậy?

- Bạn có biết…..yêu đơn phương là thế nào không?

- Bạn!?…….Mình nghĩ là:

Yêu đơn phương là yêu thầm lặng lẽ

Yêu hết mình và yêu thật mê say

Nhớ người ta quằn quại suốt đêm ngày

Nhưng không dám ngỏ lời khi đối mặt

Là một tình yêu vĩ đại nhất nhất đối với kẻ thứ ba nguyện chúc phúc cho người mình yêu!..!

-Tình yêu đơn phương là tình

yêu vĩ đại

Là yêu mà cho

đi mà không cần đòi hỏi

chiều ngược lại.

..Nhưng có ai hiểu cho nỗi đau…

~ Yêu 1 người mà phải giấu kín…

~ Bước bên cạnh mà phải vờ như

ko quan tâm…

~ Nhớ mà ko giám nói…

~ Khóc chỉ biết giấu vào lòng…

~ Cười nhưng lòng chẳng vui…

- Bạn……Nó thật không biết nói gì với Akêmi.

Từng giọt nước mắt chảy ả trên khoé mắt Akêmi. Ngày lễ tình nhân………có người sẽ rất hạnh phúc nhưng……..cũng có người vỡ nát cả trái tim khi nhìn thấy người mình yêu ăn một chiếc bánh không phải do mình làm.

MẮT…

……… không thấy….

thì……

TIM….

…………..không đau!!

giá mà……..

……………mình……………

ĐỪNG…..biết nhau…………

THÌ…………….

…bây giờ………….

…đã không phải……….

……….lau………….

…NƯỚC MẮT……..
Khuôn mặt hiền dịu của Akêmi đẫm nước mắt. Cô cũng chẳng buồn lau nữa vì biết dù lau thì lệ vẫn chảy ra mà thôi. Nhìn cái bánh mình phải mất rất nhiều công sức mới hoàn thành, akêmi cười nhạt….cầm lấy và cho vào miệng. Cố ngấu nghiến chiếc bánh chocolate đơn giản như đang trút những nỗi buồn đau vào nó.

- Linh ơi, cái bánh không thành công rồi!

Đắng! Đắng lắm! Akêmi nói với khuôn mặt méo xệch, miệng vẫn cố nuốt miếng bánh to đùng.

- Bánh đắng hay lòng bạn đắng đây? Nó nhẹ nhàng hỏi.

- Không biết……chỉ thấy đắng thôi! Akêmi đặt chiếc bánh ăn dở xuống bàn, một tay ôm lấy trái tim đau nhói mà bóp chặt.

Nó không biết làm gì hơn ngoài việc ôm Akêmi vào lòng. Từ lâu Akêmi đã là người thân của nó, là cô bạn cùng nó chia vui sẻ buồn. Nhìn akêmi lúc này trong lòng nó không khỏi cảm thấy xót xa. Lần đầu tiên nó thấy Akêmi khóc to như vậy, cô bạn hay cười đang khóc nức nở. Nó đã từng nghĩ mình rất hiểu Akêmi cũng như akêmi hiểu mình, nhưng giờ mới nhận ra…….hai đứa còn giấu nhau rất nhiều điều.

Hãy tập ăn cay đi

Để rồi quen với đắng

Cuộc đời đâu phẳng lặng

Sao cứ thích ngọt ngào?

Hãy tập ăn chua đi

Để
rồi quen với chát

Cuộc đời đâu đầy đủ

Mà lại thích đậm đà?

Có thể vì khóc quá nhiều nên giờ đôi mắt của akêmi đã nhắm liền lại, tuy vậy nó vẫn đỏ hoe và vương vài giọt lệ. Nó nhẹ nhàng lấy chăn đắp cho Akêmi….xoa xoa mái tóc màu nâu sữa.

- Kể ra khóc được cũng tốt akêmi ạ, khóc thì nỗi buồn sẽ nhẹ bớt!

- “…….” Hơi thở akêmi vẫn đều và nhẹ.

- Mình không biết người bạn thích là ai nhưng mình nghĩ bạn sẽ gặp được một người khác khiến bạn yêu và yêu bạn.

- Bạn đã từng nghe câu chuyện nàng tiên cá chưa? Câu chuyện kể về…………Nó kể…với giọng điệu trầm buồn. Kết thúc của câu chuyện rất cảm động nhưng lại quá bi đát cho nàng tiên cá. Đây là câu truyện cổ tích mà nó thích nhất và cũng là truyện khiến nó rơi lệ nhất.

- Có cách nào để nàng tiên cá chở về được với cuộc sống trước đây không? Đôi mắt đang nhắm của Akêmi bỗng mở rõ, nhìn nó với cái nhìn tò mò. Hoá ra akêmi chưa hề ngủ.

Nó hơi giật mình nhưng rồi cũng đáp:

- Muốn trở về như ban đầu, nàng tiên cá phải giết hoàng tử. Nhưng vì yêu nên nàng đã không xuống tay!
- Nếu là mình chắc cũng sẽ chọn cách làm như vậy! Akêmi nói nhẹ nhàng.

- Bạn đừng bi quan thế, bạn xinh đẹp lại …….Nó vội liến thoắng nhưng…

- Hoàng tử và công chúa…….thật sự là một đôi trời sinh! Nàng tiên cá mãi mãi chỉ là kẻ thứ ba thôi. Akêmi khép hờ đôi mắt, ngăn cản một giọt lệ chảy ra.

- Eh?????

- Mình xin lỗi! Mai là ngày rất quan trọng đối với bạn mà mình lại……

- Không có đâu! Ngủ sớm và quên hết mọi chuyện đi Akêmi! Nó thuyết phục.

- Umk, chúc bạn ngủ ngon. Akêmi bước vào phòng…..tối đen và lạnh lẽo.

————————–

Và cái ngày được mong chờ cũng đã đến 14-2 – Ngày lễ tình nhân.

Trường Shanams cho phép tổ chức các hoạt động lễ hỗi trong vòng một tuần vì các thầy cô giảng dạy ở đây đều đầu hai cả, cũng cần có một kì nghỉ riêng dành cho mình.
Khắp sân trường tấp nập những cửa hàng mini, từ tạp phẩm đến đồ ăn, từ chỗ vui chơi đến nơi bán bùa ước………

Nhiều nhất vẫn là các girls cầm trong tay chiếc bánh dành cho đối tượng. Ở Nhật, ngày 14-2 con gái sẽ ngỏ lời và một tháng sau tức là vào ngày 14-3 họ sẽ nhận được câu tră lời từ phía đối tượng. Họ gọi đó là ngày valentine trắng. Hơi tội nghiệp cho con gái một chút vid đáng ra con trai phải là người ngỏ lưòi đầu tiên.

Tâm điểm của sự chú ý đươg nhiên vẫn là những anh chàng hotboy của chúng ta. Bị bao quanh bởi hàng nghìn fan nữ họ không thể không cảm thấy khó thở.

Dù không nhận bất lì một món quà nào nhưng Dai vẫn bị những fan nhồi nhét chocolate vào túi quần áo, cũng tại cái tính không hay giận người khác của cậu mà bây giờ mới bị hành xác như thế này, bây giừo Dai đang rất hối hận sao mình không ác được như Shin chẳng hạn. Còn về phần Nhật Nam và Shin, có vẻ như đã đoàn trước được tình huống này hai người họ không hề diện quần áo có túi. Cộng thêm cái rét toả ra từ người họ thì chẳng ai giám lỗ mãn.

Về phần các girls của chúng ta

Từ sáng sớm, Akêmi đã dạy để dọn hàng. Cô quyết định kiềm tiền thay vì tìm kiến nửa kia cho dù Linh đã rủ rê hết lời.

——————–

Cặp đôi thứ nhất

Ngọc My và Nhật Nam

- Tặng anh đấy! Ngọc My đỏ mặt chìa cái bánh đã được gói cẩn thận. Cô đã phải khá khổ sở khi chen được vào đám đông và lôi anh ra.

Anh nhận lấy món quà với khuôn mặt hơi đỏ và một nụ cười mỉm nhưng ngay lập tức tắt ngấm và thay vào đó là một ánh mắt nghiêm nghĩ khi nhìn thấy những ngón tay quấn đầy băng của Ngọc My.

- Em đúng là hậu đậu, có đau không? Anh cầm lấy bàn tay Ngọc My, trong ánh mắt hiện rõ nét sự đau lòng.

- Không sao cả! Chỉ cần anh hứa và nhớ với em những điều này thôi! -Ngọc My rụt tay rồi nháy mắt:

Dù ai đó ngỏ lời – Anh bỏ ngoài tai hết

Dù ai đó tốt nết – Anh cũng đừng bận tâm

Dù ai đó âm thầm – Tỏ tình bằng ánh mắt

Anh cũng đừng thắc mắc : ” Sao người ấy nhìn mình ”

Dù ai đó chung tình – Anh cũng đừng rung động

Dù tất cả tổng cộng – Em không bằng người ta

Nhưng sự thật vẫn là

EM YÊU ANH NHIỀU NHẤT…

- Chà! Em hơi áp đặt đấy…….nhưng anh cũng muốn em nhớ điều này

Anh là sương…

Chỉ biết tan trong nắng

Em là nắng…

Chỉ được đọng trong sương

Nếu nhờ nắng mà lòng sương bớt lạnh…

Thì nhờ sương mà nắng mớí long lanh.

Ngọc My không nói gì, chỉ khẽ ôm chầm lấy anh. Ấm áp quá…..”nắng” trong “sương” mà lại ấm áp là sao?

Một mùa valentine hạnh phúc.

———————–

Cặp đôi chính

Nó không được can đảm như chị nó, không có đủ dũng khí để chen vào đám đông và đến gần hắn. Một con bé không hề đặc biệt như nó mà lại kéo hắn ra ngoài chắc độn thổ mất thôi.

Đang lúng túng không biết làm sao thì một giọng nói van lên.

- Định tặng quà cho ai đây? Vâng, người đang nói chính là hắn. Cảm thấy quá phiền phức với “lũ ruồi muỗi” hắn tách ra khỏi đám đông rồi đụng mặt ngay nó. Nhìn thấy gói quà nó cầm trên tay hắn thấy tức tối vô cùng.

Nó hít một hơi thật sâu, nói không trôi chảy nhưng cũng không ấp úng:

- Tặng bạn nhân ngày Valentine!

Hắn liếc nhìn món quà hướng về phía mình rồi lại nhìn khuôn mặt đỏ ửng của nó:
- Tặng tôi????

Nó gật đầu cái rụp.

- Tôi không hề có trong danh sách tặng quà của bạn cơ mà? Hắn nói hiọng điệu giận dỗi.

Nó bực mình, đây thật sự là tấm lòng của nó vậy mà…..:

- Tôi không kể tên bạn ra vì đối với tôi bạn quá thân thiết và quen thuộc nên không cần phải lên danh sách cho khỏi quên nữa chứ không phải vì tôi không tặng quà cho bạn, hiểu chưa SHIN NGỐC!?

Hắn hơi bất ngờ, một cô gái rụt rè như nó nói ra được những lời này chắn chắn phải cần nhiều dũng khí lắm. Giật món quà từ tay nó, trong lòng hắn thấy vui như tết. Tuy vậy hắn vẫn cố làm cao:

- Tôi sẽ không bao giờ đồng ý bạn đâu

Cũng không thích ban quá thân mật

Yêu cầu bạn đừng lẽo đẽo bám theo tôi nữa

Bạn nghĩ bạn là ai ?

Nhiều ảo mộng quá đấy

Lắm lúc chỉ muốn độn thổ cho

đỡ phải nhìn thấy mặt bạn

Ngốc nghếch á ? Vớ vẩn lắm!

Tuy đã chuẩn bị sẵn tâm lí cho tình huống này nhưng nó vẫn không khỏi cảm thấy buồn và hụt hẫng. Hắn đã quay đầu bước đi. Thấy thế nó vội hét to:

- Tôi đợi câu trả lời của bạn vào Valentine trắng đó, SHIN NGỐC!

Hắn dừng bước nhưng không quay đầu lại, khoé môi nở một nụ cười hạnh phúc: ” Ngốc, tôi đã tră lời bạn rồi cơ mà!”

CHAP 29: Cản trở

Chiều tối, tại phòng nó.

Nó, Ngọc My, Akêmi đang bận rộn trong bếp với đống đồ ăn. Tối náỹe có một bữa ăn ấm cúng diễn ra ở đây. Cũng không người nhiều người lắm, chỉ thêm anh nó thôi là đủ. Vừa cắt hành nó vừa hỏi:
-Chị và anh Nam thế nào rồi?
Ngọc My chỉ đỏ mặt không nói, thật sự cô đang rất hạnh phúc. Chàng trai cô yêu có thể lạnh lùng với bất kì ai nhưng đối với cô lại lãng mạn vô cùng.
-À…nhìn mặt chị là em đoán ra luôn ra rồi! Nó tạo ra một điệu cười gian xảo vô cùng.
-Đừng có trêu chị, còn em thì sao? Tặng quà cho ai vậy?
-Umk….cho Sawada! Nó hơi ấp úng vì nhận ra chị mình có vẻ không thích hắn.
-Cái gì? Đôi đũa trên tay Ngọc My rơi xuống đất, đôi mắt hướng về phía Linh – một cái nhìn đầy sự thắc mắc xen lẫn tức giận.
Nó lúng túng nhặt đôi đũa vào chậu rửa, hơi ngạc nhiên vì thái độ của chị mình. Nhưng chưa kịp nói câu gì thì
“Bốp” Ngọc My giáng mạnh một cái tát vào mặt nó. Nó lão đảo ngã nhào ra đất, tay ôm mặt sừng sờ nhìn người chị với đôi mắt vừa xót vừa giận. Akêmi cũng ngạc nhiên không kém, vội vàng đỡ nó dậy.
-Sao em dám nói dối chị? Em nói em và Sawada chỉ là bạn cơ mà!
-Chị……Nó thẫn thờ
-Trả lời đi! Ngọc My hét lên, có vẻ đang mất bình tĩnh.
Akêmi liếc nhìn Ngọc My, cô không biết giữa Linh và Ngọc My có quan hệ gì nhưng chưa từng hỏi. Nay thấy thái độ của Ngọc My kì lạ như vậy cô lại càng thêm tò mò.
-Chị! Em không nói dối, em đã từng nghĩ thế nhưng hình như lại không phải vậy! Nó vẫn chưa hết ngạc nhiên, thật sự không hiểu nỗi chị gái mình.
Ngọc My chống hai tay lên bàn, thở một cái thật mạnh rồi quay sang nhìn nó với đôi mắt ngấn nước:
-Em có thể hứa với chị…..
-Gì ạ? Nó thấy hơi sợ hãi. Dáng vẻ này nó chư từng thấy oẻ chị nó.
-Hứa với chị….em sẽ từ bỏ tình cảm này! Ngọc My nói giọng nghiêm nghị.
-Eh???????? Nó bàng hoàng.
Ngọc My nắm lấy đôi vai của nó, bấu chặt. Đôi mắt xoáy thẳng vào vào nó, cô rất muốn giải thích lí do nhưng không thể. Phải nói điều này với cô em gái của mình cô cũng cảm thấy rất đau lòng. Giữa đứa em gái của cô và vị hoàng tử giới pháp sư có một bức tường ngăn cách mà không thể phá vỡ.
-Em làm được chứ?
-Chị……….!?Không….em không làm được. Dù không hiểu chuyện gì nhưng nó thật sự không làm được.
Hai tay Ngọc My đang bấu nó đột nhiên buông thõng.
Mọi thứ im lặng hồi lâu cho đến khi:
-Em thấy Linh hợp với Điện hạ mà chị Ngọc My! Akêmi cố cười, phá tan không khí căng thẳng chết người này nhưng……
-Vớ vẩn! Nó nghĩ mình là lọ lem sao? Đây vốn dĩ không có cái gọi là cổ tích, không có cái gọi là tình yêu phá tan ranh giới. Và liệu cậu ta sẽ chấp nhận em?? Ngọc My nổi giận quát khiến Akêmi im bặt.
-Em………..
-Sao? Không chắc chắn chứ gì? Chị nó cười nhạt, lắc đầu. Quay người lấy một đôi đũa tiếp tục công việc.
-Không chấp nhận thì sao chứ?! Chỉ biết là em thích cậu ấy…chỉ thế thôi….thích là sai sao?
Ngọc My vẫn không muốn tiếp tục chủ đề, nếu không sợ rằng cô sẽ để lộ chuyện mất.
- Chị…….!? Nó khóc, tiếng gọi đầy chua xót khiến lòng Ngọc My quặn đau.
Ngọc My vẫn không nói gì, buông đôi đũa xuống rồi bước vào phòng vệ sinh. Cô nhất định sẽ phản đối tới cùng…….câu chuyện tình này vốn gĩ sẽ không có cái kết tốt đẹp.
-Chị hai!!!!!!Nó gào lên, uất ức
-Chuẩn bị đi, anh Nam sắp đến rồi! Nói rồi Ngọc My kéo mạnh cánh cửa phòng vệ sinh sinh
-”………………”
Nó thật sự không hiểu nỗi chuyện gì đang xảy ra, thái độ của chị nó. Nó sẽ không bỏ qua chuyện nay nhưng không thể để anh nó nhìn thấy bộ dạng này của mình. Nó vội vàng rửa mặt, hít những hơi thật sâu để át những ti
ếng sụt sịt.
Akêmi lặng lẽ nhìn về phòng vệ sinh, cô biết Ngọc My đang khóc bởi vò cô đã thấy những giọt lệ chảy ra từ khoé mắt ấy khi tiếng đóng cửa phát ra. Những giọt nước mắt giấu giếm.
Ở đâu đó hiện lên một suy nghĩ: ” Xin lỗi, thật sự xin lỗi em…..Giao Khuyên”
————————-
Có người khóc nhưng vẫn có người cười.

Người cười thì chắc mọi người có thể đoán ra là ai. Phải, đó là hắn.

Xoay xoay cái bãnh trong tay, hắn cố tìm cách làm sao có thể ăn được cái bánh mà không làm hỏng bề mặt có dòng chứ I LOVE YOU kia. Vừa nghĩ hắn vừa cười, điệu bộ khác thường của hắn làm cho Ryo ngây ngốc chẳng hiểu chuyện gì.
Hắn rút trong người ra một con dao găm và….
” Xoẹt” – cái bánh được chia làm đôi.
Nhưng đúng hiểu lầm, hắn không cắt theo kiểu thông thường mà cắt mặt nhẵn bên dưới và mặt trang trí bên trên làm tách đôi ra. Khiến cho những hình thù trang trí và dòng chữ đặc biệt được giữ nguyên mà hắn vẫn có thể nếm được mùi vị của bánh.
Cắn một miếng rõ to…vị chocolate lan toả trong miệng hắn hệt như vị ngọt của tình yêu đang tràn ngập trong tim hắn vậy.
Sau khi thưởng thức một cách ngon lành, hắn cầm phần còn lại của cái bánh rồi chỉ với vài động tác đơn giản….cái bánh bị đóng bởi một lớp băng trong suốt như phalê. Lớp băng này hoàn toàn có thể bảo vệ cái bánh không bị thiu thối. Bạn đừng khó hiểu vì tại sao hắn không sợ lớp băng bị tan chảy…đó là bởi vì nó đã được yểm bùa vĩnh viễn rồi.
Hài lòng, hắn đặt chiếc bánh gần giường ngủ rôi lấy mp3 lên nghe một bản nhạc quen thuộc mà không biết tình cảm giữa nó và hắn thật sự rất trông gia.
————————
Ở một góc của khu rừng
- Kế hoạch thất bại rồi! Hanaka nghiến răng.
- Quả không hổ danh là Sawada Shin, thật xuất sắc! Ichida mỉm cười.
- Còn nói vậy được sao? Có cách khác không? Hanaka nhìn Ichida, tức giận nói.
Đáp lại sự tức giận của Hanaka, Ichida vẫn bình thản:
-Cách thì không thiếu, yên tâm….con bé đó không sống lâu đâu.

CHAP 30: Hoàng Ngọc My – Quách Giao Thiên

Tối.

Ngọc My khoác áo bước ra khỏi phòng. Cô muốn đến thần điện của trường.
Bước đi trên con đường lát đá hoa cương, cô khẽ thở dài.
Thần điện là nơi tôn nghiêm dùng để hành lễ và cầu nguyện. Được xây ở vị trí cao nhất nên đi bộ từ trường cũng mất khoảng 15 phút, hơn nữa phải leo trên những bậc thang cao vút.
Trời tối đên, chỉ còn những chiếc đèn trong sân trường bật sáng. Hôm nay có có tuyết nhưng ít thôi. Bầu trời vần vũ mây, gió thổi rít cuồn cuộn như tâm trạng Ngọc My lúc này.
Bước bào thần điện, ngaòi nhũng ngọn nến và những bức tranh thờ các vị thần khác nhau được trưng bày sang trọng. Ngọc My nhẹ nhàng qùy xuống. Hai hàng nước mắt bỗng chảy ra.
Ngoài kia…..gió vẫn thổi……tuyết vẫn rơi. Phủ một màu u ám lạnh lẽo.
- Ba, Giao Thiên sợ quá……! Sợ lắm.
Cô cứ lẩm bẩm như thế cùng với cơ thể đều đặn run lên từng đợt.

11 năm về trước. Cô là một tiểu thư nhưng không hề được nuông chiều.
Mọi tình cảm của ba mẹ hầu như đều dành cho em gái cô. Mội khi họ trở về sau một chuyến đi xa câu đầu tiên bao giờ cũng là:
- Giao Khuyên đâu?
Nếu không bao giờ cũng là những câu hỏi có chứa cái tên Giao Khuyên.
Đã nhiều lần cô thử không ra đón họ nhưng họ chưa bao giờ thể hiện sự quan tâm đến việc đó, họ chỉ ôm em gái cô vào lòng mà thủ thỉ thôi…….trong khi đó cô vẫn ở một góc nào đó thầm mong ba mẹ sẽ gọi đến tên mình.
5 tuổi, thật sự vẫn là quá nhỏ để tự chăm sóc bản thân nhưng cô phải học mọi thứ cần thiết……bởi vì cho dù cô không quan tâm đến bản thân mình nhưng cô vẫn phải bao bọc đứa em gái bé bỏng.
Ba mẹ đi xa lâu ngày, không biết là đi đâu làm gì. Giao Khuyên khóc…..cô phải dỗ dành an ủi mặc dù cô cũng rất sợ….rất muốn khóc nhưng cô biết sẽ chẳng ai dỗ dành, chẳng ai an ủi cô cả.
Nhớ lại thời tuổi thơ, cô không có lấy một kỉ niệm đẹp với gia đình, có chăng cũng là sự lạnh nhạt của họ mà thôi.
Lần Giao Khuyên làm hỏng toàn bộ bát đĩa vì bị ngã vào chạn bát….cô đã nhận tội thay:
- Sao bát đĩa vỡ cả vậy?
- Con xin lỗi mẹ, là con lóng ngóng làm đổ chạn! Cô ngậm ngùi
- Con gái “lớn” mà sao hậu đậu vậy?Phạt con không được ăn cơm môt bữa! Phu nhân Tuyệt Mỹ nhíu mày, bà không muốn dạy con như một vị tiểu thư….có lỗi phải phạt….không được nuông chiều.
Mọi chuyện chỉ có thế nếu như không:
- Mẹ đừng phạt chị Giao Thiên, là Giao Khuyên ngã vào đó thôi! Giao Khuyên kéo nhẹ cánh tay người mẹ.
- Ngã? Con có đau không? Bà xuýt xoa rồi quay sang cô: Trông em mà sao em lại ngã thế hả? Mẹ phạt con phải lau nhà một ngày cùng gia nhân.
Cô im lặng cúi đầu không cãi, không phản bác.
- Em xin lỗi! Tại em cả. Nó thút thít.
- Không sao đâu, chim khuyên của chị!
Nói thế nhưng khi Giao Khuyên chạy đi thì cô mới khóc. Lau nhà nghe có vẻ dễ nhưng lau cả một biệt thự thì đúng là quá sức với một cô nhóc năm tuổi. Từ đó cô ghét vào bếp.

Một lần khác. Cô bị ốm nặng, sốt rất cao. Ngoài vị bác sĩ và Giao Khuyên ra không có ai bên cạnh chăm sóc cô. Cô phải vượt qua bệnh tật…một mình.

Chỉ đến khi, trước tai nạn ba ngày. Ba đã gọi cô đến nói chuyện.
Lần đầu tiên cô được ba chủ động gọi đến……cô đã rất vui nhưng những gì ông nói đều là về Giao Khuyên.
- Giao Thiên, con có biết ý nghĩa tên của mình không?
- Không biết ạ! Cô lắc đầu.
- Nó có nghĩa là bầu trời đấy, còn em gái con là một chú chim khuyên.
-”……………” Cô vẫn không hiểu ông muốn nói đến chuyện gì chỉ đến khi….
- Con có thể hứa với ta……con sẽ mãi là bầu trời của chim khuyên cho đến khi chú chim đó tìm được một bầu trời khác chứ? Ba cô nhìn cô, đôi mắt hiền từ.
- Con làm được! Cô tự tin….bởi vì từ khi sinh ra cô đã luôn là bầu trời che chở cho con chim nhỏ đó.
Ba cô gật đầu.
Cô hiểu, ba muốn mình đi ra. Chỉ thế thôi! Ông ấy muốn cô bảo vệ em gái cô…….đơn giản chỉ có vậy.
Nhưng khi cô bước đến gần cánh cửa thì:
- Ta xin lỗi! Xin lỗi con thật nhiều! Giao Thiên!
Cô đứng sững, nước mắt nhạt nhoà nhưng không quay đầu lại. Vẫn im lặng cầm nắm khoá của trong bàn tay.
- Ta đã không quan tâm đến con trong thời gian qua!
- Không đâu! Ba đã dạy con rất nhiều! Cố hít lấy một hơi, cô nói trong nước mắt.
- Ta muốn con thật mạnh mẽ! Ba cô vẫn nói đều đều.
- Con và Giao Khuyên sẽ hạnh phúc ba à!
Nói xong cô chạy ra khỏi phòng. Cô sợ mình sẽ khóc trước mặt ba nên đã không nghe được câu nói cuối cùng của ba cô:
- Ta yêu con! Yêu con rất nhiều, Giao Thiên!

Thế rồi tan nạt xảy ra, vợ chồng ** nuôi chỉ chăm sóc cô được một thời gian thì qua đời khi cô mới 6 tuổi. Cô lại đơn độc một mình với danh trẻ mồ côi, con chim cô yêu quý cũng không còn ở bên cạnh.
Cho đến khi cô gặp lại Nhật Nam…cô mới biết được quan tâm, chăm sóc là thế nào; được che chở và bảo vệ là ra sao.

- Ba à! Chim khuyên tìm được bầu trời dành riêng cho nó rồi……nhưung đường đến đó sao mà xa quá, con sợ nó lạc lọng….con sợ nó thất vọng. Ba ơi!

Ngọc My oà khóc. Cô không biết nên đối mặt với nó ra sao, ngăn cấm nó thế nào khi mà nó đã….yêu. Cô nên phó thác cho số phận sao??? Vậy nếu em gái cô đau lòng thì cô biết làm thế nào.
Lo nghĩ cho em gái mà không quan tâm nhiều đến việc của mình. Thật đáng sợ nếu một ngày cô biết người duy nhất che chở mình là ai…….cô sẽ lại trở về là một bầu trời đơn độc?????

Đã khuya lắm rồi. Ngọc My vẫn ngồi lặng trong thần điện.
Cô cũng là con gái mà, cũng biết vui biết buồn, biết khóc biết cười……không thể mãi mãi mạnh mẽ. Đã lâu lắm cô không khóc, đơn giản vì cô không muốn khóc. Cô ghét sự yếu đuối của mình. Cô luôn cố sống trong tư thế ngẩng cao đầu, sống để che chở người khác giống như cái tên của cô, một bầu trời ấm áp.
Một cô công chúa tự tin và sắc sảo; thông minh và xinh đẹp – đó là tất cả mọi người nghĩ về cô. Nhưng con người thật của Ngọc My hoàn toàn không phải vậy. Cô dịu dàng, hiền lành, yêu sự bình yên. Vì muốn mình xứng với Nhật Nam cô đã phải diễn tốt vai một nàng công chúa. Cô kkhông muốn Nhật Nam bị đàm tếu, cho dù anh luôn dũng cảm nói rằng:
-Cô ấy không giàu,
Cô ấy không quyền quý
Cô ấy sánh bằng các quận chúa
Nhưng………
Cô ấy là người tôi yêu.
. Khi điều tra được một phần của sự thật năm xưa, cô thật sự shock. Nếu như em gái cô biết Linh biết được……..có trời mới biết nó sẽ làm gì.
Mạnh mẽ sống để tìm ra sự thật nhưng nhiều lần cô đã muốn buông tay nhưng cái danh con gái trưởng không cho phép cô làm vậy. Cô phải tiếp tục đi……với sự dẫn dắt của Nhật Nam.
Gặp lại được em gái cô sung sướng gần như phát điên nhưng khi tưởng tượng đến việc sẽ bị Linh phát rác cô lại khẽ rùng mình. Cô muốn em gái cô được sống trong thế giới màu hồng, dưới sự che chở của mình mà hạnh phúc…..nhưng có vẻ ước muốn của cô không thể thực hiện được.
Đã 2 giờ sáng. Vậy là cô đã ngồi trong thần điện 4 tiếng.
Loạng choạng bước ra, đèn trong trường đã tắt toàn bộ. Một mình cô trong bóng tối…….tất cả im lặng đến đáng sợ……chỉ có tiếng gió rít thổi liên hồi.
Nép mình vào cửa điện, cô cố phóng tâm mắt ra xa. Mong mỏi ánh đén mập mờ trong thần điện có thể soi sáng cho cô bước đi…….nhưng thật sự là không thể.
Lạnh……sợ hãi……buồn…..lo lắng…..là tất cả tâm trạng quả Ngọc My.
Cô vẫn quyết bước đi mà không chờ đến sáng.
Vừa đi đước hai bước…..cô đã vấp phải bậc thang đầu tiên. Cứ ngỡ cô sẽ nhào ra nên tuyết lạnh nhưng……..
Một vòng tay ôm lấy cô, nhẹ nhàng và ấm áp.
-Em sẽ ra sao nếu không có tôi đỡ hả? Một câu nói quen thuộc phát ra……là anh : Nhật Nam.
-Sao anh lại ở đây? Ngọc My nép vào ngực anh, tìm kiếm sự an toàn.
-Thấy em vào nên đi theo thôi! Anh đứng ngoài 4 tiếng rồi đấy! – Đúng là anh có ở ngoài nhuưng không dám vào, anh sợ cô chưa hết nỗi buồn muốn được nước mắt rửa trôi. Ở ngoài 4 tiếng đồng hồ mà cứ như 4 thế kỉ vì lòng anh quặn lại từng nhịp mỗi khi tiếng nấc của cô phát ra.
-Anh không thấy lạnh sao? Đứng ngoài lâu như vậy sẽ bị cảm đó! Cô vẫn ôm anh thật chặt như sợ rằng nếu bỏ tay ra anh sẽ biến mất.
-Ngốc! Lo cho mình trước đi! Anh bậ
t cười, hai tay cũng siết chặt cô gái anh luôn bảo vệ.
-E mệt khi cứ phải gồng mình lên mạnh mẽ. : )
E mệt khi cứ phải cười dù chỉ muốn nhắm mắt lại và ngừng nghĩ suy. : )
E mệt khi phải giấu trong mình bao nhiêu cảm xúc. : )
Và E mệt khi bản thân mình luôn quan tâm cho người khác trong khi. : )
E cũng rất cần người khác quan tâm anh à : )
- Ngốc lắm! Có anh ở đây!
Câu nói cảm động nhất của con trái đối với con gái không phải là:
“Anh yêu em” hay ” Em là tất cả”
mà là khi con gái yếu đuối nhất…con trai nói:”Có anh ở đây!”
————————
Trong khi đó
Nó vẫn không ngủ được.

Vì trằn trọc nên gây ra tiếng ồn và làm cô bạn cùng phòng mất ngủ.
- Bạn không ngủ được à? Akêmi với khuôn mặt ngái ngủ bước vào phòng nó
- Xin lỗi!
- Chuyện chị Ngọc My à? Akêmi dụi mắt nhưng giọng nói hoàn toàn nghiêm túc.
- Umk! Nó gật đầu.
- Mình nghĩ chọ ấy có lí do riêng đó! Bạn đừng để tâm chuyện này nữa! Nói xong Akêmi lại về phòng do cô nàng quá buồn ngủ.
Một mình nó trong phòng. Cố nhắm mắt.
Đành bỏ qua thôi. Nó tin chị nó…nhưng nó sẽ không chấp nhận.

Miku Ohashi - Azumi Mizushima - Akiho Yoshizawa

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Old school Easter eggs.