XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Chuyện tình ở trường học pháp sư (Shamans) - trang 9

CHAP 26: Hồi ức

Tối

Nó khoác thêm một chiếc áo và quàng thêm một chiếc khăn và bước ra ngoài. Hôm nay trời không có tuyết nhưng vẫn lạnh. Hôm nay là 10/2.Vậy là còn 4 ngày nữa là đến ngày valentian. Nó bước chầm chậm về phía Cá Sấu cốc. Nó muốn gặp hắn hỏi vài chuyện nhưng đương nhiên không được bước vào khu vực Hoàng gia nếu như chưa có sự cho phép nên chỉ cầu mong hắn có ở đó.

Vừa bước được vài bước vào phần lãnh địa. Một giọng nói quen thuộc đã vang lên:

-Bạn đến sớm hơn tôi tưởng?

-Bạn biết tôi sẽ đến? Nó ngạc nhiên

-”………….”

Trong đầu hắn chợt hiện lên câu nói: Nếu như bên cạnh tôi có rất nhiều người quan tâm thì tôi sẽ không tỏ ra hạnh phúc thay vào đó sẽ tỏ ra tức giận để họ đừng để tâm tôi nữa vì tôi không muốn mọi người quá lo lắng cho tôi và không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt họ nhưng tôi biết tôi muốn bên cạnh một người, chia sẻ và mong họ sẽ giải thích cho tôi những điều tôi vướng mắc vì người đó là người tôi tin tưởng nhất. Chỉ cần có lúc bạn cảm thấy như thế thì bạn đã tìm được người bạn tin tưởng đó

-Này! Nó hua hua tay trước mặt hắn

-Không….chỉ là trực giác thôi! Sau một hồi trầm ngâm, hắn cũng trở lại bình thường.

-Tôi muốn nói chuyện với bạn! Nó hơi ấp úng

-Chuyện gì? Hắn vẫn nhìn ra xa xăm

-Tại sao..bạn chưa bao giờ nhìn thẳng vào mắt tôi?

Hắn im lặng hồi lâu rồi nói:

-Không biết, sợ chăng? Hắn nhún vai

-Sợ? Nó giống của một ai đó à? Nó ngồi xuống gần hắn

-Phải, một kỉ niệm khó quên

-Tôi muốn trả bạn cái này! Nó đưa một cái hộp nhỏ cho hắn. Không gợi lại câu chuyện vừa nói. Nó hiểu ai cũng có bí mật.

Hắn mở cái hộp ra, trong đó là hai dải duy băng hắn tặng cho nó.

-Tóc của tôi bây giờ không dùng được nữa rồi! Nó thở dài.

-Mai bạn sẽ dùng được thôi! Hắn bỏ chiếc hộp vào túi

-Hả? Nó ngu ngơ.

-Bạn không giận tôi chứ? Vì tôi đã tự quyết định mọi việc mà không hỏi ý kiến của bạn, lại khiến mái tóc bạn thế này? Hắn quay sang phía nó hỏi nhẹ.

-Tôi lúc đầu cũng cả thấy giận bạn, thất vọng về bạn nữa….nhưng bây giờ tôi biết bạn làm thế cũng vì tốt cho tôi. Chuyện mái tóc là ngoài ý muốn hơn nữa tôi thấy nó đẹp đấy chứ! Nó cười híp mắt

-Vậy sao?

-Umk! Nó gật đầu

-Bạn không thắc mắc người tôi nói đến là ai à? Hắn lại nhìn về phía trước

-Muốn chứ, nhưng tôi biết nếu bạn muốn nói cho tôi thì sẽ nói, tôi không cần phải hỏi vì có hỏi mà bạn không trả lời chẳng phải giống nhau sao

-Quách Giao Khuyên

-Eh????????? Nó giật mình, nó không nhớ đã gặp hắn. Hơn nữa nó là người Việt cơ mà, chắc chỉ trùng tên thôi.

-Sao lại giật mình?

-Không, chỉ là nghe tên thì cũng biết đó là một cô gái! Cô ấy chắc phải đặc biệt nhỉ?

-Cô ấy là người đầu tiên đối xử tốt với tôi dù khi đó tôi đang trong vai một thằng nhóc ăn mày! Hắn xoa đầu, tâm sự cần phải có lúc giải toả.

-”…………..” Nó bắt đâu thiếu kiên nhẫn, nếu cô gái đó là nó thì tại sao nó lại ở Việt Nam suốt từng ấy năm, và lí do nó đi học ở trường quốc tế…không được ra hỏi nhà vì để giấu sự khác biệt ngôn ngữ ư?

-Tôi lần đầu gặp cô ấy ở….

-Một đồng hoa cát cánh! Hắn chưa nói thì câu nói của nó đã phát ra mà không được kiểm soát.

-Tại sao bạn biết? Hắn nhíu mày

Nó không nghe được câu hỏi của hắn, trong đầu nhớ lại một kỉ niệm ấu thơ. Nhưng đồng thời cũng có cả ngàn câu hỏi xuất hiện cùng lúc.

-Này! Hắn lớn tiếng

-Không…..chỉ là buột miệng nói vẩn vơ thôi! Nó cố chối

Hắn đương nhiên không tin lí do lãng xẹt của nó. Nhưng không hỏi thêm mà tiếp tục câu chuyện.

-11 năm về trước, vào mùa thu mát mẻ. Tôi phải vượt qua một kì kiểm tra năng lực vì tôi là sẽ là người lên ngôi vì anh trai tôi mất tích. Tôi đã vượt qua kì kiểm tra nhưng bị thương rất nặng, quần áo rách bươm, máu me đầy người….cho dù tôi có sức mạnh của Thuỷ nhưng cũng không còn sức để tự phục hồi. Hoàng gia không ai đến giúp đỡ tôi cả vì theo họ, tôi phải tự vượt qua để trưởng thành hơn nhưng tôi đã ngã quỵ ở một cánh đồng hoa cát cánh.

-Cô ấy đã cứu bạn đúng không? Nó muón thông qua câu chuyện để làm rõ việc nó đang thức mắc.

-Phải, với bộ dạng như thế thì ai cũng sẽ nghĩ tôi là một thằng nhóc ăn mày bị đánh đập nhưng cô ấy đã chăm sóc tôi tận tình mà không cần quan tâm tôi là ai.

-Vậy tại sao bạn lại sợ đôi mắt của tôi nhắc tới cô gái ấy?

- Vì tôi và cô ấy chỉ làm quen với nhau hai tuần thì cô ấy…..qua đời!

-Qua đời??????????? Nó gần như hét lên.

Hắn liếc xéo nó một cái rồi nói tiếp:

-Cả gia đình cô ấy bị chết cháy!

-Lí do?

-Bạn không nên biết điều này! Hắn nói rồi đứng dậy

Mỗi người :

• Ai cũng có những bí mật riêng của bản thân mình…

• Và cũng giống như ai cũng có những nỗi đau không thể chia sẻ…

♥ Họ đặt chúng :

• Ở cùng một nơi…

• Mà họ nghĩ khôg ai có thể chạm vào được…

♥ Đôi lúc :

• Họ bất giác, vô tình nói ra…

• Nhưng sẽ là không bao giờ họ nói hết…

♥ Đó :

• Có thể là niềm vui…

• Và cũng có thể là nỗi buồn …

♥ Nhưng :

• Có thể chắc chắn một điều r
ằng…

• Họ sẽ chẳng bao giờ – Cho Phép Mình Quên Đi…

Nó muốn hỏi thêm hắn một số chuyện nhưng bóng dáng cô độc ấy đã hoà lẫn với bóng tối mà ánh sáng chiếc đèn của nó không thể soi thấy được. Nó đứng chôn chân ở đó hồi lâu,…trong lòng tự hỏi quá khứ của nó đâu làthật đâu là giả

Nó thẫn thờ bước về phòng. Kỉ niệm ngày xưa nó vẫn còn nhớ nhưng đâu có ngờ cậu bé lạnh lùng đó lại là hắn, đâu có ngờ mình đã từng sống trên đất Nhật. Bước vào căn phòng tối om, nó ngồi bệt xuống. Akêmi có lẽ đã ngủ rồi. Nó bỗng dưng bật khóc……không rõ lí do tại sao. Những tiếng nấc không thành tiếng cứ dồn nén trong cổ họng. Tại sao không ai cho nó biết sự thật? Tại sao không giải thích cho nó biết? Nó muốn biết lắm, muốn hỏi lắm nhưng lại có một nỗi sợ vô hình đè khiến nó cứ sống mập mờ với kí ức ít ỏi.

Tớ thích mưa

..đơn giản để không ai biết nước mắt tớ đang rơi

Tớ thích lạnh

..đơn giản để không ai biết đôi vai tớ rung lên vì khóc

Tớ thích bóng đêm

..đơn giản để tớ không phải sống 1 cách giả tạo, giả vờ vui
Vào một ngày thu dịu mát, cuộc gặp định mệnh cảu cô bé Giao Khuyên yêu đời và cậu bé Sawada mang trên mình một trọng trách lớn lao đã diễn ra giữa một cánh đồng hoa cát cánh ở một vùng quê thuộc Okinawa.

Gió mơn man thổi nhẹ, trời trong xanh. Một cô bé mặc bộ váy màu xanh thiên thân một mình chạy trên cánh đồng mênh mông mọc đầy hoa cát cánh, trông giống như một thiên thần chạy nhảy trên thiên đường. Nhưng ở dưới những khóm hoa, có một cậu bé đẹp đẽ nhưng mang trên mình đầy rẫy những vết thương đang run rẩy trên bãi cỏ xanh. Trong như một ác quỷ bị trừng phạt.

Hai thái cực đã gặp nhau..như thế
- Bạn bị thương nhiều quá! Cô bé xót xa chạm nhẹ vào cánh tay không ngừng rỉ máu của cậu bé.

- Tránh xa ra! Cậu bé gằn giọng, trừng mắt nhìn kẻ vừa động vào mình.

Cô bé bĩu môi, chạy đi.

Cậu bé nhắm mắt, thật sự đã rất mệt.

Tưởng như cô bé đã bỏ mặc cậu nhưng không. Một lúc sau cô bé quay lại với một hộp cứu thương và một giỏ bánh với vài chai nưới uống. Cậu bé đã ngất đi nên cô bé dễ dàng thanh toán những vết thương trên người cậu.

Hai tiếng sau

Đập vào đôi mắt vừa hé của cậu là một đôi mắt to tròn man mác buồn nhưng trong suốt như phalê đang chằm chặp nhìn mình đầy lo lắng.

- Bạn tỉnh rồi à? Cô bé mừng rỡ.

-”…………….” Cậu bé nhìn những lớp băng lộn xộn trên người mình rồi nhíu mày. Cũng phải thôi, một cô bé 4 tuổi làm được như vậy đã là một kì tích rồi.

- Xin lỗi, mình chỉ có thể cầm máu thôi còn những chỗ gãy xương thì……mình cũng định nhờ người lớn nhưng lại sợ bạn không thích.

- Ai phiền cô làm việc này? Vết thương của tôi sẽ tự lành! Cậu bé lừ mắt.

- Bạn có đói không? Ăn đi này! Không để tâm đến những lời nói của cậu bé, cô bé chỉ mỉm cười giơ giỏ bánh ra.

- Có độc à?
- Có thể lắm! Vì chẳng ai chịu ăn thử! Cô bé phụng phịu.

Cậu bé liếc nhìn giỏ bánh cũng hiểu vì sao không ai động đến: cái thì méo, trang trí lệch lạc, sai khuôn…….Nhưng vì quá đói nên cậu cầm lấy một cái rồi nhăn mặt ….ngoạm.

Và……………

- Ngon không? Minh học lỏm đó! Cô bé hồi hộp.

Cậu bé nuốt hết cái bánh rồi nói:

- Ngon đấy! không giống với bề ngoài! Nói xong cậu bé lại cầm lấy một cái khác và ……xơi.

Bánh của cô bé không đẹp nhưng rất ngon, vừa độ đường, thơm, béo, ngậy. Khiến cậu bé ăn hết cả giỏ.

- Tên gì đấy? Cậu bé vừa nuốt vừa hỏi.

- Giao Khuyên! Quách Giao Khuyên!

Trả lời rồi cô bé mỉm cười. Nhìn cô bé như vậy cậu bé chợt thấy vui vui.

—————-

Vài ngày sau

Cô bé không hề biết cậu bé ở đâu, làm gì những gì. Chỉ biết đến cánh đồng này là sẽ gặp được cậu. Cô bé rất tò mò nhưng không hỏi. Vẫn vui vẻ với những trò ngịch ngợm trên cánh đồng hoa. Cậu bé vẫn lạnh lùng như trước chỉ có điều đã nói với cô bé nhiều hơn, không xua đuổi cô bé như trước nữa.

Một buổi chiều

- Cho bạn cái này nè! Cô bé giừo ra một cái vòng màu xanh.

- Cái gì đây?

- Cái này chỉ có một đôi thôi. Nó đem lại sự may mắn và hạnh phúc cho người mang nó.

- Vớ vẩn! Cậu bé buong một câu cộc lốc nhưng lại giật lấy rồi đút vào túi.

- Mong bạn có thể tìm được một người khiến bạn tin tưởng ngoài mình!

- Nói kì vậy?!

- Hứa đi! Cô bé nài nỉ.

- Được rồi.

- Nhớ đó, và….xin đừng quên MÌNH! Hai hàng lệ chảy dài trên đồi mà cố bé.

Hoàng hôn dần buông xuống, một màu máu.

Tối đó………..theo kế hoạch cô bé sẽ phải chuyển nhà còn cậu bé sẽ trở lại với thân phận một Nam thần điện hạ. Nhưng chuyện đời vốn không theo ý muốn, tối đó gia đình cô bé bị cháy. Khi cậu bé quay lại thì chỉ còn lại kỉ niệm với kết quả điều tra nguyên nhân vụ cháy khiến cậu bàng hoàng.

Nó lau nước mắt, rồi chìm vào giấc ngủ mệt nhọc

Hồi ức khép lại. Cô bé và cậu bé năm nào nay đã gặp lại nhau với thân phận hoàn toàn mới. Liệu kết thúc của họ có là một hoàng hôn màu máu? Là một bi kịch?

CHAP 27: Đại Nam thần Điện hạ – Sawada Ren

Sáng hôm sau

Nó bị gọi dậy trong tình trạg ngái ngủ hết sức, hôm qua vì quá mệt nên nó đâm ra uể oải. Người gọi nó dậy không ai khác là chị nó – Ngọc My. Hai mắt sưng húp, nó nằm gục xuống bàn và càng muốn đâm đầu vào….gối khi nghe chị nó lải nhải.

- Còn ba ngày nữa là đến ngày Valentian rồi! Chị muốn tặng Nhật Nam một món quà nhưng không biết phải làm sao! Em phải tư vấn cho chị thôi!

- Chocolate ấy! Nó nói bừa, mắt vẫn nhắm tịt. Nó thật sự không muốn ai làm phiền vào lúc này nhưng cũng đành phải giấu nỗi thắc mắc kia sang một bên và tiếp tục câu chuyện.

- Em biết thừa chị không giỏi nấu ăn mà!

- “…………..”

- Này! Ngọc My lay lay nó

- “….z……z……z”

- Em! Ngọc My cứng họng khi nhận ra cô em của mình đã say giấc. Cũng phải thôi, bây giời chỉ là 5h30′, vì cô không ngủ được nên mới cảm thấy đã muộn thôi.

- Hay là để em dạy chị làm Chocolate nhé! Trước kia Linh có dạy em làm mà! Akêmi nói dịu dàng nhưng trong đôi mắt lại ẩn dấu một nỗi đau dồn nén.

- Vậy có làm phiền em không?

- Không sao đâu ạ! Dù gì em cũng rảnh mà!

- Umk, vậy mai ta bắt đầu nhé!

- Vâng, mai là chủ nhật mà.

- Cám ơn em trước nha, Akêmi! Ngọc My nói rồi bước ra khỏi phòng.

Khi tiếng cửa đóng “cạch” cũng là lúc hai dòng lệ từ khoé mắt Akêmi tuôn chảy:” Nhật Nam, anh sẽ rất hạnh phúc khi nhận được quà từ chị ấy đúng không?”
Khi yêu

Hãy làm người mình yêu được hạnh phúc

Đừng dùng mọi thủ đoạn để có được người mình yêu

———————-

Lớp10A1

- Này, cầm lấy! Một cánh tay chìa ra một chiếc hộp nhỏ ra trước mặt nó.

Nó mở hộp. Hai dải ruy băng trước kia nay đã biến đổi hoàn toàn. Một dải được làm lại thành một chiếc kẹp đính nơ, kiểu dngs không khác lắm ngưng sẽ là một điểm nhấn tuyệt vời với mái tóc của nó. Dải còn lại được cải biên thành chiếc bờm gắn ruy băng, bên góc trái là một trùm phalê đính sợi buông hững hờ trông rất tinh tế.

- Tôi mất cả tôi mới hoàn thành, bạn mà làm hỏng là chết với tôi! Hắn vừa lôi trong cặp ra một quyển sách, vừa nói đều đều.

- Cám ơn bạn! Nhưng bạn cũng khéo tay ghê! Giống anh Nam lắm ý.

-”……………” hắn đã dời mắt khỏi quyển sách.

- Anh ấy làm những vật này rất giỏi nhưng chỉ có mỗi chị Ngọc My được hưởng thôi. Đặc biệt anh ấy nấu ăn rất ngon.

- Tôi ghét nấu ăn!

- Nếu vậy đây là điểm khác nhau duy nhất giữa bạn và anh ấy.

- Anh ta có quen hệ gì với bạn vậy?

- Là anh kết nghĩa!

Hắn gật gù, trong đầu đang suy ngẫm một điều gì đó.

———————

Chiều tối

- Đấu cùng tôi một trận chứ? Hắn nói với anh. Nhà luyện tập bây giờ chỉ có hai người.

Anh không nói gì, chỉ cầm cây Shinai lên và bước ra khỏi chỗ ngồi. Có thể hiểu anh đồng ý.

Cả hai lăn xả vào nhau và ra đòn liên tiếp.

- Ngoài anh ra chưa ai có thể hoà với tôi! Hắn nói cùng những nhịp thở gấp.

- Tôi cũng vậy!

Hắn nhếch môi cười:

- Quá khứ và hiện tai chúng ta vẫn đều hoà nhau!

- Ý gì vậy?

- Bởi vì anh là Jun và em là Ju.

- Chúng ta hoà nhau rồi, anh Jun.

- Vậy chúng ta phải để lần sau so tài thôi!

- Đứng có chạy đó.

- Chỉ em chạy thôi

Kí ức lùa về trong trí óc hai “cậu bé”

Thanh shinai vồ tình cùng lúc đâm trúng cả hai, mỗi người ngã xuống một phía.

- Biết rồi sao? Anh vừa lấy tay ôm vai vừa vừa hỏi.

- Anh giất giỏi ẩn mình nhưng linh cảm của một thằng em trai phải chính xác chứ nhỉ! hắn bật cười.

- Liệu có đơn giản chỉ là linh cảm không vậy? Anh hỏi mặc dù biết rõ câu trả lời

- Không nên nói về chuyện đó em muốn hỏi tại sao anh không trở về Shine và lí do anh mất tích là gì?

- Đã nghe đến Black Shamans worl chưa?

- Một tổ chức tội ác muốn tạo phản!

- Phải! Cái ngày của 12 năm về trước…….Anh bắt đầu hồi tưởng về quá khứ.

Một cậu bé 5 tuổi đang ngồi gần một bờ suối. Chăm chú vào chiếc cần câu, cậu bé đó chính là Đại nam thần điện hạ. Chắc ia cũng thắc mắc sao lại không có người bảo về bên cạnh cậu. Đơn giản đó là quy định dàng cho một Nam thần điện hạ – phải tự mình bảo về bản thân mà không được bất cứ sự giúp đở của người khác.Bỗng từ đâu hiện ra 10 quái vật cấp A*, hùng hổ tiến đến gần. Không chút nao núng cậu bình tĩnh ra đòn, chỉ có điều một mình cậu không thể đánh nỗi 10 con quái vật to gần bằng toà nhà 5 tầng với sức mạnh đầy mình. Cậu ôm vết thương chạy nhanh theo hạ lưu dòng suối và gặp….mộp thác nước. Với sức mạnh của khí cậu hoàn toàn có thể bay lên nhưng trước đó một tên quái đã phóng một cây lao đến chỗ cậu…..cậu lảo đảo và rơi xuống dòng thác đang cuộn xoáy.

- Vậy sau đó thế nào? Hắn nhíu mày

- Một người đã cứu anh, đó là một pháp sư nằm trong dòng tộc Hoàng Gia, ông ấy đã cứu anh và tạo cho anh một thân phận hoàn toàn mới. Anh chỉ sống trong tư gia của ông ấy, không hề gia ngoài, hơn nữa lại đeo mặt nạ. Khônh ai có thể nhận ra.

- Tai sao anh…..?

- Không trở về Shin
e chứ gì? Anh định sau khi vết thương lành thì sẽ trở về nếu không với vết thương trên người anh sẽ tiếp tục là con mồi của bọn chúng. Nhưng cả gia đình ông ấy đã chết dưới tay chúng chỉ vì anh.

- Rồi sao! Hắn nghiến răng.

- Anh được đưa qua Việt Nam, rồi lại sang Nhật và có thân phận như bây giờ.

- Ở Việt Nam anh đã gặp Linh à? Hắn nói đều đều.

- Phải, khuôn mặt anh bây giờ là thật vì vốn dĩ cũng chẳng ai nhận ra anh nữa, họ cho rằng Sawada đã chết rồi.

- Bây giờ anh hoàn toàn có thể trở về, còn nữa anh sẽ không thân thiết với ai nếu không rõ thân phận của họ. Ngọc My và Linh rốt cuộc….

- Anh không thể quay về nếu chưa tìm ra chân tướng vụ việc. Hơn nữa anh muốn gần người con gái mình yêu với tư cách là môt thằng con trai bình thường. Còn Linh và Ngọc My rốt cuộc là ai, anh nghĩ em phải biết rồi chứ!

-”………………”

-”………………”

CHAP 28: Valentine đáng nhớ

Chủ nhật ngày 12 -2

-Ui!

…………

-Híc

………

-Đau quá

Những tiếng kêu cứ chốc chốc lại vang lên. Vâng, tất cả đều do tài “nữ công” của Ngọc My mà ra cả. Muốn làm chocolate nên phải xắn nhỏ socola nhưng thế này thì Nhật Nam sẽ chẳng cảm nhận được vị chocolate nữa mà sẽ là vị….tanh. Ngọc My đang ở trong tình trạng rất khổ sở, còn Akêmi thì thở dài liên tục, mất hai tiếng mà Ngọc My không tiến triển chút nào.

-Chị sao không mua ở cửa hàng? Nó vừa mặc vội áo khoác vừa hỏi.

-Mua còn gì là ý nghĩ nữa! Ngọc My nhăn mặt. Mà em chuẩn bị đi đâu đấy?

-Em có hẹn với Sawada! Không giúp chị được đâu!

Chị nó nhìn nó, khuôn mặt có gì đó man mác buồn và xót xa:

-Em…..không nên thân thiết quá nhiều với cậu ta!

-Bọn em chỉ là bạn bè thôi! Nó đính chính nhưng trong lóng lại có cảm giác hụt hẫng xen lẫn khó hiểu. Nhưng nó cũng không hỏi thêm nữa mà chạy ra ngoài luôn. Hắn rất trọng giờgiấc mà.

Nó vừa ra khỏi, akêmi liền lên tiếng:

-Chị có vẻ rất yêu anh Nam nhỉ!

Ngọc My đỏ mặt, cúi đầu vào bát chocolate đang được khuấy đều:

-Phải, rất yêu! Chọ có thể làm mọi chuyện vì anh ấy1 Một câu trả lời rất tự tin, không ngập ngừng nhưng lại khiến cho đôi mắt Akêmi ngấn nước.

-Em thật ngưỡng mộ chị quá! Akêmi cố cười

-Cảm ơn em! Không hề nhận ra thái độ bất thường của Akêmi, Ngọc My vẫn cố làm tốt chiếc bánh.

—————————–

Sân tập ngựa phái Tây

-Bạn đến muộn 5 phút! hắn nhín đống hồ rồi nhíu mày nhìn nó

-Chuẩn bị cho venlentine mà! Nó thở hòng hộc vì chạy nhanh.

-Bắt đầu thôi! Thật quá phí thời gian! Hắn lấy cây cung trên bàn, sân tập ngựa không chỉ để cho hắn cưỡi ngựa mà còn phục vụ cho việc luyện tập vũ khí. Có hai dãy phòng nghĩ ngơi khi mệt và một phòng khho chứa rất nhiều vũ khí

Nó phụng phịu cầm lấy cây cung và bắt đầu kéo thử. Nhưng có vẻ trong sách bao giờ cũng khác so với thực hành. Cây cung nó còn chưa kéo được đừng nói là bắt tên.

Sau một hồi thấy nó lóng ngóng với cây cung, hắn lại gần nhìn nó rồi phán:

-Bạn quá yếu! Sợ rằng quái cấp F bạn cũng chưa thể hạ

Nó đã hơi bực mình vì cây cung, thêm lời của hắn lại càng tức. Hăn nói đến quái cấp F chẳng phải muốn ám chỉ nó khó có thể qua được bài kiểm tra sao? (t/g: kiểm tra có quái cấp C).

-Vậy bạn phải dạy tôi chứ!

Hắn lắc đầu, tiến đến sát nó. Đưa hai tay nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn đang cố kéo cây cung to bự chảng:

-Bạn phải đặt trọng tâm của mình vào chân trụ!

Hắn vừa nói vừa thực hiện động tác cùng… với nó

Nó đỏ mặt gật gật cái đầu. Trái tim đập thình thịch. Người nó gần như dựa toàn bộ vào bờ vai rắn chắc của hắn, hắn vẫn nhìn về phía trước…kéo cây cung từ từ.

Sau vài lần nó đã kéo được cung nhưng vẫn còn hơi khó nhọc. Mà nó cũng phải công nhận hắn rất am hiểu về vũ khí, giỏ cả về lí thuyết lẫn thực hành.

Giờ nghĩ 15′

-Bạn định tặng quà cho ai vào dịp valentine đây? Xoay xoay mũi tên trong tay hăn hỏi nó

-Thì tặng cho anh Nam, Akêmi, chị Ngọc My, Dai,……..Nó đưa ngón tay ra tính số lượng.

-Còn ai nữa? hắn bỗng dưng thấy hơi bực mình

-Thế thôi! Nó lắc đầu. Mà không biết mình đã phạm phải một lỗi lầm

Hậu quả là hắn đứng dậy, buông một câu gọn lỏn:

-Bạn tự tập đi!

-Eh?! Bạn định đi đâu? Nó vẫn ngu ngờ không hiểu truyện gì.

-Tôi nói bạn tự tập! Giọng điệu của hắn có chút gì đó giận dỗi. Xong hắn đi thẳng, bỏ mặc nó ngây ngốc nhìn theo

Nó đâu biết rằng khi nó lên danh sách tặng quà rất nhiều người thậm chí có cả người nó không mấy thân thiết. Nhưng nó đã quên mất cái tên ấy. Cái tên Sawada Shin.

Về phần hắn, không hiểu sao hắn cảm thấy rất bực mình. Lại còn giở vẻ giận dỗi – một dáng vẻ chưa từng thấy ở hắn. Hắn mong được nó tặng quà……nhưng có vẻ như đã thất vọng rồi.

Miku Ohashi - Azumi Mizushima - Akiho Yoshizawa

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ