Duck hunt
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tên Truyện: Cô Dâu Mạo Danh 

Tác Giả: Kinny 

Thể Loại Truyện: Tình Cảm 

Nguồn: Forum Zing

Post By : Vodanhvg

 

Nhân Vật Chính: 

Tôi -Hạ Phi Khanh- 19t, cao 1m59, có khuôn mặt dễ thương . Năm tôi 10t ba mẹ tôi không may qua đời vì tai nạn máy bay. Mồ côi sớm nhưng tôi may mắn được gia đình cậu mợ mang về nuôi dưỡng và hết mực yêu thương. chính vì thế tôi cũng rất yêu thương họ và rất biết nghe lời ( chính điều này đã mang đến phiền phức cho tôi). 

Mọi việc bắt đầu khi chị họ của tôi- là con gái duy nhất của cậu, chị Kim Anh- nhất quyết không chịu kết hôn với người mà cậu mợ đã chọn (thực ra là do người ta chọn đấy chứ, chả là mấy tháng trước công ty của cậu tôi gặp khó khăn trong việc làm ăn, cứ ngỡ là sẽ phá sản không ngờ lại gặp vận may. một người bạn cũ của cậu tôi tình cờ biết được nên đã ra tay giúp đỡ, hơn thế nữa họ không nhận lại số tiền đã cho vay mà có ý muốn chị họ tôi về làm con dâu- thực ra thì có biết mặt mũi chị họ tôi ra sao đâu nhưng mà hỏng hiểu sao họ lại nhất quyết rước chị tôi về làm dâu cho bằng được). 

không muốn nợ món nợ ân tình nhưng chị họ tôi thì nhất quyết không đồng ý, còn định tự tử nữa. Trong tình cảnh đó chợt trong đầu cậu mợ tôi cùng lóe lên một tia hy vọng. Họ cùng đưa ánh mắt về phía tôi cười rất.... gian.... và.... tôi bất đắc dĩ sẽ phải trở thành cô dâu của hắn. 

Hắn-Ngô Việt Hùng- một tên đẹp trai nhưng lạnh lùng, khó ưa và......... tôi sắp thảm với hắn......

CHAP 1: 

Cậu mợ tôi háo hức chuẩn bị cho tôi một bộ đầm thật đẹp. Mặc nó vào trông tôi cứ như một nàng công chúa ý. Nếu là lúc khác chắc tôi sẽ nhảy cẫng lên vì thích thú rùi ấy chứ, còn lúc này tôi chỉ biết trách sao con mắt thẩm mỹ của mợ tôi lại tuyệt như vậy, tại sao lại chọn cho tôi một bộ cánh quyến rũ mà không phải là một cái đầm tào lao nào đó mà khi mặc vào trông tôi xấu xí nhất ấy để hắn sẽ phải khiếp khi trông thấy tôi mà từ bỏ ý định ( hix hôm nay cậu mợ dẫn tôi ra mắt nhà chồng tương lai) 

Xe dừng lại ở một nhà hàng pháp sang trọng. Cậu mợ đã xuống xe nhưng tôi vẫn cố ngồi lì không chịu xuống. Thấy thế mợ tôi khom người nắm lấy tay tôi cười thật hiền: 

-Ngoan nào "con gái", đừng để mọi người phải chờ lâu chứ con. 

Tôi bước ra khỏi xe cười thật tươi di theo "ba, mẹ" mà trong bụng nước mắt chảy ròng ròng 

Nhìn khắp nhà hàng có vẻ sang trọng và trang nhã. tôi lấy làm lạ khi một nhà hàng lớn thế này mà không có lấy một vị khách nào ngoài 1 bàn khách có 4 người: một quí bà lớn tuổi, một phu nhân xinh đẹp, một quí ông lịch lãm và một ten cong tử hơn tôi chừng vài tuổi. Và thắc mắc của tôi dược giải đáp ngay tức khắc khi quí ông đó đưa tay ra hiệu, cười rất tươi với "ba" tôi. Thì ra đấy là nhà chồng tương lai của tôi, và họ đã bao trọn nhà hàng trong buổi tối hôm nay nên việc không có vị khách nào ngoài chúng tôi là lẽ đương nhiên. Vậy hóa ra tên công tử đó là chồng tương lai của tôi. Trông hắn cũng được (nếu không muốn nói là cực kì đẹp giai), da trắng, chân mày rậm, đôi mắt đen to, cái sống mũi thì cao và thẳng còn môi thì đỏ như môi con gái ý. "Không được! không được....không được để vể bề ngoài của hắn mê hoặc. mình vẫn chưa có mối tình đầu, vẫn chưa biết cảm giác yêu không thể nào phải về làm vợ hắn như vậy." Tôi tự trấn tĩnh mình. 

Cậu mợ tôi đã ngồi vào bàn ăn. Tôi cũng kéo ghế ngồi xuống, rất tự nhiên cầm luôn cái đùi gà lên ăn ngấu nghiến. Cả 6 người gồm nhà hắn và cậu mợ tôi đều mắt chữ O mồm chữ A nhìn tôi như sinh vật lạ. 

-Xin lỗi!- tôi ngẩng đầu lên miệng vẫn còn nhai thịt gà nói với họ, rồi quay sang mợ tôi- Sao "mẹ" ngạc nhiên vậy từ trước tới giờ con vẫn ăn vậy mà "mẹ" có phản ứng gì đâu? 

Tôi cười thầm ăn tiếp hi vọng là nhà ấy từ bỏ ý định còn cậu mợ tôi thì mặt mày méo xệch hổng biết là cô cháu gái định giở trò gì. Tôi ăn một mạch hết món này đến món khác rồi tu luôn một ly nước đầy, xong đưa tay quẹt miệng cười toe: 

-Hi hi ! hai bác đừng chê nha. con nhiều tật xấu lắm: tham ăn, biếng làm còn hay ngủ nướng......... -tôi tuôn luôn một tràng tất thảy tật xấu mà tôi nghĩ ra trong khi cậu mợ tôi mặt dần biến sắc- thế nên con mà về làm dâu nhà bác chắc hai bác khổ lắm (cuối cùng cũng lộ âm mưu ruj) 

Nhưng hai người họ chẳng tỏ vẻ gì là quan tâm đến lời nhỏ: 

-Không sao!- cả hai cùng đồng thanh 

-Nhà ta có người giúp việc, con không phải lo, muốn ăn ngủ hay làm gì cũng được-quí bà lớn tuổi (bà nội hắn) tiếp lời ngay sau đó. 

- Dạ!- tôi cười gượng một tay đang xoa xoa cái bụng tội nghiệp ( hix mình cố ăn đến muốn bể bụng luôn vậy mà.........) 

- Chỉ cần Việt Hùng nhà ta không chê là được.- papa yêu dấu của hắn dang cười với hắn. 

Một hi vọng cuối cùng của tôi. Tôi đưa mắt nhìn hắn dò xét. mong sao cho hắn nói là không thích tôi, mà tôi cũng chắc chắn là hắn sẽ nói vậy, ai ngờ: 

- Em đáng yêu lắm Hạ Phi Khanh! anh rất thích em. (ba và mẹ tôi đều mang họ Hạ nên dĩ nhiên cậu tôi mang luôn tên thật của tôi ra giới thiệu mà không sợ bị lộ) 

Tôi như người đang mang bong bóng hy vọng bay lơ lửng rồi "đùng" một cái hắn làm nổ tung bong bóng của tôi khiến tôi rơi vèo xuống dất không thương tiếc. lúc này nếu có thể tôi rất muốn băm vằm hắn ra hix! 

..............................hết Chap 1.............

CHAP 2: 

Cuối cùng dù không mún nhưng ngày đám cưới của tôi và hắn cũng dến (chỉ sau hôm gặp mặt vỏn vẹn có 1 tuần. Hix làm gì mà nhanh thế không biết) 

 

Tôi ngồi trong phòng trang điểm chịu trận đén mấy tiếng đồng hồ để... trở thành cô dâu đẹp nhất theo ý của bà nội hắn (mà bà hắn cũng sộp lắm mời toàn là chuyên gia làm đẹp không hà, chắc tốn khối tiền, nhà giàu có khác) 

Sau một hồi tô tô , vẽ vẽ, xoay tôi như chong chóng họ cũng cho "ra lò" một cô dâu thật lộng lẫy. tôi như không nhận ra chính mình nữa, trông cứ như một người khác ý. . Còn mải xoay xoay người ngắm mình trong gương thì chị Kim Anh từ ngoài vào đã suýt xoa: 

-Woa!!!!!!! Trông em thật tuyệt . Ước gì chị cũng được như vậy. 

Tôi lườm chị một cái: 

-Đổi ý vẫn còn kịp đấy. Dù sao thì đáng lẽ ra cô dâu hôm nay phải là............ 

Tôi còn chưa kịp nói hết câu thì chị ấy đã ngăn tôi lại còn ghè sát tai tôi thì thào: 

- Này ! em định cho mọi người ở đây biết em là cô dâu giả đấy hả?- Rồi hai tay vỗ vỗ lên vai tôi chị nói lớn hơn- Chị cũng có bạn trai rồi, nhất định chị cũng sẽ như em là một cô dâu thật đẹp 

Thế đấy, hóa ra là chị đã có người yêu, vì muốn bảo vệ tình yêu của mình mà chị đành lòng đẩy tôi vào hoàn cảnh này đây. Tôi uất đến phát khóc nhưng mà vẫn cố không để rơi một giọt nước mắt nào vì sợ "trôi phấn". Dù sao thì cả đòi mới được làm cô dâu một lần, là bất đắc dĩ nhưng tôi cũng muốn mình thật đẹp trong ngày cưới để sau này không phải thấy người ta đẹp mà hối hận. 

Hôn lễ được tổ chúc trong một nhà hàng-khách sạn sang trọng. Khách khứa thì dông nghịt lun. Hắn như hoàng tử nắm tay công chúa (hj là tôi đấy ) bước trên thảm đỏ trước con mắt ngưỡng mộ của mọi người. tôi hãnh diện lắm còn hắn thì trông có vẻ cũng rất hạnh phúc. Có lẽ là hắn thích tôi thật. Thôi kệ làm vợ hắn cũng không đến nỗi nào mình phải khổ. Tôi đành chấp nhận hài lòng với những gì mình đang có. 

 

Tối hôm đó tôi mặc luôn cái áo cưới trắng tinh ngồi trên giường rải đầy hoa hồng đỏ trong khách sạn (phòng tân hôn một đêm này là phần quà khuyến mãi của khách sạn dành cho các cặp vợ chồng khi tổ chức tiệc ở đây). Tiễn khách và người nhà về hết rồi hắn cũng vào phòng chỉ sau lúc tôi vào có vài phút. Hắn từ từ tiến lại gần tôi, tuy có hơi men nhưng trông hắn còn tỉnh táo lắm: 

- Thế nào vợ yêu . hôm nay có vui không hả? 

Mặt hắn đã kề sát mặt tôi, tôi run rẩy không biết nói gì. Hai bàn tay thì cứ nắm vào nhau rứt... rứt... Hắn khom người gần, rồi gần hơn nữa, hơi thở phà phà vào mặt tôi. Tôi bất giác rùng mình nhắm mắt lại. Hắn buông một câu đầy ẩn ý: 

-Em sẽ có một đêm khó quên đấy vợ yêu..........!

1 giây, 2 giây, 3 giây sau , cái giường chợt rung rinh, hơi thở nong nóng của hắn trên mặt tôi cũng không còn. tôi mở mắt, không thấy hắn đâu. Có cái gì đó động đậy sau lưng tôi. Giật mình quay lại , trước mắt tôi hắn đang túm lấy cái mền quấn quanh người như con nhộng. Tôi còn chưa kịp hỏi hắn định làm gì thì hắn đã quẳng cho tôi cái gối rồi phàn một câu lạnh ngắt: 

- Ngủ dưới sàn đi! 

Tôi há hốc mồm nhìn hắn , ngỡ là mình nghe nhầm. chẳng phải là hắn bảo thích tôi sao? chẳng phải người muốn đám cưới với tôi là hắn sao? giờ như vầy là sao? Tôi còn đang thắc mắc với mớ câu hỏi "sao?" của mình thì: 

- Còn không mau đi!- hắn hối thúc khi thấy tôi vẫn ngồi yên như tượng. 

- Vậy là sao hả? chẳng phải anh là người mún đám cưới sao. 

-Ha ha!!!!! - hắn ngồi dậy nhìn tôi- cô nghĩ là tôi thích cô sao, nực cười. 

- Thế đám cưới này là sao hả?- không thích tôi sao còn đám cưới, rốt cuộc thì hắn có ý gì. tôi nóng mũi trừng trừng nhìn hắn. 

- Chẳng phải cô không thích đám cưới này sao? 

Hắn nói trúng tim đen của tôi, tôi ậm ừ. Và sau một hồi tôi cũng được hắn giải thích. Thì ra bà nội của hắn đã lớn tuổi, ao ước được thấy cháu dâu trước lúc đi gặp ông bà tổ tiên. Ba mẹ hắn lại mong có một cô vợ giữ chân hắn để hắn không lêu lổng nũa mà yên vị chuẩn bị kế nghiệp của gia đình. Còn hắn thì chần chừ mãi cũng không chịu rước về cho họ một nàng dâu như ý. Căn bản là hắn sợ có vợ như "đeo gông vào cổ thôi". Biết là chẳng trông cậy vào thằng con quí tử của mình được nên ba mẹ hắn quyết định chọn vợ cho con và.... 

Hôm gặp mặt nhẽ ra hắn định sẽ "gặp là chê liền" để ba mẹ hắn từ bỏ ý định. Nhưng khi thấy tôi cũng có vẻ không thiết tha gì với cuộc hôn nhân này thế là hắn liền có ý nghĩ "cưới tôi để che mắt họ". Thế đấy, biết vậy hôm đó tôi cứ ngoan ngoãn như mọi ngày có phải hơn không (tôi dằn vặt ghê gớm) 

- Cô không thích tôi, tôi cũng không thích cô, chỉ cần cô hợp tác với tôi. sau 3 tháng tôi sẽ tìm một lý do nào đó rồi ly hôn. chúng ta tự do, gia đình cô cũng không cần phải trả lại số tiền đã vay của nhà tôi, là mấy chục tỉ đó xem ra cô lời quá rồi còn gì. 

Hắn nói cũng đúng nên tôi gật gù dồng ý. 

- Vậy giờ đi ngủ dược rồi đấy! 

"Đi ngủ" tôi ôm gối nhìn nền gạch lạnh ngắt, là phòng tân hôn nên có chỉ mỗi cái mền mà hắn thì đã giành mất tiêu rùi. Tôi ngậm ngùi chưa muốn đi. 

-Tránh ra cho tôi ngủ được chưa? 

Tôi nhìn trân trân vào cái mền trên người hắn lắc đầu nguầy nguậy. Không hiểu hắn nghĩ sao mà lại ngỡ rằng tôi nhìn hắn thế là: 

-Không muốn ngủ một mình hả? 

Hắn gian gian xích lại gần tôi còn tôi thì vẫn vô tư nhìn cái mền thèm thuồng. Bất chợt tôi thấy eo mình như bị xiết chặt, đau nhói. Cả người bị ngã vật ra giường còn hắn thì " ối trời ơi" đang nằm đè trên người tôi. 

-Tôi không thích nhưng nếu cô muốn thì tôi cũng không từ chối đâu.- hắn nói môi đang kề sát mặt tôi hơn. 

 

Gì , gì thế này? Tôi kịp nhận ra tình thế nguy hiểm của mình lúc này vội vàng lấy hết sức đẩy hắn một cái thật mạnh rồi nhảy ra khỏi giường lun, đi giật lùi: 

- Anh!..... Đồ biến thái........á..... ...á....... 

Không may cho tôi, cái áo cưới quá dài làm tôi bị vướng ngã "ầm" xuống sàn. còn hắn thì được một trận cười khoái trá: 

- Ha ha.....aaaaa! mắc bẫy rồi cô em ơi. 

Tôi giận đến tím mặt , không ngờ hắn dùng chiêu này để ép tôi phải ngủ dưới sàn lạnh. Không có mền tôi đành mặc luôn cái áo cưới mà ngủ cho đỡ lạnh trước đó còn không quên **** cho hắn một trận, còn hắn thì vẫn tỉnh như không nằm trên nệm kéo mền đến tận cổ: 

- Ngủ ngon nha ...vợ yêu..... 

Thiệt hết nói nổi hắn. Cả đêm đó tôi lạnh quá nên không tài nào ngủ được. (Sau này tôi mới biết đêm đó hắn ........cũng không ngủ được) 

...........Hết Chap 2.........

CHẠP 3: 

Cả đêm mất ngủ, cái sàn gạch thì khỏi phải nói là cứng như.... đá rùi. Kết quả là sáng ra tôi về nhà cùng hắn trong tình trạng đầu thì lơ mơ, còn cái lưng như gãy làm đôi đến bước đi cũng khó khăn. 

Trong cái nhà này xem ra tôi cũng được chào đón nồng nhiệt lắm. Vừa vào cửa tôi đã thấy có đến hơn chục cô gái mặc đồng phục màu hồng rất là kute cùng đồng thanh: 

-Hoan nghênh cô chủ mới! (hóa ra họ là giúp việc, khiếp làm gì mà nhiều thế không biết) 

Một cô trông như lớn tuổi nhất trong số họ- chắc là quản gia- ra hiệu cho tôi và hắn: 

-Mọi người đang đợi cô cậu ở phòng ăn. - nói rồi khép nép tránh đường cho chúng tôi. 

Phòng ăn cũng không xa , nằm ngay cạnh cái phòng khách rộng thênh thang mà tôi vừa mới đứng. 

WOA! 

Tôi lóa mắt luôn, phòng ăn mà cũng lộng lẫy vậy sao, trang trí bắt mắt cứ như trong nhà hàng vậy. Nhìn ở ngoài thì ngôi biệt thự này đã tuyệt vời rồi, vào bên trong lại càng tuyệt hơn. 

Trước đây ngôi biệt thự nhỏ của cậu mợ tôi thôi cũng đủ để tôi hãnh diện với bạn bè rồi. Nhưng tận mắt thấy mới biết so với biệt thự nhà hắn thì chỉ như so... kiến với voi.... 

- Về rồi hả? hai đứa vào dùng bữa sáng đi. 

Bà và mẹ hắn nói , còn tôi thì còn đang "rửa mắt" với căn biệt thự nên đâu hay biết họ nói gì. Hắn vội quàng tay qua eo tôi-siết chặt- rồi cứ thế dìu tôi lại bàn ăn. Cái lưng của tôi đã đau lại càng đau hơn sau cái siết tay của hắn. 

- Ui dza! 

Tôi lấy tay đỡ cái lưng từ phía sau, nhăn nhó nhìn hắn giận dữ. sắp phun ra một tràng thì hắn đã ghé sát tai tôi . 

-Nhớ ! cô đang là vợ tôi đấy. 

Tôi nuốt luôn mấy câu **** chưa kịp "ra đời" vào bụng. Phải đã diễn kịch thì phải diễn cho giống chứ. 

Hắn kéo ghế rất nhẹ nhàng ấn tôi ngồi xuống rồi kéo một cái khác ngồi ngay bên cạnh nhìn tôi "âu yếm" 

- Trông con không khỏe lắm, tối qua ngủ không ngon hả con? 

Bà nội hắn quan tâm hỏi tôi. Tôi thì đầu óc vẫn chưa tỉnh táo, nhân cơ hội mách tội hắn lun: 

- Là tại anh ấy đấy! Làm con suốt đêm không ngủ được. 

Cái giọng nhừa nhựa ngái ngủ của tôi nghe cứ như là đang mắng yêu vậy mà tôi nào có biết. 

- Thằng nhóc này sao hư vậy hả? 

Hắn gãi gãi đầu vẻ ngượng ngùng, không quên liếc tôi một cái: 

-Em này...... 

- Trông tụi nó kìa mẹ. Thế này thì mình sắp có cháu bồng rồi haha...- mẹ hắn khều tay bà nội hắn. 

Tôi kịp hiểu ra, mặt nóng ran, nghẹn tới tận cổ không nói đuôc lời nào. (Hix làm gì mà có cháu bồng chứ hai quý bà yêu dấu) 

- Ba đã chuẩn bị hộ chiếu rồi. Hai con định đi đâu hưởng tuần trăng mật? Sing- Hàn- Anh-Pháp.... 

- Dzà dzạ... không cần đâu ...ba 

Tôi phản dối. Có phải là vợ chồng thật đâu mà trăng với mật chứ 

- Sao vậy vợ yêu. Phải đi chứ. 

Tôi lại choáng. Hắn định làm gì đây. Hay là định sang nước ngoài rồi bỏ tôi ở nơi đất khách quê người rồi về VN mà tuyên bố rằng "vợ con mất tích". Eo ôi. Thế thì.... 

Tôi lại lắc đầu: 

-Không .....không...ông.... 

Ngay lập tức 4 cặp mắt nhìn tôi cùng một ý " phải đi". 

Không kháng cự nổi " đội binh hùng hậu" khi tôi chỉ "một mình lâm trận". Cuối cùng điểm đến cũng được xác định- Đảo Honshu-vinh Osaka 

Tôi và hắn bay sang Nhật ngay ngày hôm sau. 

Hạ cánh ở sân bay Tokyo, hắn vẫy một chiếc Taxi. 

Nói vài câu tiếng nhật với chú tài xế. phải công nhận là hắn nói tiếng Nhật rất thạo ( dù mù Nhật ngữ nhưng tôi vẫn cảm thấy vậy). 

Xe chạy lòng vòng trên mấy con đường cao tốc, không biết hai người họ nói gì mà chú ấy khẽ liếc nhìn tôi: 

- To-no-ma....to-no-ma...

Tôi 

Sau một hồi, xe dừng lại một ga tàu siêu tốc trên phố Beika. Từ dây phải đi một chuyến tàu nữa mới tới được Osaka. Hắn nói với tôi như vậy. Thật ra thì cũng có thể đi bằng máy bay đến đó nhưng phải đợi 2 giờ nữa mới có tuyến Tokyo-Osaka. nên hắn quyết định đi tàu. và.... 

Suốt 4 tiếng đồng hồ trên tàu siêu tốc , cái vai của tôi bị hắn hành hạ thê thảm.... 

Người gì mà mới lên tàu là ngủ say như chết. Đã vậy còn bắt tôi phải ngồi yên làm gối cho hắn 

<-Đừng có mà động đậy làm tôi tỉnh giấc nếu không....- hắn đưa tay ngang cổ- cô chết chắc...> 

Hix hắn biết tôi thân cô thế lập trên đất khách liền bắt nạt tôi. 

Tàu đến Osaka đã chập choạng tối, vừa đói vừa mệt vì cái lưng chưa hết đau giờ lại thêm cái vai nữa, tôi lê từng bước lếch thếch chạy theo hắn. 

Lấy phòng ở khách sạn xong, giờ chúng tôi đang đi ăn. (hix ! mọi
người biết không, tôi với hắn lại phải ở chung phòng. Hắn còn tự
nhiên bảo là " vợ chồng" phải ở chung phòng chứ. nhất quyết không
thuê cho tôi một phòng riêng. còn tôi thì biết rùi đấy "mù tiếng
Nhật" biết dường nào mà thuê phòng hjxhjx) 

-Nhanh lên làm gì mà chậm như rùa vậy? 

- Tại.... 

- Tại tại cái gì hả? -hắn quát tôi không thương tiếc. 

-........< tại ai mà tôi thế này hả? có thấy là tôi đang phải chạy theo anh không đồ xấu xa>

.................. 

Một cô gái mặc Kimono đưa cho chúng tôi hai cái menu...toàn là ...tiếng Nhật. 

- Cô chọn món đi. 

Hừ! cái tên này, biết tôi có đọc được đâu mà còn kêu tôi chọn món, đã thế: 

-Anh gọi cho tôi món nào đắt nhất ở đây ý 

-Đắt nhất? Đừng có hối hận đấy. 

- Gì mà hối hận....Ah ! hay là anh không muốn cho tôi ăn hả đồ keo kiệt.... 

-Cô..... 

Hắn định nói gì đó nhưng thôi. Quay sang cô gái đó chỉ chỉ vào menu 

Khoảng 10 phút sau họ mang ra một đĩa shushi và một món gì đó là lạ. Hắn lấy đĩa shushi rồi đẩy cho tôi cái món lạ đó. 

 

-Gì mà khiếp thế này 

Trông mấy miếng thịt còn đỏ tươi trên dĩa tôi phát hoảng. 

- Thì món đắt nhất, gỏi Cá Tráp- hắn thản nhiên 

- Tanh quá! món này làm sao mà nuốt cho trôi chứ. 

- Là cô muốn món đắt nhất mà. Không- hối - hận.-hắn gằn từng chữ. 

Rõ ràng hắn biết món này nếu không phải người Bản xứ thì rất hiếm có ai ăn được. Vậy mà còn gọi món này cho tôi. Đồ đáng ghét. 

Khỏi phải nói, tối nay tôi sẽ phải ôm cái bụng đói meo mà chịu số phận ngủ dưới sàn lần nữa rồi 

....................Hết Chap 3.................

CHẠP 4: 

Trong phòng khách sạn. 

Hắn chăn êm nệm ấm ngủ " khò khò". Còn tôi màn "trần nhà" chiếu "sàn gạch" nằm co ro cố vỗ về giấc ngủ trong khi cái bụng đang thi nhau "hợp ca tranh tài". 

Cuối cùng tôi cũng ngủ được. và còn mơ một giấc mơ lạ nữa, hì! 

Trong giấc mơ tôi thấy mjnh đang ngồi ôm cái bụng đói rên rỉ , thì bỗng từ đâu một cái bánh mì " khổng lồ" còn bự hơn cả tôi nữa đang nằm lăn lốc trên cái bàn trắng tinh. 

Tôi dụi dụi mắt rồi mở ra. Nó vẫn còn ở đó 

Lao thật nhanh với tốc độ ánh sáng, tôi cắn "phập" một miếng. 

- Á .......á.......a...... 

- uhm ... bánh mà cũng biết đau à! Hê hê ....-tôi cười gian nhìn nó-....... nhưng mà chị đang đói..... 

" phập" một cái nữa. 

Lần này thì nó phản ứng mạnh hơn. Lôi mấy thứ vũ khí quanh nó đập vào người tôi túi bụi. 

-................ 

-Dám đánh bà chị này hả? Chị sẽ nhai em ngấu nghiến lun....... 

*Lao vào* 

*Vật lộn* 

Và *kết quả* 

Hic tôi đói đến kiệt sức rùi. Có cái bánh mì mà đấu cũng không lại. 

Nó quật tôi ngã ra bàn, nằm đè lên người tôi vẻ đắt thắng lắm. "Hic".... nhưng mà sao thấy ấm quá. Cái bàn này cũng êm như là nệm ấy. Tôi cười.... không ăn được thì ngủ vậy... ấm quá.... Tôi chìm dần vào giấc ngủ trong khi cái bánh mì đó đang ra sức lay người tôi thật mạnh: 

-..................... 

- Đừng có phá nữa .........nếu không thì.......Z z z z! 

-.......................... 

-Z z z z z z ........

sáng..... 

Tôi trở mình. hj ấm quá, tôi rúc mình tận hưởng cảm giác ấm áp. " Hừ" ai chơi gì kỳ vậy, cứ thổi hơi phà phà vào mặt tôi,...... nữa......... lại tiếp tục thổi nữa...... 

Chịu hết nổi tôi mở to mắt để nhìn xem cái đồ đáng ghét nào thì. 

1s.... 

2s.... 

3s.... 

Tôi đứng hình khi nhìn cái mặt hắn đang kề sát ghí mặt tôi. 

1s.... 

2s.... 

3s.... sau nữa 

-Á.......a.......a....... 

"phịch" hắn ngã kềnh ra đất vì trúng phải một cước của tôi. 

- Cô làm cái quái gì vậy hả? 

- Anh ...... đồ biến thái..... đê tiện..... anh .....lợi dụng lúc tôi ngủ ......anh....... 

Tôi kéo mền che lên tận cổ, không ngừng chỉ trích hắn 

- Cô mắng xong chưa hả? 

- Tôi... tôi.... anh là đồ.... đồ...... 

 

- Hừm!- hắn cười nửa miệng- Tôi có làm gì cô sao? Là cô tự tìm đến tôi đấy chứ. 

- Tôi...... không đời nào...... 

- Cô nhìn lại xem mình đang ở đâu? trên giường của tôi đấy. 

- Hả.... sao sao có thể...... 

- Sao ? không nhớ? hay để tôi giúp cô nhớ lại nha.... 

Hắn tiến lại gần tôi . đưa tay vuốt nhẹ mái tóc tôi rồi từ từ cuối xuống. tôi bất động không nói được lời nào, vì sao tôi cũng không biết. chỉ biết là khi hắn đã đặt lên môi tôi một nụ hôn rất nhanh, tôi mới ngỡ ngàng thốt lên được mỗi một tiếng: 

- Anh! 

- Cô thấy sao? quen không? 

Tôi lắc đầu 

- Vậy là rõ rồi. tôi và cô chẳng có gì hết. 

Tôi vừa kịp nhìn thấy trên tay hắn có dấu vết răng còn rướm máu 

-Anh......- Tôi ngước lên. Gì vậy hắn dang nhìn tôi rất dịu dàng( tôi hoa mắt chăng) 

- Còn không mau ra khỏi giường tôi. Ngồi đó mà giương mắt ra nhìn à..... 

Chính xác tôi hoa mắt 100% rùi. 

- Anh tưởng tôi thích ở đây lắm hả? 

Tôi chạy nhanh vào nhà vệ sinh đóng sầm cửa lại. 

- Không thích mà nửa đêm mò lên dây à! 

-................ 

Bên ngoài hắn đang cười

Chạp 5: 

Nhớ đến dấu răng trên tay hắn tôi giận mình sao mà lại vậy chứ. Hóa ra lúc tối nào phải là mơ, mình đói quá nên hoa mắt mà: 

Trời ơi!- tôi tự cốc vào đầu mình- làm sao đây? Giờ mà ra đó thì... ngượng chết đi được..... 

"Rầm....rầm..." 

-Cô có chịu ra chưa hả? 

- Từ từ tôi ra . anh làm gì mà ầm ầm lên vậy hả? Coi chừng sập cửa bây giờ. 

- Cô có biết là cô ở trong đó gần 1 tiếng đồng hồ rồi không? 

- Biết rồi. 

- Biết rồi còn không mau ra . Tính ngủ lun trong đó hả? 

-................. 

-Này tôi đếm đến 3. cô mà còn không ra là tôi phá cửa vào đó. 

- 1...... 

-2..... 

-............. 

-...........3........... 

-............... 

- Tôi phá cửa thiệt đó...... Hây......za........ 

*Hết cách rồi* 

" Cạch" Tôi mở cửa và...... hắn thì đang lấy đà co chân định phá cửa thật 

*kittttttttt* 

Hắn thắng lại cấp tốc. cái chân lơ lửng trên không ....... mất đà.............. lao vào tôi và tôi bị giật lùi mấy bước. 

Lại một lần nữa tôi cảm nhận được môi hắn đang chạm vào môi tôi, còn tôi thì đang bị kẹt giữa hắn và cái bức tường sau lưng. 

........... 

- Anh....anh dám hôn tôi........ 

- Gì? Tôi hôn cô lúc nào? 

Trời ! sao trên đời lại có người như hắn vậy. Hắn ra vẻ như là hắn vô tội vậy. Trời ơi chắc tức chết wa...... 

- Lúc nào là sao hả? Anh đừng có làm vẻ ta đây vô tội. Anh không có vậy vừa rồi là gì. Còn lúc nãy nữa là sao....... anh nói đi .....anh........ 

Tôi không thể nào nói tiếp bởi rất nhanh. hai tay tôi đã bị hắn trận vào tường, người hắn đang áp sát vào người tôi, tôi cảm nhận được sức nóng trên người hắn. hắn - đang hôn tôi. tôi cảm giác môi mình như sắp bị hắn nuốt chửng. cả người tôi cứng đơ không có một chút sức để kháng cự, trong khi hắn ngày càng áp sát hơn, tôi bị ghì chặt vào tường không còn đường thoát, tôi như nghẹt thở, cái lưỡi của hắn lại còn tham lam tiến sâu hơn. cứ thế, cứ thế... đến khi tôi nghĩ rằng mình sẽ chết mất( vì thiếu oxy hic) thì hắn mới chịu buông tha. 

Tôi thở như chưa từng được thở , còn chưa đủ hơi để hỏi tội hắn thì: 

-NHư thế này mới gọi là hôn. biết chưa hả- hắn đưa tay quẹt qua môi- chẳng thú vị chút nào. 

Tôi giương mắt nhìn hắn< anh hôn tôi rồi nói vậy hả, có biết đây là nụ hôn đầu của tôi không hả, đồ chết bầm nhà anh> 

- Này! nhìn vậy là có ý gì hả...... A ha...đừng có nghĩ là tôi thích cô nha!.... không-bao- giờ... 

Cái dáng vẻ của hắn lúc này đáng ghét thật. không cho hắn bài học thì không được mà. 

Tôi hai tay vịn vai hắn, lên gối nhằm ngay..... chỗ xxxx của hắn 

-Anh chết đi..... 

Tôi phóng luôn ra ngoài để lại hắn phía sau nhăn nhó: 

- Cô......cô...... 

Khỏi phải nói mọi người cũng hình dung được điệu bộ của hắn lúc này rồi phải không?

CHẠP 6: 

Hả hê vì chơi hắn một vố, tôi tự mình đắc ý ngồi xuống salon cười khanh khách. 

- Hả! 

Tôi trố mắt nhìn trên bàn một mâm thức ăn còn nghi ngút khói. 

"Đói wa lại hoa mắt ah" tôi tự nhủ rồi chạm nhẹ tay vào một tô súp "nóng wa". Không phaj mơ, nhưng nhiều thế này là hắn gọi cho mình nữa ư? Hắn không tốt vậy chứ? có khi nào hắn bỏ độc trong này không.- tôi cầm đũa lên rồi lại bỏ xuống lắc lắc đầu- không được ăn. 

"roạt....roạt" -ôi cái bụng của tôi lại phản công nữa rồi. 

- Ăn thôi, có chết cũng ăn. 

 

Trong nhà vệ sinh đi ra, hắn cứ nhìn tôi chằm chằm. 

Chết ! có khi nào hắn tính sổ với mình cái vụ hồi nãy không? Tôi co giò định chạy. 

- No rồi hả?- Hắn nói giọng rất nhẹ mà làm tôi cũng phát run 

Tôi nuốt "ực" gật gật đầu nhìn mân thức ăn hết nhẵn: 

- Tôi.... tôi...... đói..... nên...... 

- No rồi thì đi mau! 

- Đi....đi .....đâu......< trời ơi! không lẽ hắn không cho mình ở đây nữa hix> 

-Thế chúng ta đến đây để làm gì?- Hắn đến gần và nắm lấy tay tôi kéo đi- Đầu tháng 4 là thời điểm hoa anh đào nở rộ và đẹp nhất, đi thôi. 

 

.................. 

Osaka không hổ danh là xứ sở sakura. khắp nơi bao trùm một màu hồng nhạt xen lẫn màu trắng dịu dàng , thanh nhã. Gió lay nhẹ muôn vàn cánh anh đào lơ lửng bay , cho người ta một cảm giác thư thái như đang chìm mình trong trận mưa hoa. 

Hắn vẫn nắm tay tôi đi chầm chậm.Tôi hơi ngượng ngùng rụt rụt tay nhưng hắn nắm chặt quá, đành thôi. Xung quanh cũng có rất nhiều cặp tình nhân nắm tay đi dạo như chúng tôi. Đây đúng là địa điểm lý tưởng để hẹn hò. " Tình nhân", "hẹn hò"- tôi chợt thấy mặt mình nóng ran, một cảm giác gì đó rất lạ đang len lỏi trong tôi. 

- Này..... này...... 

- Hả!.....< trời ơi! hết hồn> 

- Cô làm gì mà ngây người vậy hả? 

- Làm ....làm gì có.... 

- Này đi lẹ lên tôi đưa cô đến một nơi. 

Nói đoạn hắn kéo tôi chạy một mạch. 

- Chậm thôi... chậm thôi........ 

********** 

" Hộc, hộc" cuối cùng hắn cũng dừng lại rồi tôi mỏi chân chết đi dk. tôi ngồi phệch xuống đất lun, hắn cũng ngồi theo. 

- hộc ...hộc.... anh làm gì mà chạy nhanh vậy hả? có biết mệt là gì không? 

- Cô nhìn xem 

Tôi nhìn theo hướng tay hắn chỉ. 

"Woa" một tòa lâu đài nguy nga ẩn mình trong rừng hoa anh đào còn bao phủ cả một màn sương dày trông vô cùng thơ mộng và huyền dịu. 

- Đẹp quá! Anh đi nhanh vậy là muốn cho tôi xem cái này hả? 

- Uh! nếu trễ quá sương tan dần thì không còn đẹp như vậy nữa đâu. 

- Sao hôm nay tốt với tôi vậy? tôi nghiêng đầu hỏi hắn 

- Ah thì....thì tôi sợ lúc cô về mọi người hỏi gì cũng không biết nên dẫn cô đi thôi. 

-Ra là thế, vậy mà tôi cứ tưởng ..... 

- Tưởng gì? 

- Không không có gì.... Mà ở đây đẹp thật đấy, yên tĩnh và thơ mộng. 

- Hưm... cô ấy cũng từng nói vậy... 

- Cô ấy? 

-À... một người bạn cũ thôi.- hắn có vẻ rất buồn 

- Anh sao vậy? 

- Không có gì! cô có muốn sang bên kia không? 

Tôi còn mỏi chân nên không muốn đi. hắn đi một mình và bảo tôi chờ lát sẽ quay lại. vậy mà, cái tên này không biết là hắn đi đâu mà gần 2 giờ đồng hồ hổng thấy tăm hơi đâu. 

- Việt Hùng ... anh đang ở đâu hả?- tôi phải đi tìm hắn, khi không bỏ tôi lại, đúng là.... 

Haiz..... thì ra ở đây, vậy mà tìm mãi. Hình như hắn đang nói chuyện với một cô gái nào đó. trông cô ta rất quen.

- Này ....anh có biết là tôi tìm anh từ nãy giờ không? đồ chết bầm nhà......... 

Tôi nghẹn họng khi câu nói chưa trọn. hai người họ đang hôn nhau, hay nói đúng hơn là cô ta chủ động hôn hắn. Cô ta là ai?.... 

Sao thế này? Tim tôi sao lại đau như vậy? 

Hắn ta có người yêu. Vậy sao không cưới cô ta lại đi cưới tôi làm gì để giờ đây.... 

-Mà cũng đúng thôi..... mày ngốc thật Phi Khanh à... mày và hắn ta có là gì của nhau đâu. Sau 3 tháng thì cũng là người dưng thôi.....anh ta có người yêu thì liên quan gì tới mày chứ......làm gì có......nhưng mà .....đau quá...... 

Nước mắt của tôi đã chảy từ lúc nào tôi không biết, đôi chân vô thức cũng đã chạy đi rời xa nơi đó. nơi có hai con người đó. 

Tôi không biết sao mình lại phải chạy trốn nhưng tôi biết rõ nếu còn đứng lại đó thêm 1 phút thôi tôi sẽ nghẹt thở mất. 

Giờ thì tôi không thể phủ nhận một điều là " tôi yêu hắn". 

Thật khó tin nhưng tình yêu thì không lý do.

CHẠP 7: 

Tâm trạng rối bời, tôi lê chân đi không định hướng......... 

 

Người ta nói đúng. Yêu là khổ, yêu đơn phương lại càng khổ hơn. Hắn ghét mình, ngược đãi mình, hơn nữa hắn đã có người yêu còn mong gì hắn sẽ có tình cảm với mình chứ. 

Nên quên thôi, tình yêu với hắn có thể chỉ là xúc cảm nhất thời , là một chút say nắng thôi. chỉ cần mình không nghĩ về nó nữa thì sẽ không sao. 

- Phi Khanh ! mày phải mạnh mẽ lên . Hắn không là gì cả..... quên đi....quên đi...... 

Tôi tự trấn tĩnh mình. Cứ xem như chưa từng có chuyện gì. 

Lấy lại nụ cười tươi tắn, tôi lần đường về khách sạn. 

Nhưng ôi trời ! Thảm rồi. 

Xung quanh vắng lặng, không có ai và.... tôi nhận ra là mình đã lạc đường. Giờ cũng gần 8h tối rồi chẳng ai đi ngắm hoa vào lúc này nữa. Tôi chẳng có chút hy vọng tìm được người giúp đỡ. 

Tôi lòng vòng mãi cũng chẳng tìm được đường về. 

Chợt thấy phía trước có người, tôi vội vã chạy đến hỏi đường, không hay một mối nguy hiểm đang chờ tôi...... 

- Hello!................. 

Hic ! không biết nhật ngữ đành dùng tiếng anh thôi ( tuy tôi cũng dở môn này nhưng cũng có thể sài tạm) 

-................ 

Bọn họ có đến 5 người nhưng chẳng ai nói gì, chỉ nhìn tôi , ánh nhìn làm tôi thoáng chốc thấy lạnh sống lưng. 

- Can you help me? 

Tôi lại e dè hỏi thêm một câu nữa. thầm nghĩ chắc là họ không hiểu mình nói gì. 

-Kono shōjo wa sore o motte iru! 

 

-Ni tadashī kotode wa arimasenga, mondai wa 

 

-Jūbun ni hanarete kanojo no kodomo.... haha! 

 

Họ nói vói nhau, ánh mắt vẫn không rời khỏi tôi. Còn tôi thì có hiểu gì đâu, còn vô tư cười cười. 

Đến khi bất ngờ tôi bị một gã trong số đó tóm lấy từ phía sau, tay gã nham nhở lướt trên người tôi. còn mấy tên khác thì đang cười khả ố. Tôi mới nhận ra rằng mình gặp phải " yêu râu xanh"..... tôi vùng vẫy nhưng tay hắn như gọng kiềm giữ chặc tôi. 

Đâu phải dễ dàng chịu thua như vậy ( hoảng quá suýt chút tôi quên là mình có đến 5 năm học karate đấy) 

"Hây..." 

Dùng khuỷu tay tống mạnh vào ngực tên đó. tôi xoay người tặng luôn cho hắn ta một cú đá ngang cổ khiến hắn ngã nhào. 

Mấy tên còn lại thấy vậy thì điên tiết lên: 

-Sore ni kyōkun o ataeru....... 

Xem ra mấy tên này cũng không vừa, chiêu thức cũng bài bản lắm. Một mình thì không thể nào hạ được bọn chúng. 36 kế chuồn là thượng sách. 

Tôi co giò chạy như bay, hi vọng là bọn chúng không đuối kịp. 

" Bộp" 

 

- Cái hòn đá đáng ghét!- khi không lại vấp ngã đúng lúc này. Tôi nhăn nhó ôm cái chân, cố gắng đứng dậy khi thấy bọn chúng sắp đuổi tới nơi. nhưng cổ chân sưng to quá , tôi không chạy được nữa . 

Tôi nhắm mắt khấn trời phật , nghĩ là mình sắp tiêu rồi..... 

"bộp" 

"hây a...."

............... 

tiếng động gì vậy nhỉ. Tôi mở mắt và...... 

Là hắn! 

Rất nhẹ nhàng hắn đã hạ đo ván hết mấy tên kia. 

Là hắn cứu mình. Sao hắn biết mình ở đây. hắn đã đi tìm mình sao? Tôi chợt thấy vui vui, quên luôn là mấy phút trước mình còn tự hứa với lòng là sẽ quên hắn, phải xem hắn như kẻ thù. 

Hắn quắt mắt nhìn mấy tên đó: 

-Katto! 

Mấy tên đó co giò chạy hết. dáng vẻ sợ sệt, tôi thấy mà mắc cười. 

- Còn cười được à?- ánh mắt hắn như có lửa- Cô đi đâu cả ngày nay hả? Đã bảo là ở yên đó chờ tôi mà....... 

- Tôi ....tôi.... 

Tôi biết nói sao giờ , chẳng lẽ bảo là vì tôi thấy hắn với người ta kiss nhau nên mới bỏ chạy sao. như thế khác nào tự khai với hắn là tôi thích hắn. Không đời nào.... tôi cười lạnh: 

- Tôi đi đâu , làm gì thì liên quan gì tới anh? 

- Này! thái độ vậy là sao hả? Cô có biết là tôi tìm cô cực khổ lắm không? 

- Ai khiến anh tìm ..... phiền phức..... 

Hắn đi tìm tôi cả ngày ư. tôi thấy vui lắm nhưng vẫn cố nói cứng. 

- Tôi tìm cô là vì..... 

- Vì sao? 

-Watashi wa anata o aishite-ánh mắt hắn có vẻ ngượng ngùng nhìn tôi 

- ...............( khong hiểu)- Toi nghệch mặt nhìn hắn- Gì hả......? 

- Vì tôi sợ cô có chuyện gì thì bà và mẹ sẽ trách tôi thôi. 

Thế đấy . vậy mà tôi cứ nghĩ là hắn lo cho tôi, hóa ra là lo cho hắn thôi. Tôi giận dữ bỏ đi quên luôn cái chân đang bị đau. 

-Coi chừng....... 

Lời hắn chuua dứt thì......

Dịch phần tiếng Nhật ở trên nhe 

 

OK! 

-Kono shōjo wa sore o motte iru! 

 

-Ni tadashī kotode wa arimasenga, mondai wa 

 

-Jūbun ni hanarete kanojo no kodomo.... haha! 

 

- Cô ta trông được đấy tụi bây! 

- Con mồi tự dẫn xác tới, tuyệt thật. 

- Vậy thì còn chờ gì nữa... ha ha! 

 

-Sore ni kyōkun o ataeru....... 

-chết tiệt, cho nó một bài học...... 

 

-Katto! 

- Cút mau! 

 

-Watashi wa anata o aishite 

( Hi hi ! câu này để sau này mình dịch sau nha!)

CHẠP 8: 

 

-Coi chừng....... 

Lời hắn chưa dứt thì...... 

-Ai Dza.....a....aa.....! 

Chân của tôi lại đụng phaj cái hòn đá đáng ghét lúc nãy ( hic! sao số tôi lại xui zậy trời). Tôi đau đến chảy cả nước mắt còn hắn thì lại được một trận cười hả hê. 

- tôi đau anh vui lắm hả? - Tôi rưng rưng mắt nhìn hắn rồi khập khiễng bước đi với một mớ hỗn độn trong đầu. 

Hình như câu nói của tôi có tác dụng, phía sau hắn không còn cười nữa. 

..................... 

 

"Lộp độp.....lộp độp..." 

-Này cô đi nhanh lên , sắp mưa lớn rồi! 

- Hả?....- tôi đưa tay hứng mấy giọt nước nhỏ đang rơi mới nhận ra là trời đang bắt đầu mưa. 

- Còn không mau lên.- hắn gắt khi thấy tôi vẫn ngẩn ngơ nhìn trời.- chậm như rùa.... 

- anh thử bị như tôi xem có đi nhanh được không? 

"Soạt" 

Cả người tôi bỗng dưng được nhất bổng lên bởi một đôi tay khỏe khoắn. 

Là hắn, hắn đang bế tôi lên. 

Hơi bất ngờ tôi nhoài người đẩy vai hắn; 

-Anh làm gì vậy? bỏ tôi xuống đi. 

- Yên đi! 

Chỉ một câu ngắn gọn, hắn không nói gì nữa, vòng tay xiết chặt hơn. chân vẫn bước nhanh đều. 

Là sao vậy? 

Tôi không biết được là trong đầu hắn đang nghĩ gì. 

Mặc kệ! 

Sao cũng được. 

Chĩ cần biết bây giờ tôi đang trong vòng tay hắn, ấm áp, tôi vòng tay ôm xiết cổ hắn lòng thầm mong phút giây này đừng trôi qua quá nhanh. 

Hình như hắn khựng lại chỉ 1 giây rồi lại bước tiếp. 

..................... 

 

Hắn đi có nhanh thật nhưng vẫn không thoát khỏi cơn mưa. Về tới khách sạn thì cả 2 đều ướt như chuột lụt. 

Trông hắn có vẻ hơi mệt (chắc là do tôi nặng quá hì) . Thấy xung quanh có quá đông người, tôi e dè : 

- Anh cho tôi xuống đi. 

Hắn không nói gì, cũng không buông tay chỉ khẽ nhìn tôi một cái rồi lại đi tiếp. 

- Việt Hùng! anh cũng ở đây sao? 

Một giọng nói trong trẻo như giọng của thiên thần và cái người vừa gọi hắn cũng giống như thiên thần vậy, vô cùng đẹp. 

Cô ta tiến về phía chúng tôi và tôi nhận ra cô là siêu mẫu gợi cảm nhất hiện nay- Chu Thiên Vân- và còn một điếu nữa tôi cũng vừa nhận ra , cô ta cũng chính là cô gái lúc sáng, là người yêu của hắn. 

- Cô gái này là?- Cô ta nhìn tôi nghi ngờ 

- Là....... 

- Là .....em họ.... 

Tôi ngắt lời hắn rồi chính mình cũng ngỡ ngàng khi lại thốt ra hai từ "em họ" đó. 

Thật sự tôi rất muốn hét lên rằng " tôi là vợ của anh ấy" . Đó thường là điếu mà các cô gái làm để khẳng định vị trí của mình.(nhất là trong hoàn cảnh bây giờ tôi và hắn đang rất thân mật) Nhưng nghĩ lại thì tôi có tư cách gì mà nói vậy chứ.-chỉ là một cô vợ hờ. hơn nữa xét về mọi mặt tôi chẳng có gì hơn cô ấy. 

Sắc -tôi kém xa. 

Địa vị- cô ấy là một ngôi sao sáng còn tôi chỉ là hạt cát nhỏ. 

Còn trong lòng hắn- cô ấy là người yêu còn tôi chẳng là gì hết. 

thế nên cuối cùng lại....... 

" phịch" 

Chân tôi tiếp đất đau đớn ngay sau câu nói đó. 

Loạng choạng chưa đứng vững thì tôi đã bắt gặp ngay ánh mắt có lửa của hắn. 

Gì gì vậy / không phải sợ cô ta hiểu lầm rồi trúc giận lên đầu tôi đấy chứ. 

- Anh Hùng! Anh không nói với em là anh đến đây cùng với........ 

- Thiên Vân! nói chuyện sau , xin lỗi. 

Hắn lôi tôi xềnh xệch. 

- Về phòng.............. 

- Này đau......cái chân của tôi...... đau ...... anh dừng lại mau........ 

tôi mặc sức la hét còn hắn thì vẫn kéo tôi đi không thương tiếc.

 

Yui Nishikawa - asian sex - phim xex

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ