Pair of Vintage Old School Fru
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện Teen Hay - Cướp đi, cho cướp đấy trang 1

Chap 1 : Đưa tiền đây!!

“Đại ca, đại tỷ khi nào mới đi du học về vậy? Bọn em thật mong gặp Đại tỷ, chắc hẳn phải là tuyệt sắc giai nhân!!”

1 nhóm nam sinh ngồi vắt vẻo trên lan can sân thượng, phì phèo thuốc lá, Triệu Vũ thì nằm trên sân thượng, nhìn lên bầu trời trong xanh:

“Tao biết thế nào được, khốn kiếp, bảo sắp về, sắp về là bao giờ. Thôi, tao đi chơi đây, tí “lão” có hỏi, thì bảo tao xuống phòng y tế!!”

Triệu Vũ dập tàn thuốc, phóng vèo xuống cầu thang, để lại bọn đàn em đang í ới trên sân thượng đòi theo….

Cùng lúc đó, tại trường nữ sinh Phương Nam:

“Linh Hy, em chuyển trường thì thật là đáng tiếc!!” ( Trời ơi ông trời thương ta rồi, cuối cùng cũng đã lưu đày nữ quái này đi, trả lại cho lão giám thị ta những ngày bình yên).- Giám thị Lưu vờ tiếc nuối đưa tập hồ sơ cho Linh Hy, cô nhóc trước mặt tinh nghịch đẩy tập hồ sơ, vui vẻ lễ phép nói với giám thị:

“Thầy Lưu, lúc nãy em định lên rút hồ sơ chuyển trường, nhưng thầy đã tiếc nhân tài như em, vậy nể tình thầy, em sẽ ở lại đây để thầy tiện “chăm sóc””.

Nói rồi Linh Hy tung tăng nhảy chân sáo bước ra khỏi phòng giáo viên, ông giám thị Lưu thì tối sầm mặt lại, đây là lần thứ n giám thị Lưu nổi tiếng Bắc kinh lại bị 1 đứa trẻ ranh 17 tuổi vắt mũi không sạch trêu đùa. Các giáo viên khác trong phòng đều lắc đầu nhìn ông ta:

“Giám thị Lưu, đừng buồn nữa, chuyện đó cũng quen rồi mà!!”

“Aizz, thật đáng tiếc, trong vòng 1 tuần mà tiểu quái nữ kia chuyển đi, tôi sẽ khao tất cả mọi người 1 chầu tiệc rượu linh đình!!!”- Hiệu trưởng Chu tiếc nuối nhìn giám thị Lưu, mọi người cũng khổ sở quay đầu vào làm việc, cả trường này, ai dám động đến “ái nữ” của bộ trưởng Chiêu Tài cơ chứ?

Linh Hy vui vẻ cắp sách vở ra về, cô vui vẻ vì 1 lần nữa lại trêu chọc được Lão già hói Lưu giám thị kia. Trước giờ Hy hy luôn sống với châm ngôn, ăn để sống, và sống là để trêu người. Ai đã vào tầm ngắm của cô, chỉ có bách chiến bách bại chứ không có bách thắng được!!!

Hy hy sực nhớ ra 1 chuyện, cô rút điện thoại ra, bấm bấm gì đó, rồi đứng giữa đường suy nghĩ 1 cách ngang nhiên:

“Chà, lâu lắm rồi chưa làm côn đồ!!”

Và 1 ý tưởng chợt lóe lên trong đầu Hy hy, cô mỉm cười tinh ranh….

Triệu Vũ cau có bước ra khỏi sàn bia, dạo này hội Ưng Quyên quản lí thật lỏng lẻo, để mấy tên canh gác kia làm khó hắn, hắn chẳng còn hứng thú để chơi nữa, Triệu Vũ rút điếu thuốc từ trong túi ra, rít lấy 1 hơi, rồi thở phì phèo vào trong không khí, hắn đâu ngờ rằng cái ánh mắt híp híp mê dại vì thuốc lá kia lại lọt vào bàn tay của tiểu yêu nữ:

“Aizzz, Yên yên thật quá đáng, điện thoại để làm gì mà cả ngày không nghe máy cơ chứ!!!”

Triệu Vũ không để ý rằng 1 bóng đen đang xuất hiện sau lưng mình, cùng 1 vật gì đó rất dài:

“Bộp!!!”

Linh Hy đập mạnh gậy vào lưng của Triệu Vũ, bất ngờ bị đánh, Triệu Vũ theo phản xạ vứt mạnh điếu thuốc xuống đất, **** thề:

“Mẹ kiếp, thằng ranh nào vậy???”

Hắn ta quay lại với ánh mắt giận dữ, nhưng ánh mắt đấy chẳng hiện hữu được quá 5 giây, con ngươi của hắn đã từ hình bầu dục biến thành hình tròn xoe ngạc nhiên 1 nhìn chủ nhân của cú đánh vừa rồi.

1 quái nữ tinh nghịch, mái tóc xõa dài đến tận thắt lưng hất ra đằng trước, vai còn đeo 1 chiếc ba lô màu trắng, mặc đồng phục trường cấp 3 nữ sinh Phương Nam, không những thế nhìn cô ta lại hết sức xinh đẹp và ngây thơ, có lẽ không phải cô ta rồi.

“Con nhỏ kia, thấy đứa nào vừa đánh tôi không?”

Lần này lại đến lượt Linh Hy ngạc nhiên, cô thú vị chống gậy xuống vắt chân ra đằng sau, nhìn hắn từ đầu đến chân, chà, tên này thật thú vị, chỉ tiếc rằng đẹp trai mà ngu quá. Hắn ta không nhìn thấy cây gậy cô đang cầm trên tay hay sao? Hy hy nhai kẹo cao su, rồi thổi bóng, ung dung đưa gậy lên ngang cổ Triệu Vũ.

“Tên này chứ còn ai? Đưa tiền đây!!!”

Cái thái độ nhờn nhã của 1 tiểu quỉ, lại còn khinh thường hắn, dám trấn lột 1 đại ca mà gia đình là ông trùm thế lực lớn ư? Không biết có phải cô ta bị mù không nữa!!! Triệu Vũ tức giận hất mạnh chiếc gậy đang giơ trước mặt trên cổ mình ra, kiêu ngạo nói:

“Tiền??? Cô là cướp à?”

“Đúng!!!”

“Thôi, đi mà dọa thằng khác, chứ còn thằng này, không phải đối tượng để đùa! Tôi không thích đánh con gái, nên cho cô 3 giây biến nhanh khuất mắt tôi!!!”

Triệu Vũ nhắm mắt lại, tự tin giơ ngón tay lên đếm từ 1 đến 3….Nhưng vừa đếm đến 2 hắn đã lãnh ngay 1 cú gậy của Linh Hy:

“Tên kia, nể tình đẹp trai đại tiểu thư đây mới cướp, còn ra vẻ vậy ư? Không có tiền thì mau bán thân đi???”

“CÁI GÌ??? BÁN THÂN???”

Trời ạ, 2 cái từ “bán thân” này lại phù hợp với Triệu Vũ ư? Từ thời xa lắc xa lơ, bôn sơ vích nói 2 từ bán thân này có lẽ phù hợp, nhưng bây giờ là thế kỉ nào rồi còn dùng từ lạc hậu vậy chứ??? MÀ không, từ này dù có hiện đại tân tiến hay tối cổ lạc hậu cũng KHÔNG LIÊN QUAN đến hắn, đang nhớ Yên yên thì bay đâu ra 1 con nhóc miệng chưa vắt sạch sữa trấn lột???

“Này, tôi hết kiên nhẫn rồi đó, tôi là Triệu Vũ, cô nghe thấy gì chưa? Mau tránh ra!!!”

“A, hóa ra anh tên là Triệu Vũ à?”

Linh Hy reo lên thích thú, cô bỏ gậy xuống, cười 1 cách sung sướng, Linh Hy nhìn Triệu Vũ từ đầu đến chân, tò mò nhận xét:

“Anh…mũi cao, da trắng, ánh mắt lạnh lùng, đôi môi mỏng, a ha, đúng là mẫu người mà Linh Hy ta đã tìm thấy đã lâu!!!”

“Cô điên à???”

Nghe Linh Hy lải nhải trước mặt mình, hắn tức giận đẩy cô ta ra khỏi rồi bước đi, nhưng Linh Hy nhìn hắn chẳng đuổi theo:

“TRIỆU VŨ, tôi sẽ cướp được anh!!!!”

Triệu Vũ đã đi cách Linh Hy 1 đoạn khá xa, nhưng tiếng hét của cô làm mọi người đều nghe thấy, còn bất giác không hiểu sao mặt Triệu Vũ lại đỏ lên thế này cơ chứ? Dù trước kia hôn Yên yên, cũng không thấy mặt nóng đến vậy. Không biết ra khỏi nhà hắn ta đã bước chân nào nữa mà đã gặp ngay 1 con điên dở hơi trấn tiền 1 đại ca!!!
Cháp 2 : Con không chuyển trường đâu!!!

Linh hy chỉ kịp vui vẻ đùa nghịch với chiếc gậy sắt kia, dọa mấy thằng con trai trông “trí thức” mà nó ghét rồi ngay lập tức phải bay về nhà vì giờ giới nghiêm ba cô đặt ra “7h tối có mặt tại gia”.

“Ba, con về rồi!!!”

“Con trễ 7 phút, muốn chịu phạt thế nào đây!!”

Ông Chiêu Tài đứng uy nghiêm trước cửa, mặt hầm hầm nhìn Linh Hy, nhận thấy rằng cơn thịnh nộ của ba đang chuẩn bị bùng cháy, Linh Hy vội vàng đổ nước dập lửa:

“Ba à…” Cô vờ mếu máo… “không phải Hy nhi cố ý mà, chỉ là tàu điện ngầm đón trễ thôi!!...”

“Hy hy, đây là lần thứ 42 lần kể từ khi khai giảng con vi phạm qui tắc gia đình, con còn coi ông già này là ba nữa không??”

“Ba à!!! Sao ba lại nặng lời vậy cơ chứ…” Linh Hy mếu máo: “ Chỉ tại trường của con phải đi tàu điện ngầm mà, lỗi là do tàu điện ngầm, sao lại tại con cơ chứ!!!!”

“Con…con…giờ con lớn rồi còn cãi lại ba nữa phải không???? Hừ….” Ông Chiêu tức giận không nói nên lời, ông dịu lại chút quãng , rồi lấy lại bình tĩnh, ông đưa tay chắp lại đằng sau, nghiêm nghị:

“Được rồi, vậy là do tàu điện ngầm nên con về muộn phải không….Được…được….vậy thì Hy hy, mau chuyển trường cho ba!!”

Vừa nghe đến 2 chữ “Chuyển trường”, Linh Hy vội thay đổi sắc mặt, đôi mắt của cô mở tròn xoe, đen láy nhìn ba, rồi sau đó thì bành ra giận dữ, Linh Hy hét ầm lên:

“Không…………………..!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”

Như dự đoán được thái độ của con gái, ông Chiêu chỉ mỉm cười rồi chậm rãi tiến về phía bàn ăn. Thấy ba không nói gì, Hy hy bèn treo mũ lên giá rồi chạy theo ba, ôm chặt lấy tay ba nũng nịu:

“Ba à, là Hy nhi sai, Hy nhi không tốt, Hy nhi hứa lần sau sẽ về đúng hẹn, à không….Hy nhi sẽ về trước 5 phút, được không???”

Ông Chiêu vờ ngạc nhiên quay ra nhìn con gái, ông rút tay khỏi vòng tay ôm của Linh Hy, nghiêm nghị ngồi vào chỗ. Đợi con gái ngồi vào rồi, Chiêu Tài mới nhìn cô con gái đối diện mình hỏi thú vị:

“Chẳng lẽ con không sợ lại trễ tàu điện ngầm hay sao???”

“Con đã bao giờ đi cái thứ quái quỉ đó đâu mà…s…sơ…sơ…sợ….!!!”

Linh Hy vội vàng khẳng định, chẳng may lỡ lời lật tẩy luôn cái lí do về nhà muộn của mình, chỉ chờ có vậy, ông Chiêu Tài cười 1 cách hả hê:

“Hy hy, con làm gì ta đều biết, nói cho con biết, con chuyển trường không phải vì lí do đó. Trường nữ sinh Phương Nam chuẩn bị chuyển từ Tư thục nữ sinh Phương Nam thành Công thục nữ sinh Phương Nam, vì vậy sẽ thuộc quyền quản lí của bộ Giáo dục. Nhưng….Hy Hy, con xem lại bản thân con đi, nếu để mọi người biết con là con gái của ba, thật xấu hổ, vì vậy con mau chuyển sang trường Tư thục, cho đỡ rắc rối!!”

“Có gì mà phải xấu hổ cơ chứ!!! Con đâu có học dốt đâu mà ba phải xấu hổ!!”

“Hừ, không học dốt mà 2 năm học năm nhất, đến năm thứ 3 mới lên được năm hai, trốn học, trêu trọc thầy cô, gây gổ, Hy hy, con đã vi phạm tất cả nội qui rồi đó con biết không???? Không nói nhiều, hết tuần nay con sẽ chuyển sang trường Quốc tế K học!!!”

“Chuyện 2 năm 1 lớp chính ba bảo là do con đi học sớm nên phải học lại để đợi các bạn còn gì????!!!??? Tuần sau…có nhanh lắm không ba????”

“2 năm 1 lớp cho con chắc kiến thức. Không nói nhiều, ba đã quyết rồi!!! Thôi, ta phải đi dự buổi họp quan trọng, Hy hy, con ăn cơm đi!!!”

Ông Chiêu đứng lên lặng lẽ, Hy hy mếu máo ném đôi đũa vào giữa bàn ăn, cô hậm hực động tay động chân vào chiếc bàn vô tội:

“Chuyển trường!!! Chuyển trường!!! Trời ơi……!!!!”

****
Bóng đêm trong hẻm bao trùm lên vạn vật, nhưng không gian thì không hề im lặng như bóng đêm lặng lẽ, tiếng binh binh chát chát, tiếng gỗ, sắt va vào nhau, tiếng kít dài của con dao sắt, cả mùi máu tanh nồng lên khắp ngõ, nơi đây đang diễn ra 1 trận chiến giành địa bàn của các băng đảng:

“Cậu chủ, bang Giang Vận đã chấp nhận theo chúng ta, vừa bây giờ 17 quán Bar đều thuộc về bang Triệu Vương!!!”

1 đám đàn ông mặc sơ mi trắng nhưng đã nhuộn 1 nửa máu, áo rách tả tơi, trên tay bọn họ cầm những thanh sắt dài hơn 1 tấc còn nhưng vết máu đọng ở đầu gậy, Triệu Vũ đứng đầu đám hổ báo đó, hắn ta từ nãy đến giờ chỉ đứng quan sát, hầu như chẳng động tay động chân gì cả, vậy mà đám đàn em kia nể sợ 1 phép, kính hắn ta như kính vua vậy.

Không gian im lặng ghê sợ ấy đột nhiên xuất hiện tiếng chuông điện thoại, là bài Beat It của MJ, 1 trong những thần tượng số 1 của Yên Yên, để làm người yêu vui, Triệu Vũ quyết định chọn bài hát này là nhạc chuông cho số điện thoại của Yên yên, đêm ở Bắc Kinh đã khuya, nhưng ngày ở Texas thì lại là lúc sầm uất, nhộn nhịp…

“Alo, Yên yên à!! Anh đây!!”

“Triệu Vũ à, 2 tháng nữa em sẽ trở về Bắc Kinh, hôm nay vừa nhận được thông báo chính thức!!!”

“Thật hả????” Triệu Vũ mừng rỡ reo lên y hệt như 1 đứa trẻ con, hắn ta nhảy tưng tưng lên 1 cách sảng khoái, Triệu Vũ giữ chặt đến điện thoại, sốt sắng hỏi:

“2 tháng nữa nhưng là ngày bao nhiêu vậy? Em đi chuyến bay mấy giờ? Em đi hãng nào? Về Bắc Kinh em có ghé qua nhà anh luôn không hay về nhà nghỉ cất đồ đạc…..”

“Triệu Vũ, anh hỏi nhiều vậy, sao em nhớ mà trả lời anh được…!!”

“A…anh…anh xin lỗi, vậy khi nào em về nhớ báo trước cho anh, để anh còn ra đón!!”

“Ừm, nhưng tuyệt đối, anh bảo đàn em của anh tránh xa em ra nhé, như lần trước có tận 2 hàng nam mặc Vest đen mà anh dẫn đến đón em, trông em chẳng khác gì xã hội đen vậy!!”

“Anh nhớ rồi!!”

Triệu Vũ ngọt ngào chào Yên yên, thật ra thì hắn và Yên yên lớn lên cùng nhau, hắn và Yên yên tình cảm rất tốt, duy chỉ có 1 điều cô luôn phản đối chuyện sau này lớn lên hắn sẽ theo nghề của Triệu gia, vì cô nên hắn đã cố gắng học thật tốt!!

***
Sáng hôm sau, tại trường nữ sinh Phương Nam:

“Cộc cộc!!”

“Vào đi!!”

Giám thị Lưu uy nghiêm đẩy gọng kính lên, cất giọng nói, cánh cửa vừa mở ra, khuôn mặt tinh nghịch xuất hiện khiến ông ta giật mình, giám thị Lưu thất sắc nhìn vẻ hồ hởi của Linh Hy, không hiểu tiểu yêu này định giở trò quái quỉ gì nữa đây!! Dù muốn làm ông ta mất mặt nhưng cũng không nên làm mất mặt ở nơi có tất cả các giáo viên như vậy!!!

“Linh…Linh Hy….em…em tìm thầy có…có chuyện gì vậy?” Giám thị Lưu lắp bắp hỏi Linh Hy, cô mặt méo xệch ngồi xuống ghế đối diện giám thị, lí nhí nói:

“Thầy Lưu, Hy Hy phải chuyển trường rồi!!!”

“Linh Hy, đừng có đùa nữa!!! Tôi không để em gài bẫy lần thứ 2 đâu!!”

“Em lên rút hồ sơ!!”

“Tôi đã nói rồi, tôi không dễ bị lừa như vậy nữa đâu!!”

“Em lên rút hồ sơ thật mà!!!”

Giám thị Lưu và tất cả mọi người trong phòng giáo viên giật mình, ai cũng hướng ánh mắt vô cùng ngạc nhiên và kinh hãi đến đáng sợ nhinfLinh Hy, tiểu yêu này trong 1 trò đùa chưa bao giờ nói lại 1 câu nói đến 3 lần, rút hồ sơ!! Chuyển trường!!! Chẳng phải lần này Linh Hy nói giống như thật lắm đấy ư???

“Thầy có cho em RÚT HỒ SƠ không!!!” Hy Hy sốt ruột, dù không muốn chuyển trường, nhưng cô cũng không có hứng thú với trường này, ai đời trường toàn nữ sinh, làm giảm mất khả năng “sát trai” của cô, ở đây ai cũng nịnh bợ cô để được học yên ổn, cuộc sống không có sóng gió khiến cô không thích thú chút nào!!

“Em định chuyển trường thật hả???” Giám thị Lưu vẫn còn ngỡ ngàng, hỏi lại Hy hy khiến cô tức giận nhăn mặt, Linh Hy đứng dậy:

“Thầy không đưa hồ sơ cho em cũng tốt thôi!! Em sẽ về bảo với ba là thầy giáo không cho rút hồ sơ. Thật quá tốt phải không???”

Linh Hy định quay gót bước đi, thì ngay lập tức đã bị giám thị Lưu chồm người lên giữ cô lại, mặt giám thị Lưu tươi tắn rạng rỡ, huýt sáo đi đến nơi lưu trữ hồ sơ và nhanh chóng đặt tập hồ sơ của Linh Hy trên tay:

“Hy Hy, chuyển trường vui vẻ!!”

“Vui cái con khỉ mốc, lão hói!!”

Vừa nhận tập hồ sơ, Linh Hy đã biến đổi sắc mặt, lạnh lùng vô phép tắc, ném thẳng 1 câu nói chạm hẳn đến nỗi đau của giám thị Lưu ( “lão hói” =))~).

Linh Hy vừa bước ra khỏi văn phòng, thì cả phòng giáo viên reo lên 1 cách đầy hứng khởi, ai cũng vô cùng thoải mái khi tiểu yêu quấy rầy bọn họ 2 năm 1 lớp kia khiến ai cũng khổ sở…

“Hiệu trưởng….!!” Giám thị Lưu tuy bị Linh Hy nói vậy, nhưng cũng không buồn lâu, vì ông ta bị cô trêu quen rồi, đã chai mặt rồi, thì chai mặt thêm 1 tí cũng không sao!! Giám thị Lưu gọi Hiệu trưởng bằng giọng điệu vô cùng gian manh.

“Hả???” Hiệu trưởng tươi cười quay sang nhìn giám thị Lưu, khuôn mặt đang vui vẻ nhưng vừa nhìn đến điệu bộ gian manh của giám thị Lưu, có chút lo lắng….

“Hiệu trưởng đã nói nếu trong 1 tuần tiểu yêu kia chuyển trường, hiệu trưởng sẽ khao tất cả mọi người 1 chầu tiệc rượu no say hay sao??? Hahahhahaha!!!”

Cả phòng giáo viên lại reo lên 1 cách vô cùng hứng khởi, chỉ còn mỗi ông hiệu trưởng là ngồi sụp xuống, mếu máo nhìn ví tiền của mình.

Cháp 3: Chết!! Cớm kìa!! Chạy mau!!

Linh Hy ngáp ngắn ngáp dài ngồi dậy khỏi giường, 1 tuần qua từ khi rút hồ sơ, cô đều ở nhà chơi, ăn và ngủ đến nỗi ngay lập tức muốn phi thân đến trường bắt đầu những trò siêu quậy của mình.

Hy Hy vệ sinh cá nhân rồi mặc bộ đồng phục mới vào, trước đây là trường nữ sinh nên cô thường bị bắt mặc váy, nhưng học ở trường này thì thật là thú vị, nữ sinh có thể mặc quần dài, điều đó rất phù hợp với những khoản Quậy xong chạy của cô. Linh Hy bước xuống dưới nhà, vừa nhìn thấy ba, cô vội vã giả vờ trở về khuôn mặt buồn thiu, 1 tuần qua ba cô đi công tác, cô vờ giận dỗi ông, đến nỗi điện thoại của ông gọi cô cũng không nghe máy:

“Trông như con quỉ đàn ông vậy!!”

Khải Bộ- Em trai của Hy hy ngáp ngắn ngáp dài bước ra phòng ngủ, vừa nhìn thấy bộ dạng ăn mặc đồng phục vô cùng buồn cười của bà chị mình, Bộ bộ đã phóng ngay 1 câu làm Hy hy tức nổ đom đóm mắt:

“Bộ bộ, trẻ con lấy tư cách gì mà nhận xét người lớn cơ chứ!!!”

“Bà chị già, còn không mau chỉnh lại vạt áo đi, vạt áo đằng sau tòi ra kia kìa!!!”

Bộ bộ không để ý đến thái độ cáu giận của Hy hy, vừa uống sữa, vừa chỉ chỉ chỏ chỏ vào vạt áo sau của cô. Thấy em trai nói vậy, Hy hy vội quay đầu lại nhìn, đúng là vạt áo của cô đã tòi ra từ lúc nào.

“Ba, tại sao nhất thiết phải để chị Hy học cùng trường con?”- Bộ bộ quay sang chất vấn ông Chiêu, khuôn mặt không hài lòng.

“Đúng đó, tại sao lại bắt con vào cái trường dở hơi đó chứ, 1 đám học sinh cấp 3 to đùng học cùng lũ nhóc cấp 1 bé tí thế kia, thật chán quá đi, trêu cũng không xong nữa!!”

“Này bà chị già, đừng cậy mình già mà chê Bộ bộ bé tí nhé!!!”

Linh Hy giơ nắm đấm lên đe dọa Bộ Bộ, tuy có hay đấu khẩu với chị gái mình, nhưng nhìn thấy nắm đấm của Hy Hy, Bộ bộ vội rụt người lại, im re không dám nói nữa, gì chứ động vào mụ già này, Bộ bộ bị thịt như chơi!!

Đi học cùng Hy Hy, Bộ Bộ cảm thấy khó chịu vô cùng, đám học sinh cùng đường đến trường đều đổ dồn ánh mắt vào Hy Hy làm Bộ Bộ ghen tị:

“Chị già, Bội Bội có chuyện muốn hỏi!!”

“Nói…!!”

“Chị có hay đọc Fic online không?”

“Sớm tối chỉ có online, không đọc, có chuyện gì!!”

“Trên phim hay trong truyện, người ta thường nói là Nữ chính chuyển trường mới rồi gặp nam chính, lúc đầu 2 người đó ghét nhau như lửa với nước, về sau yêu nhau, Hy Hy, chị thấy thế nào? Liệu chị có giống vậy không nhỉ???”

“Ừm…xem nào…Bộ bộ, nam nhân vật chính đó thế nào?”

“Thương thì là người đẹp trai, lạnh lùng, bị người yêu bỏ rơi nên rất hận con gái, đại loại là thế…!!”

“Vậy thì chị không như thế đâu!!”

“Tại sao?” Bộ bộ ngước mặt lên ngạc nhiên nhìn Hy hy.

“Vì chị không có khái niệm “làm kẻ thù” với trai đẹp.Haha!!!”

Nhìn bộ mặt tự tin sảng khoái của chị gái, lại thêm cái giọng điệu cười cực kì đáng két, Bộ Bộ hậm hực đi nhanh lên phía trước, hỏi tử tế, ai ngờ lại bị chị gái nói đểu.

“Bộ Bộ, học ngoan!!”

Linh Hy đứng ở đường đối diện với Bộ Bộ, vẫy vẫy tay vui vẻ, Bộ bộ vờ mỉm cười đáp lại rồi chán nản vào lớp. Hy hy tự tin tiến đến phòng hiệu trưởng.

Thấy 1 nữ sinh có mái tóc đỏ rực thả dài, lại không mặc váy đồng phục mà lại mặc quần, ai cũng thấy lạ và để ý, Linh Hy thì vô tư không để ý đến một ai, cô lăng xăng chạy lung tung tìm phòng Hiệu trưởng…a, đây rồi.

“Em là Chiêu Linh Hy, thưa thầy….!!”

“Linh hy học lớp 11K1!”

Linh Hy vừa vờ tươi cười bước vào, thì ngay lập tức hiệu trưởng đã phán một câu lạnh lùng rồi ra dấu cho cô đóng cửa vào. Linh Hy ngẩn ngơ cả người, Hiệu trưởng trường này lại là nữ, hơn nữa lại vô cùng lạnh lùng, không tạo chút thiện cảm nào cho học sinh cả. Hy Hy thở dài rồi tìm đóng cửa, thôi người ta không giúp thì cô tự thân vận động vậy, nhưng mà để cô tự thân vận động thì hiệu trưởng đó đúng là liều mạng, Linh Hy là chúa của những trò đùa, và chúa của những cô nàng xinh đẹp, vì vậy quậy thì khỏi nói được.

Bạn gì ơi, cho mình hỏi lớp 11K ở đâu vậy?”

Lih Hy tóm đại lấy 1 học sinh đang đi ngoài hành lang hỏi, đó là 1 nam sinh đẹp quả kính dày cộm, tay ôm 1 chồng sách, giữ khư khư như 1 báu vật, Linh Hy nhìn cái vẻ “giữ của” của cậu ta, ngẩn ngơ đến khó chịu, cậu nam sinh đó thấy Linh Hy hỏi mình, bèn niềm nở cười:

“Ô, hóa ra bạn là học sinh lớp mới của lớp mình đó ư? Mình là Quất Khang, bạn cứ gọi mình là Khang khang, mình cũng là học sinh lớp 11K!!”

“A..hờ hờ…ừm…rất…rất vui….!!”

Linh Hy bỡ ngỡ rồi lại giả vờ cười với cậu bạn đó, học sinh ở đây thật là dễ gần, chẳng bù cho đám tiểu thư ở trường cũ của cô, vừa kiêu vừa điệu, mặt thì vui vui cười cười, nhưng trên thực tế đang rủa thầm cái gì cũng không biết!!!

Linh Hy ngoan ngoãn đi theo Quất Khang, cậu ta vừa đi vừa luyên tha luyên thuyên linh tinh đầy đủ thứ chuyện:

“Thật vui đó, đây là lần đầu tiên trong lịch sử lớp 11K có học sinh nữ đấy!!!”

“HẢ!!!”

Linh Hy đang mải nhìn xung quanh thì nghe Quát Khang nói vậy, không tránh khỏi ngạc nhiên:

“Quất…Kh…Kh…Cậu là cái gì Quất ý nhỉ???”

Hy Hy định hỏi cậu bạn đang đi cùng mình, nhưng bất chợt quên mất tên cậu ta, cô xấu hổ hỏi lại cậu bạn đó, cậu bạn đó vô cùng ngạc nhiên, không ngờ Linh Hy lại nhanh quên như vậy:

“Mình là Quất Khang, Hy hy, cậu nhanh quên thật đó, vậy thì sau này hãy gọi tên mình nhiều hơn để nhớ nhé! Vì trước đây lớp K là lớp chuyên tất cả các môn, muốn vào học lớp K, điểm thi trung bình phải là 99,7…và….”

“HẢ????” Một lần nữa cậu bạn kính cận kia lại làm Hy Hy ngạc nhiên, cô trợn tròn mắt đảo ngược lên trần nhà, trời ơi quỉ thần ơi, trước đây ở trường nữ sinh Phương Nam chết tiệt kia, Thi Toán, Lí được 50 điểm đã là 1 tuần thức trắng đêm của cô rồi, đấy là ba cô còn treo giải là nếu cô không thi được 50 điểm thì sẽ cắt thẻ của cô. Lần này lại sắp xếp cô vào cái lớp quái quỉ gì mà điểm thi phải 99,7 mới được vào, thật là định hại cô bội học mà chết mà….

“Hy Hy, bạn yên tâm, nếu có gì khó khăn cứ hỏi mình…!!”

“Quất…quất…Quất Khang!!!” Hy Hy mãi mới nói nổi tên cậu bạn đeo kính kia, cô lo lắng hỏi hắn:

“Điểm…điểm thi vào của bạn là bao nhiêu vậy?”

“À, mình được tuyển thằng vì điểm các môn của mình là 99,9!!!”

Lần này thì Hy Hy ngạc nhiên đến nỗi không thốt nổi ra thành lời, nhìn điệu bộ ngạc nhiên từ lần này đến lần khác của cô, Quất Khang cười ngặt nghẽo:

“Haha, Hy Hy, cậu thật đáng yêu quá….Chúng ta đến lớp rồi!!”

Linh Hy nhìn vào lớp học mà Quất Khang chỉ cho cô, trời ạ, lớp học gì mà chỉ có 20 cái bàn đơn vậy??? Chứng tỏ đây là lớp rất được ưu ái, mọi thứ đều được trang bị tiện nghi gấp 4 lần trường nữ sinh Phương Nam trước đây của Hy Hy.

“Quất Khang, đó là ai vậy??”

Nam sinh A vồ lấy Quất Khang hỏi dồn.

“Quất Khang à, dễ thương đó, bồ hả???!!??”

Nam sinh B lao đến, bá vai nam sinh A chất vấn Quất Khang.

Khổ thân cậu bạn kính cận kia, bị hỏi dồn làm mặt lại, cậu ta khẽ đẩy gọng kính lên, e hèm trang nghiêm nói:

“Đây là bạn Chiêu Linh Hy, học sinh mới của lớp chúng ta!!!”

Tiếng vỗ tay rào rào vang lên, Hy Hy có chút ngại, khuôn mặt “dầy” của cô chuẩn bị để đi săn trai đẹp cuối cùng lại bị đám nam sinh hồn nhiên này làm đỏ ửng cả lên. Các nam sinh ân cần bắt chuyện với Hy Hy, làm cô 15 phút sau đã thoái mái, vô tư nói chuyện như các bạn cũ của mình.

Trống vào lớp vang lên, ai nấy đều ngồi nghiêm vào vị trí của mình, Quất Khang để cô ngồi dưới cậu ta, tất cả các bàn đều đã có người ngồi, duy chỉ có bàn sau của Hy Hy là trống, cô có chút thắc mắc không biết đó là của ai nữa!!

Tiếng cộp cộp của giày cao gót vang lên càng ngày càng rõ, Hy Hy thấy khuôn mặt trầm trọng, tái mét của các bạn trong lớp thì có chút hiểu sơ sơ tiếng giày này là của 1 nữ tử thần học đường, 1 bà cô…ế chồng.

Giảng viên Hạ bước vào, ánh mắt trang nghiêm, khuôn mặt trang điểm đậm đến phát sợ. Thật là chẳng có mắt thẩm mĩ, trang điểm thế kia ế chồng là phải. Hy hy âm thầm quan sát từ đầu đến chân của mụ ta rồi kết luận 1 câu rất chi là “đặc biệt”: Cô giáo mang trên mình vẻ đẹp của 1 người phụ nữ “Ế CHỒNG!!!” ( Mình hook có ý trêu các chị đang ế chồng nha :x:x)

Giảng viên Hạ đưa mắt nhìn xung quanh, vừa nhìn thấy Linh Hy, ánh mắt của bà cô nheo lại, trán hơi nhăn lại, lạ thật, không hiểu sao Linh Hy lại có cảm giác bà cô đó không có thiện cảm với cô.

“Triệu Vũ đâu rồi?”

Cả lớp im re, không ai lên tiếng trả lời.

“Này, Quất Khang, người bà cô đó vừa hỏi là ai vậy?”

Linh Hy khẽ vỗ vai Quất Khang ngồi trên mình, thì thầm hỏi, Quất Khang len lén cúi đầu xuống, lí nhí trả lời:

“Đó là học sinh giỏi nhất lớp, Triệu Vũ!!”

Trả lời xong Hy Hy Quất Khang vội quay lên, không dám nói nữa.

Thấy cả lớp im lặng, đến lớp trưởng cũng không chịu đứng dậy báo cáo, bà cô đó nổi nóng, đập bàn giận dữ:

“Các cậu coi thường tôi phải không? Hạ Hạ tôi 10 năm qua dạy học chưa ai dám vô lễ với tôi như vậy!! Các cậu cậy là những học sinh ưu tú mà bắt nạt tôi hả??? Nói cho các cậu biết, các cậu là học sinh ưu tú, còn tôi là giáo viên ưu tú. Nào, các cậu…trong các cậu….ai dám nhận mình là ngu dốt mau đứng dậy, đứng dậy cho tôi!!!”

Cả lớp im lặng trước cơn thịnh nộ của bà cô, riêng Linh Hy lại cực kì khó chịu vì cái vẻ ra oai của bà cô này, cái bản tính quậy phá của cô lại ngứa ngoáy cọ quậy, nghe tiếng hét tức giận của bà cô, Linh Hy quyết định không chịu đựng ngồi im nữa, cô sẽ ra tay chính nghĩa, Linh Hy quyết định ĐỨNG DẬY!!!

Tiếng đẩy ghế vang lên trong không gian im lặng, Linh Hy đứng dậy trong ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người và cả học sinh trong lớp, còn bà cô già đó thì càng tức giận hơn:

“Học sinh mới, có chuyện gì vậy?”

“Thưa cô, chẳng phải cô vừa nói ai dám nhận mình là ngu dốt thì đứng dậy hay sao???”

“Đúng, vậy sao em…Hừ, chẳng lẽ có người ngu đến nỗi tự nhận mình ngu dốt hay sao???”

“Dạ không! Thưa cô, em vì rất yêu quí cô, nên không muốn cô đứng một mình, em đứng dậy cùng cô cho vui, đằng nào đã thông minh rồi thì cần gì phải học 1 giáo viên tự nhận mình ngu dốt!!!”

emiri suzuhara - Jun Aizawa - Ameri Ichinose

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ