Insane
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện Teen - Dì nhỏ của tôi trang 10

Những cơn gió sớm hoà với những ánh nắng ban mai rực rỡ. Một buổi sáng tinh khôi với những giọt sương còn lấp lánh trên cỏ và đọng lại trên lá xanh. Một ngày tới lớp như bao ngày, những có lẽ nó bình yên hơn bao ngày.

- Hôm nay nhờ ơn tôi ông lại được vi vu xe đạp ná! – Nó ngồi sau xe Huy Vũ kể công.
- Uk, cám ơn you nhiều lắm! Bù lại, you muốn gì, tôi sẽ tặng.
- Hì, để xem đã. Phải nghĩ thật kĩ chứ.

****

- Huy Vũ và Cỏ đến kìa! – Hai nhỏ bạn hét tướng lên khi vừa nhìn thấy nó và Huy Vũ, cứ như là chuyện lạ lắm ý.
- Có nhất thiết phải hét toáng thế ko? – Nó nhăn mũi.
- Hì, thấy hai người cùng đến lớp thế này, ko biết hết giận nhau chưa?
- Giận à? Tất nhiên rồi! – Nó lớn tiếng làm cả hai nhỏ bạn lẫn lũ bạn trong lớp cũng phải giật mình. – Làm sao mà tớ có thế tha tha được cho hắn chứ! – Quay sang Huy Vũ, cười khì – Huy Vũ nhỉ!

“Cốp”
- Á, sao mày cốc đầu tao?
- Tiên sư con ranh, mày định trêu bọn tao đấy à? Chins đâu! Xử hội đồng nó thôi!
- Á! Đừng, đừng tha cho em! Bữa nay em chưa ăn sáng, ko có sức đâu mà chạy!.... Cứu cứu với!....

Huy Vũ nhìn chúng nó khẽ cười. Cuộc sống sẽ ko bao giờ hết ý nghĩa khi tình bạn mãi luôn tồn tại.

****

Hải Kute bước vào lớp, ngồi nghiêm trang trên bàn giáo viên, đẩy cặp kính sát mũi. Ko biết có vụ gì mà hôm nay trông Hải Kute nghiêm túc quá!
- Mày ơi, hay ông ấy định xử vụ Huy Vũ cúp tiết? - Nhỏ Chins thì thầm.
- Yên tâm ko có chuyện gì đâu. Hôm qua bố tôi gọi điện cho lão rồi.
- Vậy thì may quá! - Cả ba đứa chúng nó cùng đồng thanh.

….
- Các cô các cậu trật tự ngay!... Hôm nay tôi có một đề tài yêu cầu mỗi tổ về chuẩn bị, giờ này tuần tới lớp ta sẽ hoạt động ngoại khoá. - Cả lớp vỗ tay rầm rầm. – Ơ hay nhỉ? Tôi còn chưa nói xong mà.
- Thầy ơi đề tài là gì ạ?
- Tình yêu đi thầy ơi!
- ….
- Trật tự, tình yêu tình báo gì ở đây! Đề tài là: “Nét đẹp và bản sắc quê hương”
- Ôí giời ơi!
- Ôí giời ơi cái gì. Mỗi tổ về chuẩn bị kĩ lưỡng, tổ nào làm tốt được cho điểm và miễn trực nhật một tháng!

Ông thầy vừa nói xong cả lớp vỗ tay rầm rầm la hét inh ỏi. Thế đấy, nói đễn miễn trực nhật thì sướng. Đúng là học sinh bây giờ lười lao động quá! Ông thầy chẹp miệng.

****

--------“Nơi miền đất mẹ em sinh ra và lớn lên
Có dòng sông Cầu uốn quanh chảy mãi
Ơi con sông xanh màu xanh của lá
Ơi con sống xanh màu xanh của quê hươnng

Hoa lại thắm nở trên quê hương thành phố em
Khúc nhạc êm đềm uốn quanh dòng sông
Sông yêu ơi sông và em cùng hát
Sông yêu ơi cho em hát về quê mình

Thành phố Thái Nguyên ơi cho em một khúc hát
Em hát về dòng sông
Em hát về nhà máy
Ruộng đồng xanh mênh mông bao lời ca em hát

- Tổ trưởng ơi, tổ mình sẽ chuẩn bị gì?
- Nét đẹp về quê hương à? Thái Nguyên mình thì có cái gì nhỉ? – Nhóc tổ trưởng lới lỏng cặp kính cận ra vẻ trầm ngâm suy nghĩ lắm.
- Chè xanh! Hà hà hà - Thằng Sún cười rõ tươi.
- Chè xanh thì sao? Mày khinh à? – Con Lan nhìn thằng Sún bằng con mắt hình viên đạn. Khổ, nhà cái Lan trồng một bạt ngàn vườn chè mà, nhà nó sống nhờ vào cái cây công nghiệp này đấy, nên nó quý chè lắm. Ước mơ của nó là sau này sẽ đưa thương hiệu chè Thái Nguyên ra tận với bạn bè Quốc Tế, để làm giầu cho quê hương và bản thân. Ước mơ của nó thật đẹp. (Cái này là cỏ viết thật đấy, mỗi tội thay tên nhân vật thôi, cô bạn này của Cỏ mạnh mẽ lắm, hì nói chung Cỏ còn phải học tập nghị lực và ý chí của người ta nhiều.)

- Phải rồi cái thằng Sún kia, im mồm trật tự cho mấy chị bàn, trẻ con biết gì bép xép. - Thằng Sún tức nổ đom đóm mắt mà chẳng nói đc gì. Chính xác là nó biết ko đấu nổi cái mồm của nhỏ Gấu.
- Tôi thấy đề tài về cây chè chắc chắn bọn tổ khác cũng chọn. Nhưng ko có nghĩa là mình ko được chọn nữa.
- Trời ý bà là gì, dài dòng văn tự quá!
- Cái đầu bà chỉ có zai thôi, để im Cỏ tôi phát biểu tiếp: Có nghĩa là theo tôi, ta cứ chọn làm đề tài về cây chè đi, đúng là đặc sản và nét đẹp của quê hương mình mà. Có điều, ta sẽ phải làm nó với một hình thức thể hiện mới lạ. Đảm bảo phải được ăn điểm cao. Hì hì.
- Uk, tôi thấy ý kiến này của Cỏ hay đấy. Mấy ông mấy bà thấy thế nào? - Nhỏ tổ trưởng quay sang hỏi các thành viên.
- Huy Vũ ông thấy thế nào?
- Hả? Tôi thì biết gì chứ? Mà thôi tổ trưởng cũng thấy đc thì còn phải ý kiến ý cò gì nữa. Ok đồng ý thế đi!
- Uk,… Mà hình thức mới lạ là gì.
- Xuỵt. Bí mật “quốc tổ” ko đc tiết lộ tại chỗ đông người! Hè hè – nó cười tinh ranh.

****

Một buổi sáng đẹp hơn bao buổi sáng khác, đẹp hơn cả buổi sáng bình yên ngày hôm qua. Mới 5h30’ sáng chúng nó đã khởi hành với chuyến đi khảo sát, làm đề tài kiêm vui chơi của chúng nó. Những cơn gió sớm lạnh cũng chả đáng gì với chúng nó lúc này. Tiếng chim trong trẻo hót vang trên con đường đi đến một miền chè xanh.

Dưới ánh mặt trời bắt đầu toả nắng, một màu xanh đã phủ kín hai bên đường. Những giọt sương long lanh vẫn còn in trên lá, một màu xanh mướt trải dài vô tận. Những cây chè xanh mơn mởn. Những búp chè vẫn còn ẩn lấp đợi xuân đến thì nảy lộc, đâm chồi. Xa xa, thấp thoáng bóng những cô thiếu nữ trên nền chè xanh. Họ đang chăm sóc, vun sới cho cây chè của nhà, cho mùa chè của quê hương.

Những chiếc xe đạp lao đi vun vút trên đường dốc thoai thoải, nó ngồi sau xe Huy Vũ, chả biết cao hứng thế nào nó liền cất lời hát trong trẻo, như vang lên khắp nương chè xanh:

“Ngọn nguồn từ câu lượn, ngọn nguồn từ câu si, rì rầm trong cổ tích chảy về quê hương mình. Sông cầu ơi… ơi… ời, ánh điện sáng lung như mắt ai đưa tình. Này người ơi có nhớ…. nhớ em ko? Sông Cầu ơi… ơi… ời cung xuyến vàng Gang Thép, hoa hái dâng người đẹp… người đẹp… Thái Nguyên ơi…..

Lời từ trong câu lượn, lời từ trong câu si, đượm hồn thiêng sông núi chảy về quê hương chè. Tiếng từ quý chơi… vơi…, sao trời sáng lung linh cho lứa đôi tâm tình, này người ơi có nhớ… nhớ em ko? Tiếng từ quý chơi… vơi… như nỗi niềm ai đó, hương sắc dâng người đẹp… người đẹp Tháin Nguyên ơi…. Người đẹp…. Thái…. Nguyên… ơi…”

Cuối cùng cũng đến được nhà nhỏ Lan. Một căn nhà mái bằng nhỏ, bao quanh là cả một đồi chè xanh ngát. Nhỏ cười tít mắt khoe những đìêu thú vị của nhà nhỏ. Nó thấy mà chợt thấy lòng ngậm ngùi. Mẹ nhỏ mất trong một vụ tai nạn, nhỏ sống với bố và một thằng em kém nhỏ 5 tuổi. Thằng bé có vẻ hay cười như chị nhưng ko biết nó có đủ nghị lực như chị nó ko! Nó thấy mắt mình chợt cay cay. Nó nhớ tới cái lần muốn tự tử của nó. Sao mà nó ngốc thế. Nó được mệnh danh là con Cỏ đàn ông, mạnh mẽ và cứng cỏi nhưng xem ra nó ko bằng nhỏ bạn yếu ớt này của mình. Nhỏ ấy có nghị lực sống hơn nó nhiều. Một cánh tay quen thuộc đặt lên bờ vai nó.

- Mắt ướt rồi kìa! – Nó giật mình, vội quay mặt đi, lắp bắp:
- Đâu có, chắc tại bụi!
- Thôi, đang vui mà, đừng nghĩ linh tinh nữa!
- Ai nghĩ linh tinh! Có mà ông đang nghĩ linh tinh ý!
- Trời, an ủi you tí mà you lại còn bị you mắng! You thật là ương bướng, khó hiểu!
- Ai cần ông hiểu chứ! – Nói rồi nó chạy đi theo lũ bạn ở phía trước, bỏ mặc Huy Vũ ở sau đang lẩm bẩm cái gì đó: “Nhưng hình như tôi đang cố tìm hiểu you rồi!”

Trên đồi chè quê hương, chúng nó tung tăng vừa ca hát, vừa ghi hình, chụp ảnh, quay phim và làm chương trình rất là nghiệp dư! Nhỏ Chins và nhỏ Gấu cứ tranh nhau ghi hình, đứa nào cũng muốn có cái mặt xinh của mình xuất hiện mấy hôm nữa. Nó chỉ đứng nhìn mà cười – cái cười như hoà cùng nắng trời và sức xanh. Nó đội cái nón trắng, khoác trên mình cái áo cánh dài tay, trông nó đẹp như một cô gái của xứ chè Tân Cường này.

Thế là một ngày nghỉ chủ nhật đầy ý nghĩa đã kết thúc. Nó ngồi sau xe Huy Vũ trên đường trở về mà vẫn cứ mỉm cười mãi ko thôi khi nhớ lại khoảnh khắc thấy thằng Sún thỏ thẻ nói với nhỏ Lan trước khi về:
- Cho tôi xin lỗi bà nhá! Đúng là chè quê mình đẹp thật!... Đẹp như bà ý! - Thằng bé nói vội rồi chạy như bay vớ lấy cái xe phi thẳng dẫn trước đoàn, trong khi nhỏ Lan đứng ngẩn tò te ko hiểu thằng bạn vừa nói cái gì với mình!

Cuộc sống đôi khi niềm vui bắt nguồn từ những điều nhỏ nhặt của cuộc sống nơi những góc nhỏ bình yên!

****

- Mấy bà này, chúng ta đã có được những tư liệu cần thiết để làm chương trình của chúng ta rồi. Còn lại phần trình bày để tụi con trai chúng tôi nhá!
- Được ko đó?
- Thì mấy bà làm diễn viên cả rồi để đạo diễn chúng tôi dựng thành phim chứ!

****

Còn chưa đến giờ hoạt động mà cả lớp tổ nào cũng nhốn nháo.
- Mày ơi tao thấy mấy tổ kia tổ nào cũng chuẩn bị kinh lắm. Tổ mình lại để cho bọn con trai làm ko biết có ra gì ko? Khéo thua mất! - Nhỏ Gấu xị mặt.
- Bà nói cái gì đấy! Bọn nó nghe thấy tự ái đấy! Yên tâm, con trai tổ mình còn có Huy Vũ mà! - Nhỏ Chins cười tít mắt!


Cuối cùng cũng đến giờ hoạt động. Lần này Hải Kute còn mời cả mấy thầy cô trong Đoàn trường và ban giám hiệu đến dự, có cả thầy Hùng xi lanh. Nên tổ nào tổ ấy cũng cố hết sức thể hiện. Lần đầu tiên nó thấy lớp nó khí thế như hôm nay!
- Các em trật tự nào, mỗi tổ cứ đại diện lên bốc thăm thứ tự! – Hải Kute tỏ ra rất chi là thân thiện, hì, có ban lãnh đạo của nhà trường mà.

Thật xúi quẩy cho chúng nó, nhỏ tổ trưởng lên bốc thăm đúng vào thứ tự cuối cùng, càng khiến cho tình thần của mấy đứa con gái căng thẳng hơn.


- Mày ơi, tổ nào cũng chọn đề tài nói về chè kìa!
- Uk, nhưng tổ mình hình thức mới lạ mà! – Nó an ủi thành viên trong tổ.
- Nhưng tụi con trai làm có ổn ko chứ!
- Cái này à?... – Nó ngập ngừng. – Hì… cùng lắm là trực nhật như bình thường chứ sao! – Ngay lập tức hơn chục con mắt ném vào nó! Đáng đời ai bảo can tội dám làm thành viên trong tổ nhụt chí!

- Cám ơn tổ 3, phần trình bày của các em rất tốt. Bây giờ xin mời tổ cuối cùng, tổ 1!

Hải Kute vừa mời tụi con trai đã chuẩn bị đâu vào đấy. Máy chiếu, loa đài, tất cả đã sẵn sàng. Ko để mọi người phải chờ đợi, các rèm cửa lần lượt đc buông xuống, cả phòng lớp học tối hẳn, màn hình chiếu bật sáng với dòng chữ: “Đất chè - một miền quê hương”. Hình ảnh bát ngát chè xanh được hiện ra, với những giọt sương còn phủ trên lá. Mọi người chưa hết trầm trồ đã phải bất ngờ bởi một giọng hát trong trẻo được cất lên với bài hát “Người đẹp TN” như đi sâu vào lòng người nghe. Nó và lũ con gái giật mình thấy đó là hình ảnh nó ngồi sau xe Huy Vũ hát rất say sưa.

Tiếp đến là những hình ảnh mà chúng nó ghi được để giới thiệu về cây chè sản phẩm của quê hương. Những điều thú vị từ những góc nhìn độc đáo của chúng nó cùng những cảnh quay lạ mắt và những lời bình mang đậm chất teen về tình yêu quê hương. Một câu chuyện nhỏ được lồng vào và ai cũng bất ngờ khi đó là câu chuyện giữa thằng Sún và nhỏ Lan: “Tớ xin lỗi cậu. Đúng là chè quê mình đẹp thật!... Đẹp như cậu ý!”

Và gần cuối, ai cũng không khỏi xúc động bởi hình ảnh nhỏ Lan với đôi mắt đầy nghị lực đang nói về ước mơ cháy bỏng của mình với mảnh đất chè quê hương. Và kết thúc là hình ảnh những cô gái với những khuôn mặt xinh xinh quen thuộc giữa bát ngát chè xanh. Và đẹp nhất là hình ảnh một cô gái đội nón trắng, mặc áo dài tay và đôi mắt đang sáng niềm vui cùng nụ cười hoà trong nắng quện cùng màu xanh xứ chè.

Những tràng pháo tay ko ngớt. Thế đấy đôi khi cái đẹp ẩn chứa trong những cái giản dị, tự nhiên và bình yên như thế!

Kết thúc buổi hoạt động ngaòi giờ lên lớp, với bao công sức bỏ ra, cuối cùng tổ 1 của nó cũng dành đc chiến thắng, với phần quà là mấy con sứ lưu niệm, nhưng món quà mà chúng nó kết nhất là miễn trực nhật 1 tháng, cùng với những lời khen ko ngớt từ phía Đoàn trường lẫn thầy Hùng xi lanh. Để ăn mừng chiến thắng, chúng nó quyết định đập phá tại “Ko tên quán”.Cái quán nhỏ, đúng là gần như tan tành bởi tiếng hò hét ăn mừng của chúng nó.

- Này, ai đã quay cảnh tôi hát hả? – Nó giơ cái xiên vẫn còn cắm miếng nem chua rán chỉ vào mặt từng thằng con trai. Thằng Duy te tởn.
- Tôi đó, thấy trình độ nghệ thuật cao ko?
- Này thì cao này! – Nó ngoạm miệng nem chua rán rồi ko thương tiếc lấy cái xiên hăm doạ chọc túi bụi thằng bạn.
- Á, má ơi! Đừng, đừng… Chị hai ơi…. Tha cho em!....

Thế là những tiếng cười lại vang lên khanh khách trên những khuôn mặt sáng ngời. Có một chàng trai cười nhiều lắm và đôi mắt chỉ nhìn vào một người con gái mà thôi.

****

Nó nằm ôm gâú và lại mơ màng đến bạch mã hoàng tử mang tên “Thầy”. Hình như nó thấy nhớ thầy, nhưng nhắn tin giờ này có làm phiền thầy ko nhỉ? Đã gần 10h đêm rồi mà.

- “Thầy ngủ chưa ạ?”
- “Cô bé chưa ngủ à?”
- “Dạ chưa, hì, tự dưng muốn nói chuyện với thầy!”
- “Chuyện lạ nha, uk, hôm nay thầy sẽ là ông bạn dốc bầu tâm sự cùng em”
- “Trời, em có tâm sự gì đâu….”
-“….”

Đặt điện thoại lên đầu giường, nó kéo gối và nhắm mắt đi ngủ. Có một nụ cười cứ nở mãi trên môi nó ko thôi. Có lẽ, đc nói chuyện với thầy là một niềm vui với nó.

****

Vừa mới bước ra khỏi phòng, nó vô cùng ngạc nhiên ko hiểu từ đâu chui ra một chiếc bánh kem có hình quả táo tầu to tướng, cùng dòng chữ: “Cám ơn dì nhỏ của tôi”. “Cám ơn dì nhỏ của tôi” là của ai nhỉ? Nó ngẫm nghĩ và chợt mỉm cười.
- Ko đùa đấy chứ? Của Huy Vũ tặng mình à? Cái tên này, muốn chết hay sao mà dám đề là dì nhỏ của tôi. Xí, còn lâu nhá, tôi ko làm dì nhỏ của ông đâu, tôi chỉ muốn làm “mợ nhỏ” của cậu thôi! Hì hì – nó lại nghĩ đến thầy rồi đó. Và nó ko hề biết rằng trong góc khuất có một cậu bè đôi mắt buồn rười rượi.

Nó xuống đến phòng ăn, chờ mãi Huy Vũ mới xuống.
- Nè. – Nó đẩy miếng bánh ngọt cho Huy Vũ. – Ngon lắm, phần ông đó. Mua ở đâu vậy hả?
- Ở đâu mà chả đc! You ăn đi, tôi ko thích bánh ngọt. – Nói rồi Huy Vũ ăn phần ăn sáng của mình mà chả thèm để ý đến nó và miếng bánh ngọt thơm ngon trên bàn.
Huy Vũ ăn xong với cặp đi ra lấy xe, bỏ mặc nó ngồi ở đó với khuôn mặt vẫn còn tức tối.
- Cậu ta bị sao ko biết! – nó nhăn mặt.
- Cô chủ à? Cậu chủ ko sao đâu. Bánh là do cậu chủ làm đó, ko phải mua đâu. – Cô giúp việc khẽ cười nói với nó.
- Thật ạ? Cậu ta mà biết làm bánh ngọt sao? Cô ko đùa cháu đấy chứ?
- Thật mà! Cậu ấy giỏi làm bánh ngọt lắm! Giống hệt bà chủ ngày xưa. – Hoá ra là vậy. Nó ngạc nhiên lắm vì ko ngờ một anh chàng như Huy Vũ lại biết làm bánh ngọt và giờ nó đã hiểu.

****

Huy Vũ dắt xe ra đến cổng, nó xách túi chạy theo sau.
- Huy Vũ này! Bánh ngọt ông làm ngon lắm! – Huy Vũ quay ngoắt ra nhìn nó! – Hì, ko ngờ ông lại giỏi như thế! Bữa nào dạy tôi làm với nhá!
- Ko!
- Sao ki bo vậy?
- Ko thích?
- Sao ko thích?
- Hỏi nhiều!
- Này!
- Gì?
- Dạy đi mà! Năn nỉ đấy, Huy Vũ đẹp trai! Ôi ai mà đẹp trai thế này nhỉ?
- Có đi học ko? Ở đấy mà nói linh tinh.
- Thôi mà, đc tôi khen đẹp trai chẳng sướng quá lại còn! Dạy tôi làm bánh ná!
- Để xem đã!
- Hì, ông hứa rồi đó!
- Ai hứa? Người ta bảo xem đã cơ mà!...

Thế là trên con đường quen thuộc, với những hàng cây xanh ngát, những cơn gió sớm thổi nhè nhẹ có hai cô cậu cứ tranh luận mãi ko thôi. Thỉnh thoảng lại có tiếng kêu la của cậu bé bởi những cái cấu, véo, đấm của cô bé ngồi sau. “Ai bảo ko chịu dạy người ta làm bánh! Cho chết nè!”

****

“Kít…”. Hai chiếc xe máy gần như chạm đầu vào nhau nếu ko có hai tiếng “kít” từ hai chiếc xe vang lên.
- Này cậu! Đi đứng thế à? - Một cô gái trẻ với khuôn mặt khá đẹp, mặc váy công sở trên con LX đỏ cau mặt.
- Xin lỗi cô, tôi nghĩ khi đi từ ngõ ra cô phải bấm còi.
- Còn cậu, đi qua ngõ sao cũng ko bấm còi?
- Vậy thì cả hai chúng ta đều sai, hơn nữa cũng ko có bên nào bị sao cả. Chúng ta ko cần ở đây đôi co nữa. Chào cô, tôi phải đi làm rồi! – Nói rồi anh chàng đi con PS phi thẳng bỏ lại cô gái trẻ đầy ấm ức.

****

- Mày ơi, hình như Hạnh đại ca đi công tác về rồi đấy! - Nhỏ Chins tíu tít.
- Thật à? Ôi, thần tượng của tao về rồi à? I love you cô! - Nhỏ Gấu hôn môi xa liên tục. Nó ngồi nghe tin cũng thấy vui, cô Hạnh về thì đúng là cả trường vui rồi. Cô vừa xinh, dáng lại đẹp, đặc biệt tính cách lại cực hay. Nói nhỏ nhé, tính cô như đàn ông, ăn nói to kinh khủng, hay cáu giận nhưng vui tính, và quản lý học sinh, thôi rồi, nghiêm cũng kinh, mà thoáng cũng ghê. Thế mới gọi là Hạnh đại ca.

...
Trong khi cả lớp đang thao thao bất tuyệt, chợt một cô giáo trẻ với mái tóc uốn, những đường cong hoàn mĩ thể hiện rõ qua bộ đồ váy công sở cực sang.
- Các em trật tự chưa nào?
Cả lớp vỗ tay ầm ầm, những tiếng la hét vang lên:
- Hoan hô, cô đã về! Chúng em yêu cô nhiều lắm!
“Rầm” - Tiếng thước kẻ đập vào bàn. Cả lớp im thin thít! Cô giáo trẻ với khuôn mặt nghiệm nghị, chợt dãn ra cùng nụ cười đầy trìu mến!
- Nhớ các em quá! - Cả lớp gần nhử đổ rạp. Đúng là Hạnh đại ca đã trở về!

Đoạn này có ko hay cũng đừng giận cỏ ná, cỏ đang ốm nhưng vì lời hứa với mọi người bên hoahoctro.com nên quyết định post tiếp. Mọi ng ủng hộ cỏ ná!

Cánh cửa phòng khẽ mở ra, tiếng ken két nho nhỏ vang lên, tiếng bước chân nhẹ nện trên sàn nhà, ánh đèn ngủ xanh két.
- Này, này! – Đôi bàn tay dài dài, trắng trắng, xanh xanh khẽ đặt lên vai cậu bé.
- Gì thế? - Cậu bé cau có, mở mắt ra. – AA… - Tiếng la chưa kịp hết câu đã bị bàn tay nhỏ chặn lại.
- Điên à! Tôi Cỏ đây!
- Um… uma… - Nó vội vàng bỏ tay ra khỏi mồm Huy Vũ, cười toe. – You đang đêm mò sang đây doạ ma tôi đấy à?
- Hì, đâu có! Tôi ko ngủ đc!
- Hả?
- Tôi muốn làm một cái bánh kem! Ông dạy tôi làm nhé! Giống cái bánh sáng nay ý.
- Đang đêm, làm cái gì mà làm chứ! Tôi buồn ngủ lắm! – Nói rồi Huy Vũ vớ cái gối ngủ tiếp!
- Này thì ngủ, ngủ này! – Nó lấy tay cù lách Huy Vũ.
- Ôi, buồn chết đi đc! You tha cho tôi!
- Muốn tha thì dạy ng ta làm bánh đi!
- Để mai nhá!
- Ko! Ngay bây giờ!
- Trời ơi! Đất ơi! Mẹ ơi!

****

- Khẽ thôi ko mọi người dậy cả giờ!
- Biết rồi! – Hai đứa chúng nó bắt đầu hì hục trong bếp. Huy Vũ mang ra cả một đống đồ nghề lẫn nguyên liệu làm bánh.
- Đây đều là đồ nghề của mẹ tôi cả đó!
- Vậy à? Mẹ ông nấu nướng giỏi lắm đúng ko?
- Ừ ngày bé tôi thường đứng ngắm mẹ tôi nấu ăn cho cả nhà. Nhìn mẹ tôi lúc đấy đẹp lắm. Mẹ hay cười giống…
- Giống ai?
- À ko!
- Ông làm sao thế? Cùng lắm là giống tôi chứ gì? – Nó lại cười toe.
- Ừ! - Nụ cười im bặt. Ko hiểu sao nó lại có cảm giác lạ thế. Nó giống mẹ Huy Vũ ư? Người mà cậu ta yêu thương nhiều lắm!


- Này ko phải làm thế đâu!
- Thế thì làm gì?
- Đã bảo ko phải thế mà!
- Kệ chứ! Thế mới lạ!
- Tôi là sự phụ hay you là sự phụ đó!
- Đệ tử cũng có lúc giỏi hơn sự phụ mà!
- Nhưng bánh chứ ko phải đồ gì mà cho gia vị linh tinh đc đâu!
- Vậy à? Vậy thì ko cho nữa, cho cái này!
- Ôí ối đừng! Cái đấy để sau… Trời ơi, you phải nướng rồi mới quết kem chứ!... Lạy chúa tôi….

Sau hơn một tiếng đồ hồ đánh vật, cuối cùng hai đứa nó cũng hoàn thành xong chiếc bánh kem vô cùng dễ thương. Chiếc bánh hình trái tim đc phủ lớp kem hồng dâu tây, trang trí xung quanh là hoạ tiết dây leo màu xanh, điểm trên đỉnh bánh là những trái dâu tây ngon lành, viền bánh đc đổ sôcôla trông thật ngon mắt.

- Oa đẹp quá! Mình đã tự tay làm ra cái bánh này! Ôi mình giỏi quá!
- Có nói quá ko đó! Tất cả chủ yếu là tôi làm mà!
- Gì vậy? Tôi cũng làm từ đầu mà!
- Nhưng you toàn phá đám thôi, cứ nghĩ cái gì là cho vào cái đấy! Chắc thành hỗn hợp cho heo ăn mất!
- Này nhá! Còn lâu đi! Người ta làm ko cho heo ăn đâu!
- Hì, biết rồi. Nào ăn thử thôi!
- Ông mơ đấy à? Ai cho ông ăn? Người ta chỉ bảo ông dạy làm thôi mà. Bánh này tôi đem đi tặng rồi.
- Tặng ai?
- Tặng ai ông hỏi làm gì? Thôi ứ thèm nói chuyện với ông nữa! Gìơ bánh làm xong rồi! Tôi chả cần ông nữa!Hì hì– Nó sung sướng bê bánh đi cất trong khi bỏ lại Huy Vũ với một bãi chiến trường mà chủ yếu là do nó gây ra!

****

- Lệ Quân đi đâu rồi ạ?
- Cô chủ đi học từ sớm rồi, ko biết có việc gì mà trông cô chủ vui lắm!
- Biết ngay mà!
- Gì vậy Vũ? Ngồi xuống ăn sáng đi rồi còn đi học. – Ông Trịnh quay sang chị giúp việc. - Thế Lệ Quân đã ăn sáng chưa?
- Dạ rồi.

Huy Vũ một mình phi xe đến trường, trong lòng cậu cứ khó chịu ko yên. Cậu cảm thấy khó chịu khi biết rằng chắc chắn chiếc bánh kem cả đêm qua cậu và nó mất công làm là dành cho ai. Lệ Quân chả lẽ ko biết đc rằng thứ tình cảm mà cô ấy dành cho thầy là ko đc sao? Lệ Quân đã là gái có chồng, dù gì thì điều ấy cũng ko thay đổi đc, ít nhất là trong thực tại bây giờ. Làm như thế thì cô ấy có quá bất công với bố Huy Vũ ko? Ông ấy luôn đối xử tốt lại tôn trọng cô ấy. Hơn nữa cô ấy chọn ai ko chọn lại đi chọn em vợ của chồng. Thật ko thể chịu đựng nổi. Những guồng quay xe đạp ngày một nhanh dù sức nặng trong lòng ngày một lớn.

****

Nó đựng đợi mãi ở sau vườn trường, cuối cùng thì thầy Thiết cũng ra.
- Có chuyện gì vậy cô bé?
- Dạ!.. – Tự dưng nó thấy mình rụt rè đến lạ. Nó là con Cỏ đàn ông đâu biết ngại là gì chứ.
- Em… em muốn tặng thầy cái này. – Nói rồi nó vội chạy đến ghế đá, lấy ra hộp bánh kem với chiếc dây nơ màu nâu xin xắn.
- Uả, sao lại tặng thầy thế này? Hôm nay đâu phải sinh nhật thầy chứ!
- À… à… ko phải em tặng đâu! – nó cố nở một nụ cười tươi rói. – Huy Vũ làm cả đấy ạ. Em chỉ phụ một tí thôi. Thế nên quà là của Huy Vũ đấy ạ. – Nói rồi, nó chạy mất. Ko hiểu sao nó phải nói dối thế. Thực ra nó muốn tặng thầy mà.
- Này Lệ Quân!... Đi đâu nhanh thế ko biết! Mình biết làm gì với cái bánh kem này bây giờ! Mang đâu ăn đc nhỉ? – Ông thầy Thiết nhìn quanh, rồi tiến lại cái ghế đá ngồi khoan khoái. – Ăn tạm ở đây vậy.


- Lâu lắm mới đc trở lại đây! Vẫn đẹp y như ngày trc! Sáng khoải thật. - Hạnh Đại ca vui sướng tận hưởng cái cảm giác khoan khoái của hương cỏ cây hoa lá - vườn sau trường là nơi mà Hạnh Đại ca mê nhất sau mỗi giờ rảnh, ko có tiết dạy mà.

Đã lâu lắm rồi, kể từ ngày đi tăng cường đến giờ, hôm nay Hạnh Đại ca mới đc trở lại trốn thân quen này. Vừa mới bước vào trong, tiến đến chỗ ghế đá quen thuộc, Hạnh Đại ca giật mình bởi một thằng nhóc đang chén bánh kem tại chỗ ngồi quen của mình.

- Này cậu, sao lại chốn ra đây ăn bánh hả? Có mau vào lớp học ngay ko? – Ông thầy trẻ ngẩng lên bắt gặp ngay cái khuôn mặt xinh đẹp quen quen ngày hôm qua. Cả hai cùng ngỡ ngàng. – Hoá ra cậu là học sinh trường tôi hả? Hư thật, ko mặc đồng phục, ăn quà vặt, à còn đi xe máy nữa. Cậu nhiều tội ghê.
- Cô là giáo viên?
- Phải? Hạnh! Hạnh Đại ca… (ngập ngừng vì đối phương đang trố mắt) học sinh nó gọi thế.
- À ra là cô Hạnh Đại ca nổi tiếng. Tôi mới về trường nên ko biết nhiều lắm về cô.
- Cậu là học sinh mới?
- À ko! Giáo viên mới!
- Hả!!!???!!!

truyen tinh cam - truyen ma

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ