Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện Teen - Dì nhỏ của tôi trang 11

Dì nhỏ của tôi đã quay về! Cám ơn sự cổ vũ của mọi người, giờ cảm hứng đã về, cỏ xin tiếp tục hoàn thành truyện. Iu mọi người thật nhiều - những người luôn ủng hộ và tiếp sức cho cỏ để tiếp tục post tiếp truyện!

Nó bước vào lớp trong tâm trạng buồn rười rượi. Chẳng hiểu vì sao nữa, lúc sáng nó đã háo hức vô cùng với ý nghĩ sẽ tặng thầy chiếc bánh kem lần đầu tiên nó chịu vào bếp. Thế nhưng khi gặp thầy, thức sự nó ko đủ tự tin, cứ như có một cái rào cản nào đó chắn ngang trước mặt ko cho nó có thể lại gần thầy.
- Ê, tình yêu! Mặt mày bí xị thế kia? - Nhỏ Chin và nhỏ Gấu đang chúi mũi vào tờ báo hoa học trò giật mình ngó lên thấy con bạn thất thểu vào chỗ.
- Thất tình!
- Ê, gì vậy? - Cả hai cô bạn ngơ ngác, mồm há to đến mức độ ko cẩn thận vi khuẩn tỉ con có thể bay vào!
- Hì, đùa đấy!
- Cái con tiểu yêu này! Làm tụi tao hú hồn! - Thế là liên tiếp những cú đập báo đc đổ bộ hết lên đầu nó.
- Thôi thôi! Tôi biết lỗi rồi! Đừng đập nữa! Rối hết tóc đẹp của người ta!

Đang cùng đùa nghịch với lũ bạn, nó giật mình bởi tiếng quăng cặp của Huy Vũ. Lần nào cũng thế, cậu luôn làm nó giật mình, mất mấy giây sống của nó!
- Định phá cặp mua cặp mới à?
- Ngồi dịch vào!
- Hì, nhầm rồi. – Nó cười toe – Tránh ra để tôi vào! – Nó hét lớn, giả bộ giọng cậu bạn.
- Dịch vào nhanh! Tôi đang mệt!
- Uả sao vậy? Ẩm IC chỗ nào à? – Nó đưa tay sờ trán thằng bạn.
- You thôi đi, lúc nào cũng cợt nhả! Tôi là trò đùa của you đấy à?

Nó thừ mặt, mắt chớp chớp liên hồi.
- Ông sao thế? Sao mới sáng sớm đã cáu gắt với tôi vậy? - Giọng nó nhỏ đi trông thấy, khuôn mặt chẳng còn chút gì tươi tỉnh. Huy Vũ tưởng nó vui lắm à? Lúc nó buồn là lúc nó luôn cố tỏ ra thật vui vẻ và cợt đùa với lũ bạn.
- Chả sao cả! Mệt. Khó chịu trong người thế thôi!

****

Nó gõ cửa, chẳng thấy tiếng trả lời, nó biết mới 9 giờ tối Huy Vũ chắc chắn chưa ngủ. Nó bước vào, thấy Huy Vũ nằm quay lưng lại phía nó với cái gối úp chặt vào mặt.
- Huy Vũ này! – Nó lay lay vai cậu bạn.
- Gì?
- Tôi xin lỗi!

Huy Vũ quay ngoắt sang nhìn nó.
- You xin lỗi?
- Ừ!
- You biết lỗi của mình à?
- Ừ, xin lỗi vì cậu đang mệt mà tôi lại đùa cợt!
- You đi ra đi!
- Ê sao vậy?
- Tôi tưởng you biết lỗi, ai ngờ you chả biết gì cả!
- Ơ, thế ông giận chuyện hôm qua à? Xin lỗi, cái bánh ấy tôi đem tặng…
- Tặng thầy chứ gì!
- Ừ!
- Tặng thì cứ tặng, nói với tôi làm gì? – Huy Vũ cáu rồi lại quay mặt vào tường, túm cái gối úp vào mặt.
- Ông… ông biết tôi thích thầy đúng ko?

- You điên đấy à? You điên vừa thôi! You là gái đã có chồng biết chưa! You… - Huy Vũ vùng dậy bao cơn tức tối trong lòng cậu chợt vỡ oà. Nhưng cậu sững sờ khi thấy nó, dòng lệ đã rơi ra ngoài khoé mắt, khuôn mặt mang rõ một nỗi buồn. – Tôi mắng oan lắm mà khóc à?
- Ko! – Nó lắc đầu. – Tôi thích thầy! Thích thật sự ý! – Huy Vũ bỗng thấy tim mình đau nhói. Nó thật tệ, sao nó lại nói điều này với cậu chứ! Nó có biết là cậu… cậu cũng thích nó ko? Gìơ thì đã hết! Hết thật rồi.
- Nhưng còn… bố tôi!
- Tôi sẽ li dị bố cậu!
- Sao you ác thế?
- Tôi biết! Nhưng, bác Trịnh có thể tìm một người con gái khác, một người con gái ko phải là tôi - đứa con gái đáng tuổi con của bác ấy!
- Nhưng you và gia đình you mang ơn bố tôi!
- Nhưng ko thể vì thế mà cướp đi hạnh phúc của tôi, tôi cũng là con người, tôi cũng phải đc quyền yêu và lấy người mình yêu chứ!

Nước mắt nó lại chảy dài, những dòng lệ xót xa cay đắng. 17 tuổi, cái tuổi đã biết yêu, biết thương, biết nhớ một người. Cái tuổi đáng nhẽ ra phải đc sống với bao mộng mơ, khát khao của riêng mình thì lại bị trói buộc trong một sợi dây “oan nợ”, sợi dây với hai chữ “có chồng”.

****

Nó trở về phòng sau một hồi khóc chán chê. Gìơ chỉ còn lại mỗi Huy Vũ, cái cảm giác bơ vơ, lạnh lẽo lại ùa về.
“- Tôi thích thầy! Thích thật sự ý!”

Cổ họng đắng ngắt, đôi mắt cay cay. Cứ như là khóc vậy. Kì thật!
- Ừ, nếu you thực sự thích thầy đến vậy. Tôi sẽ ủng hộ you! Tạm biệt! Tạm biệt mối tình đầu của tôi! Ờ mà tôi đã yêu you hồi nào nhỉ? Xung quanh tôi đầy gái. Ừ chẳng có ai giống you cả, chẳng có ai mà tôi phải thương, phải nhớ, phải hờn ghen cả! Trần Lệ Quân! You là gì? Là ai? Mà lại xuất hiện để rồi khiến tôi phải buồn đau như vậy?

****

Nó đang rúc mình trong chăn, hôm nay là ngày nghỉ phải ngủ cho đã giấc. Cả đêm qua ngồi khóc lóc với tên Huy Vũ đáng ghét, người ta khóc mà chẳng thèm dỗ dành hay chìa ra cái khăn tay nào. Mặc kệ người ta khóc một mình, cứ ngồi im mà nhìn người ta khóc. Rõ ghét. Nó lăn qua lăn lại trong chăn với ý nghĩ về tối hôm qua.
- Sao mình lại nói với hắn nhỉ? Ngu ngốc thật! Thế này nhỡ hắn đi nói với bố. Ôi ko hắn mà nói với thầy là mình tiêu. Tên trời đánh Trịnh Huy Vũ!

“Kì còn bướm vàng kìa con bướm vàng…”. Đang cơn tức tối, nó giật nảy mình bởi tiếng chuông điện thoại.
- Gì vậy mày? Ngày nghỉ mà mày cũng ko tha cho tao à?
- Mày thì lúc nào cũng chỉ ngủ thôiiiiii…!!! - Giọng nhỏ Chins kéo dài như muốn trêu ngươi rồi bất chợt nhỏ đổi lại giọng ngay. - Đến nhà tao đi, rủ cả con Gấu nữa, tao mới mua bộ cánh đẹp ơi là đẹp!- Lại cái giọng khoe của - Bố mẹ tao đi vắng cả, đến cho chúng mày quậy luôn một thể! Hihi… Tao ở nhà một mình buồn lắm! - Đấy, nhỏ bạn bồi thêm một câu như thế thử hỏi nó sao mà có thể ko đi đc chứ?
- Vì bạn bè, hy sinh giấc ngủ vàng! – Nó vừa nói vừa tung cái chăn ấm áp ra khỏi người mình, vùng dậy và “Vệ sinh thẳng tiến!”.

****

Sau một hồi vật lộn trong nhà vệ sinh, nó lao như bay xuống nhà, bất chợt gặp ngay Huy Vũ ở chân cầu thang.
- Gìơ mới dậy à?
- “Híc, ngủ còn chả đã đây này, mà còn kêu giờ mới dậy!” – Nó lầm bầm. – Ừ. Ông dậy sớm thật! Hì hì…
- Hết khóc rồi à? - Nụ cười tắt ngúm!
- Hết rồi! Có nhất thiết phải đay nghiến nhau thế ko?
- Thôi xuống ăn sáng đi!
- Biết rồi! Mà này!
- Gì?
- Bí mật nha!
- Bí mật gì?
- Thì đấy!
- Đấy nào!
- Thì chuyện hôm qua đó! – Nó gắt lên!
- Ừ! - Một tiếng đáp trả nghe nhẹ tựa những cánh hoa hồng rơi nhưng lại nặng trịu cả một nỗi lòng, thế mà ai kia có biết đâu!

****

Sau đúng một tiếng đồng hồ nhận điện thoại cuối cùng nó và nhỏ Gấu cũng có mặt tại nhà nhỏ Chins.
- Tèn… tén… ten…!!!!... - Nhỏ Chins uốn éo bước ra, đưa một tay giơ cao bám lên thành cửa nhà, khuôn mặt hếch lên cao. - Thế nào các tình yêu! Đc chứ?
Nó và nhỏ Gấu trố mắt ra nhìn con bạn. Trời ơi, nhỏ mặc chiếc áo dài quá thân màu đen sì, cổ khoét rộng đến nỗi hai trái đào tiên đc lộ diện 1 phần 2. Cộng thêm quả quần soóc ngắn bó sát, ko để ý tưởng “mặc áo cởi chuồng”, rồi đi quả guốc cao lênh đênh, đầu nhót hoắt. Trời đất! Đẹp ơi là đẹp của nhỏ bạn đây sao?

- Ê, mày mà mặc cái này á, cần thận ra đường rồi lại “Khôn ba năm dại một giờ đó em”
- Thì “khôn ba năm dại một giờ. Đây dại luôn một thể ko chờ ba năm!”
- Á à, mày thích thế chứ gì? – Nó nhìn nhỏ bạn một cách thèm thuồng. Rồi dàn đồng ca hợp xướng bắt đầu:

“Ăn mà ko mất tiền thì mình cứ xơi tự nhiên!
Mời anh xơi! Mời em xơi!
1 2 3 ta cùng xơi!”

- Á chúng mày làm gì thế? Cứu cứu con với mẹ ơi!
- Mẹ mày đi vắng rồi ko cứu đc mày đâu!
- Lạy chúa! Cứu con!
- Mày có theo đạo đâu mà chúa cứu!
- A di đà phật!... Cứu con!.....

Ngồi nhai táo tầu rồn rột, nó và nhỏ Gấu đắc thắng khi vừa xử lí gọn nhẹ xong con bạn. Cái tội ăn mặc hớ hênh cho chết! Nhỏ Chins mặt mày bí xị bê đĩa táo tầu to đoành nguyên quả ra.
- Ăn đi!
- Khiếp! Mời người ta ăn mà cái mặt bí xị kìa!
- Thế bảo tao cười à? Cái áo đẹp thế! Gìơ tụi bay chê tao phải quẳng nó vào xó tủ! Mất hết cả hứng!
- Thì mày mặc mà đi đong zai, đảm bảo zai nổ mắt, chết vì mày liền! Ngày hôm sau báo đăng tin: “Một anh chàng chết vì gái!”. Hơi bị ăn khách luôn! Mày cũng nổi tiếng cùng! Ha ha… - Nhỏ Gấu đắc chí cười ha hả.
- Mày ngậm ngay cái mồm chuyên gia đá xoắy, xoắn xít người khác đi nhá!
- Thôi thôi, hai bà hễ gặp nhau đụng mồm đụng mỏ là y như rằng ko có hồi kết! Uả mà sao hôm nay ba má ko ở nhà mà mày ngoan thế? Ko đi chơi với zai à? Cơ hội ngàn vàng có một mà mày bỏ qua cơ đấy!
- Hì… Tao cắt hết đuôi rồi! Từ giờ tao tu!
- Hả???
- Tao có một mục tiêu đích thực rồi! Quyết định giải nghệ nghề đong zai, đi tìm tình yêu đích thực!
- GHÊ!!! - Tiếng đồng thanh to, rõ ràng!

- Thật mà! - Nhỏ Chins quả quyết!
- Thế tìm đc chưa?
- Rồi!
- Hả??? Ai???
- Bí mật! - Nhỏ Chins lại tủm tỉm cười một mình y như một con điên tình vậy!

****

Gấp tập vở với đống bài tập đc giải dài lê thê, gạch xoá toét nhèm, nó leo lên giường, vớ chú gấu bông trắng cho vào lòng ôm chặt.
- Tên kia của nhỏ Chins là ai nhỉ? Sao nó lại phải bí mật thế chứ! Tò mò quá!

“Kìa con bướm vàng, kìa con bướm vàng…” – Nó giật nảy mình bởi tiếng chuông điện thoại.
- Ê nhóc, có chuyện gì vậy?
- Chị Cỏ à? Chị có rảnh bây giờ ko?
-???

****

Lay hoay đứng đá đá mấy hòn sỏi con, nó lầm bầm:
- Hẹn người ta mà giờ vẫn chưa có mặt!
Tiếng xe máy dựng cái “phịch” trước mặt nó.
- Chị chờ em lâu chưa?
- Chưa! Mới có 5 phút vàng ngọc của chị mày thôi!
- Hì, 5 phút mà chị làm to thật! Thôi em xin lỗi, chị lên xe đi!
- Lên làm gì? Đi đâu hả?
- Thì đi chơi với em!
- Hả??? – Nói rồi ngay lập tực nó bị nhóc Cún lôi lên xe phóng thẳng.

****

- Ê nhóc, vào đây làm gì?
- Hát! Hihihi… - Nhóc Cún đưa tay cầm lấy tay nó.
- Ê làm gì thế hả? – Nó giật tay ra!
- Thì em kéo chị đi chứ làm gì! – Nói rồi thằng nhỏ ko ngại ngần nắm tay bà chị lần thứ 2 kéo đi.

Cún đẩy cửa phòng karaoke, cầm tay kéo nó vào. Nó bước vào, trước mặt nó là 2 tên con trai lộc ngộc, chắc bằng tuổi thằng Cún và 2 đứa con gái mặt chát tấn phấn. Chịu cũng ko biết là bao nhiêu tuổi! Đeo cái mặt nạ ấy vào thì ai biết chứ!
- Ê Cún! Em nào thế hả? – Em? Nó nghe mà chỉ muốn xách thằng nhỏ lên mà đá đít cho cái. Dám gọi chị mày là em!
- Người yêu tôi đấy! – “Cái gì?” – Nó trợn mắt lên nhìn thằng em và nhận được cái cười kiểu như “Đùa ý mà!”
- Cô em tên gì thế? - Thằng nhóc mặc cái áo phông dài tay, phanh cổ còn hở hơn cả cổ áo nhỏ Chins mà hôm trước nó nhìn thấy. Nó ghét nhất kiểu con trai mà ăn mặc “ái” thế này.
- Lệ Quân! – Nó đáp trỏn lỏn.

- Ha ha. Quân? - Đứa con gái với mái tóc lối dài đỏ chói, khuôn mặt với lớp phấn phủ dày kinh, chắc cũng tầm tuổi thằng Cún à mà có khi còn già hơn cả bà chị này cũng nên. Cái áo nó mặc là cái áo quây, để lộ gần như nửa trái đào tiên to ngoại cỡ, khoác thêm cái áo khoác lông trắng những vẫn chẳng che đc là bao. – Tên con gái mà nghe như con trai ý! Ha ha… - Con nhỏ lại ngoác cái mồm rộng tới mang tai ra cười. Nó điên ko chịu đc.
- Ko nghe chữ “Lệ” đằng sau chữ “Quân” à? – Nhóc Cún đưa mắt nhìn con nhỏ. Con nhỏ im de.
- Thôi, ngồi xuống nào.

Cún cầm tay nó kéo nó ngồi cạnh. Trời đất, hai đứa con gái này trơ trẽn thật. Trước mặt con trai mà ăn mặc “hớ hênh” ko thể tả. Đứa con gái còn lại thì mặc chiếc áo cổ rộng, trệ sâu, hai gò bồng đào tha hồ mà lộ diện, cái váy thì ngắn cùn cỡn, đi đôi tất giấy đen sì. Nó chùn mũi, quay sang hỏi nhỏ thằng em.
- Hai cô bạn em bao tuổi vậy?
- Lớp 8 đấy chị ạ! – Nó xém xỉu!
- Chị hát bài gì?
- Hả? Thôi chị ko hát đâu! Mà nhóc, hát hay thế hát đi! - Thằng nhỏ cầm mích và bắt đầu hát. Nó phải công nhận giọng thằng nhỏ êm và trong kinh khủng. Nó nghe mà thích cả tai. Chả nào nhỏ Gấu lại mê thằng em thế. Nó quay sang, bất chợt, nó giật mình. Nó trố mắt ra, vì trước mắt nó bây giờ là cảnh tượng mà nó phải bàng hoàng. Măc cho thằng bạn hát bài rõ hay, hai cặp đôi trai gái đang tha hồ mơn trớn nhau. Đôi thì đang “cắn nhau” hăng say, đôi lại thơm thít nhau nhìn mà gai cả mắt. Đứa con gái thì lả lơi, để yên mặc tên con trai đưa tay luồn lọi trong lớp áo sau lưng. Nó gai mắt ko thể chịu nổi.

- Dừng lại ngay! – 4 cặp mắt ngước lên nhìn nó. – Các cô các cậu đang đóng fim sex ở đây đấy à? Này hai cô, mới học lớp 8 mà đã thế này, cẩn thận có ngày vác bụng ễnh về nhà đấy. Tôi nhìn các người mà muốn buồn nôn! – Nó rồi nó đẩy xê cái bàn ra và bỏ đi. Cún vội vã chạy đuổi theo nó.

Nó ra đến ngoài đường rồi mà cái cục tức về 4 con người trơ trẽn trong kia vẫn khiến nó ko thể nào nguôi. Nó quay ngoắt ra nhìn thằng em!
- Này nhóc! Sao cậu có thể chơi với những loại bạn thế này chứ! Chị ko ngờ đấy!
- Chị đừng gọi em là nhóc nữa đc ko? Em có tên mà! - Thằng nhỏ chợt cáu! Nó lặng im với đôi mắt căng tròn vì ngạc nhiên. Lần đầu tiên nó thấy thằng em giận đến thế!
- Em xin lỗi vì đã dẫn chị vào đấy, em ko nghĩ là chúng nó đến đấy ko hát mà lại giở trò trai gái. Nhưng em ko phải là loại người giống họ đâu. Em cũng lớn rồi, thế nên chị đừng gọi em là nhóc nữa. - Thằng nhóc chợt nắm lấy tay nó, đưa lên ngực mình. - Chị có thấy nó đang đập ko?
- Hả?
- Chị hãy gọi em bằng tên! Phạm Gia Quốc Huy! Em có tên! Chị hiểu ko!
- Ừ ừ… chị… chị biết rồi! Huy! – Nó toan muốn giựt tay ra khỏi đôi bàn tay chắc nịch của thằng em nhưng ko thể, thằng nhóc nó nắm chặt quá!
- Chị hứa đi! Từ nay ko gọi em là nhóc nữa!
- Ờ… ờ… chị hứa! Bỏ tay chị ra đc chưa? Chị đau… hì hì…
- Em sẽ ko bỏ tay chị ra đâu?
- GÌ?
- Em thích chị! Chị biết ko?
- Ê! Nói… nói… gì đó?!? – Nó giật tay ra khỏi tay thằng em, nhăn mặt! – Chị chẳng nghe thấy gì cả! – Nói rồi nó vẫy một cái taxi leo vội và đi thẳng.
- Chị nghe thấy! Em biết mà! - Tiếng thằng nhỏ với theo! – Em yêu chị! Em… yêu… chị…! Trần Lệ Quânnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn…!

Nó mở cửa phòng, đóng sập cửa, tựa mình lên cánh cửa, thở hổn hển. “Em yêu chị! Em… yêu… chị…! Trần Lệ Quânnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn!”. Đầu óc nó rối tinh, cả một mớ hỗn độn.
- Điên rồi! Cậu ta điên rồi! Thật nhảm nhí! Mình ko nghe thấy gì hết! Mình ko nghe, ko nghe thấy gì cả! Ôi… mình điên lên mất! Cái đồ mặc dịch! Cậu ta nói linh tinh cái gì thế! Mình đến chết mất thôi!... Vớ vẩn, lung tung! – Cái đầu nó lắc lư liên hồi. Nó cứ đứng thế lảm nhảm một mình.

Phải rồi, nó đang sốc, quá sốc là đằng khác. Thử nghĩ coi một thằng nhỏ mà nó luôn coi là một thằng em, gọi nhóc xưng chị, thằng bé cũng kêu nó là chị ngọt sớt mà, ấy thế, đùng một cái kêu là yêu nó. Chưa kể đến nhỏ bạn thân, nhỏ Gấu chả rất thích, mà nói theo cách khác có khi là yêu thằng Cún rồi cũng nên. Đó, nó vẫn luôn gán ghép thằng Cún cho nhỏ Gấu, lấy đó làm đề tài chọc quê nhỏ, giờ thì quay ngược 180 độ, thằng bé thích nó! Thử hỏi, ai trong tình thế như nó bây giờ mà ko điên loạn mới lạ!

Nó chạy lại giường, thả mình cái “phịch”, vớ chiếc gối úp mặt vào đó, hai tay, hai chân đập giường lia lịa, “thình thịch”. Nó đang điên. Có lẽ nếu nó là 1 trong mấy cô nàng fan hâm mộ của thằng nhóc Cún thì có khi giờ này nó đang nhảy lên vì sung sướng, la hét như một con điên tình, nhưng rất tiếc, nó là con Cỏ với trái tim đã có chủ, và trái tim ấy ko hề có bóng dáng của ai với cái tên Phạm Gia Quốc Huy, nghe kêu gần chết!

Nó bật phắt dậy, với lấy chiếc di động, hít một hơi thật sâu, nó ấn số nhỏ Gấu. 1 tiếng chuông, 2 tiếng chuông, 3, 4, 5, 6, 7 tiếng chuông. Quoaí sao nhỏ Gấu ko nhậc máy nhỉ? Mọi lần chỉ cần chuông đổ 2, 3 tiếng là nó bắt máy liền, chúa bắt máy mà! “Ko trả lời”. Nó ấn số gọi lại.
- Alô! - Đấy, chuông vừa mới đổ đã nhấc máy rồi.
- Mày làm gì mà tao gọi ko nghe máy hả?
- À… tao… bận! Mà mày gọi tao có chuyện gì?
- Hả? À… Gấu… Gấu này!
- Gì…?
- Tao… Tao…
- Có gì thì mày nói đi, đừng ấp úng thế! - Giọng bình thản đến lạ. Mọi lần nhỏ phải cuống quýt lên tra tấn bắt nói bằng đc, chứ đằng này hôm nay lại nhẹ nhàng, từ tốn, chẳng một chút sốt sắng gì.
- Tao… À hì, tao nhớ mày quá! Nhớ kinh khủng luôn! Hì… - Nó tự thấy ngượng cho chính mình. Híc, nó ko đủ dũng cảm để kể mọi chuyện cho nhỏ bạn. Nó sợ nhỏ bạn buồn hay tệ hại hơn nữa là bị tổn thương. Người mà mình thích lại đi thích chính con bạn thân mình. Ko đau thì chắc người đó có vấn đề!

****

Tắt máy, nhỏ Gấu khuôn mặt buồn ko để đâu hết.
“- Chị Gấu này, chị… chị Cỏ có người yêu chưa?
- Gì?
- À, em… em chỉ hỏi vui thế thôi! - Mặt thằng bé đỏ gay.
- Cún… Cún thích chị Cỏ à? - Nhỏ Gấu nhìn thẳng mắt thằng bé hỏi. Thằng bé cúi mặt. 1 cái gật đầu, lòng nhỏ Gấu như se lạnh, hình như hơi đau đau. Chắc tại gió hôm nay lạnh đấy! Mùa đông năm nay lạnh thật! Nhỏ cười. - Vậy thì phải tấn công đi, đừng để vuột mất rồi lại phải hối hận.
- Nhưng em sợ… sợ chị ấy ko thích em!
- Hì, thì đã có chị giúp. - Nhỏ lại cười. Hình như đang cố ngăn ko cho những giọt nước mắt cay sè kia rơi ra.”

Nhỏ Gấu cười khẩy.
- Đừng để vuột mất ư? Chính mày đã để vuột mất rồi còn gì? - Nhỏ lại cười. Tê tái cõi lòng. Sao nhỏ ngốc thế nhỉ? Sao nhỏ ko khóc đi, khóc cho vơi nỗi buồn, sao cứ giấu nó mãi trong lòng để rồi phải cố bật lên những tiếng cười đớn đau đến thế? Đúng là cô bé ngốc!

****

Sáng sớm, vừa mới bước chân đến lớp, khó khăn lắm, từ lúc đi vào trường đến giờ nó cứ phải ngó trước nhìn sau xem thằng nhóc Cún có thình lình từ đâu bước ra ko, nó thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng vào đc tới lớp. Nó bước vào chỗ, trán vã mồ hôi. Hai nhỏ bạn đang nhai táo tầu rồm roàm.
- Còn quả nào ko? Tao quả? Mệt quá!
- Đầy túi kia kìa? Em Cún mang lên tận nơi gửi cho mày đấy! Hehe tụi tao xơi trc, tại chờ mãi chưa thấy mày tới. - Nhỏ Chins cười tít mắt, đẩy bịch táo tàu to tướng về phía nó. Trông ngon thật, quả nào quả đấy đều căng tròn, đỏ mọng, nhìn là chỉ muốn cắn một miếng. Nhưng giờ thì nó chả buồn động vào nữa. Nó khẽ ngước nhìn nhỏ Gấu, nhỏ vẫn ăn táo tàu ngon lành. Chả nhẽ nhỏ ko nghi ngờ hay thấy cái gì kì kì ở đây sao? Tự dưng nhóc Cún mang táo gửi cho nó mà nhỏ ko phản ứng gì à? Lại còn ăn ngon lành thế kia.

- Lớp mình này, một tuần nữa là thi học kì 1 rồi, nhưng hạn trong 2 ngày nữa, nhà trường phát động cuộc thi “Vì một môi trường xanh - sạch - đẹp”, cả lớp phải làm bài dự thi và nộp lại cho tớ. Nhưng tớ nghĩ rồi, nhà trường phát động muộn quá, lại sắp thi rồi, chắc tất cả mọi người phải tập trung vào ôn luyện, tớ định bảo Nhung Khìn giỏi văn nhất lớp, làm một bản mẫu rồi mình in ra, mọi lần nhà trường đều phát động cho có phong trào, lấy số lượng là chính. Tớ định làm thế, mọi người thấy thế nào? - Tiếng nhỏ lớp trưởng cắt ngang dòng suy nghĩ của nó.
- Phải rồi, phát động muộn thế, thì làm cũng như ko, chắc trường chỉ lấy số lượng thôi. Mà sắp thi cử rồi, trường bày đặt thật đấy!
- Cái này ko phải trường tổ chức, mà là Sở. Có điều thấy ghi là phát động từ đầu tháng 9 thế mà giờ mới thấy thông báo.
- Đấy, trường mình toàn thế mà!
- Ko phải đâu! Tại từ sở chuyển tới trường mất nhiều thời gian đó!
- Thôi, các bạn ko bàn luận vấn đề này nữa, có thống nhất ý kiến tớ vừa nêu ko? Thống nhất thì giơ tay nhé… Hì vậy là 100% nhá!
- Đâu có, còn 3 tên nữa chưa tới.
- Yên tâm, đa số thắng thiểu số rồi! Nhung Khìn, đề cương đây, cứ thế mà làm nhé, cả lớp trông cậy cả vào bà đó!
- Hì, ok!

****

- You có trong đó phải ko? – Huy Vũ đẩy cửa bước vào.
- AAAAAAAAAAAAAAAAAA! – Nó hét to đến nỗi Huy Vũ xém thủng màng nhĩ. Cậu vội đóng sầm cửa lại. Thì ra nó đang thay áo.
- Tôi… Tôi xin lỗi. – Huy Vũ lí nhí nói qua cánh cửa.
- Ông phải biết gõ… - Nó điên tiết kéo cửa phòng ra, bất ngờ, Huy Vũ mất đà té cái rầm.

Nó mở to mắt, nhìn tên con trai cũng đang to mắt nhìn mình, chỉ có điều hắn đang nằm đè lên nó. Nó chết đứng, đây ko phải là lần đầu tiên chúng nó ngã đè lên nhau, nhớ lại cái lần trèo tường vào trường, nó cũng ngã và nằm đè lên thằng bạn, chưa kẻ vụ bị “sờ soạng mông”, thằng bạn thật ko biết điều khi đẩy nó một cách ko thương tiếc ra khỏi người y như nó là một con hủi ko bằng. Cái đồ “vô lăng”!

“Vèo”. “Bịch”. Nó đẩy phắt Huy Vũ ra khỏi người mình, thét lớn.
- Ông… Ông có chân ko hả? Mà mỗi có việc đứng cũng ko xong?
- Tại you mở cửa bất ngờ quá… Tôi… mất đà!
- Dẹp! Dẹp ngay cái chuyện này đi! Thế ông vào phòng tìm tôi có việc gì?
- Tôi muốn nói chuyện với you.
- Chuyện gì?

****

- Á! Sao ông biết!
- You có nhất thiết lúc nào cũng phải hét lớn thế ko?
- Thôi đc rồi, nhưng sao ông biết?
- Thì thằng Cún nói với tôi.
- Hả?
- Tôi cũng hơi bất ngờ. Ko ngờ bao nhiêu em mà nó lại chọn you. Công nhận là you có sức hút đấy!
- Gì?
- À ko. Thế you định tính sao đây.
- Ko biết.
- Thế ăn hết tao chưa?
- Chưa, còn nguyên kia kìa, ông ăn thì tôi cho.
- Cún cho you mà, tôi ăn nó đập tôi rụng răng.
- Tôi đang mệt muốn chết đây, ông còn đùa đc à?
- Thôi ko phải bận tâm nhiều đâu, thằng ấy nó trẻ con lắm!
- Ừ biết rồi!
- Yên tâm, nếu nó quá đà tôi đập bể cổ nó luôn.
- Ông điên à?
- Tôi đùa mà! You đừng bận tâm nữa, biết chưa?
- Hả?
- Thì để tập trung chuyên môn mà tán thầy chứ sao? – Con mắt nó đã to này càng to hơn khi nhìn thằng bạn, mới hôm trc còn gắt um lên với nó, nhắc nó là ko đc phản bội bố mình, ấy thế mà hôm nay lại khuyên nó tập trung vào chuyên môn tán thầy. Kì thật. Hôm nay nó gặp toàn người kì. Hết nhỏ Gấu, giờ lại đến Huy Vũ.

****

- Ô mai ngon thế? Cho tôi hạt!
- Thì lại cả túi kia kìa! Em Cún lại gửi cho bà đó! Khiếp, dạo này quan tâm tới chị Cỏ ghê. Uả mà Gấu, mày ko ghen à?
- Ghen cái đầu mày ý, tao có tình yêu mới rồi!
- Thật???
- Ừ.
- Bữa nào giới thiệu đi ná!
- Hả? À mà còn lâu đi. Mày có người yêu cũng bí mật, thì tao cũng bí mật. - Nhỏ Chins im de.

Rõ ràng là nó biết nhỏ Gấu thích thằng nhóc Cún mà. Mà nhỏ có người yêu mới rồi sao? Ai vậy? Thật là kì, cả hai nhỏ bạn đều có người yêu, mà là ai thì nó chịu. Chúng nó đểu thật, mọi ngày có gì cũng tâm sự hết thế mà đến lúc có người yêu chẳng thèm chia sẽ gì, cứ giấu khư khư một mình! Đúng là hai con bạn đểu. – Nó lẩm bẩm.

- Nhiều thế này cơ à?
- Ừ, 49 bản có ít đâu, mà cái con Nhung Khìn này, văn võ kinh quá, nó chém tới hơn chục trang thế này! - Nhỏ lớp trưởng với một đống bài dự thi trên mặt bàn giáo viên.
- Thôi để bọn tôi giúp một tay! – Nó và hai nhỏ bạn cũng lăng xăng vắc giùm mỗi đứa gần chục bài dự thi, còn đâu phần hết nhỏ lớp trưởng. Đấy, “víp” thế thôi chứ chúng nó cũng hoà đồng với tập thể lớp lắm!

****

“Bụp”. Nguyên 49 bài dự thi của lớp 11a13 đc ném xuống đất ngay trước mặt 4 cô bé học sinh.
- Đây mà là bài dự thi à? 49 bài cả 49 bài đều giống nhau. Các chị xem đó, bài của các lớp khác, tôi để ở trên bàn, riêng bài của lớp các chị tôi vứt xuống đất đấy! Các chị cúi xuống mà nhặt hết về, làm lại cho tôi. Ngày mai mà ko nộp đủ, tôi trừ hết thi đua của lớp. – Bà Hiệu phó, mới có hơn 30 tuổi đang mắng chúng nó oang oang trong văn phòng Đoàn. Nhỏ Gấu ức chế ko chịu nổi, cái tính của nhỏ vốn hiếu chiến mà. Đang định “bật” lại bà hiệu phó, thì ngay lập tức, nó biết ý, giật tay nhỏ.

4 cô bé học sinh, mặt mũi đỏ gay, cúi xuống lượm từng bài dự thi dưới chân cô hiệu phó. Cái cảm giác cay cay khoé mắt, đắng đắng nơi cổ họng, với cục tức nuốt mãi ko trôi. Cái cảm giác chẳng khác gì con chó quỳ dưới chân chủ, mà nhặt lại đống xương rơi vãi chủ vừa vứt cho. Ừ thì vẫn biết, từ đầu là chúng nó sai, nhưng có nhất thiết cô phải hành động thế ko? Cô là nhà giáo, đc học tâm lí sư phạm, chẳng lẽ với lương tâm của một nhà giáo, hay chí ít của một con người có hiểu biết, cô có thể làm như thế? Nó nghĩ vậy mà cái nóng trong đầu bắt đầu bốc. Ko thể để yên chuyện này đc! Nó gần như muốn gầm lên. Gìơ thì nó đã điên!

****

- Sao lúc đấy mày lại cản tao làm gì? Tức điên cả người! Nhục thế ko biết!
- Mày định cãi tay bo với bà ấy à? Phần thua chắc về mày!
- Gì?
- Mày muốn trừ hạnh kiểm và thi đua của lớp à? Mày tưởng mình mày biết tức.
- Thế chẳng lẽ để yên à?
- Ko! Thù này ko trả giang hồ nó khinh! Tao quyết ko bỏ qua cho bà ấy dễ dàng thế! Giáo viên mà cư xử chả một chút có học tẹo nào! Phải trả thù! Biết chưa?
- Bằng cách nào?
- “Ko có việc gì khó. - Chỉ sợ lòng ko bền – Đào núi và lấp biển. – Ko làm đc thì thuê!” He he…
- Thuê côn đồ đánh bả hả?

“Cốp”. Nguyên cái cốc sưng vù đầu đc đổ lên nhỏ Gấu.
- Mày điên à? Ngu đâu mà làm thế? Kiểu quậy như bình thường thôi. – Nó lại cười, điệu cười đầy âm mưu tội lỗi.

****

- Nhà bà hiệu phó kia kìa.
- Xuỵt, khẽ thôi bọn mày! Sứt!
- Gì?
- Nhiệm vụ kiêm trọng trách cao cả của ông.
- Toàn những việc ko ai làm thì đổ cả lên đầu tôi.
- Ko ai làm thì mới tới phiên ông chứ. Ko nói nhiều, đi đi.

Thằng Sứt trông như thằng ăn trộm, lén lút đi đến bên cổng sắt. Cởi cái túi đen cầm theo, một tay bịt mũi, một tay cầm đuôi con chuột chết mới đc cả hội thu lượm trong suốt cả buổi chiều đi rình chuột và đập chết. Nguyên một con chuột cống to bằng bắp tay nhé. Cả hội phải “bắt hội đồng” mới túm đc chú này. Nó khẽ luồn tay vứt vào cổng. Gìơ này cô hiệu phó ko có nhà, chồng cô cũng đi làm. Nói chung nhà chẳng có ma nào trừ con chó béc giê to đoành. Đó là lí do tại sao thằng Sứt phải nhẹ nhàng đến thế.

****

- Trời ơi! Ai vứt con chuột lên giường thế này?
- Chắc con Lu rồi, ko biết tha chuột ở đâu về! Con Lu đâu rồi?
- Này, anh giặt ga đi nhé! Tôi ko giặt đâu!
- Cô ko giặt thì ai giặt!
- Trời ơi là trời! Kinh chết đi đc! Mà này… Anh ko vứt nó đi à?
- Thì cô vứt đi, tôi đi tìm con Lu.

****

6 rưỡi tối, nó đang ngồi quây quần bên gia đình nhà “chồng” và chén bữa tối. Hôm nay nó ăn đc nhiều lắm, căn bản đang sung sướng vì chuyện trả đũa cô hiệu phó buổi chiều mà.
- Còn vài ngày nữa là thi học kì 1 rồi, con và Lệ Quân ôn tập ra sao rồi?
- Dạ??? – Nó đang ăn xít sặc, híc đúng là sắp thi thật rồi! Nó thì ôn tập đc bao nhiêu đâu chứ.
- Bố định bảo cậu Thiết đến ôn tập lại các kiến thức cơ bản về môn toán cho các con, nếu cần bố có thể mời các thầy cô giáo khác nữa ôn tập các môn còn lại!
- Dạ thôi khỏi ạ! Chỉ cần mỗi môn toán thôi ạ! – Nó cười toe, sung sướng.
- Còn Huy Vũ, con chịu chứ? – Huy Vũ liếc sang bắt gặp ánh mắt sáng hơn đèn pha ô tô của nó. “Nhắc đến thầy là mắt lại sáng lên!”
- Vâng!
- Hì, cám ơn ông nhé!
- Khỏi!

****

- La là lá la la, là lá la là la… - Nó nhảy chân sao bước vào phòng, chỉ chưa đầy nửa tiếng nữa thôi, thầy sẽ đến và dạy nó học. Ôi sung sướng. Thôi chết, nó chợt mở vội cửa phòng. Nó cần phải sửa soạn lại quần áo đầu tóc cái đã. Hì, nó muốn mình cũng phải thật xinh xắn trước mặt thầy.

Mở cánh cửa tủ với một núi quần áo. Nó ngơ ngác.
- Bộ nào nhỉ?

Khắp phòng, từ trên giường xuống dưới đất, cả một mớ quần áo hỗn độn. Gần 20 phút rồi mà nó chả chọn đc bộ nào ưng ý.

- You làm gì thế? Sao mà bừa bộn thế này? – Nó giật mình bởi tiếng Huy Vũ.
- May quá có ông, ông xem giùm tôi bộ nào mặc hợp. Tôi chả biết chọn bộ nào cả! Bộ nào cũng thấy ko vừa ý!
- Trời thua you luôn. Học chứ có phải đi dự tiệc gì đâu mà quần quần áo áo chứ!
- Ông chả biết gì cả! Thôi ra ngoài đi! Ra ngoài để tôi thay quần áo! – Nó đủn Huy Vũ, đẩy cửa và ném ra ngoài. Ko giúp gì người ta thì thôi lại còn bồi thêm mấy câu khó chịu! – Nó lầm bầm.
- You ko cần phải thay bộ khác đâu, bộ you đang mặc cũng đẹp lắm mà! – Huy Vũ nói vọng qua cánh cửa vào. Nó liếc mình trong gương. Ừ thì cũng đâu đến nỗi nào. Bộ gió thể thao, trông cũng xì tai đấy chứ. Chưa kể cái mặt ửng hồng cũng xinh xinh, cái môi đỏ mọng như tô son nữa, đôi mắt đen mở to, mái tóc đen thẳng dài. Hì, trông cũng xinh thật.

Đúng 8h, thầy Thiết có mặt tại căn biệt thự. Nó là đứa sốt sắng nhất, ấy thế mà lúc thầy đến thì bẽn lẽn kinh khủng.
- Dạ, em… em chào thầy! - Mặt nó đỏ ửng cứ như là thoa thêm phấn hồng vậy.
- Ừ, thầy trò mình lên phòng học thôi ko lại muộn giờ.

Nó và Huy Vũ mỗi đứa một cái bàn gấp, ngồi chỗm chễ trên thảm nhung mềm ơi là mềm. Thầy bắt đầu đưa ra những trọng tâm trong kì thi và giảng giải phương pháp làm bài tập. Nó chăm chú nghe như nuốt từng lời của thầy. Nó nhìn thầy chăm chăm. Cái tai thì lắng nghe đó, nhưng đôi mắt thì ko chịu rời khỏi cái khuôn mặt với cái mũi cao như mũi tây, cái miệng mấp máy nói liên tục, nhưng cực duyên, đôi mắt như có sóng điện từ hút lấy hồn nó, ngất ngây. Nó trông lúc này cực giống con búp bê bất động, thỉnh thoảng tủm tỉm cười một mình y như một con bé dở hơi lạc giữa hai người đàn ông trẻ đẹp. Huy Vũ nhìn nó mà não nuột, tê tái cõi lòng. Cái con Cỏ đàn ông mà cậu thích đâu mất tiêu rồi?

- Em vẫn chưa hiểu à? Để thầy giảng lại nhé!... Ko, phải làm thế này, sai rồi…
- “Dễ thế mà cứ giả vờ hỏi hoài. Đúng là đồ con gái! Lúc nào củng giả nai để đong zai!” – Huy Vũ chắc mẩm trong bụng. Nhìn nó lúc này mà cậu ghét thế cơ chứ. Gìơ thì trông nó y như mấy đứa con gái giả nai mà cậu biết. Nhưng cậu lại quên, con nai vàng ngơ ngác ấy đã quần chết bác thợ săn là cậu rồi!

****

- Dạ em chào thầy ạ!... Ồ zé! – Nó sung sướng cười tít mắt, khi thấy bóng thầy vừa đi xuống dưới nhà. Hai tiếng đồng hồ, đánh vật với mấy cái “đại giả nai” nhưng bù lại, nó đc gần thầy hơn, nhìn thầy toát mồ hôi giảng đi giảng lại nó cũng thấy tội tội. Nhưng có như thế, thầy mới tập trung vào riêng nó, còn thằng bạn, cho ở đó mà xem kịch nó diễn. Hè hè…
- Gìơ tôi mới biết you là chúa giả nai!
- Tôi là nai hoá cáo rồi ông ạ! – Nó hếch cái mặt xinh xinh trắng ngần lên khiến Huy Vũ bất chợt thấy tim mình xốn xang. Lại thế rồi. Khổ quá. Cố gắng nuốt nước bọt, trấn tĩnh lại quả tim, cậu đưa tặt gạt cái mặt nó xuống. Da mặt nó mịn kinh khủng, lại man mát, tự dưng một cảm giác tê tê bàn tay, cậu cứ để yên đó, hình như bàn tay cậu ko muốn xa rời cái cảm giác là lạ này.
- Ê đừng có mà lợi dụng sờ má tôi nhé. – Nó đưa tay gạt phắt bàn tay cậu ra khỏi má nó, tiện tay đánh bộp cái vào đầu cậu kêu cái “Bụp”.
- Á, sao you lại đánh tôi.?
- Ai bảo dê! Xí!

Lại cái dáng đi dạng háng như thằng đàn ông, nó hả hê trở về phòng. Phải ngủ và mơ mộng về ông thầy đẹp trai thôi!

****

¬Hôm nay ông Trịnh cùng nó, Huy Vũ và ông thầy Thiết đi ăn nhà hàng. Mọi người ko biết là nó vô tình hay cố ý, trừ Huy Vũ ra, nó chọn ngay chỗ ngồi cạnh thầy giáo, miệng cười toe. Huy Vũ liếc sang nó, đánh mắt: “Sao phải sán vào thầy kinh thế?”. “Tôi thích thế đấy! Ông ghen à?”. Huy Vũ mặt mày ỉu xìu. Mà hình như nó nói trúng tim đen cậu rồi!

Đang ăn uống, nói chuyện vui vẻ, chợt nó thấy cô hiệu phó cùng mấy người bạn cũng vào ăn nhà hàng. Nó nhìn thấy cô chứ cô thì nó đảm bảo 99, 99999999 % cô ko nhìn thấy nó.

- Cho 3 suất cơm Tàu, nhưng môt suất ko có hạt tiêu nhé! Tôi dị ứng hạt tiêu. – Từ bàn trong góc quán, cô hiệu phó gọi món. Nó nghe thấy thế như mở cờ trong bụng, cái đầu lắm trò và tinh quoái của nó lại ko chịu để nó yên.
- Dạ cháu xin phép đi vào nhà vệ sinh ạ! – Nói rồi nó đi nhanh như bay vào phía trong quán theo chân anh phục vụ bàn bà hiệu phó.

Nó liếc vào nhà bếp, thấy ông bếp trưởng dặn.
- Đĩa này là đĩa ko hạt tiêu, nhớ chưa. – Nó để ý đó là cái đĩa nằm thứ 3. Đợi anh phục vụ bước ra, nó chạy như bay vào nhà bếp.
- Bác ơi cho cháu xin lọ hạt tiêu ạ.
- Ừ của cháu đây! – Đón lọ hạt tiêu từ tay ông bếp trưởng, nó lại lao như nhay ra đuổi kịp anh phục vụ, nó chạy vòng ra trc mặt, cười kiểu duyên thật là duyên.
- Anh ơi, cho em hỏi nhà vệ sinh ở đâu ạ?
- Em đi thẳng, rẽ phải. – Anh phục vụ vừa quay đầu chỉ, nó đưa tay rắc một đống hạt tiêu vào đĩa cơm thứ 3.
- Dạ! Cám ơn anh ạ!

****

- Hắt xì…. Hạt tiêu. Tôi đã bảo ko cho hạt tiêu mà!. Hắt… xì… - Bà hiệu phó tức tốc chạy vào nhà vệ sinh. Một lúc sau.
- Á! Tôi… tôi…. Xin lỗi!
- ĐÀN BÀ CON GÁI MÀ VÀO ĐÂY À?

Nó đắc chí. Bà hiệu phó chằn tinh đâu biết cô học trò nhỏ đã đổi biển treo phòng vệ sinh nam nữ cho nhau. Vậy là bà giáo phù thuỷ tha hồ đc bổ mắt nhé. Nó lại cười, vẻ đắc chí đến vô cùng!

truyen tinh cam - truyen ma

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

XtGem Forum catalog