Duck hunt
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Đồ khốn! Sao để tôi nhớ cậu ? - trang 13

Khoan đã! _ giọng một nữ sinh vang lên khiến mọi ánh mắt đều tập trung nơi cô ấy. – Tôi nghĩ không cần phải test cũng đã tìm ra người thắng cuộc rồi!

*Là… cô ấy… * _ cô ngờ ngợ.

Chính là người cô đã cứu lúc chiều, cũng là một trong bốn thí sinh còn lại trên “sân”. Khi nữ sinh đó cất tiếng cô mới để ý đến cặp thí sinh cạnh mình và… bạn nữ ấy.

Ý bạn nói là sao? _ một vị giám khảo hỏi.

Thưa ban giám khảo, thưa tất cả mọi người! Em tên là Trương Gia Tuệ, bạn nữ trong cặp mang mã số 31 này không đủ tư cách để tiếp tục dự thi. _ cô ta nói tỉnh bơ.

Tại sao?

Ahssss cái con nhỏ đó đang cắn bậy bạ gì vậy bọn mày?

Quỳnh! Lên nhét chanh vào miệng con nhỏ đó cho tôi!

… _ bọn nó tức giận.

Tại sao bạn lại nói vậy? Bạn lấy gì để chứng minh? _ một vị giám khảo khác hỏi.

Thưa thầy! một đứa con gái lẳng lơ, du côn chợ búa thì có đủ tư cách để tham gia cuộc thi Nam-Nữ sinh thanh lịch này không ạ?

Đương nhiên là không!

Cô ta chính là đứa con gái như vậy! _ Gia Tuệ chỉ thẳng vào mặt cô nói.

Này này, nói có sách mách có chứng nhá! _ cậu kéo cô ra sau, gườm Tuệ cháy mắt.

Chiều nay khi trên đường tới trường dự thi em đi ngang qua một con hẻm nhỏ vô tình bắt gặp một đứa con gái đang lả lơi với một đám du đãng trong hẻm vắng, lúc sau không hiểu vì sao lại còn đánh nhau với lũ đó nữa. Em sợ quá nên chạy đi, nếu không tin ban giám khảo có thể hỏi cô ta.

Mọi người dồn hết những ánh mắt về phía cô, chờ câu trả lời.

Cậu nhìn cô không phản ứng, mặt cô không hề biểu lộ thứ cảm xúc nào chỉ đứng nghe Tuệ nói.

Tôi hiểu rồi, mình về thôi! _ cậu nắm tay cô định bỏ về

Cậu không hỏi gì vì cậu tin cô

Nhưng cô đã giật tay cậu lại.

Cám ơn cậu vì đã tin tôi! Nhưng không thể bỏ đi được, thế khác nào mình đã nhận tội.

Nhưng…

Đúng! Chiều nay tôi đã đánh nhau. _ cô trả lời.

Trời ơi!

Cái con nhỏ này đáng lẽ phải chối chứ!

Tao nghĩ Na làm thế là có lí do.

Đúng mình đã làm thì nhận có gì sai đâu!

… _ bọn nó tranh cãi.

Nhưng tôi không lả lơi như lời bạn Gia Tuệ đây nói, tôi đánh nhau là vì có mục đích và cần phải đánh. _ cô tiếp.

Đánh nhau với bọn du côn mà còn cần mục đích sao? _ Gia Tuệ khoanh tay trước ngực ngạo nghễ.

Mục đích của người học võ là gì thưa thầy và mọi người? _ cô hỏi.

Tự vệ và bảo vệ chính nghĩa. _ bạn nam trong cặp mã số 1 lạnh lùng trả lời.

Cám ơn bạn! _ cô nhìn cậu ta, gật đầu nhẹ để cám ơn. – Tôi đánh nhau là vì bảo vệ cho người khác, đó là việc làm chính nghĩa thì có gì là tội lỗi?

Her bảo vệ cho ai? _ Gia Tuệ cười khảy.

Cậu còn hỏi tôi như vậy được sao? Vậy chi bằng cậu hãy tự hỏi mình đi!

Tôi? Tôi thì có gì phải hỏi?

Hỏi lương tâm cậu tại sao lại đối sử với ân nhân của mình như thế đi! Nếu không có tôi thì cô đã nằm gọn trong tay lũ du côn chợ búa cậu vừa nói rồi đấy!

Bé Na đang nói gì vậy? _ Trâm Anh lo lắng.

Anh không biết nữa, để con bé nói tiếp xem. _ Huy nói.

Cậu là ân nhân của tôi ư? Sao tôi không nhớ và không biết nhỉ? _ Tuệ vẫn giữ thái độ ấy.

Đương nhiên chị không biết vì chị không phải là tôi! _ lại tiếng của một nữ sinh từ dưới khán đài vang lên.

Bạn gái dần bước những bước khó khăn tới ánh đèn và lên sân khấu “trình diện” mọi người.

Gì đây?

Một Tuệ tan chưa đủ hay sao mà còn thêm con nhỏ này nữa?

… _ ai cũng ngớ người khi thấy xuất hiện thêm một Gia Tuệ

Cô gái ấy giống Gia Tuệ y như một khuôn đúc ra, không khác một chấm một phẩy.

Chào tất cả mọi người! Thưa ban giám khảo! Em mới là Trương Gia Tuệ, người được danh dự cử đi tham gia thi Nam-Nữ sinh thanh lịch chứ không phải chị ấy. Chị ấy là Trương Gia Linh, chị gái song sinh của em.

Mày nói láo! _ Gia Tuệ ah không… Gia Linh tức giận định đưa tay tát Gia Tuệ.

Đủ rồi! _ nam sinh trong cặp mã số 1 bắt lấy tay Gia Linh và bóp chặt.

Mọi chuyện đang xảy ra nghĩa là sao? _ ban giám khảo tức giận.

Chiều nay, khi đang trên đường đến trường dự thi thì có một số điện thoại lạ gọi vào số máy của em nói rằng chị Gia Linh đang gặp nạn và báo địa chỉ cho em đến con hẻm đó. Không ngờ đến đó không thấy chị ấy đâu mà còn bị bao vậy bởi một đám thanh niên du đãng định làm nhục em. Trong lúc bất lực chỉ còn biết nhắm mắt cho qua số phận thì… _ Gia Tuệ nói trong nước mắt và bước lại gần cô, cầm lấy tay cô. – Chính bạn Na Na đã giúp em thoát nạn. Bạn ấy không sợ thiệt hại gì cho mình mà đã mở đường cho em chạy thoát, còn lại mình bạn đối phó với những tên khốn ấy. Em đã dùng hết sức chạy đến đồn công an gần đó nhất và báo các chú, nhưng khi chạy đến đó thì không còn ai ở đó cả, em cũng không biết Na đã đi đâu. Khi tới đây vì chân em bong gân, tinh thần lại đang bất ổn nên cô chủ nhiệm đã đưa chị em vào thế chân em. Em đành ngồi dưới băng ghế khán giả xem cuộc thi.

Vậy tức là… bạn là mới là thí sinh Trương Gia Tuệ đã đăng thí dự thi, còn thí sinh đang thi kia không phải là Trương Gia Tuệ? _ MC hỏi.

Chính xác là thế! _ Gia Tuệ trả lời.

Thế thì sao chứ? Chỉ là một cái tên thôi có gì to tát đâu, chính tôi mới là người đã khiến cái tên Gia Tuệ đi được tới vòng này cơ mà. _ Gia Linh nói gắt.

Nhưng tiêu chuẩn dự thi là người mang tên Trương Gia Tuệ chứ không phải cô. _ cậu gằn lên.

Nó cũng như tôi nhưng tại sao trong mắt mọi người không thấy tôi mà chỉ thấy nó? Tôi có thua nó gì đâu chứ? _ Gia Linh không khóc nhưng dòng nước từ khóe mắt cứ chảy xuống đã làm nhòe đi đôi mắt. – Mọi người luôn nói tới sự công bằng nhưng không bao giờ thực hiện điều đó cả, công bằng ở đâu ra chứ? Tôi hận các người! _ Gia Linh nói rồi bỏ chạy.

Khoan đã Gia Linh! _ cô ngăn lại.

Muốn xử tôi chứ gì? Xin mời, nhưng tôi không hề hối hận về việc mình làm.

Tôi vẫn muốn một bài test giữa hai mã số còn lại. _ cô nhìn Gia Linh kiên quyết.

… _ Gia Linh bất ngờ, nhíu mày nhìn cô không hiểu.

Thưa ban giám khảo, thưa các bạn! Gia Linh nói đúng, dù bạn ấy đã lấy tên Gia Tuệ đi thi nhưng chính con người Gia Linh đã đưa cái tên Gia Tuệ tới vòng này. Tôi nghĩ nên để bạn ấy thi tiếp! Hơn nữa Gia Linh thi tiếp cũng là việc giúp bảo vệ danh dự của gia đình D3 chúng tôi, chúng tôi có thắng cũng phải thắng trong sự công nhận của tất cả mọi người, nếu Gia Linh bị loại chỉ vì mang tên Gia Tuệ đi thi thì từ bây giờ chúng tôi sẽ là người chiến thắng nhưng đó là chiến thắng có được từ sự bỏ cuộc của người khác chứ không phải do chính thực lực của tôi và Bảo chiến đấu để dành được.

“Đốp đốp đốp”

Hay lắm!

Wooo…

Yêu Na Na! Umoah

Thi tiếp đi!

… _ lớp cô reo hò cổ vũ điều cô vừa nói.

Gia Tuệ, bạn thấy thế nào? _ vị trưởng ban giám khảo hỏi.

Em cũng nghĩ như bạn Na thưa thầy! Em xin mọi người hãy cho chị em một cơ hội!

Ban giám khảo hội ý và đưa ra kết quả sau ít phút.

Các bạn vẫn còn thời gian 15’ theo đề thi để chuẩn bị, cơ hội chỉ có một lần hãy sử dụng nó một cách thông minh và khôn khéo nhất! _ vị trưởng ban giám khảo đứng dậy nói.

Sau cánh gà…

Đừng tưởng vì cô mở vài câu xin xỏ mà tôi sẽ nương tay. _ Gia Linh nói rồi bỏ đi.

Cám ơn và xin lỗi Na! _ Gia Tuệ nói với cô rồi vội chạy theo chị mình với đôi chân cà nhắt đang bị bong gân. – Chị Linh! Chị Linh! Đợi em với!

Em làm tốt lắm! Chị tự hào về hai đứa! _ Trâm Anh vòng tay ôm hai đứa.

Bây giờ hai đứa chỉ cần làm những gì hai đứa thấy thích và để không cảm thấy hối tiếc khi sau này nghĩ lại ngày hôm nay! _ Gia Huy đặt tay lên vai hai đứa.

Nhưng bây giờ chỉ còn chưa đầy 15’ nữa là thi rồi mà bọn em thì có gì chung để biểu diễn cùng đâu chứ? Chả lẽ là em hát cậu ấy nhảy ah?

Hay là như thế nhỉ? _ Gia Huy nói.

Anh haiii! _ cậu gắt.

Anh đùa mà, bớt căng thẳng đi nào! Rồi sẽ có cách thôi!

Giờ mà anh còn đùa được nữa. _ Trâm Anh nghiêm mặt.

Dạaaa!Em không giám nữa ạ! _ Gia Huy vòng tay gập người trước Trâm Anh.

Cái anh này! _ Trâm Anh bó tay.

(Hai anh em nhà cậu giống nhau phết mọi người nhẩy? hehe)

Hai đứa bay nhá! Xong vụ này tao phải xử đẹp bọn bay mới được. _ Kiên xắn tay áo.

Mà bọn mày tìm được tiết mục nào chưa? _ Kì Lâm hỏi.

Haizzz _ cô lắc đầu.

Chậc chả lẽ chịu thua sao? _ Quỳnh thất vọng.

AAA anh có cách rồi! _ bóng đèn trong đầu Huy chợt lóe sáng.

Cách gì anh? _ đứa nào cũng chau chau.

Cả hai đứa đều biết đàn mà. _ Huy hỏi.

Hả? Mày còn đàn được nữa hả Bảo? _ Phát Xêkô tròn mắt.

Khinh thường anh quá đấy chú mày. _ cậu vênh mặt. – Nhưng vậy thì sao?

Thì song diễn chứ sao! Hai đứa cùng chọn một bài diễn đi! _ Huy đề nghị.

Hai người nhìn nhau rồi nhìn sang Huy.

Nhưng bài gì? Đàn gì? Đâu phải đàn nào cũng kết hợp được. _ cô nói.

Haizzz _ mọi người lại quay về trạng thái thất vọng.

Giá như bây giờ có anh Quốc ở đây nhỉ! _ cô mong.

Bộ có anh ta mới làm được hay sao? _ cậu quát lớn làm ai cũng giật mình.

Chào mọi người! _ Quốc ở đâu xuất hiện, giơ tay chào mọi người.

A anh Quốc! Anh tới thật đúng lúc. _ cô mừng rỡ.

*Hắn ăn gì mà linh vậy không biết? Chưa đốt nhang muỗi đã lên, hừ…* _ cậu bực mình.

Thì anh đến để giúp em mà! Hì, anh đã xem hai đứa thi từ đầu tới giờ rồi. Em cần anh giúp gì nào?

Chọn bài, kết hợp nhạc cụ và… _ cô líu lưới nói không nên lời.

Thôi anh hiểu rồi! Bảo, em biết đàn gì nào? _ Trâm Anh hỏi.

… _ cậu không thèm trả lời.

Bảo, anh Quốc đang hỏi kìa. _ cô quát.

*Her… anh Quốc anh Quốc, con chim quốc quốc kì đà bay la đà thì có, hứ* _ cậu nóng phừng phực.

Bảo! _ cô quát to.

Piano, guitar.

Còn em? Na Na.

Em… em không nhớ! _ cô rối lên khiến đầu trống rỗng.

Ặc… mày đừng nói… là… mày biết chơi nhiều quá nên giờ không nhớ nghen! _ Quỳnh.

Gật

Éc _ đứa nào cũng tròn mắt.

Em chơi giỏi nhất và hay nhất là gì? _ Huy hỏi.

Sáo ạ! _ cô đáp nhanh.

Hai em nghĩ sao nếu kết hợp piano với sáo? _ Quốc hỏi.

Em không chắc, nhưng bây giờ phải thử mới biết được, chỉ còn 10’ nữa thôi.

Không còn thời gian để tập bài mới, càng không đủ để hai đứa thuộc một bài, mà nếu đánh có bản nhạc trước mặt thế chắc chắn hai đứa sẽ rớt. _ Quốc.

Vậy tóm lại anh muốn sao? _ cậu gắt.

Cô mấm môi, trợn mắt nhìn cậu.

Hớk _ cậu ngoảnh sang hướng khác.

Nhạc không lời em chỉ biết mỗi bài nhạc của anh em mình thôi! _ cô thoáng buồn.

Trí nhớ của Bảo thế nào? _ Quốc hỏi.

… _ cậu không thèm trả lời.

Tốt! _ Huy trả lời thay.

Tôi nhờ hai bạn khiêng giúp tôi cây piano trong phòng tập nhạc của trường!

Lập tức Hoàng Lâm cùng một anh chàng to khỏe chạy đi ngay.

Na em thổi bài đó một hai lần cho Bảo nhớ rồi hai đứa tập cùng. Hy vọng sẽ ổn! _ Quốc nói.

Nhưng… cây sáo của em…

Cái này được không em? _ Quốc đưa một cây sáo ra trước mặt cô.

Anh vẫn mang theo nó ah? _ cô xúc động.

Dĩ nhiên rồi! _ Quốc cười hiền.

Thôi thôi bà tập giùm tôi cái! Chính xác là chỉ còn 8’40” nữa thôi đấy anh chị ạ! _ Kiên xắng.

Cô cầm cây sáo lên, đặt ngón tay vào từng lỗ sáo, đưa miệng lại gần và bắt đầu thổi.

“♪ ♫ ♫ ♪ ♪ ♪ ♫ ♫ ♪ ♫ ♪…”

*Bài nhạc này… * _ cậu nhận ra bản nhạc mình đã nghe nhiều lần trong đêm khuya vắng lặng. *Là nhỏ sao? Chủ nhân bài nhạc này là nhỏ sao?… *

Khi cô thổi được hơn nửa bài thì cậu ngăn.

Dừng lại!

Ai cũng tròn mắt ngạc nhiên.

Có phải… cậu hay thổi sáo vào mỗi đêm thứ bảy hàng tuần? _ cậu hỏi.

Tôi…

Đúng lúc ấy Hoàng Lâm và anh bạn kia đã khiêng piano tới.

Cậu ngổi xuống ghế, mở hộp đàn lên, đưa tay đặt lên nốtt nhạc và nhìn sang cô.

Hãy thổi lại từ đầu đi! _ cậu nói.

Cô không hiểu nhưng cũng làm theo lời cậu.

Khi cô dạo được vài nốt nhạc đầu thì tiếng piano của cậu theo sau vang lên, khúc nhạc không còn cô quạnh như trước nữa. Cứ thế hai người chìm vào một thế giới riêng của cả hai cho đến khi hết bài.

“Đốp đốp đốp” _ những tiếng vỗ tay dành cho hai người.

Sao cậu biết đánh bài này? _ cô ngạc nhiên.

Đó là việc của tôi.

Hai đứa làm tốt lắm! vậy là không còn lo gì nữa rồi, chuẩn bị tinh thần thoải mái lên sân thôi các em! _ Trâm Anh.

Đúng đấy! Nếu căng thẳng quá thì cứ nhìn xuống bọn tao, đừng nhìn đi đâu hết là được rồi. _ Kì Lâm nói.

Bọn mày tập thêm lần nữa đi, bọn tao ra khán đài trước đợi bọn mày trổ tài nghen! _ Phát Xêkô.

Bọn nó nói rồi kéo nhau ra hết khán đài.

Hai đứa tập tiếp cho quyện tiếng đàn vào nhau hơn đi, vẫn còn đôi chỗ hơi chênh nhịp đó! _ Quốc nhận xét.

Vâng ạ! _ cô vui vẻ.

Cậu nhìn cô với Quốc cười nói ghen muốn nổ mắt nhưng vẫn cứ thích nhìn, nhìn không hiểu vì sao mình lại nhìn.

Quốc nói rồi cùng Gia Huy và Trâm Anh ra ngoài để dành lại không gian cho cô và cậu.

Cô nhìn cậu khó hiểu

Sao nhìn tôi? Tôi biết tôi đẹp trai rồi, khỏi phải khen. _ cậu vênh mặt.

Ặc… cậu… có mà đẹp giai lai phốc thì có, hứ _ cô đanh lại.

Ý cậu là sao? Chửi tôi lai phốc là sao? Nhìn tôi thử có chỗ nào giống phốc không mà kêu tôi lai nó hả????

Ơ hờm… chỉ còn 3’ nữa thôi, tập trung vào chuyên môn đi ha! _ cô nhìn cậu chớp chớp.

Lần này coi như cậu gặp may đấy, đừng có lần sau nữa nếu không…

Không thì sao?

Thì… thì tôi… tôi nghỉ nghỉ chơi với cậu… _ cậu nhìn cô khoanh tay trước ngực, đang vênh mặt chờ cậu nói tiếp. – Một tuần luôn.

Ô hô… nghỉ luôn càng tốt, đỡ phiền. _ cô nói.

Cậu…

Vậy bây giờ có muốn test không thì bỉu? _ cô cầm cây sáo đặt trước mặt cậu.

… Cậu không thổi lấy gì tôi đệm đàn hở? Còn đứng đó nanh vuốt. _ cậu đành chịu thua.

Nhưng mà khi đàn thì phải quên hết mọi thứ chỉ có mỗi cảm xúc và người yêu là bản nhạc trong đầu của cậu thôi biết chưa? _ cô giảng.

Là sao? _ cậu ngơ ngác.

Trời… nhìn cái mặt đần thúi kìa, chậc… cậu hãy tưởng tượng những nốt nhạc cậu đang đánh là những gì cậu cần nói với người cậu yêu, ngọt ngào, êm dịu, hoàn mĩ và chân thành, quan trọng là cảm xúc của cậu dành cho người đó. Cứ coi như cậu đang đàn cho cô ấy nghe vậy.

Ờ… _ cậu gật gù. – Cậu rành quá nhỉ. _ cậu nói.

Kinh nghiệm của anh Quốc cho tôi đấy, hi.

Lại Quốc. _ cậu khó chịu.

Bắt đầu nhé!

Ưhm!

Hai người bắt đầu tập lại, cậu lắng nghe lời khuyên của cô và đang áp dụng nó vào bài. Cô bỏ lại hết những ưu phiền để “bay” theo cậu.

Thời gian để các thí sinh chuẩn bị đã hết, mời các thí sinh quay lại sân khấu. _ anh MC mời.

Vừa lúc ấy Gia Linh cùng bạn dự thi và cả Gia Tuệ bước tới.

Hãy cố hết sức và cẩn thận bị tôi đạp ra! _ Gia Linh ngạo mạn.

Cám ơn! Chúng tôi sẽ xem đó là lời động viên chân thành nhất từ đối thủ. _ cậu đá đểu.

Hứ _ Gia Linh bước lên sân khấu.

Tôi đang chờ bạn biểu diễn tài năng của các bạn, mong rằng các bạn sẽ chiến thắng! Tôi rất khâm phục các bạn, với tôi các bạn là người chiến thắng rồi. _ Gia Tuệ đưa tay ra.

Cám ơn Tuệ! _ cô bắt lấy tay Tuệ.

…+++++…

Đàn cho người tôi thương! _ cậu nói khi cậu và cô vừa bước tới trước cánh gà.

Cậu nói gì? _ cô hỏi lại.

Cậu không trả lời rồi nắm tay cô, kéo sát lại cạnh mình.

Cậu phải luôn đi bên tôi thế này đấy. _ không để cô kịp thắc mắc thêm cậu đã kéo cô lên sân khấu dưới ánh đèn và trước hàng trăm con người ở dưới khán đài đang nhìn lên.

Theo số thứ tự ban đầu, cặp thí sinh mang mã số 1 sẽ test trước, các bạn đã chuẩn bị gì để cùng nhau test? _ MC.

Tôi sẽ hát còn bạn Nam sẽ đệm đàn. _ Gia Linh trả lời.

“Rào rào rào” _ những tràng pháo tay để cổ vũ cho cặp thí sinh đầu tiên.

Những âm thanh khác dần lắng xuống nhường cho giọng hát của Gia Linh vang lên tròn vành.

Thực chất Gia Linh không xấu. _ cô nói nhỏ khi nghe Linh cất giọng hát.

Sao cậu chắc?

Cậu thấy dáng vẻ cô ấy lúc đang hát đó không? Cả giọng hát nữa.

Ưhm.

Cậu ấy đang cô đơn, thiếu sự quan tâm của mọi người nên mới trở nên như vậy. Giọng hát thật ấm áp, trong sâu thẳm trái tim cậu ấy là một người vô cùng ấm áp, sẽ có một người nào đó giúp trái tim Linh và cả tâm hồn Linh được ấm áp hơn thế. _ cô nhìn Linh say sưa hát và nói.

*Giống như cậu đã khiến trái tim tôi tan chảy đúng không Na?* _ cậu nhìn cô khẽ nghĩ thầm.

“Rào rào rào” _ tràng pháo tay nổi lên thay cho lời khen của mọi người và cũng là tín hiệu cô và cậu phải test.

Một tiết mục rất hay, và bây giờ là bài test của cặp thí sinh mang mã số 31.

“Rào rào… wooo…” _ bọn nó reo hò cổ vũ.

Cô nắm chặt tay cậu có vẻ hơi run.

Hồi hộp quá thì ôm tôi mà diễn, yên tâm đi. _ cậu nói.

Ôm cậu rồi tôi thổi sáo bằng gi? _ cô đánh nhẹ người cậu.

Hai người ngồi vào vị trí, cô lấy một hơi thật sâu và quyết định nhắm mắt lại để “nhìn” về anh trai. *Anh à, em sẽ thổi cho anh! Anh ở đâu cũng phải ghé tai ra mà nghe em đấy biết không?*

“♪ ♫ ♫ ♫ ♪ ♪ ♫ ♪… “

Những tiếng sáo bắt đầu vang lên…

Tiếp theo là tiếng piano, hai âm thanh ấy hòa vào nhau thành một giai điệu thật tuyệt.

Cô và cậu như hai nghệ sĩ thực thụ, cậu nghĩ về cô còn cô nghĩ về anh trai, cứ thế tình yêu của hai người được nhân lên.

Những gì cậu muốn nói với cô chính là bản nhạc này, là tất cả những gì chân thật nhất từ cậu.

Cô nghĩ về những kỉ niệm, về những ngày anh cô còn ở đây, đó là tất cả những gì cô muốn nói với anh trai.

Chợt…

Một giọt nước ấm nóng rơi xuống tay cô, cô mở mắt…

*Mình… mình đang… đây là…*

Đó là giọt nước mắt hiếm hoi của cô trong suốt mấy năm qua chờ đợi nó quay về.

*Cám ơn cậu! Gia Bảo!*

Những tiếng nhạc của hai người đã đi sâu vào lòng tất cả mọi người, ai cũng hiểu được ý nghĩa của bản nhạc không tên này.

“Rào rào rào rào…” _ tất cả mọi người kể cả ban giám khảo đều đứng dậy, dành tặng hai người những tiếng vỗ tay thay cho tất cả.

Cô chạy đến ôm lấy cậu nức nở

Cậu… cậu khóc ah? _ cậu ôm lấy đầu cô đang gục vào lồng ngực mình.

Ưm… _ cô gật đầu.

Cậu đã khóc được rồi _ cậu mừng cho cô. – Vậy hãy khóc cho hết đi.

Không! Tôi không khóc nữa, tôi không muốn nó lại tắc một lần nữa đâu. _ lập tức cô nín ngay.

Ngốc ạ! _ cậu mắng yêu, đưa tay lên lau nước mắt trên má cô.

Hai bạn đã làm rất tốt, chúng tôi như được trở về với những ký ức của một thời đã qua, cám ơn hai bạn! _ đó là lời nhận xét của một vị giám khảo.

Không cần test thêm, tôi bỏ phiếu cho hai bạn! _ một vị ban giám khảo đứng dậy tuyên bố và đưa tay về phía cô cậu.

Wooo… _ bọn lớp cô cũng đứng dậy, reo hò ủng hộ.

Tiếng vỗ tay cứ kéo dài vbà nhiều thêm cho đến khi tất cả khán giả đều đứng dậy hết, và cả ban giám khảo cũng vậy, họ đều công nhận hai người.

“Đốp đốp đốp” _ tiếng vỗ tay của Gia Linh.

Cô nhìn sang, thấy Gia Linh cũng đã đứng dậy.

Cậu rất xứng đáng! _ Gia Linh nói ngắn gọn rồi bỏ đi.

Những tràng pháo tay, những tiếng reo hò cổ động, những lời khen ngợi, cả những ánh đèn sân khấu dần lùi đi…

Bây giờ, chỉ có cậu cùng cô dạo bước trên con đường quen thuộc dưới ánh đèn đường mập mờ về đêm.

Cám ơn cậu! _ cô nói.

Vì cái gì?

Tôi không biết.

Her, cậu lây bệnh tôi rồi đấy! _ cậu cười khì.

Ai bảo con virut của cậu mạnh quá chi? _ cô vênh mặt.

Chỉ được cái… nói đúng! _ cậu bóp mũi cô.

AAAAA… _ cô la lên.

Gâu gâu gâu… _ tiếng chó sủa.

Chạy! _ cậu nói rồi kéo cô chạy thục mạng.

Khi chạy được một đoạn khá xa hai người mới dừng lại.

Hộc hộc… ai bảo cậu hét hả? _ cậu thở không ra hơi.

Thế ai bảo cậu bóp mũi tôi làm tôi đau?… ực _ cô cũng mệt không kém.

Ha… đi thôi! _ cậu nói.

Tôi đang mệt mà.

Cậu ra trước, ngồi xuống, vỗ lên vai mình.

Hi, vậy mới phải chứ! _ cô nhanh chóng leo lên lưng cậu để cậu cõng đi.

Dường như thói quen để cậu cõng trên lưng của cô ngày càng lớn thì phải, cứ hễ mỗi khi “thèm thuồng” cô lại giở giọng và y như rằng cậu liền đưa tấm lưng ra “tặng” cô.

*Lưng cậu vẫn ấm như thế, hi… cám ơn cậu! Giọt nước mắt khi nãy của tôi là nhờ cậu đó! Đồ ngốc!*

Đó là giọt nước mắt của yêu thương chứ không phải của nỗi buồn, người ta nhỏ lệ không phải vì quá đau mà đôi khi là vì quá yêu đấy thôi.

Chương 27: Một bắt đầu mới…

Một ngày mới lại lên, những giọt sương sớm còn đọng trên những chiếc lá non, những tia nắng ấm áp dần lan tỏa khắp bốn phương…

Hôm nay cô đi học sớm hơn nhiều so với mọi khi, vừa đi vừa ngân nga hát đôi ba câu vu vơ.

- Lắm lúc tôi phải đi, phải đi qua những con đường dài

Phải đi qua tháng ngày tăm tối, phải đi qua cái tội trần gian.

Lắm lúc tôi phải đi, phải đi thăm xóm thôn quê mình

Phải đi thăm nghĩa tình nghèo khó, phải đi qua đó đây là nhà…

Đi qua là phải đi qua, phải đi qua cõi đời nghiệt ngã

Đi qua là phải đi qua, phải đi qua nắng mưa bụi trần…

Lắm lúc…

*Nhỏ này! Tưởng đi sớm làm gì, ai dè nhởn nhơ vờn hoa bắt hát ở đây…* _ cậu nhìn cô tung ta tung tăng như con nít mà bật cười.

- Hey you! _ cậu chạy lại vỗ vai cô.

- AAAA… _ cô giật mình hét lên.

- Hahaha cậu làm gì có tội haha mà giật thót lên thế? _ cậu đắc trí.

- Cậu định hù chết tôi đấy ah?

- No no, cậu thế này ai nỡ lòng nào hù chết cậu, hêhê…

- Cậu…

- Mới sáng sớm đừng có cau có khó coi thế nhanh già lắm, lúc nào cũng phải cười như tôi này, hihi thấy hông? Như vậy mới trẻ lâu bạn ơi!

- Kệ tôi. _ cô chống nạnh.

- Thôi đi nào, lại cau có rồi. Hát tiếp cho hết cau có nhé!

- Cậu thì biết gì mà hát.

- Lắm lúc tôi phải tin, phải tin yêu đến khắp mọi người

Phải tin yêu tiếng cười nước mắt, phải… _ cậu nghêu ngao.

- Cậu cũng biết hát bài này ah? _ cô ngạc nhiên.

- Có ai cấm là tôi không được biết đâu. _ cậu vênh mặt. – Hì… hát chung nhé!

- Ok! _ cô đưa tay làm dấu ok.

- Lắm lúc tôi phải quên, phải quên cho nỗi buồn tan biến

Phải quên…

Cứ thế, hai người song ca đến tận trường mới thôi, hát đủ các bài mà cả hai cùng thuộc. Cũng nhờ vậy mà hai người mới có cơ hội biết mình có chung sở thích với nhau, thích hát những bài của W-POP, thích nghe nhạc không lời, thích đàn, thích nhạc, thích…

Trường học…

“Bùm bùm… wooo… ạp..bùm…” _ bọn nó bắn súng nước, tung hoa vào hai cô cậu và reo hò ầm lên.

- Bọn mày chơi gì kì vậy mấy con mọi kiaaaaa? Tao đang lạnh đấy. _ cô đỡ nước, hét lên.

Nhưng bọn nó nào tha cho, vẫn cứ thế tiếp tục bắn nước và tung hoa từ tứ phía.

- Chào mừng hoàng tử và công chúa về lâu đài cát! Wooo _ thằng Phát Xêkô.

- A bọn mày cho tao xin đi! _ cậu la lên.

Kiên đưa tay ra hiệu cho bọn nó thôi.

- Các hạ đã xin tha thì ta sẽ nương tay vậy, hahaha _ Kiên khoái trí.

- Bọn mày chơi kì vậy? người tao ướt nhẹp rồi đây. _ cậu xìa áo ra cho bọn nó xem.

- Hìhì… đây là hình phạt dành cho hai anh chị nhé! Ai bảo anh chị cứ lủi đi cơ, sống tình nghĩa với nhau lâu thế mờ anh chị lại giám dấu bẽn đi tài năng thế? Hai anh chị muốn đánh quả lẻ hở? _ Kì Lâm giơ nắm đấm, hất mặt về hai người.

- Thì… có ai hỏi đâu mà tao nói, chả lẽ lúc nào tao cũng bô bô cái mồm là: a ha… cốc cốc cheng cheng mọi người nghe đây, tôi là Trần Na Na, tôi biết đánh đàn, thổi sao rất hay, còn biết cả hát, biết cả vân vân tới mây mây luôn hở? _ cô chống nạnh.

- Ờ… thì… coi như lần này bọn tao tạm tha cho hai em chuột nhỏ, nếu còn tái phạm tao sẽ…

- Sẽ làm sao cơ? _ cậu chống nạnh.

- Ờm… _ Quỳnh gãi đầu.

- Nói! _ cô ra lệnh.

- Thì xử đẹp chứ sao! _ Kiên đỡ lời.

- Đúng! Xử đẹp luôn. _ Quỳnh nói theo.

- Rồi bây giờ bọn tôi ướt nhẹp vầy thì tính thế nào? _ cậu hỏi.

- Cố chịu đi em! Chiều về thay, dù sao ướt cũng có bao nhiêu đâu. Hèhè _ Hoàng Lâm nói.

- Lạnh chết đấy, bọn mày có biết không? _ cô mắng.

- Yênnnn tâm đi bé! Với cái nắng “Sì Goòng” này thì chỉ lát là khô thôi ý mờ, hơhơ… _ Kì Lâm vỗ vai cô, cười khoái trá.

- Hu… bây giờ mà về thì muộn học là cái chắc, tiết đầu của tía đó! _ cô nói với cậu.

- Đành chịu thôi chứ sao giờ, dù sao áo cũng mòng nên nhanh khô, ráng đến chiều vậy.

- Bọn mày… AAAAA _ cô hét lên.

- Có chuyện gì vậy? _ thầy Khánh bước vào.

- Dạaa… không có gì thưa tía! _ Kiên trả lời.

Cô với cậu khoanh tay trước ngực, nhìn Kiên cháy mắt.

- Bảo, Na sao hai đứa ướt nhẹp vậy?

Bọn nó nhìn hai người, chấp tay, nháy mắt,… ý van xin hai người đừng nói.

- Dạ… hề không có gì thưa tía! _ cô cười trừ.

- Không có gì mà sao lại bị ướt?

- Dạ là thế này ạ…

Bọn nó đứng tim chờ cậu nói tiếp, cậu nhìn bọn nó một lượt rồi nói:

- Dạ tại mấy lũ nhỏ ở gần trường chơi tạt nước, lúc bọn em đi qua liền tạt ướt bọn em hết thế này đây tía! May mà bọn nó chạy thoát không thì em đã… “rốp rốp” _ cậu bẻ khớp tay.

- Ực…ực… _ bọn nó nhìn cậu nuốt khan.

- Hêhê dạ đúng vậy thưa tía! _ cô nháy mắt nghịch ngợm với cậu.

- Vậy hai đứa có cần về thay đồ không?

- Chỉ lát là khô thôi tía, tại áo mỏng nên nhanh khô mà. _ Hoàng Lâm nhanh miệng.

- Hờ… dạ… _ cô, cậu gầm gừ nhìn Hoàng Lâm.

- Thôi được rồi, hai đứa về chỗ đi để chuẩn bị vào tiết.

Cô và cậu về vị trí, vừa đi vừa lườm bọn nó cháy mắt.

“Tùng tùng tùng…” _ giờ học kết thúc.

- Cậu lạnh ah? Sáng giờ tôi thấy cậu cứ tái nhợt đi không ah. _ cậu hỏi cô.

- Không! Tôi không… không… hắt… hắt xì hơiiiii.

- Vậy mà còn nói không sao, để tôi xem nào. _ cậu kéo cô lại, sờ trán cô kiểm tra.

- Tôi đã bảo là không sao mà. _ cô gỡ tay cậu xuống.

- Nóng hổi thế này mà còn nói là không sao ah? Đúng là ngốc mà.

- Hắt xì… hắt xì hơiiiii… hờ.

- Chắc tại do nhiễm lạnh hồi sáng đó. _ cậu nói.

- Kệ tôi! _ cô gạt đi.

- Trông cậu xuống sắc lắm đấy! _ cậu lo lắng.

- Không sao mà… _ cô loạng choạng được vài bước thì ngã.

May là có cậu đã đỡ cô nên không sao, cô mê man không mở nổi đôi mắt, cậu vội cõng cô về nhà nội.

- Bé Na bị sao vậy? _ nội lo lắng.

- Chắc bị sốt rồi nội ạ, nội cho con ly sữa nóng nha nội!

- Ờ ờ con đưa nó lên phòng giúp nội nghen. _ nội nói rồi chạy vội vào bếp.

- Thế này mà còn nói không sao nữa. _ cậu mắng cô rồi chạy vào phòng tắm lấy khăn lạnh đắp lên trán cô.

Mồ hôi cô như tắm nên cậu phải liên tục thấm mồ hôi giúp cô.

- Anh Tuấn! _ cô mê sảng kêu tên Tuấn, tay giữ chặt tay cậu không thả.

*Tuấn? Tuấn là ai? Her… là… là… người… người… đừng nói là… người y…yêuu cậu nha?*

- Na ơi! Cậu có sao không?

- Anh Tuấn! Anh về đi… hức…em nhớ anh lắm… hức… _ khóe mắt cô tuôn xuống hai hàng lệ, tay vẫn giữ chặt tay cậu.

- Hắn là ai mà giám làm cậu rơi nước mắt hả? Nói cho tôi để tôi bẻ cổ hắn coi. _ cậu tức giận.

- Đây! Sữa nóng có rồi đây. _ nội đặt ly sữa nóng hổi lên bàn.

- Anh tuấn! Hức…

- Haizzz _ nội thở dài, quay đi nơi khác.

Cậu nhìn nội đoán chắc chắn nội biết chuyện này nên hỏi:

- Tuấn… là ai vậy nội?

Nội không trả lời, vội quay đi giấu giọt lệ đang rơi.

- Thưa nội! _ cậu lễ phép.

- Bé Na sao rồi con?

- Dạ ngủ rồi ạ.

- Ờ con ngồi đi!

- Vâng!

- …

- … _ cả nội và cậu dều không biết nên mở lời thế nào.

- Tuấn… là ai vậy nội? _ cậu dè dặt hỏi.

- …

- Con nghe Na cứ gọi tên ấy mãi.

- …

- Na còn khóc nữa.

- … _ nội vẫn không trả lời.

- … _ nghĩ nội không muốn nói nên cậu không hỏi nữa.

- Tuấn là anh trai Na. _ nội nhìn lên trần nhà và nói.

- Na… có anh trai ạ?

- Ưhm!

- Vậy sao… con chưa gặp bao giờ ạ?

- Nó đã bỏ đi cách đây mấy năm rồi.

- … _ cậu im lặng lắng nghe nội kể.

- Con bé thương anh nó lắm, cả Tuấn cũng vậy, lúc nào nhà cửa cũng tràn ngập tiếng cười của hai đứa nó. Kể từ lúc Tuấn đi không một lí do, cho đến bây giờ vẫn bặt vô âm tín; bé Na trở nên cứng nhắc, vô cảm. Bé Na cười nhiều hơn nhưng đó là nụ cười của đau khổ, vì cảnh giới cao nhất của nỗi buồn là nụ cười mà. Nó ít kết bạn, ít đi chơi, không bao giờ để ý tới những việc một cô bé mới lớn rất lưu tâm đến. Nó thường nói ra những câu nói rất vô tình và lạnh nhạt nhưng thực chất đó là những lời nói lời yêu thương từ trong lòng nó. Nó không phải đứa biết cách bộc lộ cảm xúc, từ nhỏ tới giờ nó giỏi nhất là che dấu cảm xúc vì vậy đừng bao giờ để nó đánh lừa vì nụ cười tươi rói lúc nào cũng hiện diện trên môi nó.

- Con chào nội! _ Quốc từ đâu lù lù đứng trước mặt nội và cậu.

- Quốc mới tới hả con, ngồi đi!

- Dạ. _ Quốc ngồi đối diện cậu. – Chào em! _ Quốc lịch sự.

- Chào anh! _ cậu đáp lại nhưng với ánh mắt không mấy thân thiện.

- Đã muộn vậy em vẫn còn ở đây ah? _ Quốc hỏi.

- Thì cũng như anh thôi mà!

- Ủa vậy là hai đứa biết nhau rồi hen? _ nội hỏi.

Cả hai đều không trả lời.

- Bé Na đâu rồi nội? _ Quốc hỏi.

- Đang nằm trên phòng đó con.

- Na bị sao vậy nội?

- Ưm… nó bị sốt.

- Nhưng đã hạ rồi, anh khỏi lo! _ cậu nói cụt ngủn.

- Không lo sao được. _ Quốc đứng dậy lên phòng cô.

- Đã nói là không sao rồi mà, bây giờ Na đang ngủ để yên cho cô ấy ngủ đi. _ cậu kéo Quốc lại.

- Cậu là cái gì mà giám ngăn tôi lên đó hả? _ Quốc hất mạnh tay cậu ra.

- Vậy còn anh? Anh là cái gì? _ cậu vẫn cố kéo Quốc lại.

- Đã bảo là tránh ra mà…. “Huỵch” _ Quốc vung mạnh tay đấm cậu một cái.

Cú đấm ấy khiến cậu té nhào xuống nền.

- Anh… anh giám…

Tức giận cậu liền đứng dậy trả lại Quốc cú đấm ấy vào mặt đau điếng. Cả hai đều bị chảy máu miệng.

- Thôi đi, các anh làm gì ở nhà tôi vậy hả? Người lớn đang ở đây mà các anh coi như vô hình là sao? _ nội tức giận đập bàn.

Cả hai đều không giám làm gì thêm nữa.

- Con xin lỗi! Thưa nội con về. _ cậu nói rồi lấy cặp bỏ về.

- Khoan đã! _ nội gọi cậu lại. – Ai cho phép về mà được về! _ nội ngồi xuống ghế. – Cả hai anh ngồi xuống đi. _ nội lệnh.

Không muốn nhưng hai người đành phải ngồi xuống cạnh nhau.

- Nội biết là hai đứa có tình cảm với bé Na, cả hai đều rất thương con bé đúng không? Nó thật có phước khi có hai người đàn ông luôn bên cạnh nó. Nhưng cuộc đời của một người phụ nữ chỉ có duy nhất một người đàn ông được phép bên cạnh suốt đời thôi, hai đứa có hiểu nội nói không?

- Thưa nội… _ Quốc định nói nhưng bị nội cắt ngang.

- Thực ra… bé Na rất yếu đuối, cũng như những người con gái khác nó cũng cần một bờ vai vững chãi để nương tựa. Nó không bao giờ tỏ ra bản chất của mình trước mặt ai và nhất là người nó thương. Vì vậy người nội muốn gửi gắm bé Na là người luôn hiểu, cảm thông được cho nó và có khả năng chăm sóc nó thật tốt. Một người trị được cái tính ngang ngạnh của nó chứ không phải một người tiếp tay chỉ biết nghe lời nó. Và phải là một người đàn ông thật sự, một người hiểu chuyện và mạnh mẽ chứ không phải bốc đồng như việc hai đứa vừa gây ra đâu. Quốc, ngay cả con là một đàn anh trưởng thành cũng không giữ được bình tĩnh là sao? Cả Bảo nữa, không nên có thái độ với người lớn như thế chứ _ nội trách.

- Con xin lỗi nội!! _ cả hai cùng nói.

- Lần này coi như nội không nhìn thấy nhưng sẽ không có lần sau đâu.

- Dạ!

- Thôi hai đứa về đi!

- Nhưng…

- Không nhưng nhị gì nữa, ở đây có nội lo cho bé Na rồi, hai đứa về đi rồi có gì mai ghé sau. _ nội nói rồi bỏ lên phòng cô.

Quốc và cậu lững thững ra khỏi cổng.

- Gia Bảo! _ quay lưng bỏ về thì Quốc gọi lại.

- Có chuyện gì? _ cậu trả lời nhưng không quay lại nhìn Quốc.

- Tôi muốn nói chuyện với cậu! _ Quốc đề nghị.

- Có chuyện gì, nói đi. _ cậu quay lại.

- Tôi muốn có một cuộc nói chuyện giữa hai thằng đàn ông thật sự với nhau!

- …Ok! Theo tôi. _ cậu nhận lời.

Cậu dẫn Quốc đến một quán nước gần đó, chọn một chỗ yên tĩnh và kín đáo nhất để tiện nói chuyện.

- Bây giờ thì nói được chưa? _ cậu hỏi.

- Cậu thích Na? _ Quốc hỏi.

- Cái đó còn phải hỏi lại ah? _ cậu nhìn thẳng vào mắt Quốc.

- Chỉ là thích đúng không? _ Quốc hỏi lại.

- Không!

- Vậy thì là gì?

- Thương.

- Thương? Cậu biết gì về chữ ấy mà nói? _ Quốc bật cười.

- Là kết quả của hai chữ “thích” và “yêu”.

- Cậu khá lắm! Cậu có tự tin rằng sẽ thắng được tôi không?

- Sao lại không.

- Cậu rất tự tin về mình đấy, tôi rất “hân hạnh” được cạnh tranh với cậu.

- Anh quá khen, tôi cũng rất “vinh dự” khi được đối thủ là anh.

- Tôi có việc nên phải về trước, cám ơn cậu vì cuộc trò chuyện này! _ Quốc nói rồi đứng dậy.

- Khoan đã _ cậu cũng đứng dậy. – Sau này dù người được bên cạnh cô ấy suốt đời là ai thì cũng sẽ có được sự chúc phúc của người còn lại chứ?

- Dĩ nhiên. _ Quốc nói rồi bỏ đi.

*Tôi phải làm sao bây giờ hả Na? Trong cậu liệu có cảm giác gì với tôi mà tôi đang kiếm tìm nơi cậu không…?*

Sáng hôm sau…

- Nội ơi nội! _ cậu gọi cửa, tay cầm hộp cháo còn nóng hổi.

- Ờ… Bảo hả, vào nhà đi con! _ nội mở cổng.

- Na sao rồi nội?

- Sáng nay tự nhiên lại sốt cao lại nhưng may là có Quốc đến kịp nên tạm ổn rồi.

- Quốc ạ?

- Ưhm! Nó đến từ sáng sớm lận, chắc tại lo cho con bé quá.

Cậu không nghe nội nói tiếp mà chạy thẳng lên phòng cô.

- Em ăn ngon không?

- Dạ…

Cảnh tượng cậu không muốn nhìn đang đập vào mắt cậu, Quốc thổi từng thìa cháo đút cho cô thật ngọt ngào. Người đút cháo ngồi đó phải là cậu mới đúng…

- Bảo… khụkhụ… cậu tới rồi ah? _ cô mệt nhọc. – Mà cậu cầm cái gì vậy? _ cô hỏi khi thấy cậu cầm một cái hộp trên tay.

- Không có gì. _ cậu nói rồi vội cất hộp cháo vào cặp. – Cậu đỡ chưa?

- Cám ơn, tôi vẫn chưa chết đâu khụkhụ…

- Hờ… chưa chết khụkhụ hả? _ cậu nhại lại cô.

- Khụkhụ…

- Để tôi xem nào. _ cậu sờ trán cô. – Trời ơi! Sao mà nóng vậy? Mãi từ tối qua mà cậu vẫn chưa hạ đấy. _ cậu nhặng lên.

- Đã bảo là không sao mà khụkhụ.

- Không được, phải tới bệnh viện xem sao chứ tình hình này kéo dài là không ổn chút nào. _ cậu kéo chăn cô ra, định bế cô lên.

- Tránh ra nào! _ cô đẩy tay cậu ra.

- Cậu muốn chết ở đây hả? _ cậu vẫn bế cô lên.

- Kệ tôi. _ cô gắng sức đẩy cậu ra.

- Na đã không muốn thì cậu đừng ép nữa. _ Quốc nói.

Cậu nhìn Quốc một giây rồi không thèm để ý vẫn bế cô lên.

- Thả tôi ra khụkhụkhụ nào… ực…. thả ra coi… _ cô vùng vẫy.

- Để tôi đưa cậu đến bệnh viện kiểm tra xong thì sẽ thả cậu ra.

- Tôi đã bảo là thả ra mà.

- Ngoan đi!

“Chát” _ cô đã tát cậu.

- Cậu là gì của tôi nào? Là gì mà giám động đến tôi hả???

- …

Khi thấy năm ngón tay hằn đỏ in trên má cậu cô mới giật mình về hành động quá khích của mình vừa rồi.

- Tôi… _ cô định sờ má cậu.

Cậu nhìn cô vài dây rồi bỏ xuống nhà thật nhanh mà không hề nói một câu nào.

- Bảo! _ cô gọi theo nhưng cậu vẫn quyết tâm bỏ đi.

- Về sớm vậy Bảo? _ nội gọi nhưng cậu không trả lời.

Cậu chỉ biết đi và đi, không biết mình muốn đi đâu chỉ cứ thế đi thôi…

*Sự quan tâm của tôi có lẽ đã gây sự phiền hà đối với cậu, tôi xin lỗi! Nhưng nhìn cậu như vậy sao tôi chịu nổi chứ? Thà người bệnh là tôi có phải tốt không.* _ cậu nhặt từng viên đá dưới chân và ném đi thật xa xuống lòng hồ.

Tan trường…

- Ê bọn mày, sao hôm nay hai đứa tui nó đều nghỉ hết trơn rồi? _ Kì Lâm.

- Hay là bọn nó giận tụi mình hôm qua chơi ác quá? _ Kiên.

- Tao biết hai đứa nó không hẹp hòi vậy đâu. _ Phát Xêkô.

- Vậy chứ tại sao?

- Tao chịu.

- Mà bình thường bọn nó có nghỉ học đâu nhỉ? Lại còn nghỉ không phép nữa. Chắc chắn là có nội tình đây. _ Hoàng Lâm.

- Tao cũng nghĩ vậy, nếu không sao lại có sự trùng hợp vậy chứ? Nghỉ cùng, không lí do, không tin tức.

- Thay vì đứng đây đoán già đoán non thì chi bằng đến nhà Na nhà mình ngóng xem có gì không có phải hay hơn không? _ Vy.

- Ơ Vy của tôi hôm nay thông minh nhẩy! _ Phát Xêkô.

- Xí xí ai là Vy của ông hả? Tôi là hoa có chủ rồi đấy nhá, mơ mới tới lượt ông hen.

- Nhưng mà chủ của bà có biết bà thuộc quyền sử dụng của hắn chưa? Hehe _ Hoàng Lâm chọc.

- Kệ tôi, hứ. _ Vy nguýt Hoàng Lâm cháy mắt.

- Thôi đi đi nào, kẻo trễ đấy! _ Kiên dẫn đầu.

+++

Nhà nội…

- Vào nhà đi mấy đứa. _ nội mở cổng.

- Dạ bé Na… sao hôm nay nó không đi học vậy nội?

- Nó bị sốt từ tối qua đến giờ đó.

- Thật hả nội?

- Ưhm!

- Vậy Na sao rồi nội?

- Nó mới đỡ từ đầu giờ chiều đến giờ, bây giờ thì đang ngủ. Mấy đứa ngồi đi!

- Dạ nội cứ để bọn con tự nhiên ạ.

- Mà… giờ chắc có khi nó tỉnh rồi đó, mấy đứa có muốn nói chuyện với nó thì lên phòng nó đi.

- Dạ vâng ạ!

Tất cả liền “di cư” kéo lên phòng cô.

“Cạch”

- Mày có sao không Na? _ thấy cô đang ngồi trên giường bọn nó liền đẩy cửa vào.

- Bọn mày đến làm gì vậy?

- Thì đến xem mày còn sống không… _ Kì Lâm nói lỡ lời liền rụt lại.

- Bà này! _ Quỳnh đánh nhẹ Kì Lâm.

- Mà bà vầy rồi ông Bảo có sao không? _ Hoàng Lâm hỏi.

- Tôi không biết.

- Ơ thế tôi tưởng hai ông bà rủ nhau nghỉ học để tính kế hoạch gì chứ? _ Phát.

- Cậu ta cũng nghỉ học ak? _ cô hỏi.

- Ưhm, mày không biết ah? _ Kì Lâm.

Lắc đầu *Chắc Bảo giận mình chuyện hồi sáng thật rồi, cũng tại mày hết đó Na ai bảo mày hành động quá lố như thế chứ. Cũng chỉ vì lo cho mày thôi mà…*

- Na!

- Hở?

- Làm gì mà thừ người ra vậy?

- Không có gì! _ cô lắc đầu.

- Mày chịu khó ăn cho khỏe để còn đi học nữa đó.

- Ưhm, cám ơn các ông các bà nhiều nghen!

- Hổng có chi là không có gì, hihi.

- Tụi này chép bài cho bà lần này là lần hai đó nghen, lần sau nhớ chép lại cho tui đó! _ Vy.

- Thôi tụi này về nghen! Có gì mai bọn tui qua nữa, nghỉ đi ha!

- Ưhm! Bye. _ cô vẫy tay.

- Bye. _ bọn nó chào lại.

*Không biết bây giờ cậu ta đang ở đâu nhỉ?* _ cô cầm điện thoại lăn đi lăn lại trên tay.

——

Biệt thự Hoàng Gia…

- Sao hôm nay về nhà sớm vậy? _ Gia Huy hỏi cậu.

- Thì nhớ nội nên về thăm thôi.

- Thăm rồi mà mặt vẫn không hồng hào hơn là mấy nhỉ, anh nghe zú nói em về từ trưa lận hôm nay cúp học phải không?

- Kệ em!

- Na có biết không?

- Đừng có nhắc tới nhỏ ấy trước mặt em nữa! _ cậu gắt gỏng.

- Ok! Vậy em quay lưng đi!

- Làm gì?

- Để anh nhắc tên Na Na sau lưng em chứ sao.

- Anh làm ơn được không? _ cậu nói rồi bỏ ra ngoài hóng mát.

- Haizzz lại có chuyện gì giữa chàng và nàng rồi đây! _ Huy ngán ngẩm.

=…=

- Bảo đâu rồi zú? _ đến giờ cơm tối mà vẫn chưa thấy cậu vào bàn, Huy hỏi.

- Cậu đang ở ngoài vườn đó, zú gọi mãi mà không chịu vào dùng bữa. Không biết có chuyện gì nữa, zú gặng hỏi mà toàn gắt lên thôi.

- Kệ nó đi zú, con trai mới lớn ấy mà. Ủa, mà nội con đâu zú?

- Bà ấy đi dự buổi dạ tiệc tối nay của các doanh nghiệp rồi cậu!

- Dạ! Con mời zú ăn cơm.

……

- Lại có chuyện gì phải không? _ Huy đặt tay lên vai cậu rồi cũng ngồi ngồi xuống thảm cỏ.

- Có gì là có gì chứ? _ cậu ngắt cỏ vứt đi.

- Coi chừng cỏ nhà mình bị em vặt trọc lóc đó.

- …

- Cãi lộn với Na Na phải không?

- … _ cậu nhìn Huy vài giây rồi tiếp tục ngắt cỏ vứt đi.

- Đoán trúng rồi chứ gì? Nói ra xem anh có giúp được gì không nào?

- Có gì đâu mà nói, em có là gì của người ta đâu chứ.

- Còn em, em muốn là gì của người ta?

- Em… anh biết còn hỏi.

- Nhưng Na Na không biết.

- Chả lẽ phải nói ra thì mới biết sao?

- Đúng vậy, người đàn ông sinh ra để được làm điều đó mà em. Người phụ nữ dù biết rõ tình cảm của người đàn ông đó dành cho mình như thế nào nhưng họ vẫn phải đợi, đợi đến khi chính miệng người đàn ông của mình nói tiếng yêu họ. Họ muốn một cái gì đó chắc chắn chứ không phải mập mờ nên cách duy nhất là phải thổ lộ với nàng thôi em trai ạ.

- Nhưng…

- Nếu còn chần chừ, ngại ngùng thì sẽ hối hận đó. Dù không biết kết quả ra sao nhưng cứ nói đi để cô ấy hiểu cho mình. Đừng để như anh, hối hận nhưng thời gian không thể ngược dòng em ạ.

- Vậy em phải làm sao?

- Hãy làm những gì con tim em mách bảo.

- … _ cậu nhíu mày nhìn về xa xăm. – Em đã biết con tim em muốn gì rồi, cám ơn anh!

- Cái thằng này, lịch sự quá nhẩy. _ anh dí nhẹ đầu cậu.

- Còn anh?

- Anh thì sao?

- Con tim anh đang muốn nhảy ra khỏi lồng ngực anh để dắt anh đi rồi kìa.

- Chú cứ lo việc của chú đi là ok rồi, bây giờ thì vào ăn cơm được chưa?

- Ok hai! _ cậu nói rồi đứng dậy trước.

- Bảo đã lớn thật rồi mẹ ạ! _ nhìn dáng cậu đi từ phía sau Huy khẽ nói.

emiri suzuhara - Jun Aizawa - Ameri Ichinose

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ