Old school Easter eggs.
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Đồ khốn! Sao để tôi nhớ cậu ? - trang 33

Chương 62:

Nhà nội…

“Xịch” _ một chiếc xế hộp đỗ xịch trước cổng nhà nội.

Bước xuống xe, Gia Huy đến trước cửa, nhìn vào trong nhà…

Anh không biết mình tự ý làm thế có nên không nữa, anh sợ mình phạm lỗi không đáng có.

Đút tay vào túi lấy ra chiếc điện thoại và bấm gọi đi.

……

“Yêu một ai là khi từ trong nghĩ suy là bao đợi mong

Đời em đã vui hơn xưa vì ta đã gần bên nhau

Love me, love me (à ha) kiss me, kiss me (moahh)…”

Điện thoại của cô đổ chuông…

- “Alo”

- …

- “Alo, anh Huy ạ?”

Định cúp máy nhưng giọng cô lại vang lên lần hai.

- Uhm, anh đây.

- “Anh gọi em có việc gì không ạ?”

- Không, à có.

- “Việc gì vậy anh?”

- Giờ em không bận gì chứ?

- “Dạ hiện tại thì là vậy.”

- Đi đây với anh một lát.

- “Đi đâu ạ?”

- Anh đang đứng trước cửa nhà em, chuẩn bị rồi ra nhanh nha! Anh đợi.

“Tút tút tút”

Vừa nói xong Gia Huy đã vội cúp máy không để cô kịp nói lời nào. Cô có cảm giác hơi kì lạ trước biểu hiện của Gia Huy vừa xong. *Có chuyện gì chăng?*

……ooO

10 phút sau…

“Két kẹt” _ cô mở cửa.

- Anh chờ em có lâu không ạ?

Đúng là không thể thay đổi con người này. Đã qua bao lần “sửa chữa, tân trang” mà rồi cũng vẫn hoàn lại như xưa. Chiếc quần jean bụi bặm, chiếc áo thun với chiếc áo khoác jean ngoài cũng bụi bặm nốt.

Nhìn cô, Gia Huy hơi lơ đễnh chút.

- Có vấn đề hả anh? _ cô nhìn mình rồi nhìn Gia Huy hỏi e dè.

- Hì… _ Gia Huy bật cười. – Hai đứa đúng là trời sinh một cặp.

- …Dạ?

- À không. _ Gia Huy lắc đầu. – Em lên xe đi.

Gia Huy mở cửa xe trước cho cô vào. Tư lự nhìn Gia Huy thắc mắc nhưng rồi cũng chả hỏi nhiều và lên xe anh.

……ooO

- Hứa với anh, lát nữa phải giữ bình tĩnh nhé!

- Dạ? _ cô không hiểu.

___o0o___

Khách sạn X

Lúc nào cậu xuất hiện cũng có bóng Yuu kè kè bên cạnh, trông cô bé kiêu sa không kém gì những tiểu thư xinh đẹp kia, thậm chí là hơn cả họ.

- Đây là… _ những câu hỏi ngập ngừng của tất cả những ai trông thấy cậu và Yuu. Họ thắc mắc về cô bé này là gì của cậu mà lại xuất hiện vẻ thân mật đến thế?

- Chắc đây là mỹ nữ của cậu phải không?

- Còn phải nghi ngờ nữa sao? Cậu định chừng nào sẽ cho chúng tôi được cầm thiệp hồng đây?

- Gì thì gì cũng phải để cậu ấy thỏa sức kiếp độc thân đã mới có thể từ dã nó chứ.

- Chắc hôm nay là ngày đánh dấu cho sự từ dã kiếp độc thân đó cũng nên.

- Các vị cứ nói thế, phải để cho chính chủ lên tiếng nữa chứ nhỉ, hàhà.

Cậu nhìn Qua Yuu đang cạnh mình. Cô bé vén tóc bên tai làm điệu, mỉm cười thẹn thùng.

- … Cảm ơn các vị đã bỏ thời gian đến đây! Những câu hỏi này lát nữa nhất định sẽ được trả lời thỏa đáng thôi. _ cậu nở nụ cười quyến rũ.

Tất cả đều tạm hài lòng với câu trả lời của cậu, họ đành đợi thêm chút nữa để có được câu trả lời chính xác.

Khách khứa hầu như đã đến đông đủ, bữa tiệc cũng có thể bắt đầu.

- Thưa tất cả các quí vị! Rất cảm ơn mọi người đã đến dự bữa tiệc tối nay với chúng tôi! _ anh trợ lý của Gia Huy lên tiếng mở màn bữa tiệc.

“ Rào rào rào” _ tiếng vỗ tay hưởng ứng của tất cả.

- Sau đây xin mời nhân vật chính của chúng ta-anh Gia Bảo lên có đôi lời cho buổi tiệc này.

“Rào rào rào”

Đám đông dạt sang hai bên để lấy đường cho cậu lên sân khấu. Cả cậu và Yuu cùng bước khỏi đám đông lên sân khấu…

“Kítssssss…” _ tiếng micro kít lên do bị nhiễu vô tình làm tăng thêm sự tập trung chú ý của tất cả mọi người lên sân khấu, nơi cậu và Yuu đang đứng.

Đúng lúc ấy Gia Huy cũng vừa đưa cô tới. Anh đưa cô đến đứng một chỗ thoáng tầm nhìn nhưng tương đối kín đáo. Tiếng kít của micro đã giúp cô nhanh chóng tìm ra cậu

- Chào tất cả mọi người! _ cậu cúi đầu. – Rất vui vì hôm nay lại được gặp mọi người tại đây một lần nữa.

“Rào rào rào”

- Chắc hẳn rằng mọi người đang thắc mắc về một người đã cạnh tôi suốt nãy giờ đúng không?

Cậu ngừng lại một chút để ở dưới có cơ hội xôn xao, bàn tán…

- Yuu đẹp anh nhỉ!? _ cô mỉm chi nhìn cậu với Yuu trên sân khấu và nói với Gia Huy nhưng không nhìn anh.

- …Uhm. _ Gia Huy cũng đáp lại cô bằng một cái “uhm” nhẹ có chút tiếc xót gì đó.

……

Cậu kéo tay Yuu để cô bé tiến lên phía trước cho mọi người được nhìn rõ cô bé hơn.

- Giới thiệu với tất cả mọi người, đây là Yuu-em gái tôi.

- Sao?…

- Em gái à?

- Hóa ra là em gái.

- @#$^%#$… _ những cái ồ lên, ngạc nhiên của tất cả mọi người.

Yuu cười thật tươi, cúi chào tất cả mọi người theo phép lịch sự mà cô bé đã được dạy bảo.

Gia Huy ở góc nọ cũng có chút ngạc nhiên, nhưng anh lại cười nhiều hơn. Riêng cô vẫn vậy, không có chút phản ứng.

- Thằng nhóc này đã lớn rồi đấy. _ Gia Huy khoanh tay trước ngực…

- Sau này anh em chúng tôi phải nhờ đến các vị rất nhiều. Từ ngày mai, Yuu sẽ bắt đầu công tác tại công ty, hy vọng mọi người sẽ giúp đỡ cô bé.

Tin này mới thật sự làm Gia Huy sock, cậu nghĩ thế nào mà để Yuu vào làm? Hơn nữa việc này còn chưa được thông qua anh.

- Nhân cơ hội có sự có mặt của tất cả mọi người là các vị khách quý. Tôi xin nhờ mọi người làm chứng cho tôi một việc.

Tất cả chưa hết xôn xao thì cậu phát ngôn đã làm họ yên lặng hẳn, hay đúng hơn là họ đang tò mò xem có chuyện gì tiếp theo sẽ xảy ra.

- Tớ biết cậu đang ở đây, hãy nghe những gì con tim tớ gửi đến cậu nhé!

Cậu quay sang anh trợ lý, gật nhẹ đầu làm hiệu. Lập tức tất cả những bóng đèn đều vụt tắt, cả khán phòng đều nhốn nháo, không ai dám nhúc nhích hay di chuyển dù chỉ một chút. Chỉ lát sau, một ánh sáng trắng duy nhất trên sân khấu để nhấn mạnh nhân vật chính. Cậu trong bộ vét đen ngồi trên một chiếc ghế đơn cạnh cây đàn piano huyền quyền quý, tay để trên những phím piano trong tư thế sẵn sàng , ánh mắt say đắm nhìn về một nơi nào đó. Lúc thứ ánh sáng kia bùng lên cũng là lúc cậu đưa những ngón tay nhẹ lướt trên những phím đàn, tạo ra thứ âm thanh thật dịu tai.

“♫ ♪ ♪ ♫ ♪ ♪ ♪ …

Ngày không em không lung linh nắng trên con đường.
Dòng người lướt qua riêng anh ngẩn ngơ miên man.
Và em hỡi có biết tim anh vấn vương bóng hình đợi mong.
Nhưng anh nín lặng không dám chạy đến bên em.
Vì ngại em hững hờ hay vì sợ làm em xốn xang…

 

Từng câu… từng chữ… từng nốt nhạc nhẹ lướt bên tai ai, tất cả như chìm vào một thế giới khác lạ…
…Em nơi chốn nào anh miên man nỗi nhớ không nguôi.
Lòng anh khát khao sẻ chia buồn vui cùng em.
…Cảm xúc dồn nén trong cậu đã chuẩn bị sẵn sàng nở hoa… Cậu nhắm mắt, lấy hơi thật vững chắc cho đoạn điệp khúc, cho nỗi lòng mình được giải tỏa…
Vì nếu em cần một bờ vai êm.
Nếu em cần những phút bình yên.
Anh sẽ đến ngồi kề bên em.
Khi em khóc giọt nước mắt chứa chan.
Dẫu phong ba anh sẽ đến với em.
Cho dù không làm em cười.
Anh sẽ đến để được khóc cùng em.
Vì khi em cười nụ cười long lanh.
Con tim anh hạnh phúc rạng ngời.
Anh sẽ đến như bao lần.
Để mình cùng tựa vào vai nhau… (Bản tình ca đầu tiên-Duy Khoa)

 

Cậu dồn hết tình cảm của mình vào bài hát cho đến tận nốt cuối cùng…

“Rào rào rào rào…”

Tất cả đều gật gù, phần ngưỡng mộ phần ghanh tỵ…

- Cậu hiểu những gì tớ muốn nói mà đúng không?

- …

- Nếu cậu đồng ý… hãy lên đây cùng tớ!… Được không?

- …

Tất cả lại xôn xao, họ nhìn quanh, tò mò và đợi chờ cô gái ấy, hay đúng hơn là họ đang chờ xem cô gái kia là tiểu thư của nhà nào.

- Lên đi! _ một người trong số đám đông nói lớn.

- Lên đi! Lên đi! Lên đi!… _ tất cả cùng đồng thanh hô và cùng tiếng vỗ tay theo nhịp để hưởng ứng.

- Em quyết định đi! _ Gia Huy mỉm cười nhìn cô.

- … Em lên đó được chứ?

- _ Gia Huy bật cười. – Ngốc quá, em cứ đi khi con tim em dẫn lối!

- …

Cô nhìn lên sân khấu-nơi có ánh mắt cậu đang chân thành đợi chờ…

Chương 63:

Tất cả mọi người vẫn đang reo hò, cỗ vũ và mong đợi cô gái ấy xuất hiện…

Bỗng… tất cả đều rơi vào im lặng…

Một cô gái nhỏ xuất hiện dưới chân sân khấu, ánh mắt cậu nhìn cô gái ấy đã nói rõ nhất người đó là ai.

Tất cả im lặng là vì họ muốn theo dõi tiếp câu chuyện tình yêu kia, hay đang ngạc nhiên đến độ không nói được gì vì hình tượng cô gái nhỏ ấy không như họ tưởng?

Cô nắm chặt dây cặp mình đang đeo, hít thở một hơi thật sâu, bước lên sân khấu. Đôi dày nhẹ tênh thường ngày cô vẫn yêu quý sao bây giờ bỗng trở nên nặng trịch thế này? Nó như đang níu chân cô lại…

Cậu thì vui khỏi phải nói, thấy cô xuất hiện là trái tim cậu như nhảy vũ điệu chachacha rồi. Cậu phải cố kìm nén hết sức, nếu không chắc đã chạy lại, bế cô và quay vài vòng “trên không” mất rồi.

Cô đã đến đứng trước mặt cậu…

- Cảm ơn cậu! _ cậu khẽ nói.

- Vì điều gì?

- Tất cả.

- …

- Và cảm ơn cậu… vì đã lên đây!

- …

Hai người nhìn nhau hồi lâu như để cảm nhận cái “chất” đang có trong mắt nhau vậy.

Trong khi ấy, từ một góc nhỏ, một đôi vai đang run lên bần bật, môi mím chặt, có lẽ đang giận lên đến run rẩy…

 

Anh trợ lý từ phía cánh gà đi ra, đưa cho cậu thứ gì đó như vô hình mà không ai đứng dưới có thể thấy được. Thì ra là một sợi chỉ màu đỏ, nhưng chỉ là một đầu thôi, còn đầu kia của sợi chỉ ở đâu thì không rõ. Cô không hiểu cậu định làm gì, những con người đang ngơ ngác kia lại càng không hiểu gì.

- Cậu có biết cậu hư lắm không? _ cậu làm mặt giận.

- … _ cô ngơ ngác, hơi chau mày.

- Toàn bỏ tớ đi một mình thôi, định đánh quả lẻ hở? Từ giờ để xem cậu có còn bỏ rơi tớ được nữa không. Tớ sẽ cột chặt cậu thế này nè. _ cậu vừa nói vừa buộc sợi chỉ vào một ngón tay của cô. Vừa dứt câu nói cũng là lúc cậu buộc xong, cậu giơ tay cô vừa được cậu buộc sợi chỉ lên cho cô xem như để nhắc nhở.

- …

- Cậu nhắm mắt lại được không? _ cậu hỏi cô.

- Hở? _ cô giật mình nhẹ.

Không biết cậu định làm gì đây…

- Ưhm. _ cô đành làm theo lời cậu.

Cậu mỉm cười, nụ cười không biết biểu tượng cho điều gì nữa…

Ánh đèn trên sân khấu bỗng tắt, một lần nữa tất cả lại chìm vào bóng tối. Nhưng nhanh chóng, ở một góc bên kia (đối diện) sân khấu xuất hiện một luồng ánh sáng. Bấy giờ thì tất cả mới nhận ra ý định của cậu là gì? Ánh sáng đó bắt đầu di chuyển về phía sân khấu… Tất cả đều hướng theo đó… và… nó dừng lại khi vật ấy đã chạm vào tay cô. Đúng lúc vật ấy chạm tay cô thì đèn điện khoảng sân khấu đều được bật lên sáng trưng.

Cô giật thảy mình, vội mở mắt ra nhìn… ôi… người cô nóng ran, cổ họng cứng lại, đôi mắt hoe hoe đỏ, toàn thân bất động…

Đầu kia của sợi chỉ ấy là để dành cho chiếc nhẫn này đến với cô đây…

Cô phải cố gắng lắm mới có thể nhúc nhích cổ mình quay sang nhìn cậu.

Cậu nở nụ cười dịu dàng tỏa nắng nhìn cô âu yếm…

- Cậu nhận nó nhé!? _ cậu hỏi.

Cô nhìn cậu… rồi nhìn chiếc nhẫn đang trong ngón tay mình. Cô sờ lên mặt nhẫn có một viên đá nhỏ, với những họa tiết nhỏ giản dị nhưng được trạm trổ hết sức tinh tế.

Mọi người và nhất là cậu đang rất hồi hộp đợi câu trả lời của cô, nhưng cô chỉ im lặng nhìn chiếc nhẫn và không nói gì… một hồi lâu.

- Cậu nhận nó nhé! _ cậu hỏi lại.

Cô tháo chiếc nhẫn ra, cầm trên tay lật qua lật lại xem thử. Cô liếc mắt qua cậu…

Ánh mắt ấy lập tức làm cậu lạnh ót. Mới chỉ vài giây thôi sao ánh mắt ấy có thể thay đổi một cách nhanh chóng đến vậy? Cô nhìn cậu như nhìn một người xa lạ, nét mặt không còn biểu cảm-lạnh tanh.

Cô thở mạnh một cái, cầm chiếc nhẫn nhìn đi nhìn lại rồi đi vòng qua cậu một lượt.

- Cậu nói tôi nhận cái này sao? _ cô nói.

- …

- _ cô nheo mắt nhìn chiếc nhẫn, bặm môi lại. – Chậc, nhỏ quá không?

- Không sao, vẫn còn cỡ lớn hơn mà, tớ sẽ đổi lại chiếc vừa với cậu hơn.

- Nhưng tôi thì không thích.

- … Không sao, tớ sẽ để cậu chọn chiếc cậu thích.

- Chậc chậc. _ cô lắc đầu nhìn cậu. – Tôi tưởng cậu thông minh lắm, không ngờ lại ngốc đến thế là cùng.

Tất cả đều ngớ người, ngạc nhiên đến như sững sờ.

- Ý cậu là sao? _ cậu trầm giọng xuống.

- Tôi nói thế mà cậu còn không hiểu à? Thôi được, để tôi giải thích cậu nghe lại, tôi chỉ nói lần cuối; hãy nghe rõ và nhớ kĩ nhé! Tôi không thích cái này, nó không hợp với tôi. Tôi thấy hết thú vị với trò chơi này rồi, cậu ngây thơ hay giả vờ ngây thơ để không hiểu thì tôi không cần biết. Đến đây là game over được rồi đó, tôi hết hứng thú với cậu rồi, giờ thì hiểu chưa? _ cô đưa ánh mắt châm biếm lại gần cậu và nói với giọng mỉa mai đầy kiêu ngạo.

- Tớ không hiểu, rõ ràng cậu đối với tớ…

- Tôi đối với cậu là thế đó. Đừng hiểu lầm! Chỉ là trò chơi thôi.

- Cậu đang đùa tớ phải không? Cậu đùa quá đáng rồi đó. Tớ không vui đâu nhé.

- Cậu có vui hay không cũng đâu ảnh hưởng gì đến tôi.

- Cậu…

- …

- Tôi không nói lại lần nữa, game over.

- “Trò chơi”… _ cậu nhắc lại.

Cô nhún vai

- Tớ không tin!

- Tùy cậu thôi. Có điều, hãy cầm cái này về đi. _ cô cầm chiếc nhẫn trên tay đưa ra trước mặt cậu, chờ cậu nhận lại.

- …

- Tôi mỏi tay rồi, nhanh đi. _ cô giục.

- Cậu không thích?

- Uhm!

- Vì không hợp?

- Uhm!

- Hứng thú?

- Hết rồi.

- Trò chơi?

- Uhm!

- Her, tôi ngu.

- …

- Không thích thì có thể làm gì tùy ý cậu, tôi không lấy lại thứ gì khi đã cho đi.

- Tôi biết làm gì với nó bây giờ nhỉ?

- …

- Cậu không nhận lại, tôi không lấy, thế cũng bằng bỏ chứ làm gì. _ cô nói tỉnh bơ.

Cậu thật sự sock, không lời lẽ nào có thể diễn tả được tâm trạng cậu lúc này…

- Được, vậy hãy làm gì cậu muốn. _ cậu cắn răng để nói ra câu ấy.

- Là cậu nói nhé!

- …

Thật sự trong thâm tâm cậu nào muốn chuyện ấy xảy ra, cậu vẫn hy vọng đây chỉ là đùa. Như một giấc mơ, qua nhanh thôi…

“Kenggg”

Tiếng kêu của một một sự va chạm giữa hai kim loại với nhau. Chiếc nhẫn trên tay cô đã biến mất. Phải, cô đã ném nó đi.

Tim cậu vỡ vụn, không còn một giọt máu trong trái tim ấy nữa, ngay khoảnh khắc ấy… nó đã chết.

- Tôi đi được rồi chứ? _ cô nói thản nhiên.

- … _ cậu như chết đứng.

- Sau này hãy thông minh lên một chút nhé! _ cô vỗ vai cậu, nói rồi quay lưng đi, chỉ mong nhanh chóng rời khỏi chốn này.

Nhưng… cổ tay cô bị xiết chặt trong tay cậu, cậu đang níu giữ cô ở lại.

……Cô quay lại, nhìn thẳng vào mắt cậu bằng ánh mắt lạnh lẽo thấu xương tủy. Lách cổ tay mình khỏi tay cậu, cô hờ hững bỏ đi.

Cô rời khỏi sân khấu, cố kiềm chế cảm xúc để không bật tiếng nấc, cố rảo bước nhanh hết sức có thể. Đi tới đâu tất cả đều dạt ra đến ấy, cứ như họ đang sợ một căn bệnh dịch mà tránh vậy. Hết chỉ chỏ rồi bỉu môi cùng những cái nhìn khinh khi…

Thật tội nghiệp cho cậu, cậu như chết lặng theo từng bước chân của cô đang nện xuống sàn.

Chỉ còn vài bước nữa thôi là có thể rời hẳn nơi đó, cố lên, nín chịu thêm chút nữa thôi…

Nhưng không được rồi, cô đã lỡ bật nấc, nước mắt lăn dài khi chỉ còn một bước chân nữa thôi là qua khỏi cửa hội trường này. Tưởng rằng không ai nhìn thấy, nhưng không, có đấy. Người không nên thấy đã nhìn thấy, còn người nên nhìn thấy thì lại không thể.

Cô đi, cậu ở lại. Một người day dứt khôn nguôi, một người đau khổ khốn cùng. Và còn một người, một người với điệu cười khảy kia có nghĩa là gì?

___o0o___

Cô vừa ra khỏi đó liền bỏ chạy thật nhanh, giữ chặt lồng ngực lại-nơi trái tim đang thét gào nỗi đau dữ dội.

*Tớ xin lỗi! Xin lỗi cậu nhiều lắm! Nhưng… thà đau một lần rồi thôi Gia Bảo ah. Tớ biết cậu sẽ buồn, sẽ giận tớ lắm, nhưng sẽ qua cả thôi. Đừng tha thứ cho tớ nhé! Từ giờ, có lẽ không còn những khoảnh khắc được nũng nịu trên lưng cậu nữa rồi. Nó sẽ vẫn ấm chứ? Hãy dành nó cho người xứng đáng với cậu nhé! Chắc cậu đang đau và thất vọng về tớ lắm; tớ cũng đau lắm Gia Bảo à! Nhưng thế này sẽ tốt hơn cho cả hai chúng ta. Nếu còn bên cậu, tớ sợ một ngày sẽ làm cậu đau hơn bây giờ rất nhiều. Tớ với cậu… “xa” lắm cậu ạ. Chúng mình… đến đây thôi nhé!?*

___o0o___

Còn lại khách sạn…

Khách khứa bắt đầu bỏ về, sợ thông tin của bữa tiệc bị rò rỉ ra ngoài, Gia Huy phải tìm mọi cách để xử lí cho sự việc êm xuôi; nếu không chắc chắn sẽ có một sự kiện là chấn động lớn trên thương trường, tập đoàn sẽ lại lâm vào tình trạng khó đỡ mất.

Tất cả đã về hết, ngay cả những nhân viên vệ sinh cũng đã ra về. Chỉ còn lại mình cậu, mình cậu vẫn đứng đó.

- Rồi sẽ ổn thôi _ Gia Huy đến bên cậu.

- …

- Anh sẽ đưa em về.

- Hãy mặc em đi! _ cậu vô cảm thốt lên câu nói rồi bỏ đi.

………ooO

Nếu là khi sáng, cô chắc chắn sẽ nhận lời cậu mà không cần do dự nhiều. Nhưng bây giờ… không thể, cô không thể xem như không có chuyện gì để vui vẻ đến với cậu được.

Sau bữa ăn ấm áp khi sáng ở nhà nội, Thiên Tuấn đã nói với cô tất cả, cả kế hoạch và dự định anh sắp thực hiện. Cũng là một người con, một người bạn, sao cô có thể không làm gì được. Bản thân cô cũng không muốn mình cuốn vào vòng luẩn quẩn thù địch, nhưng cô không muốn để Thiên Tuấn một mình mạo hiểm lần nữa. Nghĩ chuyện lâu dài với cậu, thực sự cô cũng không thấy gì phía trước mối quan hệ của hai người. Hoang mang, lo sợ, vô định, chính cô cũng không biết mình muốn gì, sẽ làm gì, sẽ đi về đâu. Nếu nhận lời cậu, cô sợ mình đã trói buộc cậu, lỡ có chuyện chẳng lành chẳng phải cô đã làm lỡ tuổi xuân, thời gian của cậu sao? Thà rằng cứ thế, một lần tổn thương để rồi sẽ không phải thương tổn nữa.

Liệu rằng lựa chọn và quyết định của cô có đúng???

Rời khỏi khách sạn, cầm chiếc áo khoác trên tay, bước đi thất thểu, lầm lũi trong đêm tối.
Cậu không biết mình muốn đi đâu, chỉ bước đi theo đôi chân đưa đẩy mà thôi…
- Vui anh nhỉ!?
- Uhm!
- Lần sau mình đến nữa nha!?
- Hai đứa mình thôi à?
- Uhm, hi.
- Không được.
- Tại sao? Anh không muốn đi với em đúng không?
- Không.
- Vậy tại sao?
- Đến với con chúng ta thì sao là hai được, ngốc ạ.
- …
Một cặp tình nhân khoác vai nhau đi bên đường nói với nhau. Nhưng những lời vô tình ấy như đang sát muối vào vết thương cậu mang. Cậu bị thu hút bởi cuộc trò chuyện ấy, hay đúng hơn là đang tìm được bóng mình trong đó.
Cũng là một buổi tối đầy sao…
**
- Vui quá, lần sau cũng được đến thế này thì nhất luôn. _ mắt cậu lonh lanh.
- Vào đó chơi nhiều, tốn nhiều tiền vé chứ gì.
- Nhưng vui. Mà có mỗi cái vé giữ xe thôi chứ nhiều gì đâu mà sợ tốn, hi.
- Hừm… _ cô nheo mắt.
- Hông hì hôi (không thì thôi), hông đi tớ đi với người khác. _ cậu vênh mặt.
- Với… với với ai?
- Muốn biết hông?
- … Ờh thì… nói thì nghe, ko thì thôi.
- Híhí, lại đây tớ nói nhỏ cho. _ nhìn mặt cậu gian không tả nổi.
Cô nhìn cậu dò xét, nghi ngờ.
- Nói nghe nè. _ cậu kéo cô lại, ghé sát tai cô. – Với gà con(baby) của tớ với cậu đó. Moahhh. _ cậu ấn nụ hôn mạnh lên má cô.
Người cô có chút máu nào thì thú thực nó đang tập trung về mặt hết cả rồi.
- Dễ thương quá, hi. _ cậu nói làm cô càng ngượng.
- Cậu…
- Nàng ngốc của tôi ơi, mình đi nào!
- Đi đâu?
- … _ cậu nhìn cô rồi bật cười thích thú, nhưng chỉ dám cười nhẹ vì sợ cô sẽ giận. Cậu đưa mặt mình lại gần mặt cô, vẻ nham hiểm. – Về nhà.
- Nhà!?
- Ngốc ạ. _ cậu bóp mũi cô. – Phải về ấp trứng thì gà con mới nở để đi chơi cùng tớ được chứ.
- Cậu… _ cô trừng mắt.
- Haha… _ cậu cười lớn rồi bỏ chạy.
- Đứng lại đó cho tớ!
- @#$%$… **
Cậu ngước lên nhìn nơi mình đang đứng.
Là trước cổng “CÔNG VIÊN X” (công viên hai người vẫn thường tới lui).
Những hình ảnh của cô gắn liền với nơi này hiện lên trong đầu cậu…
Nhìn lại hàng cây xanh, dãy ghế đá,… tất cả đều quen thuộc, vẫn vậy; nhưng con người thì đã khác.
……ooO
Ngồi xuống chân mình đang đứng mà chẳng thiết quan tâm đó là đâu. Trên thềm đá, cậu cảm nhận được cái se se lạnh trong đêm vắng, cái đìu hiu gợn buồn trong tâm trí, cái man mác tận cõi lòng…
“Sẹt…” _ bỗng đâu, những “sợi dây tóc” sáng dài lóe trên nền trời đen ngòm. Phải chăng là dấu hiệu chuyển trời!?
“Ầm ầm ầm… Sẹt đùng…”
“Rích rích… lốp đốp… rào rào rào…”
Những hạt mưa bắt đầu xuất hiện và mỗi lúc một to hơn, dày hạt hơn, lớn hơn. Những hạt mưa rơi vào mắt cậu nhói rát, mưa thấm ướt dần hết lưng áo và tất cả.
Nước mưa có nóng không? Tại sao làn nước đang phủ lấy mặt cậu kia lại ấm nóng đến thế? Là nước mưa hay là nước mắt ai???
Thu người lại, đưa tay lên ôm lấy khuôn mặt đau khổ của mình, vai cậu bắt đầu rung lên theo từng hồi…
*Tại sao???… Từ khi nào?… Từ khi nào tôi đã đặt tình cảm của mình vào mối tình này quá nhiều đến vậy?… Có lẽ tôi luôn rượt theo bóng tình nên nó sợ quá mà bỏ chạy chăng? Hay là… tôi nên quay lại để nó rượt tôi?* _ cậu dằn xé lòng mình.
*Cậu có chắc sẽ vui khi đã làm tôi đau đớn thế này? Dù là một trò chơi… tôi vẫn muốn được lạc mãi trong ấy. Tại sao lại để nó kết thúc quá sớm đến thế?*
…… Một vệt đen trải dài trên đất-một chiếc bóng…
Tiếng gót chân dẫm lên những vũng nước đi tới…
Những hạt mưa ngưng hẳn, dù cho vẫn nghe có tiếng rào rào…
xxx
*Na… cậu phải không? Làm ơn!?* _ cậu thầm nguyện cầu cho những gì mình đang nghĩ là đúng.
- Tớ biết cậu sẽ không bỏ mặc tớ mà! _ cậu đứng bật dậy, ôm chặt lấy người đang đứng cạnh mình.
Chiếc dù trên tay ai bỗng rớt xuống, nằm sõng xoài trên đất. Cả hai người đều chìm trong cơn mưa…
Mùi nước hoa Pháp quen thuộc xộc lên mũi cậu, thơm lắm; cậu có thể ngửi thấy rất rõ mùi nước hoa ấy dù cho bây giờ chỉ toàn là nước mưa. Nhưng cậu đã quên mất hay chưa kịp nhớ ra một điều rằng, Na Na của cậu không bao giờ xài nước hoa…
Vòng tay vừa xiết vội thật chặt bỗng từ từ nới lỏng và buông hẳn…
*Tôi đã sai, sai thật rồi sao?* _ hai vai cậu rũ xuống, dáng người vô định, cậu như chiếc bóng cứ khuất dần trong màn đêm.

*Hãy quên hết đi, hãy bỏ lại tất cả đi anh! Em sẽ cho anh tất cả!* _ bàn tay nắm chặt thể hiện quyết tâm của chiếc bóng còn lại.
………ooO
- Hức… _ tiếng lòng đang được ai nén chặt từ một gốc cây cổ thụ bỗng nấc lên.
*Đây không phải điều mày muốn sao? Mày vừa lòng rồi mà, mãn nguyện rồi mà, đúng ý định mày rồi đấy thôi. Sao mày lại đau thế hả???* _ cô tự đấm vào lồng ngực mình thình thịch, nỗi đau ấy quằn quại khôn nguôi.
Cô chính là một kẻ tội nhân, cô đã phụ một tấm lòng, đã làm tổn thương một tâm hồn, đã phá hỏng một mối chân tình. _ kết án như vậy có lẽ đã quá nặng cho cô.
*Tớ xin lỗi! Người ấy… tốt hơn tớ, hãy mở lòng nhé! Nếu kiếp sau có thật, hẹn cậu nơi ấy!* _ cô quay lại, nhìn vào dáng cậu lần nữa…
Không được rồi, nhịp tim cô lại lỗi một nhịp. Tốt hơn hết, có lẽ cô nên rời khỏi đây, đã dồn hết công sức vào vai diễn này, cô không thể vừa để mình ra sân đã tự bỏ đi đất diễn của mình một cách hoài phí như vậy được.
- Sẽ nhanh thôi. Chào cậu của ngày hôm nay! _ cô gạt nhanh giọt nước trên má và quyết tâm bước đi.
Nhà nội…
Từng đợt khói thuốc trắng bay lên và hòa vào không trung của bầu trời mưa. Thiên Tuấn nghiêng mình bên ban công suy tư với ly cà phê đặc nóng không đường. Anh nhìn đi khắp mọi hướng. Bỗng… mắt anh dừng lại phía dưới lòng đường. Dụi điếu thuốc đang dở vào gạt tàn thuốc, anh đứng dậy…

“Két két kít…” _ Thiên Tuấn cầm chiếc ô ra mở cổng…
Cô vừa bước tới cổng đã bị chựng lại vì có Thiên Tuấn đứng cầm chiếc ô ở đó.
Cô từ từ ngước đôi mắt đau khổ, đỏ hoe lên nhìn Thiên Tuấn.
- … Hức… hức hức… hu hu hu… _ cô bỗng trở nên mềm yếu trước anh mình.
Thiên Tuấn tiến lại, cầm chiếc ô che cho cả hai. Anh đưa tay ra ôm lấy ót cô kéo nhẹ vào lồng ngực mình.
- Sẽ qua mau thôi. _ anh vỗ về cô.
- Hức hức, em mất hơi thở rồi anh ơi. Huhu… ức… _ cô nghẹn ngào.
*Đứa em gái tội nghiệp của tôi.* _ Thiên Tuấn cũng xót xa khi thấy em mình trong tình trạng này.
___o0o___
3 ngày sau…
………ooO
Biệt thự Hoàng Gia
- Khụ khụ khụ…
“Cốc cốc” _ có tiếng gõ cửa phòng cậu.

“Cạch” _ cậu mở cửa.
Vừa mở cửa đã có một que thử nhiệt độ được Gia Huy đưa thẳng vào miệng cậu.
- Để yên đó. _ anh nói rồi đưa tay lên sờ trán cậu.
- Khụ khụ… _ cậu ho.
- Còn mệt không?
- Hết rồi.
(Phải rồi, chỗ bị bệnh và có vấn đề là con tim chứ đâu phải cơ thể của cậu đâu)
- … Anh tưởng em đang ngủ.
- … _ cậu không nói gì, để cửa đó rồi quay vào phòng, đứng trước gương và chỉnh lại chiếc cà vạt trên cổ mình.
- Em định đến trường à?
- Uhm.
- Sao hôm nay đến trường lại lịch lãm thế? Bình thường vẫn hay chê đồng phục là rườm rà, lôi thôi mà.
- …
Gia Huy nhíu mày khi cậu cố tình ngó lơ anh.
- Mấy hôm nay bận, anh chưa kịp hỏi em.
- …
- Sao… hôm đó em biết anh đưa Na Na đến mà chuẩn bị?
- Còn ai khác hiểu anh hơn em sao?
- Em biết trước là sẽ như thế?
- …
- Thảo nào em lại thản nhiên đến thế. Nhưng lỡ anh thay đổi quyết định lúc ấy thì sao?
- Anh bỏ rơi anh quản gia đã lâu rồi đấy.
- ???
- Em nhờ anh quản gia quản anh, những gì anh làm hoặc không, tất nhiên em biết.
- Được lắm.
- …
- Còn chuyện này.
- …
- Sao em lại để Yuu vào công ty? Em biết rõ tình trạng của Yuu trong lúc này mà.
Cậu vẫn bình thản. Mở tủ và lấy ra một sấp tài liệu, cậu đưa ra trước mặt Gia Huy rồi khoác chiếc áo ngoài của bộ đồng phục vào, đút tay vào túi quần và đi.
- Đi sớm vậy? Anh đưa đồ ăn sáng qua rồi, ăn miếng rồi đi.
- Em không đói.
- Haizzz – Gia Huy lắc đầu, thở dài.
___ooo
Hôm nay là ngày tựu trường, đã lâu không có cảm giác nhốn nháo, sợ sệt khi sợ vào học trễ. Cậu chọn cho mình một đôi giày và xuống phố, như bao lần khác, cậu đi học.
- Khụ khụ… _ trên con đường ấy, lâu lâu lại có những tiếng ho, nó khiến tim ai thắt lại.
Cô chỉ dám lén nhìn cậu từ xa ở phía sau…
___o0o___
Trường học…
Đã lâu mới được đến trường, tất cả đều háo hức được gặp nhau, đứa nào cũng nhốn nháo cả lên. Đứa hỏi câu này, đứa hỏi câu kia, làm cả đám cứ nhặng xị hết lên.
- A tía! _ một đứa trong đám hô lên khi thấy thầy Khánh đang đến gần chỗ chúng nó.
- Tía ơi con nhớ tía quá trời quá đất quá mây quá núi luôn á. _ Quỳnh ôm lấy bụng thầy Khánh, thủ thỉ như con gái với bố.
- Tía cũng nhớ con nữa nè. _ thầy Khánh cười mỉm chi.
- Thế không nhớ bọn con ạ? _ Kiên ghanh tỵ.
- Ra rìa rồi anh ơi. Haizzz _ Phát Xêkô vỗ vai Kiên, thở dài.
- Mấy đứa nói thế tội nghiệp tía, tía thương tất cả mà. _ thầy nở nụ cười hiền.
- Ờ mà… tao thấy còn thiếu thiếu. _ Phát Xêkô nói.
- Gì?
- Gì thế?
- Khổ quá, nó thì lúc nào chả thấy thiếu thiếu. _ Hiền mít ướt lên tiếng.
- Đừng bỏ mặc Phát Vy ơi…_ Hoàng Lâm thêm nếm.
- Mày hát gì hở ku kia? _ Phát Xêkô trợn mắt lên nhìn Hoàng Lâm.
- Hahaha haha _ Hoàng Lâm được đà cứ ôm bụng cười.
- Kì Lâm. _ Quỳnh vỗ vai Kì Lâm khi thấy nó cứ thụt thò như đang đợi ai đó.
- Hở?
- Đợi ai à?
- Uhm.
- Chắc là hai ông bà đó lo quần áo xúng xính rồi mới tới thôi.
- Tao không biết nữa. _ Kì Lâm cụp mi xuống.
- Sao? Có chuyện gì à?
Kì Lâm lắc đầu.
- Hú hú, Gia Bảo! _ một đứa nhảy lên gọi khi vừa thấy cậu xuất hiện.
- À há, chú mày đây rồi, sao đến muộn thế? _ Hoàng Lâm chạy lại quàng vai cậu.
- Ơ, bé Na của bọn tao mày dấu đâu rồi? _ Kiên hất mặt về cậu.
Cậu ngước mắt lên nhìn Kiên…
“Vi vuuuu” _ tiếng gió.
Ánh mắt của cậu như cơn gió lạnh thổi qua gáy bọn nó, làm tất cả đều lạnh ót, rùng mình, sợ hãi mà tránh ra. Có điều gì đó chẳng lành mà bọn nó đang cảm nhận được…
- Con chào tía! _ cậu đến trước thầy Khánh, lạnh giọng chào.
- Chào con, dạo này thế nào rồi? Vẫn khỏe chứ?
- Tía nhìn là biết rồi, khụ khụ. _ mới tự tin xong thì tiếng ho đã phản lại cậu, thiếu điều cậu muốn bay thẳng lên trời vào không trung và biến mất khỏi nơi này.
- Uhm, mà Na Na đâu con?
- Năm nay tía vẫn chủ nhiệm lớp chứ? _ cậu đánh trống lảng.
- … Ah… tía cũng không biết nữa, còn phải đợi xem phân công của nhà trường nữa con ạ.
- Con xin phép.
- Uhm.
Cả bọn đều nín thở nghe cậu nói chuyện với thầy Khánh. Không cười, không thể hiện cảm xúc, thật kì lạ.
- Có… có có chuyện gì vậy? _ Phát Xêkô lắp bắp.
Tất cả đều bíu víu lấy nhau thành một cụm, di chuyển từ từ đến cạnh thầy Khánh, cùng nhìn theo dáng cậu đang bỏ đi.
- Lạ lắm luôn các cậu ạ. _ Kiên làm mặt nghiêm trọng.
- Uhm. _ tất cả đồng thanh.
- Mọi người biết tại sao không? _ Kiên
- Uhm… Sao? _ tất cả.
- Chắc chắn là có chuyện gì rồi. _ Kiên.
- … _ tất cả đều nhìn Kiên.
- Cái đó ai chả biết, nói cũng như không. _ Quỳnh chống nạnh.
- Hề hề. _ Kiên cười trừ.
- Hầy hầy hầy xuỵt. _ Hiền thúc bọn nó, hất mặt về hướng cổng.
Bọn nó không hiểu gì nhưng cũng ngó ra theo. Một dáng người quen thuộc đang đi từ cổng vào hướng bọn nó. Trông cô có vẻ tươi tắn hơn nhiều so với con người lúc nãy.
Để chắc chắn hơn, lần này bọn nó không chạy tới nữa mà đứng đợi cô đến chỗ bọn nó.
- Chào! _ Cô cười thật tươi.
- Bão phải không? Cấp mấy vậy? _ Hiền mít ướt ghé sát tay Kì Lâm nói nhỏ.
- Xì. _ Kì Lâm thúc vào hông Hiền làm Hiền im bặt.
- Chào tía! _ cô giơ một tay lên quá đầu chào.
Bình thường cô có bao giờ thế đâu, sao hôm nay…
- Đi trước nhé. _ cô đút tay vào túi, nói.
- Ực… _ tất cả bọn nó đều rướn cổ nuốt khan.
- Tía, tía tía tía. _ Kiên chạy lại. – Sao vậy tía?
Thầy Khánh cũng lắc đầu.
- Sắp đến giờ tập trung rồi, mấy đứa chuẩn bị đi nhé, tía đi có chút việc.
- Dạ vâng ạ!
- …
- Làm sao đây? _ bọn nó sốt xắng.
- Tình hình này không ổn rồi.
- Ờ, phải đấy.
- Bây giờ làm sao?
- @#$^%^$@…
Cũng thật may mắn khi cô và cậu có những người bạn là chúng nó.
Song Lâm nhìn nhau, chau mày khó nghĩ. Tất nhiên, cả hai cũng chỉ biết là cô và cậu đang có vấn đề.

Tsuna Kimura - Azumi Mizushima - Miku Ohashi

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ