Teya Salat
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Đồ khốn! Sao để tôi nhớ cậu ? - trang 7

Đến cả nhà giữ xe nơi bệnh viện này cũng còn bị “kẹt xe” nữa, phải cố gắng luồn lách lắm cậu mới tách ra khỏi đám người “man rợ” kia được.
Cô đang không biết nên làm sao để mở miệng nói với cậu thì nghe tiếng cậu:
-Này! Làm gì mà ngất ngây con gà tây giữa chợ giời vậy?
Cô giật mình thì đã thấy cậu trước mặt mình, hơi bối rối nhưng cố lấy lại tự tin, cô nói:
-Kệ tôi liên quan gì đến cậu, hứ… _ cô ngoảnh sang phía nhà xe rồi dông thẳng.
-Này! _ cậu gọi cô.
Không trả lời
-Này!
Không trả lời
*Được thôi, cô cứ việc vào đó rồi ra đây tả rơi rơi rụng phần nào thì mặc cô cho biết…* _ cậu mặc cô đạp xe đi.
“Kítttttttttttttttttttt”
Cậu thắng xe khi đã đi được vài mét *Chậc… muốn yên cũng không xong mà, haizzzzzz ai bảo mày làm người tốt quá chi hả Bảo!* (tự xướng wá đi mờ!)
Cậu quay xe lại, chạy đến chỗ cô
-Có về luôn không?
Cô không thèm để ý đến cậu vẫn đi thẳng.
-Điếc thì cũng phải nghe rè rè chứ nhỏ kia. _ cậu bực mình khi cô giám phớt lờ mình.
-Điếc mà còn nghe rè rè được hả nhóc kia? _ cô dừng lại, quát cậu.
-Hơhơ… chả phải đã nghe rồi đấy thôi, lại còn nghe rõ nữa là khác. _ cậu móc ngoáy.
-Hứ… _ cô tức tối bỏ đi.
-Này!
-Rốt cuộc là cậu muốn gì ở tôi hả nhóc kia?
-Tôi không phải là nhóc!
-Ơ hơ… vậy còn tôi là nhỏ chắc?
-…
-Đồ dở hơi, tập bơi, mãi vẫn không biết bơi _ cô lầm bầm nhỏ đủ chỉ để mình cô nghe.
-Haiz… Ok! Coi như huề, tùy cô muốn gọi thế nào thì tùy, lên tôi chở về. _cậu nói nhẹ tâng.
-Gì??? Sao tôi phải đi với cậu, bộ tôi không có tay không có chân tự đi xe của tôi chắc?
-Tôi có lòng tốt mà cô không nhận thì chịu thôi, đúng là làm ơn mắc oán mà.
-Ồ… cám ơn! Biết tốt biết không ah.
-Vậy cô cứ tự nhiên vào đó lấy xe rồi khi ra đừng có la ó đòi đền… đền…
-Đền gì?
-… Chậc, cô có thấy dòng người đang chen chút đằng kia không? _ cậu hất mặt về phía nhà xe.
-Thì sao? _ cô hỏi.
-Cơ hội “cọ sát” lớn không?
-Lớn, rồi sao? _ cô vẫn nai tơ ngơ ngác.
-Sao cô chậm tiêu quá vậy? Chứ cô nghĩ rồi như thế nào?
Cô nheo mày suy nghĩ… mông lung hình tượng nghĩ ra gì đó, cô hỏi lại:
-Ý cậu là… _ cô nói bỏ lửng.
-Còn phải hỏi. _ hiểu ý cô, cậu tiếp lời.
-Ực… _ cô nuốt khan rồi đưa hai tay đặt dấu đầu lâu xương chéo trước ngực trong vô thức *Dù mình có tí nghề nhưng có câu hai chọi một không chột cũng què mờ, huống gì… ực* cô nhìn vào dòng người tấp nập kia nuốt khan mà không giám nghĩ nữa.
-AAAAAAAAAAAAAAAAAAA… Đồ biến tháiiiiiiiiii !!! _ tiếng một phụ nữ vang lên trong đám người ấy.
Cô tròn xoe mắt nhìn không nói nên lời.
Thấy cô biến sắc, được nước cậu thừa thắng xông lên.
-Sao? Có muốn về với tôi không? Hay là muốn thử cảm giác “cọ sát”?
-Đi mau! _ cô vội nhảy phắt lên yên sau rồi vỗ vào lưng cậu dục đi lẹ lên.
Cô không biết rằng khuất phía sau lưng ấy có một nụ cười đang hé nở thành một đường cong hoàn mĩ trên môi của ấy đẹp đến thế nào.
Đi được một đoạn cô mới hoàn hồn lại.
-Này nhóc! _ cô gọi cậu.
Không trả lời
-Ê, tôi đang gọi cậu đấy! _ cô vỗ vào lưng cậu, gắt nhẹ.
-Vậy mà tôi tưởng cô gọi mây gọi gió ghé chơi chứ. _ cậu vừa đạp vừa nói.
-Chính cậu nói tôi muốn gọi sao cũng được mà, giờ hối hận hả? Biết vậy thì xin lỗi tôi đi tôi tha cho.
-Tùy cô, cái tên không nói lên được điều gì cả. Đúng không nhỏ? Haha _ cậu khoái chí cười lớn.
-Hứ… _ cô nguýt cậu cháy mắt sau lưng.
-Coi chừng cháy áo tôi là tôi bắt đền đấy, còn chưa kể lỡ tôi mà bị bỏng là cô nuôi tôi cả đời cũng không trả hết đâu nhỏ kia. _ cậu cảm giác được có cái “bật lửa đôi” đang “đốt” mình.
-Tôi làm gì mà cháy áo cậu hả?
-Ơ thế không phải lửa trong mắt cô đang muốn thiêu rụi tôi sao? Hềhề… đừng nóng.
Cô phì cười với cậu nói của cậu.
-Chịu cậu. _ cô lắc đầu. –Ah, nhóc!
-Gì?
-Hôhô, cậu nhận là nhóc rồi nhé! _ cô cười khoái chí.
-Có gì nói mau.
Thật may là cô ngồi sau lưng cậu, nếu không thì có dịp cho cô hả dạ khi thấy được sắc mắt cậu bây giờ đang chín đến mức nào.
-Híhíhí… _ cô cố nhịn cười lại. –E hèm… lát qua nhà tôi ăn cơm.
“Kíttttttttttttttttttt”
-Ui ya… _ cô la lên.
Do cậu kít thắng gấp làm cô nhào về trước đụng mặt trúng lưng cậu.
-Cậu điên ah? _ cô mắng.
-Tôi phải hỏi cô mới đúng á, cô điên sao mời tôi ăn cơm? _ cậu ngạc nhiên.
-Cho cậu nói lại nhá, cái này là ngoại nhờ tôi nấu cơm cho cậu ăn chứ không phải là tôi muốn mời cậu đâu nghen! Cậu không ăn tôi càng mừng, cám ơn đỡ tốn! Hão…
-Ra thế _ cậu ah lên. –Ok, lát tôi qua.
-Cậu chắc chứ? Tôi nấu không dễ trôi đâu.
-Vậy sao? Tôi đây lại càng muốn thử tay nghề của cô rồi đấy.
-Ưhm tùy cậu, đừng hối hận.
-Lên. _ cậu nói.
-Lên đâu? _ cô “nai tơ” hỏi lại.
-Ơ cái cô này, đi về chứ đi đâu?
Cô vội vàng ngồi lên xe để cậu chở.

“Kít”
Đã tới nhà
-Cám ơn nhóc nhìu nghen! Hôhô _ cô cười đắc chí.
-Ờ không có gì đâu nhỏoooooooooo, nhóc về hen! Hơhơ _ cậu cố tình kéo dài giọng chọc cô.
Cô bức xúc không thèm nói nữa, mở cổng vào rồi đóng xầm lại.
-Không biết cô ta định cho mình ăn gì nữa?
Cậu thong dong về nhà vẩn vơ suy nghĩ về bữa tối.

-Biết thế đừng nói để hắn tự túc có phải mình hạnh phúc không chứ!
Cô vào bếp, rửa tay cắm trước nồi cơm rồi lên phòng đi tắm.
Vừa xả vòi nước thì ở ngoài…
Hurt Lovers, Hurt, Hurt Lovers oh
Don’t give up, Don’t, Don’t give up no
Think of it
You can’t just let it go,
You gotta try,
You gotta try.

So when all that you ever believe Comes apart at the seams
And when all of the bridges you build Are washed away in a stream, Ooooh

What ever comes,
It’s not the end,
We gotta fight,
And take a stand….

Điện thoại cô đổ chuông
Đang tắm nên cô không nghe tiếng chuông điện thoại (vừa tắm lại vừa hát líu lo nữa chứ. Suỵt… hỏi nhỏ, có mem nào nhà mình giống cô hk đóa? *khikhi*). Màn hình cứ sáng lên rồi lại tắt đi đến 3 lần mà cô vẫn chưa tắm xong.
Lúc sau…
Vừa lau đầu vừa tiện tay với chiếc điện thoại lên xem giờ, màn hình sáng lên hiện ra “3 cuộc gọi nhỡ” cô ấn mở xem ai gọi thì thấy số lạ *Ủa, số lạ, ai nhỉ?* _ cô nheo mắt.
-Ai mà linh vậy ta? Mình mới cài lại nhạc chuông mới thì đã “gõ cửa” rồi. Thôi kệ, nếu cần thì tự gọi lại cho ta. _ cô chép miệng, đặt lại chiếc điện thoại xuống bàn.
Cô mở cửa sổ, ra ban công hít một hơi thật sâu tận hưởng bầu không khí mát mẻ (hên là chỗ cô bớt khói bụi chứ không thì chắc sặc chết mất) *Haiz… nội đang nằm viện không biết tiền viện phí mất bao nhiêu nữa? Lại còn tiền sinh hoạt nữa…? Dạo này sức khỏe nội lại không tốt, mình không thể để nội lo lắng thêm nữa! Nhưng biết tính sao đây…?*
-A… hay là mượn tạm của ngoại một ít?… Ay ya… không được, ngoại cũng chắt chiu từng đồng một mà. Chậc… biết tính sao đây? _ cô đi đi lại lại suy tính.
-A phải rồi, thi học kì đã xong giờ không bận gì nữa, mình sẽ đi xin việc làm thêm cộng với số tiền tiết kiệm mấy năm nay của ta chắc là đủ ván qua cầu. Ồ je… Mày giỏi quá đi mà! Trần Na Na không uổng công mấy đợt nghỉ hè mày làm việc chăm chỉ. Sao mày lại quên được công sức đó nhỉ? _ cô sung sướng đến mức nhảy tưng tưng.
-Này nhỏ kia! Lại đang tự xướng dụ gì dạ? _ cậu đứng dựa vào xe đạp đứng dưới cổng gọi cô.
Nghe tiếng gọi cô nhìn quanh, thấy cậu đang đứng dưới cổng cô hỏi:
-Liên quan gì đến cậu? Mà cậu làm gì ở đây vào giờ này hả nhóc kia?
-Ô hô… cái nhỏ này, cô không định cho tôi ăn cơm à?
-Cơm?…….. AAAAAAAAAAAAA… ực, cháo của nội! _ nãy giờ mải tính toán mà cô quên bén đi bữa tối của nội và cả của cô cậu nữa.
Cô lao như con thiêu thân xuống bếp, mở tủ lạnh lục lọi để kiếm nguyên liệu.
Cậu đứng ngoài cổng sốt ruột:
-Con nhỏ này định cho mình ăn sương đêm hay sao mà không chịu mở cửa vậy trời?
Không thể đợi thêm, cậu định đập cửa thì… mới xô nhẹ cánh cổng đã tự mở ra.
-Trời… cô định mời trộm ghé thăm ah? _ cậu lắc đầu bó tay.
Dắt xe vào sân, khóa cổng lại giúp cô rồi cởi giày vào nhà.
“Xoảngggggg… oang… AAAAAAAAAAAAAAAAAAAA”
Vừa mới cởi được chiếc giày bên phải thì nghe có tiếng đổ bể gì đó cậu vội cởi nốt chiếc giày còn lại rồi chạy nhanh vào bếp – nơi phát ra âm thanh ấy.
Tại “hiện trường”: một chiếc chảo đang dổng ben nằm dưới đất, nhiều mảnh sành xung quanh của cái chén sứ mới vỡ tan tành, một con bé mặt cắt không còn giọt máu vì ngón tay đang nhỏ máu còn tay kia cầm con dao đứng bất động.
Cậu nhìn tay cô đang chảy máu vội chạy lại cầm con dao trên tay cô đặt lên thớt rồi kéo cô sang bồn rửa tay, vặn vòi nước rửa sạch vết thương.
-Cô làm gì mà hậu đậu vậy hả? Tay chảy máu mà vẫn ngây ra là sao? Lỡ không có tôi thì cô định để cho máu chảy đến khi cô khô máu luôn chắc?
-…
Thấy cô thất thần cậu tự giác đi tìm tủ y tế vì biết rằng giờ có hỏi cô cũng chỉ đờ ra, nhìn quanh trên tường xem có tủ y tế không, may mắn nó kia rồi, cạnh tủ lạnh. Cậu chạy lại mở tủ lấy oxigià với bông băng lại chỗ cô.
Cẩn thận rửa vết thương cho cô cậu sợ làm mạnh chút thì cô sẽ ăn thịt cậu không bằng chỉ rón rén nhưng động tác rất thành thục.
-Có đau không? _ cậu thổi nhẹ vết thương. –Chậc, cô làm gì mà cắt đứt tay sâu vậy? Chút nữa thôi thì tới xương rồi đó!
Nhờ cậu chửi, giờ cô mới giật mình hoàn hồn.
-Cậu làm gì mà chửi tôi ghê vậy? _ cô rút tay mình ra khỏi tay cậu, gắt lên.
-May cho cô là tôi không chấp vặt đấy, không cám ơn người ta mà còn… _ cậu kéo tay cô lại dán miếng băng cá nhân vào. –Xong.
-Cám ơn! _ cô lí nhí.
-Không giám! _ cậu đứng dậy cất bông băng vào tủ. –Cơm có chưa? Tôi đói lắm rồi!
-Ờ…hờ… chưa _ cô gãi đầu, rụt rè trả lời.
-Chúa ơi! Vậy cô làm gì nãy giờ?
-Tắm. Hề… _ cô cười gượng gạo.
-Hợ… _ cậu mắt chứ O mồm chữ A. –Vậy giờ tắm xong cô đi nấu được chứ?
-Hì… tôi… không biết… nấu… ăn.
-Ọc ọc… _ cằm cậu tựa muốn đụng đất luôn.
-Nhưng tôi đã nấu cơm rồi. _ cô hớn hở chạy lại mở nồi cơm đã cắm.
Nhưng… than ôi
Cơm …
… cô chưa bật nấu
Thấy cô cứ mở xoong cơm rồi đứng bất động, cậu bèn đến xem.
Cậu ngửa cổ lên trời hận trời vô đối
-Phù… vậy cô biết làm cái gì hả?
-Bánh! _ cô thản nhiên đáp lại.
-Hớ… nực cười, cơm nấu chưa xong mà đòi làm bánh cơ đấy? _ cậu không còn lời diễn tả nào để nói với cô.
-Vậy cậu giỏi thì thử nấu đi tôi xem nào, làm như nấu ăn dễ lắm không bằng.
-Tôi thương nội quá! Chắc giờ này nội đang chép miệng xỉa tăm không quá.
-Tại sao?
-Còn phải hỏi, thì ăn phở ngó của các bệnh nhân giường bên no luôn chứ sao.
-Ờ thì…
-Nhà còn mì không?
-Còn, làm gì?
-Cải ngọt?
-Có.
-Cà rốt?
-Ờ… tôi không chắc.
-Nấm?
Cô lắc đầu
-Thiệt tình! Tôi không biết cô sánh với cái gì nữa? Haizzz… _ cậu bực mình đến tủ lạnh tự mở để tìm nguyên liệu mình cần.
Khuôn hết nguyên liệu ra bàn cậu than thở:
-Thật tiếc cho cái tủ lạnh đầy đồ ngon thế này mà lại rơi vào tay cô.
-Kệ tôi! _ cô đanh lại.
Thấy cô cầm chổi, hốt rác cậu hỏi:
-Định làm gì đấy?
-Dọn. _ cô chỉ xuống bãi chiến trường cô vừa gây ra.
-Khoan đã! _ cậu ngăn cô lại rồi giật chổi, hốt rác từ tay cô ra. –Mất công để cô dọn rồi lại đến lượt băng chân thì mệt.
-Làm như tôi vô dụng lắm không bằng, cậu thì giỏi quá nhẩy? hứ _cô lầm bầm.

-Nè đi đổ đi! _ cậu chìa cho cô cái hốt rác.
Cô nhận lấy rồi làm theo (chứ biết làm gì bây giờ, không khéo cậu lại cho nhịn đói luôn thì tèo, thôi vì con em ta vậy).
Cậu đeo tạp giề vào, cầm dao lên bắt đầu vào việc. Khi cô quay lại đã thấy cậu “cắt cắt – xào xào – … có vẻ rất tập trung và chuyên nghiệp.
*Cũng ra dáng đấy!* _ cô gật gù sau lưng cậu.
Xèo…
Trước mắt cô đã có hai đĩa mì xào thơm nức mũi, cô hết nhìn cậu rồi lại nhìn đĩa mì.
-Ăn được không?
-Chuyện lạ, thế tôi nấu để ngó ah?
-Mới 5’ thôi đấy! Có chín nổi không vậy? _ cô mở to mắt, xòe bàn tay năm ngón ra trước mặt cậu nói.
Cách tốt nhất là không nên nói nhiều mà phải chứng minh bằng hành động thôi, cậu cầm chiếc nỉa, xoắn một vòng mì rồi ăn ngon lành. Cô nhìn cậu nuốt khan rồi cũng cầm nỉa ăn theo.
-Oaaaaaaaaaaaaaa… ngon thật đấy! _ cô tấm tắc.
Cậu không thèm nói gì nhưng trong lòng đang sướng rên lên vì sung sướng (không khéo trong bụng cậu đang cười thành bão cũng nên, khekhe…).
-Này ậu ọc ở âu mà nấu oong dạ? (cậu học ở đâu mà nấu ngon dạ) _ cô vừa ăn nhồm nhoàm vừa nói.
-Hỏi nhiều, lo ăn đi. Có đứa con gái nào vừa ăn vừa nói bất lịch sự như cô không chứ?
-Hứ… _ cô nguýt cậu cháy mắt.

-A… no quá! _ cô ngả lưng ra ghế sau vuốt vuốt bụng. -AAAAAAAA… _ cô hét lên.
-Gì nữa nhỏ kia?
-Cháo nội! Trời… 7h tối rồi, giờ tính sao… trời… _ cô cuống lên.
-Nhìn đi! _ cậu hất mặt về phía chiếc nồi đang bốc khói trên bếp.
-Gì ak? _ cô hỏi lại.
-Cháo. _ cậu trả lời.
-Thật không?
Cậu dọn đã mình vào bồn rửa chén rồi quay lại hỏi cô:
-Đựng cháo vào đâu?
Cô vội vàng mở tủ lấy ra một cái hộp đưa cho cậu, cậu nhận lấy rồi múc cháo ra còn cô thì lật đật đi lấy giỏ để bỏ mấy đồ cá nhân cho nội. Xong xuôi hai người lại lên đường đến bệnh viện.

Bệnh viện
- Giờ ăn đến rồi giờ ăn đến rồi… nội ơi bữa tối đến rồi nè! _ cô chạy vào huơ huơ túi đồ khoe với nội.
- Giờ ăn của nội giờ mới tới thôi, còn của chung thì qua lâu rồi. _ cậu nói.
Cô tụt hứng, cãi lại:
- Ờ thì giờ ăn không được sao?
- Được… _ cậu đang nói thì ngoại lên tiếng.
- Thôi thôi, hai đứa cho mọi người xin chữ bình yên. Đây là bệnh viện mà ồn ào không nên. Đưa cháo cho ngoại nào. _ ngoại nói rồi chìa tay ra.
- Dạ thôi, ngoại để con. _ cô đặt túi đồ lên bàn, lấy hộp cháo ra.
Cô mở hộp cháo múc một thìa lên thổi.
- Chà! Nay cháo ai nấu mà thơm quá ta? Chưa ăn đã biết ngon rồi. _ nội khen.
- Chuyện, cháo con nấu mà lị! _ cô nói tự hào.
*Ọc… oóc… hực… Cháo cô nấu sao? Hờhờ, cái con nhỏ đáng ghét này!… * _ cậu bức xúc mà không làm gì được, chả lẽ lại đi dành công mấy chuyện cỏn con đó với một đứa con gái.
- Ưmmmm… ngon! _ ngoại gật gù. –Con học ở đâu mà nấu ngon vậy?
- Con thì cần gì phải đi học của người nào chứ? Hờhờ…
- À ngoại, có cơm của ngoại đó, ngoại ăn đi! Để nhỏ đó đút cháo cho nội được rồi. _ cậu nói rồi lấy hộp cơm nãy cậu mua đưa cho ngoại.
- Ờ, cám ơn con.

- Ngoại về nghỉ đi, để con trông nội được rồi. Con cám ơn ngoại nhiều! may mà có ngoại nếu không con chả biết làm sao. _ cô nắm tay ngoại, nói.
- Có gì mà ơn với nghĩa, người nhà cả mà con. Còn nội con thì để đó ngoại lo,hai đứa về đi.
- Nhưng mà ngoại đã ở viện cả ngày nay rồi. _ cô không chịu.
- Ngoại mới vào lúc chiều mà, vừa vào được khoảng nửa canh thì mấy đứa vào luôn đó!
- Thì để bả ở đây nói chuyện với nội cho đỡ buồn, chứ con ở đây thì biết nói gì với lão này? Còn nữa, có khi toàn ngủ, ngủ đến nỗi nội phải nhường giường cho con thì hỏng. Hai đứa nghe lời bả về đi! _ nội nói.
- Vậy con nhờ ngoại cả.
-Ưhm được rồi, yên tâm đi con.
Cô dọn đồ xong xuôi rồi hai người lại ra về.
- À Bảo! _ nội gọi với.
- Dạ?
- Trời tối, con đi chung xe với bé Na, đưa nó về giúp nội nha! Nó đi ẩu lắm, trời thì tối, ngoài đường xe cộ như rươi; để nó chạy một mình nội không yên tâm.
- Dạ… _ cậu ngập ngừng.
- Nội, con tự chạy được mà. Con đi bao nhiêu lần rồi mà có sao đâu vẫn đứng đây với nội đấy thôi.
- Vâng, được đến nỗi rơi ổ gà chục lần, gãy chân một lần ha? Như vậy mà còn chưa sợ vẫn cứ ẩu. _ nội kể tội cô.
- Híhí… _ cậu bụm miệng cười.
- Thôi nội nghỉ đi, con về nha ngoại. _ nói rồi cậu ra về trước.
Cô nguýt nội một cái rõ dài rồi chạy theo cậu.

Cậu đã lấy xe đạp đợi sẵn cô dưới cổng bệnh viện. Cô nhanh chóng ngồi ra sau như nãy.
- Xuống, chỗ đó không phải của cô! _ cậu nói.
- …
Cậu giữ tay lái rồi ngồi xuống yên dưới, chỉ lên yên trên cậu nói:
- Chỗ cô ở đây!
- Ý cậu bảo tôi chở cậu ak?
- Thông minh ra chút rồi đấy!
- Còn khuya!
- Nội đã ra lệnh nên tôi làm theo thôi, cô không thích thì tùy.
- Nội kêu cậu đưa tôi về chứ nội nói tôi đưa cậu về hồi nào?
- Hơhơ… vậy nội kêu tôi đưa cô về chứ nói tôi chở cô về hồi nào? Tôi chở cô hai lần rồi, lần này đến lượt cô, không nói nhiều.
Cô giằng mạnh tay lái, ngồi lên, chỉnh lại bàn đạp rồi thẳng tiến.
- Cậu nặng như voi ý… bắt tôi chở… đồ rắn độc!
- Tôi chưa nghe ai chửi men là rắn độc bao giờ đấy!
- Giờ nghe rồi đấy thôi, cậu là loại rắn đực cực độc!
- Nghe cũng hay ấy nhỉ! Vậy cô thấy rắn đực bao giờ chưa mà biết nó độc? Lại còn gán tôi thuộc loại đó? _ cậu trả treo.
- Hứ… không thèm nói với đồ rắn đực cực độc.

Về tới nhà cô lao vội lên phòng, hạ cánh xuống chiếc giường êm ái.
- Mệt quá! Cái tên dị hợm, ta căm thù nhà ngươiiiiiii… ! _ cô mệt quá thiếp đi lúc nào không hay.

Hurt Lovers, Hurt, Hurt Lovers oh
Don’t give up, Don’t, Don’t give up no
Think of it
You can’t just let it go,
You gotta try,
You gotta try.

So when all that you ever believe comes apart at the seams
And when all of the bridges you build are washed away in a stream, Ooooh

What ever comes,
It’s not the end,
We gotta fight,
And take a stand….
Điện thoại cô đổ chuông, nghe tiếng chuông cô bật giật cầm điện thoại lên:
- Sáng rồi sao?
Nhìn vào màn hình điện thoại, mới 9h30 cô thờ dài:
- Mới 9h30 mà! _ dục điện thoại sang một bên, cô đổ ầm xuống giường.
Hurt Lovers, Hurt, Hurt Lovers oh
Don’t give up, Don’t, Don’t give up no
Think of it
You can’t just let it go,
You gotta try,
You gotta try…
Mới nằm xuống điện thoại lại reo lần hai, lần này thì không cần lâu cô đã bắt máy.
- Alo Trần Na Na xin nghe! _ cô nói giọng ngái ngủ, mắt vẫn nhắm tịt.
- Giờ này đã ngủ rồi sao cô bé?
*Cô bé???* _ cô mở mắt nhìn vào màn hình điện thoại vẫn sáng. *Là số bữa trước bị nhỡ*
Cô áp điện thoại vào tai:
- Tôi quen “bác” sao?
- … Em nhanh quên quá! Không nhớ anh sao? _ giọng nói đầu dây bên kia có chút thất vọng.
- I em so rí, trí nhớ của tôi không nhớ những gì nó cho là không cần thiết.
- Vậy để anh làm em thấy nó cần thiết nhé!
- Bác tin là mình làm được sao?
- …
- Alo… Chắc sợ quá rồi đây! Hứ… ddang ngur ngon _ nghĩ rằng bên kia đã cúp máy nên cô định dập máy luôn thì… từ đầu dây bên kia…
- ♪ ♫ ♪ ♫ ♫ ♪ ♪ ♫ ♪ ♪ ♪ ♪ ♫ ♪ ♫… _ có tiếng huýt sáo.
*Bài nhạc ấy…* _ cô vội áp điện thoại vào tai để nghe rõ.
Mắt cô đỏ ngàu lên từng tia dữ dội. *Là anh… Đã rất lâu em không được nghe ai dạo khúc nhạc ấy cho em…*
(Bản nhạc ấy là của cô sáng tác cùng một người nữa là bạn thân của anh cô, dành tặng riêng trong dịp sinh nhật thứ 18 của anh trai cô, vì anh rất thích nghe nhạc hòa tấu cũng rất am hiểu về nó nhưng ngặt nỗi anh lại không thể chơi được nhạc cụ nào. Ngược lại, cô lại chơi thành thục các nhạc cụ và cả anh bạn thân của anh nữa; chính anh bạn đó đã dạy cô cách chơi đàn và học nhạc. Hai người đã bí mật sáng tác nên bản nhạc khúc này dành cho riêng anh, và quan trọng nhất nó là độc nhất vô nhị, cũng chỉ có 2 người biết chơi nó; một là cô và người còn lại là anh ấy)
-Đã đủ để em thấy cần thiết chưa cô bé? _ giọng nói cất lên từ đầu dây bên kia thay cho tiếng huýt sáo.
- … có lẽ _ cô đáp lại.
- Em vẫn vậy, không khác xưa tẹo nào!
- Anh về lâu chưa? _ cô trầm giọng.
- Cũng mới thôi em.
- Anh đang làm gì ở đây? Mà… anh về làm gì?
- Em không thích anh về sao?
- Dạ không! Hì tại em thấy anh về đột ngột nên ngạc nhiên hỏi thôi. _ cô đổi lại giọng vui hơn.
- Nếu anh nói anh về đây vì anh nhớ em. Anh về để khiến em trở thành người thân của anh thì sao?
- … _ cô lặng đi vài dây. –Anh đi một thời gian bây giờ lẻo mép chưa kìa, bao nhiêu cá lọt lưới rồi anh?
- Anh chỉ bắt cá nhà thôi! _ biết cô không muốn nói đến chuyện đó, anh cũng không muốn làm cô khó xử.
- Mà anh làm gì đến 3 năm rồi không tin tức gì là sao? Em giận!
- Anh sợ… _ anh đáp lại rồi cả hai cùng phá lên cười.
Và rồi tiếp theo là cuộc thao thao bất tuyệt của hai người…

^_^_^_^_^
Đã 2 ngày nội nằm viện, nội xin xuất viện nhưng vì sức khỏe nội quá yếu nên bệnh viện chưa cho về. Mấy bữa nay cô cứ chạy long đong đi tìm việc mà vẫn chưa tìm được việc làm thêm.
Dựng xe vào vỉa hè cô ngồi xuống chiếc ghế đá dưới tán cây cạnh đó ngán ngẩm:
- Đi cả ngày mà vẫn không có chỗ nào cho làm, haizzz tính sao đây? Chậc, tất cả cũng tại cái tên đâm phải nội đáng nguyền rủa ấy! Ta mà… hẩy yà… sao mình không nhớ ra nhỉ? _ cô đứng bật dậy, nghĩ ra gì đó cô vội lấy xe lao đi.
…….
- Đây rồi!
(Đây chính là quán kem đã “chứng kiến” hai cô cậu trong lần gặp mặt đầu tiên khó quên cách đây vài tháng. Các mem còn nhớ chứ?)
Cô đưa xe vào gửi rồi quay ra, nhìn lên cửa kính cô mừng rỡ:
- May quá, vẫn còn thông báo cần người làm thêm.
Không chần chừ thêm cô đẩy cửa vào trong.
*Woa… đúng là không thể “nhìn mặt mà bắt hình rong được”, trông bên ngoài khác xa với bên trong. Đúng là một quán kem chuẩn 5 sao!* cô ngơ ngác với thiết kế của quán. Cô nhận xét rất đúng, đây quả là một quán kem có tiêu chuẩn 5 sao. Quán kem đã từng đạt một số bằng khen và giải thưởng của rất nhiều các cuộc thi có tiếng và bằng chứng là dãy bằng khen được treo một hàng thẳng tắp trên tường – nơi mà bất cứ ai khi vào quán họ đều thấy đầu tiên. Cả những người khách đang ngồi kia cũng là một minh chứng cho điều ấy…
- Bạn ơi! _ tiếng gọi của một người phục vụ gọi cô.
Cô giật mình “tỉnh giấc” *Trời! đến cả phục vụ cũng chuẩn 5 sao luôn…*
- Này bạn! _ không thấy cô trả lời, người phục vụ tiếp tục gọi.
- Ơ dạ? _ giờ cô mới tỉnh hẳn để đáp lại.
Người phục vụ nở nụ cười rạng rỡ và thân thiện:
- Bạn cần tìm ai sao? Có cần tôi giúp không?
- À.. dạ… không ạ! _ cô gãi đầu ngượng ngạo.
- Vậy bạn cần một chỗ?
- Dạ… _ cô lắc đầu.
- Vậy… _ người phục vụ ngập ngừng hỏi cô.
- Ưm… tôi muốn xin việc ạ! _ vẻ tự tin vốn có của cô phút chốc đã tan biến bởi không gian trước mặt đã làm nó vụt bay.
- Sao bạn không nói sớm? Bạn theo tôi nhé! _ người phục vụ đi trước, còn cô theo sau.

Nam phục vụ ấy dẫn cô đến gặp một người.
- Chị à! _ anh phục vụ chào.
- Ừhm có gì không em?
- Cô ấy muốn xin làm bán thời gian ạ! _ anh nói rồi kéo cô đứng trước mặt chị.
- Em chào chị! _ cô cúi đầu chào, nở nụ cười tươi “khoe” chiếc răng khểnh dễ thương.
Chị ấy nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới rồi cũng cười nhẹ đáp lại:
- Chào bạn! Bạn muốn xin việc?
- Vâng!
- Bạn đã đọc rõ yêu cầu trên thông báo rồi chứ?
- Dạ… rồi ạ!
- Vậy được rồi, chào bạn! _ chị nói cụt lủn rồi bỏ vào trong.
Nhưng cô vội hỏi lại:
- Vậy là sao ạ?
Nghe cô hỏi chị quay lại
- Bạn đã đọc rõ thông báo?
Gật
- Chắc bạn biết quán chỉ tuyển nam phục vụ?
- Biết!
- Vậy bạn vẫn muốn xin làm? _ chị phì cười.
- Đúng! _ cô nói chắc nịch, ánh mắt nói lên sự nghiêm túc.
Mấy ngày qua tìm việc mà vẫn không có nơi để làm, cô đã chán ngán cảnh chạy lạy như thế lắm rồi cả mấy chục chỗ chứ ít gì, giờ thì cô quyết tâm phải dành được công việc này. Không thể để mình lang thang tìm việc lâu hơn nữa, tiền viện lại phí sắp phải thanh toán rồi, áp lực ấy càng thôi thúc lòng quyết tâm của cô dành việc cho mình hơn cả.
- Tại sao tôi phải nhận bạn?
- Vì em cần công việc này.
- Nếu không cần thì có ai đi xin việc làm đâu.
- Nhưng em cần với tất cả quyết tâm muốn dành lấy công việc này.
- Bạn chứng minh đi.
- Chị phải nhận em thì em mới chứng minh được chứ.
Chị ấy không nói thêm, chỉ đứng nhìn cô tự suy nghĩ gì đó.
- Haizzz… đúng là khó ưa. _ một nam phục vụ khác than thở, bưng đĩa kem vào.
- Có chuyện gì vậy em? _ chị hỏi.
- Chậc, chị thấy cậu bé ngồi bàn 3 dãy 10 phía tây đó chứ?
- Ừhm.
- Cậu bé cứ gọi ra bao nhiêu kem rồi lại kêu là không phải, không thích nữa. Bắt em chạy đi chạy lại chục lần luôn nek, em thì bó tay phải vui vẻ mà chạy thôi chứ sao giờ?
- … _ chị nheo mày suy nghĩ.
- Này bạn! _ bất chợt chị gọi cô.
- Dạ?
- Cơ hội để bạn chứng minh ở kia, nếu bạn giải quyết được vụ ấy tôi sẽ nhận bạn, còn nữa sẽ không cần thử việc mà bạn sẽ được tuyển thẳng làm nhân viên chính thức. Còn không thì coi như chưa có gì, OK?
Cô nhìn ra đứa trẻ mặt bầu băm ngồi kia, đảo mắt quanh một vòng rồi nhướn mày nói:
- Chị chắc chứ?
Gật
- OK! Đợi tin tốt từ em đi!
- Bạn đừng quá tự tin.
- Tự tin là tài sản của em mà.
Cô nói rồi cởi cặp đưa cho chị.
- Cho em mượn tạp giề.
Nam phục vụ gặp cô đầu tiên vội cởi tạp giề dưa cho cô.
- Còn cái này nữa. _ nam phục vụ ấy nói rồi đội lên đầu cô chiếc mũ dẽ thương cũng là đồng phục của quán.
Trang bị xong, cô bưng đĩa kem từ nam phục vụ kia tự tin bước tới phía cậu bé.
- 2 man! Kem của bạn đây. _ cô nói rồi đặt đĩa kem ra trước mặt cậu bé.
Cậu bé nhìn cô không chớp mắt.
- Chị nói em sao?
Cô nở nụ cười thiên thần:
- Yes man!
- Em chưa đến tuổi man. _ cậu bé khó chịu.
- Nhưng em sẽ trở thành man, đó là quy luật.
- Dù sao thì cũng không phải.
- Ay dô, sao nhóc mới tí tuổi mà đã cau có khó coi vậy? Chị nói nhỏ nek! _ cô nói vẻ bí hiểm rồi ngoắc tay ý bảo cậu ghé tai vào.
Cậu nhóc lưỡng lự nhưng rồi cũng làm theo.
- ……………………………….
Cô thì thầm to nhỏ vào tai cậu bé., chú ngồi nghe mà mắt cứ dần mở to ra.
Đã xong, cô đứng thẳng dậy nói tiếp:
- Em thấy sao? Giờ thì muốn làm khó anh chị nữa không?
- …
- Giờ thì ngoan ngoãn ăn kem đi nhé người đàn ông tương lai.
- Yes girl! _ cậu bé nhanh nhảu đáp, kéo đĩa kem gần lại bắt đầu xúc từng thìa.
Chị lẫn mấy người phục vụ khác đều đang theo dõi cô từ phía sau, người thì ngạc nhiên vì bỗng dưng xuất hiện một bông hồng thứ hai trong quán, người thì tò mò xem cô định làm gì còn người thì chỉ để ngắm “hoa”.
Xong việc, cô định quay lại phía chị thì cậu bé gọi lại:
- Chị ơi!
- Gì nào?
- Lần sau em đến đây tiếp được chứ?
- Tất nhiên, ready to welcome you!!!
- Em đến vì muốn gặp chị nhé!
- OK man! _ cô đưa tay làm dấu ok. –Ah, tặng nhóc nek! _ cô nói rồi lấy chiếc mũ trên đầu mình đội lên đầu cậu bé.
- Chị tặng em sao?
- Ưhm, rất vui được làm quen nhóc! _ cô nói rồi đưa tay ra.
Cậu vui vẻ nắm lấy tay cô, xiết thật chặt.
- Me too.
Cô bước đến phía chị và các anh phục vụ đang đứng kia, lòng hân hoan.
- Chị thực hiện lời hứa đi nhé.
- Rất vui được nhận em là một thành viên của gia đình nhỏ này. Em làm luôn được chứ?
- Rất sẵn lòng, em chỉ đợi câu nói này mà!
- Tốt. _ chị gật đầu hài lòng. –Giới thiệu với em, chị là Anna Trần, em có thể gọi chị là Anna. Chị là quản lí của quán, nội quy của quán em hãy tìm hiểu và phải học thuộc lòng nó. Và cũng như tất cả mọi người có công sẽ thưởng có tội sẽ phạt và phạt rất nặng, em hiểu ý chị chứ?
- Yes sir! _ cô đưa tay chào như kiểu trong quân ngũ.
Ai cũng phì cười và hài lòng với thành viên mới là cô – một bóng hồng dễ thương.
- Chào em! Anh là Trí
- Chào anh! Em tên Na, rất vui khi được biết anh.
- Còn anh là Thái
- Anh là Thiên
- Còn anh, anh là Quốc
Vân vân và vân vân…
Cô cứ hết xoay bên này rồi lại xoay bên kia đến chóng cả mặt mà vẫn chưa xong thủ tục làm quen. Haizzz… mãi đến khi khách hàng la ó đòi phục vụ thì họ mới chịu trả tự do cho cô. Lúc này ai mà thấy cảnh tượng ấy thì mất tiếng quá, trông quán kem chả giống cấp 5 sao cả.
- Thôi em đi thay đồ rồi ra làm đi kẻo lại bị trừ giờ đấy! Anh em mình làm theo giờ mà, chịu khó đi em. _ một trong số nam phục vụ còn lại ấy nói.
- Vâng, em biết mà.
- Em cứ đi thẳng, rẽ phải nhé. Đồ là của nam nên em chịu khó nhé vì trước giờ chưa bao giờ có nữ nhân viên nào cả nên không có đồ nữ.
- Không sao đâu ạ, em thấy đồ này đẹp chán. Hìhì em xin việc ở đây cũng vì muốn thử đồ nam mờ hờhờ. _ cô vòng tay qua miệng nói khẽ còn nháy mắt nghịch ngợm nữa.

Cuối cùng cũng hết ka làm việc, cô phấn khởi nhận tiền lương ngày đầu tiên của mình tại chị Anna.
Vừa ra khỏi quán cô thấy anh phục vụ ah không giờ là đồng nghiệp lúc nãy, người mà lần đầu tiên cô gặp được khi bước vào đây. Từ lúc cô được nhận anh ấy chưa nói câu nào, không lẽ anh ấy không thích mình làm ở đây sao? Tò mò cô quyết định đến làm quen trước.
- Chào anh! Anh là…?
Thấy cô, anh nở nụ cười hiền:
- Chào bạn!
- Anh đi bộ về ah?
- Không! Mình ra trạm xe buýt.
- Ay dô anh hơn tuổi em là chắc cú, đừng câu nệ thế em ngại lắm. Mình xưng anh em nhé? Nghe thân thiết hơn đó!
- Ưm… ok, tùy bạn… ah… em. Hì _ anh gãi đầu.
- Em tên Na, Trần Na Na. Còn anh?
- Anh là Johnny, cũng như em anh làm việc bán thời gian ở đây.
- Hình như anh không phải người Việt?
- Anh là du học sinh của Anh.
- Wow… anh nói tiếng Việt chuẩn quá, em nhận không ra. Nhìn ngoại hình em cứ nghĩ anh là người lai chứ, tò mò hỏi thử ai dè trúng phốc.
- Em nói đúng đấy!
- Dạ?
- Mẹ anh là cô dâu Việt mà.
- Oh!!!… Mà thôi muộn rồi, em về nhé. Good bye! See you agan! _ cô vẫy tay chào Johnny rồi chạy vào lấy xe.
- Me too. _ Johnny cũng chào lại.
0-0-0-0-0
Cũng may cô đã nhờ ngoại trông nom nội chứ không thì… nội tèo vì phải chờ cơm cô mất. Về tới nhà cô tắm rửa rồi gieo mình xuống giường, cơm cũng chẳng buồn ăn nước cũng chẳng thèm uống.
Hurt Lovers, Hurt, Hurt Lovers oh,
Don’t give up, Don’t, Don’t give up no,
Think of it
You gotta try,
You gotta try,

Hurt Lovers, Hurt, Hurt Lovers oh,
Don’t give up, Don’t, Don’t give up no,
Think of it
You can’t just let it go,
You gotta try,
You gotta try,
Hurt Lovers, hurt so bad again…
Vừa nghiền mắt được chút thì điện thoại đổ chuông.
Tỉnh giấc, cô bắt máy
- Alo… aaaaài. _ cô ngáp rách miệng.
- Giờ này mà ngủ hả nhỏ kia?
Là cậu, không biết cậu kiếm đâu ra số cô mà gọi nữa.
- Ờ thích, được hk? Ý kiến ý cò gì hả nhóc kia?
- Không giám đâu em hổngggggggggg giám đâu!
- Gọi tôi có chuyện gì? Nói lẹ đi.
- Ờ, lên forum của trường xem thông báo đi.
- Bữa nay tốt bụng wá hen?
- Không giám, wá khen. Lệnh cụ lớp trưởng em nào giám trái.
- Cám ơn!
- Ờ, bye.
*Xì, nay tốt bụng vậy? Mai áp thấp mất * cô bật máy tính, vào forum của trường đọc thông báo như cậu nói.
- AAAAAAAAAAA… _ cô la lên khi đọc xong thông báo. –May quá, được nghỉ 2 tuần, ta đây mái thoải làm việc rầu. Mai phải đăng kí thêm ka để làm mới được, tranh thủ thôi. Giờ thì ta phải đi nạp năng lượng đã, lấy sức mai “vượt đèo xông pha nữa chứ nhẩy.
Nghĩ là làm liền, cô vụt lẹ xuống bếp làm cho mình bát mì ăn lấy ăn để.

miho ichiki - Yui Hatano - Ria Sakurai

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ