80s toys - Atari. I still have
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Đơn giản chỉ vì anh yêu em! - trang 14

Phòng Hội học sinh.
_ Thật là tuyệt vời!!_Salasa thốt lên, nụ cười trên khuôn mặt cô vốn chẳng bao giờ tắt_ Tặng cả bó hoa hồng tím đắt giá cả trăm bông này, Thiên Vương quả thật là người vô cùng hào phóng! Đáng khen! Đáng khen!
_ Tặng Candy! Không phải tặng cậu đâu!_ Hanachi ngay lập tức làm Salasa cụt hứng_ Cậu đừng có ôm khư khư bó hoa với vẻ mặt sung sướng mãn nguyện như thế, Người ta sẽ hiểu lầm là Thiên Vương CÓ TÌNH Ý với cậu đó!_ Hanachi cố ý nhấn mạnh 3 chữ" có tình ý" để trêu ngươi Salasa.
_ Thôi! Trả lại cho cậu này!!!!_ Salasa bực tức nhét bó hoa vào tay Candy 1 cách... đầy luyến tiếc_ làm như tớ thích lắm không bằng ấy!
_ Tớ có nói vậy đâu! Cậu tự nhận đó chứ!_ Hanachi cười nửa miệng.
_ Nếu cậu thích thì cứ lấy!_ Candy thờ ơ nói.
_ Salasa đâu phải là người không biết điều đến vậy!_ Hanachi khẽ nhếch khóe môi lên 1 chút._ Đúng không?
_ Dĩ nhiên!_ Salasa bĩu môi_ cậu cho, tớ đương nhiên... không dám nhận! nếu chỉ là hoa của fan, thì tớ... còn phải suy nghĩ( đúng là Salasa^^), đằng này lại là hoa của p..._ Salasa suýt lỡ miệng nói " phu quân tương lai", nhưng may thay, lời nói chưa kịp ra đến cổ họng đã kịp thời " được" nuốt lại.
_ Hửm?_ Candy ngửng đầu nhìn Salasa_ cậu định nói gì?
_Salasa định nói là " Hoa của ca sĩ thần tượng nổi tiếng" ấy mà!_ Hanachi ngay lập tức chặn lời Candy.
_ Đúng vậy! Đúng vậy!_ Salasa nhìn Hanachi đầy cảm kích. Lúc nãy quả là nguy hiểm. Trong phút chốc Salasa cũng chẳng kịp nghĩ gì, nếu Candy tra hỏi chắc sẽ buột mồm lỡ miệng thêm lần nữa! Câu nói của Hanachi đã cứu nguy cho cô. Nói ra là chẳng khác nào Hanachi đã " ném phao cứu sinh cho người sắp chết đuối" ." Ơn này, tớ nhất định sẽ trả! Hanachi à!" Salasa chớp chớp mi mắt, nhìn Hanachi, không quên mỉm cười thật dễ thương.
_ Hình như không phải vậy!_ Candy vẫn cảm thấy nghi ngờ.
_ Haiz, Salasa dạo này đầu óc không được tốt lắm! Ngôn ngữ có chút bấn loạn! Cậu thông cảm!_ Hanachi "vội vàng" giải thích, nhân tiện " đá đểu" Salasa 1 câu.
_.........._ Salasa chỉ còn biết trơ mắt ra nhìn, nụ cười trên khuôn mặt dường như có chút biến dạng. Rồi sau 1 vài giây lấy lại được tiềm thức, cô không quên gầm gừ, nghiến răng kèn kẹt " AAHH, con nhỏ xấu xa!!!mình rút lại!!! Không trả ơn trả nghĩa gì hết! Hanachi ác quỷ!!!"
_ Cứ cho là vậy!_ Candy gật gật đầu, bỏ qua chuyện này. Nhưng thái độ đồng tình của Candy trước câu nói của Hanachi lại càng khiến Salasa sôi máu.
Salasa nhìn cả hai đầy "oán hận". Hanachi liếc nhìn Salasa, không quên nhếch mép cười nửa miệng. " AAAAHHH!! Lần này tớ quyết không tha cho cậu! Hanachi đáng ghét!!!!!"
__________________________________
_ " con vẫn khỏe chứ?"
_ Vâng ạ._ Kid đáp.
_" ừm, thế thì tốt"
_ bà vẫn chưa về hả ông?
_" Ừ, cứ để bà ấy đi du lịch. Khi nào bà ấy về, ắt bà ấy sẽ gọi cho con thôi!"
_ Vâng.
_ " Con và cô bé đó vẫn ổn chứ? Khi nào con mới đưa về ra mặt ta đây?"
_ Chuyện này thì con..._ Kid lúng túng gãi đầu, mặt anh đỏ lựng cả lên.
_" haha, chưa gì đã đỏ mặt rồi hả? Thôi, con cứ từ từ. Nhớ lời ta dặn là được"
_ Con biết rồi, ông đừng trêu con nữa...
_ " mà này, con đã suy nghĩ chuyện ta nói chưa?"
_ Chuyện gì ạ?
_" Con có muốn đến thử làm việc ở công ty của ta không? dù sao sau này cũng phải học, bây giờ thử trước cũng hay đó"
_ Để con suy nghĩ thêm đã!_ Kid im lặng 1 lúc rồi trả lời.
_ "Ừ. mà dạo này con đang làm người mẫu gì gì đó hả?"
_ Vâng.
_" làm cho vui thì được, đừng có ý định đi theo nghiệp ấy"
_ tất nhiên con không có ý định đó rồi!_ Kid lập tức phủ nhận.
_ " Thế thì tốt. Ta chỉ hỏi thăm con chút vậy thôi. Khi nào rảnh, nhớ đến thăm ta"
_ Vâng. Con chào ông.

..............và thế là tình yêu ấy vụn vỡ......
....... giấc mộng tan tành chỉ trong khoảnh khắc.....
....... để lại đây nỗi ám ảnh đêm ngày.......................
Candy mặc 1 chiếc váy trắng đơn giản, chỉ có 1 vài đường ren điểm xuyết. Nhưng chính vì vậy, chiếc váy lại tôn thêm màu da trắng mịn như men sứ khiến cho Candy lại càng xinh đẹp mỏng manh hơn. Kid cảm thấy tim mình đập dồn dập như trống giục trong lồng ngực. Candy đứng trước mặt anh, dưới ánh nắng của buổi chiều chớm hè, mái tóc nâu ánh vàng nhẹ tung bay trong gió, dường như đang tỏa sáng khiến cho anh chói mắt. Đúng vậy, anh và Candy sẽ đi chơi. Cô mỉm cười đi bên cạnh anh, khuôn mặt dịu dàng, ánh mắt êm đêm tựa hồ thu. Hôm nay trông Candy thật lạ.... Kid có cảm giác như vậy, không giống cô lạnh lùng thường ngày.... có chút gì đó ẩn chứa trong mắt cô, mà anh không thể nào đọc ra. Nhưng thôi, anh không suy nghĩ quá nhiều. Bởi vì hôm nay là 1 ngày tuyệt vời, trời râm mát chỉ tỏa ánh nắng dịu nhẹ, và anh được cùng người anh yêu hẹn hò. Hạnh phúc như trong mơ.... thế nên, không nên nghĩ ngợi nhiều..
......... bởi nghĩ ngợi sẽ khiến cho giấc mơ không còn đẹp nữa..........................

Kid dẫn Candy đến 1 nơi mà ngày trước đến giờ, mỗi khi có cơ hội về Nhật, anh đều đến thăm nơi này. Đó là đài thiên văn. Đối với Kid, được đắm chìm trong thế giới vũ trụ quả là vô cùng tuyệt diệu. Mỗi chòm sao trên trời đều mang 1 ý nghĩa nhất định và đều có 1 câu chuyện của riêng nó. Người ta từng nói, mỗi khi có 1 ai chết đi, linh hồn họ sẽ hóa thành 1 ngôi sao trên bầu trời. Bầu trời lấp lánh ánh sao ấy chính là ánh sáng từ mỗi tâm hồn cao đẹp. Kid thật sự tin vào điều đó. Mỗi khi mệt mỏi, anh lại muốn đi ngắm sao. Cuộc sống cần có những khoảnh khắc thả lỏng tâm hồn. Ở nơi đây, Kid có thể quên hết tất cả ưu phiền, sầu khổ............
... Candy không ngờ Kid lại dẫn mình đến đài thiên văn. Candy vốn không thích những ngôi sao. Bầu trời đầy sao là thứ hằng đêm Candy nhìn thấy qua khung cửa sổ trong suốt trong căn phòng cô độc. Cả ánh trăng trên bầu trời kia, cũng là thứ đáng ghét. Mỗi khi nhìn chúng, Candy lại cảm nhận rõ hơn về nỗi cô đơn của chính mình. Ánh sao đêm lấp lánh trên bầu trời kia, vốn xa vời chẳng khác gì ảo ảnh. Giơ tay lên, tưởng như có thể chạm đến nhưng thực ra mãi mãi chẳng thể chạm vào. Candy quay đầu sang nhìn Kid đang ngồi bên cạnh. Cô không hiểu nổi Kid vì lẽ gì lại yêu thích chúng... có lẽ tại cô khác người.... hoặc bởi vì Kid luôn được sống trong thế giới hạnh phúc tràn ngập tình yêu thương ấm áp, nên nhìn bất cứ thứ gì cũng có thể thấy nó đẹp.... còn cô... cuộc sống của cô chỉ là ám ảnh.... ám ảnh mỗi đêm... ám ảnh từng tháng ngày.... nỗi ám ảnh từng giờ từng phút từng giây luôn thường trực. Trong mắt cô, anh là thứ đẹp đẽ đến chói mắt. Cái kiểu hạnh phúc của anh thật sự có chút đáng ghét. Cô cảm thấy ganh tỵ với anh chăng? Cô khẽ cười mỉa mai chính bản thân mình... Anh vui vẻ cười như thế, sao cô lại có suy nghĩ xấu xa muốn giết chết hình ảnh đó dẫu chỉ trong thoáng chốc như vậy được?
Bản chất con người vốn ích kỷ như vậy đó....
.....nhưng....bây giờ... trong khoảnh khắc ngắn ngủi còn sót lại này........ cô chỉ mong anh mãi mãi mỉm cười hạnh phúc như thế.... dù cho vị trí người bên cạnh anh sẽ không còn thuộc về cô nữa....
... đúng vậy...... hãy cố gắng mỉm cười.... dù cho cô sẽ phải rời xa anh mãi mãi..............

Kid háo hức dẫn Candy đi ăn tối tại 1 nhà hàng nho nhỏ mà anh mới phát hiện. Cửa hàng không đông khách, nhưng thái độ phục vụ của nhân viên và cả khung cảnh ở đây đều rất tuyệt. Một nơi tao nhã, không quá sang trọng hay đắt tiền, tạo cho người ta cảm giác ấm áp yên bình.
_ Em thích nơi này chứ?_ Kid mỉm cười, khuôn mặt anh rạng rỡ, tràn đầy niềm vui trong đáy mắt.
_ Ừm_ Candy khẽ gật đầu_ thức ăn cũng ngon.
_ Anh mới tìm ra chỗ này đó!_ Kid xoa xoa chóp mũi, nụ cười mãn nguyện có chút ngượng ngùng nở trên môi.
_ Ừ, em biết rồi mà._ Candy cười_ anh ăn đi.
_ Ừm, sau này có cơ hội, ta lại đến đây nữa nhé!_ nụ cười trên gương mặt anh vẫn chưa tắt.
_ Ừm_ Candy cắm cúi nhìn vào đĩa thức ăn đặt trước mặt mình, giọng nói của cô dường như mắc nghẹn nơi cổ họng._ ... nếu có cơ hội.
_________________________________
Trời về đêm có chút lành lạnh. Kid và Candy đi dạo trên 1 con phố ít người qua lại. Candy cắn nhẹ môi. Cô đang suy nghĩ phải bắt đầu như thế nào....
Những làn gió mang hơi lạnh... trên bầu trời đêm... mặt trăng mang 1 màu đỏ ối khác thường. Từng cơn gió lướt qua người Candy, khiến cô có chút run rẩy. Kid vẫn vui sướng đi bên cạnh cô. Được ở bên cô như thế này, anh chẳng còn gì hạnh phúc bằng....
.... cứ như một giấc mộng.......
Con phố này thật sự rất đẹp, dọc đường đi còn có những chiếc ghế đá màu trắng nhã nhặn. Ánh đèn đường có chút lờ mờ, tạo 1 không gian kì ảo đến lạ.Bỗng nhiên Candy đi chậm lại, Kid quay đầu nhìn cô, hỏi:
_ Sao vậy?
_ Kid này..
_ Ừ?
_ em..._ Candy ngập ngừng 1 chút rồi tiếp_ em muốn được tặng hoa._ cô khẽ nở 1 nụ cười.
_ Hoa?_ Kid có vẻ ngạc nhiên nhưng rồi lại bật cười._ Hì, anh biết rồi. Em thích hoa gì nào?_ Kid hỏi, trong lòng anh thầm nghĩ cô quả thực rất đáng yêu, ngay cả khi cô khác người, không e thẹn vòng vo mà thẳng thắn nói rằng cô muốn được anh tặng hoa thì anh vẫn cảm thấy như vậy. Điểm đặc biệt ở cô thu hút anh đến mức chẳng thể rời mắt được, quả nhiên cũng vì cái cách làm nũng thẳng thừng đến quá đáng này.^^.
_ Chocolate cosmos._ Candy đáp.
_ Ừm, em ngồi đây đợi anh nhé?_ Kid kéo tay Candy lại 1 chiếc ghế đá gần đó, ấn Candy ngồi xuống_ được không?
_ Ừm....
_ Em cẩn thận nhé! Đợi anh 15 phút! À không, 10 phút thôi!_ Kid quay người, trước khi đi còn vội vàng hứa hẹn, rồi cố gắng hết sức chạy thật nhanh...
Candy bật cười. Rồi nụ cười trên khuôn mặt cô dần dần tắt ngấm. Cô khẽ nhắm mắt lại, ngả đầu tựa vào ghế. Khuôn mặt hiện rõ sự mệt mỏi. Làn da cô nhợt nhạt hẳn đi....

Kid chạy thật nhanh trên con phố dài. Mồ hôi lấm tấm trên trán anh. Cả áo anh gần như ướt sũng. Mệt thật. Nhưng để khiến người con gái anh yêu nở nụ cười, thì anh sẵn sàng làm tất cả. May là anh đã từng đến các cửa hàng kiếm cho được loài hoa Candy yêu thích. Tuy Kid khá buồn vì việc nhờ tình địch mà mình mới biết được điều này nhưng anh vẫn đi tìm và định sẽ tặng cô khi nào có cơ hội. Và quả là trời cho! Kid cố gắng chạy nhanh hơn nữa! Anh nhớ ở gần đây có 1 cửa hàng hoa. Kid có chút lo lắng và không an tâm khi để Candy 1 mình ở con đường vắng vẻ đó. Anh muốn quay về bên cô thật sớm, để xua tan cảm giác bất an trong lòng mình..............
Gió thổi càng ngày càng mạnh, mặt trăng đỏ ối đang dần dần bị những đám mây che khuất đi. Không khí có chút ẩm ướt. Có vẻ như trời sắp sửa mưa. Mây vần vũ trên trời đêm đen kịt. Gương mặt Candy càng ngày càng tái lại. Làn da cô gần như trong suốt. Tán lá cây che khuất 1 phần khuôn mặt cô, khiến cô trông càng bí ẩn. Candy từ từ mở mắt. Đã hơn 10 phút trôi qua rồi. Cả người cô run run. Bây giờ, Candy cảm thấy ớn lạnh. Thân thể đã lạnh. Trong tim còn lạnh hơn..... buốt giá.............
Kid vội vã chạy đến, cả người anh ướt đẫm mồ hôi, nhưng trên môi anh vẫn nở nụ cười:
_ Candy!!!
_ Anh về rồi à?_ Candy ngửng đầu nhìn Kid, khẽ nở nụ cười nhạt nhòa.
_ Ừm_ Kid khẽ gạt mồ hôi lấm tấm trên trán, mỉm cười_ Của em đây.
Kid chìa bó hoa chocolate cosmos đang cầm cho Candy. Bó hoa chỉ được buộc tạm bằng 1 sợi ruy băng màu đỏ. Candy đón lấy, khẽ ngửi mùi hương chocolate dịu ngọt trên những cánh hoa.
_ Mong là em vui!_ Kid xoa xoa chóp mũi, có chút ngượng ngùng.
_ Cảm ơn anh!_ Candy đứng dậy, ôm trọn bó hoa vào lòng.
_ Không có gì mà! Chúng ta về thôi!
_ Ừm...
Kid định nắm lấy tay Candy, nhưng cô đã lướt qua anh, đi trước vài bước. Kid rụt tay lại, trong lòng cảm thấy có chút hụt hẫng...
Candy tiếp tục bước nhanh, rồi bất chợt cô khựng lại. Kid lấy làm lạ, định lại gần cô thì Candy bỗng nhiên nói:
_ Kid này!
_ Sao vậy Candy?
_ Anh có biết loài hoa này có ý nghĩa gì không?_ Candy chậm rãi bước tiếp.
_ Không! _ Kid lắc đầu, thành thật đáp.
_ Vậy à...._ Candy hững hờ nói...._ Loài hoa này rất đẹp phải không?
_ Ừm. 1 loài hoa kì lạ.
_ chocolate cosmos, loài hoa có hương thơm và màu sắc của chocolate ngọt ngào nhưng mang vị đắng........ _ Candy im lặng 1 lát rồi tiếp_.... giống như thứ.... gọi là tình yêu vậy....
Trái tim Kid bỗng dưng nhói lên. Anh linh cảm có chuyện không hay sẽ xảy ra. Cả người anh run lên, như muốn thúc giục anh phải chặn ngang, không được để cho cô nói tiếp. Thế nhưng, Kid cảm thấy sức nặng cơ thể đang dồn xuống, trĩu nặng, anh đứng như chôn chân tại chỗ, chẳng thể bước tiếp được.
Từ trên bầu trời đen u tối, những giọt nước mưa bắt đầu rơi xuống...
Candy quay lại nhìn Kid, khẽ mỉm cười:
_ Trên đời này, thứ thực ra tồn tại nhưng cũng không tồn tại...... chính là tình yêu.Loài hoa này có ý nghĩa vô cùng đặc biệt............_ Candy hít 1 hơi thật sâu rồi nói tiếp_ chocolate cosmos mang 1 trong những ý nghĩa buồn nhất... đó là......... ĐOẠN KẾT CỦA TÌNH YÊU! _ nụ cười biến mất. Đôi mắt cô thăm thẳm chứa đựng nỗi thống khổ. Nhưng.... tiếc rằng Kid chẳng thể nhận ra điều đó...._ chúng ta chia tay đi! Kid à!
Kid tưởng chừng sét đánh ngang tai, anh trừng mắt, lắp bắp hỏi lại:
_ Em... em nói cái gì?
_ Kết thúc thật rồi.... anh ... không hiểu sao?
_ Không... em đừng trêu anh như vậy...._ Kid gần như chẳng thể nói thành tiếng được nữa. Anh đang mơ phải không? Là ác mộng phải không?!! Tất cả không thể nào là sự thật!
_ Em không đùa.... đừng trốn tránh sự thật... những gì em đang nói là sự thật!_ Candy khẳng định....
....... những giọt mưa lạnh lẽo rơi xuống..... thấm ướt áo Kid, chạm vào da thịt.... tê tái... giá buốt...... cho anh biết rằng đây là hiện thực.....
_ Không.... không thể nào....... đừng đối xử như vậy với anh..... Candy à......._ Kid thì thào, toàn bộ sức lực trong cơ thể bị tiêu tán... ánh mắt anh đau đớn... tại sao cô nỡ nói ra câu đó chứ?.......... Trái tim anh dường như bị chính bàn tay cô bóp nghẹt.... đau đớn........
_ Có những chuyện không phải mình muốn là sẽ làm được....... anh hiểu không?_ Candy nói tiếp, lời cô nói thoảng qua như gió nhẹ, bị tiếng mưa át mất nỗi thương đau......._ bởi vì trên đời này còn có gọi cái là số phận.... xin lỗi anh......... anh đã cho em nhiều kí ức đẹp...... có anh bên cạnh em đã rất vui.... nhưng đã đến lúc chúng ta đi con đường riêng của mỗi người...... xin lỗi... và cảm ơn anh vì tất cả.....
_ Em biết rõ anh yêu em đến như thế nào kia mà.......... tại sao chúng ta lại phải chia tay? Anh đã làm gì sai ư? Em nói đi!!!!!!! Em nói đi!!!!!!!!_ Kid gào lên, nước mắt anh tuôn rơi, mặn chát.... hòa lẫn vào nước mưa.........anh có cảm giác mình đang rơi xuống đáy địa ngục.......
_ Anh không làm gì sai... chỉ trách số phận mà thôi......
_ Số phận ư?!!_ Kid thấy nực cười_ Định mệnh khiến anh yêu em!!! Để rồi lại mất em như thế này ư?!!không thể nào!!! Hãy cho anh 1 lời giải thích!!!!!!!!!! Anh chỉ cần được bên cạnh em thôi........... em vui bên ai... anh cũng sẽ chấp nhận...... anh chỉ cần mỗi ngày đều được thấy em cười.....vậy thôi.... tại sao ngay cả tâm nguyện nhỏ nhoi đó của anh cũng không thể thành hiện thực?!_ mắt anh đỏ ngầu... định mệnh? số phận? cuộc đời này nếu đều do Thượng đế nhào nặn... thì anh thà không tồn tại còn hơn...........
_ Hãy để lại cho em 1 ấn tượng đẹp nhất về anh!! Đừng nói nữa!_ Candy lạnh lùng nói_ dù cho vì điều gì, thì anh với em vẫn không thể ở bên nhau được nữa.... mong anh hãy giữ lại chút tự trọng cuối cùng.....đừng níu kéo...._Candy quay lưng đi, bó hoa trong lòng cô thấm đẫm nước mưa, những cánh hoa thật sự mỏng manh trong làn gió buốt... những giọt mưa vương trên mái tóc cô, lấp lánh.....
_ Tự trọng?Kid khẽ bật cười đau khổ._ Yêu em, anh đã chẳng còn cái gọi là lòng tự trọng nữa rồi........ không có em....... lòng tự tôn ấy giúp ích được cái gì?_ Kid khuỵu xuống, cả chân anh bây giờ cũng không thể nào nhấc lên nổi nữa......._ những kỉ niệm hạnh phúc bên nhau... lẽ nào chỉ là giả dối?
_ Anh thôi đi! Chuyện đã qua, sau này xin đừng nhắc lại nữa!- Candy tiếp tục bước chậm rãi.... mưa lạnh lẽo khiến cả người cô run lên.......
Tại sao? tại sao ngay bây giờ.... ngay lúc này.. cô giáng xuống anh 1 đòn đau như vậy mà anh vẫn thấy cô xinh đẹp đến nhường ấy? Kid tuyệt vọng, nhìn Candy đang bước đi, càng ngày càng rời xa mình, trong phút chốc, anh bỗng buột miệng hỏi 1 câu đầy cay đắng:
_ Vậy tình cảm bao năm anh dành cho em..... rốt cuộc trong tim em liệu có nơi nào dành cho anh không?
_ anh là bạn tốt của em! Trước đây là bạn! Sau này cũng là bạn!_ mắt cô đỏ hoe... nhưng anh không thể nào thấy được.....
__ Có 1 câu anh đã từng hỏi rất nhiều lần nhưng em chưa bao giờ trả lời. Hãy trả lời anh...... thật ra.... em đã bao giờ yêu anh chưa?
_ ...._ Candy khựng lại, bó hoa trong lòng dường như bị bóp nát.. cô đau đớn muốn quay lại nhìn anh... nhưng không thể... cô sợ bản thân mình sẽ chùn bước trước nỗi đau của anh, cô sợ mình sẽ khiến anh bị người ta HÃM hại..... cô nhất định phải rời xa anh....
_Candy à.... trả lời đi! Anh cầu xin em!!!!!!_ Kid khẩn khoản.
Candy không quay lưng nhìn Kid, chậm rãi bước 1 bước.... khẽ kéo sợi ruy băng đỏ... những đóa hoa lung lay trước mưa và gió... lấp lánh ánh tím_ giống như những đóa hoa này, ngay cả ý nghĩa cũng đau khổ! Sự thật là........._ Candy cắn chặt môi, mắt cô khẽ nhắm lại khi từ chính miệng mình thốt ra những lời khiến anh rơi xuống hố sâu tuyệt vọng._em chưa bao giờ yêu anh!
Candy bước đi! Cô buông tay. Những đóa hoa rơi lả tả xuống mặt đường, cánh hoa mang màu tuyệt vọng.... sợi ruy băng đỏ khẽ bay trong gió rồi rơi xuống trước mặt anh.... Anh nhìn cô bước đi...... ánh mắt mang màu u tối............ kể từ nay....... ánh sáng của đời anh đã tắt thật rồi..........
Mưa mỗi lúc rơi càng nhiều, những hạt mưa liên tiếp chạm vào da thịt anh...... lạnh........
.... những hạt mưa tiếp tục rơi....... Candy đắm mình trong cơn mưa, khuôn mặt cô trắng nhợt nhạt...... cô chẳng thể nào khóc được........ nước mắt như chảy ngược vào tim... khiến trái tim cô đau đớn.........
.... mưa đang khóc thay cho cô chăng?..............
....... Xin lỗi anh....... tất cả đã kết thúc thật rồi...........


Candy lang thang giữa mưa, cả người cô ướt sũng. Trời về đêm càng lúc càng lạnh. Cô ngồi sụp xuống dưới 1 mái hiên. Cả người run lên bần bật. Mái tóc ướt nước, trở thành 1 màu nâu trong suốt. Chiếc váy trắng dính chặt vào cơ thể cô, khiến làn da cô cảm thấy tê buốt....... cô mệt mỏi....... cô cần một nơi ấm áp.........
Chiếc điện thoại trong túi cô reo vang... Hóa ra nó vẫn chưa bị ngấm nước...... Candy thầm nghĩ..... cô nhìn màn hình đang bật sáng........ cuộc gọi đến từ anh....... vị hôn phu của cô..........
_ Alo_ Candy khó nhọc nhấc máy, thì thào nói.
_ " Sao giờ này em vẫn chưa về nhà?_ giọng Katsuki vang lên trong điện thoại, đầy quan tâm_ Anh đang đứng trước cửa nhà em! Em đi đâu vậy? Trời mưa to lắm!"
_ ... Kat-kun à....... em lạnh........_ Candy run rẩy, từng làn gió lạnh lẽo thổi qua, khiến cả cơ thể cô lạnh ngắt....
_ " Candy à, em đang ở đâu vậy? Nói đi!!!"
Candy ngẩng đầu, nhìn cảnh vật xung quanh trong làn mưa, cố gắng lục lại trong kí ức xem mình đã từng đi qua đây chưa, rồi trả lời_ À, em nhớ rồi, hình như ở đây là..............
.... 5 phút sau....
Katsuki dừng xe ngay trước mặt Candy. Anh vội vã bước ra, cởi áo ngoài khoác tạm cho cô, 1 tay dìu cô bước vào xe, 1 tay cầm ô che cho cô. Anh nhìn cô đầy lo lắng:
_ Sao lại như thế này hả Candy? Em thật là.... ngốc quá đi! tại sao lại dầm mưa vậy? Em sẽ cảm lạnh mất thôi!
_ Em không sao đâu...._ Candy run rẩy, những vẫn nói cứng.
_ Để anh đưa em về nhà._ Katsuki khẽ lắc đầu, rồi nói._ anh không muốn em bị ốm đâu.
________________________________
Katsuki xắn tay áo, vào bếp pha cho Candy 1 cốc ca cao nóng hổi, trong khi cô thay quần áo. Candy bước ra. Ngồi cuộn tròn trên ghế sofa. Mặc kệ đầu tóc đang ướt sũng. Katsuki nhíu mày, trao cốc ca cao cho Candy, rồi lấy khăn lau tóc cho cô, miệng không ngừng lẩm bẩm:
_ Sao em bất cẩn thế này hả? Có còn bé bỏng gì nữa đâu mà suốt ngày cứ khiến anh phải lo lắng vậy? Toàn gây phiền phức cho anh! Nhóc Kẹo Ngọt xấu tính!
_ Em tưởng anh muốn được em làm phiền._ Candy nhìn anh, khẽ mỉm cười_ Hóa ra em nhầm à?
_ Không_ Katsuki lắc đầu_ Dĩ nhiên là em không nhầm. Nhưng đừng làm những việc khiến bản thân em bị tổn hại. Anh sẽ đau lòng lắm.
_ Anh thật là...._ Candy uống 1 ngụm, rồi đặt cốc ca cao xuống bàn_ Quả nhiên anh tường tận khẩu vị của em. Ngay cả pha ca cao cũng rất hợp sở thích của em_ cô chuyển đề tài.
_ Ai chẳng biết em thích uống ca cao không đường, không sữa chứ?_ Katsuki nhún vai_ Mà ở cạnh em bao lâu, không biết điều đó thì quả là lạ.
_ Vậy ư?_ Candy hững hờ đáp lại. Vậy mà có người chẳng bao giờ biết được cô thích món gì, cô thích đồ uống như thế nào..... cũng chẳng bao giờ hiểu được cô nghĩ gì.....phải chăng tại vì người ta là đồ ngốc....?......
_ Ừm, nhưng Candy à.... có chuyện gì đã xảy ra vậy?_ Katsuki ngồi xuống bên cạnh cô, anh lo lắng hỏi.
_ Không có chuyện gì đâu._ Candy phủ nhận, cô xoa xoa 2 cánh tay để xua đi cái lạnh.
_ Bất cứ chuyện gì cần anh, em hãy gọi.... anh sẽ đến bên em ngay lập tức......
_ Cảm ơn anh.... Kat-kun à......_ Candy ngước nhìn anh.... rồi môi cô khẽ chạm môi anh......
... Katsuki sửng sốt nhìn cô.... môi anh ấm nóng.... môi cô lạnh ngắt.... anh có cảm giác toàn thân mình như có luồng điện chạy qua........ hành động như vậy thật chẳng giống cô thường ngày........ nhưng cô đang chủ động hôn anh.... và rõ ràng không phải là nụ hôn của 1 người em gái dành cho anh trai........ anh cảm thấy đầu óc có chút quay cuồng..... cô chấp nhận anh.... tự nguyện tiến đến bên anh như vậy......... anh còn gì hạnh phúc bằng?.... nhưng... anh có cảm giác lạ kì..... bất chợt... Katsuki nhìn vào mắt cô...... đôi mắt xanh mang màu u tối.... trống rỗng...... vô hồn.... không cảm xúc.......... nhưng anh cảm thấy... dường như cô đang kêu cứu ........ Katsuki thấy tim mình quặn thắt........ cô đang đau khổ ư? cô đang chạm vào anh nhưng lại đang nhìn 1 người khác không ở đây......?... trái tim anh dường như tan nát......... anh biết..... cô bây giờ chỉ là tìm 1 nơi ấm áp.... chạm vào anh chỉ bởi vì anh ấm áp......... ngoài ra... không vì cái gì nữa hết....... nhưng không sao.... anh sẽ cố gắng khiến trái tim cô có thể hướng về anh từng chút một.... Katsuki khẽ ôm Candy vào lòng, giọng anh mắc nghẹn nơi cổ họng, mãi mới thành câu:
_ Candy à, em đừng cố chịu đựng nữa...... nếu muốn khóc, thì hãy khóc đi...... anh sẽ bên em..... luôn bên em lúc em cần........
Khuôn mặt cô áp vào lồng ngực ấm nóng của anh.... Katsuki khẽ vỗ vào vai cô, an ủi..... rồi áo anh ướt đẫm.... những giọt nước mắt nóng hổi... chảy ra từ khóe mắt cô....... nước mắt rơi.... cô khóc âm thầm và lặng lẽ trong vòng tay anh....
Katsuki khẽ thở dài. Tại sao cô lại ngốc nghếch đến vậy chứ? Anh cắn chặt môi, cảm giác trái tim mình đau nhói....... anh sẽ bên cạnh cô... mãi mãi là người ở bên, che ô cho cô.... dẫu cho cô chẳng hề nhận ra......... anh sẽ lặng lẽ.... lặng lẽ bên cô....... mong rằng 1 ngày cô sẽ hiểu........ anh yêu cô đến nhường nào............
Và Kid...... anh quỳ sụp trong cơn mưa.... lạnh ngắt.......trong tay anh là những bông hoa chocolate nát tan dưới sức mạnh của cơn mưa... cùng sợi ruy băng đỏ như máu....... anh lê lết, chỉ biết bước đi và bước đi......
Đầu óc anh hoàn toàn trống rỗng.... anh chỉ biết đi theo tiềm thức, bỏ mặc bản thân mình...... nặng nề bước... anh đẩy cửa bước vào nhà.... cơ thể nặng như chì... mệt mỏi... đau đớn... Kid nằm phịch xuống giường mặc kệ cả người ướt sũng nước mưa....toàn thân nóng ran......... anh không thể nào mở mắt, cảm thấy mình đang rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh....... miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm kêu tên người con gái anh yêu thương nhất " Candy...." .... rồi anh ngất lịm đi... trong cơn mê sảng cùng nỗi đau giằng xé trái tim mình..........

Sáng hôm sau....
Candy tỉnh dậy, cảm thấy cả người mỏi nhừ. Ánh sáng mặt trời khiến cô chói mắt. Candy cố gắng mở mắt, mới nhận ra Katsuki đang gục đầu bên cạnh cô. Tay anh vẫn nắm chặt tay cô không rời. Candy cắn chặt môi, trong lòng dấy lên cảm giác tội lỗi. Thật ra, người đã phản bội niềm tin của anh chính là cô. Ngày ấy, khi cô chỉ biết sống trong thù hận, anh đã giúp cô lấy lại nụ cười. Anh vì cô mà chấp nhận rời xa cô. Chỉ 2 năm khiến tất cả thay đổi. Cô biết, anh sẽ chẳng ngờ được trong thời gian anh đi, cô lại xao động bởi mối tình đầu thơ dại. Khi trở về, cô là bạn gái của người khác... có lẽ chẳng còn gì đau khổ bằng. Candy khẽ vuốt những sợi tóc nâu lòa xòa trước trán anh... anh không giống như người con trai ấy.... anh điềm đạm, anh chín chắn, anh trưởng thành và bởi vì anh cũng có những nỗi buồn riêng.... thế nên anh mới hiểu được con người cô đến như vậy..... cô không mở lòng....... nhưng anh tự hiểu.... người như anh quả hiếm gặp trên đời.......
.... Cô luôn cho rằng, bản thân mình không xứng đáng với anh..... mà thực ra, cô không đáng để người ta dành tình cảm..... bất cứ ai yêu cô rồi cũng sẽ tổn thương......bởi vì ...cô là người mang đến bất hạnh.............
_____________________________________
Và trong buổi sáng ngày hôm ấy, tất cả mặt báo đều đồng loạt đăng tin, khiến những người hâm mộ " Nữ thần kì tích" và cả " Thiên Vương" đều giật mình, suýt rơi con ngươi khi đọc được mấy cái tít to tướng đầu trang nhất " Sự thật về Nữ thần kì tích_ Cháu gái Chủ tịch Tập Đoàn AKT", " Bí mật về thân thế của Lana", "Thiên Vương_ Vị hôn phu của Nữ thần kì tích", .... Không chỉ thế, bởi vì ngày hôm qua là ngày cuối cùng trong bản hợp đồng giữa Candy và Salasa, nên công ty Stars cũng đã mở họp báo thông báo Lana_ Nữ thần kì tích_ chính thức rút khỏi làng giải trí!!!!!!
Quả là chuyện động trời!!!!!!!!! Fan hâm mộ dĩ nhiên không khỏi xôn xao. Và một trong những điều người ta quan tâm nhất bây giờ là : nếu sự thật là như vậy thì người yêu của Lana, cặp đôi lí tưởng trong làng giải trí sẽ ra sao? Khi Lana lại có vị hôn phu là Thiên Vương Katsuki?! 1 người được cho là lí tưởng của hình mẫu lí tưởng?!! Một số ủng hộ! Một số thì không! và tất nhiên, chuyện các fan của Thiên Vương lẫn Nữ thần kì tích đấu đá nhau là chuyện khỏi phải bàn cãi! Mọi thứ hoàn toàn rối loạn!!!!!!!!!
Về phần cô nàng Salasa tinh quái, tất cả hiện vẫn đang nằm trong sự tính toán của cô. Tuy nhiên, cô đã gọi cho Kid cả trăm cuộc nhưng vẫn không ai bắt máy. Thật ra thì cô quả nhiên có phần lo lắng. Cô biết chắc chắn là tối qua đã xảy ra chuyện, biết chắc chắn là Candy đã nói lời chia tay Kid. Và dĩ nhiên, chả bao giờ có chuyện bỗng dưng Katsuki lại đứng đợi Candy nếu không phải do cô gợi ý. Tuy vậy, nói gì thì nói, cô vẫn lo cho Kid. Anh không thích hợp để chơi trò chơi đau tim này. Nhưng anh là nhân tố quan trọng, nên cô đành phải tàn nhẫn. Và vì tất cả những lí do trên, cô quyết định đến nhà anh 1 chuyến.
___________________________________
Salasa nhìn thật kĩ lại địa chỉ, rồi ấn chuông. Nhưng mãi không có người trả lời. "Quái lạ! Không lẽ anh chàng không ở nhà?" Salasa lẩm bẩm. Cô định quay đi, nhưng giật mình nhìn lại. Cửa chỉ khép hờ!! Salasa thận trọng đẩy cửa bước vào, trong lòng có chút nghi ngại là nhà có trộm. ( Thực ra thì cô không có sợ, mà là đang thấy hứng thú....>.<)
_Xin chào! Có ai ở nhà không?_ Salasa lên tiếng gọi, nhưng không ai trả lời.
Sàn nhà ướt nước, vương *** những cánh hoa màu nâu đỏ bị mưa vùi dập. Salasa đi theo vệt nước, tiến đến phòng ngủ, khẽ mở cửa ra...... Kid đang nằm trên giường, quần áo ướt sũng nước mưa. Salasa hoảng hốt bước vào, khẽ lay Kid:
_ Này, anh có sao không vậy?!! Kid!!!_ Cô giật mình khi chạm phải anh. Cả người anh nóng rực.
Kid cảm thấy mí mắt nặng trĩu. Anh muốn mở mắt ra nhưng không được, lờ mờ thấy bóng 1 cô gái đang lay gọi, nhưng Kid không thể nói được câu nào... môi anh vẫn mấp máy tên người con gái ấy" Candy...." " Là em phải không? em không bỏ rơi anh đâu đúng không? Anh biết em chỉ đùa anh thôi" môi anh khẽ nở nụ cười....
_ Để tôi đi gọi người giúp_ Người con gái đó hoảng hốt quay lưng bước đi.
_ ... đừng... đừng đi_ Kid cố gắng hết sức bình sinh ,níu chặt lấy cánh tay cô không chịu buông ra.
_ Này, buông tôi ra đi_ Cô cố gắng giật tay ra, nhưng không được.
_ Anh xin em..... đừng đi....._ 1 giọt nước mắt nóng hổi lăn trên má anh.
_ ... anh.... anh làm gì thế?!_ Cô gái sững sờ ....
_ Anh yêu em.... Đừng đi... đừng rời xa anh........_ Kid nói trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, cánh tay anh kéo mạnh tay cô, môi anh chạm vào môi cô.........
Salasa sửng sốt không nói nên lời.... chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này?!!!!!!

Cô trợn tròn mắt nhìn Kid, rồi dùng hết sức mình đẩy mạnh anh ra. Kid nằm mê man trên giường, cả thân người không thể động đậy được nữa. Anh bất lực nằm im, cảm giác mình thêm 1 lần rơi vào hố sâu tuyệt vọng. Môi anh chảy máu... anh cảm thấy mùi tanh xộc vào cổ họng ... thật khó chịu.... cô cắn anh.... Kid không thể mở nổi mắt ra... nước mắt cứ theo đó ứa ra.... đầu óc anh hoàn toàn quay cuồng........
---------------------------------------------------------
Kid tỉnh dậy. Cơ thể mỏi mệt. Anh không biết mình đã mê man bao lâu. Quần áo đã được thay sạch sẽ. Anh cố gắng cựa quậy. Cảm thấy tứ chi tê buốt, ê ẩm. Cánh tay anh nặng trĩu, không thể nhấc nổi... rất nặng..... giống như bị đè vậy.... Bị đè?!!!!!!!! Kid nhổm dậy, giật mình hoảng hốt?!!! Cô nàng Salasa?!!
_ Ủa? Anh tỉnh rồi à?!_ Salasa dụi dụi mắt, thấy Kid đã tỉnh lại thì hỏi.
_ Ừ.... _ Kid cảm thấy vô cùng lúng túng. Sao cô lại ở đây?! Kid thật sự muốn hỏi vậy, nhưng chẳng thể thốt ra được.
_ Tôi đến để hỏi xem anh có muốn tiếp tục hợp đồng với công ty Stars không._ Salasa dường như đoán được ý anh nên liền nói, mặc dù lí do này hoàn toàn không phải là sự thật_ thì thấy anh nằm trên giường trong trạng thái mê man bất tỉnh....
_ Cảm ơn cô.
_ Không có gì_ Salasa xua tay_ tôi chỉ chăm sóc người ốm thôi. Không phải việc gì to tát.
_ Vậy...._ Kid thật sự rất muốn hỏi câu này nhưng mãi không thể nói, cuối cùng anh đánh ực 1 tiếng, bạo dạn hỏi_ Vậy... quần áo của tôi... là cô thay?!_ Kid cảm thấy máu nóng dồn hết lên não.
_Vâng! Dĩ nhiên là tôi thay giùm anh rồi !_ Salasa mỉm cười ( 1 nụ cười có chút quái ác>.< )
_ Cô?!!!_ Kid trợn tròn, suýt rơi con mắt, miệng lắp ba lắp bắp, 2 tai đỏ lựng_ cô... cô....
_ Tôi sao?_ Salasa chớp chớp mắt _ Tôi chỉ giúp anh thay đồ thôi mà? Tôi đâu thể để mặc anh ướt sũng như vậy được? Tôi làm gì sai à?_ Salasa gần như sắp bật khóc đến nơi.
_ Tôi...._ Kid thật sự chẳng biết làm sao.... rõ ràng là cô có ý tốt!! Anh sao có thể trách cô được?! Hix! Nhưng... nói vậy chẳng phải cô đã thấy toàn bộ....@_@ AAAAAHHHH!! Kid thầm gào thét trong lòng, cả khuôn mặt anh đỏ chín.
_ Tôi đùa đấy!_ Salasa bật cười_ haha, anh có cần căng thẳng thế không?! Là Ken đã thay đồ cho anh! Không phải tôi đâu!_ Salasa nhìn mặt Kid, ôm bụng cười rũ rượi_ Haha, chết mất thôi! Ôi trời ạ!!
_ Ư.. ừ.... vậy hả..._ Kid mặt mày méo xệch! Không ngờ lại bị cô đùa giỡn như vậy. Thật sự quá mất mặt!!! Kid ngượng ngùng gãi đầu, trong thâm tâm chỉ muốn kiếm cái lỗ nào để chui xuống cho đỡ xấu hổ!^^
_ Ken đi mua mấy thứ cho anh rồi! Có gì tý nữa về hỏi Ken nha!_ Salasa nháy mắt_ Tôi đã nấu cháo cho anh rồi! Đang để trên bàn!_ Salasa chỉ tay _ anh ăn đi! Tôi về đây!_ Salasa cầm lấy túi xách_ Bye!
Kid nhìn cô ra về 1 cách nhanh chóng như vậy, cảm thấy có chút gì đó kì lạ. Anh cầm lấy tô cháo nóng hổi, khẽ múc 1 thìa đưa lên miệng. Môi anh đau rát. Có 1 vết thương chưa lành miệng nơi khóe môi...... Kid nhíu mày.... lẽ nào những gì anh đã mơ.... không... lẽ nào đó là sự thật....!!?! Kid hoài nghi... thái độ kì lạ của Salasa.... cô nói cô đã lay anh dậy.... là cô chăm sóc cho anh.... người con gái ấy.... người con gái đã gọi anh.... là Salasa...??!!!! Kid trừng mắt. Vậy người anh hôn là ai?!!!!! Salasa!!!!?!!! Kid sửng sốt!! Anh đã làm cái trò gì vậy?!!! Không thể nào!!!!! Kid lắc đầu, cố gắng chối bỏ sự thật!!!! " này anh... buông tôi ra đi!!" " anh làm gì thế?!!" giọng nói đó... không .... không phải là giọng Candy!! Mà là Salasa!! Trong cơn mê man, Kid không hề phân biệt.... nhưng bây giờ, tất cả như 1 cuốn phim quay chậm... hiện lại dần trong kí ức anh.... Anh bị điên thật rồi!!!!!! Trời ơi!!!!!!
__________________________________
Kid điềm tĩnh ăn hết tô cháo. Đối diện anh không ai khác, chính là Ken. Sau khi đợi Kid ăn xong, uống thuốc đầy đủ. Ken mới mở lời:
_ Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra với mày vậy?
_ Tao...._ Kid cắn chặt môi. Anh không muốn nhớ lại......
_ Mày không nói, tao cũng biết!_ Ken khoanh tay, nhìn Kid với ánh mắt khó chịu.
_ Mày thì biết cái gì?_ Kid cảm thấy nực cười.
_ Candy... nói chia tay rồi phải không?_ Ken mở miệng nói 1 cách thận trọng.
_ Mày thôi đi!_ Kid quát lên!
_ Mày bị cái quái gì vậy hả?_ Ken bực tức đáp._ Tao biết rằng thể nào cũng có chuyện như vậy xảy ra mà, tao đã...
_ Tao bảo mày thôi đi!!!!!!!!_ Kid trừng mắt nhìn Ken!!!
_ Mày trốn tránh thì sẽ giải quyết được vấn đề sao?!!!!!!_ Ken vẫn tiếp tục!!!!
_ Một là mày câm mồm lại!!! Hai là cút khỏi nhà tao!!!!!_ Kid giận dữ quát to. Anh không muốn nhớ lại!!!!!!!!! Đừng bắt ép!!!!!!!!
_ Mày không cần đuổi, tao cũng đi!!!_ Ken tức tối giật lấy cái áo khoác đang vắt trên ghế, rồi ném thẳng vào mặt Kid 1 tờ báo_ Tao im!! Và tao cũng cút!! Mày hãy xem đi!!!! Tao biết mà!!Mày đúng là thằng ngu!!!!!!!! Để người ta giật lấy như vậy, xem ra mày chẳng đáng làm bạn tao!!!!!!!! Tao biến cho khuất mắt mày đây!!!!! Đọc cho kĩ để mà tỉnh ra!!!!!!!!_ Ken nghiến răng, rồi bỏ đi trong trạng thái đầy giận dữ!!!!
Kid bực bội ném tờ báo sang 1 bên, tay bóp trán, càng ngày càng cảm thấy khó chịu!!!!!!!" Đúng vậy!!! Mày cút đi!!!!!! Tao muốn ở 1 mình!!! Hãy để tao 1 mình... tao không cần!!! Không cần bất cứ ai thương hại!!!!!!!!!!!"


Kid mệt mỏi nằm dài trên giường. Ánh nắng mặt trời khiến anh cảm thấy khó chịu. Anh không muốn tỉnh, anh vốn không hề muốn tỉnh dậy. Không ai mượn cô nàng Salasa ấy phải chăm sóc cho anh.. Sao không để anh chết đi cơ chứ! Nhưng người ta có công cứu anh, anh không cảm ơn thì thôi, đâu thể mắng CHỬI, trách cứ người ta như vậy được. Kid ngao ngán thở dài...
Bây giờ, còn sót lại trong anh chỉ là niềm đau đớn khôn nguôi, chỉ là nỗi nhớ nhung muôn thuở. Kid biết, Ken luôn đúng. Anh đúng là kẻ ngu ngốc. Bình tĩnh hơn, Kid vớ lấy tờ báo lúc nãy, mở ra đọc. Mắt anh lướt qua từng dòng chữ trên trang nhất, tay run rẩy. Rồi bằng tất cả những căm ghét giận dữ trong lòng, anh vò nát và ném thẳng tờ báo vào sọt rác 1 cách không thương tiếc!!!!!
Kid ôm đầu, cúi gục xuống. Chán chường. Đau khổ. Mỏi mệt. Trong trái tim anh, vết thương từ 10 năm trước lại bắt đầu nhức nhối.... vậy là.... Anh đã cố gắng vô ích thật ư? Người con trai đó là vị hôn phu của cô. Người chồng tương lai danh chính ngôn thuận. Còn anh.... anh chỉ là kẻ qua đường........ Hóa ra là vậy.... thế nên, người đó mới có thể mỉm cười đắc thắng trước mặt anh.... bởi vì anh ta có tất cả...... có tất cả những gì cô cần..... Kid cười khẩy chính bản thân mình... quá ư ngu ngốc!! Cô.... không yêu anh... nhưng vẫn ở bên anh.... là vì cái gì? Thương hại anh sao? ... anh bật cười, nhưng từ khóe mắt, những giọt lệ mặn chát lại bắt đầu rơi........ Nhưng anh đâu thể trách cô? bởi vì anh là người đã chấp nhận yêu cô không cần đáp trả.... nên anh có quyền gì để giữ cô lại ? Anh biết.... cô bên anh nhưng chẳng bao giờ cảm thấy thật sự yên bình... bên anh, cô luôn âu lo thấp thỏm....... anh không hiểu cô nghĩ gì, chẳng biết cô thích gì, lại càng không thể cho cô những gì cô muốn....... anh không bảo vệ được cô... cô không chia sẻ với anh là vì anh không thể giúp gì cho cô được..... trong tay anh, bây giờ không có thứ gì cả......ngoài tình yêu... Nhưng trên đời này, không phải cứ có tình yêu thì sẽ giải quyết được mọi chuyện. Là anh quá ngây thơ, hay anh quá ngu xuẩn nên không thể nhận ra điều đó? Cô quyết định rời xa anh, là quyết định đúng đắn.... Kid cắn chặt môi.... là con gái, lựa chọn người mình cảm thấy tin tưởng, an toàn khi ở bên mới là quyết định chính xác. Anh cũng hiểu, yêu là 1 chuyện, kết hôn lại là 1 chuyện hoàn toàn khác. Cô không an tâm khi ở bên anh, là tại bản thân anh kém cỏi, không thể trở thành chỗ dựa tinh thần cho cô. Bất cứ người con gái nào cũng muốn được bảo vệ che chở. Anh cũng muốn bảo vệ người mình yêu, nhưng anh chẳng thể nào làm được....... đôi tay này... liệu có thể bảo vệ cô? Khi bản thân anh, anh còn buông xuôi mặc kệ.....?...
Đúng vậy. Chẳng thể trách ai..... chỉ có thể trách số mệnh....... anh và cô.. có duyên nhưng không có phận... âu cũng là lẽ thường tình......nếu anh sớm buông tay cô ra... có lẽ đã chẳng có kết cục đau khổ như thế này........ thật trớ trêu......... bởi vì anh ích kỷ..... nên mới bị quả báo! Yêu 1 người vốn không phải là tội lỗi.... nhưng trói buộc 1 người không thể ở bên mình... thì đó là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời.... và giờ đây... anh hối hận...... anh không hối hận vì đã yêu cô.... yêu cô là những tháng ngày dẫu đau khổ nhưng hạnh phúc....... mà anh hối hận vì đã níu kéo cô...... hối hận vì quãng thời gian qua, anh không thể bảo vệ cô bằng sức lực của bản thân mình.... chẳng thể cho cô phút giây yên bình hạnh phúc....... nhưng bây giờ... tất cả đã quá muộn rồi....... sớm thôi... cô sẽ trở thành vợ của người khác..... sẽ chẳng còn bên anh như ngày hôm qua nữa......
............. tất cả đã kết thúc thật rồi............................
..................................................................... là kết thúc thật sao?................_____________________________________
Salasa ngồi trong phòng khách nhà Kid, thản nhiên gọt táo. Kid ngồi đối diện, trong lòng cảm thấy có chút kì lạ. Không ngờ cô không những biết nấu ăn, lại còn nấu ăn ngon, đã thế ngay cả gọt táo cũng khéo léo vô cùng. Khác hẳn những cô nàng anh biết khi ở Mỹ. Vả lại, cô là nữ minh tinh hàng đầu nước Nhật, nổi tiếng bậc nhất, chắc hẳn phải quen được người khác nuông chiều. Cô như thế này, trở nên quá hoàn hảo. Thảo nào cô là mẫu người yêu lí tưởng của biết bao fan hâm mộ.
_ Tôi biết tôi rất dễ thương, nhưng anh đừng có nhìn tôi chằm chằm như vậy chứ?_ Salasa tinh nghịch cười, nháy mắt trêu Kid.
_... tôi ..._ Kid lúng túng, quay mặt đi chỗ khác.
_ Anh không muốn tôi xuất hiện ở đây chút nào phải không?_ Salasa dò hỏi, đặt đĩa táo đã được gọt cắt 1 cách đẹp mắt lên bàn.
_ Không...._ Kid phủ định, nhưng có chút ngập ngừng_ chỉ là tôi thấy có chút khó xử...
_ Vì sao?_ Salasa đưa một miếng táo cho Kid.
_ Bởi vì...._ Kid thật sự chẳng biết nói thế nào.
_ Anh ngại việc tôi là bạn Candy?_ Salasa thẳng thừng hỏi.
_... ừm thì... có thể cho là vậy...
_ Anh chia tay với Candy thì muốn cắt đứt hoàn toàn duyên phận?_ Salasa khẽ cười, hỏi 1 câu khiến Kid suýt nữa thì mắc nghẹn miếng táo đang cắn dở.
_ ax..khục..._ Kid vỗ vỗ vào ngực, cố gắng nuốt trôi miếng táo, trông anh đến là tội nghiệp.
_ Nhưng mà anh dù có vậy, thì cũng không thể nào cắt đứt quan hệ với tôi được đâu_ Salasa thản nhiên.
_ hử?_ Kid há hốc mồm, không hiểu cô đang nói cái quái quỷ gì nữa. Quả thật là may, nếu lúc nãy anh không kịp nuốt thì hẳn bây giờ miếng táo đã rớt ra khỏi miệng anh 1 cách không được đẹp mắt!^^
_ Anh không nghĩ anh phải chịu trách nhiệm sao?
_ Trách nhiệm?!_ Kid ngạc nhiên_ chuyện gì?
_ Ồ_ Salasa tựa người vào ghế 1 cách thoải mái, từ tốn nói_ vậy... vết thương trên môi anh.... anh nghĩ anh phải giải thích như thế nào đây?
_ Hả!?_ Kid bịt miệng mình lại! Vậy sự thật là vậy ư?!!!! Ôi trời!!!!!! anh biết làm sao đây?!
_ Anh định làm sao đây?
_ Tôi... tôi thật sự xin lỗi!_ Kid cúi đầu, đầy vẻ ăn năn hối lỗi_ lúc đó tôi không được tỉnh táo! vả lại, tôi nhầm... tôi thành thật xin lỗi!
_ Không phải cứ xin lỗi là giải quyết được mọi chuyện đâu! Anh phải chịu trách nhiệm chứ!?
_ Vậy ... tôi phải làm gì thì cô mới chấp nhận bỏ qua?_ Kid cắn chặt môi.
_ Việc này.... còn phải để tôi xem xét đã!_ Salasa mỉm cười_ anh đã nợ tôi rồi đó! Tôi không dễ dàng bỏ qua vậy đâu! Nụ hôn của tôi... bị cướp đi như vậy... quả là có chút đáng sợ!_ Salasa thốt lên, trong lòng vô cùng đắc ý vì đang dần đạt được mục đích.
_ Tôi xin lỗi! Tôi hiểu rồi!
_ Đồng ý làm 3 việc cho tôi!_ Salasa khoanh tay, nụ cười trên môi khiến người ta liên tưởng đến thiên thần trong sáng xinh đẹp có nụ cười ma quái của ác quỷ.
_ Được!_ Kid gật đầu_ chỉ cần là việc tôi có thể thực hiện!
_ " con có thể gặp ta không?"
_ Có chuyện gì vậy ạ?
_ " ta đã đọc báo rồi. Cô gái đó, chẳng phải là người yêu của con sao?"
_... bây giờ.... đâu còn nữa........._ Kid đau khổ nói.
_" cô gái đó... là cháu gái của Chủ tịch Tập đoàn AKT ? Tại sao con không nói chuyện này cho ta biết sớm hơn"
_ Con cũng chỉ mới biết thôi... nhưng việc đó, vốn đâu phải là vấn đề quan trọng? Cô ấy không yêu con, cũng đã lựa chọn người con trai khác. Con vốn chỉ có thể bất lực đứng nhìn...
_ " Không, con nhầm rồi. Ta không tin cô gái đó không yêu con! Nhưng lý do khiến 2 con không thể đến được với nhau... thì ta hiểu_ ông ngập ngừng."
_ Cô ấy không phải không yêu con?_ Kid cảm thấy có chút nực cười...... nhưng... nếu không có chút tình cảm nào với anh.... liệu cô có thể để anh chạm vào cô như thế không?.... ngày trước... khi anh gặp cô... cô sẽ chẳng dao động đến thế..... vậy lý do? có lý do ư?! Anh cảm thấy khúc mắc trong lòng mình càng ngày càng rối rắm...._ Vậy... lí do mà ông nói là gì?_ Kid dò hỏi, trong lòng không hi vọng có được câu trả lời tốt đẹp.
_ " Chuyện đó.... rất dài! Ta nghĩ, con nên đến gặp ta để nói chuyện trực tiếp thì hơn...."
_ Vâng. Con biết rồi.
_________________________________
Kid càng ngày càng thấy tuyệt vọng. Hóa ra là vì vậy. Nếu thật sự vì cô không yêu anh, anh còn dễ chấp nhận hơn. Tại sao thù hận của đời ông, đời cha mẹ, mà lại vòng vo kéo dài cho đến tận bây giờ?! Kid gục đầu ... trong lòng... nỗi đau âm ỉ dấy lên... vậy còn cô..... Candy yêu dấu của anh... chẳng phải cô chỉ là búp bê trong tay ông? chẳng phải cô... quá đáng thương hay sao?!....
......." Ta sẽ kể cho con chuyện này... mối hận thù giữa 2 gia đình Yemata và Yashi......... ngày trước, ta, Chủ tịch Tập đoàn AKT và bà con là bạn thanh mai trúc mã....... tình bạn giữa 2 người con trai và 1 người con gái... dĩ nhiên sẽ không thể kéo dài mãi mãi...... ta và ông ấy đều có tình cảm với bà con... người bà con yêu lại là ông ấy....... nhưng ta đã dùng mọi cách để khiến bà con chấp nhận ta....... đó là tội lỗi của ta... rồi ông ấy yêu 1 người con gái khác....... đó là 1 cô gái người Pháp xinh đẹp đầy học thức.... "
................" sau khi cả ta và ông ấy kết hôn, 2 nhà đã có hôn ước định sẵn....... giữa ba con và mẹ cô bé đó..... coi như là bù đắp lại lỗi lầm của ta........ nhưng trên đời này, không có gì là được như mong muốn...... mẹ cô bé đó lại yêu 1 người con trai khác.... và đã bất chấp tất cả để lên kế hoạch bỏ trốn...... mặc dù ba con cũng có tình cảm nhưng lại đồng ý giúp mẹ cô bé đó........ đúng vào ngày 2 gia đình tổ chức lễ đính hôn... ba con dám đến tận nhà từ chối hôn ước! con nghĩ xem, một người đầy lòng tự trọng như ông ấy sẽ tức giận như thế nào?!"
....." ........ con có hiểu không? và bởi vì những việc làm đó, ông ấy đã trở nên oán ghét ba con...việc làm đó không khác gì dẫm đạp lòng tự trọng của ông ấy... nhưng khi biết được sự thật... ngoài việc đó, ông ấy lại thêm mối thù với gia đình ta vì đã khiến đứa con gái độc nhất mà ông ấy bỏ ông ấy mà đi............. rồi .. còn 1 chuyện nữa....... vợ ông ấy bệnh nặng...... nhưng không muốn để ông ấy biết, nên đã nhờ ta giúp....... ta mang tiếng tư tình với bà ấy...... thật sự không dễ chịu chút nào...........bà ấy bỏ ông ấy mà đi không 1 lời tiễn biệt...... chính vì thế.......... tình bạn ngày xưa lại trở thành hận thù không thể xóa bỏ.........."
.............." ta không mong muốn có kết cục này....... hận thù và hiểu lầm đời trước, lại kéo dài đến tận đời con, ta thật sự lực bất tòng tâm....... những gì ta nói với con hoàn toàn là sự thật.......bởi vì hơn ai hết,ta mong con hạnh phúc ..............."
Những lời ông nói, văng vẳng bên tai anh.... nhưng sự thật là vậy...... nghĩa là... chẳng phải anh chỉ cần xóa bỏ hiểu lầm... là anh sẽ có thể khiến cô quay về bên anh ư? Kid dường như đang đi trong bóng tối mịt mù, bỗng nhận ra được tia sáng phía trước..... nhưng hình như... vẫn chưa đủ......... anh cần phải mạnh mẽ hơn, cần phải dũng cảm hơn.... cần có sức mạnh để bảo vệ cô nữa............
.......... đúng vậy! Anh cần học cách đối mặt với chính bản thân mình!!!!! cần nỗ lực để có được những gì tốt nhất dành cho cô.........!........
...... và như thế, cô sẽ quay trở lại.....
........... sẽ lại là Candy bé bỏng anh yêu thương thời thơ ấu.........
" chỉ có 1 điều, anh chẳng hề nhận ra.....mọi chuyện vốn không đơn giản giống như anh đã nghĩ................
................... anh đã quá ngây thơ rồi"

Tsuna Kimura - Azumi Mizushima - Miku Ohashi

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ