Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Em Là Nhà - Trang 1

Full | Tiếp trang 2

Chap 1

Tới giờ phút này, mình nhận ra, câu nói ngọt ngào nhất mà đàn ông dành cho phụ nữ, không phải em thật đẹp, anh yêu em, anh sẽ bên em trọn đời, hay anh nguyện làm tất cả vì em...mà đơn giản chỉ là...EM LÀ NHÀ!

Ngày ấy, tháng ấy, năm ấy...

Hàng sáng, anh ghé qua quán của mình.

Ăn một vài chiếc bánh, uống trà đá, và trước khi đi làm thường đặt một nụ hôn lên trán mình rồi thủ thỉ: "Bánh em làm là ngon nhất!".

Mình thường tiễn anh một đoạn rất xa rồi mới quay trở lại làm, hai đứa cứ bịn rịn lưu luyến như chia ly cả thế kỉ ấy, cứ anh đi trước đi, không em vào trước đi, anh đi trước đi, em vào trước đi...mãi mới dứt ra được.

Lúc vào, nhân viên của mình còn cười trộm nữa chứ, mình lườm bọn chúng rồi nạt.

-"Mau mau làm việc đi."

Mình là chủ của một tiệm bánh...không nhỏ lắm. Ba tầng, cách Ngã Tư Sở tầm 2km. Mình bán đủ loại bánh cổ truyền Việt Nam, từ bánh chưng, bánh dày cho tới bánh xèo, bánh răng bừa, bánh gai, bánh giò, nói chung liên quan tới bánh, là mình chiến.

Anh là thủ khoa tốt nghiệp đại học, vừa ra trường đã được rất nhiều công ty chào đón, nhưng cuối cùng anh lựa chọn đầu quân cho Viettel, sau một năm đã lên trưởng phòng, mình thực sự rất tự hào, lúc nào cũng chỉ muốn khoe cho cả thế giới biết, anh là người yêu của mình đó.

-"Gớm, con ranh, gì mà mặt hơn hớn ra thế?"

Con bạn mình mỉa, nó tên Vi, hiện cũng đang ngồi ăn sáng chỗ mình. Mình còn có một người bạn thân nữa, tên Mai. Bộ ba bọn mình từng rất nổi tiếng thời đi học, thực ra chỉ có hai đứa nó nổi tiếng "hót gơn" thôi, mình chơi cùng nên được thơm lây.

Con Mai là con một, thuộc dạng ngoan hiền học giỏi nhất, nó còn thi học sinh giỏi quốc gia nữa đấy, con Vi thì là con gái đại gia, chủ tịch tập đoàn Quốc Trung nổi tiếng, người không biết gì chỉ nghe vàng bạc Quốc Trung là đã thấy giàu rồi, huống chi bất động sản, một loạt chuỗi cửa hàng hàng hiệu cao cấp, siêu thị,...Tuy nhiên, đó là thông tin đồn thổi và trên mạng, nó không tâm sự mấy, cũng chưa từng dẫn bọn mình về nhà, chắc nó có chỗ khó xử, bọn mình cũng không hỏi nhiều.

Nó học cũng được, dùng toàn đồ hiệu, ăn chơi thì khỏi phải nói rồi, nó có một thằng anh trai nó ghét như xúc c... đổ đi và nó không bao giờ kể tới, bọn mình còn chẳng biết mặt. Giờ nó đang làm giảng viên trường Kinh Tế Quốc Dân.

Con Mai thì đi du học rồi, một năm nữa nó mới bảo vệ luận văn thạc sĩ, mình cũng không biết nó có làm tiến sĩ không, nhưng nó không về Việt Nam chơi thì mình và con Vi thề sẽ giết không tha.

Còn mình, hồi cấp ba nổi tiếng côn đồ máu mặt, học dốt khỏi phải bàn, việc hứng thú nhất của mình là nấu ăn hoặc đi đánh nhau, cả mấy năm, mình chuyên đi xử mấy đứa bám đuôi tán hai con bạn của mình, kiêm luôn bảo mẫu mang cơm trưa cho chúng.

Tình bạn thời trẻ trâu ấy à, vui vẻ lắm, nhiều chuyện lắm, nghĩ lại cười tủm suốt.

Ấy thế mà không ngờ được, hai con bạn mình xinh đẹp học thức cao thì giờ lại FA, có mỗi mình có người yêu.

-"Ê con điên kia, láo, tao hỏi không nói à?"

-"Ừ, hi, cuối cùng anh...anh cũng đồng ý dẫn tao về ra mắt mày ạ..."

Quả thật, mình cũng ngấp nghé hai tư, mọi người đi học thì vẫn xem là trẻ, nhưng mình lập nghiệp sáu năm rồi, ba mẹ nhắc hoài, mình thì sốt ruột chẳng kém, nhắc khéo mãi anh mới đồng ý đó, khiếp mình sướng phát điên.

CHOANG!

Chiếc cốc trên tay con Vi rơi, vỡ tan tành, nó luống cuống nhặt mảnh vụn, còn bị thủy tinh đâm ứa máu, mình xót cả ruột.

-"Mày sao đấy?"

-"Tao, tao không sao, tại cốc nhà mày rửa chưa kĩ, bám mỡ trơn quá..."

-"Mẹ con ranh, đấm cho vỡ mồm giờ, ăn xằng nói bậy, nhà chị đầu tư hẳn máy rửa bát loại tiên tiến nhất mà mày phán như thánh thế à?"

-"Thôi, xin mày, tao đùa, tao sai rồi, tao hơi sốc thôi..."

Con Vi nhe nhởn, mình bực, chỉ trích.

-"Chúng mày, cả con Mai nữa, bố khỉ hai con ích kỉ, yên tâm, chị mày mới chỉ ra mắt thôi, chưa đi lấy chồng đâu, chưa bỏ cuộc chơi sớm thế đâu, các em đừng buồn..."

-"À, không phải, tại tao thấy mọi lần hắn chần chừ mãi, lần này lại đồng ý, tao hơi ngạc nhiên thôi..."

-"Uầy, tao cũng phải có bài đấy, giận giận dỗi dỗi cả tuần đó, đấy cũng là kinh nghiệm xương máu cho bọn mày, nói chung bao giờ có người yêu tao khắc truyền đạt..."

Mặt cái Vi tái mét, mình chạy vào bếp lấy bông băng cho nó, nó cứ thẫn thờ hoài, lúc sau nó bảo có việc, chạy nhanh như cắt ra khỏi quán, mình cũng chẳng hiểu cơ sự ra làm sao?

Nhưng mình cũng không quan tâm nhiều lắm, con này tính khí nó từ xưa đã thế, thất thường lúc vui lúc buồn, chiều gặp có khi nó lại toe toét rồi ý chứ, mình còn đang vui chuyện của mình.

Nói chung ngày hôm đó mình cũng không biết làm sao để ngậm miệng lại nữa, cứ tự cười cười, sướng quá mà, rồi lại thẩn thơ đi các tầng hỏi han khách hàng.

-"Bạn ơi tính tiền..."

Một vị khách ngồi ngoài ban công tầng ba kêu, cắt ngang cái dòng sung sướng, nhân viên chạy tới tấp, đông quá, mình đang vui, chạy luôn ra tính tiền.

-"Của anh hai bánh giò một trà đá hết ba mươi ngàn."

Mình nói xong, anh ta trợn tròn mắt nhìn mình, nhìn tới nhìn lui. Làm mình cũng phải nhìn lại xem. Ổn mà, khóa quần cũng kéo rồi còn gì.

Hết sức chuyên nghiệp, mình nhắc lại.

-"Dạ, của anh hết ba mươi ngàn."

Anh ta rút ình năm mươi ngàn, nói hai mươi ngàn là tiền tip. Mình lịch sự nói cảm ơn. Đang định quay đi thì lại nghe tiếng gọi giật.

-"Cô này!"

-"Anh cần dùng thêm gì ạ?"

Mình đon đả, bán hàng mừ.

-"Vốn dĩ tôi và cô không quen, lẽ ra là không nên xen vào cuộc sống của nhau. Nhưng mà tôi thực sự thấy cô là một cô gái tốt, số đo ba vòng gọi là gần đạt chuẩn, biết cách ăn mặc, qua cách nói chuyện với nhân viên tôi có thể suy đoán được cô là người dễ gần, và là chủ nhà hàng này, nghĩa là công việc và thu nhập của cô ổn định..."

Anh ta nói một hơi, mình thấy như được lên mây, cũng hay được nghe khen, nhưng phụ nữ mà, càng nghe nhiều càng sướng.

-"Thế cho nên..."

-"Cho nên sao?"

Mình tò mò hỏi.

-"Tôi hơi thắc mắc là có phải đại não cô có vấn đề hay không mà lại đi yêu một người đàn ông không đứng đắn như vậy? Hay có thể có giả thuyết là ở thời đại này, trai càng đểu càng hút gái?"

Đấy, kiểu như đang được lên thiên đường rơi bùm một cái xuống địa ngục.

Mẹ ông là ai? Ông tưởng ông ăn hai cái bánh giò mà có thể lên mặt phán xét hả?

Hay thấy người ta hạnh phúc quá nên GATO rồi chọc ngoáy?

Tính mình cực nóng, nghe đã bừng bừng khí thế, rút hẳn tờ hai mươi ngàn ra trả lão, tay nắm chặt, trời ơi, chỉ muốn ném cái dép cho vỡ tan tành cái cặp kính đáng ghét của lão thôi.

Nhưng mình đã hít thở, thật sâu.

Mình nhịn, nhịn vì sự nghiệp bánh trái, nhịn vì danh tiếng nhà hàng sáu năm mình vất vả xây dựng, mình thốt ra một lời mà chính mình cũng không thể tin được.

-"Quý khách về ạ! Hẹn lần sau gặp mặt!"

Xong mà mình phải uống mấy cốc nước liền, kể chuyện buôn dưa lê với người yêu một hồi cho hạ hỏa. Anh lúc nào cũng thế, kiên nhẫn nghe mình nói hết mọi điều, lúc nào cũng đứng về phía mình hết cả. Hí hí.

Chap 2

Về ra mắt nhà anh, mình mặc một cái váy vàng nhẹ nhàng, tô chút son thôi, mình thích để tự nhiên hơn, da mình thường được khen là đẹp. Thực ra không phải tự dưng mà nó đẹp đâu, mình mất rất nhiều thời gian cho cái khoản chăm sóc da này.

Mình đi bên anh, cảm thấy hai đứa rất xứng đôi, thấy tự hào ghê gớm.

Thú thực mình không hồi hộp lắm, thực ra mình nghĩ gia đình anh sẽ quý mình.

Bởi vì, kể ra cũng hơi phổng mũi, anh thành công tới ngày hôm nay, mình cũng góp phần không nhỏ.

Nghĩ vui vui, lại liếc trộm anh, người đâu mà lãng tử.

Vẫn nhớ như in ngày đó anh đến quán mình xin việc, còn hỏi chị ơi, cho em kiêm luôn chức bảo vệ được không? Hỏi ra mới biết cậu bé này lúc đầu cũng thuộc gia đình khá giả, nhưng đột nhiên ba mẹ bị tai nạn nặng, bao nhiêu khó khăn đổ lên đầu bé hết.

"Bé" lúc đó học Bách Khoa năm nhất, "chị" thì cũng vừa khởi nghiệp mấy tháng thôi nhưng thấy trai đẹp dễ thương, gật đầu liền.

Thế rồi "bé bé chị chị", yêu nhau lúc nào không hay.

Từ khi yêu nhau, mình càng xót anh, học Bách Khoa nghe nói vất vả lắm, nên sau này không bắt anh chạy bàn nữa, ăn uống thì ở chỗ mình, còn hàng tháng vẫn đưa tiền đóng học phí và tiền cho ba mẹ anh chữa trị bình thường, sợ anh tự ái mình thường trêu là tiền đầu tư, sau này anh thành công mình được làm bà lớn.

Như vậy có gọi là gái có công thì chồng không phụ không nhỉ?

Anh luôn luôn thuộc top những sinh viên xuất sắc của trường, lúc anh tốt nghiệp, còn được nhiều báo nhắc tới vì thành tích quá nổi bật. Anh cũng nhận được học bổng VEF đi Mỹ, ngày đó mình khóc hết nước mắt.

Xong rồi cuối cùng anh nói vì yêu mình quá, không thể xa mình nên anh bỏ.

Mình phải nói, cảm động, càng khóc tợn, nước mắt chảy thành sông.

Tất nhiên, nhiều năm trôi qua, ba mẹ anh giờ cũng khỏe hẳn, hai bác không đi làm nữa, có anh phụng dưỡng chu đáo rồi.

Nhưng anh nói ba mẹ anh kì vọng vào anh rất cao, muốn anh tập trung học hành nên việc có bạn gái sẽ làm hai cụ phiền lòng, vì vậy tới bây giờ anh mới dẫn mình về.

Nhưng mình đoán, chắc có lẽ anh cũng kể qua về mình, cũng kể lúc anh khó khăn mình có giúp đỡ, mình không có ý công lao gì đâu, chỉ là nghĩ vậy hai bác sẽ có thiện cảm hơn với mình.

Buổi gặp mặt hôm đó, thật tiếc là mình đã không chuẩn bị kĩ, nó giống với buổi phỏng vấn xin việc làm hơn. Sau khi anh giới thiệu mình tên Nguyệt với gia đình thì một loạt các câu hỏi được đặt ra, thôi thì có gì nói nấy thôi.

Tới lúc ba anh hỏi mình học trường gì, mình hồn nhiên bảo.

-"Cháu không học đại học bác ạ!"

Mình thấy anh nhíu mày, rồi đá chân mình, có gì không đúng à?

Chap 3

Gia đình mình chưa bao giờ coi trọng chuyện đó, nhà mình có năm anh chị em, ba mẹ mình ngày xưa ở nước ngoài một thời gian nên tư tưởng rất thoáng, ông bà ra điều kiện chỉ cần tốt nghiệp trung học phổ thông còn thích làm gì là theo ước mơ nguyện vọng của từng người.

Mình là con thứ ba trong nhà, mình thích nấu ăn và có đam mê thực sự với ẩm thực Việt Nam, đặc biệt là các loại bánh, vì vậy mình nói với ba, ba chỉ đơn giản bảo là, vậy thì con hãy mở nhà hàng đi.

Ba mẹ mình về quê sống rồi, nhưng trước đó có vài suất đất ở Hà Nội, cái nhà ba tầng, ba nói định để làm của hồi môn ình, thì nay ình mở quán.

Sáu năm nay, mình chưa bao giờ hối hận về quyết định đó, mình đam mê ẩm thực, mình đã tới từng vùng miền để tìm tòi công thức bí truyền, với mình, đó mới là cái quý báu.

Nhìn ba anh thở dài, không hiểu sao mình thấy chạnh lòng, anh cũng cúi mặt, như là mắc tội nặng lắm.

-"Vậy anh chị em cháu có ai học được tới đại học không? Ba mẹ cháu nữa, có ai tốt nghiệp cấp ba không?"

Ba anh tiếp tục, mình thấy nóng ran luôn.

-"Ba à..."

Anh nhắc nhỏ. Ba anh lắc đầu đứng dậy, mình còn nghe thấy bác ấy thở dài nói nhỏ: "Gia đình, chán thật, không có một chút văn hóa nào cả..."

Nói thật là ức, chưa bao giờ ức như vậy.

Mình đứng dậy, về thẳng, trốn vào một xó, khóc tu tu cả buổi.

Là lần đầu tiên, anh dỗ mình chậm đến vậy, mãi tới tối, anh mới xuất hiện, anh phân trần: "Ba anh, trước nay là người coi trọng bằng cấp, ba mẹ anh đều tốt nghiệp đại học cả, chẳng qua là bị tai nạn..."

Mình chẳng thèm nói.

-"Thôi mà, người ta thương..."

Anh nịnh, rồi ôm mình. Mình nói chung bị cái tính phổi bò, nhanh giận nhưng lại nhanh thôi, một lúc, mình hỏi anh.

-"Anh có coi trọng bằng cấp không?"

Anh lưỡng lự hồi lâu, rồi nói.

-"Anh...cũng..."

Sự do dự của anh khiến mình cực kì bất an, mình cố hỏi gặng, rốt cuộc anh nói.

-"Nguyệt này, hay đi học cái bằng tại chức, ngoại ngữ cũng được, học buổi tối đi..."

-"Sao lại vậy? Anh thừa biết em còn nói chuẩn hơn anh, học làm gì hả anh?"

Nói thật thì mình học dốt, toán dốt, văn dốt, lý dốt, hóa dốt...nhưng tiếng anh lại giỏi, căn bản tiếng anh không thuộc phạm trù thông minh, nói nhiều thành quen, ba mẹ mình sống nước ngoài lâu năm, cho nên anh chị em nhà mình đều học nói tiếng Việt với tiếng Anh song song từ nhỏ.

-"Em không hiểu à, chả nhẽ sau này ai hỏi em, em cứ thế trả lời, em chỉ tốt nghiệp cấp 3?"

Mình hơi sững, tốt nghiệp cấp ba thì sao? Tốt nghiệp cấp ba là sai sao?

-"Tôi chỉ có thế thôi, anh không yêu được thì biến..."

Vậy đó, mình đã gào lên khi cảm thấy lòng tự ái bị tổn thương, lúc đó, mình đã nghĩ, mình chẳng cần anh, không có anh mình vẫn sống tốt.

Nhưng mình sai rồi, thực sự sai.

Ngày đầu tiên, đã nhớ anh da diết.

Ngày thứ hai, nhớ cồn cào.

Tới ngày thứ ba, nhớ muốn chết, thế nên bảo trong tình yêu, ai yêu nhiều hơn là khổ. Hình như mình là người yêu nhiều hơn thì phải.

Nhớ quá, đành phải nhắn tin chủ động làm lành.

Chap 4

Thế rồi, mọi việc lại đâu vào đấy, chủ nhật tuần sau đó, anh lại dẫn mình về nhà ăn cơm, ba mẹ anh lần này đã thoải mái hơn trước, mình cũng thấy dễ thở.

-" Hai đứa tính như nào?"

Ba anh hỏi.

Mình liếc mắt dò xét phản ứng của anh.

-"Bọn con vẫn còn trẻ."

-"Ừ, tốt..."

Mẹ anh trầm ngâm cả buổi, giờ mới nói.

-"Nguyệt này, nói thật lòng, gia đình chúng ta nhiều đời là gia đình gia giáo, thật khó khăn để cho bọn ta chấp nhận cháu..."

Mình cảm thấy đăng đắng.

-"Nhưng vì thằng An yêu cháu, hai bác là người có học chứ không như nhà cháu, nên không bao giờ làm cái việc trái tình người là chia cách hai đứa..."

-"Dạ!"

Mình còn biết nói gì ngoài dạ?

-"Nhưng mà, để được xứng với thằng An, và được làm dâu nhà này, cháu cần phải cố gắng nhiều hơn nữa..."

-"Vâng!"

Thực sự là máu mình nóng lắm rồi, chỉ vì mình yêu anh thôi, nếu không thì... Cái gì mà có học hay không có học? Mình cũng học hết cấp ba mà? Cái bằng đại học nó quan trọng tới thế sao?

Giả sử hồi đó mình cũng đi học đại học mà không mở quán, không biết tiền chữa bệnh của hai bác, là con nào lo?

Tất nhiên đầu gấu máu mặt, cũng chỉ dám nghĩ thôi, là ba mẹ người yêu, lại mới là lần thứ hai về xem mắt, mình đâu dám nói.

Với lại có người yêu đẹp trai xuất sắc như nam chính ngôn tình thế này, mình lúc nào cũng phải tự nhắc nhở mình phải dịu dàng nết na đi cho xứng đáng với anh, dù không phải con người thật của mình, nhưng mình chấp nhận, vì mình yêu anh hơn tất cả.

-"Bác sẽ dạy bảo dần dần, cháu cố gắng tiếp thu..."

-"Dạ!"

-"Nghe nói Nguyệt mở quán, nấu ăn chắc giỏi lắm, hôm nay thử vào bếp giúp bác nhé..."

-"Dạ!"

Mình được giao cho nấu canh xương và làm bò steak, với mình tất nhiên là đơn giản.

Cứ nghĩ được khen cơ, vì từ trước tới giờ, kể cả khách lẫn gia đình, bạn bè, chưa ai chê bao giờ cả.

Thấy mẹ anh cầm dao chuẩn bị cắt thịt bò mình cũng thấy hơi kì, món này thường là lúc ăn của ai người ấy cắt, nhưng mẹ anh dạy làm người phụ nữ thì phải lo chu toàn cho gia đình, quan tâm chăm sóc mọi người.

Thỉnh thoảng xem phim truyền hình cũng thấy nam chính dùng dao dĩa cắt thịt cho nữ chính, nên ngẫm mẹ anh nói cũng có lý.

-"Cháu làm cái gì thế này?"

Mẹ anh nói hơi to làm cả anh và ba chạy vào bếp.

-"Ông xem, đến miếng thịt còn không nấu chín được...nhìn này, vẫn còn hồng hồng..."

Hả? Mình nhìn lại, thịt ngon thế kia cơ mà? Đấy là mình đã để kĩ lắm rồi, nhưng bò steak thái ra phải như thế, nếu không thì làm sao mà còn vị ngọt nữa.

-"Ba mẹ anh thích ăn chín hẳn, anh quên không dặn."

Anh thì thầm, mình luống cuống xin lỗi đi làm lại, nhưng bác gái nói không cần, sau đó bác thái hết ra đem đi xào, anh và ba lại ra ngoài phòng khách.

Nói chung mình bị mất điểm, tới món canh, lúc mình vừa tắt bếp, cho hành vào thì bác lại bật bếp.

-"Cháu phải đun thêm năm phút nữa không hành sẽ hăng."

-"Ơ không hăng đâu ạ, để như cháu thơm hơn ạ, trước giờ cháu toàn làm vậy, ở quán họ cũng làm vậy..."

Mình buột miệng, bác cau mày.

-"Đây là điểm khác nhau giữa một đứa con gái có học và không có học đấy Nguyệt ạ, người ta con nhà gia giáo, người lớn nói không bao giờ nói leo..."

-"Dạ..."

-"Đừng nghĩ ở quán họ làm bắt chước là hay, cũng chẳng bằng mình đâu, nấu ăn cũng phải có khoa học..."

-"Dạ."

-"Mà này, cái quán của cháu, định giữ tên tới bao giờ?"

-"Sao cơ ạ?"

-"Đàn bà con gái, giữ của làm cái gì, đàn ông nó lại nghĩ mình tham, bác nghĩ phụ nữ thì yên phận chăm chồng con thôi, còn việc bên ngoài cứ để chồng lo..."

-"Cháu..."

-"Cháu nghĩ xem, bác nghe nói là cháu khởi nghiệp sáu năm trước, nhưng mà người không có một tý bằng cấp và đầu óc như cháu, làm sao mà cái quán đó phát triển tới thế được, tất nhiên đều là do thằng An phải mất tâm sức, vừa đi học vừa giúp cháu..."

Nói gì đây nhỉ?

Nghẹn.

Bao năm anh học Bách Khoa, hết bài tập nhỏ tới bài tập lớn, có tháng mình còn chẳng trông thấy mặt mũi đâu, cuối tháng chỉ về chỗ mình lấy tiền, cái gì mà anh giúp mình?

Thậm chí lúc quán xá xảy ra tranh chấp, anh ở đó cũng chỉ ậm ừ vài câu, ra phường vẫn là cái đứa côn đồ như mình giải quyết.

Anh có tài, mình công nhận, nhưng việc nào ra việc đó chứ.

-"Mẹ, cái này chúng con sẽ tự biết để bàn..."

May mà có anh vào giải vây, chứ mình thấy bếp này, nóng thật rồi, nóng quá đi mất.

Lúc về, mình hỏi anh vẩn vơ, nói anh có để tâm không? Anh trả lời, khiến mình hơi sốc.

-"Thực ra làm chồng mà lại kiếm ít tiền hơn em thì cũng mất mặt..."

Thì cũng có ý đúng, nói thật, anh tốt nghiệp loại ưu, làm trưởng phòng ở một công ty lớn, tuy nhiên đó là cái danh, còn bàn về thu nhập, nếu so với chủ một quán bánh ba tầng là mình, thì chỉ là tiền lẻ thôi. Nhưng trước nay mình đã bao giờ từng vênh váo gì đâu.

-"Nói chung yêu nhau thì đứng tên ai chả thế!"

Anh đột nhiên thủ thỉ, rồi thơm chụt vào má mình, mình ngây người, một phần vì lãng mạn chết đi được, một phần vì băn khoăn xem ý anh là gì? Anh muốn như nào?

Chap 5

Hôm đó mình suy nghĩ rất nhiều.

Mình yêu anh, đúng.

Anh là tất cả của mình, đúng.

Vậy thì quán xá, đứng tên ai, có quan trọng không?

Với lại, nhìn đó, con Vi con Mai bạn mình, toàn hot gơn mà còn FA, mình chả có gì nổi bật, kiếm được người yêu hoàn mỹ như anh, không biết giữ chắc mọi người bảo ngu mất.

Mình lại khư khư có cái quán lớn như vậy, không biết anh có nghĩ mình tham của không?

Vì vậy mình gọi về hỏi ba.

-"Ba ơi, quán chuyển cho anh An được không? Dù sao tụi con yêu nhau, thì quán đó đứng tên ai chả thế ba nhỉ?"

Dù sao đất này cũng là ba cho, nên hỏi ý kiến ba một chút. Ba mình yên lặng hồi lâu, sau rồi ba nói.

-"Quán là của con, con cho ai tùy con. Nhưng ba có ý này, nếu quán đứng tên ai cũng vậy thì sao không đợi hai đứa lấy nhau rồi có con, chuyển cho con hai đứa?"

Á, ba mình thông minh thật đó. Mình chưa từng nghĩ tới luôn.

Cũng đúng, con là con chung, cho con chứ có cho ai đâu mà sợ, như vậy anh cũng không cho là mình tham lam được nữa.

Vậy là chuyện đó nghĩ thông.

Nói chung, từ đó thi thoảng mình cũng về nhà anh, nhưng mỗi lần về ba mẹ anh đều nói tới vấn đề bằng cấp của mình, thực sự là mệt mỏi.

Rồi ngày tháng trôi, sáu bảy tháng đi qua, quan hệ của bọn mình vẫn dậm chân tại chỗ, quan hệ tinh thần cũng thế mà thể xác cũng vậy.

ABCXY thì rồi, mần tới mầ lui cũng rồi, nhưng Z thì chưa, bọn mình đồng ý giữ cho nhau tới phút cuối, anh OK với việc đó, mình thực sự là tự hào.

-"Yêu sáu năm rồi mà hắn không ngỏ lời cầu hôn, hay hắn chán mày rồi?"

Con Vi hỏi.

-"Phủi phui cái mồm mày, anh còn xây dựng sự nghiệp mà..."

-"Nghiệp cái gì mà nghiệp, cũng trưởng phòng rồi còn, tao nghĩ mày cần nói chuyện đi, nếu không thì chia tay quách đi, kiếm đứa khác."

-"Mày điên!"

-"Nói thật, con gái không vì mình trời chu đất diệt, mày phải đến với người thực lòng yêu mày, đừng lãng phí tuổi xuân..."

Chẳng hiểu sao dạo nửa năm gần đây, con Vi này nó suốt ngày bài ca này với mình, nước chảy đá mòn, nhiều khi cũng làm mình chột dạ ghê gớm, thỉnh thoảng nín giận rồi lại về cãi nhau với anh, nhưng chỉ cãi cãi lung tung thôi chứ chả nhẽ lại nói toẹt ra sao anh không hỏi cưới em, mình yêu nhau gần bảy năm rồi còn gì?

Con Vi thì dạo này điệu đà lắm, nhìn là biết có gì vui, tra mỏi mồm nó mới khai.

-"Thoát FA!"

-"AAAAAA.....ranh con, từ bao giờ, kể mau, con Mai biết chưa?"

-"Biết rồi!"

-"Ặc, thế sao không nói cho tao? Mày thiên vị nó hơn..."

-"Thôi đừng dỗi nữa bà nội, bà còn bao nhiêu việc, nghe chuyện của tôi được à?"

-"Quen lâu chưa?"

-"Gần bảy năm!"

-"Thế mà giờ mới yêu? Chắc mày làm kiêu nó phải tán mãi chứ gì?"

-"Cũng đúng một phần..."

-"Thế sao giờ lại yêu?"

-"Cảm giác sắp mất đi mới thấy người ta quan trọng!"

Chiều đó hai đứa mình nằm dài ở gác xép tầng ba, tâm sự trên trời dưới đất, cái Vi kể chuyện tình của bọn nó lãng mạn lắm, như phim Hàn ý, nhưng còn một khúc mắc hơi lớn, khi nào gỡ được, trải qua được khó khăn đó, sẽ ình biết.

Nó nói người này mình cũng quen đấy, mình thích chí đoán già đoán non cả buổi mà chẳng ra, đành bó tay.

Tất nhiên tối gặp anh mình lại buôn dưa lê dưa muối, có chuyện gì là mình không kể với người yêu đâu, hồi trong nước con Mai thường chê mình dựa anh quá, coi anh như mẹ ý, sợ có ngày anh chán mình.

Nhưng nó bà già lo xa, chấp làm gì, tới giờ bảy năm rồi, anh đã chán mình đâu.

Anh nghe mình rất chăm chú, chuyện lần này, anh không để tâm mấy, thế rồi, hai đứa lững thững đi quanh công viên Thống Nhất, tới cái ghế đá, anh đỡ mình ngồi xuống, sau đó anh cũng quỳ xuống đất.

Trời ơi, phút giây đó mình sướng muốn chết.

Đứng tim luôn.

Không ngờ sau bao nhiêu năm yêu nhau, rốt cuộc anh cũng cầu hôn mình.

Đó là ngày, có lẽ chẳng bao giờ mình quên được.

Quá ngọt ngào?

-"Nguyệt..."

-"Dạ!"

Tim mình bủn rủn.

-"Anh, hôm nay anh quỳ tại nơi này..."

-"Dạ..."

Má mình hồng rực lên rồi.

-"Là để xin lỗi em, anh biết bao nhiêu năm qua, là em tốt với anh nhất, anh là thằng không ra gì..."

-"Anh, anh nói gì vậy?"

Đây có phải kiểu cầu hôn mới không hả trời?

-"Anh, anh và cô ấy...cô ấy, đã có em bé hai tháng..."

?

?

?

Người mình như hóa đá, bủn rủn, đau nhói, mình sao tin được, chắc không phải chứ, chắc là anh đang làm ình buồn muốn xuống địa ngục, rồi mới cầu hôn mình, ình nhớ mãi đây mà.

Được, mình sẽ diễn theo anh.

-"Cô nào? Con nào? Con với anh hay ai?"

-"Em bé, là của anh..."

-"Mẹ, đứa nào, để em xé xác nó ra..."

-"Em bình tĩnh, anh biết em sẽ phản ứng vậy mà, anh thực sự xin lỗi, hôm đó bọn anh uống say..."

Mình càng diễn, anh càng diễn hăng hơn mình, rồi cuối cùng đi tới một "kịch bản" . Mãi sau, mình mới ngơ ra, bừng tỉnh.

Kịch bản, là thật.

"Cô ấy"...là có thật!

"Em bé"...là có thật!

Và nó, là con của anh!

Nghĩa là họ...đã ngủ với nhau phải không?

Bình thường mình đã ngu rồi, hôm nay còn càng ngu tợn, mình phải hỏi đi hỏi lại, còn bắt anh thề độc là anh không nói đùa...

Chấp nhận sự thật, quá khó khăn với mình.

Có những giây phút, muốn tát cho anh vài phát, nhưng nhìn khuôn mặt đẹp trai rạng ngời, khuôn mặt mà mình yêu tới thế, cũng không nỡ ra tay.

Hôm đó, mình cứ lẩn thẩn đi về, chẳng biết dép vứt đâu, đi chân đất, người yêu mình nói, gia đình bên họ bắt cưới, anh chỉ trình bày vậy, cũng không chạy theo mình xin lỗi, xin tha thứ hay giữ mình lại.

Mình đi lang thang mãi, tới tờ mờ sáng, cũng không nhỡ làm cách nào mà về được quán, cái Vi đã đứng đợi mình từ bao giờ.

Mình như trâu chết đuối vớ được cọc, nhào vào lòng nó, khóc lóc nức nở, khóc như chưa bao giờ được khóc. Tối qua, trước mặt anh, mình đã rất can đảm, nhưng hôm nay, trước mặt nó, lại tu tu như một đứa trẻ.

Mãi sau này, mình mới biết, việc ôm cái Vi khóc, là việc làm ngu xuẩn nhất!

Chap 6

-"Thôi nào, người đã không yêu mày, thì mày cần làm gì?"

-"Đâu phải anh ấy không yêu tao, là có em bé nên gia đình con đó bắt cưới chứ?"

Con Vi thở dài, mình ấm ức không thể tả.

-"Con chó đó, nó biết anh An đẹp trai tài giỏi, nó lừa anh ấy vào bẫy..."

-"Con ngu, mày không tỉnh ra hả, là An thay lòng, dù con kia có là tiên nữ, mà người yêu mày nhất kiến chung tình, thì làm sao mà..."

-"Mày thật, đàn ông ai chả bị hấp dẫn."

-"Chịu mày!"

Mình rơi vào khủng hoảng, quán xá thì mặc kệ nhân viên làm. Mình trút nỗi hận của mình với con nhỏ có bầu với anh lên con Vi, nó lắng nghe chăm chú lắm, chỉ có điều trước giờ nó hay bênh mình, nhưng hôm nay lại thấy nó có vẻ trung lập.

Tới đầu giờ chiều nó có tiết dạy, mình ở một mình, mới có thời gian nghĩ về điều nó nói.

Ừ nhỉ, mình là con gái, mình phải mạnh mẽ.

Đâu phải anh chưa nói lời chia tay là chưa chia tay?

Anh làm việc có lỗi, thì mình phải có lòng tự trọng, mình nên không gặp mặt anh, nên giận anh.

Nếu anh còn yêu mình, sẽ cầu xin, mong mình quay lại, anh sẽ ăn năn.

Còn nếu không, như bạn mình bảo, mình không nên tiếc người không thuộc về mình.

Nghĩ thì dễ.

Làm mới khó.

Đúng là, ai yêu nhiều hơn, người đó thiệt.

Giận hoài, giận cả tuần, chẳng thấy anh ló mặt, mình lại đành xuống nước gọi điện cho anh.

Nhìn thấy anh, mới biết đã nhớ anh nhường nào, nhớ da diết, chỉ muốn nhào vào lòng ôm anh, nhớ tới mức, yêu tới mức, lòng tự trọng cũng thành giẻ rách, gặp anh, tim mình mềm như nước.

-"Em tha thứ..."

-"Gia đình cô ấy ép cưới!"

-"Thế sao? Anh định cưới nó?"

Mình như gào lên.

-"Đứa trẻ không thể không có cha, nó không có lỗi..."

Điên mất, mình hắt thẳng cốc nước vào mặt anh.

Ngày tháng đó, đau khổ, mệt nhọc, tái tê.

Mối tình bảy năm của mình, có thể ra đi dễ dàng như vậy sao? Người đàn ông xuất sắc mà bao năm qua, mình cứ ngỡ như mình là cô bé lọ lem được bước chân vào thế giới cổ tích...tan tành như thế sao?

Và rồi, mình lại gọi cho anh, gặp nhau mình nói.

-"Bảo nó sinh ra, em sẽ nhận nuôi cố gắng yêu thương đứa trẻ, anh lấy em, đó là cách giải quyết tốt nhất!"

Mình cứ nghĩ anh sẽ cảm động, sẽ ôm mình mà khóc, mà cảm ơn.

Mình cứ nghĩ mình được làm người phụ nữ tuyệt vời nhất của năm.

Nhưng không...

-"Trẻ con mà không được ở với mẹ đẻ là bất hạnh..."

Mình há hốc luôn? Sao? Người yêu tôi...ý anh là sao?

-"Nguyệt, anh xin lỗi, ba mẹ anh rất thích cô ấy, vì cô ấy là giảng viên đại học, nếu anh mà bỏ cô ấy và đứa trẻ, ba mẹ sẽ từ anh, em biết đấy, ba mẹ anh coi trọng bằng cấp, em về làm dâu cũng không sung sướng gì...anh cũng khó xử lắm, hay là chuyện của mình, kết thúc đi em..."

Kết thúc!

Tình cảm bảy năm...kết thúc...nói sao nghe dễ dàng...

-"Anh tin sẽ có người tốt hơn yêu em..."

-"Con đó là con nào, anh nói tên nói tuổi ra, tôi cho nó một trận, dám qua mặt bà!"

Mình lúc đó chẳng giữ được bình tĩnh hiền dịu nữa rồi.

-"Em, xưa nay em vẫn luôn hùng hổ như thế, em nhìn lại em xem, có giống một người phụ nữ không?"

Mình tới đờ cả người, nói thật, mình không phủ nhận mình thuộc dạng đanh đá, nhưng mà trước giờ ở bên anh, lúc nào mình cũng rất nhu mì, cố gắng cho xứng với anh, chỉ là lần này mình quá ức chế.

Anh bỏ đi, mình chạy theo không tha.

-"Anh đứng lại đi, em còn chưa nói xong mà, đồ khốn nạn kia, anh chịu trách nhiệm với cái thai của cô ta, vậy bảy năm của em, ai chịu trách nhiệm, anh...đứng lại cho em..."

Chap 7

Đó là những tháng ngày, thực sự khó khăn...

Nghĩ lại thấy mình của lúc đó, thật dở hơi.

Nhưng lúc đó, đâu có biết.

Mình hẹn gặp anh, anh không gặp.

Mình gọi điện, lần một lần hai thì anh bắt máy, sau rồi cũng từ chối luôn.

Không gọi được, mình nhắn tin, lúc điên lên thì chửi, khi bình tĩnh lại hạ giọng ngọt ngào, hết nước hết cái van anh nghĩ lại tình cảm bảy năm qua, nghĩ lại những tháng ngày hạnh phúc, hỏi anh, anh làm vậy có quá phũ phàng với mình...

Những tin nhắn gửi đi, chẳng thấy hồi âm.

Ừ thì người ta, không muốn nhận được tin nhắn thì khóa sim, khóa máy.

Nhưng anh, không hề làm thế...

-" Nguyệt à, thằng An nó mua điện thoại mới sim mới luôn rồi, cái điện thoại kia nó không khóa, nhưng để ở công ty, anh hỏi thì nó bảo cho em nhắn bao nhiêu thì nhắn, cho giải tỏa, nó biết đấy nhưng nó chưa từng xem đâu...anh thương em nên khuyên thật lòng...em à, quên nó đi..."

Đó là nguyên văn bạn thân của anh nói với mình, quả là bộ não của thủ khoa tốt nghiệp!

Là người mình thương, mình yêu da diết.

Đã từng yêu...

Và giờ, dù đau đớn tới mấy, vẫn yêu. Nghe tới cái tên, vẫn thổn thức.

Mình không biết mình khóc bao nhiêu nữa.

Mình khát khao đây chỉ là cơn ác mộng.

Con đàn bà đó, nhất quyết anh không chịu nói, mình thực sự tò mò gần chết. Nếu anh biết, có thể anh sẽ giận, mình cho thám tử theo dõi, cũng không thấy nghi vấn gì kì lạ, sau giờ làm, anh thỉnh thoảng gặp mấy người bạn, thỉnh thoảng đi với con Vi, cái này là mình nhờ nó, cố gắng tiếp cận anh xem có được thông tin gì không.

Rốt cuộc, con đàn bà dâm đãng cướp người yêu của mình, vẫn không xuất đầu lộ diện, cứ như không khí, hoặc chuyện đùa vậy?

Xong hôm đó tình cờ mình nghe được một câu chuyện trên đài phát thanh, kể rằng có đôi yêu nhau, chàng trai vì bị bệnh nan y, nên đã bịa chuyện chia tay người yêu, chấp nhận chiến đấu bệnh tật một mình. Mắt mình nhòe đi, tim nhói, lẽ nào...

Nghĩ đi nghĩ lại, chắc cũng chỉ có khả năng này thôi, người yêu mình, nhưng mà anh bị bệnh gì mới được cơ chứ, ung thư? Nhưng là ung thư gì, thấy anh vẫn khỏe mạnh vậy mà?

Là do anh giấu mình thôi, là do mình quá vô tâm chăng?

Ám ảnh, xót xa, lo lắng, mình lao đi tìm anh...

Mình tới nhà anh, gọi cửa nhưng không ai mở, mình cứ thế ngồi đó, chờ tới rạng sáng thì gặp mẹ anh, mẹ anh cũng chẳng nói gì với mình.

Mình ngồi mãi, không thấy anh ra. Gọi điện hỏi bạn anh, anh Chương, may mà vẫn còn anh ấy tốt với mình, nói anh tới công ty từ bao đời rồi.

Mình lại mò trung tâm dữ liệu ở Láng Hòa Lạc, anh không gặp, người ta cũng không ình vào, mình kiên cường, quyết ngồi đợi.

Tới tầm chiều thì gặp Vi, mình ngạc nhiên lắm.

-"Tao lên đây gặp mấy sinh viên cũ..."

-"Mày dạy Kinh Tế cơ mà?"

-"Mày thì biết cái gì, đâu phải Viettel tuyển mỗi sinh viên kĩ thuật, còn bao nhiêu bộ phận...thế mày..."

Nó gắt, mình giờ cũng chẳng còn tâm trạng mà giận nó nữa, mình mếu máo nói với nó.

-"Anh An sắp chết rồi mày ạ..."

Nó đáng rơi cái túi Hermes tới phịch một cái, cái túi đó là hàng hiếm, không phải có tiền là mua được, nó giữ như giữ vàng, mình sờ còn không à.

-"Mày đùa à..."

-"Tao thề!"

Mặt nó tái mét luôn, lúc ấy, nó run rẩy nắm lấy tay mình.

Lúc ấy, mình cảm động lắm, người ta bảo, đàn ông có thể bỏ bạn, nhưng chị em tốt không bao giờ bỏ bạn, quả là đúng.

Thật may giờ phút này, mình còn có nó. Hai đứa ôm lấy nhau khóc lóc, nó cũng mất bình tĩnh lắm, mãi sau nó mới hỏi mình đầu đuôi.

Chap 8

Mình thút thít kể lể, sau đó, không ngờ là bị nó lườm, lườm như chưa bao giờ được lườm.

Tay nó siết chặt cái túi sịn, mình nghĩ mém chút nữa là nó đập nát mặt mình ấy chứ!

-"Con điên, mày dở rồi..."

-"Nếu không thế thì sao? Chẳng có lý do gì để giải thích cho chuyện này cả, mày nói xem, anh nói họ sắp cưới, vậy sao không bao giờ thấy đi cùng nhau, ít ra cũng phải bàn bạc chứ...tao cho người theo dõi mấy ngày có thấy gì đâu..."

Mình khùng lên nói lý của mình.

-"Mày...mày...cho người theo dõi ?"

Nó lắp bắp.

-"Có phát hiện được gì không?"

-"Không, toàn đi với mấy ông bạn và mày thôi, làm đờ gì có con méo nào ..."

-"Tao là mày bảo tao đi hỏi dò hắn còn gì, mày không nghi tao đấy chứ?"

-"Mày nói đi đâu đấy, thế tao mới sợ anh ấy có bệnh giấu, rồi lại khổ, nếu như thế thì sau này tao ăn năn lắm..."

Con này đúng là tính tình thất thường, tự nhiên xong nó lại quát mình.

-"Mày...không chấp nhận được mày Nguyệt ạ, đàn ông nó không cần mày thì next luôn đi, mày cứ nặng tình quá làm gì? Nghe tao nói này, tao chắc chắn hắn không bị bệnh gì, và lỗi cũng không phải đứa con gái kia, căn bản là tình yêu của chúng mày không còn, giữ lại cũng không giải quyết được gì, mày cứ như này mất tư cách lắm..."

Mình ức chứ, chuyện này đã không dám kể với ba mẹ, giờ có mỗi con bạn thân để tâm sự, nếu thực sự người yêu nó có người thứ ba, mình thề tóm cổ con đó dí xuống cống, vậy mà với mình, nó lại nói đỡ cho con kia, tức không chịu nổi.

Đúng lúc đó anh ra, Vi không nói gì nữa, nó đi thẳng, để ình và anh bên nhau. Mình cố nhìn, nhưng thực không thấy anh xuống sắc chỗ nào, mặt vẫn hồng hào lắm.

Chỉ có mình là héo tàn thôi.

Nhưng nghe nói có những bệnh giai đoạn đầu người vẫn khỏe, rồi xong lăn đùng ra chết thôi.

Mình khóc lóc, an ủi, vỗ về anh.

Vậy mà anh lại nhìn mình như sinh vật ngoài hành tinh.

-"Nguyệt, anh không có sao hết, tới bao giờ thì em mới tin?"

-"Anh nói dối mà..."

-"Anh nói thật!"

-"Vậy con đó là ai, dắt em đi gặp nó rồi em tin..."

-"Không được!"

-"Em biết mà, biết ngay mà, anh đừng lo, em sẽ luôn bên anh, dù có bán quán, bán nhà, em cũng lo cho anh, em sẽ tìm bác sĩ giỏi nhất cho anh..."

Mình cứ mè nheo mãi, anh cáu.

-"Cô điên à, xem nhiều phim tình cảm Hàn Quốc quá à?"

-"Anh, đừng giấu nữa mà..."

Rồi, anh lục chiếc cặp đen, lấy ra một tấm hình, thẳng thắn tuyên bố với mình.

-"Đây, cô nhìn cho rõ, đây là ảnh con tôi và người đó, nhìn cho rõ đi..."

Nhỏ xíu, nhỏ lắm, yêu lắm, yêu tới mức mình muốn khóc luôn.

-"Giờ thì cô đã tin chưa? Nếu chưa tin thì tôi cùng cô đi bệnh viện làm kiểm tra tổng thể là được chứ gì?"

-"Nguyệt, chúng ta kết thúc rồi, cô buông tha tôi, được không?"

-"Kể ra bây giờ tìm người như tôi cũng khó cho cô, nhưng vẫn sẽ có người yêu cô, tin tôi đi, cuộc sống, đừng tham vọng quá..."

Tham vọng?

Mình nhìn anh, nhìn, nhìn, rồi lại nhìn...

Đây, có phải là người hàng sáng hôn mình, nói bánh mình làm là ngon nhất?

Đây, có phải là người, nói trọn đời sẽ bên mình?

Đây, có phải là người, ôm mình vào lòng và hứa sẽ cố gắng để mình được tự hào?

-"Tôi sợ cô đau lòng nên không nói, nhưng cô cố chấp quá, tại sao cô lại nghĩ tôi rời bỏ cô vì bệnh tật? Cô nghĩ mình cao giá tới thế ư? Nói thật, trước giờ, người tôi thực sự yêu, vẫn là người ấy..."

- "Anh nói dối...anh bịa..."

- "Tôi dám thề danh dự, cô ấy, mới thực sự là tình yêu đích thực của đời tôi."

-"Đừng nói nữa, anh đừng nói nữa..."

-"Không, hôm nay nhất định tôi sẽ nói! Cô làm tôi mệt mỏi quá rồi!"

Chap 9

-"Cô từng nói bảy năm cô bên tôi, ừ thì bảy năm tôi cũng bên cô, bảy năm cô được ở bên người cô yêu, còn tôi, cái thứ có với cô, chỉ là thích, là cảm động, là thói quen chứ không gọi là yêu, thử nghĩ xem, chính xác ra tôi vẫn là người thiệt thòi hơn..."

Lập luận của người thông minh, mình đến đờ người.

-"Nghĩ lại, dù chúng ta có từng thân mật nhiều lần, tôn trọng cái lối suy nghĩ cổ hủ của cô, tôi vẫn chưa đi tới bước cuối cùng, mai sau cô vẫn có thể nói với chồng mình, cô là gái trinh, như vậy...tôi cũng chẳng làm gì gọi là ảnh hưởng tới cuộc đời cô cả!"

Gái trinh?

Còn một lớp màng trinh, thì được gọi là gái trinh?

Là đáng tự hào, hay là lỗi của mình, nếu lúc đó trao cho anh rồi, có khi nào bây giờ được mang chuyện ấy ra bắt đền?

Thời gian qua, mình khóc rất nhiều, chẳng hiểu sao, ngay bây giờ đây, không rơi được giọt nước mắt nào, chỉ có một thứ cảm xúc...là ĐẮNG!

-"Mấy năm đại học, cô giúp đỡ tôi, tôi là người trí thức, tất nhiên tôi sẽ không quên ơn, cái này, cô giữ, hàng tháng tôi sẽ chuyển tiền coi như trả nợ ân tình xưa...từ nay chúng ta không liên quan..."

Người ấy nói rồi, nhét cái thẻ ATM vào tay mình, bỏ đi, không một chút lưu luyến.

LẠI VIỆT AN.

Mình mân mê cái thẻ cùng dòng chữ đầy thân thương, cái tên này, cái tên mình gọi, bao đêm trong giấc mơ, cái tên mà trước kia, chỉ nghe thấy mình đã mỉm cười...vậy mà giờ đây...

.....

.....

-"Đóng cửa, đóng cửa hết cho tao..."

-"Chị à, mới 8 giờ tối mà!"

-"Không buôn bán gì hết, dẹp hết!"

-"Nhưng khách còn đang ăn..."

-"Đuổi về hết cho tao, nhanh lên, đóng cửa lại, dẹp luôn...chúng mày muốn nghỉ việc cả lũ à...đuổi hết, nói không cần trả tiền..."

Hôm ấy mình điên rồi, biết cái gì nữa đâu, quán xá cũng kệ, bọn nhân viên thấy vậy, không dám cãi, cũng may toàn đứa ngoan, đầu mình lúc đó choang choáng, chỉ thấy mờ mờ hình ảnh chúng nó xin lỗi khách ríu rít, mong thông cảm này nọ.

Chẳng biết bọn nó giải thích kiểu gì, không thấy khách giận, chỉ thấy mọi người ngoái lại nhìn mình lắc đầu.

-"Biến, nhìn gì mà nhìn..."

-"Cút, cút hết cho bà..."

.....

-"Về hết chưa?"

-"Về hết rồi chị!"

-"Chúng mày cũng về hết đi, tao không muốn thấy ai hết..."

Từng đứa, từng đứa, không dám thay cả đồng phục, cứ thế cun cút về.

Quán xá vắng lặng như tờ, trống không.

Cuộc đời mình, có hai thứ khiến mình tự hào, tình yêu với người đàn ông, hoàn hảo như soái ca ngôn tình, và cái quán này!

Giờ người đàn ông đi rồi, mình chỉ còn quán thôi.

Mình đi lên đi xuống, tầng một, tầng hai, tầng ba, khóc, rồi lại cười.

Mình không biết ngày mai sẽ ra sao nữa?

Sẽ làm gì đây?

Cửa sổ mở, gió thổi, gió thu gì mà lạnh éo chịu được thế?

Một giây một khắc tỉnh táo, mình đã tự động viên, phải cứng rắn lên chứ, phải kiên cường, hôm nay đuổi khách vậy, doanh thu giảm, tiếc quá.

Giờ mình phải ngủ, sáng mai dậy sớm, kiểm tra xem bột nhập có chất lượng không, lá gói bánh đủ sạch không, thịt thà như thế nào...rồi mình còn phải đích thân pha bột chứ?

Còn bao nhiêu là việc, phải đi ngủ mau.

Bây giờ về nhà hay ngủ ở đây?

Mấy năm tích cóp, mình mua được cái chung cư ở Royal, cho gần quán, nhưng bận không về đó mấy, thôi, hôm nay cứ ở đây đi.

Mình mò lên gác xép tầng ba, trằn trọc, quay hết bên này bên kia, khó chịu.

Rồi lại lật đật xuống, làm cốc rượu. Trước giờ thấy cái thứ này chẳng có gì hay ho cả, bây giờ lại thấy thật có ích, uống vào, người cứ lâng lâng phê phê, cảm giác rất tốt.

Mở tivi, tiếng hát da diết, xa xăm...

Và em biết anh sẽ quên hết

Nhưng bài tình ca viết riêng tặng em

Và em biết trái tim anh có

Hình bóng ai kia chẳng riêng mình em

....

Biết cái gì mà biết? Hát mới chả hò, hết bài rồi à?

Ai biết?

Mình đâu có biết đâu?

Cái con ca sĩ kia, nó biết mà nó không nói ình, láo thật, bực bội, mình phang luôn chiếc ly đang cầm trên tay vào màn hình.

Ly vỡ...

Từng mảnh, từng mảnh, tan nát, vỡ vụn...như lòng mình vậy.

Thế mà con ca sĩ kia, nó vẫn không chịu im mồm.

Và em sẽ không trách anh nữa, chẳng trách anh đâu...

Đờ, trách nó cũng không nghe mày con ạ, ở đó mà hát.

Nó tưởng mình nó là biết hát đấy, mình cũng biết hát, ngày xưa mình cũng ở trong đội văn nghệ nhá, để bà hát à nghe.

Nghĩ thế, mình hứng khởi cất giọng.

-"Và em sẽ không trách anh nữa, VÌ EM HẬN ANH, thằng chó chết kia, la la la la..."

Lúc đầu, là vô tình làm rơi một cái bát trên bàn ăn của khách, nhưng cái âm thanh, nghe rất vui.

Mình tự cầm cái thứ hai, ném, ôi, thật sướng.

Cái thứ ba, thứ tư, bát cứ rơi, đĩa cứ vỡ, mình thấy vui lắm, cười rất hả dạ.

Cái thứ năm, lần này không nghe thấy tiếng CHOANG ngay lập tức, mà nhìn thấy bóng một người đàn ông, đứng tựa cửa ngoài ban công, bị đĩa lia trúng, trán rớm máu, và sau đó, chiếc đĩa mới rơi xuống, vỡ vụn.

Ai?

Có phải là anh không?

Cái dáng này, trong tiềm thức, mình thấy nó quen thuộc...

Vậy rốt cuộc, có phải anh?

Hình như là anh...mình như mất trí luôn, chạy tới ôm lấy, khóc lóc thút thít.

Chap 10

-“Đừng bỏ em, đừng bỏ em mà, em không biết yêu ai cả, em không biết làm gì cả…”

-“Đứa trẻ không có cha đáng thương, nhưng em cũng đáng thương lắm, em thực sự, không chịu nổi nữa…anh à, anh đừng đi nhé!”

Mình ôm chặt người ấy, trên người anh, không phải mùi hương nồng nàn quyến rũ như cũ, mà là mùi bạc hà thoang thoảng. Anh đổi sửa tắm rồi chăng?

Đổi người yêu, đổi cả sữa tắm, hay đấy!

Nhưng mùi này, thơm nhẹ nhàng, dễ chịu.

Người yêu mới của anh, cũng vậy sao?

Mình càng ôm chặt, quyết không cho anh đi.

-“Nếu anh muốn, anh cứ cưới cô ta cũng được, có gia đình hạnh phúc với cô ta, nhưng đừng bỏ em, cho em là người thứ ba được không, em nguyện đứng trong bóng tối, em nguyện âm thầm, em sẽ ngoan, miễn anh đừng bỏ em, xin anh…”

Anh không nói gì, chỉ ôm mình, thật chặt.

Cái ôm đó, với mình như phao cứu sinh vậy, ấm áp, hạnh phúc biết bao. Thế gian này, trong giây phút đó, mình đã không thấy cô độc.

Chẳng biết là mơ hay thật nữa, cứ thút thít mãi như đứa trẻ, vùi vào lòng anh, cảm giác quen thuộc vô cùng.

Lâu lắm rồi, mới có giấc ngủ ngon tới thế.

Để sáng hôm sau tỉnh giấc, gần như chết sốc.

Anh đâu rồi?

Người đàn ông này? Ai đây?

Đầu óc choáng váng, chịu không lý giải được luôn, rõ ràng hôm qua là anh mà, sao lại biến thành người khác?

Hắn ta còn nhìn mình, trìu mến lắm, như quen biết lâu rồi vậy, cái thể loại gì đấy, người này, mình đâu có biết?

Mình đạp cho hắn một chưởng. Hắn bị ngã nháo nhào, sau đó thấy lấy tay sờ sờ cái gì đó, hóa ra bị cận, lấy được kính rồi, đeo vào, lại nhìn mình chăm chú, đờ mờ, nhìn cái gì mà nhìn?

Nhưng mình cũng không quan tâm, vì mình còn đang để ý chuyện khác, mình hỏi.

-“Anh An đâu?”

Thấy hắn nheo mày, không nói gì.

-“Anh An đâu, anh ấy đâu? Anh ấy đi lâu chưa, đi từ lúc nào?”

Mình cứ lay hắn hỏi, hỏi tới hỏi lui, thấy hắn định nói gì đó, rồi lại không nói nữa, rốt cuộc, chỉ nhìn mình.

Mình càng rối loạn, hắn càng bình tĩnh.

Mình cuối cùng nhìn thấy vết xước trên trán hắn, mới ngợ ra, tối qua, thì ra, anh chưa từng xuất hiện.

-“Ăn gì?”

Hắn hỏi.

-“Anh là ai?”

-“Không nhớ anh là ai?”

-“Anh là ai?”

-“Cố nhớ xem!”

-“Đ… cố, đ…care, không có việc gì thì biến đi!”

-“Bánh giò, nhớ là Nguyệt rất thích món đó!”

Hả? Bánh giò thì đúng rồi, nhưng chẳng nhớ là ai cả.

-“Anh muốn gì? Sao anh lại xuất hiện được ở đây? Nói mau, ai là người đứng đằng sau anh?”

Hắn quay lại, cười mình.

Sau đó còn xoa đầu mình, như mình trẻ con lắm, rồi hắn bảo.

-“Em!”

-“Tôi không đùa, nói mau, ai đứng đằng sau anh?”

-“Em mà!”

-“Mẹ, già mồm…”

-“Thì chẳng phải em đang đứng đằng sau anh đấy còn gì?”

-“Bà đ… đùa với mày nhé, nói mau, có mục đích gì, ai sai khiến mày? Mày điều tra được những gì rồi? Mày muốn gì? Mày là người do người yêu anh An sai tới phải không?”

Mình quát, khoa chân múa tay.

Hắn búng tai mình, rồi quát lại, to không kém.

-“ĐANH ĐÁ!”

Đã điên thì chớ, mình đang định đập cho hắn một trận, nhưng tay lại bị hắn nắm chặt, thằng cha khỏe gớm.

-“Cô Kiều Như Nguyệt, đề nghị cô nhìn thẳng, sau đó quan sát từ đầu tới chân, và nhận diện đối tượng!”

Hắn có vẻ rất nghiêm túc, nhìn kĩ cũng không đến nỗi lưu manh lắm, đằng nào mình cũng bị khống chế rồi, chẳng có việc gì làm, đành cố nhìn, nghĩ.

Cái thằng này, cũng có nét quen quen.

Cặp kính này…

Cặp kính này…

Full | Tiếp trang 2

truyen tinh cam - truyen ma

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

The Soda Pop