Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Em Là Nhà - Trang 10

Full | Lùi trang 9 | Tiếp trang 11

Chap 91

Cả buổi ngột ngạt bí bách, về tới Royal đúng là nhẹ người hẳn đi. Có lẽ người yêu cũng thế, mặt anh thư thái hơn hẳn.

Mình vào bếp bổ ít hoa quả với cả quả dưa vàng mẹ anh cho, nghe nói dưa này là đệ tử của bác Quốc mang từ bên Mỹ về biếu. Lúc nãy ăn ở bên đó thấy ngon kinh, mà khổ phải giữ ý, giờ thì khỏi cần.

Mình thường lười biếng nằm ườn trên ghế sofa, đầu dựa đùi anh, vừa xem phim vừa ăn. Vì anh ngồi nên tiện hơn, toàn xiên trái cây rồi đút cho mình ý, thích lắm.

Có khi đang mắc nhai nhưng lại đúng tình tiết hài đâm ra cười sặc sụa, hại mồm miệng nhớt nhát, ngượng gần chết. May yêu được giáo sư hiền lành tử tế, không mắng mỏ gì cả, ngược lại lấy khăn lau giúp, xong còn rót nước đưa cho.

-“Uống chút đi em, cẩn thận nghẹn.”

Mình nói thật, cầm cốc nước mà tay run run, tim gan tan chảy. Phúc phận ở đâu mà nhiều thế cơ chứ!

Chẳng biết anh xem mấy cái phim sến sẩm này có tiêu hoá nổi không nữa, nhưng lần nào cũng ngồi đến hết, sau đó mới cùng nhau đi tắm.

Là tắm cùng thời điểm chứ không cùng vị trí nhé, mỗi đứa một nhà tắm, thực ra nếu người ta mở lời muốn chung chạ mình chắc không từ chối đâu, tiếc là giáo sư đây, “chính trực” vô cùng.

Đợi anh vào một lúc mình lén đi ra, mở tủ quần áo lấy cái váy ngủ chuẩn bị lâu rồi, cảm giác hồi hộp không thở nổi, trống ngực đánh dồn dập luôn.

Chẳng qua là muốn cải thiện tình hình một chút, chần chừ mãi, nhưng từ lúc nghe mẹ anh dặn thì quyết định bật đèn xanh.

Nước dần dần đầy bồn, mùi tinh dầu và sữa dê quyện lại, thơm ngát luôn. Chuẩn bị tinh thần mất bao lâu rồi ý, mà gần tới giây phút quan trọng lại vẫn cứ hồi hộp mới chết chứ, lân la ngâm mình gần một tiếng mới lấy được can đảm đứng dậy.

Thẹn thùng soi gương, thấy rõ hai má hây hây hồng rực.

Cái này là váy hai dây, dây thì mỏng khỏi nói, bên trong không có nội y nữa, đâm ra thoắt ẩn thoắt hiện, sexy vô cùng.

Chưa bao giờ thấy hối hận vì chịu khó ăn nhiều canh xương hầm, nhất là trong ngày hôm nay, hai em, quả thật không làm chị thất vọng.

Thả tóc xuống, mình cố hít một hơi thật sâu. Nhưng sao mọi thứ nó cứ ngại ngùng thế không biết, chẳng giống trong tưởng tượng gì cả.

Anh tắm xong trước mình, đang tựa đầu giường đọc sách. Có thể nghe thấy tiếng bước chân, ai đó theo phải xạ hỏi thăm.

-“Sao lâu…”

Người yêu cũng chỉ thốt ra được có hai chữ ấy thôi, rồi thấy anh sững sờ luôn, kiểu như bị đơ ý, hại mình luống cuống hết cả. Người ngợm nóng phầm phập, đành vờ như không có chuyện gì xảy ra, tỏ vẻ tự nhiên tiến về phía anh.

Ai đó vẫn sấy tóc cho mình như thường, nhưng động tác vụng về hơn. Xong xuôi, anh không hề gần gũi hay ôm mình như mọi khi, có cảm giác anh đang cố né mình hay sao ý.

-“Anh…anh…”

Anh ngập ngừng lắm, mình cố nép gần, giả bộ hỏi dịu dàng.

-“Sao vậy ạ?”

-“Có cái paper anh phải hoàn thành trước ngày mai, giờ anh sang phòng bên làm việc, em ngủ trước đi.”

Trời đất, em đã bật đèn sáng tỏ như thế rồi mà.

Giáo sư ơi là giáo sư!

Mình thì không sao, là mình lo cho anh ý, lo gì thì không cần nói chắc ai cũng hiểu.

-“Vâng, thế anh đừng làm việc khuya nhé.”

Trước khi ai đó ra khỏi phòng, mình níu người ta lại, thơm một cái vào má, nói chúc ngủ ngon. Sau rồi trêu chọc hôn hờ hững lên môi. Anh nhẹ nhàng đáp lại mình, lúc đầu là vậy.

Mà càng về sau, không khí càng trở nên mê hoặc ái muội. Môi lưỡi giao nhau kịch liệt, dây dưa triền miên, mỗi lúc một sâu sắc, mỗi lúc một cuồng nhiệt.

Giây phút ai đó chậm rãi kéo chiếc dây áo mỏng manh, trái tim mình gần như ngừng đập.

Anh dịu dàng nâng niu, rồi bờ môi ấy, từng chút, từng chút một chuyển từ cần cổ xuống xương quai xanh, yêu thương trìu mến, cuối cùng tham lam chiếm cứ nơi đầy đặn đó, rất, rất lâu.

Tối nay chắc sẽ có giông, thỉnh thoảng gió lạnh luồn vào, nhưng cũng chẳng đủ làm cơ thể mình giảm nhiệt. Chưa bao giờ cảm thấy nóng đến vậy, da dẻ cũng chuyển đỏ hồng bởi sự trêu chọc của người ta.

Bàn tay anh dần trượt khắp, mân mê từng tấc, bao bọc, dò xét đến điểm mẫn cảm nhất. Hình như có một vài chuyện, thực sự thuộc về bản năng, khi nãy ngón tay ấy còn vụng về, ngập ngừng, nay đã xấu xa tiến dần, sâu dần, từng tế bào trên cơ thể mình như tan ra, cả người mềm nhũn vô lực.

Có những việc, đã chuẩn bị tâm lý rất kĩ càng, cớ sao khi thực sự gần tới thời điểm, lại bối ra bối rối, xao xuyến, thổn thức tưởng chừng không thở nổi.

Phòng ngủ mờ mờ ảo ảo, yên lặng nồng nàn, để rồi khi cánh cửa sổ bị gió thổi đập sầm, có hai người làm việc đen tối, phút chốc giật mình ngượng ngập.

Mình thẹn thùng cắn môi. Nhìn lên anh, sắc mặt không được tốt cho lắm. Yêu nhau bao lâu rồi, mình lại quá rõ đi, kiểu mặt này là anh đang rất day dứt áy náy.

Rất nhanh, anh kéo chăn bọc mình lại, giọng buồn buồn.

-“Là anh không tốt…không nghĩ cho em…suýt nữa thì…”

-“Em…”

-“Anh biết mình không đủ tư cách biện minh, nhưng nếu có thể, mong em đừng giận, ngủ ngon.”

Dứt lời, ai đó thơm nhẹ lên trán mình rồi đi thẳng sang phòng bên!

Trời ơi đất hỡi!

Mình đã cổ hủ lạc hậu rồi, giờ còn yêu được người cổ hủ hơn cả mình. Trong quan niệm của anh, có thể hành động vượt rào trước khi cưới được xem như là không tôn trọng bạn gái.

Chẳng phải mình vẫn mơ về một đêm tân hôn có hoa có nến, rồi chuyện ấy, thật lãng mạn hay sao? Giờ đã biết người yêu có ý thức giữ gìn thì thôi cứ kệ đi vậy, từ nay không có đèn xanh đèn vàng gì hết.

Nghĩ lại thấy hơi buồn cười, còn khổ là đang bị quen hơi rồi, hôm ấy nằm mãi không sao ngủ nổi.

Chả nhẽ mình giờ sống dựa người ta thế sao?

Cố gắng trằn trọc thêm vài tiếng nữa mà vẫn tỉnh như sáo, rốt cuộc mặt dày lò dò sang phòng bên, thấy đèn bàn sáng, anh đang làm việc thật.

Mình chẳng thèm giữ ý nữa, đi vào trèo lên đùi người yêu, hai tay ôm lấy cổ, đầu dựa sát vào vai anh làm nũng.

-“Không có đằng ấy người ta chẳng ngủ được ý…nhọc lắm…”

Anh cười hiền, một tay kéo mình vào lòng sát hơn rồi giữ ở eo, tay kia xoa xoa lưng với một lực rất đều, môi nhá nhẹ má mình.

Cảm thấy bản thân vãi thật, giường ấm đệm êm thì không ngủ nổi, đến khi ngồi vắt vẻo trên người ai đó mắt đã díp được luôn rồi. Mình nghe tiếng thì thầm bên tai, hình như anh bảo, không có mình anh cũng không ngủ được, anh nói mình đừng ghét anh nhé, anh xem mình là nhà, nếu mình ghét anh, bỏ anh thì anh bơ vơ, anh chẳng còn gì cả.

Không rõ mấy lời ấy là thật hay chỉ là trong mơ, nhưng mình vẫn thấy ngọt ngào hạnh phúc lắm.

Ở trong lòng anh, thực sự rất yên bình.

Mãi yêu em, như thế này nhé!!!

Chap 92

Thứ bảy của hai tuần sau đó, mình ra quán sớm hơn mọi ngày, lần này là bắt xe chứ không được người yêu đèo đi.

Hôm qua anh có bạn từ Đức sang chơi. Mà anh ấy bay chuyến đêm muộn nên giáo sư ra sân bay đón mà không đánh thức mình. Sáng nay đọc tin nhắn mới biết, anh đưa bạn về chỗ phố Huế rồi, nói khi nào hai người ngủ dậy sẽ ra quán mình ăn sáng.

Mình tất nhiên tới sớm chuẩn bị, bạn anh mà, cẩn thận kĩ càng một chút cho anh mát mày mát mặt.

Khổ mà hai ông này chắc mệt hay sao, đợi mãi tới 9 giờ còn chưa thấy tăm hơi, thấy mỗi thằng Tùng vừa vào đã oang oang.

-“Nguyệt, làm tôi ít bánh bột lọc nhân tôm to đi…”

-“Tôm éo nào chả thế, mày lắm chuyện.”

-“Bà ý, anh cả mà chỉ cần thích thôi là bà làm ngay đấy, tôi thì mỏi miệng…”

Không biết nó ăn phải cái bả gì nữa, tự dưng lại tị nạnh làm mình đành phải xuống bếp. Lúc lên thì thấy thằng bé đang ngồi nốc rượu rồi, trông rất là sầu đời.

-“Hạnh phúc à, nghĩ người ta hạnh phúc thì mình cũng hạnh phúc, mà cuộc sống, nó lại đíu đơn giản như thế…”

Mịa cái thằng dở hơi, đầu đập vào đâu rồi à?

-“Bà nghĩ xem, tôi có nên ích kỉ mà cho bản thân mình một cơ hội?”

-“Hội hiếc éo gì, mày dở à?”

Nó gắp miếng bánh, vừa ăn vừa lèo nhèo.

-“Nếu bà có lấy anh cả thì nhất định không được ở nhà làm nội trợ, phải giữ quán bánh hiểu chưa? Nói cho mà biết, phụ nữ không kiếm ra tiền là đàn ông nó khinh đấy, không phải ai cũng tốt như tôi đâu, hàng tuần tôi còn tới ăn…”

-“Rồi.”

-“Tôi đường hoàng trính chực, tôi không thẹn với bà…nhưng…”

-“Nhưng sao?”

-“Tôi thẹn với lòng mình…”

Uầy, mịa nhà nó, choáng!

Mình đíu quen thằng bé nó như này, tự dưng thấy lo lo, Tùng ơi, sốt hả?

-“Buồn quá…”

-“Chú ẻo lả thế này chị nhìn éo quen, có chuyện gì thì nói ra, đàn ông đàng ang, vớ vẩn…”

-“Nói bà hiểu được à, bà đíu cần biết.”

Nó lại nốc tiếp, mình thì ngó đồng hồ, sốt ruột, mãi chẳng thấy anh đến, gọi cũng không được.

Điện thoại vừa hay báo tin nhắn, số này mình xoá khỏi danh bạ lâu rồi, nhưng nhìn qua đuôi vẫn biết số con Vi.

“Phòng 0801, khách sạn Nikko, 84 Trần Nhân Tông. Đừng buồn nhé cưng, có trách cũng chỉ trách được bản thân mày vô dụng mà thôi.”

Đọc xong chân tay mình run rẩy kiểu gì ý, muốn nghĩ nó chỉ trêu tức mình thôi mà trong lòng cứ thấy bất an, không sao trấn tĩnh nổi. Rốt cuộc thấy mình cứ như thế, thằng Tùng tức quá đành chở mình ra địa chỉ đó.

Vừa gặp con bé tiếp tân hỏi thì đã được đưa khoá phòng. Nó bảo có chị Mai gửi cho chị. Nghe đến tên con Vi đã biết chuyện không tốt lành gì rồi, giờ cả con Mai cũng tham gia, không hiểu điều gì đang chờ mình đây.

Năm phút ấy, có lẽ là năm phút dài nhất đời mình. Trong đầu liên tục cầu nguyện, đừng là chuyện ấy, đừng là chuyện ấy.

Trời sập cũng được, nhưng đừng!

Cánh cửa mở ra, trái tim mình như bị ai đó bóp nghẹt.

Anh, sao bảo bảo đi đón bạn?

Vì đâu mà…

Nó, thân thể trần trụi chỉ được bao bọc bởi tấm chăn mỏng, kín hở hững hờ.

Nó, nước mắt như suối.

-“Thầy đừng thấy áy náy, cũng là lỗi của em, chúng ta tối qua đều mất kiểm soát.”

-“Em không cần thầy phải chịu trách nhiệm, em sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra, em sẽ giúp thầy giấu Nguyệt.”

Ai đó nói cho mình là đang xem phim đi!

Chỉ trong phim mới có cảnh như này, phải không?

Không đâu, trong phim cũng không máu chó như thế, ít ra trong phim mấy con điếm đấy còn lao vào trách cứ người đàn ông, mắng chửi anh ta làm mất đời con gái, đòi anh ta bồi thường, đòi cưới, đòi tiền.

Mà bây giờ, con này, quả thật, nó cao thượng quá, thánh mẫu quá.

Nó chơi một vố, đúng là mình chỉ biết nghẹn.

Đắng.

Mày kiêu kỳ lắm cơ mà? Rồi giờ sao? Mày hết cách rồi nên học con Vi à?

-“Thằng chó, cái loại học thức giả, hôm nay tao đánh chết mày…”

Mình nghe tiếng thằng Tùng phẫn nộ, rồi tiếng đánh nhau. Cũng không hẳn đánh nhau, chỉ một người đánh, còn một người ngồi yên chịu đòn.

-“Đừng Tùng, chị xin mày, trai gái mất tử chủ phát sinh chuyện đó là bình thường mà, thầy vẫn là người yêu Nguyệt, chị sẽ không xen vào…”

-“Đờ mờ con cờ hó, ngậm mõm vào không bố mày giết cả họ bây giờ.”

-“Được, đánh thì đánh tao, đừng đánh thầy…”



Mọi thứ, tan tác, hỗn loạn.

Mình cứ đứng như vậy, người cứng đơ, mãi sau mới mở miệng được.

-“Dừng lại.”

-“Bà còn bênh? Ngu vừa thôi!”

-“Dừng lại, lũ này để tao xử.”

Mình không rõ lúc đó mình hét to mức nào nữa, lửa giận ngùn ngụt. Tiện tay cầm lấy cái ghế đẩu trong phòng, tiến về phía đó.

-“Thế này là sao? Anh nói tôi nghe? Tôi dâng đến tận miệng anh không ăn? Hoá ra là chê tôi? Hoá ra là đú đớn với con chó này hả?”

Ai đó nhìn mình, ánh mắt tội lỗi lắm, mà không nói nửa lời.

Tối qua không có chuyện gì cả, Nguyệt, em nghe anh.

Anh có thể vừa ôm mình, vừa đưa ra lời giải thích như thế mà.

Hoặc có thể bảo, anh không biết gì cả, là anh bị hại.

Hoặc cùng lắm thì anh chỉ trót dại chơi bời một đêm, người anh yêu vẫn là em.

Có trăm có ngàn lý do, anh à, cớ sao anh không biện minh?

Sao nỡ làm em đau đến thế này?

-“Em ra tay đi.”

Hà Quốc Trung!

Ghê gớm thật.

Rốt cuộc anh muốn bức chết tôi phải không?

Anh nghĩ tôi không dám à, anh nghĩ tôi yêu anh nên thương anh, xót anh, anh nhầm rồi?

Tự tin quá đấy, được, hôm nay tôi giết, tôi phang vỡ đầu anh. Mình khi ấy máu sôi lắm rồi, điên điên loạn loạn, hai tay siết ghế chặt hơn, giơ lên cao.

Nói chung mình chính xác là cái loại mồm to nhưng đíu được tích sự gì cả. Chưa kịp phang người ta đã thấy trước mặt tối sầm, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng dâng lên tê buốt tới tận đỉnh đầu, rồi đột nhiên thấy người như hẫng đi, mất hết mọi tri giác.

Sau đó ngất xỉu, không còn biết gì nữa.

Đến đi bắt gian còn không xong, nhục, quá nhục!

Chap 93

Tỉnh lại, đã ở trong bệnh viện rồi.

Sao mà đời mình, mấy năm gần đây cứ có duyên với cái nơi này thế cơ chứ.

-“Con ranh con, già nửa ngày mới thèm dậy.”

Cái giọng cằn nhằn này, đích thị mẹ Nga.

Mụ ra đây làm gì không biết?

Cả con Hạnh nữa, đang ở Đà Nẵng mà?

Mấy thằng đàn em cũng bâu quanh như ruồi nhặng thế này?

Còn một người nữa, đứng ở góc xa nhất, có vẻ định tiến đến nhưng rồi lại không dám.

Trong phút chốc, tim mình đau nhói, đầu óc buốt lạnh, đến thở ra cũng nặng nề. Ức chế, điên tiết, tiện tay cầm cái cốc phi về phía ấy.

-“Biến!”

Phải chăng anh là khúc gỗ?

Nói không nói, tránh không tránh, chỉ biết đứng lặng thinh.

Cũng may là cốc nhựa, ánh mắt anh chưa từng bi thương đến thế. Thậm chí khi nhìn vào ánh mắt ấy, mình cũng chẳng rõ, rốt cuộc anh sai, hay chính mình mới là người quá đáng?

Rốt cuộc, anh và em, ai đau hơn?

-“Điên à, làm loạn ít thôi! Bọn kia đưa anh ra ngoài đi, tao phải chấn chỉnh lại con dở hơi này.”

Mọi người lần lượt ra, có ông bác sĩ vào khám xong kết luận mình chỉ bị sốc quá rồi ngất đi, không có gì nguy hiểm cả. Ông ấy đi rồi, trong phòng chỉ còn mình, bà Nga và con Hạnh. Bà ấy ném cho mình hộp sữa, quát.

-“Uống chút đi, mày được anh chiều quá rồi, tính tình càng ngày càng không chấp nhận được.”

-“Chị bình tĩnh, chị Nguyệt tâm trạng đang không tốt, còn chưa tỉnh táo hẳn.”

Cái Hạnh giảng giải, nó nhỏ nhất nhưng khôn nhất, tính tình lãnh đạm ít khi nóng giận.

-“Là thế này, hôm qua lúc anh cả nhắn tin cho mày thì anh và Rob đã về tới chỗ phố Huế rồi. Tắm rửa xong nhận được điện thoại của Mai nên Rob rủ anh đi lượn lờ ngắm cảnh đêm Hà Nội, hai người đó đi ra Hồ Gươm thì hồ ly cũng tới, ngày xưa Rob ở Pháp nghiên cứu nửa năm nên quen Mai, tình cảm khá tốt. Ba người đi chơi linh tinh, muộn muộn thì con Mai nó nói biết Rob sang nên đặt phòng VIP từ hôm qua, trả tiền rồi. Tên Rob nghĩ phòng đặt rồi không ở thì phí, lại không muốn phiền anh, lúc đó anh cả bảo với bọn nó vậy cũng ổn vì nhà anh lâu không ở có hơi sơ sài. Thế là thống nhất anh chở Rob về khách sạn, sáng hôm sau sẽ mang hành lý ra cho nó. Mịa, mỏi hết cả mồm, Hạnh, mày tiếp tục đi…”

Bà ấy thở hổn hển, con Hạnh ngoan ngoãn tiếp lời.

-“Vâng, sau đó chị Mai bảo khách sạn này có quán bar dưới tầng hầm nổi tiếng với nhiều loại rượu quý, nhất là rượu rắn và bọ cạp, anh Rob là người sành rượu, cộng tò mò nên nhất định rủ anh Trung vào thưởng thức, em đoán người yêu chị nể bạn nên đồng ý. Lúc xuống bar ồn ào nhộn nhạo quá, mấy người không thích liền sai nhân viên mang rượu lên phòng mà chị Mai đặt cho anh Rob, ba người thưởng thức ở đó…”

-“Đấy, cái con mặt lờ, nó gọi rượu đào, Rob chơi hẳn rượu bọ cạp, anh cả uống rượu sâm, Rob kể chắc do rượu mạnh quá, nó mới uống có mấy ly đã gục, sự việc tiếp theo như nào thì mày biết rồi đấy, anh và cờ hó chăn ấm đệm êm, thằng Rob thì tít mít trong gầm giường, mày nhập viện được hai ba tiếng sau nó mới tỉnh.”

Lằng ngà lằng ngoằng, mình cố tỉnh táo trấn tĩnh để nghe, nhưng nói chung vẫn bực.

-“Hai người tự dưng ra Hà Nội làm gì? Còn nữa, sao hắn không giải thích thẳng với tôi mà phải nhờ hai người làm thuyết khách?”

-“Thằng Dũng gọi, bọn tao lo mày lại điên nên phải bay gấp.”

Bà Nga gắt, con Hạnh nhẹ nhàng.

-“Giấu ba mẹ chị ạ, cả anh Hoàng cũng chưa dám nói, đang tính nếu chị bị chập mạch một lần nữa thì em và chị Nga tạm đưa chị vào trại một thời gian…”

Đờ mờ, chị em tốt vãi chưởng!

-“Thôi giờ đíu điên là phúc rồi, mày biết tính anh cả đó, nếu leo lẻo biện minh thì đã không phải anh ấy, anh nghĩ mình là người có tội nên trầm mặc có giải thích gì đâu, cái này tao và con Hạnh phải hẹn gặp thằng Rob hỏi đấy.”

-“Anh Rob dễ thương lắm chị ạ, cứ nhìn chị Nga mãi thôi, còn khen chị Nga nói tiếng anh chuẩn.”

-“Mày lạc đề đi đâu vậy?”

Bị bà ấy mắng, nó biết điều ngậm miệng.

-“Bây giờ mày nghe tao nói này, chín chín phần trăm tối qua anh cả là người bị hại rồi, anh ấy giờ cũng khổ lắm, mày xem xét giận thì giận vài ngày thôi, rồi tha cho người ta.”

Mình cũng linh tính như bà ấy nói, nhưng khổ, bị lừa tình một lần rồi, giờ chẳng dám tin vào cái gì gọi là chín chín phần trăm cả.

-“Cùng lắm là chia tay, em đíu cần bọn đàn ông nữa.”

-“Con rồ, người tốt như anh giờ kiếm đâu ra? Tối qua có thể vẫn chưa xảy ra chuyện gì, nhưng nếu xảy ra rồi thì đã sao? Chỉ là tai nạn thôi mà. Mày nghĩ cuộc đời là ngôn tình chắc, hay mày ở trong hội cuồng rau sạch?”

-“Chị Nga, bình tĩnh, chị Nguyệt còn giận nên nói vậy thôi.”

-“Đíu bình tĩnh được, tao phải chửi cho nó sáng mắt ra. Mày yêu thằng kia bảy năm mần qua mần lại chả chán ra ấy chứ, cớ gì mà kiêu kì đòi hỏi anh phải sạch sẽ? Đàn ông bây giờ, thử nhìn bọn đàn em của mày xem, một tháng chúng nó chơi gái dữ dội như nào? Đến kết hôn rồi mà đầy đứa còn ngoại tình, bóc bánh trả tiền thì phổ biến khỏi nói, những bà vợ, chả nhẽ người ta sừng sổ hết lên như mày à? Yêu được người hoàn hảo thì bị nhiều đứa nhòm ngó là chuyện đương nhiên, càng như thế, càng phải giữ…”

Tức, tức không chịu được.

Chị gái đấy, rốt cuộc mụ ấy có đúng là chị gái mình không vậy?

Bênh người ngoài hơn bênh em ruột.

-“Chị nói nhiều quá, em không chấp nhận được thì kệ em.”

-“Mày nhìn lại mình đi, tiền sử thì điên rồ, đặt mày và con Mai lên bàn cân xem nó lệch như nào, chẳng qua anh cả quá cố chấp nên mới thích mày, thương mày, từ nhỏ đã thương nhất, lớn lên vẫn thương. Lúc nào cũng chỉ có mình mày, mày mè nheo, nhũng nhiễu, hành hạ đủ kiểu anh ấy vẫn bao dung. Tao thực đíu hiểu nổi mày có cái điểm gì tốt nữa? Được, mày có giỏi mày chia tay đi, rồi mày ế chồng chứ anh cả thì gái bu đầy, lúc đó hối cũng éo kịp đâu.”

Đùa, chắc mình sẽ nhảy lên đánh nhau nếu không thấy giọng bà ấy lạc đi. Con Hạnh hết dỗ mình lại dỗ bà Nga, nó phân tích đủ kiểu, ăn nói dịu dàng chứ không sồn sồn như hai đứa mình nên không khí nhẹ đi rất nhiều.

Lúc sau thì ba chị em lấy lại tinh thần, bắt xe thẳng về thăm ba mẹ cho thư thái, Hà Nội hôm nay, thực sự quá ngột ngạt.

Chap 94

Về quê thì đâu dám để lộ gì, ba chị em nói chuyện linh tinh thôi, chủ yếu là bà Nga và con Hạnh kể lể báo cáo, hai người đó ở xa nên ít về thăm nhà.

Ba con vịt trời về chuồng, nhà ồn ào hơn cái chợ vỡ. Đúng là chẳng ai thương con như ba mẹ, hai cụ người róc mía, người bóc hạt dẻ cho chị em mình, rồi ngồi nghe chăm chú, chẳng thấy kêu đau đầu gì cả.

Thỉnh thoảng bà Nga lại lén lút ra ngoài nói chuyện điện thoại, nghi lắm.

-“Làm gì mà vụng trộm thế, bà có người yêu à?”

-“Yêu đương gì, vớ vẩn.”

-“Già khắm khú rồi còn ngại, yêu chứ có phải trộm đâu?”

-“Nói nhiều, ra nhà thím Lan đầu ngõ mua ít bò khô đi, tối vừa ăn vừa xem phim.”

Mịa con mụ này, đánh trống lảng nhanh thế. Thôi kệ vậy, mình chuyển giao trách nhiệm cho cái Hạnh, con bé dạ ngoan ngoãn.

-“Tao sai mày chứ sai nó à?”

-“Bà chị nóng nảy gớm, có gì khác nhau đâu. Hạnh mày cứ đi đi, kệ bà ấy.”

-“Thích ăn đòn hả, giờ mày nói tao nghe, con chị đây có sai được mày nữa không?”

Bà này hôm nay dính bả rồi, tự dưng rồ rồ lên. Mãi mới có dịp mấy người tụ họp, mình đếch thèm cãi nhau nữa, nín nhịn cầm ví.

Ra tới đầu ngõ mới phát hiện, thì ra, cái gì cũng có nguyên do của nó. Cách nhà mình tầm vài mét, là con xe Lykan quen thuộc, đứng tựa vào xe, cũng là một người hết sức quen thuộc.

Thực ra được hai người kia đả thông tư tưởng mình nguôi nguôi đi nhiều rồi. Suy cho cùng mình chả quá hiểu con Mai đi.

Nói chung tính mình bốc đồng mà, gặp chuyện lớn thì dễ sốc, dễ nổi nóng, nhưng qua rồi, nghĩ kĩ rồi thì thôi. Chỉ có điều, chán anh quá cơ, như người ta mồm năm miệng mười nhảy ra ôm ấp bào chữa xin lỗi, còn anh nhà mình, đứng yên như tượng luôn.

Lúc đi mua bò khô trở về, ai đó chậm rãi đi ra, ngón tay trỏ móc hờ vào ngón út của mình, tự dưng lòng xao xuyến thấy lạ, tim bỗng hẫng đi một nhịp.

Có người tay xoa tay, dùng dằng vương vấn một hồi rồi thở dài. Anh kéo lại áo khoác ngoài cho mình, giọng trầm trầm.

-“Cẩn thận lạnh, cố ngủ sớm em nhé!”

Bà nhà anh!

Điên hết cả máu.

Khó vậy sao? Anh sai rồi, tha thứ cho anh với, cầu xin em, không thì tất cả do Mai bày trò, anh là người bị hại, anh yêu em, anh thương em.

Có mấy câu thôi mà? Người với chả yêu, phát rồ mất. Chả nhẽ mình phải là người mở lời trước à. Còn tý sĩ diện con gái nào nữa không? Quên đi nhé, kệ xác luôn, bực mình vào nhà.

Nói thì dễ, thực hiện lại đíu như thế.

Được nửa phim thì thấy ngoài trời bắt đầu có gió, đầu mình toàn hình ảnh người ta mặc có mỗi cái áo sơ mi mỏng, mặt buồn buồn, tội ơi là tội. Đi tới đi lui, sốt ruột quá đành bâng quơ mụ Nga.

-“Này, nhà có khách thì mời người ta vào.”

-“Khách của tao éo đâu.”

Mụ cười phớ lớ, rủ con Hạnh về phòng xem phim. Mình cũng lên xem, mà lòng không yên nổi. Rồi bắt đầu nghe tiếng lộp độp, mưa, trời ạ!

Vãi cả mưa, sớm không mưa, muộn không mưa. Lấy cớ ra đóng cửa sổ, mình liếc xuống bên dưới…khổ tôi không cơ chứ? Bao nhiêu tuổi rồi? Xe lù lù ngay đấy không vào, đứng dầm mưa làm gì không biết?

Muốn sét đánh chết à?

Vừa nghĩ xong thì có tia chớp nhì nhằng một cái thật, hại mình sợ run cả người, chẳng kịp giữ hình tượng gì nữa, lao vội xuống bên dưới.

-“Em…”

-“Em út gì, ẩm não à? Muốn tự hành xác thì đi chỗ khác.”

Người ta bị quát thì giật mình ngó xung quanh, sau đó vội vàng nói.

-“Mưa…em lên đi…”

-“Đụt vừa thôi, giáo sư với cả giéo sao, mang tiếng, mưa cũng không biết.”

-“Anh…anh không để ý, em lên đi, anh đi bây giờ.”

-“Đêm muộn rồi đi đâu, nhỡ xảy ra tai nạn ai chịu trách nhiệm?”

-“Ừ, anh vào xe ngồi, không đi nữa.”

Đấy, với ông giáo sư già hâm hâm này thì có bật một ngàn cái đèn xanh cũng vậy thôi. Đến mức như thế này rồi, đáng nhẽ phải bấu víu vào mà năn nỉ, cho anh ở tạm một đêm, cho anh ngủ nhờ các thể loại chứ.

Mịa, có ngày tôi hộc máu vì ông mất.

-“Giờ lên nhà hay tôi đấm vỡ kính, chọn cái nào?”

Mình thề đó là câu tử tế nhất có thể nói rồi, cũng may có người chọn phương án đầu tiên, không chắc mình tăng xông chết mẹ nó mất.

Chap 95

Đêm muộn nên không đánh thức ba mẹ, chỉ tìm tạm bộ đồ của ba đưa anh. Lúc anh tắm mình cũng đi nhặt ít rau mùi hành lá với xé chút thịt gà trong tủ lạnh nấu bát miến.

-“Ăn đi cho ấm bụng.”

Đột nhiên thấy anh sững sờ, rồi nhìn mình kiểu gì lạ lắm, ánh mắt ấy, khó mà diễn tả được, áy náy có, yêu thương trìu mến có, dường như, còn hơi đỏ đỏ. Có lẽ không muốn mình trông thấy, anh quay đi rồi cúi gằm xuống ăn.

Mình lên thay áo quần ướt rồi đi nằm.

Nói thật nhiều lúc không hiểu nổi, sao trên thế gian này lại có những người phụ nữ ác độc tham lam đến vậy? Xinh đẹp, hoàn hảo, có trong tay gần hết mọi thứ, nhưng vẫn cứ thích đi cướp lấy đồ không phải của mình.

Chẳng riêng gì con Mai đâu, ai đọc báo nhiều sẽ biết, năm nay còn được gọi là năm hồ ly đấy. Người ngoài cuộc thường bảo, đừng chửi hồ ly, có trách cũng nên trách tình cảm của hai người kia vốn không bền.

Quan điểm chỉ mang tính tương đối thôi, ai ở trong cuộc mới thấm được, suy cho cùng, mình và anh mới dính một vụ đã căng thẳng như này, huống chi mấy người phụ nữ kia, bị hành hạ suốt, quá mệt mỏi nên phải buông tay.

Mình bây giờ cũng chẳng dám chắc bản thân có đủ mạnh mẽ để chiến đấu đến cùng với con hồ ly nhà mình không?

Nghĩ ngợi miên man, nghe tiếng bước chân liền nằm gọn vào một góc, trùm chăn vờ ngủ, đối diện lúc này, chẳng biết nên nói gì cả.

-“Nguyệt, nằm vậy ngạt…”

Ai đó khẽ gọi mình.

Lo em ngạt chứ không lo em đau lòng à?

Người đâu mà chẳng hiểu tâm lý con gái gì sất. Bao biện giải thích một chút thì đâu có phải là hèn, mồm mép một tý dỗ người yêu thì mất cái gì? Lúc nào cũng hiền hiền chịu trận, tức hết cả người. Khéo giờ mình mang ông này ra chém có khi ông cũng để yên ý chứ.

Chắc tưởng mình ngủ rồi nên có người kéo chăn xuống, xoay mình lại tư thế nằm ngửa. Sau đó anh cứ ngồi như vậy mãi thôi, mình nhắm mắt nhưng cũng có ngủ được chút nào đâu.

Cả đêm thấy anh thỉnh thoảng cầm tay mình, xong rất nhanh liền vội bỏ ra, giờ đến chạm mình ai đó cũng rụt rè. Rốt cuộc anh đang nghĩ gì?

Mình ở nhà chơi hai ngày. Lúc bà Nga với con Hạnh đi thì anh và mình cùng đưa ra sân bay. Trước mặt mọi người bình thường vờ vịt, sau đó mới xảy ra chiến tranh lạnh. Lý do thật đơn giản, người ta không nói, mình cũng đếch thèm mở miệng, thế là thành chiến tranh.

Thời gian đó anh ở nhà phố Huế nhưng sáng vẫn đến Royal đợi mình, có hôm mình lên xe, có hôm bực bực mặc kệ người yêu, bắt mẹ taxi đi trước. Lại còn có cái kiểu đứng ngoài quán, đến lúc mình ra mới ngập ngà ngập ngừng, anh có được phép lên không?

Bảo sao không điên máu. Chả nhẽ bây giờ mình phải đích thân trình bày, em không giận nữa, chúng ta trở về như xưa đi à?

-“Tôi đâu có đuổi khách.”

Nói rồi bỏ vào bếp chặt xương, băm băm chém chém tan tành khói lửa.

-“Gớm làm gì nóng thế?”

Giọng thằng Tùng, nghe đểu vãi.

-“Tránh ra không bà lại cho thịt nát xương tan giờ.”

Doạ vậy thôi, chứ đang ức mà, phải tóm nó lại tâm sự kể khổ. Thằng bé lần nào cũng lắng nghe lắm.

-“Mày bảo tao phải làm sao bây giờ?”

-“Chuyện đến nước này mà bà vẫn còn định tha thứ cho ông ấy à? Nói cho bà biết hôm đó tôi thấy ga giường có vết máu đấy…”

Nghe nó bảo, trong lòng thấy chua xót. Mình thở dài, dù sao cũng chuẩn bị trường hợp xấu nhất rồi mà, nghe bảo có những loại thuốc, uống vào dù có siêu việt đến mấy cũng không kiểm soát được.

-“Anh bị hại mà…”

-“Mịa thế thì tôi cũng vái luôn rồi, ngu ngốc.”

Nó cốc một phát vào đầu mình, rõ là đau.

-“Anh cũng tội lắm, mỗi lần nhìn anh tao lại xót hết cả ruột.”

-“Ừ, thôi bà thấy vui là được, dù sao người tình thì nay yêu mai bỏ, chỉ có tôi với bà, cả đời vẫn là chị em tốt, bên nhau như tri kỉ.”

Mịa choáng hết cả người.

Mình nghi lắm, hồi đi Thái Lan nó bị ai hại hay sao ý, từ ngày đó tới giờ toàn phát ngôn gây sốc thôi.

-“Mày uống nhầm thuốc à? Sến sẩm vãi!”

-“Bà đợi con Mai xem nó giở trò gì thì tuỳ cơ mà ứng biến.”

-“Hay mày ra bảo anh hộ chị tý đi, nói chị hết bực rồi…”

-“Đíu muốn, hai người tự đi mà giải quyết với nhau.”

-“Đi mà, năn nỉ.”

-“Bà dại nó vừa thôi, con gái thì phải biết làm kiêu chứ, cứ kệ đi, xem ai cần ai hơn, nhớ quá khắc xuống nước, như tôi đây này, bao nhiêu lần tức thề cả đời éo thèm gặp nữa, thế mà cuối cùng thì sao? Vẫn lại mặt dày mò ra…”

-“Hả? Chú nói đi đâu vậy? Yêu rồi à? Em nào thế, ra mắt đi chứ!”

Bị mình đoán trúng tim đen, thằng bé đỏ bừng, gãi đầu gãi tai, xong chẳng nói thêm câu nào, đùng đùng bỏ về.

Chap 96

Dạo này không có người yêu mình cũng chẳng buồn nấu cơm nữa, sáng trưa tối mỗi bữa ăn tạm cái bánh. Ăn cũng không thấy ngon ý chứ, mồm miệng nhạt thếch.

Buổi tối về mới là lúc buồn nhất, nhà cửa lạnh lẽo, trống trải. Mình còn chẳng dám ngủ phòng trong vì cảm thấy cái giường nó quá rộng, toàn mang chăn gối ra sofa xem phim rồi nghỉ luôn ở đây, lăn qua lộn lại cứ phải tới tầm một hai giờ sáng mới ngủ được.

Hôm nay không hiểu sao mà ba giờ rồi mắt còn thao láo ý, đành phải lấy chút rượu uống xem có xả được tý stress nào không. Nghĩ mà tủi, mới ngày nào còn oằn ẹo trong lòng ai đó nũng nịu mè nheo, giờ ngồi thu lu một góc như cún, cô đơn thế là cùng.

Đã vậy tivi lại còn phát mấy cái bài tình ca buồn, đờ mờ, nẫu hết cả ruột.

Ai đó còn yêu mình không? Còn thương mình không? Hay là nếm thử trái lạ sung sướng quá, quên mất con người yêu này rồi?

Có nhớ mình chút nào không?

Chẳng biết do tâm trạng hay do rượu nữa, tự dưng dở hơi với điện thoại, ấn số đầu tiên trong danh bạ, không ngờ người ta nhấc máy nhanh thế, cứ như tổng đài chỉ ngồi chực điện thoại ấy.

-“Giáo sư, rốt cuộc giáo sư muốn sao?”

-“Em uống rượu?”

Giọng mình lè nhè đến thế rồi ư?

-“Muốn chia tay chứ gì? Được rồi, viết đơn xin chia tay đi, ngày mai mang ra quán tôi kí, rồi tôi giải phóng cho anh.”

-“Em đang ở đâu?”

-“Viết nắn nót sạch đẹp vào, lý do phải chính đáng, hiểu chưa?”



Mịa cái tên này, khinh nhau đến thế là cùng, đang nói chuyện mà dám cúp máy chứ. Láo thật.

Chắc chán mình quá rồi đây mà. Đời sầu vãi, mình có đến nông nỗi nào đâu mà sao chẳng cuộc tình nào được êm đẹp thế?

Trằn trọc mãi, đầu đau như búa bổ nên đành dậy tìm lọ thuốc ngủ, không dùng cách này chắc mình chết mất, căng thẳng lắm. Thuốc thì mua từ đợt điên lần trước, đâm ra ngả màu gần hết rồi, không dám uống bừa nên mình phải dốc ra bàn để tìm viên nào chưa hỏng.

Thế nào mà đang căng mắt lên bới thì có người chạy sộc vào, hất hết đống thuốc xuống đất, giữ chặt tay mình, giọng run run.

-“Nguyệt…em…em nuốt mấy viên rồi?”

Đã uống được viên éo nào đâu, nhờ phúc của giáo sư cả đấy.

-“Em uống viên nào chưa?”

Tự dưng anh quát to lắm, mình đơ một lúc mới hiểu ra vấn đề, có người suy nghĩ lệch lạc nha, cũng hay, cho hiểu lầm luôn một thể.

-“Hình như là mười chín, mà không phải, hai mươi…mà chẳng nhớ rõ, sao?”

-“Đi viện.”

Anh kéo mình, nhất định lôi đi, đau lắm. Mình bực, dùng dằng quát lại.

-“Anh không buông tôi cắn lưỡi luôn bây giờ, khỏi viện viếc gì cả… Anh đâu có cần tôi nữa, quan tâm gì lắm chuyện?”

Vẫn may lần nào sài chiêu này cũng hiệu quả, người ta phải xuống nước nhượng bộ năn nỉ, trông mặt tội nghiệp lắm ý.

-“Xin em đấy…anh không cần em thì cần ai?”

Lời ấy nói ra, lòng mình mềm mềm đi một chút, mà xong kiểu ức chế tích tụ bao ngày dâng trào hết lên, tủi thân nức nở.

-“Hơn một tháng, nói không thèm nói, chạm không thèm chạm, đồ cũng dọn về bên kia rồi, rõ là anh không cần còn gì? Hứa này hứa nọ xong rốt cuộc vẫn chán ghét bỏ mặc nhau…”

Hoàn toàn là lời thật lòng ấm ức của mình, có câu bổ sung sau thì hơi mang tính chất làm màu.

-“Thôi để tôi chết đi cho anh nhẹ nợ.”

Mình nói xong rồi ra vẻ oan khuất tủi khổ lắm, gào khóc la hét ầm ĩ. Người yêu bị doạ phát hoảng, cuống quít hết cả.

-“Không phải thế, em bình tĩnh…cả đời anh, chưa bao giờ hối hận đến vậy, thậm chí đêm nào anh cũng gặp ác mộng, mơ thấy ngày hôm đó em ngã trước mặt anh, rồi em không bao giờ tỉnh lại nữa…anh…thực sự rất sợ…anh nhớ em phát điên, nhưng anh lại ghê tởm chính mình …đến chạm vào em anh cũng thấy mình không đủ tư cách…anh bỏ em thì cuộc đời anh đâu còn gì nữa…nghe anh…tới bệnh viện…”

Khi chưa hiểu người ta, hờn dỗi trách móc đủ thể loại. Đến khi hiểu rồi, trái tim thổn thức khôn nguôi, xúc động lắm, nước mắt trào ra liên tục, giọng nói cũng nghẹn đi.

-“Em đùa đấy, em chưa uống viên nào cả.”

Ai đó vẫn có vẻ chưa tin, còn lo lắng lắm, mình nắm tay anh, trấn tĩnh.

-“Em thề, em mà nốc tần ấy thì giờ còn nhơn nhơn được à?”

Anh thở phào, cả người tựa vào sofa như trút được gánh nặng. Anh hiền thật, bị trêu như vậy mà không giận. Nhìn anh gầy đi, râu dài còn chẳng thèm cạo, tự dưng mình thương người ta, xót hết cả ruột, đành mở lời.

Mình bảo, mình không để ý chuyện đó nữa, mình thương anh, không bao giờ thấy ghê tởm anh cả. Người yêu quay sang, nhìn mình lâu lắm, khoé mắt ươn ướt. Mãi sau anh hỏi, có thể nào ôm mình được không? Nói thì hơi thẹn nên mình chỉ gật đầu thôi.

Người ta vòng tay qua, nhấc hẳn mình lên đặt trong lòng, khẽ đặt một nụ hôn trên trán. Cảm giác lực tay anh siết càng lúc càng chặt, như kiểu muốn nghiền mình tan nát vậy, mà mình chẳng thấy đau đâu, chỉ thấy ngọt ngào thôi, rồi cũng nép sát vào lồng ngực ấy, lâu lắm mới được ngửi mùi thơm này, nhớ ơi là nhớ.

Yêu anh nhiều quá mất rồi, yêu phát nghiện luôn ý chứ, biết là sau này còn nhiều khó khăn, có thể sẽ mệt mỏi, nhưng chỉ cần anh không chán ghét, mình sẽ nhất định kiên cường mà giữ anh tới cùng.

Chap 97

Có cái người này bên cạnh đúng là thoải mái dễ chịu thế chứ nị, tha hồ chui rúc, ngủ say sưa tít mít luôn. Đến khi nghe ai đó kêu tên mình mới bừng tỉnh.

Quay sang, anh vẫn nhắm mắt mà, chắc mình mơ. Thôi ngủ tiếp.

-“Nguyệt…xin em…”

-“Nguyệt…”

Ơ hay, lạ thế nhờ? Chẳng hiểu gì sất.

Vài lần như thế thì mình tỉnh hẳn, phát hiện ra người yêu gặp ác mộng, khổ thân. Mình khẽ lay anh.

-“Em đây.”

-“Đừng…em…tỉnh lại đi em…”

-“Em đây mà, em thương…”

-“Nguyệt…”

-“Nguyệt…”



“…thậm chí đêm nào anh cũng gặp ác mộng, mơ thấy ngày hôm đó em ngã trước mặt anh, rồi em không bao giờ tỉnh lại nữa…”

Trời đất, đừng có bảo người yêu mơ thấy mình chết nhé? Mình gọi mãi, vỗ mãi mà anh cứ như vậy, hai hàng lông mày nhíu lại rất căng thẳng, mồ hôi trên trán ứa ra liên tục, miệng thì không ngừng gọi mình, mỗi lúc một thảm thiết.

Xót anh phát khóc, chẳng biết làm gì ngoài bắt chước lại cách anh chăm mình ngày trước, kéo anh vào lòng, tay xoa lưng đều đều, đặt môi mình miết lên môi người ta.

Một lúc sau thì thấy hơi đau, ai đó tỉnh rồi, đang xấu tính cắn nhá. Anh hôn mình, từ mi mắt tới chóp mũi, hết vành tai lại chuyển sang hai má, rồi cuối cùng dừng lại ở môi, mãnh liệt nhiệt tình, hại mình thở cũng không nổi, cả người tê dại choáng váng.

Mãi mới được tha, người yêu hơi nhổm dậy, hai tay gắt gao ôm eo, mặt úp vào hõm vai mình, thở ra nhẹ nhõm.

-“May quá!”

Mình vuốt vuốt tóc anh, dịu dàng hỏi.

-“Sao may?”

-“May mà em còn sống.”

Nghe người ta nói mà trống ngực mình đánh thình thịch. Trời đất ạ, trên đời có người dễ thương hơn được không? Cưng muốn chớt luôn. Nguy thật, đột nhiên muốn ăn thịt giáo sư thế cơ chứ, tội lỗi, tội lỗi quá!

Mình cầm tay anh cắn hờ, rồi lại hôn lên vành tai anh, cảm xúc dạt dào mênh mang lắm. Trưa đến nấu cho anh bát cháo đậu xanh hạt sen, chiều cũng đi dạo linh tinh, sang tối hôm sau thì anh không gặp ác mộng nữa.



Rốt cuộc, cái chuyện đó lại khiến cho tình cảm của mình với giáo sư keo sơn gắn bó, ngày một thắm thiết. Nếu cái Mai biết, không hiểu nó có ức sặc máu không nữa?

Lại nói tới con hồ ly, nó xin nghỉ ở Viện Toán, biến mất không dấu tích. Không gào thét, không đòi hỏi, không bắt chịu trách nhiệm, cao thượng đến thế là cùng.

Nhưng mà kể được như người ta, ví dụ như bọn đàn em của mình đi, chơi bời lêu lổng có số có má, tình một đêm bình thường như cân đường hộp sữa thì có phải tốt không?

Mọi việc, cũng cứ thế mà nhẹ nhàng trôi qua.

Khổ nỗi, anh nhà mình, động vật quý hiếm của thế kỉ 21, đến ăn cơm trước kẻng với người yêu còn thấy tội lỗi nữa là xâm phạm học trò? Thi thoảng thấy anh buồn, mình biết mà, không cảm thấy gì thì đã không phải là giáo sư.

Nói chung mình cũng đíu tin là dễ dàng đến vậy, chỉ là không biết lúc nào nó xuất chiêu thôi.

Có chút hồi hộp tò mò ra phết. Cuối cùng, một ngày đẹp trời cũng nhận được tin sốc.

Bạn Mai cắt cổ tay tự tử.

Khá khen cho tinh thần dũng cảm của bạn.

Rất tiếc, mệnh bạn lớn, khi mình và anh đến nơi thì nghe bác sĩ bảo may mà người nhà đưa tới kịp thời nên giờ đã thoát khỏi cơn nguy kịch, mẹ con bình an. Chỉ anh vào thăm trò cưng thôi, mình đứng ngoài cửa.

-“Thầy…sao thầy lại tới đây?”

Yếu ớt lắm.

-“Bạn thấy thế nào rồi? Sao lại dại dột vậy?”

-“Thầy…hai đứa…là con của thầy…”

Anh trầm ngâm không nói gì, mình thì đúng là choáng. Nói thật thời gian qua, dự trù đủ thứ, kể cả tình huống nó có thai cũng nghĩ tới, nhưng quả thực có những sự việc, vượt quá cả sức tưởng tưởng của con người.

Song thai, phúc khí lớn thật!

Giá kể nó là con điếm nào đó, có khi mình còn chút hi vọng. Mà nó là con Mai, một con nổi tiếng giữ mình, nổi tiếng cẩn thận. Thời đại công nghệ, xét nghiệm ADN ngày càng phổ biến, muốn giấu cũng đâu có dễ.

Mình tin, chỉ khi chắc chắn một trăm phần trăm là con anh nó mới dám bày ra trò này.

-“Em…bao nhiêu lần em định bỏ con, mà không nỡ, hàng đêm em sống trong tuyệt vọng…hai con cứ lớn dần…em biết thầy thương Nguyệt, em không muốn làm người thứ ba, em lại càng không muốn sinh con ra chịu tổn thương…rồi cuối cùng…em nghĩ rằng em và con nên cùng rời khỏi thế giới này…đấy là cách tốt nhất…”

Bạn ấy khóc lóc nức nở.

Cảm động sởn gai ốc, trên đời sao lại có người phụ nữ nhân hậu tuyệt vời thế cơ chứ?

Đúng lúc đó, mẹ bạn từ đâu bước tới, bảo muốn nói chuyện với mình, cũng lại một màn nước mắt nước mũi giàn dụa.

-“Nguyệt à, dì nghe qua chuyện rồi, con và Mai chơi thân, trước giờ dì luôn coi con như con gái, con cũng biết ba cái Mai cực nghiêm, ông ấy mà biết chuyện này chắc giết con bé mất.”

Chưa kịp phản ứng thì dì đã quỳ xuống trước mặt mình.

-“Thôi coi như dì xin con, con buông tay đi, hai đứa nhỏ đáng thương lắm, rồi cái tội chửa hoang, làm sao ngẩng mặt được với thiên hạ, dì cũng có mỗi nó là con một thôi, nó xảy ra cơ sự gì dì sống không nổi mất.”

Dì biết thương con dì, chả nhẽ ba mẹ mình không xót mình? Nó mang tội chửa hoang thì đã sao? So với việc người đàn ông ấy, đã trở thành sinh mạng của mình, bên nào nặng hơn?

-“Dì đứng lên đã.”

Người yêu ra đây từ lúc nào không biết nữa, giọng trầm trầm. Anh đỡ mẹ cái Mai ngồi lên hàng ghế nhựa ngoài hành lang bệnh viện rồi lễ phép nói có chuyện muốn thưa.

Mình gạt nước mắt, quay đi. Phía xa xa thấy bóng dáng mấy người, hình như ba mẹ anh, cả vợ chồng con Vi thì phải. Sắp tới không biết còn xảy ra chuyện gì nữa?

Đó là một ngày, mình biết người đàn ông mình thương nhất, sắp được làm cha, mà mình, lại không phải là mẹ.

Đó là một ngày, có người phụ nữ trung niên quỳ dưới chân, van xin mình thương lấy con bà ấy.

Một ngày, vẫn biết có khả năng sẽ xảy ra, cớ sao đau đớn, nhức nhối đến vậy?

Chap 98

Chắc anh cũng thấy người nhà đang tới nên đợi tất cả đông đủ mới bình tĩnh lên tiếng.

-“Con và Mai trong lúc say rượu không kiểm soát được bản thân nên gây ra chuyện đáng tiếc. Việc này con là đàn ông nên phần lỗi thuộc về con. Từ nay cuộc sống của hai đứa trẻ và bạn ấy con sẽ chịu trách nhiệm chu cấp về mặt tài chính. Nếu như Mai không muốn vướng bận thì con sẽ nuôi hai đứa. Còn việc giữa con và Mai mong dì thông cảm, vốn dĩ Mai là người con gái tốt, quan điểm của bạn ấy cũng sẽ không thích làm người thứ ba, bản thân con cũng vậy, không thể mang lại hạnh phúc cho Mai, bạn ấy xứng đáng có được người đàn ông yêu thương mình…”

Người yêu vừa dứt lời thì nó bước ra bồi thêm.

-“Mọi người đừng trách thầy, lỗi của con là chủ yếu, con đàn bà còn không khống chế được nữa là thầy đàn ông. Cũng tại con trong lúc dại dột nghĩ quẩn làm tất cả lo lắng. Con xin lỗi mọi người, mọi người yên tâm về đi, con thông suốt rồi, con làm con chịu…”

Thề luôn, tức đíu để đâu cho hết.

Thà rằng nó gào thét đòi cưới mình có khi còn dễ chịu hơn đấy. Mịa cái con cờ hó. Lúc nào cũng cao quý nết na, người phụ nữ hoàn hảo có một không hai trên đời mất.

Ai nghe mà chả thương xót?

Nhất là người yêu, tội huỷ hoại đời con gái của cô học trò nhỏ hiền thục luôn sống cho người khác, đến một người thầy bình thường còn không yên ổn nữa là người tử tế như anh?

Cũng may trong lúc không khí đang căng thẳng thì có mẹ anh vào giải vây. Bác bảo anh đưa mình về nhà trước, mẹ đưa Mai đi khám tổng thể lại ở bệnh viện lớn hơn cho yên tâm.

Yên tâm chắc chỉ là cái cớ, mình đoán mẹ anh từng trải như thế, khả năng lớn muốn đưa tới nơi bác ấy tin tưởng để kiểm tra lại. Dù đi tới đâu thì cũng là song thai mà thôi, mình khẳng định luôn đấy, vì nó là con Mai, chứ không phải con Ngu.

Mình và anh không qua quán nữa mà về nhà luôn, tâm trạng mình cực kì, cực kì tệ.

Mình chỉ là một người bình thường, có hỉ nộ ái ố, có ích kỉ nhỏ nhen. Yêu anh, yêu mọi thứ về anh, nhưng không sao yêu nổi con anh.

Nước mắt chảy không ngừng, chảy mãi mà lòng chẳng thấy nhẹ đi chút nào. Anh ngồi kế ngay bên cạnh, định đưa tay lên lau nước mắt cho mình nhưng xong lại ngập ngừng bỏ xuống.

-“Nguyệt…anh không xứng…hay là mình…”

Giọng anh nặng nề vô cùng, khó khăn lắm mới nói được tới đấy, mà từ cuối cùng, ai đó lại không đủ can đảm thốt ra, bần thần đứng dậy bỏ vào bếp.

Mình biết, mình lờ mờ đoán được ý anh.

Nhưng mình có thể rời xa người ta chứ?

Không.

Ngàn lần không.

Sao mà xót xa đến thế?

Ngồi một lúc thì nghe tiếng loảng xoảng, chạy vào thấy anh đang chuẩn bị bữa tối. Lúc đầu nhìn mình nghĩ màu đỏ ấy là của cà chua cơ, tiến lại gần mới phát hiện có người bị đứt tay từ lúc nào mà cũng không để ý.

-“Anh sao vậy? Cẩn thận vào chứ!”

Mình theo phản xạ đưa tay anh lên miệng ngậm, một lúc sau thì lôi ai đó ra ban công hái mấy cái lá hoàn ngọc nhai nhai rồi đắp vào.

Hết việc này tới việc kia đâm ra lời nói của mình chẳng thể nhẹ nhàng được, vừa nấu cơm vừa cằn nhằn, trách anh linh tinh loạn xạ, nào là mưa không biết trú, máu chảy không biết cầm, đúng như trẻ con, để người ta phải lo lắng.

Cũng chịu luôn, có ai bị ăn mắng mà chỉ lặng yên nhìn người mắng mình trìu mến không?

Cái đồ đầu đất, mình chán chẳng thèm nói luôn, quay ra đảo nồi canh chua. Vừa cho nhỏ lửa thì đột nhiên thấy người hơi bị giật về đằng sau, có người siết sặt, ôm lấy eo mình, cằm cọ cọ bả vai. Yêu nhau bao lâu rồi mà những lúc như này vẫn thấy xao xuyến lạ lùng.

-“Xin lỗi, anh ích kỉ, anh không thể nào để mất em.”

Anh nói nhỏ lắm, chỉ là thì thầm nơi vành tai mình, vòng tay của anh, lúc nào cũng rất êm ái.

Mùi hương từ anh, mãi mãi vẫn ngọt ngào.

Và chỉ với anh, chỉ với anh thôi, cảm xúc của mình mới mãnh liệt đến thế.

-“Vậy thì giữ em chặt vào.”

Mình đáp, đoạn múc một thìa canh, khẽ thổi rồi quay lại đưa anh nếm thử. Nếu bỏ qua những thứ rắc rối xung quanh, thì mình quả thực, vẫn là một người phụ nữ may mắn.

Sau bao thăng trầm cuộc sống, rốt cuộc vẫn có một người luôn thích ăn cơm mình nấu, có một người luôn thích về nhà, nơi có mình, đặt mình làm lựa chọn đầu tiên, và quan trọng là, người ấy, chính là người mình yêu cuồng nhiệt, yêu hết lòng.

Nếu mình cứ mải miết so đo quá nhiều mà không trân trọng hiện tại, e rằng một ngày nào đó, mình sẽ hối hận.

Chap 99

Mấy ngày sau mẹ anh có tới tìm mình. Bác nói qua tình hình khám hôm trước, ba cái Mai nghiêm, với cả sợ nó làm liều nên bác đón nó về nhà ở cùng cho an tâm.

-“Bác cũng là phụ nữ, cảm giác của con bác hiểu hơn ai hết, thương con lắm…”

Hiểu được sao?

Chồng bác có con riêng không mà bác hiểu?

-“Nhưng dù gì cũng là máu mủ trong nhà, con đặt địa vị bác mà thông cảm cho bà già này, hai con cứ yêu nhau lấy nhau, còn hai đứa nhỏ bác sẽ lo, cả Mai cũng vậy…”

Cũng may bác ấy là người thấu tình đạt lý, nếu như mẹ thằng An thì chắc buổi nói chuyện này trở thành buổi chỉ trích doạ nạt ép chia tay.

Anh có người mẹ thật tuyệt vời, thương con thương cháu, lo toan tất cả mọi thứ. Mình và bác ngồi hàn huyên lâu lắm, nói chuyện với bác xong tư tưởng mình cũng khá thoải mái.

Bác vừa về thì mọi người cũng lần lượt gọi điện “hỏi thăm”. Bà Nga bảo mình đừng nói cho ba mẹ biết, giấu được ngày nào hay ngày đó, bà ấy điên đến mức hét cả vào điện thoại, cảm giác như trời long đất sập tới nơi rồi ý.

-“Mịa con hồ ly, tao nói mày nghe, nhất định mày phải giữ vị trí chính thê cho tao, cả đời con chó ấy cho nó không danh không phận cho chết mẹ đi…”

Chính chính cái lờ.

Bà này xem nhiều phim cổ trang quá bị ám rồi à?

Lại còn con Hạnh nhỏ nhẹ khuyên nhủ.

-“Em bảo này kể cả bác Vân không nuôi thì chị cũng nên đứng ra nhận nuôi, rồi không cho chuỵ Mai gặp con nữa, thế mới thâm.”

Bọn thằng Tùng thì đàn ông tốt đầy ra, bà ngu đâm đầu là chỉ có thiệt, về sau miễn tới chỗ bọn tôi than vãn.



Mỗi người một ý, còn mình, nhớ có lần suýt nữa bị thằng An cưỡng đoạt còn gì? Nếu không có anh cứu kịp thời, rồi không may dính bầu, liệu bây giờ mình khổ như nào nữa, không tài nào mà tưởng tượng nổi.

Mình sẽ áy náy suy sụp lắm, mỗi lần gặp anh sẽ cảm thấy không xứng.

Tự dưng thương anh quá, đúng là phải đặt mình vào hoàn cảnh người ta mà suy nghĩ, mới thấu hiểu được nỗi đau của đối phương.

Rốt cuộc sau khi đã cho cái chuyện ấy vào danh mục sự thật cần phải chấp nhận và không thể thay đổi thì dần dần cũng xem nhẹ đi. Mình thì vậy, còn anh dạo gần đây stress lắm, vốn tính ít nói rồi, nay còn tĩnh lặng hơn, cứ như này sợ anh bị trầm cảm mất.

Buổi tối tivi mở lên cho vui cửa vui nhà thôi chứ chẳng ai xem cả. Bây giờ tư thế cũng đổi rồi, mình ngồi, còn anh nằm tựa lên đùi mình.

Mình rảnh rỗi chân tay thì thích matxa đầu cho anh, tránh nhắc tới những việc không vui, chỉ kể chuyện linh tinh ngoài quán, khách khứa ra sao, nhân viên thế nào, rồi thỉnh thoảng đưa tay qua luồn tóc giật nhẹ, trêu trêu người yêu.

-“Dễ chịu chút nào không?”

Anh không nói gì, chỉ gật đầu thôi.

-“Cười lên một cái xem nào, bao lâu rồi chưa được thấy giáo sư cười nha, chán chết.”

Ai đó nghe lời, nở nụ cười…méo xệch. Đoạn quay mặt rúc vào bụng mình, hơi lật mép áo, thơm miết nhẹ nhàng lên đó. Mình bị nhột quá, cũng cúi xuống thổi vào tai anh trả thù, vậy mà người yêu chẳng thấy khó chịu gì cả, tay siết eo mạnh hơn, dính mình sát hơn. Mình nghe tiếng anh nho nhỏ.

-“Tương lai không biết đi về đâu, nhưng anh chắc chắn rằng, cả đời anh sẽ chỉ có một mái nhà…đó là em.”

Ngọt ngào quá, tim gan lệch lạc thảng thổt hết cả. Mình kéo đầu anh ngửa ra, chủ động môi chạm môi, chan chứa nồng nhiệt, thỉnh thoảng lén lút đưa đầu lưỡi vào trêu trêu, mỗi tội toàn bị anh cuốn ngược trở lại, vân vê đến mệt gần chết, sau rồi không dám hư nữa.

-“Thương Nguyệt lắm…”

Vừa mới vui vẻ một chút mà tâm trạng giáo sư đã đi xuống rồi, ghét ghê cơ. Mình đành toe toét chuyển chủ đề.

-“Thương em thì làm tẩm quất cho em đi, mỏi quá à.”

Hai đứa đổi chỗ, lần này mình cũng chẳng thèm câu nệ nữa, nằm sấp người rồi nên tốc hẳn áo lên, tẩm quất thì phải da chạm da mới sướng chứ. Mà giáo sư nhà mình cũng giỏi thật, động tác có hơi chậm chậm đi thôi chứ không hề vượt ranh giới đưa phía trước hay thò phía sau gì cả.

Tự nhiên nghi ngờ vãi chưởng luôn, chắc chắn con Mai nó phải dùng thuốc gì đó mạnh lắm, chứ không nếu anh tỉnh táo, làm sao có thể phát sinh chuyện gì? Một phát trúng quả độc đắc, là số nó may mắn hay là chất lượng củ cải của anh nhà tốt đây?

Nghĩ mà vừa buồn cười vừa bực mình, chẳng ra đâu vào đâu cả.

Chap 100

Chủ nhật bọn mình vẫn về nhà anh ăn cơm như thường, chỉ là có thêm một người thôi mà. Hôm nay đến thì thấy con Vi đang ngồi chơi với ba nó, lại đang năn nỉ xin tiền mua túi Hermes mới ra.

Giờ mới để ý, hai ba con nhà nó đều có một nốt ruồi đỏ sau cổ, chỉ là khác vị trí thôi. Của ba nó vừa to vừa xấu nhưng của nó thì là ruồi son rất duyên. Người yêu mình không có nốt ruồi đó, chẳng nhẽ chỉ vì thế mà bác ấy nghe lời người ta châm chọc nghi ngờ anh không phải con đẻ?

Mình mấy lần định hỏi anh mà nhiều chuyện quá còn chưa có cơ hội. Xuống bếp thì thấy mẹ chồng cái Vi đang ngồi khoác lác với người giúp việc, này thì nhà cô cả bảy đời đều có học vấn cao, gia phả còn ghi lại có cụ đỗ Trạng Nguyên, được vua trọng dụng lắm.

Vừa thấy mình bà ta đã đổi chủ để ngay được rồi.

-“Đời nó lắm kẻ vô học, bên cạnh những người có văn hoá như nhà cô, thì một vài thể loại đúng là rác ruởi của xã hội, thấy người ta có con với nhau rồi mà mặt vẫn dày như thớt…”

Mịa điên éo chịu được nữa rồi, mình hỏi thẳng.

-“Bác nói ai thì nói thẳng ra, người có học sợ gì mà phải bóng gió.”

-“Tôi sống ngay thẳng thì có gì đáng sợ, tôi nói cô đấy, dân đầu đường xó chợ, phá vỡ hạnh phúc của người khác, hại bọn trẻ ba mẹ xa nhau, sống thất đức như thế mai sau kiểu gì cũng gặp quả báo.”

Nóng bừng bừng hết cả người rồi, may mà mẹ anh vào kịp thời chứ không chắc mình tạt cả rổ rau vào mặt mụ mất.

Bác ấy đuổi giúp việc ra ngoài, trong bếp chỉ còn ba người.

-“Chị nói cô nghe này, cô trước có thù oán gì với Nguyệt chị không cần biết. Riêng chuyện này phải rõ ràng, công bằng mà nói cháu Mai mới là người thứ ba. Bây giờ tuổi trẻ trót lỡ dở rồi, không ai muốn thế, người nào cũng bị tổn thương cả.”

-“Em…em…”

-“Cô đáng tuổi mẹ con bé mà, con cháu có gì sai thì mình chỉ bảo, sao cô lại trù ẻo nó thế?”

-“Ôi dào, thôi em không rõ tình hình, em hiểu nhầm…”

-“Ừ, dù sao cũng là con dâu tương lai của chị, cô nể mặt chị một chút.”

Mẹ anh An tức tím mặt không làm gì được. Căn bản bác Vân cũng chẳng nói gì quá đáng cả, cái kiểu của bác ấy là giống người yêu mình ý, bình thường thì hiền hiền ít ý kiến, nhưng đã mở miệng thì thôi rồi, lịch sự đến mức đối phương vừa đau vừa chịu.

Đến lúc ăn cơm còn hộc máu nữa, phụ nữ có thai khó ở. Ăn cái này nôn, ăn cái kia oẹ làm ai cũng lo lắng thay, luôn mồm thôi con lên trên cho mọi người đỡ vì con mà mất vui. Màu mè vãi, mình nghĩ giờ mà ai bảo nó biến mịa mày lên phòng đi có mà lại khóc ròng.

Mình ngứa mắt quá, phải đứng dậy xin phép vào nhà vệ sinh cho hạ hoả.

-“Hey, người yêu cũ, khoẻ chứ?”

Đờ mờ, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, thằng cha làm gì ở đây không biết.

-“Ảnh anh gửi nhận được chưa?”

Ảnh nào nhỉ? Đừng có bảo là xấp ảnh đó nhé? Sao hắn lại biết?

Số là hôm qua mình đúng là nhận được một tập ảnh, là ảnh nóng…của chính mình, tấm nào cũng rất chi là mát mẻ, có cái còn nude một trăm phần trăm luôn. Khẳng định người có chỗ ảnh này chỉ có thể là con Mai thôi. Ngày xưa hay đi mua váy ngủ và nội y với nhau, rồi thân tới mức mang về ở trong phòng cùng thử đồ luôn.

Lúc đấy thỉnh thoảng nó cầm điện thoại, mình tưởng nó chat với ai cơ, biết đâu là con cờ hó chụp lại, tại cũng không thấy flash loé lên nữa, chẳng bao giờ ngờ được luôn.

Còn kéo cả thằng An vào, một lũ khốn nạn.

-“Muốn gì?”

-“Bỏ người yêu, về làm nhân tình của anh.”

Kinh thật, vợ ngồi cách đây chưa đầy ba mét mà nó dám lộng ngôn.

-“Mẹ, mơ giữa ban ngày hả con?”

-“Hay để anh mang ảnh vào phòng ba mẹ vợ trưng bày nhé, nói em thấy người yêu lăng nhăng chuyển mục tiêu sang tán tỉnh anh…”

-“Đíu ai tin mày, tránh ra.”

-“Được rồi, cho em thời gian suy nghĩ, hai tuần sau trả lời anh, đừng liều quá em yêu nhá.”

Điên mất!

Mình tự an ủi mình rồi, rằng nếu thằng chó dám gửi cho ba mẹ anh, thì mình cũng sẽ vạch mặt quá khứ ăn bám của nó, nhưng chẳng hiểu sao cứ lo chứ. Lo vì thằng này nó dẻo mỏ lắm, đấu miệng cãi lý mà không có chứng cớ chắc mình thua.

Cả con Mai nữa, rồi con Vi cũng sẽ xen vào vụ này, nói chung mình chỉ có bất lợi mà thôi, bực hết cả người.

Full | Lùi trang 9 | Tiếp trang 11

truyen tinh cam - truyen ma

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

XtGem Forum catalog