Ring ring
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Em Là Nhà - Trang 14

Full | Lùi trang 13 | Tiếp trang 15

Chap 131

Sai lầm của mình, là đánh giá lũ cờ hó quá thấp.

Họp gia đình.

Cả ba mẹ thằng An cũng qua, bà ấy và con Vi, một mực cho rằng mình vu khống.

Chúng còn lý luận con Mai trốn đi lâu rồi, chưa từng gặp.

Tất cả giúp việc trong nhà về phe nó, nói buổi hôm ấy không hề thấy cô Vi về nhà, chính bác Ngọc, người làm cao tuổi nhất của cái gia đình này, dũng cảm đứng ra làm chứng.

-“Hôm ấy tôi vừa mang nước cam lên thì cô Nguyệt tỉnh giấc, chính mắt tôi trông thấy cô ấy choáng rồi vấp ngất xỉu, nhưng khoảng cách xa quá tôi không kịp đỡ…”

Mịa kiếp cái bà già này.

Già khắm khú mà bịa chuyện không chớp mắt thế.

Nhục nữa là mẹ Vân kéo mình ôm ôm vỗ về an ủi.

-“Nguyệt à, mẹ thương lắm, chỉ có điều, hôm đó Vi và mẹ An đi spa với mẹ, hai người còn nằm tắm trắng ở phòng cạnh phòng mẹ…”

Chỉ là nằm cạnh phòng thôi mà? Họ lẻn ra lúc nào mẹ cũng đâu có biết được?

Mình đòi gọi nhân viên spa đến hỏi.

Họ đến rồi, lại càng thêm chứng cứ chống lại mình.

-“Được chưa Nguyệt? Bỏ cái tật vu oan giáo hoạ cho người khác đi.”

-“Cái loại vô học này.”

-“Mày nên vào viện lại hoặc ứng tuyển làm biên kịch ấy.”

Mấy người xỉa xói, ba chồng mình hắng giọng.

-“Nó mới mất con, bọn mày ít lời đi một chút.”

Bọn chúng nói thế nào, mình đíu quan tâm.

Quan trọng nhất là, ngày hôm nay, không một ai tin mình.

Kể từ ba mẹ ruột tới anh chị em bạn bè, ai cũng nghĩ mình quá đau lòng đâm ra hoang tưởng.

Người đàn ông của đời mình, cả thế giới có bỏ rơi cũng được, chỉ cần anh nghe mình thôi.

Nhưng không!!!

Chồng nói chồng tin vợ, đó chỉ là lời nói an ủi thôi, nếu chồng thực sự tin thì chẳng bao giờ để yên cho lũ cờ hó nhởn nhơ như vậy.

Một người học Toán, hẳn là lý trí hơn một con bán bánh giò rồi. Sự việc rành rành ra thế, hẳn chỉ có thể phán xét dựa trên nhân chứng sống, trong đó có mẹ Vân.

Nực cười nhất là ba mẹ mình còn gọi lên hỏi anh, lo lắng mình bị tái bệnh, hỏi có cần đưa vào khoa thần kinh một lần nữa không?

Mình biết, nếu đặt mình là ông xã mình cũng không tin đâu, hơn ai hết, anh chính là người chứng kiến khoảng thời gian mình đau đớn cùng cực sinh ra rồ dại, nói năng lảm nhảm.

Vậy đó, tiền sử là một con điên nó khổ như thế đấy!

Được rồi, giờ chỉ có một thân một mình. Nhưng chẳng sao cả, dù thế nào mình cũng sẽ chiến đấu tới cùng.

Mình tìm cái thằng chịu trách nhiệm với hệ thống camera trong nhà. Tất nhiên các phòng ngủ không có lắp máy quay, nhưng cầu thang, ngoài ngõ đều có, như vậy là đủ rồi.

Nó gõ gõ cái gì loằng ngoằng lắm, vài lớp mật khẩu mới vào xem được, mà chỉ đồng ý cho xem thôi chứ cấm được mang đi, thật hay ho, xem cả đoạn video sắc nét mà đúng tầm buổi sáng hôm ấy chẳng ai về nhà cả, cứ như có ma can thiệp vậy.

Nói đùa con Vi chẳng khôn tới mức này đâu, chắc chắn có người chống lưng cho nó, là ai thì còn phải bàn à?

Đã cố tình làm giả thế này thì mình tài thánh cũng chẳng trộm để mang đi phân tích được. Mà có phân tích thì giỏi lắm là kết luận được cảnh quay không thật chứ vẫn không có bằng chứng hai người đó về nhà hại mình.

Đắng.

Mình tìm cách mua chuộc lại người giúp việc, rút rất nhiều tiền, thuyết phục bọn nó gần lung lay rồi, không ngờ từ phía sau nghe tiếng quát tới điếng người.

-“Nguyệt!”

Anh sững sờ lắm, như kiểu mình ác độc rắp tâm hại người ý. Mình chẳng làm gì sai cả, chẳng có gì phải sợ.

Chồng không nói gì nữa, chỉ kéo vợ về phòng, cũng không mắng mỏ hay đả động gì chuyện cũ, nhưng mình tức.

Con Mai thì đíu tìm được, con Vi thì nhởn nhơ vì có ba che chở.

Mình xót con, mình buồn anh.

Mình hận.

Mình phát rồ lên vì éo xử được mấy đứa hãm hại con mình.

Chap 132

Hàng đêm mình mơ thấy tiếng bé khóc thảm thiết, mơ thấy mặt mũi bé ướt đẫm nhìn mẹ, không làm sao mà nguôi ngoai, mà yên lòng nổi.

Thử đủ mọi cách, mọi loại biện pháp, đều thất bại.

Rốt cuộc, mệt mỏi quá, không thể đường đường chính chính nữa, mình quyết định một sống một còn với nó. Băm vằm nó trước đi, còn sau đó ra sao mình cũng đíu quan tâm.

Buổi tối ấy vừa ăn cơm xong, mình nhớ là mình cầm dao muốn chém nó thì phải, tiếc là anh lại cản.

Mọi người sợ hãi lùi lại, chỉ có anh cứ tiến dần tiến dần về phía mình. Ánh mắt kia, bi thương lắm.

Giây phút ấy, ngực đau tới quặn thắt, tim gan chua xót cùng cực.

Mình thấy một ngày nọ, anh cũng bị đâm tới mức nhập viện, hiện tại sẹo vẫn chưa lành, mãi mãi có khi cũng chẳng lành.

Nhớ tới, lại thẫn thờ, dao rơi khỏi tay từ lúc nào không biết, anh vội vã đá nó ra xa rồi ôm mình về phòng.

Chồng không sợ vợ sao?

Giá như chồng bỏ qua lý trí, cảm nhận và tin vợ bằng trái tim thì tốt nhỉ.



Mấy tháng sau đó mình bị trầm cảm nặng, nhìn đâu cũng thấy đen ngòm buồn chán, mọi người thì chia nhau canh giữ như đợt trước ý. Thật giống tù nhân, chẳng qua là phòng giam có đẹp hơn một chút.

Mình không điên, nhưng chắc sắp bị biến thành điên thật rồi.

Bà Nga thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm, bà ấy cũng cho rằng mình chập mạch rồi. Đắng không sao tả nổi.

Nguyệt càng bảo Nguyệt không dở hơi, người ta lại càng chắc chắn Nguyệt dở hơi.

Nhục.

Rồi lần nọ, mình lấy hết sức can đảm đánh liều, cố giữ giọng thật bình tĩnh.

-“Chị nghe em nói này. Chị yêu đơn phương chồng em, em biết. Hôm đó chị ôm anh ấy ngoài vườn, em còn nấp sau đống rơm khóc.”

-“Nguyệt…mày…”

-“Em không có ý gì cả, chuyện qua lâu rồi, chỉ là em muốn chứng tỏ em hoàn toàn tỉnh táo, và việc con Vi và mụ già kia đẩy em là có thật.”

-“…”

-“Giờ không ai tin em cả, em không có chứng cứ. Tất cả mọi thứ chống lại em, chồng cả ngày yêu chiều em rất cảm động. Nhưng con em mà, cháu ruột chị mà, giờ còn hi vọng mỗi vào chị, chị bỏ rơi em thì em biết làm sao?”



Mình tâm sự nhiều lắm ý, rốt cuộc trời phật phù hộ, bà ấy tuy nửa tin nửa ngờ nhưng vẫn đồng ý giúp em gái.

Đợi mãi mới có dịp giáo sư hội thảo buổi chiều, con Hạnh tới trông mình nên ba mẹ cũng yên tâm. Nó lén lút chở chị ra sân bay để vào Nam với bà Nga. Mình lần này đi chỉ mang ba bộ quần áo ngủ còn điện thoại tư trang cũng để lại hết.

Trước khi ra khỏi nhà có viết mẩu giấy nhắn, nói mình không điên, xin giáo sư xem xét kỹ, mong anh sáng suốt lấy lại công bằng cho vợ cho con.

Mình không nỡ đâu, nhưng chồng nếu suốt ngày ở bên vợ, chồng sẽ cứ toàn tâm toàn ý mà chăm sóc, rồi lo vợ bị nhọc bị loạn này nọ, chẳng có đầu óc đâu mà đào bới các việc khác.

Xa nhau đi, xa mấy ngày cho anh thảnh thơi, thảnh thơi rồi bình tĩnh suy đoán.

Chap 133

Có những lúc mệt mỏi, có những khi buồn tủi, nhưng biết làm sao được?

Mọi sự cũng đã rồi, giờ mình chỉ có thể kiên cường mà sống, vững vàng mà chiến đấu. Đời còn dài lắm, mấy đứa khốn nạn đó chắc chắn phải trả giá đắt, mình nhất định sẽ đợi đến ngày đó.

Vào Nam đón bầu không khí khác tâm trạng cũng đỡ căng thẳng hơn. Anh trai chị gái hết mực thương yêu cưng chiều, đúng là quanh đi quẩn lại, ruột thịt trong nhà thì chẳng bao giờ bỏ rơi mình cả.

Ngạc nhiên nhất là có thêm một người quan tâm nữa, còn ai vào đây nữa? Anh rể tương lai đấy.

-“Cái thằng này nó sang nước mình theo chương trình trao đổi nghiên cứu, tao thương nên cho ở nhờ.”

Vâng.

Phát biểu đíu biết ngượng mồm của chị “cut cho”.

Anh mũi lõ có vẻ hiểu hiểu vài từ, liên tục xua xua tíu tít chỉ bà hâm kia rồi lại chỉ vào chính mình.

-“Ngụt no no, no ở nhờ, êu nhau…date…”

Trình tiếng việt dạo này cũng khá đấy, chắc lão tây ba lô phải học hành chăm chỉ lắm đây. Khổ nỗi khác biệt văn hoá, nhiều bận dở khóc dở cười.

Ví như tối hôm đó chị gái thân yêu của mình vào bếp trổ tài nấu giả cầy, nói chung bà ấy cũng thuộc dạng bờ rồ, nhìn ngon lắm, nức cả mũi. Anh Hoàng vừa ăn vừa gật gù hài lòng, đoạn còn tỏ vẻ thăm dò khách quý.

-“Thối không mày?”

-“?”

-“Delicious?”

-“Yep…yep…delicious…thối…”

Gật đầu lia lịa, còn đánh mắt vào trong bếp cười trìu mến nữa chứ.

-“Ừ, công nhận thối, con Nga nhà tao giỏi lắm đấy.”

Nghe đã thấy mùi nguy hiểm rồi, y như rằng mụ kia vừa bê bát canh chua vào có người đã lăng xăng chạy ra đỡ, tấm tắc khen.

-“Nga, giả cầy thối, good job.”

-“Sao cơ? Nhầm à, ướp bao nhiêu giềng mẻ…”

Chị càng thắc mắc anh lại càng tỏ vẻ chân tình.

-“No no, thối thật đấy, cực kì thối.”

-“Hay mũi lõ ngửi mùi mắm tôm không quen nhỉ?”

Mụ la sát già chau mày suy đoán, mình và ông Hoàng tay chống cằm ngây thơ lắc đầu. Bà xót người yêu hay sao ý, kéo ông ấy ra gắp một miếng cá kho bỏ vào bát, dịu dàng bảo.

-“Thôi ăn tạm cái này vậy.”

-“Cá rất thối.”

-“Hả? Anh bị dị ứng giềng à? Ăn thử rau muống xào đi.”

-“Yep, rau muống cũng thối.”

-“Thế còn nộm đu đủ?”

-“Thối, cực thối.”

-“Uống hớp canh chua vào xem nào?”

-“Ừm, thối mà, cái gì cũng thối hết trơn.”

Mụ éo chịu được nữa rồi, ném thìa ném đũa đập bàn đập ghế, lửa giận phừng phừng.

-“Đờ mờ mọi khi vẫn ăn ngon lành hôm nay lại giở quẻ, chị đây chỉ nấu được thế thôi, chú không ăn được thì cút mịa về nước đi.”

Hai anh em nhà mình ôm nhau cười méo ngậm mồm được, xong rồi bị bà ấy đuổi đánh phải chuồn gấp, chạy thùng thục giữ mạng, mệt thở không ra hơi mà sao vẫn thấy vui vẻ thế chứ nị.

Ra tới sân vận động rồi mà Nguyệt Hoàng vẫn cứ ôm bụng nghiêng ngã mãi một lúc lâu mới dứt được.

Lâu lắm mới có dịp ở riêng một chỗ với anh trai thân yêu, tâm sự trên trời dưới đất. Số anh Hoàng yêu đương cũng lận đận lắm, nhiều khi chẳng phải do bản thân không tốt mà kiểu duyên phận ý, chưa gặp được người thích hợp.

-“Nguyệt này, tiền ngày xưa mày mượn của anh…”

-“À, anh có việc à? Anh cần bao nhiêu để em chuyển cho?”

Mở một cái quán lúc đầu tưởng đơn giản nhưng mà cũng trăm thứ phát sinh, mệt não lắm, ngày đó vay mượn chỗ này chỗ khác linh tinh hết cả, mà nhiều nhất là của ba mẹ và Hoàng đại ca.

Ba mẹ thì hoàn nợ lâu lắm rồi, anh trai bao lần định trả mà anh ấy cứ chần chừ chưa chịu. Dù sao thì số tiền ấy mình vẫn để riêng mà, cũng có động vào đâu.

-“Không, cũng không phải tiền của tao.”

-“Gì cơ?”

-“Mày nghĩ xem, thời điểm đấy tao lấy đâu nhiều tiền như vậy. Là tiền từ nơi khác gửi về đấy, tao hứa với người ta không tiết lộ danh tính, ừ thì tao vẫn giữ lời hứa, tự mày đoán…”

Thế này mà còn không đoán được có mà thành con nai vàng ngơ ngác mịa nó mất.

Nhưng mà, có cảm giác gì đó nghẹn ngào khó tả lắm.

Chap 134

-“Thú thực cả anh và con Nga lựa chọn tin mày, nhưng gọi là thương em gái thôi chứ tính ra…cái đợt mày bị điên mỗi ngày bịa một chuyện khác nhau chẳng biết mày còn nhớ không? Bây giờ…”

Bây giờ từ giúp việc đến nhân viên spa, mười người như một chống lại mình.

-“Là con người mà mày, minh mẫn đến đâu cũng có lúc hồ đồ…”

-“Em biết.”

-“Kiếm được tấm chồng như nó không phải là dễ đâu, đừng giận cá chém thớt. Nhớ ngày xưa ấy, có đợt đầu Nguyệt hơi nóng nóng thôi, chẳng có gì nghiêm trọng cả nên ba mẹ buổi đó vẫn để mấy anh chị em ở nhà chơi rồi đi ăn đám cưới bình thường. Mày thì ghê khỏi nói rồi, lúc ba mẹ ở nhà thì im thin thít, hai cụ vừa rời khỏi đã bám lấy người ta khóc lóc…”

-“Hả? Em mà vậy á?”

-“Chứ còn gì, tao nhớ mày nũng nịu kinh khủng lắm, cứ em đau đầu quá à, em nhọc quá à, mếu mếu máo máo nhìn phát ghét.”

-“Sao không ai ra vả cho em một phát?”

Đùa vậy thôi chứ biết anh Hoàng thương mình mà, anh ấy không bao giờ đánh đâu.

-“Hai đứa tao đã bảo mày làm màu rồi nhưng chồng mày không tin, cứ ra ra vào vào cuống quít cả lên, sau đó thì mò ngăn bàn lấy hết tiền nhét vào túi, mặc áo quần dài cho mày rồi cõng đi bệnh viện.”

-“Ặc, anh ấy sao ngốc thế, tiếp theo như nào?”

-“Còn như nào nữa, có ốm đíu đâu, chắc là nô nhiều nên nóng người, ra tới nơi bác sĩ cho vài viên C ngậm lại tí ta tí tởn ngay mà, chỉ giỏi mè nheo…”

-“Vâng.”

-“Buồn cười nhỉ, âu cũng là duyên số, trước khi đi có người còn cho tao bao nhiêu là tiền, bảo để mua đồ ăn vặt dần dần cho mày…”

Đang nói tự dưng anh ấy quay sang nghiêm chỉnh.

-“Nguyệt, nhưng anh xin lỗi, anh đã biển thủ một nửa để mua con robot hàng hiệu đời mới nhất, dù sao chuyện cũng qua lâu rồi, mày đừng tức giận làm gì nhọc người…”

Tức gì chứ, thấy ngọt ngào không à.



Dạo gần đây anh chị dành hầu hết thời gian bên mình, thi thoảng ôn lại những kỉ niệm thơ ấu. Ngày ấy tâm trí còn non nớt, khi bị ba la mẹ mắng thì sợ hãi biết bao, còn bây giờ mỗi khi nhắc đến lại tủm tỉm mỉm cười, à, thì ra mình đã từng như vậy.

Các cụ khuyên, khi giận dỗi nếu không kiềm chế nổi thì nên tách ra, đừng ở lại mà gây tổn thương lẫn nhau.

Mình tuy không giận chồng nhưng tất nhiên không thể tránh khỏi những lúc tủi thân khổ sở, anh chẳng tin vợ, tủi thân quá đi chứ.

Ban đầu là muốn anh có thời gian tĩnh tâm, giờ chẳng ngờ được rằng thời gian ấy mình suy nghĩ được nhiều thứ đến vậy.

Mình nhớ chồng mình quá!

Ở đây cũng tốt, nhưng nói cho cùng, chẳng bằng ở với chồng.

Không có ai dỗ ăn hàng ngày, không có ai ôm mỗi tối.

Nửa đêm nếu thời tiết bỗng dưng trở lạnh lấy đâu người chỉnh lại điều hoà hay đi tất cho.

Thỉnh thoảng vô thức gọi tiếng ông xã ơi, đáp lại cũng chỉ là bốn bức tường.

Vô dụng thật đấy.

Mới xa có chút mà tưởng như cả thế kỉ vậy rồi ý, não nề hết cả người, thương thương nhớ nhớ.

-“Nguyệt, Nguyệt…ngủ chưa…”

Tiếng bà Nga nho nhỏ bên ngoài.

-“Trung tìm mày sắp điên rồi đấy, tính sao?”

Tự dưng xúc động lắm, mắt rưng rưng cả lên. Mình phải nén mãi mới nói bình tĩnh được.

-“Bảo hộ là mai em về.”

-“Không tiếp kế hoạch nữa à? Tưởng mày đợi tới khi nào nó nhận ra sự thật?”

-“Thôi làm thế tội anh lắm, số em đen thì em đành chịu vậy.”

-“Ừ.”

-“Chị dặn chồng em giữ gìn sức khoẻ ăn uống đầy đủ nhé, bảo em vẫn sống tốt cho anh yên tâm.”

Một lát chẳng thấy ai nói gì nữa, chắc bà ấy về phòng rồi. Tầm mười phút sau lại có tiếng cạch cửa, tưởng mụ còn việc gì dặn dò nữa nên mình nhoài dậy bật đèn.

-“Chị…”

Chỉ thốt được duy nhất một chữ ấy thôi rồi toàn thân cứng đơ sững sờ.

Bởi căn bản, không phải là chị.

Bà Nga lúc nãy troll mình hả?

Anh vào Nam từ bao giờ? Ướt như chuột lột vậy?

Nửa đêm nửa hôm mưa to gió lớn, đúng là ngu hết thuốc chữa.

Mất một cơ số thời gian mình và ông xã ngây người nhìn nhau không chớp mắt thì sự việc sau đó có thể tóm gọn như này. Bạn chồng hình như biết gì đó rồi cảm thấy có lỗi, quỳ gối trước mặt bạn vợ.

Sẽ cực kì lãng mợn nếu như bạn vợ không xót ruột hốt hoảng vội vàng nhào xuống, thành ra ngã mịa một cái bán mặt cho đất bán lưng cho trời.

Thế là bạn chồng phải lao ra đỡ bạn vợ, hai bạn ôm hôn nhau thắm thiết như kiểu ngàn năm xa cách giờ mới trùng phùng vậy.

Buồn cười nhỉ?

Cấm cười nhá, người ta yêu người ta có quyền nhá!

Chap 135

Giáo sư tối đó khổ tâm lắm, mình đã bảo vợ hiểu vợ thông cảm rồi mà anh không khá lên được, nói đúng một câu tội vợ quá, anh là thằng không ra gì rồi câm lặng, lại cái kiểu ông ấy nghĩ mình sai nên cảm thấy không có quyền nói hay giải thích nhiều, chỉ hiền hiền nhận lỗi chịu trận.

Ấy kể ra mau mồm mau miệng tý có phải tốt không, cho mình nghe vài câu nịnh cho nó sướng tai, đằng này, mình cũng im nữa chắc tình hình cứ như vậy đến sáng mất.

-“Chuyện đã rồi thì thôi, chồng mượn bộ áo quần của anh Hoàng rồi đi tắm đi không cảm.”

Anh nghe lời, xong thì hai vợ chồng có nói chuyện nghiêm túc một lúc. Mình rời đi đúng là khiến người ta cảm thấy mọi việc không ổn muốn tìm hiểu lại rồi, nhưng chỉ là cảm thấy thôi, phải biết ơn thằng cháu cứ tránh bà nội với mẹ yêu, hai người động vào là nó khóc ré lên.

Sau đấy ông xã dụ với nịnh nọt mãi bé mới mếu máo đáp nó sợ bị đánh bị đẩy giống bác Nguyệt, chảy máu nhiều ơi là nhiều, sợ ơi là sợ.

Vẫn là anh thông minh hơn, đợt ấy mình mải miết hết cách này tới cách nọ, gặp nó cũng chỉ tưởng chắc là không được cho ngủ chung hay mua đồ chơi nên làm nũng, đâu có ngờ sự tình như vậy.

Với trẻ con mà nói đúng là nhanh quên nhưng việc gì mà rợn quá chúng sẽ bị ám ảnh mãi, giống như ngày nhỏ con Hạnh bị trêu một lần thôi mà từ đó sợ ma mấy năm éo dám đi tè một mình.

Thế là ổn rồi, mình chỉ cần vậy thôi. Thế gian này, chỉ cần một người tin mình là thấy nhẹ lòng lắm rồi.

Anh vào Nam vội nên mọi chuyện cứ để đó, cho tới hôm hai vợ chồng về mới họp mặt gia đình, gồm hai vợ chồng mình, hai vợ chồng nó và ba mẹ. Giáo sư lúc nào cũng vậy, trầm lặng bình tĩnh nhưng khả sát thương méo ai bằng.

Đầu tiên là đoạn phim ghi lại mấy lời bé con nói.

Người giúp việc và nhân viên spa được gọi đến, còn ngoan cố lắm, cứ lén lút nhìn lên rồi lại nhìn xuống, nhưng lời trẻ con so với lời người lớn, cái nào đáng tin hơn? Mẹ chồng mình kiểu nghi nghi nên bắt đầu nóng mặt.

-“Các người sợ gì chứ? Sợ lão Quốc này hả? Không phải sợ, có tôi bảo kê…”

Người vừa được nhắc tới thì chột dạ xua xua.

-“Thôi chuyện đã rồi dĩ hoà vi quý cả đi.”

Có thể mẹ Vân quá hiểu ba Quốc, có thể là vậy.

Chỉ cần nghe một câu đã đoán được toàn bộ, mình chưa bao giờ thấy mẹ nóng đến thế.

-“Tôi nhịn ông bao nhiêu năm rồi nhé, ông đừng tưởng một tay che trời, cả cái con này nữa, từ bé chưa bao giờ tôi đánh cô mắng cô, còn cô thì hay rồi, giống hệt con mẹ cô, một lũ khốn nạn…”

-“Bà bình tĩnh đi.”

-“Tôi còn bình tĩnh được hả? Con mẹ nó đ… thoã hãm hại thằng Trung có nhà cũng không về được, giờ lại tới lượt nó giết cháu đích tôn của tôi, giống rắn độc, con này hôm nay biến khỏi nhà bà ngay, mày không đi thì bà đi. Ông Quốc tuỳ ông luôn, giờ ông giữ ai…”

Tình hình đúng kiểu nước sôi lửa bỏng, ba phải giữ không cho mẹ phát tiết, con Vi thì chắc động tới lòng tự ái nên cũng rồ luôn.

-“Bà dám nói mẹ tôi, vì bà mà mẹ tôi chết oan, bà là loại cọp đội lốt thỏ thôi, bà tưởng bà hay ho lắm à, mấy chục năm phải cười với bà tưởng tôi sướng lắm chắc, tôi hận chưa đập vỡ mặt bà thì thôi…”

-“Mẹ cô không phải chết mà là bỏ con, cầm tiền rồi bỏ cô ở lại để đi lấy chồng. Ba chỉ nói vậy cho cô đỡ đau lòng thôi, có cần anh cho địa chỉ đi tìm mẹ.”

Chồng mình ngồi yên từ nãy tới giờ mới từ tốn lên tiếng, có đứa sốc phải biết. Nó như chó bị dồn vào đường cùng vậy, cắn bừa cắn loạn luôn.

-“Hà Quốc Trung, anh tưởng anh hay ho lắm hả, rốt cuộc cũng chỉ là một thằng gay thôi, để vợ mình ngoại tình với chồng tôi, thằng con trong bụng cũng chẳng phải của anh, định đóng kịch đến bao giờ?”

Điện thoại mở ra, toàn cảnh ái ân thác loạn.

Đến hôm nay, mình mới hiểu rõ nghĩa của cụm từ “đại ca Quốc mặt ngựa”. Vì không có camera phòng trong nên mình đoán lúc đầu ba chỉ biết nó gây sự với mình chứ không rõ nguyên nhân sâu xa.

Giờ thì hay rồi.

Chẳng biết đại ca sốc vì nghe tin con trai duy nhất bị gay.

Hay là vì con rể với con dâu qua mặt thông đồng đây?

Chỉ biết bàn ghế cốc chén bị đá tung toé, một đạp thằng An văng lên bậc cầu thang thứ ba rồi lại lăn xuống. Thế đã là gì, cả bàn chân đại ca còn đang dí lên mặt nó kia kìa.

-“Mịa kiếp loạn, trước khi cưới tao đã cảnh báo mày như nào?”

Con vợ khóc lóc thảm thiết, thằng chồng thì chưa kịp lên tiếng trình bày giải thích đã bị vả cho vài phát rồi.

-“Ba, là con Nguyệt dụ dỗ trước.”

-“Mắt lác hả mà nhìn con rồ này thành con Nguyệt? Còn thằng này nữa, ông nói rồi mà, đíu mẹ tai mày điếc hả? Tao đã nói tao chỉ có một đứa con gái rượu cơ mà? Phản rồi, mẹ, chó má, dám phản cơ đấy! Gan cũng lớn quá nhỉ thằng ôn con? Hôm nay xem ra tao không thiến mày thì không xong rồi…”

-“Ba, xin ba…”

-“Lôi cô Vi về phòng, khoá thẻ, thằng Năm đâu, mài dao mang ra đây cho tao.”

Trời, cứ phải gọi là quá phong độ, quá bá đạo.

Thảo nào mẹ Vân lại cãi cả gia đình trốn theo ba.

Giờ thì Nguyệt đã hiểu.

Về phần bạn người yêu cũ, chả nhẽ bạn bị hoạn thật à? Ôi cũng khổ mà thôi cũng kệ.

Gieo nhân nào gặp quả ấy, đó là lẽ tất nhiên ở đời rồi, chẳng phải bàn cãi nhiều.

Chap 136

Không rõ ai báo mà ba mẹ bạn chạy đến đúng lúc thế cơ chứ, van xin rối rít tít mù, mỗi người ôm một ống quần đại ca, cả con Vi cũng lao xuống sướt mướt.

-“Ba, tha cho anh đi ba.”

-“Bình tĩnh ông thông gia, con cháu có gì mình khuyên bảo sau.”

-“Không phải con trai em nên em bênh đâu, anh chị nghĩ lại xem, thằng bé cốt cách chính trực có thừa, chắc chắn bị hại…”

-“Phải, phải rồi ba, là con Mai, nó thù nhà mình nên mang gái dụ anh An.”

-“Vâng, hôm đó con trúng thuốc cả người bứt rứt khó chịu, con biết dẫu cũng là lỗi của con nhưng con thề con chỉ một lòng một dạ với Vi, con lấy danh dự đàn ông ra thề.”

Khiếp dẻo mỏ kinh thật.

Vẫn biết là con Mai âm thầm hại, thuê cả đứa hình dáng giống mình, xăm xiếc chu đáo, nhưng mình đíu tin là với thằng An nó lại phải dùng thuốc, thằng cờ hó đấy thì gái nào chả chơi, phân biệt gì đâu.

Tóm lại bao nhiêu tội lỗi bây giờ là đổ hết lên đầu bạn Mai, mỗi người một câu nhao nhao ầm ĩ, nhà sắp thành cái tuồng chèo rồi.

-“Quốc mặt ngựa, tôi và ông, li dị.”

Phục luôn rồi đó.

Cứng vãi chưởng!

Đúng là mẫu phụ nữ tiên tiến của thế kỉ mới. Giọng mẹ nhỏ nhẹ nhưng phá tan cái bầu không khí hỗn loạn.

-“Bà nhờn với tôi à? Năm éo nào cũng doạ li dị là thế nào? Thích trêu tức nhau hả? Được, bà có giỏi bà biến mịa luôn đi, tôi xem chỗ nào nó chứa chấp bà?”

-“Ông không phải thách. Nụ đâu, lên dọn đồ, con theo bà.”

-“Mày đứng yên đó cho tao.”

Bé Nụ kể cũng khổ, không dám cãi bà, nhưng cũng đíu dám trái lệnh ông, thành ra ngây ngốc luôn.

Ba Quốc lửa giận ngùn ngụt liền trút hết lên thằng con rể, dần cho một trận tím mặt tím mày rồi quay sang anh nhà mình hất hàm hỏi.

-“Con Mai, tao hay mày?”

-“Chưa phiền đến ba.”

Xong kể cũng buồn cười, lúc nãy thì vênh váo thế mà giờ ngựa đại ca đã vội vã lao lên gác đóng sầm cửa lại, xem tình hình này thì chắc cụ bà không bỏ nhà ra đi được rồi.

Chiều hôm ấy chồng chở vợ về resort ở Hà Tây. Trên đường đi mình đã linh tính là việc gì rồi, kể cả trước đây cũng có dự cảm anh sẽ lo chu đáo cho con thôi, nhưng mà bản thân sợ mất mát, sợ đối diện, chưa một lần hỏi.

Chỗ yên nghỉ của bé, ba bé an bài sạch đẹp yên bình lắm, xung quanh có rất nhiều hoa cỏ tươi mát. Ba quỳ xuống xin lỗi bé, mẹ cũng quỳ theo ba. Ba mẹ ở với bé rất lâu, sống mũi ba đỏ hoe, còn mẹ thì khóc một trận cạn nước mắt.

Sau rồi dù nhớ nhưng mình cũng kiềm nén không xuống thăm con, lo thăm nhiều quá bé lại không yên lòng đầu thai kiếp khác, lo bé thương mẹ, lúc nào mẹ cũng cố gắng sống vui.

Qua đó mấy hôm mình mới hiểu cái đoạn đối thoại hai câu giữa ba và anh. Giáo sư quyết đưa cờ hó ra hầu toà, đại loại là tội vu khống, mức độ như nào thì mình không rõ lắm, nhưng vì hậu quả khiến bà bầu xảy thai nên chắc chẳng nhẹ được rồi.

Đùa chứ thà rằng cứ làm theo phong cách của ba Quốc, đánh hay dằn mặt một trận cho sợ đến già có khi với nó còn tốt hơn, một con người hoàn hảo xem trọng sĩ diện hình thức như thế chẳng hiểu có chịu được nỗi nhục lớn như vậy không?

Bạn tìm mình, không dưới mười lần.

Phải thôi, tất cả mọi người lờ nó như rác, không tìm mình thì tìm ai? Nhưng thật xin lỗi, nỗi đau mất con, mỗi khi nghĩ lại vẫn còn nhói lắm, tao nhịn chưa lao ra phang cho mày một trận là may lắm rồi!

Lại còn mẹ khởi nghĩa không thành, ba sợ mẹ trốn đi nên cho giám sát cả ngày, đi đâu cũng có mấy thằng mặc đồ đen theo sau, bảy giờ tối không nhì nhằng chúng đã áp tải về rồi.

Ông xã cương quyết muốn dắt vợ ra ở riêng, mình cũng thích thế. Khổ nỗi mẹ Vân cứ gặp mình là nước mắt rơm rớm, giờ hai đứa đi thì mẹ sống trong cái nhà này còn ý nghĩa gì nữa?

Nói chung mệt mỏi lắm, một bên mẹ chồng, một bên là chồng, Nguyệt bị kẹt cứng.

Suy tới tính lui, thôi thì mẹ phụ nữ nhìn tội hơn nên mình đành phải làm cái “hội thảo” với anh nhà, năn nỉ ở lại thêm một thời gian cho ba nguôi nguôi rồi tính sau.

Gớm đâu, các giáo sư đi hội thảo thì được ăn được quà, đổi lại thân phận bánh giò đây thuyết trình bã bọt mét ra rồi còn bị vần lên nghịch xuống như đất nặn ý.

Ghét!

Chap 137

Con rể được ba vợ tẩm quất cho một trận sướng phải biết, liệt giường gần ba tuần luôn. Nghe bảo xoay chỗ nào là nhức chỗ ấy, tự làm tự chịu chứ còn trách ai được nữa, củ cải vẫn bảo toàn là may mắn lắm rồi.

Thế này mà mấy video HD loã lồ của nó để ba xem được thì không biết hậu quả như nào, chắc chết cũng không có chỗ chôn.

May cho nó, giáo sư vẫn chưa đuổi cùng giết tận.

Ngày đầu tiên bạn An trở lại công ty, chú bên đằng nhà chồng của mình tố cáo bạn ấy sửa vài con số trong cái hợp đồng từ tháng chạp năm ngoái.

Bị ăn có ba cái vả của ba ba đại nhân thôi mà rụng mịa mất cả đôi răng cửa. Răng rụng là chuyện của răng, mồm móm ma móm mém bào chữa là việc của mồm, ba thương con, con có nỗi khổ tâm, khi đó sắp tới sinh nhật vợ, Vi thích cái túi Hermes nhưng kinh tế không cho phép nên con mới làm liều, định bù lại sau.

Van xin năn nỉ ỉ ôi mãi ba mới nguôi nguôi, giáng xuống Phó Giám Đốc.

Thế méo nào mà nửa tháng sau một chú khác lại dâng lên ngựa đại ca bằng chứng con rể quý biển thủ công quỹ, lần này thì anh An chính thức giữ chức Trưởng Phòng.

Tưởng trời yên biển lặng rồi ai ngờ đâu, cách vài tuần lại nhỏ giọt một việc, chồng bạn Vi từ vị trí cao vọng trọng trong công ty xuống làm nhân viên quèn, mà cũng chỉ được mười ngày gì đó rồi bị tống cổ hẳn.

Nói chung chuyện cứ mờ ám kiểu gì ý, nếu các chú có tư liệu từ lâu thì sao bây giờ mới phun ra? Lại còn đíu giết ngay mà ngấm ngầm cứa dần cứa dần, để thằng bé chết ngắc chết ngoải, tận hưởng cảm giác giày vò lo sợ trong gần mấy tháng liền.

Cái kiểu thâm thâm vờn như mèo vờn chuột thế này, ai là người đứng sau nhỉ?

Sao nghi thế?

-“Chồng yêu ơi nghe nói hôm nay em rể chồng đi phỏng vấn xin việc đó.”

Giáo sư vẫn đang cặm cụi nghiên cứu đống paper trên bàn, kiểu như thế sự chẳng liên quan gì đến ông ấy ý. Mình phải vòng tay qua ôm ấp lèo nhèo mãi mới thèm để tâm.

-“Chồng nói vợ nghe việc này là như nào?”

-“Việc gì?”

-“Thì việc thằng An đấy.”

-“Sao? Cô xót người yêu cũ hả?”

Hỏi rất là đểu, ghét thật. Ông xã tháo kính ra, tay xấu xa búng luôn cả khuya áo, vừa dụi dụi vừa trêu trêu.

-“Đằng ấy có thể thay mặt xin xỏ, mình sẽ tuỳ vào tấm lòng của đằng ấy với mối tình đầu mà xem xét.”

Xem xem cái lờ, có mà máu ghen lại nổi tanh bành ra ấy chứ.

-“Ấy nói thế nào chứ mối tình đầu của tớ tính ra là ấy mà, yêu ấy từ khi lọt lòng còn gì?”

Kể ra cũng hơi điêu toa phét lác nhưng không sao, anh nhà thích là được, thấy cười tươi lắm rồi kia kìa.

Yêu phát hờn nha!!!

Chap 138

Con rể được ba vợ tẩm quất cho một trận sướng phải biết, liệt giường gần ba tuần luôn. Nghe bảo xoay chỗ nào là nhức chỗ ấy, tự làm tự chịu chứ còn trách ai được nữa, củ cải vẫn bảo toàn là may mắn lắm rồi.

Thế này mà mấy video HD loã lồ của nó để ba xem được thì không biết hậu quả như nào, chắc chết cũng không có chỗ chôn.

May cho nó, giáo sư vẫn chưa đuổi cùng giết tận.

Ngày đầu tiên bạn An trở lại công ty, chú bên đằng nhà chồng của mình tố cáo bạn ấy sửa vài con số trong cái hợp đồng từ tháng chạp năm ngoái.

Bị ăn có ba cái vả của ba ba đại nhân thôi mà rụng mịa mất cả đôi răng cửa. Răng rụng là chuyện của răng, mồm móm ma móm mém bào chữa là việc của mồm, ba thương con, con có nỗi khổ tâm, khi đó sắp tới sinh nhật vợ, Vi thích cái túi Hermes nhưng kinh tế không cho phép nên con mới làm liều, định bù lại sau.

Van xin năn nỉ ỉ ôi mãi ba mới nguôi nguôi, giáng xuống Phó Giám Đốc.

Thế méo nào mà nửa tháng sau một chú khác lại dâng lên ngựa đại ca bằng chứng con rể quý biển thủ công quỹ, lần này thì anh An chính thức giữ chức Trưởng Phòng.

Tưởng trời yên biển lặng rồi ai ngờ đâu, cách vài tuần lại nhỏ giọt một việc, chồng bạn Vi từ vị trí cao vọng trọng trong công ty xuống làm nhân viên quèn, mà cũng chỉ được mười ngày gì đó rồi bị tống cổ hẳn.

Nói chung chuyện cứ mờ ám kiểu gì ý, nếu các chú có tư liệu từ lâu thì sao bây giờ mới phun ra? Lại còn đíu giết ngay mà ngấm ngầm cứa dần cứa dần, để thằng bé chết ngắc chết ngoải, tận hưởng cảm giác giày vò lo sợ trong gần mấy tháng liền.

Cái kiểu thâm thâm vờn như mèo vờn chuột thế này, ai là người đứng sau nhỉ?

Sao nghi thế?

-“Chồng yêu ơi nghe nói hôm nay em rể chồng đi phỏng vấn xin việc đó.”

Giáo sư vẫn đang cặm cụi nghiên cứu đống paper trên bàn, kiểu như thế sự chẳng liên quan gì đến ông ấy ý. Mình phải vòng tay qua ôm ấp lèo nhèo mãi mới thèm để tâm.

-“Chồng nói vợ nghe việc này là như nào?”

-“Việc gì?”

-“Thì việc thằng An đấy.”

-“Sao? Cô xót người yêu cũ hả?”

Hỏi rất là đểu, ghét thật. Ông xã tháo kính ra, tay xấu xa búng luôn cả khuya áo, vừa dụi dụi vừa trêu trêu.

-“Đằng ấy có thể thay mặt xin xỏ, mình sẽ tuỳ vào tấm lòng của đằng ấy với mối tình đầu mà xem xét.”

Xem xem cái lờ, có mà máu ghen lại nổi tanh bành ra ấy chứ.

-“Ấy nói thế nào chứ mối tình đầu của tớ tính ra là ấy mà, yêu ấy từ khi lọt lòng còn gì?”

Kể ra cũng hơi điêu toa phét lác nhưng không sao, anh nhà thích là được, thấy cười tươi lắm rồi kia kìa.

Yêu phát hờn nha!!!

Chap 139

Rạng sáng đang say giấc nồng thì nghe tiếng đổ vỡ dưới nhà, mình hãi quá khoác tạm cái áo rồi đi xuống. Ôi trời, không hiểu ai chọc ba?

Cớ làm sao mà đại ca giận đến thế?

Bình cổ lọ quý sưu tập bao năm đập bằng hết.

-“Bà biết rồi phải không?”

-“Ông làm gì phải tức vậy? Mình không cho được con gái máu thì tìm người khác cho chứ sao?”

Con Vi nguy quá bị thiếu máu?

Đôi hạc lớn trưng bày trước cửa vỡ tan, mình sợ quá phải nép gọn vào góc cầu thang, vậy mà mẹ vẫn điềm nhiên cười khẩy được.

-“Bà còn nói đểu được à?”

-“Chỉ là không cùng nhóm máu thôi mà? Ông cứ bình tĩnh…”

-“Mịa kiếp, bà xem đi, bà còn cãi được? Tôi chắc chắn bà biết. Bà biết từ bao giờ?”

Giấy tờ văng xuống đất, mẹ chẳng buồn liếc luôn.

-“Xét nghiệm ADN giờ cũng nhanh quá nhỉ, hay cứ làm lại đi cho chắc!”

-“Bà…hôm nay tôi giết bà…”

Ghê quá, hai tay ba đã siết chặt cổ mẹ rồi, mình toan lao ra mà có người đã ôm giật lại, còn thì thầm không sao đâu.

Đúng là không sao thật.

Chỉ thấy từng câu từng chữ của mẹ đả kích ba ghê gớm.

-“Giết thì giết chứ tôi sợ ông à? Ngay từ khi xét nghiệm ADN cho thằng Trung và ông tôi cũng tiện tay xét nghiệm luôn cho ông và nó.”

-“Bà…sao bà không nói?”

-“Cần gì phải thế, ông sáng suốt lắm cơ mà, ông nghe người ngoài về đánh đập con trai tôi, hại nó có nhà mà không thể về, còn con ranh kia, chỉ vì một cái nốt ruồi son và đống giấy tờ giả mà ông có thể tin là con gái mình được, nực cười, ông đáng bị như thế.”

-“…”

-“Nói cho ông biết, nốt ruồi son là nó giống con mẹ nó ấy, của người ta duyên dáng chứ có to tổ bố như ông đâu.”

-“Bà, bà hại tôi nuôi con thằng chó khác mấy chục năm trời, loại đàn bà khốn khiếp.”

-“Ăn nói cho cẩn thận, là ai hại ai? Ông đặt tay lên trán mà suy nghĩ cho kĩ đi nhé.”

-“Bà cũng giỏi nhịn thật, tôi phục, mẹ nhà nó!”

-“Tôi còn định để dành làm quà tặng trước lúc ông nhắm mắt cơ, ai ngờ đâu…”



Hai cụ hôm đấy phải nói máu lửa khủng khiếp, phá tan cả nhà luôn, ba chồng mình mấy tháng sau vẫn chưa nuốt trôi được cục tức ấy cơ mà.

Phải thôi, ngựa đại ca máu mặt một thời lại phải đi đổ vỏ, mặt mũi để đâu cho được.

Cứ tưởng tượng ngày xưa nghi anh không phải con đẻ ba đã lồng lộn lên thế rồi nữa là bây giờ, bị chơi vố đau trong thời gian dài, không điên mới là lạ đấy.

Thằng An gây tai nạn thì sợ trốn biệt tăm. Con của hai đứa nó khiến ba mình ngứa mắt, tống thẳng về nhà nội, thằng bé khóc lóc thương lắm.

Mẹ Vân kể chuyện mình nghe, mẹ bảo mẹ biết nhà thằng An đểu lâu rồi chứ. Ba Quốc cũng có điều tra trước khi cưới nên nhất quyết không cho lấy. Mẹ phải lời ngon tiếng ngọt thuyết phục nói hộ mãi cộng thêm con gái rượu chửa chình ình ra ba mới đồng ý.

Từ lúc lấy nhau tới giờ, bao nhiêu lần ba nghi thằng An chơi bời gái gú biển thủ là bấy nhiêu lần mẹ nói đỡ cho nó, xoa xoa cơn tức của ba, phân tích cho đại ca nên tin vào con rể.

Nói chung anh hùng, dẫu sao cũng không qua nổi ải mỹ nhân.

Và tất cả, chẳng phải là nhằm vào con Vi?

Nhìn thì đơn giản nhưng ngẫm nghĩ kĩ hoá ra lại thâm nho tới bất ngờ.

Ân oán đời trước kết sang cả đời sau luôn.

Tuy nhiên mẹ cũng không phải là người quá tuyệt tình, hận thì hận chứ vẫn bố thí tiền để người ta chữa bệnh và chăm sóc cho nó. Có hôm mẹ rủ mình qua bệnh viện, chỉ tới nhìn qua chứ không vào thăm, trông tội lắm.

Tưởng tượng mà xem, cảm giác đang làm công chúa giờ tụt xuống thành lọ lem nó khủng khiếp như nào?

Hai người quan trọng nhất đời nó là ba và chồng. Ba giờ không phải ba ruột, từ mặt chẳng thương tiếc, chồng thì cũng tuyệt tình không quan tâm nó sống chết ra sao.

Tự dưng thấy lòng nao nao, nói thật có những thể loại, có những lúc ghét họ cay đắng chỉ muốn băm vằm, nhưng khi họ thực sự lâm vào hoàn cảnh khốn cùng, bản thân cũng chẳng thấy vui vẻ hay hả hê chút nào.

Cũng là một kiếp người, đau thay.

Lại nhớ đến con Mai hôm trước khóc lóc thảm thiết, mình không đành lòng nên tối đó thầm thì với chồng, bảo thôi thế nào làm nhẹ nhẹ tay một chút. Anh lúc ấy không gọi là đồng ý nhưng sau rồi mình nghe nói hình phạt của nó chỉ là cải tạo không giam giữ một năm rưỡi thì trong người cũng thấy thoải mái hơn chút.

Chap 140

Mọi chuyện cũng ổn ổn yên bình rồi, trừ một việc là mình mãi chẳng có tin vui.

Lúc đầu không để ý nhưng sau lâu quá phải đi khám, bác sĩ nói ảnh hưởng của việc xảy thai lần trước nên khó.

Hai vợ chồng thử đủ loại tư thế phương pháp, từ uống thuốc bắc đến thụ tinh nhân tạo đều dùng cả rồi mà kết quả rốt cuộc công cốc.

Anh lúc nào cũng động viên, trước mặt ba mẹ còn giấu giếm.

Chồng bảo chồng có tuổi rồi, là lỗi của chồng.

Mình buồn lắm.

Là phụ nữ mà không đẻ được cho người đàn ông mình yêu một đứa nhỏ, ám ảnh mặc cảm cực kì luôn.

Hai cụ không nói nhưng tất nhiên là sốt ruột, lâu dần mọi người càng tốt với mình thì mình lại càng cảm thấy tội lỗi kinh khủng khiếp.

Rốt cuộc hết hi vọng nên phải tìm ba chồng giúp đỡ.

-“Mày suy nghĩ kĩ chưa?”

-“Rồi ba.”

-“Ba mẹ tất nhiên mong cháu, nhưng thế thì cũng thương mày.”

-“Con không sao, ba cứ sắp xếp cho con là được.”

Ba trầm ngâm một lúc rồi bảo.

-“Mày về Hà Nam đi.”

Hả? Tưởng ba cho tới chân trời góc bể nào chứ về đó có mà anh tìm ra ngay à?

-“Yên tâm, nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất.”

-“Sao ạ?”

Ba đưa cho mình một tập giấy tờ kêu xem qua, mình vừa xem đại ca vừa giải thích.

-“Tao muốn thâm nhập thị trường ẩm thực lâu rồi nhưng chưa tìm được người, mày là thích hợp nhất. Bây giờ đồ ăn thức uống độc hại nhiều quá, tao muốn làm cái thương hiệu sạch, uy tín. Nhà máy ở phía Nam Phủ Lý thì xây xong rồi, nhỏ thôi, thằng Trung cũng không biết. Ý tưởng là sản xuất thức ăn sẵn, dạng như cà muối, dưa muối, tôm chua, giò chả, thịt hộp…mày nghiên cứu xem làm thế nào mà không phải dùng các chất độc hại vẫn giữ được độ ngon và bảo quản được…”

-“Dạ.”

-“Mày giúp ba, ba sẽ chịu trách nhiệm vừa bảo kê vừa tung hoả mù để nó không tìm được mày, khi nào việc thành ba sẽ báo để mày về.”

-“Vâng.”



Mình trao đổi với ba một lúc lâu. Hôm đó thấy anh về đã lao ra ôm lấy ôm để rồi. Sắp xa mà, nhớ chết mất chứ. Cả tuần không đành lòng mà tăng gia lao động, hôm nào cũng hùng hục luôn.

Anh tưởng mình mong có em bé nên cũng nhiệt tình lắm.

Thứ hai tuần sau đó anh có hội thảo, mình thì được người của ba đưa đi, để lại cho giáo sư mẩu giấy nhỏ, nói anh tìm người đẻ thuê, bao giờ người ta có bầu thì mình về.

Lúc làm đám cưới thì thề non hẹn biển mà tính ra mình hai lần bỏ chồng rồi, khốn nạn quá.

Nẫu nề xót xa lắm, mà không dùng cách này ép buộc thì nhất định chồng chẳng chịu đâu.

Cũng là số phận đưa đẩy cả thôi.

Full | Lùi trang 13 | Tiếp trang 15

truyen tinh cam - truyen ma

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ