Pair of Vintage Old School Fru
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Em Là Nhà - Trang 15-end

Full | Lùi trang 14

Chap 141

Quán xá thân yêu giao hết cho em Hạnh, mình rời xa Hà Nội bắt đầu cuộc sống mới, với tư cách là giám đốc điều hành của cái công ty thực phẩm nhỏ.

Mang tiếng, ba cho vậy để ra oai thôi chứ có người quản lý hết cả mà, việc của mình chỉ là giám sát chất lượng và nghiên cứu mẫu sản phẩm mới thôi.

Mình ở cái khu cấp bốn cách nhà máy chục mét, cũng chẳng dám về thăm hai cụ sợ lộ. Ở đây có công việc gì chỉ trao đổi với hai anh, anh Năm và anh Tám, là chỗ thân tín của ba nên cũng ít người biết mặt.

Ngày qua ngày nó nhạt nhẽo vô vị kinh khủng, lúc nào cũng chỉ mong ông xã nhanh nhanh chấp nhận thoả thuận để còn chạy về.

Nhớ ông xã muốn chết.

Sáng nhớ trưa nhớ tối nhớ, cả ngày nhớ.

Chẳng biết ông ấy cho ăn cái bùa mê thuốc lú gì cơ chứ?

Thèm được ôm người ta một cái quá.

Đó, mình thì ngóng trông như thế mà ai đó hình như rất bình thản thì phải. Mình ở đây hai tháng rồi, tôm chua, gà hầm đóng hộp, cà pháo muối ớt… dần dần được đưa ra thị trường rồi mà vẫn chưa có tin tức gì từ trên đó cả.

Ừ thôi, muốn hoài thai thì cũng phải từ từ chứ, đến cầm gậy chọc quả bưởi thôi mà cũng phải mấy phát mới rơi xuống đây này.

Lại nói tới chuyện chọc bưởi.

Dạo này mình suốt ngày thèm ăn bưởi.

Cả cây bưởi lúc mình tới sai trĩu trịt mà giờ tan tác luôn, chắc còn chục quả nữa thôi. Không biết hết rồi thì ăn cái gì nữa.

Ai cũng bảo mình tài, bưởi chua thế mà cũng nuốt được. Mình đâu thấy chua đâu, thấy rất bình thường.

Xong cũng may, hết bưởi rồi mình lại thèm ăn tôm, hàng ngày cứ xuống nhà máy xách tới mấy hộp tôm chua về, xới bát cơm trắng ăn với tôm thôi mà ngon đíu thể tả được.

Xa chồng được ba tháng hai mươi bảy ngày thì chính xác cái gì mình cũng thèm hết cả, ăn hùng hục như một con lợn sề, ăn tới nỗi mà tăng tới cả chục cân.

Giờ lão mà có con thành công rồi gọi mình về chẳng biết lão có giận có sốc không, bình thường người ta xa chồng khổ sở đau đớn, còn Nguyệt đợt này cứ béo quay béo cút thế này có chết không cơ chứ.

Không chỉ đào to bưởi nở, cái bụng cũng căng như trống đồng ý rồi.

Thề là có nhớ nhung đấy chứ, lúc nào nghĩ tới chả thương, mà mấy tuần nay còn cái tội đặt lưng xuống giường lúc nào ngủ mẹ mất luôn đíu biết trời đất là gì.

Có lần đi qua chợ phiên nhỏ thấy người ta bán vịt nướng thơm quá, có một mình nên bảo cô chặt cháu nửa con thôi. Thế éo nào vèo cái đã hết bay, thòm thèm lại mò mẫm ra vác nốt nửa con còn lại.

-“Kiêng cữ làm gì, mình còn ăn cho con nữa.”

Hả, cô này hiểu nhầm à?

-“Cháu béo quá bụng phệ đấy cô ạ, không phải có em bé đâu.”

-“Vậy à, thế mà cô cứ tưởng…”

Mình vui vẻ chào cô, nhưng tự dưng trên đường về lại giật nảy cả người, mấy tháng rồi không có kinh.

Đất trời ơi.

Đừng có bảo là…

Trời đất ơi!

Vứt mịa cả túi thịt vịt bên đường, chạy tíu tít đi mua que thử thai.

Chap 142

Phải nói là hồi hộp, hồi hộp chết đi được.

Ôi, nhìn kết quả, sướng hết cả người.

Không biết làm gì tiếp theo?

Không dám tin luôn, đợi mãi không có, cuối cùng hết hi vọng bỏ đi thì lại có, chết mất.

Với cả đợt trước mang thai người gầy gầy khổ khổ, có ăn được gì đâu, sao đợt này lạ thế? Hay là bị hiện tượng mang thai giả nhỉ?

Thế nên vẫn phải cẩn thận chắc chắn, cả đêm hôm đó mình không ngủ được luôn, háo hức đợi trời sáng để tới trung tâm y tế kiểm tra.

-“Hình như là song thai đấy.”

-“Thật ạ bác sĩ?”

-“Chắc tầm sáu bảy mươi phần trăm, thai khoẻ, tháng sau tới khám lại sẽ rõ, nếu cô muốn biết thì ra bệnh viện thị xã máy móc tân tiến hơn…”

Thôi, có là tốt lắm rồi, hai cũng được mà một cũng yêu.

Kệ đi đã, giờ phải gọi cho chồng báo tin vui, bảo chồng về đón vợ.

Tự dưng mong anh nhà chưa ban phát củ cải cho ai thế cơ chứ. Đang định gọi lại có điện thoại tới, là của ba Quốc.

-“Tao nghe rồi, công ty dưới đấy hoạt động tốt tao cũng mừng, lúc khác sẽ có thưởng cho mày. Nguyệt à, có tin vui đây, thằng Trung tìm được con bé sinh viên gia cảnh khó khăn đồng ý mang bầu hộ, trúng rồi mày ạ, được hơn một tháng rồi…”

-“…”

-“Nguyệt, Nguyệt…mày có đó không?”

-“Dạ, con đây ba.”

Chẳng hiểu vì đâu mà nước mắt rơi lả tả luôn ý, là kết cục mình mong muốn mà, cớ sao thấy cổ nghẹn đắng thế này?

-“Mày về chưa để ba cho người xuống đón?”

-“Thôi không cần ba ạ, cứ để bé kia mẹ tròn con vuông đi đã cho chắc ăn…”

Mình tìm cớ thoái thác, ba thì gật gù nói vậy cũng phải, dù sao cũng nên cẩn thận.

Lên giờ quả thật không biết đối diện với nhau thế nào đây?

Rõ ràng là kế hoạch của mình, là điều mình mong muốn, vậy mà khi nó xảy ra rồi, tận tai tận mắt nghe thấy lại khó khăn đến thế.

Họ thụ tinh nhân tạo, hay cứ thế dùng cách truyền thống?

Đúng là ngu ngốc quá, chưa từng nghĩ qua luôn, chưa từng nghĩ bản thân sẽ ghen tới mức ứa cả nước mắt ra như này.

Tâm trạng con người đúng là hay mâu thuẫn mà!

Lại một đêm mất ngủ.

Miệng thì dặn cố vì bé mà ngủ, người thì không sao chợp mắt được. Tầm mười giờ đêm thì có người đập cửa ầm ầm, muộn vậy có lẽ nhà máy có chuyện gì rồi, mình vội vã nhoài dậy.

Không phải.

Nhà máy thì chắc vẫn ổn.

Chỉ là, có người hình như muốn bóp chết mình hay sao ý.

Không phải là vẻ mặt yêu chiều thường thấy, cái kiểu này là nóng giận sắp điên lên rồi.

Thôi thì mẹ phúc nhờ con, đành phải nhanh trí kéo tay người ta đặt xuống dưới bụng toe toét mở lời.

-“Hai con chào ba đi!”

Thấy ông xã hơi run run à, còn hỏi đi hỏi lại thật không? Bà xã gật đầu lia lịa, ông xã sau một lúc mất bình tĩnh mới nhẹ nhàng cảnh cáo, tạm thời tha cho bà xã.

Chap 143

Hai vợ chồng ôm nhau, áp má ấp mũi, bao nhiêu ngày không gặp mà, tình củm lắm.

Mình hỏi chồng, ba mẹ thế nào?

Anh đáp mọi người đều khoẻ.

Mình hỏi thế còn anh ra sao, sống tốt không?

Anh bảo cảm ơn cô quan tâm, tôi rất ổn. Giọng dỗi đây mà, phải nịnh mãi đấy.

-“Hai tuần đầu phát điên đi tìm em, không tìm được thì bực em kinh khủng, anh thấy anh chẳng quan trọng gì cả, em thích em bỏ lúc nào cũng được. Em quá là vô lương tâm.”

-“Không phải thế mà…”

-“Anh cho là thế đấy.”

-“Thôi người ta xin lỗi đằng ấy, người ta đền nha.”

Mình kéo mặt anh xuống, thơm thơm hôn hôn mất một lúc có người mới hạ hoạ được.

-“Định thi gan với vợ cơ, mà sống một thời gian thì thấy khổ sở quá, rốt cuộc không chịu được đành phải xuống nước trước, lại tiếp tục đi tìm em.”

Hỏi loanh qua loanh quanh mãi mà chồng chẳng đả động tới vấn đề vợ cần nghe gì cả. Rốt cuộc mình phải thẳng toẹt luôn.

-“Nghe nói đằng ấy có con với em sinh viên nào đó thì phải, chuẩn bị làm cha của ba đứa trẻ, sướng nha, chúc mừng.”

-“Ừ, cảm ơn.”

Có tức không cơ chứ?

Chẳng giải thích hay kể lể thêm gì cả.

-“Nhân tạo hay tự nhiên?”

-“Tự nhiên chứ nhân tạo làm gì cho tốn kém.”

Sặc.

Mình thề mình cố lắm rồi, mà cái mặt cứ méo xệch đi ý.

-“Hàng họ thế nào, trẻ như vậy chắc tốt hơn vợ nhỉ?”

-“Nhỏ hơn nhưng cầm thì lại thấy gọn tay hơn.”

Nhất thiết phải trung thực đến mức như vậy hả? Mắt mình đẫm lệ luôn, xong rưng rức lên như con dở ý. Chồng còn ôm vào lòng hỏi vợ sao đấy mới máu chó chứ.

Còn sao nữa?

Ức quá đẩy chồng ra quay hẳn vào tường.

-“Anh nghe lời vợ thế vợ thưởng cái gì cho anh nào?”

-“Thưởng thưởng cái lờ, bỏ tay ra.”

-“Ơ hay em buồn cười nhỉ?”

-“Tôi cứ thích buồn cười thế đấy!”

Tự dưng người ta tủm tỉm nhá tai, tay giữ chặt hai tay mình giãy dụa rồi giọng lạnh lùng ghê gớm.

-“Nguyệt, lần sao có hư thế nữa không?”

-“Hư gì?”

-“Lúc nãy là đùa thôi, không lừa ông ba con bé mang bầu thì làm sao ông gọi cho em, làm sao anh xác định được em ở đâu?”

-“Là đùa thật hả? Thế thai ấy là của ai? ”

Mắt mình phải nói, sáng hơn sao.

-“Con bé sinh viên đó lầm lỡ với bạn trai thôi, mình giúp em ấy tài chính thì em ấy giúp lại. Nhưng cô cứ liệu hồn đấy, chỉ một lần như thế nữa tôi thề cô sẽ phải hối hận.”

-“Ôi thôi em biết lỗi rồi, em xin chồng ạ, tha thứ nhé, không bao giờ dám thế nữa.”

Vừa khóc tức tưởi xong lại cười hô hố phởn thế chứ nị.

Đúng là một ngày đáng nhớ, có con rồi, chồng cũng về rồi, hạnh phúc đíu thể chịu được.

Chap 144

Mình còn mắc công việc ở đây nên muốn ở lại thêm nửa tháng nữa, giáo sư thế là cũng bám vợ, chẳng thèm về Hà Nội luôn.

May mà cái nghề nghiên cứu, đơn giản kết bạn với giấy với bút ngồi đâu cũng làm được chứ không thì cũng bất tiện, giáo sư lại mang tiếng vì gái bỏ nghiệp thì khốn.

Có em bé mà, chồng chiều lắm.

Thực ra thì nói cho thuận miệng chứ chồng lúc nào chả chiều.

Hai đứa mình, một đứa tào lao một đứa cẩn thận nhưng được cái nhiều chỗ hợp nhau, đặc biệt đều thuộc tuýp người sống đơn giản, ở phố Huế thấy được, về Royal khá tốt, thậm chí giờ nhà cấp bốn cũng ô xờ kê luôn.

Nhà cửa chẳng thành vấn đề luôn, cứ có nhau ăn cháo cũng thấy vui rồi.

Nhiều người nghe không tin đâu, tưởng mình văn vẻ hay màu hồng hoá tình yêu, nhưng mà hoàn toàn thật lòng đấy. Trên thế gian này, đích thực có một người như vậy, một người cho bạn cảm giác đi đâu không quan trọng, quan trọng là có anh ấy ở bên.

Mọi việc ổn rồi thì cũng hay về nhà thăm ba mẹ, cách có mấy chục phút lái xe mà, thế nào mà mẹ lại bảo mấy hôm nữa xong việc dưới đấy thì về nhà ba mẹ chăm.

Mình đang gặm dở cái đùi gà, chưa kịp ý kiến ý cọ gì ông xã đã gật đầu tán thành. Anh bảo ở quê không khí sạch hơn, trang trại quanh năm xanh mát tốt cho cả mẹ lẫn con.

Ừ thì thế đi.

Mẹ Vân nghe tin thì giận, nhưng rồi nể mặt hai đứa nhỏ mà cho qua. Mẹ và ba Quốc cũng về thăm hai vợ chồng mình thường xuyên, hình như là tầm hai tuần một lần thì phải.

À ba mẹ chồng mình ổn rồi nhé, tình cảm lại thắm nồng như xưa, thỉnh thoảng không có người còn kêu nhau anh anh em em ngọt xơn xớt luôn, có lần bị mình phát hiện, hai cụ không hối lộ thì thôi còn vác dép doạ, rất là máu mà.

Giáo sư nghe chừng ở rể mà còn thoải mái hơn ở nhà ý.

Ở Hà Nội chẳng bao giờ thấy ngồi uống nước đàm đạo với đại ca cả mà ở nhà mình ba vợ con rể cứ gọi là cười từ sáng đến tối. Ba bê cái thúng ra vườn gieo hạt thôi mà ông xã cũng xót ruột đi theo đòi cầm hộ.

-“Cha bố nhà anh, chê ba già không mang nổi hả?”

-“Con đâu có ý đó.”

-“Cứ để ông ấy làm cho khoẻ.”

Mình nhìn ba người tíu tít mà lòng cũng vui theo, ban nãy vừa xem tivi thấy người ta bảo rượu gừng nghệ tốt lắm nên lật đật chạy ra bảo chồng.

-“Anh ơi đào em ít gừng với nghệ nhé, em ngâm rượu.”

-“Anh bận rồi, em ra mà đào.”

Ơ, lạ thế nhỉ.

Có phải giáo sư đấy không?

-“Đùa à, em bảo này cái đó tốt lắm đấy, đào hộ em ít đi, đẻ xong em dùng cho nó trắng đẹp, anh ngắm cho sướng.”

-“Thôi cứ đen đen bẩn bẩn cũng được, trắng ra để đi mời gọi thằng nào?”

Lão này hôm nay uống nhầm thuốc rồi à?

-“Nguyệt, ra đây.”

Mẹ cười rồi dắt mình đến một chỗ đất trống, bắt đầu lấy liềm cào cào xới xới. Một hồi thì thấy cái bình to lắm.

-“Biết gì đây không?”

Mình lắc đầu.

-“Rượu gừng nghệ chứ còn gì nữa, hạ thổ từ đợt cô mang bầu lần đầu tiên cơ, thằng Trung nó đặt rượu nấu tận trên dân tộc rồi mang về nhờ ba mẹ làm đấy.”

Nghe mẹ kể mà xúc động quá, nhìn lại phía sau thấy người ta đang cầm cái cuốc vun luống mà cưng thế chứ nị, tim gan tan chảy luôn à.

Chồng ơi là chồng, em yêu chồng phát điên lên được ý!

Chap 145

Nguyệt bầu bí đến tháng thứ tám thì bác Nga dẫn bác Rob về ra mắt. Bác Nga giờ bị thuần hoá mất chất rồi, không còn là Nga của ngày xưa nữa.

Hiền lắm.

Hiền phát sợ luôn.

Một điều dạ hai điều vâng.

Chính xác là bác say bác Rob như điếu đổ rồi. Mình thấy đồng cảm dã man, cho dù với chồng mình, mình thế nào cũng được, cứ thoải mái là tốt nhất. Nhưng hai người mà sống với nhau lâu lâu là dung hoà với nhau ý.

Nên người ta thường bảo vợ chồng có tướng giống nhau là thế. Từ cách đi đứng đến điệu bộ cử chỉ dần dần bị nhiễm của đối phương. Kiểu thay đổi theo tự nhiên chứ không phải gượng ép gì cả, chính mình nhiều lúc cũng không nhận ra mà.

Bác Nga theo bác Rob sang châu Âu cơ, chắc ngày hai cháu ra đời bác không về được. Bác cương quyết giành quyền đặt tên cúng cơm cho hai bé, một đứa là Mun, một đứa là Sa.

Thực ra là Moon và Star đấy nhưng mẹ Nguyệt cứ gọi tắt thế cho gọn.



Thời khắc mong đợi nhất của hai bên nội ngoại cũng tới, đủ tháng đủ ngày, hai con tiểu quỷ cũng chào đời.

Con em khoẻ mạnh bình thường, có con chị thì một lúc rồi mà vẫn im re. Làm con mẹ đây lo phát sốt, phải tét mông liên tiếp mấy cái chị ấy mới thèm nức nở.

Cống hiến hết sức lực cho hai chị xong mẹ cũng kiệt luôn, ngủ một phát đến tối, lúc tỉnh thấy ba nó đang ngồi bên cạnh, tay đan tay tình cảm lắm. Ông xã khẽ nhổm dậy thơm lên trán vợ, thì thầm khen Nguyệt giỏi quá.

Lúc đó bình tĩnh là thế đấy, nhưng không phải là mình mất trí nhớ nhé, lúc nãy sinh anh nhà luống cuống buồn cười cực, thấy vợ kêu gào bấu víu mà mắt ông ấy đỏ hoe luôn, suýt nữa thì khóc nhè.

Đừng cười ông xã Nguyệt nhé, phàm là con người, ai chả có những lúc yếu đuối phải không?

Lại nói tới hai đứa nhỏ nhà mình, bạn Mun bạn ý khinh đời từ bé, bất cần lắm, bú xong no là nằm lăn ra một chỗ nằm ngủ. Ngủ chán dậy thì bú, lười như con hủi.

May còn có bạn Sa lúc nào cũng thích tíu tít hóng chuyện, cái mồm cứ vẩu lên dễ thương khủng khiếp, ba mẹ trêu chút thôi là khóc lóc bù lu bù loa, ghê ghê gớm gớm.

Trẻ con thì phải thế mới là trẻ con chứ, cứ như cái chị Mun, bị em nó giành sữa cũng mặc kệ luôn. Mẹ mà không vắt trước ra cho thì có mà chết đói. Cũng chính vì thế mà giáo sư quan tâm tới bạn Mun nhiều hơn, hay dùng mấy đồ linh tinh thu hút sự chú ý của bạn.

Nhiều lúc lo cho con mình quay sang hỏi chồng xem có phải bé bị tự kỉ không, thấy anh cười sặc sụa, giáo sư còn phán câu xanh rờn, đứa nhỏ này chắc chắn mai sau nổi trội.

Mình lúc đó tưởng lão chém gió, không ngờ ba con chị ấy hiểu nhau, mai sau đúng như thế thật. Cái kiểu mình thấy chị ấy chơi bời kinh khủng luôn ấy, các anh ồ pa hâm mộ có mà nó thuộc làu làu lý lịch của người ta, đến cả con chó nào là chó cưng của anh nào cũng phân biệt được mới vãi chưởng chứ.

Phim thì Á Âu Mỹ đủ thể loại, đíu có bộ nào mà chị ấy không biết. Ngôn tình thì thôi khỏi nói đi.

Đó, đú đởn vậy mà thế éo nào thi cử toàn xếp nhất xếp nhì, vẽ vời thì loáy hoáy năm phút còn đẹp hơn con em sao tranh tỉ mẩn cả tuần.

Ngoại trừ đợt thi quốc gia là thấy nó học hành tử tế một chút chứ mấy cái giải tỉnh hay giải thành phố thì đủng đỉnh khinh đời lắm. Là mẹ mà, đâu ai muốn con gái mình thức khuya đâu, da dẻ xấu xí, mà nó cứ xin xỏ là ông ba ba lại mềm lòng, anh cưng con quá mình đếch làm gì được.

Nhiều lúc mong cho rớt mịa một lần đi cho sáng mắt ra mà học hành tử tế rồi lên giường cho nó sơm sớm, mà khổ đời éo như là mơ.

Túm lại là bạn chẳng được thừa hưởng tý gen ngu nào của mẹ cả.

Chap 146

Ờ nhưng đó là chuyện của rất nhiều năm sau, còn giờ kể tiếp chuyện năm đó nhé.

Năm đó có một dấu mốc cực kì quan trọng.

Khi hai nàng tròn sáu tháng tuổi, ông xã đưa ba mẹ con đi chơi. Lòng vòng một lúc thì xuống tới Phủ Lý xong dừng lại ở cái biệt thự đẹp như trong tranh ý, xét về mặt đồ sộ thì không bằng của ba Quốc nhưng thiết kế tao nhã cộng với vườn hoa rực rỡ phía trước cùng vườn cây sai trĩu phía sau tạo cảm giác ấm áp thân thuộc.

Lúc mới xuống xe còn tưởng anh chở đi thăm bạn cơ.

Nghĩ bụng cái ông bạn này cũng tin người quá thể, còn giao cả chìa khoá nhà cho giáo sư.

Mà càng đi sâu vào trong càng thấy mình ngu phát sợ.

Cửa mới gạch mới, tường vẫn còn thơm mùi sơn, trên hòm thư gỗ nho nhỏ còn có dòng chữ uốn lượn mềm mại“Nhà của Nguyệt. Do ông xã Nguyệt xây tặng.”

Nhà của Nguyệt.

Ừ, chính xác là nhà của Nguyệt.

Khoảnh khắc đó, hạnh phúc đến vỡ oà, trăm ngàn lời cũng chẳng thể diễn tả được. Mình ôm bé Sa, anh ôm bé Mun, cả nhà bốn người nhìn nhau ngọt ngào khôn xiết.

Không biết để xây được ngôi nhà này anh phải mất bao nhiêu tâm tư, nhưng mình nhất định thực hiện phương châm đàn ông xây nhà đàn bà xây tổ của các cụ để giữ lửa ấm áp cho gia đình.

Từ đó hai bạn Mun Sa có phòng rồi, ba các bạn thực hiện chiến dịch nuôi con giống nước ngoài, cho ở riêng luôn, ba mẹ cũng có nhiều thời gian hàn huyên tâm sự.

À, giáo sư có một cái ngăn tủ bí mật trong phòng làm việc, lúc nào cũng khoá. Đợi mãi đợi mãi mới có cơ hội, Nguyệt cuối cùng cũng mở được ra.

Tay cầm trên tay tập giấy, nhìn những nét vẽ ấy mà suýt hộc máu.

Thôi chuyện này xin phép giữ kín, nói ra sợ hỏng hình tượng người giáo sư nhân dân.

Gia đình Nguyệt quyết định chuyển về Hà Nam ở hẳn luôn, mình làm ở công ty con chuyên về thực phẩm của ba. Anh thì vẫn tiếp nghiệp nghiên cứu, đôi lúc lên Viện Toán hoặc đi loanh quanh hội thảo, thi thoảng rỗi rãi người ta mời thì qua dạy cho mấy trường đại học cao đẳng trong tỉnh.

Cuộc đời đúng là lắm điều bất ngờ, mấy hôm sau thì nhận được tin giật gân. Mẹ Vân mang bầu ba tháng.

Choáng luôn!

Thì vẫn biết người phụ nữ nhiều tuổi nhất trên thế giới sinh con là ngoài sáu mươi hay sao ý, nếu so với bà ấy thì mẹ chồng mình vẫn còn trẻ chán.

Nhưng vẫn sốc chứ. Chẳng biết hai cụ có nhờ tới y học không nữa, bao nhiêu năm yên bình tự dưng giờ đùng một quả, mình thắc mắc nhiều lắm mà ngại nên không dám hỏi.

Dù thế nào thì cũng phục luôn cả Quốc đại ca.

Sáu tháng sau mẹ đẻ em trai, Hà Quốc Hưng. Buồn cười chết mất, giáo sư già khắm khú rồi giờ lại có em. Cũng may có em ấy nên ba mẹ không đặt nặng vấn đề mình sinh con nối dõi cho nhà họ Hà nữa.

Nhưng nói thật nhé, Nguyệt vẫn máu đẻ lắm.

Thích chứ, thích có thêm thằng con trai nữa thì quá tốt luôn.

Nhưng buồn đời lắm.

Một là ông xã không chịu, mỗi lần nhắc tới là mắng mình lạc hậu, con nào cũng là con. Hai là đi khám tổng quan xong bác sĩ khuyên tốt nhất không nên có em bé nữa.

Anh còn bảo thêm chịu đựng mình đau đớn gào thét một lần đã là quá đủ rồi, anh không đủ dũng cảm chứng kiến lần thứ hai.

Cái người này, đúng là quá nhát gan đi.

Mình kệ chứ, cứ âm thầm mà tiến tới, có lần mình lừa lúc cục cưng đi tắm len lén chọc thủng ba con sói.

Khổ nỗi số nhọ bị phát hiện, có người điên cực, mà hôm ấy hùng hục hùng hục cũng chẳng thèm dùng luôn, mỗi tội tới cuối cùng…thôi không nói, mọi người tự hiểu.

Nói chung là chồng ken bon không cho thì có muốn mình cũng không lấy được.

Chap 147

Thời gian thấm thoát thoi đưa, mới ngày nào còn tỏ tình thắm thiết, cầu hôn trên sân thượng Keangnam mà giờ hai cục bông đã biết chạy xe đạp cút kít líu la líu lo ý rồi.

Kể qua tình hình của mọi người trước nhé.

Con Mai đầu tiên đi, nó sau án phạt thì rời Hà Nội về miền núi làm giáo viên, lương trên đấy cũng ổn đó vì còn có hỗ trợ nữa mà, nghe đồn sắp cưới con trai trưởng bản rồi.

Con Vi đợt đấy bình phục xong thì cũng may không có di chứng gì cả, cơ thể khoẻ mạnh bình thường. Mẹ Vân thương nó muốn mua cho cái chung cư mà ba không chịu, chỉ cho cái nhà tập thể nhỏ ở Thành Công.

Bạn sau cú sốc đó thì tính cách cũng thay đổi ít nhiều, sống khép kín hơn. Nó gặp ba mẹ đẻ rồi, hai người ấy thế nào mà lại sống cùng nhau mở quán bán trà sữa chân trâu ở vỉa hè. Nó đón ba mẹ và con trai về nhà ở cùng, chăm đi dạy hơn, ngoài ra còn dạy thêm tiếng anh nữa, rỗi rãi thì xuống quán phụ giúp gia đình.

Thằng An có lẽ là người có số phận thảm thương nhất. Đầu tiên là con Vi quyết bán hết đồ hiệu đi để có tiền cho vụ kiện tụng. Nó tố cáo thằng An tội ngoại tình cộng với cố ý gây thương tích, hai bên tranh giành mãi rốt cuộc chẳng hiểu kiểu gì mà thằng kia chỉ bị ngồi tù sáu tháng thôi.

Vấn đề là vừa ra tù được không lâu thì bị dính HIV, hình như là do chơi gái, mình thấy mấy thằng em bảo con Vi cố ý trả thù, nói chung sự thật như nào tới giờ còn chưa rõ, chỉ biết kết quả là hơi bị tàn khốc.

Khoa học giờ tiên tiến nên dính cái đó mà điều trị tốt, hình như điều trị ARV thì phải, vẫn có thể sống thọ và lành mạnh như người bình thường, nhưng mà gia đình vẫn buồn chứ, biết là không lây lan qua giao tiếp nhưng vẫn bị xa lánh.

Ba mẹ bạn khóc lên khóc xuống, suy nghĩ nhiều nên ốm đau quanh năm, tội lắm. Hai vợ chồng nhà nó li dị nhưng con Vi thắng quyền nuôi con, xong rồi nó cũng cấm tiệt thằng bé về nhà nội luôn.

Nhà bác Nga Rob có hai thằng cu sinh đôi, con lai nên đẹp kinh khủng khiếp.

Đại ca Hoàng vẫn ép a.

Dì Hạnh lấy Đức, mới lấy năm ngoái nên còn đang kế hoạch hoá. Thằng Đức mua được mảnh đất gần quán bánh của mình nên chuyển quán bia sang đấy, hai đứa nó giờ có Đức Hạnh quán hoành tráng lắm.

Cậu Kì học xong rồi nhưng cậu còn muốn ăn chơi bên Sing thêm mấy năm nữa.

Ba Quốc mẹ Vân thì về resort Hà Tây tận hưởng tuổi già, công ty giao lại cho các chú quản hộ. Hi vọng lớn nhất của ba mẹ đặt hết vào chú Hưng bé nhỏ.

Còn ai nữa nhỉ, à bé Tùng.

Lấy vợ rồi, chuyện tình cũng trớ trêu lắm.

Nghe Hạnh kể là lần đầu tiên gặp nhau là ở quán mình, con bé ấy là nhân viên mới nên chưa quen, thấy Tùng ngày nào cũng gọi bia thì nó ngứa mồm khuyên bảo.

-“Chú ơi già rồi uống nhiều bia rượu không tốt đâu ạ.”

Nó học trung cấp y dược nên chắc bệnh nghề nghiệp thôi. Khổ thân động vào đúng ông Tùng đang điên máu, bị hất cốc bia một phát vào mặt, phục cái là không khóc không gào, ngược lại còn rất cứng miệng.

-“Cháu không thèm chấp chú.”

Nó là sinh viên năm cuối đi làm thêm, tính ra thì hai đứa có chênh nhau mấy đâu mà chú chú cháu cháu như đúng rồi luôn.

Xong cũng xảy ra cơ số chuyện, xong cũng không hiểu sao bé cảm nắng chú Tùng, theo đuổi kịch liệt, thương hai đứa trẻ lắm. Mình nghĩ cu cậu cũng có cảm tình đấy chứ ghét thì còn lâu mới tiếp cận được. Đó đó rồi duyên phận đưa đẩy yêu nhau lúc nào không hay.

Con bé cá tính nhưng tốt tính, dì thích lắm.

Mấy thằng em út còn lại vẫn mải chơi, yêu đương nhí nhố nhưng chưa muốn lập gia đình.

Chap 148

Cuộc sống của mọi người là như thế đó, giờ tới nhà Nguyệt.

Giống như bao cặp vợ chồng khác, mình và giáo sư cũng có một vài lúc bất đồng quan điểm, vấn đề thì chủ yếu là xuất phát từ hai tiểu cô nương.

Anh nhà mình làm nghiên cứu nhàn vãi lờ, thi thoảng đíu có việc gì là cứ lôi hai đứa ra kèm cặp. Ông ấy không dạy trước chương trình, chỉ là hay hỏi mấy câu IQ đấy, nhiều lắm nhưng mình chỉ nhớ được vài câu thôi, đại loại như.

-“Cái gì mà đi thì nằm, đứng cũng nằm, nhưng nằm lại đứng?”

-“Cái gì đen khi bạn mua nó, đỏ khi dùng nó và xám xịt khi vứt nó đi?”

-“Nếu chỉ có một que diêm, trong một ngày mùa đông giá rét, bạn bước vào căn phòng có một cây đèn, một bếp dầu, và một bếp củi, bạn thắp gì trước tiên?”

-“Xã đông nhất là xã nào?”

-“ Vì sao nắp cống có hình tròn thì tốt hơn là hình vuông?”

-“Có một bà kia không biết bơi. Một hôm bà đi tàu, bỗng nhiên tàu chìm, nhưng bà không chết. Tại sao?”



Mình cũng ngồi cùng cho vui cửa vui nhà, mỗi mẹ ngu thôi mẹ cũng chẳng thấy sao, khổ nỗi hỏi mười câu thì phải tám chín câu bạn Mun trả lời được, còn bạn Sa rúc trong lòng mẹ mắt tròn mắt dẹt.

Mẹ thấy hơi chạnh lòng, cứ như chị được kế thừa hết những gì tinh tú của ba còn em nhỏ lại phải chịu ngu ngốc như mẹ vậy. Đứa nào thì cũng là khúc thịt của mẹ, nhưng vẫn thương Sa hơn, sợ Sa sau này lớn lên ở cùng chị bị thiệt thòi, bị lép vế.

Ba thì hợp chuyện với Mun thôi rồi, mỗi lần con trả lời đúng ánh mắt anh đầy vẻ tự hào. Có đợt ông xã đưa cho chúng mỗi đứa một cái bản đồ trắng và một bộ bút màu, bảo phải tô làm sao để hai vùng sát nhau không được dùng màu giống nhau.

Kết quả rõ là mình thấy em Sa tô đẹp hơn, xanh đỏ tím vàng nâu cam đủ cả. Vậy mà lão chỉ liếc qua một cái rồi khen lấy lệ, còn chị Mun dùng đúng có bốn màu thôi, nhìn không sặc sỡ lộng lẫy bằng nhưng lại khiến ba mát lòng mát dạ ghê gớm lắm, giữ lấy đóng khung cái tờ đó lại treo trang trọng trong phòng khách.

Đừng tưởng trẻ con không biết gì, em Sa mặt buồn thiu đấy, sợ ba nên không dám ý kiến thôi chứ lúc sau chạy vào bếp ôm mẹ khóc nức nở. Hỏi con làm sao con cũng không nói, chỉ bảo con bị nhọc.

Nhìn con gái như vậy có mẹ nào mà không xót? Mình đã dặn Mun rất nhiều lần rồi, nhưng cứ mỗi lần như vậy mình lại lo lắng mà gọi nó vào bảo thêm, nói số con may mắn được trời cho nhiều thứ thì phải biết nhường em, em là em ruột con, em từ nhỏ đã thiệt thòi hơn nên em xin gì mà con có thể cho được thì cứ cho.

Mun ngoan lắm, nó rất nghe lời.

Chuyện sẽ chẳng có gì nếu như ông xã không tình cờ nghe thấy.

Giận mình lắm.

Không hiểu sao giận luôn? Có gì sai đâu?

Lúc ăn cơm cứ lầm lì ý, tối lên giường vợ ôm thì quay chỗ khác. Bực cả người, mình cũng đếch thèm làm hoà luôn, mãi tới tận khuya anh mới lên tiếng.

-“Em làm thế là không đúng, không thể bảo Mun lúc nào cũng nhường được, về sau sẽ làm cho Sa có tính ỷ lại…”

-“Chị em với nhau việc gì mà phải nghiêm trọng thế?”

-“Anh nói nghiêm túc.”

-“Vậy anh treo tranh của Mun thì đúng hả?”

-“Em không hiểu, thực ra có thể là con chỉ thích tô như vậy thôi, nhưng tình cờ làm sao lại đúng là Four Color Theorem nổi tiếng…”

-“Vâng tôi dốt tôi hiểu sao được, anh nghĩ mà xem, hai đứa cùng vẽ mà anh treo có một đứa thế đứa còn lại nó chả tủi thân quá đi chứ?”

Giáo sư thở dài không tranh luận nữa, cái bận đó mấy tuần liền trước mặt con thì vẫn cười vui vẻ, xong khi về phòng thì mỗi người lăn một góc chiến tranh lạnh luôn.

Chap 149

Hôm chủ nhật mình về nhà ba mẹ, đi vội quên cả mang điện thoại. Thăm ba mẹ qua qua thôi còn việc chính là qua nhà dì Lan thương lượng chuyện nhập bột năng.

Đợt trước mua ngoài mà làm ra bánh chẳng được ngon và dai bằng nên giờ quyết định lấy ở chỗ người nhà mình, tự trồng tự xay cho yên tâm.

Xong xuôi là năm giờ chiều đang định về thì gặp cái Thắm con cậu Bốn, nó gạ sang chơi ăn cơm thế là Nguyệt cũng gật đầu đồng ý luôn. Số cái Thắm cũng khổ, năm đứa rồi mà chồng nó vẫn ép đẻ, phải đẻ tới bao giờ có con trai mới được thôi.

Nó chịu thương chịu khó lắm, trồng rau làm bánh mang ra chợ bán suốt, tội là kinh tế gia đình vẫn khó khăn. Mình bảo nó có gì thì xuống nhà máy chỗ mình, chị em với nhau mình xếp cho chỗ nhàn.

Hai đứa tâm sự mãi à, tối mịt lúc nào không hay, ngó đồng hồ mười rưỡi mà hãi quá cơ, vội vã bắt xe về Phủ Lý.

Lúc ngồi trong xe lại thấy mình hâm, việc gì phải hãi, con cái đã có cái người chu toàn nào đó chăm sóc, người ta cũng ghét mình chẳng thèm nói chuyện cơ mà, đúng là cái tội ảo tưởng hoá sức mạnh bản thân.

Hơi cười tự giễu, thế nào mà lúc về đến ngõ nhìn bóng đèn mờ mờ, hai đứa nhỏ cứ loanh quanh ngoài cổng tự dưng trống ngực đập thổn thức thế chứ nị.

Trông thấy mẹ hai chị ấy ba chân bốn cẳng lao tới, ôi trời chị Mun rơm rớm, em Sa thì vừa gào vừa khóc thét, mẹ ơi mẹ ghét Sa à sao mẹ không về ăn cơm với Sa, con và Mun đợi mẹ mãi, mẹ Nguyệt mẹ đi đâu mà đi lâu vậy, mẹ ơi con nhớ mẹ lắm, mẹ ơi lần sau mẹ đừng đi nữa nhé…

Nghe con gái mếu máo mà mẹ cũng khóc theo, xin lỗi con rối rít. Cảm giác này, chắc chỉ những người mẹ mới rõ, ấm áp ngọt ngào lắm.

Hai bé buồn ngủ díp cả mắt rồi ý, mà sợ mẹ đi mất nên cứ bám siết đòi phải ngủ cùng. Mình thương con quá nên có kịp tắm rửa gì đâu, mẹ nằm giữa hai đứa hai bên kể chuyện ríu rít.

-“Mẹ ơi ba gọi điện mãi mà không được, mẹ đi chơi đâu đấy?”

-“Mẹ đi mua bột năng, mẹ bảo buổi sáng rồi còn gì.”

Đúng là bạn Mun trí nhớ tốt thật.

-“Đi mua sao lâu thế mẹ? Ba gọi cả cho bà gì đó mà không được, bà gì ý nhỉ?”

-“Bà Lan.”

-“Ba chở Mun Sa về ông bà ngoại nhưng không thấy mẹ…”

Đột nhiên xao xuyến cảm động lạ lùng, có ngờ được là chồng đi tìm vợ vậy đâu?

-“Thế hai con tối nay ăn gì? Tự tắm hay ba tắm?”

-“Ba tắm cho Sa còn Mun tự tắm, ăn cơm với thịt kho và rau muốn xào, ba kho mặn lắm nhưng Mun bảo không được chê, rau muống thì bị sao ý…”

-“Không sao là Sa ăn phải miếng tỏi thôi mẹ ạ.”



Hai bé nô đùa một lúc thì ngủ, mình mệt quá định nằm ở đây luôn thì nghe tiếng cửa mở, ai đó giọng trầm trầm.

-“Vợ ăn gì chưa?”

Chồng hỏi đơn giản thế thôi mà cũng khiến tim gan vợ mềm nhũn hết cả, người như bị đơ luôn. Chỉ kịp ậm ừ chút thì đã bị chồng ẵm lên rồi.

-“Con cười cho đấy, thả em xuống.”

-“Kệ.”

Ông xã mang mình về phòng, ôm lâu ơi là lâu ý, không trách móc gì cả, chỉ bảo lần sau vợ đi đâu thì nhớ đem điện thoại. Anh không hề nói anh về nhà ngoại, cũng chẳng nói anh nhớ hay lo cho vợ, cớ làm sao mình vẫn thấy xao xuyến thế không biết.

Hai vợ chồng sau đó nói chuyện nghiêm túc, anh treo cả tranh của Sa rồi, mình từ giờ cũng sẽ không bắt Mun nhường em nữa. Nói chung nhận ra ai cũng có lỗi, thôi xí xoá bỏ qua cho nhau.

Xong rồi việc gì đến thì cũng phải đến thôi, chiến tranh lạnh lâu như vậy mà, nhớ chết đi được, người nào đó cũng giống như bị bỏ đói lâu ngày ý, môi lưỡi rà hết bên trên tới bên dưới, rong ruổi cuồng nhiệt.

Đêm ấy, chắc phải là bão cấp mười bảy mất!!!

Chap 150

Cuộc sống mà, luôn có những lúc gập ghềnh.

Nhớ mãi năm đó giáo sư bị tai nạn. Một người cẩn thận như anh sao có thể gặp tai nạn? Lúc nghe người ta báo mình còn tưởng nhầm với ai.

Mất một lúc đơ mới vội vàng chạy vào viện. Được cái người đưa vào người ta kể đường chỗ đó bé, ông xã tránh hai thằng say rượu đi nghênh ngang rốt cuộc lao xuống mương.

Mịa nó chỉ muốn đập cho hai thằng khốn ấy một trận.

Tình hình xấu quá bác sĩ bảo chuyển lên tuyến trên, thế là đêm hôm ấy vợ với hai con theo chồng đi. Nói thật muốn gửi chúng về quê lắm nhưng có cô y tá khuyên anh không được tốt, chị cứ cho hai bé đi nhỡ có gì còn được gặp mặt ba lần cuối.

Nghe xong mà nước mắt mình chảy không ngừng, vội vã nhờ người về nhà đón Mun Sa. Ba mẹ con nhếch nha nhếch nhác, con khóc mẹ khóc, đau như xé từng khúc ruột.

May mắn hôm đấy thoát, nhưng chuyển biến của anh cứ như trêu đùa người ta vậy, rõ là ban sáng khám qua các kiểu thấy rất tốt, tỉnh tỉnh rồi, vợ nói gì cũng hiểu, còn cầm tay mình và hai con.

Thế nào mà chiều lại đột nhiên yếu đi, nhịp tim thất thường doạ mình sợ gần chết. Ai có người nhà đi viện chắc mới thấm được, lúc nào cũng như ngồi trên đống lửa vậy.

Qua một tuần bác sĩ chịu trách nhiệm chính vào khám tổng thể, nói sắp tới tiến hành phẫu thuật lần nữa. Mọi người ba mẹ họ hàng chị em đều ở bên động viên không sao đâu, nhưng cái thời khắc đọc thoả thuận rồi đặt bút kí giấy đúng là như bị đày xuống địa ngục vậy, căng thẳng kinh khủng.

Lúc chồng ở trong đó, vợ ở ngoài chẳng biết làm gì khác ngoài cầu nguyện cả. Nửa tiếng trôi qua thì dì Hạnh đưa Mun và Sa tới, Sa nắm tay mẹ an ủi.

-“Chiều qua lúc mẹ đi tắm ba tỉnh nhé, ba khoẻ mạnh lắm, ba còn viết gì cho mẹ ý…”

Nghe con nói mà giật nảy người luôn. Mình quay sang hỏi hai đứa dồn dập mà con Mun nhất định không khai, nó bảo hứa với ba rồi, con Sa thì bị chị lườm nên câm nín.

Không biết thì thôi chứ thế này ai mà chịu được?

Mẹ đành phải tách hai bạn, lấy cớ bế bạn Sa đi dạo rồi vừa nịnh vừa doạ. Con bé này dễ lung lay mà, một lúc thì mình cũng moi được, thì ra là chồng xin y tá tờ giấy cái bút rồi viết vài dòng để lại cho mình rồi đưa Mun giữ, dặn giữ bí mật, nếu ba làm sao thì đưa cho mẹ.

Coi như là ông xã chuẩn bị di thư đấy hả, ghét thật, vừa giận vừa xót. Bực nữa, giao cho bạn Mun chứ không phải bạn Sa.

Nhưng vợ chấp chồng nhé, chấp hết. Chị Mun mặc váy thì chắc chắn chị không thể giấu thư trong người được rồi, mình vội vàng lên kêu dì Hạnh đưa chìa khoá rồi tới nhà nó tìm.

Lục tung khắp cả nhà, gần phát điên lên mới thấy tờ giấy gấp ngay ngắn nhét ở dưới chậu hoa ngoài ban công, mẹ nhà nó, đúng là ba nào con nấy.

Ngắn thôi, chữ viết cũng vội vàng run rẩy, nhưng có lẽ là bức thư lấy đi nhiều nước mắt nhất trong cuộc đời mình.

“Vợ à,

Có thể nào vì anh, vì con, mà mạnh mẽ sống tiếp?

Mọi chuyện bất ngờ quá, để vợ phải khổ rồi. Chồng xin lỗi rất nhiều, và chồng lựa chọn để lại thư tay coi như là thành ý, mong vợ tha thứ.

Còn vài chuyện chồng chưa bao giờ kể cả, vì cảm thấy ngại ngùng lãng xẹt, nhưng hôm nay dù có sến sẩm thì vợ cũng cố đọc hết nhé!

Năm ấy anh hàng ngày bị ba đánh đập tới mức phải bỏ chạy. Khi mẹ tới đón, anh đã tưởng rằng mẹ và anh, hai người sẽ cùng rời khỏi người cha đáng ghét đó. Nhưng không, mẹ lựa chọn quay về bên ông ấy, còn gửi anh ở lại nhà một người hoàn toàn xa lạ.

Lúc đó anh còn quá nhỏ, đã không thể nào hiểu được mẹ vẫn còn yêu mình.

Chú dì rất tốt, anh biết ơn, anh hạnh phúc, nhưng đôi lúc anh vẫn cảm thấy rất buồn, hình như trên đời này anh là người thừa, tồn tại cũng được, không tồn tại cũng chẳng sao, chẳng ảnh hưởng tới ai cả.

Rồi một ngày thật kì diệu, trong lúc buồn bã rầu rĩ, có cục thịt nho nhỏ bò tới cười khanh khách, ôm chặt lấy chân anh. Gương mặt ấy, đáng yêu biết bao, anh bế bé con lên, đưa nó đi chơi loanh quanh, cùng nó cười thật thoải mái.

Từ hôm đó, bé bám riết lấy anh, không thấy là khóc loạn, anh chỉ cần chơi với người khác nó cũng dỗi rồi thét ầm lên.

Mọi người đều thương anh, nghĩ rằng bị một con nhỏ suốt ngày quấn lấy như vậy, chắc phải mệt mỏi lắm.

Nhưng tất cả đều lầm rồi, đó là loại chuyện hết sức ngọt ngào.

Nếu có đi đâu đó muộn muộn, anh sẽ nhanh hết sức mà chạy về, vì anh lo, bé ở nhà sẽ đợi.

Nếu chẳng may buồn, nó sẽ bám chặt mà hỏi những câu hết sức dễ thương, nó nhất định bi ba bi bô cả ngày rồi ôm vai bá cổ anh.

Con bé đó, cho anh cảm giác, mình là người quan trọng.

Con bé đó, cho anh một nơi muốn trở về.

Nguyệt,

Đối với anh, em không chỉ đơn giản là tình yêu, là mẹ của các con, là người bạn đồng hành suốt cuộc đời,

Mà,

EM LÀ NHÀ, nơi đâu có em, nơi đó chính là nơi anh tìm về.

-HQT



Mình lúc ấy khóc nức nở tức tưởi ướt đẫm cả tờ giấy, đến lúc dì bọn nhỏ gọi anh ra rồi mới hoàn hồn bắt xe tới bệnh viện. Bác sĩ bảo đợi xem từ giờ tới tối tỉnh thì là tốt.

Nói chung vợ thì cảm xúc lẫn lộn, vừa xót vừa tức, lúc thì mếu máo lúc lại chửi chồng như hát hay. Cảnh cáo ông xã mình đã đọc thư, bây giờ tình hình là như này, vợ hiểu ý chồng rồi nên nếu chồng có thích sang thế giới bên kia thì vợ cũng sẽ đi theo, vợ xót chồng sang đó một mình bơ vơ không nhà không cửa.

Hình như giáo sư nghe mình doạ sợ quá, chắc phần thương người trẻ như mình đây phải chết oan, phần thương hai đứa nhỏ mồ côi, gần nửa ngày sau ca phẫu thuật thì giáo sư tỉnh, qua vài ngày đã ăn được cháo loãng, bình phục một cách kì diệu.

Mình cũng lạ, cứ nhìn anh là rơm rớm, kiểu như hạnh phúc quá mà, không dám tin.

Hôm nào cũng sụt sịt, hại ai đó cứ phải dỗ mãi không thôi.

Đúng là hú hồn.



Người ta tai nạn thường có xu hướng gầy đi, anh nhà mình thì béo múp lên, ai tới chơi hỏi thăm cũng đổ hết lỗi cho vợ chăm quá đà.

Nghe qua thì có vẻ trách móc nhưng nhìn kĩ ánh mắt ông ấy thì ngọt ngào lắm.

Ba tháng sau chồng đã mạnh khoẻ như người bình thường rồi, vợ ngẫm cũng thấy mừng.

Đợt vừa rồi anh ốm nên nhà phải thuê thêm người làm, chị ấy cùng tên với mẹ chồng mình, cũng nhiệt tình tốt tính lại thương hai đứa nên sau đó cứ để thế thôi, mình cũng có thêm thời gian rảnh.

Dạo này lão chồng mới sắm thêm một cái xe đạp, mịa kiếp xe đíu gì trông xấu xấu bẩn bẩn mà giá bằng cả chục con đờ rim, chẳng biết có bị nó lừa cho không nữa.

Mình thì hơi bị ngứa mắt nhưng mua rồi thì thôi. Càu nhàu cho oai tý chứ kể cả chưa mà người ta thích mình cũng đâu có cấm được.

Thế xong nói chung chiều nào cũng như chiều nào, cứ tầm năm rưỡi là vứt con cho người giúp việc, í ới gọi vợ đi chơi. Ừ chồng rủ đi thì chả nhẽ lại từ chối. Hâm mẹ nó rồi, ngồi ôtô không sướng lại chui về đạp xe.

Ban đầu mình nghĩ vậy đấy, nhưng lâu dần lại thấy đó là những khoảnh khắc rất đẹp đẽ. Lúc ông xã đèo trong thị xã thì còn ngượng ngùng nghiêm chỉnh, chứ lúc rẽ vào con đường hoa vắng tanh vắng ngắt là ôm lấy ôm để luôn, hít hít hà hà tình cảm lắm.

Nếu hôm nào mình mải ngắm hoa quên thì anh cũng nhắc ngay, hoặc hôm nào ôm lỏng quá thì bị trách là sao vợ lạnh nhạt thế.

Vợ với cả chồng, nhiều lúc trẻ con buồn cười nhỉ?

Phía kia, mặt trời sắp lặn rồi, gió thổi hiu hiu bình yên lắm. Phía này, có bà vợ đang nép vào lưng ông chồng già.

Phong ba bão táp triền miên, rồi một ngày bình tĩnh hồi tưởng lại, âu cũng chỉ là những kỉ niệm.



Em chẳng sợ cuộc đời nhiều biến cố.

Chỉ sợ không có anh siết chặt tay em.

HẾT.

Sweden, 18/02/2016.

Lan Rua’s Story ~ Porcupine & Duck Family.

P/S: Thank you all, love u<3.

The end

Full | Lùi trang 14

truyen tinh cam - truyen ma

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ