Pair of Vintage Old School Fru
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện Teen - Hoặc tất cả hoặc không gì cả trang 4

#Sân tường GreenPearl
Nhỏ Hạnh sửng sốt chạy lại khi thấy Kim đang hồn xiêu phách lạc
- Lúc nãy bà ở trên tầng đúng không? - nhỏ lay lay tay nó
- uh - nó thẫn thờ đáp
- Vừa xuống đúng không?
- uh
- Bà quen Bin đúng không?
- uh
- Bin vừa hôn bà đúng không?
- uh. À HẢ, bà vừa nói cái gì đấy - nó trợn tròn mắt kinh ngạc
- Chẳng lẽ Bin vừa hôn bà thật sao? Nhỏ cũng ngạc nhiên không kém
- Không không có - nó xua xua tay, đầu lắc nguây nguẩy, mặt mũi lại đỏ rực lên
- Nhưng bà vừa bảo - Hạnh lại ngẩn ngơ
- Đã bảo không phải mà - Nó giận giữ làm nhỏ Hạnh tái mặt
- Các lớp mau tập trung, lớp trưởng xuống cuối hàng quản lớp - tiếng thầy phụ trách vang lên kịp lúc cứu nguy cho nó. Chỉ đợi vậy nó cuống cuồng chạy đi để mặc con bạn vẫn còn đang đứng hãi
Thế mà khi đã ngồi yên vị trong hàng nó vẫn chưa hết đỏ mặt. Đầu óc quaỵ cuồng, nó đang nghĩ về hắn. "Trời ơi, xấu hổ chết mất, phải làm sao đây" - nó lẩm bẩm.
- Em đỏ mặt xinh lắm - trong khi Kim đang mien man suy nghĩ thì một giọng nói quen thuộc vang lên đưa nó về hiện tại
Nó lại đơ người khi nhận thấy kẻ phá đám đó chính là Bin. Máu nó dồn hết lên mặt, càng đỏ rực nhưng cực dễ thương. Đôi mắt đen hút hồn trào dâng sự ngượng ngùng xấu hổ. Nó quay đi, mái tóc dài buông xõa vô tình che giấu đi khuôn mặt đáng yêu đang cúi gằm nhưng lại nó lại toát lên nét e thẹn, vẻ đẹp bí ẩn của thiếu nữ mới lớn.
Bin lại được phen ngẩn ngơ hồn xiêu phách lạc. Tim hắn đập rộn ràng. Có lẽ cô gái đang ngồi trước hắn còn đẹp hơn tất cả sắc nắng đất trời gom lại, đẹp đến mức trái tim băng giá kia phải dần tan ra.
- Đừng như thế nữa được không? Sau một hồi ngơ ngẩn, Bin chợt sực tỉnh
- Như thế là như thế nào? Tại sao không được như thế?" Nó nhíu mày thắc mắc.
"Tại vì em đáng yêu thế làm sao anh chịu nổi" - hắn nghĩ ngợi một lúc nhưng rồi lại thốt ra một câu chẳng ăn nhập gì với suy nghĩ:
- Đang chào cờ đấy đừng có cúi gằm xuống, chả có ý thức gì cả
Kim trố mắt ngạc nhiên nhưng sau một lúc nó cũng lấy lại bình tĩnh và vẻ lạnh lùng "nhân tạo".
- Bây giờ là chuyên đề sinh hoạt dưới cờ của chuyên đề lớp 11A2
Một tràng vỗ tay vang lên. Giọng nói dễ thương của nhỏ Cúc ấy khiến nó phải chú ý.
- Mở đầu chương trình là bài hát "show me the meaning of being lonely" do bạn Hoàng Anh trình bày
Nó giật mình khi nghe cái tên quen thuộc ấy Hoàng Anh - chẳng phải Bun sao. Chuyện gì thế này? Ánh mắt lạnh lùng của nó bỗng trở nên đờ đẫn và ngây dại. Hạnh phúc và bất hạnh, vui vẻ và khổ đau, hy vọng và thất vọng, tất cả đang hiện hữu trong nó. Đầu nó như một cuộn băng đang tua lại tất cả các ký ức ấy. Những đau khổ tột cùng đang bủa vậy, giằng xé, nhần chìm trái tim băng giá đang hướng về người con trai trên sân khấu. Chẳng lẽ nó đã xây bao thành lũy cho trái tim này mà vẫn vô hiệu sao?
Và rồi giọng hát ấy vang lên, trầm bổng và ngân nga, đau khổ và bất lực khiến trái tim nó trở nên run rẩy trong nỗi đau tuyệt vọng
Show me the meaning of being lonely
Is this the feeling I need to walk with
Tell me why, I can't be there where u are
There's something missing in my heart Đôi môi nhợt nhạt của nó mấp máy không nên lời. Nó đau khổ khi nhìn thấy anh. Bài hát này có lẽ hợp với nó hơn anh thì phải. Không phải chính anh đã bỏ rơi nó sao? Vậy thì bài hát này chắc chắn không phải dành cho nó. Nó đã từng bị sự nhẹ nhàng sâu lắng ấy chinh phục nhưng tất cả chỉ là nó tưởng tượng hoặc là... anh diễn kịch mà thôi. Đôi mắt vô hồn của nó từ từ khép vào. Khuôn mặt lạnh lùng, bờ môi nhợt nhạt, tất cả như không có chuyện gì xảy ra.
- Không sao chứ? - Bin hỏi, ánh mắt u buồn nhìn nó
- Không, tôi bình thường - nó cố mỉm cười gượng gạo
"Làm sao mà bình thường được, anh đâu phải thằng ngốc, em yêu hắn đến vậy mà" - Bin nghĩ thầm lòng không khỏi ganh tỵ. Tất cả hình ảnh Kim lúc nãy hắn đã nhìn thấy hết. Một cảm giác khó chịu len lỏi trong tim. Lẽ nào mình luôn phải chịu thua hắn. "Kún rồi lại Kim, sao hai người yêu hắn sâu sắc mà chút tình cảm cũng không dành cho mình?" - hắn đau khổ nghĩ ngợi. Ánh mắt sâu thẳm lại thêm sắc lạnh và u uất. Dường như mọi nỗi đau lại trỗi dậy, quen thuộc mà lạ lẫm. Quen là bởi Bin đã chịu đựng cảm giác này gần một năm rồi, lạ là bởi trong nỗi đau ấy không chỉ có Kún.
Trong tiếng hát sâu lắng và tha thiết, ba con người ba trái tim đau khổ đang siết chặt, đang vùng vẫy đang tái tê. Biết bao cảm xúc thăng trầm trong tình yêu ngang trái ấy. Liệu có thể gỡ được?
---
# Lớp 11A3
- Hey Kim sao mày thẫn thờ từ nãy thế? - nhỏ Hiền tò mò ngó nhìn nó
- Đâu có - nó cãi
- Lại còn chối à - ánh mắt nhỏ lém lỉnh nhin
- Đã bảo là không mà - Kim lạnh lùng đáp
Nhỏ hơi hẫng, nhìn nó đăm đăm
- Dạo này mày sao thế, lạnh lùng kiểu gì ý. Hôm trước lại còn dám tát nhỏ Thu nữa. Nó vẫn thù mày lắm đấy!
Kim vẫn thờ ơ đáp
- Việc của tao mày đừng quan tâm
Nhỏ Hiền nhìn nó đến nản bèn quay lên buôn với mấy đứa khác
Chỉ đợi vậy, nó lại thẫn thờ nhìn ra cửa sổ. Dạo này lắm chuyện xảy ra quá, cuộc sống của nó cứ đảo lộn hết lên. Bây giờ nó chỉ muốn yên tĩnh. Gió đông lạnh lẽo lùa từng cơn qua cửa sổ. Cái lạnh tê tái rùng mình ấy lại khiến nó thích thú. Cuộn tròn trong chiếc áo ấm nó buồn ngủ díp mắt "Oaizz... mệt mỏi quá".
- Á...á đến rồi - Tiếng hét của lũ con gái vang lên khiến nó giật mình tỉnh giấc
Vừa thiu thiu chưa kịp ngủ đã bị làm phiền nó tức điên lên:
- Trời ơi, cái gì đấy. Ngủ một tý cũng không được à?
Giọng nó còn to hơn cả lũ vịt zời kia khiến ai nấy đều phải ngoái nhìn. Hơn 40 cặp mắt tròn xoe chằm chằm nhìn nó. Nó vẫn khó chịu ra mặt:
- Xinh lắm hay sao mà nhìn - nó nói không biết ngượng chỉ biết tức lộn ruột
- Đâu có ai nói em không xinh - Từ trong đám đông Bin bước ra với nụ cười rạng rỡ của thiên thần.
Cả đám con gái há hốc mồm nhìn. Bin lạnh lùng đã đủ đẹp zai lắm rồi, giờ lại còn cười thì...ôi chết mất! Kim cũng shock, mắt chữ a mồm chữ o, nó lắp ba lắp bắp:
- Sao...sao anh lại ở đây?
- Thì tại thầy hiệu trưởng sắp anh vô đây để học...nhờ - Bin thản nhiên
- Nhờ là nhờ thế nào? - nó vẫn ngẩn tò te chả hiểu mô têz gì
Thấy nó cứ như người trên trời rơi xuống Mun mới ghé sát tai nó giải thích:
- Trường mình đang thiếu phòng, lớp A2 có mấy đứa được xếp học chung với lớp mình khoảng vài tháng Nó "ồ" lên một tiếng rồi gật gù hiểu hiểu. Bin nhìn bộ dạng ngây ngô của nó không nhịn nổi cười. Thế là cả đám con gái lại được phen ngây ngất còn nó thì lại thấy xấu hổ vô cùng, mặt đỏ lựng lên, môi mấp máy:
- Xin...xin lỗi, lúc này tôi...nhầm
- Tưởng xin lỗi là xong à? - Bin nháy mắt cười. Trong mắt nó nụ cười ấy sao mà đểu đến thế, nó cảm giác như sắp rớt xuống địa ngục đến nơi. Ấy vậy mà trog mắt những đứa con gái khác thì hắn đúng là "thiên thần rớt xuống trần"
Nó lại đơ người, mồm há hốc. Chỉ đợi vậy, hắn tiến sát xuống chỗ nó nói:
- Cho anh ngôi cạnh em nhé ^^
- Ra chỗ khác mà ngồi, ở đây full rồi - nó lạnh lùng đáp
Hắn ngó lơ đãng
- Nhưng chỗ khác cũng full rồi
- Thế thì ngồi đất - nó khoái chí cười cười
- Bin à ngồi đây đi - Nhỏ My thấy vậy vẫy vẫy tay gọi Bin
Ấy vậy mà hắn lại lạnh lùng đáp
- Tôi không ngồi đấy đâu
Rồi hắn chỉ tay vào chỗ cạnh nó nói:
- Chỗ này ai ngồi đây, nhường tôi được không?
Nó giật mình lắc đầu nguầy nguậy
- Không được đâu, chỗ đó là của Mun rồi - nói rồi nó quay sang Mun ánh mắt cầu cứu
Mun gật gật đầu đồng tình "sorry nha, không nhường được đâu". Bin nhíu mày khó chịu nhưng rồi lại chỉ vào ghế trên
- Thế chỗ này?
- Cũng không được - nó nhanh nhảu đáp rồi quay ngoắt sang Quân nài nỉ.
May sao Quân cũng đồng tình với nó:
- Ờ ờ không được đâu
Bin bắt đầu bức xúc và nó cũng bớt căng thẳng hơn. Nhưng chưa mừng được bao lâu thì nó lại té xỉu với nhỏ Hiền
- Thế thì ngồi chỗ mình nè - nhỏ nói ánh mắt long lanh nhìn hắn
Bin khoái chí gật đầu cái rụp
- Thanks nha! Hắn nhăn nhở
Nhỏ Hiền lại được phen rụng tim còn nó thì được phen choáng thảm hại. "Ôi cái cuộc đời này, loạn thế vẫn chưa đủ sao?" - nó ngán ngẩm
Nhưng mà ngán thế vẫn chưa đủ đâu, trời vẫn chưa tha cho nó. Không chỉ Bin mà cả Bun cũng học cùng với nó nữa. Bun không ngồi gần mà cách xa nó hai dãy bàn nhưng như thế cũng đủ để nó bứt rứt không yên rồi.
---
- Nè sao t.y dạo này trong chán đời thế - Mun hỏi ánh mắt quan tâm
- T.y cứ nhìn trên ngó dưới thì biết - Nó nằm gục xuống bàn đáp
Mun thấy vậy cũng ngó quanh và gật gù ra vẻ đồng tình
- Ừa cũng phải tình cũ và tình mới cùng hội tụ thì cũng oái oăm thiệt
- Nè đừng chọc nữa nha. Đang buồn thối ruột đây - Nó nhăn nhó
Mun thấy nó tội nghiệp liền an ủi
- Xin lỗi t.y để tui đền cái này hay lắm - Mun thò tay vào trong túi
Nó hí hửng như bắt được vàng
- Nè - hắn chìa ra trước mặt nó một... cái kẹo. Nó nhìn Mun shock
- Cái, cái này hay lắm sao? Tôi đâu phải con nít
- Thì tại chả còn gì cả, còn mỗi cái này thôi à - Mun gãi tai tỏ vẻ biết lỗi - T,y ko ăn thì thôi zậy. Để tôi ăn cho - hắn lại cười cười rồi bóc vỏ kẹo ra
- Ê, ai bảo không ăn hồi nào - Đưa đây, nó chìa tay
- Ủa thế sao bảo đồ con nít - Mun thắc mắc
- Con nít cũng ăn - Nó lại giơ cao tay hơn
Mun đành đưa cho nó cái kẹo chuối đang bóc dở, lòng tiếc hùi hụi.
- Hì hì trông cũng ngon đó. - nó nhăn nhở
Kim bóc nốt vỏ kẹo ra đang chuẩn bị cho vào mồm thì... chiếc kẹo đã không cánh mà bay. Nó đơ người khi "mỡ dâng tới miệng rồi mà không đớp nổi"
- Kẹo ngon ghê!
"Cái giọng sao mà đáng ghét thế" - nó bức xúc nhìn lên trên thì thấy kẻ nỡm tay trên của nó đang ngồi tóp tép.. nhai
- Sao cướp kẹo của tôi - Nó tức giận quát
- Con nít ăn kẹo nhiều sâu răng đó - Bin đáp thản nhiên
- Thế anh người lớn chắc - nó càng cáu
- uh - hắn lại cười nhăn nhở
- Đồ.. đồ người lớn cướp kẹo con nít. Suy ra người lớn còn con nít hơn cả con nít - mặt nó đỏ au vì tức
Ấy vậy mà hắn vẫn thản nhiên ngồi mút tay khoái chí. Máu sôi như trào lên não, nó lầm bẩm:
- Đừng tưởng cướp kẹo con nít thì dễ
Nói rồi nó lườm Bin gian xảo, hai ngón tay trỏ giơ lên chuẩn bị cho tuyệt chiêu "chọc sườn" lợi hại
- Á - Bin giật nảy mình kêu thất thanh. Viên kẹo đang nhai dở trong miệng hắn phun ra ngoài
Nó cười lăn lộn mặc kệ nạn nhân đang đỏ au vì tức giận mà không làm gì được. Nhưng rồi Kim chợt giật thót tim khi một giọng nói vang lên:
- Cái gì thế này?
Thì ra cái kẹo từ miệng Bin đã phi trúng nạn nhân kế tiếp và người đó không ai khác mà là... Bun. Nó đờ người khi thấy Bun đang nhìn xuống dưới, ánh mắt ngạc nhiên pha chút giận giữ. Nhưng khi hai ánh mắt chạm nhau, dường như sự giận giữ tan biến mà thay vào đó là nét gượng gạo. Bun quay lên không nói lời nào. Kim hơi hẫng, trái tim lại nhói đau, nó lí nhí:
- Xin lỗi
- Không sao - Bun không quay lại , chỉ đáp lại lạnh lùng.
Sự lạnh lùng ấy khiến Kim trầm tư cả buối, nó không nghe không nói không nghĩ tới bất cứ thứ gì, ánh mắt chỉ hướng về một người. Cái dáng cao cao, đôi mắt đen xa xăm bất tận, tưởng chừng có thể chạm vào nhưng rồi lại tan biến
---
#Tiết sinh hoạt:
Thời gian trôi nhanh thật, giờ đã tiết 5 rồi và nó ngắm Bun đã được... 4 tiết. Đôi mắt nó vẫn thẫn thờ nhìn về nơi xa xăm ấy, đau khổ và hụt hẫng.
- Nè Kim, sao hôm nào mày cũng đơ đơ thế - thằng Hào nái quan tâm
- Sao dạo này đứa nào cũng nói tao đơ là thế nào - Kim phản bác
- Thì tại mày đơ nên mới hỏi, không đơ hỏi làm gì
- Tao không có đơ - nó cáu
- Lại còn hay cáu nữa chứ - thằng Hào thêm dầu vào lửa
- Im đi - nó lại quát lên
- Thế chứng tỏ mày không đơ đi. Lúc nãy ông Huy phở vừa thong báo cái j'?
Lần này thì nó cứng đờ không cãi đi đâu được. Lúc nãy đang bận ngắm zai mà. Nó ậm ừ không biết nói sao thì Mun đã giải nguy kịp lúc: - Quay lên đi nái, ông ý đang liếc mày đó
Và thế là chẳng đợi câu trả lời của Kim, thằng Hào ngay lập tức quay ngoắt 180 độ, lưng thẳng đứng ánh mắt chăm chú, khoanh tay ngoan ngoãn nhìn ổng. Nó được thoát nạn, quay sang Mun cảm kích:
- Thanks t.y
- Đừng nhìn thằng Bun nữa, suốt 4 tiết rồi đấy - Mun nghiêm nghị nói
Nó tái mặt
- Sao biết?
- Không chỉ tôi biết đâu
Nó giật mình ngó quanh lớp. Quả thật có vài con mắt đang tò mò nhìn nó. Nó liền chăm chú nhìn lên bảng, giả vờ như đang nghe ông Huy nói. Mun ghé sát tai nó bảo:
- Đừng lạnh lùng hay tức giận vô cớ với người khác nữa, mọi người sẽ xa lánh t.y đấy
Như bị nói trúng tim đen, nó lại đờ người. Chẳng phải đây chính là vỏ bọc nó muốn tạo ra sao? Một trái tim băng giá sẽ làm mọi người xa lánh nhưng nó sẽ không còn đau khổ nữa. Phải rồi nó đang làm rất tốt, nó sẽ không bao giờ cởi bỏ đâu.
- Mời lớp phó văn thể mỹ nêu ý kiến về chuyên đề dưới cờ sắp tới của lớp ta - giọng ông Huy oang oang
Sau một hồi "chú ý lắng nghe" nó đã ngấm khá kĩ những lời ông thầy nói nên không còn lúng túng nữa. Nó đứng dậy
- Thưa thầy đây là hoạt động đầu tiên trong năm lớp 11 của lớp ta nên em cùng các bạn sẽ cố gắng hoàn thành tốt. Các tiết mục em sẽ cho cả lớp đăng ký rồi sau đó sẽ thong qua thầy. Ngoài ra em cũng có một số ý tưởng mới hy vọng sẽ khiến cho chuyên đề lớp mình thêm phong phú ạ
- Được rồi, vậy thì cả lớp mình bàn bạc lên tiết mục và tập đi nhé, mấy hôm nữa thầy sẽ duyệt. À suýt quên, lớp A2 có mấy bạn tham gia chuyên đề tuần trước rồi nên không nhất thiết phải tham gia nữa. Cả lớp nghỉ đi
- Cả lớp đứng! - giọng thằng Hùng dõng dạc
Chúng nó ồ lên sung sướng
- Ê, bà có ý tưởng gì mới đó - nhỏ Hương tíu tít hỏi
Nó chỉ cười lạnh nhạt đáp lại
- Mai sẽ biết
Nói rồi nó đi thẳng ra bãi xe. Mun thấy bộ dạng của nó, tỏ ra chán nản nhưng cũng không muốn nói nữa.
#Bãi xe
- Nhanh lên t.y, tôi đèo về
Kim nhìn thấy Mun vẫy tay gọi nó nhưng không mấy hứng thú
- T.y à hôm nay tôi muốn đi bộ, t.y về trước đi - nó nói rồi quay lưng bỏ đi
...
Gió lạnh lùa qua mái tóc nó tung bay. Gió lạnh vờn trên đôi mi nó trĩu nặng. Gió lạnh xen vào tâm hồn nó hiu quạnh. Gió lạnh làm con tim nó nhói đau. Gió không làm nó thêm thích thú nữa. Nó thấy thật cô đơn trong mùa đông băng giá này. Nó thèm muốn nhưng không dám đón nhận sự ấm áp xung quanh. Nó sợ đau thêm một lần nữa.
- Em yêu hắn thế sao? - một giọng nói lạnh lùng vang lên đằng sau nó
Nó giật mình quay lại, ánh mắt sâu thẳm nhìn hắn. Đôi mắt cô đơn ánh lên những tia rực rỡ. "Vào lúc nó cô đơn nhất ông trời cũng đã động lòng rồi chăng? Nhưng tại sao lại là hắn" - nó thất thần. "Phải chăng lại là một sự giễu cợt?"
- Sao anh lại hỏi thế? Tôi không hiểu anh ám chỉ ai? - giọng nó lạnh lùng khô khốc
- Em hiểu mà, em yêu Bun đến thế ư? - giọng Bin như lạc đi

- Không - nó dứt khoát
- Em không lừa được anh đâu
- Nếu vậy thì đã sao? - nó cười nhạt
- Quên hắn đi
- Nếu quên được tôi đã không khổ sở thế này
- Anh sẽ khiến em quên được hắn - Bin nói, ánh mắt nhìn nó, lạnh lùng mà ấm áp, yêu thương nhưng cũng tổn thương
- Tại sao lại giúp tôi? - nó nghi hoặc
- Anh không muốn em đau vì hắn
Nó thẫn thờ nhìn bóng dáng cô đơn ấy quay đi. Nhói đau, tim nó lại nhói đau lần nữa. Nó đau vì câu nói ấy hay vì người con trai kia. Nó và Bin một cảm giác thân thuộc mà lạ lẫm. Dường như hắn và nó giống nhau, đều tạo ra một vẻ ngoài lạnh lùng để che giấu con tim yếu đuối
---
# 11A3
- Nè t.y sao sáng nay không qua nhà tôi zậy, làm tôi chạy hụt hơi suýt muộn nè - Kim than thở
- À, tại vì tôi dậy muộn nên không kịp qua - hắn gượng gạo - À mà có lẽ mấy hôm nữa tôi cũng không qua được đâu
Nó nghi ngờ
- Tại sao zậy? Đừng bảo dậy muộn có hệ thống nha - Nó dỗi
- Tôi có việc mà - Mun nói rồi bỏ đi
Kim sững người, Mun hôm nay sao vậy? Nhưng rồi nó không suy nghĩ được nhiều bởi trước mắt nó Bun đang cười nói với nhỏ Trang vui vẻ. Một cảm giác tê tái quặn đau tận đáy lòng. Nó bỏ chạy vào lớp trong tâm trạng hoảng loạn. Ngồi vào chỗ, nó gục ngay xuống bàn không nói chuyện với bất cứ ai.
- Ăn sáng chưa - một giọng nói nhẹ nhàng mà quen thuộc thoảng qua tai nó. Nó từ từ ngóc đầu dậy và tròn xoe mắt:
- Sao lại hỏi tôi? - nó thắc mắc
- Quan tâm thì hỏi thôi, nè anh mới mua đó, ăn đi. - hắn chìa một gói xôi trước mặt nó
Gói xôi xéo thơm nghi ngút khói. Từ sáng đến giờ nó chỉ biết chạy thục mạng thôi chứ biết gì đến mùi xôi thơm lừng thế này. Hít hít hà hà một lúc, nó mỉm cười khoái chí
- Cảm ơn anh!
Bin cũng cười lại với nó, nụ cười thiên thần rực rỡ và ấm áp, sưởi ấm cho nó một góc nhỏ trong trái tim băng giá
- Thế anh ăn chưa?
Bin ngớ người
- À chết quên - hắn bụp tay vào miệng như lỡ nói ra điều gì sai trái
- Èo thế sao tôi dám ăn - nó xị cái mặt xuống
- Thì cứ ăn đi, coi như anh ăn rồi là được
- Coi thế sao được, người ta lại... đánh giá- nó ỉu xìu
- Ai biết mà đòi... đánh giá - Bin cười
- Có anh biết - nó gân cổ lên rồi lại cúi gằm mặt xuống tránh ánh mắt săm soi của hắn
- Sợ anh đánh giá từ lúc nào thế?
- Đâu có, anh ăn thì ăn đi cãi nhau chán không muốn ăn rồi - nó xấu hổ nói rồi đi thẳng ra ngoài
Bin cũng đi theo

sex asian - phimxex - phim xxx

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ