XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Học sinh cá biệt - trang 4

Chương 21: Đừng nghĩ, chỉ có cậu ở nhà Trang!

Mặt hắn dày thật, hắn làm điệu bộ như chưa có chuyện gì xảy ra chân bắt chéo trên ghế. Ừ nhỉ, ban nãy tôi thấy hắn nói hắn là con cháu Đỗ Gia, hôm bữa, tôi nói với Baba là làm việc tại Đinh Gia baba không đồng ý, nếu nói là Đỗ Gia thì Baba có cho không nhỉ?

- Anh là gì trong Đỗ Gia thế?

- Con cháu thôi!- Hắn chúi mũi vào cái iphone của hắn.

- Thế Đinh Gia là ai vậy?

Hắn ngước nhìn tôi, rồi lại nhìn vào cái điện thoại.

- Hữu Thiên.

Ô, thì ra Thiên cũng là người có thế lực hẳn hoi chẳng thua kém hắn. Tôi quay lại chuyên tâm bài vở. Đột nhiên, chiếc điện thoại đang sạc pin của tôi reo lên. Các bạn biết tôi cài nhạc chuông ra sao không, e hèm. 2 câu đầu của nó hình như là… * Bằng lòng đi em, anh về quê thưa tía má liền, mình làm đám cưới rước dâu bằng xe bắt chó* Bản nhạc này phải gọi là cực hiếm nhé! Tụi bạn lúc trước tình cờ nghe được trên trang mạng xã hội rồi bluetooth qua, tôi cài đến giờ. Hắn nhìn cái điện thoại trên bàn cười ngặt ngẽo. Tôi chạy đến bắt điện thoại, liếc xéo hắn 1 cái. Là số điện thoại lạ, chắc nhầm số! Có ai thường hay liên lạc với tôi đâu chứ. Tôi vẫn bắt máy:

- A lô! Ai vậy ạ?

- Thiên, đưa điện thoại cho Tuấn đi, tôi muốn nói chuyện!

Hả? Tôi có nghe lầm không? Thiên biết số tôi, càng ngày tôi thấy cậu bạn này càng kì lạ, chẳng nói chẳng rằng mà nắm rõ mọi chuyện của tôi. Tại sao không trực tiếp pm vào cái iphone của hắn chứ? Đang… cảnh cáo tôi là tôi với hắn … ở chung? Tôi đưa máy cho hắn, hắn liếc nhìn số điện thoại, nhếch mép.

- Chào, đang dự định nói chuyện Tuyết Lan hay là chuyện cô nam quả nữ chung phòng hả?- Hắn hất tóc.

Tôi nóng máu, hắn vừa phát ngôn gì cơ chứ! Tôi đấm vào lưng hắn 1 cái miệng hắn kêu lên 1 tiếng rồi nhíu mày:

- Này cô em, đêm còn dài, đừng hấp tấp.

Hơ, về việc này thì giống y chang tên Nhất Trung em hắn! Hắn đã dạy hư thằng nhóc mất rồi. Tôi nghe tiếng Thiên cười qua điện thoại:

- Nếu chọc tức tôi thì không có tác dụng đâu, cậu tốt nhất đừng phát ngôn như vậy!

- Phát ngôn sao chứ, có sao nói vậy thôi. Định nói chuyện Tuyết Lan sao?

- Ừ, từ sớm, tôi đã biết cô ta không phải Tuyết Lan, đáng tiếc, tôi không có lòng tốt nói với cậu.- Thiên thở hắt ra, tôi nghe được giọng trêu đùa.

- Chuyện đó không quan trọng nữa, đó chỉ là chuyện lúc nhỏ. Nếu Tuyết Lan thực sự trở về, tôi sẽ xem cô ta như 1 đứa em! Lâm Gia không nên có quan hệ với Đỗ Gia, vậy được rồi nhỉ? Tối nay, tôi sẽ ngủ ở nhà Minh Trang. Bye, chúc ngủ ngon.- Nói xong hắn cúp mát cái cụp, ném lên giường. Trời ơi, máy của tôi chứ đâu phải của hắn.

Tôi liếc hắn, hắn lại cười. Chúc ngủ ngon bằng câu nói của hắn thì có phần không đúng. Hắn đang dàn dựng và suy nghĩ chuyện không chính đáng gì vậy? Ở nhà còn có Baba tôi cơ mà, nếu hắn động thủ thì coi chừng, tôi cắt xong đem đi xào. Mà nói đi cũng phải nói lại, tôi tò mò quá, chuyện Tuyết Lan là sao cơ? Không phải Lan thì là cái gì? Gì mà Lâm Gia, Đỗ Gia, Đinh Gia… Mệt cái đầu… Hắn cầm điện thoại tôi trên tay:

- Nếu có chuyện gì thì gọi tôi nhé! Phím 1.

Tôi thở hắc ra, bị nhốt trong phòng hôm nay còn có lần sau nữa hay sao mà pm với chả điện thoại. Hắn nhếch mép. Mặt hắn gian quá, tôi phải tống tên này qua phòng Baba mới được. Đang chuẩn bị túm cổ áo hắn tống ra ngoài thì có chiếc xe 4 bánh đỗ trước cửa nhà tôi rọi đèn chói lóa. Giờ này còn ai đến thăm nữa, bà con họ hàng tôi có biết ai đâu chứ! Tôi chạy ra cửa. Thật bất ngờ, xuất hiện trước mặt tôi bây giờ… là … là Thiên. Baba tôi cũng chạy ra xem. Thiên cũng kính trọng cúi chào:

- Thưa Bác, con là bạn Trang, nhỡ đường, xin ngủ nhờ hôm nay!

Baba tôi nhìn 1 lượt 2 cậu con trai, ai cũng cao cả với, mặt đẹp trai, con nhà giàu nhìn tặt lưỡi:

- Con thiệt là đào hoa, tiếp khách đi, ba vào phòng làm việc tí.

Hắn cũng nhìn Thiên nhưng chẳng có gì là ngạc nhiên, tôi thì như muốn vỡ tim ra, 2 người này, rất thích làm người khác khó xử. Thiên đi vào, vỗ vai hắn:

- Đừng nghĩ, chỉ có cậu ở nhà Trang!

Tôi vẫn á khẩu, mọi chuyện xảy ra nhanh quá, tôi chưa tiếp nhận dữ liệu được!

Chương 22: Đừng bao giờ cho 2 người con trai ở cùng 1 chỗ!

Thiên ngồi trên giường tôi, nhàn nhã. Hắn ngồi trên ghế nhìn chằm chằm vào Thiên. Không khí đột nhiên im lặng đến khó thở. Tôi cần phải đi hít thở Ô xi thôi! Nhà tôi chỉ có 2 phòng, nếu tôi và hắn, ngủ chung thì không được, nếu tôi ngủ với Thiên cũng không được, chẳng lẽ tôi ngủ với Baba, con gái lớn rồi, ai lại làm vậy. Tôi cắn cắn môi, điều cấm kỵ là… Đừng bao giờ cho 2 người con trai ở cùng 1 chỗ! Tôi ngồi vào bạn học, nhìn lên trần nhà. Mỗi người điều theo đuổi suy nghĩ riêng, tôi chẳng biết họ đang nghĩ gì! Chỉ thấy Thiên nhếch mép nhìn hắn rồi hắn nhíu mày. 2 người này đang đấm đá cú nhéo bằng ánh mắt và tư tưởng sao? Im lặng hoài cũng chán, cái điệu này chắc tôi ngủ gật trên bàn học mất. Tôi bắt chuyện:

- Nhà mình hơi nhỏ, không biết 2 người ngủ được không?- Tôi đi thẳng vào vấn đề đang đắn đo.

Thiên nhìn tôi, mỉm cười rồi gật đầu. Hắn thì im lặng. Tôi liếc, chê thì cứ nói hẳn hoi đi, ở nhờ mà làm quá lên. Tự nhiên hắn cầm tay tôi:

- Nhà Trang chỉ có 2 phòng, phiền cậu tối nay ngủ cùng ba Trang, mình sẽ ngủ chung phòng với Trang!- Hắn nở nụ cười nhìn xoáy vào Thiên.

- Tại sao tôi phải nhường Trang cho cậu?- Thiên nắm tay toàn lại của tôi.

Giờ đây, 2 tay 2 bên tôi bị nắm cứng. Tôi nhìn được những cảm xúc khó tả trong 2 đôi mắt của 2 người con trai này. Tôi giằng ra, quát lên:

- Ai bảo 2 người ngủ chung với tôi, tôi sang ngủ với Baba đây!- Tôi đi sang phòng Baba bỏ lại 2 tên cứng đầu.

- Này, con gái 16t rồi đấy.- Thiên nhếch mép.

- Thì sao?- Tôi quay lại.

Thiên lắc đầu, hắn nhìn tôi:

- Chi bằng 3 chúng ta ngủ chung phòng hôm nay, tôi và Thiên sẽ ngủ dưới đất, cô cứ ngủ trên giường, đừng lo, tôi chẳng hứng thú tình tay ba đâu.- Hắn để tay lên đầu.

- Này, tình tay ba gì hả? Tên biến thái kia, ngươi nói cái gì đấy?- Tôi liếc hắn đầy căm phẫn.

- Tôi thì chẳng phải loại người lại đi cưỡng ép 1 cô gái đâu, tối nay cậu giở trò thì coi chừng tôi.- Thiên đánh vào vai hắn.

Tự nhiên, tôi bị kẹt giữa 2 người này lại thấy quen quen, hình như sự tranh chấp này xảy ra từ lâu chứ chẳng phải chỉ bây giờ. Tôi sang phòng Baba nói rằng sẽ cho 2 tên đấy ngủ cùng. Baba tôi mở to mắt. Tôi cười cười, nếu có chuyện gì sẽ hét lên, Baba chỉ cần cần cây kéo sang rồi đem xào lăng là được. Tôi chưa đi khỏi phòng được 5 phút đã nghe Baba ngáy khò khò. Thế là bảo vệ con gái yêu của Baba sao?

Màn đêm buông xuống mỗi lúc 1 đậm. Tôi trải chiếu lên chiếc sàn ván cho 2 tên ấy ngủ. Tôi ngủ trên giường, dù gì thì 2 hắn cũng biến nguyên tắc, Lady First. Tôi mặc trên người bộ bijama hình hello kitty màu hồng, chẳng dám hở hang, thú tính mà, ai biết bao giờ nó bộc phát. Tôi nằm xoay lưng ra phía 2 người họ, giấu đi đôi má đỏ rần. Phía dưới, Thiên và hắn đang đấu đá nhau bằng nụ cười và ánh mắt. Thật là… chắc đến sáng. Tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, sáng mai còn phải trông khỉ.

………………………………………………………………………………………………

- Cậu cố tình đến?- Tuấn nhíu mày.

- Chắc vậy.- Thiên cười.

- Từ nhỏ đến giờ vẫn thích tranh giành với tôi nhỉ?

- Tôi và cậu cùng chung sở thích thôi!

- Nhỏ đấy ngủ rồi, tôi và cậu ai bén mảng lại gần lúc này không phải là con trai.

- Tôi không có ý lại gần.

- Thế thì tránh xa đi nhé!

- Tại sao phải tránh?

- Nhỏ đó là của tôi!

- Tuyết Lan là của cậu, giờ thì Trang là của cậu sao?

- Thì sao?

- Không có chuyện đó đâu!

- À, nói cho cậu hay, anh Hoàng Nam và thằng nhóc Nhất Trung cũng đang mon men lại gần nhỏ đó đấy!

- Thì… cô ấy đáng yêu mà!

- Tôi chẳng hiểu, nhỏ lùn tịt đó có gì tốt mà ai cũng đâm đầu vào, kể cả tôi!

- Khuôn mặt đẹp, học giỏi.

- Nhỏ đó đẹp sao?

- Vậy tô son trét phấn 1 tấn như Tuyết Lan nhà cậu là đẹp sao?

- Đừng có cố tình nhắc đến Lan nữa, cô ả không phải Lan!

- Là do cậu quá mù, mù trong quáng đó.

- Đừng giở trò nhé! Tôi không nhịn đâu.

- Tôi và cậu sẽ cá cược nhé, để xem nhỏ chọn ai!

- Được.

- Ngày mai Trang làm thêm tại nhà cậu chứ gì? Mai tôi sẽ đến.

- Được.

Cuộc giao tranh bằng miệng rất nhỏ nhưng vẫn tiếp diễn, kéo dài đến sáng. Để xem, sáng mai sẽ có chuyện gì. Ai sẽ là người nhỏ chọn?

Chương 23: Hãy bắt đầu từ những thứ nhỏ nhặt.

Tờ mờ sáng, cuộc giao tranh bằng mồm vẫn chưa chấm dứt và Trang vẫn chưa có dấu hiệu muốn rời giường. Hắn ngồi dậy, lay vai nhỏ. Nhỏ chỉ ư 1 cái rồi ngủ tiếp. Thiên cũng lay lay cái chân. Lần này, nhỏ đứng lên, vươn vai 1 cái, mắt vẫn nhắm rồi nằm xuống ngủ tiếp. Cả hắn và Thiên đều chép miệng: Con gái con lứa gì mà…. Đẹp nết thế!

Hắn và Thiên giờ nhìn chẳng khác gì 2 con gấu trúc, quầng mắt thâm đen. Nếu chuyển đến nhà nhỏ ở luôn với tên kia thì chắc hẳn, chẳng ngủ được 1 tiếng. Hôm nay là chủ nhật, không đi học. Trong đầu 2 tên đã vạch ra rất nhiều kế hoạch để chinh phục nhỏ. Nên bắt đầu từ những thứ nhỏ nhặt. Ví dụ, nhỏ sợ ruồi thì sẽ đem theo bên mình chai xịch côn trùng, coi như được 1 điểm. Đưa 2 ly nước, nhỏ chọn ly của mình thì 1 điểm…. blah blah…

Lần này, hắn quyết định đạp nhỏ 1 cái cho nhỏ tỉnh thì Thiên chặn chân lại. Hắn quay sang nhìn Thiên nhíu mày, cậu ta chỉ cười. Thiên lại gần, định cúi xuống hôn nhỏ thì 1 cái ầm, hắn đạp cả người của cậu xuống dưới đất. Cuộc chiến cứ diễn ra trong âm thầm, lâu lâu lại có tiếng vật này rơi ra khỏi chỗ ở. Mô phật, thiện tai thiện tai.

Nhỏ tỉnh dậy, mặt còn bơ phờ. Ngước lên nhìn Thiên, nhỏ nhếch mép.
Thiên đột ngột thấy lạnh sống lưng. Nhỏ quay sang nhìn hắn, cười nhe răng. Hắn tự nhiên thấy sợ sợ. Nhỏ cười cười được 1 phút thì nằm xuống tiếp, trời ơi, là nhỏ ngủ mê. Đến lúc này, hắn và Thiên đồng thanh hét:
- Dậy!

Nhỏ mơ mơ màng màng, rồi trố mắt nhìn 2 người. Nhỏ đỏ mặt, rồi chạy vào nhà vệ sinh thay đồ, súc miệng. Hắn và cậu đợi nhỏ ở trong xe của Thiên, điểm đến mà cả sẽ đến là Đỗ Gia, chủ nhật nhưng vẫn phải làm.
=.= Nhỏ nhìn dáo dác trong nhà, baba đã đi làm, nhỏ chạy nhanh lên xe Thiên. Nhìn 2 tên đó, nhỏ chớp mắt:
- Tối qua cả 2 mất ngủ hả?
- Không, là do… gặp nhau nói chuyện thôi.- Thiên nói.

Hắn khoanh tay trước ngực, chân bắt chéo, cau có. Nhỏ nghe Thiên nói cũng gật đầu. Thiên mở lời:
- Tối qua ngủ ngon quá nhỉ?
- Ơ… Dạ…- Nhỏ cúi gằm xuống che khuôn mặt đỏ như gấc chín.
Hắn thấy vậy thì phì cười. Nhỏ nghiêng đầu nhìn hắn, kì lạ, sao hôm nay hiền quá vậy? Chẳng nói lấy 1 tiếng.

• Biệt thự Đỗ Gia:

Tôi đi vào trong nhà cùng Thiên và hắn. Thằng nhóc Trung hôm nay không thấy ngồi trên ghế sô pha nữa, chẳng biết đi đâu. Hắn gọi cô giúp việc làm 3 phần ăn sáng. Cả 3 ngồi vào bàn ăn. Tôi ngồi ở đầu bàn còn hắn và Thiên ngồi đối diện nhìn nhau chằm chằm. Tôi vẫn vui vẻ ăn, có thực mới vực được đạo. Thiên ngồi chọc chọc vào cái dĩa, chốc chốc lại ngước nhìn tôi. Còn hắn vẫn ăn nhưng có lẽ là không ngon miệng. Sao vậy 2 chàng quý tử? Hôm qua ngủ dưới sàn có rệp nên nó ăn não luôn rồi sao???

- Ăn cái này đi!- Hắn và Thiên đồng thanh.

Hắn đang gắp cho tôi miếng cà chua, còn Thiên thì miếng dưa leo. Tưởng tôi là thỏ hay sao? Hay là không thích ăn đùng đẩy cho tôi? Quá đáng!
- Tôi không thích ăn cà chua với dưa leo, vị của nó kinh lắm!- Tôi không thích thật.

Hắn rút tay về, cùng động tác với Thiên. Hắn nói nhỏ qua kẽ răng:
- 0-0.

Tôi chẳng buồn để ý, đang đá banh bằng mắt sao? Trò chơi vừa mới vừa lạ đây! Từ phía sau, thằng nhóc Trung đi tới, đặt lên bàn chỗ tôi 1 ly sữa. Thằng nhóc nhìn tôi rồi liếc 2 tên kia:
- 1-0-0!

Trời đất, thằng nhóc cũng biết cái trò đá banh bằng mắt này sao? Thiệt là tài quá đi mà. Tôi liếc nhìn 2 người kia. Mặt hắn và Thiên đang méo xệch, trông rất tức cười. Thằng nhóc còn buông thỏng 1 câu xanh rờn:
- 2 người lo tu dưỡng nhan sắc đi, sắc mặt xấu thế còn lâu mới bằng em!- Thằng nhóc cười lộ 4 cái răng sữa đáng yêu.- Chút nữa ăn xong vào phòng tôi.

Tôi cũng cười vì mặt hắn và Thiên cứng như tượng đá, tôi đến đây là để trông thằng nhóc Trung, phải ăn nhanh rồi vào phòng mới được. Tôi kẽ đưa ly sữa lên miệng uống thì Thiên nói nhỏ:
- Tức thật, thua thằng nhóc đó rồi.

Tôi nhún vai, con trai đúng là 1 loài sinh vật khó hiểu!

Chương 24: Lựa chọn…

Tôi đẩy cửa vào phòng của thằng nhóc, bỏ bên ngoài 2 tên đang cãi nhau gì mà 0 gì mà 1, mệt xác. Thằng nhóc đang tô màu, nó ngước nhìn tôi, rồi quay vào vẽ tiếp. Tôi ngồi trên giường nó, lấy điện thoại ra bấm.
Nếu chụp hình nó mà bán thì chắc hẳn kiếm được rất nhiều tiền. Nói vậy thôi chứ quyền riêng tư, làm sao tôi dám bán. Bán thằng nhóc này vì tiếc cả đời ấy chứ, nó đẹp quá mà!

Mà cũng kì lạ thật, sao không thấy ông bà chủ căn nhà nhỉ? Tôi buộc miệng hỏi nó:
- Ba mẹ nhóc đâu rồi?
- Công tác nước ngoài rồi, đang cắt hợp đồng với Lâm Gia.- Thằng nhóc vẫn vẽ vời mà không chú ý đến tôi.

Hôm kia tôi đọc báo, Lâm Gia là 1 tập đoàn có thế lực, lại có Tuyết Lan, tại sao lại cắt hợp đồng nhỉ? Chắc chắn sẽ phải bồi thường và có thiệt hại cho cả hai. Tôi dự định hỏi tại sao thì thằng nhóc trả lời:
- Anh ba với Anh hai chán bà cô đó rồi, hôm qua anh ba điện thoại về nói chuyện với ba mẹ, ba mẹ đã bay sang Mỹ cắt hợp đồng, còn anh hai, hôm qua về nhà thì đóng cửa phòng cái rầm, chắc đang tức chuyện gì, là
do bà cô Tuyết Lan thì phải! Cái gì mà trong giả ngoài thật ngoài thật trong giả, chả hiểu! Tất nhiên là có thiệt hại cho đôi bên nhưng Đỗ Gia không chấp nhận con ký sinh trùng như Lâm Gia. Có lợi thì cả 2 cùng hưởng chứ họa là chỉ có Đỗ Gia thôi!

Thằng nhóc tuôn 1 tràng, tôi có chút á khẩu, nó nói chuyện cứ như người thành thạo trong chuyên ngành. Thằng nhóc rất thông minh, rất có triển vọng. Hình như nó còn đọc được suy nghĩ của người khác nữa.
Thằng nhóc cuối cùng cũng tô xong, giơ lên cho tôi xem:
- Nhìn này, đẹp không? Tôi vẽ tặng công chúa cóc ghẻ đó!
- H…hả???- Tôi nhíu mày nhìn bức tranh, có thể nói là biến dạng… Thằng nhóc vẫn cười toe. Đối với đứa con nít 7 tuổi vẽ vậy cũng tốt rồi, tôi cảm động suýt rơi nước mắt.
- Nè, cầm lấy, cho đấy!- Thằng nhóc híp mắt.

Trời ơi, tình cảm mẫu tử trong tôi nỗi dậy, tôi gật đầu nhận ngay.
Nhất Trung quay ra cửa phòng nhìn 2 tên đang đứng chết trân trước cửa:
- 2-0-0!- Thằng nhóc chu môi tinh nghịch.

Sắc mặt hắn đỏ bừng lên, Thiên thì nhìn trân trân. Tôi có chút tò mò, trò chơi đá banh bằng mắt chơi ra sao vậy? Hình như thua sẽ có 1 hình phạt rất ghê rợn thì phải! Tôi nghiêm túc ngắm nhìn bức tranh, nhìn kĩ cũng rất dễ thương. Thằng bé có nhiều biệt tài và thông minh như thế sao anh ba của nó lại là học sinh yếu nhỉ???

Hắn bước vào phòng, kéo tay tôi:
- Này, bạn cùng bàn, hôm qua tôi không hiểu môn Toán, chỉ giúp tôi vài bài đi, qua phòng tôi này!
- Ủa, tôi nhớ hôm qua 3 tiết là Ngữ Văn, Hóa, SHCN mà! Không hiểu Toán gì cơ?- Tôi bắt ngay thóp của hắn. Hắn đỏ mặt, Thiên đứng đó nhếch mép:
- Vẫn là 0!
- Nãy giờ các người chơi football bằng mắt hả? Gì mà 0, 1, 2 hoài vậy?

Thiên nhún vai, hắn và thằng nhóc cũng không trả lời. Xem tôi không ra trọng lượng nào hết! Ức chế!

Đúng lúc đó, phòng đối diện có tiếng mở cửa, là my prince! Anh ấy mặc áo thun và quần sọc, nhìn vẫn lãng tử lắm! Oh, so Cute! Thấy mắt tôi sáng quắt lên thì nhóc Trung lấy tay che mắt tôi. Nó thỏ thẻ bên tai:
- Đừng có ý xấu với anh rể chứ!- WHAT??? Nó nói gì vậy? Nó nghĩ tôi sẽ marry với nó sao??? Không có đâu nha, đừng tưởng chị mày nhận bức vẽ thì nói gì là nói! Ừ, Nam cũng là anh hắn mà… Tôi đang nghĩ gì thế!
Mặt tôi đỏ rần.

Thằng nhóc buông tay khỏi mắt tôi, hắn túm cổ áo thằng nhóc nhấc bổng lên. Thằng nhóc tay chân quơ loạn xạ, miệng hét thả xuống. Hắn nói:
- Đừng có mưu đồ bất chính với chị dâu.
- Nói nhảm, anh em các người cho rằng con dâu Đinh Gia chết rồi sao?- Thiên cũng cãi.

Nghe tiếng trnh cãi, Nam liếc mắt vào. Hoàng tử chỉ cười cười không nói, tôi nhún vai. Thôi mặc xác cái tụi trốn Biên Hòa này đi! Xem hoàng tử của tôi không trọng lượng sao?

Chương 25: Công viên trò chơi…

Hoàng Nam đẩy cửa bước vào. Tim tôi đập nhanh, vậy có phải là thích không nhỉ? Tôi đưa tay lên áp vào khuôn mặt nóng bừng của mình. Cuộc giao tranh giữa 3 người vẫn chưa có dấu hiệu chấm dứt. Thằng nhóc thì đánh ầm ầm vào lưng hắn, hắn và Thiên thì túm cổ thằng nhóc không cho bước xuống. Nam ngồi xuống cạnh tôi:

- Đi công viên trò chơi nhé!

- Dạ… Dạ được!- Tôi cười với hoàng tử.

Thằng nhóc Trung lúc này bắt hơi được chuyện thì nhảy bổ vào người hoàng tử:

- Không được có mưu đồ bất chính với em dâu, muốn đi thì phải cho em đi với!

- Này, còn 2 đứa em nữa anh nhỉ?- 2 tên kia câu vai hoàng tử.

Anh nhún vai. Tôi thì sao cũng được, càng đông càng vui. Hơn nữa đi chơi với 4 hot boy xinh đẹp ngời ngời thì mình cũng thơm lây. Tôi đứng dậy:

- Đi thôi!

- Để anh chuẩn bị xe.- Nam nói.

- Thôi, mình đi bộ đi, vừa coi như đi dạo. Chắc cũng không xa đâu!

Tôi chẳng nghe ai ý kiến ý cò gì cả, vậy thì nhất trí.

……………………………………………………………………………………………….

Cuốc bộ từ Đỗ Gia ra công viên hết 30 phút mà chẳng thấy đâu, cả đám mệt rã người. Tên nhóc Trung thì hoàng tử cõng, luôn mồm than mỏi chân @@ Hắn và Thiên liếc xéo tôi. Tôi đành ngậm bồ hòn, im lặng là tốt nhất vì mở miệng ra có dép bay vào thì sao? Lạ thật nhé! Đi hoài mà chẳng thấy trung tâm thành phố đâu cả, toàn thấy bụi rậm rừng cây!!!! Tôi bắt đầu hoang mang:

- Anh Nam, chúng ta có đi đúng đường không đấy?

Nam đứng nhìn trời đất 1 chút rồi quay sang Thiên và hắn. Hắn gãi cái đầu ổ quạ đốm chó của mình, ngẫng lên nhìn tôi:

- Chẳng phải cô bảo đi dạo cô dẫn đầu sao?

- Ơ, công viên cơ mà!!!=.=- Tôi chống chế.

- Hay nhỉ? Mình đang ở trong rừng thì phải!- Thiên nhìn tôi đăm đăm như dao!

- Thế mình về đi, trời còn sáng, không sao đâu!- Tôi núp sau lưng Nam.

Thế là chẳng ai nói gì, quay đầu đi ngược hướng lúc nãy, tôi đi cuối, chẳng dám làm tiên phong nữa. Tôi dẫn đầu hay thật, từ thành phố mà lên tới rừng chỉ trong vòng 30 phút, có lẽ là lỗi… bước chân 3 người kia quá dài. Thằng nhóc Trung ngủ gật trên lưng Nam, vậy cũng tốt, nó mà tỉnh dậy rồi thì thế nào cũng quát tháo… công chúa cóc ghẻ!

Đi được 15 phút thì ra khỏi khu rừng hoàn toàn, đây là 1 cánh đồng lúa xanh rì, nhìn đẹp vô cùng! Cả đoàn *thám hiểm* đang đi thì đột ngột dừng lại. Hoàng tử quay xuống cười cười:

- Hình như anh đi sai đường rồi, ra ngoại ô thành phố rồi!

Hả??? Tôi có nghe lầm không? Miệng tôi há hốc, mặt 2 tên ấy cũng chảy dài ra. Tôi thở dài:

- Mình đi ra tiếp đi, nhưng nghỉ chân 1 chút, em mỏi quá!

- Ừ, mệt thật!- Hắn cũng phụ họa.

Chúng tôi nghỉ chân ở tảng đá lớn, dưới bóng râm, giờ này có điên mới đứng ngoài nắng. Hắn lôi chiếc iphone trong túi ra, ngán ngẫm lắc đầu:

- Không có sóng rồi!

Tôi gục mặt xuống im bật, tại ai mà lại bị kẹt nơi đồng hoang vắng này chứ! Tại tôi, hi vọng đừng có ai mắng tôi lúc này. Hoàng tử bỏ thằng nhóc lên tảng đá, thằng nhóc tỉnh giấc dụi dụi mắt:

- Đang chơi trò gì vậy? Thám hiểm đồng hoang à? Công viên này thú vị quá!- Thằng nhóc nhe răng cười.

Tôi, Nam, Thiên và hắn đồng loạt nhìn thằng nhóc, miệng há hốc. Cả đám đồng thanh:

- Bị lạc rồi!

Thằng nhóc chẳng nói chẳng gì nữa, rất ngoan, ngồi im tại đó. Tôi chỉ thấy chiếc iphone của hắn chụp nó. Trời đất, thì ra là cảnh đẹp, im lặng để chụp, cứ tưởng… nó ngoan ngoãn. Thằng nhóc cười:

- Chụp nhiều hình vào anh ba, em sẽ post lên fanpage với lời nhắn, bạch mã hoàng tử của các chị đang bị lạc.- Trời ơi, lạc đường vui đến vậy sao???

Chương 26: Chiến dịch bắt cá.

Tôi ngồi xoa xoa cái chân chẳng hay cái iphone lia tới, vừa xoay sang thì tách- Hắn đã chụp rồi. Tôi hét:
- Này, làm gì thế hả? Xóa mau.
- Không!- Hắn giơ cao chiếc iphone.

Tôi liếc hắn, định bôi nhọ hình ảnh thiên thần của tôi chứ gì! Đâu có dễ! Tôi lấy cái điện thoại trong túi quần ra, kẽ bấm nút 1 gọi cho hắn. Hắn đang cầm chiếc iphone có cuộc gọi, hắn kề lên tai. Tôi nhảy ào tới chụp lấy cái iphone, giờ cái iphone đã yên vị trên tay tôi, tôi bấm xóa. Cái hình nhanh chóng chìm vòng thùng rác của chiếc iphone.
Mặt hắn vẫn phởn. =.= Hình tôi đâu có quan trọng đâu nhìn, tôi cảm thấy buồn buồn.

Mặt trời lên cao, nắng chói chang, chẳng ai có ý định ra về do mệt.=.=
Đáng tiếc, giờ tôi chẳng đem theo đồ ăn thức uống, có phần đói bụng.
Thiên nói:
- Giờ đi bắt cá đi, chúng ta sẽ ở lại đây, chiều bớt nắng rồi hãy về!
- Cũng được, để tôi trổ tài.- Tên nhóc Trung đang cầm cái iphone bấm lia lia xem hình vừa trả lời, 2 chiếc iphone rồi, chẳng bù với tôi, chỉ có chức năng chụp hình, lướt web cũng chẳng được.

Tôi và Nam cũng gật đầu, giờ này mà đi bộ ra có nước xụi. Gần đây có con sông khá cạn, tôi xoắn tay áo và quần lên quá gối, lăm le vài con cá. Nước ở đây trong vắt, có thể thấy được cả đáy, sông lại ở dưới cây có bóng mát rộng, thích quá! 4 tên kia cũng xoắn quần áo lên, tên nhóc Trung vừa bước xuống đã bị Nam ngăn lại vì lí do nguy hiểm. Mặt thằng nhóc xụ xuống, dài ra như cái bơm. Thôi kệ, tìm cá cho mình trước rồi hãy tính.

Đây có phải là thiên nhiên ưu đãi cho dòng sông hay không mà nó lại có đủ yếu tố tốt đẹp vậy! Nhưng hình như tụi cá này nhìn mặt mà bơi lại hay sao í, tôi đứng trân trân vầy mà không con nào bơi qua chân, tụi nó bu quanh chân 3 tên kia và 1 tên ngồi cạnh bờ sông buông thõng chân xuống. Tôi tức điên người, mon men lại gần hắn. Hắn biết được tôi đang chuẩn bị tập kích thì xoay sang đưa tay lên miệng bảo im lặng và… hắn bắt được thêm con cá nữa. Tổng cộng là 5 con rồi, Nam bắt được 4 con, Thiên bắt được 6 con, còn tôi, chẳng có 1 con. Tôi tức khí hét lên:
- Tôi bảo đảm tụi cá này là cá cái, chẳng thấy được vẻ đẹp của tôi mà!!!

Nam nhìn tôi lắc đầu:
- Bắt cá cần phải yên tĩnh mà, em nãy giờ đi đi lại lại, con nào dám lại gần.
- Cô làm cá của tôi hoảng hồn bơi hết rồi này!- Hắn nói.

Thiên chẳng nói gì chỉ lo bắt cá. Nghe Nam nói vậy, tôi cũng im lặng quan sát, quả thật, có 1 con bơi lại gần tôi này. Giờ thì tôi biết con cái này là cá đực chính cống, những con kia bị lai rồi >.<

Tôi thò tay xuống bắt nhưng nó bơi đi nhanh quá, hụt, tức quá cơ!
Thiên thấy vậy bèn bảo:
- Qua đây, tôi chỉ cho you bắt!

Tôi nghe vậy mừng rỡ chạy lại. Tôi đứng yên chờ đàn cá đực bơi qua. Á, có 2 con này! Thiên giơ tay xuống bắt mạnh, thêm 1 con cá nữa. Tôi nghĩ, Thiên rất hợp với nghề bắt cá bằng tay, không cần học cũng có thể bắt cá kiếm sống! Thiên quay sang tôi nói nhỏ:
- Khi bắt cần mạnh tay và dứt khoát, giữ cho thật chặt, nếu không có vẫy thì rớt!

Tôi gật đầu, tập trung cố gắng làm theo lời Thiên nói. Tên nhóc Trung kia quăng 1 hòn đá ngay chân tôi làm con cá bơi đi mất. Tôi nóng giận:
- Này, tôi sắp bắt được cá rồi, làm gì vậy hả?
- Có làm gì đâu, ném đá chơi vậy hà!- Tên nhóc chẳng tỏ vẻ có lỗi, mặt trơ trơ.

Nam thấy vậy cười cười, cười cái đầu anh í, vậy mà cười cho được. Tôi bỏ lên bờ, không thèm bắt nữa, tôi sẽ đem treo thằng nhóc Trung lên cây để nói khỏi phải ném này ném nọ. Đang đi giữa chừng thì hắn giật tay lại, tôi hụt đà, té xuống nước, quần áo ướt sũng, ngước lên nhìn hắn:
- Này!
- Sorry, chỉ định bảo là ở đây tôi chỉ giúp thôi, ai ngờ cô té!

Hắn đang bắt nạt tôi đây mà, tôi nắm tay hắn, giật mạnh, hắn té nhào xuống và điểm đáp là … trên người tôi. Tôi mở to mắt nhìn hắn, hắn cũng to mắt nhìn tôi! Thời gian đứng yên cả thảy là 5 giây thì hắn bị Thiên kéo dậy. Tôi lúc này mới hoàn hồn, Nam đang nheo mắt, thằng nhóc Trung thì chu môi:
- Ghét, sao lại không cho em bắt cá chứ! Anh ba và anh hai xấu tính!!!

Profile Nhất Trung:
Con cháu Đỗ Gia, là em cùng cha khác mẹ với Hoàng Nam. Thằng nhóc rất thông minh, 7 tuổi đã thông thạo vi tính, tiếng Anh. Phải nói là rất giỏi trong việc đọc suy nghĩ trong tích tắc khi nhìn vào sắc mặt của đối phương.
Tên: Đỗ Nhất Trung.
D.O.B: 1.5.2006
Nhóm máu: O
Tính tình: Nắng mưa thất thường, rất khó chiều.
Thành tích: Đứng từ xa lúc chưa vào trường đã có gái bu trong đó có cả cô giáo.

truyen ma - truyen ma nguoi khan trang

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ