Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Hôn Ước Quý Tộc - trang 10

Chương 64: NẾU TÔI NÓI TÔI YÊU EM

Bên trong căn phòng cực kì sa hoa nhưng vô cùng âm u, khói thuốc lào đục ngầu lan ra không khí, làm cho gương mặt người đàn ông đang dựa lưng vào chiếc ghế làm bằng gỗ quý hiếm, phía bên trên được chạm trỗ hình rồng càng lộ ra sự quỷ dị.

Gương mặt già nua, lúc ẩn lúc hiện không cảm giác được mà phát ra nguy hiểm đối với người phía trước. Đặng Chi Dân ngồi bắt chéo chân, đặt một bàn tay lên bàn tùy ý gõ xuống từng nhịp từng nhịp tạo nên một áp bách vô hình.

Theo mỗi một nhịp gõ xuống tên thuộc hạ đứng phía trước không tự chủ mà run lên nhè nhẹ. Đây chính là uy hiếp, là triệt để uy hiếp. Mặc dù hắn không dám ngẩng đầu lên nhưng hắn có thể cảm nhận tường tận ánh mắt nguy hiểm giống như con sói hoang đang dò xét hắn.

Cho đến lúc hắn không chống cự được nữa, rốt cuộc Đặng Chi Dân cũng lên tiếng, cấp cho hắn một cái thở phào nhẹ nhõm.

-Tên nhóc kia đã làm những gì?

-Thưa lão gia, thiếu gia đã đưa Nguyễn Hà Hải Nghi về căn biệt thự gần biển.

-Tốt. Ít ra nó còn biết làm theo kế hoạch.

-Nhưng mà lão gia, hình như không giống như vậy. Người của chúng ta điều tra được thiếu gia chỉ vô tình gặp Nguyễn Hà Hải Nghi chứ không phải là cố ý bắt đi. Còn nữa, thiếu gia hình như không có ý làm hại cô ấy, mà hết sức chăm sóc cô ấy.

Tên thuộc hạ cẩn thận khai báo, không dám che dấu bất kì một chi tiết nào, chỉ sợ mỗi một chữ đều có thể dẫn tới họa sát thân.

-Hừ. Đúng là ngu ngốc. Nếu nó đã không thể ra tay vậy ta sẽ giúp nó ra tay. Thông báo với bên Hồng Kông, ta muốn gặp ngài Phỉ Dạ.

Đặng Chi Dân tức giận nói, khóe miệng mơ hồ hiện lên sát ý, trong lòng âm thầm tính toán, kế hoạch này chỉ có thể thành công chứ không được thất bại. Kế hoạch lần này hắn đã chờ rất lâu, hắn đã chờ ngày này 17 năm, vậy nên lần này không được có sơ sót.

-Vâng, thưa lão gia.

Tên thuộc hạ cung kính cúi đầu nói, sau đó nhanh chóng li khai, biến mất trong màn đêm.

……………..

-Mọi người chuẩn bị chưa? Cuộc chiến lần này là không thể tránh khỏi. Người thừa kế chỉ có thể có một, đó chính là Hải Nam. Ta tin rằng Tử Minh chắc chắn sẽ hỗ trợ Hải Nam thật tốt.

Trong căn phòng bí mật của Dark, Nguyễn Hà Trung mạnh mẽ nói. Tiếng nói uy nghiêm lấn át hết thảy. Dark ngày nay đã trở thành uy hiếp rất lớn đối với các quốc gia. Nếu kế hoạch lần này thành công thì Dark chỉ có thể ngày càng cường thịnh, vị trí trong giớu hắc đạo càng được khẳng định. Nhưng nếu một khi thất bại thì hậu quả khó mà tưởng tượng được. Không thể để Dark rơi vào tay kẻ khác, nếu không may thất bại chỉ còn cách giải tán nó trước khi mọi thứ sụp đổ.

-Gia gia, còn Hải Nghi?

Hải Nam lúc này không nhịn được lên tiếng hỏi. Từ khi biết được Hải Nghi đi theo Đặng Vũ Khánh lên xe, tim hắn lúc nào cũng treo ngược. Hai tay nắm chặt thành đấm, trong lòng ẩn ẩn có chút đau.

-Yên tâm. Em ấy sẽ biết tự mình hành động. Tôi tin khi biết kế hoạch của chúng ta em ấy không ngốc đến nỗi không biết làm gì. Vỡ kịch này là em ấy muốn diễn, chúng ta cũng chỉ có thể làm diễn viên phụ.

Hoàng Tử Minh vỗ vai Hải Nam an ủi nói. So với Hải Nam hắn biết Hải Nghi từ nhỏ, trong những năm qua hắn vẫn một mực bên cạnh bảo hộ cô chưa từng rời khỏi, chỉ là thời cơ chưa tới, hắn còn nhiệm vụ quan trọng cần làm. Cho nên chỉ có thể đứng từ xa quan sát cô.

Khi hắn nhìn thấy cô đi lên xe của Đặng Vũ Khánh thì hắn biết cô muốn làm gì. Lập tức tiến hành kế hoạch.

Nghe được lời của Hoàng Tử Minh nói, mi tâm của Hải Nam vẫn chưa có giãn ra ngược lại càng dính chặt hơn. Hắn biết cô rất thông minh, thủ lĩnh một Black Rose lừng danh há có thể là dở hơi. Nhưng mà kế hoạch lần này rất nguy hiểm, cô lại tự mình dâng tới cửa thử hỏi làm sao hắn không lo lắng cho được.

Hải Nghi rốt cuộc em có biết em đang làm gì hay không?

…………….

Tiếng sóng biển rì rào đổ ập vào bờ, gió càng ngày càng thổi mạnh. Cửa sổ sát đất vô ý bị mở ra từ lúc nào, gió thổi bay rèm cửa màu trắng.

Trong căn phòng tối đen, cô gái nhỏ khó khăn ngủ, cơn sốt vẫn hành hạ cô rất lâu vẫn không thuyên giảm. Đây có lẽ là hậu quả tất yếu của việc dầm mưa. Thân thể nhỏ bé không nhịn được vùi vào trong chăn nhưng khắp người mồ hôi lạnh đã thấm ướt áo.

Cô khó thở than nhẹ. Tiếng rên khe khẽ đánh thức người con trai đang ngủ say bên cạnh, gió lạnh đánh úp vào phòng khiến hắn hoảng hốt vội vàng đứng dậy đóng lại cửa sổ.

Bật đèn. Ngay lập tức cả căn phòng được bao phủ một tầng sáng ấm áp. Chiếc khăn bên gối không biết đã lạnh từ lúc nào. Bàn tay sờ lên khuôn mặt thiên sứ xinh đẹp không khỏi co rụt lại.

Tại sao lại sốt cao như vậy? Rõ ràng đã hạ sốt rồi cơ mà?

Đặng Vũ Khánh nhanh chóng lấy nước ấm lau mồ hôi cô. Từng chút từng chút giống như đang nâng niu một con búp bê sứ dễ vỡ. Đôi mắt trầm ngâm nhìn gương mặt cô hồi lâu. Bàn tay lạnh lẽo áp vào má cô thì thầm.

-Nếu tôi bỏ qua tất cả. Nếu tôi không chấp nhất thù hận, em sẽ đi cùng tôi chứ?

Giọng nói nhẹ nhàng vang lên. Bàn tay lạnh lẽo vẫn trân quý vuốt ve mỗi đường nét xinh đẹp trên gương mặt cô. Trong giấc ngủ Hải Nghi cảm thấy dị thường thoải mái, gương mặt vốn rất nóng được bàn tay lạnh lẽo của hắn ôm lấy cảm thấy rất dễ chịu, cô không tự chủ được mà áp sát vào tay hắn.

Thấy thế khóe miệng Đặng Vũ Khánh hiện lên ý cười hạnh phúc như có như không. Trong mắt ngoại trừ đau lòng thì vẫn là đau lòng. Không khỏi hỏi tiếp.

-Mãi ở bên tôi. Có được không?

Đặng Vũ Khánh cố chấp nói, hắn vẫn biết cô sẽ không nghe thấy, vì chỉ khi cô không thể nghe thấy hắn mới dám đối diện với tình cảm của mình, có thể thẳng thắn nói ra tâm sự trong lòng hắn mặc cho cô không để ý.

Hải Nghi, nếu tôi nói tôi yêu em thì em sẽ chấp nhận tôi chứ?

Nếu tôi nói tôi rất yêu em, yêu em đến điên cuồng không biết mình nên làm gì để có em, chỉ có thể đứng từ xa quan sát em thì em có dành chút tình càm nào cho tôi không?

Hải Nghi, tôi không thể hận em, không cách nào thuyết phục chính mình đi hận em, càng không thể làm tổn thương em. Tôi thực sự rất yêu em, em có biết không?

Tôi biết em bây giờ rất hận tôi, xem tôi là kẻ thù của em nhưng mà tôi vẫn cứ cố chấp yêu em. Nói cho tôi biết tôi nên làm thế nào bây giờ?

Đặng Vũ Khánh nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô không rời ra, trong lòng không ngừng giả sử. Nếu hắn không phải họ Đặng. Nếu cô không phải là cháu gái của người đã hại chết ba mẹ hắn, sẽ hay không có thể yêu nhau?

Và lúc đó cô sẽ không bị trói buộc bởi cái hôn ước lõi thời kia, cô sẽ hay không chấp nhận hắn. Từ rất lâu rất lâu hắn đã yêu một cô nhóc giả trai, làm bộ lạnh lùng khiêu chiến với hắn nhưng mà hắn thật ngốc khi không nắm bắt cơ hội. Để rồi khi nhận ra mới biết mình đã đi một đoạn đường dài, đến lúc quay người lại thì người hắn yêu đã hạnh phúc sánh vai đi cùng người khác.

Hải Nghi, nếu tôi nói tôi yêu em…

Chương 65: NHƯỢC ĐIỂM CỦA ĐẶNG VŨ KHÁNH

Khi Hải Nghi tỉnh dậy thì phát hiện xung quanh một mảnh tối đen, cảm giác hai mắt thắt chặt, đau nhói cho cô biết mình đã bị bịt mắt. Toàn thân vô lực mệt mỏi chứng tỏ cô đã bị hạ thuốc mê. Thân hình lơ lửng trên không khiến cô không thoải mái, hai tay bị buột chặt bằng dây thừng làm cô đau rát.

Cái cảm giác lơ lửng trong không gian tối mịt khiến cô có chút hoảng sợ. Mồ hôi lạnh trên trán ứa ra, tấm lưng áo cũng một mảnh ẩm ướt. Hải Nghi lúc này cảm thấy bóng tối đang xung quanh đùa giỡn với mình. Cô hoảng hốt thử động đậy nhưng điều này chỉ khiến vết thương nơi cổ tay càng nghiêm trọng hơn.

Tại sao lại thế này?

Chẳng phải Đặng Vũ Khánh đưa cô về nhà hắn sao?

Đây là đâu?

Hắn đi đâu rồi?

Hải Nghi trong lòng nghi hoặc tự hỏi nhưng mà kí ức của cô chỉ dừng lại lúc cô lên cơn sốt. Đúng vậy, cô như thế nào lại sơ ý như vậy? Tất cả đều tại con virut sốt trong người cô. Nếu không mọi chuyện cũng không vượt quá xa tầm kiểm soát của cô lúc này.

Hải Nghi bị bịt mắt cho nên không phát hiện dây chuyền trên cổ cô đang nhấp nháy ánh sáng màu đỏ.

Lúc này cô nghe thấy tiếng rống giận của ai đó phía dưới.

-Ông làm gì vậy? Ông bắt tôi tới đây làm gì?

“Đặng Vũ Khánh. Là hắn sao?”

Ngay khi nghe thấy tiếng nói kia, Hải Nghi liền biết ngay đó là Đặng Vũ Khánh. Mặc dù thời gian tiếp xúc không nhiều nhưng giọng nói của hắn cô có thể nhận ra rõ ràng.

Đúng vậy, lúc đầu cô ở nhà hắn. Nếu cô bị bắt đến đây thì có lẽ hắn cũng sẽ rơi vào hoàn cảnh tương tự. Nhưng mà nghe cách nói chuyện hẳn là hai người họ có quen biết.

Hải Nghi âm thầm suy đoán, đồng thời cũng luôn tìm cách báo tin với gia gia. Lúc cô đánh tên đại ca kia đến thừa chết thiếu sống mà vẫn không thấy Hoàng Tử Minh ra mặt, cho nên cô mới liều lĩnh đi theo Đặng Vũ Khánh. Tin rằng gia gia tự có tính toán, cô chỉ việc thuận theo không phá vỡ kế hoạch của họ là được. Nhưng không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.

Hai mắt bị bịt kín, hoàn toàn không thấy gì ngoài một mảnh tối đen khiến cô rất khó chịu.

Đặng Vũ Khánh vừa tỉnh dậy liền phát hiện không ổn, hắn đang ở trong một căn phòng sắt, xung quanh âm u không thể nhìn thấy bên ngoài thế nào. Ngay cả là ban ngày hay ban đêm cũng không biết được. Đầu cảm thấy choáng váng đồng dạng bị người ta hạ thuốc mê.

Khóe mắt nhìn thấy Đặng Chi Dân giống như người ông hiền từ nhìn hắn, liền biết được ông ta đã hành động.

-Tỉnh rồi à! Ta sợ con quên mất nhiệm vụ hôm nay nên cho người mang con tới. Rất nhanh thôi Dark sẽ là của chúng ta.

Đối với lời rống giận của Đặng Vũ Khánh, Đặng Chi Dân không chút nào để tâm, ngược lại khi nghĩ đến kế hoạch sắp hoàn thành khóe miệng tươi cười càng thêm mở rộng.

Nhắc đến kế hoạch Đặng Vũ Khánh chợt giật mình hoảng hốt, nghĩ đến người con gái kia khiến tâm thần hắn bất an. Một cỗ giận dữ từ đâu bùng lên khiến hắn mất kiểm soát từ trên giường nhảy xuống đứng trước mặt Đặng Chi Dân chất vấn.

-Hải Nghi đâu? Ông đã làm gì cô ấy hả?

-Ta chỉ mượn dùng con bé cho trò chơi sắp diễn ra thôi.

Đặng Chi Dân nhún vai vô tội nói, hoàn toàn không để ý đến lửa giận trong lòng Đặng Vũ Khánh.

-Trò chơi? Rốt cuộc ông muốn làm gì hả?

Đặng Vũ Khánh đột nhiên có cảm giác chẳng lành, hắn cảm thấy người đàn ông trước mắt này cực kì khó đoán, từ đầu đã là như vậy, hay nói đúng hơn, từ đầu hắn đã bị vẻ ngoài đạo mạo của ông ta lừa dối.

-Ha ha mọi chuyện cũng sắp bắt đầu rồi. Kế hoạch lần này của ta chỉ được phép thành công không được phép thất bại. Ta không cho phép ai phá hỏng nó… kể cả chính con.

Hai mắt phát ra ánh sáng nguy hiểm. Giọng nói quỷ dị giống như ma quỷ của Đặng Chi Dân không chút che dấu mà hoàn toàn lộ ra. Giống như đây chính là con người thật của ông ta- một con yêu quái không hơn không kém.

Hình ảnh người ông hiền lành vốn đã bị ông ta vứt ở xó xỉnh xa lơ xa lắc nào đó rồi.

Hải Nghi nhận ra giọng nói quỷ dị quen thuộc, giọng nói mà ngay cả ác mộng cũng không buông tha cô. Thân hình lơ lửng nhỏ bé trên không, không tự chủ mà phát run. Mặc dù đã đối mặt với cơn ác mộng kinh hoàng kia nhưng khi lần nữa chính tai nghe thấy lại có cảm giác khác.

Mồ hôi nơi trán liên tục ứa ra, nhưng mà ý nghĩ trong cô vẫn không cho phép bản thân lùi bước. Hải Nghi có cảm giác rằng tất cả không chỉ là ác mộng mà nó còn là một bí mật kinh khủng nào đó.

Lúc này cô có thể đoán được thân phận của người kia. Ông ta chính là Đặng Chi Dân, thành viên thứ tư thành lập nên Dark, cũng là kẻ phản bội trong lòng mọi người.

Hải Nghi chân chính có dự cảm rằng hôm nay cô sẽ biết được một bí mật động trời nào đó. Ví như cái chết đáng thương của người phụ nữ bất hạnh năm đó, cô muốn tìm hiểu mọi chuyện. Cô muốn chứng minh thứ mà cô nhìn thấy vào 13 năm trước không phải là ác mộng mà là sự thật.

-Tôi muốn điều tra rõ ràng. Tôi không muốn giúp ông thỏa mãn tham vọng biến thái của ông.

Đặng Vũ Khánh lạnh lùng nói. Cô có thể đoán được hai mắt hắn bây giờ bắn ra ánh sáng lạnh nhìn chằm chằm Đặng Chi Dân. Lúc đầu cô cứ nghĩ kế hoạch này cùng hắn không tránh khỏi có liên quan nhưng có lẽ cô đã nghĩ sai.

-Bây giờ con muốn quay đầu sao? Con đã quên cha mẹ con là do ai hại chết sao? Con quên rằng những năm qua con đã sống như thế nào sao? Ta cho con đi huấn luyện không phải để trở thành người thừa kế gia tộc mà sứ mệnh của con là phải thay ta báo thù. Đặng Vũ Khánh con đừng quên dòng máu chảy trên người con là máu nhà họ Đặng, con vốn không có quyền quyết định.

Mỗi một câu ông ta nói đều khiến nội tâm Đặng Vũ Khánh giằng xé kịch liệt. Hắn không quên ba mẹ hắn đã chết, chỉ là hắn không muốn mơ hồ làm theo lời ông ta mà không biết gì cả.

Nhìn ra rằng Đặng Vũ Khánh đang phân vân, Đặng Chi Dân một bộ sói già chậm rãi dụ dỗ.

-Con không biết sao? Người thưa kế Dark lần này sẽ là vị hôn phu của con bé Hải Nghi luôn kiêu ngạo kia. Đây chính là thỏa thuận trước kia của ta và bọn người Nguyễn Hà Trung, mặc dù có chút sai sót nhưng bất quá lúc này vẫn không muộn. Con bé sẽ thuộc về con nếu con giúp ta hoàn thành kế hoạch cuối cùng này.

Đặng Vũ Khánh nghe ra hai chữ Hải Nghi trong lời ông ta, tâm không nhịn được run lên.

Có thể sao?

Nếu hắn thành công trở thành người thừa kế thì có thể sao?

Cô có thể ở bên cạnh hắn mãi sao?

Hải Nghi lúc này vẫn không tiếng động lắng nghe. Ông ta nói vậy có ý gì? Chẳng lẽ ông ta muốn dùng cô để uy hiếp Đặng Vũ Khánh mà không phải bọn người Hải Nam sao.

Ông ta thật ra có tính toàn gì? Ông ta dựa vào điều gì mà chắc chắn như thế? Chắc chắn Đặng Vũ Khánh vì cô mà có thể làm theo lời ông ta. Nội tâm nhất thời run lên. Chẳng lẽ là…

-Tôi yêu cô ấy nhưng không có nghĩa là tôi sẽ ép buộc cô ấy. Vậy nên tôi sẽ không làm theo ý ông.

Đặng Vũ Khánh xoay người đối mặt với ông ta, hai mắt lạnh lùng trong trẻo nhìn Đặng Chi Dân kiên quyết nói. Trước khi làm rõ mọi chuyện hắn không muốn làm tổn thương cô.

Tim Hải Nghi lúc này kịch liệt rung động, không phải vì tình cảm của hắn mà vì lời nói của hắn. Có phải cô đã làm tổn thương hắn hay không?

-Ha ha nhưng làm sao đây, tất cả đã muộn rồi, con không làm không được. Con muốn nhìn thấy con bé, ta sẽ cho con nhìn thấy.

“Rầm, rầm rầm”

Hải Nghi cảm thấy một trận mát mẻ ùa tới từ dưới chân, ngay sau đó cô nghe thấy tiếng va chạm cực lớn của kim loại. Đoán rằng cánh cửa bằng sắt dưới chân đã mở ra. Quả nhiên…

-Hải Nghi…

Đặng Vũ Khánh mừng rỡ khi nhìn thấy cô, nhưng ngay khi nhìn đến cổ tay ứa máu của cô, tâm không khỏi xiết chặt đau đớn, hướng Đặng Chi Dân quát.

-Ông làm gì vậy hả? Mau thả cô ấy ra?

-Không có khả năng, con không nhận ra trên người con bé được cài bom sao? Rất nhanh thôi mọi chuyện sẽ được giải quyết.

-Ông điên rồi. Nếu làm vậy tất cả đều phải chết.

Đặng Vũ Khánh lúc này đã không thể kiềm chế được xúc động muốn giết ông ta. Nhìn khắp người cô bị cài bom khiến nội tâm hắn treo ngược.

Hải Nghi, thật xin lỗi!

Thật xin lỗi! Nếu tôi không yêu em thì có lẽ sẽ không đẩy em vào chỗ chết.

Chương 66: BẤT LỰC

Tổ điều tra số 1.

-Đội trưởng, đã có điều tra mới nhất. Mẫu báo cáo cho thấy người đàn ông trong tai nạn năm đó không phải là Đặng Chí Hào.

Trước bàn làm việc, chàng trai trẻ đặt lên bàn một sắp tài liệu màu vàng, hướng người phía trước cẩn thận bẩm báo.

Người phụ nữ mang vẻ đẹp mạnh mẽ, mái tóc màu nâu được cột đuôi ngựa thật cao, lộ ra vầng trán cơ trí. Trên người mặc đồng phục màu đen, bên hông có cài một khẩu súng màu bạc. Rất nhanh cầm lên tập tài liệu lên xem, vừa xem vừa nói với chàng trai.

-Thông tin bên Hồng Kông thế nào?

-Thưa đội trưởng, chúng ta đã có bằng chứng chứng minh bọn chúng buôn bán vũ khí trái phép. Hôm qua tôi nhận được tin báo, Phỉ Dạ đích thân đáp chuyến bay sang Việt Nam.

-Mọi thứ chuẩn bị thế nào?

-Rất tốt, chúng ta có thể ngay lập tức xuất phát.

Nghe được câu trả lời chắc chắn của cấp dưới, khóe miệng Tôn Thúy Nguyệt lúc này mới nhếch lên nụ cười tự tin.

Mười ba năm.

Chính xác đã mười ba năm, cô liều mạng điều tra vụ án mạng vào mười ba năm trước. Rốt cuộc cô cũng chờ được điều này. Bàn tay cầm phần tài liệu không khỏi nắm lại thật chặt. Đã đến lúc kết thúc mọi chuyện rồi, nên để kẻ phạm tội phải chịu sự trừng phạt của pháp luật.

…………….

-Lão gia, chúng ta đã xác định được vị trí của Hải Nghi.

Bên trong xe hơi màu đen sang trọng, Hoàng Tử Minh hai mắt nhìn chằm chằm máy vi tính, tai đeo tai nghe màu bạc nhanh chóng nói với người bên kia màn hình.

Lúc này ở một căn phòng khác.

Nơi này rất lớn, là một tổ chức nằm trong lòng đất. Nguyễn Hà Trung ngồi trên bàn hội nghị, bên cạnh là Hải Nam. Hai người nhìn vào màn hình thấy được vị trí của Hải Nghi mà Hoàng Tử Minh vừa gửi qua.

Chân mày Hải Nam lúc này mới giãn ra vài phần, nhưng nội tâm lo lắng vẫn không bình tĩnh lại được. Khi nhận được tin tức Hải Nghi mất tích, hắn dường như sắp phát điên. Cũng may tất cả là nhờ sợi dây chuyền đó, là Như Băng đã cố tình gắn con chíp định vị trong đó nên hắn mới có thể tìm được Hải Nghi.

-Lão gia, bây giờ tôi sẽ đi đến đó. Mọi người cố gắng kéo dài thời gian, tôi sẽ tìm cách cứu Hải Nghi, lễ ra mắt người thừa kế sắp bắt đầu, chắc rằng Đặng Chi Dân và Đặng Vũ Khánh sẽ đến. Nhân cơ hội này tôi sẽ cứu Hải Nghi.

Hoàng Tử Minh hai tay vẫn thao tác nhanh nhẹn trên laptop, cẩn thận nói với Nguyễn Hà Trung. Bây giờ người có thể cứu được Hải Nghi chỉ có hắn.

Nguyễn Hà Trung nhìn Hải Nam một cái mới gật đầu. Lễ ra mắt hôm nay không thể thiếu Hải Nam vậy nên chỉ còn cách này. Hải Nam cũng miễn cưỡng gật đầu, hai bàn tay dưới ghế không khỏi nắm lại thật chặt, hắn sẽ nhanh chóng kết thúc chuyện này, sẽ không phải để cô rơi vào nguy hiểm lần nữa.

Đóng lại laptop, Nguyễn Hà Trung dẫn đầu bước ra, Hải Nam cũng nhanh chóng đi phía sau. Đứng trước cánh cửa thật lớn, Hải Nam có chút khẩn trương, hít một hơi thật sâu, đưa ngón tay vào máy nhận dạng, ngay lập tức cánh cửa to lớn chậm rãi mở ra.

Bên trong rất nhiều người đồng loạt xoay đầu lại hướng Nguyễn Hà Trung hành lễ. Không khí uy nghiêm bao trùm cả căn phòng. Phía trên khán đài Trần Vũ Dương và Hoàng Khương đã đến từ trước.

Nguyễn Hà Trung nhìn hai người họ ra hiệu. Trong nháy mắt khi Nguyễn Hà Trung uy nghiêm đứng trên bục cao, toàn bộ mọi người đều im lặng ngay cả tiếng hít thở cũng hết sức kiềm nén. Đây mới chính là sát thủ được đào tạo chuyên nghiệp. Vậy nên muốn trở thành người thừa kế, trở thành thủ lĩnh cầm đầu một tổ chức hùng mạnh như thế này thì người đó phải đủ khả năng dẫn dắt bọn họ.

Từ nhỏ Hải Nam đã được đặc biệt huấn luyện ở đây, đối với mọi người trong tổ chức, cậu ta vừa là học trò vừa là anh em. Thực lực của Hải Nam mọi người đều công nhận cộng thêm hôn ước của hắn với Hải Nghi cũng đủ làm mọi người tin tưởng. Người mà Nguyễn Hà Trung công nhận há có phải là người thường. Và vị trí thủ lĩnh Dark đâu phải ai cũng ngồi được.

-Hôm nay, ta xin chính thức tuyên bố người sẽ thay ta dẫn dắt Dark sẽ là…

-Khoan đã.

Ngay khi Nguyễn Hà Trung định tuyên bố người thừa kế, thì cánh cửa to lớn đột nhiên mở ra. Một giọng nói vừa xa lạ vừa quen thuộc truyền vào tai mọi người. Chỉ thấy phía sau cánh cửa Đặng Chi Dân cầm đầu một nhóm người đứng ở đó. Hai mắt mãnh liệt gắt gao nhìn chằm chằm Nguyễn Hà Trung. Khóe miệng còn mang theo nhàn nhạt ý cười.

-Lão tam.

Nhìn thấy Đặng Chi Dân mọi người nhất thời phản ứng không kịp đồng loạt kinh hô. Ngay cả Trần Vũ Dương và Hoàng Khương cũng có chút không nhịn được nhìn người này. Trước kia họ từng là anh em cùng kề vai sát cánh, vượt qua bao trở ngại để thành lập nên một Dark huyền thoại như thế này.

Nhưng hết thảy mọi thứ đã là quá khứ, Đặng Chi Dân đứng trước mặt bọn họ là một kẻ phản bội tổ chức không hơn không kém. Nếu lúc trước hắn không tham sống sợ chết mà bỏ mặt anh em, hắn không câu kết với thế lực khác mà chiếm đoạt Dark thì mọi chuyện cũng không thành ra thế này, thì mọi người cũng sẽ không trở thành kẻ thù.

-Nguyễn Hà Trung, ông sẽ không quên tôi đi?

Đặng Chi Dân từng bước từng bước tiến lên phía trước, đứng đối diện với Nguyễn Hà Trung một bộ châm chọc nói.

-Ông còn dám đến đây? Ông lấy tư cách gì mà đến đây?

Nguyễn Hà Trung hừ lạnh, hai mắt phát hỏa nhìn Đặng Chi Dân vẫn mặt dày mày dạn tươi cười. Hải Nghi lúc này con nằm trong tay của ông ta, ông cũng không muốn làm việc thiếu suy nghĩ.

-Ha ha ha, Nguyễn Hà Trung ông quên rồi sao? Tôi biết mình không có tư cách nhưng người này sẽ có chứ?

Đặng Chi Dân vừa dứt lời, Đặng Vũ Khánh mặc âu phục màu đen từ bên ngoài bước vào. Hai mắt thẳng tấp nhìn thẳng mọi người, nhưng khi nhìn vào ánh mắt dò xét của Hải Nam thì ánh mắt hắn có chút né tránh.

-Dark không phải của một mình ông, ông đừng quên hiệp ước của chúng ta. Hôm nay người thừa kế chỉ có thể là một đó là cháu trai tôi- Đặng Vũ Khánh.

Đặng Chi Dân không chút quan tâm đến sắc mặt biến hóa của mọi người, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

Lời vừa nói ra không ít người sửng sốt, tại sao lại thêm một người thừa kế. Đặng Chi Dân trước kia phản bội tổ chức tại sao còn dám xuất hiện ở chỗ này. Mọi người sắc mặt đã hoàn toàn khó coi.

-Đặng Chi Dân ơi Đặng Chi Dân, tôi không ngờ hôm nay ông lại dám có mặt ở đây. Ông không sợ chết sao?

Trần Vũ Dương trào phúng nhìn Đặng Chi Dân nói. Ông thật sự nhìn người này không vừa mắt.

-Ha ha… nếu tôi dám đến đây thì ắt sẽ có chuẩn bị. Với lại hôm nay tôi có chuẩn bị một món quà đặc biệt tặng mọi người.

Dứt lời, màn hình lớn phía trên hiện lên hình ảnh Hải Nghi bị treo trên không trung, quanh thân bị cài bom, hai mắt bị bịt kín, ở chỗ cổ tay máu đã thấm ướt đỏ cả dây thừng.

Trái tim Hải Nam giống như cô mà treo ngược lên, hai nắm tay nổi đầy gân xanh, hắn hận mình bất lực đứng ở chỗ này mà không thể làm gì.

Hai mắt gắt gao khóa chặt dáng người nhỏ nhắn.

Chương 67: CHÂN TƯỚNG

Cả căn phòng nhanh chóng rơi vào trầm mặc. Tất cả mọi người không nhịn được hít một ngụm khí lạnh.

Thật sự quá tàn ác rồi!

Nguyễn Hà Trung phẫn nộ tức giận đến nổ tung. Đó là cháu gái ông yêu thương nhất, là viên ngọc quý ông nâng niu không dám mạnh tay, là đứa cháu ông nhìn thấy nó trưởng thành. Nhưng bây giờ chính mắt ông lại nhìn nó kề cận cái chết.

-Rốt cuộc ông muốn làm gì?

Hoàng Khương nhìn Đặng Chi Dân hỏi.

-Muốn làm gì? Tôi nói rồi chỉ cần ông giao Dark cho chúng tôi và thừa nhận với toàn thế giới ông là hung thủ giết chết anh em bao gồm cả con trai và con dâu tôi?

Nguyễn Hà Trung nghe Đặng Chi Dân nói lời vu khống mà vẫn im lặng không lên tiếng. Ngay cả Đặng Vũ Khánh cũng không nhịn được nhìn Nguyễn Hà Trung. Thực ra trong lòng hắn vẫn ôm một hi vọng, hi vọng rằng chuyện năm đó chỉ là hiểu lầm nhưng mà thái độ của Nguyễn Hà Trung lúc này có phải là đã thừa nhận tất cả hay không?

Ánh mắt không nhịn được nhìn về người con gái trong màn hình, Hải Nghi lúc này có vẻ đã ngất đi, mái tóc dài xõa tung không nhìn rõ khuôn mặt. Nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ làm Đặng Vũ Khánh hoang mang.

“Bốp, bốp, bốp”

Một tràn vỗ tay không hợp thời vang lên. Toàn bộ người trong phòng cũng ngạc nhiên quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng động. Chỉ thấy một người phụ nữ cao gầy từ bên trong nhóm người áo đen đi ra. Bên hông còn mang theo một khẩu súng màu bạc, chậm rãi vỗ tay đi tới trước mặt Đặng Chi Dân.

Gương mặt diễm lệ dần dần phô bày ra ánh sáng, khóe môi nở một nụ cười chuyên nghiệp, nửa đùa nửa thật nói.

-Con trai và con dâu? Đặng Chi Dân tôi nói ông đóng kịch nhiều năm như vậy cũng nên hạ màn được rồi. À không, tôi nên phải gọi ông là Đặng Chí Hào mới đúng.

Tất cả mọi người đều bất ngờ nhìn Tôn Thúy Nguyệt đột ngột xuất hiện trong đây và còn kinh ngạc hơn là những lời cô ấy nói.

Đặng Chi Dân? Đặng Chí Hào? Rốt cuộc việc này như thế nào?

Chỉ có Trần Vũ Dương vẫn giữ bộ dạng biết rõ mọi chuyện, đối với sự xuất hiện của Tôn Thúy Nguyệt hoàn toàn không có bất ngờ mấy. Vốn dĩ chính là ông ta sắp xếp.

Sắc mặt Đặng Chi Dân lúc này đã trở nên xanh mét, hai mắt như hai lưỡi dao sắc bén nhìn chằm chằm Tôn Thúy Nguyệt.

-Đừng nhìn tôi như thế! 13 năm qua tôi bí mật điều tra cuối cùng cũng có kết quả. Tôi thật sự muốn xác thực đâu mới là khuôn mặt thật của ông.

Nói rồi, Tôn Thúy Nguyệt thừa dịp Đặng Chi Dân kinh ngạc mà lột lớp mặt nạ da người trên gương mặt ông ta.

-Không thể nào?

-Sao có thể được?

Nguyễn Hà Trung nhìn người trước mắt không nhịn được lắc đầu. Chỉ thấy sao khi lớp mặt nạ bị tháo xuống lộ ra gương mặt góc cạnh rõ ràng, hai mắt như diều hâu nhìn chằm chằm lớp mặt nạ trên tay Tôn Thúy Nguyệt.

Đặng Vũ Khánh hoàn toàn sửng sờ nhìn người đàn ông bên cạnh mình. Đây không phải là Đặng Chí Hào sao? Ông ấy chính là cha ruột của hắn, người mà hắn luôn tưởng niệm. Tại sao có thể như vậy? Tại sao ông ta có thể lừa gạt hắn?

-Ông… ông… ông là Đặng Chí Hào? Ông thực sự là cha tôi sao?

Đặng Vũ Khánh dường như mất đi phương hướng, ngơ ngác nhìn người đàn ông, khó khăn mở miệng hỏi.

-Ha ha ha… ngu ngốc, ta sao có thể là cha của tên nghiệt chủng như mày. Mày chính là con của tiện nhân kia cùng Đặng Chi Dân. Ha ha ha… đúng là hạnh phúc của gia tộc mà. Tiện nhân đó đáng chết, lão già kia càng đáng chết.

Giờ khắc này Đặng Chí Hào giống như trở thành người điên, ánh mắt màu đỏ nhìn Đặng Vũ Khánh nhưng lại dường như không phải vậy. Giống như thông qua Đặng Vũ Khánh để nhìn thấy “tiện nhân” mà hắn nói.

-Không… không thể nào? Làm sao có thể chứ?

Đặng Vũ Khánh dường như không tin vào tai mình, gương mặt lạnh lùng ban đầu giờ đã trở nên trắng bệt. Sự thật này hắn không cách nào tiếp nhận được.

-Không tin sao? Không tin tao và mày là anh em cùng cha khác mẹ sao? Thật là buồn cười, mẹ ruột của mày lại chính là vợ tao. Sự thật này rất khó tiếp nhận có phải không? Ha ha thật đáng thương, tao cũng vậy, cho nên mới mang cái mặt nạ giả dối sống mười mấy năm. Hahahaha… Tôn Thúy Hoa ơi là Tôn Thúy Hoa, cô thật rất tàn nhẫn.

Khóe mắt Đặng Chí Hào phút chốc ẩm ướt. Sự thật đau lòng này hắn cũng đã che dấu hơn 18 năm. Nhưng hôm nay hắn muốn giải quyết tất cả.

-Vậy nên chính anh đã giết chết Đặng Chi Dân, rồi sau đó giết Tôn Thúy Hoa?

Tôn Thúy Nguyệt cũng đau lòng chảy đầy nước mắt, chính cô cũng không tin mọi chuyện lại thành ra như vậy. Tôn Thúy Hoa là em gái của cô, chính vì muốn làm rõ cái chết của em gái mà cô phải bỏ con trai, bỏ người đàn ông cô yêu thương để tìm ra sự thật. Nhưng thật không ngờ cô phải đánh đổi bằng thời gian 13 năm. Cô biết từ khi cô xuất hiện thì luôn có một ánh mắt nhìn cô, nhưng mà cô không có dũng cảm để đối diện với con trai mình.

-Ha ha đúng vậy, bọn họ đều đáng chết.

Lời này nói ra tất cả mọi người đều lâm vào im lặng. Bởi vì không ai biết được rằng người nào đúng người nào sai. Đặng Chí Hào chẳng qua là người đáng thương hơn đáng trách, còn Đặng Vũ Khánh chẳng qua chỉ là một nạn nhân của tất cả mọi toan tính.

-Vậy tất cả mọi chuyện trước kia bao gồm cả việc phản bội tổ chức đều do cậu dàn dựng ngay sau khi giết chết cha ruột mình sao?

Nguyễn Hà Trung không nhịn được hỏi. Bởi vì là một người cầm đầu tổ chức, trong việc lạm sát nhiều năm trước cùng ông không tránh khỏi có liên quan.

-Đúng vậy, tất cả là do ta làm. Các người muốn bắt ta? Các người đã biết được sự thật thì không có khả năng sống sót ra khỏi đây. Bây giờ có lẽ toàn bộ tổ chức mục nát này đã bị bao vây rồi hahaha

Đặng Chí Hào cười đến đắc ý, kế hoạch của hắn rất hoàn hảo không có bất kì sai sót nào, cuối cùng nguyện vọng của hắn cũng thành hiện thực.

-Thật không?

Cánh cửa mở ra, Trần Vũ Văn tiêu sái dựa lưng vào cửa tựa tiếu phi tiếu nói, ánh mắt ẩn chứa cảm xúc phức tạp nhìn Tôn Thúy Nguyệt trong giây lát rồi dời đi.

-Có ý gì?

Đặng Chí Hào nghi ngờ hỏi lại. Kế hoạch của hắn rất hoàn hảo không lý nào lại xảy ra sai sót.

-Giám đốc Đặng Chí Hào, à không… lúc này tôi nên gọi anh là“sát thủ ma cà rồng” trước khi chết tôi muốn hỏi anh một vấn đề. “Vụ án ma cà rồng” năm đó là do chính anh chủ mưu có phải hay không?

Trần Vũ Văn mang vẻ mặt vô cùng suy tư, một bộ ham học hướng Đặng Chí Hào đưa ra thắc mắc.

-Ha ha ha… điều này nên cảm ơn đứa cháu gái mà Nguyễn Hà Trung kiêu ngạo kia. Nếu năm đó không nhờ con bé thì cái biệt danh “sát thủ ma cà rồng” cũng đâu đến lượt ta. Bởi vì lúc ấy ta thấy nó còn có giá trị lợi dụng cho nên mới để nó sống được đến ngày hôm nay. Nhưng mà bất cứ ai biết được bí mật đáng xấu hổ của gia tộc họ Đặng thì điều đáng chết.

Đặng Chí Hào đột nhiên cười âm lãnh, khóe mắt mang theo sát ý mãnh liệt bắn về phía mọi người.

Chương 68: LẬT NGƯỢC VÁN CỜ

Bí mật nhiều năm cũng đã được hé mở. Mọi thắc mắc cũng đã được giải đáp. Người đáng chết dù muốn dù không cũng đã chết. Một bộ phim có kịch bản dài đến tận 13 năm, thế thì cũng nên kết thúc được rồi.

-Tốt lắm. Đặng Chí Hào, tôi công nhận cậu là một đạo diễn tài năng nhưng mà có lẽ cậu không biết mình cũng chỉ là một diễn viên đặc biệt trong bộ phim của chính mình mà thôi.

Trần Vũ Dương giống như một lão hồ ly ngủ đông một thời gian dài, cuối cùng cũng tỉnh dậy, khóe mắt mang theo ý cười nhìn Đặng Chí Hào lên tiếng tán dương, nhưng mà câu nói cuối cùng của ông ta khiến hắn không nhịn được mà sinh lòng lo lắng.

-Hừ, đừng tưởng nói như vậy là có thể dọa được tôi, ai mới là đạo diễn thật sự thì cứ chờ mà xem. Tôi không có thời gian nghe các người nói nhảm.

Đặng Chí Hào khinh thường nhìn Trần Vũ Dương một cái, cũng không vì lời nói của ông ta mà cảnh giác, hoàn toàn coi lời nói của Trần Vũ Dương là ba hoa để kéo dài thời gian.

-Người đâu bắt hết bọn người này lại cho ta.

Đặng Chí Hào hướng đoàn người áo đen phía sau hét lên. Ngay lập tức bọn người đó đều hành động, chỉ có điều là tất cả bọn họ đều đưa họng súng chỉa vào đầu hắn. Đặng Chí Hào tức giận hét ầm lên.

-Các ngươi bị ấm đầu sao? Ta kêu các ngươi bắt tất cả bọn chúng lại.

Mặc cho Đặng Chí Hào tức giận kêu gào, đám sát thủ áo đen vẫn giữ nguyên tư thế, đứng im bất động.

-Ha ha ha… tôi đã nói trong bộ phim này cậu chỉ là diễn viên thôi mà.

Trần Vũ Dương cười đến đặc biệt sung sướng. Ra dáng tiếc hận nhìn Đặng Chí Hào vẫn còn đang ngơ ngác. Vẻ mặt giống như nói rằng “ta đã nói mà cậu không tin”.

-Phỉ Dạ, Phỉ Dạ…

Đặng Chí Hào vẫn còn chưa nhận ra mọi chuyện khác thường, lớn tiếng gọi. Rõ ràng kế hoạch rất hoàn hảo tại sao mọi chuyện lại xảy ra biến hóa. Rõ ràng hắn đã cho người bao vây nơi này, và tất cả các sát thủ đứng đây đều là người của hắn cho trà trộn vào. Rốt cuộc chuyện này là sao? Hắn phải hỏi Phỉ Dạ.

-Đặng Chí Hào, tôi nghĩ ông không biết mình đang ở đâu rồi. Đây là Dark, không phải là nơi ông muốn kêu mưa gọi gió thế nào cũng được. Nên nhìn kĩ tinh hình thực tế đi. Mau thả Hải Nghi ra.

Hải Nam rốt cuộc nhịn không được , hắn không muốn kéo dài thời gian cứu Hải Nghi, không muốn phí thời gian nói nhảm với người đàn ông kinh khủng này.

-Cứu người? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày. Ngài Phỉ Dạ đã bao vây toàn bộ nơi này, các người nghĩ rằng mình có thể sống sót để ra khỏi đây mà cứu con bé kia sao? Hahaha

Đặng Chí Hào đúng là thấy chết không sờn, cho dù có rất nhiều họng súng hướng vào đầu hắn nhưng hắn vẫn tin tưởng Phỉ Dạ có thể thành công.

-Đặng Chí Hào, đến bây giờ ông vẫn còn hoang tưởng. Cái tên buôn lậu vũ khí Phỉ Dạ kia bây giờ mạng của hắn còn lo không xong, anh nghĩ rằng hắn có thể giúp anh sao?

Tôn Thúy Nguyệt cười khinh miệt, ngón tay thon dài ra hiệu cho người thanh niên trẻ. Ngay lập tức một người đàn ông bị trói chân tay, mặt mày đầy vết thâm tím bị người ta đá lăn quay ra ngoài, thân thể chật vật không chịu nổi.

Đặng Chí Hào nhìn người này thì vô cùng sửng sốt, khó tin mở miệng nói.

-Phỉ Dạ?

-Không nhận ra người đàn ông này sao? Hắn ta là Phỉ Dạ, là tội phạm truy nã quốc tế. Nếu không nhờ kế hoạch của anh có lẽ chúng tôi cũng không bắt được hắn và còn tiện tay bắt được “sát thủ ma cà rồng” là anh nữa.

Tôn Thúy Nguyệt cười đến cực kì vui vẻ, đắc ý nhìn vẻ mặt càng lúc càng biến sắc của Đặng Chí Hào.

-Các người là?

Đặng Vũ Khánh lúc này đã khôi phục lại bộ dáng lạnh lùng lúc đầu, nghi hoặc nhìn Tôn Thúy Nguyệt hỏi.

-Không sai. Cháu trai à, ta là đội trường đội điều tra số 1, người đã tiếp nhận thông tin cháu gửi hai hôm trước. Cảm ơn cháu.

Tôn Thúy Nguyệt mỉm cười dịu dàng nhìn Đặng Vũ Khánh, đây là đứa con duy nhất của em gái cô, nhờ có nó mà hôm nay cô mới có thể hoàn thành nhiệm vụ.

Đặng Vũ Khánh nhìn nụ cười dịu dàng của người tự xưng là cô này mà cảm thấy giống như nhìn thấy nụ cười hiền từ của mẹ. Trái tim đóng băng bao năm, hôm nay vì tìm lại được người thân mà cảm thấy ấm áp.

-FBI? Không thể nào?

Đặng Chí Hào nhìn thấy huy hiệu trên ngực của Tôn Thúy Hoa mà cảm thấy giật mình. Hắn tính đi tính lại không ngờ lại rơi vào tay của FBI. Nhìn thấy Phỉ Dạ bị bịt kín miệng, khó khăn nằm trên mặt đất mới biết được điều gì đang xảy ra. Ánh mắt nheo lại nguy hiểm nhìn Đặng Vũ Khánh bộ dạng xúc động đứng bên cạnh. Nhanh chóng bắt lấy Đặng Vũ Khánh, rút súng uy hiếp.

-Tất cả là tại mày, tại mày phá hỏng kế hoạch bao nhiêu năm của tao. Tất cả là tại tên nghiệt chủng như mày. Tao thật hối hận là sao không giết chết mày khi biết được cô ta phản bội tao.

Đặng Chí Hào giống như người điên không ngừng dí súng vào đầu của Đặng Vũ Khánh. Cánh tay kẹp chặt cổ hắn, khiến hắn hít thở không thông, gương mặt lạnh lùng phút chốc đỏ lên vì nghẹn thở.

-Đặng Chí Hào, anh điên rồi, mau thả thằng bé ra.

Tôn Thúy Nguyệt gấp đến nổi luống cuống, cô vừa tìm thấy con trai duy nhất của em gái không lý nào lại để nó gặp nguy hiểm. Bước chân không khống chế được mà tiến lên, nhưng khuỷu tay lại bị một bàn tay khác bắt lấy. Giọng nói lo lắng khiến tim cô bất giác run lên.

-Mẹ…

-Nguyệt…

Hai tiếng gọi lần lượt vang lên khiến cô dừng lại bước chân. Hai mắt đỏ bừng cảm động nhìn bàn tay Trần Vũ Văn đang nắm chặt tay mình, còn có gương mặt đẹp trai của Hải Nam- con trai cô. Đây là hai người đàn ông quan trọng nhất cuộc đời cô. Lúc này Tôn Thúy Nguyệt nhìn thấy cái gật đầu thể hiện ý bảo cô yên tâm của Trần Vũ Văn thì cảm động cười một tiếng.

Nếu đã vậy thì mọi việc cứ giao cho chồng cô đi.

-Đặng Chí Hào, nếu không yêu sâu đậm thì có thể hận một người nhiều năm như vậy sao?

Trần Vũ Văn thật lòng nhìn Đặng Chí Hào nói. Hắn có thể nhìn ra tình cảm của Đặng Chí Hào với Tôn Thúy Hoa thật không phải đơn giản chỉ là hôn nhân chính trị của các đại gia tộc.

Nghe lời nói của Trần Vũ Văn, Đặng Chí Hào không nhịn được mà sửng sốt. Hắn hận Tôn Thúy Hoa đã phản bội hắn nhưng suýt chút nữa hắn đã quên, hắn vẫn còn rất yêu cô ta. Đây cũng chính là điểm sâu nhất trong lòng hắn, nay bị người khác đem ra ánh sáng có chút khó tiếp nhận.

Nếu không yêu sẽ không hận nhiều đến thế!

-Hahaha… yêu thì thế nào. Cuối cùng cô ta cũng phản bội tình yêu của tôi, chính cô ta đã tạo nên bi kịch ngày hôm nay. Nhưng mà cho đến cuối cùng tôi vẫn không ngờ thế lực phía sau gia tộc Trần Vũ lại chính là FBI.

Đặng Chí Hào thất bại nói. Mọi chuyện đi đến bước này có thể là do hắn sơ ý, cũng có thể là do ông trời trừng phạt hắn.

-Đặng Chí Hào, cậu rất thông minh, nhưng mà Đặng Chi Dân có lẽ chưa nói cho cậu biết, gia tộc Trần Vũ chúng tôi có hậu phương là tổ chức trinh sát thế giới đi. Nếu không cậu nghĩ Trần Vũ chúng tôi có thể đứng ngang vai với Nguyễn Hà là nhờ vào cái gì?

Trần Vũ Dương nhìn Đặng Chí Hào nói. Đây chính là thế lực đằng sau của Trần Vũ gia tộc, ngoại trừ ba người Nguyễn Hà Trung ra thì không một ai biết. Cho nên từ trước đến nay thực lực thực sự của Trần Vũ gia tộc vẫn là một ẩn số, cũng bởi vì vậy mà không một ai dám đắc tội với đại gia tộc này.

Lúc trước để đáp ứng nguyện vọng của Tôn Thúy Nguyệt mà ông đã quyết định cho con dâu mình tham gia vào tổ chức, đồng thời cũng giúp ông một số việc.

-Thì ra là vậy? Quả thật là lão già kia không kịp nói cho tôi biết. Bởi vì ông ta chỉ định nhường lại quyền thừa kế cho tên nghiệt chủng này mà không phải là đứa con trai danh chính ngôn thuận như tôi. Ha ha… cho dù hôm nay ta có chết thì cũng phải kéo theo hai người chết cùng.

Đặng Chí Hào mạnh tay dí súng vào đầu Đặng Vũ Khánh, ánh mắt nguy hiểm nhìn Hải Nghi đã ngất trong màn hình mà cười âm hiểm.

Chương 69: KẾT THÚC TỘI ÁC

Tội ác là chất gây nghiện nguy hiểm, nếu đã lỡ tay chạm vào cánh cổng tội ác, thì người đó sẽ bị hút vào dòng xoáy của tội ác và mãi mãi trở thành kẻ tội đồ.

Suy nghĩ của Đặng Chí hào giờ đây chắc cũng điên loạn như thế. Kế hoạch mà ông ta tự dàn dựng và tự hào là hoàn hảo nhất nhưng không ngờ đến phút chót mọi chuyện lại biến hắn thành kẻ thất bại, trở thành diễn viên chủ chốt trong chính bộ phim do hắn làm đạo diễn. Và càng buồn cười hơn là hắn đã cố gắng diễn xuất bằng chính khả năng của mình nhưng lại không có thù lao. Vô tình đã trở thành diễn viên hài trong bộ phim của người khác.

Tôn Thúy Nguyệt nhìn thấy ngón tay run rẩy trên còi súng cùng tình trạng mất lí trí của Đặng Chí Hào thì tâm nhất thời lộp bộp rơi xuống.

-Đặng Chí Hào, mọi chuyện đã đến nước này, anh hãy nhận tội để được hưởng sự khoan hồng của pháp luật. Không nên tiếp tục tổn thương người vô tội nữa, huống hồ thằng bé là người thân duy nhất của anh.

Tôn Thúy Nguyệt cố gắng khuyên giải nhưng dường như vô ích. Khi cô nhắc đến hai từ “người thân” thì Đặng Chí Hào càng điên cuồng hơn nữa. Ánh mắt liếc nhìn Đặng Vũ Khánh đang sắp nghẹn thở đến chết trong tay toàn bộ đều là chán ghét, Đặng Chí Hào càng phẫn nộ hơn, cánh tay cầm súng mạnh mẽ giơ lên trời bắn một phát.

“Bằng”

Mọi người sửng sốt nhìn Đặng Chí Hào giờ đây đã mất bình tĩnh.

-Người thân? Cô có biết mỗi lần nhìn thấy nó, tôi lại không nhịn được nhớ tới người phụ dơ bẩn không biết liêm sĩ kia. Tôi cảm thấy nó thật ghê tởm, giết chết nó cũng chính là giải thoát cho nó.

Khóe mắt Đặng Chí Hào chảy ra một hàng lệ, là nước mắt đau khổ của người đàn ông khi bị chính người mình yêu nhất phản bội, sự thật đau lòng này hắn đã gánh chịu rất nhiều năm. Nay, cũng nên kết thúc tất cả, sẽ là giải thoát cho hắn. Nhưng mà là người nhà họ Đặng hắn không cho phép tên nghiệt chủng này tồn tại trên đời.

Điều hắn muốn làm là trả thù người phụ nữ kia, trả thù Tôn Thúy Hoa, giết chết người thừa kế tâm đắc mà lão già ghê tởm kia đã chọn. Nếu có kiếp sau hắn- Đặng Chí Hào, không muốn là người nhà họ Đặng.

Đặng Chí Hào nở nụ cười, nụ cười này cực kì thê lương, cực kì đau khổ, có ai biết được người đàn ông này đã trải qua những gì.

-Cứu… cứu… Hải… Ngh…

Đặng Vũ Khánh nhìn Hải Nam, khó khăn nói từng tiếng, sắc mặt giờ đã trở nên xanh tím. Hắn vốn có thể phản kháng nhưng mà từ khi biết được thân thế dơ bẩn của mình hắn cũng muốn chết đi. Có lẽ giống như Đặng Chí Hào nói, chết mới là giải thoát tốt nhất cho hắn. Hắn không có tư cách đi gặp Hải Nghi, hắn thấy mình không có tư cách yêu cô nữa rồi.

-Chết đi. Đồ nghiệt chủng.

“Bằng”

-KHÔNG…GGGG…

Đặng Chí Hào không để cho Đặng Vũ Khánh kịp nói hết câu thì đã ra tay nổ súng. Trần Vũ Văn đã kịp thời ra tay trong khi Đặng Chí Hào lơ là cho nên phát đạn kia đã rơi vào lưng của Đặng Vũ Khánh.

Tôn Thúy Nguyệt hoảng sợ gào lên. Trong giây phút đó Đặng Vũ Khánh như thấy được ánh mắt tuyệt vọng của mẹ. Trước khi ngã xuống vòng tay của Tôn Thúy Nguyệt, hắn đã cười, một nụ cười chân thành nhất. Khóe miệng mấp máy chữ “mẹ” mà không nói thành lời.

Máu… máu… một mảnh đỏ tươi thấm ướt đôi bàn tay của Tôn Thúy Nguyệt. Máu tràn ra tạo thành mảng lớn màu đỏ thẩm nằm trên mặt đất phá lệ chói mắt.

-Ha ha ha… Ực… ực…

“Bằng, bằng, bằng…”

Liên tiếp các tiếng súng vô tình vang lên cắt đứt tràn cười của Đặng Chí Hào. Tất cả các viên đạn đều rơi trên tấm bia thịt là hắn. Máu tươi nhiễm đỏ, thấm ướt cả quần áo. Thân thể không chịu nổi “Bịch” một tiếng, hai chân khụy xuống mặt đất. Nhưng mà khóe miệng vẫn treo lên nụ cười chiến thắng, không ai hiểu lúc sắp chết mà hắn còn cười cái gì.

-Con bé kia nhất định… sẽ chết…. Vì cơ quan kích hoạt bom… nằm trên cánh cửa đó. Hahahaha… ực…

Đặng Chí Hào cho đến phút cuối cùng vẫn ngoan cố, ánh mắt vui vẻ khi người khác đau khổ của hắn không kiên dè gì nhìn bọn người Nguyễn Hà Trung nói. Chỉ là Nguyễn Hà Trung đã kết thúc mạng hắn bằng một phát chí mạng vào ngực trái.

Người nào dám tổn thương cháu gái ông thì chỉ có duy nhất con đường chết. Ngay sau đó Đặng Chí Hào kịch liệt phun ra một ngụm máu tươi, mất đi hơi thở mà ngã xuống trong tư thế vẫn quỳ hai chân.

Có lẽ đây chình là trừng phạt thích đáng cho hắn.

“Tít, tít, tít”

Bên tai Hải Nam vang lên tín hiệu, ngay sau đó là giọng nói trầm thấp của Hoàng Tử Minh.

“Hải Nam, tôi đã tìm được Hải Nghi, là căn phòng cuối cùng của hành lang dưới tầng hầm, bây giờ tôi sẽ vào cứu cô ấy… tít… tít… tít”

-KHOAN ĐÃ. DỪNG LẠI NGAY.

Hải Nam giật mình hét lớn vào tai nghe nhưng tất cả đã không kịp rồi, trả lời hắn chỉ là âm thanh “tít… tít” nhàm chán. Mỗi một cái “tít” vang lên thì tim hắn lại ngừng đập đi một nhịp.

-KHÔNG…GGGGGGGG…

Hải Nam mất khống chế hét lên khi cánh cửa trong màn hình “Oanh” một tiếng mở ra. Trong khoảnh khắc, tim hắn như ngừng đập. Hai mắt trợn to nhìn màn hình nhanh chóng tối đen. Đầu hắn “oanh” một cái, toàn bộ những gì hắn suy nghĩ giờ phút này là hoàn toàn trống rỗng. Gương mặt lạnh nhạt anh tuấn biến sắc, một nỗi hoang mang bao trùm thân hình cao lớn của hắn.

-Nhanh… lên… vẫn còn… 15… phút…

Đặng Vũ Khánh nằm dưới đất nhìn Hải Nam tức giận nói. Nhưng mà giọng nói suy yếu giờ phút này đã bán đứng hắn. Lời hắn nói hoàn toàn không sức uy hiếp nào cả, nhưng lại thành công thức tỉnh một người đang có nguy cơ hóa đá.

Hải Nam bừng tỉnh cảm kích nhìn Đặng Vũ Khánh rồi nhanh chóng giống như con thiêu thân lao nhanh ra ngoài.

-Leader, bên này!

Khi Hải Nam đứng bên ngoài hành lang, hắn không còn biết đâu là phương hướng, trong đầu giờ phút này chỉ toàn là hình ảnh của Hải Nghi. Đột nhiên một giọng nói vui sướng vang lên. Hắn quay đầu lại thì thấy bọn người của Hải Phong, có cả ba người Black Rose đang đứng trong thang máy chờ hắn.

-Các người…

Hải Nam cảm động nhìn bọn họ.

-“Tứ Hải Mĩ Nam” không chỉ là cái tên.

Hải Phong lãng tử vuốt mái tóc hơi dài cười nói.

-Thủ lĩnh gặp chuyện, chúng tôi làm sao có thể bỏ mặt được.

Như Băng cũng trịnh trọng tuyên bố.

-Đúng vậy. Nhanh lên con rùa ngu ngốc kia.

Bảo Phi gấp gáp đến giậm chân, tức giận thừa dịp mắng Hải Nam.

Hải Nam lúc này trong mắt cảm động nói không nên lời, đối với lời nói của Bảo Phi hoàn toàn không để ý. Nhanh chóng đi vào thang máy nhấn nút xuống tầng hầm.

Chương 70: ĐÁNH MẤT

Đây là đâu nhỉ?

Tại sao lại đau đầu thế này?

Có ai chết rồi mà vẫn thấy đau cơ chứ? À, hóa ra đây là cảm giác chết đi. Nhưng mà ai đó đang gọi cô thì phải? Tên ngốc Hải Nam kia sao cứ ồn ào như vậy chứ!

Em mệt quá! Đừng rối nữa, em muốn ngủ!

-Hải Nghi, Hải Nghi… tỉnh dậy đi. Đồ ngốc! Lúc này không phải lúc để ngủ đâu.

Hải Nam sốt ruột đến phát điên. Chắc chắn Đặng Chí Hào đã cho Hải Nghi uống thuốc mê nếu không cô ấy cũng sẽ không yếu ớt như vậy. Nhìn vẻ mặt tái nhợt của cô khiến hắn đau lòng không thôi!

Làm sao đây thời gian không còn nhiều nữa?

-Tử Minh, nhanh lên chỉ còn chưa đầy 10 phút nữa!

Hải Nam cơ hồ gấp muốn chết đi, hắn không dám động vào người cô, chỉ sợ trong lúc nhất thời mà kích nổ quả bom kia, hắn sợ trong chớp mắt mình sẽ không được nhìn thấy cô.

Hoàng Tử Minh mồ hôi lạnh to như hạt đậu từ trên trán rớt xuống, nhưng hắn không có dư thời gian để lau. Nếu không phải hắn nóng lòng muốn cứu cô mà không quan sát kĩ thì mọi chuyện sẽ không rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm như thế này.

Không sao. Mọi chuyện sẽ ổn thôi, hắn sẽ tháo được quả bom này. Hải Nghi chờ anh một chút!

Hoàn Tử Minh thầm nghĩ.

-Hải Nghi, đồ ngốc này em ngủ nữa sẽ thành heo cho xem.

Đôi mắt Hải Nam giờ đây chằng chịt tơ máu, gắt gao nhìn cô gái nhỏ trong lòng. Hắn không thể để cô một mình trong đây vì vậy mới không ngần ngại mà lao vào. Căn phòng này đã cài đặt hệ thống liên kết với quả bom hẹn giờ trên người Hải Nghi, nếu đã bước vào thì không có cơ hội trở ra… ngoại trừ phá giải quả bom.

Bọn người Hải Phong vì không có dấu vân tay nhận dạng nên phải đứng bên ngoài. Bên ngoài tất cả mọi người đều tập trung đủ cả. Tất cả các biện pháp cứu hộ đều được chuẩn bị sẵn sàng, nhưng mà mọi chuyện chỉ còn chờ vào vận may.

Ấm quá!

Cái gì vậy! Hải Nghi nheo lại hai mắt, cảm thấy trên mắt mình có cái gì đó ẩm ướt, cô cố gắng mở mắt ra thì ngay sau đó có cái gì đó chảy ngược vào mắt cô… cay xè.

-Hải Nghi, em tỉnh rồi!

Hải Nam vui mừng reo lên như một đứa trẻ. Gương mặt anh tuấn chỉ một ngày mà đã gầy đi không ít. Trên lông mi cong vút còn có dấu hiệu của nước mắt.

Hóa ra là hắn khóc.

-Đồ ngốc! Anh ồn ào quá!

Hải Nghi mỉm cười nhìn hắn, bàn tay nhỏ bé muốn vươn lên lau nước mắt cho hắn nhưng lại không có chút sức lực nào, ngay cả mắt khi mở lên cũng có chút mỏi.

-Tỉnh rồi, không sao anh sẽ đưa em ra ngoài.

Hải Nam cam đoan nói, bàn tay không lúc nào thả lỏng tay cô, dùng sức nắm chặt khiến cô đau nhói. Cô cảm thấy hắn đang hoảng sợ. Rốt cuộc hắn sợ cái gì?

Đúng rồi! Cô nhớ mình bị người đàn ông đáng sợ đó bắt trói, sau đó bị ép uống thuốc mê.

Còn có… Bom…

Bom ư?

“Con không nhìn thấy sao? Trên người con bé có bom”

Giọng nói của người đàn ông đó lảng vảng bên tai khiến cô không nhịn được mà rùng mình. Bom, trên người cô có cài bom.

-Tử Minh, thế nào rồi?

Hải Nam gấp gáp hỏi, thời gian đã không còn nhiều nữa. Nếu không gỡ được thì cả ba sẽ cùng chết ở đây.

Hoàng Tử Minh gấp rút đến mức quên cả hít thở. Tính mạng của mọi người đều nằm trong tay hắn, hắn không thể sai sót.

-Còn một chút nữa thôi!

Hoàng Tử Minh nhanh chóng nói, ánh mắt vẫn không rời hai sợi dây cuối cùng. Rốt cuộc là xanh hay đỏ đây!?

Nếu bình thường thì sẽ là sợi dây màu xanh. Nhưng mà hắn không thể làm việc lỗ mãng vì hắn biết đây không phải là loại bom bình thường.

-Còn bao nhiêu thời gian?

Hải Nghi giương mắt hỏi. Cổ họng khát khô khiến giọng nói hơi khàn. Nhưng mà hai người con trai trong đây ai cũng nghe rõ ràng từng chữ một. Cô biết mình đã làm liên lụy mọi người, đã khiến cho kế hoạch trở nên phức tạp hơn và khiến mọi người lo lắng.

-Hải Nghi, không cần biết. Em đừng ồn nữa, để Tử Minh suy nghĩ.

Hải Nghi im lặng nghe Hải Nam nói, cô cũng biết giờ phút này không nên làm phiền suy nghĩ của Hoàng Tử Minh.

“Cạch”

Hoàng Tử Minh cuối củng quyết định cắt cả hai sợi dây cả màu xanh lẫn màu đỏ. Nhưng mà đồng hồ điện tử vẫn không ngừng nhảy số, hắn nhíu mày, nhăn nhó nhìn Hải Nam.

-Không xong rồi. Quả bom này không thể phá.

-Chúng ta còn bao nhiêu thời gian?

Hải Nam nhìn hắn hỏi, quả bom đã không thể gỡ thì chỉ còn cách chạy đua với thời gian thôi.

-Thời gian chỉ con tính bằng giây.

Hoàng Tử Minh liếc nhìn Hải Nghi mong chờ nhìn mình, không đành lòng nói cho cô biết sự thật. Nhưng mà Hải Nam là người thông minh, chỉ cần nhìn là biết ngay Hoàng Tử Minh chỉ nói đơn giản vậy thôi.

“Tít, tít”

Cánh cửa cảm ứng giờ này lóe sáng phát ra âm thanh tít tít. Trong nháy mắt Hải Nam như nghĩ ra cái gì đó, nhanh chóng nói.

-Đi thôi. Chúng ta có 15 giây ra khỏi đây.

Nói rồi, Hải Nam đỡ Hải Nghi nhanh chóng hướng phía cửa đi tới.

“tít, tít, tít”

Âm thanh này càng lúc càng gấp gáp, cánh cửa sắt cũng khép lại càng lúc càng nhanh. Có lẽ do quả bom đã bị hư, nên các hệ thống khác trong phòng cũng trở nên rối loạn. Họ phải nhanh chóng ra khỏi đây trước khi cánh cửa đóng lại và quan trọng nhất là trước khi quả bom phát nổ.

Ba người chỉ còn vài bước nửa là tới được cánh cửa. Khoảng trống lúc này chỉ có thể cho hai người qua mà thời gian còn lại chỉ còn 4 giây…

-Sợi dây chuyền…

Đã bước được một chân ra phía cửa, Hải Nghi đột nhiên quay đầu lại kêu lên. Sợi dây chuyền bị rơi ở trong đó, cô sẽ đi lấy lại.

-Anh sẽ đi tìm.

Hải Nam nhanh chóng đẩy Hải Nghi ra ngoài, rồi quay đầu đi vào bên trong, Hoàng Tử Minh nhanh chóng kéo hắn lại, nhưng chưa kịp nói gì thì đã bị Hải Nam đẩy ra ngoài trước khi cánh cửa kịp đóng lại.

“Oanh, oanh, bùm, bùm”

Hàng loạt âm thanh bên trong vang lên khiến hai người đứng ngoài cửa sửng sờ, đồng thời những người có mặt bên ngoài cũng ngốc lăng.

-HẢI NAMMM…MMMM…

Hải Nghi tuyệt vọng hét lên, thân thể vô lực mỏi mệt ngã xuống, nước mắt trong suốt tràn ra khuôn mặt lem luốt trông vô cùng đau thương…

Ngay lúc này, thế nhưng cô lại nghĩ đến lời nói của người phụ nữ kì lạ tự xưng là thầy bói mà cô gặp lúc trước. Bà ấy nói rằng lúc cô đánh mất sợi dây chuyền cũng cô đánh mất người cô yêu…

Ngày hôm nay, Hải Nghi cô đã đánh mất tất cả…

truyen ma - truyen ma nguoi khan trang

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ