XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Hôn Ước Quý Tộc - trang 6

Chương 36: HAI NGƯỜI ĐANG LÀM GÌ?

Những vệt sáng màu hồng chậm rãi bao trùm lên mọi vật, phản chiếu những giọt sương lung linh còn lưu luyến trên cành lá.

Mặt Trời gia gia còn vương vấn giấc ngủ dài, ngài lười biếng hé gương mặt tròn trĩnh “hello” chào ngày mới.

Sau một đêm, cảnh vật càng thêm tươi mới, màu xanh của thiên nhiên núi rừng càng phi thường diễm lệ.

Bên cạnh sườn núi, ngược hướng mặt trời mọc có hai bóng người đứng đó một trước một sau đều ngẩng đầu nhìn về phía hừng đông.

-Cô gái, trên đời này không có gì là bí mật cả, những việc cô làm đừng tưởng người không biết, quỷ không hay.

Một lúc sau giọng nói của người con trai lạnh lẽo vang lên.

Cô gái đứng phía sau hơi sửng sốt một chút, rồi chậm rãi lắc đầu, khóe miệng nhếch lên nụ cười khổ.

-Anh thật thông minh, như thế nào biết là tôi? Tôi không nghĩ ngay từ đầu anh đã nghi ngờ tôi.

-Sáng hôm đó Minh Quân vô tình nhìn thấycô đứng bên cạnh xe của tôi, cô nói đi có phải trùng hợp hay không? Hay là cô biết trước Hải Nghi sẽ dùng xe của tôi? Nhưng dù thế nào đi nữa, người duy nhất dở trò trong xe tôi là cô, không sai chứ?

-Như thế nào? Tôi cũng không nghĩ ra anh sẽ thật lòng quan tâm cô ấy như vậy. Có lẽ do tôi tính sai.

-Cô nghĩ nếu Nguyễn Hà lão gia biết được chuyện này sẽ tha cho cô? Nhưng trước hết tôi cũng sẽ không tha cho cô.

-Như thế nào muốn xử lí tôi, tôi nghĩ cũng không phải là lúc này đi?

-Cô rất thông minh.

Sáng hôm nay Hải Nghi thức dậy sớm, nhìn xung quanh mọi người hẳn cũng đã thức hết rồi. Hải Nghi đi xung quanh nhưng vẫn không tìm thấy Hải Nam, hắn đi đâu cơ chứ, đã bảo rằng sẽ giúp mình thay băng cơ mà?

-Good morning.

Không nghĩ tới sẽ gặp Hoàng Tử Minh ở đây. Nhìn thấy hắn cứ như nhìn thấy mặt trời ấm áp vậy, khiến cho người ta không tự chủ vui vẻ.

Hải Nghi mỉm cười nhìn hắn nói.

-Chào buổi sáng. Mỗi lần nhìn thấy anh tôi đều cảm thấy quen mắt. Có phải anh là người sống ở căn biệt thự màu trắng gần nhà tôi?

-Haha… sao cô nghĩ vậy? – Hoàng Tử Minh mỉm cười hỏi cô, trong lòng cũng có chút bất ngờ.

-Bởi vì cảm giác anh nhìn tôi rất giống “Người đứng sao ánh mặt trời”.

-“Người đứng sau ánh mặt trời”?

-Đúng vậy tôi đã nhìn thấy anh từ vườn hoa hồng của gia gia, lúc đó anh đã đứng xoay lưng đối diện mặt trời từ sân thượng căn biệt thự đó, tôi cảm thấy lúc đó anh cũng đang nhìn chúng tôi, cho nên thấy rất lạ. Không nghĩ tới chúng ta là hàng xóm.

-Cô đoán đúng rồi, tôi và chị hai vừa chuyển đến ở từ tuần trước. Chỉ là hôm đó cảm thấy ba người rất thú vị thôi.

Hoàng Tử Minh nhún vai cười nói, Hải Nghi trong lòng thầm nghĩ, người này nếu sau này thất nghiệp có thể đi bán nụ cười nha, không nghĩ tới nụ cười của hắn lại đẹp như vậy so với tên kia ấm áp hơn nhiều. Nhưng cô chính là thích nụ cười giảo hoạt của tên đó.

Hải Nghi giật mình, tại sao cô lại đem hắn đi so sánh với Hoàng Tử Minh chứ.

Đột nhiên cô hốt hoảng lắc đầu, chân cũng không tự chủ lui về phía sau hai bước. Đáng tiếc a, chính là như vậy, ông trời luôn chiếu cố anh hùng, để cho anh hùng có cơ hội cứu mĩ nhân.

Quả thật chính là như thế, Hải Nghi không phát giác được rằng nơi cô đứng là trên núi, tất nhiên sẽ không bằng phẳng, cô chân thấp chân cao lui về phía sau liên tiếp hai bước, chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến…

Nếu không có cánh tay của Hoàng Tử Minh chắc chắn mông cô sẽ thân thân mật mật có một nụ hôn thắm thiết với anh chàng đá tảng.

-Em không sao chứ?

Vừa định thần lại bên tai truyền đến giọng nói lo lắng của chủ nhân cánh tay cô bám lấy, Hải Nghi lúc này mới nhìn đến bản thân.

Ách… tư thế này quả thật có chút thân mật đi. Cô hai tay hốt hoảng níu chặt một cánh tay của hắn, còn hắn cũng thuận thế dùng tay kia ôm lấy eo cô.

Hải Nghi bối rối đẩy hắn ra kéo dãn khoảng cách giữa hai người nhưng không ngờ mông cô cư nhiên còn lưu luyến nụ hôn kia lần nữa thành công mông chạm đất.

-A… ui. Đau quá!

Không ngờ lại chạm đến vết thương lần trước, Hải Nghi đau đến ứa nước mắt, hai tay không biết nên ôm lấy mông hay là xoa đầu gối. Tự nhiên giờ phút này cô cảm thấy hai tay đều vô dụng.

-Này, không sao chứ?

“Không sao”? Không sao cái đầu anh, thử té xuống xem cảm giác của anh thế nào. Hừ

Trong lòng Hải Nghi kịch liệt mắng.

Hoàng Tử Minh bĩnh tĩnh nâng cô dậy, cẩn thận để cô ngồi lên tảng đá lớn bên cạnh. Nhíu mày nhìn vết thương của cô lại nhuốm máu, hắn quỳ một gối xuống nhẹ nhàng tháo đi lớp băng trắng đã bẩn.

Chuyên nghiệp lấy thuốc khử trùng từ trong túi quần, dùng bông cẩn thận lau chùi vết thương, dịu dàng nói.

-Lát nữa xuống núi cẩn thận một chút. Con gái không nên để lại sẹo.

“Anh à, anh làm gì thế?

“Ngồi xuống, anh giúp em băng lại”

“Em không đau”

“Đồ ngốc, con gái không nên để lại sẹo”

Lòng Hải Nghi khẽ động, dường như thật lâu trước đây có người từng đối với cô nói câu này. Cô thất thần nhìn Hoàng Tử Minh giống như xuyên qua hắn thấy được hình ảnh kia.

-Xong rồi.

Một lúc sau Hoàng Tử Minh lên tiếng đồng thời cũng thức tỉnh suy nghĩ trong đầu cô. Hải Nghi nhìn chân mình được dán băng sạch sẽ, có thẩm mĩ thật khác xa một trời một vực với cái bánh chưng kia, khóe miệng không tự giác giơ lên.

Cô lại ngẩng đầu nhìn Hoàng Tử Minh đang dịu dàng mỉm cười hỏi.

-Anh đã chuẩn bị thứ này trước cho tôi sao?

-Ách… haha vì ngày hôm qua em không đem theo băng gạc cho nên tôi cố ý mang đến đây. Thế nào? Cảm động sao? Đồ ngốc.

Hoàng Tử Minh bất đắc dĩ mỉm cười, bàn tay to lớn giơ lên xoa đầu cô nói.

Hải Nghi lần nữa bất động, cảm giác này, thật giống như người đó. Người đó cũng sẽ nói cô là “đồ ngốc”, người đó cũng sẽ cười dịu dàng như vậy đối với cô, người đó cũng sẽ để ý cô có để lại sẹo hay không.

Hải Nghi thất thần nhìn Hoàng Tử Minh, ánh mắt mang theo mê mang cùng thân thiết, nhìn cô giờ phút này như cô gái nhỏ đáng thương làm cho người khác không tự chủ muốn dịu dàng săn sóc.

-Hai người đang làm gì?

Đột nhiên một giọng nói lạnh lẽo vang lên cắt đứt mọi suy nghĩ của hai người. Hải Nghi hoàn hồn có chút chột dạ nhìn Hải Nam toàn thân lạnh lẽo đáng sợ, hai mắt phát hỏa chăm chăm nhìn bọn họ.

Chương 37: ANH SẼ CHỈ DỊU DÀNG VỚI EM

Người ta thường nói người ngốc thật hạnh phúc, không cần quản ai nói gì, chỉ cần làm những gì mình thích, cũng không cần thiết thông minh để đoán tâm tình người khác.

Hải Nghi giờ phút này thật muốn ình bị ngốc đi, cũng sẽ không rõ ràng nguyên nhân xuất hiện bộ mặt đen thui này của Hải Nam.

Mới tối hôm qua hắn đối với mình nói ba chữ kia, cư nhiên sáng hôm nay cô lại thất thần nhìn người con trai khác. Hắn không tức giận thì chính cô mới là người tức giận a. Cái này có phải biểu hiện của tình trạng “ghen” mà giới khoa học đã chứng minh.

Nói thật thì trong lòng có chút vui vẻ, nhưng mà đừng có nhìn cô như vậy có được không. Dưới ánh mắt như dòng diện cao cáp của đương kim khổ chủ- Trần Vũ Hải Nam, chiếu thẳng vào người khiến cho tâm hồn nhỏ bé, mỏng manh, yếu ớt của bạn nhỏ Nguyễn Hà Hải Nghi có chút rất bất đắc dĩ chột dạ.

-Ách… cái này… Hải Nam, thật ra chỉ là hiểu lầm thôi, hiểu lầm thôi hihi.

-Hiểu lầm? Hiểu lầm cái gì?

-Hiểu lầm… hiểu lầm là… là Tử Minh anh ấy chỉ giúp em thay băng thôi. Nè, anh xem rất ổn phải không.

Hải Nghi rất thức thời đưa chân được dán băng rất cẩn thận cho hắn xem.

Hải Nam nhìn miếng băng màu trắng được dán keo tỉ mỉ trên đầu gối của cô, gương mặt nhất thời đen lại vài phần. Hắn không nhìn cô, âm trầm mở miệng, nói.

-Ý em nói, anh giúp em thay băng là không ổn?

-Ách… không phải vậy. Lúc ngủ dậy, em có thật đi tìm anh nhưng không thấy, trùng hợp lại gặp Hoàng Tử Minh, chỉ là anh ấy thuận tiện giúp em thôi… haha.

-Thật? Em có đi tìm anh sao?

Vừa nghe cô nói có đi tìm hắn tâm trạng Hải Nam thả lỏng vài phần, nhưng giọng nói vẫn lạnh lẽo như cũ.

-Thật mà, chẳng phải hôm qua anh nói rằng sẽ giúp em thay băng sao, cho nên sáng ra em mới đi tìm anh nhưng không thấy nha.

Hải Nghi thành thật khai báo không dám đắc tội hắn. Thiên địa đảo lộn hết a, cư nhiên đường đường là một thủ lĩnh Black Rose tiếng tăm lừng lẫy bây giờ lại ngồi ở đây xem sắc mặt của người khác, lại cẩn thận giải thích.

Cô thề đời này kiếp này sẽ không có người thứ hai được cô đối đãi như vậy. Hừ, Hải Nam anh hay lắm, lúc đầu cư nhiên còn làm bộ ngốc nghếch, xem đi chính cô mới ngốc a.

Nghe lời cô nói, gương mặt Hải Nam chậm rãi buông lỏng hắn thõa mãn hướng cô nở nụ cười mê người, đặc biệt chói mắt. Hải Nghi nhìn tâm trạng hắn đột ngột thay đổi 180 độ, có chút không theo kịp, nhìn thấy nụ cười yêu nghiệt kia ngốc ngốc nói.

-Thật rất lóa mắt a.

-Hả? Cái gì lóa mắt?- Hải Nam buồn cười hỏi lại, nhìn cô ngơ ngẩn hắn rất thỏa mãn, trong lòng thầm nghĩ từ nay phải bảo trì gương mặt này thật tốt mới được.

-Hả? Ơ… không có gì hahaha

Bị bắt quả tang bộ dáng xuýt chảy nước miếng, Hải Nghi xấu hổ cúi đầu, quyết định không nhìn hắn nữa, để tránh mất mặt.

-Haha… vợ à, đột nhiên anh rất muốn hôn em.

Nhìn thấy hai quả cà chua xuất hiện trên gương mặt đáng yêu của cô, hắn rất là muốn hái xuống ăn a, khóe miệng như cũ nở nụ cười mê đảo chúng sinh, quyến rũ nói.

-Ừ. Cái gì cơ?

Đáng tiếc bạn nhỏ Hải Nghi không đủ năng lực thoát khỏi nụ cười mê hoặc kia, trực tiếp đồng ý, cho đến khi phát hiện có gì đó không đúng thì môi đã bị người ta bắt làm tù binh.

Thật sơ suất.

Thật sự quá khinh địch.

-Vợ à, em nên nhắm mắt lại.

Nghe giọng nói dịu dàng của hắn, cảm nhận xúc cảm lạnh lẽo từ môi hắn truyền đến, tim Hải Nghi kịch liệt run lên, ma xui quỷ khiến, mắt cô ngoan ngoãn nhắm lại, để mặc cho hắn ôm cô vào trong ngực từ từ hôn…

-Hải Nam sau này anh có thể không cười như vậy không?

Nằm trên lưng Hải Nam, hai tay vòng trước cổ hắn, người nào đó bất đắc dĩ hỏi.

-Tại sao?

-Đặc biệt chói mắt a. Rất dễ khiến người ta phạm tội.

Hải Nghi rất thiệt tình cảm thán.

Nghe cô nói như vậy, bước chân Hải Nam dừng lại, khóe miệng chậm rãi nhếch lên, nghiêm túc nói.

-Yên tâm. Anh chỉ cười như vậy với em. Nếu vợ yêu muốn phạm tội thì thân là chồng đây sẽ tình nguyện làm nạn nhân hahaha.

Hải Nam rất không có ý tứ trêu đùa, hắn cảm thấy mỗi ngày trêu cô một chút tâm trạng sẽ đặc biệt cảm thấy thoải mái.

-Ai… ai nói em muốn phạm tội chứ?

-Thật sao? Hay chúng ta làm lại lần nữa nhé.

Hải Nam tốt bụng yêu cầu.

-Không… không cần. Được rồi anh đi chậm quá đó, nhanh lên mọi người xuống núi hết rồi.

Hải Nghi đánh trống lảng lái sang chuyện khác, bọn họ sáng nay phát sinh nhiều chuyện, lại là người trễ nhất đi xuống. Cứ nhìn biểu hiện mập mờ của mọi người thì biết chắc chắn suy nghĩ của họ sẽ dang thẳng đôi cánh mà bay cao, bay xa tới chân trời nào đó.

Hải Nam tâm tình cực kì vui vẻ nên không thèm vạch trần cô. Bước chân vững trãi từng bước cẩn thận đi về phía trước, hắn cũng không quên trên lưng có “vật” không thể buông tay.

Suốt cuộc đời này cũng không muốn buông tay.

-Anh chỉ sẽ dịu dàng với em.

Hải Nghi sửng sốt, cô nghe rõ ràng từng chữ hắn vừa nói, trái tim lại kích động không tự chủ nhảy điệu tăng- gô.

Cô vui vẻ, nhỏ giọng nói.

-Ừ

Tay phía trước cũng ôm hắn chặt hơn. Người con trai này cô nhất định sẽ “bảo vệ” tốt. Cho dù là ai đi nữa cũng không thể thương tổn hắn. Nằm trên lưng hắn, cô cảm thấy rất an tâm, tâm rốt cuộc buông lỏng, tựa đầu vào vai hắn mà ngủ thiếp đi.

Hải Nam cảm nhận hơi thở đều đặn sau lưng, chân vẫn từng bước từng bước vững trãi đi xuống núi.

Hai con người, có lẽ do một cái hôn ước từ đời trước của hai đại gia tộc, cũng có thể là do duyên phận kéo bọn họ đến bên nhau. Nhưng cho dù là gì đi nữa thì họ cũng đã gặp nhau do một chữ “duyên” và tình nguyện ở lại bên nhau cả đời.

Có lẽ bọn họ cũng không biết người này thề tuyệt đối sẽ không buông tay người kia, và ngược lại người kia cũng nhất định bảo vệ tốt người này. Hai người bọn họ chắc cũng sẽ không phát giác được tính cách trước đây của họ từ lúc nào đối với nhau lại đặc biệt thay đổi, phá lệ dịu dàng.

Hai bóng người dưới ánh mặt trời chồng lên nhau, đặc biệt hòa hợp, giống như bức tranh đẹp đẽ nhất, hài hòa nhất, không ai nỡ phá vỡ.

Hai con người vẫn chậm rãi một đường đi xuống núi, thật yên tĩnh, thật yên tĩnh.

Tương lai có ai đoán trước được, con đường phía trước có thể dễ đi? Điều gì sẽ đối mặt với họ?

Có thể là thử thách của thần tình yêu Cupid vĩ đại? Cũng có thể là ân oán gia tộc luôn luôn tồn tại song phương trong những gia đình quý tộc.

Có lẽ nên phó mặc mọi chuyện cho định mệnh…

Chương 38: “LỤC ĐẠI MĨ NAM” HAY “LỤC ĐẠI BIẾN THÁI”.

Đêm chính là tấm màn che chắn hoàn hảo cho những âm mưu xấu xa, là cơ hội tốt nhất để các ái hình thành…

Ánh sáng ban ngày cuối cùng cũng khép lại nhường chỗ àn đêm buông xuống.

Thành phố lên đèn rực rỡ. Nhưng không hiểu sao nó vẫn như thế đáng sợ, vẫn như thế tạo nên cảm giác lạnh lẽo khó hiểu.

Đằng sau cánh cửa bằng gỗ lim được chạm khắc tinh xảo hình rồng, Đặng Vũ Khánh lạnh lùng đứng trước cửa sổ sát đất, hai mắt nhìn không tiêu cự.

Người đàn ông tóc đã điểm bạc, gương mặt cương nghị nhìn về phía cậu lại phá lệ lộ ra vẻ ôn nhu.

Đặng Chi Dân nhìn đứa cháu trai, thở dài, rồi nói.

-Haiz… con thật muốn trả thù sao?

Im lặng hồi lâu, Vũ Khánh chậm rãi xoay người đối diện với ông ta, khóe miệng hờ hừng khẽ nhếch, lạnh lùng nói.

-Hừ, đây vốn chẳng phải là điều ông muốn sao? Nếu không suốt mười mấy năm qua ông đưa tôi đi huấn luyện há chẳng phải là vô ích.

Lời nói lạnh lùng chất vấn, giọng nói pha lẫn mùi vị chua xót. Đối với người đàn ông này, cậu không biết nên đối xử như thế nào với ông ta.

Năm ba tuổi ông ta nhẫn tâm chia cắt gia đình cậu, ngay sau đó ném cậu ra nước ngoài, nói cái gì mà huấn luyện để trở thành người thừa kế gia tộc. Không lâu sau ông ta phái người tới nói ba mẹ cậu đã bị người sát hại.

Ông ta gieo giắc vào tâm hồn một đứa bé ba tuổi lòng thù hận, rốt cuộc ông ta cũng thành công chế tạo một công cụ giúp ông ta thõa mãn tham vọng. Nhưng mười mấy năm nay chính cậu cũng không quên rằng người chia cắt gia đình cậu là chính ông ta.

-Ta sai lầm rồi, ta biết ta không nên đối xử với con như vậy, nhưng mà con có thể tha thứ cho ta. Tất cả những gì ta làm cũng chỉ vì muốn tốt cho con…

-Câm miệng. Tốt cho tôi hay muốn biến tôi thành công cụ giúp thỏa mãn lòng tham vô đáy của ông.

Đặng Vũ Khánh lạnh lẽo gằn từng tiếng. Ông ta cư nhiên không biết xấu hổ cầu xin cậu tha thứ cho ông ta. Hai mắt như hai lưỡi đao sắt bén thẳng tắp nhìn chằm chằm Đặng Chi Dân.

Rốt cuộc Đặng Vũ Khánh “hừ” mạnh một tiếng, không thèm liếc mắt đến người đàn ông đang đau khổ cúi đầu, cậu xoay người rời đi.

Cánh tay vừa chạm đến nắm cửa, Đặng Vũ Khánh hít sâu một hơi rồi nói.

-Kế hoạch của ông tôi vẫn sẽ giúp ông hoàn thành, Đặng lão gia.

Nói rồi bước nhanh ra ngoài, bỏ lại người đàn ông đang cúi đầu, ông ta hơi sửng sốt một chút, hai mắt lóe lên mãnh liệt rồi chanh chóng rất nhanh biến mất. Còn đâu vẻ mặt đau khổ không chịu nổi như vừa rồi.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, cuối cùng ngày mới cũng đến.

VuHa- Sky vẫn náo nhiệt như thường lệ, hễ chỗ nào xuất hiện “Tứ Hải mĩ nam” thì chỗ đó gà chó không yên, đất trời đặc biệt rung động.

Đại minh tinh Minh Quân gần đây cũng đi học đều đặn hơn, nghe nói vì phải ôn thi Tốt Nghiệp, rước lấy không ít phiền toái, ngày nào cũng ba chân bốn cẳng chạy trốn đám fan girl.

Không lâu sau hắn cư nhiên ôm trọn giải vô địch Maraton toàn trường. Thật đáng kinh ngạc.

Không những thế, VuHa- Sky lại được một phen lột xác mới, với sự xuất hiện của các du học sinh mới “Nam thanh, nữ tú”, điển hình là Hoàng Tử Minh, và nhập học cách đây không lâu là bốn người Dương Thế Hy, Lê Trần Như Băng, Đặng Vũ Khánh, Huỳnh Ngọc Bảo Phi.

Và thế là hai ngày nay toàn trường lại một phen náo động mở cuộc bình chọn mĩ nam, đặc biệt sôi nổi, đặc biệt cuốn hút và kết quả đáng được mong chờ là:

Bảng xếp hạng mĩ nam tử, vị trí đứng đầu vẫn là Leader Trần Vũ Hải Nam với phong cách vương tử trời sinh.

Đáng ngạc nhiên nhất là xếp hạng thứ hai đã thuộc về Đặng thiếu gia- Đặng Vũ Khánh, cao ngạo, lạnh lùng và có chút bí ẩn.

Xếp hạng thứ ba là Hoàng Tử Mặt Trời- Hoàng Tử Minh với nụ cười ấm áp như ánh Mặt Trời.

Ấm ức tụt xuống vị trí thứ tư là bộ đội song sinh Hải Duy- Hải Lâm.

Vị trí thứ năm thuộc về Dương Thế Hy- anh chàng dịu dàng, lịch thiệp.

Vị trí thứ sáu là đại minh tinh, Vương đại thiếu gia- Vương Minh Quân.

Và cuối cùng vị trí người đàn ông độc thân hoàng kim, phong độ, lãng tử, thiên tài kinh doanh, được các quý cô ao ước trở thành bạn trai dù chỉ một ngày, đó chính là Hiệu Trưởng đại nhân- Nguyễn Hà Hải Phong.

Hải Phong là trường hợp đặc biệt cho nên không được xếp vào bảng xếp hạng “Mĩ nam tử”.

Các tinh tức bát quái trong trường này ngày nào chẳng có, điều này phải nói đến sự tích cực trong công việc của Đội trưởng CLB Tạp chí Lá Cải- Hà Hiểu Lam.

Từ chuyện, hôm qua đại minh tinh Minh Quân mặc áo màu gì, phong cách thời trang thế nào, cho đến cậu ta đi toilet mấy lần một ngày cũng đều trở thành chủ đề chính để dân tình VuHa- Sky lôi ra bàn tán.

Hải Nghi tay phải chống cằm, nhàm chán tựa người bên cửa sổ nhìn hai nữ sinh phía trước đang nói chuyện về Lục Đại Mĩ Nam, ánh mắt không dấu được si mê khi nhìn vào những tấm hình trong tạp chí, hiển nhiên không phát giác được cô vẫn đang nhìn chằm chằm bọn họ.

Thật đáng ghét, họ như thế nào lại chỉ nhìn chằm chằm hình của Hải Nam, chán sống sao, cư nhiên đối với người của cô mơ tưởng, còn công khai như vậy lộ ra hai mắt trái tim.

Mặc dù đôi khi cô nhìn hắn cũng lộ ra hai mắt như vậy mê luyến, nhưng có chết cô cũng không thừa nhận.

Phải nói rằng CLB Tạp chí của Hiểu Lam làm ăn thật tốt a, số lượng tạp chí phát hành nhanh chóng được tiêu thụ, số lượng bán ra có thể lập kỉ lục về CLB giàu có nhất toàn trường.

Ngày nào Hiểu Lam cũng vác máy ảnh lén lén lút lút theo dõi hành tung của các vị Mĩ nam kia, còn có dụ dỗ, lừa tình, thậm chí cả hâm dọa Hải Nghi giúp cô ấy phỏng vấn sở thích, yêu ghét của bọn họ.

Ặc… nhắc mới nhở, hẳn là đến giờ rồi đi.

Thời gian không sai biệt lắm, ngày nào vào lúc này hắn cũng đến tìm cô đi ăn trưa, mấy ngày nay chuyện này hẳn là chuyện hiển nhiên nhưng vào lúc này cô có chút mong chờ.

“Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa… Lục… lục… đại mĩ… mĩ… nam…”.

Nagy sau đó một trận hỗn hợp tiếng hét khác nhau tạo thành một âm hưởng loạn xạ, đinh tai nhức óc thế nhưng sống giữa một rừng toàn trai đẹp Hải Nghi sớm đã miễn dịch với những trường hợp thế này.

Khỏi nói cũng biết chuyện gì đang xảy ra.

HẢi Nghi thản nhiên đứng dậy, chân một bước bước lên trên bàn, tay khoanh lại trước ngực, ngẩng gương mặt xinh đẹp nhìn mọi người, lạnh lùng phát ra hai tiếng.

-IM LẶNG.

Nhất thời mọi người hoàn toàn im lặng, không ai dám phát ra âm thanh nào, quay đầu nhìn cô gái cao ngạo, xinh đẹp đang đứng trên bàn mỉm cười tao nhã nhìn bọn họ, nhưng nụ cười này giống như mang theo hàn băng, làm cho người ta nhìn vào lại cảm thấy nổi da gà.

Như thế xinh đẹp cô gái; như thế tao nhã, quý phái; Một cỗ khí thế làm cho người ta nhất thời im lặng. Dù thế nữa cô cũng là viên ngọc quý trong tay Nguyễn Hà gia tộc, từng là tiểu công chúa trong truyền thuyết. Còn có thể là người thừa kế tổ chức Dark tiếng tăm lừng lẫy, như thế nào có thể giống như người bình thường.

Hải Nam mỉm cười nhìn vị hôn thê ẩn nhẩn tức giận, nhưng lại đặc biệt xinh đẹp mê người. Bộ dáng nữ vương khiêu khích nhìn hắn.

-“Lục đại mĩ nam” các người có thể sau này xuất hiện một cách bình thường hơn được không? Có biết hay không ảnh hưởng người khác?

Hải Nghi không chút khách khí nhìn sáu người bọn họ, như thế nào lại trùng hợp đứng chung một chỗ, đặc biệt chói mắt. Cũng may thị lực của cô rất tốt nếu không cũng sẽ như nam châm bị bọn họ hút vào đáy mắt không thoát ra được.

-Cái gì “Lục đại mĩ nam” chứ! Hừ, tôi nghĩ “Lục đại đại biến thái” thì đúng hơn.

Chương 39: LỊCH SỬ TÁI DIỄN. HẢI NAM… ĐI CHẾT ĐI

“Phốc… xuy”

Hải Nghi không nhịn được cười, thực là quá đúng ý cô rồi ha ha. Nhận thấy bản thân quá mất hình tượng, Hải Nghi cố gắng kìm chế các tế bào hài hước đang vận công nổi dậy, khắc chế cảm xúc muốn lăn ra đất mà cười giờ phút này.

Thuần thục động tác cô tiếp đất một cách đẹp mắt. Đánh cái nheo mắt tán thưởng về phía người mới nói.

Bảo Phi tinh nghịch hai mắt thấy được cái nheo mắt tán thưởng của Hải Nghi thì rất là đắc ý. Chỉ thấy cô nhóc hôm nay mặc đồng phục khối 10 xinh xắn, trên đầu gắn một cái nơ con bướm màu đỏ thật to, tay cằm gói bim bim, thỉnh thoảng bóc vài miếng. Bộ dáng thật không để ý đến lời nói của mình có bao nhiêu tổn thương người khác.

-Cô… cô… cái cô nhóc này, cô nói ai là biến thái hả?

Hải Lâm bộ dáng tức đến phun khói, hận không thể dùng kim may miệng Bảo Phi lại, từ khi nhập học tới nay, cô gái này cứ kiếm chuyện với bọn họ, lời nói ra không có câu nào là dễ nghe.

-Tôi chính là nói mấy người các anh á. Thế nào hả? Không đúng chắc? Nhìn đi nhìn đi khắp nơi chỗ nào mà không có tinh tức bát quái của mấy người. Tùy tùy tiện tiện nhặt một cái tờ rơi trong trường cũng có thể nắm được tất cả tin tức gần đây nhất của các anh. Hừ, xem đi “Sáng nay, lúc 8h32’ đại minh tinh Minh Quân đi Toilet khoảng 15’, một ngày tắm tám lần… lúc 8h45’ nhị vị mĩ nam Hải Duy- Hải Lâm cùng ăn chung một phần cơm, tình cảm thắm thiết khiến nhiều đôi tình nhân ghen tị…” Còn nữa nha “Hoàng tử Mặt trời- Hoàng Tử Minh hôm qua vừa cười với tiểu thư nhà họ Quý khiến cô nàng mất máu nghiêm trọng phải vào viện cấp cứu, nghe nói hôm nay vẫn chưa đến trường… Đặng đại thiếu gia- Đặng Vũ Khánh vô tình đóng băng 81 trái tim cô gái khi họ đến tỏ tình… Trong tủ quần áo của Leader Hải Nam số lượng thư tình trong tuần qua có thể đem bán để hổ trợ cho người nghèo một số tiền không nhỏ…”

Nói xong một hơi Bảo Phi mặt đã đỏ tới mang tai, hít hít thở thở để điều hòa hô hấp, không khách khí ném quyển tạp chí vừa đọc xong về phía Hải Lâm.

Nghe Bảo Phi một lèo nói xong, mấy người bọn họ nhìn chung là “thẹn quá hóa giận”, người nào cũng đằng đằng sát khí nhìn chằm chằm quyển tạp chí trên tay Hải Lâm.

-Ách… cái này còn phải cảm ơn CLB Tạp chí của chúng ta, luôn cập nhật chính xác các thông tin để mang đến ọi người tin tức hot nhất.

Như Băng tùy ý nói một câu, cơ hồ làm ĩ nam bọn họ đồng thanh gầm lên.

-HÀ… HIỂU… LAM

Hải Nghi lắc đầu nhìn hai người này, đúng là chỉ sợ thiên hạ không đủ loạn. Haizz… Hiểu Lam à, cậu tự mình cầu phúc đi.

Trên sân thượng đúng là nơi lí tưởng để nghỉ trưa a. Gió mát lắm!

Hải Nghi đứng trên sân thượng mà nhìn xuống, rất thỏa mãn mà cười.

Để hai quyển sách xuống dưới làm gối đầu. Người cũng nhanh chóng nằm xuống chuẩn bị tìm Chu Công đại nhân đánh cờ tướng.

Nhắm mắt a… 1… 2… 3 giây, mở mắt nhìn chằm chằm, rồi lại chớp chớp hai cái, tiếp tục nhìn. Trời ạ như thế nào có người ở đây mà cô lại không hay biết.

-Nhìn đủ chưa, chưa từng gặp qua mĩ nam sao?

Đặng Vũ Khánh nửa nằm trên lan can, lưng dựa vào tường phía sau, một chân co lên, tay tùy ý để trên đầu gối, chiếc khuyên tai màu bạc lấp lánh sau mái tóc nâu, bộ dáng lười biếng 100% hấp dẫn mê người, nhàn nhạt nhìn cô.

-Ách… xin lỗi tôi không biết ở đây có người.

Hải Nghi khôi phục lại tinh thần, cẩn thận bí mật kiểm tra mình có hay không chảy nước miếng. Chống tay ngồi dậy nhìn Vũ Khánh trêu chọc nói.

-Ha ha… không nghĩ tới Green của Black Rose cư nhiên biết nói đùa.

Đặng Vũ Khánh lười biếng nhắm hai mắt, không thèm quan tâm lời cô nói, khiến Hải Nghi tức đến phồng mang trợn mắt, cô bĩu môi xem thường. Trong lòng thầm nghĩ anh không nhìn tôi, tôi cũng chẳng để ý anh, anh có thể ngủ, tôi cũng có thể ngủ. Hừ

Ngủ đi, ngủ đi, đây là tầng năm đó, còn làm như không sợ chết ngủ trên lan can tầng thượng, té chết anh.

-Năm đó tại sao lại chọn tôi?

Cơ hồ khoảng ba phút sau Vũ Khánh chợt mở miệng hỏi, biết rõ người kia vẫn chưa ngủ.

Quả thật Hải Nghi lập tức mở mắt, có chút suy nghĩ câu hỏi của hắn, sau đó bỡn cợt trả lời.

-Vì anh là mĩ nam a.

“Phốc… xuy”

Không nghĩ tới cô còn dám trả lời như vậy, vốn gương mặt lạnh như băng Đặng Vũ Khánh bất chợt không nhịn được bật cười.

Hải Nghi nghe thấy tiếng cười liền ngẩng đầu nhìn hắn, trong phút chốc có chút ngốc nghếch nhìn hắn. Người băng cũng có lúc biết cười a.

-Đôi lúc cũng nên tháo xuống cái mặt nạ lạnh băng của anh đi, cười như vậy thoải mái hơn, không phải sao.

Nói rồi cô cũng cười, chậm rãi khép lại hai mắt đi vào mộng đẹp.

Vũ Khánh nghe thấy tiếng thở đều đều truyền đến, nhìn xuống cô gái này cứ như vậy mà ngủ. Nghĩ lại câu cô nói lúc nãy, hắn có thể sao, hắn có thể cười như vậy nữa sao, từ nhỏ đến giờ hắn chưa bao giờ cười thật lòng nhưng vừa rồi hắn lại có thể cười thoải mái như vậy.

Tại sao vậy, tại sao cô có thể khiến hắn phá vỡ mặt nạ lạnh lùng của mình dễ dàng như vậy? Tại sao lúc đầu cô lại chọn hắn? Tại sao cô gái này lại ở trong tim hắn không chịu đi ra? Tại sao cô lại chính là cháu gái của Nguyễn Hà Trung? Thật là buồn cười hắn nên như thế nào mới phải?

Đặng Vũ Khánh nhẹ nhàng bước xuống, đứng nhìn Hải Nghi thật tình đã ngủ, chậm rãi xoay người rời đi.

Không biết đã qua bao lâu, Hải Nghi cảm thấy trên mặt mình có chút ngứa, mũi nữa không nhịn được “Hắc… hắc xì” một cái.

Kẻ nào cả gan dám quấy rầy cô bàn đại sự với Chu Công đại nhân. Chán sống sao?

Hải Nghi theo bản năng vung tay lên nhưng cổ tay lại bị người ta nắm lấy, sau đó bên truyền đến giọng nói đầy ai oán cùng ái muội.

-Vợ à… em nỡ ra tay phá hủy gương mặt đẹp trai của chồng em sao?

Nghe thấy giọng nói cùng mùi hương trà xanh quen thuộc, Hải Nghi rốt cuộc cũng lưu luyến bye bye mộng đẹp mà mở mắt nhìn gương mặt yêu nghiệt của Hải Nam đang phóng đại trước mắt.

Tròng mắt mơ màng chớp chớp, thật là một cái gương mặt xinh đẹp, lông mi dày như vậy, da mặt còn trắng mịn như vậy, hắn dùng sữa rửa mặt gì vậy? Môi mỏng, mũi cao, đôi mắt hẹp dài, đúng là rất đẹp nha.

Hải Nghi hai tay bưng lấy mặt hắn, tận lực sờ nắn, còn có bộ dạng rất là thỏa mãn.

-Vợ à… em đang quyến rũ anh sao?

-Cái gì… gì… quyến rũ?

Hải Nghi chính thức tỉnh lại ý thức được hành động khiếm nhã của mình lập tức buông tay, mặt giờ này đã đỏ như quả cà chua chín. Luống cuống ngồi dậy, lắp bắp nói.

Hải Nam nhìn bộ dáng bối rối của cô bật cười hai tiếng, khộng nhịn được nhân cơ hội hôn chụt một cái vào má cô. Cười rất chi là vô lại nhìn gương mặt đỏ hồng của cô thong thả nói.

-Còn nói là không có quyến rũ anh sao?

Tầm mắt như có như không dừng trên váy của Hải Nghi. Theo tầm mắt của hắn nhìn lại, Hải Nghi rất muốn đào cái hố chôn mình đi, váy cô như thế nào bị gió thổi tung lên, khi nào thì như vậy, hắn ở đây bao lâu rồi?

Chết tiệt đây là lần thứ hai bị hắn bắt gặp bộ dáng cô xấu hổ như vậy, nhìn vẻ mặt đắc ý của Hải Nam, Hải Nghi thẹn quá hóa giận, lập tức đứng dậy, một cước đá Hải Nam ra xa, đồng thời tiếng hét kinh khủng vang lên.

-TRẦN… VŨ… HẢI… NAM… ANH ĐI CHẾT ĐI

Xung quanh cây cối mãnh liệt rung động, chim chóc bạch bạch vỗ cánh bay lên, xem chừng bị tiếng gầm thét của ai đó làm cho kinh động.

Chương 40: NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐÓ

Chán thật!

Hôm nay bọn người của Hải Nam làm gì không biết, bốn người bọn họ cứ làm ra vẻ có chuyện gì nghiêm trọng lắm. Tùy ý nhắn một cái tin bảo có việc gấp rồi biến mất tăm.

Hải Nghi nhàm chán đi bộ ra cổng, sáng nay Hải Nam đến rước cô đi, bây giờ phải tự đi về rồi. Dù sao cô cũng không có ý định gọi điện cho tài xế hay bắt taxi.

Đúng là trường tư thục lớn nhất nước, nhìn đi toàn là tiểu thư công tử con nhà giàu. Xe hơi đưa rước đặc nghịt, làm cho người đi bộ như cô cũng khó mà chen chúc qua.

“A, có rồi… hắc hắc”

Trong đầu một bóng đèn nhanh chóng phát sáng, Hải Nghi cười sáng lạn, búng tay cái tách, người cũng thoắt biến mất.

Aizz… gia gia à, con cũng rất muốn làm thục nữ đại tiểu thư lắm nha, nhưng mà tình thế bắt buộc thôi, với lại lâu ngày không có vận động rồi.

“1… 2… 3… Nhảy”

Động tác lưu loát, nhanh nhẹn như mèo nhỏ, Hải Nghi lập tức phóng qua rào chắn, nghiêm chỉnh đứng bên kia bức tường, vẻ mặt còn thật sự đắc ý vì không bị “lục nghề”.

Nhìn trước nhìn sau, phải ngó cái, trái ngó cái, hẳn là không có ai đi, dù sao đây cũng là cửa sau a, mấy vị thiên kim, công tử đó chắc sẽ không đi đường này chứ. Nếu bị người nhìn thấy thì quá là mất mặt rồi.

Nhưng mà dường như ông trời luôn không muốn người ta được thỏa mãn. Đương lúc Hải Nghi còn đang đắc ý thì một giọng nói cợt nhã vang lên.

-Này, vị tiểu thư này bị lạc đường sao hay là để anh em chúng tôi đưa cô về nhé? Thế nào? Hahaha

Tiếp theo là một tràng cười dâm đãng vang lên.

Cái gì? Lạc đường?

Mụ nội nó, nếu muốn kiếm người trêu chọc thì mấy người lầm to rồi, nhìn tiểu thư đây giống loại chân yếu tay mềm lắm chắc. Nếu mấy người không có mắt nhìn thì cô nương đây sẽ ấy người mở rộng tầm mắt, không phải loại người nào cũng dễ động vào, hôm nay nhìn thấy Black này mà không đi đường vòng thì lo mà hối hận đi. Hừ

Nghĩ rồi, Hải Nghi quay sang nhìn người cầm đầu. Khá lắm, coi bộ cũng là người có tiền, quần áo hàng hiệu, đầu tóc nhuộm vàng, đeo khuyên tai hình tròn, miệng còn đang nhai kẹo cao su, ánh mắt ghê tưởm nhìn cô chằm chằm từ trên xuống dưới.

Chờ đó, đùa với mấy con chuột hôi các người coi như là làm chút vận động tốt cho cơ thể vậy. Cũng coi như kiểm tra lại bản lĩnh của mình đi.

Hải Nghi tâm trạng tốt cực kì, cô nhìn đám lưu manh rất thân thiện, miệng còn cười rất tươi khiến cho đám người đó có chút ngốc ngây ngất. Đạt được hiệu quả như mong muốn, Hải Nghi rất không có ý tốt, khóe miệng cười càng rực rỡ hơn.

Động tác nhanh nhẹn lập tức ví trong túi của mấy người đó đều nằm trong tay cô. Hải Nghi vui vẻ vẫy vẫy những cái ví mà mình cầm được, hướng bọn người còn đang chảy nước miếng đó, cười hì hì, nói.

-Cảm ơn các anh đẹp trai, chị đây sẽ dùng tiền bắt taxi về, không cần các anh lo lắng, bye bye.

Nói rồi cô tung tăng tung tăng đi mất bỏ lại đám người kia vì vừa được người đẹp gọi ba chữ “anh đẹp trai” còn đang ngây ngốc đứng như trời trồng, hiển nhiên không biết mình bị người ta móc bóp.

Ha ha ha, hôm nay vui quá, nhìn đám người đó Hải Nghi tự nhiên nhớ đến đám bạn trai của cô ở Pháp, mỗi khi cô cười lên bọn họ cũng sẽ ngốc nghếch như vậy, không tự chủ đều chiều theo ý cô. Không biết Jack bây giờ thế nào? Đúng là có chút hoài niệm.

Hải Nghi nhàm chán vứt mấy cái ví đắc tiền vào thùng rác. Đoán chừng một lúc lâu sau khi bọn họ tìm được thì trong ví không còn gì cả.

Hải Nghi một mình đi bộ về nhà, con đường này dẫn đến biệt thự Nguyễn Hà gia, cũng không đông người lắm. Một cô nữ sinh đi bộ trên đường, vừa đi vừa hát, không khỏi khiến người ta yêu thích. Cũng không ai nghĩ đến cô gái thoạt nhìn đáng yêu này vừa rồi đã lừa tiền đám lưu manh trên dưới chục người.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân, Hải Nghi kinh ngạc quay đầu lại không nghĩ tới gặp được Hoàng Tử Minh.

Hoàng Tử Minh cũng ngẩng đầu nhìn cô, đầu tiên hơi sửng sốt vì cô đột ngột dừng bước, sau đó nở nụ cười ấm áp như thường lệ, nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của cô, hắn nhún vai nói.

-Chỉ cùng đường thôi.

Thật ra Hải Nghi cũng không phải hỏi hắn tại sao lại xuất hiện ở đây, mà cô đang thắc mắc hắn tại sao hắn lại đi bộ, không phải hắn có xe riêng sao. Còn nữa hắn đi phía sau cô bao lâu rồi? Tại sao cô lại không phát hiện?

-Anh đi phía sau tôi bao lâu rồi?

Hải Nghi nhìn hắn thắc mắc, hiển nhiên đối với nụ cười đẹp trai của hắn, cô sớm đã miễn dịch, không đến nỗi phải chùi nước miếng như trước nữa, huống hồ cô cũng nhìn đại mĩ nam yêu nghiệt Hải Nam đến quen mắt, đối với những người khác cô không thấy hứng thú.

-Ha ha đủ thấy những việc không nên thấy.

Đối với thắc mắc của Hải Nghi, Hoàng Tử Minh thẳng thắn thừa nhận. Hắn mang vẻ mặt hứng thú dạt dào nhìn cô không chớp mắt. Không nghĩ tới cô nhóc càng ngày càng tinh nghịch.

-Hừ… anh khá lắm. Nhìn cái gì mà nhìn, không nhanh về đi.

Nói rồi cô xoay người đi nhanh không thèm quan tâm đến ánh mắt kì lạ của hắn. Ánh mắt này khiến cô rất quen thuộc, nhưng lại mơ màng không rõ.

Hoàng Tử Minh chạy chậm tiến đến đi ngang hàng với cô. Hai tay bỏ vào túi quần, nhìn cô nói.

-Ừm chúng ta về nhà thôi, dù sao cũng cùng đường, tôi đi với em được chứ?

-Đường này cũng không phải là của tôi, anh muốn đi thì đi liên quan gì đến tôi.- Hải Nghi vẫn còn tức giận, hậm hực nói.

Hoàng Tử Minh chỉ nhìn cô cười nhẹ, trong mắt đầy sự nuông chìu, dịu dàng nhìn cô gái này.

Đột nhiên cô dừng lại bước chân, nhìn đằng trước chẳng phải là Đặng Vũ Khánh sao? Anh ta làm sao đứng ở chỗ này, còn người trong xe là ai? Tại sao anh ta tức giận như vậy?

Hải Nghi mơ hồ cảm thấy bất an, cô nhìn Đặng Vũ Khánh mở cửa xe ngồi vào trong đó, ngay sau đó, chiếc xe hơi sang trọng đi ngược lại hướng của cô.

Trong thoáng chốc chiếc xe đi ngang qua hai người bọn họ, Hải Nghi bắt gặp ánh mắt của người đàn ông ngồi trong xe, ánh mắt rất đáng sợ, ánh mắt mà cô luôn ám ảnh suốt bao nhiêu năm nay, ánh mắt luôn xuất hiện trong mỗi cơn ác mộng của cô.

Hải Nghi cảm thấy người đàn ông đó đặc biệt đáng sợ, gương mặt cô tái xanh, thân mình run run, nỗi sợ hãi kinh khủng nhanh chóng đánh úp vào tâm hồn cô, cơn ác mộng hôm nào nhanh chóng trỗi dậy vây lấy đầu óc cô.

Hình ảnh đáng sợ đó như một đoạn phim quay chậm cứ tua đi tua lại trong đầu cô không biết bao nhiêu lần. Hải Nghi cảm giác đầu óc mình quay cuồng, cô không muốn suy nghĩ nữa, không muốn nhớ lại hình ảnh đầy mùi máu tanh kia.

-Hải Nghi… Hải Nghi…

Trong lúc cô sắp ngất đi thì Hoàng Tử Minh đột ngột ôm chằm lấy cô, và trong lúc cô sắp mất đi ý thức thì cô nhìn thấy sợi dây chuyền trên cổ hắn. Bàn tay nhỏ bé vươn ra nắm chặt lấy chiếc nhẫn được treo vào đó, khóe miệng mỉm cười thỏa mãn giống như cô vừa mới tìm được đồ vật bị đánh mất rất lâu.

Trước khi cô ngất đi, Hoàng Tử Minh còn nghe thấy cô gọi… “Anh à”.

Chương 41: CUỐN GỐI THEO VỢ

Có ai không… cứu tôi với!

Tối quá… có ai không…

Thật là chói mắt! Ai vậy?

“Này, cô bé em tỉnh dậy đi, bị lạc sao?”

Đẹp thật! Giống như thiên thật vậy! Thiên thần đến cứu cô sao?

“Hức… hức… oa… oa… oa…”

Cô gái nhỏ nức nở hai tiếng rồi ôm chằm lấy “thiên thần” mà khóc ngất đi.

………………….

Năm Hải Nghi lên năm tuổi, gia gia bắt phải học rất nhiều thứ, từ tiếng Anh đến tiếng Ý, sáng học võ, chiều học vi tính, tối lại học mật mã. Rất mệt mỏi!

“Bịch”

“A… ui”

“Này, em lại trốn đi chơi nữa à”

“Hứ, em chỉ đi tìm anh thôi”

“Tìm anh? Tìm anh cũng không cần thiết phải leo tường chứ”

“Hừ, không để ý tới anh nữa”

“Đứng lại”

“Anh à, anh làm gì thế?

“Ngồi xuống, anh giúp em băng lại”

“Em không đau”

“Đồ ngốc, con gái không nên để lại sẹo”

…………

“Đồ ngốc, em đang làm gì?”

“Hi, em đang thiết kế nhẫn cưới a”

“Nhẫn cưới? Em chỉ là một con nhóc chưa lên sáu biết cái gì là nhẫn cưới chứ”

“Thì sau này lớn lên em sẽ cầu hôn anh”

Thiên thần: “…”

…………….

“Ngoan nào, nín đi, anh nhất định sẽ về tìm em”

“Anh hứa đi”

“Ừ, anh hứa! Ngéo tay nào”

Thiên thần đi rồi, tờ giấy vẽ nhẫn cưới cũng biến mất theo…

………………………

-Anh à… Anh à…

-Hải Nghi, Hải Nghi… không sao đâu, anh đây! Em tỉnh dậy đi.

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Hải Nghi kích động mở hai mắt, nhìn người con trai trước mặt vẫn giống như thiên thần đó, dịu dàng như vậy, hốc mắt đỏ lên, nước mắt như viên trân châu trong suốt từng viên, từng viên phát họa theo gương mặt xinh đẹp của cô ngã nhào xuống.

-Anh à, anh về rồi. Anh rốt cuộc cũng về rồi.

Hải Nghi giống như đứa bé đáng thương hôm nào, ôm chằm lấy Hoàng Tử Minh khóc nức nở.

-Đồ ngốc! Anh về rồi, anh vẫn luôn nhìn em đấy thôi, sao bây giờ em mới nhận ra.

Hoàng Tử Minh cưng chìu vuốt tóc cô, ánh mắt trong suốt có chút ướt át. Anh đã trở về nhưng anh biết mình về muộn rồi, cô nhóc à. Sau này, dù có chuyện gì đi nữa anh vẫn sẽ bên cạnh em, bảo vệ em.

Đứng ngoài cửa, Hải Nam chứng kiến hết thảy, nhìn bên trong phòng hai người thâm tình ôm nhau. Nhìn Hải Nghi yếu đuối khóc, hắn cảm thấy trái tim rất đau, cũng cảm thấy rất ghen tị.

Hắn chưa bao giờ thấy cô yếu đuối như vậy, cần người khác che chở như vậy. Có lẽ cô luôn che dấu bản thân mình, luôn khiến mình mạnh mẽ trước mặt hắn. Hắn phải làm sao, làm sao để cô có thể yêu hắn?

Hải Nam xoay người đi, cái bóng thật dài ngã xuống hàng lang vắng, thật cô tịch…

-Hình như Hải Nghi nhìn thấy người đàn ông đó.

Bên trong thư phòng sang trọng, Hoàng Tử Minh đối với Nguyễn Hà Trung nói.

-Tử Minh, thật xin lỗi cậu.

Hồi lâu sau Nguyễn Hà Trung thở dài, giọng nói bất đắc dĩ vang lên.

-Lão gia, không sao đâu. Chỉ cần cô nhóc hạnh phúc là được rồi. Ông yên tâm tôi vẫn sẽ bên cạnh bảo vệ em ấy.

Hoàng Tử Minh hiểu ý ông ấy nói, bộ dáng không sao cả trả lời.

-Ông ta có vẻ muốn bắt đầu hành động!

Hoàng Tử Minh trầm mặc không nói.

Khép lại cửa phòng, Hoàng Tử Minh nắm chặt chiếc nhẫn trên cổ, đây là chiếc nhẫn hắn dựa theo bản vẽ của cô mà làm ra, vốn hắn định sẽ đeo vào tay cô nhưng có vẻ như không được rồi.

“Thì sau này lớn lên em sẽ cầu hôn anh”

Câu nói vô tư của cô nhóc hôm nào, hắn vẫn ghi tạc trong lòng, nhưng bây giờ Hải Nghi à, em thất hứa rồi. Anh sẽ giữ chiếc nhẫn này mãi mãi.

Biệt thự Trần Vũ.

Bên trong căn phòng được cách điệu hiện đại, sử dụng hai gam màu chính đen- trắng, tạo nên phong cách riêng cho chủ nhân của nó.

Nhưng mà giờ đây bên trong một mảnh hỗn độn.

Trần Vũ lão phu nhân gấp muốn điên lên, bối rối ngăn cản thằng cháu đức tôn đang “cuốn gối theo vợ”.

-Hải Nam à, con làm sao vậy khi không tại sao lại muốn dọn sang nhà Nguyễn Hà ở chứ?

Hải Nam tay chân lanh lẹ đem những vậy dụng cần thiết nhanh chóng bỏ vào vali, đối với câu hỏi lần thứ n của bà nội rất không có kiên nhẫn trả lời.

-Bảo bối, con định bỏ bà già này ở nhà một mình chán chết sao?

-Bà nội lão phu nhân quý phái tao nhã của con, con thực sự là yêu bà nhất nhất, bà yên tâm đi con sẽ thường xuyên về chơi với bà, được không?

Hải Nam lấy lòng cười nói, còn khoa trương ôm chằm lấy lão phu nhân hôn chụt một cái.

-Mẹ à, để cho nó đi đi, con thấy bình thường nó cũng có ở nhà đâu.

Đứng ở cửa phòng, Trần Vũ Văn buồn cười mở miệng, đối với con trai rất là dung túng.

-Ha ha, bà nội đại nhân, cha con cũng nói rồi, con nhất định sẽ đem cháu dâu về cho bà, con không vô dụng giống như cha để mẹ chạy mất. Ít nhất con cũng biết chạy theo nha.

Hải Nam cố ý trêu chọc Trần Vũ Văn, tính cách giảo hoạt của hắn trăm phần trăm là di truyền từ người này.

-Hải Nam khá lắm, con bé Hải Nghi kia, ông nhắm trúng, con nhất định phải thành công trở về, biết chưa?

Giọng nói cứng rắn trên hành lang truyền đến, Trần Vũ Dương một phân uy nghiêm, tràn đầy khí thế, hùng hồn nói.

-Vâng, tuân lệnh đại nhân.

Hải Nam vui vẻ giơ tay chào kiểu quân đội, đối với ý kiến của gia gia rất là hài lòng.

Ha ha Hải Nghi lần này em phải chịu trách nhiệm với anh!

Chương 42: LỜI HỨA

-Chuyện này là thế nào đây?

Hải Nghi khó hiểu nhìn Hải Nam tay xách vali bộ dáng nghiêm túc đứng trước cửa nhà mình.

Hải Nam mím môi không nói, bên cạnh Hải Phong rất tốt bụng mà thay cô giải thích.

-Thì là người nào đó cảm thấy vị hôn thê của mình rất đào hoa, tình địch cũng đã dọn đến làm hàng xóm rồi, vậy nên người nào đó rất không cảm thấy an tâm cho nên dọn qua đây ăn cơm ké, có phải hay không Leader?

Hải Phong cười vô hại huých vào tay Hải Nam, nhìn bộ dạng của tên này hắn thật sự rất muốn cười.

Chẳng qua là sớm đã có người thay anh cả Hải Phong làm điều ấy.

-Hắc hắc… ha ha… Hải Nam cậu muốn ở đây thật sao, có muốn cùng phòng với tôi không?- Hải Lâm cười rất đểu, ánh mắt hết sức quyến rũ nhìn Hải Nam.

-Biến. –Hải Nam lạnh lùng phun ra một chữ làm Hải Lâm tổn thương tinh thần nghiêm trọng. Ánh mắt hồng hồng nhìn anh trai đáng thương nói.

-Hải Duy, Leader không cần em.

-Không sao, nếu sợ từ nay về sau anh ngủ với em.-Hải Duy kiên nhẫn dỗ dành đứa em trai thích khóc này.

Hải Nam khinh bỉ nhìn bộ dáng anh em bọn họ biểu diễn tình cảm, nhanh chóng bày ra bộ dáng cún con đáng yêu nhìn Bạch Kim Xuân, nói.

-Mẹ Xuân, con ở đây được không?

Bạch Kim Xuân bất đắc dĩ cười cười, nhìn đứa con trai mình thương yêu như con ruột, tận mắt nhìn hắn lớn lên, đối với Hải Nam thương yêu nói.

-Dĩ nhiên là được, ở đây có phòng riêng của con mà.

-Mẹ! –Hải Nghi làm nũng kêu lên.

-Thằng nhóc này từ nhỏ một nửa thời gian đã sống ở đây, bây giờ cũng giống như về nhà vậy thôi, không sao đâu, ba cho phép.

Nguyễn Hà Huy nhìn Hải Nam cười nói, tận lực bỏ qua cái trừng mắt của Hải Nghi.

Không do dự gì thêm ngay sau đó, Hải Nam nghiễm nhiên chiếm cứ một phòng ngay sát vách phòng cô.

Nguyễn Hà lão gia tất nhiên sao có thể để yên, nhưng với uy hiếp đáng sợ của lão bà nhà mình chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, ấm ức tìm Trần Vũ Dương tính sổ.

Đêm đến biệt thự Nguyễn Hà gia khắp nơi sáng rực ánh đèn, sừng sững giữa một đồi hoa hồng rộng lớn nó giống như lâu đài trong cổ tích mọc lên từ cánh đồng hoa. Thật không hổ danh là biệt thự có phong cảnh đẹp nhất.

Hải Nghi ngồi trên xích đu màu trắng nhìn ánh sao trên trời, trong lòng vui vẻ trộm cười. Thiên thần cuối cùng cũng trở lại bên cô, thiên thần sẽ bảo vệ cô khỏi ma cà rồng đáng sợ.

Trên vai bỗng cảm nhận được một cỗ ấm áp bao lấy, cô xoay người nhìn lại thì thấy Hải Nam không biết đã đứng bên cạnh cô từ lúc nào, nhìn hắn giống như ông cụ non lạnh giọng ra lệnh.

-Trời lạnh em ra ngoài đây làm gì?

Hải Nghi bất đắc dĩ nhìn hắn, cái người này còn có bao nhiêu bộ mặt đáng yêu như vậy, cô thật sự muốn biết khi hắn đỏ mặt sẽ như thế nào, trình độ mặt dày của hắn cô đã được tận mắt chứng kiến, thật sự muốn nhìn một chút bộ dáng hắn đỏ mặt thì như thế nào?

Thấy hắn rất tự nhiên mà ngồi xuống bên cạnh cô, tay không khỏi đưa lên véo véo mặt hắn, xúc cảm thật sự rất tốt, càng véo càng vui, lực trên tay cũng càng ngày càng tăng.

-Này, em làm gì thế? Em không cần ghen tị vì không xinh đẹp bằng anh đâu, vì cho dù em có xấu xí thì anh cũng miễn cưỡng nuôi em mà… Á.. đau.

Khi Hải Nam vừa nói xong cũng là lúc gương mặt hắn bị người đùa bỡn không ra hình thù gì rồi. Hải Nghi vừa lòng nhìn tác phẩm của mình thành công biến hai má Hải Nam trở thành hai quả cà chua chín.

-Ha ha quả thật khi đỏ mặt anh rất đáng yêu nha, đáng tiếc bộ dạng này chỉ có em nhìn thấy, và cũng không cho phép ai nhìn thấy.

Hải Nghi cười đắc ý, hoàn toàn không biết bản thân tự lúc nào đối với hắn trở nên bá đạo như vậy. Hải Nam nhìn cô tâm tình hắn trở nên thả lỏng hơn, cô nhóc rõ ràng cũng có tình cảm với hắn tại sao không thừa nhận, có lẽ chính cô cũng không biết rõ đi.

Hải Nam vươn tay chạm đến sợi dây chuyền trên cổ cô, lần đầu tiên cô nhìn thấy ánh mắt hắn như vậy, ánh mắt thật sâu giống như cất chứa rất nhiều rất nhiều gánh nặng vậy.

Nhìn mi tâm hắn buộc chặt trong lòng cô không hiểu cuống quít lên, bàn tay mát lạnh xoa nhẹ giữa hai chân mày của hắn.

Hải Nam mỉm cười nắm lấy tay cô, sâu kín nói.

-Sợi dây chuyền này là vật duy nhất mẹ để lại cho anh, lúc đó mẹ nói mẹ sẽ quay về nhìn nó nằm trên cổ người con gái anh yêu.

Hải Nghi sững sờ có chút không thích ứng được nhìn hắn. Nói vậy chẳng lẽ là hôm đó…

Thấy sắc mặt Hải Nghi biến hóa, ánh mắt nghi hoặc nhìn hắn. Hải Nam thở dài gõ nhẹ đầu cô, bất đắc dĩ nói.

-Đồ ngốc, lúc anh nhìn thấy em tại đây vào đêm sinh nhật đó, anh đã nghĩ anh sẽ có được em. Nhưng thật không ngờ em chính là vị hôn thê mà ông nói, bởi vậy anh muốn dành món quà này tặng cho em. Thế nên em nhất định không được đánh mất.

“Và nếu như có một ngày em lỡ tay đánh mất thì hẳn là em không cần tình cảm của anh”

Hải Nam âm thầm nói trong lòng, hắn thật sợ một ngày cô không muốn ở bên cạnh hắn nữa, tay đang nắm lấy tay cô cũng chặt thêm vài phần.

Hải Nghi nhìn bộ dạng khẩn trương của Hải Nam, tâm không khống chế mà run rẩy, cô chủ động ôm cổ hắn, bên tai hắn thì thầm.

-Em biết rồi.

Ba chữ ngắn ngủn “Em biết rồi” nhưng lại giống như lời hứa mãi mãi, một lời hứa cam đoan tình cảm của hai người.

Hai tay mạnh mẽ ôm lấy người con gái trong lòng, không muốn mất đi cô, không muốn!

“Hải Nghi em phải nhớ lấy từ giờ phút em đón nhận tình cảm của anh thì cả đời này em phải chịu trách nhiệm với anh vì anh chỉ yêu mình em thôi không có cách nào đón nhận người con gái khác”.

“Hải Nam, em đã hứa với gia gia nhất định sẽ bảo vệ anh, bảo vệ tình cảm của anh, sẽ không làm anh bị tổn thương, sẽ không để người khác mang anh đi”.

Hai người hai suy nghĩ, cùng ngồi trên chiếc xích đu màu trắng giữa vườn hoa hồng ngát hương, trong ánh đèn màu mờ nhạt dưới từng khóm hoa, với sự chứng kiến của hàng ngàn ngôi sao sáng đón nhận tình cảm của nhau, ôm nhau thật chặt.

Giống như truyện công chúa và hoàng tử trong cổ tích sống trong tòa lâu đài lộng lẫy, đón nhận vô vàng điều xinh đẹp nhất trong cuộc sống.

Gió đêm lạnh lẽo mang theo hương hoa hồng chúc phúc cho hai người bọn họ, hoa hồng là đại diện cho tình yêu muôn thuở, mang đến cho hai người người hương thơm tinh khiết nhất.

Gió càng thổi mạnh, càng trở nên lạnh hơn, nhưng hai người đều cảm thấy ấm áp!

Nhưng mà đây chỉ là mở đầu mà thôi!

……………….

-Lão già… hắn cuối cùng cũng xuất hiện!

truyen ma - truyen ma nguoi khan trang

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ