XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Hôn Ước Quý Tộc - trang 5

Chương 29: Mất tích

Hải Nghi thực sự bị sốc nặng khi biết thân phận của mình không gây bất ngờ cho bất kì ai cả, có chăng chỉ là sự thất vọng tràn trề xuất hiện trên mặt của mấy cô nàng trong Black Rose.

Điều này thật sự là đả kích rất lớn với họ, vì từ lâu họ đã xem Black như hình mẫu lí tưởng bạn trai của mình, cũng khó trách họ lại thất vọng đến thế. Nhưng cho dù là gái hay trai thì đều xuất chúng như vậy, đều là thủ lĩnh của họ từ trước đến giờ, và nếu không có cô thì bây giờ có lẽ họ đang lang thang ở đâu đó không nơi nương tựa rồi.

Hôm nay, Black Rose náo nhiệt hơn hẳn. Bar The Night hôm nay vẫn do Blue chịu trách nhiệm, cứ nhìn gương mặt méo mó của thằng cha quản lí thì biết, chắc chắn thiệt hại không nhỏ nha. Hắn là quản lí, Blue lại chính là cậu chủ, chẳng lẽ bắt hắn xòe tay đòi tiền cậu chủ sao?

Giữa tiếng nhạc rền vang, đèn màu nhấp nháy, ánh đèn màu xanh của chiếc điện thoại trên bàn không ngừng sáng lên.

Lạnh lùng nhìn dòng chữ “Hải Nam is calling” hiện lên trên màn hình điện thoại, rồi đưa mắt nhìn đám người đang nhảy nhót phía trước, trong đám đông Green nhìn thấy gương mặt quen thuộc, gương mặt làm hắn bị dày vò rất nhiều năm.

Không biết từ lúc nào, hắn đặt sự chú ý lên người “thằng nhóc” đó, một “thằng nhóc” kì lạ, lạnh lùng, kiêu ngạo, mặc đồng phục huấn luyện, đứng trước mặt hắn nhìn hắn một lượt rồi gật đầu, không nói không rằng, kéo hắn đi về phía của hai đứa bé khác, hùng hồn tuyên bố “Bắt đầu từ bây giờ, chúng ta là Balck Rose”.

Nếu không phải thấy được cảnh tượng của Hải Nam hôn “thằng nhóc” đêm hôm đó, có lẽ hắn nghĩ mình bị bệnh thật, làm sao lại rung động trước một thằng con trai? Hắn vui mừng vì biết cô là con gái nhưng khi biết cô là cháu gái của Nguyễn Hà Trung thì trong lòng hắn rất mâu thuẫn, rốt cuộc là yêu hay là hận.

Suốt những năm qua hắn duy trì bộ dáng bất cần đời, lạnh lùng, ngạo nghễ luôn dùng phương thức đối nghịch với cô để che dấu tình cảm của mình, cho đến bây giờ hắn cũng không biết mình nên dùng thái độ gì đối xử với cô.

Ánh đèn màu xanh của điện thoại không ngừng sáng lên, ánh mắt hắn mãnh liệt, nhìn tên người gọi trong điện thoại, lạnh lùng tắt máy.

Hải Nam tức giận nhìn điện thoại bị tắt, hắn cắn răng nhấn lại lần nữa thì nghe thấy giọng nói mềm mại đáng yêu của một cô gái “Thuê bao quý…”

Không đợi đến khi cô gái kia nói hết, Hải Nam bực tức ném điện thoại lên giường, rồi thuận thế ngã nằm lên đó.

-Chết tiệt, còn dám tắt máy của tôi, để xem tôi trừng phạt em thế nào.

Nhìn đồng hồ điểm 7 giờ trên tay, Hải Nam rủa thầm, giọng nói lạnh lùng không che dấu bất an cùng lo lắng trong lòng.

8 giờ tối, tan tiệc.

Vốn định liên lạc cho Hải Nam nhưng nhìn màn hình điện thoại đen thui, Hải Nghi thầm than.

-Xong rồi! Sao lại hết pin bây giờ chứ.

Bỏ điện thoại vào túi, Hải Nghi sắp xếp cho Thế Hi đưa Như Băng về, Vũ Khánh đưa Bảo Phi về, còn cô tự mình lái xe lên núi.

Nhanh thật, sao ông trời không nói không rằng muốn tối là tối nhanh như vậy chứ. Trời tối thật đáng ghét!

-Chết tiệt, chiếc xe này cũng muốn chống đối với mình sao!?

Mở của xe bước ra, Hải Nghi nhìn xung quanh, mới đi được nửa đoạn đường, xung quanh toàn cây là cây, may mắn còn có đèn xe, nếu không cô cũng không biết làm sao.

Đây là con đường duy nhất dẫn lên tòa nhà màu trắng, hai bên đường toàn là đá và cây cổ thụ. Từng tảng đá nhọn hoắc đưa ra nguy hiểm, nếu lái xe không cẩn thận có thể xảy ra tai nạn nghiêm trọng. Tán cây cao vút che khuất cả ánh trăng.

Mở đầu xe, Hải Nghi chồm người về trước hi vọng phát hiện được hư hỏng. Nhưng không cẩn thận vấp ngã, đầu gối đập trúng vào tảng đá, cả người lăn tròn xuống vách núi tối đen.

Lúc này tại Nguyễn Hà gia, Nguyễn Hà Trung bất an đi đi lại lại làm mọi người hoa cả mắt. Đến ngay cả vợ chồng của Nguyễn Hà Huy cũng lo lắng, vì từ chiều đến giờ họ không gọi được cho con gái. Bọn người của Hải Phong lại càng không nghe máy.

-Mấy đứa nhỏ này , làm thế nào vậy chứ, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không gọi về.

Nguyễn Hà lão phu nhân sốt ruộc nói, bà mới nhận được đứa cháu gái thật không muốn nó xảy ra chyện gì. Lão già chăm sóc con bé nhiều năm như vậy, trực giác của ông ấy chắc chắn đúng.

Nguyễn Hà Trung không đợi được nữa, trực tiếp nắm lấy điện thoại gọi điện cho Hải Phong.

Trong phòng khách của tòa biệt thự màu trắng, mọi người nhìn chăm chú vào di động của hải Phong đang reo trên bàn, nếu nhớ không lầm thì đây là lần thứ 11 Nguyễn Hà lão gia gọi điện hỏi thăm cháu gái về chưa nha.

Nhìn điện thoại đổ chuông liên tục Hải Phong bất đắc dĩ bắt máy.

-Haha, gia gia, ngài ăn tối chưa.

-Ăn… ăn cái gì, bọn nhóc chúng bây sao không bắt máy hả, có phải muốn ta tức chết hay không? Như thế nào lại không nhìn thấy Jerry, hả?

-Ha, gia gia ngài đừng tức giận, chẳng phải lúc trước Hải Nghi vẫn hay trốn đi chơi khuya sao, nói không chừng lát nữa con bé sẽ lén trở về thôi.

-Hừ, rừng núi tối đen như vậy, Jerry rất sợ tối, không may xảy ra chuyện gì thì thế nào?

-Vâng, gia gia yên tâm con sẽ đi tìm con bé ngay, ngay khi tìm được con sẽ báo lại cho ngài.

-Hừ!

Cúp điện thoại, Hải Phong thở ra một hơi.

-Hải Nam, cậu liên lạc được với con bé chưa?

-Chưa, huống hồ nếu là trong rừng thì điện thoại sẽ không có sóng.

Nhất thời mọi người đều trầm mặc.

-Để tôi đi tìm.

Hải Nam nóng lòng đứng lên, hướng phía cửa đi tới.

-Tôi đi với cậu.

Không ngờ Hoàng Tử Minh lại đi theo, không đợi mọi người kinh ngạc thì bóng dáng đã khuất sau cánh cửa.

Anh em Hải Duy, Hải Lâm cùng Minh Quân cũng lần lượt theo sau.

Trong phòng khách mọi người im lặng chờ đợi, nếu không tìm được cháu gái của Nguyễn Hà lão gia, thì đêm nay bọn họ khó mà yên ổn ngủ.

Trong góc khuất, ánh mắt Hà Hiểu Lam sâu thẳm nhìn theo bóng người đi khuất.

Nắm chặt máy ghi âm trong tay, Hiểu Lam sâu kín nói “Hôm nay, Nguyễn Hà Hải Nghi mất tích”.

Chương 30: ĐAU Đau, đau quá!

Nằm ở dưới vách núi, may mắn có cây cổ thụ chặn lại, nếu không không biết cô còn lăn quay bao nhiêu lâu nữa.

Thử cử động chân nhưng đau đớn ở đầu gối khiến Hải Nghi hít hà một hơi. Lúc này cô mới cảm giác được tình cảnh tồi tệ của mình, giơ tay không thấy được năm ngón, mở mắt cũng như nhắm mắt, đều tối đen như mực.

Hải Nghi hoảng sợ, cố gắng nhịn đau, nhích thân thể dựa vào gốc cây lớn, đôi tai linh hoạt lắng nghe mọi thứ, trong lòng thầm nghĩ “Nơi đây là khu sinh thái chắc sẽ không có thú hoang chứ”.

Quá mệt mỏi, quá đau đớn, cô phó mặc cho ông trời, nhắm mắt ngủ, chờ đợi trời sáng, chắc sẽ có người tìm được.

“Hahaha… cầu xin ta sao?”

Người đàn ông tà ác nhìn chòng chọc người phụ chật vật dưới chân mình, ông ta nở nụ cười âm hiểm.

“Xin ông, cầu xin ông cho tôi gặp con tôi, xin đừng làm hại thằng bé”

“Ha ha, các ngươi đều là lũ vô dụng, cầu xin ta sao. Tốt, ta sẽ chiếu cố tên nghiệt chủng kia thật tốt”

Ánh mắt ông ta thật đáng sợ, khóe miệng cười âm hiểm, tay nâng người phụ nữ đáng thương, ánh mắt khát máu mãnh liệt lóe lên, hàm răng trắng bóng nhanh chóng cắm sâu vào da thịt người phụ nữ, khóe miệng ông ta trào ra máu tươi. Nhất thời trong căn phòng rộng lớn mùi máu nồng nặc lan tỏa.

-Không, không… đừng mà, đừng mà, KHÔNG.

Hải Nghi hoảng sợ mở mắt ra, nhìn xung quanh vẫn bao trùm một màu đen dày đặc, không biết lúc này đã mấy giờ.

Mồ hôi lạnh trên trán túa ra, cảm giác đau đớn dưới chân vẫn đeo bám, bất giác Hải Nghi nhớ đến cái ôm ấm áp của Hải Nam, có vẻ như nó có thể xua tan hoảng sợ trong lòng.

Cơn ác mộng đó cứ bám lấy cô suốt mười mấy năm qua, chỉ có bên hắn cô mới không gặp nó nữa. Kí ức kinh khủng lại lần nữa vây lấy cô, nước mắt hoảng sợ từng giọt… từng dòng chảy xuống, cánh môi xinh đẹp mở ra tiếng nấc đáng thương.

Giờ phút này Hải Nghi như con thú nhỏ bị thương, không nơi cư trú, cứ ngồi đấy để cho nỗi sợ hãi gặm nhấm. Cơ thể nhỏ bé càng co người lại hơn, tiếng khóc đáng thương cứ thế lan ra khắp cánh rừng. Trong đêm tối nghe càng rõ ràng hơn.

Thật chói, ai vậy!

Hải Nghi cảm thấy có ánh sáng rọi thẳng vào mình, cô muốn ngẩng mặt nhìn xem nhưng lại sợ, hình như có tiếng bước chân gấp gáp đang chạy về phía này, rồi cơ thể mảnh mai bị ôm vào lòng ngực rộng lớn.

-Hải Nam- Bất giác Hải Nghi kêu nhỏ.

-Không sao, không sao rồi. Ngoan đừng khóc.

Nhưng khi nghe được giọng nói ấm áp kia, cùng mùi hương xa lạ, Hải Nghi đau lòng khóc lớn hơn.

Người kia cũng vô cùng nhẫn nại, để nước mắt cô thấm ướt cả áo, bàn tay ấm áp xoa nhẹ lưng cô trấn an.

Thời gian trôi qua thật lâu, thật lâu. Hải Nghi đã ngủ thiếp đi.

Người kia định bế cô lên, chợt nhìn thấy vết thương thật sau dưới đầu gối, hắn nhíu mày nhìn gương mặt tái nhợt ướt đẫm mồ hôi của cô gái này, trong lòng như bị ai nện thật đau.

Hắn ôm cô thật nhẹ, thật nhẹ như sợ làm cô đau, từng bước, từng bước vững trãi đi về phía trước.

“Cạch”

Tiếng mở cửa vang lên, mọi người tập trung đổ dồn ánh mắt về phía Hải Nam, hắn một thân ướt đẫm mồ hôi, phải biết rằng mùa này trên núi vào ban đêm rất lạnh nha.

Trên gương mặt còn có vài vết trầy xướt, quần dài đầy bùn đất, mái tóc rối tung, hai mắt giờ phút này đã hằn tơ máu.

Phía sau là anh em Hải Duy, Hải Lâm, gương mặt đều hiện nét mỏi mệt và thất vọng như nhau.

“Cạch”

Tiếng mở cửa lần nữa vang lên.

Hoàng Tử Minh cũng chật vật không kém, trên tay còn ôm Hải Nghi đang ngủ thiếp đi.

Hải Nam nhìn chằm chằm họ, mím môi thật chặt.

-Jerry, tỉnh lại đi. Jerry…

Hải Phong cuống quít đỡ Hải Nghi xuống ghế sơ pha, vỗ vỗ vào hai mà trắng bệch của cô.

-Cô ấy bị thương, có lẽ do lúc té xuống vách núi. Vết thương khá nặng, trước tiên xử lí nó đã.

Khẽ đặt đầu cô tựa vào lòng mình, Hoàng Tử Minh chậm rãi nói, ánh mắt thản nhiên nhìn về phía Hải Nam.

-Đưa con bé về phòng đi.

Hải Phong đứng lên nói.

Hoàng Tử Minh nhìn Hải Nam vẫn đứng yên ở đấy, không nói gì, khom người ôm cô đi lên lầu.

Mọi người trong phòng đều thở ra, cuối cùng đã có câu trả lời với Nguyễn Hà lão gia rồi, họ có thể yên tâm ngủ, đã hơn 2 giờ sáng rồi nha.

Hải Duy tiến lên vỗ vai Hải Nam hai cái như an ủi.

-Đi, đi lên xem con bé thế nào!

-Ừm, đi đi, có lẽ con bé cần cậu- Hải Lâm nói.

Nghe lời này hốc mắt Hải Nam đỏ lên rồi quay đầu đi. Phải rồi, cô nhóc đó rất sợ tối, lúc đó chắc cô ấy rất hoảng sợ, cô cần hắn, vậy hắn ở đâu. Hắn thật hận mình sao không tìm thấy cô sớm hơn.

Đứng trước cửa phòng nhìn người con gái đang ngủ say kia, phía dưới đầu gối đã được băng bó cẩn thận.

Lúc này Hoảng Tử Minh từ trong phòng bước ra nhìn thấy Hải Nam đang đứng thẩn thờ. Hắn nhìn thẳng vào Hải Nam, sâu kín nói.

-Vừa rồi cô ấy đã gọi tên cậu.

Nói rồi lách người bước ra ngoài.

Hải Nam bước vào nhìn gương mặt tái nhợt của cô gái này, trong lòng như có ngàn vạn con kiến cắn.

-Ưm… Nước…

Người trên giường nhỏ giọng kêu. Hải Nam nghe tiếng vội vàng đem cốc nước ấm đầu giường để ở khóe miệng cô, cẩn thận đút.

-Hải Nghi, xin lỗi.

Hắn dùng khăn lau mồ hôi cho cô, ở ngoài rừng lâu như vậy, sẽ bị sốt.

Trong giấc mơ, Hải Nghi cảm thấy có bàn tay lạnh lẽo, áp vào hai mà nóng hổi của mình, cảm giác nóng bức như được hóa giải, thoải mái nhích người về nguồn mát mẻ kia.

-Hải Nam đáng chết…

Trong giấc mơ cô thấp giọng mắng, người nào đó cảm thấy da mặt mình co giật, bàn tay đang xoa nhẹ má cô bất giác dừng lại động tác. Người trên giường bất mãn cựa mình.

Hải Nam bất đắc dĩ cúi đầu cười. Hắn có lẽ đã yêu cô gái đáng yêu này, không biết từ lúc nào cô lại có thể dễ dàng làm hắn đau lòng như thế. Lần đầu tiên trong đời hắn biết quý trọng một người con gái, hắn sẽ không bỏ lỡ, kể từ lúc trao cho cô sợi dây chuyền là hắn sẽ trói buộc cô ben cạnh mình suốt đời.

Hắn sẽ không buông tay… không bao giờ như thế.

Chương 31: HẢI NAM ĂN GIẤM CHUA

Sáng sớm, ánh nắng ban mai màu vàng nhạt đang cố hết sức len lỏi qua chiếc màn cửa màu lam phía sau lớp cửa kính để đánh thức hai con người đang ngủ say trên giường.

Cuối cùng sự cố gắng của nó vẫn được hồi đáp, người con gái kia khẽ cựa mình, đôi mày thanh tú nhíu lại, đôi mắt tinh anh khẽ chớp.

Khóe mắt nhìn thấy người con trai đang ngủ ngồi bên cạnh giường, trong lòng một mảnh ấm áp. Muốn ngồi dậy chợt cơn đau ở chân ập tới, Hải Nghi khẽ “Ưm” một tiếng, nhất thời đánh thức người kia.

-Em tỉnh rồi à? Còn đau không? May quá hạ sốt rồi.

Hải Nam cuống quít nhìn ngắm cô nhiều lần mới yên tâm. Hải Nghi phì cười nhìn bộ dạng khẩn trương của hắn, trong lòng như có mật ngọt ấm áp lan tràn.

Ánh mắt nhìn hắn đến mê man.

Cô không hiểu mình bị gì nữa, sao lại háo sắc như thế chứ.

Hải Nghi tự cốc vào đầu mình, khiến người kia được một trận cười khoái chí.

Nhìn bộ dáng run run bả vai của hắn, Hải Nghi uất nghẹn, trân trân nhìn hắn, hung dữ nói.

-Anh còn dám cười.

Hổ con bắt đầu phát huy rồi nha. Ánh mắt hắn nheo lại nguy hiểm, cũng đã đến lúc trừng phạt người có lỗi. Cô sẽ không quên rằng người phạm lỗi là mình chứ?

-Nói xem, hôm qua sao lại tắt máy của tôi chứ hả?

Nhìn hắn vô lại còn dám tính toán với mình, Hải Nghi buồn bực không thèm trả lời, cẩn thận xuống giường, cố gắng nhịn đau, bước tập tễnh đi về phía trước.

-Nè, sao không trả lời? Em đi đâu?

-Tất nhiên là đi làm vệ sinh nha. Chẳng lẽ anh không định đánh răng, rửa mặt sao?

Hải Nghi vô tội chớp chớp mắt, còn rất tốt bụng giúp hắn lấy xuống viên ghèn trong khóe mắt, làm Hải Nam đỏ mặt tía tai. Cái con người này sao có thể vô lại như thế chứ.

Hắn mỉm cười rất chi là gian xảo. Một chế trụ cằm cô, bắt cô ngẩng đầu lên nhìn mình, một tay cũng thuận thế mà ôm chằm lấy eo thon của cô. Nhìn con hổ nhỏ không kiên kị trừng mắt nhìn mình, hắn cười đến thật đắc ý.

-Trả lời anh, sao lại dám tắt máy hả?

-Không có a, điện thoại hết pin nha, nếu không cũng không ngủ ở trong rừng cả đêm.

Hải nghi bất lực nói, đối với hắn bá đạo cũng dần thích nghi được rồi.

Nháy mắt gương mặt Hải Nam tràn đầy áy náy, hắn dịu dàng nhìn cô, không nói không rằng bế cô hướng toilet trong phòng đi tới, dưới cái trừng mắt hâm dọa của cô vờ như không thấy, thản nhiên nói.

-Tốt! Vợ à, chúng ta cùng đánh răng rửa mặt đi.

Nói xong hắn cười đến vô cùng tà mị, một chân đá cửa toilet mà vào. Lát sau trong phòng một trận rung chuyển.

-TRẦN VŨ HẢI NAM, ANH CÚT RA NGOÀI CHO TÔI…

Người nào đó bị đá ra ngoài còn cười rất phong độ, sửa sang lại quần áo, hướng người bên trong nói.

-Vợ à, anh đi trước, em nhanh lên nhé.

Không đợi chiếc dép bông bên trong kịp ném ra, thân người đã vọt ra ngoài.

Đúng là một buổi sáng ầm ĩ.

Hải Nghi thay một bộ váy màu xanh lam bằng tơ tằm, tóc dài thắt bím một bên, mang giày búp bê màu xanh nhạt bước tập tễnh ra khỏi phòng.

Vừa lúc nhìn thấy Hoàng Tử Minh một thân quần áo thể thao màu trắng, có vẻ như vừa tập thể dục về. Nhìn có chút quen mắt nhưng nhất thời nghĩ không ra. Nghĩ tới hôm qua hình như hắn cứu mình, cũng nên nói cảm ơn một tiếng.

-Hoàng Tử Minh, cảm ơn anh.

-À, Hải Nghi khỏe chứ. Hôm qua… à, không có gì chỉ là ai cũng làm thế thôi.

Hoàng Tử Minh rất đẹp trai mà nở nụ cười, nụ cười trước ánh vầng dương phía sau lớp cửa kính của hành lang càng tỏa sáng mê người. Các tế bào mê trai đẹp đúng lúc khởi binh phản chủ, Hải Nghi nhìn có chút ngây ngất.

-Hai người đang làm gì?

Giọng nói nồng nặc mùi thuốc súng của Hải Nam thành công kéo Hải Nghi thoát khỏi “nụ cười mê hồn dược” kia.

Cô sửng sốt nhìn Hải Nam toàn thân sát khí nặng nề, vô tội nói.

-Có làm gì đâu a?

Hải Nam thật cảm thấy bất lực trước cô gái này, 112 tên kia cũng đủ làm cho hắn phát điên rồi, từ đâu ra một tên Hoàng Tử Minh đáng chết nữa chứ, không lẽ hắn định đăng kí làm thành viên thứ 114.

Nghĩ tới đây Hải Nam không có thiện ý nhìn Hoàng Tử Minh khiêu khích, hôm qua Hoàng Tử Minh ôm cô làm hắn không chịu nổi, mùi giấm chua như có dấu hiệu khếch tán rộng hơn.

Hải Nam bước nhanh tới bên cạnh Hải Nghi, nắm lấy tay cô nói.

-Đi dùng bữa sáng thôi, mọi người đang đợi.

Có lẽ do quá tức giận, hắn không để ý chân cô còn đau, dùng sức một chút làm Hải Nghi đau đến nhe răng trợ mắt.

-Hải Nam chết tiệt anh định mưu sát em sao?

Hải Nghi tức giận giãy khỏi tay Hải Nam, cẩn thận xem xét vết thương. Vết máu đỏ thẩm đã thấm vào lớp băng gạt màu trắng. Hôm nay cô mặc chiếc váy vừa vặn dài đến gối. Nếu đứng như vậy có lẽ sẽ không ai để ý.

Vẻ mặt Hải Nam tràn đầy áy náy nhìn cô, ánh mắt vừa chuyển, vô lại nói.

-Chân em bị thương, để anh bế em đi.

Không đợi Hải Nghi kinh ngạc há mồm, hắn đã khom lưng ôm ngang cô đi về phía phòng ăn.

Hải Nghi trừng mắt nhìn hắn, sao lúc nào hắn cũng có lí do để chiếm tiện nghi của cô? Đúng là tên gian xảo mà.

-Còn nói không có gì, không có gì mà nhìn người ta đến mất hồn như vậy.

Vừa đi Hải Nam bất mãn chu môi nói, muốn bao nhiêu đáng yêu có bấy nhiêu đáng yêu, bộ dáng so với Hải Lâm còn đáng yêu hơn.

Hải Nghi nổi lên ý xấu muốn véo má hắn một cái. Nhưng thật ra hành động còn nhanh hơn cả suy nghĩ. Bàn tay xấu xa véo thật mạnh vào gương mặt đầy sức hút kia, nheo mắt lại nguy hiểm, giả vờ hung dữ nói.

-Anh vừa nói gì?

-Á… đau, vợ à, em định mưu sát chồng sao?

Hải Nam hét toáng lên xem bộ là đau lắm, còn cố ý nói để cho người phía sau nghe. Trong lòng thầm nghĩ “Hoàng Tử Minh, cậu muốn xếp hàng sao, vậy thì chờ đi, nhưng còn lâu mới tới lượt cậu, hừ, muốn dành với tôi sao, không có cửa đâu”

-Á… em nhẹ tay thôi, cái mặt đáng giá lắm đó.

Tiếng ầm ĩ dần dần khuất sau dãy hành lang. Nhìn theo bóng hai người họ, Hoàng Tử Minh lúc này mới phát hiện, anh ta còn đứng đây làm gì chứ.

Hoàng Tử Minh lắc đầu cười nhẹ, rồi mở cửa bước vào phòng.

Chương 32: CUỘC CHIẾN NGẦM CỦA NHỮNG CHÀNG TRAI

Tom à con thật không có chuyện gì?… Ok, con biết rồi mà… thôi đến giờ rồi, Tom.. con yêu ông nhất… chụt. Bye bye

Cúp điện thoại Hải Nghi thở phào nhẹ nhõm. Trong lòng thầm than, trình độ lải nhải của gia gia càng ngày càng cao rồi. Haiz…

Chuyện giải thích với gia gia đã xong cơ mà mấy người này là sao đây???

Hải Nghi vẻ mặt ba chấm tràn đầy nghi ngờ nhìn bốn người tay cầm va li, mong đợi nhìn mình.

Cô nàng Bảo Phi thích thú quan sát tòa nhà màu trắng phong cách Tây Âu cổ điển này, trên người mặc váy màu đỏ thắt nơ màu hồng nhạt vui vẻ xoay vài vòng, trên mặt lấp lánh ý cười khiến cho người ta không nhịn được muốn yêu thương.

Cô nàng tung tăng nhảy đến ôm chầm lấy cô khiến cho người bên cạnh nhíu mày.

Không thèm quan tâm đến ánh mắt thiếu thiện cảm từ phía Hải Nam. Bảo Phi hôn chụt một tiếng thật kêu vào má của Hải Nghi, hưng phấn nói.

-Black à, từ nay chúng mình sẽ được ở chung một chỗ rồi… haha

Hải Nghi sửng sốt, nhìn Bảo Phi, “ở chung một chỗ”? Có lầm hay không a, lời này nói ra cũng có chút mập mờ đi.

Hải Nghi chột dạ nhìn xung quanh, ai nấy đều mang vẻ mặt khó tin nhìn mình.

Cố gắng không để ý đến ánh mắt lạnh lẽo bên cạnh, Hải Nghi vô tội chớp mắt nhìn Như Băng một thân váy trắng, bộ dáng đứng xem kịch vui, thật đáng chết.

Còn có hai tên con trai một người dịu dàng, nho nhã,một người cao ngạo, tùy hứng không biết thu hút bao nhiêu ánh nhìn.

Hai người họ mặt dù không nói gì, nhưng khóe môi kịch liệt co rúm đã chứng minh tất cả. Là cố ý, chắc chắn là cố ý, hôm nay bọn họ cùng nhau tới chắc chắn là trả thù cô che dấu thân phận lâu như vậy.

Đúng là đáng chết, cư nhiên dám đùa bỡn Nguyễn Hà Hải Nghi này, muốn chết sao.

Khóe môi trong phút chốc nhếch lên nụ cười đầy băng lãnh.

-Khụ… khụ… Này, cái tiểu yêu tinh nhà cậu hôm qua vì lí gì mất tích hả? Hại tớ cả đêm phải bồi Tom lão đại nhân lấy khẩu cung. Tớ nói, có phải kiếp trước tớ mắc nợ cậu phải không, tại sao hết lần này tới lần khác gia gia nhà cậu lại kiếm tớ đòi cậu vậy hả? Cả đêm tớ không thể ngủ ngon vì gặp ác mộng đó, nhìn xem mắt còn thâm quần đây nè.

Như Băng bất giác rùng mình khi nhìn thấy cái nhếch miệng đầy hàn ý kia. Cố ý kho khan hai tiếng để lấy bình tĩnh, không khách khí tố cáo cô, còn mở to hai mắt gấu mèo làm bằng chứng.

Hải Nghi không chút động lòng nhìn Dương Thế Hy cùng Đặng Vũ Khánh lạnh lùng nói.

-Chuyện này là thế nào?

-Ách… là chúng tớ nhờ Jack chuyển hồ sơ ở Pháp về đây đăng kí nhập học cho bọn tớ, không ngờ tốc độ làm việc của hắn lại nhanh như vậy trong một đêm đã hoàn thành tất cả…

Dương Thế Hy bình tĩnh nói, đến nửa chừng mắt liếc nhìn tên đầu gỗ nãy giờ không lên tiếng- Đặng Vũ Khánh.

Nhận thấy ánh mắt của Dương Thế Hy, Đặng Vũ Khánh chỉ nhàn nhạt liếc mắt một cái, ngón tay thon dài chỉ vào Hải Phong đang cùng Hoàng Bảo Anh ở một bên uống trà, phun ra một câu.

-Là hắn đưa bọn tôi tới đây.

“Phụt”

Trong nháy mắt, Hải Phong hoa lệ trở thành vòi phun nước, toàn bộ trà trong miệng vừa uống xong chưa kịp bắt taxi vào cổ họng, thì lại bị tống ra ngoài nhờ đôi môi mỏng quyến rũ chúng sinh.

Hỗn hợp trà hoa lài lẫn enzim không báo trước hạ cánh khẩn cấp trên chiếc váy da đắt tiền của đại tiểu thư nhà họ Hoàng.

Mọi người kinh ngạc nhìn một màn này, có cần phải kích động như thế không!?

Hải Phong xấu hổ cuống quít xin lỗi người đẹp, lấy khăn tay trên người lau vết bẩn cho Hoàng Bảo Anh.

Hoàng Bảo Anh hốt hoảng trong nháy mắt lập tức lấy lại vẻ đoan trang, thật

không hổ danh là “Mỹ nhân thương trường”, là một thục nữ hiếm thấy. Trong mắt Hải Nghi lóe lên tia tán thưởng.

-Thật ra là hôm nay chúng ta có hoạt động ngoại khóa, đó chính là leo núi cho nên tối qua vừa nhận được hồ sơ của Mr. James- hiệu trưởng cũ của em ở Pháp, anh đã đồng ý đưa họ đến đây.

Dưới cái nhìn ác sát của cô em gái Hải Nghi, Hải Phong thành thành thật thật khai báo, từ nay về sau nếu có người còn giữ quan niệm “trọng nam khinh nữ” thì hắn nhất định sẽ đánh cho tàn phế tên đó. Cứ nhìn Nguyễn Hà gia tộc này xem, chẳng phải Nguyễn Hà Hải Nghi cao cao tại thượng kia mới đáng sợ hơn sao.

Khổ thân cho người anh cả là hắn a, cư nhiên bị huynh đệ khi dễ. Hải Phong hai mắt ai oán nhìn ba con khỉ đột đang cười đến “hoa lê đái vũ” kia. Thi thoảng còn kịch liệt ho sặc sụa.

Vẻ mặt của ba khổ chủ Hải Duy, Hải Lâm cùng Minh Quân không biết nên dùng từ gì để hình dung, khá khen cho tên nhóc kia, chỉ một câu nói đã trực tiếp phá vỡ hình tượng thân sĩ bấy lâu nay của vị hiệu trưởng tôn quý Nguyễn Hà Hải Phong.

Ba người trong thoáng chốc hai mắt hiện vẻ sùng bái bắn về phía Đặng Vũ Khánh, làm cho hắn bất giác lạnh sống lưng.

Có cơ hội được trả thù cớ sao họ lại không cười cho đã chứ… hahaha.

-Được rồi, mọi người về phòng chuẩn bị, sau bữa sáng chúng ta sẽ khởi hành.

Hải Phong thẹn quá hóa giận, cắt đứt tràn cười tưởng chừng như không dừng lại được của ba người, bày ra bộ dáng hiệu trưởng uy nghiêm ra lệnh giải tán cục diện rắc rối này.

Thật là không có bữa sáng nào yên tĩnh!

Hải Nam vẫn như cũ nhìn chằm chằm Đặng Vũ Khánh, cảm thấy người này có một cỗ uy hiếp đáng sợ, ánh mắt người này tuy lạnh lùng nhưng khi nhìn Hải Nghi lại trở nên phức tạp, nếu Hải Nam không nhìn lầm thì đó là ham muốn giữ lấy của một người đàn ông.

Ánh mắt này Hải Nam rất quen thuộc, vì hắn luôn dùng ánh mắt đó nhìn Hải Nghi. Suy nghĩ này làm cho ánh mắt hắn lạnh lẽo thêm vài tầng, bàn tay bên cạnh cô bất giác nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé, ánh mắt khiêu khích nhìn về phía Đặng Vũ Khánh.

Hải Nghi khó hiểu nhìn Hải Nam, hắn sao vậy tại sao lại nắm tay cô chặt như vậy? Nhìn gương mặt nửa như cười, nửa như không của hắn, tay cũng không tự chủ nắm lại tay hắn.

Đặng Vũ Khánh nhìn hai bàn tay nắm chặt của hai người, ánh mắt hắn lóe lên, không chút lùi bước nhìn thẳng Hải Nam khiêu chiến. Trong không gian dường như có hai luồng sấm sét mãnh liệt đánh nhau.

Dương Tử Minh lẳng lặng đứng ở một bên ánh mắt thoáng chút mất mát.

Hoàng Bảo Anh không biết từ lúc nào đứng bên cạnh anh, ánh mắt nhìn thoáng qua Hải Nghi rồi vỗ vai em trai, ôn nhu nói.

-Nếu muốn thì cứ cố gắng mà giành lấy, để sau này không phải hối hận.

“Giành lấy” sao? Hắn có thể sao? Hắn đến muộn rồi. Chỉ cần cô vui vẻ thì hắn cũng vui vẻ.

Hoàng Tử Minh thoáng chốc tuyệt vọng nhưng thủy chung ánh mắt dịu dàng vẫn không thay đổi nhìn về phía người con gái kia.

Mọi người rất nhanh giải tán, đi chuẩn bị đồ của mình. Không có ai để ý có một ánh mắt trong góc mãnh liệt lóe lên đáng sợ rồi nhanh chốc biến mất.

Chương 33: LEO NÚI

Đã đến giờ, tất cả mọi người sau khi dùng bữa sáng đều tập trung đông đủ. Tất cả tiến hành bốc thăm chia nhóm, sau đó đi theo ba hướng khác nhau được định sẵn. Cuối cùng sẽ tập trung ở đỉnh núi, cắm trại tại đó, sáng sớm ngày mai sẽ xuống núi.

Sau khi nghe Hải Phong thông báo mọi người, vui vẻ tiến lên bốc thăm. Hải Nghi cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó thì phải. Cô cau mày suy nghĩ, chợt “tách” một cái bộ dáng suy tư của cô nhanh chóng được thu vào ống kính.

Hải Nghi “a” một tiếng, lúc này mới phát hiện từ lúc sáng đến giờ không thấy Hà Hiểu Lam, lúc sáng náo nhiệt như vậy không lí nào cô ấy không xuất hiện.

-Tiếc thật, lúc sáng tớ không được tham gia náo nhiệt rồi.

Hiểu Lam đội nón len màu xanh dương lệch sáng một bên, mang kính Nobita thật to, đôi môi anh đào chu lên bất mãn, cứ như lúc sáng cô đã bỏ lỡ một khoảnh khắc quan trọng vậy.

-Hiểu Lam, sao sáng dậy tớ không thấy cậu trong phòng.

Đối với việc lúc nào cũng trở thành người mẫu ảnh Hải Nghi đã dần thích nghi cho nên cũng chẳng có ý kiến, cô lo lắng nhìn Hiểu Lam.

-A, tối qua tớ phát hiện mình quên chuẩn bị phim chụp, cho nên sáng sớm lái xe đi xuống đường lớn mua, không ngờ lại bỏ mất trò vui.

Chưa kịp để Hải Nghi kịp thắc mắc, bóng dáng màu xanh của Hiểu Lam chợt vụt qua mặt cô.

Phía sau một trận hét chói tai quen thuộc vang lên, quay đầu chỉ thấy bốn người “Tứ Hải Mĩ Nam”, Hoàng Tử Minh, Minh Quân, cùng hai người mới tới Dương Thế Hy và Đặng Vũ Khánh, một thân quần áo thể thao năng động, rất trùng hợp mà cùng nhau đi tới, rồi đứng chung một chỗ, bộ dáng đẹp trai không ai bì nổi, đứng dưới ánh sáng vàng nhạt của mặt trời buổi sáng càng thêm chói mắt.

Tay săn ảnh Hà Hiểu Lam tích cực làm công việc “tách, tách” quen thuộc. Nhìn cô nàng hưng phấn nhảy lên nhảy xuống để có được những bức ảnh đẹp nhất mang đến cho dân chúng VuHa- Sky.

Nghe nói số báo tuần trước với tiêu đề “Cơn sốt mang tên Nguyễn Hà Hải Nghi” được tiêu thụ rất nhanh a, dạo này CLB Báo chí làm ăn không tệ.

Hải Nghi có chút sửng sờ, đứng bất động hồi lâu. Cho đến khi thấy cái nháy mắt tiêu hồn cùng nụ cười đắc ý xuất hiện trên mặt Hải Nam thì cô hốt hoảng quay đầu đi, tận lực khắc chế các tế bào mê trai đẹp đang rục rịch trong người.

Cô tức giận mắng thầm “Yêu nghiệt”

-Thế nào, vị hôn phu này của cậu đúng là không tệ a, rất đẹp trai. Tớ đồng ý.

Bất thình lình vai bị người ta vỗ, Hải Nghi không khách khí trừng mắt nhìn Như Băng, hôm nay mặc bộ quần áo năng động màu hồng nhạt, đứng bên cạnh mình, bộ dáng mê trai nhìn về hướng Hải Nam.

-Cậu đồng ý cái gì?- Hải Nghi kinh ngạc hỏi

-Tất nhiên là đồng ý giao “bạn trai” mấy năm nay của tớ cho hắn a.- Như Băng thản nhiên nói, khiến cho bạn nhỏ Hải Nghi tức muốn ói máu.

Khi nhìn thấy bóng dáng tuấn mĩ nho nhã chật vật lách khỏi đám con gái đằng kia, Hải Nghi gợi lên nụ cười gian ác.

-Tớ nghĩ người cậu nên quan tâm lúc này hẳn không phải là tớ đi.- Hải Nghi ý vị nói, ánh mắt như vô tình nhìn về phía đám đông.

Không đợi Hải Nghi kịp nói xong, Như Băng hai mắt rực lửa nhìn Dương Thế Hy cư nhiên bị đám con gái vậy quanh lại không dám đẩy ra. Tức chết cô, Như Băng hai bước thành một tiến lên giải cứu mĩ nam, thoát khỏi móng vuốt của nhện tinh.

Hải Nghi nhìn tình hình này, không nói nhiều lời nở nụ cười mê người đi về phía trước. Hai mắt cảnh cáo nhìn chằm chằm Hải Nam.

Xung quanh mọi người hình như cũng cảm nhận được sát khí đang bao trùm bầu không khí này, tự động tách ra hai bên nhường đường cho cô.

Hải Nghi từng bước tiến lên cho đến khiđứng trước mặt Hải Nam, thì nụ cười chói mắt kia vẫn không giảm bớt.

Hai người họ không hẹn mà cùng mặc áo thun màu đen quần sọt màu trắng năng động, mang giày thể thao màu trắng. Hải Nghi buột tóc dài thật cao, gương mặt xinh đẹp mỉm cười nhìn Hải Nam, nắm tay hắn nói.

-Chúng ta đi trước.

Chỉ có thế? Đơn giản chỉ có thế?

Mọi người hít thở một hơi thật sâu, nghi hoặc thật lâu, tại sao họ cảm thấy vừa rồi nguy hiểm đang tới gần a? Nhất là nụ cười xinh đẹp đó giống như tiểu ma nữ đang giương móng vuốt về phía họ vậy. Thật đáng sợ.

Mọi người từng top tảng ra đi theo ba con đường khác nhau.

Anh em Hải Duy dĩ nhiên sẽ không tách ra, họ cùng Minh Quân và một số người khách cùng một nhóm.

Hiệu trưởng tôn quý Hải Phong, cùng người đẹp Hoàng Bảo Anh chỉ huy nhóm thứ hai bao gồm Dương Thế Hy và Lê Trần Như Băng.

Còn nhóm thứ ba à…

Đương lúc Hải Nam còn đang sung sướng khi được cùng nhóm với Hải Nghi thì đột nhiên xuất hiện một con “bạch tuộc lửa” bám lấy Hải Nghi không buông, chưa hết còn hai cái bóng đèn này khi không chạy đến đây phát sáng.

Trong lòng thầm rủa Hải Phong ngàn lần. Hắn cố ý, chắc chắn là hắn giở trò quỷ trong thùng thăm, nếu không cũng chẳng trùng hợp tới vậy. Hừ, hắn sẽ tính sổ với tên kia sau.

Hải Nam dùng sức chín trâu mười bò mới kéo được Hải Nghi ra khỏi con “bạch tuộc lửa”, hai mắt cảnh giác nhìn Hoàng Tử Minh cùng Đặng Vũ Khánh.

Bảo Phi mặc váy ngắn màu đỏ ngang đùi, áo sát nách cùng màu, trước ngực có in số 01 thật lớn. Mang giày thể thao màu đỏ, đầu đội mũ híp hop màu đỏ, giống như một cổ động viên tinh nghịch, tức giận đến phồng mang trợn mắt nhìn Hải Nam tố cáo.

-Anh làm cái gì thế hả?

-Tôi nói con bạch tuộc nhà cô nên trở về đại dương đi thôi, đừng có ở đây bám lấy vợ tôi.

Hai chữ “vợ tôi” này được hắn nhấn mạnh cố ý để cho người nào đó nghe.

-Á… đau, vợ à em lại mưu sát chồng em sao?

Hải Nghi cười cười, hai mắt long lanh nhìn hắn, đồng thời lực nơi bàn tay vẫn không giảm.

-Haha… đáng đời- Bảo Phi khoái chí cười khi người gặp họa.

“Tách”

Chết tiệt sao hắn lại quên còn có một người phiền phức này nữa chứ.

Hà Hiểu Lam thích thú nhìn thành quả của mình, tin rằng số báo tuần này sẽ kiếm được không ít lợi nhuận nha. Haha cứ thế này cô rất nhanh sẽ giàu to rồi.

-Này ai cho cô chụp hình đại tiểu thư chứ hả. Cô có biết cô đã vi phạm nhân quyền của tôi hay không hả, cô có biết là bản quyền của ngôi sao rất đáng giá không? Đưa đây.

Bảo Phi không cho người ta cơ hội phản kháng, liên tục tố cáo, nói rồi xòe bàn tay trắng tinh trước mặt Hiểu Lam.

-Đưa cái gì a?- Hiểu Lam ngốc toàn tập.

Mọi người cũng hiếu kì nhìn Bảo Phi.

-Tất nhiên là tiền thù lao làm người mẫu rồi.

“Sặc”

Hải Nghi không nhịn được bật cười.

-Còn không đi là không kịp đâu.

Hải Nam bỏ lại một câu rồi nắm tay Hải Nghi đi lên con đường đá trước mặt.

Hoàng Tử Minh dịu dàng cười rồi tiếp bước đi sau. Đặng Vũ Khánh lạnh lùng nhìn hai người đang cãi nhau bên cạnh rồi cũng thản nhiên đi tiếp.

-Này sao cô không nói lý vậy hả? Tôi nói tôi không đưa là không đưa.

-Cô mới không nói lí, nếu không trả hình cho tôi… này, tôi chưa nói xong sao cô dám đi hả? Đứng lại…

Chương 34: MỖI NGƯỜI MỘT TÂM TRẠNG

Ánh nắng mặt trời buổi trưa gay gắt không kiêng nể gì mà xuyên thẳng qua tàn lá, khéo tay vẽ nên những hoa văn sống động màu đen mơ hồ in trên mặt đất.

Nóng! Nóng! Thật sự là rất nóng!

Hải Nghi khó chịu lau mồ hôi trên trán, vết thương dưới chân chưa lành lại bị mồ hôi thấm ướt gây nên cảm giác ngưa ngứa, khó chịu.

Cô nhíu mày nhìn chằm chằm miếng băng gạc màu trắng bị thấm ướt hơn phân nữa, nghĩ xem có nên dùng tay gãi ngứa hay không, cứ để thế này vết thương cũng sẽ bị nhiễm trùng. Hải Nghi đang do dự xem nên giải quyết cái chân của mình như thế nào.

Đang đi đằng trước chợt cảm thấy người phía sau đột nhiên dừng bước không đi nữa, Hải Nam nghi hoặc quay đầu lại xem, bắt gặp bộ dáng Hải Nghi do do dự dự nhíu mày nhìn chằm chằm vết thương dưới chân.

Hắn yêu thương, cưng chìu lấy tay vò đầu cô, mỉm cười rất đẹp trai nhìn cô đang ngây ngốc nói.

-Đồ ngốc! Đi qua bên kia nghỉ một chút.

Hải Nam nhanh chóng kéo cô đến bóng mát phía trước, ôm cô đặt cô ngồi trên tảng đá to lớn bên cạnh.

Hải Nghi không nói gì, chỉ nhìn Hải Nam chăm chú.

Nhìn hắn cao lớn như vậy, đẹp trai như vậy.

Nhìn hắn cẩn thận dùng khăn tay lau khô mồ hôi trên mặt cô.

Nhìn hắn từ từ ngồi xổm, quỳ một gối dưới chân cô, nâng chân cô để lên đùi hắn.

Nhìn hắn nhẹ nhàng từng bước, từng bước tháo lớp băng gạc ẩm ướt ra, lộ ra vết thương sưng vù.

Hắn đau lòng dùng khăn lau xung quanh vết thương, ngẩng đầu nhìn cô dịu dàng nói.

-Khó chịu sao?

Hải Nghi nảy giờ vẫn nhìn hắn, nhìn gương mặt đẹp trai mê người của hắn, nhìn mái tóc ngắn của hắn bị gió thổi rối tung.

Trong lòng nảy sinh ý tưởng xấu, cánh tay rảnh rỗi thản nhiên vò mái tóc hắn rối lên, trả thù lúc nảy hắn vò đầu cô. Hải Nghi nhìn gương mặt nhăn nhó của hắn trong lòng rất là hả hê.

-Hahaha… Hải Nam anh thật đáng yêu nha.

Nói rồi bàn tay không yên phận nắm hai má hắn mà ra sức véo thật mạnh.

-Thôi nào, đừng nghịch nữa.

Hải Nam kiên nhẫn từng chút, từng chút lau sạch vết thương cho cô. Vết thương sau khi tiếp xúc với không khí tươi mát cũng trở nên khô ráo hơn.

Cô nghiêng đầu nhìn Hải Nam dùng miệng thổi vết thương cho cô, cảm giác ngưa ngứa cũng dần biến mất, bàn tay hắn mát lạnh khi chạm vào vết thương cảm thấy thật thoải mái, dễ chịu.

Thì ra làm vậy quả thật sẽ hết đau nha!

Nhìn gương mặt chuyên chú của hắn, Hải Nghi lại nổi tính trêu ghẹo.

-Nhưng mà, Hải Nam… anh chắc là mình có mang theo bông băng chứ?

Hải Nghi thắc mắc hỏi, không ngờ thực sự nhìn thấy Hải Nam đình chỉ động tác, ngẩng đầu lên nhìn cô, méo miệng thành thành thật thật khai báo.

-Anh quên!

-Anh quên?

-Ừm… anh quên rồi.- Hải Nam khó khăn nói.

-Trần Vũ Hải Nam, anh… Thôi được rồi, bây giờ làm sao đây? Nếu để như vậy thì sẽ nhiễm trùng thật đấy.

Hải Nghi vốn định mắng cho hắn một trận nhưng khi nhìn gương mặt xấu hổ kia của hắn bỗng thấy mềm lòng.

Cô cố ý bày ra bộ dáng nhăn nhó đáng thương, hai mắt cún con chân thành nhìn hắn. Trong lòng cảm thấy hắn khó xử mà có chút hả hê khi người gặp họa mà quên mất chính mình mới là người bị thương.

Hải Nam nhìn gương mặt đau khổ của cô, trong lòng ray rứt nặng nề, tại sao hắn lại quên mất chứ? Hải Nam vội vàng đứng dậy không chút do dự nói.

-Ở đây, chờ anh, anh sẽ quay lại lấy.

-Không cần đi.

-Chờ đã…

Nói rồi vừa định xoay người đi thì bàn tay bị người ta nắm lấy, đồng thời hai thanh âm đột ngột vang lên.

Hải Nam nghi hoặc nhìn tay Hải Nghi kéo tay hắn. Gương mặt cô cũng bất ngờ nhìn người vừa phát ra thanh âm.

-Chờ đã, không cần đi đâu, tôi có chuẩn bị hộp y tế rồi.

Phía sau, Hoàng Tử Minh vừa nói, vừa tháo ba lô trên lưng ra lấy ra hộp y tế đưa cho Hải Nam, gương mặt vẫn như cũ, nở nụ cười ấm áp như ánh mặt trời.

Hải Nam nhìn hắn rồi nhận lấy hộp y tế, lại ngồi xổm trước mặt Hải Nghi tự tay xử lí lại vết thương cho cô. Trong suốt quá trình mặc dù có hơi đau rát nhưng thủy chung Hải Nghi vẫn không nhíu mi một cái, an tĩnh ngồi như thế cho hắn xử lí vết thương.

-Cảm ơn.- Hải Nam khách sáo nói rồi trả lại hộp y tế cho Hoàng Tử Minh.

-Không có gì, chỉ là mang theo đề phòng trường hợp cần dùng tới.

Hoàng Tử Minh dịu dàng nói.

-Hôm nay leo núi mà không mang theo dụng cụ trị thương, anh cũng quá sơ ý rồi.-Từ phía sau đi tới Bảo Phi nhìn hắn trêu chọc nói.

-Cô…

-Tôi? Tôi thì sao hả? Tôi nói không đúng sao, băng bó cũng không đẹp. Hứ, nhìn xem chân của Black nhà chúng tôi bị anh biến thành bánh chưng rồi kìa.

Theo hướng bàn tay cô chỉ, mọi người quay sang nhìn thấy Hải Nghi bộ dạng nín cười chật vật nói.

-Thật… Thật không sao đâu mà.

Hải Nam thẹn quá hóa giận, một bụng oán khí sắp bùng nổ nhìn chằm chằm “con bạch tuột lửa” đáng chết cư nhiên lại tiếp tục bám lấy Hải Nghi.

-Trưa rồi chúng ta dừng chân nghỉ một chút đi.

Hiểu Lam hiểu biết mà đề nghị, thành công dập tắt ngòi nổ chiến tranh sắp bộc phát.

Đặng Vũ Khánh liếc mắt nhìn chân của Hải Nghi một cái cũng không nói gì, lẳng lặng đứng tựa vào thân cây bên cạnh.

Hoàng Tử Minh cũng sắp xếp ngồi dựa vào tảng đá lớn nhắm mắt nghỉ ngơi.

Chỉ riêng Hải Nam hai mắt phát hỏa nhìn “bạch tuột lửa” hai tay ôm lấy Hải Nghi cứ thế mà ngủ.

Hải Nghi khó xử nhìn hắn cười khổ. Cô không có cách nào a, từ lúc trước đã như thế rồi, cô chưa bao giờ từ chối được cô gái này. Thật hết cách.

-Có cần tớ băng lại không.- Hiểu Lam nhìn cái bánh chưng trên chân cô, tốt bụng hỏi.

-Không cần đâu…

-Không cần.

Hai người cùng quay đầu nhìn Hải Nam, chỉ thấy hắn quay đầu đi, nói.

-Không được tháo.

Hải Nghi nhìn người này, sao lại trẻ con như vậy chứ. Cô cười nhìn theo hắn, nụ cười hạnh phúc thật khiến cho người ta chói mắt.

Hoàng Tử Minh cùng Đặng Vũ Khánh trùng hợp đều nhìn thấy nụ cười chói mắt như vậy, lòng họ cũng đau như vậy, cô cũng sẽ không hướng bọn họ cười rực rỡ như vậy.

Hà Hiểu Lam ánh mắt sâu thẳm nhìn một lượt tất cả mọi người, rồi dừng thật lâu ở bóng dáng cao lớn kia, lẳng lặng quay người đi…

Chương 35: VỢ À, ANH HÔN EM ĐƯỢC CHỨ?

Trước khi mặt trời lặn, đoàn người cuối cùng cũng đến được đỉnh núi, thật không ngờ mọi người đã dựng lều, nhóm của Hải Nghi là nhóm tới cuối cùng.

Sau khi điểm danh đủ tất cả, mọi người theo thứ tự trở về lều của mình.

Hải Nghi đứng trên đỉnh núi nhìn xuống phía dưới, nhìn Mặt Trời gia gia lưu luyến nhân gian từ từ khuất sau phía chân trời.

Cô đứng nơi đó dang hai tay đón gió chiều, ánh hoàng hôn màu đỏ soi bóng cô kéo dài vô tận. Cô hít sau một hơi đầy buồng phổi rồi lấy sức hét lên thật to “TÔI… SẼ… CHINH PHỤC… THẾ GIỚI… NÀY”.

Nghe tiếng hét của cô, tất cả mọi người đều hứng thú, bừng bừng khí thế đứng trên vách núi cùng hét thật to.

-CHÚNG… TÔI… SẼ… CHINH PHỤC… THẾ GIỚI…NÀY…YYYYYYY…

Tiếng hét vang vọng khắp nơi, đầy khí thế, đầy mạnh mẽ thật lâu thật lâu vẫn còn vọng lại…

-Thế nào, rất có cảm giác chinh phục thế giới chứ?

Hải Nghi quay đầu nhìn người bên cạnh hỏi.

-Ừm… rất sảng khoái.

Hải Nam gật đầu đồng ý, gương mặt đẹp trai bao phủ một tầng sức sống mới, giống như vừa mới giải tỏa được cái gì, cũng giống như vừa mới hấp thu được cái gì, rực rỡ hẳn lên, cả người tràn đầy sinh khí, tất cả mệt mỏi đều tan biến. Giờ khắc này hắn là người chinh phục cả thế giới.

Hơi quay đầu nhìn gương mặt nhỏ nhắn của Hải Nghi hắn mỉm cười rất có ý tứ, nhỏ giọng nói.

-Em chính là cả thế giới của anh…

-Hả? Anh vừa nói gì cơ?- Hải Nghi không nghe rõ hỏi lại.

-Không, không có gì.

-Thật sao?

-Thật mà, em nghe nhầm rồi.

Hải Nam kiên trì phủ nhận. Một bộ dáng ung dung lôi kéo Hải Nghi đi về phía mọi người đang nướng thịt, mùi thịt nướng thơm phức thành công lôi kéo “nhị vị bao đại nhân”, đồng thời cắt đứt một màn hỏi- đáp.

Trời bắt đầu tối dần, tấm màn nhung màu đen trên bầu trời, giăng đầy sao sáng. Bên dưới mặt đất một mảnh nhộn nhịp, mọi người quây quần bên đóm lửa hồng, cùng nhau ca hát, nhảy múa vui vẻ.

Tiếng cười đùa lan tràn trong không gian, giờ khắc này họ trở thành chính mình không phải gánh phác sự nghiệp to lớn của cả gia tộc, giờ khắc này họ cùng hòa mình với thiên nhiên, sống thật với bản thân không phải mang trên người cái mác “người thừa kế”.

Có lẽ đó cũng chính là lí do của chuyến đi ngày hôm nay.

Một đêm thật đẹp và đáng nhớ.

Hải Nghi ngồi trên tảng đá lớn phía xa, thật cao hứng nhìn Hải Lâm và anh chàng Minh Quân nhảy múa giữa vòng tròn, thi nhau xem ai hát hay hơn.

-Này, đừng tưởng cậu là ca sĩ thì hát hay nhá, tớ cũng biết hát…

Nói rồi cậu cất lên một câu hát không đầu không đuôi chọc cười mọi người.

-Tớ biết, tớ biết, được rồi thiếu gia nhà cậu có thể hay không đừng tra tấn giấc ngủ bình yên của động vật trong rừng này chứ, nói không chừng cọp trong rừng cũng vì tiếng hát của cậu mà xúc động nhào ra cho cậu một cái ôm thắm thiết đấy…. hahaha

Minh Quân không chừa cho Hải Lâm một tí xíu mặt mũi nào, cười ha ha nói.

-Hải Lâm em đói rồi, ăn đi.

Rốt cuộc anh trai Hải Duy không nhìn được vào mồm Hải Lâm một miếng thịt chính anh vừa nướng xong.

Bọn nhỏ Hải Lâm vốn định há miệng ra cự lại thì từ đâu ra miếng thịt nướng đáng ghét chặn họng cậu. Thịt nướng còn nóng, khiến anh chàng bị bỏng rên nhẹ.Hải Duy thấy mình sơ ý, vội vàng giúp cậu thổi thổi khóe môi bị nóng.

Tình cảm anh em thân thiết lần nữa đốn đổ không biết bao nhiêu trái tim thiếu nữ. Tất cả hai mắt lấp lánh trái tim nhìn bọn họ không chớp.

-Như vậy cũng diễn được!?

Hải Nghi bất ngờ bật ra lời bình, vừa như câu hỏi, vừa như khắng định.

-Nếu nói từ trước đến nay ai chiếm được tình cảm của fan nữ nhiều nhất thì khỏi phải bàn, đó chính là hai anh em bọn họ. Một người điềm tĩnh, ấm áp; một người vui vẻ, hoạt bát. Thật ra là một cặp đôi hoàn hảo.

Hải Nghi quay đầu nhìn điểm tựa sau lưng, đầu cố ý dựa sát vào một chút, thật tình hỏi.

-Không phải anh là Leader sao?

-Leader thì sao chứ, anh chỉ có một mình, nhưng bọn họ tuy hai mà một, làm sao anh đấu lại. Nhưng bay giờ anh chỉ cần có một fan là được rồi.

Hải Nam vẻ mặt ai oán, tâm không cam, lòng không nguyện nói ra sự thật bấy lấu nay. Nhưng câu nói cuối cùng hắn cố ý mập mờ nhìn cô nói.

-Ai vậy? –Hải Nghi trong lòng có sẵn đáp án, nói ra câu này có phải cô biết rõ còn cố hỏi không.

Hải Nam không trả lời chỉ mỉm cười nhẹ rồi hai tay ôm lấy mặt cô, cuối xuống hôn lên môi cô.

Nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước, chạm nhẹ lên môi cô rồi dừng lại chậm rãi nói ra ba chữ.

-Anh yêu em.

Hải Nghi sửng sốt thật lâu, cô không ngờ hắn lại nói với cô câu này, trong lòng có chút vui vẻ, nhưng hai mắt trợn to, biểu hiện sự bối rối của cô.

Hải Nam không quản cô có đồng ý hay không, bá đạo ôm lấy đầu cô, môi nhẹ nhàng hôn cô, đầu lưỡi thuận lợi tách hai cánh môi đang mím chặt của cô, thành thục xâm nhập hút lấy mật ngọt trong miệng cô.

Hải Nghi thật lâu vẫn chưa biết mình bị người ta chiếm tiện nghi, hai mắt vẫn duy trì trạng thái mở to, khiếp sợ nhìn chằm chằm gương mặt yêu nghiệt vô cùng đẹp trai của Hải Nam đang phóng to trước mặt.

Hải Nam bất mãn tách ra, nhìn chằm chằm người này, ai oán nói.

-Cái cô ngốc này, em có biết khi hôn môi mà mở to mắt như vậy là bất lịch sự lắm không hả?

“Hôn môi”

“lịch sự”

Chuyện gì xảy ra thế này? Trong phút chốc Hải Nghi kịp thời điểm danh ba hôn bảy vía, may mắn không thất lạc cái nào, một bụng tức giận nhìn Hải Nam chất vấn.

-Anh có biết không hỏi ý kiến của người khác mà tự tiện hôn cũng là bất lịch sự lắm không hả?

-À… ra vậy!- Hải Nam ra vẻ hiểu chuyện thành thành thật thật nghe cô nói. Hai mắt ngay thơ nhìn môi cô chớp chớp, ngoan ngoãn hỏi.

-Vợ à, anh hôn em được chứ?

Nói xong cũng chẳng đợi cô có trả lời hay không, lần nữa ngậm lấy môi cô. Hải Nghi thực sự không biết nói gì nữa rồi, cái này cũng được xem là hỏi ý kiến phải không?

Nếu thời gian quay lại cô sẽ nói “Khi nào cô đồng ý mới được hôn” nhưng mà không kịp nữa rồi. Trong lúc Hải Nghi còn đang mở to mắt kiểm điểm bản thân thì Hải Nam đã rút kinh nghiệm vừa rồi, dùng tay che mắt cô lại.

Nụ hôn kéo dài thật lâu, phía xa xa còn có đóm lửa hồng nho nhỏ rôm rốp kêu, mọi người ca hát say sưa, xung quanh còn loáng thoáng nghe được tiếng ca hát lộn xộn của Hải Lâm và Minh Quân.

Trăng cuối cùng đã lên, ánh sáng bàn bạc có soi rõ một âm mưu đang hình thành?

Trong góc tối, vẫn là đôi mắt đáng sợ đó chăm chú nhìn bọn họ…

truyen ma - truyen ma nguoi khan trang

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ