Duck hunt
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Hôn Ước Quý Tộc - trang 8

Chương 50: TRÒ CHƠI

Trong phòng nhạc số 3.

Hải Nghi đứng trước cửa sổ sát đất, tay tùy ý đùa nghịch những họa tiết vô vị trên tấm rèm cửa màu kem. Bóng hình nhỏ bé đứng trong căn phòng âm u không mở đèn, kiên nhẫn chờ đợi.

“Xoạt”

Rèm cửa sổ đột ngột bị người ta kéo ra, ánh nắng buổi trưa nhanh chóng thừa dịp xuyên qua lớp cửa kính dày cộm, toàn bộ đổ lên người cô. Hải Nghi nheo mắt, bất ngờ đón nhận ánh sáng có chút khó chịu, xoay người đối mặt với người kia.

-Tôi không nghĩ cô lại tự động tìm tôi.

Hải Nghi dùng thái độ ngạo mạn, đúng hình tượng một tiểu thư sang chảnh, giọng điệu khinh khỉnh nhìn Hà Hiểu Lam đang đứng bên cạnh.

-Vậy cô nghĩ tôi sẽ chờ cô đến tìm tôi sao?

Ngón tay thon dài tùy ý đùa nghịch mái tóc ngắn ngang vai, Hà Hiểu Lam trêu cợt nhìn Hải Nghi hỏi ngược lại.

-Tôi tại sao phải đi tìm cô?

Khóe miệng nhếch lên nụ cười nửa miệng quen thuộc, Hải Nghi rất nhẹ nhàng đả thương tự tôn của người khác. Mặt không chút thay đổi nhìn Hà Hiểu Lam.

-Ha ha… đúng vậy. Một công chúa tự cao tự đại như cô sao lại quan tâm đến người như tôi chứ. Bất quá cô thực sự không hiếu kì quan hệ giữa tôi và Hải Nam sao?

-Không hứng thú.

Lần thứ hai tạt gáo nước lạnh vào mặt Hiểu Lam, Hải Nghi nhấn mạnh ba chữ “không hứng thú” cắt đứt lời nói của Hiểu Lam. Nhìn ánh mắt kinh ngạc, cùng gương mặt khó coi của Hiểu Lam, cô lười biếng nói.

-Không có việc gì thì tôi đi đây. Bye bye.

Nhưng trên đời này luôn có một loại người muốn tự tìm phiền phức. Hiểu Lam nhanh tay bắt được cánh tay buông lỏng của Hải Nghi, tức giận nói.

-Tại sao cô có thể trơ trẽn như vậy? Tại sao có thể ngang nhiên cướp đi người tôi yêu nhất? Cô là gì hả? Chỉ vì thân phận cao quý của cô hay vì một cái hôn ước lãng xẹt mà có được Hải Nam? Làm sao có thể như vậy? Cô nói xem tại sao cô vừa xuất hiện thì anh ấy lại không cần tôi?

-Có cần thiết không? Hải Nam có yêu cô sao?

Hải Nghi khó chịu nhìn Hà Hiểu Lam, cô đã muốn bỏ qua cho cô ta. Tại sao còn muốn tìm cô gây chuyện? Lạnh lùng hất tay cánh tay đang chạm vào người mình ra, xoay người nhìn ánh mắt sửng sờ của Hà Hiểu Lam.

-Chuyện tai nạn trên núi có liên quan đến cô? Từ đầu cô tiếp cận tôi là có mục đích? Ở phòng y tế là diễn trò cho tôi xem sao? Hà Hiểu Lam, cô xem thường năng lực của tôi quá rồi. Cô tưởng những việc cô làm tôi không biết sao? Lần đó ở trên núi, buổi sáng thức dậy tôi không thấy cô, cô nói cô đi xuống núi mua phim chụp hình. Thật ra, cô muốn tìm cái này, có phải hay không?

Từ trong túi, Hải Nghi lấy ra một cuốn phim chụp hình, cầm đưa ra trước mặt Hà Hiểu Lam. Không đợi cô ta lên tiếng Hải Nghi tiếp tục nói.

-Có lẽ cô lỡ tay đánh rơi vật này trong xe, là lần đó trước khi rơi xuống vách núi tôi vô tình thấy được. Cô vốn dĩ không có đi mua phim chụp mới mà đi tìm cuốn phim này. Cô nói xem tôi có nên nghi ngờ hay không?

Sắc mặt Hà Hiểu Lam khi nhìn thấy cuốn phim kia thoáng chốc kinh ngạc nhưng rất nhanh sau đó lấy lại bình tĩnh, nhìn Hải Nghi thản nhiên hỏi.

-Chỉ là một cuốn phim cô lấy gì có thể chứng minh là tôi giở trò chứ?

-Ha ha… tôi không nghĩ có người nào ngoài cô ra thích Hải Nam đến vậy, ngay cả ăn, học, nghe nhạc, đi đứng, thậm chí ngủ cũng chụp hình.

Hải Nghi mở cuốn phim ra chỉ thấy trong đó toàn hình ảnh của Hải Nam, người chụp rất khéo đến từng chi tiết nhỏ nhất, có thể thấy được tình cảm của người chụp hình đối với người trong ảnh.

-Đưa cho tôi.

Hà Hiểu Lam tức giận muốn đoạt lại, nhưng bị Hải Nghi nhanh tay lấy đi. Sắc mặt cô ta vặn vẹo đáng sợ nhìn chằm chằm Hải Nghi như muốn ăn tươi nuốt sống.

Cô ta hận Hải Nghi, hận cô cướp hết mọi thứ thuộc về cô ta. Tình yêu Hiểu Lam bảo vệ suốt năm năm lại chỉ trong một đêm sinh nhật của Hải Nghi mà cô ta mất hết tất cả. Chỉ có thể ở phía sau giúp bọn họ ca ngợi tình cảm.

Cô ta không cam lòng, không cam lòng chịu thua, không cam lòng mất đi Hải Nam…

-Đưa cho cô? Cô thừa nhận rồi sao? Còn một chuyện này nữa, tôi vừa điều tra được chuyện sợi dây chuyền cô là người đứng sau. Cô nói tôi nên làm thế nào với cô đây, Hà Hiểu Lam?

Hải Nghi từng bước tiến về phía cô ta, nhẹ giọng hỏi. Giọng nói âm lãnh không mang theo bất kì độ ấm nào, khí thế cường đại không cho phép người khác tránh né. Hai mắt từ đầu tới cuối đều mang theo ý cười nhàn nhạt, giống như rất thích thú đùa giỡn với con mồi yếu ớt.

Bàn tay cầm lấy cuốn phim nhẹ nhàng buông lỏng, cuốn phim lập tức rơi xuống tấm thảm lông mềm mại, cố ý đưa mắt nhìn Hà Hiểu Lam, không chờ cô ta kịp phản ứng, đôi chân mang giày thể thao màu hoàng kim giống như vô ý mà giẫm lên cuốn phim vô tội.

-Cô… cô dám…

Hà Hiểu Lam trợn mắt lên mà nhìn, không nghĩ tới Hải Nghi cư nhiên dám làm như vậy. Lúc này cô ta mới chân chân chính chính biết được Hải Nghi thực sự là thiên thần đội lốp ác quỷ. Nhìn nụ cười nửa miệng thường trực trên môi Hải Nghi, Hà Hiểu Lam phẫn nộ muốn đẩy cô ra, nhưng cánh tay chưa kịp chạm vào người cô thì đã bị Hải Nghi mạnh mẽ bắt lấy.

-Hiểu Lam, có lẽ cô quên rồi. Để tôi nhắc cho cô nhớ, tôi chính là Nguyễn Hà Hải Nghi. Trên đời này không có chuyện gì dám hay không dám, chỉ là tôi thích hay không thích mà thôi. Lúc trước tôi cảm thấy cô rất nhàm chán cho nên không có vạch trần cô, nhưng mà bây giờ tôi rất có hứng thú đùa giỡn với con mồi như cô.

Hải Nghi hất mạnh tay của Hiểu Lam ra khiến cô nàng lảo đảo suýt ngã. Khóe miệng hiện lên nụ cười khinh khỉnh, bộ dáng thật không để Hà Hiểu Lam vào mắt.

Từ trước đến nay cô luôn sống với châm ngôn “Người không phạm ta, ta không phạm người”. Nhưng có người cố ý hết lần này đến lần khác hãm hại cô thì cô nhất định sẽ không bỏ qua dễ dàng.

-Nói thật muốn đuổi học cô thì rất dễ nhưng tôi muốn chơi với cô một trò chơi để xem cô có thể chịu đựng được bao lâu.

-Có ý gì?

Hà Hiểu Lam cảm nhận được nguy hiểm, bất giác không tự chủ được cảm thấy lạnh lẽo, cảnh giác nhìn Hải Nghi.

-Tôi sẽ khiến cho cô tự động cút khỏi tầm mắt tôi. Cô chờ mà xem, trò chơi còn chưa có bắt đầu, cứ từ từ mà hưởng thụ đi.

Nói rồi Hải Nghi tao nhã xoay người bước đi. Sau lưng lại truyền đến giọng nói của Hà Hiểu Lam.

-Cô không biết những gì cô điều tra được thì Hải Nam anh ấy cũng điều tra ra sao? Cô không thắc mắc tại sao anh ấy buông tha cho tôi sao?

Câu nói này thành công khiến Hải Nghi dừng lại cước bộ. Tâm nhất thời chùng xuống. Cô hít sâu một hơi, khống chế tâm trạng khó chịu, xoay người bình tĩnh đối mặt với Hà Hiểu Lam.

-Cô nói chuyện này có ý nghĩa gì?

-Có nghĩa Hải Nam có tình cảm với tôi cho nên anh ấy không đem chuyện này nói cho cô không phải sao? Hải Nghi, cô đừng luôn tự ình là đúng, tự ình là thông minh. Thật ra những gì cô làm giờ phút này trở nên rất buồn cười… Ha ha ha.

Hà Hiểu Lam cười trào phúng nhìn sắc mặt Hải Nghi ngày càng khó coi, cô ta biết mình đã đạt được mục đích. Nguyễn Hà Hải Nghi tôi muốn nhìn xem cô có thể làm gì được tôi.

-Tôi không quan tâm cô nói gì? Cứ chờ mà nhận lấy hậu quả cô gây ra đi.

Bước chân dứt khoát đi nhanh ra ngoài. Cô không muốn nhìn nụ cười đắc ý trên mặt cô ta. Cô không muốn nghe những lời cô ta nói, nhưng những câu nói đó cứ lẩn quẩn trong đầu cô nói cho cô biết.

Hải Nam đã biết tất cả. Hắn đã biết tất cả tại sao không nói cho cô? Tại sao phải dấu cô? Là sợ cô làm hại Hà Hiểu Lam sao?

“Hải Nghi, mày thật không quan tâm sao?”

Chương 51: TRÒ CHƠI BẮT ĐẦU

Một ngày mới lại đến.

Hôm nay bầu trời đặc biệt trong xanh. Tối hôm qua cơn mưa kéo dài đến gần gần sáng, cho nên hôm nay mọi thứ như được tắm gội sạch sẽ, không khí còn thoang thoảng hương thơm tươi mới.

Ánh nắng màu vàng nhạt ấm áp bao trùm lên mọi vật, giống như sự an ủi dịu dàng của Thượng Đế đối với vạn vật sau cơn vùi dập dữ dội của cơn mưa đêm qua.

Trong phòng nhạc số 3.

Hải Nghi yên tĩnh ngồi đánh đàn piano không rõ giai điệu gì nhưng rất có sức phá hủy khả năng thưởng thức âm nhạc của người khác. Người khác ở đây không ai khác chính là Lê Trần Như Băng cùng Huỳnh Ngọc Bảo Phi.

Hai người đau khổ chịu đựng sự tra tấn này đã hơn một giờ rồi nhưng người kia vẫn rất hứng thú với động tác này. Nhìn những ngón tay thon dài đẹp đẽ của Hải Nghi liên tục nhấn lên phím đàn đen trắng, giống như mụ phù thủy ác độc đang sử dụng ma thuật hắc ám hãm hại người vô tội.

Sự thật là bọn họ vô tội a. Thật không biết kẻ nào chán sống dám chọc giận thủ lĩnh!

-Ngưng ngưng ngưng… Tớ nói đại tiểu thư cậu a, có gì thì nói ra đi đừng có phát tiết lên mấy phím đàn vô tội, đúng là thảm họa của nền âm nhạc thế giới a.

Rốt cuộc cũng có người không nhịn được nữa. Như Băng không thể chịu nổi lớn tiếng nói, đồng thời dừng lại việc làm “vô nhân đạo” của Hải Nghi.

Hải Nghi dừng tay bộ dạng không có việc gì xoay người nhìn hai người bọn họ, thản nhiên nói.

-Rốt cuộc cũng lên tiếng, tớ còn đang hỏi xem các cậu có thể chịu đựng thêm bao lâu.

“Rầm”

Nghe lời nói không liên quan của Hải Nghi, hai thân ảnh đồng thời ngã xuống. Có lầm không a, nói vậy thì nếu một giờ trước bọn họ lên tiếng thì sẽ không phải chịu đựng tra tấn lỗ tai từ nãy đến giờ.

-Black, đừng bảo chị kêu tụi em đến đây chỉ để “thưởng thức” khả năng âm nhạc “bẩm sinh” của chị chứ?

Bảo Phi mặt nhăn mày nhó, đau khổ nhìn Hải Nghi lên tiếng hỏi.

-Tất nhiên không phải.

-Vậy cậu muốn làm gì? –Như Băng cũng đoán được phần nào, hôm qua Hải Nghi lấy thân phận thủ lĩnh Black Rose bảo cô điều tra bối cảnh của Hà Hiểu Lam, những việc xảy ra cô cũng biết được, chỉ là lần này không biết Hải Nghi muốn làm gì.

-Như Băng trước tiên cậu giúp tớ khôiphục sợi dây chyền này.

Hải Nghi lấy ra sợi dây chuyền bị đứt đưa cho Như Băng, cô tin với khả năng của cô ấy chắc chắn có thể khôi phục nó trở lại hình dáng ban đầu.

-Thủ lĩnh, còn chuyện của Hà Hiểu Lam chị muốn như thế nào?

Hà Hiểu Lam dám ra tay với Black, Red này sẽ không bỏ qua cho ả ta. Bảo Phi cẩn thận hỏi, trong lòng cũng biết rõ không có khả năng Hiểu Lam kia có thể sống tốt.

-Làm sao có thể? Hải Nghi này còn chưa chơi đã.

-Vậy cậu tính như thế nào?

Như Băng không khỏi lộ vẻ hưng phấn, lâu rồi bọn họ chưa chỉnh người. Nhất là những kẻ không biết sống chết dám động vào người của Balck Rose, nhất định sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Hà Hiểu Lam cô có lá gan động vào thủ lĩnh Black Rose thì lo mà trả giá đi.

Khóe miệng Hải Nghi nhếch lên nụ cười giảo hoạt, khiến Như Băng và Bảo Phi không tránh khỏi rùng mình một cái. Trong lòng thầm than, Hà Hiểu Lam đúng là kẻ không biết tốt xấu, dám đánh thức ác ma ngủ say, cứ lo mà cầu nguyện đi.

-Tớ thấy câu lạc bộ của cô ta làm ăn không tệ.

Hải Nghi tùy ý nói, ngón tay vô tình gõ lên phím đàn. Nỗi ám ảnh lúc nảy vẫn chưa tan, Như Băng và Bảo Phi ăn ý liếc nhìn nhau, hai người nhanh chóng mạnh mẽ áp chế khiêng Hải Nghi rời khỏi cái nơi này trước khi nó trở thành nỗi sợ hãi của toàn bộ học viên trong trường.

…………

Câu lạc bộ tạp chí hoạt động trong một căn phòng nằm ở cuối hành lang dãy A. Chỉ đứng ở ngoài nhìn thôi cũng biết nới đây là câu lạc bộ tạp chí. Trong phòng giấy tờ nhiều không đếm xuể, bất quá chúng đã được sắp xếp có trật tự rõ ràng, không lộn xộn.

Giờ này trong phòng không có ai ngoài Hà Hiểu Lam.

Hiểu Lam ngồi sau bàn làm việc, cúi đầu nhìn cuốn phim nhàu nát trên tay, môi anh đào mím lại thật chặt. Hốc mắt đỏ lên, nước mắt động lại trên khóe mắt thật lâu vẫn không rơi xuống.

Đây là tâm huyết của cô, là hình ảnh của Hải Nam từ lúc cô nhìn thấy anh, cô đã giữ những hình ảnh này cho riêng mình. Nhưng Hải Nghi đã phá hủy nó, cô ta giẫm lên tình cảm năm năm của cô.

Hà Hiểu Lam cắn răng nuốt nước mắt. Ánh mắt tràn ngập hận ý, tay cẩn thận đặt cuốn phim vào trong một hộp nhỏ, giấu trong ngăn kéo. Khóe mắt nhìn đến tấm hình để trong ngăn kéo, Hiểu Lam cẩn thận lấy ra, cô nhìn người con gái xinh đẹp trong hình, không nhịn được, nước mắt thoát khỏi sự kìm chế của cô, mạnh mẽ ngã nhào, những tiếng nấc đau lòng bật ra đau đớn.

Hiểu Lam nhìn nụ cười thiện lương trên mặt cô gái, ngón tay run run vuốt ve tấm hình, sâu kín nói.

-Chị à, em sẽ không để người chị yêu nhất thuộc về người khác.

“Oanh”

Đột nhiên cửa bị người ta đẩy mạnh ra, chỉ thấy hai thiếu niên tuấn tú, đi nhanh vào, bộ dáng vội vàng nói.

-Đội trưởng, tuần san tuần này không bán ra được, toàn bộ bị trả về, số lượng rất lớn chúng ta không chịu được.

Hà Hiểu Lam nhanh chóng lau khô nước mắt, nghi hoặc nhìn hai người trước mặt, hỏi.

-Sao có thể? Chẳng phải lúc trước tiêu thụ tốt lắm sao? Tại sao khi không lại phát sinh chuyện này?

-Là do Nguyễn Hà Hải Nghi yêu cầu mọi người không được mua tạp chí của chúng ta, nếu không sẽ bị đuổi học.

Người con trai đeo kính cẩn thận nói.

Nguyễn Hà Hải Nghi lại là Nguyễn Hà Hải Nghi.

“Nói thật muốn đuổi học cô thì rất dễ nhưng tôi muốn chơi với cô một trò chơi để xem cô có thể chịu đựng được bao lâu”

“Tôi sẽ khiến cho cô tự động cút khỏi tầm mắt tôi. Cô chờ mà xem, trò chơi còn chưa có bắt đầu, cứ từ từ mà hưởng thụ đi.”

Trong đầu Hiểu Lam chợt nhớ tới lời nói hôm qua của Hải Nghi, không ngờ tốc độ nhanh thật.

Nguyễn Hà Hải Nghi trò chơi mà cô nói bắt đầu rồi sao? Cô tưởng dùng cách này có thể khiến tôi chịu thua mà rời khỏi sao? Hừ, đừng mơ tưởng tôi sẽ không chịu thua cô.

-Đội trưởng bây giờ phải làm sao, số tạp chí tuần này phát hành rất nhiều khoảng hơn 2000 cuốn, chúng ta phải làm sao với số giấy vụng này.

Người thiếu niên có vóc người nhỏ nhắn bên cạnh không nhịn được hỏi, số tạp chí này bây giờ không thể bán ra có khác nào trở thành giấy vụng chứ. Cuộc sống của bọn họ đều nhờ vào những thứ này a.

Đối với những học sinh nhận được học bổng vào trường như bọn hắn thì chỉ có dựa vào hoạt động của câu lạc bộ mới kiếm được tiền, không ngờ lại thành ra như thế này.

Hà Hiểu Lam nhíu mày thật sâu, ánh mắt lóe lên đáng sợ, khuôn mặt xinh đẹp trầm lại, toàn thân toát ra hàn khí lạnh lẽo.

-Nguyễn Hà Hải Nghi…

Nghiến răng phun ra cái tên mà cô hận đến xương tủy, Hà Hiểu Lam vỗ bàn đứng dậy, không nói một lời sải bước đi ra ngoài…

Chương 52: XUNG ĐỘT

Nhà ăn VuHa- Sky từng lọt vào top những nhà ăn sang trọng nhất. Nhà ăn ở đây là một khu biệt lập với các dãy học khác, nằm ở phía sau trường. Thiết kế sang trọng, rộng rãi mang đến ọi người không gian tốt nhất khi dùng bữa ở đây.

Nhà ăn được thiết kế theo hình cầu mang phong cách hiện đại, bên trong chia thành ba tầng: tầng một, tầng hai và tầng ba.

Hôm nay nơi này đặc biệt xôn xao, không vì cái gì khác ngoài thông báo chấn động được truyền ra sáng nay.

-Biết tin gì chưa, Nguyễn Hà Hải Nghi cảnh cáo không người nào mua tạp chí của câu lạc bộ tạp chí, nếu không sẽ cuốn gối đi khỏi trường đó.

Nữ sinh A nhìn nữ sinh B cẩn thận nói. Nữ sinh B còn chưa có trả lời thì một nam sinh bên cạnh khinh bỉ nhìn nữ sinh A, bộ dáng biết rõ nói.

-Chuyện này khắp trường ai mà không biết, bây giờ cậu mới nói có phải hơi bị “lỗi thời” rồi không? Xì

-Ôi! LÀm thế nào đây, từ nay tớ sẽ không được cập nhật tin tức mới nhất của Lục Đại Mĩ Nam rồi, hu hu hu.

-Biết làm sao chứ, người ta là công chúa Nguyễn Hà gia tộc vừa có quyền, vừa có thế, chúng ta có thể làm gì a… hu hu hu.

-Không có cuốn tạp chí trong tay tớ cảm thấy thiếu thiếu gì đó, cả ngày thật nhàm chán. Không biết Hà Hiểu Lam kia đắc tội gì với đại tiểu thư nhà người ta nữa.

-Còn không phải vì Vương tử Hải Nam của chúng ta sao? Ai mà không biết Hiểu Lam yêu Hải Nam lâu rồi chứ.

-Xuỵt. Muốn chết sao, nếu để người của Tứ Hải Mĩ Nam nghe thấy thì cậu chết chắc.

Nam sinh nhìn nữ sinh kia vừa lỡ mồm nói, trợn mắt đe dọa.

Lúc này Hải Nghi cùng với Như Băng và Bảo Phi đang dùng bữa trên lầu hai, toàn bộ những gì bọn họ nói cô đều nghe rõ ràng. Hải Nghi vẫn thản nhiên thưởng thức món bít tết cô thích nhất, bộ dáng không hề để tâm tới những gì bọn người đó nói.

Nhưng Bảo Phi tính tình nóng nảy không nhịn được nữa, tay nắm chặt dao nĩa hận không thể đâm chết bọn người lắm mồm kia.

-Mấy người này… Thật đáng chết mà, em đi dạy cho bọn họ một bài học.

-Ngồi xuống. Ăn cơm.

Bảo Phi toan đứng dậy đi thì giọng nói lạnh lùng của Hải Nghi vang lên. Bảo Phi giậm chân nhìn đám người đó, tức giận nhìn Hải Nghi.

-Nhưng bọn họ…

-Bảo Phi, ăn cơm đi.

Như Băng kéo Bảo Phi ngồi xuống ghế, ánh mắt nhìn Bảo Phi ý bảo im lặng, không nên gây thêm chuyện. Bảo Phi tâm không cam tình không nguyện, nghe lời ngồi xuống dùng bữa. Miếng thịt bò bị cô nàng giày xéo dã man, giống như nghĩ rằng nó là bọn người nhiều chuyện kia, cô ăn ngấu nghiến cho thỏa cơn tức.

-Như Băng chuyện tớ giao cho cậu, cậu làm xong rồi chứ.

Hải Nghi nhẹ nhàng dùng khăn giấy lau miệng, ngẩng đầu nhìn Như Băng hỏi.

-Xong rồi. Cậu nhìn xem.

Như Băng không hổ danh là cánh tay đắc lực của Black, chuyên nghiệp đưa tài liệu được lưu trong máy tính bảng cho Hải Nghi.

Hải Nghi nhanh chóng tiếp lấy máy tính bảng, nhìn tài liệu trong đó, ánh mắt lóe lên nhưng rất nhanh lại khôi phục nguyên trạng.

“Oanh”

Đúng lúc này, cửa nhà ăn bị ai đó đẩy mạnh ra gây nên tiếng động mạnh, mọi người không khỏi quay sang nhìn. Chỉ thấy Hà Hiểu Lam bộ dáng tức giận hùng hổ tiến về phía Hải Nghi.

Khóe miệng Hải Nghi nhếch lên nụ cười nửa miệng quen thuộc, lẩm bẩm nói.

-Tới rồi sao.

Cô đưa lại máy tính bảng cho Như Băng, chậm rãi vươn tay lấy cốc nước trên bàn uống một ngụm, thật không quan tâm Hà Hiểu Lam đến đây là tìm mình.

-Nguyễn Hà Hải Nghi, cô làm vậy là sao? Cô có quyền gì ngăn cản chúng tôi bán tạp chí chứ hả?

Hai mắt nhìn chằm chằm Hải Nghi, Hà Hiểu Lam oán hận chất vấn.

Hải Nghi buồn cười nhìn Hà Hiểu Lam, ánh mắt không che dấu khinh miệt trong đáy mắt, liếc nhìn Hà Hiểu Lam chậm rãi nói.

-Hà Hiểu Lam, tôi có ngăn cản cô bán tạp chí sao?

-Cô…

Hà Hiểu Lam tức nghẹn nói không nên lời, hơi thở gấp gáp nhìn Hải Nghi. Lúc này mọi người xung quanh cũng tiến lên xem náo nhiệt, đứng thành vòng tròn, bất đắc dĩ vây bốn người bọn họ bên trong.

-Tôi? Tôi thế nào? Cô không bán được tạp chí thì đến tìm tôi tính sổ sao? Hà Hiểu Lam trò chơi này dù thế nào cô cũng phải tham gia rồi.

Giọng nói thản nhiên của Hải Nghi tiếp tục vang lên, khóe môi còn hiện lên ý cười. Cô không quan tâm bọn người kia nói cô thế nào, từ trước đến nay Hải Nghi cô làm việc không thích xem sắc mặt kẻ khác.

-Cô… Cô lấy quyền gì mà ngăn cấm mọi người mua tạp chí của tôi chứ.

Hà Hiểu Lam toàn thân tức giận đến mất đi khống chế, hướng Hải Nghi gào lên. Hốc mắt tích đầy nước mắt, chẳng qua chưa có rơi xuống mà thôi, bộ dạng uất ức khiến người ta không nhịn được thương tiếc. Đáng tiếc ở đây không một ai dám đứng ra thay cô ta nói một lời.

-Tôi không có cấm bọn họ a.

Hải Nghi vô tội nhún vai hai mắt chớp chớp đáng yêu, vẻ mặt nói rằng việc này cùng cô không có liên quan.

Lời này nói ra, toàn bộ những người có mặt ở đây đều sững sờ, ánh mắt nghi ngờ nhìn Hải Nghi. Rất nhanh cô đã cho bọn họ đáp án.

-Tôi quả thật không có cấm bọn họ a. Chỉ là nếu tôi thấy ai cầm tạp chí của cô thì nhất định tôi sẽ có cách khiến cho nhà bọn họ phá sản.

Lúc nói những lời này, ánh mắt Hải Nghi lướt nhanh qua đám người đang vây xem, thái độ cảnh cáo rõ ràng, khiến mọi người không khỏi lạnh sống lưng. Không thể nghi ngờ gì nữa lời của Hải Nghi cô hoàn toàn không phải là đe dọa không thôi, cô nói được sẽ làm được.

-Cô… cô quá đáng.

-Tôi quá đáng. Hà Hiểu Lam, nếu tôi quá đáng thì giờ này cô có thể đứng ở đây mà lớn tiếng sao. Con gái của chủ một tòa soạn nhỏ bé như cô hoàn toàn không có khả năng được học ở đây, càng không có thành tích đặc biệt để nhận được học bổng. Tôi hỏi cô, cô lấy thân phận gì để học ở đây năm năm? Chỉ bấy nhiêu đây thôi, cũng đủ cho tôi đuổi cô ra khỏi trường. Còn nữa với những gì cô làm cho tôi, tôi cũng có khả năng khiến tòa soạn nhà cô đóng cửa. Xin đừng nghi ngờ những gì tôi nói.

Hải Nghi đứng dậy từng bước từng bước ép sát Hà Hiểu Lam, những gì Như Băng điều tra khiến cô nghi ngờ thật sâu, trong lòng mơ hồ đã có đáp án nhưng cô vẫn không muốn thừa nhận mà thôi.

Lí do cô ta có thể học ở đây, chỉ có thể là Hải Nam.

-Cô dám.

Hà Hiểu Lam hoảng sợ lui về phía sau vài bước, hai mắt trợn trừng nhìn Hải Nghi đang tới gần.

-Hà Hiểu Lam tôi đã từng nói với cô, trên đời này không có chuyện gì Hải Nghi này không dám, chỉ có chuyện tôi không thích làm mà thôi. Tốt nhất cô đừng khiêu chiến tính nhẫn nại của tôi.

Khóe miệng như cũ treo lên nụ cười băng lãnh, nhìn Hải Nghi lúc này không khác một ác quỷ mang vẻ đẹp kiều diễm, thích thú đùa giỡn với con mồi.

Hà Hiểu Lam nhìn Hải Nghi như thế tâm không khỏi run lên, nhưng bất chấp, ánh mắt Hiểu Lam thẳng tắp nhìn Hải Nghi nói.

-Muốn đuổi học tôi? Không dễ vậy đâu, cô không biết chính Hải Nam cho tôi vào đây học sao?

Tâm Hải Nghi nhất thời chùng xuống, điều này chính là điều cô đã sớm nghĩ ra nhưng khi nghe chính miệng Hiểu Lam nói, vẫn không khỏi cảm thấy khó chịu.

Bình ổn lại tâm tình, cô nhìn Hà Hiểu Lam trêu cợt nói.

-Đúng vậy. tôi vẫn đang nghĩ xem, người hèn mọn như cô làm cách nào để câu dẫn người khác.

-Cô…

“Bốp”

Tiếng tát tai vang lên rõ ràng, mọi người im lặng nhìn một màn trước mặt, chỉ thấy Hải Nghi nắm chặt cổ tay của Hà Hiểu Lam. Còn trên mặt Hà Hiểu Lam hiện rõ dấu tay gai mắt, hai mắt phẫn hận nhìn Hải Nghi.

-Muốn đánh tôi sao? Cô không có tư cách.

Hải Nghi nói rồi hất mạnh tay Hiểu Lam ra. Hà Hiểu Lam mất thăng bằng ngã nhào về phía bàn ăn của Hải Nghi, tiếng bát đĩa rơi xuống nền gạch nhanh chóng vỡ choang.

“A”

Tay Hà Hiểu Lam chảy đầy máu, do không cẩn thận chống tay về phía trước, mà bên dưới là cái dao cắt bít tết của Hải Nghi vừa rồi.

Mọi người hoảng hốt nhìn một màn này, ngay cả Như Băng và Bảo Phi nãy giờ vẫn im lặng cũng hoảng sợ hết nhìn Hà Hiểu Lam rồi đến nhìn Hải Nghi.

-Đủ rồi.

Đúng lúc này một giọng nói lạnh lẽo vang lên. Hà Hiểu Lam nghe thấy tiếng nói, hốc mắt tích đầy nước mắt không nhịn được ủy khuất kịch liệt rơi xuống.

Chương 53: KHÔNG MUỐN YÊU HẢI NAM

Nghe thấy giọng nói quen thuộc kia, tâm Hải Nghi không kìm chế được mãnh liệt rung động, tiếng bước chân phía sau càng ngày càng gần, Hải Nghi vẫn không quay đầu lại.

Cô lạnh lùng nhìn Hà Hiểu Lam ngã ngồi dưới sàn gạch bóng loáng, hai mắt không chút dao động, lưỡi dao sắt bén cắt ngang lòng bàn tay, máu chảy ra thật nhiều nhưng không một ai tiến lên giúp đỡ cô ta, bộ dạng chật vật không chịu nổi.

Lục Đại Mĩ Nam cùng lúc tiến vào, khiến mọi người có chút kinh ngạc, tự động tách làm hai phía nhường đường cho bọn họ.

Hải Nam bước nhanh lên phía trước mắt lạnh nhìn tất cả, ánh mắt thật nhanh thấy đươc cánh tay đang chảy máu của Hiểu Lam hắn bước nhanh tới ngồi xổm bên cạnh cô ta, không nói không rằng bế cô ta lên lạnh lùng nói.

-Tôi đưa cô đi phòng y tế.

Hà Hiểu Lam nằm trong lòng Hải Nam không biết là vì đau đớn hay là cảm động mà nước mắt chảy ra không ngừng. Lúc đi ngang qua Hải Nghi, bước chân Hải Nam có chút do dự dừng bước.

Hải Nghi lạnh nhạt nhìn hết thảy, từ lúc Hải Nam bước vào tim cô giống như bị ai đó bóp chật chặt, thật đau đớn nhưng cô vẫn một mực kiên trì đứng ở đây nhìn hắn bế người con gái khác đi qua trước mặt cô.

Rốt cuộc cô cũng làm được, cô vẫn giữ được tự tôn của riêng mình, có thể lạnh lùng nhìn bọn họ. Khóe miệng Hải Nam nhấc lên muốn giải thích gì đó nhưng Hà Hiểu Lam trong lòng bỗng rên nhẹ một tiếng, ánh mắt phức tạp nhìn Hải Nghi một cái, rồi nhanh chóng hướng phòng y tế rời đi.

Lúc Hải Nam lướt qua người cô, cũng là lúc cô xoay người rời đi. Giọt nước mắt không chịu sự khống chế của cô bất chấp rơi xuống.

Hoàng Tử Minh nhìn bóng cô rời đi, hắn đau lòng nhìn giọt nước mắt vỡ tung tóe trên nên gạch giống như cánh hoa nằm yên lặng trên đó.

-Chuyện gì xảy ra?

Hải Phong vừa nghe tin cũng vội vã chạy tới, nhìn máu vương vãi trên sàn nhà có chút kinh hãi. Nghe nói chuyện này có liên quan đến tiểu gia hỏa nhà hắn. Hắn lập tức cấp tốc chạy tới đây, bất quá nhân vật chính giờ này cũng không còn ở đây.

Điều hắn lo là máu này là của ai? Ngàn vạn lần đừng nói cho hắn biết, cô em gái thích gây chuyện kia bị thương.

Nếu Hải Nghi có chuyện gì, hắn thề ngôi nhà kia hắn không dám bước vào nửa bước.

Nhìn gương mặt hoảng hốt của Hải Phong, Hải Duy không nhịn được nhắc nhở hắn.

-Hiệu trưởng, không phải máu của Hải Nghi.

Lúc này nội tâm đang treo ngược của Hải Phong cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút…

Phòng y tế.

Hải Nam đứng xoay người về phía cửa sổ sát đất, từng luồng sáng thẳng tấp xuyên qua hắn, khiến Hà Hiểu Lam ngồi phía sau có chút nhìn không rõ sắc mặt của hắn, nên không biết trong lòng hắn rốt cuộc đang nghĩ gì.

Người này luôn luôn đứng ở trên cao, khiến người khác không khỏi ngước nhìn, nhưng dù có cố gắng thế nào hắn cũng sẽ không quan tâm cô có mỏi cổ hay không vì hắn chưa bao giờ nhìn cô lấy một lần.

-Hải Nam, anh…

-Lần này là lần cuối cùng tôi giúp cô, hi vọng cô sẽ không còn xuất hiện trước mặt tôi nữa.

Sắc mặt Hà Hiểu Lam tái xanh, thật không nghĩ ra hắn sẽ nói lời tàn nhẫn như vậy, nước mắt trong suốt lần nữa rơi xuống, bộ dạng điềm đạm đáng yêu chọc người ta thương tiếc, đáng tiếc người trước mặt cô vẫn lạnh lùng như vậy.

Có lẽ hắn chỉ biểu hiện tính cách khác trước mặt của Hải Nghi mà thôi, nhìn bóng lưng cao lớn cùng nửa gương mặt lạnh lùng của hắn, tim cô như chết lặng.

Hải Nam vẫn đứng đó, giọng nói không cảm xúc lần nữa như vết dao cắt sâu vào tim cô.

-Hải Phong sẽ giúp cô chuyển trường, tôi không hi vọng cô sẽ lần nữa tổn thương cô ấy. Tôi mặc kệ trước kia cô đối xử với các nữ sinh khác như thế nào, nhưng cô không có quyền tổn thương cô ấy, vì Hải Nghi là ngoại lệ. Lần cuối cùng tôi cảnh cáo cô… Đừng bao giờ để tôi nhìn thấy cô.

“Phịch”

Hà Hiểu Lam không thể tin nhìn hắn, hai chân không đứng vững trực tiếp ngã ngồi trên mặt đất.

-Không thể nào, anh không nên đối xử với em như vậy. Không phải anh đã hứa với chị là sẽ bảo vệ em sao? Tại sao lại đối xử với em như vậy?

Bóng lứng Hải Nam trong nháy mắt cứng đờ, nhưng bất quá chỉ là trong nháy mắt. Rất nhanh sau đó hắn chậm rãi xoay người lại, lần đầu tiên nhìn cô thật lâu, giọng nói nhu hòa rất nhiều.

-Bởi vì, cô ấy là người duy nhất tôi yêu.

Nghĩ tới cô nhóc kia có lẽ bây giờ rất tức giận đi, trong lòng hắn không khỏi vui lên, nghĩ cách làm thế nào để dỗ dành hổ con, bất tri bất giác nở nụ cười. Nhưng nụ cười này lại như ngàn vạn mũi kim đâm vào mắt Hà Hiểu Lam. Đau nhói!

Để mặc Hà Hiểu Lam thất thần ngồi ở đó, Hải Nam bước nhanh ra ngoài, bây giờ hắn rất nóng lòng muốn gặp Hải Nghi giải thích, hắn biết cô đã hiểu lầm hắn, cho nên hắn muốn gặp cô để nói rõ. Nghĩ vậy, bước chân không khỏi nhanh hơn.

Bar The Night.

Những âm thanh xập xình vẫn vang lên như một đặc trưng của nó. Gương mặt ông quản lí hôm nay có vẻ phá lệ vui vẻ vì sự xuất hiện của cô gái kia khiến không ít người chú ý. Cho nên mang đến không ít khách cho Bar bọn họ.

-Hải Nghi, cậu tưởng cậu đang uống nước trái cây sao?

Như Băng nhíu mày nhìn người này, từ sau khi ra khỏi trường thì một mực ngồi ở đây, đã uống rất nhiều rượu rồi, không biết cô ấy còn chống đỡ tới bao lâu.

Cô đánh ánh mắt nhìn sang Dương Thế Hy, hiểu ý, Dương Thế Hy ra hiệu cho phục vụ không rót rượu cho Hải Nghi nữa.

-Cái tên Hải Nam chết tiệt, em nhất định sẽ không tha cho hắn.

Máu anh hùng của Bảo Phi nổi lên, tức giận đùng đùng nghiến răng nghiến lợi nói. Bộ dạng hùng hổ cứ như rằng nếu Hải Nam dám xuất hiện trước mặt cô nàng thì cô sẽ không nương tay mà cắn cho hắn một phát nhớ đời.

-Như Băng, rót rượu cho tớ.

Vẻ mặt Hải Nghi ửng đỏ, hai mắt mê ly quyến rũ, có chút ướt át, nhìn Như Băng nói. Nhưng khi ngẩng mặt lên thì trước xuất hiện một thân hình cao lớn, chắn ngang tầm mắt cô.

Hải Nghi nửa say nửa tỉnh, hai mắt híp lại, cố gắng nhìn người nào to gan dám đứng trước mặt cô.

-Tránh ra, không thấy tiểu thư đây đang uống rượu hay sao?

Hoàng Tử Minh bất đắc dĩ nhìn cô, hai tay chống đỡ thân hình lung lay sắp ngã của cô, kéo cô đứng lên, thở dài nói.

-Hải Nghi, đủ rồi, anh đưa em về nhà.

Nhìn rõ người tới là ai, khóe miệng Hải Nghi không tự chủ giương lên, người giống như không có chút sức lực toàn bộ dựa vào người Hoàng Tử Minh, ngây ngốc cười nói.

-Anh à… Ực… anh tới rồi. Em muốn… về nhà… Ực… em muốn nói với… Ực… gia gia. Ực… em muốn… giải trừ… Ực… hôn ước.

Sắc mặt mọi người nhất thời cứng nhắc, Hoàng Tử Minh cười khổ, cố gắng giúp cô đứng vững, dịu dáng nói.

-Ngoan nào, anh đưa em về, em say rồi.

-Ực… không có, em muốn hủy hôn ước. Em không muốn… yêu Hải Nam nữa.

Hải Nghi vung tay lên, lớn tiếng nói. Từ cuối cùng nói ra cũng là lúc nước mắt trong hốc mắt lặng yên rơi xuống. Bước chân lảo đảo suýt ngã, cả thân mình bất chợt rơi vào trong lòng ngực rộng lớn. Hương trà xanh xộc vào mũi, bên tai đồng thời truyền đến giọng nói lạnh lùng quen thuộc.

-Hải Nghi, em dám lập lại lần nữa xem.

Chỉ là người gây họa lúc này đã yên ổn ngủ say…

Chương 54: KHÔNG CHO PHÉP EM KHÔNG YÊU ANH

Bạn đã từng đọc truyện “Nàng công chúa ngủ trong rừng” chưa?

Đừng bảo với tôi là chưa nhé! Dù trong cái xã hội mà những truyện cổ tích như thế dường như sắp tuyệt chủng thì chắc hẳn các bạn đã từng nghe nói đến, có một nàng công chúa cực kì xinh đẹp bị một lời nguyền xấu xa của mụ phù thủy, mà phải ngủ một giấc thật lâu trong khu rừng bí ẩn, chờ đợi nụ hôn của hoàng tử đến đánh thức.

Bất quá tôi thừa nhận đó chỉ là truyện cổ tích và sự thật là, trên chiếc giường màu trắng đơn giản trong một căn phòng giản đơn nào đó, có một cô gái xinh đẹp đang ngủ say, đôi môi anh đào bướng bỉnh dểnh lên cứ như trong giấc mơ cô gặp chuyện gì không hài lòng.

Chỉ là bên cạnh cô cũng có một hoàng tử vô cùng đẹp trai, hắn nhiều lần hôn cô nhưng vẫn không cách nào đánh thức được con sâu lười đang say giấc. Nhìn hai cánh môi xinh đẹp bất mãn chu lên kháng nghị, hắn hài lòng cười một tiếng.

Lần thứ n hắn đặt môi mình lên môi cô, cảm nhận xúc cảm mềm mại từ cánh môi truyền đến, dường như không thỏa mãn với tình hình hiện tại. Tròng mắt hắn lóe lên gian xảo, từ từ nhấm nháp, tiếp đến dùng răng cắn cắn.

Đôi mi dài như hai cánh quạt tí hon khẽ rung, rất không hài lòng với “con vật” nào đó đang đè lên người mình. Tay trái rất nhanh vung lên.

“Bốp”

-Thật đáng ghét.

Hải Nghi lầm bầm trong miệng, tiếp tục xoay người ngủ. Hải Nam sửng sờ nhìn tình huống này, khóe miệng co giật mãnh liệt nhìn người kia còn có tâm tình để ngủ.

Đáng thương vuốt vuốt một bên má đã sớm ửng đỏ, không cam lòng bị lơ đi. Tiếp tục cúi xuống ngậm lấy vành tai nhỏ nhắn của Hải Nghi, cảm thấy người bên dưới run rẩy không khỏi cười nhẹ, ở bên tai cô nhỏ giọng nói.

-Vợ à, nếu em không dậy anh sợ mình sẽ không kìm chế được.

5 giây trôi qua, kiên nhẫn của Hải Nam cũng sắp xài hết, đáng tiếc người nào đó vẫn không có dấu hiệu tỉnh dậy. Hai mắt hắn thấy được khóe mi cô run run.

Người này còn dám giả vờ ngủ.

Khóe miệng rất nhanh vẽ nên đường cong mờ ám, cúi mặt xuống nhìn chăm chăm hai mắt cô, cười nhẹ không nói không rằng cắn lên môi cô.

Bị đau. Người nào đó rốt cuộc cũng mở mắt, phản xạ có điều kiện, một quyền vung lên hướng mắt phải của Hải Nam đánh tới.

-Cái tên đáng ghét này.

-Á, em lại mưu sát chồng… Đau chết rồi.

Hải Nam nằm trên giường ôm mắt lăn qua lăn lại, miệng rãnh rỗi lên án Hải Nghi. Thổi thổi nắm tay mình, Hải Nghi đắc ý liếc mắt nhìn Hải Nam, hừ lạnh nói.

-Đáng đời.

Nhìn căn phòng này hẳn là phòng nghỉ của Bar The Night đi. Không biết mấy giờ rồi. Nhìn đồng hồ trên tường, thế mà đã gần 11 giờ tối. Đầu mơ hồ vẫn còn đau. Lắc lắc đầu cho tỉnh táo cô bước xuống giường, nhưng đột nhiên tay lại bị người ta kéo lại.

-Em muốn đi đâu.

Bất mãn xoay người nhìn Hải Nam. Thật sự cô rất muốn cười. Vốn là khuôn mặt đẹp trai bây giờ lại biến thành khuôn mặt gấu mèo (0.o). Một bên mắt phải hiện lên khoảng tròn màu đỏ tím, trong chật vật đến đáng thương. Bất quá nhìn bộ dạng vô lại của hắn, Hải Nghi quyết định ngoảnh mặt làm ngơ.

Lần nữa hất tay hắn ra, một mình bước đi ra ngoài. Chỉ là phía sau lại xuất hiện một “con gấu mèo”. Cô đi nó cũng đi, cô dừng nó cũng dừng. Ra đến bên ngoài thấy còn rất nhiều người, cô quyết định đi cửa sau.

Đêm. Thành phố đã lên đèn. Nhìn đèn màu lấp lánh từ phía xa, Hải Nghi bất giác mỉm cười. Cuộc đời vốn dĩ có rất nhiểu màu rồi, thế mà chúng lại còn trộn lẫn vào nhau, thật khó phân biệt.

Chân vẫn chậm rãi đi về phía trước, cái bóng dưới đất cứ mỗi bước đi của cô lại dài thêm. Hai cái bóng chồng lên nhau trên mặt đường về đêm trong thật kì lạ.

Lúc này trên đường đã không còn nhiều người nữa, nhưng hai người cứ một trước một sau đi như vậy thì rất kì quái.

Hải Nghi dừng bước xoay người, hai mắt phát hỏa nhìn Hải Nam.

-Anh đi theo tôi làm gì?

Thấy Hải Nghi rốt cuộc cũng đến ý đến mình, Hải Nam cảm thấy rất cao hứng, rất vô tội nhìn cô nói.

-Anh là chồng em, tất nhiên là đi theo em rồi.

Hắn còn không biết xấu hổ, làm ra những chuyện như vậy mà còn ngang nhiên đứng trước mặt cô nói những lời này. Hình ảnh lúc sáng cô vẫn còn chưa quên.

Hải Nghi lạnh lùng nhìn Hải Nam, trong mắt không theo chút tình cảm nào, có chăng chỉ là một mảng sương mù không rõ ràng. Nhìn cô, tâm Hải Nam nhất thời hoảng hốt, hắn muốn tiến lên ôm cô nhưng giọng nói của cô lần nữa vang lên dừng lại hành động của hắn.

-Không cần. Ngày mai tôi sẽ nói với gia gia giải trừ hôn ước này. Vậy nên anh đừng theo tôi nữa.

Lời nói của cô rất nhẹ, rất nhẹ tưởng chừng như một con gió thổi qua thì sẽ không nghe thấy gì cả, nhưng đáng tiếc Hải Nam vẫn nghe vô cùng rõ ràng.

Ánh mắt hắn thoáng chốc cũng trở nên băng giá nhìn thẳng vào cô, nếu có thể hắn rất muốn đóng băng cô. Vẻ mặt không còn bỡn cợt như trước thay vào đó là vẻ mặt cực kì nghiêm túc. Hắn tức giận, hắn thực sự rất tức giận. Hắn rất muốn đè cô ra mà đáng vào mông cô thật mạnh. Nhưng mà hắn đã không làm thế.

-Không có khả năng.

Hải Nam lạnh lùng nói. Bất quá Hải Nghi đối với sự lạnh lùng của hắn cũng chỉ cười nhẹ, xem như lời hắn nói không cần thiết, những việc cô muốn, không ai có thể ngăn cản.

-Hải Nghi, những chuyện em nhìn thấy, nghe thấy đều không như em nghĩ, là hiểu lầm…

-Anh từng là của tôi. Đồ của tôi không cho phép ai đụng vào. Anh âm thầm bảo vệ Hà Hiểu Lam, tôi không muốn biết lí do vì tôi tin anh sẽ không làm thế. Nhưng anh ôm cô ta đi trước mặt tôi, tôi không cho phép. Nếu đã không còn là của tôi thì hôn ước kì quặc này nên hủy bỏ đi.

Theo từng lời cô nói, sắc mặt Hải Nam càng lúc càng trầm xuống, nhiệt độ xung quanh không tự giác mà xuống thấp.

-Hải Nghi, em dám lập lại lần nữa xem.

Đứng đối diện với hắn nhưng cô không thể thấy rõ sắc mặt hắn lúc này, chỉ là cô cảm nhận được không khí lạnh lẽo xung quanh hắn. Hiển nhiên là rất tức giận rồi.

Hải Nghi đối mặt với ánh mắt tràn đầy lửa giận của hắn cũng không hề phát giác nguy hiểm đang đến gần, thản nhiên đáp lại.

-Tôi nói tôi muốn hủy bỏ không ước. Tôi thực sự không muốn tiếp tục nữa, tôi không muốn… yêu anh nữa.

-Cái cô gái chết tiệt này…

Lời cuối cùng nói ra, lửa giận Hải Nam hoàn toàn bộc phát, dùng tốc độ nhanh nhất tóm lấy Hải Nghi, mãnh liệt hôn, giống như sợ nếu buông ra cô sẽ tiếp tục nói những lời lạnh lùng tổn thương hắn và cũng tổn thương chính mình.

Mạnh mẽ chiếm lấy môi cô, bá dạo gậm, cắn. Đầu lưỡi linh hoạt cạy ra hàm răng đang nghiến chặt của cô, mãnh liệt mút lấy.

Hai tay bị hắn giữ chặt cô không cách nào đẩy hắn ra, chỉ vô lực vùng vẫy trong ngực hắn. Giống như nụ hôn đầu tiên cũng tại chỗ này, vị máu tươi tràn vào khoang miệng, nhưng hôm nay người chảy máu lại là cô.

Ném được vị máu tanh nồng trong miệng, Hải Nam vẫn không dừng lại, hắn muốn trừng phạt cô gái này, muốn cho cô cảm nhận được tình cảm mãnh liệt của hắn. Dù cho cô có kháng cự hắn vẫn có cách cho cô chấp nhận.

Mặc dù cô chưa nói nhưng cả đời này cô phải chịu trách nhiệm với cuộc đời hắn, không được nói không yêu hắn, hắn không cho phép.

Không biết đã qua bao lâu, đến khi cảm thấy người trong lòng hít thở khó khăn. Hải Nam mới lưu luyến rời môi cô, nhưng hai tay vẫn bá đạo ôm chặt lấy người cô vào trong ngực.

Đau lòng nhìn cánh môi vì hôn mà sưng đỏ của cô, lại kích động ôm cô thật chặt, giọng nói bá đạo vang lên bên tai cô.

-Anh không cho phép. Không cho phép em không yêu anh. Nghe chưa. Hải Nghi, anh thực sự rất yêu em.

Giọng nói bá đạo không khỏi che dấu được sự run rẩy trong đó. Mệt mỏi dựa trong ngực hắn, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ truyền đến rõ ràng bên tai, nước mắt đau lòng lặng yên thấm ướt trước ngực hắn.

Một đêm này, có hai trái tim vô tình bị tổn thương…

Chương 55: HÀ HIỂU NHƯỢC

Hà Hiểu Nhược là một học sinh ưu tú của một trường tiểu học bình thường, năm năm trước đã xuất sắc giành được học bổng của trường tư thục VuHa- Sky.

Là một cô gái có năng lực, rất thông minh và tài giỏi. Cũng chính vì vậy mà trở thành bạn tốt của Tứ Hải Mĩ Nam lúc bấy giờ. Lí do Hà Hiểu Nhược quyết tâm giành được học bổng hoàn toàn vì Minh Quân.

Hà Hiểu Nhược rất thích Minh Quân nên muốn được học cùng lớp với cậu ấy. Minh Quân rất có thiên phú trong việc ca hát, cậu ấy là thần tượng của rất nhiều nữ sinh, vì vậy không biết bao nhiêu lần vô tình khiến Hiểu Nhược đau lòng.

Một lần vì muốn cho Minh Quân nhận ra tình cảm của mình mà Hiểu Nhược nói với cậu ấy rằng cô ấy yêu Hải Nam.

Thật ra Minh Quân cũng có tình cảm với Hiểu Nhược chỉ là cậu ấy không nhận ra mà thôi. Cho đến khi nhận ra thì đã quá muộn.

Năm ấy, bọn họ mới 14 tuổi, không biết rõ tình cảm của đối phương. Hiểu Nhược dù có thông minh đến đâu cũng chỉ là một cô bé, trong chuyện tình cảm yêu ghét rõ ràng. Cô ấy nghĩ rằng Minh Quân thực sự không thích mình cho nên rất buồn.

Cùng lúc đó Hải Nam bị bắt cóc, Hiểu Nhược biết Minh Quân rất thân với Hải Nam cho nên không muốn Minh Quân lo lắng liền tự mình đi cứu Hải Nam.

Hiểu Nhược rất thông minh, cô ấy có thể thành công cứu Hải Nam. Nhưng không may lại bị trúng đạn. Khi mọi người đến thì Hiểu Nhược đã mất máu quá nhiều mà qua đời.

Từ đó mặc dù nhà họ Hà không trách bọn họ nhưng trong lòng Hải Nam vẫn thấy nợ nhà họ rất nhiều. Hà Hiểu Lam là em gái của Hiểu Nhược, vì để bù đắp cho họ nhà Trần Vũ đã đặc cách cho Hiểu Lam được vào trường học với danh nghĩa là nhận được học bổng.

Chuyện của Hiểu Nhược, Hiểu Lam cũng biết nhưng lại cho rằng Hiểu Nhược vì yêu Hải Nam cho nên mới hi sinh tính mạng để bảo vệ Hải Nam. Từ đó, Hiểu Lam xem những cô gái đến gần Hải Nam là kẻ thù của mình, tìm mọi cách không cho bọn họ tiếp xúc với Hải Nam.

Thấy không ảnh hưởng đến mình, Hải Nam dung túng cô ta muốn làm gì thì làm. Hà Hiểu Lam vì vậy mà tưởng rằng Hải Nam có tình cảm với cô ta, cho nên mới xảy ra những chuyện ngày hôm nay…

Sáng sớm, bình minh ló dạng, tia nắng ấm áp bao trùm lên mọi vật. Giọt sương to tròn mập mạp lười biếng nằm ình trên đầu ngọn cỏ không biết là hữu ý hay vô tình mà mãi không chịu rơi xuống.

Nghĩa trang Nhân dân.

Người con gái thật xinh đẹp với nụ cười thiện lương trên mặt. Gương mặt trái xoan hơi ửng hồng, hai mắt long lanh biết nói trông thật thánh thiện. Chỉ là cô ấy nằm im ở đây, mãi mãi dừng lại mọi ước mơ hoài bão của mình mà biến thành thiên thần. Có lẽ thiên thần đang bên cạnh chàng ca sĩ Minh Quân đi.

Hải Nghi nhìn người nụ cười thiện lương của cô gái trên bia mộ, hai mắt Hải Nghi ửng đỏ, lần đầu tiên cô vì một cô gái mà đau lòng.

Tối qua Hải Nam đã nói rõ tất cả với cô. Vì vậy, mới sáng sớm hắn đã đưa cô tới đây. Cô đã nhìn cô gái này rất lâu, từ trước tới nay cô luôn rất tự tin với bản thân mình nhưng khi đứng trước cô ấy cô thấy mình thật nhỏ bé.

Trên người xuất hiện một vòng ôm, Hải Nam ở bên tai cô nói nhỏ.

-Cô ấy sẽ không giận em đâu.

-Thật không?

-Thật mà, cô ấy là một cô gái đặc biệt, rất thiện lương. Anh tin cô ấy sẽ không giận em đâu.

-Em xin lỗi.

-So với ba từ này anh muốn nghe ba chữ kia hơn.

-Em thích anh, Hải Nam.

-Tốt lắm, sau này không cho phép nói những lời khó nghe kia nữa, biết không.

Khi nói những lời này vòng tay Hải Nam không khỏi siết chặt vài phần, những lời cô nói tối hôm qua, một câu hắn cũng không muốn nhớ.

Khóe miệng giơ lên nụ cười hạnh phúc, không khỏi biết ơn nhìn về phía Hà Hiểu Nhược.

-Hiểu Nhược, cám ơn cô.

Ngoài lời cảm ơn ra cô thật không biết nói gì với cô gái này. Cô ấy thông minh như vậy chắc hẳn sẽ hiểu ý của cô chứ. Xoay người nắm tay Hải Nam, hai người nhìn nhau mỉm cười.

Xóa đi những hiểu lầm, những khúc mắc trong quá khứ. Sau chuyện này họ tín nhiệm nhau hơn, hiểu rõ tình cảm của đối phương hơn.

Minh Quân và Hiểu Nhược là tấm gương tốt nhất. Hải Nghi không muốn đi theo vết xe đổ của họ. Bởi vì có Hải Nam bá đạo giữ lấy cho nên cô mới nhận rõ tình cảm của mình.

Trên cổ chợt lạnh, Hải Nghi cúi đầu nhìn sợi dây chuyền hoàn mĩ nằm trên cổ mình, khó hiểu nhìn Hải Nam.

-Hôm qua, Như Băng đã đưa cho anh. Xem ra cô ấy làm rất tốt.

Hai cái bóng lần này xếp song song với nhau,mà không phải một trước một sau vô tình chồng lên nhau như lúc trước. Con đường này họ sẽ song song sánh vai nhau cùng đi.

Ánh nắng Mặt trời chiếu lên bức hình cô gái trên tấm bia màu trắng, nụ cười kia như rực rỡ hơn hẳn. Người con trai mặc áo đen, đeo kính râm từ xa đi tới.

Bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve bức hình, nhìn nụ cười xinh đẹp trên môi cô gái, tâm vẫn như cũ nhói đau.

-Hiểu Nhược, anh đến rồi.

Minh Quân nhìn người con gái với nụ cười thiện lương không bao giờ tắt kia, trong lòng hối hận không thôi. Nếu không vì hắn, cô cũng sẽ không ra đi. Nếu hắn nhận ra sớm hơn thì sẽ không lỡ tay đánh mất đoạn tình cảm này. Hắn đã từng hận Hải Nam, nhưng khi biết rõ mọi chuyện hắn lại hận chính mình.

Hắn qua lại với rất nhiều cô gái, vẫn cười với rất nhiều người nhưng không một ai có thể lần nữa chạm vào tim hắn, không ai có thể khiến hắn cười thực sự.

Nở nụ cười mà hắn cho là đẹp trai nhất với cô, nhưng lúc này đây nó thật chua chát, giọt nước mắt nóng hổi của một chàng trai còn đọng lại trên chiếc cằm cương nghị, lặng lẽ rơi xuống vì một cô gái. Không biết đây là lần thứ mấy hắn rơi nước mắt vì cô gái này. Cô gái khiến hắn đau lòng không thôi.

……………

-Lão gia, Dark đã có động tĩnh.

Người đàn ông mặc áo đen cung kính cúi người trước một lão già đang đứng xoay người hướng cửa sổ sát đứng. Mái tóc điểm bạc trong hết sức quỷ dị, ánh mắt ông ta lóe lên hung tàn, tay vịn quải trượng đầu rồng khẽ nắm chặt. Giọng nói dị thường vang lên.

-Có chuyện gì?

Người đàn ông phía sau không tự chủ mà cảm thấy rùng mình, nhưng vẫn như cũ cung kính trả lời.

-Thưa lão gia, Dark sắp tuyên bố người thừa kế chính thức.

Khóe miệng hiện lên độ cong mờ ảo, hồi lâu sau mới lên tiếng.

-Bọn họ bắt đầu rồi. Chúng ta cũng nên hành động. Ha ha ha Nguyễn Hà Trung tôi sẽ lấy lại những gì thuộc về mình. Nhất định sẽ khiến ông trả giá.

Ha ha ha…

Tiếng cười vang vọng trong bóng đêm thêm càng quỉ dị đến dọa người. Bên ngoài thư phòng có một bóng đen lén lút nhanh chóng li khai…

Chương 56: CHUYỆN LỚN CẢ ĐỜI HẢI PHONG

Nguyễn Hà Hải Phong mới 20 tuổi đã tốt nghiệp Đại học NewYork, là giám đốc điều hành trẻ tuổi nhất của Tập đoàn Diamond, không những thế còn bắt tay vào nền giáo dục khi tự mình xây dựng trường tư thục hàng đầu cả nước VuHa- Sky.

Nguyễn Hà Hải Phong được xem là bạch mã hoàng tử trong lòng các tầng lớp phụ nữ từ quý cô đến quý bà. Ngoài gương mặt đẹp trai tà mị kia còn nổi tiếng với tính phong lưu đệ nhất. Hắn sẽ không bao giờ từ chối cô gái nào đến gần.

Cuộc sống của Hải Phong trải qua thật như ý, nhưng mà người ta hay nói đi đêm nhiều sẽ có ngày gặp ma. Cái tính phong lưu của hắn đã chính thức hại hắn khi hắn dây vào cô gái mang tên Hoàng Bảo Anh- một cô gái xinh đẹp, sắc sảo và đặc biệt rất thông minh.

Cuộc sống ong bướm của Hải Phong chính thức hạ một dấu chấm to tròn tại đây.

Vào một ngày đẹp trời nào đó, không khí mát lạnh thổi vào buồng phổi. Khi mọi người nhà Nguyễn Hà đang vui vẻ dùng bữa thì Hoàng Bảo Anh xinh đẹp quí phái mà xuất hiện trước mặt mọi người.

Môi anh đào mỉm cười đúng chuẩn một đại gia khuê tú, tuyên bố một câu xanh rờn.

-Nguyễn Hà gia gia, xin hãy đồng ý giao Hải Phong cho con.

“Sặc”

“Phốc”

Lời này nói ra ngay cả Nguyễn Hà Trung một bộ bình tĩnh cũng không nhịn được mà sặc nước. Hải Lâm còn khoa trương phun toàn bộ cơm mới ăn được ra ngoài. Nhưng lúc này chẳng ai quan tâm việc vệ sinh hay không vệ sinh cả.

Hải Duy chăm sóc dùng khăn giấy lau miệng cho đứa em trai mãi không chịu lớn. Trước khi Hải Lâm còn chưa kịp có phát ngôn gây sốc nào, hắn thuận tiện nhét luôn miếng bánh mì vào mồm Hải Lâm.

Hải Lâm đáng thương nghẹn đến đỏ mặt, ú ú ớ ớ rốt cuộc cũng tiêu hóa hết miếng bánh mì. Mọi người lúc này còn đang hứng trí bừng bừng nhìn cô gái xinh đẹp này.

Hải Nghi liếc nhìn anh em Hải Duy, khóe miệng cong lên nụ cười tà mị. Rất vui sướng khi người gặp họa. Hải Duy, Hải Lâm cũng không ngốc nghĩ một chút là biết chuyện gì xảy ra, ăn ý nhìn Hải Nghi gật đầu.

Thường ngày Hải Phong luôn giở trò anh cả với bọn họ, lần này có trò hay để xem rồi.

“Khụ, khụ”

Sau một hồi sửng sốt ba của Hải Phong là Nguyễn Hà Đông cố ý kho khan hai tiếng, nhìn Hoàng Bảo Anh nói.

-Cô gái, ý cô là?

-Ý của con là con muốn gả cho Hải Phong. Xin bác đồng ý.

Hoàng Bảo Anh lễ phép khom người 90 độ, hai mắt kiên định nhìn người lớn nhà Nguyễn Hà.

-Ách… chuyện này cũng không phải do chúng ta quyết định được, phải hỏi ý của Hải Phong đã.

Mẹ của Hải Phong, con dâu cả của Nguyễn Hà Trung, nhìn cô gái xinh đẹp trước mắt rất là hài lòng. Nhưng nghĩ tới đứa con trai của mình thì chỉ có bất đắc dĩ thở dài.

-Chuyện này mọi người cứ yên tâm đi ạ, con tự tin rằng mình sẽ thu phục được anh ấy, chỉ cần mọi người đồng ý thì mọi chuyện sẽ ổn.

Hoàng Bảo Anh mỉm cười tự tin, đứng trước trưởng bối nhà Nguyễn Hà mà vẫn giữ được phong thái như vậy quả không hổ danh là con cháu nhà họ Hoàng.

-Thằng nhãi Hải Phong cũng nên có người quản lí rồi, không thể cứ long ba long bong bên ngoài với đám người mẫu kia.

Nguyễn Hà lão phu nhân nãy giờ vẫn một mực chyên tâm ăn sáng lúc này mới tao nhã dùng khăn lau miệng, chậm rãi nói. Ánh mắt ẩn chứa nhiểu hàm ý liếc xéo Nguyễn Hà Trung đang còn ngây ngốc bên cạnh.

Cảm nhận được dòng điện cao áp đang chạy dọc sống lưng Nguyễn Hà Trung lúc này mới cười ha ha nói.

-Ha ha… Ta cũng đồng ý. Chỉ là lúc này Hải Phong không có ở nhà.

-Việc này gia gia yên tâm, con nếu đã tự mình đến đây thì đã có chuẩn bị. Nếu vậy con xin đi trước.

Hải Phong lúc này anh chết chắc rồi, xem anh chạy đâu cho thoát. Hoàng Bảo Anh vui vẻ cúi người xin phép ra về.

Nhìn theo bóng lưng Hoàng Bảo Anh khuất sau cánh cửa, Hải Nghi cùng Hải Duy, Hải Lâm nhìn nhau một cái, đồng thời buông đũa, ăn ý củng nhau nói.

-Chúng con ăn no rồi.

Nói rồi dùng tốc độ nhanh nhất bước đi ra ngoài…

Khách sạn Hoàng Gia.

Chiếc xe thể thao màu đỏ chậm rãi dừng lại trước cửa khách sạn. Nhân viên bảo vệ nhanh chóng tiến lên mở cửa xe. Mặt lạnh nhìn tòa nhà cao tầng sang trọng, Hoàng Bảo Anh cười lạnh. Giao chìa khóa cho bảo vệ, nhanh chóng tiến vào đại sảnh khách sạn.

Dường như cùng lúc đó, một chiếc xe thể thao màu xanh dương cũng chậm rãi đỗ xịch trước cửa khách sạn Hoàng Gia.

Xuống xe. Hải Nghi nhìn hai chữ Hoàng Gia mạ vàng trên cao khóe miệng như có như không giơ lên nụ cười nửa miệng. Liếc nhìn hai người Hải Duy cũng đã xuống xe đứng bên cạnh mình, nói.

-Các anh có nghĩ Hải Phong sẽ ở đây không?

Nhìn nụ cười gian trá trên mặt Hải Nghi, Hải Duy cũng cao hứng mỉm cười. Duy chỉ có Hải Lâm tâm tính thiện lương nhìn hai người này, trong lòng âm thầm đồng tình với Hải Phong.

-Đi thôi, trò hay cũng sắp bắt đầu rồi.

Hải Duy vừa dứt lời thì ba người cũng đã nhanh chóng tiến vào khách sạn Hoàng Gia…

“Đinh”

Cửa thang máy chậm rãi mở ra, Hoàng Bảo Anh mặt lạnh bước ra, quanh người tản mát hơi thở nguy hiểm. Khi nhìn thấy kết quả điều tra của Hải Phong thì cô đã quyết định thu phục người đàn ông này. Không nghĩ tới hắn còn dám qua đêm trong khách sạn nhà cô.

Hoàng Bảo Anh đứng trước của phòng 309.

“Răng rắc’

Chìa khóa trong tay thuận lợi mở được cửa, chậm rãi tiến vào.

-Oa, không nghĩ tới Hải Phong lại dám ở trong khách sạn của Hoàng Bảo Anh làm chuyện xấu.

Qua khe cửa Hải Lâm nhìn thấy bóng dáng Hoàng Bảo Anh đứng bên giường, không khỏi trầm trồ than. Thật quá hiển hách đi. Hải Phong dám cùng bạn gái mới qua đêm trong khách sạn của bạn gái cũ. Rất oai.

-Suỵt. Im nào.

Hải Nghi ra hiệu cho bọn họ. Nhìn Hải Duy nháy mắt. Hải Duy hiểu ý, nhanh chóng giơ lên máy chụp hình, chuyện này có thể kiếm không ít lợi từ phía Hải Phong, cớ sao bọn họ không làm.

Bên trong phòng chỉ thấy hải Phong vô tư không hay biết chuyện gì mà yên ổn ngủ. Ngay cả nụ cười tà mị phong lưu cũng còn vươn trên khóe miệng. Nhìn bộ dạng ở trần của hắn, khỏi nói Hoàng Bảo Anh cũng biết chuyện gì đã xảy ra.

Cô người mẫu Lisa cô đã sớm cho người nhẹ nhàng mà tống cổ cô ta ra khỏi khách sạn, tin rằng sau này cô ta sẽ không còn chỗ đứng trên sàn Catwalk.

Một cước đạp Hải Phong rớt xuống giường không có cái gì gọi là thương hoa tiếc ngọc.

“Bịch”

Hải Phong trực tiếp lăn một vòng tuyệt đẹp trên giường và đáp chuyến máy bay đầu tiên trên tấm thảm màu đỏ bắt mắt. Chưa kịp định thần thì nghe được giọng nói quen thuộc của Hoàng Bảo Anh.

-Nguyễn Hà Hải Phong, chúng ta nên kết hôn đi.

truyen ma - truyen ma nguoi khan trang

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ