Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Hương vị đồng xanh - trang 13

Việt Phương đứng giữa nhà bếp chau mày hết nhìn Bảo rồi nhìn Thiên Phong, hai người này nãy giờ giằng co với nhau trông khá là buồn cười, cứ như là hai đứa trẻ đang giành đồ chơi với nhau vậy.
Từ lúc cô và Bảo đi chợ về, vừa định mở cửa bước vào nhà, Thiên Phong đã ra đón, anh mở cửa nhà và giúp cô xách mấy túi hàng vừa đi chợ về trong sự ngơ ngác của Việt Phương. Việt Phương tròn mắt gần như không tin được vào mắt mình, bởi vì hôm nay Thiên Phong đột nhiên tốt đột xuất, đích thân anh mở cửa mà còn không sợ bị bẩn mà giúp cô đem đồ vào bếp như thế.
Nhớ mấy hôm trước đây, vì dù sao tiền đó cũng chẳng phải của mình, Việt Phương tha hồ đi chợ mua đồ mà chẳng buồn mặc cả, cô mua nhiều đồ để dành nấu cho cái tên khốn ăn. Về nhà thấy Thiên Phong đang đứng tập thể dục, cô nhờ anh giúp cô xách vào trong, Thiên Phong nhìn mấy bịch thịt vẫn còn dính đầy máu với ánh mắt ghê tợn, lắc đầu từ chối.
Thật sự lúc đó, Việt Phương bị anh chọc tức gần chết, xém chút nữa thôi là hộc cả máu, sống ở nông thôn quen rồi nên cô không thể ngờ mình có thể gặp một kẻ kỷ tính và mắc căn bệnh sợ vi khuẩn đến như thế. Cô thật sự khinh bỉ anh.
Bây giờ nhìn lại, thịt vẫn dính máu, vậy mà anh vẫn khăng khăng giữ lấy túi để xách vào bếp.
Việt Phương thật muốn lên tiếng hỏi:” Có phải anh đổi tính rồi không?” Nhưng cô thấy có vẻ không ổn lắm nên cuối cùng đành thôi.
Và bây giờ cô thấy Thiên phong thật sự là đổi tính rồi, bởi vì anh đang giành việc nhặt rau với Bảo, công việc mà từ trước đến giờ anh không hề nhúng tay vào.
- Anh từ trước đến giờ, có bao giờ lặt rau đâu, cứ lên nhà ngồi đi, em và Việt Phương làm là được rồi – Bảo ngăn Thiên Phong lại thẳng thắn bảo.
Việt Phương gật gật đầu thấy Bảo nói có lý.
- Không biết có thể học mà, để hai người làm mà anh ngồi chơi, vậy thì anh chẳng khác nào người tàn phế – Thiên Phong liền dùng lí lẽ biện minh.
Việt Phương thấy Thiên Phong nói cũng có lí.
Có điều, cô thấy lặt rau cũng không có gì đáng để học cả vì thật chất nó không có khó. Và lặt rau có thể hai người cùng làm mà, vì sao Bảo lại lại nhất quyết không cho Thiên Phong đụng tay vào.
Cô hết nghiêng đầu qua trái rồi nghiêng đầu qua phải, nhìn hai người họ giành qua giành lại cái rỗ nhau mà thấy phiền não vô cùng, cứ giằng co thế này đến bao giờ mới có thể lặt rau xong cơ chứ. Mà hai người này, ai cũng cao lớn cả, đứng vào trong căn bếp này thì khiến cho căn bếp thêm chật chội nhỏ bé.
Việt Phương nấu cơm cũng cảm thấy khó chịu vô cùng.
Cô bực bội, tay cầm cái mui múc canh vẫn chưa kịp đảo, tay cầm lấy rổ rau mà hai người kia đang giành giật. Cô nhìn hai người họ quát lớn:
- Dẹp ngay. Cả hai biến hết khỏi đây cho tôi, không cần ai phải làm hết.
Thiên Phong và Bảo im lặng liếc mắt nhìn nhau, không ai bảo ai dám lên tiếng lời nào, cũng không nhúc nhích.
Việt Phương thấy hai người họ vẫn ngoan cố cầm chắt cái rỗ rau trong tay mình, không ai chịu buông tay hết, cô bèn dùng cái mui khỏ lên tay bọn họ một cái thật mạnh.
Thiên Phong và bảo bị đánh đau quá, không hẹn mà cùng buông tay, may mà Việt Phương cầm chắc rỗ rau nếu không thì nó đã rơi xuống đất hết rồi, Việt Phương cau mày lườm hai người một cái rồi quay lưng đi đến bồn rữa.
- Để mình phụ cho, trước đây mình vẫn làm mà, với lại bên đó, mình dọn ra ngoài sống , vẫn thường tự nấu ăn cho mình – Bảo cố thuyết phục Việt Phương để mình giúp cô.
Việt Phương không thèm đáp lời cầu khẩn của Bảo, cô bất ngờ giơ cái mui múc canh lên trước mặt Bảo với vẻ mặt đằng đằng sát khí, đến nỗi Bảo phải nuốt nước miếng im lặng vì sợ
Thiên Phong không ngờ Bảo lại sợ Việt Phương đến như thế, trước giờ bộ dạng của Bảo là bất cần đời, cả đám dân mỹ khá đầu gấu như thế mà Bảo cũng không sợ, vẫn chọi tay đôi với chúng mãi, vậy mà lại tỏ vẻ sợ Việt Phương như thế, Bộ dạng thế này khiến Thiên Phong bật cười.
Việt Phương gnhe Thiên Phong cười, cô lườm mắt vê phái anh một cái khiến Thiên Phong nghẹn luôn, anh giờ đã hiểu cô đáng sợ đến thế nào, đến Bảo còn sợ. Anh ngượng ngập bảo:
- Vậy anh ra ngoài đây.
Thiên Phong nói xong thì quay lưng, Bảo vẫn còn chần chừ chưa chịu đi, Việt Phương bèn trợn mắt, đưa mui lên hăm dọa:
- Bảo còn không đi?
Thiên Phong quay lại nhìn, trong đầu anh bỗng xuất hiện một hình ảnh mơ hồ, anh buột miệng cười nói:
- Em thiếu cái khăn quấn đầu nữa thì sẽ y chang bà Hai.
Thiên Phong vừa nói xong thì lập tức nhìn thấy hai cặp mắt hướng về mình, ánh mắt của Bảo chứa đầy sự kinh hoàng sợ hãi, còn Việt Phương lại ẩn chứa sự tò mò.
- Bà Hai, ý anh là bà nội tôi hả – Ai trong xóm này đều gọi bà nội cô là bà hai cả, quả thật là bà nội cô hay quấn một cái khăn trên đầu, theo kiểu cách của người xưa.
- Không…chỉ là buộc miệng nói thôi, có lẽ đó là một nhân vật trong phim ngày xưa thôi – Thiên Phong bối rối không biết phải trả lời thế nào, khi mà những hình ảnh vừa vụt lên đã biến mất rồi.
Thiên Phong lắc lắc đầu của mình rồi bước ra khỏi bếp.
Bảo thì biết rõ người Thiên Phong nói chính là bà nội của Việt Phương. Mỗi khi cả đám qua nhà bà ăn cơm thường hay nghịch lắm, trèo cây phá phách…bà nội Việt Phương sợ tụi nhỏ bị té gãy tay gãy chân nên bỏ cả nồi canh chạy ra cầm mui chỉ vào cả đám mắng, bắt cả nhóm phải leo xuống.
Hình ảnh thân thương đó, Bảo và Việt Phương sẽ không quên.
Nhưng còn Thiên Phong…
Đây có phải là dấu hiệu cho thấy sự phục hồi ký ức của anh hay không?
Bảo càng lúc càng lo sợ, tay anh run run, anh phải xiết chặt tay mình lại từng bước rời ra khỏi bếp.

Khi Bảo bước ra bên ngoài, Thiên Phong đang đứng lặng im bên cửa sổ, dáng đứng thẳng trầm lặng như một pho tượng. Bảo khẽ nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Thiên Phong cũng lặng lẽ đứng bên cửa sổ như thế này trong đầu mình.
- Anh cứ tưởng em ở trên thành phố – Thiên Phong nhát thấy bóng dáng của Bảo thì chậm rãi quay lưng lại đưa mắt nhìn Bảo đầy vẻ trách cứ – Nếu đã ở đây thì cũng nên dọn về nhà mà ở, vì sao lại phải sống nơi khác như thế.
- Tôi thích ở đâu thì ở, anh hà tất phải quản tôi như thế – Bảo lạnh băng đáp lời Thiên Phong.
- Làm thầy giáo cũng tốt, lương bỗng ổ định, công việc cũng ổn định rất thích hợp với em – Thiên Phong gật gù đồng ý với công việc hiện nay của Bảo. Thầy giáo, một công việc khá hay, chỉ là không ngờ người như Bảo lại thích làm thầy giáo. Thiên Phong cảm thấy mừng thay cho Bảo, anh rất lo cho tương lai của Bảo, thật sự lúc đầu anh muốn Bảo trở về cùng anh chăm lo cho công ty, dù sao, sau này, công ty sẽ thuộc về hai anh em. Nhưng anh tôn trọng ý thích của Bảo, cũng không muốn ép buộc Bảo đi theo con đường khô khang như thế này.
Bảo không nói gì, ngạo ngể bước đến sofa ngồi phịch xuống, giáng vẻ đạo mạo của một người thầy đã không còn khi tay áo sơ mi được Bảo xoăn lên tận khủy tay.
- Bây giờ em đang ở đâu? – Thiên Phong bước đến bên cạnh rồi ngồi xuống, anh nhẹ giọng hỏi.
- Nhà một người bạn – Bảo thở vẻ chán nản khi phải đối thoại với Thiên phong bằng một cái ngáp dài. Bảo vươn tay lấy cái remote bật tivi lên, mắt dán chăm chú lên màn hình, giống như là những thú trên tivi còn thú vị hơn cuộc trò chuyện nhàm chán với Thiên Phong.
Thiên Phong trầm mặt, anh quay mặt lặng lẽ thở dài, trong lòng không khỏi buồn phiền. Đứa em này, vì sao lại trở nên xa cách với anh và gia đình đến như thế. Cứ như thể anh và ba mẹ đã làm sai điều gì đó vô cùng nghiêm trọng đối với Bảo.
- Anh đi tắm đây – Thiên Phong không muốn rơi vào hoàn cảnh ngượng ngập với Bảo, cái không khí không mấy hòa thuận này khiến anh thấy khó thở, anh quyết định rời đi.
Bảo thấy Thiên Phong đi lên lầu, bóng Thiên Phong khuất dạng thì bực bội ném cái điều khiền lên ghế, cả người tựa ra phía sau, mệt mỏi nhắm mắt, những hình ảnh năm nào lần lượt hiện về.
Thiên Phong đi không bao nhiêu ngày, bà nội Bảo lâm trọng bệnh, và rồi qua đời. Và người đàn bà đó xuất hiện….
Nếu như người đàn bà đó không phải là mẹ ruột của anh, nếu như người đàn bà đó không phải là người thân duy nhất của anh thì anh đã không bị bà ta bắt ép rời khỏi mảnh đất quê hương. Anh thà ngày ngày vất vả làm thuê làm mướn kiếm sống còn hơn theo bà ta qua mỹ định cư cùng chồng sau của bà.
Anh chẳng muốn, chẳng muốn rời xa nơi chôn rau cắt rốn của mình một chút nào hết, càng không muốn rời xa đám bạn cùng chia ngọt xẻ bùi với mình. Nhưng anh vẫn phải đi, chỉ bởi lúc đó anh chỉ là một cậu nhóc chưa đến 10 tuổi.
Chỉ có điều, anh không ngờ, người mà anh gặp lại nơi xa lạ chưa kịp vui mừng đã trở mặt như kẻ thù.
Đứa con riêng của người đàn ông đó, cha dượng của anh hóa ra lại là Thiên Phong. Hóa ra khi Thiên Phong trở lại thành phố đã bị bắt đi định cư bên mỹ, cho nên không thể viết thư và gửi cho Việt Phương được.
Bảo cũng nhận rõ được ánh mắt kinh ngạc của Thiên Phong khi thấy mình, nhưng trong lòng anh lúc đó chỉ có căm phẫn mà thôi , cảm giác giống như bị lừa dối, giống như bị lừa dối, bị phản bội một cách nghiêm trọng.
Thiên Phong ra đi, Bảo cũng rất buồn, tuy thời gian bên cạnh Thiên Phong không nhiều nhưng Thiên Phong đã giúp đỡ bảo rất nhiều, Bảo thật sự xem Thiên Phong như anh trai của mình. Tuy anh lúc đó nổi giận trước nỗi buồn của Việt Phương, đã đập nát cái kính vạn hoa của Thiên Phong, nhưng chỉ là mong Việt Phương thôi buồn và mong ngóng nữa mà thôi. Chứ trong lòng bảo buồn cũng chẳng thua kém Việt Phương bao nhiêu.
Cho nên khi nhìn thấy Thiên Phong ở cùng người đàn ông đã làm tan nát gia đình mình, Bảo thật sự rất giận. Hóa ra Thiên Phong đang lừa dối anh, Thiên Phong là vì biết chuyện ba mình và người đàn bà đó bên cạnh nhau nên mới tốt bụng giúp đỡ đứa con của người đàn bà đó mà thôi, chứ hoàn toàn không thực tâm muốn giúp anh như anh đã nghĩ, đã âm thầm cảm kích tấm lòng của Thiên Phong nhiều biết bao nhiêu.
Bảo không nhớ khi đó mình đã nói gì, chỉ nhớ là khi đó mình đã mắng Thiên Phong rất nhiều , và không cho Thiên phong kịp nói lời giải thích, Bảo đã lao nhanh ra khỏi căn nhà mà người đàn bà đó đã nói sẽ là mái ấm sau này của anh.
Chạy và chạy…..
Một nơi hoàn toàn xa lạ, chẳng những khác biệt không gian, thời gian mà còn khác biệt cả con người. Một nơi đáng sợ đối với những đứa bè hoàn toàn không biết gì như Bảo.
Bảo chỉ biết cắm đầu chạy không phân biệt phương hướng, không biết được nơi mình đang đứng là đâu. Con đường trước mặt rất đẹp và sạch sẽ, thế nhưng lại vắng bóng người , khiến con đường trở nên cô độc giống như cậu bé Bảo đang chạy kia.
- Bảo….Bảo….
Giọng Thiên Phong từ phái sau gào tên Bảo, Bảo biết Thiên Phong đang đuổi theo phái sau mình, giọng Thiên Phong đầy sự lo lắng, giọng kêu của Thiên Phong gần như bị lạc đi đầy sự sợ hải.
Nhưng mặc kệ, Bảo vẫn quyết tâm chạy, Bảo chạy hết sức lực của một cậu nhóc chuyên làm thuê làm mướn của mình.
- Bảo…Bảo….Nghe anh nói đi.
Thiên Phong vẫn đuổi theo đằng sau, hơi thở đã bắt đầu hỗn loạn, giọng nói đã đứt quãng hơn trước nhiều.
Bảo tin chắc Thiên Phong sẽ không thể nào có thể đuổi kịp mình, cứ thế an tâm mà chạy, Bảo băng qua con đường ở ngã tư mong cắt đứt được Thiên Phong, thế nhưng….
- Két….
Một âm thanh vang vọng lên, giống như xé toạc bầu trời xa lạ ra làm đôi.
Tiếng gọi của Thiên Phong ở phái sau cũng im bặt.
Bảo giật mình dừng bước chân lại, trong lòng sợ hãi khắp người run lên, không dám quay đầu về phía sau, nhưng bảo buộc mình phải quay lại.
Và trước mắt Bảo một hình ảnh khủng khiếp, vô cùng khủng khiếp khiến Bảo khụy cả người xuống đất.
Thiên Phong nằm đó , cách đầu xe ba mét, một dòng máu chảy ra không biết từ nơi nào trên thân thể Thiên Phong

- Bảo! – Việt Phương đi lên nhà bắt gặp gương mặt Bảo hơi tái, mắt nhắm nghiền lại, vầng trán đã tuông tràn mồ hôi, cô đưa tay áp trán bảo, tay còn lại khẽ lay cậu.
Bảo hoàn hồn mở mắt, giật mình sợ hãi khi thấy trước mặt mình là Việt phương, vẻ mặt cô có chút khác lạ.
- Bảo sao vậy? Không phải là bệnh đấy chứ?
- Mình không sao, ngủ quên một chút thôi – Bảo ngồi thẳng dậy gạt tay Việt Phương ra khỏi trán mình, cụp mắt xuống lẫn tránh ánh mắt của Việt Phương, nhưng bàn tay Bảo vẫn nắm chặt lấy bàn tay của Việt Phương không rời ra.
Việt Phương bị bảo nắm chặt tay cũng hơi bối rối, cô không biết có nên giật tay mình ra khỏi tay Bảo hay không thì có tiếng bước chân từ trên lầu đi xuống, ánh mắt của Thiên Phong nhanh chóng nhìn vào hai bàn tay đang nắm lấy nhau, sắc mặt anh bỗng lạnh tanh, cao giọng hỏi:
- Cơm nấu xong chưa?
- Xong rồi – Việt Phương xấu hổ vội vàng giật tay mình ra khỏi tay của Bảo, rồi quay sang Bảo nói – Ăn cơm thôi.
Cô quay người đi thẳng xuống bếp, mắt Bảo và mắt Cảnh Phong bỗng nhìn nhau, giống như cả hai điều nhận ra suy nghĩ sâu xa của nhau. Thiên Phong nhanh chóng phớt lờ ánh mắt của Bảo rồi quay người cất bước theo chân Việt Phương đi vào bếp .
- Tôi nhớ anh đã có bạn gái rồi . Không biết bây giờ cô ấy ra sao? – Bảo đứng dậy nhìn Thiên phong nói với theo bằng một giọng đầy mĩa mai.
- Sao tự nhiên em lại hỏi cô ấy? – Thiên Phong cau mày quay người lại nhìn thẳng Bảo, anh tỏ vẻ không hiểu hàm ý trong câu nói của Bảo, nhưng đồng thời bày tỏ thái độ không vui với giọng nói của Bảo.
- Không có gì, chỉ là muốn quan tâm đến anh một chút mà thôi. Chỉ sợ anh ở đây một mình lo nhìn ngó cô gái khác mà sẽ quên mất bạn gái của anh – Bảo vẫn dùng cái giọng khó nghe để hỏi Thiên phong. Hàm ý của Bảo vô cùng rõ ràng, là nhắc nhở Thiên Phong đã có bạn gái rồi đừng có bất cứ ý đồ gì với Việt Phương nữa.
- Em cứ lo tốt công việc của em đi, chuyện tình cảm của anh không cần em phải bận tâm đâu – Thiên Phong lạnh lùng đáp, cũng nói rõ chuyện anh có để ý Việt Phương hay không cũng không liên quan gì đến Bảo, sau đó đi thẳng xuống bếp.
Bảo nhìn theo bóng của Thiên Phong, ánh mắt thoáng buồn, trong lòng bức bối vô cùng. Tình cảm của anh đối với Thiên Phong vô cùng phức tạp.
Bảo theo bước Thiên Phong đi vào bếp lập tức hít vào một hơi rồi lên tiếng khen ngợi:
- Thơm quá.
- Chỉ là vài món làm nhanh thôi, chỉ được hương thơm thôi, chứ mùi vị còn phải xét lại – Thiên Phong ngồi trên ghế quan sát những món ăn mà Việt Phương dọn trên bàn, thờ ơ lên tiếng.
Việt Phương lén lút bĩu môi, sau đó tươi cười nhìn Bảo nói:
- Bảo, mau ngồi đi. Mình cố tình làm những món này cho Bảo ăn đó.
Cô cố ý nói lớn cho Thiên Phong nghe, ý chỉ trong lời nói của cô khá rõ ràng là, cô làm cho Bảo ăn chứ không phải cho anh ăn, anh chỉ là ăn ké thôi, đừng có mà lên tiếng. Cô còn kéo Bảo ngồi gần phía mình, vô hình chung, Việt Phương ngồi giữa hai người đàn ông mà không hay biết.
Thiên Phong tất nhiên nhận ra được ngụ ý trong lời nói của Việt Phương, anh trừng mắt nhìn cô, sau đó cầm đũa gõ chống mạnh xuống mặt bàn đầy sự giận dỗi.
Không thèm để ý đến hai người trước mặt nữa, Thiên Phong đưa đũa lên muốn gấp thức ăn như chần chừa chưa biết nên ăn món gì trước.
Việt Phương nấu ăn rất bắt mắt, mấy món ăn cũng đầy màu sắc rất đẹp.
Thiên Phong thử gấp một thớ thịt cá cho vào miệng, rất thơm và mềm, ngon không gì diễn tả được. Chân mày anh hơi nhướn lên cho thấy anh rất thích món này.
- Món đó là món cá chép kho riềng, em nấu với lá trà xanh và mía đó, thơm đúng không?
Thiên Phong không thèm đáp, anh đưa tay gấp dĩa thịt bên cạnh , miếng thịt có màu rất đẹp, màu vàng không quá vàng cũng không quá trắng. Cho vào miệng nhai, thịt vừa mềm vừa thơm, vị rất dễ ăn.
- Món đó là Sườn non hấp xốp tương , em có cho thêm đậu hủ non vào, ăn vào chắc chắn rất ngon – Việt Phương lại lên tiếng giới thiệu, đây chẳng qua là thói quen mà thôi, trước đây, khi nấu cơm xong, Thiên Phong đều yêu cầu cô nói cho anh biết tên mấy món ăn mà cô nấu. Bởi vì anh ở mỹ mới về, cho nên đối với các món ăn Việt Nam vẫn hoàn hoàn không biết gì nhiều lắm. Biết tên món ăn, khi anh thích, anh có thể yêu cầu cô làm lại. Từ đó về sau, Thiên Phong không hỏi, Việt Phương cũng đã tự động giới thiệu.
- Sáng nay anh ăn vội, ăn rất ít , tốt nhất bây giờ uống chút nước canh trước rồi hãy ăn cơm.
Thiên Phong đưa mắt nhìn tô canh, đó là một tô canh lạ. Một tô canh ớt chuông xanh.
- Nó the the nhưng giòn, nhồi thịt ăn rất ngon, anh ăn thử đi – Việt Phương đẩy giá canh về phía Thiên Phong.
Anh nghe lời cô, uống một chút canh, quả thật là ấm bụng vô cùng, canh cũng rất vừa miệng.
Bảo ngồi im lặng nhìn thấy ánh mắt của Việt Phương cứ tập trung về phía Thiên Phong thì trong lòng hơi khó chịu dù anh biết là Việt Phương chỉ đơn thuần muốn biết Thiên phong đánh giá mấy món ăn do cô nấu thế nào mà thôi, nhưng anh vẫn không làm sao dẹp được cảm giác trong lòng mình.
Một thứ cảm giác sợ hãi mơ hồ….
- Qua, lâu rồi mình chưa được ăn món ăn do chính tay Phương nấu đó, lần trước bị hụt ăn , lần này mình phải ăn bù mới được – Bảo cầm đũa lên vui vẻ gấp thức ăn , sau đó chỉ vào món cá chép hỏi – Món này có phải bà nội Phương dạy hay không? – Bảo cố ý không nói hai từ “ bà Hai” để tránh Thiên Phong nhớ lại.
- Em cũng vất vả nấu ăn rồi, cũng ăn chút gì đi – Thiên Phong ân cần gấp một miếng thịt bỏ vào bát của Việt Phương.
- Phải đó, Phương cũng phải ăn nhiều một chút – Bảo thấy vậy cũng gấp một lát cá cho vào bát của Việt Phương.
- Tàu hủ cũng rất tốt, ăn nhiều một chút cũng hay – Thiên Phong liền gấp cho Việt Phương một miếng tàu hủ non tròn rất mềm mại.
- Rau xanh cũng tốt, ăn nhiều vào đi – Bảo lập tức gấp cho Việt Phương một ít rau.
Cái chén lưng lửng cơm, nhanh chóng đã đầy tràn. Việt Phương nhìn thấy cũng hoảng hồn, cô thật sự không biết phải bắt đầu ăn từ đâu. Mà hai người này lại cho người ta một cảm giác vô cùng kì lạ. Cô tằng hắng lườ hai người bảo:
- Hai người làm thế này thì người khác làm sao àm ăn đây.
Thiên Phong và Bảo nhìn nhau rồi thu đũa về.
- Không phải hai người là anh em sao? Sao em cảm giác như hai kẻ thù vậy – Việt Phương ngô ngê hết nhìn Bảo rồi nhìn Thiên Phong thắc mắc.
Sắc mặt hai người hơi tái, hai người đưa mắt nhìn nhau khẽ tằng hắng , Thiên Phong nhanh tay hơn, gấp cho Bảo một ít rau và nói:
- Rau tốt, em ăn đi.
- Tàu hủ này cũng tốt, anh cũng ăn đi – Bảo cũng hiểu ý gấp thức ăn cho Thiên Phong.
Việt Phương nhìn thái độ kì lạ của hai người cứ như đang diễn cảnh thân thiết cho cô xem, định lên tiếng hỏi thì Thiên phong đã nhanh miệng hỏi cô trước:
- Hai người có vẻ thân nhau quá đấy. Anh nghĩ em cũng chỉ mới về đây không lâu.
- Trên mạng – Do Bảo kể cho Việt Phương nghe chuyện Thiên Phong bị mất trí nên luôn nghĩ Bảo và mẹ anh là gia đình thật sự của mình, là ruột thịt thân thiết. Việt Phương không muốn Thiên Phong nghĩ ngợi nhiều nên đành nói dối – Bảo tham gia vào hội những người Việt Nam xa nhà, em cũng muốn nghe tâm sự của họ về nỗi nhớ quê nhà cho nên gặp Bảo, cả hai thường trò chuyện với nhau như những người bạn tri kỷ nên cũng khá thân.
- Đúng đúng….- Bảo cũng vội vàng gật đầu …
Bữa cơm của ba người vốn ngon lành tự nhiên trở nên ngượng ngạo vô cùng. Cuối cùng Bảo đưa Việt Phương trở về nhà.
- Dù sao đây cũng là nhà mình, em dọn về ở đây đi – Khi cánh cửa vừa mở , Thiên Phong bỗng lên tiếng yêu cầu Bảo.
Tay cầm nấm của của bảo khẽ run, anh rất sợ Thiên Phong bỗng nhiên nói ra đây là căn nhà cũ của gia đình chứ không phải là căn nhà mới mua như Việt Phương đã nghĩ, cho nên dù không muốn, Bảo cũng đành trả lời.
- Được, ngày mai em sẽ dọn về.
Anh mở cửa khẽ đẩy Việt Phương rời đi không để cho Thiên Phong nói thêm lời nào.
Trên đường về, Bảo rơi vào trầm tư, anh biết chuyện Jony là Thiên Phong trước sau gì cũng bại lộ, nhưng trước khi đó, anh muốn nhanh chóng thổ lộ với Việt Phương, và hy vọng Việt Phương chỉ xem những ký ức về Thiên phong như những ký ức đẹp về một người bạn.
Chỉ còn vài bước là đến nhà của Việt Phương, Bảo siết tay quyết định nói rõ lòng mình với cô.
- Việt Phương – Bảo gọi khẽ
Việt Phương quay đầu lại nhìn Bảo.
- Mình….
- Chuyện gì? – Việt Phương tròn mắt nhìn Bảo hỏi, cô cảm thấy dường như Bảo có phần căng thẳng khác lạ.
- Thật ra mình….
Từ trong nhà tiếng chó bỗng sủa lên vang dội làm đứt đoạn lời nói của Bảo. Việt Phương sợ làm ồn nên đành nói với Bảo.
- Có gì mai nói đi. Mình vào nhà trước đây.
Bảo miễn cưỡng gật đầu chào tạm biệt Việt Phương và đi về.

Chương 10: Kỷ niệm đánh mất

Việt Phương vừa dạy học xong định đến lớp Bảo rồi cả hai cùng về nhà Hải lấy đồ đạc của Bảo để dọn về nhà Thiên Phong thì bắt gặp Bảo đang cùng một cô gái trò chuyện trước cửa lớp. Việt Phương nhìn vẻ mặt bối rối cùng khó xử trước cô gái kia, rồi nhìn sang cô gái ấy, từ ánh mắt cô ta nhìn Bảo cũng có thể thấy, cô ấy đã bị vẻ đẹp nam tính của Bảo thu hút rồi. Nhìn cái cách cô ta tấn công đến nỗi một anh chàng vốn lạnh lùng ít nói như Bảo cũng phải đỏ mặt cười ngượng thì cũng đủ biết.
Việt Phương thấy tội nghiệp cho Bảo, cũng thấy buồn cười trước thái độ lúng túng của cậu bạn. Cô lắc đầu mĩm cười rồi bước nhanh đến choàng tay của Bảo lên tiếng gọi một cách nũng nịu:
- Anh, hết giờ rồi, chúng ta mau về nhà thôi.
Bảo giật mình quay đầu nhìn Việt Phương, liền bắt gặp cái nháy mắt của cô , nhưng ngay lập tức hiểu ý liền nhìn cô gái kia nói:
- Cũng phải, trễ rồi, về thôi.
Nói xong nắm tay Việt Phương gật đầu chào cô gái kia một cái nhanh chóng bước đi rồi khỏi cửa lớp nhanh chóng.
Việt Phương cũng giả vờ vô tình chạm vào ánh mắt thất vọng của cô gái kia mĩm cười nhẹ mới cùng bảo rời đi.
Khi hai người đã đi một đoạn xa gần thì Việt Phương mới rút tay ra khỏi tay Bảo, bàn tay nhỏ nhắn mềm mãi và ấm áp rời đi khiến Bảo thấy luyến tiếc vô cùng, anh khẽ xiết tay lại nhẹ nhàng đặt ra sau lưng, muốn lưu giữ hơi ấm của cô vào trong tim mình mãi mãi.
- Người lúc nãy là ai vậy – Biết rằng cô gái lúc nãy là phụ huynh của một em học sinh nào đấy, nhưng Việt Phương vẫn giả vờ không biết để trêu chọc Bảo – Nhìn cũng xinh lắm nha. Nhưng mà tội quyến rũ phụ huynh học sinh là bị nghiêm cấm ở trường đó.
- Oan cho mình quá đi mất. Cô ấy là dì của một em học sinh, hôm qua đến đưa đồ cho cháu của cô ấy đúng lúc mình đang đứng tiết, thế là cô ấy gần như bám lấy mình hỏi chuyện. Hôm nay lại đến đón cháu, cũng hỏi mình nhiều lắm. Còn muốn hẹn mình ra ngoài uống nước, nói là muốn hỏi mình về anh văn một chút, may mà Phương đến kịp – Bảo ảo não giải thích.
Việt Phương nhìn vẽ lúng túng của Bảo thì phì cười, cô tiếp tục trêu:
- Bảo cũng ghê quá đi nha, không biết bên mỹ, Bảo sống thế nào, về đây lập tức trở thành sát thủ đào hoa ngay. Hôm qua mấy chị trong trường đều bị Bảo đánh gục hết rồi, hôm nay lại là phụ huynh học sinh. Ngày mai không biết tới ai đây…
Bảo dừng chân đứng lại, môi mấp máy muốn nói nhưng không thành lời. Việt Phương thấy Bảo đứng lại, cô nghĩ Bảo đang sợ gặp phải mấy bà cô như hổ báo vồ mồi thế này thì quay người vỗ vai Bảo rồi cười nói:
- Mình đùa thôi mà. Bảo đâu cần phải sợ đến như thế chứ.
- Không phải mình sợ, mà là…
- Sao…- Việt Phương nghiêng đầu tròn mắt nhìn Bảo.
Trước ánh mắt của Việt Phương, tim Bảo rung lên, anh đưa tay nắm lấy tay cô, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào mắt cô quyết định bày tỏ hết tất cả tình cảm của mình.
- Nếu như chúng ta giống như Thắm và Hiển thì…- Bảo hít một hơi thật sâu dùng hết sức lực để nói.
Bảo đang nói thì Việt Phương rụt tay ra khỏi tay Bảo, cô trợn mắt nhìn Bảo mắng:
- Trời ơi, đang ở trường học mà nắm tay nắm chân thế này bị người ta nhìn thấy sẽ hiểu lầm đó. Thôi đi, Bảo muốn nói gì thì cứ về nhà nói.
Việt Phương nhanh chóng kéo Bảo lên xe ra về.
Cả hai nhanh chóng thu xếp xong xuôi mọi thứ và chuyển hết đồ đạc về nhà Thiên Phong. Việt Phương có chìa khoá nhà, cho nên cô cứ thế mở cửa mà vào.
- Để mình tự dọn đồ đạc được rồi, Phương cứ ngồi đó chơi đi – Bảo xách hành lý đi vào nhà, rồi đưa tay lấy cái túi trên tay cô và nói.
- Cũng được, Bảo sắp xong rồi về nhà mình ăn cơm – Việt Phương gật đầu đồng ý, dù sao thì đồ đạc của Bảo cũng là đồ đàn ông, cô cũng không nên quá nhiệt tình giúp đỡ làm gì thêm ngại.
Bảo đi vài bước thì Việt Phương đã hỏi:
- Tối này Bảo muốn ăn gì, để mình nấu cho.
Bảo dừng lại, quay người lắc đầu:
- Không cần đâu, sau này Phương không cần phải đến đây nữa, mình sẽ tự nấu, mình biết nấu ăn mà. Đã làm phiền Phương bao lâu nay rồi, không thể cứ bắt Phương nấu ăn như thế mãi được.
- Thật ra cũng không có gì vất vả lắm, dù sao mình cũng rỗi nên đồng ý giúp thôi.
- Nhưng mà giúp không công thì sẽ khiến mình rất ngại, nếu vậy thì hàng tháng mình sẽ gửi tiền cho Phương nhé – Bảo biết tình của Phương cho nên cố ý nói – Một là Phương nhận tiền nếu không mình không chấp nhận việc bất Phương làm osin thế này đâu?
- Chuyện này …- Việt Phương thấy khó xử nói – Vậy thì thỉnh thoảng mình sẽ sang nấu cho hai người ăn.
- Cũng được – Bảo gật đầu rồi đi lên lầu dọn dẹp đồ đạc của mình.
Việt Phương ngồi buồn, sau này cô không thể đến đây thường nữa rồi, cô quyết định đem bức tranh mình vẽ về nhà. Cô đi lên lầu, mở cửa phòng Thiên Phong ra, đi thẳng đến bên cánh cửa nhìn ra ban công . Nơi cô đặc giá vẽ kèm bức tranh kia.
Việt Phương đưa tay giở tấm khăn phủ ra, trong lòng cảm thấy xao xuyến, bởi vì chỉ cần mở tấm khăn ra, cô sẽ lại nhìn thấy gương mặt của Thiên Phong.
Nhưng khi tấm khăn phủ được mơ ra, bức tranh cũng không còn.

Việt Phương sửng sốt, cô như không tin vào mắt mình, đưa tay sờ vào khung tranh bên trong để xác định chắc chắn bức tranh không còn nằm trên đó nữa.
Việt Phương quay đầu nhìn khắp căn phòng, không thấy có sự di dời bức tranh, cô định lục tìm xem Thiên Phong để bức tranh ở đâu, nhưng tay vừa chạm tủ định kéo ra thì trong đầu lại cảm thấy không nên. Dù sao đây cũng không phải nhà cô, cô không thể tự tiện lục đồ đạc của Thiên Phong được. Lần trước mò mẫm điện thoại của Thiên Phong, cô vẫn cảm giác ngại ngùng, lần này thì không thể được. Cô hơi hoang mang, vội vàng lấy điện thoại bấm máy gọi cho Thiên Phong.
Tiếng điện thoại đầu dây bên kia vang lên khiến lòng Việt Phương như có lửa đốt, cô cố gắng hít thật sâu, dù sao bức tranh cô vẫn có thể vẽ lại , nhưng tập bản thảo của Thiên Phong thì không thể để mất được. Cô không biết Thiên Phong lấy bức tranh đi đâu, nhưng cô không thể không mau chóng đòi lại tập bản thảo, chỉ sợ Thiên Phong làm hư hay làm mất nó thì cô sẽ tự trách bản thân cả đời.
- Có chuyện gì ? – Giọng Thiên Phong có chút ngạc nhiên khi thấy cô gọi cho anh.
- Bức tranh tôi vẽ để trên giá, có phải anh lấy rồi hay không? Anh đem đi đâu rồi? – Việt Phương hấp tấp hỏi.
- Bức tranh…? – Thiên Phong ngẩn người hỏi lại, sau đó gần như chợt nhớ ra, anh ” À” lên một cái rồi đáp – Bức tranh đó không phải cô lấy rồi sao? Tôi không biết.
Một câu ” Tôi không biết của Thiên Phong khiến Việt Phương cảm thấy tức giận vô cùng. Cô rõ ràng vẫn chưa lấy bức tranh, mà nhà này chỉ có cô và anh mà thôi. Nếu cô lấy thì còn hỏi anh làm gì nữa.
Nhưng dù sao, bức tranh mất rồi thì thôi, cô nhất định phải đòi tập bản thảo lại mới được:
- Vậy còn tập bản thảo của tôi, anh để để đâu rồi. Mau trả lại cho tôi.
- Chuyện đó để nói sau đi, bây giờ tôi đang họp. – Thiên Phong đáp ngắn gọn rồi cúp máy.
Lòng Việt Phương như có kiến bò, trong lòng sở hãi vô cùng, cô rất sợ Thiên Phong đánh mất tập bản thảo. Không suy nghĩ gì thêm, cô lao ngay ra phòng chạy vội đi, cô va vào Bảo vừa từ phòng bước ra , nhưng Việt Phương chỉ nhìn bảo một cái rồi đi tiếp.
Bảo ngơ ngác không hiểu Việt Phương có chuyện gì thì đã thấy Việt Phương chạy đi không kịp hỏi lời nào, anh bèn gọi theo:
- Việt Phương! Chuyện gì vậy.
Nhưng Việt Phương đã lao ra cửa, lên xe rồi chạy đi mất. Bảo lo lắng vội vàng lên xe đuổi theo.
Việt phương chạy một mạch ra thị trấn, cô tìm công ty của Thiên Phong, đó là một tòa nhà chỉ có 5 tầng không quá lớn, nhưng được trang trí đầy sang trọng và lịch sự. Bảo nhìn thấy tên công ty thì nhíu mày, anh dựng xe bên cạnh xe Việt phương rồi giữ tay cô lại hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
- Đây là chuyện riêng của mình, Bảo đi về đi – Việt Phương vung tay mình ra khỏi tay Bảo rồi xuống xe, nhận thẻ xe từ tay người bảo vệ rồi bước chân đi thẳng vào trong tòa nhà.
Đối lập với cái nắng nóng bên ngoài, tòa nhà mát mẻ vô cùng, cách bài trí hài hòa thích mắt, nhân viên cũng vô cùng lịch sự nhã nhặn hỏi Việt Phương:
- Chị ơi! Chị tìm ai.
Việt Phương hơi bối rối, cô tuy biết Thiên Phong làm ở đây, vì có lần trong lúc nói chuyện, Thiên Phong có nhắc đến, nhưng anh làm gì, ở bộ phận nào thì cô lại không biết. Mà công ty này ty không lớn lắm nhưng cũng không phải là ít người. Việt Phương bèn quay lại hỏi Bảo đang đi sau lưng mình, Bảo cũng theo cô vào đây.
- Anh ta làm chức vụ gì?
- Ai? – Bảo nhất thời không nghĩ đến liền hỏi lại.
- Jony – Việt phương bực bội gắt.
Bảo quay người lại với cô gái hướng dẫn nói:
- Xin thông báo dùm với giám đốc các cô là có em trai anh ấy đến tìm.
Cô hướng dẫn hơi ngạc nhiên nhìn bảo, đánh giá Bảo một hồi rồi lên tiếng:
- Hiện giờ giám đốc đang bận họp, để tôi dẫn anh chị đến phòng khách ngồi chờ.
Cô hướng dẫn ăn bận đồ công sở lịch sự, giọng nói mềm mại nhỏ nhẹ, thái độ ân cần khiến cơn khó chịu trong lòng Việt Phương cũng dịu lại, sắc mặt tức giận của cô cũng dịu lại, thấy cô hướng dẫn đưa tay về hướng thang máy, Việt Phương thở nhẹ rồi bước theo sau. Bảo cũng bất đắc dĩ đi theo.
Họ đi vào thang máy rồi được đưa đến tầng cao nhất, được mời ngồi trong một căn phòng mát lạnh thoải mái với hương thơm dịu nhẹ. Thật sự là một công ty khiến người ta thích thú rất nhiều.
- Hai anh chị ngồi chờ một chút, lát nữa giám đốc ra, tôi sẽ thông bảo để giám đốc đến gặp hai vị ngay.
Cô gái hướng dẫn sau khi đặt hai ly nước mát lạnh trên bàn thì nhỏ nhẹ nói, sau đó lịch sự rời khỏi căn phòng.
- Có chuyện gì vậy? Sao Phương lại phải tìm Jony gấp đến như thế.
Việt Phương vốn cũng không muốn Bảo biết chuyện này có liên quan đến Thiên Phong, dù có giải thích hòa giảng rồi nhưng cô cảm giác bảo vẫn không thấy thoải mái khi nhắc đến Thiên phong cho lắm. Cô không biết nói sao, đành nói:
- Mình chỉ muốn lấy lại tập bản thảo của mình thôi.
Bảo nghe xong thì nhìn Việt Phương với ánh mắt trầm buồn, anh biết tập bản thảo đó, thứ có thể làm Việt Phương kích động đến như thế hóa ra là kỷ vật của Thiên Phong. Bảo khẽ nhắm mắt, trong lòng bỗng cảm thấy đau vô cùng.
Thiên Phong! Vẫn là Thiên Phong. Thật sự cô không thể quân Thiên Phong hay sao?
Tiếng đồng hồ tích tắc kêu lên từng khoảnh khắc càng làm cho căn phòng trở nên tĩnh mịch hơn. Việt Phương càng lúc càng suốt ruột, cô đứng bật dậy mở cửa đi ra ngoài, cô quyết định đi vào phòng họp mà lúc nãy đi ngang cô có thấy qua. Dù biết là hành động này không nên nhưng Việt Phương vẫn muốn thực hiện.
Cô đẩy mạnh cửa phòng họp ra rồi mạnh mẽ bước vào, chấp nhận bị những ánh mắt soi mói nhìn mình. Quả nhiên cô vừa bước vào thì mọi người đều dừng cuộc họp để nhìn cô.
Việt Phương không chủ ý đến ánh mắt của bọn họ, cô đảo mắt nhanh tìm Thiên phong, Thiên Phong cũng nhìn thấy cô, cô nói nhanh:
- Chúng ta nói chuyện một chút đi.
Vẻ mặt của Thiên Phong có chút khó chịu, anh gấp mạnh tập tài liệu trước mặt rồi cao giọng ra lệnh cho mọi người:
- Tan họp tại đây.
tất cả mọi người dường như hơi bất ngờ vì Việt Phương, nhưng thấy cô nói với Thiên Phong như thế thì biết cô và giám đốc mình quen nhau, không ai mở miệng nói gì , vội vàng thu xếp đi ra khỏi phòng họp.
- Sao em lại đến đây – Giọng Việt Tình đầy sự kinh ngạc đứng bật dậy nhìn Việt Phương lên tiếng hỏi.
Việt Phương lúc này mới phát giác sự có mặt của Việt Tình và cả anh chàng bạn trai Hoàng Tuấn kia, cả hai đang ngồi bên phải Thiên Phong.
- Em muốn nói chuyện gì?
- Tập bản thảo của tôi đâu, còn bức tranh nữa.
- Anh tưởng em đã lấy bức tranh rồi – Thiên Phong lập lại câu nói của mình khi nãy.
- Nếu tôi lấy rồi thì cần gì phỉa hỏi anh nữa – Việt Phương cáu gắt đáp.
Lời khẳng định của Việt Phương khiến Thiên Phong khẽ liếc mắt nhìn về phía Việt Tình, hôm anh phát hiện ra mất nó là hôm Việt Tình đến. Ngày hôm đó người giúp việc theo giờ chưa đến, cho nên không có chuyện bà ta lấy đi bức tranh. Việt Tình gnhe nhắc đến bức tranh, mặt hơi tái lại, thấy Thiên Phong liếc nhìn mình có chút lo lắng cúi mặt giả vờ sắp xếp tài liệu.
- Vậy là bức tranh đã bị mất – Thiên Phong chấp tay trầm ngâm đáp.
- Mất rồi thì thôi, tôi không truy cứu, mong anh trả lại tập bản thảo cho tôi trước khi nó lại bị anh làm mất – Việt Phương chìa aty trước mặt Thiên Phong đòi.
Thiên Phong cau mày nhìn bàn tay của Việt Phương đang chìa ra trước mặt mình, nó như khẳng định chính anh là người làm mất, trong lòng Thiên phong có chút bực dọc khi bị cô nhìn bằng ánh mắt đó. Sau đó anh nâng ánh mắt lên nhìn vẻ mặt tức giận của Việt Phương, ánh mắt cô rất quyết liệt, dường như muốn bắt anh phải trả lại cho bằng được. Thiên Phong chậm rãi nói từng từ:
- Không thể trả được.

Việt Phương tròn mắt có chút tức giận khi nghe Thiên Phong đáp như thế, cô hùng hổ bước đến gần Thiên Phong hơn, mặt đối mặt với anh, vẻ mặt cô đầy sự chán ghét lẫn tức giận nói:
- Anh làm mất tập bản thảo rồi đúng không?
- Tôi không làm mất nó – Thiên Phong lắc đầu khẽ đáp.
- Vậy thì mau trả lại tôi.
- Tôi đã nói hiện tại bây giờ tôi không trả được.
- Vì sao? Vì sao lại không thể trả cho tôi chứ. Anh nghĩ mình là ai hả, có thể ở đây anh là sếp của mọi người, anh ra lệnh này lệnh nọ bắt mọi người phải tuân theo, hay cho dù anh là người tài trợ cho trường đi chăng nữa cũng chẳng liên quan gì đến tôi, anh không có quyền độc chiếm tài sản của người khác. Càng không có lí do để anh giữ đồ vật của tôi, tôi làm người giúp việc cho anh bao nhiêu đó cũng đủ rồi. Nếu anh muốn tôi nấu cơm cho anh ăn, tôi sẽ nấu, chỉ cần anh trả lại cho tôi tập bản thảo. Tôi lấy danh dự ra có thể đảm bảo tôi sẽ không nuốt lời, càng không lừa gạt anh – Việt Phương cố lấy giọng ôn hòa nhất để thuyết phục Thiên Phong, nhưng là ánh mắt cô chứa đầy sự kiên quyết phải lấy lại cho bằng được.
Trước ánh mắt dữ dội của Việt Phương, Thiên Phong có chút e ngại, anh thở dài nhìn cô trầm ngâm. Không biết nên trả lời cô thế nào.
Tập bản thảo đó đúng là nét vẽ do anh vẽ, chữ ký cũng là của anh, chứng minh anh là chủ nhân của nó.
Chỉ là tập bản thảo đó, anh rõ ràng là vẽ khung cảnh ở nơi này. Nhưng ba mẹ đã nói rằng, anh chưa từng về quê bao giờ cả. Vậy thì nhưng bức vẽ đó từ đâu mà có, và anh đã gặp Việt Tình như thế nào? Anh tặng cô tập bản thảo mình vẽ Vì sao cảm giác giữ bức tranh và cảm giác với cô ấy lại khác biệt nhiều đến thế?
Tập bản thảo chính là đầu mối của mọi việc, có lẽ nó sẽ giúp anh lấy lại một phần ký ức bị đánh mất của mình.
- Tôi giữ tập bản thảo không phải vì lí do đó – Thiên Phong đứng dậy nghiêm túc đáp. Thân hình anh rất cao, gần như áp đảo Việt Phương, khiến cô phải lùi lại vài bước.
- Tôi không hiểu lí do của anh là gì, tóm lại là anh mau chóng trả lại cho tôi – Việt Phương bực bội với kiểu cách nói chuyện lòng vòng của Thiên Phong – Làm ơn để vật về cố chủ.
Thiên Phong nghe Việt Phương nói như thế , anh khẽ cười nhạt, khóe môi nhếch lên đầy sự cười nhạo nhìn Việt Phương.
- Nếu nói vật về cố chủ thì tôi càng không thể trả cho em, tập bản thảo này vốn đâu phải của em.
Việt Phương tái mặt, cô nhìn Thiên Phong với ánh mắt oán ghét, cô không hiểu anh là đang chơi trò gì, cô không nghĩ anh thuộc típ người đùa dai, càng không thấy sự trêu đùa qua ánh mắt của anh, nhưng vì sao anh cứ khăng khăng muốn giữ một thứ không thuộc về mình như thế.
Cô khẽ nhắm mắt rồi mở mắt cố kìm cảm xúc trong lòng mình nở một nụ cười nhạt đầy chế nhạo:
- Anh nói cứ như thể anh là chủ nhân của nó vậy.
- Anh đúng là….
Việt Tình nãy giờ bị cái nhìn của Thiên Phong làm hoảng hốt. Nghe đối thoại của Thiên Phong và Việt Phương gần như sắp bóc trần một phần sự thật đang bị cô che dấu. Cô vội vàng lên tiếng ngăn cản, cô sợ sự việc tiếp tục truy cứu thì việc cô lấy bức tranh đó sẽ bại lộ.
- Đủ rồi, Việt Phương, em nghĩ đây là đâu hả, em nghĩ đây là nơi em có thể tùy tiện bước vào rồi tùy tiện đòi trả cái này cái kia sao. Đây dù sao cũng là công ty của chị đang làm, dù cho em và Jony có việc gì thì cũng nên về nhà mà nói, đừng có ở đây mà gây rối. Nếu không nghĩ tình chúng ta là chị em, chị đã gọi bảo vệ đuổi em đi từ lâu rồi.
Việt Phương mím môi đưa mắt nhìn Việt Tình đang nổi giận, cô cúi mặt đứng thần người ra. Cô cũng biết mình sai rồi, chỉ là cô quá lo lắng việc để mất tập bản thảo, nó làm ruột gan cô như bị thêu cháy, cháy đến nỗi não cũng mất đi lý trí mà không còn kiểm soát được tính tình của mình. Hơn nữa thái độ bất hợp tác của Thiên Phong khiến cô càng tức giận hơn.
- Xin lỗi, em…
Cô không biết phải nói thế nào, cô thấy xấu hổ và sợ hãi.
Việt Phương không hiểu vì sao cô luôn có cảm giác không thể đối mặt khi ở bên Việt Tình. Tình cảm của hai người đáng lý phải giống như những chị em sinh đôi khác: thân thiết, thấu hiểu nhau, cùng suy nghĩ, cùng tình cảm…nhưng hai người thì hoàn toàn trái ngược với nhau, hai người không có sự đồng cảm với nhau, hờ hững, lạnh lùng và xa cách….thậm chí Việt Phương cảm thấy Việt Tình còn thua xa tình cảm của cô với Thảo, và Thắm, hai người họ mới là chị em gái thân thiết của cô.
Bảo nghe Thiên Phong nói “ Anh đúng là….” thì tim co thắt đầy sợ hãi, bởi anh biết những lời tiếp theo sau của Thiên Phong là gì. Thiên Phong sẽ nói rằng:” Anh đúng chủ nhân của tập bản thảo đó “ và cái tên Thiên Phong cũng sẽ từ đó mà lộ ra.
Tuy bị tai nạn dẫn đến mất trí nhớ, nhưng niềm đam mê hội họa của Thiên Phong không hề giảm và tài năng của anh cũng không mất đi. Khi nhìn thấy Thiên Phong cầm cây cọ vẽ sau khoảng thời gian dài hồi phục, lòng Bảo trở nên hỗn độn vô cùng. Anh thà Thiên Phong cứ mất trí nhớ như vậy để anh mãi mãi có thể ghét Thiên Phong, mãi mãi là hai người xa lạ.
Khi Thiên Phong cầm cọ, Bảo thấy một Thiên Phong ân cần dạy mình học, thấy một người anh hiền hậu, một Thiên Phong mà anh chẳng thể nào ghét bỏ được.
Cho nên nét vẽ và chữ ký của Thiên Phong chẳng hề khác biệt năm xưa tí nào hết. Chỉ cần nhìn sơ thôi, Thiên Phong cũng có thể khẳng định tập bản thảo của mình, và anh biết Thiên Phong không vô lí khi kiên quyết không chấp nhận trả cho Việt Phương tập bản thảo.
Lòng bảo càng lúc càng lo lắng và sợ hãi vô cùng, Bảo định lên tiếng ngăn không cho Thiên Phong nói tiếp. Cũng may Việt Tình đã lên tiếng trước.
- Angela nói đúng đó, chúng ta đừng nên làm rộn lên như thế. Tụi mình về nhà trước đi, có gì từ từ nói – Bảo lên tiếng phụ họa cho Việt Tình ngay lập tức.
Việt Phương không nói thêm lời nào, cô cúi đầu quay lưng đi ra ngoài, Bảo vội vàng đuổi theo cô.
- Nè, cậu đang chơi trò gì thế – Hoàng Tuấn lúc này đứng gần Thiên Phong bèn đẩy vải anh đùa cợt.
Thiên Phong nghiêm mặt lạnh lùng nói:
- Cậu ra ngòai trước đi, mình có chút chuyện nói với Angela.
Hoàng Tuấn thấy sắc mặt Thiên Phong như thế , cũng biết sự việc có phần nghiêm trọng, anh không còn vẻ đùa cợt nữa mà lặng lẽ thu dọn giấy tờ của mình rồi ra ngoài. Trước khi đi, anh khẽ liếc nhìn Việt Tình một cái, sắc mặt cô dường như không được tốt lắm.

Yui Nishikawa - Azumi Mizushima - Akiho Yoshizawa

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Old school Swatch Watches