Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Hương vị đồng xanh - trang 14

Thấy Hoàng Tuấn đã đi khỏi, Việt Tình liền bước đến ôm chầm lấy Thiên Phong từ phía sau, cô tỏ vẻ ăn năn nói:
- Thiên Phong! Xin lỗi anh, em gái em thật là không nên làm thế. Coi như nể mặt em mà bỏ qua cho em ấy nha. Dù sao em ấy là em gái em thì cũng xem như là em gái anh, hy vọng anh bỏ qua chuyện lần này.
Trước lời nói có phần nhõng nhẽo của Việt Tình, Thiên Phong hơi cau mày, dạo gần đây Việt Tình thường hay giống các cô tiểu thư thích nhõng nhẽo rồi. Anh cực kì dị ứng với lọai con gái này.
Thiên Phong nắm lấy tay của Việt Tình đang đặt quanh cổ mình kéo ra, anh đứng dậy nhìn Việt Tình nghiêm mặt hỏi:
- Có phải em đã lấy bức tranh đó hay không?
- Em không hiểu anh nói gì? – Việt Tình đanh mặt ngẩng đầu nhìn Thiên Phong tỏ vẻ uất ức – Chuyện của anh và em gái em, sao lại đổ cho em. Bức tranh đó là gì, thậm chí em còn không thấy mặt nữa. Làm sao có chuyện em lấy nó, mà em lấy nó để làm gì cơ chứ?
- Bức tranh hai đứa bé, trong đó là hình em với hình một cậu bé trai . An phát hiện mất nó hôm em đến – Thiên Phong đưa mắt quan sát sắc mặt của Việt Tình, anh cũng không chắc chắn là Việt Tình đã lấy nó.
- Anh mất bức tranh thì nghi ngờ em, lẽ nào con người em tệ bạc đến mức phải ăn cắp một bức tranh hay sao? sao anh có thể nghi ngờ em như thế chứ? Chỉ là một bức tranh thôi mà, sao anh lại chất vấn em, bức tranh đó quan trọng đến mức đó à, quan trọng hơn em sao ? Anh có xem em là bạn gái anh hay không? – Việt Tình rưng rưng nước mắt nhìn Thiên phong, giọng đầy oán trách.
Thấy Việt Tình khóc, Thiên Phong thở dài, anh đưa tay kéo cô vào lòng dỗ dành:
- Được rồi đừng khóc nữa, là anh sai. Anh xin lỗi. Chỉ là bức tranh đó Việt Phương để ở nhà anh, giờ nó mất rồi, anh cảm thấy mình phải có trách nhiệm tìm nó mà thôi.
Việt Tình dựa vào vai Thiên Phong, vòng tay ôm lấy thắt lưng của anh và nói:
- Con bé Việt Phương này tính tình xưa nay đều thế đó. Cứ thích làm gì thì làm, nhưng rất xem trọng mấy bức vẽ của nó. Bức tranh bị mất nó nhất thời kịch động mà thôi. Lát nữa em về khuyên nhủ con bé để nó bỏ qua cái vụ bức tranh, anh không cần lo nghĩ đâu.
- Chuyện này để sau tính đi, em ra ngoài trước bảo Hoàng Tuấn chuẩn bị xe đi, anh thu xếp tài liệu xong chúng ta cùng ăn cơm, trễ lắm rồi – Thiên Phong đẩy Việt Tình ra khỏi người mình.
Việt Tình có chút thất vọng nhưng cũng gật đầu rồi nhanh chóng đi ra ngoài tìm Hoàng Tuấn.
Cô vừa đi ra ngoài đã bắt gặp Hoàng Tuấn đang đứng hút thuốc, dáng vẻ anh rất trầm ngâm như có nhiều tâm sự. Việt Tình đi đến vỗ vai Hoàng Tuấn :
- Mike, Jony bảo anh lấy xe đi, chúng ta cùng đi ăn cơm.
- Jony đâu? – Hoàng Tuấn quay đầu nhìn sau lưng Việt Tình hỏi.
- Anh ấy thu xếp tài liệu một chút rồi ra ngay – Việt Tình vui vẻ đáp mà chẳng hề để ý đến sắc mặt của Hoàng Tuấn.
Dí mẫu thuốc lá vào cái đựng rác bằng inox, Hoàng Tuấn kéo tay Việt Tình lôi đi thật nhanh vào trong phòng làm việc của mình đóng sầm cửa lại.
- Nè! Anh làm gì vậy hả?
Việt Tình lấy làm khó hiểu trước hành động đó của Hoàng Tuấn, cô khó chịu quát lên. Nhưng Hoàng Tuấn vẫn nhất quyết giữ chặt tay cô không cho rời đi. Hoàng Tuấn nghiêm mặt, anh nhìn Việt Tình bằng ánh mắt đầy khó hiểu hỏi:
- Tại sao em làm vậy?
- Em đã làm gì? Anh đang làm em bực mình đó – Việt Tình vung tay ra khỏi tay Hoàng Tuấn trừng mắt nhìn anh rồi quay lưng định đi ra ngoài, Hoàng Tuấn không giống Thiên Phong, anh quan sát kỹ chứ không vô tình như Thiên Phong.
- Là em lấy bức tranh đó đi – Hoàng Tuấn nhìn theo dáng Việt Tình buông ra lời khẳng định chắc nịch.
Việt Tình nghe giọng nói đầy sự khẳng định của Hoàng Tuấn, cô khẽ run nhẹ, nhưng rất nhanh cảm giác sợ hãi khi bị phát giác của cô nhanh chóng được dẹp bỏ, Việt Tình đanh mặt quay lại nhìn Hoàng Tuấn, ánh mắt cô đầy tức giận nói:
- Anh đừng ăn nói hồ đồ.
- Anh ăn nói hồ đồ – Hoàng Tuấn bật cười rồi mới nhìn Việt Tình bằng ánh mắt giễu cợt – Hôm trước, anh vào phòng tìm em, anh đã nhìn thấy bức tranh đó nằm trong sọt rác. Thật ra anh sẽ không để ý đến nó nếu như không vô tình lướt qua và nhìn thấy cái chữ ký của em gái em – Việt Phương. Chính vì tò mò mà anh đã giở bức tranh ra xem, đó là bức tranh hai cô cậu bé, cậu bé chính là Thiên Phong, còn cô bé đó…..
Hoàng Tuấn nhìn thẳng vào mắt Việt Tình sau đó chậm rãi buông ra mấy lời:
- Em có biết vì sao Jony lại chọn em làm bạn gái hay không?
Sắc mặt Việt Tình đang sa sầm, nghe Hoàng Tuấn hỏi thì tái xanh, môi khẽ run. Cô gần như đứng không vững, bước lùi vài bước dựa lưng vào cánh cửa phái sau:
- Vậy là em đã biết vì sao Jony chọn em. Vậy xem ra đúng như anh đã suy đoán, cô bé gái đó không phải là em.
Mặt Việt Tình đầy hoảng hốt nhìn Hoàng Tuấn ngân ngấn nước mắt, cô sụp xuống đất nói trong nghẹn ngào:
- Em yêu anh ấy. Em đã tưởng mình may mắn được anh ấy chấp nhận. Không ngờ …
- Được rồi – Hoàng Tuấn thở dài bước đến đỡ cô dậy – Anh sẽ không nói chuyện bức tranh ra. Nhưng Jony không phải đồ ngốc, cậu ấy rồi cũng biết được chuyện này đến lúc đó…
Việt Tình chụp lấy tay Hoàng Tuấn, cô nhìn anh cầu xin:
- Chỉ cần anh giúp em giấu kín chuyện này, những chuyện sau này em sẽ giải quyết. Trước mắt anh hãy nói với Jony chuyển em về đây làm việc đi, có được không?
- Anh hứa, anh sẽ không nói ra. Còn chuyện có chuyển về đây được hay không thì phải xem Jony nói sao đã. Chúng ta đi thôi kẻo Jony chờ lâu.
Việt Tình gật đầu, cô lau đi nước mắt của mình, hít thật sâu rồi mở cửa đi ra làm như không có chuyện gì. Hoàng Tuấn thở dài nhìn theo Việt Tình :” Quả nhiên mình đoán không sai, hai người họ là chị em sinh đôi”.

Bảo kéo tay Việt Phương rời đi thật nhanh, trong lòng Bảo từ giây phút Thiên Phong muốn nói tên ra, Bảo biết anh đã không còn thời gian để mà im lặng nữa rồi. Nếu không thổ lộ với Việt Phương ngay bây giờ, thì trái tim cô sẽ mau chóng bị cướp mất.
Bảo lôi Việt Phương rời đi thật nhanh, Việt Phương bị Bảo nắm tay đau, cô vội giữ tay Bảo kêu khẽ:
- Mình tự đi được.
Việt Phương vung tay ra khỏi tay Bảo, cổ tay bị Bảo nắm chặt đã hiện lên vết hằn đỏ nhạt, cô nắm cổ tay mình xoa xoa, mắt nhìn Bảo có ý trách cứ. Bảo biết mình hơi mạnh tay, anh nhăn mặt hối lỗi, nhìn Việt Phương khẽ nói:
- Để mình dẫn xe ra giúp Phương.
Bảo nhận chìa khóa từ tay Việt Phương rồi đi vào bên trong, vừa dắt xe Việt Phương vừa suy nghĩ, không biết nên mở lời với Việt Phương từ đâu. Cuối cùng khi Bảo đem xe ra, thấy Việt Phương đứng trầm ngâm vẻ nghĩ ngợi, ánh mắt cô hơi ngẩng lên nhìn về phía trên lầu 5, nơi mà lúc nãy họ được đưa lên. Tay anh xiết chặt hai tay cầm của xe nhiều hơn, tiếng thắng xe khiến Việt Phương giật mình quay đầu lại.
- Về thôi – Việt Phương đón xe từ tay Bảo, cô ngồi lên xe rồi chờ Bảo đem xe mình ra rồi cùng về.
Bảo chạy theo xe Việt Phương, được một lúc, anh quyết định vượt lên ngăn xe Việt Phương lại nhìn cô và nói:
- Tụi mình ghé một quán nước nào đó đi, mình có chuyện muốn nói với Phương
Bảo nói xong tăng ga chạy lên phái trước bỏ lại cái nhìn ngơ ngác của Việt Phương, cô miễn cưỡng chạy xe theo sau Bảo.
Cả hai cuối cùng cũng vào một quán nước gần đó, tuy là chọn đại trên đường, nhưng cái quán này cũng thật là khang trang, trang trí rất đẹp và thơ mộng, có đài phun nước, có cầu bắng qua một cái hồ bên dưới đầy cá, xung quanh cây kiểng rất đẹp, bàn ghế cũng khá bắt mắt. Các trang trí nhiều như thế, ắt hẳn túi tiền của người vào đây phải bỏ ra cũng không ít. Việt Phương nhìn mấy cái quán như vậy thì nhún người thở dài, cô thật sự muốn kéo Bảo đi ra nhưng cũng thấy hơi ngại vì Bảo đã chạy thẳng vào đây rồi không lẽ lại chạy trở ra, cho nên cô đành âm thầm vào theo.
Hai người chọn một góc khuất vắng người mới ngồi xuống, sau khi gọi nước xong, thấy Bảo vẫn im lặng như chứa nhiều tâm sự, Việt Phương chau mày hơi cúi đầu nhìn vào mắt Bảo hỏi:
- Xảy ra chuyện gì vậy Bảo?
Bảo nghe Việt Phương hỏi, anh ngẩng đầu nhìn sâu vào ánh mắt của Việt Phương, tay anh chồm sang khẽ nắm lấy bàn tay của Việt Phương đang đặt trên bàn. Việt Phương sửng sốt trước hành động của Bảo, cô ngây người nhìn Bảo muốn rút tay lại nhưng bị Bảo nắm chặt.
Việt Phương thoáng thấy trong đôi mắt của Bảo một cảm xúc mãnh liệt, trái tim cô run lên, nhưng ngón tay nằm trong tay Bảo bất động không thể nhúch nhích thêm nữa đành để mặc Bảo nắm giữ. Cô không phải là đồ ngốc, cũng không phải là vô cảm đến nỗi không cảm nhận được những ánh mắt tinh tế đầy cảm xúc của Bảo dành cho mình, nhưng cô chưa sẵn sàng để chấp nhận nó, vẫn chưa chuẩn bị tinh thần để đón nhận thứ tình cảm này.
Cô vẫn chỉ xem Bảo là một người bạn thân thiết từ hồi nhỏ, chưa bao giờ xem Bảo là người đàn ông trong cuộc đời mình. Cô cắn nhẹ môi cúi gầm mặt né tránh ánh mắt trầm bổng của Bảo đang chiếu lên mình. Tay cô vẫn không rút ra khỏi tay Bảo.
Thật lâu…thật lâu….
Bảo thả tay Việt Phương ra sau đó là một tiếng thở dài:
- Xem ra Phương đã biết tình cảm của mình dành cho Phương từ lâu rồi.
Việt Phương vẫn cúi đầu im lặng, cô không biết nên trả lời Bảo thế nào, cô cũng không thể đối mặt với ánh mắt thất vọng và buồn bã của Bảo.
- Bao lâu?
- Cái gì? – Việt Phương khẽ hỏi lại.
- Phương biết Bảo thích Phương từ bao lâu rồi?
- Cái này….lâu lắm rồi…
Bảo thở dài một cái, hóa ra Việt Phương đã biết tình cảm của anh, nhưng cô chọn cách giả vờ không biết để vẫn vui vẻ bên anh như một người bạn, điều đó chứng tỏ, tình cảm của Việt Phương dành cho anh chỉ đặt trên còn đường tình bạn song song mà thôi, không thể nào chung một con đường được.
Đau đớn và buồn bã
Ánh mắt Bảo nhìn Việt Phương kiềm nén nội buồn hỏi:
- Trong lòng Phương đã có người khác?
Việt Phương lắc đầu thay cho lời đáp.
- Thiên Phong thì sao? Có phải Phương vẫn còn nghĩ đến anh ấy hay không?
Việt Phương gnhe Bảo nhắc đến Thiên Phong với giọng đầy cứng nhắc, cô ngẩng đầu lên nhìn Bảo, cô mím môi một cái rồi mới đáp:
- Mình đã nói Thiên Phong chỉ là một hồi ức đẹp, vả lại lúc đó gặp anh ấy, chúng ta còn rất nhỏ, đã biết thế nào là yêu đâu. Thiên Phong chỉ giống như cây kẹo ngọt mà lần đầu tiên chúng ta nếm trong đời, dù sau này có ăn thêm bao cây kẹo ngọt ngon hơn nữa, nhưng chẳng ai quên đi được vị kẹo ngọt đầu tiên mà mình được nếm thử. Bảo thì sao, lẽ nào hồi ức về Thiên Phong đã bị Bảo chôn vùi từ lâu rồi hay sao?
- Không! Hồi ức đó mình vẫn giữ trong lòng, chỉ là…- Bảo lúng túng đáp, nhưng sau đó anh nhìn thẳng vào Việt Phương , lần nữa nắm tay cô và đưa ra yêu cầu của mình, quyết tâm đem hết nỗi niềm của bản thân ra – Tình cảm của mình với Phương không phải chỉ là ngày một ngày hai, từ cái ngày Phương cho mình trái bắp luộc lúc mình đói lã, mình đã xem Phương là người bạn quý nhất trên đời này của mình. Bao nhiêu năm qua, dù mình ở bên mỹ, nhưng chưa bao giờ mình quên Phương, mỗi khi mình về mình đều âm thầm đến thăm Phương, nhưng mình chỉ có thể âm thầm lán lút nhìn Phương mà thôi. Mình đã quyết tâm rất nhiều mới trở về đây để đối diện với Phương và thổ lộ điều này. Mình sẽ không bỏ cuộc dù có chuyện gì xảy ra, mình sẽ dùng sự chân thành của mình để Phương thấy được tình cảm của mình dành cho Phương. Chỉ khi nào Phương thật sự không thể chấp nhận được thi mình sẽ buông tay. Từ giờ đến lúc đó hãy cho mình cơ hội.
Việt Phương nhìn Bảo, ánh mắt hai người nhìn nhau, cảm giác trong lòng là một khoảng trống trải mênh mông trả dài những đầy gió bão.
Một chàng trai mang tấm lòng chân thành ra bày tỏ với cô, không phải là lời bày tỏ xa hoa như nhưng người con trai khác, cũng không trực tiếp nói yêu cô, nhưng lại khiến cô cảm động, cảm động từ sự chân thành, qua giọng nói và ánh mắt.
Nói cô không có tình cảm là nói dối, chỉ là cái tình cảm này vẫn mơ hồ chưa xác định rõ. Nếu như cô cho Bảo cơ hội thì sao?

Cuộc sống vốn ồn ào nhộn nhịp cuốn con người vào nhịp điệu sôi nổi tưởng chừng đó là cuộc sống mà con người đều yêu thích, nhưng thật ra đôi lúc khiến con người thấy nhàm chán, một khi đã nhàm chán , muốn đưa tay muốn níu giữ cuộc sống đó, thế nhưng nó cứ như không khí trôi tuột ra khỏi tay mình.
Nhạt nhẽo và vô vị.
Tình cảm cũng thế.
Khi con người nghĩ rằng bước vào khu vườn yêu thì sẽ ngửi được mùi hương dịu nhẹ, nếm được chất ngọt mà trên đời này khó có.
Và đôi khi thử nhắm mắt bước vào khu vườn đó….thế nhưng, khi bước vào…nơi đó không hẳn là có hương thơm mà mình thích, không hẳn là vị ngọt mà mình muốn nếm.
Khi Việt Tình nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi Thiên Phong, cánh tay cô choàng qua cổ Thiên Phong, để cho nụ hôn của hai người được trọn vẹn hơn, một nụ hôn thật nồng nàn, thế nhưng….Thiên Phong lại không cảm nhận được hương vị mà mình mong chờ.
Việt Tình luôn là người chủ động trong sự thân mật của hai người, có đôi lúc cô khiến Thiên Phong cuồng nhiệt trong nụ hôn đó, nhưng khi nó đi qua, trong anh chẳng chút lưu luyến nào cả. Cho nên tình cảm với Việt Tình lúc nào cũng mơ hồ, Thiên Phong muốn tìm kiếm một chút gì trong cô để anh có thể níu giữ, có thể đặt cô vào trong trái tim anh, thế những cô như không khí trôi tuột đi một cách hững hờ mà anh cũng không buồn níu giữ.
Thiên Phong khẽ đẩy Việt Tình ra khỏi người mình, anh nhìn cô nhẹ nhàng bảo:
- Tối rồi, em về nhà đi, kẻo trễ.
- Anh đưa em về đi, xem như là đi dạo, có được không? Lâu rồi chúng ta không có đi dạo bên nhau – Việt Tình nắm tay Thiên Phong khẽ lay lay, cô nhìn anh bằng đôi mắt đẹp mong chờ.
Thiên Phong lưỡng lự một cái rồi gật đầu. Việt Tình mĩm cười sung sướng nắm chặt tay Thiên Phong cùng anh bước từng bước đến nhà nội cô. Hôm nay cô quyết định ở lại đây, cô nói muốn ở lại thăm ông bà ít bữa.
Cả hai đến gần trước cửa nhà, đã thấy cổng nhà đóng kín, tiếng chó trong nhà sủa vang lên. Đứng trước cửa nhà, cả hai nhìn ngó, cửa nhà đang có người mở ra, Việt Tình quyến luyến rời tay khỏi Thiên Phong cười nhẹ nói:
- Anh về đi, đến đây là được rồi.
- Ngủ ngon nhé – Thiên Phong cũng mĩm cười đáp lại cô kèm theo một lời chúc rồi mới quay người trở về.
Thiên Phong quay đi rồi, Việt Tình lại lên tiếng gọi.
- Jony.
Anh từ từ quay lại nhìn cô, chỉ thấy Việt Tình bước nhanh về phía mình.
- Ngủ ngon – Việt Tình chồm đến hôn nhẹ lên má của Thiên Phong một cái rồi mới rời đi.
Cùng lúc đó, chiếc cửa cổng được mở ra, Việt Phương bước ra chứng kiến cảnh hai người họ hôn nhau, cô bàng hoàng sững sốt, chìa khoá trên tay bị cô đánh rơi xuống đất, miệng Việt phương há ra rồi không thể khép lại. Cô vẫn nghĩ, Jony và Việt Tình là quan hệ đồng nghiệp mà thôi, hơn nữa, người mà cô nghĩ là bạn trai của Việt Tình là anh chàng Hoàng Tuấn kia, Jony là bạn của Hoàng Tuấn, Việt Tình quen biết anh cũng không có gì lạ. Nhưng giờ nghĩ lại, Việt Tình sáng sớm đến tìm Thiên Phong hôm đó, Việt Phương đã hiểu mối quan hệ giữa hai người vô cùng thân mật.
Hóa ra cô đã nhầm lẫn, chỉ là vì sao trong lòng bỗng có cảm giác buồn bã khi thấy hai người họ bên nhau như thế.
Vừa rời nhau ra, cả hai bỗng giật mình vì nghe thấy tiếng vật gì đó rơi xuống gây tiếng động mạnh, cả hai quay lại thì nhìn thấy Việt Phương đang đứng đó với cô thể bất động. Thiên Phong bắt gặp đôi mắt của Việt Phương nhìn mình kinh ngạc, trong lòng anh bỗng cảm thấy nhức nhói vô cùng, giống như rất sợ đôi mắt kia bị tổn thương.
- Chị…- Việt Phương cố ngượng gọi Việt Tình, cô cũng hơi bất ngờ khi thấy Việt Tình trở về.
Việt Tình không để ý đến tiếng gọi của Việt Phương, cô quay lại nhìn Thiên Phong mĩm cười nói:
- Em vào nhà đây, anh về đi.
Thiên Phong khe khẽ gật đầu ánh mắt anh liếc nhìn gương mặt cùng ánh mắt trầm buồn của Việt Phương mới rời đi.
Đợi Thiên Phong rời đi thật xa, Việt Tình mới quay lại nhìn Việt Phương hỏi:
- Vẫn chưa ngủ sao?
- Vẫn còn sớm – Việt Phương cúi người nhặt chìa khóa rồi nép qua một bên để Việt Tình vào nhà.
Việt Tình đi thẳng vào trong nhà, con chó đã bị Việt Phương sua đi cho nên Việt Tình thoải mái đi vào nhà, Việt Phương ở lại đóng cửa cổng. Cô bất giác nhìn theo bóng dáng cao lớn đổ dưới anh trăng, vững trải, cô độc và có chút gì đó khiến lòng cô xao xuyến.
Từ lúc bảo tỏ tình, cô về nhà cứ trầm tư mãi, những lời Bảo nói cứ văng vẳng trong tai cô, thế nhưng trước mặt cô bỗng xuất hiện hình ảnh Thiên Phong. Hình ảnh lúc cô và anh cãi nhau, lúc anh ăn ngon miệng thức ăn do cô nấu, lúc anh nhoẻn miệng cười với cô thật ngọt ngào. Cô nhớ đến tình cảnh hai người vô tình chạm vào môi nhau, bất giác gương mặt cô đỏ bừng và tim cũng đập nhanh hơn.
Thế nhưng khi cô còn đang hỗn lọan với cảm xúc trong tim mình thì đã thấy Thiên Phong và Việt Tình hôn nhau, giây phút đó, tim như ai bóp chặt, cảm thấy đau, một nỗi đau đến ghẹt thở.
Giống như một linh cảm đã định hình, Thiên Phong bỗng quay đầu nhìn lại phía sau, dưới ánh trăng sáng, anh nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn mặc một bộ đồ bộ đứng tựa người vào cánh cửa cổng dõi mắt theo anh.
Việt Phương không nghĩ Thiên Phong sẽ quay đầu lại, tuy giữa đêm tối, cả hai không nhìn rõ ánh mắt của nhau, nhưng lại có cảm giác, ánh mắt đó vô cùng ấm áp và chìu mến.
Gió vẫn thổi lặng lẽ thoảng qua hình ảnh của hai người, văng vẳng đâu đó tiếng nhạc đồng quê dịu nhẹ.

Thiên Phong không tài nào ngủ được, nhắm mắt lại, gương mặt Việt Phương bỗng xuất hiện, nụ cười của cô thật nhẹ nhàng khiến Thiên Phong cảm thấy ấm áp, muốn ngắm mãi nụ cười đó. Nhưng vẻ mặt kinh ngạc cùng ánh mắt bối rối ngượng ngùng khi bắt gặp anh và Việt Tình hôn nhau lại khiến anh cảm thấy đau, anh chỉ ước gì giây phút đó cô mãi mãi không nhìn thấy. Kết quả là một đêm không ngủ được, anh chỉ chợp mắt một chút là lại thức dậy, trở mình nhiều lần nhưng không tài nào ngủ được.
Bình thường anh vẫn thức dậy vào giờ này và đi tập thể dục, nhưng hôm nay anh không muốn đi. Nằm mãi cũng không ngủ được, Thiên Phong quyết định thức dậy đi tập thể dục.
Anh chạy theo một con đường mòn như thường lệ, đang định quay về, Thiên Phong chợt thấy một bóng dáng quen thuộc. Anh đứng lặng nhìn theo bóng dáng đó, hai tay siết chặt.
Lòng dặn mình đừng nên đến đó thế nhưng bước chân không nghe lời, cứ thế bước đến bên cạnh cô.
Việt Phương đang đứng vẽ, cô muốn vẽ lại cảnh mặt trời mọc, những cảnh mà Thiên Phong đã từng vẽ. Ánh sáng mặt trời đang dần soi bóng, ở phía chân trời xa kia, một góc nhỏ đã bắt đầu nhú lên, một màu cam dịu nhẹ rất đẹp, kèm theo những đám mây trắng được nắng xuyên qua tạo thành một màu dịu nhẹ êm đềm và rất đẹp, thanh bình khiến lòng người thanh thản.
Thiên Phong đứng nhìn cảnh sắc trước mặt, im lặng, hai tay cho vào túi áo khoát ngẩng đầu không chớp mắt. Chạy bộ cũng nhiều ngày nhưng chưa bao giờ anh đứng nhìn cảnh sắc mặt trời mọc như thế này. Khung cảnh lúc này phải nói là tuyệt đẹp, một khung cảnh anh chưa được nhìn thấy thế nhưng….lại vô cùng quen thuộc, giống như, anh đã từng thấy rất nhiều lần và giống như anh cũng từng đứng đây và vun những cây cọ kia.
Đầu cảm giác như nổ tung, những hình ảnh như thước phim chạy ngang qua đầu anh, trong khung cảnh đó, dường như có một cô bé gái đang đứng dưới ánh bình minh mĩm cười với anh.

Việt Phương mãi mễ vẽ tranh, vừa vẽ vừa trầm tư đến những điều làm cả đêm cô mất ngủ. Cho nên khi để ý đến việc có người đến và đứng ở sau lưng mình, cho đến khi nghe tiếng rên khẽ, cô mới giật mình quay lại thấy Thiên Phong đang đua tay ôm đầu, vẻ mặt có chút đau đớn khổ sở.
Việt Phương hốt hoảng, cô vội vàng đặt nhanh cọ và bàn pha màu vẽ của mình xuống đất rồi đưa tay đỡ lấy người như muốn ngã sụp xuống của Thiên Phong, miệng khẽ gọi tên anh:
- Jony! Jony! Anh sao vậy?
Thiên Phong nghe tiếng gọi, ngẩng đầu lên nhìn Việt Phương, anh nhìn cô thật lâu, ánh mắt hơi nheo lại như tìm độ cảm sáng thích hợp vào buổi bình minh này.
Trong đầu anh, gương mặt Việt Phương trước mắt như nhỏ hẳn lại, càng lúc càng nhỏ để rồi bỗng biến hóa thành gương mặt của cô bé trong bức tranh. Gương mặt quá đỗi quen thuộc, gần như khắc sâu trong trí óc anh làm cho cảm xúc trở nên mãnh liệt hơn. Thiên Phong nhìn chằm chằm Việt Phương khiến cô cảm thấy xấu hổ, không biết có nên buông tay ra khỏi người anh hay không. Nhưng nhìn vẻ đau đớn của Thiên Phong không phải là giả tạo, Việt Phương sợ hãi không dám buông tay chỉ đành cúi đầu lẫn tránh ánh mắt của anh.
Tóc cô bị rơi xuống che phủ nửa nghiêng mặt đang cúi của cô, Thiên Phong đưa tay tém tóc giúp cô. Từng ngón tay lần nhẹ trên tóc, rồi theo viền trán đi xuống gương mặt rồi chạm nhẹ vào dái tai của cô, khiến Việt Phương run nhẹ.
Hơi thở bỗng nhanh hơn gấp bội, thậm chí trong giây phút này, cả hai có thể nghe được tiếng tim đập và hơi thở gấp gáp của nhau.
Cảm xúc tưởng nhẹ nhàng nhưng thật ra lại cuồn cuộn trào dâng, Việt Phương không biết vì sao mình lại ngẩng đầu lên nhìn Thiên Phong và bất giác bị ánh mắt qua cặp kính trắng đó cuốn hút không rời.
- Tại sao người đó không phải là em? – Thật lâu Thiên Phong mới lên tiếng nói trong hối tiếc
- Anh đang nói gì vậy – Việt Phương lấy làm khó hiểu nhìn Thiên Phong
Như chợt tỉnh cơn u mê, Thiên Phong rời tay khỏi Việt Phương, anh bối rối nói:
- Không có gì.
Thiên Phong quay đi nhìn bức tranh Việt Phương vẽ vẫn còn giang dở. Anh khẽ nói:
- Là em thích vẽ cảnh bình minh, hay là vẽ theo tập bản thảo đó.
- Việc gì tôi phải nói chuyện với kẻ xấu như anh – Thấy Thiên Phong đã không sao rồi, Việt Phương lạnh nhạt đáp rồi cúi người nhặt cây cọ và bản pha màu của mình lên tiếp tục vẽ bức tranh giang dở.
Cô tiếp tục vẽ không để ý đến Thiên Phong nữa, thái độ của cô dường như khó chịu khi xuất hiện sự có mặt của Thiên Phong.
Vẽ mặt Việt Phương thay đổi nhanh chóng, từ vẻ mơ màng bỗng chuyển sang giận dỗi khiến Thiên Phong thấy buồn cười, anh không giấu nụ cười khúc khích của mình trước vẻ mặt đáng yêu này của cô.
Nghe Thiên Phong cười nhạo mình, Việt Phương khẽ lườm anh một cái, cô tức giận thu dọn cọ, giá vẽ định ra về. Cô vẫn nhớ rõ, anh không chịu trả đồ cho mình.
- Vẫn còn giận sao – Thiên Phong ngưng nụ cười, cho hai tay vào túi nhún người hỏi nhẹ bên tai Việt Phương.
Việt Phương không thèm để ý đến anh, cô gấp gáp thu dọn đồ đạc của mình để nhanh chóng rời đi.
- Bức tranh đang đẹp thế, màu vẽ vẫn chưa khô, em cuộn lại như thế sẽ làm hỏng tranh đó – Thiên Phong cố nói để níu giữ Việt Phương ở lại. Anh cũng tiếc bức tranh Việt Phương đang vẽ dở dang, bình minh dường như rất đẹp trong bức tranh của cô.
Việt Phương tuy vẫn mặc kệ Thiên Phong, cô vẫn khẽ đưa mắt nhìn bức tranh vẫn chưa hoàn thành của mình, lần lữa mãi không biết có nên gấp nó lại hay không? Cuối cùng cô quyết định cứ để nguyên bức vẽ trên giá rồi cứ thế khiêng cái giá về.
Khi cô thu dọn xong định bước đi thì Thiên Phong nắm lấy ống đựng tranh cô đang đeo trên vai giữ lại.
- Hôm nay anh muốn ăn súp lần trước em nấu.
- Anh tự đi mà nấu – Việt Phương lắc người hất tay Thiên Phong ra khỏi ống đựng tranh của mình. Giọng cô chứa đựng sự giễu cợt lẫn trách móc – Việc gì tôi phải nấu cơm cho kẻ chiếm đoạt chứ.
- Anh không nói là sẽ không trả lại em – Thiên Phong liền lên tiếng giải thích.
- Vậy khi nào anh sẽ trả tôi – Việt Phương đứng lại trợn mắt nhìn anh hỏi.
Thiên Phong không biết là đến khi nào anh mới tìm lại được phần ký ức mình đã mất, cho nên anh vẫn còn cần tập bản thảo đó. Trước câu hỏi của Việt Phương, anh quả thật không biết trả lời thế nào.
Thấy Thiên Phong không trả lời được, vẻ mặt anh bày ra sự khó xử khiến cô thấy bất lực vô cùng, đành cố nhẫn nhịn hỏi:
- Cho tôi một lí do để lí giải cho việc anh muốn giữ bản thảo đó.
- Anh muốn tìm ký ức của mình – Thiên Phong thở nhẹ rồi quyết định đáp.
- Cái gì…anh muốn tìm ký ức của anh qua tập bản thảo đó sao? Bảo nói rằng, anh sống ở bên mỹ từ nhỏ mà – Việt Phương cảm thấy thật khó hiểu trước câu nói của Thiên Phong.
- Chuyện này có chút kỳ quặc đúng không? Thế nhưng tập bản thảo đó lại là vẽ phong cảnh ở nơi đây, mà tập bản thảo đó lại là do chính anh…
- Phương – Tiếng Bảo đột ngột vang lên sau lưng của hai người . Cả hai quay đầu nhìn lại, thấy Bảo đang hớt hải bước nhanh về phía họ.
Khi Việt Tình thức dậy, cô gọi điện thoại cho Thiên Phong, thế nhưng anh không nghe máy, Việt Tình đành gọi điện bàn cho Thiên Phong, tiếc rằng Bảo là người nghe máy.
Bảo bị tiếng mở cửa của Thiên Phong làm thức giấc, anh nhìn thấy Thiên Phong mặc áo thể thao đi ra ngoài chạy bộ, anh cũng có nghe Việt Phương nói về thói quen này của Thiên Phong. Lúc ở bên mỹ, Thiên Phong vẫn thường xuyên ra công viên tập thể dục mỗi khi rảnh rỗi, nhất là buổi sáng.
Khi nghe Bảo nói Thiên Phong đang chạy bộ theo con đường mòn gần bờ trúc, Việt Tình giật mình kêu lên “ Việt Phương đang ở ngoài đó”
Bảo vừa nghe xong, trong lòng hoảng hốt vội vàng cúp máy rồi chạy vội ra đây, cũng may anh vừa ra tới kịp thời ngăn chặn Thiên Phong nói ra điều anh muốn che dấu.
Thấy Bảo thở hồng hộc đến chỗ mình, Việt Phương nghĩ bảo cũng tập thể dục, nhưng bộ dạng của Bảo như vừa mới ngủ dậy, Việt Phương bèn cười nói:
- Bảo đang chạy giặc hay sao thế, làm gì mà vội vàng đến thở hổn hểnh như thế.
- Mình tập chạy nước rút thôi – Bảo khẽ liếc qua Thiên Phong một cái rồi mĩm cười đáp – Phương đang vẽ tranh à – Bảo liếc sơ qua dụng cụ trên tay Việt Phương.
- Mình đang định về nhà – Việt Phương bèn đáp.
Bảo liền sấn tới bên cạnh cô, đưa tay cầm lấy giá vẽ mà Việt Phương đang định mang đi. Anh không muốn Việt Phương đứng quá lâu bên cạnh Thiên Phong. Việt Phương cất bước theo sau chân Bảo, đi được vài bước, Thiên Phong khẽ lên tiếng:
- 1 tuần! Cho anh một tuần, sau 1 tuần, anh sẽ trả lại cho em tập bản thảo.
Việt Phương quay lại, cô nghe Thiên Phong nói hết câu thì nhìn anh , cuối cùng gật đầu đồng ý. Việt Phương ngẫm nghĩ, cô định lên tiếng nói thì Bảo đang quay người lại, nắm tay cô kéo đi rồi thúc giục cô:
- Đi nhanh thôi, mình có vài chuyện muốn hỏi chú Nhân.
Việt Phương bị Bảo nắm tay, cô thấy bối rối, ngại ngùng nhất là chuyện Bảo thổ lộ ngày hôm qua vẫn khiến cô khó nghĩ. Cô giật tay lại khá mạnh khiến Bảo ngạc nhiên, Bảo quay mạnh người lại nhìn Việt Phương, không ngờ hành động đó lại khiến bức tranh vẫn vẽ dang dỡ của Việt Phương bị rớt ra bay mạnh theo gió rơi xuống hồ nước.
Việt Phương thấy bức tranh bị rơi ra, cô theo phản ứng muốn giữ lấy bức tranh, không ngờ làm bản thân rơi tùm xuống nước luôn.

Việt Phương rơi xuống nước, cô chấp chới nhoi lên rồi lặng xuống, hai tay vùng quẫy dưới mặt nước.
Bảo không ngờ vì động tác vô tình của mình lại khiến cho Việt Phương té xuống nước như thế. Anh sững sờ vài giây rồi vội vã vất bỏ những thứ trên người mình xuống sau đó định lao nhanh xuống cứu Việt Phương.
Nhưng đã có một bóng người nhanh chân hơn anh lao thẳng xuống nước bơi nhanh về phía Việt Phương và nhanh chóng cứu cô lên bờ.
Việt Tình cũng vừa lúc đi đến, cô thấy cảnh ba người đứng nói gì đó với nhau rồi Việt Phương rơi xuống nước, cô hốt hoảng chạy đến cũng vừa lúc Thiên Phong ôm Việt Phương vào bờ.
Bảo đứng trên bờ thấy Thiên Phong đưa Việt Phương vào bờ, anh vội vàng đưa tay ra giúp đỡ việt Phương lên bờ.
Việt Phương nằm bệt trên bờ hồ ho sặc sụa, dù chỉ trong tích tắc, thế nhưng cô cũng đã uống một ngụm nước kha khá, hơn nữa cô vẫn mang nỗi ám ảnh năm xưa. Cho nên tinh thần hoảng loạn cực độ.
Nếu Thiên Phong khi cứu cô không ngừng nói bên tai cô:” Đừng sợ” thì Việt Phương không biết, nỗi sợ hãi này cao đến mức nào.
Thiên Phong cũng mệt nhọc bò lên trên bờ, anh thở phì phò đầy mệt nhọc. nhưng không phải vì cứu Việt Phương mà anh thấy mệt, cứu cô chẳng mất sức bao nhiêu, chỉ có điều là khi nhìn thấy hình ảnh cô chấp chới dưới nước, và bản thân anh lao ngay xuống nước cứu người, trong khoảnh khắc đó, Thiên Phong cảm thấy giống như là đang lập lại một hình ảnh đã từng xảy ra. Đầu Thiên Phong đau nhức đến muốn nổ tung ra, thế nhưng anh cố gắng bơi vào bờ, vì vậy mới khiến anh mệt nhọc nhiều như thế.
Cả người Thiên Phong khụy xuống bờ hồ , hay tay cũng chống xuống mặt đất, từng chuỗi ký ức kéo qua đầu anh thật nhanh khiến thiên Phong thấy đau đầu vô cùng. Anh nhắm mắt lại cố làm dịu cơn đau kia.
Việt Tình thấy Thiên Phong như vậy, cô lo lắng chạy đến bên Việt Tình hỏi:
- Jony! Anh sao vậy.
- Không sao – Thiên Phong lắc đầu đáp rồi đứng thẳng dậy.
Anh đưa tay vuốt mái tóc ước nhẹp của mình ra đằng sau, để lộ đôi mắt sáng tinh anh thường bị ẩn dấu dưới cặp kính trắng không độ kia. Chiếc kính đã chìm xuống dưới lòng sông từ bao giờ.
- Việt Phương! Bạn không sao chứ? – Bảo lo lắng vỗ lưng Việt Phương khi cô nghiêng người ho sặc sụa.
Phải thật lâu, Việt Phương mới có thể lên tiếng được, cô thở gấp đáp lời Bảo:
- Mình ổn.
Bảo lúc này mới mừng rỡ đỡ Việt Phương dậy, anh khẽ nói:
- Sáng sớm nước hồ rất lạnh, lại có gió lạnh, mình đưa Phương về thay đồ .
Việt Phương gật đầu, Bảo dìu cô đứng dậy, Việt Phương đưa mắt nhìn Thiên Phong nói:
- Jony cám ơn anh đã cứu em.
Thiên Phong đang đưa tay vuốt mặt, vừa muốn gạt đi nước đang nhiễu xuống mặt, vừa muốn xoa dịu cơn đau đầu của mình. Cho nên khi Việt Phương nhìn anh nói những lời này, hai bàn tay to lớn của anh đã che đi khuôn mặt cùng đôi mắt đã nhắm ghiền của anh.
Bảo giật mình khi nhìn thấy thiên Phong không hề đeo kiếng. Anh từng nghe Việt Phương nói Jony có nét vô cùng giống Thiên Phong, chỉ là cô không chắc chắn lắm, con người lớn lên sẽ thay đổi. Nhưng cô tin chắc ánh mắt sẽ không thay đổi. Chỉ cần cô nhìn vào mắt Jony cô có thể xác định có phải là Thiên Phong hay không.
Cho nên khi chứng kiến Thiên Phong đang định bỏ tay ra khỏi gương mặt, Bảo vội vàng đứng chắn trước mặt Việt Phương. Thân hình anh cao lớn, dễ dàng đứng chắn giữa Việt Phương và Thiên Phong.
- Không có gì. Em ướt hết rồi, mau về nhà thay quần áo đi – Thiên phong nghe Việt Phương cám ơn liền bỏ tay mở mắt đáp.
Bảo liền nhân cơ hội lập tức đưa tay xoay người Việt Phương lại phía sau nói:
- Jony nói phải. Mau về thay đồ kẻo bệnh thì lấy ai dạy bọn trẻ học chứ.
Bảo còn cố quay đầu nói với Angela, cô đưa Jony về nhà thay đồ nhanh đi. Bảo nháy mắt ra hiệu ngầm cho Việt Tình, cô hiểu ý, liền khoát tay Thiện Phong quay về nhà anh.
Bảo thu dọn đồ rồi theo chân Việt Phương về nhà. Việt Phương từ lúc quay người, cô cứ thế bước đi không hề dừng chân quay lại, bởi vì trong lòng cô đang đầy cảm xúc trong lòng. Lúc nhỏ, khi Thiên Phong cứu cô cũng là cung cách ôm đó, cũng nói bên tai cô hai chữ :” Đừng sợ”
Sau khi đưa Việt Phương về nhà, căn dặn nhiều thứ, Bảo lập tức quay đầu về nhà ngay lập tức.

Thiên Phong cùng Việt Tình về nhà, Việt Tình đã giục Thiên Phong:
- Anh mua đi tắm lại nước ấm đi. Em đi làm cho anh một chén trà gừng.
- Cám ơn em – Thiên Phong khẽ nói, nhưng anh nhìn gương mặt Việt Tình thật lâu.
- Sao vậy – Việt Tình thấy Thiên Phong nhìn mình bằng ánh mắt kì lại thì lên tiếng hỏi.
- Không có gì. Anh đi tắm đây – Thiên Phong lắc đầu rồi quay người bước lên lầu.
Việt Tình nhìn theo bóng Thiên Phong, trong lòng bỗng thấy bất an vô cùng trước ánh mắt khác lạ của Thiên Phong.
Thiên Phong trở về phòng, anh đóng chặt cửa phòng lại, sau đó đi thẳng đến cái ly anh để chìa khóa, lấy chìa khóa tủ ra, anh mở học tủ lôi tập bản thảo mà anh cất trong đó ra.
Quá bận rộn, anh cũng chưa để ý đến nó, cũng chưa tìm ra manh mối hay bí mật nào xung quanh nó, hôm nay anh quyết tâm phải tìm hiểu nó cho bằng được.
Lần giở từng trang tận bản thảo, từng khung cảnh ở đồng quê này lần lượt hiện ra trước mắt Thiên Phong. Từng bước tranh có dòng chữ ký của chính anh.
Cho đến bức tranh cuối cùng của tập bản thảo.
Hai đứa bé, một trau, một gái. Cả hai đang cười thật tươi, thật rạng rỡ. Còn kèm theo một dòng chữ của chính anh:” Tặng Việt phương. Anh thích nụ cười này của em. Hy vọng nũ cười này mãi mãi trên môi em” ( câu này Born ko nhớ rõ, ai có lỡ nhớ thì nhắc Born với nhé )
“ Tặng Việt Phương”, ba chữ này khiến Thiên Phong sững sờ, cuốn tập bản thảo rơi xuống chân anh. Nụ cười của cô bé trong hình từ từ trở thành nụ cười của một gương mặt thật, một gương mặt của Việt Phương lúc nhỏ.
Mọi chuyện tuy chưa rõ ràng, còn mơ hồ, thế nhưng thiên Phong đã hiểu rõ một chuyện, hóa ra anh đã nhầm lẫn. Anh nhầm lẫn giữa Việt Tình và Việt Phương. Hóa ra cái cảm giác mà anh không hề có với Việt Tình mà lại có với Việt Phương là do nguyên nhân này.
Chỉ là do anh quá ngốc khi không nghĩ đến chuyện họ là hai chị em song sinh, anh luôn tưởng Việt Phương nhỏ tuổi hơn Việt Tình. Anh cho rằng hai chị em không thể giống nhau nhiều như thế. Và từ thái độ của Việt Tình và Việt Phương, chẳng ai nghĩ họ là hai chị em sinh đôi. Bởi vì sinh đôi luôn có tình cảm gắn bó với nhau chứ không hờ hững lạnh nhạt như thế này.
Tất cả đều là do anh đã sai, anh đã sai lầm nghiêm trọng.
Đầu đau như búa bổ, Thiên Phong đưa tay giữ đầu như sợ nó vỡ tung ra, anh quay cuồng cố làm dịu con đau, cuối cùng lùi người dựa lưng vào tường thở dốc. Anh ôm đầu, kẹp chân giữa hai chân, thở dốc thật lâu….
Đến khi Thiên Phong từ từ ngẩng đầu lên, tâm trạng anh đã khác.

Yui Nishikawa - Azumi Mizushima - Akiho Yoshizawa

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Old school Easter eggs.