XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Hương vị đồng xanh - trang 18

Việt Phương sững sờ đưa tay ôm lấy má đỏ ửng vì cái tát của mẹ, cảm giác xé lòng đau đớn không phải vì cái tát.
Thiên Phong cũng vừa mở cửa bước vào, trên tay là đồ ăn sáng cho cô và Việt Tình, nhìn thấy Việt Phương bị đánh. Anh muốn lao đến bên cô ngay lập tức, nhưng có ba mẹ cô đứng ở đây, anh đành đứng im lặng, bởi vì trong mắt họ, anh vẫn là thân phận bạn trai của Việt Tình.
- Bà thật là – Tiếng ông Việt Tuyên gầm lên đầy xót xa cho con gái khi bị vợ đánh – Chuyện đâu còn có đó.
Ông bước đến bên Việt Phương ân cần hỏi:
- Con không sao chứ.
- Con không sao – Việt Phương lắc đầu nghèn nghẹn nói, giọng nói bị đè nén để khỏi rơi nước mắt.
- Con đừng trách mẹ con – Ông Việt Tuyền nhìn vợ với ánh mắt bất lực nói – Thật ra đánh con đau lòng mẹ…
Ông Việt Tuyên còn định nói tiếp thì Việt Phương đã ngăn lại:
- Ba, ba không cần phải an ủi con, dù sao con cũng quen với sự ghẻ lạnh này rồi.
- Ghẻ lạnh – Bà Thu Hà tức giận nói – Con cho là mẹ đánh con là sai hay sao?
- Vậy mẹ nói đi, con đã làm gì sai nào? – Việt Phương uất ức nhìn bà hỏi.
- Con đã …- Bà Thu Hà định lên tiếng thì quét mắt thấy Thiên Phong đang đứng ở cửa, bà nén lại câu nói của mình đưa mắt nhìn Thiên Phong. Ông Việt Tuyện, Việt Phương cũng đưa mắt nhìn ra cửa. Thiên Phong thấy mọi người đã phát hiện ra sự hiện diện của mình rồi, anh đành bước đến chào:
- Con chào hai bác. Hai bác đến sớm vậy.
- Bác gái con không an tâm nên sáng sớm đã thức dậy chạy xuống đây ngay – Ông Việt Tuyên bèn lên tiếng giải thích vì sao sáng sớm họ đã đến.
- Hai bác đã ăn sáng chưa? Con có mua đồ ăn sáng cho Việt Tình và Việt Phương rồi, để con đi mua cho hai bác – Thiên Phong lễ phép hỏi.
Ông Việt Tuyên định nói không cần, thế nhưng nhìn vợ như có hiều điều muốn nói, hơn nữa cũng phải làm rõ việc này. Ông bèn gật đầu đáp:
- Vậy thì làm phiền con nhé Jony.
- Cứ gọi con là Thiên Phong, đây tên tiếng việt của con – Thiên Phong đáp rồi cúi đầu lịch sự – Con xin phép – Anh khẽ khàng đóng cửa lại rồi rời đi. Anh không rõ vì lí do gì mà bà Thu Hà lại tát Việt Phương, nhưng anh đoán lờ mờ rằng chính là chuyện anh đã nói với Việt Tình. Anh muốn đứng ra bênh vực Việt Phương, nhưng anh biết thời khắc này anh lên tiếng thì chẳng khác nào đổ dầu vào lửa. Anh quyết cọn con đường tốt nhất cho hai người bọn họ.
- Thiên Phong… – Ông Việt Tuyên cau mày, cái tên này ông đã từng nghe ở đâu rồi.
Cánh cửa đóng lại, không gian bên trong bỗng chốc trở nên im lặng như tờ, Việt Phương vẫn đưa tay lên mà cảm nhận nỗi đau trong lòng.
- Bây giờ mẹ nói đi.
- Sao con có thể cướp bạn trai của chị mình như thế chứ – Bà Thu hà phẫn nộ hét lên – Chính vì thế mà Việt Tình suýt bị tai nạn chết người con có biết hay không?
- Thôi bỏ đi mẹ – Việt Tình im lặng nãy giờ bỗng lên tiếng can ngăn – Chuyện này dù sao cũng là chuyện của tụi con, cứ để tụi con tự mình giải quyết đi.
Ông Việt Tuyên nghe vậy cũng vội vàng gật đầu đồng ý:
- Việt Tình nói đúng, chuyên của tụi nhỏ, vợ chồng mình không nên xen vào.
- Con xin lỗi ba – Việt Phương liền lên tiếng – Từ trước đến giờ con đã im lặng khá nhiều rồi, hôm nay con nhất định phải làm cho ra lẽ mới được. Vì sao lúc nào con cũng như cái gai trong mắt mẹ cần phải nhổ ra cho bằng được.
- Con nói cái gì – Bà Thu Hà trợn mắt nhìn Việt Phương, không nghĩ đến cô lại ngang nhiên nói những lời này – Sao con dám…
- Bộ con nói sai hay sao? – Việt Phương nhìn bà đầy căm phẫn – Từ nhỏ đến lớn, con luôn cảm thấy mẹ không thương con như thương Việt Tình. 5 tuổi, mẹ đã bỏ con lại cho nhà nội nuôi, hàng tháng chỉ gửi vài đồng tiền gọi là bù đắp. Mẹ có bao giờ thấy án náy với con hay không?
- Con…- Bà Thu Hà nghẹn lời ánh mắt đau đớn nhìn Việt Phương, cô vẫn tiếp tục nhìn bà nói.
- Mẹ có biết khi cô giáo hỏi con:” Sao ba mẹ em không đi họp cho em”, mẹ có biết tâm trạng con ra sao hay không? Mẹ có biết, bạn bè con khi được giấy khen, tụi nó đem về khoe ba mẹ, được thưởng món này món nọ, còn con, con đem xếp nó thành máy bay phi thẳng xuống hồ.
Nước mắt cô cuối cùng cũng rơi thành hai dòng trong xót xa, ông Việt Tuyên thở dài ngẩng đầu tự trách. Bà Thu Hà tái xanh lặng lẽ ngồi bất động trên giường của Việt Tình. Việt Tình cũng trầm mặt.
- Đôi khi con thèm biết bao cái xoa đầu khen ngợi của ba mẹ như các bạn khác. Con thèm biết bao lời động viên con chăm học, không phải là không có, mà những lời đó không xuất phát từ ba mẹ.
Việt Phương ngừng nói, cô đưa tay lau đi nước mắt trên mặt mình, giọng vỡ òa, nói trong xúc động:
- Khi con bệnh, con thèm biết bao được ôm lấy mẹ, được nằm trong lòng mẹ, được mẹ vỗ về. Nhưng lúc đó mẹ ở đâu cơ chứ.
- Mẹ đã từng bảo con trở về nhà, là con từ chối – Giọng bà Thu Hà yếu ớt đáp.
- Mẹ có biết sự tổn thương là thế nào hay không? – Việt Phương nhìn bà hỏi một câu khiến bà Thu Hà không nói được lời nào – Sự tổn thương của một đứa bé 5 tuổi còn nghiêm trọng hơn sự tổn thương của một người lớn gấp mấy lần. Sự tổn thương của con so với sự tổn thương của Việt Tình bây giờ, mẹ nghĩ ai tổn thương nhiều hơn. Mẹ nói con cướp bạn trai của chị mình. Vậy mẹ nói cho con biết con đã cướp ra sao.
Anh mắt Việt Phương, bà Thu Hà, ông Việt Tuyên đều đổ dồn lên Việt Tình. Mặt Việt Tình tái xanh, cô ấp úng nói:
- Chị quen Jony từ trước, khi anh ấy nhận lời tỏ tình của chị, chi không biết anh ấy vì bức hình của hai chị em mà đồng ý.
- Bức hình? Bức hình gì? Việt Tình con nói đi – Bà Thu Hà cau mày chăm chú nhìn Việt Tình hỏi.
- Con…
- Để con nói cho – Việt Phương lên tiếng giải đáp – Bởi vì Thiên Phong nhìn thấy bức hình của Việt Tình lúc nhỏ, anh ấy tưởng người đó là con, cho nên mới đồng ý làm bạn trai Việt Tình. Sau này anh ấy mới biết hóa ra là không phải. Việt Tình biết được sự thật này, thế nhưng chị ấy vẫn giấu nhẹm nó đi. Con và Thiên Phong quen biết từ trước, sau này tụi con mới gặp lại, tình cảm cả hai vẫn giữ trong lòng. Đó là tình cảm có từ lâu, đâu phải con cướp của chị ấy. Chả lẽ con không xứng đáng có tình cảm thuộc về riêng mình hay sao? Bao nhiêu lâu nay, tất cả mọi thừ con đều nhường cho chị ấy, chẳng lẽ ngay cả tình cảm của mình, con cũng phải nhường cho chị ấy nữa sao?
Bà Thu Hà sửng sốt nhìn con gái lớn của mình đang bưng mặt khóc.
- Vì con yêu anh ấy. Nếu mất anh ấy, con cũng không muốn sống.
- Được rồi, được rồi – bà Thu hà vỗ về Việt Tình đang run rẩy khóc, rồi bà nhìn Việt Phương, đi đến nắm lấy tay của Việt Phương, bà dùng giọng khẩn khoản cầu xin nói với cô – Việt Phương, mẹ xin con. Xin con hãy nhường Thiên Phong lại cho Việt Tình có được hay không?
- Mẹ, con có phải là con của mẹ hay không? – Việt Phương nhìn mẹ của mình, người mẹ luôn bất công với cô và thiên vị với Việt Tình phẩn nộ thét lên.

- Bốp….
Một cái tát vang lên, nhưng không phải là giáng lên mặt của Việt Phương mà là giáng lên mặt của bà Thu Hà. Ông Việt Tuyên tức giận gào lên:
- Sao bà có thể mở miệng cầu xin con như thế chứ? Việt Tình là con của bà, chả lẽ Việt Phương không phải. Sao bà có thể thiên vị đến như thế chứ? Việt Phương cũng đã nói ra nỗi uất ức của nó trong bao nhiêu năm qua, tôi hổ thẹn với con vô cùng. Là cha mà chẳng cho con lấy một ngày hạnh phúc, chỉ mong bù đắp cho con, sao có thể nhẫn tâm cầu xin con giao hạnh phúc của mình ra được chứ.
Bà Thu Hà biết mình đã nói sai, trong lòng bà cũng đau đớn gấp vạn lần, thế nhưng… bà có nỗi khổ riêng của mình. Bà đưa tay xiết chặt lấy áo của mình, hối hận đang dày vò tâm trí bà.
- Lát nữa con còn có tiết dạy, con phải về nhà thay đồ, ba mẹ cứ ở lại đây với chị đi – Việt Phương không muốn ở lại nơi đau lòng này nữa, càng không muốn nhìn thấy mẹ cô. Điều an ủi duy nhất đó là cô vẫn còn người cha thương yêu mình.
- Việt Phương, mọi người có lỗi với con rất nhiều. Ba sẽ không bắt ép con đem hạnh phúc của mình nhường người khác đâu. Từ nay về sau, con làm gì, ba đều ủng hộ con.
- Con cám ơn ba.
Việt Phương thấy lòng ấm áp khi rời khỏi nơi lạnh lẽo đó. Việt Tình đã quen được cưng chiều, cảm thấy ba bênh vực Việt Phương thì ôm lấy bà Thu Hà ngồi khóc.
- Khóc cái gì mà khóc. Dù sao con cũng là chị, có ai làm chị mà thích tranh giành với em gái như con không – Ông Việt Tuyên nhìn hai mẹ con mắng – Đúng là sung sướng hơn người hóa ra hư hỏng – Mắng xong ông đùng đùng bỏ đi ra ngoài.

Việt Phương đến trường mà thần trí cứ tập trung ở đâu, cô đi va vào Bảo cái ầm. suýt ngã. Bảo giữ cô khỏi ngã rồi trêu
- Này, mắt mọc dưới chân rồi à.
Nhưng anh nhìn thấy vẻ mặt xnah xao mệt mỏi của cô liền hỏi:
- Phương sao thế?
- Bảo dạy xong rồi sao – Việt Phương cười trừ đánh trống lãng.
- Dạy xong rồi. Chúng ta ra quán nước nói chuyện đi – Bảo lên tiếng đề nghị.
Tại quán nước, Bảo ngồi đối diện với Việt Phương quyết định lên tiếng:
- Mình đã suy nghĩ rất nhiều. Mình đã đọc được một câu nói thế này:” Để làm cho người mình yêu thương nhất hạnh phúc chính là biết cách buông tay” . Mình thích Phương, thật sự thích Phương, nhưng cho dù mình có làm gì thì Phương cũng không phải là của mình. Cho nên buông tay chính là cách để giữ lại tình bạn của chúng ta. Xin lỗi vì lâu nay đã khiến Phương khó xử. Hãy đến với Thiên Phong đi, mình sẽ cầu chúc cho hai người hạnh phúc.
- Bảo…- Việt Phương nhìn Bảo với ánh mắt rạng rỡ.
Bảo cũng khẽ cười, nắm lấy tay Việt Phương xiết chặt.

Bệnh viện xác nhận Việt Tình không có gì, cho nên cô được ra viện ngay trong chiều đó. Phòng của Việt Tình là phòng của hai vợ chồng ông bà Việt Tuyên, nay ông bà về, Việt Tình phải sang ngủ với Việt Phương. Việt Phương không muốn giáp mắt sớm với Việt Tình sẽ gây khó xử, cho nên cô ra vườn ngồi chơi. Cô vẫn thích ra bờ sông ngắm trăng nhiều hơn, thế nhưng lúc chiều, một cơn mưa dai dẳng xuất hiện khiến gió sông thổi lòng lộng, ra sông ngồi sẽ rất lạnh.
Đang đi thơ thẩn, Việt Phương bỗng gnhe vài tiếng rắc rắc, sau đó là tiếng thét:
- Coi chừng.
Cô thấy cả người bị một lực đẩy rất mạnh đẩy dạt sang , tiếp sau đó là tiếng đỗ rầm rầm của một cái cây. Một tiếng thét không lớn lắm vang lên.
Việt Phương giật mình quay lại, thì thấy bà Thu Hà té ngã dưới đất. Một tán cây đè lên người bà.
- Mẹ…
Việt Phương vội vàng chạy lại giúp bà Thu Hà thoát khỏi tán cây đó, nhưng thay vì lo lắng cho bản thân mình, bà Thu hà vội nhìn Việt Phương, trong đêm tối, bà đành dùng tay mình sờ nắn người Việt Phương, giọng lo lắng hỏi:
- Con có bị sao không? Có bị va vẹt chỗ nào hay không?
Hành động của bà khiến Việt Phương rơi nước mắt. Cô từng xem một clip cảm động, người mẹ xả thân cứu con của mình đến nỗi suýt mất mạng, thế nhưng điều đầu tiên bà ta quan tâm chính là con mình có bị thương hay không? Mẹ của cô hiện giờ đang làm động tác giống y hệt người mẹ trong đoạn clip đó. Rõ ràng, trên mặt bà vẫn còn hiện nét đau đớn, vậy mà bà lại lo cho cô hơn chính bản thân mình.
Thấy cô rơi nước mắt, bà Thu Hà hoảng hốt lo lắng hỏi dồn:
- Con sao vậy. Có phải bị đau chỗ nào hay không?
- Con không sao – Việt Phương lắc đầu lấy tay lau nước mắt đáp – Con không bị thương chỗ nào hết. Để con dìu mẹ đứng lên.
Nhưng bà Thu hà vừa đứng lên đã cảm thấy chân bị đau vô cùng. Bà nói:
- Để mẹ ngồi lên cái cây nghĩ một chút.
Việt Phương liền đỡ bà đến cái cây ngồi. Cái cây này bị tróc nguyên cả cái góc lên mặt đất, cơn mưa hồi chiều quá lờn, đến mức làm cả một cái cây nghiêng đổ thế này.
Bà Thu Hà, ngồi yên cho Việt Phương xoa xoa cái chân đau của mình , bà nhìn đứa con gái ít gặp mặt của mình hồi lâu mới lên tiếng hỏi:
- Có phải con hận mẹ lắm hay không?
Việt Phương cố xoa nắn vài cái rồi hỏi bà:
- Mẹ đã bớt đau chưa?
- Bớt rồi.
Cô đứng lên đi đến ngồi lên thân cây gần mẹ, trầm ngâm rồi nói:
- Con chưa từng nghĩ sẽ hận mẹ cả. Thế nhưng lời oán trách không phải là không có, con đã oán trách mạ rất nhiều. Nếu có điều ước, con muốn mình hoán đổi với Việt Tình để được mẹ yêu thương. Để được mẹ ôm ấp trong vòng tay.
Bà Thu Hà liền đưa tay vuốt tóc Việt Phương khẽ kéo người cô ngã vào lòng của bà, cả người bà bị té, có mùi bùn đất và sự bếch dính, thế nhưng Việt Phương vẫn thích được cảm giác này.

Bà Thu Hà, đôi mắt đỏ hoe rưng rưng vuốt tóc Việt Phương, đứa con gái đã lâu không được gần gũi của bà, cái cảm giác yêu thương khi được ôm con vào lòng khiến bà không dằn lòng được mà nghẹn ngào. Cổ họng cảm thấy đắng ghét vì những hờ hững và tổn thương mình gây ra cho con.
- Mẹ xin lỗi.
Việt Phương cảm thấy chấn động vô cùng trước lời xin lỗi của bà Thu Hà, từ trước đến giờ, bà ít thể hiện tình cảm mẹ con với cô, hôm nay bà đột nhiên dịu hiền như bao người mẹ khác. Được bà ôm trong lòng của bà, Việt Phương cảm thấy ấm áp vô cùng, hạnh phúc bao nhiêu năm rời xa dần trở lại. Càng không ngờ bà lại lên tiếng xin lỗi cô, khiến bao nhiêu ấm ức, bao nhiêu tủi hờn của cô bỗng vỡ òa.
Trong đêm tối, Việt Phương thổn thức khóc nức nở gọi mẹ.
Bà Thu Hà cũng không cầm được nước mắt nữa mà bật khóc, hóa ra đứa con gái mà bà tưởng chừng cứng đầu, chai sạn cảm xúc, lúc nào cũng lạnh nhạt hờ hững cúi đầu hỏi thì đáp, không hỏi thì im lặng của bà lại là đứa bé đa sầu đa cảm như thế.
- Mẹ xin lỗi – Bà không cầm được nước mắt mà lần nữa nghẹn ngào hối lỗi – Mẹ đã khiến con khổ sở nhiều rồi, hãy tha lỗi cho mẹ. Thật ra bao lâu nay mẹ cũng rất nhớ con, muốn con về bên cạnh mẹ, nhưng con bướng bỉnh nhất quyết không chịu về khiến mẹ giận mới tỏ ra không thương con mà thôi. Có người mẹ nào không thương đứa con mà mình cưu mang chín tháng 10 ngày vất vả mới sinh ra cơ chứ.
- Mẹ ơi …- Cô xúc động khi nghe lời tâm tình của mẹ.
Gió đêm lành lạnh thổi qua, hàng cây cũng xào xạt theo tiếng gió, âm thanh réo rắc trong đêm khiến đêm tối càng hiu quạnh, thế nhưng hai mẹ con, lần đầu cảm nhận tình yêu thương của nhau.
- Chưa bao giờ mẹ ghét bỏ con cả. Dù con không ngoan, dù con bướng bỉnh, con vẫn là con của mẹ, vị trí của con trong lòng mẹ chưa bao giờ thua kém Việt Tình cả.
- Con ngỡ ràng mẹ không thương con, con không ngoan, không thông minh bằng chị ấy – Việt Phương nức nở nói ra nỗi lòng của mình.
- Sao mẹ lại không thương con chỉ vì con không ngoan không thông minh chứ – Bà Thu Hà vỗ vè đôi vai run nhẹ vì bật khóc của cô – Thật ra mẹ biết chuyện hai đứa con tráo đổi thân phận với nhau. Mẹ biết chuyện Việt Tình làm lỗi rồi đổ thừa cho con, cũng biết chuyện con khờ dại nhận lỗi cho Việt Tình.
Việt Phương ngở ngàng ngồi dậy khỏi lòng mẹ, cô đưa ánh mắt đen lấp lánh ẩn chưa nước mắt nhìn mẹ mình. Bà Thu Hà đưa tay lau nước mắt đọng trên gương mặt cô buồn rầu nói:
- Tất cả mọi người có thể nhìn nhầm hai đứa kể cả ba con, nhưng mẹ thì không.
Lời khẳng định của bà Thu Hà khiến Việt Phương sửng sốt không ngừng, cô mấp mấy môi nhìn mẹ, ánh mắt hằn lên sự đau đớn. Bà biết chuyện hai chị em tráo đồi thân phận cho nhau, thế nhưng, vẫn cứ phạt cô. Cô vẫn nhớ những cái roi phủ lên mông mình đau đớn, mấy phút bị bắt quỳ đến ê ẩm hai đầu gối. Nhiều lúc sợ hãi khóc thét lên và trở nên nhút nhát hơn trước.
Sau vài giây đau đớn đi qua, cô phẫn uất nói:
- Mẹ biết, mẹ biết mà vẫn phạt con. Mẹ biết mà vẫn đối xử với con như thế sao? Vậy mà mẹ nói, mẹ yêu con không thua kém Việt Tình. Mẹ làm con đau quá, đau đến không thở được, mẹ biết không? Mẹ bảo con làm sao tin lời của mẹ được đây.
Việt Phương lắc đầu đứng dậy, cô rồi khỏi vòng tay của bà Thu Hà, trong trái tim bỗng thấy lạnh lẽo vô cùng. Bà Thu Hà hoảng hốt, bà khó khăn lắm mới thể hiện tình cảm của mình với Việt Phương, bà không muốn phút giây này nó biết mất, bà vội nắm tay Việt Phương lắc đầu nhìn cô thương tâm nói:
- Không phải như vậy đâu. Con nghe mẹ nói đi.
Việt Phương vẫn đứng im giương đôi mắt đen đau đớn nhìn bà, bà Thu Hà rơi nước mắt sầu khổ thở dài mới bắt đầu cất giọng kể:
- Thật ra, mẹ rất khó sinh đẻ. Trước khi sinh hai chị em con, mẹ từng hai lần xảy thai.
Việt Phương chớp chớp mắt nhìn mẹ, không ngờ trước cô và Việt Tình còn có hai sinh mạng khác, nhưng cả hai sinh mạng đều không được thành hình. Cô im lặng nhìn mẹ.
- Ba con là con trai trưởng, lại sống trong một gia đình truyền thống. Tuy là ông bà nội con chưa từng thúc ép hay đặt nẵng vấn đề mẹ phải sinh con trai, nhưng trong lòng mẹ biết, ông bà nôi con mong có cháu bồng. Cứ tưởng mang thai là sẽ thỏa mãn được mong ước của ông bà nôi con, thế mà cái thai lại bị lưu, bắt buộc phải bỏ. Một lần rồi hai lần, bác sĩ nói khả năng mang thai lần nữa của mẹ rất thấp, khiến mẹ vừa hoảng sợ vừa lo lắng. Bao nhiêu thuốc thang đều không chữa được, mẹ lại nóng lòng muốn có con. Phụ nữ mà, nếu không có khả năng sinh đẻ, chẳng những bị chê cười mà cũng có thể mất cả người chồng mà mình thương yêu. Cho nên mẹ nghe lời mọi người đi đến nhờ một bà thầy giúp đỡ để có thể sinh con.
- Rồi sao đó thế nào hả mẹ – Việt Phương không ngờ mọi chuyện lại như thế, cô có thể cảm nhận được nỗi lo mất chồng của mẹ con.
- Mẹ bỏ ra khá nhiều tiền để nhờ bà thấy giúp đỡ – Nói xong bà cười buồn giống như tự giẫu mình – Chắc con cười mẹ là mê tín dị đoan, thế nhưng ai ở vào hoàn cảnh của mẹ mới hiểu được tâm trạng lo lắng của mẹ.
- Mẹ…
- Có lẽ thuốc của bà thầy cùng sự khấn nguyện của bà ta thật sự công hiệu , cho nên mẹ mang thai. Một thai song sinh – Bà Thu Hà nhấn mạnh – Mẹ cố hết sức giữ cái bào thai mà mình may mắn mới có được kia. Rồi mẹ cũng chờ ngày được sinh hai đứa con gái bé bỏng của mình ra. Thế nhưng khi sinh hai đứa con, bác sỉ bảo không được sinh mổ mà phải sinh thường. Chính vì vậy, Việt Tình mới bị yếu hơn con vì bị ngộp.
- Khoan đã! Con vẫn chưa hiểu lắm – Việt Phương chau mày nhìn bà Thu Hà thắc mắc – Nếu như vậy thì người bị ngộp phải là con chứ sao lại là Việt Tình . Nếu bị ngộp thì cả hai đều phải bị ngộp chung chứ, vì sao chỉ có chị ấy là bị ngộp.
- Thật ra…
Bà Thu Hà ngập ngừng nhìn cô rồi khẽ nói:
- Thật ra con mới là người ra trước.
- Cái gì! Mẹ mẹ vừa nói gì vậy? Sao con lại là người ra trước được chứ? Nếu vậy…- “ thì đáng lí con phải là chị mới đúng” lời nói này cô không thể thốt ra được. Đầu óc cô trở nên hỗn loạn vô cùng.
- “Phương Tình” đáng lí tên hai đứa phải là như vật mới đúng – Bà Thu Hà khẽ nói – Chứ không phải là “Tình Phương” . Lúc sinh ra, Việt Tình vì ra sau, con thì chậm ra nên Việt Tình mới bị ngộp. Con bé vừa chào đời đã phài nuôi trong lồng kính một thời gian. Về nhà vẫn èo uột thật khó nuôi. Cho nên mẹ lần nữa tìm đến bà thầy, nhờ bà giúp đỡ, khấn cho Việt Tình qua khỏi. Bà ta liền nói …
- Nói gì hả mẹ – Việt Phương tò mò vô cùng, cô muốn biết lí do của sự hoán đổi này là gì?
- Bà ta bảo, số Việt Tình không tốt, dù nuôi được cũng không sống tốt, có thể bị chết ểu. Còn số của con thì lại rất tốt. Cho nên bà ta bảo phải tráo đổi thân phận của hai chị em. Con dù ra trước vẫn phải làm em, còn Việt Tình thì làm chị. Dùng sự may mắn của con để san sẽ với phận xấu của Việt Tình.
- Sao lại có chuyện như vậy – Việt Phương kinh ngạc kêu lên.
- Mẹ biết, làm như vậy thì bất công với con nhưng mà mẹ có hai đứa con bị mất là đủ rồi, làm sao mẹ có thể để Việt Tình chết được – Bà Thu hà xúc động bật khóc nức nở.
- Mẹ, mẹ…con hiểu mà – Việt Phương liền an ủi bà.
- Quả thật là sau khi hai đứa đổi thân phận với nhau, Việt Tình đã bắt đầu tốt hơn trước. Lúc đầu mẹ định đổi luôn cả tên của hai đứng, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, con vẫn là con gái đầu. Cho nên mẹ không thay đổi tên của hai đứa.
- Có nghĩa là con mới thật sự là chị, còn Việt Tình thì là em – Việt Phương chậm rãi nói trong vô hồn – Nghĩa là sự may mắn của con đều chuyển qua cho Việt Tình hết.
- Đúng vậy.
Bà Thu Hà thở dài:
- Nhưng cho dù tráo đổi thân phận, bà thầy bói nói, Việt Tình vẫn chưa chắc có tuổi thọ tốt như con. Vẫn không thể may mắn được như con. Nếu như có gì đó và còn bé có thể…
Bà Thu Hà nói đến đây thì đưa tay chặn mũi ngăn cơn xúc động vì sợ hãi của mình:
- Cho nên, dù con bé làm sai bất cứ chuyện gì, mẹ cũng đành nhắm mắt làm ngơ, cứ giả bộ lừa dối bản thân cho đó là con làm rồi phạt con. Nói con không ngoan, nói con hư chỉ là để gạt con và mọi người mà thôi. Có thể, mọi chuyện chỉ là trùng hợp, có thể không có bà thầy bói đó mẹ vẫn sinh ra hai chị em con, có thể không có bà thầy bói đó, Việt Tình vẫn sẽ sống rất tốt. Thế nhưng là một người mẹ, thương yêu lo lắng cho con mình, mẹ thà tin là có chứ không thể không tin nó là thật được. Mẹ thật sự không tưởng tượng được nếu Việt Tình có chuyện gì, mẹ sẽ ra sao nữa. Cho nên mẹ đã nuông chìu Việt Tình, để cho con thiệt thòi. Xin lỗi con, mẹ xin lỗi con.
Bà Thu Hà ôm chầm lấy Việt Phương khóc, tiếng khóc của bà làm Việt Phương khó xử vô cùng.
- Mẹ xin con, Việt Phương. Hãy để cho Việt Tình được như ý nguyện đi. Mẹ biết nói ra yêu cầu này là vô cùng ích kỷ, nhưng con hãy thương em gái của mình có được không? Nghe tin Việt Tình bị tai nạn, mẹ luôn sợ lời bà thầy bói nói đúng, số con bé không sống thọ, nếu thật là như vậy, hãy để con bé được sống hạnh phúc.
Việt Phương khẽ nhắm mắt lại, cô cảm thấy có gì đó trong tim vỡ òa.

Để lại Việt Phương ngồi im lặng trong đêm tối, bà Thu Hà gạt nước mắt lủi thủi đi vào nhà. Bà đi ngang qua gốc cây xoài thì hoảng hốt giật mình đứng bất động. Thật lâu trên môi mới gọi khẽ một tiếng:
- Mẹ…
Bà Hai đưa tay áo lau nước mắt từ gốc cây xoài lặng lẽ bước ra, trong đêm tối vẫn nhìn thấy được mái tóc trắng điểm sương của bà. Bà nhìn con dâu thở dài một hơi. Bà Thu Hà thấy mẹ chồng thở dài và khóc, cũng hiểu bà đã gnhe toàn bộ câu chuyên của hai mẹ con họ, nhưng vẫn hỏi khẽ:
- Mẹ đã nghe hết cuộc nói chuyện của mẹ con con.
Bà Hai gật đầu, bà nhìn bà Thu Hà với ánh mắt đau đớn. Bà Thu Hà khẽ cười buồn quay đầu nhìn về phía Việt Phương đang đứng khẽ nói:
- Có phải mẹ cảm thấy con là một người mẹ ích kỷ, ti tiện lắm không? Chắc mẹ trách con lắm đúng không?
Bà Hai nhìn bà Thu Hà, một ánh mắt đầy cảm thông:
- Không ai có quyền trách con ngoài Việt Phương cả. Con đúng là có lỗi với con bé, làm con bé sống khổ từ thuở nhỏ, thiếu tình thương, thiệt thòi rất nhiều. Cho nên người trách con phải là Việt Phương. Còn mẹ, hay bất cứ ai khác cũng đều không có quyền trách con, hay khinh bỉ con cả. Chỉ những người làm mẹ mới hiểu được hành động của con lúc đó. Nếu là mẹ, mẹ cũng hành động như thế. Không có người mẹ nào không sợ hãi khi mất đi đứa con của mình và hành động đánh đổi đó để cân bằng cho hai đứa con là đều nên làm. Cái đáng trách là chúng ta đã quá mê tín, để rồi u mê làm theo những lời sai khiến mà gây nên cảnh khổ ngày hôm nay.
- Con biết, biết mình đã sai rất nhiều. Nhưng mà, ngoài cách cầu xin Việt Phương ra, con không biết làm gì hơn. Tình yêu có thể đến rồi đi, tình yêu cũ ra đi thì tình yêu mới lại đến. Nhưng sinh mạng con người thì ngắn ngủi. Đến bây giờ con có thể gạt bỏ sự mê tín của mình, tin rằng Việt Tình sẽ sống tốt. Thế nhưng đứa con gái này bị con chiều chuộng đến mức luôn tự cho mình là đúng, thứ nó muốn, nó phải có bằng được. Huống hồ là tình yêu. Việt Tình yêu Jony đến mức hạ thấp hết mọi tiêu chuẩn của nó chỉ đê làm cậu ta vui lòng. Thế nên con rất sợ một ngày đánh mất cậu ta, Việt Tình sẽ làm điều gì dại dột – Nói đến đây, bà Thu Hà không ngừng rơi nước mắt. Xưa nay người ta vẫn nói tình yêu là mù quáng, bà chỉ sợ Việt Tình thật sự vì tình yêu mà đánh mất bản thân mình.
- Mẹ hiểu. Sinh con ra chẳng ai hiểu con bằng mẹ. Mẹ biết con vì lo lắng Việt Tình không chịu nổi đã kích mất người yêu vào tay người lại là em gái mình. Thôi khuya rồi, con mau vào nhà nghỉ ngơi đi.
Bà Thu hà nghe lời đi vào trong nhà, bà Hai tiến đến bên Việt Phương, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt cô.
- Nín đi con – Bà Hai ngồi xuống vỗ về Việt Phương.
Cô nghiêng đầu tựa vào lòng nội, miệng khẽ gọi trong đau đớn:
- Nội ơi, con đau lắm.
- Nội biết, nội biết. Hãy khóc hết một lần cho nỗi đau trút hết đi con – Bà Hai ôm Việt Phương vỗ về, rồi nhẹ nhàng ngâm một câu ca nhẹ.
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
Để làm gì em biết không ?
Để gió cuốn đi , để gió cuốn đi
Gió cuốn đi cho mây qua dòng sông
Ngày vừa lên hay đêm xuống mêng mông
Ôi trái tim đang bay theo thời gian
Làm chiếc bóng đi rao lời dối gian

Những khi chiều tới cần có một tiếng cười
Để ngậm ngùi theo lá bay
Rồi nước cuốn trôi , rồi nước cuốn trôi

Hãy nghiêng đời xuống nhìn hết một mối tình
Chỉ lặng nhìn không nói năng
Để buốt trái tim để buốt trái tim
Trong trái tim con chim đau nằm yên
Ngủ dài lâu mang theo vết thương sâu
Và sớm mai chim bay đi triền miên
Và tiếng hót vang trong trời gió lên

Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người
Còn cuộc đời ta cứ vui
Dù vắng bóng ai , dù vắng bóng ai
- Đừng hận mẹ con. Bởi vì bà ấy là một người mẹ.

Vừa tan lớp xong, Việt Phương cảm thấy buồn nôn vô cùng, sau khi nôn xong, cô lại thấy đầu óc choáng voáng vô cùng khó chịu. Phía trước mặt giống như bì mờ đi không nhìn rõ nữa. Cô chỉ thấy có người đang tiến về phía mình, nhưng hoàn toàn không nhận ra đó là ai.
Sau đó cô ngất đi.
Khi Việt Phương tỉnh lại, bên giường bệnh của cô là Bảo, anh nhìn Việt Phương vui mừng nói:
- Phương không sao chứ?
- Mình không sao, là bảo đưa mình đến đây sao? – Việt Phương muốn ngồi dậy nhưng Bảo ngăn cô lại.
- Bác sĩ đã khám đã chụp hình X Quang và xét nghiệm cho Phương, một lát nữa sẽ biết kết quả. Phương cứ nghĩ ngơi đi .
Việt Phương khẽ gật đầu nhắm mắt ngủ tiếp.
Đến chiều, bác sĩ đem kết quá đến thông báo cho cô và Bảo, kết luận rằng:” Trong não cô có một khối u, chưa rõ lành tính hay ác tính.

Cô biết Bảo giận, cực kì giận. Anh thể hiện ra mặt bằng việc ngồi im nhìn ra ngoài cửa kính của xe taxi khi cả hai vừa rời khỏi bệnh viện. Sau khi bác sĩ thông báo cho cô biết nguyên nhân của những cơn buồn nôn choáng voáng của cô. Một khối u. Chưa thể xác định nó là loại khối u nào, muốn xác định rõ, cần làm rất nhiều xét nghiệm kỹ càng. Bác sĩ muốn cô ở lại để cho họ theo dõi và làm rõ bệnh tình của cô hơn, nhưng Việt Phương khăng khăng không chịu ở lại, cô nhất quyết rời khỏi bệnh viện. Bảo đã ngăn cản cô, khuyên can, thậm chí là dùng một giọng cầu xin với cô nhưng Việt Phương vẫn nhất quyết không chịu nhập viện. Không thay đổi được quyết định của cô, Bảo đành miễn cưỡng làm thủ tục đưa cô về sau khi nghe một loạt dặn dò của bác sĩ. Suốt đoạn đường Bảo đều im lặng như thế. Việt Phương cũng không lên tiếng.
Trong lòng cả hai đều có những tâm sự, những bất an không nói thành lời.
Cơn buồn nôn lại cuồn cuộn dâng trào trong cuốn họng, Việt Phương vội đưa tay ngăn chặn cơn buồn nôn của mình lại. Bảo giật mình quay lại nhìn cô với vẻ mặt và ánh mắt lo lắng:
- Không sao chứ? Anh à, làm ơn quay lại bệnh viện giùm.
- Không cần – Việt Phương vội xua tay khi Bảo thúc giục người tài xế quay lại – Mình ổn rồn.
- Việt Phương – Bảo gầm lên trong cuống họng – Sao Phương lại không để bác sĩ kiểm tra chứ? Nếu lỡ như…
Bảo không thể nói tiếp, anh đau đáu nhìn Việt Phương bằng ánh mắt khó hiểu.
- Mình muốn có chút thời gian để đối mặt với việc này. Nếu lỡ như… – Việt Phương cười yếu ớt đáp.
- Sẽ không đâu – Bảo cắt ngang lời cô – Đó sẽ là một khối u lành.
- Chuyện đời đâu ai biết được – Việt Phương quay đi không muốn nhìn Bảo.
Bảo run run nhìn Việt Phương, đau xót vô cùng, cô không chỉ là người con gái anh yêu, còn là người bạn thân thiết nhất thời thơ ấu. Nếu không được cô chấp nhận tình cảm, thì anh vẫn hy vọng được ở bên cạnh cô, bên cạnh người bạn gắn liền tuổi thơ cơ cực nhưng hạnh phúc của anh. Với tư cách một người bạn, anh chẳng muốn mất cô.
- Việt Phương nghe lời mình đi. Chúng ta để bác sĩ kiểm tra kỹ, nếu như nó là khối u ác tính thì chỉ cần phát hiện sớm, chữa trị sớm, sẽ có cơ hội bình phục hơn.
- Mình biết – Việt Phương cười nhìn Bảo trấn an – Mình chỉ là cần một ít thời gian để chuẩn bị tinh thần mà thôi. Yên tâm đi, mình cũng đâu muốn chết sớm đến như thế. Nhưng Bảo nè, mình muốn Bảo im lặng đừng nói ra chuyện này cho ai biết có được hay không?
Bảo trố mắt nhìn cô đầy khó hiểu. Việt Phương khẽ nói:
- Mình không muốn mọi người lo lắng cho mình, hãy đợi đến khi có kết quả đi. Hứa với mình được không?
- Được. Mình hứa sẽ không nói chuyện này ra, nhưng Phương cũng phải nhanh chóng đi kiểm tra cho mình.
- Chắc chắn mà… – Việt Phương gật đầu.
Việt Phương nhìn ra cửa kính bên ngoài, chiếc xe đã vào ngay đầu ngỏ nhà cô rồi. Từ con ngỏ, có thể thấy ngôi nhà lầu của Thiên Phong. Mọi khung cảnh quen thuộc với cô vô cùng, thế nhưng lại giống như bị một màng sương che phủ.
Khi về đến nhà, Việt Phương muốn đưa tay mở cửa, nhưng lại phát hiện tay mình như không còn sức, mất dần cảm giác. Cô lắc đầu, xua đi mọi thứ đang bao quanh mình, cố gắng dùng sức lần nữa để mở cánh cửa. Cánh cửa mở ra, nhưng lại có cảm giác như ai đó đang kéo mở nó chứ không phải cô. Việt Phương ngầng đầu nhìn lên, hóa ra là Bảo đã mở cửa giúp cô. Việt Phương cười nhẹ, đưa tay bện cánh cửa bước ra, làm như không có gì.
Bà hai từ trong nhà đi ra, nhìn thấy xe taxi, lại thấy sắc mặt Việt Phương không tốt thì lo lắng hỏi:
- Con sao thế?
- Con không sao – Việt Phương cũng biết sắc mặt mình khó coi, không muốn giấu để bà nội lo nên cười nói – Con hơi mệt một chút thôi. Lúc nãy ngất ở trường.
- Sao lại ngất?
- Con trúng gió ấy mà. Không sao đâu nội, đang mùa mưa nên thế thôi.
- Con phải giữ gìn sức khỏe, chắc tại ngồi dưới sương cả đêm nên bị nhiễm lạnh rồi. Vào nội nấu cho con tô cháo hành giải cảm.
- Con cám ơn nội. Ba mẹ con đâu rồi nội, chị Việt Tình đi làm chưa hay còn ở nhà hả nội.
- Ba mẹ con lên thành phố đi làm rồi. Việt Tình thì bảo nó đi làm – Bà Hai đáp rồi dìu Việt Phương đi vào.
- Bảo về đi – Việt Phương nhìn bảo giục.
Bảo nhìn cô im lặng rồi cúi cùng gật đầu quay người ra về.
- Thật ra. Mẹ con có nấu hoành thánh cho con, chờ con cả buổi trưa nhưng không thấy con về, gọi điện cũng không được nên đành đi về trước. Mẹ con có để dành cho con, nhưng con thế này, chắc là không ăn được.
- Con muốn ăn.

- Mẹ con có để lại một tờ giấy, dặn nội đưa cho con. Con đọc đi.
Bà nội cô bê lên cho cô tô hoành thánh đặt trước mặt cô rồi khẽ nói, sau đó móc từ túi áo bà bà màu nâu đã sờn một tời giấy được gấp làm tư. Việt Phương mở từng tờ giấy ra và đọc. Tờ giấy chỉ vỏn vẹn có vài chữ.
- Hãy nắm bắt hạnh phúc mà con có. Mẹ xin lỗi.
Cô ngồi nhìn tô hoành thánh đang bóc khói thơm lừng trước mặt mình. Khói bóc lên mặt, khiến hai mắt cô bỗng nhòa đi vì nước mắt. Lâu rồi cô không ăn hoành thánh do mẹ làm. Lúc nhỏ, cô rất thích ăn hoành thánh, ăn tận mười viên, mẹ lúc nào cũng đặt trong bát nhỏ của cô 10 viên. Hoành thánh mẹ cô làm ngon lắm, còn trộn cả tôm vào. Cô nhớ rõ viên nào của cô cũng có nữa con tôm to, nhìn rất ngon. Việt tình tuy không thích hoành thánh như cô, nhưng vẫn thường ghen tỵ với cô.
Lúc nhỏ, mỗi khi bị phạt xong, mẹ cô lại làm hoành thánh cho cả nhà ăn, ăn xong cô đã không còn buồn nữa. Trong đầu cô, bỗng nhớ rất nhiều chuyện lúc nhỏ. Hóa ra cô sai rồi.
Là cô không hiểu được tình mẹ. Bà không yêu cô như cái cách bà yêu Việt Tình, tình yêu của bà dành cho cô trong thầm lặng chứ không thể hiện rõ như Việt Tình. Do đó cô mới không hiểu.
- Mẹ…
Cô gọi khẽ trong những giọt nước mắt. Bà hy vọng hai đứa con trao đổi vị trí cho nhau để có thể san xẻ may mắn và bất hạnh cùng nhau. Thế nhưng khi trao đổi rồi, người bất hạnh lại là cô. Bà lo sợ Việt Tình có số mạng ngắn, nên muốn Việt Tình được hạnh phúc trong vẹn, van xin cô nhường lại Thiên Phong.
Nhưng mà giờ đây, dường như định mệnh trêu đùa. Thay đổi vì trí lại không phải là sự hòa hợp giữa may mắn và bất hạnh, mà là thay đổi cả số phận của nhau. Số phận của cô rất có thể sẽ mỏng manh như ngọn đèn trước gió.
Nếu như khối u trong đầu cô là ác tính. Vậy liệu cuộc đời của cô trải dài thêm được bao lâu.
Từng có một người bạn của cô cũng bị u não mà mất, cuộc đời bất hạnh của cô liệu có may mắn thoát khỏi cái chết hay không? Thời đại hiện đại, máy móc hiện đại, nhiều căn bệnh được chữa khỏi, nhưng cũng nhiều căn bệnh mãi không được chữa khỏi thì sao? Tất cả đều đối mặt với cái chết.
” Hãy nắm bắt hạnh phúc mà con có” – Thật sao mẹ, con có thể giữ lấy hạnh phúc của mình hay sao?

Yui Nishikawa - Azumi Mizushima - Akiho Yoshizawa

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ