Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Hương vị đồng xanh - trang 8

Chương 6 : Bình yên nơi làng quê

Sau khi kết thúc tiết học, Việt Phương thu dọn bút vẽ chuẩn bị ra về, một em học sinh đưa cho vô một bức tranh vẽ, rồi nói:
- Cô ơi! Cô xem, em vẽ có đẹp không ạ.
Đó là một hình vẽ với những hoa văn rất ngộ nghĩnh, Việt Phương nhìn vào cảm thấy rất thích, cô nhìn em học sinh đang còn thắt khăn quàng đỏ của mình dịu dàng hỏi:
- Sao em nghĩ ra được hình vẽ này.
- Dạ, hôm qua ba em mua cho em một cái kính vạn hoa đó cô, đẹp ơi là đẹp luôn. Em chỉ cần lắc nhẹ hay xoay nhẹ một cái là nó ra những hình khác nhau rất đẹp. Em rất thích nên đã vẽ lại đấy ạ – Đứa học trò lễ phép trả lời cô bằng đôi mắt rạng rỡ của mình.
“ Trước khi anh về đây, anh thường chơi cái này, bởi vì anh muốn cuộc sống có nhiều màu sắc và đẹp như kính vạn hoa. Nó luôn bầu bạn với anh, khiến anh thấy yêu cuộc sống này hơn. Nhưng giờ đây anh đã tìm được niềm vui đích thực của cuộc sống tại nơi này, tất cả đều nhờ em và mọi người mang đến cho anh. Giờ anh tặng em cái kính vạn hoa này làm kỷ niệm. Em hãy giữ nó thật cẩn thận, xem nó giống như anh luôn bên cạnh em, và nhớ đến anh nhé”
Ánh mắt Việt Phương bỗng trở nên buồn bã khi nhớ lại lời nói năm xưa của Thiên Phong. Chỉ tiếc là chiếc kính vạn hoa của Thiên Phong tặng đã bị Bảo đập nát, Việt Phương còn nhớ năm đó mình đã khóc lóc thảm thương đến thế nào khi mà nhặt từng mảnh vụn của chiếc kính vạn hoa. Vì chuyện này mà cô giận Bảo rất lâu, cho đến khi bà nội Bảo mất và rồi Bảo rời đi không một lời từ biệt. Cả hai vẫn chưa làm lành với nhau cho đến tận bây giờ, dù cố tỏ ra tự nhiên, nhưng Việt Phương và Bảo vẫn chưa ai dám nhìn thẳng vào nhau.
- Cô ơi! Cô sao vậy cô – Đứa học trò thấy Việt Phương bỗng ngây người ra như thế thì lo lắng bèn lay tay cô hỏi.
Việt Phương tỉnh trí, cô cười nhẹ, xoa đầu đứa học trò rồi bảo:
- Cô không sao, lúc nào đó em đem cho cô xem kính vạn hoa của em nhé.
- Dạ được ạ, mai em sẽ đem đến cho cô và các bạn xem.
- Em ngoan lắm.
Sau đó, Việt Phương dẫn xe ra về nhà. Con đường về nhà rợp bóng cây che mát rượi. Gió nhè nhẹ thổi tung mái tóc xõa ngang lưng của cô. Mấy chiếc lá khô cũng cũng hờ hững rơi rơi, khiến khung cảnh tĩnh lặng vô cùng. Trong lòng Việt Phương vang lên câu hỏi: “ Thiên Phong! Có phải anh đang giận em hay không? Giận em đã không trân trọng giữ gìn kính vạn hoa anh tặng, cho nên anh không giữ lời hứa, không quay về đây hay không?
“Kính vạn hoa”, “ kính vạn hoa”….
Việt Phương quay đầu xe trở lại, cô chạy ra thị trấn đến nhà sách và những nơi bán quà lưu niệm, cô đi tìm, tìm mãi đáng tiếc là không hề có bán kính vạn hoa. Vẻ thất vọng hiển hiện trên gương mặt cô, cô ủ dột bước ra khỏi cửa hàng bán đồ lưu niệm. Sau đó, cô không cam tâm quay đầu vào nói với cô gái bán hàng.
- Chị à! Nếu khi nào chỗ chị có lấy kính vạn hoa về bán, chị có thể gọi điện báo cho em một tiếng được hay không?
Nhìn vẻ mặt thành khẩn, ánh mắt van nài của Việt Phương, chị bán hàng có chút ngạc nhiên, làm gì có người đến tuần tuổi này còn thích kính vạn hoa đến như thế cơ chứ. Nhưng dù sao đây cũng là kiếm tiền nên chị bán hàng cũng không từ chối:
- Chị không biết là có hàng hay không? Nhưng nếu có hàng, chị sẽ lấy về bán.
- Thật chứ chị – Việt Phương reo vui – Em cám ơn chị. Đây là số điện thoại của em, nếu có chị làm ơn thông báo cho em với, em sẽ mua với số lượng nhiều chị nhé, không cần phải lo lắng chuyện bán không được đâu ạ – Vừa nói Việt Phương vừa rút giấy và bút ra ghi số điện thoại của mình thật cẩn thận rồi đưa cho chị bán hàng, cô còn cười nhã nhẵn lần nữa nói – Nhờ chị giúp cho.
- Được, không có gì đâu – Chị bán hàng gật đầu.
Việt Phương được lời hứa thì thấy vui trong lòng, cô hớn hở bước ra ngoài cửa, cảm thấy bản thân thật là ngốc, quá ngốc, vì sao lại không nghĩ đến điều này sớm hơn cơ chứ.
Tuy rằng chiếc kính vạn hoa này không phải là kính vạn hoa của Thiên Phong tặng, nhưng cũng như Thiên Phong từng nói, gió thổi khắp nơi, nhưng đi rồi sẽ về. Chỉ cần cô vẫn nhìn cuộc đời đẹp như kính vạn hoa, nhất định sẽ có lúc Thiên Phong sẽ trở về. Cô tin chắc là như vậy.
Khi vừa bước ra khỏi cửa hàng, nụ cười trên môi của cô bỗng ngưng đọng lại vì thấy gương mặt cùng ánh mắt trầm ngâm của Bảo đang chiếu về cô. Ánh mắt ẩn chứa sự tức giận, cũng ẩn chứa nỗi buồn vô hạn, cũng giống ý như năm đó.
Việt Phương tin những lời của cô với chị bán hàng đã lọt vào tai Bảo rồi.
Hai người đứng im lặng nhìn nhau, giữa ánh nắng chang hòa, cảm giác không gian đang dần chuyển động nhau hơn.
Ký ức lại trôi dạt về những ngày tháng cũ.
Khi Thiên Phong đi, Việt Phương tin chắc anh sẽ trở lại. Ít nhất, một tháng anh có thể quay lại đây một lần, dù gì thì thành phố và chỗ cô cũng chẳng xa gì mấy, chỉ hơn 1 giờ đi xe mà thôi. Hơn nữa, vẫn có xe buýt đi lại giữa hai nơi rất thuận tiện. Thế nhưng đợi mãi vẫn không thấy Thiên Phong đi về, thậm chí cả một cuộc gọi điện thoại cũng không hề thấy. Lúc đó rất rõ ràng, Việt Phương có ghi rõ số điện thoại của chú Nhân cho Thiên Phong, anh còn bảo sẽ học thuộc, Việt Phương tin với Trí nhớ của Thiên Phong, anh nhất định sẽ nhớ được .
Hy vọng và hy vọng.
Tin và chờ đợi.
Trông ngóng và……thất vọng.
Việt Phương lúc nào cũng nắm chặt kính vạn hoa trong tay của mình, ngồi ở bờ ruộng ngắm trời đất chờ từng cơn gió thổi qua khẽ nhắc lại lời hứa năm nào. Cô vẫn là một cô nhóc với những ước mơ cổ tích, một sự ngốc nghếch mà bất cứ đứa trẻ nào cũng trải qua.
Thất vọng khiến Việt Phương buồn bã, trầm lặng, cảm giác bị bỏ rơi lần nữa lại ập đến. Việt Phương thật sự không biết được, có phải mình là ngôi sao xấu hay không? Vì sao ai cũng lần lượt rời xa cô: ba mẹ, chị gái song sinh, rồi Thiên Phong.
Năm đó, cô lại lần nữa rơi vào trầm lặng, dù bọn trẻ hết lần này đến lần kia khuyên nhủ, nhưng Việt Phương vẫn cảm thấy đã không còn hứng thú với mọi việc.
Bảo là đứa lo lắng cho Việt Phương nhất, bao nhiêu lần Việt Phương cầm đầm đến giúp Bảo, cho nên đối với Bảo, Việt Phương là đứa bạn quan trọng nhất. Bảo không muốn Việt Phương phải sống trong buồn bã như thế. Bảo đã tức giận giật lấy kính vạn hoa trong tay của Việt Phương và đập nát.

Bờ hồ thoáng mát buổi trưa đầy nắng, từng cơn gió thoảng thổi xuống mặt hồ tạo sóng lăng tăng.

Việt Phương đứng dựa lưng vào một cây dừa bên bờ hồ, ánh mắt của cô nhìn về một phương hướng xa xôi nào đó, tóc cô bị gió thổi nhè nhẹ tung bay, cô không buồn đưa tay ra tém nó lại, môi mím chặt thật lâu, thật lâu. Cuối cùng cô quyết định đưa mắt nhìn sang Bảo, Bảo đang đứng trước mặt hồ, vung tay ném những hòn sỏi trên tay mình xuống mặt nước. Nhưng hòn sỏi như đang khiêu vũ, nhảy vọt xuống hồ chạm vào mặt nước rồi lại nảy mình lên không sau đó đáp nhẹ nhàng xuống nước lần nữa, lập lại từ 5 đến 7 lần như thế rồi mới chịu chìm xuống đáy hồ sâu hút kia.
Trước đây Bảo chỉ làm được từ 3 đến 4 vòng, nhưng bây giờ, Bảo đã làm được những 7 vòng như thế. Đúng là, con người càng lớn thì càng có khả năng tốt hơn. Chỉ có điều, Việt Phương không nghĩ Bảo vẫn còn thích chơi trò này. Phải là ném thường xuyên mới thành thạo như thế được.
Việt Phương bất giác thở dài.
Cả hai đều đã lớn, nhưng khoảng cách giữa họ lại chẳng còn được như lúc xưa. Có chút xa cách và trầm lặng hơn.
Chút giận hờn trẻ con cũng đã không còn nữa, nó đã trôi dạt từ cái ngày Việt Phương hay tin Bảo rời đi. Điều hối tiếc nhất là, cô chẳng có dịp chia tay với Bảo, chẳng có dịp tặng cho Bảo một món quà kỷ niệm. Bảo rời đi quá nhanh, không một lời từ biệt, Việt Phương biết, Bảo vẫn buồn vì việc cô tuyện bố không thèm chơi với Bảo nữa, vì vậy Bảo rời đi trong im lặng.
Không phải Bảo chưa từng viết thư gửi về thông báo tin tức của mình với Hiển, Nam, Hải, Thắm và Thảo. Nhưng trong những lá thư đó không hề nhắc đến Việt Phương. Có lẽ Bảo vẫn còn cảm thấy áy náy vì làm cô giận, hoặc là Bảo giận cô đã nổi giận với mình cho nên đã chọn cách lờ cô đi. Nhưng lần Bảo về nước, Việt Phương lại không có mặt, cô viện lí do mình bận để tránh mặt. Thật sự cô không biết đối mặt với Bảo thế nào, nên chọn cách lẫn trốn.
Giờ thì cả hai đã gặp mặt nhau, Việt Phương cũng không biết nên nói gì, nhất là sau khi Bảo nghe hết mọi chuyện giữa cô và chị bán hàng. Thật sự khó đối mặt với Bảo.
Việt Phương muốn cả hai quay trở lại thân thiết như xưa, nhưng khúc mắc trong lòng cả hai nếu như cô không là người gỡ bỏ, có lẽ sẽ khó lòng quay trở lại, cuối cùng Việt Phương là người lên tiếng trước, phá vỡ bầu không khí im lặng bao trùm cả hai lúc này:
- Giống như….
Quyết tâm nói ra hết, Việt Phương hít một hơi thật sâu trước khi nói rõ , Bảo nghe Việt Phương lên tiếng thì dừng bàn tay đang nắm lấy hòn sỏi chuẩn bị ném đi của mình.
- Giống như một viên kẹo mà bạn lần đầu được nếm. Từ trước khi gặp Thiên Phong, mình luôn cho rằng mình là người bất hạnh. Mình luôn đồng cảm với hoàn cảnh của Bảo, mình giúp đỡ bạn, mình cho rằng ít nhất cũng có người không cô đơn và buồn bã giống như mình. Nhưng khi mình gặp anh ấy, ở anh ấy luôn có nhiều điều vừa như xoa dịu được tất cả những nỗi buồn của mình, vừa khiến mình cảm thấy mình và anh ấy mới thật sự đứng cùng một thế giới. Có lẽ vì anh ấy lớn hơn, hiểu cuộc sống hơn và anh ấy biết cách chấp nhận số phận, biết cách chấp nhận cuộc sống. Thật ra nói chính xác hơn là một sự phản kháng ngầm, kín đáo, không hề thể hiện ra mặt rõ ràng như mình. Anh ấy phản kháng cuộc sống nhàm chán đó, nhưng anh ấy không phủ nhận nó, cũng không nhất mực đẩy nó ra xa anh ấy giống như mình. Vì vậy, anh ấy không hối hận, không hối hận giống như mình. Nếu như mình không quá ương bướng, nhất mực xa lánh gia đình của mình, thì hôm nay có lẽ mình đã tươi cười hạnh phúc trong vòng tay ba mẹ Chứ chẳng phải gặp nhau mà cứ như người xa lạ giống như bây giờ.
Bảo ngây người nhìn Việt Phương, cô đang trải lòng với Bảo. Việt Phương nhìn đáp trả ánh mắt của Bảo, hít thêm một hơi thật sâu, Việt Phương nói:
- Mình luôn hy vọng Thiên Phong trở lại, mình hy vọng anh ấy nói cho mình biết, anh ấy hạnh phúc khi quyết định trở về nhà. Cho nên mình đợi, mình hy vọng….bởi vì đó cũng là lúc mình có thể trở về gia đình của mình. Chấp nhận quá khứ đi qua, quăng bỏ nỗi buồn cô đơn ở lại để theo đuổi hạnh phúc gia đình mà mình hằng mong đợi. Và thứ duy nhất cho mình niềm tin đó chính là chiếc kính vạn hoa. Nhìn vào kính, mình thấy một cuộc sống tươi đẹp hơn, nhiều màu sắc hơn là một cuộc sống ảm đạm buồn bã. Đáng tiếc, Bảo lại đập nát niềm hy vọng đó của mình. Cho nên mình đã rất giận, rất giận Bảo, đến nỗi không thèm nhìn mặt Bảo.
Bảo không ngờ Việt Phương lại suy nghĩ như thế, anh thấy bối rối, vẻ áy náy hiện hữu trên mặt Bảo, anh nhìn Việt Phương thật lâu trong im lặng, mãi mới thốt lên được:
- Xin lỗi. Mình….
- Bỏ đi, đã qua rồi. Mình đã không còn giận Bảo nữa – Việt Phương lắc đầu ngăn Bảo nói tiếp.
- Mình đã nghĩ, Phương coi trọng Thiên Phong hơn tụi mình. Mình ganh tỵ với Thiên Phong, anh ấy chỉ mới đến, nhưng lại có thể khiến Phương nhớ đến anh ấy nhiều như thế, có thể bỏ mặc tụi mình , cho nên mình….- Bảo ăn năn nói.
- Khờ quá, lúc Bảo ra đi, mình còn buồn hơn rất nhiều – Việt Phương cười nhẹ nói.
- Thật sao? – Đáy mắt Bảo long lanh lên niềm vui sướng nhỉn Việt Phương hỏi.
- Tất nhiên rồi. Chúng ta là những người bạn thân nhất mà.
- Vậy thì bây giờ Phương không còn giận mình nữa đúng không?
- Ừhm
- Hay quá – Bảo reo lên rồi ôm trầm lấy Việt Phương, nhưng chỉ tích tắc sau, anh cảm thấy có chút gì đó không đúng, vội vàng buông Việt Phương ra, gượng đỏ cả mặt, Bảo gãi gãi đầu nói với vẻ hối lỗi – Xin lỗi, ở bên mỹ mình quen thể hiện tình cảm như vậy.
- Không sao, mình không để ý. Mà Bảo nói sẽ giúp mình xem xét chiếc xe, mau xem nhanh lên đi.
- Được – Bảo hớn hở gật đầu.
Cả hai vui vẻ sánh vai nhau bước đi, rời khỏi bờ hồ.
Gió nhè nhẹ lại thổi thêm lần nữa, vẫn hất tung mái tóc Việt Phương lên, cô hơi nghiêng đầu nhìn ra sau: “ Gió khẽ nhắc điều gì?”

Thiên Phong ngồi xem tư liệu trên xe trong khi tài xế đang đưa anh đi xuống dưới khu quy hoạch đã định để xem xét. Lần này về nước là thay ba anh thực hiện một dự án đầu tư và phát triển với quy mô lớn, dự án này được ba anh ấp ủ nhiều năm nay. Hiện giờ mọi việc gần như đã thực hiện xong, chỉ chờ bắt tay vào làm nữa mà thôi. Tuy vậy, vẫn còn một số khúc mắc chưa được giải quyết xong.

Dự án này là dự án xây dựng một khu giải trí cao cấp dành cho giới thượng lưu lắm tiền nhiều của. Khu giải trí này có bao gồm một sân golf, một trường đua, khu nghỉ mát cao cấp với hồ bơi lớn, dịch vụ mát xa ….Chỉ cần dự án này hoàn thành sẽ thu lại một số lợi nhuận vô cùng lớn từ các đại gia trong nước.
Hiện thực Việt Nam hiện nay khá phát triển, rất nhiều đại gia đã xuất hiện, đặc biệt là họ thích chi tiền vào những khu giải trí thế này để được thỏa mãn một sở thích nào đó của mình hoặc để thể hiện sự giàu có của mình.
Thiên Phong nghĩ đến cảm thấy thực nực cười. Cái bọn đại gia này sẵn sàng bỏ một số tiền lớn chỉ để được bày tỏ hư vinh với các đại gia khác, chứng tỏ đẳng cấp của mình chẳng khác nào cạnh tranh trong thương trường. Trong khi bọn họ vung tiền như nước thì ở một góc nhỏ nào đó những người nghèo khổ cần được giúp đỡ lại đầy rẫy ra đó mà chẳng thấy ai quan tâm đến.
Mặc dù bọn họ là đang giúp cho anh làm giàu, nhưng Thiên Phong cũng không cách nào không cười châm biếm được, bởi thực chất Việt Nam chẳng là gì so với các nước phát triển, mà nhiều người trong giới thượng lưu ở mỹ mà Thiên Phong biết, họ lại cực kì bình dị, cởi mở và phóng khoáng.
- Ketttt…………….
Chiếc xe đột ngột thắng gấp khiến Thiên Phong bị nhào người về phía trước, tài liệu trên tay anh bị rơi xuống đất hết. Thiên Phong sau khi lấy lại tinh thần, anh khẽ cau mày nhìn người tài xế đang bày ra bộ mặt hối lỗi quay lại nhìn anh nói:
- Xin lỗi tổng giám đốc. Có một con chó bất chợt băng ngang qua, cho nên…..
- Lái xe cẩn thận một chút – Thiên Phong lạnh lùng cắt ngang lời anh ta, sau đó anh cuối người nhặt tài liệu lên mặt kể vẻ khổ sở cam chịu muốn gào thét lên rằng:” Đó không phai lỗi tại tôi” của người tài xế.
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh, Thiên Phong nhặt lại hết tài liệu nhưng không còn hứng thú xem nó nữa, anh xếp nó lại rồi đặt gọn gàng vào trong chiếc ặp da màu đen nằm bên cạnh. Thiên Phong ngã người dựa vào thành ghế, mắt nhắm ghiền , đưa tay day day hai thái dương muốn xua đi mệt mỏi.
Mấy ngày hôm nay, anh cứ mãi vùi đầu vào công việc, có khá nhiều việc cần xem xét kỹ trước khi hoàn thành. Nếu không phải vì ba anh ngã bệnh, Thiên Phong cũng không quay về đây sớm như vậy. Cho nên hầu như dự án, anh vẫn chưa nắm kỹ lắm.
Đang nhắm mắt, điện thoại anh bỗng reo lên, Thiên Phong mệt mỏi đưa tay nghe máy.
- Thiên Phong!
- Mẹ, có chuyện gì?
- Con đã bặp thằng Bảo chưa?
- Con chưa gặp em ấy, nhưng con đã gọi điện cho em ấy rồi. Bảo vẫn ổn, con đang trên đường về quê, con sẽ tìm em ấy. Bảo không chịu gọi điện cho mẹ hay sao?
- Nếu nó gọi, mẹ chẳng lo lắng thế này. Thật là…phải chi thằng Bảo chín chắn được một phần như con, mẹ sẽ đỡ lo – Mẹ anh thở dài.
- Ba khỏe chưa mẹ?
- Uhm, ba con khỏe rồi. Ông ấy chẳng qua là muốn con tiếp quản công ty nên mới giả vờ thế thôi – Bà thở dài nói – Mẹ thật không hiểu hai cha con, vì sao lại lúc nào cũng xa cách như thế chứ. Rõ ràng là hai người đều lo lắng cho nhau mà. Ông ấy cũng vừa hỏi mẹ về con, nếu con đồng ý về làm ở công ty, cũng nên làm lành với ông ấy đi. Một mình thằng bảo cũng đủ khiến mẹ phiền lắm rồi, lại đến hai cha con nữa.
- Mẹ, con xin lỗi – Thiên Phong nói với giọng dịu dàng ăn năn.
- Mẹ có bao giờ giận con đâu, con là con trai mẹ mà. Chắc tháng sau thu xếp công việc xong, ba và mẹ cũng trở về Việt Nam một chuyến, cũng lâu rồi mẹ không về, không biết bây giờ thay đổi ra sao nữa. Mẹ thấy nhớ quê quá.
- Mẹ, con đang về. Khi nào rảnh, con chụp hình lại rồi gửi mẹ xem.
Mẹ Thiên Phong nghe xong vui vẻ vô cùng, Thiên Phong nghe giọng cười hài lòng của bà, anh cũng thấy vui.
- Con nhớ giữ sức khỏe nhé. Đừng làm việc nhiều quá mà đổ bệnh. Gặp thằng Bảo thì gọi điện bảo cho mẹ hay, nhớ chăm sóc cho em con.
- Con biết rồi mẹ.
Thiên Phong kết thúc cuộc gọi, anh quay mặt nhìn ra bên ngoài.
Vừa nãy vẫn còn nhà cửa san sát nhau, khói bụi mù mịt, nắng gay gắt. Giờ thì lại thấy con đường thoáng đãng hơn, nhà cửa cũng không chằn chịt như lúc nãy mà rộng rãi hơn, đặc biệt là cây cối tỏa bóng mát rượi. Phong cảnh dường như êm đềm, xe cộ cũng thưa thớt không ồn ã.

Việt Phương cùng Thảo đi chợ để chuẩn bị đám giỗ nhà cô. Trên đường đi về, Thảo hết lời ca ngợi Việt Tình.
- Chị Việt Tình đã gọi cho tui, chị ấy bảo đã sắp xếp cho tui một công việc ở công ty chị ấy. Chỉ là công việc văn phòng, không phải đi đó đi đây, chạy ngược chạy xuôi vất vả nữa, lương cũng cao hơn bên công ty cũ. Trời ơi, tui nghĩ là sướng rên lên được. Tui đã xin nghĩ làm ở công ty cũ rồi, đợi đám giỗ xong, tui sẽ lên thành phố gặp chị Việt Tình để nhận công việc. Bà thấy tui nên mua gì cho chị ấy để cám ơn?
- Thật ra Việt Tình bằng tuổi bà mà, thậm chí còn nhỏ hơn bà hai tháng, bà không nên gọi chị ấy là chị – Việt Phương khẽ nhắc nhở Thảo về lối xưng hô cho đúng.
- Chỉ là cách gọi thôi. Tui là bạn bà, chị ấy là chị bà, tui gọi là chị đúng quá rồi còn gì. Dù sao gọi chị, vẫn dễ nương tựa hơn mà – Thảo lém lỉnh cười đáp.
Việt Phương nhìn Thảo thở dài lắc đầu, cô mặc kệ, bước đi tiếp. Nói gì thì nói, Việt Tình giúp Thảo có công việc ổn định như thế cũng là điều đáng mừng.
- Hello! Hai người đẹp, đi chợ về à – Bảo từ sau chạy đến nhìn họ gọi.
- Bảo! – Thảo nhìn thấy Bảo thì reo lên.
- Lát nữa nhớ đến nhà mình ăn giỗ nhé – Việt Phương cười nhìn Bảo dịu dàng nói.
- Mình nhớ mà, có cái này tặng Phương nè – Bảo gật đầu rồi mĩm cười đưa cho Việt Phương một cái cây dài tròn tròn được in hình rất đẹp.
- Kính vạn hoa – Việt Phương vui mừng reo lên, cô nhìn Bảo bằng ánh mắt lấp lánh – Sao Bảo mua được vậy.
- Mình đã đi rất nhiều nơi mới tìm được đấy, cho nên Phương nhất định phải trả công mình – Bảo tươi cười đáp.
- Được mà, lát nữa đến đi, mình đãi Bảo món ngon nhất do mình làm – Việt Phương gật đầu cười đáp.
- Ok, vậy lát nữa mình đến, giờ mình có chút chuyện, mình đi trước đây, Bye Bye….- Bảo nói xong thì quay đầu xe phóng đi mất.
Thảo và Việt Phương quay người nhìn theo, Thảo nhìn cái cách chạy xe của Bảo mà ngưỡng mộ, còn Việt Phương thì lắc đầu, Bảo phóng xe quá nhanh. Cô nắm chặt cái kính vạn hoa mà Bảo vừa đưa mình, trong lòng khẽ ngân lên niềm vui khó tả.
- Nhìn kìa, chiếc xe kia đẹp quá – Thảo bất chợt reo lên và vung tay chỉ về phía trước ngược chiều của họ. Cái vung tay quá mạnh, vướng vào tay cô, cái kính vạn hoa vì thế mà bay lượn một vòng rồi rơi xuống giữa con đường.
Chiếc xe màu đen sáng trọng đang lao về phía họ, có nguy cơ sẽ cán ghiền chiếc kính vạn hoa. Không nghĩ ngợi nhiều, Việt Phương lao ra nhặt kính dưới lòng đường.

Người tài xế lại lần nữa đạp thắng gấp, anh ta toát cả mồ hôi hộp, mặt tái mét cả người run rẩy khi nhìn chiếc xe bị kiềm lại trước khi chạm vào Việt Phương. Thiên Phong dù nhìn thấy hình ảnh trước mắt, nhưng cũng bị cú thắng bất ngờ làm ngã nhào lên phía trước rồi lại bật ngửa ra phía sau, đầu bị bật ngửa về sau, choáng voáng.

- Tổng giám đốc, anh có sao không? – Người tài xế run run quay đầu lại nhìn Thiên Phong, lắp bắp giải thích cho sai phạm lần thứ 2 của mình – Không phải lỗi của tôi, là cô gái kia tự nhiên lao ra đường – Vẻ mặt người tài xế đầy hoảng hốt, dường như là sợ hãi bị mất việc nhiều hơn là nỗi lo lắng suýt đụng trúng người. Được phân công chở Tổng giám đốc mấy ngày qua, nhưng người tổng giám đốc này dường như chẳng thích nói chuyện, hầu như anh chỉ nói tiếng Anh, chỉ thỉnh thoảng mới dùng tiếng việt. Bình thường cũng cúi đầu vào xem tài liệu, không hề hé răng lấy một lời, ngoài việc ra lệnh anh chở đi đâu, cho nên anh cũng không dám lên tiếng. Sự căng thẳng, lạnh lùng xa cách khiến anh luôn phập phồng lo lắng, sợ làm phật lòng vị tổng giám đốc này, không ngờ hôm nay lại mắc phải sai phạm hai lần.
- Được rồi – Thiên Phong cáu gắt xoa trán lớn tiếng.
Người tài xế tái mặt im lặng, nhìn thấy Việt Phương đang đứng thẳng dậy, tay phủi phủi vết bẩn trên cái kính vạn hoa, anh phẫn nộ, tức giận khi nghĩ đến hôm nay sẽ bị đuổi việc, anh lập tức xuống xe trút hết nỗi ấm ức của mình lên người gây ra nguyên nhân.
- Nè! Cô kia, nếu muốn chết thì tìm chỗ khác, đừng có ở đây gây họa cho người khác.
- Xin lỗi! Xin lỗi anh – Việt Phương biết mình có lỗi nên ra sức xin lỗi.
Thảo cũng hoảng hốt chạy lại hỏi Việt Phương:
- Bà không sao chứ? Không bị thương ở chỗ nào chứ.
Ngoại trừ việc hoảng hốt và bị lực đẩy của xe làm té ngã, ngoài ra cô chẳng bị gì. Chiếc xe thậm chí còn chưa chạm vào cô. Cho nên trước sự lo lắng của Thảo, Việt Phương mĩm cười lắc đầu trấn an.
Thiên Phong cũng bước ra ngoài, anh muốn biết người kia có bị gì hay không? Dù là lỗi của người ta, nhưng dù sao thì cũng là xe của mình, anh cảm thấy mình nên có trách nhiệm. Nghe người tài xế lớn tiếng mắng ****, Thiên Phong đưa mắt nhìn cô gái đang cúi đầu hối lỗi, anh bước đến xem xét.
- Tổng giám đốc cô ấy không sao, xe chúng ta chưa đụng vào cô ấy, anh xem, cô ấy không bị trầy xướt tí nào hết – Thấy Thiên Phong đi đến, anh vội vàng trình bày, hy vọng Thiên Phong sẽ không đuổi việc mình.
Việt Phương cũng ngẩng đầu nhìn chủ nhân của chiếc xe bóng lưỡng kia, cô định mở miệng nói lời xin lỗi, nhưng không ngờ lại nhìn thấy Thiên Phong lần nữa, cô hơi kinh ngạc, miệng há ra nhưng rồi không nói được tiếng nảo.
Thiên Phong cũng giật mình nhìn Việt Phương không chớp mắt, không ngờ anh lại gặp cái cô gái này ở đây. Thiên Phong chợt nhớ đến lời của Hoàng Tuấn :” Hai con người xa lạ vô tình gặp gỡ nhau. Gặp lần thứ nhất là có duyên, gặp lần thứ 2 là định mệnh, gặp lần thứ 3 là số phận”. Duyên nợ có thể qua đi, định mệnh có thể thay đổi nhưng số phận là được sắp đặt trước không gì có thể thay đổi. Nhưng dù sao, anh vẫn cảm thấy cô gái này khiến anh khó chịu, lần nào gặp cô cũng xảy ra chuyện cả.
Thiên Phong hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại tinh thần vốn có của mình, anh nhìn Việt Phương lạnh lùng nói:
- Lại là cô? Trước giờ tôi không tin quỷ thần, nhưng xem ra lần này tôi đúng là bị ma ám rồi, lần nào cũng bị cô lao vào. Cô nói xem, mục đích của cô là gì? Nếu mục đích của cô là tiền, thì tôi rất tiếc phải nói là, tôi sẽ không phung phí một xu nào cho loại người như cô. Còn nếu mục đích của cô là tình, xin lỗi, tôi cũng không có hứng với loại người như cô.
Việt Phương không ngờ lại có hạng người nói chuyện hách dịch như tạt nước sôi vào mặt mình như thế. Anh ta nghĩ cái gì mà dám bảo cô đang làm tiền hay làm tình với anh ta chứ. Cơn tức giận bùng nỗ trong lòng cô, mặc dù cô là người có lỗi, suýt chút nữa báo hại anh rồi, nhưng anh có thể trách mắng, **** rủa cô như thế nào, cô cũng chấp nhận được. Nhưng anh lại dám nói cái kiểu hạ thấp nhân phẩm của cô đến như vậy, Việt Phương quyết không nhượng bộ anh:
- Nè anh, anh đi nhầm đường rồi, quay xe lại, chạy thẳng theo đường này, gặp ba cái ngã tư thì quẹo trái, sau đó chạy thẳng thêm 5000KM nữa, gặp một bùng binh, vòng theo bùng binh đó, chạy thẳng lần nữa, khoảng 500Km nữa là tới rồi.
Thiên Phong cau mày, anh nhìn Việt Phương, cô gái này, lần nào cũng ăn nói thật sự khó hiểu, mà cái kiểu của cô lúc nào cũng như đang dạy đời người khác vậy.
- Cô biết tôi đang đi đâu sao? – Thiên Phong mím môi rồi hỏi.
- Sao không biết, chẳng phải anh đang đi tìm nhà thương điên à. Tôi tốt bụng chỉ đường cho anh đi, anh nên cám ơn tôi đi – Việt Phương hất mặt, vẻ mặt đầy đắc chí nhìn Thiên Phong với vẻ mặt trêu chọc.
- Cô nói gì, ai đi tìm nhà thương điên? – Thiên Phong bực tức gắt gỏng.
- Còn không phải sao? Tôi thấy anh bệnh nặng lắm rồi đó, cho nên thấy ai đứng gần mình cũng cho rằng người ta muốn làm tiền với làm tình với anh, anh mua đi khám đi, biết đâu còn cứu chữa được. Nói thiệt thì nhìn anh cũng đẹp trai, cách ăn mặc cũng sang trọng , lại có xe, chắc là người có tiền, nhưng lại bị bệnh, đúng là đáng tiếc quá – Việt Phương cong môi đanh đá trả lời rồi chắc lưỡi nói đầy tiếc rẻ.
- Cô…- Thiên Phong trợn mắt nhìn Việt Phương, anh chưa từng thấy loại con gái nào như cô hết.
- Cô cái gì mà cô, tôi có tên đàng hoàng, tôi tên là Việt Phương, chứ chẳng phải là cô nào hết, càng không phải “loại con gái” mà “cái thứ con trai” như anh nói. Con mắt nào của anh thấy tôi muốn làm tình với anh, lỗ tai nào của anh nghe thấy tôi tống tiền anh. Có điên thì cũng vừa phải thôi chứ, sao điên hết không chừa người khác tí gì thế hả?
Mặc dù chịu ảnh hưởng của văn hóa phương Tây, lịch sự dịu dàng và tôn trọng phụ nữ là kim chỉ nam của đàn ông, nhưng Thiên Phong thật sự thấy cô gái như thế này, chẳng đàng để người ta phải đối xử dịu dàng và tọn trọng tí nào. Nhưng Thiên Phong bị hai chữ “ Việt Phương” gây ấn tượng mạnh.
“ Việt Phương….Việt Phương”, cái tên này rõ ràng là anh mới nghe, nhưng vì sao cái tên lại gây ấn tượng mạnh với anh đến như thế chứ?
Thiên Phong nhìn gương mặt hất cao, ánh mắt tròn đen lánh đang nhìn anh một cách kiêu ngạo, trong đầu cảm thấy có gì đó gây nhức nhối, anh khẽ chắp mắt không ngừng, tâm trạng trở nên bối rối trước ánh mắt của cô. Cảm xúc này khiến anh thấy bối rối vô cùng.
Thiên Phong không muốn tranh chấp với cô nữa, anh quay người nói với tài xế, nãy giờ vẫn đang ngây người chưa biết có nên xen vào hay không?
- Đi thôi.
Nhanh chóng vào xe sập cửa lại, để lại Việt Phương với ánh nhìn khiêu khích, chiếc xe lăn bánh chạy nhạnh.
- Tuyệt. Không hổ là Việt Phương, đào núi và lấp biển, chuyện gì cũng làm nên – Thảo nãy giờ cũng căng thẳng, thấy Thiên Phong bỏ đi thì thở phào nhẹ nhỏm, giả vờ khen Việt Phương, nhưng sau đó cau mày hỏi – Anh ta là ai vậy, sao lại chạy xe vào xóm của mình.
- Mặc kệ anh ta là ai, đời này chẳng muốn gặp lại anh ta tí nào hết. Về thôi, nếu không sẽ bị bà nội mắng chết – Việt Phương nhún vai đáp.
Cả hai lại bước đi trên con đường làng quen thuộc, họ thích đi bộ hơn là đi xe, dù sao vừa trò chuyện vừa đi bộ vẫn thích hơn là đi xe, chợ cũng không xa nhà mấy.

Chiếc xe chở Thiên Phong chạy đến trước một căn nhà biệt thự, tuy ba mẹ nói, từ lúc ra nước ngoài định cư thì căn nhà vẫn luôn bỏ trống, vốn là định bán đi, nhưng rồi có chuyện cần đi gấp, không thể chờ đến ngày bán nên lại thôi không bán nữa, cũng không cho người đến quét dọn nữa.

Thời gian lâu như thế, những thứ trong nhà chắc là cũng rỉ sét không còn sử dụng được nữa, điện nước chắc là cũng không thể sử dụng được. Đồ vật trong nhà cũng không có gì quý báu, cho nên cứ để mặc nó như thế trong hơn 10 năm nay. Chỉ giữ lại chùm chìa khóa để làm kỷ niệm mà thôi, cũng nhờ vậy, Thiên Phong mới quyết định về ở trong căn nhà này, anh thích yên tĩnh một mình hơn là ở khách sạn.
Chắc là bây giờ cỏ mọc khắp nơi, nhà cửa cũng đầy bụi bặm, cho nên trước khi Thiên Phong chuẩn bị về đây, anh gọi điện bảo Hoàng Tuấn thu xếp mọi thứ trước. Sau đó nghe Hoàng Tuấn báo cáo lại là dường như căn nhà tuy không có bóng người nhưng luôn được dọn dẹp sạch sẽ, chẳng có dấu hiệu gì gọi là bỏ hoang hơn 10 năm cả. Thiên Phong cũng hơi bỡ ngỡ, nhưng nghe ba nói, chắc là chị Nga, người giúp việc trước đây vẫn luôn đến chăm sóc căn nhà dù không được trả công.
Thiên Phong đã định bụng sẽ tìm chị ấy để mà gửi ít tiền công đã giúp chăm lo nhà cửa.
Thiên Phong nhìn căn nhà, quả thật là được chăm sóc rất cẩn thận, thậm chí nhà còn được sơn lại nước sơn mới, vẫn tinh tươm như vừa mới xây. Trước nhà cũng có một vườn hoa nhỏ, dù chỉ là những cây hoa bình thường không giá trị gì lắm. Nhưng lại có màu sắc vô cùng tươi tắn và xinh đẹp. thiên Phong thấy hài lòng về nơi mình sắp ở lắm.
Anh đẩy cửa xe bước vào bên trong đã ngửi được mùi hoa thoang thoảng, dường như là mùi hoa nhài trắng được trồng hai bên đường vào. Không khí ở đây nhẹ nhàng và trong lành và mát dịu hơn ở thành phố. Quả thật mấy ngày ở thành phố cái nóng bao trùm, cộng thêm không khí bụi và sự ồn ào khiến anh chẳng chút thích ứng. So với nơi anh ở mỹ hoàn toán khác biệt quá nhiều, nó chẳng khác nào là địa ngục, nhất là đối với những người cầu kì như Thiên Phong.
Người lái xe vội vàng nhảy xuống mở cửa nhà cho Thiên Phong, rồi sau đó mới chạy trở ra lấy hành lý vào. Thiên Phong nhìn ổ khóa, tuy đã trầy xướt nhưng vẫn vẫn còn sử dụng rất tốt.
Anh đẩy cửa bước vào nhà, căn nhà sạch sẽ, đồ vật ngăn nắp, cách trang trí nhẹ nhàng hài hòa, anh vừa nhìn thì thấy thích vô cùng.
Điện thoại trong túi đột ngột reo lên, Thiên Phong đưa tay vào túi lấy điện thoại ra nhìn, anh thở dài một hơi bởi vì người gọi là cái anh chàng nhiều chuyện Hoàng Tuấn.
Anh vừa bắt máy thì Hoàng Tuấn đã hỏi ngay:
- Đến chưa.
- Rồi – Thiên Phong đáp ngắn gọn.
- Vào nhà chưa?
- Rồi.
- Thấy thể nào?
- Ổn.
Hoàng Tuấn ở bên đầu dây kia thật sự muốn hét lên mắng **** cái ông hoàng siêu tiết kiệm lời nói kia. Thật sự muốn mắng mấy câu cho hả dạ, nhưng nghĩ đến mục đích gọi điện của mình nên thôi, cô nhẫn nhịn xuống, anh tiếp tục hỏi.
- Đã lên lầu chưa?
- Này! Cậu có chuyện gì thì cứ nói thẳng luôn đi, làm gì mà dò hỏi từng câu như đang điều tra thế hả. Không phải cậu mắc bệnh gà mái mẹ đấy chứ? Thích cục ta cục tác tối ngày – Thiên Phong cảm thấy bực bội với cách nói chuyện vòng vo của cậu bạn thân.
- Haiz, thôi được rồi. Mình nói nhé, đừng có mà ngạc nhiên đó. Bây giờ cậu đi lên lầu, ở căn phòng cuối cùng ấy, vào trong đó, sẽ có một sự ngạc nhiên cực kì thú vị dành cho cậu – Hoàng Tuấn bèn nói ngay, nhưng trong giọng nói có chứa một sự thích thú như đang bày một trò chơi và lừa người ta vào tròng.
- Ngạc nhiên thú vị – Thiên Phong cau mày lập lại.
- Ừhm….- Hoàng Tuấn cười khúc khích kiểu như cố gắng nín nhịn để không tuôn ra cái bí mật mà anh đang cố gắng chờ Thiên Phong phát hiện, vội vàng thúc giục Thiên Phong đi lên trên lầu – Cậu mau lên đó đi.
Thiên Phong không biết cậu bạn này của mình giở trò gỉ, nhưng cũng đáp:
- Được rồi, mình sẽ lên.
- OK, xem xong thì gọi điện cho mình. Phát biểu cảm tưởng của cậu khi nhìn thấy sự việc bên trong nhé – Hoàng Tuấn đáp ngay, giọng nói đầy mong chờ.
Thiên Phong chẳng buồn làm cái trò chơi cho cậu bạn của mình, anh lạnh lùng gác máy. Nhưng trong lòng cũng thật sự bị giọng nói của Hoàng Tuấn làm dấy lên một nỗi tò mò, anh quay nhìn chiếc cầu thang định cất bước lên căn phòng mà Hao2ng Tuấn đã bảo thì điện thoại lần nữa lại reo lên. Anh lại lần nữa mở máy.
- Thiên Phong! – Giọng Việt Tình nhẹ nhàng dịu dàng vang lên bên kia điện thoại – Anh đã tới nơi chưa, căn nhà thế nào? Nếu anh thấy không thích, em sẽ cho người xuống sắp xếp lại theo ý anh.
- Không cần đâu. Căn nhà tốt lắm – Thiên Phong thoái thoát.
- Vậy em yên tâm rồi. Tài liệu anh bảo em soạn, em đã soạn xong rồi, anh muốn em gửi vào mail cho anh hay là in ra đem xuống cho anh.
- Gửi vào mail cho anh. Còn nữa, cho người lấp đặt mạng ở đây đi, anh muốn làm việc, ở đây không có mạng thì sẽ bất tiện lắm.
- Ok, em sẽ cho người làm hợp đồng ngay và cho người xuống lắp đặt đường dây cáp cho anh. Anh có muốn em xuống xem họ làm hay không? – việt Tình vẫn muốn nhấn mạnh lần nữa việc cô đi xuống dưới.
- Không cần, em còn có công việc của mình, anh có thể tự giải quyết – Thiên Phong làm như không hiểu tâm ý của Việt Tình, anh từ chối một cách lạnh lùng.
- Vậy, anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé – Giọng Việt Tình có chút thất vọng.
- Cuối tuần này anh sẽ trở về, chúng ta cùng nhau đi ăn chút gì nhé. Em biết nhà hàng nào ngon thì cứ đặt bàn trước đi – thiên Phong muốn xoa dịu nỗi thất vọng của việt Tình bèn lên tiếng yêu cầu.
- Được, em sẽ xem nơi nào ăn ngon nhất – Giọng Việt Tình như tràn đầy sức sống trở lại, cô hớn hở nói – Anh muốn ăn đồ ăn gì, Việt Nam , mỹ, Pháp, Nhật.
- Tùy em, anh chỉ muốn gặp em thôi – Giọng Thiên Phong bỗng trở nên mềm mại khiến Việt Tình ngây ngất.
- Thiên Phong, em yêu anh.
- Anh cũng yêu em, ngày tốt lành nhé – Thiên Phong thì thầm đáp trả.
- Vậy anh nghỉ ngơi đi, bảo tài xế sắp xếp đồ đạc cho anh đi, em làm việc tiếp đây. Tạm biệt anh yêu.
- Bye Bye.
Thiên Phong nói xong anh cúp máy, kéo cà vạt, anh đi đến so fa ngồi xuống, có chút mệt mỏi khẽ nhắm mắt lại.

- Tổng giám đốc – Người tài xế rụt rè đứng trước mặt Thiên Phong, thấy anh đang nhắm mắt dựa vào thành ghế nên e dè không biết có nên lên tiếng gọi hay không , nhưng đợi lâu, anh ta quyết định lên tiếng gọi – Tôi đã đem hành lý lên lầu rồi ạ.

Thiên Phong nghe gọi, anh từ từ mở mắt, giương đôi mắt lạnh nhìn người tài xế.
- Được rồi. Vậy đi ăn cơm luôn đi, sau đó ra đường lớn, anh cứ bắt taxi về, công ty sẽ trả phí đi xe cho anh.
- Dạ, tôi biết rồi, tổng giám đốc – Người tài xế ăn nói kính cẩn, bước theo chân Thiên Phong đi ra ngoài ăn cơm.
Bước ra ngoài, Thiên Phong khẽ hít một hơi thật sâu, không khí bên ngoài dù dưới trời nắng, vẫn không mang khí nóng quét qua, mà từng cơn gió nhẹ thổi mát vô cùng dễ chịu.
Thiên Phong chậm rãi bước đi, không khí này quả thật dễ chịu vô cùng, không khí ở đây rất thích hợp để anh sống.
Đang bước đi, Thiên Phong chợt phát hiện ra một điều, anh quay đầu nhìn về bên trái của mình, một vườn rau xanh ngát ngay hàng thẳng lối xuất hiện trước mắt anh. Trên mấy luống rau, mỗi loại rau không có nhiều, chỉ có vài hàng độ 20 – 30 cây trở lại. Nhưng bù loại, có rất nhiều loại rau, xanh ngắt có, đỏ, tím….nhưng màu xanh vẫn là màu chủ đạo, rất đẹp.
Thiên Phong bất giác đi đến nơi đó mà không có chủ đích, anh đứng nhìn thật lâu, mấy luốn rau rất tốt, dường như được chăm sóc vô cùng cẩn thận, đến nỗi anh không thấy một chiếc lá sâu nào cả.
Khóe môi anh bất giác cong lên, người chăm sóc vuờn rau này, chắc chắn là người rất kỹ tính và cầu toàn, hoặc là một người rất gắn bó và yêu thích những loại cây nhỏ nhưng bổ dưỡng này.
Thiên Phong nghĩ, chắc là chủ nhân của mấy luống rau này không ai khác là chị Nga.
Thiên Phong thấy mình có thiện cảm với chị Nga vô cùng, từ việc giúp anh chăm sóc nhà cửa dù không được trả công, còn biến mảnh đất vốn bị bỏ hoang trở thành mảnh đất đầy sức sống như thế này. Anh nhất định phải cảm ơn chị Nga mới được, bù đắp xứng đáng cho công lao của chị.
- Tổng giám đốc, chúng ta đi được chưa ạ – Người tài xê lần nữa xen ngang giây phút trầm tư của Thiên Phong, anh hơi cau mày nhưng rồi gật đầu.
Luyến tiếc nhìn mấy luống rau lần nữa, Thiên Phong mới quay người bước đi.

Đám giỗ ở xóm nhỏ luôn đầy khách từ bà con thân thuộc đến chòm xóm tắt lửa tối đèn có nhau. Đầy tiếng nói cười rộn ràng, tiếng anh tiếng tui ấm áp, bên những món đồ ăn không quá cầu kỳ nhưng rất ngon miệng, bên chung rượu nồng nàn hương gạo nếp thơm.
Tất cả đám bạn của Việt Phương cũng mau chóng tụ tập, chào hỏi mọi người. Ai cũng vui vẻ khi thấy đám trẻ ngày nào giờ đã khôn lớn thành đạt.
- Bảo đến chưa? – Hải vừa bước vào nhìn khắp một lượt rồi hỏi Việt Phương.
- Chưa thấy đến – Việt Phương và Thảo đang sắp bánh trên tấm phản lớn bèn đáp.
- Mới nhắc thì thấy đến rồi – Hiển vui mừng reo lên khi thấy Bảo từ xa chạy xe đến, liền lập tức chạy ra đón.
Bảo đến và mang theo hai thùng bia lớn, khệ nệ rinh vào, được Hiển đi ra trợ giúp, cả hai vừa đi vừa cười nói vui vẻ.
Trong bàn tiệc, tất cả mọi người đều ngồi vào bàn tề tựu đầy đủ.
Ông nội Việt Phương vui vẻ đứng lên, giơ chum rượu trước mặt các chú bác anh em của mình, những người từng cùng ông cầm súng chiến đấu đánh đuổi quân giặc cướp nước mà nói:
- Thưa các đồng chí, hôm nay tôi nhìn đám trẻ của chúng ta giờ đã lớn, tôi cảm thấy rất vui. Tôi tự hào là chúng ta đã nuôi dạy chúng trở thành những người có ích cho xã hội. Bác Hồ – vị cha già, vị chủ tịch đáng kính của chúng ta đã có lời dạy thế này:” Nước nhà thịnh hay suy, yếu hay mạnh một phần lớn là do các thanh niên. Thanh niên muốn làm chủ tương lai cho xứng đáng thì ngay hiện tại phải rèn luyện tinh thần và lực lượng của mình, phải làm việc để chuẩn bị cái tương lai đó”. Hôm nay, đám con cháu này của chúng ta đều có một sự nghiệp riêng, bằng cách này hay cách khác, dù sang hay dù giàu, chúng cũng được xem là góp phần giúp đất nước đi lên chứ không phải phường trộm cướp dâm ô khiến đất nước đi xuống. Tôi cảm thấy mình đã nuôi dậy những thế hệ tương lai này theo đúng lời răng dạy của Bác và tôi tự hào về điều đó.
Mọi người đồng loạt gật đầu rồi vỗ tay hoan hô vang dội.
Ông nội Việt Phương chầm chậm hớp một ly rượu, đặt nhẹ nó xuống, ông quay sang bàn Việt Phương và mọi người nói:
- Mấy đứa nghe đây. Bác Hồ đã từng dạy: “Phải không sợ khổ, không sợ khó, thực hiện đâu cần thanh niên có, việc khó có thanh niên, gặp gian khổ phải đi lên phía trước, khi hưởng thụ phải hưởng thụ sau mọi người”. mấy đứa có hiểu những điều răng dạy này hay không?
- Dạ tụi con hiểu – Nam thay mặt mọi người đáp.
- Tốt, tụi bây phải làm theo những lời răng dạy này, đứa nào mà dám làm sai, ông Hai không thèm nhìn mặt tụi bây nữa đâu, có nghe chưa.
- Dạ nghe.
- Thằng bảo đâu – Ông nội bỗng gọi tên Bảo – Đến đây tao bảo coi.
Bảo vui vẻ đứng dậy, tiến đến bên bàn ông nội Việt Phương. Ông nội Việt Phương vui vẻ vỗ vai Bảo:
- Ông hai rất vui vì mày đã trở về đây. Có câu: “Ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn” nghe con. Không ở đâu mà bằng với quê mình cả. Dù đi đâu, mày cũng không được quên mày là người Việt Nam.
- Dạ. Ông Hai dạy rất đúng – Bảo gật gù đáp – Con vẫn tâm niệm trong đầu câu nói“ Anh đi anh nhớ quê nhà, nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương”. Cơm Tây xem vậy chứ chẳng bằng cơm Việt mình, cho dù ở đó có như thế nào, thì với con nơi chôn rau cắt rốn mới là nơi con muốn ở nhất. Cho nên lần này quay trở về, con quyết định ở đây luôn không quay lại mỹ nữa.
- Thật sao. Thằng này khá. Không uổng công ông Hai yêu thương mày, xem mày như con cháu trong nhà. Về đây đi, tìm một cô vợ tốt, ông hai làm chủ hôn cho con – Ông nội Việt Phương trong lúc vui vẻ lại có chút rượu cao hứng nói.ng uổng công ông Hai yêu thương mày, xem mày như con cháu trong nhà. Về đây đi, tìm một cô vợ tốt, ông hai lám chủ cho con -
- Vậy thì phải nhờ ông hai làm chủ giúp con
- Được, ông Hai nhất định tìm một chỗ tốt mà làm mai cho con – Ông nội Việt Phương vui vẻ gật đầu rồi chợt nhớ ra điều gì lei62n bảo – Nhà ông còn con bé Việt Phương, nếu con không chê, thì ông gã nó cho con.
Biết ông nội Việt Phương nói đùa, nhưng Bảo vẫn đáp.
- Chỉ sợ Việt Phương chê con thôi.
Thế là mọi người hùa nhau gặng hỏi Việt Phương trêu đùa hai người. Bảo khẽ đưa mắt nhìn Việt Phương, hai má cô hơi ửng hồng trước lời trêu ghẹo của mọi người, cũng chỉ cười lắc đầu mà thôi.
Bảo bị mọi người ép uống khá nhiều bia rượu cho nên mặt mũi đỏ lên như trái gấc. Trong khi mọi người về hết, Bảo ra sau vườn nhà Việt Phương nơi có những gốc cây ăn trái lớn tỏa bóng mát rượi không thay đổi, nằm trên cái giường tre nghỉ ngơi.
Việt Phương dọn dẹp xong xuôi, cô pha một ly nước chanh đem ra cho Bảo. Cô dịu giọng gọi Bảo:
- Bảo nè, dậy uống một ít nước chanh đi cho giã rượu.
Bảo hé mắt ngồi dậy, đỡ lấy ly nước chanh ấm trong tay Việt Phương uống cạn một hơi rồi đặt xuống giường, ngẩng đầu nhìn Việt Phương. Việt Phương cười nói:
- Bảo bị mọi người ép uống nhiều như thế, trong người không sao chứ?
- Không sao, Bảo thấy vui vì mọi người vẫn yêu quý mình.
- Người dân quê mình là vậy mà. Sống rất tình nghĩa, không bao giờ quên ai hết.
- Uống nhiều rượu quá nên giờ cái bụng khó chịu quá – bảo đưa tay xoa bụng nói.
- Tại bảo chị biết uống mà chẳng chịu ăn gì, để mình vào lấy chút gì đó cho Bảo ăn – Việt Phương nhìn Bảo khẽ trách, rồi dợm đứng lên đi vào nhà, nhưng bảo đã ngăn cô lại nói.
- Không cần đâu, đồ ăn nhiều dầu mỡ quá, mình sợ khó tiêu. Với lại, mình mà ăn ở đây, thế nào bà Hai cũng cằn nhằn cho xem. Một mình Phương là đủ điếc tai rồi – Bảo cười trêu.
- Cái ông này…- Việt Phương khẽ lườm Bảo một cái , xong cô chợt nghĩ – Hay là như vầy đi, Bảo nằm nghĩ một lát đi. Mình đi làm cho Bảo một ít món dễ tiêu, làm xong, mình kêu Bảo.
- Thôi đừng.
- Không phải ăn ở đây đâu – Việt Phương cười nói rồi nhanh chóng bước đi, cô nghĩ đến mấy luống rau mình trồng ở nhà Thiên Phong, cô quyết định đến đó làm vài món cho Bảo – Làm xong mình gọi điện thoại cho Bảo.

sex asian - phimxex - phimxxx

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Insane