Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Hương vị đồng xanh - trang 7

Trên đường ra siêu thị, Việt Phương chở Thảo bằng xe của mình, Thảo bất bình kêu than với cô:

- Bà cũng thật là quá đáng, rõ ràng có xe, vậy mà bắt tui phải chen lấn trên xe buýt mệt đến như thế. Phải đi bộ một đoạn muốn gãy cặp giò dưới trời nắng, không biết ảnh hưởng đến da thế nào, còn bị văng xình đầy người, người gợm bẩn thỉu, thật mất mặt với chị Việt Tình.
- Được rồi….được rồi….bà cứ bảo mẹ bà hay cằn nhằn, còn bà lúc này thì chẳng khác nào má bà hết – Việt Phương cười cười nhẹ nhàng đáp.
Thảo nghe nói đến mình giống tính mẹ thì tái mặt vội vàng im bặt. Việt Phương khẽ cười thầm, gì chứ, biết tính bạn nên hễ mà Thảo than, Việt Phương đem mẹ cô ấy ra so sánh, Thảo lập tức im ngay. Việt Phương bèn bù đắp nên bảo:
- Lát nữa vào siêu thị, mình mua tặng Thảo một chai sữa tắm làm đẹp có chịu không!
- Thật hả – Thảo nghe đến việc này thì sáng mắt ra, ôm chầm lấy Việt Phương hỏi.
- Ai thèm gạt Thảo.
- Yeah!………
Trong siêu thị người ra kẻ vào thật xôn tụ, đồ vật thì nhiều vô số kể, muốn gì có đó, lại hàng lối ngay ngắn, sạch sẽ không giống như ở chợ, bày biện lung tung, lại ruồi nhặng khắp nơi, siêu thị thật dễ dàng mua và lựa chọn. Dù giá cả có mắc hơn bên ngoài một chút thì đối với những người có tiền, người ta chẳng tiếc gì một chút tiền đi để mua đồ được thoải mái.
Đồ trong siêu thị cao cấp hơn so với chợ rất nhiều, đồ lại đẹp, nhìn vào là ham muốn ngay, nhưng đáng tiếc là giá quá cao, đối với những người sống đủ qua ngày thì chỉ đáng để ngắm mà thôi.
- Haiz..khi nào tui mới có đủ tiền mua một chiếc váy như cái này chứ – Thảo mặc chiếc áo đầm màu đồng được thiết kế khá đẹp đứng trước gương soi xoay qua xoay lại nhìn gắm thật lâu, chiếc váy đúng là càng khiến cô trở nên xinh đẹp hơn rất nhiều. Nhưng giá của cái váy còn nhiều tiền hơn cả tháng lương của cô, Thảo đau lòng than vãn, lần nào đến đây cũng chỉ mặc thử chứ không thể mua.
- Đơn giản mà – Việt Phương đứng chán nản một góc nhìn cô bạn thân nối khố của mình thử tới thử lui rồi than ngắn thở dài, cô buồn cười trêu – Cứ nhìn đói hai tháng là được ngay.
- Nếu nhịn đói hai tháng được, có lẽ mình nhịn ngay, nhưng khổ nổi, tiền ăn hàng tháng của mình không nhìn. Lương thì ít, mà nào là tiền phòng, tiền điện, tiền nước, tiền đi lại. Biết bao như thứ, hễ nói đến là thấy chữ tiền. Dù mình có nhịn đói hai tháng, cũng chả đủ tiền mua, đừng nói đến việc, mình còn mạng để mà mặc hay không – Thảo lườm Việt Phương một cái rồi lại thở dài.
- Được rồi, đừng than nữa. Than nữa, cả siêu thị này dẹp hết đồ, chỉ bán than không thì khổ – Việt Phương cười nói đùa rồi an ủi cô bạn – Không mua được, nhưng ít nhất cũng mặc được một lần, bất quá, mình chụp cho bạn tấm hình với vộ váy làm lưu niệm.
- Được đó – Thảo vui vẻ đồng ý lời đề nghị của Việt Phương, cô đứng xoay lại để Việt Phương giúp mình chụp một pô hình kỷ niệm.
Việt Phương cười rồi cầm điện thoại giơ lên chuẩn bị chụp cho Thảo. Cô muốn tìm một góc ảnh tốt nhất để chụp đẹp, nên nhúc tới nhích lui tìm đủ ảnh sáng thích hợp chụp liên tiếp vài tấm với các thay đổi của Thảo. Sau đó cô lùi về sau mấy bước để lấy kích cỡ, không ngờ vì không chú ý mà cô và vào hai anh chàng đang đi tới. Cứ tưởng mình sẽ ngã đến nơi, nhưng thật may mắn là có người nào đó lại nhanh tay đỡ lấy cô. Chiếc điện thoại trên tay cô cũng rơi xuống, may mà người đó nhanh tay chụp kịp.
Việt Phương được người đó nâng lên, cô tươi cười nói:
- Cám ơn.
- Không sao? – Anh chàng kia lên tiếng đáp lời cô.
Việt Phương cười nhẹ rồi đưa mắt sang người bị mình va phải định lên tiếng xin lỗi, thì giật mình nhận ra đó là anh chàng mình gặp ở sân bay. Việt Phương cứ bị gương mặt lạnh lùng có chút cảm gíac quen thuộc của anh khiến cô im lặng nhìn mà quên mất lời xin lỗi.
Jony không ngờ mình gặp lại cô gái này, tính đến lần này là họ gặp nhau ba lần. Anh nhíu mày nhìn cô, và hơi bực mình vì ánh mắt của cô lần nào cũng như thế, đối với người sống ở nước ngoài như anh, cái kiểu nhìn chằm chằm người khác như thế thì thật là bất lịch sự. Anh có thể lí giải rằng, một là cô thích anh, hai là cô có ý đồ nào đó với anh. Cô và anh vô tình gặp nhau, nếu cô bị anh thu hút, ngay lập ức thích anh, cho thấy rằng cô là người rất hời hợt, còn nếu cô có ý đồ với anh thì càng không cần bàn cãi. Jony khó chịu lạnh lùng lên tiếng với Việt Phương:
- Lại là cô, xem ra con người cô không có mắt rồi, cho nên hết lần này đến lần khác va vào người ta như thế.
Việt Phương không ngờ cái anh chàng trước mặt mình lại nói như thế, cô quả thật rất bực mình, vội vàng thu lại ánh mắt của mình. Cô hít một hơi thật sâu nhìn cái anh chàng lạnh lùng khó chịu kia, bắt đầu lên giọng của một giáo viên, dù là giáo viên mỹ thuật.
- Này anh kia, anh có biết, người với người có sự tiếp xúc với nhau giống như hình tròn và đường thẳng hay không. Hình tròn lăn trên đường thẳng , nếu đường thẳng bằng phẳng, hình tròn cứ thế mà lăn đi không gặp trở ngại gì. Nhưng nếu như đường thẳng bất chợt có thêm một hòn sỏi hay một cây đinh nhọn, hình tròn nếu lăn thật nhẹ qua hòn sỏi hay cây đinh, nó sẽ có thể tiếp tục lăn thoải mái. Nhưng nếu hình tròn cứ cố chấp, xem thường hòn sỏi và cây đinh nhọn kia mà cứ đâm đầu lao thẳng qua thật nhanh thì chắc chắn hình tròn đó sẽ bị văng ra xa khỏi đường thẳng nếu đụng hòn sỏi, còn không thì sẽ bị đâm lũng bởi câu đinh nhọn. Về mặt nào thì hình tròn cũng sẽ phải chịu thiệt cả…..
Việt Phương nói một hơi nào là hình tròn đường thẳng, cây đinh và hòn sỏi, Jony nghe qua chẳng hiểu gì cả. càng gnhe càng khó hiểu, càng khó hiểu càng nhứt đầu. Anh bực mình quay sang nói với Hoàng Tuấn:
- Gọi nhà thương điên đi. Bảo họ ở đây có một bệnh nhân cứ nói những lời chẳng ai hiểu được.
- Anh…- Việt Phương nghe xong thì tức đến nghẹn lời, lời cô nói rõ ràng có gì mà khó hiểu chứ. Ý của cô là, con người với nhau, giống như đường thẳng và hình tròn, tiếp xúc nhau nhưng chẳng hề xâm phạm nhau. Nhưng nếu chẳng may, có gì đó khúc mắc, nên bình tĩnh nhẹ nhàng giải quyết với nhau. Nếu cứ cương quyết gây sự thì phần thiệt sẽ về mình. Ở đây là cô sơ ý mới va vào anh, không phải là cô cố ý, anh cũng là đàn ông, mấy chuyện này nên rộng lượng bỏ qua, vì sao lại nói những lời khó nghe như thế. Biết đâu sau này, vì cái giọng nói khó nghe và thái độ không nhún nhường này, sẽ có ngày anh bị người ta cho một trận.
Cô hít một hơi thật sâu, nhìn anh mà nói:
- Tôi thấy anh tốt nhất là nên gọi cô giáo đến dạy học cho mình đi, dạy cho anh biết thế nào là văn hóa ứng xử giữa người và người ý.
- Cái gì mà văn hóa ứng xử, cô cho là cô có văn hóa lắm sao? – Jony khó chịu nhìn Việt Phương hỏi lại.
- Ý anh nói là anh có văn hóa. Được cứ cho anh là người có văn hóa đi, vậy thì hóa ra anh là đồ bụng dạ đàn bà hẹp hòi. Người ta vô tình va vào mình có một cái, rõ ràng là anh vẫn chẳng bị suy suyễn gì hết, vậy mà lại mắng người ta bị điên.
- Đúng đó, đúng là đồ bụng dạ đàn bà, hẹp hòi….- Thảo thấy bạn bị ức hiếp, đương nhiên cũng nhảy vào bênh vực, trợ giúp cho Việt Phương mắng người.
Jony trợn mắt nhìn hai cô gái trước mặt mình, thật không ngờ là, họ lại dữ dằn đến như thế. Anh bực dọc quay sang anh bạn nãy giờ cười khúc khích khoái trí vì bạn mình bị mắng hỏi:
- Ai nói con gái Việt Nam dịu dàng đầm thắm vậy. Đây là dịu dàng đằm thắm đấy à.
- Cái này là buộc thỏ đến đường cùng đấy – Hoàng Tuấn cười đáp lời bạn khiến Jony gần như á khẩu, không ngờ bạn mình lại bênh vực cho hai cô gái kia. Anh hậm hực bực tức bỏ đi thật nhanh.
Việt Phương nhìn Hoàng Tuấn đầy thiện cảm, anh nháy mắt với cô một cái rồi vội vàng đuổi theo bạn mình.

- Anh chàng lúc nãy dễ thương đấy chứ, lại đẹp trai nữa, không giống như bạn của anh ấy, nhìn thì đẹp trai mà khó ưa dễ sợ – Thảo thấy Hoàng Tuấn và Jony đi thì đến bên Việt Phương nói khẽ – Haiz, biết chừng nào mình mới có một anh như thế đeo đuổi đây.

- Đẹp trai có ăn được không? – Việt Phương cắt đứt đường mơ tưởng của Thảo – Bà mau gọi điện về nhà cho ba mẹ bà đi, kẻo họ lo bây giờ.
Vì mấy ngày không gọi điện về, nhân công tác xong được nghỉ một ngày, Thảo quyết định theo Việt Phương về nhà thăm ba mẹ một chuyến. Đi siêu thị mua rất nhiều thứ để về làm quà cho ba mẹ, cho nên cuối cùng là tay xách nách mang đi ra đường đứng chờ trông khi Việt Phương vào trong bãi giữ xe lấy xe.
Khi cả hai đang loay hoay chất đồ lên xe, định cùng nhau phóng xa chạy một mạch về quê luôn thì thấy chiếc xe làm văng xình lên họ hồi chiều, Thảo vừa nhìn đã nhận ra, cô còn nhận ra Hoàng Tuấn là người lái chiếc xe đó.
- Hóa ra là anh ta – Thảo bất chợt kêu lên chỉ tay về phía chiếc xe đang từ từ đi ra.
Việt Phương ngẩn đầu quay lại nhìn theo, cô nhìn thấy Hoàng Tuấn đang lái chiếc xe đó. Vậy tức là, Hoàng Tuấn chính là bạn trai của Việt Tình.
- Bà nói xem, anh ấy lúc nãy rõ ràng rất dễ thương, vậy mà hồi chiều lại đáng ghét như thế – Thảo khều Việt Phương thì thầm.
- Chắc là anh ấy không biết là đã làm văng bùn lên chúng ta đó thôi – Việt Phương biện minh hộ Hoàng Tuấn. Cô cũng không rõ anh có biết hay không, nhưng thấy cô chọi chai nước như thế mà không giận, không gây sự với cô, xem ra anh cũng là người khá dễ chịu.
- Uh, bà nói đúng haiz, xem ra anh ấy rất tốt. Cứ tưởng anh ấy sẽ mắng chung ta vì chọi đồ lên chiếc xe đắt tiền như thế. Cái bọn nhà giàu keo kiệt lắm, đụng vào đồ của họ một chút là họ đòi báo công an bắt đền ngay, vậy mà anh ấy lại bỏ đi không chấp. Xem ra chị Việt Tình chọn không lầm người.
Chiếc xe nhanh chóng vụt ngang người hai bọ họ rồi đi mất, cả hai vẫn còn đứng dõi theo chiếc xe. Hoàng Tuấn nhìn theo kiếng chiều hậu, anh bật cười liếc nhìn Jony.
- Xem ra, cậu đắt tội với hai cô gái đó dữ quá. Thấy họ nhìn theo xe chúng ta không rời luôn.
- Sao hôm nay cậu lại khiêm tốn đến thế – Jony quay sang nhìn Hoàng Tuấn hỏi một câu châm biếm.
- Nói thế là ý gì – Hoàng Tuấn khó hiểu nhìn Jony.
- Chẳng phải bình thường cậu sẽ cho rằng những cô gái nhìn theo là bởi vì họ bị sức quyến rũ của cậu thu hút hay sao – Jony cười nhắc nhở.
Hoàng Tuấn nghe xong thì bật cười, sau đó mới đáp:
- Đó là với những cô gái ở mỹ mà thôi, họ mạnh bạo không e sợ gì hết, còn đây là con gái Việt Nam rất e thẹn, hay mắc cỡ. Trừ khi cậu là kẻ thù của họ, chứ bằng không họ sẽ đỏ mặt chỉ với cái nhìn liếc qua của cậu chứ đừng nói là nhìn thẳng cậu như thế. Đó cũng chính là điểm mà mình thích nhất ở con gái Việt Nam hơn những cô gái phương Tây, dịu dàng, e thẹn trông rất đáng yêu. Dù đi du học, quen biết bao nhiêu cô gái, nhưng mình chẳng thích ai cả, muốn về cưới vợ là một cô gái Việt Nam chính cống. Ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục, ao nhà vẫn hơn mà.
Jony bật cười trước lời ca gợi của cậu bạn. Tuy cũng nghe nói, con gái Việt Nam rất dịu dàng đầy nữ tính, nhất là khi họ mặc áo dài, trông họ thu hút biết bao nhiêu. Tuy là người Việt Nam, nhưng Jony ngoài việc có thể nó rành tiếng việt ra, mọi thứ về Việt Nam, anh hiểu biết rất ít.
Cứ như Việt Tình, khi họ quen nhau, cậu chẳng thấy cô có chút gì đó gọi là dịu dàng e thẹn cả. mặc dù cô rất nữ tính, nhưng cũng khá táo bạo, chẳng khác mấy cô gái phương Tây là bao.
- Được rồi, đợi dự án đó được chấp nhận, mình và cậu về vùng nông thôn, cậu sẽ có dịp hiểu rõ về con gái Việt Nam hơn. Đến lúc đó, cố mà đừng để bị con gái Việt dụ dỗ nha – Hoàng Tuấn trêu chọc Jony.
- Để xem thế nào đã – Jony xua tay lắc đầu, anh không tin mình dễ dàng xiêu lòng trước bất kì cô gái nào. Nếu lúc đó không thấy tấm hình của Việt Tình thì có lẽ bây giờ anh vẫn chưa chấp nhận cô làm bạn gái mình – Chứ nếu là loại con gái đanh đá như cô ta, có cho vàng mình cũng không mơ tới.
- Người ta nói, không nên đánh phụ nữ dù chỉ bằng một cành hoa hồng, chỉ là va vào cậu có một chút thế thôi, cậu làm gì mà ăn nói khó nghe đến thế chứ – Hoàng Tuấn nói bằng giọng khinh thường bạn mình vô cùng.
- Nếu cậu cứ bị con gái va vào liên tiếp như thế, sau đó là xin lỗi, mời đi ăn cơm để chuộc lỗi, sau đó xin làm quen, rồi xin làm bạn gái, cậu không phát cáu mới là lạ – Jony hừ mũi đáp. Nhớ lại mấy năm học, cứ bị bọn con gái giả vờ vô tình rồi tán tỉnh, anh đến là chán ghét. Hôm nay cô va vào anh hai lần liền, chẳng biết có thật là trùng hợp đến thế hay không?
Hoàng Tuấn cũng có thể hiểu được cái kiểu tán tỉnh làm quen như thế, chính anh cũng thường bị. Tuy rằng anh khoe khoan với Jony về con gái Việt Nam này nọ, nhưng anh cũng biết, con gái bây giờ đã chẳng còn quá nhiều vẻ e thẹn như hồi xưa, thậm chí còn táo bạo hơn cả những cô gái phương Tây. Gái thôn quê còn đỡ, con gái thành phố thì toàn xoe xua trưng diện không ai bằng.
- Mà nè – Hoàng Tuấn chợt nhớ ra một chuyện – Bộ cậu và cô gái đó gặp nhau trước đó rồi hả, vì sao khi mắng cậu lại nói là:” Lại là cô…”
- Uhm, trước đó ở sân bay, mình cũng là bị cô ta va vào – Jony thủng thỉnh đáp, anh thật sự chẳng muốn bàn về cô gái này nữa, mệt mỏi dựa vào ghế.
- Hèn gì… nhưng nhìn vẻ mặt cô ấy hiền lành như thế. Hơn nữa, mình nhìn thấy, cô ấy có nét rất giống Việt Tình đó, nếu ăn bận và xõa tóc, và tháo cái kính ra, có lẽ sẽ giống Việt Tình như đúc , cậu có thấy điều này không?
Jony không đáp, anh thậm chí còn không nhìn kỹ cô ra sao, chỉ nhận ra cái mắt kính cô đeo trân mặt cùng với bộ đồ và cái túi cô đeo ngang hông mà thôi.
- Này, nói không chừng cậu và cô ấy có duyên với nhau đấy. Người ta nói gặp nhau lần đầu là có duyên, lần thứ hai là số phận, lần thứ 3 là định mệnh. Cậu đã gặp cô ấy hai lần ngày hôm nay là số phận, đáng tiếc thật, nếu như cậu và cô ấy gặp nhau thêm lần nữa trong cùng một ngày thì định mệnh nói là hai người thuộc về nhau.
- Vậy thì cậu hãy quay đầu xe lại để mình gặp cô ấy thêm lần nữa, để cô ấy trở thành định mệnh của mình đi – Jony chán nản nói – Có biết không? Người ta nói, hai người phụ nữ với một con vịt sẽ chở thành cái chợ, khiến người ta nhức đầu. Lúc nãy hai cô gái đó khiến mình đủ nhức đầu rồi, đừng thêm cậu nữa – Jony nhìn bạn than thở nói.
- ý cậu nói mình là ….
- Con vịt – Hoàng Tuấn chưa kịp hỏi hết lời thì Jony đã đáp thay.
- Haiz, bạn mình cũng thật là biết cách áp dụng thành nhữ quá – Hoàng Tuấn giả vờ than thở rồi bật cười lớn, sau đó không bàn nữa mà tiếp tục lái xe.
Jony vốn muốn nhắm mắt nghĩ ngơi, nhưng bị Hoàng Tuấn quấy rầy, anh cũng chẳng buồn ngủ nữa, quay đầu nhìn đèn đường, bỗng nghĩ đến lời Hoàng Tuấn. Họ gặp nhau hôm nay là ba chứ không phải là hai, vậy có được xem là định mệnh hay không? Anh khẽ cười mĩa mai, làm gì có chuyện họ lại gặp nhau thêm lần nữa cơ chứ.

Hoàng Tuấn chở Jony về đến khác sạn, anh nhìn Jony lấy hành lý mà mở cửa xe buông lời trêu ghẹo:

- Này ! Hay là tối nay mình ở lại đây ngủ với cậu nha, xa cậu lâu như vậy rồi, người ta thấy nhớ quá à.
- Cậu biến đi, lo mà về cung phụng mấy cô bồ của cậu, đừng có vơ rắc rối cho mình – Jony đóng sầm cửa xe lại đáp.
Anh xách hành lý quay người đi thẳng vào khách sạn, Hoàng Tuấn đã đặt phòng giúp anh rồi.
- Thiên Phong.
Jony chợt dừng chân quay đầu nhìn lại Hoàng Tuấn, Hoàng Tuấn khẽ cười nói:
- Mình thích cái tên này hơn, mình đã dùng nó đăng ký đặt phòng. Dù sao cậu cũng là người Việt Nam, dùng tên Việt Nam sẽ hay hơn. Còn nữa, đừng có mãi nói tiếng anh như thế, thử nói tiếng việt đi.
Nói xong , Hoàng Tuấn nháy mắt một cái rồi phóng xe đi thật nhanh, chẳng kịp để Jony nói gì, Jony khẽ cười lắc đầu xách valy đi vào bên trong khách sạn. Nói tiếng việt, thật sự cũng không phải là không được, chỉ có điều, có một số thói quen vẫn chưa sữa đổi ngay được.
Người khuân vác đã nhanh chóng chạy đến đón valy cho anh khi anh làm thù tục xong và hướng dẫn anh về đúng phòng của mình.
Jony vừa mới tắm rửa xong thì đã nhận được điện thoại của Việt Tình.
- Anh. Đã ăn cơm chưa – Giọng Việt Tình nhỏ nhẹ hỏi bên kia điện thoại.
- Anh ăn rồi – Jony vừa lau đầu vừa đáp, cả người mệt mỏi vô cùng, dường như chẳng hào hứng tiếp cuộc điện thoại này chút nào cả.
- Khi nào thì anh bắt đầu đến làm việc để em giúp anh thu xếp – Việt Tình vẫn nhã nhẵn hỏi qua điện thoại.
- Chưa biết. Anh cần nắm rõ tình hình công ty mấy năm gần đây, bảo bộ phận khảo sát thị trường đưa bảng báo cáo cho anh liền – Jony ra lệnh.
- Ok, ngày mai sẽ có cho anh xem, giờ thì anh ngủ ngon nhé, em không làm phiền anh nữa, anh nghỉ ngơi đi – Việt Tình dường như có điều muốn nói nhưng lại không dám nên chỉ đành chúc.
- Có phải em muốn biết kế hoạch phát triển cái đề án hôm nọ hay không? – Jony cũng không rào trước đón sau mà hỏi thẳng việt Tình.
- Cái đó…em….
- Không sao. Dù sao với cương vị trợ lí mới kiêm bạn gái của anh, em cũng có thể được biết kế hoạch lần này – Jony đáp thẳng .
- Jony – Việt Tình kêu lên với lòng vui sướng. Anh rất ít công nhận thẳng thắn cô là bạn gái anh lắm, không ngờ lần này anh lại chủ động nhắc đến như thế.
- Kế hoạch đã được duyệt rồi, sau này anh sẽ đi đến nơi đó khảo sát một thời gian, em giúp anh coi xếp công việc ở đây, có gì báo anh nghe ngay – Jony nói với Việt Tình.
- Được – Được tin tưởng cũng là một điều vinh hạnh với những người như Việt Tình.
- Vậy thì không còn gì nữa, em xin cúp máy nhé – Việt Tình vui vẻ nói. Cô chỉ nghe Hoàng Tuấn và Jony bàn bạc với nhau về kế hoạch này mà thôi, chưa hề nghe anh nói rõ, cô chỉ là một trợ lí nhỏ nhoi càng không có cơ hội biết được. Dù là lấy thân phận bạn gái của anh, cô cũng không tiện lên tiếng hỏi. Cô nghe nói dự án lần này rất lớn, nếu không thì Jony cũng không về nước phát triển làm gì. Người nào tham gia vào kế hoạch lần này, khi kế hoạch hoàn thành sẽ có cơ hội thăng tiến rất lớn. Việt Tình đương nhiên là muốn con đường của mình ngày càng vượt lên cao hơn.
Jony không đáp, anh trầm ngâm một lát trước khi Việt Tình lên tiếng, anh gọi:
- Việt Tình.
Sau đó anh im lặng khiến Việt Tình cảm tháy bối rối, cô hỏi nhanh qua điện thoại:
- Sao thế anh.
- Không có gì. Anh chỉ muốn hỏi em là, em có em gái hay chị gái gì hay không? – Jony cũng không biết vì sao mình lại muốn hỏi để biết thông tin về cô gái đó, khi hỏi xong, anh hối hận vô cùng, có lẽ anh bị Hoàng Tuấn trêu chọc riết thành ra rối trí luôn rồi.
Không nghe tiếng Việt Tình đáp, Jony khẽ cười lạnh bảo:
- Không có gì đâu, hôm nay Hoàng Tuấn gặp một cô gái khá giống em mà thôi. Anh cũng chỉ tiện miệng hỏi thế.
Lòng Việt Tình thắt lại, cô gái mà Hoàng Tuấn gặp, chắc chắn là Việt Phương. Cô phải làm thế nào đây, phủ nhận hay thừa nhận. Phủ nhận hay thừa nhận đều không phải cách tốt nhất.
- Có . Em ấy sống ở dưới quê với ông bà – Nghĩ hồi lâu cô mới đáp, rồi dùng giọng nửa đùa, nửa thật – Nhưng em xinh đẹp hơn em ấy, có đúng không?
- Tất nhiên – Jony bật cười, ở bên Việt Tình, anh luôn thấy cô tự tin về bản thân mình vô cùng.
Cúp điện thoại xong, Jony nằm dài trên giường, lời trêu của Hoàng Tuấn về số phận và định mệnh, tuy anh không tin, nhưng biết đâu ông trời kì quặc nên ghép đôi thì sao. Anh khẽ cười thầm mắng mình mệt mỏi đến mức khiến đầu óc tin theo lời nói đùa của Hoàng Tuấn.

Việt Phương vươn vai đón ánh mắt trời mọc, không khí buổi sáng ở miền quê vẫn là thứ cô thích nhất, trong sạch tinh khiết, và bình an. Khoảnh khắc này, mỗi ngày Việt Phương đều nhìn ngắm ánh bình minh từ từ ló dạng, vậy mà cô không hề cảm thấy nhàm chán. Quê hương mình là nơi đẹp nhất trong lòng của mọi người, không ai đi xa mà không một lần nhớ quê hương của mình. Có thể bạn cảm thấy mỗi ngày đều làm và đều ngắm một khung cảnh hay công việc, cảm thấy nó nhạt nhẽo, nhưng nếu bạn rời đi, chắc chắn sẽ có lúc quay đầu luyến tiếc.
Hôm nay Việt Phương không có tiết dạy, vì vậy cô đi dạo dọc con đường làng thôn mình.
Thật ra thôn cô bây giờ đã khác xưa rất nhiều, nhà nhà mọc lên như nấm. Không còn những ngôi nhà vách đất, vách lá lợp ngói lợp lá năm nào, chỉ còn những ngôi nhà tường lộp tôn sáng chói. Thật ra đô thị hóa nông thôn cũng là điều tốt, người dân sẽ có cuộc sống tốt hơn. Nhưng Việt Phương lại thấy luyến tiếc những ngày tháng tươi cười hạnh phúc lúc ngay thơ.
Cô chậm rãi bước đi, nghĩ đến hôm qua, thím Sương thấy Thảo về nhà vừa mừng vừa giận, mắng Thảo một trận tơi bời. Khiến con Thảo cứ giữ chặt tay cô không cho về, cô phải năn nỉ thím Sương giúp Thảo. Hôm nay cô định hẹn cả đám bạn cùng đến gặp mặt tâm sự.
Gió sáng se se lạnh quét qua mặt Việt Phương, lòng cô chợt buồn bã. Bao nhiêu năm rồi nhỉ, Việt Phương cũng không còn ngốc nghếch ngồi đếm từng ngày Thiên Phong rời đi nữa.
Thời gian cứ thế trôi qua, lời hứa năm nào cũng như cơn gió bay đi chu du khắp mọi nơi, chẳng biết khi nào gió trở về, chẳng biết gió đã thả rơi lời hứa đó ở nơi nào, vì sao mãi vẫn không thấy quay về.
Việt Phương khẽ cười buồn, ký ức tuổi thơ dù đẹp, nhưng cũng chỉ là kỷ niệm mà thôi, con người luôn hướng đến hiện tại và tương lai, ít ai nhìn về quá khứ, càng không nên sống trong quá khứ. Việt Phương bóc một nấm đất vò chặt, lớp đất khô cằn bị vỡ ra thành những hạt cát nhỏ. Việt Phương giơ tay về phía trước, cô khẽ nghiêng bàn tay mình, cho những hạt cát đó theo gió bay đi.
Cô quyết định để cho ký ức như những hạt cát bay theo gió.

- Việt Phương – Tiếng gọi từ phái sau khiến Việt Phương giật mình, khoảnh khắc buồn bã trong đôi mắt cô ta biến, Việt Phương quay đầu lại nhìn mĩm cười với cô bạn từ nhỏ của mình,
- Hôm nay không đi bán à ?
- Mình để con bé giúp việc trông nom rồi – Thắm cười đáp.
Thắm sau khi rớt đại học, cô ở lại nhà phụ giúp ba mẹ việc buôn bán gạo, Thắm vốn tính cẩn thận, lại học cách buôn bán từ nhỏ, cho nên cô làm rất tốt, công việc làm ăn ngày càng thuận lợi, không chỉ bán trong làng mà còn đề mối cho các huyện tỉnh, thành phố. Xây được một căn nhà to cho ba mẹ cô, hai người rất tự hào về Thắm, thường đi khoe với bà con là :” Một mình con Thắm nhà tôi mà hơn gấp ba thằng con trai” . Ai cũng công nhận là Thắm rất giọi nên không phản bác gì về lời của ba mẹ Thắm.
Đặt biệt Thắm càng lớn, càng duyên dáng, mặn mòi, tóc dài đen mượt xõa qua thắt lưng, mặc áo bà ba, chính hiệu con gái thôn quê chưa bao giờ thay đổi. Con trai ai cũng muốn cưới được Thắm về làm vợ.
- Mình nhận được tin nhắn của Phương rồi, nên giờ muốn đi chợ, tối nay mình sẽ đãi mọi người một bữa ra trò ở căn nhà chòi nhé – Thắm cười bảo với Việt Phương.
Việt Phương cười nhìn Thắm, bao nhiêu năm nay, Thắm vẫn như vậy, luôn chu đáo với cả đám bọn họ.
- Cám ơn Thắm.
- Bạn bè với nhau bao nhiêu năm trời rồi, còn khách sáo cái gì. Thôi mình đi đây, không đi chợ sớm sẽ không mua được đồ ăn ngon đâu – Thắm lườm Việt Phương một cái khẽ trách.
- Vậy mua nhiều một chút . Lâu rồi không được ăn mấy món ăn bà nấu, tui bỗng thấy thèm quá đi mất – Việt Phương chun mũi cười tỏ ý thèm ăn.
- Con quỷ háu ăn, tui đi đây – Thắm nguýt Việt Phương một cái rồi toan đi, nhưng chợt nhớ một việc liền quay đầu nhìn Việt Phương hỏi – Này! Căn nhà đó….- Thắm ngập ngừng một chút rồi mới nói tiếp – Dường như có người mua rồi thì phải. Hôm kia, thằng Nhân, em mình nó bảo có người mở cửa đi vào dọn dẹp đó.
Việt Phương giật mình kinh ngạc, cô hiển nhiên biết Thắm đang nói đến căn nhà nào. Đó là căn nhà của Thiên Phong khi trước.
Khi Thiên Phong ra đi, đồng thời căn nhà cũng treo biển bán nhà. Nhiều năm như vậy, Việt Phương cũng không hiểu vì sao không có ai mua cả. Căn nhà cũng dần mất đi sự sống của nó.
Việt Phương không đành lòng nhìn nó như thế, nên cô mượn chìa khóa dự phòng của chị Nga, giờ phải nên gọi là thím Nga, mỗi tháng đều đến quét dọn căn nhà thật sạch một lần. Cô cũng bỏ thời gian chăm sóc khu vườn lại, không muốn bỏ nó hoang phế như thế.
Mới mấy ngày trước cô còn đến dọn dẹp và tưới nước cho mấy cây rau , cô có thấy ai dọn đến đâu cơ chứ. Việt Phương quyết định về nhà lấy chỉa khóa đến đó xem thế nào.

Cánh cửa vẫn y như lúc cô đã khóa, không hề thay đổi ổ khóa, chỉ có điều là biển bán nhà cũ mèm kia đã được gỡ bỏ đi đâu mất rồi. Việt Phương vội vàng dùng chìa khóa mở cửa nhà để đi vào trong, cô quên bén mất việc mình có thể là người xâm nhập bất hợp pháp.
Vẫn chẳng có gì thay đổi. Một chút cũng không có. Việt Phương cau mày suy nghĩ, cô thật sự không biết là có người dọn đến hay chưa nữa. Cô hy vọng là không có, mặc dù biết đây không phải là mình, nhưng mấy năm nay, cô vẫn luôn chăm sóc nó, thậ, chí còn bỏ tiền sơn phếch lại căn nhà, khiến nó trông vẫn như mới.
Đây là một cách cô lưu giữ lại ký ức của bản thân mình.
Nhiều năm như vậy, cô vẫn hy vọng một ngày nào đó Thiên Phong sẽ trở về. Hoặc là người nhà của anh sẽ về đây chơi, để cô có dịp hỏi thăm địa chỉ của anh. Lúc lên đại học, cô từng nuôi hy vọng mà cầm tờ giấy mà Thiên Phong cho địa chỉ đến tìm, nhưng chỉ gặp những con người xa lạ mà thôi, căn nhà đã bán, nhà anh đã dọn đi nơi khác.

Căn nhà chòi vào buổi chiều tối bỗng vang vọng tiếng nói cười của đám bạn bè thân thuộc hôm nay tụ tập với nhau.
- Haha, từ bí thư xã lên chức chủ tịch mấy hồi – Thằng Nam vỗ vai thằng Hiển cười chúc tụng.
- Phải đó. Chờ thêm vài năm nữa, chắc chắn là ông sẽ có thành tựu lớn – Thằng Hải cũng nâng ly chúc mừng.
Cuộc sống chẳng ai biết được mai này ra sau. Cả đám chẳng ai ngờ thẳng Hiển, cái thằng ngày xưa vẫn hay nói ngọng, giờ đây luôn là người đứng trước mặt người dân phát biểu một cách hùng hồn các chính sách của Đảng và nhà nước. Cũng vừa lúc, Hiển được lên làm bí thư xã, khiến cả đám thấy phấn khởi vô cùng. Thật ra ai cũng hiểu, thằng hiển được như ngày hôm nay cũng nhờ ba má nó bán ruộng đất có tiền rồi bỏ tiền nhờ cậy người ta. Nhưng là bạn bè với nhau, chẳng ai suy nghĩ khác ngoài việc vui mừng cho bạn.
Cả đám bạn hồi nhỏ, mỗi đứa đều đi theo con đường riêng của bản thân mình. Nam học tinh học, mở cửa hàng cung cấp thiết bị máy tính. Thời đại hiện đại, máy tính trở nên thông dụng ở nông thôn, cho nên cửa hàng của thằng Nam cũng được xem là làm ăn tốt.
Hải được chú nó đưa vào quản lí một xí nghiệp may mặc, trong đám, chỉ có Hải là cưới vợ sớm nhất. Nhưng nói chung, cả đám, ai cũng xem như là thành đạt.
- Hây da, lâu rồi mà tay nghề của bà vẫn chẳng giảm chút nào hết Thắm à – Hiển gấp một món bỏ vào miệng ăn, sau đ1o nức nở khen.
Được khen, Thắm đỏ cả mặt ngượng ngùng nhìn Hiển. Thật ra từ lâu Thắm đã có ý với Hiển.
- Tụi mình hôm nay tập trung đông đủ rồi, chỉ thiếu mỗi thằng Bảo – Thảo chợt lên tiếng.
- Hôm bữa nó có gọi điện thoại cho mình. Nó bảo là sắp trở về, nhưng chẳng biết là khi nào hết – Nam lên tiếng tra lời.
- Cũng mấy năm rồi nhỉ. Lần trước Bảo trở về, sau đó ra đi tận 2 năm trời, chỉ thình thoảng gửi mail về bào mà thôi – Thắm gật đầu bảo.
- Ở nước ngoài mà, người nước ngòai bận rộn lắm, chẳng như người Việt Nam mình, vừa làm vừa chơi đâu – Thằng Hiển tỏ vẻ hiểu biết đáp.
Việt Phương nãy giờ chỉ ngồi im nghe mọi người nói, thỉnh thoảng chỉ góp vui vài câu, nghe nhắc đến Bảo, cô cũng thấy nhớ.
Thiên Phong đi chưa bao lâu, bà nội Bảo cũng qua đời, bà con chòm xóm mỗi người đóng góp một ít để thằng Bảo có tiền lo cho đám ma bà nội nó. Nhưng tiền chẳng có nhiều nhặn gì, cũng may mẹ thằng Bảo gnhe tin liền lập tức trở về. Nhưng sau khi đám ma xong, bà liền dẫn thằng Bảo đi. Việt Phương nghe nói, Bảo cũng quyết liệt phản đối dữ lắm, nhưng mẹ nó đã bảo chỉ cần nó ngoan ngoãn đi theo, mẹ nó sẽ xây cho bà nội nó một ngôi mộ thật khang trang.
Cả đời bà nội thằng Bảo vất vả vì miếng cơm manh áo, thằng Bảo có hiếu với bà, nó muốn đến khi chết, bà nội nó cũng có được cái nhà tốt để che mưa che nắng. Cuối cùng nó cắn răng gật đầu đi theo mẹ nó, sau khi xây mộ xong.
Nếu thằng Bảo không gửi thư trở về, chẳng ai biết, mẹ Bảo đã dắt nó đi ra nước ngoài định cư.
- Ai nói ở nước ngoài phải làm vất vả, không được vừa làm vừa chơi chứ. Mình ở nước ngoài vẫn là chơi nhiều hơn làm – Giọng nói có chút giễu cợt, vang lớn bên ngoài căn nhà chòi, khiến cả đám đều đồng loạt quay mặt ra.
Người xuất hiện trước mặt họ cao lớn, nước da màu đồng, ăn mặc có chút bụi bặm, quần jean rách nơi đầu gối, áo da sau vai, chạy một chiếc mô tô lớn. Nhiều vào chẳng khác thằng du côn là mấy.
Cả đám đều reo lên gọi:
- Trời ơi Bảo! Mới hai năm mà xém chút nữa tụi nhìn không ra ông luôn – Hiển vui mừng chạy đến ôm lấy đứa bạn thân ngày nào của mình.
- Xém gì, nếu ổng mà không gửi hình về, cứ thế mất biệt rồi đứng trước mặt tụi mình, tui mà nhận ra được ổng, tui đi đầu xuống đất để mấy ông làm ghế ngồi – Nam cũng chạy đến đập tay chào với Bảo.
Nhìn vẻ cao lớn đô con của Bảo, Hải không khỏi cười bảo:
- Cái không thay đổi nhất là chiều cao của ông, lúc nào cũng vượt trội hơn so với tụi này.
- Ừ, mình cao 1m 86 lận – Bảo gật đầu xác nhận.
- Trời, đúng là…nhìn ông, tụi Tây đứa nào dám khinh người Việt Nam mình – Hiển cười nắc nẻ đáp.
Thảo nhìn sững Bảo, thật không ngờ, Bảo mồ côi ngày nào giờ lại phong độ đến như thế.
Bảo đưa mắt nhìn ba cô bạn gái còn lại của mình, khẽ cười bảo:
- Lâu quá không gặp. Mọi người ai cũng xinh đẹp cả .
- Lâu quá không gặp – Việt Phương khẽ cười – Lần này lại về chơi nữa à.
- Không, lần này mình có lẽ là về ở đây luôn – Bảo lắc đầu đáp – Anh đi anh nhớ quê nhà, nhớ canh rau đáng nhớ cà dầm tương mà. Mình ở bên đó, mãi tận bây giờ cũng chẳng thể quen với lối ăn uống ở bên đó. Đồ ăn quê mình tuy đơn sơ đạm bạc nhưng vẫn ngon hơn gấp trăm lần so với đồ ăn bên đó. Cho nên, mình quyết định trở về đây ở luôn.
- Thật sao. Vậy thì hay quá, xem như ông có lộc ăn, vào thử tay nghề của Thắm xem xem có suy giảm chút nào hay không? – Hiển vui mừng kéo bạn vào trong nhà chòi. Cả bọn cũng lục tục kéo vào nhà chòi.
Lại tiếp tục ôn lại chuyện cũ của mình. Chỉ có điều Bảo không thích kể về cuộc sống ở trời Tây của mình, cả đám cũng không gặng hỏi. Chuyện trò rôm rã cho đến tận khuya.
Cuối cùng Bảo theo Hiển về nhà Hiển ngủ.

Cùng lúc đó, ở khác sạn Jony nhận được điện thoại từ bên mỹ gọi đến, anh nhanh chốc bóc máy rồi khẽ gọi:
- Mẹ!
- Thiên Phong, thằng Bảo nó lại trốn về Việt Nam nữa rồi. Con giúp mẹ chăm sóc cho nó nha – Giọng mẹ Thiên Phong chứa đầy sự phiền não. Thật ra ở bên mỹ, chỉ có bà mới gọi thẳng tên Việt Nam của anh mà thôi.
- Mẹ, con biết rồi , con sẽ tìm em rồi gọi cho mẹ sau – Thiên Phong nhẹ nhàng đáp, anh vô cùng hiếu thảo với mẹ.
- Cám ơn con, cũng may mẹ còn một đứa con là con, chứ nếu không thì…
- Mẹ, Bảo còn trẻ, nên tính khí có chút sốc nổi, để em ấy rong chơi một thời gian chán rồi sẽ nghiêm túc đi làm mà thôi – Thiên Phong trấn an mẹ mình.
- Haiz….- Mẹ Thiên Phong thở dài.
Nói chuyện một lát, mẹ Thiên Phong cúp máy. Thiên Phong trầm ngâm bên điện thoại hồi lâu quyết định bấm dãy số gọi điện thoại cho Bảo.

Lại một buổi bình minh sương sớm, nhưng hôm nay Việt Phương không có thời gian mà thưởng ngoạn không khí trong lành, sáng nay cô có tiết mỹ thuật cho nên phải đi sớm. Đáng tiếc là chiếc xe của cô lại giở chứng bất chợt ngay giữa đường, Việt Phương bực tức nhìn cái xe không nhúc nhích, lại chẳng thể đẩy đi sửa được. Bởi vì giờ này vẫn còn sớm nên người thở vẫn chưa dậy.
Việt Phương thở dài, cô chéo miệng than thầm: Chắc chắn là báo ứng của cô vì đã nói dối rằng nó bị hư, chỉ vì không muốn phải ngủ lại nhà ba mẹ. Cho nên bây giờ nó theo lời nói của cô mà bị hư đây.
- Sao thế – Giọng Bảo từ phía sau lưng vang lên hỏi.
Việt Phương quay đầu nhìn Bảo rầu rĩ nói:
- Cái xe quỷ này đột nhiên đang chạy lại tắt máy.
- Để mình xem xem – Bảo bước xuống xe mình, đi đến xe Việt Phương xem xét.
Bảo vừa nhìn một cái thì khẽ cười, Việt Phương không rành lắm máy cái máy móc xe cộ này, chỉ thấy Bảo tay chân thoăn thoắt, chỉ một lát là chiếc xe lại chạy tốt như cũ. Việt Phương vui mừng nhìn Bảo nói:
- Cám ơn Bảo nha, nếu không có Bảo, chắc Phương phải đẩy xe một đoạn dài mới đến chỗ sữa xe.
- Không có gì. Xe Phương đi lâu rồi, có một số cái cần làm mới, trưa Phương về đi, đưa xe cho mình, mình sữa giúp Phương – Bảo cười, dùng khăn trong cốp xe lau tay bảo với Việt Phương.
- Bảo biết sữa sao? – Việt Phương trố mắt nhìn Bảo đầy ngạc nhiên.
- Tất nhiên, mấy anh chàng kia nếu không phải tay chuyện nghiệp sữa thì nhanh chóng trở thành đống sắt vụn mất – Bảo cười hất đầu về phiá chiếc ô tô của mình. Việt Phương nghe Bảo gọi chiếc xe mô tô của mình là mấy anh chàng thì không nhịn được cười, cô nhìn Bảo một chút thì nói:
- Bảo tài thật, trước đây đã vậy, bây giờ cũng vậy.
Trước lời khen của cô, ánh mắt Bảo bỗng trở nên xa xăm vô cùng, Bảo nhìn ra hướng khác bần thần một chút. Việt Phương đưa tay gọi Bảo:
- Bảo! Sao vậy
- Không có gì đâu? Phương mau đi dạy đi kẻo trễ – Bảo lắc đầu đáp.
- Uhm, vậy mình đi đây, có gì trưa mình đem xe qau cho Bảo sữa giúp nhé.
- Ok.
Việt Phương liền lên xe chạy đi, Bảo nhìn theo cái bóng nhỏ nhắn hấp tấm của Việt Phương khẽ cười. Lâu như vậy mà tính tình của Việt Phương chẳng thay đổi tí nào.
Điện thoại chợt reo lên, Bảo khẽ cau mày, anh định tắt máy, nhưng chợt nghĩ lại, cuối cùng ấn nút nghe máy.
- Có chuyện gì ? – Bảo dùng chất giọng ngang tàng lạnh lùng hỏi người bên kia.
- Mẹ gọi bảo với anh là em về Việt Nam rồi, hiện giờ em đang ở đâu? – Giọng bên kia hết sức trầm ấm hỏi.
- Anh hỏi để làm gì?
- Mẹ rất lo cho em – Người bên kia nhẫn nại nói.
- Ha…bộ các người xem tôi là đứa trẻ à, tôi làm gì, đi đâu cũng phải báo cáo cho các người hết hay sao? – Bảo kẽ cười nói những lời khinh miệt – So với tôi, mẹ còn lo lắng cho anh hơn. Tôi tự biết chăm sóc cho mình, anh không phải lo đâu, tốt nhất là nên chăm sóc cho bản thân anh thật tốt đi. À còn nữa, tài khoản của tôi đã hết rồi, anh mau gửi tiền vào tài khoản cho tôi đi.
- Ít nhất em cũng phải báo cho anh biết em đang ở đâu?
- Ở quê tôi.
Bảo đáp xong thì cúp máy.
Jony nhìn điện thoại đã tắt máy thở dài đặt nó xuống bàn. Anh day day hai thái dương, cố gắng làm dịu cơn đau đầu vì lo nghĩ cho đứa em này. Jony không hiểu tại sao đứa em này của anh lại ngang bướng đến như thế, ngay từ nhỏ đã luôn tỏ ra chống đối anh và mẹ. Lúc đầu anh còn tưởng em trai mình vì còn nhỏ nên bốc đồng, ai ngờ càng lớn, bản tính càng mãnh liệt hơn, chẳng những không thay đổi mà con quậy phá nhiều hơn.
Mẹ anh đã khoác biết bao nhiêu nước mắt vì Bảo, cũng may ba anh vốn không quan tâm nhiều đến chuyện con cái, cho nên mấy hành động của Bảo, ông dù biết cũng giả đò không biết.
Ngẫm nghĩ một lúc, Jony lấy điện thoại gọi cho Hoàng Tuấn và bảo:
- Công việc ở đây, mình đã giải quyết gần xong rồi, mình muốn xuống dưới xem thế nào.
- Ok, cứ tham quan đi. Công việc ở trên này, mình sẽ xử lí tốt.
- Đã cho người dọn dẹp lại căn nhà đó chưa. Nghe ba mẹ nói là bỏ lâu năm lắm rồi .
- Yên tâm, công việc mình đã chuẩn bị hết rồi, cậu chỉ cần đến đó là được rồi.
- Cám ơn cậu –Jony khẽ cười đáp.

- Jony, anh xuống dưới đó thật sao?- Giọng Việt Tình có chút không vui hỏi.
- Đúng vậy – Jony xếp đồ đạc vào trong va li đáp.
- Em thấy dự án này anh đâu cần thiết phải tự mình đi xem xét như thế chứ? – Việt Tình nhăn mặt nói – Mà anh định ở bao lâu, vỉ sao lại đem nhiều quần áo như thế.
- Chắc là khoảng một tuần.
- Chỉ là đi khảo sát thôi mà, cần gì đi lâu như thế – Việt Tình thoảng thốt kêu lên khi nghe Jony bảo mình đi tối 1 tuần – Em rất nhớ anh.
- Thật ra nghe mẹ nói, đó là quê của mẹ. Anh chưa từng về đó bao giờ, bây giờ nhân cơ hội này ở lại cho biết. Dù sao quê mẹ cũng là quê anh – Jony nhẹ nhàng giải thích với Việt Tình – Chỉ một tuần thôi mà, em về đây bao lâu, chúng ta xa nhau bao lâu, cũng đâu có gì, huống hồ từ đây về quê chỉ có 1 tiếng đồng hồ hơn mà thôi.
- Em mặc kệ, hai ngày anh phải lên thăm em một lần, em mới chịu – Việt Tình ôm Jony làm nũng bảo.
- Được rồi. Khi nào rãnh, anh sẽ chạy xe lên thăm em có được chưa – Thiên Phong khẽ vuốt mũi Việt Tình đồng ý, Việt Tình mới vui vẻ gật đầu, cô chồm lên hôn lên môi anh, Jony nhanh chóng vòng tay ôm lấy eo cô, hai người bắt đầu một nụ hôn say đắm.

sex asian - phimxex - phimxxx

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ

Old school Easter eggs.