XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 1

Chap 1

Nó thản nhiên nghênh ngang đi đi lại lại trên hành lang dù đây ko phải là trường nó, đơn giản chỉ vì nó nghĩ vào cái giờ này thì ko còn ai ở trường cả, cho đến khi nó đâm rầm vào…………..Đi sang bên trái, cũng có người, bên phải cũng đụng người, vì trước mặt nó là 3 thằng con trai.
- Tranh ra tui đi cái.
- Hơ, ai mới là người phải tránh chứ? Cô hay bọn tôi?
- Tất nhiên là 3 anh rồi, chắn hết diện tích rùi đấy.
- À, luật giao thông Việt Nam chỉ quy đinh cấm đi xe hàng 3 còn đi bộ hàng 3 thì………
- Tôi cấm. Bộ trưởng bộ GTVT tương lai mà. Nó vênh mặt.
- Này, cô học sinh lớp nào mà vênh quá thế?
- Không phải trường này. THCS.
- Ặc, thảo nào ko biết bọn tui là phải. Thôi để anh giới thiệu cho côbé vậy. Anh là……..
- Stop! Khỏi cần, chỉ cần biết 3 anh là Sầu Riêng được rồi.
- Gì? Nói ai? Nhìn thấy thằng bạn có nguy cơ sắp nỏi khùng, Khánh Nam chen ngang(Nãy giờ toàn Khương Duy nói thui à).
- À, thế cho anh hỏi tại sao lại gọi bọn anh là Sầu Riêng được ko? Khánh Nam nhẹ nhàng.
- À, nó gãi đầu gãi tai, thì…..thì tại đầu 3 anh vuốt keo nhọn nhọn như mấy cái gai trên trái Sầu Riêng ý. Hì hì……..
- Hả? Ba thằng hét toáng lên.
- Cô nhìn lại đi, chúng tôi là 3 anh chàng………
- Khoan đã. Có mùi………..Nó khịt khịt mũi rùi hướng về phía Khương Duy: “ Có mùi Sầu Riêng !”. Nó nhìn Khương Duy từ đầu tới chân rùi từ chân tới đầu. Anh chàng đang mặc 1 cái áo phông màu …y như trái Sầu Riêng luôn, tóc tai lởm chởm như gai Sầu Riêng và hiện đang ngậm 1 cái kẹo, chắc là vị Sầu Riêng nên mới có mùi Sầu Riêng từ người hắn. “Đúng là 1 trái Sầu Riêng đích thực!”
Con nhỏ bỏ 1 miếng O’star vào miệng rùi bước tiếp bỏ mặc Khương Duy với khuôn mặt đnag bốc khói còn Khánh Nam thì cuời vang làm nó giật cả mình. Bất ngờ nó quay lại, nhìn Khánh Nam trừng trừng. “Sao tự nhiên tao thấy ghê ghê mày!” Khánh Nam thôi cười, hích hích Viết Quân. “Sao con nhỏ nhìn tao mày?!”
- Wow, đáng yêu quá đi! Nó thốt lên 1 câu thích thú sau 1 hồi nhìn ngó Khánh Nam
- Gì? Khánh Nam hỏi lại nó
- À, ko! Anh ý mà, nếu chải tóc xuống, trang điểm chít xíu cùng 1 bộ đồ nữ ý, đi thi Teen Princess đảm bảo quán quân. Yeah!
Con nhỏ quay lưng đi tiếp bỏ mặc Khánh Nam chết trân. Nhưng nó đi chưa được mấy bước thì đã bị gọi giật lại:
- Ê cô bé.
- ?????????????? . Cái tên im lặng nãy giờ đã chịu lên tiếng. Thì còn ai ngoài Viết Quân chứ? À, mà hòi nãy có hét toáng lên 1 lần chứ ko có im lặng suốt đấu.
- Cô bé, cô bé có thể đổi cái túi này với cái bọc xanh xanh ở tay cô bé đựoc ko? Poca cũng ngon mà. Viết Quân nói kèm theo 1 nụ cười duyên chết người. Nhưng dùng mĩ nam kế nhầm người rùi anh ơi.
Sau 5s ngạc nhiên, nó từ từ ngó vào cái túi Poca trên tay Viết Quân rùi trả lời tỉnh rụi:
- Hơ , sorry anh nha! Đầu óc em tỉnh táo lắm ạ! Nhìn qua cũng biết cái túi Poca của anh chỉ còn có mấy miếng còn túi O’star của em vừa mới mở mà. Thui anh chịu khó đi mua túi khác đi. Nó bỏ đi 1 lúc rùi mà Viết Quân vẫn chưa tỉnh lại. Lần đầu thất bại mà.
…………………………………….
- Thật ko ngờ Viết Quân tao lại có lần bị 1 con bé xáu xí thế……..Viết Quân chưa kịp nói hết câu đã bị Khương Duy cướp lời.
- Mày thôi đi, đẹp trai như tao còn bị nó nói là Sầu Riêng đây này.
- Ai bảo mày ngậm cái kẹo có mùi kinh dị đó làm gì còn kêu chứ? Còn mày nữa ý (nhìn Viết Quân ), bệnh gì mà lại đi đổi bim bim với 1 đứa trẻ con như nó, bị nó nói thế cũng đáng lắm. Khánh Nam lên giọng thuyết giảng nãy giờ. Bất ngờ Khương Duy và Viết Quân đồng thanh:
- Miss teen? Nói xong 2 thằng chạy thẳng, bỏ lại Khánh Nam tức muốn xì khói luôn ý.
………………………………
Ba thằng tiếp tục hành trình ra bãi để xe. Vừa bước ra sân trường, Viết Quân tiện tay thả cái vỏ Poca bay bay trong gió luôn, ko đầy 1 phút sau, bọn hắn thấy 1 cái vỏ O’star cũng………bay bay đáp trả. Không hẹn nhưng cả 3 thằng đều ngước mắt nhìn lên trên. Tầng 2, rùi , tầng 3, rùi tầng 4, 5 rùi cuối cùng là Sân thượng. Lạy trời, con nhỏ đnag vắt vẻo trên tầng thượng nhìn xuống. “ Nó định tự tử à mày?”
- Ê, ai cho xả raá bừa hả? Khương Duy nói với lên ko quan tâm điều băn khoăn thắc mắc vớ vẩn của Khánh Nam.
Nó ngây thơ chỉ sang Viết Quân : “ Tên đó ném trước mà!”
Hai thằng quay qua nhìn Viết Quân khiến hắn ngại quá quay đầu đi thằng, miệng lầm bầm: “ Mi mà học trường này thì đừng mong sống tốt.”
- Mà THCS lên đây chi mày?
- Biết chết liền!

Chap 2

Ngày đó tháng đó nhưng là 1 năm sau.
Không gian: Tất nhiên là trường THPT vừa đựoc kể trên rùi
Cả trường xôn xao bàn tán về việc thành viên thứ 10 của Hội học sinh năm nay là girl. Choáng. Hội học sinh của trường gồm 10 thành viên học xuất sắc( nếu ko nói là thiên tài) của trường. Những thành viên này có nhiệm vụ trung gian giữa nhà trường và học sinh đồng thời đại diện cho quyền lợi học sinh và tổ chức các hoạt động cho trường. Điều đặc biệt là hội học sinh trước giờ toàn con trai, vì thế điều dễ hiểu là tại sao mọi người lại rất hứng thú với thành viên mới này.
Phòng họp của Hội học sinh.
- Haiz, ko biết “chị ý” có xinh ko nhỉ?
- Tham gia Hội học sinh. thì chắc là pro lắm đấy.
- Nghe nói là học sinh mới mà
- Mới gì mà cả tuần ko thấy đi học chứ?
Chín thằng con trai đang bàn tán sôi nổi tronglúc chờ thày hiệu trưởng đưa thành viên mới đến giới thiệu thì…….CẠCH. Cánh của mở. Thày bước vào. “Sau đây thày sẽ giành cho các em thời gia làm quen với thành viên mới, các em ko cần phải bàn tán nữa. Và nhiệm vụ của các em là phải bầu ra Hội trưởng và Hội phó. Thày cần có danh sách vào ngày mai” Thày quay ra ngoài cửa: “ Linh Như, em vào đi. Đây là 1 học sinh nhảy cóc nên thày cân nhắc cho em ý vào Hội học sinh. Hi vọng các em sẽ giúp đỡ Linh Như nhiệt tình. Thày có việc phải đi, các em tự làm quen với nhau nhé!”
Thày vừa bước đi, lập tức 9 cái di động đều hướng về phía cửa mong chờ người-nổi-tiếng. 1s, 2s,3s, 4s, nó bước vào. Con bé với chiều cao chừng 1m68, tóc mái rủ xuống tận mắt cùng 2 sợi tóc ôm lấy khuôn mặt, thêm vào nữa là cái kính đại bự cỡ của chị Huyền Diệu ý làm che mất 1 nửa khuôn mặt của nó rồi. Nhưng ở nó vẫn có cái gì đó rất lôi cuốn.
- Chào mọi người. Mình là Trần Trịnh …
- A a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a a! Là cô à? Ba thằng của khối 11 hét toáng lên làm cả lũ giật bắn mình.
- Ba đứa bị điên à? Sao hét lên vậy? Một anh cao cao đeo kính quát 3 thằng
Nó ngơ ngác: “ Tui biết 3 người à?”
Không để tâm đến lời nó, 3 thằng quay sang liến thoắng với cái anh vừa quát bọn nó.
- Anh, nó là cái đứa dám nói em là Sầu Riêng đấy anh.
- Đúng đúng, nó còn bảo em đi thi Teen Princess nữa đấy.
- Chính xác thì nó bảo mày sẽ thành Miss Teen đấy.
Hai thằng thi nhau kể tội nó. Blah blah………….Còn Viết Quân thì chỉ quan tâm tới cái gói con nhỏ đang cầm trên tay thôi!
Trong khi 3 tên kia kể tội nó cả hội quay qua nhìn nó chằm chằm:
- À, vậy thì anh biết rồi, hồi trước 2 thằng này nó bức xúc với em suốt mà! Em nổi tiếng đấy.
Sau 1 hồi ngơ ngác suy nghĩ, nó: A, nhớ ra 3 trái Sầu Riêng các anh rồi!. Nó gườm gườm nhìn 3 thằng.
- Thôi, lát nói sau, giờ làm quan với nhau cái đã. Vẫn cái anh đó cất tiếng để………..chấm dứt cái nhìn nảy lửa của bọn nó. Anh tự giới thiệu nhé, anh là Thành 12C1, đây là…..
- Im, tao tư giới thiệu. Chào Linh Như, anh là Hưng, Hưng prince handsome của khối 12 ý mà, à ko, của cả trường ý chứ. Anh học lớp 12C1, rất vui được biết em.
- Tránh ra, dài dòng quá. Anh là Đông, cùng lớp 2 anh kia. Em cứ gọi anh là Đông baby cũng được nhé!
- Thôi, ko phải cho bọn mày tán đâu 2 thằng kia. Anh Thành cắt ngang. 3 thằng này chắc em biết chứ?
- Dạ, em biết người nhưng ko biết tên đâu anh. Nó lắc lắc đầu.
- Muốn tự giới thiệu hay sao? Anh quay sang nhìn 3 thằng. Ba đứa nó nhăn nhó cắt lời.
- Triệu Viết Quân 11A1.
- Đăng Khương Duy 11A1.
- Hoàng Khánh Nam 11A1.
Nghe 2 cái tên đầu nó cũng chỉ tỏ vẻ bình thường nhưng đến khi nghe nhắc đến cái tên Hoàng Khánh Nam thì nó hơi giật mình nhưng bình tĩnh lại ngay.
- Mình là Thế Anh.- Cái giọng nữ tính của một thằng con trai cất lên.- Mình học lớp 10B1
- Trường 10B1. Hi!
- Còn mình là Dũng, cũng học 10B1, chào bạn.
- Hì, tận 9 người, khó nhớ tên quá, mà không có con gái ạ?
- Không, em là người đầu tiên đấy.- Một anh lớp 12 lên tiếng, tên gì ý nhỉ? À, Hưng.
- Vậy thì gọi là công chúa đi anh.- Cái tên con trai có giọng con gái của khối 10 lại … õng ẹo.
- Ừ, nàng Bạch Tuyết với 9 chú Lùn nhỉ?
- Nó mà là nàng Bạc Tuyết em thề là trên thế gian này không ai dám làm Hoàng tử.- Khương Duy nhìn nó khinh khỉnh.
- Mà cô có định giới thiệu tên không? – Viết Quân lạnh lùng.
- Hơ, nãy nói tên rùi mà. Anh ko nghe à?
- Nói rùi hả anh? Thế nó tên gì hả anh? Hắn ngây thơ quay qua hỏi anh Thành.
- Thôi em giới thiệu lại cho 3 thằng ngơ này đi. – Anh quay sang bảo nó.
- Thôi anh ơi cứ gọi nó là Khoai Tây đi anh, đỡ dài dòng. Viết Quân phát biểu câu mà theo như Khánh Nam và Khương Duy thì : “ Chí lý”
- Gì? Sao gọi tui là Khoai Tây chứ? Tui liên quan gì đến khoai tây đâu?
- Thì lần trước tôi gặp cô cô cũng ăn O’star Khoai Tây, lần này cũng thế nên gọi luôn thế cho tiện. Nhỉ? (quay qua Khương Duy và Khánh Nam ).
- Ừ, đúng đấy. Gọi nó thế đi anh. 2 thằng còn lại hùa theo.
- Anh…………..Nó tức muốn chết. Nhưng sau 1 hồi suy nghĩ nó đáp tỉnh rụi: Anh ơi thế gọi em là Khoai Tây cũng được nhưng mà với điều kiện là phải gọi hắn(Khương Duy) là Sầu Riêng, hắn (Viết Quân ) là Bò còn anh Khánh Nam thì em ….tạm thời chưa nghĩ ra.
Cả lũ cười ầm lên trong khi 2 thằng kia trợn tròn mắt: “Never!”
- Ha ha, sao………sao……sao lại gọi thế hả em? Một trong 3 anh lớp 12 hỏi nó.
- Dạ? À thì tại hồi em gặp mấy anh đây…….
- Là thế này anh ạ! Cái hồi mà công chúa ko may va phải bọn em ở hành lang ý, Khánh Nam cắt ngang, lúc đấy thằng Duy nó đang ngậm 1 cái kẹo Sầu Riêng, cộng thêm cái áo màu Sầu Riêng và cái đầu vuốt keo lởm chởm như gai Sầu Riêng , đây là em nói theo ý công chúa đấy, vậy nên Khương Duy được Linh Như đặt tên cho nó là Sầu Riêng.
- Thật hả? Hơ, anh tưởng chú mày ko thích kẹo hoa quả cơ mà?
- À thằng Nam quên 1 chi tiết anh ơi. Viết Quân cắt ngang. Cái kẹo ấy là do….đấy đấy…(hích hích Khánh Nam)
- À, đấy đấy, đấy đấy anh, là do ………….cho ý. Vậy ý. Khánh Nam nhớ ra.
- Ha, ơ kìa, ai lại làm cho Khương Duy nhà ta siêu vẹo vậy ta? Cả lũ quay qua nhìn Khương Duy.
- Ơ, ko, em ko ………..2 đứa mày có thôi đi ko? Đấy đấy cái gì mà đấy đấy, ko biết gì thì thôi. Hắn lườm 2 thằng bạn. À, nhưng sao thằng Quân bị gọi là Bò nhỉ? Mày biết ko Nam?
- À ừ nhỉ. Cái này tao cũng ko rõ.

- Nói đi công chúa, tại sao anh Viết Quân đẹp trai như thế mà lại bị gọi là Bò chứ? Cái giọng điệu đà nữ tính của 1 thằng con trai lại vang lên. Thế Anh chứ ai.Thằng này đang đứng vuốt vuốt tóc của Viết Quân.
- Tại hồi tớ gặp tên đó hắn mang bim bim Poca Bò sốt vang ra đòi đổi lấy gói O’star Khoai Tây của tớ, vậy nên………..hì hì……..
Cả lũ lại được trận cười, ko ngờ anh Viết Quân lại thất bại trong việc đổi bim bim với 1 bé có nhan sắc bình thường như nó mà.
- Thôi em giới thiệu lại cho chúng nó biết đi.
- Hmm, nghe nhé! Tên tôi là Trần Trịnh Linh Như, 16 tuổi, học sinh lớp 11……….Chết, nãy quên ko hỏi thày rồi.
- Ặc, anh ơi xem ra nó là Bò chứ ko phải em đâu ạ! Viết Quân hí hửng.
- Khỏi lo, em học 11A1.
- Ơ, sao anh biết vậy?
- Vì tất cả các thành viên trong Hội học sinh nếu cùng khối thì sẽ cùng 1 lớp mà.
- Ra thế.
- Mà thôi ko 8 nữa. Thay mặt Hội học sinh, chào mừng công chúa. Vỗ tay.
- Công chúa gì? Công chúa Khoai Tây thì có. Viết Quân hậm hực.
- À, mà có gì ra mắt ko công chúa?
- Dạ?
- Ra mắt đi chứ? Có gì………hìhì
Nó nghĩ ngợi 1 lúc rùi sáng mắt lên: “A, có rồi!”
Con bé hí hửng tháo cái balo hình con chồn (giống mấy em mẫu giáo đi học ý) rồi lôi từ trong đó ra nào là popcorn, bim bim, kẹo mút đủ loại, chưa tính mấy thanh Alpenliebe dâu và 1 gói Dynamite Chocolate
- Amen, cai túi to đùng của em hoá ra chỉ toàn đồ ăn thôi vậy? Anh Đông ngạc nhiên hỏi nó trong khi nó đang cố dốc hết tất cả những gì có trong đó ra.
- Tâm hôn ăn uống mà anh. Nó đáp trong khi cố lôi mấi cái kẹo còn mắc trong túi ra.
Cả lũ ngồi “ gặm nhấm” đống đồ ăn của nó cùng với tất cả những thứ mà 9 thằng đã chuẩn bị từ trước. Vừa ăn vừa tán dóc. Có lẽ ai cũng ấn tượng con nhỏ hay cười này trừ tên Thế Anh gay đó. Chứ sao? Ai bảo con nhở là con gái chi? Hừ!
- Thôi hướng dẫn công việc chính cho em đi.
- À, uh thế này………6 thằng khối 11 và 12 thay nhau giải thichs cho nó và 3 đứa khối 10 kia, Cùng là membs mới mà.
…………………………………
- Ý, Thành, giờ này dân tình đang mong ngóng tin tức lắm đấy. Anh Hưng cắt ngang.
- À, quên mất. Bọn mày, chuẩn bị xong hết chưa? Tên Thành cười ranh mãnh.
- OK, xong hết rùi anh ơi. Của em hơi bị kute nhá!
- Ko, của tao mới đẹp này.
- Đây của anh nhìn mới hay chứ.
Cả 9 thằng túm tụm vào 1 chỗ khoe khoang di động làm cho nó ngơ ngác: “Gì thế ạ? Cho em xem với!”. Nó chồm tới nhưng bị Viết Quân hất ra: “Khoai Tây ra chỗ khác, đây ko có chỗ cho trẻ con chơi đâu!”. Nói xong hắn quay vào màn hình vi tính làm gì đó khiến con nhỏ mắt chữ O mồm chữ A chẳng hiểu gì cả. Khánh Nam quay ra: “ Lát em sẽ biết ngay mà!” Nụ cười bí hiểm.
- A, anh ơi hay cả hội mình chụp chung đi anh, em mang máy ảnh này. Trường đề nghị.
- Ừ chụp chung đi, lâu lắm rùi mình có chụp đâu. Đứng vào nào.
- Công chúa! Em lên đầu đi!
- Không, cho em đứng dưới đi.
- Không! Mấy đứa lớp 10 lên trên hết đi.
- Nhưng em lớp 11 mà.
- Không nhưng nhị gì hết. Dù sao em vẫn là mem mới mà.
- Hmm, đành vậy! Bắt nạt em quá!
Tên Trường lanh chanh: Để em để chế độ tự động đã. Rồi! Chụp nào!
Tách! Tách! Tách!……….
- Rồi! Giờ chụp riêng với công chúa đi. Công chúa, lên đây nào.
- Ơ, sao lại chụp riêng với em? Nó giãy nảy.
- Hì hì, thì em là động vật quý hiếm mà!

Chap 3

Nó chưa kịp phản ứng thì đã bị mấy tên lôi vào chụp rồi! Làm ko tạo dáng được gì cả! Chắc nhìn nó hay lắm đây!
- Bò, chụp cùng nhau đi nào.
- Em ko chụp với Khoai Tây đâu. Mà em là Viết Quân ko phải là Bò.
- Hừ, mà em cũng ko chụp với Bò đâu. Xí, ai thèm, làm như mình cao giá lắm ko bằng. Ngoài nó ra còn ai nói những câu này ko?
- Hơ, cô vào forum trường mình chưa? Tôi mà ko cao giá á?
- Chưa. Nhưng đối với tôi anh chẳng qua chỉ bé xíu xiu như hạt cát thui.
- Cô……….
- Thôi 2 đứa đừng gây nhau nữa. Có chụp ko? Anh Đông cắt ngang.
- Ko. Đồng thanh đấy.
Đông quay qua Khương Duy :
- Sầu Riêng , em thì sao?
- Em thì càng ko. Mà em cũng ko phải Sầu Riêng , ko phải, ko phải mà.
- Hmm, thôi thì 4 đứa mày chụp chung đi. Nói rồi 5 đứa ẩy 4 đứa lớp 11 vào với nhau còn Trường có nhiệm vụ Click, Click và Click.Trông cảnh 4 đứa gườm gườm nhau mắc cười quá. Xong đâu đấy cả bọn bu vào cái máy tính. Bỗng nó hét toáng lên:
- Á á á á á……………Mấy người chụp ảnh em nãy giờ à?
- Ha ha, thế em nghĩ bọn anh chơi điện tử nãy giờ à?
- Anh…….ko được post, ko được.
- Bọnmày giữ công chúa lại. Bò post đi. Nhớ thêm chi tiết nha mày. Anh Thành ra lệnh. Tiếng hét của nó lẫn trong tiếng ồn ào của 9 đứa còn lại. Nó cố vùng ra chạy tới cái máy nhưng bị giữ lại rồi.
- Thế thôi em chịu vậy. Buông em ra đi. Nhưng em chỉ lo………..
- Lo gì? Lo em xấu à? Yên tâm đi, hơi bị xinh
- Mấy người có darling chưa? Nhỡ đâu………………
- Hơ, cô lo bị fans các anh chàng đẹp trai tấn công à? Ha ha thế thì lo đúng rồi đấy.
- À uh, bọn anh cũng ko ít fans đâu em ạ! Mặt con nhỏ tái dần.
Tên Bò được thể:
- Anh có nhớ cái lần mấy chị lớp 12 chỉ đi theo em thôi mà bị cạo trọc đầu ko?
- Hừ, mày ghê gì bằng tao. Khương Duy xen vào. Cái hôm con nhỏ chỉ va vào tao mà còn bị rách mấy chữ X trên mặt nữa là.
- Fans bọn mày ghê quá. Mấy bé theo tao cũng chỉ mới bị chuyển trường.
Nó sửng sốt:
- Thế, thế em cũng giống họ à? Nhưng em bị mấy anh ép mà. Em ko biết đâu.
Nhìn mặt con nhỏ tái mét mà cả lũ phá lên cười.
- Em ngốc quá. Fans bọn nó chưa dám làm thế bao giờ đâu. Bọn nó trêu em đấy. Mà nói thật thì cũng có 1 số vụ đánh nhau. Nhưng chưa đến nỗi đấy. Yên tâm đi.
- Hìhì, bọn nó xạo em đấy, tin làm gì chứ? Nhưng anh nghĩ em cũng nên cẩn thận.
Nó thở phào quay qua liếc 3 thằng kia: “ Giết mấy người!”

Kết thúc 1 ngày dài , nó đạp xe tren con đường tấp nập quen thuộc dẫn về nhà. Nhà nó là căn hộ trên tầng cao nhất của 1 chung cư 13 tầng. Vứt phịch cái cặp trống rỗng lên bàn, nó nằm dài ra giường. Hôm nay nó cũng thấy đôi chút vui vui. Bạn mới! Mọi người thật vui vẻ! Nó cứ nghĩ ở 1 trường mà học sinh hoặc là học cực giỏi, 2 là nhà cực giàu như thế này thì mọi người sẽ xa lạ lắm chứ! Nómỉm cười ngồi dậy bước ra ngoài ban công. Gió! Mát quá! Cả thành phố đều lên đèn cả rồi! Anh hai thật chu đáo! Biết mình thích thế này mà! Nó nhớ về gia đình! Nhói đau. Nó đang trốn chạy cái gì? Billy sao? Chínhnó cũng ko biết. Không, hình như là James, Billy cũng bị lão ta thao túng mà thôi. Nó đi, nửa do nó muốn, nửa vì gia đình muốn thế. Anh hai- Jimmy đã đưa nó đến đây. Việt Nam là nơi làm nó đua khổ nhất, nhưng nó vẫn muốn về mặc dù bị Jim và ông bà phản đối kịch liệt. Nó muỗn đối mặt với chính nó! Sẽ chẳng ai ngờ nó sống ở Việt Nam. Anh hai lo vô cùng, lo nó sẽ trở lại là con bé run rẩy trong những giấc mơ như ngày nào, lo nó sẽ trở về với cái kí ức đáng sợ ấy! Nhưng nó quyết thế, anh đành phải nghe theo. Đáng nhẽ nó vẫn sẽ sống ở cái nơi nó đã theo học cấp 2 sau khi về Việt Nam ấy, nhưng do anh hai cứ lo nó bị lỗ tung tích nên bắt chuyển để an toàn hơn. Nó nhảy cóc cũng vì vậy. Chính xác thì phải nhảy cóc lên cấp 3 từ năm ngoái nhưng do nhỏ bạn thân nài nỉ ở lại nên đành nghe theo vậy. Haiz, nhớ nhỏ quá! Ui da, đói! Đi làm cái gì ăn đã! Sống 1 mình nên phải tự lo thôi.
Ăn xong nó mở laptop xem xét lại cái profile nãy mấy anh ý lập trên 4rum trường cho nó, và xem mấy cái ảnh luôn. Đập vào mắt nó là cái ảnh 10 mems Hội học sinh. Bao nhiêu thông tin về Hội học sinh tùm lum. Nhưng đại khái đây đều là những thành viên gương mẫu. Vứt rác bừa bãi như con Bò(Viết Quân ) ấy thì gương mẫu nỗi gì! À, với lại theo các ban gái nhận xét thì Hội học sinh toàn những anh chàng đẹp trai có, ga lăng có, tốt bụng có…nói chung toàn là những người ko được mặt này thì được mặt kia, duy chỉ có cái tên Thế Anh đấy là ko được quan tâm nhiều cho lắm. Đơn giản, vì trên 4rum toàn gọi hắn là …………chị. Bên dưới là những ảnh mới post hôm nay. Woa, nhiều ảnh quá!Nhưng……….Nó tức muốn xì khói. Cái thì nó đang ăn nhồm nhoàm, cái thì đang phùng má lên, cái thì là trợn mắt nhìn Viết Quân, cái thì đang mút giở cái kẹo….Bọn hắn toàn chọn những cái nó……..kinh dị nhất mà đưa lên. Tức quá! Bên dưới còn ghi rõ những ai chụp những bức nào chứ. Rõ ràng con Bò đó nhằm vào mình. Được, mai ta sẽ cố gắng chụp những bức thật xấu về mi để phá hoaị hình ảnh Hoàng tử của mi! Hoàng tử cái nỗi gì chứ? Con gái trường này có vấn đề về mắt rồi! Hoàng tử Bò thì có!
A, hồi này mấy người đó có lập profile cho nó. Đăng nhập 4rum và cả Yahoo nữa, haiz, bao nhiêu tin nhắn ra:
- 2 Linh Như công chúa! Bạn biết tụi mình mong có 1 thành viên Hội học sinh là girl thế nào ko? Hi vọng Linh Như sẽ giúp chị em chúng mình giành lại nhiều quyền lợi nhé!
- Chào Linh Như, có cậu rồi thì khỏi lo đám con trai bắt nạt tụi mình ha! Nhưng mình lo cậu rơi vào lưới tình của bọn đấy thì nguy đấy!
- Bọn con trai cậy có Hội học sinh nên nghênh ngang lắm, ko cho girls chơi bóng luôn, chiếm cả sân. Hix
- Linh Như, các kì đại hội quan tâm nữ nha.
- Linh Như, các hoạt động of truờng ko được để bọn con trai lấn đâu đấy.
- Chào em gái, chụp ảnh đẹp ha?
-Làm quen nha em, thân với Hội học sinh quá nhỉ?
- Nhìn em dễ bị mấy ten kia quyến rũ lắm đấy em gái ạ!
- Đừng tưởng ở trong Hội học sinh mà lên mặt nhé. Cóc ạ! (Oẹ)
- Có gì khó khăn mọi người sẵn sàng giúp đỡ cậu, công chúa!
- Đừng lo bị bắt nạt, bọn tớ sẽ bảo vệ cậu. Yeah! Và cậu sẽ bảo vệ quyền lợi của bọn tớ trước hội con trai nhé!
- Em ơi cho anh làm quen nhé!
………………..etc………………..
Đại loại chủ yếu là mấy tin này. Vui có, buồn có, lo sợ có. Vì sao ư? Không phải vì nó sợ bị …….đánh. Mà vì 1 lý do khác.

Chap 4

Lại 1 tuần mới! Hôm nay là thứ 2, ngày ra mắt các thành viên của Hội học sinh. Ngay từ lán xe nó đã được chào đón nhiệt tình bởi các bạn nữ rồi. Nó bị vây cứng tới tận khi có trống tập trung. Hừ, chưa kịp cất cặp, thôi đi ra xếp hàng cái đã. Nhưng nó cũng chẳng biết hàng lớp mình ở đâu nhưng anh Thành đã kéo nó lên trên khán đài rồi: “ Anh quên ko nói! Gìơ chào cờ anh em mình ko cần xếp hàng, chú ý trật tự của các lớp là được rồi. Nhưng hôm nay thì phải lên trên kia ra mắt cái đã! Đưa cặp đây anh cất cho!” Nó ngoan ngoãn đi theo anh Thành(thực ra cũng chẳng biết đi đâu nữa! Trường này đông quá!)
Lễ chào cờ diễn ra nhanh chóng vì chủ yếu chỉ là Hội học sinh ra mắt và hội trưởng Hội học sinh phát biểu thôi. Hội trưởng và hội phó được bầu chọn do số phiếu của học sinh và ý kiến của thày cô. Anh Thành làm hội trưởng, Khánh Nam làm hội phó. Haiz, sau 2 anh đó là Viết Quân, kế là nó. “ Chắc do các bạn nữ bình chọn cho mình nhiều!” Nó nghĩ thế.
Sau lễ chào cờ, nó đi nhận lớp. Trường này có 2000 học sinh, mỗi khối có 1 lớp chọn, như anh Thành đã giải thích, nó học cùng lớp với 3 trái Sầu Riêng kia: 11A1. Nhưng nó ko phải mất công đi tìm lớp vì cô chủ nhiệm lớp 11A1 đã tóm nó ngay khi chào cờ xong.
- Chắc các em biết Linh Như rồi. Bạn ấy là 1 trong 10 thành viên Hội học sinh của trường mình. Do 1 số lý do riêng bạn nhập học muộn so với chúng ta 1 tuần. Và từ hôm nay bạn sẽ là thànhviên của lớp chúng ta. Cô hi vọng các em sẽ giúp đỡ nhau trong học tập. Gìơ thì cô sẽ sắp xếp chỗ cho bạn. Nó cười cười đáp lại đám bạn mới đang nhao nhao………..tranh giành nó. “Cô ơi, cho bạn ý ngồi chỗ em đi cô!”, “Cô ơi chỗ em còn trống nè!”… nhưng cô đã có ý tưởng trước rồi.
- Em ngồi bàn Viết Quân đi, bàn Viết Quân còn trống mà.
- Em phản đối. Viết Quân đứng bật dậy. Thưa cô em ngồi 1 mình từ trước giờ quen rồi, với lại bàn kia còn trống mà cô.
- Em ko có quyền phản đối vì tôi là người có quyền quyết định. Tôi cho Linh Như ngồi vị trí đó ko vì 4 em cùng trong Hội học sinh, ngồi cùng nhau sẽ tiện hơn cả trongviệc học tập và công tác Đoàn, tránh ảnh hưởng những bạn khác. Linh Như, xuống ngồi cạnh Viết Quân đi.
Con bé cũng tỏ vẻ khó chịu đi về phía Viết Quân: “Cô ơi cho em ngồi trong đi ạ!” Nó xin cô. “Thôi được rồi, Viết Quân ra ngoài cho bạn vào!” Đúng ý Viết Quân quá!
Buổi học đầu tiên, nói chung cả tuần đó con nhỏ bận quá trời! Vừa làm quen với chỗ ở mới, part-time rồi công việc ở Hội học sinh lại vừa bù lu bài vở vì thày cô thấy nó là học sinh nhảy cóc nên hay gọi quá trời. Và nó còn xuất sắc hơn cả những gì thày cô từng biết qua bài thi, thậm chí hiểu biết của nó, vượt cả thày dạy. Nói chung nó ko từ môn nào,à ko, ngoại trừ môn Thể dục, môn nó học rất tệ. Tuy vào học muộn 1 tuần nhưng đối với nó chẳng là gì cả. Những kiến thức này, nó được học qua từ hồi 10 tuổi. Đến trường lấy lệ thôi.Những gì nó cần học là kinh doanh, công nghệ thông tin và thiết kế. Thế thôi.
Alo, sau giờ học Hội học sinh tập trung ở phòng họp. Giọng anh Thành oang oang trên loa làm nó tỉnh cả ngủ. Nó đã dần nhớ tên các thành viên trong Hội học sinh và các bạn trong lớp sau 1 tuần học.
- Có việc gì triệu tập gấp thế anh? Cái giọng nhỏ nhẹ của 1 đứa con trai cất lên. Thế Anh chứ ai.
- À, hôm nay bọn mình đi chơi để chào mừng các mems mới nhé. Từ hồi đầu năm tới giờ cứ đợi con nhỏ này rồi tổng kết hồ sơ các kiểu, đã có thời gian đi đâu.
- Đi đâu giờ anh?
- Em thích ăn kem cơ. Nó lên tiếng. Ăn kem đi anh.
- Không có kem Khoai Tây đâu. Viết Quân cắt ngang. Mà như cô đến tiệm thì họ chỉ có nước sập tiệm à?
- Hơ, gì chứ? Anh lại muốn gây sự à? Nó trợn mắt
- Anh, em thích ăn mấy món làm từ Khoai Tây ý. Viết Quân trêu nó.
- Ăn thịt bò ý anh ạ.
- 2 đứa mày có thôi ko? Khương Duy xen ngang.
- A, ăn Sầu Riêng, ăn Sầu Riêng đi. Nó và Viết Quân quay lại trêu Khương Duy làm hắn tức điên.
- Thôi, trật tự, đi công viên.
- Mình đi anh.
Cái tên les đã tiến lên ôm tay anh Thành kéo đi rồi. Bọn nó cũng thôi ko cãi nhau nữa, đi theo mọi người. Đôi mắt Khánh Nam và Linh Như có vẻ gì đó lạ lạ.
- Chơi gì anh? Viết Quân hào hứng.
- Tuỳ mấy đứa.
- Cô chơi gì? Quay sang Khoai Tây, Viết Quân hỏi.
- Tôi ko chơi đâu.
- Ơ, đến đây sao ko chơi?
- Em ko thích thôi mà anh.
- Hmm, ko chơi còn đến đây làm gì? Viết Quân mất hứng hét vào mặt nó.
Con nhỏ ngước mắt lên: “Anh ko có quyền quát tôi.”
Hắn sững. Ánh mắt đó thật buồn và lạnh lùng. Quen quá! Hắn đã gặp ở đâu nhỉ?
- Thôi mấy người đi chơi đi, anh em mình qua bên kia ăn kem, em chẳng đòi ăn kem còn gì? Anh cũng ko muốn chơi. Đôi mắt Khánh Nam được buồn.
Khương Duy khều khều nó:
- Mày có thấy ánh mắt 2 đứa nó giống nhau ko?
- Ừ, đúng rồi. Thảo nào tao thấy quen quen. Tao quên mất là Khánh Nam ko thích đến công viên.
- Ừ, tao cũng thế. Đã lâu lắm nó ko đến công viên đúng ko?
- Ko, nó vẫn đến nhưng chỉ đứng nhìnbọn mình chơi. Lần cuối cùng nó chơi là năm nó 7 tuổi. Bọn mình chẳng ép nó chơi là gì?
- Tao ko hiểu bên trong nó là gì. Nhưng mà đau khổ lắm thì phải. Mang tiếng là bạn thân mà nó chẳng kể cho tụi mình gì cả.
- Cả con nhỏ đó cũng thế. Gìơ tao mới thấy nó luôn………..
- Ê, 2 thằng kia, có đi ko hả? Nói gì nãy giờ thế?
Đông Baby cắt ngang. Hai thằng hớn hở chạy đi chơi bỏ lại Khánh Nam và Linh Như trong quán kém.
- Sao em ko ra chơi? Không thích chơi công viên à?
- Anh thì sao? Con nhỏ nhếch mép.
- Anh đang nhớ lại 1 số chuyện cũ thôi.
- Em cũng thế.
Hai con người cùng ngồi chung 1 cái bàn ăn và cùng chung 1 suy nghĩ.
Nó nhìn li kém chocolate của Khánh Nam: “Mình đã từng rất thích ăn chocolate!” còn Khánh Nam nhìn ly kem bạc hà của nó, nghĩ thầm: “Hồi nhỏ mình cũng thích vị bạc hà!” Chua xót. Đắng cay. Kí ức hiện về.

phim sex vietsub - phim xex

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ