Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 11

- <Thế nào? Tự nguyện kể hay là tao dẫn Hoài Trang đến?>
- Khánh Nam, mày… thôi được, khi nào đi học tao nói cho, nhưng mà tao sẽ giết chết mày ngay sau… ơ, Linh Như, cô làm cái trò gì vậy? Ngồi yên đấy.
Tuy nói chuyện với Khánh Nam những mắt hắn vẫn nhìn theo Linh Như trong kia nãy giờ.
- <Nó làm sao vậy?>
- Tao sẽ nói chuyện với mày sau, nó định trèo xuống, à cầm cặp luôn cho hai đứa tao nhá.
Viết Quân vội vã chạy vào trong bếp.
- Cô bị điên à? Sao tự nhiên nhảy từ trên bàn xuống? Hiếu động vừa thôi chứ. – Hắn quát nó không thương tiếc trước khi đỡ nó lên.
- Tôi chỉ định làm nốt giùm anh thôi mà.
- Ai mượn cô làm?
“Tên này hôm nay tự phong cho mình chức đàn anh hay sao ý nhỉ? Suốt từ sáng tới giờ ra oai rồi. Mai đi học méc Khánh Nam và Khương Duy.”
Hắn đưa nó ra ghế ngoài phòng khách để kiểm tra lại cái chân, trong khi vẫn tiếp tục “lải nhải”.
- Thiệt tình cô lanh chanh quá, hóng hớt vừa thôi, chút xíu dì về làm cũng được mà. Chân cô đang đau, lại ngã lần nữa thì nghỉ thêm mấy ngày? Ngốc cũng vừa thôi chứ? Muốn thể hiện tài năng thì cũng chẳng thiếu cơ hội đâu…
Hắn cứ tiếp tục nói 1 thôi 1 hồi cho đến khi phát hiện ra nó mở MP3 nghe nãy giờ. Hắn giật phắt cái tay nghe ra, hét ầm lên:
- Này!
Nó mở đôi mắt đang lim dim ra ngơ ngác nhìn hắn:
- Ủa, anh nói xong rồi à? May quá!
Hắn tức nghẹn không nói nổi câu nào.
- À nãy anh nói cái gì mà “một nơi chỉ có hai người với nhau”. Đập cho trận giờ!
- Thì đúng là dì ra ngoài thì chỉ có tôi với cô mà, không phải hai người thì mấy? Hay cô lo Khánh Nam hiểu lầm đấy?
- Xì, anh Nam thì chẳng sao đâu, chỉ lo chị Hoài Trang của anh lại nghĩ vớ vẩn rồi 2 người xích mích thì chết tôi.
Thấy hắn im lặng không đáp lại, nó nhìn sang thì…
- É, anh làm trò gì vậy?
- Đổ oxi già vào chân cô cho chừa tội nói linh tinh.
Nó tưởng tượng ra mặt hắn giống y xì mặt con mèo Tom trong Tom & Jerry khi mà con mèo nghĩ ra được 1 cách thú vị để hại con chuột ý.
- Nhưng tôi nói có căn cứ khoa học mà.
- Căn cứ cái đầu cô ý. Đã bảo là hồi đó tôi bảo đợi chỉ vì Hoài Trang lo không sống nổi đến năm 15 tuổi thôi mà.
Hắn gãi đầu gãi tai. Nhưng nó vẫn chưa chịu kết thúc cái mớ giả thuyết ấy đi.
- Anh có tình cảm với chị ý từ nhỏ thì giờ tiến xa hơn cũng có sao?
- Ý cô là gì? – Hắn nheo mắt.
- À thì… làm như lời anh nói, “ĐỢI” chị ý ý.
- Ý cô là yêu luôn chứ gì? Sao không nói thế cho nhanh?
- Ừ thì chị ý xét về mặt gì cũng hợp với anh mà. Còn bệnh tim thì phẫu thuật, có sao đâu?
Hắn ngó lơ chỗ khác nên nó lại tiếp tục.
- Nhẽ ra hôm nay anh không nên để chị ý 1 mình như thế. Hay anh đưa tôi về nhà rồi quay lại trường đi.
- Vớ vẩn. – Nó giật bắn mình vì tự nhiên hắn gắt ầm lên. – Ở đó có Khánh Nam và Khương Duy rồi.
- Nhưng theo tôi biết thì người chị ý cần là anh chứ? Đừng vì tôi mà làm tổn hại đến tình cảm bao nhiêu năm của hai người.
Hắn nhìn thẳng vào mắt nó.
- Phải như thế nào cô mới nghĩ tôi và Hoài Trang không có gì với nhau? Sao cô cứ có cái kiểu thế nhỉ? Khánh Nam không thích Hà Ly cô cũng gán vào, giờ đến lượt tôi. Sao không chịu hiểu hả?
- Ơ… tôi xin lỗi – Nó lí nhí – Nhưng chị ý bị bệnh nên có thể sẽ cảm thấy tự ti… nếu…
- Vậy có khác gì cô bảo tôi thương hại Hoài Trang?
Nó im lặng chẳng biết nói sao nữa, tình cảm thật là phức tạp.
*
* *

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _
- Hai đứa, dì về rồi đây.
- Dì đi lâu quá. – Viết Quân làu bàu.
Nó đứng lên đang định đi ra chỗ dì thì chợt nhớ ra cái chân.
- Á…
- Thiệt tình cô hết thuốc chữa rồi à?
Dì khẽ mỉm cười nhìn từng cử chỉ của Viết Quân.
- Linh Như, con cứ ở yên đó, để dì vào bếp làm cho.
- Dì để con và Viết Quân làm cho ạ. – Nó tươi rói.
- Đúng đó, dì để con và Khoai làm cho.
- Này, anh có thể gọi tôi là Khoai Tây nhưng đừng có gọi mỗi Khoai không như thế.
- Kệ tôi, Khoai… Khoai… Khoai…! – Hắn vênh mặt lên.
- Thôi nào hai con. Chân Linh Như đang đau, để dì làm cho.
- Không sao đâu dì.
- Dì cứ lên phòng nghỉ đi, để con và Khoai làm nốt cho mà, nó chỉ ngồi ăn lương chỉ đạo thôi, dì đừng lo.
Dì còn chưa kịp phản ứng thì hắn đã hăm hở xách cái giỏ ở tay dì vào bếp rồi nhanh chóng quay lại đỡ nó vào theo.
Nó lại quay trở lại ngồi trên cái bàn.
- Anh biết làm rau chứ?
- Loại này thì tôi biết.
- Thế thì làm đi.
Nó nhìn quanh quẩn.
- Nhà anh không có ai ngoài anh và dì ở đây nữa sao?
- Không! Họ chỉ đến khi tôi không có nhà thôi, cũng như nhà Khánh Nam ý.
- Sao lại thế? – Nó quay sang nhìn hắn.
- Tôi thích thế. Vậy thôi. Như nhà thằng Duy, lúc nào cũng đi ra đi vào, ầm ĩ.
Nó trề môi.
- Anh cũng thuộc loại ầm ĩ đấy, còn nói ai?
Viết Quân quay đầu lại.
- Tôi ầm ĩ á?
- Ừ, cả 3 anh, tôi chẳng thấy ai có biểu hiện ít nói cả, à thì Khánh Nam có… nhẹ hơn 1 chút.
- Hmm…
- Sao?
Hắn thở dài.
- Lần đầu tiên có người bảo tôi nói nhiều.
Nó bật cười.
- Anh mà ít nói thì tôi chẳng bao giờ nói câu nào mất.
- Đúng là so với Khánh Nam thì tôi nói nhiều thật, nhưng tôi ít nói mà.
- Tôi lại thấy anh lúc nào cũng liến thoắng đi đấy.
Viết Quân nhăn mặt.
- À thì… tôi ít nói hồi trước khi cô chuyển đến đây cơ, ví dụ cái hôm… hôm mà lần đầu cô đến trường mình ý, lần gặp bọn tôi trên hành lang ý…
- Nhớ, làm sao?
- Không phải toàn Khương Duy và Khánh Nam nói chuyện với cô à? Tôi nói được có mỗi 1 câu.
- Xời, chắc là lần đầu anh nhìn thấy tôi nên thế ý gì?
- Không, ở trong nhóm 3 đứa tụi tôi hồi trước, Khương Duy hay nói nhất, lúc nào nó cũng nói, cả ở trường và ở nhà. Lần duy nhất nó bị cấm khẩu là cái lần môi nó bị Minh Phương đấm cho sưng vù lên – Vừa nói Viết Quân vừa đưa tay khum khum trên miệng diễn tả – Nhưng sau đó thì nó nói bù đến cả tháng. Sau Khương Duy là Khánh Nam. Nhưng thằng Nam cũng nói ít, hầu như nó chỉ mở miệng khi ở trường thôi, còn về nhà thì… nghe ba nó bảo là cậy răng nó cũng không chịu nói. Tôi thì cả ở trường cả ở nhà đều chẳng thiết nói với năng gì cả. Nghe 2 đứa kia nói đủ rồi.
- Nghe khó tin. – Nó bình luận 1 câu duy nhất.
- Nói thật mà.
- Vậy sao bây giờ anh “lắm mồm” thế? Sao không ít nói như hồi trước có phải tôi được nhờ không?
- Ơ thì bây giờ tôi kiếm được cái để nói rồi thì tội gì không nói?
- Anh kiếm được cái gì?
- Nhiều cái. Thế này được chưa? – Hắn gắp 1 miếng rau lên hỏi.
- Được rồi. Tắt bếp đi.

Viết Quân tiếp tục xem xét mấy thứ dì mang về rồi quay qua nhìn nó.
- Mấy cái này để làm gì vậy?
Nó tròn xoe mắt chớp chớp nhìn lại.
- Tóm lại anh đã học làm được những món gì?
Hắn giơ tay lên đếm.
- Thì món rau vừa giờ, nấu… à không, cắm cơm, luộc trứng và đun sôi nước. 4 món.
- Oh my god.
- Sao?
- Anh học toàn món “cao siêu” nhỉ? Thôi để tôi làm hết cho, anh ra kia đi. Thiếu chút nữa là có 2 ca ngộ độc thực phẩm rồi. – Nó lắc lắc đầu rồi chép miệng.
Viết Quân gãi đầu gãi tai 1 lúc.
- À, từ đã.
- Gì?
- Tôi biết làm sườn xào chua ngọt cơ. – Hắn lại bắt đầu hớn hở.
- Anh làm liệu có ăn được không?
Không quan tâm đến hàm ý mỉa mai trong câu hỏi của nó, hắn bắt tay ngay vào việc.
- Tôi nhìn dì làm 3 lần rồi, hôm nay sẽ thực hành xem sao. Có gì cô chỉ giáo thêm nhé.
- OK. Nhưng nhìn anh chết cười quá.
- Kệ tôi, con trai vào bếp hơi bị hiếm đấy.
- Vậy sao anh còn học nấu ăn làm gì?
- Rồi sẽ đến lúc cô biết. – Hắn ra vẻ bí mật.

Nó thầm cảm ơn trời là xương sườn đã được chặt sẵn để Viết Quân chỉ việc nấu nướng nữa là xong. Chứ nếu để hắn chặt thì chắc không đầy 1 phút sau nó phải đưa hắn vào bệnh viện mất.
Nó chăm chú quan sát mọi hành động của Viết Quân: cười, nhăn mặt, bặm môi lại, rồi nhíu mày, dãn ra, rồi lại cười. Niềm vui của hắn như bao trùm cả nó. Bất giác nó cũng bật cười theo.
Hai đứa hí hoáy, nói cười vui vẻ.
- He he, xong rồi. – Viết Quân đặt sản phẩm lên bàn.
- Nhìn không tệ nhỉ? – Nó nhìn cái đĩa đang bốc khói nghi ngút.
- Cô muốn ăn thử không? – Hắn gắp 1 miếng lên.
- Dì mà xuống thì…
- Dì vẫn làm thế mà.
Hắn nói mà không biết rằng dì đang đứng ngay cầu thang lặng lẽ quan sát hai đứa và suýt nữa thì cầm cái chổi lông gà lên đập cho hắn 1 trận.
- Nào, bé Như ngoan, há miệng nào.
Nó nhăn mặt nhìn hắn.
- Nóng.
- Đợi chút, tôi thổi đã. Phù… phù… xong rồi. Bé Như há miệng to hơn nữa nào. Ầm…
Nếu không phải miếng sườn quá nóng thì nó đã không tiếc lời đốp chát hắn vài câu rồi chứ chẳng phải im thin thít… mà nhai thế này đâu.
- Sao? Ăn được không? – Viết Quân sốt sắng.
- Sao anh không tự ăn rồi kết luận ý.
- Không, tôi muốn có người ăn thử, có chết thì cũng không phải là tôi chết trước.
Nó nuốt “Ực” 1 cái.
- Hmm hmm…
- Sao mà Hmm hmm?
- Ngon. – Nó nở nụ cười.
- Thật không?
- Thật. Hì hì. Anh có muốn thử không?
Hắn nhìn nó có ý dè chừng rồi cũng gật đầu.
- Miếng này
nhé.
- Không, miếng ở giữa ý.
- Anh lắm chuyện. Đây.
Hắn vừa nhai vừa nhìn nó chằm chằm xem có biểu hiện gì là nói dối không, nhưng rồi hắn cũng tự trả lời được câu hỏi đó.
- Hơ, lần đầu mình làm mà ngon thế nhỉ? Đúng là thiên tài có khác. Ha ha!
Dì khẽ bật cười nhìn 2 đứa.
“Con bé này thú vị đây. Mình hi vọng Ji Hoo không đánh giá sai về nó.”
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _
- Dì ơi! – Viết Quân gào ầm lên – Con làm xong rồi dì ơi.
- Dì đang ở đây. Con không phải gào ầm lên thế.
Mặt nó thoáng đỏ bừng.
- Dì ở đó nãy giờ ạ?
- Dì xuống từ bao giờ mà con không biết vậy? – Hắn cười cười rất chi là ngoan ngoãn.
- Dì xuống từ lúc nghe thấy có đứa nói xấu mình cơ mà.
Nó và Viết Quân cùng cúi mặt xuống.
- Không sao, không sao. Hai đứa không cần ăn năn hối lỗi thế.
- Dì xuống rồi sao không lên tiếng. – Hắn càu nhàu.
- Vì nhìn 2 con… giống đôi vợ chồng trẻ mới cưới quá, dì không nỡ xen ngang.
Mặt nó tự nhiên lại càng đỏ.
- Dì đừng trêu tụi con nữa mà.
Nhưng trái với biểu hiện của nó, hắn lại hết sức… thoải mái/
- Như thế thật cũng không sao mà.
- Ngồi đấy mà mong là thật đi. – Nó trừng mắt nhìn Viết Quân.
- Biết đâu đấy. Nhỡ sau này anh em mình thành… vợ chồng thật ý chứ. – Hắn cười tươi rói.
- Mắt tôi có vấn đề đâu mà chọn 1 tên ngốc như anh nhỉ?
- Ôi, ngày xưa khi ba mẹ tôi mới biết nhau, mẹ tôi cũng nói với ba tôi: “Mắt tôi có vấn đề đâu mà chọn 1 thằng điên như anh làm chồng.” Thế mà cuối cùng họ vẫn lấy nhau đấy thôi. Sao? Nói gì nữa không?
- Hừ, biết là tôi không lấy anh.
- Dì ơi, ngày xưa mẹ con cũng nói với ba con câu đó nhỉ?
Dì ậm ừ.
- À…à… ừ.
Nó nhìn hắn như muốn ăn tươi nuốt sống.
- Anh lắm chuyện thế? Dì mời cơm đi dì.
- Hơ, cô thua rồi chạy làng à Khoai?
- Chạy làng cái gì mà chạy làng? Anh ăn cơm đi.
- Ji Hoo! – Dì nhìn hắn.
- Sao hả dì?
- Dì nới với con là chiều nay dì sẽ về Hàn Quốc chưa nhỉ?
Hắn nhíu mày ra chiều suy nghĩ.
- Chưa dì ạ. Sao dì về sớm thế? Con tưởng cuối tuần dì mới về cơ mà?
- Ừ, ba mẹ con gọi dì về có chuyện gấp. Cuối tuần con về sau nhé.
- Vâng!

Hôm nay Viết Quân chăm chỉ đột xuất, nhận cả nhiệm vụ rửa bát nữa nhá. Nhưng nó thì không ngồi trên bàn nữa mà ngồi ở cái ghễ chỗ bàn ăn.
- Tôi chưa hỏi hồi sáng anh gọi tôi dậy có việc gì.
- À, tôi muốn rủ cô bùng học.
- Ặc, toàn những mems gương mẫu của Hội học sinh nhỉ? Sao anh không rủ người khác?
- Ý cô là ai?
- Anh Nam và anh Duy.
- Khánh Nam là lớp trưởng, phải quản lớp, còn Khương Duy phải lo cho Hoài Trang. Chỉ còn cô thôi.
- Vậy sao không nói sớm?
- Thì cô có chịu dậy đâu?

Nó im lặng nghịch mấy bông hoa trên bàn. Nhưng rồi nó lại hỏi hắn.
- Anh không định đi học thật à?
- Có, nhưng khi nào cô tự đi lại bình thường được đã.
- Nhưng chị Hoài Trang…
- Có Khương Duy rồi.
- À, tại sao anh không cho Khánh Nam và Khương Duy biết đang ở đâu?
- Vì tôi không muốn bọn nó đến… thăm cô.
Nó quay phắt đầu lại.
- Gì cơ?
- Không, ý tôi là Khánh Nam thì được nhưng Khương Duy mà đến thể nào cũng lôi thêm 1 đống người không-mong-muốn nữa đến cho mà xem. Trước giờ mới chỉ có Khương Duy, Khánh Nam và cô đến nhà tôi. Tôi không thích có thêm nhưng người khác.
- Nhưng đến nhà tôi thì có sao? Đằng nào tối tôi chẳng về nhà?
- Ai cho cô về mà về?
Hắn nhìn nó thản nhiên.
- Gì? Anh định bảo tôi ở lại đây á?
Mắt nó mở to hết cỡ.
Viết Quân đã rửa bát xong và đang lau khô tay. Phải 1 phút sau hắn mới trả lời câu hỏi của nó cùng 1 đống lý lẽ.
- Cô nghĩ mà xem, cô về nhà thì lại bắt đầu cái bản tính hiếu động , rồi lại leo lên ban công ngồi loạng choạng kiểu gì, rớt thì sao? À, gần hơn chút là cô cứ đi đi lại lại trong nhà, sau đó thì ngã cái oạch = => chảu máu chân + không đi lại được thì ai băng chân cho cô? Ai đỡ cô dậy? Chẳng nhẽ lại để cô nằm giữa nhà? Cô lại ở 1 mình, ăn uống tính sao? Blah…blah… Tóm lại cô phải ở nhà tôi. Chứ không còn ai chăm sóc cô đâu? – Hắn uống hết nửa cốc nước trên bàn sau 1 thôi 1 hồi lý lẽ.
- Này, tôi còn có Phương Linh mà.
- Phương Linh gì ở đây? Cái con bé bạn thân cô ý hả? Hôm nay là hôm đầu tiên Phương Linh đi học, còn bài vở đủ kiểu, không rảnh mà chơi với cô. Thôi không tranh luận nữa. Cô không cãi lại được đâu. Để tôi đưa cô lên phòng.
Nó lại nhìn hắn.
- À, là phòng chị Cherin, không phải phòng tôi. Bà ta đi du học bên Italia, một năm về có mấy lần, mà có về thì cũng ở Hàn Quốc chứ có sang Việt Nam cũng chỉ được 1, 2 ngày. Đi nào.
Nó vội đẩy cái tay hắn đang giơ ra trước mặt mình.
- Thôi thôi tôi nghĩ là anh chỉ cần đỡ tôi là được rồi.
- Đỡ để cô lết với vận tốc 1m/phút à?
- Nhưng tôi nặng…
Viết Quân bật cười.
- Người được nhúm xương ý mà bày đặt.
Sau khi nó đã yên vị trong phòng (chị Cherin), hắn mang cái lap sang.
- Cô mượn lap làm gì?
- Hơ làm gì thì kệ tôi chứ.
Hắn ỉu xìu đi ra.
Còn lại một mình trong căn phòng xa lạ, nó thở dài nhìn vào cái màn hình laptop (với hình nền là ảnh của 4 đứa nó chụp chung) trước khi nhấn vào biểu tượng FireFox.
Nó biết, sau một buổi sáng mệt mỏi như sáng nay thì nó nên ngủ một giấc thì hơn nhưng nó không cho phép mình làm như vậy. Tại sao ư?
Vì…

Mới đó mà nó đã về Việt Nam được hơn 2 năm rồi. Và từ khi bắt đầu lại 1 cuộc sống mới ở nơi này, hình ảnh của “họ” luôn ám ảnh tâm trí nó. Khi sống cùng gia đình Wilson, “họ” vẫn đến gặp nó trong những giấc mơ, những lần nó bị sốt mê man cả đêm… Còn khi về Việt Nam, không chỉ là những lần bị ốm nữa, nó gặp “họ” thường xuyên hơn, khoảng 2, 3 lần 1 tuần.
Tất cả những cuộc gặp gỡ ấy cũng chỉ là thước phim quay đi quay lại của một đoạn kí ức đau đớn mà thôi.
Nhưng… suốt 1 tuần nay, bắt đầu từ khi nó tới ngôi nhà hỏa hoạn mà nó đã sống hơn 10 năm trước, “họ” như bám theo nó. Đêm nào cũng vậy, cứ nhắm mắt lại là “họ” lại hiện lên, kêu gào tên nó… Thường thì nó hay thức giấc với hình ảnh của bà:
“Tao đã bảo mày chỉ mang lại chết chóc cho cái nhà này mà ba mẹ mày không nghe, 2 thằng cháu ngu ngốc thì 1 tiếng em Bun, 2 tiếng em Bun. Giờ thì chết rồi. Chết cả rồi, còn tao nữa mày có muốn tao chết luôn cho mày vui không?”

Bất chợt nó đưa tay lên ôm lấy đầu.
Tiếng của mẹ…
Tiếng của mẹ…
Mẹ!
“Mẹ đi rồi, Bun trở về sống cùng ba, cùng anh Bon. Phải ngoan nghe con.”
Đây là lời mẹ nói trước khi qua đời mà.
Sao lại thế?
Sao câu nói đó cứ vang lên trong đầu mình?
Sao lại thế?

Nó nhắm mắt lại cố trấn an mình khỏi những tiếng nói đang vang lên trong đầu lúc này.
“Bình tĩnh! Đó chỉ là ảo ảnh thôi mà!”
Nó lướt nhẹ tay lên bàn phím gõ cụm từ “Break Dawn” vào ô Search của Google rồi nhấn vào kết quả tìm kiếm đầu tiên, mở chương 19. Nó có trọn bộ tiểu thuyết Twilight, hiện đang đọc quyển 4 rồi nhưng lại để trong balo, mà balo thì lại đang ở lớp. Vì thế đành lên mạng đọc.

“Trái tim tôi như bay khỏi lồng ngực, tôi chỉ nghe thấy duy nhất một âm thanh đập thình thịch như cánh quạt của máy bay trực thăng. Tôi cảm thấy như là nó đang nghiền nát xương sườn của mình vậy. Ngọn lửa bùng lên từ lồng ngực của tôi, hút đi từng đóm tàn cuối cùng sót lại trên cơ thể tôi, để rồi tập trung thành một ngọn lửa rừng rực thiêu sống tôi. Cơn đau làm tôi tê dại, nó đâm xuyên qua sự chống cự cuối cùng của tôi với ngọn lửa đang thiêu đốt tôi. Lưng tôi cong lên vì đau rát, như thể ngọn lửa kia gặm lấy trái tim tôi và giơ lên cao như một chiến lợi phẩm.
Thân mình của tôi sụp xuống và tôi không thể để cho nó tan nát ra thành nhiều phần khác nhau.
Nó biến thành một trận chiến trong tôi – trái tim của tôi đang đua hết tốc lực chống lại sự tấn công của ngọn lửa. Nhưng cả hai đều thua cuộc. Ngọn lửa bị kết tội vì đã thiêu hủy mọi thứ; còn trái tim tôi đã phi nước đại về phía nhịp đập cuối cùng của nó.
Ngọn lửa siết chặt, trào lên như sóng thần vào những phần còn lại của cơ thể con người. Sự dâng trào ấy đã được trả lời bằng một tiếng thịch, một âm thanh sáo rỗng. Trái tim tôi đập điên loạn ,vài giây cuối cùng nó đập thêm hai nhịp mạnh rồi ngừng lại. Không còn âm thanh nào nữa. Cũng không có hơi thở.
Trong một khoảnh khắc, sự biến mất của cơn đau là tất cả những gì mà tôi cảm nhận được.”

Bella đang biến đổi dần dần… từ 1 con người sang 1 ma cà rồng. Điều này liệu đúng hay sai đây? Nên làm 1 con người hay làm 1 ma cà rồng?
Nó đang đọc dở thì Viết Quân (lại) “lon ton” chạy sang với con chó bông trên tay, còn không thèm gõ cửa nữa.
Hắn im lặng nghe bài hát nó đang mở.
- Explosive?
- Ừ, của Bond. Anh cũng nghe à?
- Bị lây từ Khánh Nam, nó mở nhạc của Bond nhiều nên tôi cũng nhớ được 1 ít. Nhưng tôi thấy cô hay nghe Big Love hơn thì phải.
- Tùy hứng thôi. Bài đó cũng hay nhưng hiện thì tôi thích bài nào ầm ĩ 1 chút.
- Vậy thì mở Canon của Jerry C ý. Rock! Tôi thích nhất. – Hắn vung vẩy con chó.
Nó khẽ lướt bàn phím mở bản Canon.
- Bài này ý gì?
- Ừ.
- Tôi cũng nghe nhiều rồi. – Nó nhìn lên hắn – Mà anh có thôi ngay việc dùng con chó của tôi làm ghế dựa như thế không thì bảo.
À, thì là cái con chó bông trắng hôm trước Viết Quân lấy ở nhà nó đấy, cái con mà hắn đã tưởng là con cừu và đổi tên không biết bao nhiêu lần. Còn bây giờ thì con chó ấy đang được đặt sát thành ghế sau lưng Viết Quân, hắn coi như đó là ghế tựa vậy.
- Ơ, cô cho tôi con chó này rồi thì nó là của tôi chứ. Buồn cười nhỉ? Tôi thích làm gì nó là việc của tôi chứ? Mà cô không ngủ à?
Nó trỏ tay vào màn hình:
- Break Dawn.
- Là cái gì?
- Phần 4 Twilight. Đừng có nói với tôi anh không biết Twilight nhé!
Hắn ra chiều nghĩ ngợi.
- Có phải cái tiểu thuyết nói về tình yêu giữa người và ma cà rồng không?
- Ừ. Anh đọc chưa?
- Xem phim, mỗi phần 1. Thấy cũng tàm tạm. Harry Potter hay hơn chứ?
- Hmm, tôi không có ý so sánh, thấy mỗi cái hay một kiểu.
Nó lại nhìn vào màn hình rồi nhíu mày.
- Lạ thật đấy!
- Lạ gì?
Giờ thì nó đã chịu bỏ cái kính trên mắt ra rồi.
- Tôi không hiểu.
- Cô không hiểu gì mới được chứ?
- Đặt tình yêu và gia đình, bè bạn lên bàn cân. Anh chọn bên nào?
- Cả hai.
- Tham quá!
Nó bật cười rồi nhìn ra cửa sổ.
- Tôi chẳng hiểu tình yêu thì có là cái gì ghê gớm đâu mà Bella chấp nhận đánh đổi cuộc sống con người, từ bỏ ba mẹ, bạn bè để trở thành 1 ma c
à rồng sống bên Edwards nữa. Dù sao thì tôi vẫn thấy Rosalise là được nhất vì Rosalise sẵn sàng hi sinh tất cả chỉ để được làm con người như trước.
Hắn bỏ con chó lên giường rồi gối đầu lên trên.
- Cô chưa yêu à?
- Nếu yêu rồi thì có hỏi tình yêu là gì không? Anh nghĩ tôi có thể hiểu được “tình yêu” qua mấy dòng định nghĩa vớ vẩn trong sách GDCD 10 à? Với lại… – Nó ngập ngừng làm cho hắn nhổm dậy, chống tay lên con chó.
- Với lại… go on!
- Tôi thấy tình yêu giả dối sao ấy.
- Sao là sao?
Nó cúi mặt xuống.
- Ba mẹ tôi là 1 bằng chứng.
Ừ, ba mẹ nó là bằng chứng thật nhất. Ba mẹ ruột thì li dị, mỗi người có một cuộc sống riêng. Ba mẹ nuôi (nhưng đối với nó cũng như ba mẹ ruột) thì… ba ngoại tình, còn không chịu về gặp mặt mẹ lần cuối nữa… Nó không hiểu nổi tại sao họ lại có thể lấy nhau nữa. Rồi nó xoay cái màn hình laptop đối diện Viết Quân, thở dài:
- Anh thấy đấy, tình yêu cũng làm cho hai anh em ruột thù địch nhau nữa.
Trên màn hình lúc này là một mẩu tin với tựa đề: “Chuyện tình tay ba và hai anh em nhà Wilson!”

Viết Quân không thấy lạ lẫm với những tin này vì dù sao hắn cũng biết việc hai anh em trai nhà Wilson đều chết mê chết mệt chị Cherin của hắn. Điều này cũng làm hắn tự hào về bà chị gái đáng ghét đó mà. Nhưng hắn thấy ngạc nhiên khi nó lại quan tâm đến những cái tin không thuộc phạm vi của Việt Nam như thế. Vì cái website nó đang xem là 1 web của Mĩ. Nhưng thôi, hắn cũng chẳng lấy gì làm băn khoăn thắc mắc nhiều cho lắm.
- Này, hình như cô nhìn tình yêu theo hướng tiêu cực thì phải. Toàn nhìn vào những mặt xấu.
- Nhưng đấy là những bằng chứng thật nhất mà tôi biết.
Viết Quân lại quay lại cái thế nằm gối đầu lên con chó mà thôi không nhìn vào mặt nó nữa.
- Vậy nếu có ai đó tỏ tình với cô thì sao?
- Sao là sao?
- Thì cô trả lời sao?
- Thực ra thì… – Nó tạm thời gấp lap lại đặt sang 1 bên – Cũng có người từng tỏ tình với tôi rồi.
Viết Quân vội bật dậy.
- Ai?
- Brian và một số người nữa.
- Vậy cô trả lời sao?
Nó lại đưa mắt ra cửa sổ.
- Tôi không tin vào tình yêu. Một tình yêu học trò hay còn gọi là tình yêu tuổi mới lớn ý, thì lại càng không. Đối với tôi, tình yêu học trò không được cho là tình yêu, chỉ là rung động nhất thời thôi. Có chăng cũng chỉ ở mức thích chứ chẳng phải yêu, Khánh Nam nói thích bên dưới yêu mà.
- À, ra là thằng Nam cũng đầu độc cả cô à?
- Không, chính tôi cũng nghĩ thế mà.
- Vậy sao hôm trước cô còn giúp Khương Duy và Minh Phương?
Nó cũng chẳng biết nên trả lời sao nữa, điều này nó chưa nghĩ đến.
- Chắc vì tôi tin vào tình cảm mấy năm trời của hai người họ.

“Hmm… chưa đến lúc. Từ từ rồi anh sẽ làm cho em tin cái gọi là “tình yêu học trò” ấy.
Tự nhiên thấy hắn lẩm bẩm, nó nhìn hắn chằm chằm:
- Anh đang đọc thần chú à?
- À không.
Viết Quân chẳng gối đầu lên con chó nữa mà chuyển lên ôm trên người. Nó cũng không hiểu cái gì đang ngự trị trong đầu hắn nữa nhưng có vẻ hắn ra chiều suy tư lắm. Nó quay lại với Break Dawn đang dang dở. Thấy hắn im hơi lặng tiếng khá lâu, nó mới quay sang. Hix! Viết Quân đã ngủ ngon lành với con chó bông trong tay. Lúc này thì nó thấy hắn chẳng khác gì thằng bé năm xưa hay đi theo mình mấy đâu.
Tuy biết việc lục lọi đồ của người khác là xấu nhưng nó vẫn nhẹ nhàng rút cái di động của hắn ra và… Click! Nó muốn ghi lại hình ảnh hắn lúc này. Nhìn mắc cười lắm. Tất nhiên là chụp đến đâu nó phải gửi về máy của mình đến đấy rồi xóa ngay cái ảnh trong máy Viết Quân đi. Nếu như điện thoại của nó có ở đây thì tốt. Nhưng tất cả lại để hết trong cặp rồi. Với lại, để cho Khánh Nam và Khương Duy nhìn thấy cảnh này cũng hay mà. Xong đâu đó, nó “trả” điện thoại về chỗ cũ và kéo cái chăn sang cho hắn.
Viết Quân ngủ cũng khá lâu rồi, khoảng gần 2 tiếng, nó ước lượng thế. Break Dawn cũng đang tiến dần đến hồi gay cấn. Tự nhiên có tiếng gõ cửa. Chắc chắn là dì rồi. Nhưng nó chưa kịp ra mở cửa thì dì đã bước vào.
Tự nhiên nó thấy mặt mình nóng ran lên vì tên Viết Quân kia vẫn đang cuộn tròn người trong đống chăn mà ngủ ngon lành, mặc nó lay lay thế nào. Thậm chí nó còn không dám ngẩng đầu lên nhìn dì nữa.
- Là… là… Viết Quân ngủ quên ở đây thôi ạ.
Vừa lắp bắp nó vừa cố gọi hắn dậy, nhưng chắc là không ích gì. Nó đang ước giá mà có thể biết vẻ mặt dì lúc này. Sao nhỉ? Nhăn nhó? Tức giận? Ôi…
- Dì có nói gì đâu mà con căng thẳng thế? – Dì bật cười – Khi nào Viết Quân dậy thì con nói với nó dì về Hàn Quốc nhé! Có con ở đây đến cuối tuần với Quân dì cũng yên tâm phần nào.
- Dạ?
- Vậy nhé, con đừng có đi lại nhiều, không tốt cho chân đâu. Cần gì thì cứ nói với Viết Quân. Dì đi đây.
- Dạ! Con cảm ơn dì. Con chào dì ạ!
Cánh cửa khép lại, nó thở phào: “Hix! May mà dì không nói gì!”
Nếu không phải bị cái điệu bộ hết sức… ngây thơ của Viết Quân khi ngủ “cảm hóa” thì nó đã không ngại việc cái chân đang đau mà nện cho hắn 1 trận rồi. Thôi để khi nào hắn ngủ dậy vậy.
Có lẽ 1 giấc ngủ dài 3 tiếng đã đủ đối với Viết Quân lúc này. Đã vậy hắn còn quay sang hỏi nó hết sức ngây thơ chứ:
- Tôi ngủ quên à?
- Ừm, anh đã ngủ quên được 3 tiếng rồi. – Nó nói mà vẫn dán mắt vào màn hình laptop.
- Cô không ngủ thật đấy hả?
- Thì bị anh chiếm mất giường rồi còn gì? À, dì ra sân bay rồi.
- Ừm… Sao cô không gọi tôi dậy?
- Gọi nhưng có người không chịu dậy
Hắn nhăn mặt lại, nhìn nó.
- Đọc nhiều không mỏi mắt à?
- Có.
- Vậy ra vườn chơi nhé.
Cuối cùng hắn cũng chịu chui ra khỏi chăn.
Viết Quân cúi thấp người xuống:
- Gì vậy?
- Cõng cô mà. Hay không thích cõng? Cho cô chọn, đằng trước hay đằng sau?
Nó ngơ ngơ 1 lúc để hiểu câu hỏi của Viết Quân. Hắn thở dài:
- Cõng hay bế?
- À… tất nhiên là cõng rồi.
Tự nhiên nó có cảm giác như kiểu mình là người… tàn tật ý. Tất cả chỉ tại tên Viết Quân kia… lo cho nó quá mức. Điều đó làm nó liên tưởng đến sự chăm sóc của Jimmy.
Vườn nhà Viết Quân khá đẹp (tuy vẫn chưa sánh được với khu vườn nó và ông nội chăm sóc). Với điều kiện khí hậu nhiệt đới thì Việt Nam cũng không kém phần đa dạng về các loài hoa và cây cảnh. Ở đây cũng thế, rất phong phú. Viết Quân đặt nó xuống cái ghế trắng sát cây cọ, trước mặt là một cái hồ không lớn cho lắm.
- Sao? Vườn nhà tôi đẹp không?
- Ít ra cũng hơn nhà Khương Duy nhiều. Nhưng tôi thấy hơi tiếc vì anh có biết gì là vẻ đẹp thiên nhiên đâu chứ?
- Hờ, cô dừng việc nói kháy tôi lại đi. Phần lớn thời gian khi ở nhà của tôi là ngồi ngoài này đấy. – Hắn vừa nói vừa với tay nghịch cái lá cọ trên đầu 2 đứa.
- Lãng mạn ghê nhỉ?
- Bị lây từ Khánh Nam thôi mà.
- Huh?
Nó quay sang như dò hỏi.
- À, thực ra thì… hồi ba xây nhà này cho tôi, tôi đã năn nỉ muốn gãy lưỡi chỉ để có được 1 khu vườn như nhà Khánh Nam, rồi ngày nào cũng được nằm trên bãi cỏ như nó.
- Nhà anh Nam đẹp lắm hả? Tôi chưa có cơ hội đến.
- Ừ, đặc biệt là cái vườn. Nhà thì trông rất… ngộ nghĩnh.
- Ngộ nghĩnh?
- Ừ, khi nào đến cô sẽ biết. Còn khu vườn thì… ong bướm nhiều lắm, vừa rộng lại vừa nhiều cây. Mùa nào cũng có hoa nở, không loại này thì loại khác. Thỉnh thoảng trời nắng còn thả 1 đàn thỏ ra nữa, bọn nó chạy lung tung loạn xị cả lên, rồi mấy con mèo nằm tắm nắng – Tự nhiên Viết Quân bật cười- Nói chung là rất tuyệt. Trước giờ tôi mới thấy mỗi cái vườn nhà Wilson có thể sánh ngang được thôi, nhưng nhà Wilson thì thả cả Sóc nữa. Bé Gin có nuôi mấy con mà. Mà thực ra thì 2 cái vườn đấy cứ có nét gì đó giống nhau ý.
Nó tròn mắt nhìn sang Viết Quân. Vườn nhà Khánh Nam giống nhà nó sao? Nhưng nó chưa kịp hỏi thì Viết Quân đã lôi nó ra phía cây cọ cách đó chừng 10m và chỉ cho nó một khóm cây.

- A… Đây là cây hoa Tướng Quân đấy. Tôi mới lấy từ bên nhà Khánh Nam về. Hoa của nó đẹp cực, màu hơi hơi tim tím, cánh của nó nở cong hẳn về phía sau ý. Cô biết loại hoa này chứ?

- À tôi cũng từng nghe qua 1 vài lần nhưng chưa nhìn thấy mặt mũi nó bao giờ. Thế có đẹp hơn Lyly không?
- Hmm… chắc là… không. Cô thích Lyly à?
- Ừ. Nhà anh có không?
Hắn lại đưa nó đến chỗ giữa vườn, nơi một vài bông Lyly đang khoe vẻ đẹp của mình một cách đầy kiêu hãnh.

- Nhà Khánh Nam nhiều loại hơn nhà tôi.
Nó nhăn nhó quay sang Viết Quân.
- Thôi anh đừng có khoe về nhà anh Nam nhiều quá, làm tôi tò mò rồi đấy.
- Khi nào cô khỏi chân thì mình qua đó nhé.
Nó ngồi bệt xuống cỏ. Công nhận khi ở cùng thiên nhiên luôn làm cho ta cảm thấy thoải mái nhất. Nó dang tay hít 1 hơi thật sâu. Lâu lắm rồi nó mới được ở một nơi nhiều cây thế này. Tuyệt! Nó mải nhìn ngắm mà không để ý đến việc Viết Quân vừa đứng lên đi vào trong nhà làm gì ý. Tự nhiên nó lại thấy nhớ nhà da diết, nhớ ông bà, nhớ các anh, nhớ khu vườn, nhớ những kỉ niệm hạnh phúc với gia đình. Ai cũng thế mà, cứ đi đâu xa là lại hướng về gia đình thôi.
Viết Quân quay lại làm nó hơi giật mình.
- Anh vừa đi đâu vậy?
- Khóa cổng lại. Kẻo lát nữa trường mình tan, Khương Duy lại chạy ngay sang đây mất.

Hắn nằm dài xuống bãi cỏ. Cả 2 im lặng 1 lúc cho đến khi hắn lên tiếng:
- Linh Như này….
- Huh? Sao hôm nay anh gọi tên tôi tử tế thế?
Nó quay lại nhìn hắn có ý châm chọc nhưng vẻ mặt hắn lúc này tỏ ra nghiêm túc thật sự. Hắn không nhìn nó, mà nhìn lên bầu trời.
- Tôi xin lỗi. – Hắn nói.
- Xin lỗi tôi á? Vì sao?
- Vì… nhẽ ra tôi không nên để cô chuyển đi như thế.
Nó bật cười.
- Anh đang bận tâm về chuyện không đâu đó à?
- Không phải không đâu, mà là chuyện quan trọng đấy. Ít ra thì với tôi là thế.
- Ôi dào, không có gì đâu. Tôi đến ngồi cạnh anh Nam cũng được mà. Anh đừng có quan trọng hóa vấn đề quá thế! Với lại… thực ra thì mấy người chơi với nhau cũng lâu rồi, tôi không thấy lạ về việc này cho lắm.
Nó cảm thấy Viết Quân đang chiếu cái nhìn của hắn vào nó.
- Ý cô là sao?
- Hmm.
- Hình như cô đang cho rằng, với bọn tôi, cô không bằng Hoài Trang thì phải.
Nó nhún vai.
- Tôi không có ý so bì hơn kém với Hoài Trang, ý tôi chỉ là… Hoài Trang rất cần các anh quan tâm thôi. Dù sao bọn anh cũng chơi với nhau bao lâu rồi, ngồi cạnh nhau sẽ giúp ích cho Hoài Trang hơn.
- Vậy cô không cần quan tâm à?
Nó quay lại nhìn hắn.
- Hôm nay anh thích hỏi linh tinh nhỉ?
Bất ngờ hắn bật dậy đối diện với nó.
- Linh Như.
- Huh?
-
Hoài Trang đến đây rồi, tôi sẽ chẳng được yên như trước nữa. Có lẽ Trang sẽ bám theo tôi suốt cả ngày mất. Nhưng… dù ai có nói gì tôi và Trang, cô vẫn phải tin tôi nhé.
- Nói gì là nói gì?
- À… ví dụ như tôi và Trang là 1 couple chẳng hạn.
- Vậy tôi phải tin anh, nghĩa là tin ra sao?
Hắn cúi mặt xuống lúng túng.
- Cô chỉ được tin những gì tôi nói thôi. Được không?
Nó mỉm cười gật đầu. Nhưng nụ cười lúc này… mang theo một cảm giác gì đó mà chính nó cũng chẳng diễn tả được.

Có lẽ Viết Quân đã đúng khi hồi nãy nhanh chóng ra khóa cửa. Bằng chứng là qua cái camera, nó và Viết Quân thấy Khương Duy cùng 1 lũ loi choi mà theo như Viết Quân nói là “1 đống người không-mong-muốn” đang đứng ngoài cổng. Hắn lầm bầm trong miệng.
- Lại phải đi mua cái chuông cổng mới rồi.
Lờ đi những tiếng chuông ầm ĩ, nó và Viết Quân mỗi đứa 1 cái tai nghe, vừa hát, vừa… nấu cơm. Nhưng cũng chẳng được bao lâu thì Khánh Nam dẫn xác đến. Tất nhiên, việc này chỉ phiền phức với Viết Quân thôi, còn nó thì… Ai cũng biết rồi đấy. Lúc nào chả Khánh Nam, Khánh Nam.

*

* *

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _
Viết Quân mừng thầm vì cuối cùng cũng tống khứ được thằng bạn “đáng ghét” về nhà sau bữa ăn.
Nhưng giờ không phải lúc để hai đứa nó xem Ti vi, cãi nhau hay thậm chí là đánh nhau nữa, giờ là lúc cả hai phải ngồi vào bàn học bài. Nó ghét học Lý. Nhất là cái phần từ trường với lại cảm ứng điện từ này. Chán lắm! Nhưng vẫn phải học chứ biết làm sao? Sách vở nó Khánh Nam mang đến hồi chiều rồi, thiếu thứ gì thì… dùng tạm của Viết Quân. Hai đứa tuyệt đối giữ trật tự, nếu có tiếng động cũng chỉ là tiếng mở sách mở vở, hay tiếng bấm bút bi lách tách, cùng lắm cũng chỉ là:
- Đưa hộ tôi quyển sách Toán cái.
- Phương trình này ra sản phẩm là gì ý nhỉ?
- Kết quả bài 148 là 3,6 phải không?
- Thứ năm kiểm tra Địa à?
- …
Ít ra thì học thuộc Địa cũng dễ dàng hơn nhiều so với những môn khác. Bọn nó đang được học về Nhật Bản, một trong những cường quốc kinh tế của thế giới. Nhắc đến Nhật Bản là nó lại nhớ tới những người bạn tốt nó đã có bên Nhật, những kỉ niệm đẹp cũng như lần… suýt chết bên ấy. Nhưng thôi, tốt nhất là nó nên học nếu không muốn bị điểm kém.

Viết Quân sắp xếp lại sách vở cho gọn gàng rồi ngồi yên… ôm con chó đợi nó hoàn thành nốt bài tập. Nhưng lúc nó gấp cuốn sách cuối cùng lại cũng là lúc… Phụt! Mất điện.
Lúc này nó mới có thể thấy rõ cái phòng của Viết Quân kinh dị thế nào. Những đầu lâu xương chéo bằng dạ quang mà hắn sưu tầm đã tìm được cơ hội thích hợp để “lung linh tỏa sáng”.
- Phòng anh đẹp đấy.
Hắn không quan tâm nó nói gì vì đang loay hoay tìm nến.
- Sao không thấy nến đâu nhỉ? Khéo hôm qua thằng Duy sang cắt hết ra chơi rồi cũng nên. – Viết Quân lẩm bẩm.
- Không tìm thấy à?
- Ừ, để tôi xuống dưới nhà lấy. – Hắn toan bước ra cửa, nhưng nó ngăn lại.
- Đừng… tôi….
- Sao cơ?
- Tôi… – Nó ấp úng.
- Cô đừng có nói là sợ ma nhé! – Hắn cố ngăn 1 tiếng cười nho nhỏ.
- Không! Ma thì tôi không sợ… nhưng mà… tôi không thích ở 1 mình… trong bóng tối.
Lần này thì hắn không cố ngăn mình bật cười nữa.
- Không sợ ma nhưng sợ bóng tối. Cô lạ đấy. Được rồi.
Qua ánh sáng mờ mờ phát ra từ chiếc di động Viết Quân cầm trên tay, nó thấy hắn đang đi về phía tủ quần áo. 10 giây sau, hắn quay lại khoác 1 cái áo lên người nó.
- Gì vậy?
- Lên sân thượng chứ sao.

Viết Quân đặt nó xuống 1 cái ghế rồi ngồi xuống cái bên cạnh.
- Đẹp đúng không? – Hắn hỏi.
Nó nhìn lên trời.
- Ừm, rất đẹp.
Tầm nhìn ở đây không bị che khuất, bầu trời về đêm lúc này mới rộng lớn theo đúng cái vẻ vốn có của nó. Những ngôi sao đang tỏa ra thứ ánh sáng kì ảo mà nó chưa bao giờ chán mắt. Đã bao lâu rồi nó không có người thân bên cạnh để cùng ngắm sao thế này? Nó nhớ da diết những lần cả ba mẹ, cả các anh trai cùng nằm dài trên thảm cỏ nhìn lên bầu trời. Lúc đó gia đình nó còn là một gia đình hạnh phúc. Còn bây giờ?
Viết Quân thật lạ. Chưa bao giờ nó nghĩ Viết Quân lại có cái sở thích … ngắm sao thế này. Ngày hôm nay nó đã phát hiện ra khá nhiều thứ mới mẻ ở con người hắn. Bất chợt nó nhìn sang Viết Quân và mỉm cười thú vị.
- Này, cô có biết đây là lần thứ mấy trong hôm nay cô nhìn(lén) tôi rồi cười 1 mình không? – Đột nhiên hắn hỏi.
- Lần mấy?
- 3. Tôi hi vọng tôi biết được lý do chứ?
- 2 lần trước tôi không nhớ là tôi nhìn anh khi nào. Nhưng lần này thì do tôi ngạc nhiên khi anh lại có cái sở thích… ừm… lãng mạn thế này.
- Có cần tôi nhắc cho cô nhớ 2 lần trước không?
- Tất nhiên rồi!
- Lần 2, khi tôi nấu ăn.
- À thì vì cái điệu bộ lóng nga lóng ngóng của anh chứ sao? Lần 1?
- Lần 1, khi tôi đưa cô vào nhà.
- Oh…
- Sao?
Nó không trả lời mà chỉ cười.
- Vì thấy tôi đẹp trai quá à?
Nó xoay người lại dựa lưng vào Viết Quân với tư thế thoải mái nhất. Có sao đâu? Bốn đứa tụi nó vẫn dựa vào nhau mà.
- Không! Không phải vì anh đẹp trai.
- Vậy thì mặt tôi có gì à?
- Không! Mặt anh trắng, búng ra sữa.
Hắn thở dài.
- Sao ai cũng bảo tôi thế nhỉ?
- Chịu.
- Này, cô vẫn chưa nói sao cười mà.
- Chẳng biết nữa, tự nhiên thích cười thì cười thôi.
- Triệu chứng của người điên đấy.
- Hì hì.

Hai đứa thôi không nói gì. Một lúc khá lâu, Viết Quân cảm thấy nó không ngoáy ngó ngoạy ngọ cái đầu trên vai hắn nữa.
- Linh Như?
- …
- Linh Như?
- …
Hắn nhẹ nhàng xoay người sang đỡ lấy nó. Trên tay hắn, một con bé vẫn ngủ ngon lành.

Nhưng trái với cảnh yên tĩnh ở nhà Viết Quân, tại một nơi nào đó ồn ào trong thành phố…
- Em hứa sẽ trả thù giúp anh. Cái nhóm 4 đứa chán sống ấy sớm muộn gì cũng tan vỡ thôi.
Cái ảnh chụp chung cả 4 đã bị vò nát trong tay 1 cô gái.
3h sáng…
“Bun! Về với ba, với anh đi con! Bun nghe lời mẹ, con hãy đi tìm ba đi. Bun! Hãy cứu lấy ba. Bun…”
Nó bật dậy thở hổn hển. Nó không biết giấc mơ này trong 1 tuần nay đã lặp đi lặp lại bao nhiêu lần nữa. Tiếng của mẹ như văng vẳng bên tai làm cho nó vừa cảm thấy sợ hãi, vừa cảm thấy thân thuộc. Nó quyết định không ngủ nữa.
Ngồi nghĩ lung tung, nó lại nghĩ đến câu chuyện của Khánh Nam mà Viết Quân đã kể cho nó nghe chiều nay…
Cũng là bạn với nhau từ những năm tháng học trò, ba Khánh Nam, ba Khương Duy và mẹ Viết Quân từng là những người bạn thân thiết. Từ khi nhà ông Hoàng Minh xảy ra chuyện, ba Khương Duy và mẹ Viết Quân thường xuyên về Việt Nam thăm bạn hơn.
Lần đầu Viết Quân đặt chân đến quê hương của mẹ là năm Quân 6 tuổi, lúc đó tên cậu là Han Ji Hoo.
Ji Hoo chẳng thông thao tiếng Việt cho lắm vì Ji Hoo sinh ra và lớn lên ở Hàn Quốc. Người bạn đầu tiên mà Ji Hoo có là Khương Duy, 1 thằng bé lắm mồm nhiều chuyện khiến cậu hết sức khó chịu. Nhưng cậu bị… giam cùng nó trong 1 thời gian dài. Ji Hoo không có ai chơi cùng cả nên đâm ra… suốt ngày phải… đi chơi với Khương Duy, mà nơi duy nhất Khương Duy đến, là nhà Khánh Nam.

phim sex vietsub - phim xex

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Old school Easter eggs.