Old school Swatch Watches
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 18

Tuấn Vũ và Mai Chi về nhà chuẩn bị sách vở đi học, trong khi hai anh em được ba đưa đến trường. Vừa đến cổng trường thì gặp cái hội nhốn nháo Viết Quân, Khương Duy, Minh Phương, Hà Ly, Hoài Trang.
- Sao hai đứa mày lại đi cùng nhau vậy?
- Thì tiện đường mà. Mệt quá!
- Nhìn mặt hai người lạ quá! Bơ phờ xơ xác.
- Mất ngủ. (Đồng thanh).
Nhưng dù “bơ phờ xơ xác” thì Linh Như vẫn không quên nhìn ngó Viết Quân 1 lúc.
- Sao em nhìn anh?
- Vì anh đẹp trai quá nên nhìn chứ sao.
Nó tiến lên trước đuổi theo Khánh Nam rồi lẩm bẩm: “Chẳng nhẽ mình mơ thật sao? Mà thôi không nghĩ nữa, xấu hổ quá! Cũng may là mơ chứ nếu là thật mình chết vì ngại mất.”
_ _ _ _ _ _ _
Có lẽ trụ được qua nổi tiết 1 là 1 kỉ lục đối với cả 2 anh em. Nhưng đến tiết thứ 2 thì… không được rồi, nhất là đây lại là tiết Văn chứ. Trời ơi!
- Văn thơ luôn mở ra trong tâm hồn chúng ta một khoảng trời mới đầy…
Vẫn là bài giảng văn quen thuộc mang đầy vẻ tự hào của thầy. Thầy ơi! Đừng ru em ngủ nữa. Hai anh em ngủ gục lúc nào không hay, mặc cho Khương Duy và Minh Phương có cố gắng lay cỡ nào. Chuyện gì đến cũng phải đến… Một người săn gấu trúc chuyên nghiệp đã mang cái bao đi quanh trường và tóm gọn cả 4 chú gấu quý hiếm này.
- Thế nào? Các em muốn nhận hình thức kỉ luật nào đây? Ngủ trong giờ à? – Thày hiệu trưởng nhịp nhịp tay xuống bàn.
_ _ _ _ _ _
- Tại hai người đấy, ngủ không ngủ tự nhiên bày trò làm gì chứ? – Mai Chi làu bàu khi đi xuống canteen.
- Nhưng chị và nó cũng dọa ma tụi em mà. Nói cho công bằng chứ?
- Ai bảo em sang trêu bọn chị không?
Bỗng Linh Như như sực nhớ ra điều gì…
- Anh, gọi điện cho ba đi. Chắc ba cũng giống tụi mình đấy.
Bốn đứa cùng ngồi xuống 1 chiếc bàn cách xa bàn hội Viết Quân, Khương Duy, Minh Phương, Hà Ly, Hoài Trang một đoạn.
- Ba! Ba đang ngủ ạ?
- <Tại tụi bay hết. Liệu hồn tối ba cho cả lũ ăn đòn đấy!>
Khánh Nam đặt điện thoại xuống bàn phá lên cười.
- Ha ha! Ba cũng giống tụi mình rồi.
Viết Quân và Khương Duy nhìn Khánh Nam ngạc nhiên.
- Nó chịu nói chuyện với chú Minh rồi sao?
- Lại còn cười nói thoải mái thế kia nữa…
- Này, hình như hai đứa mình bắt đầu bị lơ rồi thì phải.
Khương Duy nhìn bốn người bàn bên nói cười vui vẻ rồi khẽ liếc Hoài Trang. Chính cậu cũng chẳng hiểu ngày hôm đấy là do Linh Như đẩy Hoài Trang hay do Hoài Trang bị trượt tay nữa. Ai đúng ai sai, thực sự Khương Duy không biết và cũng không thể biết. Khương Duy không có được cái nhìn sâu sắc như Khánh Nam. Cậu như mắc kẹt giữa cả hai vậy. Còn Viết Quân? Viết Quân đang nghĩ gì? Một cái đầu ngốc nghếch và đơn giản như thế… liệu có nhận ra ai đúng ai sai chưa?

Khương Duy và Viết Quân bước sang chỗ Khánh Nam(tất nhiên là không có cái đuôi nào theo sau).
- Hey, phạt nặng không mày?
- Lao động hết tuần chứ sao. Hix!
- Tối qua bốn người không ngủ à? – Khương Duy nhìn chằm chằm 4 đôi mắt thâm xì.
Nó loi choi.
- Tại ông Vũ đây này, tự nhiên bày trò. Cả anh nữa ý, sao không “quản” anh ấy cho hẳn hoi?
- Gì chứ? Bây giờ cứ đổ lỗi cho 2 đứa tụi anh là sao nhỉ? Không phải em và Mai Chi cũng chẳng ít trò à?
Viết Quân ngạc nhiên.
- Huh? Thế tối qua 4 người ở đâu?
- Nhà tao. – Khánh Nam thản nhiên như không có gì thản nhiên hơn được nữa.
- Anh Quân. – Tiếng Hoài Trang lanh lảnh bên kia.
- Kìa Viết Quân, ra đi kìa. – Tuấn Vũ nhếch mép – “Em” gọi kìa. Mình đi Bun.
- Bun? – Khương Duy nhìn quanh – Là ai thế anh?
- Ai chẳng được.
Những tiết học vẫn đều đều trôi qua. Linh Như vẫn dành cái nụ cười bí ẩn ấy cho Viết Quân và Hoài Trang. “Han Ji Hoo, tôi đã nói tình yêu học trò là một thứ vớ vẩn rồi mà. Thế đấy.” Điều nó lo lắng và suy nghĩ hiện giờ, đó là Phương Linh quá yếu ớt so với Hoài Trang.

*
* *
Có vẻ như Viết Quân chưa thể quen với việc ngồi cạnh Hoài Trang. Chưa thể hay là không thể? Và đôi khi Viết Quân cũng giật mình với những hành động kì lạ của chính bản thân mình, ví dụ như tự nhiên ném cái bút sang chỗ Hoài Trang, đưa vở của mình cho Hoài Trang, động tay vào sách Hoài Trang hay là đẩy cuốn sách của mình ra giữa 2 đứa… Và ngay cả chính Hoài Trang cũng chẳng hiểu Viết Quân bị thế nào nữa. Cứ ném bút sang rồi vội vàng lấy lại, đưa vở đến giữa chừng cũng vội vàng thu lại, động tay vào sách cũng vội vàng rụt lại, đẩy sách ra giữa cũng vội vàng kéo lại… Tất nhiên là Hoài Trang không biết, nhưng Linh Như ngồi cách đó 1 bàn về phía đằng sau lại không ít lần bật cười về những hành động đó, bởi chúng quen thuộc quá đỗi với nó rồi. Và nó không ngờ Viết Quân lại có thể cứ nhận Hoài Trang là nó mãi như thế. Tất nhiên hắn chẳng dám than thở nửa lời với ai… trừ Khương Duy. Đơn giản thôi, nói với Linh Như thì nó không quan tâm, mà hắn cũng chẳng có mặt mũi nào mà nói. Nói với Khánh Nam thì không khéo lại bị… đấm cho ý chứ. Âm thầm chịu đựng.
- Duy ơi! Tao không thích ngồi cạnh em mày đâu. Mà bảo nó đừng gọi tao là anh nữa. Bạn bè mà cứ anh anh em em… tao thấy… ngại ngại…
- Thì tại hồi nhỏ gọi như thế quen rồi… Mà thôi, mày cứ gắng chịu đi, tao xin mày đấy, nó sắp phẫu thuật rồi mà.
- Nhưng tao…
- Tao năn nỉ mày mà! Viết Quân tốt bụng!
- Thôi được rồi. – Viết Quân xị mặt.
Nhưng ngồi cạnh Hoài Trang không dễ dàng như hắn nghĩ. Đầu tiên là việc hắn chẳng hiểu sao mình cứ hắt xì liên tục.
- Mày ốm à? – Khánh Nam vỗ vai – Sao cứ xì xì liên tục thế?
- Không biết nữa. Đến lớp mới thế chứ về nhà có sao đâu?
Người duy nhất vẫn bật cười… là Linh Như.
- Em cười cái gì thế?
- À không! Hì hì!
Cho tới khi về chỗ ngồi an toàn và đảm bảo cách xa bàn Viết Quân, Khánh Nam mới quay sang hỏi nó:
- Em biết đúng không?
- Biết gì cơ?
- Biết lý do tại sao nó cứ đến lớp là hắt xì liên tục ý?
- Anh cũng biết à?
Khánh Nam cũng bật cười như thú vị lắm.
- Chỉ cần đi qua bàn nó cũng biết lý do mà. Vậy nên dạo này anh toàn phải nín thở khi đi qua bàn nó thôi. Mùi nước hoa nồng nặc quá, đâm ra khó chịu. Mà thực ra thì cái mùi đấy khó chịu ngay từ đầu rồi.
- Công nhận. Chị ấy xịt loại gì mà ghê thế nhỉ?
Viết Quân cũng biết điều đó, rằng hắn bị dị ứng với mùi nước hoa của Hoài Trang. Nhưng tốt hơn là im lặng. Nếu Hoài Trang mà là Linh Như thì hắn đã nói thẳng rồi. Nhưng khổ nỗi Hoài Trang không phải Linh Như và Linh Như thì chưa bao giờ dùng nước hoa cả, ít nhất là từ khi hắn biết nó. Mà hắn không hiểu mình mắc bệnh gì khi cứ liên tục tưởng nhầm Hoài Trang là Linh Như như thế nữa. Đau đầu quá đi.
“Có nên “muối mặt” bảo thằng Nam đổi chỗ cho mình không nhỉ?”

*
* *
Bốn anh em nhà gấu trúc phải đến trường khá sớm để trực nhật. Nhiệm vụ trực sân trước văn phòng cao cả mà. Mà sân đâu có nhỏ chứ. Nhưng cũng tốt. Bọn nó đi từ lúc trời còn lờ mờ tối. Không khí buổi sớm trong lành thế này cũng làm cho tinh thần thật thoải mái hơn nữa. Cả 4 đều đạp xe, như là tập thể dục luôn ý mà.
Ngày đầu tiên…
Mệt chết mất. Đau tay. Đau lưng. Đau cả chân nữa. Không phải là không quen quét dọn, nhưng sân thì rộng mà chỉ có 4 đứa. Không mệt thì sao? Càng làm càng thấm thía hơn về sức lao động. Lúc mọi việc hoàn thành cũng là lúc trời sáng rõ, học sinh cũng bắt đầu đến trường.
- Đi ăn đã. Đói quá!

Ngày thứ hai…
Ngày thứ ba…
Trời vẫn lờ mờ tối.
- Anh đã đợi em rất lâu.
Một câu nói cất lên từ bóng tối làm Linh Như giật bắn mình. Viết Quân đang đứng dựa sát tường.
- Thế mà anh cứ nghĩ em không sợ ma đấy,
- Em có sợ đâu, chỉ giật mình thôi mà. Sao anh đứng đó, định dọa chết em à? Trường đã tối thì chớ… Hả? Sao lại đứng đây chứ?
- Đợi em. – Viết Quân gọn lỏn.
- Đợi em á?
- Ừ. Anh đã đợi em rất lâu… đợi tới tận muộn… nhưng em không về nhà. Rồi lúc sáng sớm, anh cũng đến… vì anh sợ trời tối thế em đi 1 mình thì không ổn cho lắm… nhưng cửa vẫn khóa. Khi đến trường thì em đã ở đây rồi. Gọi điện em cũng không nghe máy… Cả mấy ngày hôm nay rồi… Vậy nên anh đã lén theo dõi em – Viết Quân từ từ nói với 1 giọng khá nhẹ nhàng – Sao em lại ở nhà Khánh Nam?
Im lặng 1 lúc…
- Em thay số điện thoại rồi, quên không nói với mọi người.
- Sao em lại ở nhà Khánh Nam? – giọng Viết Quân vẫn không thay đổi âm vực.
- Thời gian anh bỏ ra tìm hiểu mấy chuyện linh tinh về em, anh nên dành cho người khác thì hơn.
- Người khác? Em muốn nói ai?
- Không phải em là được.
- Nhưng anh… – Viết Quân ngừng lại 1 chút – nhưng anh chỉ quan tâm chuyện của em thôi.
- Vậy thì trực nhật giùm em đi. – Nó giơ cây chổi lên trước mặt hắn nhăn nhở.
- Này, không tảng lớ. Trả lời đi, sao em lại ở nhà Khánh Nam?
- Vì tao thích thế. – Một cái giọng cất lên xen ngang – Anh em không ở cùng nhau được à?
- Đúng đấy, anh em ở cùng nhau, không sao chứ?
Cái đầu ngốc nghếch của một đứa không biết suy nghĩ cũng chẳng đi xa hơn được. Huống hồ trung tâm tư vấn của hắn, Khánh Nam đã nói thế, thì hắn còn nghĩ gì ngoài việc: “Chắc Khánh Nam lo cho nó về việc hôm nọ nên làm thể để yên tâm ý mà! Với lại chúng nó cũng nhận nhau là anh em nữa…” Đã bảo Viết Quân rất ngốc rồi mà.
Hôm đó công việc hoàn thành sớm hơn 1 chút vì có sự giúp sức của Viết Quân.
“Nhìn cái mặt Tuấn Vũ đáng ghét thế nhỉ?” – Viết Quân lầm bầm, cậu chẳng ưa Tuấn Vũ chút nào cả – “Sao cái bà Mai Chi kia lại để yên mọi chuyện được thế nhỉ? Bực mình thật!”
- Có cần nhìn anh hậm hực thế không nhóc? – Tuấn Vũ tỏ vẻ thích thú trước vẻ mặt của Viết Quân.
- Em chỉ kém anh có 1 tuổi thôi.
- Nhưng vẫn chỉ là 1 thằng nhóc thôi.
- Hừ! – Viết Quân tỏ rõ thái độ.
- Sao? Bức bối lắm hả? Nếu nhóc không biết cách dứt khoát, mọi chuyện cũng sẽ kết thúc nhanh chóng, nhưng không theo ý nhóc đâu.
Tuấn Vũ đi trước để lại mình Viết Quân ngơ ngác.
- Khó hiểu. Nói thế ai mà hiểu chứ?
*
* *
Chiều nay họp Hội học sinh.
- Hai đứa tốt số nhỉ? Mới đầu năm đầu tháng đã được “miễn phí” một tuần trực nhật rồi.
- Còn 1 ngày nữa. Mệt quá. – Khánh Nam ngả lưng ra ghế.
- Mệt cũng phải ngồi dậy. – Ngọc Hưng dựng thẳng người Khánh Nam lên – Lo lên kế hoạch thi King&Queen đi cưng.
- Gì cơ? Đến rồi sao? – Bảo Đông nhỏm dậy.
- Mày còn hỏi thêm câu nữa chắc đến kì thi 2 năm sau rồi đấy.
- Lúc đấy tụi mình ra trường hết rồi.
- Em bảo này – Linh Như lên tiếng – Anh có thể nói ngược lại là Queen&King không?
-
Gì cơ?
- Nghe lời đi, gì giếc gì ở đây? Đừng có trọng nam khinh nữ thế chứ? Cái gì cũng nhắc anh rồi mới đến chị, ông rồi mới đến bà, nam rồi mới đến nữ, vậy nên mình đổi mới Queen rồi mới đến King. Hì hì!
9 thằng trề môi ra với nó rồi cũng làm lại cái tiêu đề.
- Coi như nhường em lần này.

Sau 1 hồi bàn ra tán vào cùng việc cãi nhau ầm ĩ, nội dung cuộc thi đã được Đăng Thành tổng hợp lại.
- Nghe này, không có hôm sau ai hỏi lại bảo không biết thì khổ đấy. Tập trung đi.
• Vòng 1: Kiểm tra 1 bài cơ bản nhá, dù sao thì King&Queen, à… Queen&King cũng cần trình độ 1 tí mà. Bài kiểm tra sẽ không khó lắm. Gọi là kiểm tra IQ cũng được. Ghi chú: Vòng này sẽ được cho qua đối với những couple có nguồn gốc từ Hội học sinh. (Cả lũ khẽ liếc Linh Như ẩn ý.)
• Vòng 2: Thi khiêu vũ. 15 đôi
- Ai đưa ra cái ý kiến thi khiêu vũ này thế?
- Tôi.
- Cậu ý tưởng quá nhỉ? Hình như mọi năm không có khoản này ý. – Tuấn Anh vừa nói vừa xem lại mấy cuộc thi trước.
- Thì năm nay có tôi nên phải đặc sắc chứ. Đầu óc con gái đâu có khô khốc như con trai? À… tất nhiên là tôi trừ cậu ra. – Linh Như vội vàng thêm câu sau để xoa dịu Tuấn Anh – Với lại cuộc thi này gần như là dành cho các couple nên tất nhiên phải khiêu vũ để… thử độ ăn ý của họ rồi. Với lại tôi thấy vua chúa ở châu Âu ngày xưa thích khiêu vũ nhất còn gì.
Ngọc Hưng ngồi cạnh cứ hích hích Viết Quân mãi.
- Ừ, anh thấy thú vị đấy. Chưa lần nào mình thi khiêu vũ cả.
- Anh cũng thấy thế.
- Mà cậu đã khen tôi ý tưởng thì… – Linh Như tiếp tục – Cậu thấy ý tưởng cho tất cả các nữ thí sinh đeo mặt nạ. Thế nào Tuấn Anh? Tôi thấy như thế thì vòng cuối sẽ ấn tượng và thu hút hơn đấy.
- Được! Được đấy. Đúng là năm nay có thêm công chúa nên cái gì cũng đổi mới. Hay lắm.
- OK. – Đăng Thành gật gù – Duyệt. Nghe tiếp này.
• Vòng 3: Năng khiếu. Cả hai thi chung. 10 đôi tổng cộng.
• Vòng 4: Trang phục tự chọn. 10 đôi.
• Vòng 5: Ứng xử. 5 đôi.
- Vòng 1 thi vào thứ 3 tuần sau, vòng 2 thi vào chủ nhật tuần sau, 3 vòng còn lại thi cùng 1 ngày, vào đúng hôm kỉ niệm thành lập trường. Nhớ hết chưa?
- Nhớ rồi. – Cả lũ đồng thanh.
- Bắt đầu từ ngày mai triển khai và nhận hồ sơ đến hết thứ bảy. OK?
Sau chuyện công giờ đến chuyện tư.
- Thế nào? Nếu là 2 mems của Hội học sinh đi thi thì sẽ vào luôn vòng 2 đấy. Có đứa nào đăng kí đi thi không? – Đăng Thành nhìn nó.
- Sao ai cũng nhìn mình thế nhỉ?
- Không nhìn em thì nhìn ai? Một đôi tức là 1 nam 1 nữ, hội mình chỉ có mỗi mình em là nữ. Chẳng nhẽ tụi anh nhìn… Tuấn Anh à?
- Ớ… hình như hồi nãy anh Thành dùng từ “Nếu”, vậy tức là em được quyền không tham gia. Mấy người rủ người yêu hay bạn thân đi cùng ý. Em không ham cái này cho lắm.
- Ở đây em không có quyền quyết định đâu nhóc ạ. Đăng Thành, ghi tên nó đi. – Bảo Đông ra lệnh rồi không thèm nhìn nó mà quay sang lũ còn lại – Bây giờ thì hoàng tử nào tham gia cùng công chúa đây?
- Em không tham gia. – Linh Như hét lên – gạch tên em đi. Mấy người vớ vẩn vừa thôi chứ. Dân chủ cơ mà.
- Đã bảo em không có quyền quyết định mà.
- Vớ vẩn quá! Em không tham gia.
- Kệ đấy. Anh ghi tên rồi. Tụi mày kiếm ảnh làm hồ sơ đi.
- EM KHÔNG THAM GIA. – Nó hét lên tức giận.
- Phải tham gia.
- Không.
- Có.
- Không.
- Có.
Hai từ trái nghĩa nhau này cứ lặp đi lặp lại cho đến khi thày hiệu trưởng bước vào.

- Ở đây họp chợ tôm hay chợ cá vậy các em? Mua thêm ít dưa lê về mà bán cho có lãi các em ạ. Lần nào họp cũng ầm ầm ầm ầm.
Trận khẩu chiến tạm thời dẹp sang 1 bên nhường chỗ cho 10 chú nai tơ ngơ ngác.
- Chúng em xin lỗi thày ạ.
- Lên xong chương trình cho cuộc thi chưa? Đưa thầy xem nào.
- Dạ đây ạ! – Khương Duy nhanh nhảu – Vừa xong thầy ạ.
- Ồ, Linh Như cũng tham gia à?
- Không ạ – Nó vội vàng thanh minh – Là em bị ép ạ. Các anh ấy cứ bắt ép em phải…
Nó chưa nói hết câu thì bị Viết Quân bịt mồm kéo ra sau.
- Linh Như tự nguyện đấy thầy ạ.
Nó cứ xua xua tay lên liên tục vì không thể nói được.
- Thế này là sao? Các em định tự ý quyết định cho người khác đấy à? Tham gia hay không là do Linh Như quyết định. Các em không được tự tiện như thế. – Thầy quạt cho cả lũ 1 trận.
- Hu hu… – Nó bắt đầu nước mắt ngắn nước mắt dài – Các anh ấy bảo… hu hu… nếu là 2 người cùng ở Hội học sinh đi thi thì sẽ được ưu đãi nên bắt em phải tham gia đến cùng… hu hu… các anh ấy còn nói… nếu không thắng sẽ cho em 1 trận…
9 thằng đứng sau nghiến răng kèn kẹt:
- Tao nhớ là bọn mình chưa kịp nói câu đấy mà.
- Chắc nó biết trước suy nghĩ bọn mình rồi.
Thày hiệu trưởng quay lại nhìn 9 thằng 1 hồi.
- Thôi ngay cái trò ầm ĩ này của các em đi. Tôi đang có khách mà các em cứ như cái chợ ý. Có thích cãi nhau thì đóng kín cửa vào. Còn em nữa, Linh Như – thày quay sang nhìn nó – lọ thuốc nhỏ mắt của em chắc hết hạn rồi đấy, mua lọ mới đi là vừa. À mà nếu em có mua loại dành cho người lớn thì tôi khuyên em nên mua loại dành cho trẻ sơ sinh ý, vì nếu có không may nuốt phải thì cũng không đắng đâu.
Nói xong thầy đi thẳng, để lại sau lưng một con bé đứng đơ người và chín thằng bé đang cười đau cả bụng.
- Em dùng thuốc nhỏ mắt loại gì đấy?
- Có cần anh mua hộ không?
- Ha ha ha.
Buổi họp kết thúc trong khi cả lũ vẫn chưa hết cười. Nó vùng vằng bỏ ra ngoài trước mà quên mất đang để lại đằng sau chín tên mưu mô thâm độc.
- Này, kiểu này hơi khó khuyên cậu ấy thi đấy mấy huynh ạ.
- Thằng bé này ngây thơ quá. – Ngọc Hưng xoa đầu Quốc Trường – Những ai quá tin vào lòng tốt của Hội học sinh luôn là những người dại dột mà. Đăng Thành, làm 1 hồ sơ để riêng cho nó đi. Anh đảm bảo với các chú… trước thứ 2 anh sẽ có bản kế hoạch cụ thể gửi tới từng người. Việc quan trọng bây giờ là chọn Hoàng tử cho Công chúa thôi.
- À… nhân đây em cũng nói luôn… – Khánh Nam tỏ vẻ hớn hở – Cuối tuần này ở nhà em có tổ chức 1 party nho nhỏ, hi vọng mọi người đến đầy đủ nhá. Hì.
Cậu kịp nháy mắt ẩn ý sau cánh cửa.

*
* *
- Sắp tới trường mình sẽ có cuộc thi Queen&King được tổ chức 2 năm 1 lần. Chắc mọi người cũng biết thể lệ qua 4rum trường rồi phải không? Đôi nào muốn tham gia thì đến đăng kí ở phòng họp Hội học sinh nhé, hạn đến hết chiều thứ bảy. Khuyến khích các couple tham gia, và không nhất thiết phải cùng lớp. Năm nay có một vài…
Cái giọng lanh lảnh của Linh Như lúc này đang là tâm điểm sự chú ý của lớp, không ngoại trừ Việt Thế. Cô bé có vẻ hứng thú với cuộc thi. Không biết Linh Như sẽ thi với ai nhỉ? Chắc là mấy người trong Hội học sinh. Như… Viết Quân chẳng hạn… Việt Thế không hứng thú với những cuộc thi thế này. Chẳng vì sao cả. Đôi khi ta cũng có thể không thích 1 cái gì đó mà chẳng cần lý do.
- Việt Thế – Bất ngờ Hoài Trang xuất hiện trước mặt cậu – Tôi muốn cậu tham gia Queen&King với tôi.
Phải mất chừng 1 phút sau Việt Thế mới nhìn lên Hoài Trang.
- Sao cậu không mời Viết Quân?
- Hừ. Không cần cậu gợi ý tôi cũng mời rồi – Hoài Trang tỏ vẻ bực tức.
- Và cậu đã bị Viết Quân hất không thương tiếc như hất 1 con bọ trước mặt mình?
- Việt Thế. – Hoài Trang rít lên tức giận.
- Và đấy là lý do tôi phải tham gia cuộc thi chán ngắt này với cậu à? – Việt Thế vẫn tiếp tục mà chẳng đoái hoài tới thái độ của Hoài Trang.
- Không hẳn – Hoài Trang lấy lại vẻ mặt ôn hòa – Cũng 1 phần vì ngoài Viết Quân, Việt Tú chỉ cho phép tôi được đi cùng cậu mà thôi. Vì tôi là… chị dâu cậu mà.
- Được thôi.
Hoài Trang đi rồi, Việt Thế lén đưa một ánh nhìn buồn bã cho cô bạn đang chạy nhảy ngoài hành lang kia: “Có bao giờ… cậu biết… tôi luôn dõi theo cậu không?”

Việt Thế có vẻ trầm. Đấy là theo nhận xét của các thành viên trong lớp. Việt Thế ít nói, và hay cười. Nếu như Việt Thế có thể năng động 1 chút, thì cậu cũng chẳng thua Khánh Nam là bao. Đấy là sự thực. Và còn một sự thực nữa là Việt Thế thừa sức lọt được vào hội Viết Quân, Khương Duy, Khánh Nam. Nhưng cậu không thích. Bởi vì cậu không ưa Khánh Nam cho lắm. Cậu ta có cái gì đó giả giả… giống y hệt cậu. Và còn một lý do nữa khiến cậu không ưa Khánh Nam… Đó là Khánh Nam là người duy nhất trên đời này nhìn rõ con người Việt Thế.
Việt Thế có thể coi là cánh tay phải của Việt Tú. Nhưng cậu không giống Việt Tú, không làm mọi cách để đạt được thứ mình muốn như vậy. Việt Thế có suy nghĩ, có hành động của riêng mình. Ở cạnh Việt Tú bấy lâu vì 1 cái ơn cứu mạng, Việt Thế chưa bao giờ cãi lại Việt Tú dù chỉ 1 lời, nhưng chính Việt Tú cũng chưa bao giờ giao cho Việt Thế những nhiệm vụ mà cậu không thích. Việt Thế chỉ quanh quẩn ở hộp đêm này… nhưng chính Việt Thế mới là người đứng sau bao lâu nay bảo vệ Việt Tú.

_ _ _ _ _ _
Cuộc thi Queen&King đã bắt đầu đi vào hoạt động, Tuấn Vũ – Mai Chi, Khương Duy – Minh Phương và Việt Thế – Hoài Trang đều tham gia. Nhẽ ra thì Hoài Trang muốn đi thi cùng Viết Quân cơ. Nhưng cái tên ấy không những không nhận mà còn nổi trận lôi đình quát cho Hoài Trang 1 trận, rằng phiền phức, rằng lắm chuyện, rằng vớ vẩn… blah… blah… rằng anh không rảnh, em thích thì rủ người khác ý.
Càng ngày nó càng phát hiện ra những tên trong Hội học sinh là cáo già đội lốt cừu non. Nhìn cái cảnh 8 tên đó nhận hồ sơ tham dự kìa.
- Ừ.
- Ừ.
- Anh hiểu mà.
- Em đừng gắng quá nhé, người xanh lắm đấy.
- Ừ, có gì anh sẽ giúp.
- Em đừng lo, nhìn em thế này thì vào vòng trong chắc rồi.
- Bài kiểm tra cũng không khó lắm đâu, em đừng căng thẳng quá.
- …
Ớn không chịu nổi. Ai cũng tỏ rõ bản lĩnh của mình. À sở dĩ có 8 tên vì Khương Duy đang lo luyện tập với Minh Phương. Trong số 8 tên ấy có vẻ Viết Quân là đỡ nhất. Linh Như có nhiệm vụ ngồi đây… làm chân sai vặt.
- Anh chẳng ra đó nữa. – Viết Quân thả mình xuống cái ghế cạnh nó. – Một lũ ầm ĩ, mệt.
- Giờ mới thấy mấy ông anh “trình độ” đấy.
- Chỉ có bọn nó thôi, không có anh.
Lúc sắp xếp giấy tờ xong thì cũng đã khá muộn.
- Cuối cùng em vẫn không định thi à Linh Như? – Đăng Thành xuống giọng năn nỉ.
- Hờ, anh có tỏ vẻ đáng thương hơn nữa thì cũng chẳng ích gì đâu. Có anh Duy đại diện hội mình là được rồi.
Nhắc đến Khương Duy cả hội lại thở dài ngao ngán.
- Anh chỉ hi vọng 2 đứa nó qua được vòng 2 thôi.
- Haizz, cho bọn họ đi thi cặp đôi hài hước thì ổn hơn đấy. Khiêu
vũ gì mà như đi đánh nhau ý, nhìn chân anh Duy thì biết.
- Thảo nào thấy nó đi cà nhắc.
- Mặc dù chính hội mình se duyên cho đôi đấy nhưng hi vọng của em vào chiến thắng của họ chẳng đến 1%

“Chết tiệt! Đứa nào nói xấu mình mà ngứa tai quá” – Khương Duy lẩm bẩm trong lúc tập khiêu vũ cùng Minh Phương.
- Thế tóm lại làm sao mà em không chịu tham gia đây?
- Đơn giản vì em không thích thôi. Đâu cần lý do gì ở đây chứ?
Linh Như được đánh giá là 1 con bé ngây thơ khi mà chơi với những mems trong Hội học sinh hơn nửa năm học nhưng vẫn chẳng cảm nhận được tầm nguy hiểm. Nếu nó nói không tham gia, chẳng nhẽ 9 người họ sẽ để yên thế sao? Haizz… Thật là ngây thơ quá. Bên chỗ Đăng Thành, 1 hồ sơ đăng kí có sẵn tên Trần Trịnh Linh Như đã được cố định ngay từ đầu. Chỉ còn chờ ghi tên Hoàng tử nữa là xong. Còn làm thế nào để công chúa tham gia ư? Đó là việc bí mật của bọn họ, mà đầu não chính là Bảo Đông Baby và Ngọc Hưng Handsome prince.

Khánh Nam cứ dặn đi dặn lại cả lũ là tối mai nhớ đến đúng giờ. Có vẻ như hớn hở lắm. Điều đó làm cho Khương Duy và Viết Quân phải suy nghĩ vì chẳng biết ngày mai có chuyện gì mà tự nhiên lại mở tiệc nữa. Vốn dĩ trước giờ Khánh Nam chẳng tự dưng nhắc đến party với 1 thái độ như thế mà. Lạ thật đấy. Nhưng hỏi thì Khánh Nam không nói mà chỉ bảo rằng.
- Tao chỉ mời bạn thân thôi. Người yêu bạn thân cũng không mời đâu.
- Sao không nói thẳng là không thích Hoài Trang, Hà Ly và Minh Phương đến ý.
- Nói giảm nói tránh mà.
= = = = =
- Tụi anh quyết định ngày mai sẽ thực hiện lời hứa 11 năm trước. – Tuấn Vũ và Khánh Nam đứng trước mặt Linh Như hùng hồn tuyên bố.
Và thế là ngày hôm sau…
- Ba ơi! Đi chơi công viên với con đi ba.
Ông Minh hoảng hồn vì đang ngủ ngon thì 2 đứa trẻ léo nhéo bên tai.
- Ba ơi sáng nay đi chơi công viên với tụi con đi.
- Hai đứa đang nói cái gì vậy? Đi đâu cơ?
- Đi chơi công viên ba ạ. Ba mẹ anh Vũ cũng đi mà.
= = = = =
- Thật xấu hổ. – Ông Minh kêu ca với ba mẹ Tuấn Vũ – Từng này tuổi còn đến công viên với cái lũ quỷ này.
- Thôi mà em – mẹ Tuấn Vũ lên tiếng – lâu rồi chúng ta mới được vui vẻ thế này…
Nhìn 3 đứa nó chơi… ông Hoàng Minh lại bật cười. Lần đầu tiên ông nhận ra chúng vẫn chỉ là 3 đứa trẻ hồn nhiên như ngày nào… Cãi nhau chí chóe rồi lại làm lành… lại cãi nhau… lại làm lành… Đôi mắt Khánh Nam luôn ánh lên những tia nhìn rạng rỡ… Hẳn thằng bé vui lắm… Nó đã chìm trong địa ngục 11 năm qua rồi…
- Em chơi tàu lượn siêu tốc đây.
- Anh bảo bơi thuyền cơ mà.
- Trẻ con. Anh tự chơi đi. Mình đi Tôm.
- Ơ… bơi thuyền mà.
- Mình đi Tôm.
- Mày cứ ngồi đấy mà bơi đi. Anh thích cảm giác mạnh. Đi nhá! Hì!
Cứ thể cả 2 buổi sáng chẳng biết chúng nó cãi nhau bao nhiêu lần cho vừa.
- Ba mỏi chân lắm rồi. 3 đứa dừng lại đi.
- Ừ, 2 bác đói quá. Chúng ta đi ăn nhé.
Và ngay cả lúc ăn cũng không tha cho nhau.
- Ba! Bánh sinh nhật sao lại ghi tên anh trước, tên con sau?
- Em sinh sau thì chịu phận đi.
- Ba thiên vị quá! Bác nói xem, con là em có phải được nhường lên trước không?
- Ở đâu ra cái lý đấy vậy? Anh là anh thì phải ghi trước chứ…
- Trật tự. – Ba quát – Bánh dù sao cũng làm xong rồi. Cãi nhau ích gì hả?
- Vậy cái bánh hồi tối nhất định phải ghi tên con trước nha ba.

*
* *
Đúng như đã hẹn, 7h tối lũ lượt lũ lượt Hội học sinh kéo nhau đến.
- Đến rồi đây. Quá đúng giờ nhá.
- Nhìn lại đi, trễ 1 phút rồi.
- Sao 1 phút mày cũng tính với anh thế hả? Đông đủ hết chưa? Linh Như đâu? – Đăng Thành vừa hỏi thì cái giọng lanh lảnh mà theo như Viết Quân định nghĩa là thứ giọng đáng ghét cất lên trong bếp.
- Em đây. Em ra ngay đấy.
Linh Như nháy mắt “khệ nệ” bê ra một cái hộp giấy khá lớn, có thể nói là 1 cái hộp hình trụ cũng được. Hôm nay nó không búi tóc như mọi hôm nữa mà là… tả làm sao nhỉ? Nếu như Viết Quân thì hắn sẽ tả rằng nó vò rối tung tóc rồi kẹp lên bằng 1 cái nơ. Vì thế tóc mới đâm tua tủa ra như thế kia. Tóc mái của nó cũng không bù xù như mọi hôm mà lại hất qua 1 bên. Nó cũng không vác theo cái kính dày cộp trên mặt nữa. Ăn mặc thì… có vẻ đặc biệt hơn mọi ngày 1 chút. Khánh Nam cũng thế.
- Thay đổi phong cách mới hả cô em?
- Đâu có. Chẳng qua chỉ là lần đầu tiên anh thấy em thế này thôi mà. Khánh Nam, chúng ta bắt đầu được rồi chứ?
Khánh Nam nhìn quanh 1 lượt như để… kiểm sĩ số.
- OK. Đông đủ.
- Gì mà hai người tỏ ra bí mật khiếp thế? – Phương Linh nhìn cái hộp tò mò y như mấy người kia vậy.
- Hì hì. Sẽ biết ngay mà.
Tuấn Vũ tắt phụt điện đi.
- Chuẩn bị…1…2…3!
Hai anh em cùng rút dây ruy băng bên trên nắp hộp và… một chiếc bánh sinh nhật hiện ra với… 1 ngọn nến ngay chính giữa.
- Gì thế này? – Khương Duy và Viết Quân đồng thanh rồi nhìn nhau ngờ ngợ – Khánh Nam… hôm nay là sinh nhật mày?
- Ừ! Em xin tuyên bố lý do bữa tiệc. Hôm nay là sinh nhật của Linh Như và em. Rất…
- Mọi người sao thế? – Linh Như ngơ ngác nhìn xung quanh.
Tất cả đúng trơ ra. Đây là lần đầu tiên… Phương Linh biết đến ngày sinh nhật của Linh Như. Viết Quân và Khương Duy cũng thế. Hai thằng đã từng hỏi ba Khánh Nam nhưng ông chỉ lắc đầu và khuyên 2 thằng đừng bao giờ nhắc đến từ “sinh nhật” trước mặt Khánh Nam. Từ sau vụ tai nạn… chưa bao giờ Khánh Nam tổ chức sinh nhật. Vì thế Viết Quân và Khương Duy luôn cố hết sức làm cho sinh nhật của mình thật đặc biệt như giúp Khánh Nam vui vậy. Còn Linh Như nữa… hồ sơ của nó chỉ có thày hiệu trưởng nắm giữ… nên không ai biết ngày sinh của nó là bao nhiêu… Thế mà hôm nay, đùng 1 phát…
Đã hơn 1 phút trôi qua mà những bức tượng đá vẫn chưa hồi phục cơ chế làm việc.
- Anh! Sinh nhật tụi mình nghe lạ lắm à?
- Anh cũng chẳng biết nữa.
Tất nhiên ở đây ngoài Phương Linh, Tuấn Vũ và Mai Chi thì chưa ai biết chuyện Linh Như và Khánh Nam là anh em sinh đôi. Khánh Nam nói sẽ dành điều bất ngờ này như 1 món quà sinh nhật tặng cho Khương Duy. Vì sinh nhật Khương Duy chỉ sau Khánh Nam có ít ngày thôi mà. Hai anh em đã thống nhất như thế rồi. Do đó mọi người cứ nghĩ hai đứa chỉ là… vô tình sinh cùng ngày với nhau. Nói cách khác là hôm nay của 16 năm trước tốt ngày nên các bà mẹ rủ nhau đi sinh em bé.

- Mấy người tỉnh chưa? – Khánh Nam đã chán việc đứng nhìn tượng sống rồi – Không đến nỗi bất ngờ thế chứ?
- Tụi tao… sao không nói sớm hả 2 đứa này. Làm chẳng ai chuẩn bị quà gì cả.
- Đúng đấy. – Cả lũ còn lại gật gù.
- Không cần đâu mà – Linh Như xua tay – Chỉ cần mọi người đến chơi vui vẻ thôi. Không cần qu…
Nhưng nó chưa kịp nói hết câu thì đám người trước mặt đã lần lượt bốc khói.
- Ơ! Quay lại đi chứ.
- Này! Không cần chuẩn bị quà đâu.
Hai anh em cố sức gào khản cả cổ gọi cả lũ quay lại nhưng bằng đấy cái xe đều lần lượt phi ra khỏi cổng.
- Anh đã nói hai đứa mày là để cuối bữa hãy tuyên bố lý do rồi mà. – Tuấn Vũ (lại) càu nhàu.

Bữa tiệc tạm thời bị hoãn lại vì… chỉ có 4 người ở đây: Khánh Nam, Linh Như, Mai Chi và Tuấn Vũ.
Gần 1 giờ sau tiếng động cơ xe máy bắt đầu quay trở lại.
- Đã bảo không cần tặng quà cơ mà.
- Khánh Nam, lâu rồi mày mới tổ chức sinh nhật. Tụi tao không thể làm ngơ thế được.
- Đúng đấy. Với lại năm nay là năm đầu Linh Như chuyển đến đây nữa…
Bữa tiệc bắt đầu trễ so với dự kiến 1 tiếng. Và mọi người cũng phát hiện ra 1 chuyện có thể nói là “lạ lẫm” rằng Linh Như hiện đang ở cùng 1 nhà với Khánh Nam.
- Gì cơ? Sao hai người lại ở cùng 1 nhà? Chuyện gì đang xảy ra vậy? – Lê Dũng hỏi.
- Đừng tỏ vẻ ngạc nhiên thế chứ. Chẳng là ba tụi anh biết nhau nên ba Linh Như mới gửi nhờ con gái ở đây cho ba anh quản lý ý mà. Thế thôi. Không như những gì mấy người đang nghĩ trong đầu đâu.
- Nhưng tao nghĩ… – Khương Duy ngừng lại 1 chút – Tao cứ nghĩ có “gửi nhờ” thì phải gửi ở nhà Viết Quân chứ.
- Thì tao đã bảo ba tụi tao biết nhau mà, chứ có biết Viết Quân đâu?
- Cũng phải.
Nhưng đột nhiên mọi sự chú ý từ Khánh Nam và Linh Như lại chuyển sang Viết Quân.
- Quân này… hì hì… – Điệu cười gian xảo của Khương Duy làm cho Viết Quân thấy rờn rợn.
- Làm sao?
- Mày ý mà… hì hì…
- Ừ, tao làm sao?
- Mày ý mà… hì hì… – Khương Duy lặp lại câu nói lúc nãy, vờ ấp úng rồi hích hích mấy người bên cạnh – Hình như có ai đó… đang giấu… cái gì trong người ý nhỉ? Hình như là… ai đó chưa tặng quà Linh Như thì phải. Linh Như nhỉ? Hì hì… Hồi nãy có người từ chối không đi chọn quà cho em với anh vì nói là đã chuẩn bị sẵn từ lâu đấy. Lạ lắm nhá. Từ trước tới giờ mỗi lần phải tặng quà cho con gái, chưa bao giờ nó thèm ngó qua hình dạng hộp quà, toàn là anh và Khánh Nam đi chọn, thế mà hôm nay… hì hì… Viết Quân nhỉ?
- À à à à à… – Cả lũ cùng “à” lên – Lạ quá nhỉ? Thế… chú em đang giấu cái gì trong người đấy?
- Giấu cái gì đâu? – Viết Quân nhìn Khương Duy theo kiểu: “Mày còn nói nữa là tao… giết chết đấy.” – Quà của Linh Như anh sẽ tặng sau nhé. Ừm… tại vì… tại vì… – Tự nhiên hắn đỏ mặt.
- Được rồi được rồi – Bảo Đông cắt ngang – Thì chú em sẽ tặng sau. Đừng căng thẳng thế, dễ hỏng việc. Nhỉ? – Bảo Đông nháy mắt.
Trong lúc tất cả đang hát karaoke ầm ĩ thì Ngọc Hưng cứ giật lùi giật lùi đến sát Viết Quân thì thầm.
- Cái gì đấy?
- Cái gì đâu?
- Thì chú em tặng cái gì đấy?
- Anh hỏi làm gì? Ra chỗ khác chơi đi.
- Cái thằng này… anh đến giúp mày còn gì? Sao? Thế tối nay định… thế nào đây?
- Thế nào là thế nào chứ?
Ngọc Hưng bực tức đập bốp vào đầu Viết Quân 1 cái rồi lôi xềnh xệch hắn ra cửa. Chẳng biết thì thầm cái gì mà thấy Viết Quân cứ gật gù mãi còn Ngọc Hưng thỉnh thoảng lại đưa tay “bộp” cho Viết Quân 1 phát.
*
* *
Khá muộn tụi nó mới giải tán. “Sao tên Viết Quân tinh ranh thế nhỉ?” – Linh Như rủa thầm. Hắn biết nó sẽ nhờ hắn đưa Phương Linh về nên trốn đâu không biết. Tuấn Anh bất đắc dĩ phải nhận nhiệm vụ thay. Phương Linh vừa đi khỏi thì Viết Quân “lù lù” xuất hiện ngay đằng sau lưng nó.
- Có muốn nhận quà sinh nhật không?
- Này, ít ra anh cũng phải tỏ ra chút ít thành ý khi tặng quà chứ. Làm gì mà hỏi như…
- Nói nhiều thế?
Viết Quân ngắt lời nó rồi nhìn quanh. Mọi người đã về hết cả rồi. Chỉ còn hai đứa đứng ở cổng. Hắn nắm tay đưa ra trước mặt nó, rồi đột ngột thả ra… Một thứ gì
đó sáng lấp lánh trong đêm tối. Linh Như nhíu mày.
- Ơ…
- Quà sinh nhật của em đấy. Đẹp chứ?
Rồi không đợi nó nói thêm câu gì, hắn choàng tay qua đeo sợi dây vào cổ cho nó… theo đúng kịch bản mà Ngọc Hưng đã vạch ra lúc trước. Nhưng tự nhiên sau khi mắc sợi dây vào rồi… hắn lại quên mất kịch bản mà hành động theo… cảm tính cùng với… bản năng.
Linh Như không kịp phản ứng gì vì mọi việc diễn ra quá nhanh. Từ việc Viết Quân đeo sợi dây vào cổ cho mình đến việc… tự nhiên một “cái gì đó” lướt nhẹ trên môi nó… để lại một chút bất ngờ… một chút xôn xao… và vương lại chút kem của bánh sinh nhật.
Nó thảng thốt tròn mắt nhìn Viết Quân.
- Chỉ là 1 nụ hôn tạm biệt thôi mà.
Viết Quân mỉm cười rồi nhanh chóng bước ra xe, để lại sau lưng một con bé đang đứng trơ như tượng. Chỉ có mình hắn biết sợi dây nó đang đeo mang ý nghĩa gì và hắn vui vì điều đó. Nhưng hắn đã… hồi nãy vì… run quá mà hắn đã quên mất kịch bản của Ngọc Hưng. Trời ơi. Hắn đã quên mất điều quan trọng nhất rồi. Điều quan trọng nhất phải làm sau khi tặng quà cho nó và trước khi… ừm… trước “cái gì đó lướt nhẹ trên môi” kia. Thôi chết. Hắn quên béng mất. Ngày mai Ngọc Hưng sẽ giết chết Viết Quân vì đã bỏ qua 1 cơ hội tốt như thế mất. Nhưng không cần đợi đến ngày mai… Ngọc Hưng hét lên trong điện thoại.
- <Sao có câu “Anh yêu em” quan trọng nhất mà mày lại quên hả?>

Linh Như vẫn đứng im nhìn theo bóng chiếc xe.
- Anh tưởng đó chỉ là hình thức xã giao quen thuộc của em ở Mĩ thôi cơ mà. – Khánh Nam cất tiếng cười khùng khục rồi lên tiếng để ngăn cản quá trình biến thành tượng của con em gái.
Nó như chợt tỉnh.
- Hừm… nhưng chỉ là đối với mình Brian thôi. Còn những người khác thì… – Linh Như bỏ lửng câu nói đi vào trong nhà.

Về phòng, 1 con bé cứ lăn qua lăn lại trên giường, tay mân mê cái mặt dây chuyền. Có cái gì đó rạo rực trong nó mà nó chẳng thể hiểu nổi. Vì thế nó đành gọi điện thoại cho Jimmy.
- Anh!
- <Mấy giờ mà còn chưa ngủ?>
- Anh này… Em nghĩ lại rồi… Hôn ý…
- <Có mùi đồ ăn chứ gì?> – giọng điệu của Jimmy như kiểu nghe 1 cái gì đó lặp lại quá nhiều lần.
- Không… 1 chút thôi… nhưng mà bên cạnh đó thì… còn có vị gì ý – nó ngừng lại như xấu hổ – có vị gì đó lạ lắm. Thật đấy. Em không biết là gì nhưng mà nó cứ… lâng lâng…
Đầu dây bên kia Jimmy hỏi dồn.
- <Thằng nào? Thằng nào liều thế? Hết thằng Brian giờ lại xuất hiện thằng nào muốn chết nữa hả? Nói anh xem nào. Láo nhỉ? Dám hôn em gái anh cơ đấy… Nói anh xem thằng nào?>
Nó ấp úng.
- Là… là… Han Ji Hoo.
Bây giờ thì nó hiểu ra đôi chút, rằng nụ hôn không thể hiểu bằng vị giác như nó vẫn nghĩ mà phải cảm nhận bằng… trái tim.
*
* *
Linh Như đã phải đứng hàng giờ trước gương để lên kế hoạch… đối mặt với Viết Quân trước cái điệu cười khùng khục quái đản của Khánh Nam mỗi lần đi qua cửa phòng nó.
- Khánh Nam, làm sao giờ? Em… ngại lắm. – Nó đưa hai tay lên ôm lấy mặt như ngăn cản quá trình đỏ mặt 1 cách tự nhiên đến vô duyên lúc này.
Khánh Nam vẫn đứng tựa cửa mà cười.
- Anh không biết. Thế em có định đeo sợi dây nó tặng không?
- Không… Không đâu.
- Kìa! Ai lại thế? Đây là lần đầu tiên nó tự chuẩn bị quà cho con gái đấy. Trước giờ nếu dính đến con gái toàn là bọn anh phải chọn thôi. Em đeo đi, coi như là… an ủi nó 1 tí. Nhỡ đâu nó lại tưởng quà nó tặng em xấu thì chết. Nghe anh! Đeo đi.
- Đã bảo không là không mà. Em không muốn biến thành gấc chín trước mặt Viết Quân đâu.
Linh Như vùng vằng khoác ba lô lên vai bước ra cửa.
- Mình đi học thôi.

= = = = =
Hôm nay lại là sáng thứ hai đầu tuần(có tiết chào cờ) nên 10 con cá cảnh được dịp bơi qua bơi lại. Nhưng vấn đề ở chỗ là 2 con cá Ngọc Hưng và Bảo Đông có vẻ rất là khoái chí về 1 chuyện gì đó. Không biết có phải đó là lý do mà mấy tên còn lại ai cũng hớn hở không nữa.
Những tiết học buổi sáng cứ dần trôi qua nhanh. Nó cũng không cảm thấy khó xử với Viết Quân như tối qua nghĩ. Chẳng qua chỉ là lúc Viết Quân cười chào nó sáng nay làm nó hơi… hơi… hơi… hơi làm sao đấy cũng chẳng rõ. Cái cảm giác quái quỉ gì thế không biết. Nhưng lúc này nhìn cách Hoài Trang biểu lộ cảm xúc với Viết Quân thì nó lại thấy mình thật ngớ ngẩn khi cần sự tư vấn của Jimmy về… nụ hôn tối qua. Đúng! Chỉ đơn giản là 1 nụ hôn tạm biệt thôi mà. Bây giờ thì đến lượt Viết Quân suy nghĩ vì tự nhiên vừa quay xuống thì bị nó… lườm cho 1 cái.
Khánh Nam đang vặn vẹo người sau khi nghe tiếng trống báo giờ ra chơi thì bị Khương Duy lôi ra ngoài.
- Cái gì? Bỏ tao ra.
- Tối qua hai đứa nó có gì không? Tự nhiên thằng Quân gọi điện cho tao lúc nửa đêm rồi nói mỗi câu: “Tao vui quá!” rồi dập máy. Tao gọi cho mày nhưng không được. – Khương Duy phàn nàn.
- Thì nó cũng làm y như thế với tao. Vậy nên tao mới tắt nguồn. Chắc mày gọi sau lúc đấy.
- Thế tóm lại là tối qua có chuyện gì.
Khánh Nam nhướn mày ẩn ý.
- Thì đấy. Cái ý nghĩ đang hiển hiện trong đầu mày ý.
- À há – Khương Duy hí hửng thấy rõ – Đồng ý rồi à?
- Không! Cái thằng này – Khánh Nam thở dài – Ý tao là… tối qua tự nhiên nó… hôn… tạm biệt đằng kia 1 cái. – Cậu nhìn vào chỗ Linh Như.
- Ề – đến lượt Khương Duy thở dài – Mới có thế thôi à? Chán thế? Vậy Linh Như thế nào?
- Thế nào là thế nào?
- Ý tao là có thích Viết Quân không?
- Sao tao biết chứ. – Khánh Nam tỉnh bơ.
- Thằng này nói vô tâm nhỉ? Mày nhận là anh trai nó thì phải biết chứ. Viết Quân cũng là anh em với mày. Phải biết mình biết ta thì mới mong thắng được.
Nhưng Khương Duy phát hiện ra Khánh Nam không mấy chú ý vào lời nói của mình cho lắm mà đang nhìn vào trong lớp.
- Ê Duy, nhìn kìa.

= = = = =
Viết Quân ngồi xuống cái ghế bên trên bàn Linh Như… bắt chuyện.
- Em vẫn định không thi Queen&King à?
- Không.
- Sao lại không?
- Thì không thích chứ sao – Nó tỏ rõ vẻ bực bội – Mà anh xem, hầu như là toàn các couple đi thi…
- Có sao đâu chứ. Chỉ là hầu như thôi mà. Như Hoài Trang và Việt Thế có phải co…
- Đã bảo không thi mà. – Tự nhiên Viết Quân nhắc đến Hoài Trang làm nó càng cáu.
- Hai đứa mình thi. Được không? – Hắn đề nghị thằng thừng làm nó ngạc nhiên.
- Gì cơ?
- Anh và em thi. – Viết Quân nhắc lại.
- Anh có hứng thế sao không thi cùng chị Hoài Trang ý.
- Anh không thích.
- Vậy thì sang rủ Phương Linh ý.
Đến lượt Viết Quân bắt đầu gắt.
- Anh đang rủ em cơ mà.
- Chị Trang muốn anh tham dự lắm đấy.
- Em hay nhỉ? Anh đã nói anh và Hoài Trang không có gì cơ mà. Em cũng đã hứa chỉ tin những gì anh nói thôi còn gì.
- Nhưng anh thì có tin những gì em nói không? Nhìn anh và Hoài Trang ai chẳng nghĩ 2 người là 1 đôi?
- Sao chuyện qua rồi mà em cứ…
- Em thế đấy. Thì sao nào?
- Nếu người mời em là Tuấn Vũ thì em có thể này không? Hả? Nếu là Tuấn Vũ thì em đồng ý luôn chứ gì? – Viết Quân nổi giận thấy rõ.
- Đúng rồi đấy. Nếu là Tuấn Vũ thì em sẽ tham gia mà chẳng cần dài dòng thế này đâu.
Viết Quân đập bàn cái rầm rồi hậm hực đi ra ngoài. Cách đó không xa, Việt Thế khẽ mỉm cười.
“Thú vị thật!”
Chiều nay vòng 1 cuộc thi sẽ bắt đầu. Và cũng chắc chắn 1 điều rằng 3 đôi: Mai Chi – Tuấn Vũ, Khương Duy – Minh Phương, Hoài Trang – Việt Thế sẽ đều lọt vào vòng trong thôi.
Ngọc Hưng vỗ vai Linh Như với 1 thái độ hết sức nghiêm túc.
- Anh bảo này.
- Gì ạ? Sao nhìn anh nghiêm túc thế?
- Em với Khánh Nam ở cùng nhà đúng không nhỉ?
- Vâng.
- Ừ. Thế thì tốt quá. Vậy 2 đứa tập hộ anh 1 điệu khiêu vũ nhé.
- Gì cơ? Em đã bảo không thi cơ mà? – Nó giãy nảy.
- Không không – Ngọc Hưng vội xua tay, gương mặt vẫn nghiêm túc như lúc trước – Ý anh là lúc chờ ban giám khảo chấm điểm thì cần có 1 tiết mục gì đấy. Mà Khánh Nam nó bảo em biết khiêu vũ nên mới nhờ 2 đứa. Còn nếu em nghi ngờ bọn anh có ý gì thì cứ chọn điệu gì ngoài điệu bắt buộc là được mà. Thế nhé. Cùng nhà tập với nhau cũng tiện. Nhỉ? Anh đi đây.
Rồi Ngọc Hưng chuồn vội, không để nó kịp hỏi han gì nữa mà thực ra thì nó cũng chẳng có thời gian mà hỏi han gì cơ. Mai là 14 – 2 và nó đã hứa sẽ giúp Phương Linh làm Chocolate. Phải về ngay đi mua nguyên liệu thôi.

Tối hôm đấy có 1 thằng bé vào Google rồi gõ cụm từ: “Những cách gây đau chân nhẹ”. Ít ra thì cũng có từ “nhẹ”, chứng tỏ Viết Quân vẫn còn… tình nghĩa về tình bạn bao nhiêu năm nay với Khánh Nam.

*
* *
Kế hoạch tỏ tình lại của Viết Quân vào 14 – 2 (do Ngọc Hưng đạo diễn) đã thất bại từ hôm hai đứa cãi nhau.
14 – 2. Ôi! Khương Duy chết tiệt. Nó bỏ rơi bạn bè mà đi đâu với Minh Phương thế không biết. Viết Quân thầm rủa cái thằng láu táu đấy.
- Khánh Nam.
- <Cái gì? Tao đang ngủ.>
- Sao mày vô tâm thế nhỉ? Hôm nay người ta có đôi có cặp mà mày thì…
- <Mày muốn tìm người hẹn hò thì tìm thằng Tuấn Anh ấy. Tao không gay. Thôi để tao ngủ nhá.>
- Khánh Nam. – giọng Viết Quân vẫn léo nhéo.
- <Được rồi tao biết rồi. Vậy thì sang nhà tao đi.>
- Nhưng con bé kia có nhà không?
- <Đi từ sớm rồi.>
- OK. Tao sang ngay. – Viết Quân hí hửng.
Vấn đề ở chỗ là sáng nay trường được nghỉ học(lý do gì thì Viết Quân quên mất rồi) thế nên tự nhiên hắn mới thành kẻ bơ vơ thế này.
- Thật là 1 cái thằng trọng tình khinh bạn – Viết Quân tiếp tục “lải nhải” khi ngồi trên salon nhà Khánh Nam.
- Thôi mày để nó yên ổn mà hẹn hò đi. – Khánh Nam vừa nói vừa ngáp dài – Đang ngủ ngon tự nhiên bị mày phá ngang.
- Không được! Tao phải nháy máy trêu nó mới được.
Nói là làm. Viết Quân cầm điện thoại lên. Nhưng…

- Chắc là tụi thằng Quân, thằng Nam đang bực với Duy lắm đây. Không khéo cái thằng Quân đấy lại nháy máy trêu mình cũng nên. Tắt nguồn là tốt nhất – Khương Duy nói trong khi đi cùng Minh Phương.

Điều đó lại làm Viết Quân tức điên lên.
- Khỉ thật! Nó tắt máy rồi.
- Thôi ngồi yên chơi với tao đi. Muốn ăn chocolate không?
Khánh Nam mang chocolate ra nháy mắt ẩn ý.
- Ngon lắm đấy.
- Nhìn hình thù ngộ nghĩnh nhỉ? – Viết Quân đang định đưa tay lấy 1 miếng thì Khánh Nam ngăn lại.
- Không! Cái đấy không phải cho mày. Của mày ở cái hộp trái tim có nơ hồng kia kìa.
Viết Quân nhìn Khánh Nam nghi ngờ rồi nhấc cái hộp lên… xoi mói.
- Sao tao không được ăn ở hộp của mày? Hộp này không ngon bằng nên mới cho tao ý gì?
- Không! Cái hộ
p mày đang cầm có nhiều cảm giác hơn đấy.
Viết Quân không hiểu nhưng vẫn làm theo lời Khánh Nam.
- Tao chẳng thấy có gì khác cả.
Khánh Nam ôn tồn.
- Có người hôm qua tự tay làm 1 hộp chocolate rồi bảo để hôm nay tặng cho “người trong mộng” của mình. Nhưng vấn đề ở chỗ nó chưa có “người trong mộng” nên định tối nay tự ăn hết. Mà tao nghĩ để ăn hết 1 cái hộp lớn chocolate như thế đối với 1 đứa con gái chẳng tốt chút nào nên mới mang ra cho mày… ăn hộ.
- Ý mày là… con bé đấy làm?
- Ừ. Chiều qua tự nhiên nó và Phương Linh vác về đây cả đống nguyên liệu rồi hí ha hí hoáy. Tao chẳng muốn bội thực vì chocolate chút nào nhưng tao cứ phải làm người thử trước. Phương Linh làm hơi tệ nhưng nó làm ngon đúng không? Hay là đang giận nhau với nó nên không muốn ăn? Vậy thì trả tao…
Khánh Nam vừa chạm tay vào cái nơ thì Viết Quân giật phắt lấy rồi ôm khư khư.
- Mày hay nhỉ? Đưa tao rồi thì là của tao. Ăn hay không cũng do tao quyết định chứ.
- Vậy thì mày nên cất đi. Nó mà biết tao đưa cho mày là xử đẹp cả hai đấy.
Viết Quân đứng lên kiếm cái túi và khổ sở khi phải cố giấu nụ cười của mình đi.
- Nó đi đâu từ sớm thế?
- Yên tâm là không phải đi hẹn hò đâu.

phim sex vietsub - phim xex

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ