Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 19

Vừa nói xong thì Linh Như về.
- Bon lấy cho em cốc nước.
Lúc này nó mới nhìn thấy cái bản mặt của Viết Quân ở ghế đối diện. Hừ. Cứ coi như là không khí đi.
- Nước của em này. Mọi chuyện ổn chứ? – Khánh Nam hỏi nó.
- Cũng tàm tạm rồi anh ạ. Em đói quá.

Linh Như đứng lên đi vào bếp. Khánh Nam nhìn theo chằm chằm, chuẩn bị sẵn tâm lý…
- Khánh Nam. – Nó hét lên.
- Nói be bé thôi. Cứ hét ầm cả lên. Làm sao? – Khánh Nam tỏ vẻ ta đây chưa hiểu chuyện gì.
- Hộp chocolate của em đâu?
- Hộp nào cơ?
- Cái hộp trái tim có nơ hồng ý. Đâu rồi?
- Cái hộp em bảo tối về ăn á?
- Ừ. Đâu rồi?
Khánh Nam gãi đầu cười cười.
- Hồi nãy… anh … mang ra ăn… sáng hết rồi.
- Cái gì? Em đã để riêng ra rồi mà. – Nó trợn mắt nhìn Khánh Nam – Có phải cho anh đâu? Cho người khác mà.
Viết Quân đột ngột chen ngang.
- Hơ, bảo cho người khác mà lại để tối ăn. Thật mâu thuẫn! Đáng thương quá nhỉ?
Nó liếc hắn.
- Những ai có đôi có cặp tưởng hôm nay phải biến ra ngoài mà hẹn hò rồi chứ? Hóa ra cũng ở đây à? Chị Hoài Trang đang tìm đấy. Mà thôi, gọi điện báo luôn cho chị ấy 1 câu.
Rồi nó rút di động ra, đang bấm bấm thì Viết Quân nhảy ra khỏi ghế giật lấy.
- Hừ, rỗi việc thì tìm ai đó mà tặng chocolate đi, đừng có xía vào chuyện người khác.
- Đây thương tình Khánh Nam phải ở nhà 1 mình thôi. – Và rồi không để ý đến Viết Quân nữa, nó quay sang Khánh Nam – Khánh Nam, hồi nãy em thấy anh Tuấn Vũ và chị Ma…
- À hóa ra đi gặp anh Tuấn Vũ à? – Hắn (lại) loi choi đá ngang.
Linh Như và Khánh Nam phì cười. Khánh Nam hiểu nó định nhắc đến việc Tuấn Vũ và Mai Chi đi chơi với nhau nhưng Viết Quân lại hiểu sang nghĩa khác. Cố nén cười, nó hỏi lại Viết Quân.
- Ừ, có sao không?
Viết Quân hơi trơ 1 tí nhưng may có Khánh Nam cứu thế.
- Thôi hai đứa đừng cãi nhau nữa.

Một tin nhắn được gửi đi ngay lúc đó: “Viết Quân đang ở nhà tôi. Bà muốn tặng chocolate cho hắn thì đến đây đi.”
Nó lườm Viết Quân 1 cái trước khi bước lên cầu thang.
- Em đi ngủ.
- Sắp đến giờ cơm mà. – Khánh Nam nói với lên.
- Đến khi đó thì anh gọi em xuống. Mà thôi chẳng cần đâu. Có 1 cái mặt đáng ghét ở đây làm em no rồi. Hừ.
Linh Như mệt thật chứ không phải là kiếm cớ tránh Viết Quân. Lâu nay nó đang tập tọe kinh doanh… kiếm tiền. Đây là 1 trong những phương pháp giáo dục của nhà Wilson. Ông bà phản đối việc nó tham gia vào kinh doanh nhưng cả hai anh trai đều lớn lên như thế, nó cũng muốn mình “theo chân” các anh. Như để cho nó biết thế nào là lễ độ, Ma Vương Richard đã đề xuất ý kiến cho nó vay vốn ban đầu với điều kiện phải trả…1 gấp đôi sau 3 năm. Một cái giá cắt cổ. Và nếu nó không thể trả thì phải… đi làm thuê cho ông bù lỗ. Tất nhiên là làm thuê không công và tính cả việc trở thành vật thí nghiệm cho những phát minh khác người khác đời hay là kiêm luôn việc làm osin cho ông nữa.
Đang bước đến nửa cầu thang rồi thì Phương Linh gọi, nhờ chuyển máy cho Viết Quân. Nó gọn lỏn: “Nhờ Khánh Nam ý!”
Chắc hồi nãy Viết Quân bị Hoài Trang gọi làm phiền nên tức quá tắt máy. Nó chẳng quan tâm Phương Linh có chuyện gì vì nó hiểu quá rõ mà. Thôi đi ngủ.
= = = = = = = = = =
- Phương Linh nhờ tao chuyển máy cho mày này. – Khánh Nam đưa điện thoại cho Viết Quân.
Viết Quân đoán ngay ra hồi nãy Linh Như đã bép xép. Hừ.
- Phương Linh à? Anh đây. Có chuyện gì thế?
- <…>
- Bây giờ á?
- <…>
- Ừ. Anh ra ngay.
Ném cái điện thoại lại cho Khánh Nam, Viết Quân đứng lên đi ra ngoài.
- Tao ra ngoài 1 chút. Phương Linh gọi tao ra cổng nhà mày làm gì ấy.
Khánh Nam nhún vai, định bụng lên phòng chơi với em gái nhưng rồi lại đổi ý, cậu cười nhẹ: “Chắc Viết Quân quay lại ngay ý mà. Phương Linh thật ngây thơ quá mức cần thiết. Chẳng nhẽ nó không cảm nhận gì về chuyện Viết Quân và Linh Như sao?.”
Quả đúng như vậy. Viết Quân quay lại ngay sau 5 phút.
- Sao nhanh thế?
- Thì Phương Linh định cho tao chocolate nhưng tao không lấy nên đi vào chứ còn sao nữa. Đáng nhẽ tao định vào luôn từ lúc nãy cơ. Nhưng nghĩ lại, tao gọi điện thử xem có ai chưa có không còn biết lối mang đi cho hộ Phương Linh. Nhưng hình như ai cũng có rồi thì phải.
Viết Quân tiếp tục ngồi ăn trong khi giấc ngủ của Linh Như đang bị… phá hoại.
- Alo!
- <Linh Như…>
- Phương Linh? Bà khóc à? Sao thế?
- <Tôi đã tỏ tình với Viết Quân… còn tặng anh ấy chocolate nữa… Nhưng… Hix Hix…!>

7 phút trước.
- Đây là chocolate em tự làm… Anh nhận… được không ạ?
- Anh á? – Viết Quân nhìn cái hộp theo kiểu… xoi mói – Anh cũng thích chocolate lắm. Nhưng anh có 1 hộp to rồi, để ăn hết cũng đủ… bội thực. Vậy nên nếu nhận thêm hộp của em thì… phí lắm. Khánh Nam nó cũng vừa ăn bao nhiêu rồi. Khương Duy cũng có Minh Phương tặng… Vì thế phí lắm. À mà… từ từ đã…
Viết Quân tự nhiên cầm lấy cái hộp chocolate của Phương Linh rồi lấy di động ra gọi 1 thôi 1 hồi phải 5, 6 cuộc. Phương Linh chẳng biết gọi cho ai nhưng câu đầu tiên luôn là: “Anh/mày có chocolate chưa?”
Phương Linh cứ ngớ người ra chẳng hiểu cái gì cả. Sau khoảng hơn 2 phút gọi tứ tung, Viết Quân thở dài đặt lại cái hộp vào tay Phương Linh.
- Anh xin lỗi. Anh vừa gọi điện hỏi khắp nơi rồi, Tuấn Anh nó tự làm chocolate, Quốc Trường không thích, Lê Dũng có người tặng rồi, Bảo Đông và Ngọc Hưng thì chất đống còn Đăng Thành kêu ngấy tận cổ. Hình như không còn ai để anh cho lại hộp chocolate của em ý. Thôi nhé, còn việc gì không? Không à? Vậy anh vào nhà đây.

Cả trên tầng lẫn dưới tầng có hai anh em nhà nọ đang bò lăn ra cười.
Trên tầng…
Linh Như cố nín cười để an ủi Phương Linh.
- Bà đừng hiểu lầm. Ý Viết Quân không phải từ chối bà đâu. Tại bà không nói thẳng ra thôi. Viết Quân hiểu theo nghĩa đen lắm. Ý hắn là hắn cũng có chocolate… Nói sao cho bà hiểu nhỉ? Ví dụ nhé, khi mà bữa sáng tôi đã ăn no rồi thì khi bà đưa cho tôi 1 chiếc bánh nữa thì hoặc là tôi phải cất đi, hoặc là phải cho người khác ăn hộ. Viết Quân cũng gần tương tự như thế… Chắc chị Cherin gửi chocolate cho hắn thôi mà. Vậy nên hắn mới không nhận nữa… Hiểu không hả?

Dưới tầng…
- Ôi dời ơi! – Khánh Nam cười đến nỗi chảy hết cả nước mắt – Mày không hiểu gì hay là cố tình không hiểu thế?
- Hiểu là hiểu cái gì cơ? – Viết Quân ngừng ăn mà chuyển sang uống.
- Ý tao là không hiểu Phương Linh định nói gì à?
- Thì không phải mày bảo Phương Linh làm chocolate hơi tệ à? Tệ thì mới không ăn hết, mà không ăn hết thì mới mang cho tao. Mà mang cho tao thì tao có rồi nên mới liên lạc hộ để cho người khác chứ. – Viết Quân dài dòng giải thích.
Khánh Nam lại tiếp tục bò lăn ra cười. Lần này không chỉ đơn giản là bò trên ghế mà là bò trên… sàn nhà.
- Vấn đề không phải ở cái hộp chocolate hơi tệ đấy.
- Vậy thì ở cái gì? – Viết Quân vẫn… ngây thơ không hiểu.
- Tao hỏi mày nhá, hôm nay là ngày gì?
- 14 – 2.
- Ừ, là ngày gì? Ngày lễ gì ý?
- Lễ tình yêu.
- Vậy chocolate tượng trưng cho cái gì?
- Ca cao sau khi được chế biến chứ sao.
Khánh Nam hết sức chịu đựng ném bộp cái gối ngay kế bên vào đầu thằng bạn.
- Lần sau mày ra đường có ai hỏi thăm thì đừng bảo mày là bạn thân cả chục năm của tao và có quen biết anh Ngọc Hưng nhé. Không có tao xấu hổ lắm. Mà cũng làm mất cái danh thần tinh yêu của anh Hưng đi đấy.
Viết Quân không quan tâm cho lắm. Vì hắn vẫn cho rằng mình rất tốt bụng khi mới tìm người để cho hộ “hộp chocolate hơi tệ” của Phương Linh. Còn Khánh Nam thì tự hiểu nếu cậu không giải thích rõ hơn thì chắc không thể khai thông được trí óc cho… con bò đang ngồi trước mặt.
- Thôi được rồi. Vậy lý do mày cầm hộp chocolate của Linh Như là gì?
- Thì mày chẳng bảo… là nó… tặng… “người trong mộng” à? – Rồi tự nhiên mắt Viết Quân sáng lên – A, tao nhớ ra rồi, chocolate tượng trưng cho tình yêu. Ờ ờ, tao nhớ rồi, thằng Duy mới khoe với tao tối qua là hôm nay nó sẽ được nhận từ Minh Phương mà. Nhớ rồi. Vậy thì sao?
- Cái “hộp chocolate hơi tệ” của Phương Linh hôm nay ấy, tuy là hơi tệ thật nhưng cũng xuất phát từ tấm lòng của nó, chứ không phải là không ăn hết rồi mang cho mày – Khánh Nam cố nín cười ở chỗ này – Mày phải hiểu là….
- Cái con bé đấy thích tao ý gì? Chocolate đại diện cho tình yêu mà.
- Ừ ừ, đúng rồi. Tóm lại là nó đã lấy hết dũng khí để đứng trước mặt và tỏ tình với mày… trong khi mày thì…
Viết Quân ngồi thừ ra 1 lúc kiểm lại tất cả mọi hành động của mình khi gặp Phương Linh xem có gì là sai trái và đi đến kết luận cuối cùng.
- Tao chẳng thấy tao làm gì không phải cả.
- Mày không thấy việc gọi điện tứ tung để xem ai chưa có còn biết lối mang đi cho cái hộp đấy là bất lịch sự à? Phải nói là rất quá đáng ý.
- Nhưng tại con bé ấy cứ dứ dứ trước mặt tao chứ. Nó cứ nói thẳng ra 1 câu: “Em thích anh” có phải dễ nghe không? Tao cũng biết lối mà trả lời cho nó. Đằng này cứ đưa đi đưa lại trước mặt tao… Tao đã ghét màu đỏ thì chớ, thế mà cái hộp lại đỏ cạch ra.
Khánh Nam mím môi. Chắc có mời các sư phụ trong lĩnh vực tình trường như Tuấn Vũ hay Ngọc Hưng đến đây thì 2 an
h ấy cũng phải chào thua mất. Viết Quân nhìn cái mặt Khánh Nam khó chịu.
- Thôi được rồi. Vậy tao gọi điện xin lỗi con bé ấy 1 tiếng là được chứ gì? Rồi tao trả lời luôn vấn đề của nó. Được chưa? Mày bỏ cái vẻ mặt đấy đi cái.
- Thế mày định trả lời làm sao?
- Tao sẽ bảo nó rằng, cái hộp chocolate nó cầm mà là do bạn thân nó làm thì dở đến mấy tao cũng nhận. OK?
- Bịch! Bịch! Bịch!…
Tiếng chân giậm bình bịch trên cầu thang cắt ngang câu chuyện của 2 thằng.
- Tưởng nhìn thấy 1 cái mặt đáng ghét no rồi nên không xuống ăn trưa nữa. – Viết Quân quên khuấy mất việc gọi điện cho Phương Linh mà quay qua “chọc ngoáy” cái người đang bực tức bước xuống kia.
- Vâng! Nhờ phúc ai đó làm cho Phương Linh bù lu bù loa lên ý mà. – Linh Như cũng chẳng kém.
- Phải nói là ai đó đi bép xép với Phương Linh việc anh đang ở đây chứ nhỉ?
Mà cũng đúng thật. Lỗi là do nó đã nói với Phương Linh việc Viết Quân đang ở đây mà. “Hừ! Dám bảo ta bép xép à? Đã vậy mang tiếng bép xép luôn.”
Nó tự nhiên chạy ra xa hắn 1 quãng(để đề phòng không bị giật mất điện thoại) rồi bắt đầu bấm số.
- Chị Hoài Trang à? Anh Quân đang ở nhà Khánh Nam ấy.
- Em… – Viết Quân chết đứng nhìn nó đang nhếch môi đắc thắng.
- Đừng có mà trốn. Cách đây không xa đâu. Hừ. – Nó vùng vằng đi ra phía cửa nhưng Khánh Nam giữ lại.
- Em không ăn cơm sao?
- Em đi ăn với ba đây. Ăn ở nhà sợ không nuốt trôi.
Nó vẫn không quên lườm Viết Quân 1 cái trước khi đi thẳng ra ngoài.

- Khánh Nam, cái thái độ đấy là gì vậy? – Viết Quân bực tức nhìn theo.
- Mày lo Hoài Trang trước đi.
Viết Quân sực nhớ ra, vội vàng nhào tới cái bảng điều khiển cổng ra vào mà ấn lấy ấn để.
- Sao Hoài Trang dai như đỉa ý nhỉ? Tao đã nói rõ rồi mà…

Thực tình lúc đấy nó chỉ áp điện thoại lên tai chứ nó gọi cho ai đâu. Hừ! Đúng là 1 tên đáng ghét.
- Ba! Viết Quân mà là miếng trứng này ý, con thề sẽ nghiền nát hắn ra. – Nói rồi nó nghiền vụn miếng trứng ra – Cái mặt đáng ghét mà, đáng ghét.
Ba nhìn nó phì cười.
- Con không định ăn sao?
- Dạ… con quên. – Nó còn nện cho miếng trứng cái nữa trước khi cầm muỗng lên.


Linh Như cũng chẳng biết Viết Quân về từ lúc nào nhưng khi nó về nhà thì hắn không còn ở đó nữa. Chiều nay nó và Khánh Nam tập khiêu vũ. Hôm qua nhìn thái độ anh Ngọc Hưng nghiêm túc thế thì biết là không phải chuyện đùa rồi. Cái ông Hưng này… lúc đùa thì vui thật nhưng lúc đã bắt tay vào việc thì…
Khánh Nam có vẻ thích thú với việc khiêu vũ. Và thực ra thì… Khánh Nam, Khương Duy và Viết Quân cũng đã từng theo học 1 lớp năm ngoái rồi. Do đó việc nhảy nhót không có gì khó khăn lắm. Ít ra thì đây cũng là đam mê chung của cả 2 anh em mà, thế nên tự nhiên khiêu vũ lại trở thành thú tiêu khiển bất cứ lúc nào rảnh rồi. Được cái ba cũng cổ vũ, động viên và khuyến khích. Thỉnh thoảng lại có vài tên ở Hội học sinh đến gọi là “xem qua”. Nhưng chỉ nhìn và góp ý nho nhỏ thôi, chẳng có vẻ gì là sẽ đi thi cả. Nhảy hết sức bình thường, không cầu kì công phu. Khánh Nam đặc biệt hứng thú. Lần đầu tiên nó thấy Khánh Nam tỏ ra như thế. Vậy nên khi Khánh Nam đề nghị nó tập thêm 1 điệu nữa nó cũng không ý kiến vì không muốn làm mất hứng thú của anh. Dù Khánh Nam có bảo nó tập thêm cả chục điệu nữa, cũng chẳng sao cả.

Nhảy cùng Khánh Nam lại khiến nó nhớ đến cái tên từng giẫm vào chân nó tới 3 lần trong buổi khiểu vũ của thày Ignaty 2 năm trước. Và thực tế thì nó cũng đã… nện vào chân tên đó 3 lần. Từ khi về Việt Nam, gần như nó không bao giờ có thời gian rảnh. Lúc nào cũng lao đầu vào đi học, rồi đi làm thêm… Nó học tất cả những gì có thể, như khiêu vũ, ngoại ngữ… Thày dạy khiêu vũ cho nó là vận động viên khiêu vũ thể thao chuyên nghiệp Ignaty. Thầy chỉ nhận có hai học trò, là nó và một người nữa. Hai đứa chỉ gặp nhau đúng 2 lần, một lần vào sinh nhật thầy, một lần vào dạ hội Haloween thầy tổ chức và đặc biệt là lần nào thầy cũng yêu cầu khách khứa đeo mặt nạ. Do đó nó không biết mặt tên đó. Nhưng theo nguồn tin mới nhất thì tên đó giờ đã sang Na Uy theo gia đình nên nó không còn cơ hội phân tranh lại nữa.
Phải công nhận rằng… Khánh Nam không nhảy giỏi bằng tên đó. Khánh Nam không biết nhiều điệu khiêu vũ vậy nên cậu chỉ cố gắng tập tốt những điệu mình đã biết. Dù sao thì bấy nhiêu cũng đủ để… đi thi mà. Nhiệm vụ mà Ngọc Hưng và Bảo Đông giao cho Khánh Nam hết sức nhẹ nhàng… chỉ là làm thế nào để Linh Như không biết chút gì về việc luật thi thay đổi. Hà hà! Cái này thì đơn giản. Bình thường chẳng bao giờ nó tự nhiên vào 4rum trường làm gì cả. Thực ra thì nó cũng không để ý cho lắm về cuộc thi này nên mới thế. Mà ở trường thì lúc nào Khánh Nam cũng kè kè nó, chẳng có chuyện ai đó chặn đường nó mà hỏi về luật thi đâu. Hơn nữa, kế hoạch này chỉ có Hội học sinh biết, chẳng lo bị lộ. Ngọc Hưng đạo diễn mà lại. Lúc nó biết thì hối cũng chẳng kịp. Nhưng kể ra Khánh Nam cũng thấy hơi có lỗi. Ai đời anh trai lại giả bộ “ngây thơ trong sáng” qua mặt em gái như thế bao giờ. Ngọc Hưng dùng nước cờ lần này là Khánh Nam cũng cao tay lắm. Vì Ngọc Hưng biết chắc nếu Khánh Nam tỏ ra yêu thích khiêu vũ, Linh Như sẽ chẳng thể làm ngơ để mặc Khánh Nam như thế. Biết là Viết Quân sẽ hậm hực lắm, nhưng nếu để Viết Quân thay thế Khánh Nam thì sớm muộn gì Linh Như cũng phát hiện ra ngay.
= = = = = = = = = =
Hết tiết đầu của buổi chiều, Hội học sinh lũ lượt kéo nhau sang 11A1. Hội học sinh có khác, dù không phải lớp mình cũng vẫn tự do đi lại. Cũng vì lẽ đó mà Hoài Trang và Minh Phương bỗng dưng bị cướp mất chỗ.
- Nay sao không đến phòng họp lại kéo nhau cả sang đây? – Viết Quân hỏi cả lũ.
- Nãy hội ngộ dưới canteen nên tự nhiên muốn thay đổi không khí thôi mà. Thỉnh thoảng cũng phải sang xem lớp hội phó Hội học sinh “ăn ở” thế nào chứ? – Hội trưởng Đăng Thành lên tiếng.
- Thực ra thì nghe nói đâu đó có chiến tranh nên tự nhiên muốn đến xem thử thôi. – Ngọc Hưng liếc nhìn Viết Quân và Linh Như ẩn ý.
- Nhìn gì mà nhìn? Có gì thì cứ nói thẳng ra cho xong.
- Ô hô hô, chú em bình tĩnh. Chú em có nhìn anh thì mới biết anh nhìn chú em chứ. Thế làm sao mà 2 đứa giận nhau? – Ngọc Hưng như kiểu đang muốn làm trung tâm hòa giải.
- Làm sao người ta giận nhau sao anh lại hỏi? Vậy là vô duyên đấy. – Khánh Nam nói như thể mình rất có duyên.
Đăng Thành ngán ngẩm nhìn cả 2:
- Đang định chủ nhật này giao cho 2 đứa mày dẫn chương trình nhưng cái đà này thì… chậc chậc… Vậy thì Khánh Nam và Linh Như dẫn chương trình nhá. À… còn việc này nữa… tiết mục khiêu vũ của hai em sẽ mở đầu, như kiểu là mở đầu cho phần giới thiệu ấy. Hiểu không?
Cả bọn lại lũ lượt dẫn nhau ra về, mà không quên để lại vài lời tán tỉnh mấy girls 11A1. Tuấn Anh cũng kịp ngoái lại 1 câu:
- Ô la la, hai con thỏ cắt xít nhau.
= = = = =
Hôm nay đã là thứ sáu. Tức là chỉ ngày kia sẽ biểu diễn. Với việc tập luyện chăm chỉ như nó và Khánh Nam thì chẳng có gì lăn tăn cả. Khánh Nam muốn hai anh em phải thật đặc sắc nên nó cũng nghe theo, Hội học sinh vẫn chỉ đứng nhìn mà không góp ý. Nó vẫn chẳng hề nghi ngờ gì cả. Cho đến khi nhận 1 cú điện thoại bất chợt… Nó hằm hằm quay vào bên trong nhìn cả bọn.
- Đăng Thành, luật thi thay đổi, sao anh không nói cho em?
- Ớ… – Đăng Thành ú ớ – Thay đổi gì cơ? Có… có thay gì đâu?
- Đúng đúng! Có thay gì đâu? Có thay gì đâu? – Cả lũ còn lại hùa vào.
Nó nhìn sang Khánh Nam lắc đầu chán nản.
- Ngay cả anh mà cũng hùa vào với họ chơi xấu em. Thất vọng quá.
- Ơ… từ đã… chơi xấu là sao? Bọn anh có chơi xấu gì em đâu?
- Hừ! Em đã biết hết cả rồi. Mỗi đôi sẽ biểu diễn một điệu nhảy tự chọn chứ không nhảy tập thể hai điệu Walts và Chachacha như trước nữa. Rồi sau đó mới là một điệu nhảy tập thể. Các anh đã lên kế hoạch ngay từ đầu cho em và Khánh Nam dẫn chương trình và biểu diễn đầu tiên như màn chào hỏi, thực ra em và Khánh Nam chính là đôi nhảy đầu tiên. Đúng không? Khánh Nam muốn tập 2 điệu vì còn 1 điệu nhảy chung với tất cả nữa. Các anh không hề góp ý gì khi em khiêu vũ, vì đã góp ý hết với Khánh Nam và Khánh Nam tự điều chỉnh. Cho đến lúc em biểu diễn xong, kịch bản chương trình hôm ấy sẽ do Đăng Thành phụ trách. Em như con cá rơi vào lưới là khỏi có lối ra chứ gì? Hừ, kế hoạch hoàn hảo lắm.
Cả lũ đứng ngây ra nhìn nhau cố nghĩ xem đứa nào dám tiết lộ thông tin mật. Nhưng mặt ai cũng in một chữ “Ngây thơ” to đùng. Biết đã bại lộ tức là không làm ăn được gì nữa, Ngọc Hưng xuống nước năn nỉ.
- Linh Như à, em nể mặt anh mà thi đi.
- Lại anh nữa, hôm trước nhìn mặt anh nghiêm túc quá nên em không nghi ngờ gì mà cứ chăm chăm làm theo. Hừ, bây giờ em mới biết em giống con cừu đấy. Em về đây. Em không biết các anh đã làm như thế nào để đăng kí dự thi thay em nhưng em không thi thố gì đâu. Thích thi thì mấy người tự đi mà thi với nhau. Bảo Tuấn Anh kia kìa.

Nó đi về thẳng. Sau một hồi tất cả yên lặng để cho Bảo Đông và Ngọc Hưng suy nghĩ thì Khương Duy đã bị tóm ra chịu trận.
- Là mày phải không?
- Em gì cơ?
- Là mày đã bép xép kế hoạch phải không? Khánh Nam bảo không ai báo gì về luật thi thay đổi cho nó. Mà điều này cũng chỉ có những người tham gia cuộc thi biết. Mọi hành động của nó đều được Khánh Nam theo dõi và giám sát. Vì thế chỉ có thể là cú điện thoại hồi nãy đã báo cho nó thôi. Mà người để lộ thông tin ở đây, chú mày có nguy cơ cao nhất.
Khương Duy ngồi thừ ra.
- Nói gì đi chứ? Ông anh phá hỏng kế hoạch rồi đấy. Không phải bất cứ cái gì cũng tâm sự cho người yêu được đâu. – Tuấn Anh ra vẻ thông cảm cho Khương Duy.
- Đúng đấy. – Khánh Nam gật gù – Ít ra thì mày cũng phải biết suy nghĩ 1 tí chứ. Minh Phương có cái gì chẳng kể cho Hà Ly. Mà Hà Ly thì…
- Hà Ly thì lại chết mê chết mệt thằng Nam – Viết Quân tiếp lời – Vì thế thể nào Hà Ly chẳng tìm mọi cách phá. Mày thấy trước giờ có mấy khi Hà Ly để yên cho thằng Nam và người khác đâu?
Khương Duy ngồi yên nghe… mắng ra vẻ biết lỗi.
- Thôi đừng trách nó nữa. Quan trọng nhất hiện giờ là làm thế nào để Linh Như tham gia cuộc thi cơ. – Đăng Thành lo lắng nhìn Khánh Nam – Hai đứa thân thế, chú em có cách gì không?
- Nếu có thì nó đã tự nguyện tham gia chứ đâu phải thế này? – Khánh Nam thở dài.

Khánh Nam bước về nh
à trong trạng thái bực bội và bắt gặp con em gái yêu quí đang nằm vắt chân trên salon xem Tivi. Vừa nhìn thấy Khánh Nam, nó còn cười khẩy làm cho cậu càng bực.
- Haiz, Haizz – Nó cố ý kéo dài cái giọng của mình ra – Haizzz, khổ thân các anh quá cơ. Tốn công mất sức cả tuần mà chẳng được gì. Haizzzz!
= = = = = = = = = =
Bảo Đông đã về đến nhà. Mọi chuyện có vẻ đau đầu đây. Thực ra, nếu Linh Như chỉ là một nữ sinh bình thường thì cậu cũng chẳng bận tâm việc nó có tham gia hay không. Nhưng đằng này… Linh Như lại chẳng đơn giản chút nào cả. Vì thế cậu muốn con bé ấy phải thể hiện rõ tài năng của mình để tất cả cái học viện này không được xen thường nó nữa. Công chúa thì phải được tôn kính. Bất kể ai. Đều không được phép nhìn công chúa của cậu với 1 con mắt bình thường.
Cậu nằm dài ra nhìn cái màn hình máy tính trước mặt. Dạo gần đây có người liên tục muốn phá vỡ bức tường bảo mật hồ sơ công chúa của cậu. Ngày nào cũng thế. Ít nhất 3, 4 lần 1 ngày. Cậu không tài nào tìm ra địa chỉ của cái tên có ý ăn trộm đó. Nhưng điều này khiến cậu lo lắng. Nếu như người của James Frank xuất hiện ở đây mà cậu và hiệu trưởng không phát hiện kịp thì Ginny sẽ nguy mất.

Sáng hôm sau ở trường tự nhiên xuất hiện một hình ảnh rất chi là lạ lùng và hiếm có. Một đứa con gái đi đằng trước và theo sau là 9 thằng con trai. Và như để tôn vinh vị trí nữ hoàng của mình, đứa con gái ấy liên tục ra lệnh:
- Nước!
- Không phải cái này, nước ngọt.
- Sandwich!
- Khăn!
- Tương.
- Nước.
- …
9 thằng con trai với điệu bộ khúm núm liên tục chạy đi chạy lại.
- Dạ nước đây.
- Không phải loại này ạ? Vâng em sẽ lấy ngay loại khác.
- Bánh đây thưa công chúa.
- …
Cả trường nhìn cái màn ấy lấy làm thú vị lắm, đặc biệt là lũ con gái. Hiếm khi phái nữ lên ngôi mà. Tuy cũng không ít người tỏ vẻ hằn học.
Và sau cái màn chạy đi chạy lại phục vụ nước non ấy là màn năn nỉ cùng khóc lóc thảm thiết của 9 thằng con trai.
- Linh Như à! Linh Như xinh đẹp đáng yêu à! Làm ơn đi thi đi mà.
- Linh Như! Năn nỉ mà!
- Tôi sẽ mời cậu ăn kem từ giờ tới cuối năm luôn.
- Không! Anh sẽ mời em đến hết cả năm sau luôn.
- Linh Như yêu quí! Nể mặt anh đi mà!
- …
Mai Chi và Tuấn Vũ ngồi gần đấy cứ ôm bụng cười liên tục, nhìn như cảnh các phi tần “bâu” quanh hoàng đế thời xưa vậy.
- Linh Như! Anh năn nỉ em mà.
- Chúng mày tránh cả ra nào. – Đăng Thành gạt hết cả lũ sang 1 bên rồi 1 tay cầm khăn, một tay níu áo Linh Như, nước mắt giàn giụa nói không nên lời – Linh Như. Hix! Em thương tình bọn anh đi! Bọn anh “trót dại” đăng kí giùm em mất rồi… Mà em không tham gia thì… hiệu trưởng biết hết mất, nhỡ đâu lại tước hết quyền lợi của hội mình đi. Hu hu… Sao số anh khổ thế chứ.
Và rồi Linh Như không hiểu 8 thằng con trai còn lại đang truyền tay nhau cái gì sau lưng nó mà một lúc sau thấy ai cũng nước mắt ngắn nước mắt dài.
- Kìa Linh Như! Chúng mình cùng trong Hội học sinh với nhau cả. Chẳng nhẽ em thấy chết mà không cứu?
- Hu hu! Em phải biết thương hoa tiếc ngọc chứ! Anh năn nỉ mà.

Canteen được dịp làm khán giả bất đắc dĩ cho cái màn khóc lóc này khá lâu và Linh Như cũng sắp chết vì bị tra tấn lỗ tai rồi. Nó hét lên.
- Ngừng khóc lóc lại đi.
- Em đồng ý tham gia rồi à? – 9 cái mặt đang khóc lóc thảm thiết chợt trở nên tươi roi rói.
- Không! Ý em muốn hỏi các anh có làm đúng theo chỉ dẫn của thày hiệu trưởng là mua thuốc nhỏ mắt loại dành cho trẻ sơ sinh không ý mà.
Đăng Thành toe toét.
- Em yên tâm đi. Nhà anh bên dược mà. Anh mang cả hộp lớn đi cơ đấy.
Bây giờ nó có thể nhìn thấy đằng sau là một cái hộp bự bên trong xếp kín thuốc nhỏ mắt loại… dành cho trẻ sơ sinh… không lo bị đắng khi nuốt phải.

*
* *

Chiều hôm đó Hội học sinh lại có cuộc họp khẩn cấp nhưng lại chỉ triệu tập có… 9 thành viên.
- Không có cách gì nữa thật sao? – Tuấn Anh nhìn Ngọc Hưng và Bảo Đông như trông chờ tia hi vọng cuối cùng.
- Nếu không có cách gì là coi như chúng ta sẽ lên thớt với hiệu trưởng đấy. Thầy mà biết chúng ta tự ý đăng kí cho nó thì thôi rồi…
- Thì tao cũng biết thế…
- Ngọc Hưng, Bảo Đông – Đăng Thành chớp mắt liên tục tỏ vẻ đáng thương quay sang nhìn hai thằng bạn với nét mặt như con cún con vậy.
- Biết rồi, biết rồi. – Bảo Đông gắt lên – Từ từ mới nghĩ được chứ.
- Nghĩ nữa thì kết thúc cuộc thi luôn đấy. – Lê Dũng bực tức.

Kẻ duy nhất thờ ơ hờ hững với việc này là… Viết Quân. Hắn đăng chăm chú đọc mấy mẩu tin trên mạng.
- Mày có vẻ ổn nhất nhỉ? – Khánh Nam hỏi.
- Ừ. – Trả lời gọn lỏn.
- Không có gì để nói hay để nghĩ à?
- Không.
- Đang đọc cái gì đấy?
- Quảng cáo.
- Về?
- Bim bim. – Hỏi đâu trả lời đấy. Nhanh. Gọn. Nhẹ.

Ngọc Hưng đang bần thần suy nghĩ cũng trợn mắt quay sang nhìn thái độ nhởn nhơ của Viết Quân phát bực rồi tự mình phải làm xuôi cơn giận của mình. Những tên còn lại cũng chỉ biết lắc đầu chán nản nhìn hắn. Có cáu hay chửi nữa cũng thế thôi. Nói với 1 đứa như thế chỉ đâm ra bực cả thằng mình. Xét cho cùng trước giờ cũng toàn là chỉ đâu đánh đấy. Anh em bảo cái gì thì hắn làm theo. Như cái màn khóc lóc sáng nay chẳng hạn. Dụ mãi nó mới làm cho, đấy thực ra cũng là do Khương Duy đã hứa sẽ “biếu” Viết Quân nguyên một bộ đồ dành cho con chó bông mà… lột từ tủ gấu của Minh Phương ra.
Khánh Nam nhìn Viết Quân chằm chằm thở dài ngao ngán.
- Mày không lo nghĩ gì cũng phải.
- Ừ. – Vẫn gọn lỏn.
- Vì bây giờ mày không phải tìm cách làm “đau chân nhẹ” ai nữa nhỉ? – Khánh Nam giả bộ nói vu vơ. Viết Quân quay phắt lại như 1 con robot.
- Mày động vào máy tính của tao đúng không? – Hắn gằn giọng.
- À thì… – Khánh Nam cố kéo dài từ “thì” – thì hôm trước lúc tao sang nhà mày ý… thế rồi trong lúc đợi mày tắm thì tao… ờ thì tao có dùng máy của mày định chơi game. – Khánh Nam vẫn giữ chất giọng “thỏ thẻ” như vàng anh – Xong không hiểu tao… “ấn nhầm” kiểu gì nó lại hiện ra cái trang google mà có cái dòng… gì nhỉ? À những cá…
Cậu chưa kịp nói hết câu thì Viết Quân lao đến.
- Thôi thôi tao biết rồi, biết rồi mà.
- Hai đứa mày đang nói gì đây? – Khương Duy ngu ngơ chen ngang.
- Biến. – Viết Quân 1 tay ẩy Khương Duy, 1 tay bịt chặt mồm Khánh Nam – Suỵt! Tao chỉ nghĩ chứ không dám làm đâu.
- Chậc! Tao với mày anh em chiến hữu bao nhiêu năm thế mà…
- Tao xin lỗi. Đã bảo là chỉ dám nghĩ chứ không dám làm rồi mà. – Viết Quân xị mặt xuống tỏ vẻ có lỗi.
Thấy thế Khánh Nam cũng thôi không dồn thằng bạn vào đường cùng nữa. Thỉnh thoảng chán quá nên mang nó ra trêu cho vui.

Đăng Thành nhìn chằm chằm Viết Quân.
- Vẻ mặt mày hay nhỉ? Nhìn như bọn mẫu giáo đòi kẹo mà không được ý.
- Giá mà tâm hồn nó cũng được ngây thơ trong sáng như các em mẫu giáo thì tốt. – Khánh Nam (lại) nói vu vơ.
- À này… – Trên môi Ngọc Hưng chợt nở một nụ cười rất chi là khó hiểu. – Viết Quân này, giữa mày với Linh Như có chuyện gì à? Ý anh là có bí mật gì ấy. Anh nhớ là lâu lâu rồi thấy hai đứa cứ nói mãi về điều kiện gì đấy để mày giữ 1 bí mật cho nó mà. Đúng không?
- Ờ. – Viết Quân đáp hờ hững rồi lại chuyên tâm xem… quảng cáo đồ ăn.
- Thế bí mật gì? – Tuấn Anh tò mò.
- Thì là bí mật chứ sao. – Hắn đáp mà không buồn để tâm 16 con mắt đang chăm chú vào mình.
- Này… Viết Quân đẹp trai này… – Ngọc Hưng lập tức sán lại bên hắn – Viết Quân đẹp trai, anh bảo cái này… Mấy cái loại bim bim mới này ý mà… chú em có thích không? Tối anh mang sang nhà cho.
- Đúng đúng! Cả bánh trái cây nữa. Mày thích ăn vị gì?
- Tối em mang pizza sang nhà anh nhá.
- Hay là tao mua kem cho?
- Em mới thấy loại kẹo mút ngon cực.
- …
Và 8 đứa, mỗi đứa một kiểu quảng cáo, cứ vây xung quanh Viết Quân. Hắn xoay ghế lại tròn mắt + gãi đầu ngơ ngác hỏi cả lũ.
- Tối nay lại tổ chức gì ở nhà em à?
- À… – Đăng Thành liếc Ngọc Hưng và Bảo Đông – thì là…
- Chú em có thích gì nữa không? Cứ bảo bọn anh rồi lát nữa tan học bọn anh mua cho.
Viết Quân hất mặt về phía màn hình máy tính.
- Em muốn chúng.
- Được rồi, được rồi, không những có mỗi mấy loại bimbim đó mà bọn anh sẽ mua rất nhiều thứ khác nữa cơ. – Đăng Thành đảm bảo là thằng em trai cậu ở nhà cũng chưa bao giờ cậu phải xuống giọng “nịnh nọt” thế này.
- Ừ. – Viết Quân lại quay vào màn hình gõ gõ ấn ấn tiếp – Em thích cả loại kẹo này nữa.
- Được mà.
8 cái ghế được xếp ngay ngắn xung quanh hắn.
- Bọn anh sẽ đáp ứng tất cả, miễn là…miễn là chú em mang cái điều kiện mà Linh Như còn nợ em ra giải quyết chuyện này.
- Chuyện gì cơ? – Viết Quân vẫn giữ vẻ mặt ngu ngơ nhưng kèm theo chút cảnh giác.
- Thì… thì… thì là chuyện bảo Linh Như tham gia Queen&King đấy.
Viết Quân lại gãi đầu gãi tai suy nghĩ 1 lúc ngơ ngẩn. Tự nhiên hôm nay ăn nói ngoan ngoãn, nhẹ nhàng lạ.

- Tại sao em phải mang điều kiện của mình ra cho các anh dùng?

Không trả lời câu hỏi của Viết Quân, chợt Bảo Đông nhìn Khánh Nam và Viết Quân 1 cách nghiêm túc.
- Hai đứa mày chơi thân với nhau cũng lâu rồi phải không? Ít nhất thì cũng phải 3 năm, từ khi anh đến Việt Nam đã thấy thân với nhau rồi.
- Chính xác thì tụi em chơi với nhau khoảng 10 năm rồi.
- Ừm… Vậy anh hỏi thật nhé, trong 2 đứa mày, chỉ có 1 đứa thích Linh Như hay là cả hai?
Hai thằng nhìn nhau, Viết Quân có vẻ mệt mỏi chờ ở Khánh Nam một lời xác nhận lại lần nữa tình cảm của mình. Và Khánh Nam cũng hiểu thế.
- Không! Chỉ có nó thôi(chỉ vào Viết Quân). Em không có gì đâu.
- Ừ, vậy thì tốt.
Và Bảo Đông quay lại thái độ “nịnh hót” của mình nhanh 1 cách chóng mặt khiến cả lũ ngỡ ngàng.
- Thế Viết Quân đáng yêu của anh này, em hãy chịu khó mang điều kiện mà Linh Như đang nợ em ra bắt nó tham gia Queen&King đi nhé. Thế rồi bọn anh sẽ đáp ứng toàn bộ số đồ ăn trên, cả mấy cuốn sách về kinh nghiệm tán gái mà anh và Ngọc Hưng đã tích lũy trong 3 năm qua, kèm theo 1 số ghi chép rất có giá trị của sát thủ tình trường Tuấn Vũ nữa. Bên cạnh đó bọn anh sẽ đảm bảo giúp em và Linh Như thành đôi thành cặp trong thời gian ngắn nhất. Và cuối cùng, ngày mai, em sẽ là người nhảy với Linh Như. Được không nào?

Nhưng cái mặt của Viết Quân vẫn ngơ ngác cùng đôi mắt to tròn đen láy nhìn vơ vẩn rồi gấp cái laptop lại, vươn vai, sau đó là tựa lưng vào ghế… nhắm mắt
ngủ.
- Hôm nay nó làm sao vậy?
- Sao hỏi tao, hỏi Khánh Nam và Khương Duy kìa.
Hai thằng nhìn nhau 1 lúc. Khánh Nam thở dài.
- Trưa nay mày ăn gì chưa?
- Chưa. – Viết Quân tuy nhắm mắt nhưng vẫn đáp lại bằng cái giọng mệt mỏi.
- Sáng nay?
- Chưa.
- Tối qua?
- Chưa.
Khánh Nam chuẩn bị điên tiết.
- Vậy tối qua mấy giờ ngủ?
- 3h sáng.
- Tại sao ngủ muộn? – Khương Duy quát lên.
- Thì tao xem xong 2 đĩa hoạt hình rồi mới đi học bài. Học xong thì 3h sáng. – Viết Quân vẫn đáp đều đều trong khi… ngủ.
- Tao đã bảo mày đừng có xem hoạt hình 1 mình buổi tối cơ mà. Mày mà xem thì làm gì dứt ra nổi? – Khánh Nam cũng quát ầm ầm.
- Đã bảo để chủ nhật sang nhà thằng Nam xem chung cơ mà, sao còn đánh lẻ hả? Mà sao tối qua không ăn gì, sáng nay cũng bỏ bữa? Cả trưa nữa? – Khương Duy tiếp tục hét vào mặt Viết Quân.

Nếu như trong hội, có một người cần được chăm sóc, quan tâm và lo lắng nhất thì chỉ có thể là Viết Quân. Một cái dạng… trẻ con không ra trẻ con, trẻ sơ sinh không ra trẻ sơ sinh. Cứ lơ là là biết ngay. Dì thì về Hàn Quốc. Lâu nay Khương Duy có Minh Phương, Khánh Nam thì cứ bận chuyện đâu đâu nên chẳng ai… quan tâm lo lắng cho Viết Quân cả. Đã thế lại cứ xích mích với Linh Như liên tục. Đâm ra…
- Được rồi. Đứng lên xuống canteen. Nhanh! – Khánh Nam và Khương Duy mỗi thằng 1 bên lôi Viết Quân đứng dậy – Xuống ăn đã rồi thích làm gì thì làm.
- Ơ… – Viết Quân ú ớ loạng choạng.
- Anh Quân – Tuấn Anh vội đỡ lấy Viết Quân – Anh không sao chứ?
- Chóng mặt. – Hắn buông mỗi 1 câu trước khi ngồi phịch xuống ghế ôm lấy đầu.
- Nó đói quá đấy mà. Vẫy mà nãy giờ không nói. Lê Dũng, chạy xuống canteen mang cái gì về đây cho nó. – Đăng Thành ra lệnh.

Lê Dũng vội vàng chạy bổ ra phía cửa và…
RẦM.
Cậu bị cánh cửa đập ngay vào mặt.
- Lê Dũng? – Cả lũ(trừ Viết Quân) lại nháo nhào dồn về phía Lê Dũng – Có sao không?
Và rồi tất cả dồn sự chú ý vào nguyên nhân làm cho Lê Dũng ngã lăn ra sàn.
Linh Như hầm hầm bước vào và đặt 1 túi đồ(to đùng) lên trước mặt Viết Quân và bày các thứ ra, miệng không ngừng kêu ca.
- Em không phải bảo mẫu của anh. Lần sau đừng có kêu em nữa. Đang trong giờ học… Tự nhiên…
Viết Quân gãi đầu gãi tai 1 lúc và vẫn với bộ mặt ngơ ngác… bắt đầu ăn mà chẳng nói năng câu nào, ngoan ngoãn nghe Linh Như cằn nhằn.
Tuấn Anh giơ phần Sandwich còn lại lên trước mặt.
- Tôi không nghĩ là ở canteen trường mình sandwich có kiểu này. Cả phần Viết Quân đang ăn nữa. Cậu kiếm ở đâu ra vậy?
- Handmade.
Nó vẫn đang tất bật bày biện lại mấy thứ đồ ăn trước mặt Viết Quân.
- Vừa vào canteen… tự làm lấy đấy. Tôi đã cố gắng tận dụng tất cả những gì còn lại ở đó rồi. Cái kia(chỉ vào phần Viết Quân đang ăn) là kẹp trứng, còn cái này(chỉ vào tay Tuấn Anh) là kẹp thịt.
Viết Quân vẫn mải miết ăn.
- Nước. – Hắn nhìn nó theo kiểu… em bé nhìn mẹ vậy.
Nó mím chặt môi lại và cố gắng bình tĩnh cắm cái ống hút vào hộp sữa rồi đưa cho hắn.
- Em nói rồi, em không phải bảo mẫu của anh.
- Ừm… (vẫn ăn bình thường).
8 tên còn lại khoanh tay đứng đằng sau chăm chú… quan sát và bình luận.
- Đúng là không giống bảo mẫu thật. – Khánh Nam xoa cằm.
- Ừ – Khương Duy gật gù – giống mẹ với con hơn.
Và ngay lập tức Khương Duy nhận được một cái nhìn nảy lửa từ Linh Như.
- Anh vừa nói gì cơ?
- À không… sao em biết mà mang mấy cái thứ kia đến? Bọn anh đang định đi mua cái gì cho nó ăn đây.

Linh Như thở dài liếc nhìn Viết Quân (vẫn) đang cặm cụi ăn sang phần sandwich thứ hai rồi giơ màn hình di động ra trước mặt 8 thằng. Trên đó có một dòng chữ vô cùng ngắn gọn và súc tích: “Anh đói lắm!”
= = = = = = = = = =
Linh Như đã bị đuổi về lớp học. Trong phòng còn lại 8 cặp mắt chăm chú nhìn về nơi duy nhất đang phát ra tiếng động lúc này.
- Anh tưởng chúng nó đang giận nhau chứ?
- Ai mà biết? Bọn họ làm lành khi nào anh Nam? – Quốc Trường quay sang Khánh Nam trông chờ 1 lời giải thích.
- Anh cũng chẳng biết.
Và rồi tất cả lại im lặng ngồi đợi… Viết Quân ăn xong. Hắn vẫn từ tốn ăn từng chút một nhưng cuối cùng cũng giải quyết hết cả túi đồ ăn to đùng Linh Như mang đến.
- Ăn xong chưa? – Ngọc Hưng hỏi.
- Rồi. (Vừa nói vừa cầm cốc nước lên).
- Hết đói chưa?
- Rồi. (Bắt đầu uống).
- Thế tỉnh chưa?
- Chưa. (Đặt cốc xuống).
- Sao chưa? – Bảo Đông đang “rạng ngời” thì vội vàng nhăn mặt lại.
- Em buồn ngủ. – Và Viết Quân lại tựa lưng vào ghế.
Đăng Thành thở dài.
- Em trai à, làm ơn thương anh em đồng đội 1 chút đi.
- Thương cái gì cơ? – Hắn hé mắt ra lười biếng.
- Xin chú em đấy, chỉ cần chú em chấp nhận những điều anh nói hồi nãy là được mà.
- Sao em phải chấp nhận hi sinh điều kiện nó nợ em chỉ vì cái tội tự ý hành động của các anh?
Ngọc Hưng chồm đến bên Viết Quân.
- Chú em đã nghe thấy những điều kiện bọn anh đưa ra trao đổi rồi đấy. Rất có lợi cho chú em còn gì?
- Nhưng em không thấy có lợi gì mà. – Chắc do ảnh hưởng của cơn buồn ngủ nên hắn vẫn ăn nói rất nhẹ nhàng, ngoan ngoãn và… ngơ ngác.
- Sao không có lợi? – Ngọc Hưng tự nhiên nói như gắt lên làm Viết Quân giật cả mình. Thấy thế Ngọc Hưng vội vàng vỗ vai xoa dịu phản ứng của hắn như dỗ dành trẻ con.
- Nhưng em không thấy có lợi thật mà. – Hắn tiếp tục gãi đầu nhìn Ngọc Hưng.
- Được rồi – Rút kinh nghiệm từ Ngọc Hưng, Bảo Đông nói hết sức nhỏ nhẹ – thế làm sao mà không có lợi?
- Đồ ăn em tự mua được, còn cái kinh nghiệm tán gái của các anh thì em cũng chẳng cần. Với lại việc giúp nó với em thì nếu không có các anh, em cũng có Khánh Nam mà. Mà nếu như mang điều kiện nó nợ em ra dùng vào cái việc vô bổ này thì đến khi em cần, em biết dùng cái gì? – Viết Quân nói một thôi một hồi rồi… nhắm mắt lại ngủ tiếp.
- Vậy còn việc em nhảy với nó thì sao?
- Em cũng chẳng quan trọng. Dù sao thì Khánh Nam tập với Linh Như cũng quen rồi cơ mà.

8 thằng lại nhìn nhau im lặng suy tư. Và dừng lại ở quyết định… chờ một tia hi vọng mong manh ở Khánh Nam.
- Viết Quân nghe lời mày nhất mà. Mày nói nó cái gì đi chứ.
- Ờ đúng đấy, chú em cố gắng vì tương lai hội mình đi chứ. Hội phó Hội học sinh cơ mà.
- Đi mà anh Nam.
- …
Khánh Nam ngẫm nghĩ 1 lúc rồi nhấc quyển sách trên mặt Viết Quân ra.
- Quân! Nghe lời tao đi.
Viết Quân lại dùng cái bản mặt ngơ ngơ nhìn Khánh Nam chăm chú.
- Nghe lời tao!
*
* *
Một binh đoàn 9 con thú quý hiếm rầm rầm tiến sang 11A1 vào giờ ra chơi sau tiết 1 đầu buổi chiều.
- Làm gì ở đây vậy? – Linh Như hỏi – Lại chuyển sang đây họp “thay đổi không khí” à?
Viết Quân bị cả lũ đẩy lên trước.
- Bọn họ bảo anh nói với em là cái điều kiện em nợ anh ý, bọn họ sẽ dùng để bắt em tham gia Queen&King. – Hắn nói với chất giọng mệt mỏi đều đều, sau khi nói xong và không tham quan tâm Linh Như có hiểu không, Viết Quân ngồi xuống cạnh Việt Thế… ngủ.

Và tiếp theo là hình ảnh cả 8 đứa “bu” quanh Linh Như.
- Nghe này con bé ngây thơ, do em đang nợ Viết Quân 1 điều kiện mà lý do là gì thì anh không quan tâm và cũng không cần biết. Nhưng tóm lại là Viết Quân quyết định rằng, nó muốn em trở thành Queen của cuộc thi lần này.
- Gì cơ?
- Anh biết là cái đầu thông minh của em đủ để hiểu mà. Vậy nhé. Bây giờ thì lên phòng họp Hội học sinh luyện tập. Mau.
Không cần biết Linh Như phản ứng thế nào, nó vẫn bị cả lũ “khiêng” đi ngay lập tức. Tất nhiên là cả Viết Quân cũng thế, ai lại bỏ rơi ân nhân của mình giữa đường đâu chứ?
= = = = = = = = = =
Linh Như ấm ức bắt đầu việc luyện tập trước vẻ hài lòng của tất cả. Khi nãy Đăng Thành đã nói rằng Viết Quân muốn Linh Như trở thành Queen của cuộc thi vì như thế mới đảm bảo Linh Như sẽ cố gắng hết sức. Chứ chỉ bảo nó tham gia cuộc thi thì thể nào nó cũng làm ăn lấy lệ cho xem. Trong khi đó… Viết Quân tiếp tục… ngủ.
Linh Như thừa hiểu 8 tên ranh ma quỷ quyệt này đã giở trò gì đó nên mới “lừa” được Viết Quân như thế. Rõ ràng hắn chẳng hề biết gì ở đây. Và người đáng nghi nhất là Khánh Nam, kẻ duy nhất có thể dễ dàng “sai bảo” Viết Quân cũng như Khương Duy và nó.
Khánh Nam thì thầm nho nhỏ bên tai:
- Đừng có tin tưởng anh trai quá, em gái ạ!
- Mày làm cái gì đấy? – Câu hỏi bất chợt của Lê Dũng làm tất cả dồn sự chú ý về phía Tuấn Anh.
Ngồi cạnh Viết Quân, cùng 1 cái bút và 1 quyển nháp, Tuấn Anh đang hí hoáy ghi ghi chép chép, tô tô vẽ vẽ.
- Làm cái gì đấy?
- Tao đang phân tích một vấn đề quan trọng. – Nói xong Tuấn Anh lại tiếp tục ghi ghi chép chép và thỉnh thoảng ngước lên nhìn vào màn hình máy tính.
Linh Như và Khánh Nam cũng dừng lại chăm chú quan sát.
- Phân tích gì cơ? – Linh Như hỏi.
- À… phân tích vấn đề ở đây có tận 8 người mà anh Quân không nhờ lại nhắn tin cho một người đang ngồi học như cậu ý mà. Lạ thật đấy.
- À à à à… – Cả bọn ngớ ra “à” lên.
- Ngọc Hưng, Bảo Đông, hai chuyện gia kìa, lý giải đi chứ.
Ngọc Hưng và Bảo Đông quay sang nhau thảo luận 1 lúc rồi đưa ra kết luận sau cùng.
- Vấn đề này… “tầm cỡ” quá, chắc phải nhờ đến sát thủ tình trường Tuấn Vũ mới ra.
- Ề…
- Mà sao không hỏi chính cái thằng gây ra vấn đề này ấy? – Đăng Thành đề nghị.
- Không! – Khánh Nam và Khương Duy ngăn lại – Để cho nó ngủ. Nhìn mặt mũi bơ phờ thế kia…
Nhưng đột nhiên Viết Quân cựa quậy và mở mắt ra ngáp dài.
- Sao ầm ĩ thế?
- Không có gì đâu. Cứ ngủ tiếp đi. – Khương Duy xoa đầu thằng bạn.

phim sex vietsub - phim xex

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Pair of Vintage Old School Fru