Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 25

Khương Duy đếm đi đếm lại sĩ số cho đến khi phát hiện ra thiếu thằng bạn thân. Vốn dĩ Khánh Nam dạo này đang bị tẩy chay nên nhiệm vụ lớp trưởng tạm thời rơi vào tay Khương Duy. Mà Viết Quân cả tuần nay lại quá là chăm chỉ, đâm ra Khương Duy không nghĩ là thiếu cậu.
Sáng nay Việt Thế đã đi học. Tuy vết thương vẫn chưa ổn lắm, nhưng ở nhà buồn chán chết được, vậy nên sang nay Việt Thế quyết định trốn đi học. Do đó Khánh Nam cứ phải để ý canh chừng Việt Thế cả trong giờ học lẫn giờ ra chơi liên tục. Sợ chỉ sơ sẩy 1 chút là sẽ có người nào đó, như Hoài Trang chẳng hạn, tóm Việt Thế mất.
- Khánh Nam! – Hoài Trang đứng trước mặt Khánh Nam bực tức – Em muốn nói chuyện riêng với Việt Thế.
- Việt Thế! Cậu có muốn nói chuyện riêng với Hoài Trang không? – Khánh Nam quay sang hỏi Việt Thế.
- Không! Hoài Trang! Cậu nói luôn ở đây đi! Tôi và cậu có gì bí mật đâu mà phải ra ngoài chứ?
Hoài Trang hằn học.
- Tôi muốn thảo luận về cuộc thi Queen&King. Sắp đến ngày thi rồi, và chúng ta chưa tập luyện được gì cả.
- Thế thôi à?
Việt Thế rút từ trong balo ra 1 cái USB.
- Cậu cứ tập theo nhạc này đi! Trước hôm biểu diễn chúng ra sẽ tập lại lần cuối ở trường. Vậy nhé! Bản nhạc này do tôi chơi đấy, vậy nên cậu không lo hôm đấy sai nhạc đâu. Bây giờ thì cậu biến đi đâu đi, nhìn thấy cậu tự nhiên tôi buồn nôn quá!
- Cậu…
Đôi mắt Hoài Trang long lên giận dữ, lại thêm vẻ cười cợt khoái trá của Khánh Nam bên cạnh, cô ả chấp nhận quay lưng đi thẳng, không quên nện gót giày cồm cộp.
Thành lập được cả 1 tuần rồi mà đến nay hội “Những kẻ thích bị tẩy chay” mới có được 1 buổi tập trung đông đủ: Linh Như, Khánh Nam, Tuấn Vũ, Mai Chi, Phương Linh và Việt Thế. Sự xuất hiện của cả lũ dưới canteen đã thu hút sự chú ý của khá là nhiều người, nhưng cũng chẳng có gì đáng để quan tâm cả.
- Bây giờ thì hội chúng nó có 6 người, lại còn lôi kéo được cả Hoàng tử khiêu vũ.
Từ sau khi khiêu vũ, Việt Thế đã được thăng chức: “Hoàng tử khiêu vũ”. Mà theo như những người có quan niêm sai lầm: “khiêu vũ tức là nhảy lạch bạch”, như Viết Quân chẳng hạn, thì Việt Thế sẽ trở thành “Hoàng tử Vịt Bầu”!
Do đang là bệnh nhân nên dạo này Việt Thế rất được Khánh Nam ưu ái, đâm ra thành thói tự cao tự đại.
- Khánh Nam! Sao còn ngồi đấy? Tôi bảo muốn uống nước ngọt cơ mà?
- Tôi là osin của cậu chắc!
- Cũng gần thế! Nhanh lên! Đi lấy đi.
Khánh Nam nuốt nước bọt đứng lên.
- Cậu cứ khỏi ốm xem.
- Đi đi! Đi đi!
Việt Thế nhìn xung quanh canteen quan sát tình hình.
- Linh Như! Có vẻ em căng nhỉ? Ai cũng quan sát thế này cơ mà! Chẳng trách Khánh Nam cứ động 1 tí là đòi nói hết ra.
- Anh cũng chẳng muốn nhìn cái cảnh suốt ngày em bị theo dõi thế này đâu. – Tuấn Vũ chán nản.
- Đổi chủ đề đi! Suốt ngày nói cái chủ đề này! Em chán lắm rồi. Việt Thế! Lát nữa em và Khánh Nam về phòng họp, anh ở trên lớp không sao chứ?
- Em làm như kiểu anh là trẻ em dưới 3 tuổi ấy nhỉ? Qủa là anh nào em nấy. Phương Linh, tình hình ở lớp em ổn chứ?
Phương Linh thở dài.
- Tuấn Anh chuyên gia đi tuyên truyền những thứ linh tinh. Có vẻ nó ghét Linh Như thấy rõ. Mà cũng phải. Tuấn Anh thì có ưa ai cơ chứ?
- Cái thằng õng ẹo đấy á?
- Vâng! Cảnh Đạt thì suốt ngày lên tiếng bênh vực Linh Như. Vậy nên cứ thỉnh thoảng Cảnh Đạt lại bị Tuấn Anh chơi xấu 1 lần.
- Cảnh Đạt?
- Em á?
Vừa lúc Cảnh Đạt đi qua.
- Em ngồi đây được không?
- Nếu chú em không sợ bị cả trường này tẩy chay.
- Toàn những nhân vật tầm cỡ ở đây thì em còn sợ gì chứ? Linh Như, ba tớ nhắc cậu tối nay nhớ qua kiểm tra lại. Hôm qua cậu đã mất tích rồi.
- Ừ, cảm ơn cậu.
- Mình cứ như osin! – Khánh Nam than thở khệ nệ với bao nhiêu thứ trên tay – Chẳng hiểu sao trong khi người ta ngồi đây thảnh thơi thì mình phải làm cái việc bưng bê nặng nhọc này nữa.
- Số trời đã định! Đừng có cãi! À, cậu ngồi tạm xuống đất nhá! Cái ghế này của Cảnh Đạt rồi. – Việt Thế nhe nhởn chỉ xuống dưới chân.
Xét cho cùng, Khánh Nam, 1 thằng bé hiền lành và dễ bắt nạt!

*
* *

Hội học sinh lại phát lệnh họp sớm. Khánh Nam đã nhanh chóng nhập bọn với hội Đăng Thành , Ngọc Hưng, trong khi Linh Như vẫn còn thản nhiên ở dưới đây. Hội học sinh có nó hay không cũng như nhau cả thôi. Huống hồ chiều nay Viết Quân lại mất tích, chẳng ai bắt bẻ được gì nó cả.
Vẫn còn nửa tiếng nữa mới vào lớp. Vì thế Linh Như, Phương Linh và Việt Thế kéo nhau ra bờ hồ ngồi chơi. Tuấn Vũ và Mai Chi thì về lớp trước rồi.
- Em có nghĩ mình đơn giản quá mức không Phương Linh?
Vẻ mặt Việt Thế chợt nghiêm túc lại khi chỉ còn Phương Linh ngoài bãi cỏ. Phải tranh thủ lúc Linh Như lên lớp lấy balo mà nói chuyện với Phương Linh mới được.
- Gì cơ ạ?
- Anh bảo suy nghĩ của em đơn giản quá! Em không có suy nghĩ gì về việc của Linh Như à?
Phương Linh hơi nhíu mày.
- Em cũng có hỏi nhưng Linh Như bảo em không nên biết.
- Vậy em không cố tìm hiểu à?
- Nếu em cố tìm hiểu thì mọi người sẽ nghĩ em không tin cậu ấy. Rồi sẽ có lúc Linh Như kể cho em biết mà. – Phương Linh mỉm cười dịu dàng – Cậu ấy chẳng giấu giếm em đâu.
Việt Thế thở dài. Qủa là 1 con bé đơn giản. Nhưng có ưu điểm, là luôn luôn tin Linh Như 1 cách tuyệt đối. Nhưng Việt Thế không thích những người như vậy! Xét cho cùng thì Phương Linh dựa vào Linh Như quá nhiều. Cậu cảm thấy thế.
- Nhưng sao anh lại hỏi thế?
- Nếu em cứ tiếp tục đơn giản như thế… – Việt Thế nhìn lên trời – thì sớm muộn gì em cũng thành 1 quân cờ của Viết Quân mà thôi.
- Dạ?
- Việt Thế! – Linh Như hồ hởi chạy về phía Việt Thế và Phương Linh – Em đã mượn được bảo mẫu trông coi anh trong lúc em và Khánh Nam đi vắng rồi nhé. Minh Phương tình nguyện làm việc không lương luôn.
- Từ từ thôi! Bà đang ốm đấy.

Dù có lường trước được mọi việc, tiên đoán mọi điều, thì cũng chưa bao giờ Viết Quân nghĩ rằng, trong khi cái kế hoạch hoàn hảo của mình đang thành công ngoài sức mong đợi thì lại có 1 chuyện xảy ra, đó là 1 thằng dở hơi không biết từ đâu xuất hiện và nghiễm nhiên đàng hoàng ở bên cạnh người cậu yêu thế này. Đã thế thằng đó còn ghi điểm liên tùng tục với Linh Như chứ chẳng như cậu, dễ cũng phải âm điểm rồi. Và điều khiến cậu bực tức nhất, là việc nó dùng ánh mắt trước kia chỉ dành cho cậu để nhìn Việt Thế. Có khi lại còn… ở mức độ cao hơn.
Nghe lén là xấu. Nhưng cậu không nghe lén. Mà cũng chẳng nhìn trộm. Chẳng qua từ cái cây này thì quan sát thấy hết cả thôi, chỉ có điều âm thanh không được rõ cho lắm.
Phương Linh vừa đứng lên đi về phía phòng học, tức là bây giờ chỉ còn mỗi Việt Thế và Linh Như ngồi cạnh nhau. Thật chỉ muốn nhảy xuống xen giữa 2 người bọn họ.Tại sao cậu lại phải thu mình ép sát vào cành cây và cố nín thở thế này cơ chứ?
- Cậu ấy gầy đi nhỉ?
- Em thấy vẫn vậy mà?
- Không, gầy đi. Mới có vài ngày anh không nhìn thấy mà…
- Anh thích chị ấy cũng phải 3, 4 năm rồi nhỉ?
- Ừ… – giọng Việt Thế trầm buồn – Mà khéo hơn thế…
- Em thấy tiếc cho chị ấy… Nếu em là chị ấy, em sẽ chọn anh mà chẳng cần suy nghĩ gì cũng nên…
- Viết Quân cũng tốt mà…
- Không tốt chút nào cả…

Thế nhưng những kẻ nghe lén, à quên, là vô tình nghe được thì chỉ biết mỗi 1 câu: “Em sẽ chọn anh mà chẳng cần suy nghĩ!”

Tuấn Anh bày biện ra bàn hơn chục mẫu hình xăm.
- Xấu nhỉ?
- Xấu mà mày còn mang ra à?
- Ý em là hình xăm của Night, nhìn xấu kinh! Vậy mà đầy người coi cái hình xăm này là niềm tự hào cơ đấy.
Tuấn Anh giơ lên cho cả lũ cái mẫu ở giữa.
- Tự nhiên mày mang đến đây làm gì?
Nói vậy nhưng cả lũ cũng xúm vào xem.
Rầm!
Gió bão ập đến.
Viết Quân trở về phòng họp ngay khi Linh Như và Việt Thế vừa đi khỏi.
- Vài lần thế là cái cửa phòng này chắc phải thay mất. Chúng mày cứ phá ra đi. – Đăng Thành nghiến răng kèn kẹt sau hàng trăm lần nhắc nhở các thần dân.
Rầm!
Lại 1 tiếng đập nữa.
- Lại đứa nào nữa thế? – Đăng Thành gắt um lên.
- Now!
Tiếng Linh Như hét lên và không ngần ngại ném mạnh chiếc điện thoại xuống bàn bực tức ngay khi vừa bước chân vào phòng họp của Hội học sinh đã gây sự chú ý.
- Sao thế? Bị ai cướp mất con mồi béo bở à? – Tuấn Anh tiếp tục buông giọng mỉa mai.
- Cảm ơn cậu đã quan tâm, Tuấn Anh! Nhưng đừng có nhiều chuyện như 1 đứa con gái thực thụ thế. Tôi đã từng hi vọng cậu chỉ có 90% là con gái thôi đấy.
- Cậu… cậu…
Đang bực nên hôm nay nó quyết định phải bốp chát lại cái tên nhiều chuyện này.
- Tôi làm sao? À… – chợt nó nhìn thấy mấy cái hình xăm trước mặt Tuấn Anh – Cậu còn định xăm hình nữa cơ à? Chậc! Chẳng có mắt thẩm mĩ gì hết. Toàn hình xấu. Một lũ giun đất quằn quại.
Nó nhấc từng hình lên rồi lại ném xuống.
- Còn cái quỷ gì nữa đây? – Nó xem đến hình xăm của Night – Trông như mấy con giun bị chặt khúc ý nhỉ? Hay là bạch tuộc? Mà không, chắc giống hình chụp mấy con virut hơn. Tuấn Anh ạ! Tôi thất vọng về óc thẩm mĩ của cậu quá.

Cả lũ im re, không nói không rằng, khẽ đưa mắt nhìn nhau chưng cầu dân ý chừng 1 phút rồi vội vàng xúm lại 1 góc.
- Tưởng nó là tín đồ của Night cơ mà.
- Làm gì có chuyện đi chê bai tận gốc Night thế cơ chứ?
- Nó bảo hình con rồng đen linh thiêng của Night là giun chết kìa chúng mày.
- Vòi bạch tuộc. Virut.
- Nó có đúng người của Night không vậy?
- Càng ngày con bé càng đáng nghi.

Chỉ có mình Khánh Nam và Viết Quân không tham gia hội họp ở góc phòng. Viết Quân thì đang ngồi bấm máy tính làm gì đó, còn Khánh Nam thì đang kiểm tra lại cái điện thoại.
- Ai vừa gọi điện vậy?
- Từ
nhà hàng. Toàn chuyện bực mình. Tối qua…

“Với tốc độ của nó thì 1s sẽ đi được chừng 40 cm, vậy vận tốc là 40cm/s. Mình phải bước dài hơn nó, tức là vận tốc có thể gấp đôi hoặc gấp 3. Cứ cho là 150cm/s đi. Như vậy quãng đường từ chỗ này ra đến cửa nó sẽ đuổi kịp ngay mất. Để thành công thì phải dồn nó vào chỗ tủ hồ sơ mới được!” – Viết Quân tính tính toán toán nhẩm đi nhẩm lại và dàn binh bố trận cho đối tượng sập bẫy 1 cách hoàn hảo. Nhưng có vẻ hôm nay trời giúp cậu. Chưa kịp thả lưới thì đã vớt được cá rồi.

- Xin lỗi…
Một học sinh nữ khối 11 gõ cửa phòng họp, phá tan cuộc hội thảo ở góc phòng và vài thứ phép tính vớ vẩn của Viết Quân.
- Khánh Nam! Cậu có thể giúp mình tìm hồ sơ được không? Mình sẽ chuyển trường…
Chẳng có gì quan trọng, chẳng qua chỉ là 1 người muốn chuyển trường và đến Hội học sinh xin lại hồ sơ. Mà học sinh khối 11 thì chỉ có hội khối 11 phụ trách thôi. Nghiêm túc mà nói, thì chỉ mình Khánh Nam.

Hoàn hảo.
1s…
2s…
Quãng đường đi được ước chừng 1m…
Viết Quân ở sẵn tư thế chuẩn bị, chỉ cần Khánh Nam mở cửa tủ hồ sơ là cậu sẽ bật dậy ngay.
5 bước nữa…
4… 3… 2… 1…!
Cạch!
Bắt đầu!
Viết Quân vội vã lao tới phía Linh Như và lôi nó đi.
Nhanh nhanh!
Không nhanh thì Khánh Nam sẽ bắt kịp mất.
Cậu đã tính kĩ rồi, cũng phải mất chừng 10 giây cho Linh Như kịp hiểu nó đang bị cậu kéo đi. Cho tới lúc đó thì Khánh Nam đã bị cánh cửa phòng họp ngăn lại và chậm mất vài met. Vận tốc của Viết Quân nhanh hơn Khánh Nam, bù trừ với lực cản do Linh Như gây ra, thế là vừa, đấy là chưa kể thời gian Khánh Nam kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra và sắp xếp lại dữ liệu.
Thành công!
- Buông em ra.
- Trật tự đi! Anh chỉ muốn nhờ em chọn quà cho Hồng Nhung thôi mà. Bạn bè không giúp đỡ nhau được sao? Tin tưởng em nhất đấy!
Một lý do hoàn hảo đã được chuẩn bị từ trước để đảm bảo đến 98% sau khi nghe thì Linh Như sẽ ngoan ngoãn đi theo mà không tìm cách quay lại. Vận tốc như vậy càng nhanh hơn, đã bỏ xa tiếng í ới của Khánh Nam ở tít phía sau.
Nhưng còn vài chướng ngại vật nữa mà Viết Quân không nghĩ sẽ xuất hiện.
Hoài Trang!
- Anh Quân!
1 hòn đá tảng to đùng chắn ngang đường và đè bẹp kế hoạch của cậu. Hoài Trang xuất hiện lù lù trước mặt hai đứa.
- Viết Quân! Anh định đi đâu vậy?
Vài giây ngắn ngủi cho cái đầu Viết Quân kịp suy nghĩ. Nếu bây giờ cứ thế mà kéo Linh Như đi thì vở kịch cậu bày ra với Hoài Trang sẽ hạ màn ngay tức khắc. Hừ!! Dù sao những gì cần thiết thì cậu đều đã có rồi. Thà vỡ tan bước cuối cùng trong kế hoạch còn hơn là để cho Việt Thế càng ngày càng ghi điểm liên tục, chiếm hết vị trí của cậu thế kia. Bực thật! Viết Quân chưa kịp lên tiếng thì Linh Như đã cắt ngang.
- Hoài Trang! May quá gặp chị! Anh ấy định nhờ em chọn quà cho Hồng Nhung. Nhưng em bận lắm. Chị đi cùng anh ấy nhé! Với lại em cũng không sành thị trường như chị.
- Mày làm cái trò quái gì vậy? Linh Như, em có sao không?
Khánh Nam đã bắt kịp.
- Được rồi. Anh đi với chị Hoài Trang đi!
Viết Quân cười cười méo xẹo nghiến chặt răng, khẽ siết tay Linh Như 1 lần nữa trước khi thả ra cho Khánh Nam đưa nó đi.
“Khánh Nam! Mày là đồ phá đám!”
Kể ra, cũng khổ thân thằng bé thật!

- Thằng dở hơi! Chắc hồi nãy Việt Thế lại bày trò gì trêu tức nó chứ gì? – Khánh Nam bực tức.
- Đâu có? Từ sáng tới giờ có thấy tăm hơi Viết Quân đâu mà trêu tức chứ?
- Có. Nó ngồi trên cây ý. Tinh ranh như Việt Thế chắc chắn phải thấy nó rồi. Khổ thân thằng bé. – Khánh Nam chép miệng bật cười – Lên kế hoạch chi tiết thế mà…
Vừa bước chân trở lại phòng họp, hình ảnh 1 lũ con trai đang nhóng cổ nhìn ra cổng trường hiện lên.
- Ớ… Tưởng Linh Như đi cùng Viết Quân cơ mà.
- Anh ấy nhờ em chọn quà cho Hồng Nhung, gặp chị Hoài Trang ngoài kia nên đi cùng chị ấy rồi.
- Chậc! Đi với Hoài Trang 1 cái, đi với Hồng Nhung 1 cái. Chẳng hiểu làm sao. – Lê Dũng lắc đầu ngao ngán.
- Cái gì cơ?
- Anh không thấy 2 cái xe dạo này Viết Quân hay đi là của em à?
- Nó cũng có xe cơ mà.
- Thì thế! Hôm trước anh ấy sang nhà em, mang bạn lớp trưởng B4 ra đe dọa để mượn bằng được 1 cái xe, nhưng tại anh ấy giúp đỡ em nhiều quá nên em cho mượn cả 2 cái xe luôn.
- Lạ nhỉ? Xe nó có sao đâu chứ? – Khương Duy thắc mắc.
- Khương Duy! Mày không hiểu tại sao Viết Quân làm thế à? – Khánh Nam tỏ vẻ thất vọng nặng nề nhìn thằng bạn.
- Chẳng lẽ mày biết?
- Tuy đầu có nó có vấn đề, nhưng chưa bao giờ vi phạm những nguyên tắc riêng của bản thân cả. Tao hơi ngạc nhiên vì mày lại không hề biết đấy.
- À này Hưng này – Bảo Đông xoay xoay quyển vở nhìn sang phía Ngọc Hưng – Mày có thấy dạo này Viết Quân làm gì lạ lạ không?
- Gì là gì? Nó thì lúc nào chẳng lạ?
- Không! Toàn bộ quy trình cưa cẩm em Hồng Nhung của nó, y xì như quy trình tao cưa cẩm 1 em năm lớp 10, tao đã ghi lại trong ebook “Tán gái” của tao với mày, và đưa cho Viết Quân hồi nó giúp mình ép Linh Như tham gia Queen&King ý.
Chẳng hiểu cái lũ này có đúng là con trai không nữa. Nhiều chuyên kinh khủng. Cứ có vấn đề gì là cả lũ lại túm tụm lại với nhau bàn ra tán vào. Dù sao thì cũng chẳng liên quan gì đến Linh Như, nó lùi ra sát góc phòng và làm 1 giấc. Vì thế, hẳn nhiên sẽ không biết đến việc Viết Quân vừa quay trở lại phòng họp trước cái nhìn chăm chú của cả bọn.
- Tưởng mày đi đâu với em Hoài Trang cơ mà?
- Tan học!
Viết Quân trở về chỗ ngồi, sẵn tiện đạp mạnh vào ghế Khánh Nam 1 phát làm Khánh Nam suýt nữa thì cắm đầu xuống đất.
- Này, cả sáng nay mày đi đâu đấy? Thày bảo là mày đã đến trường rồi cơ mà. – Khương Duy từ đầu kia hỏi với sang.
- Tao ở CLB Trà Đạo.
Cả lũ lại len lén nhìn nhau. Đăng Thành rụt rè nhấc điện thoại lên.
- Để anh hỏi trưởng CLB xem tình hình chú em học hành thế nào nhé!
Đăng Thành còn chưa kịp thực hiện thì 1 tiếng động lớn phát ra từ phía cửa phòng làm cả lũ giật nảy mình, Quốc Trường cảm tưởng như động đất vừa xảy ra, khiến cho mặt đất nứt toác và 1 con yêu quái từ dưới đất chui lên.
Chằm chằm!
Ngó nghiêng!
Hai bên gườm gườm nhau như sắp bắt đầu trận chiến.
Quốc Trường lùi sát vào người Bảo Đông, hai thằng âm thầm nép vào góc phòng.
Gương mặt xinh đẹp và sắc sảo.
Đôi mắt trong veo.
Mái tóc thẳng tưng mềm mại.
Bộ đồ đen bó sát mình cùng chiếc áo khoác kéo hờ làm nổi bật sự sang trọng, vẻ cuốn hút.
Một cô bạn dễ thương xuất hiện ở cửa.
- Chào các bạn!
Giọng nói ngang phè và không có âm điệu. Một người ngoại quốc.
Tất cả đều chú ý đến “mĩ nhân”, ngoại trừ Linh Như đang ngủ, Khánh Nam chỉ nhìn lên để nhận biết rằng có người đứng ở đó còn Viết Quân vốn sẵn tính trời chẳng mấy khi quan tâm thiên hạ.
- Chào… chào… bạn! – Lê Dũng lắp bắp. Ý định với bạn lớp trưởng 10b4 tạm thời trong lúc này đã tiêu tan.
Như mọi lần, chỉ cần thấy em nào bắt mắt xinh xinh là Bảo Đông và Ngọc Hưng sẽ lập tức ra đòn tới tấp, không hiểu sao hôm nay chỉ có Ngọc Hưng tiến lên.
- Chào bạn! Mình là…
Ngọc Hưng chưa kịp nói hết câu thì “mĩ nhân” đã đi ngang qua cậu và tiến thẳng vào bên trong, đến bên cái thằng con trai đang chăm chỉ đọc sách mà không chú ý đến mình.
- Nana! Bạn là Nana phải không? – “Mĩ nhân” reo lên thích thú – Đúng Nana rồi. Xinh quá! Trăm nghe không bằng 1 thấy.
Khánh Nam tỏ vẻ khó chịu, hạ cuốn sách xuống và nhìn lên “mĩ nhân” đang huyên thuyên trước mặt mình.
- Tôi là Khánh Nam, không phải Nana! Cậu cần gì?
- Chà! – không để tâm Khánh Nam đang nói gì, mĩ nhân vẫn liến thoắng bằng thứ tiếng Việt không rõ câu rõ từ, lại còn sai cấu trúc nữa chứ – Xinh quá! Xinh quá!
Dường như nói chưa đủ, “mĩ nhân” còn đưa tay lên mặt… véo má Khánh Nam vài cái, vuốt vuốt tóc.
- Xinh quá! Thật giống Lyly! Nana là mục đích ta đến Việt Nam đấy.
Người đàn ông đi sau “mĩ nhân” khẽ nhắc: “Serina, là “tôi” chứ không phải “ta”.”
Nhưng không để tâm, “mĩ nhân” vẫn tiếp tục nói.
- Ta sẽ giúp Nana thành mĩ nhân nhất Việt Nam. Như con gái vậy. Xinh quá!
“Mĩ nhân” vẫn chăm chú nhìn Khánh Nam bằng đôi mắt trong veo lấp lánh, không để tâm sự bực bội của cậu và vẻ ngạc nhiên của lũ con trai sau lưng mình.
- Cậu có thôi đi không?
Khánh Nam! Không phải 1 người bạo lực với phái đẹp. Nhưng con bé vô duyên trước mặt cứ đưa tay lên chạm vào mặt vào mũi cậu mãi, nếu không hất tay nó thẳng thừng thế này thì nó càng được thể lấn tới.
- Đáng yêu quá đi! Nhìn mặt Nana lúc nổi nóng đáng yêu như mặt Handa vậy.
Quốc Trường nắm chặt tay Bảo Đông thì thầm: “Hình như mặt Handa khi nổi nóng được chị ấy ví với mặt con khỉ cơ mà?”
- Này! Cậu làm tôi bực rồi đấy. Tôi là Khánh Nam! Không phải Nana!
Lần này thì Khánh Nam đứng bật dậy, mặt đằng đằng sát khí nhìn “mĩ nhân”. Những ai đã từng biết đến danh Hoàng Khánh Nam – Hội phó Hội học sinh thì đều phải nhớ như in 1 điều: “Hãy tự tìm đường thoát thân mỗi khi hội phó nổi giận!” Vậy mà có vẻ con bé này không biết gì thì phải.
- Nana! Ngồi xuống nào.
Vừa nói “mĩ nhân” vừa mở túi xách ra, bày lên bàn 1 vài đồ trang điểm của con gái.
- Nana ngồi ngoan để ta trang điểm. Nana sẽ rất xinh.
Khánh Nam còn chưa kịp phản ứng gì thì “mĩ nhân” đã kéo cậu ngồi xuống ghế, ép chặt người cậu và đưa đến sát mặt cậu 1 thứ gì đó có mùi thơm thoang thoảng dễ chịu… có màu hồng: Son môi.
- Này… này… cậu… – Khánh Nam hốt hoảng khi cái thứ chết tiệt kia đang tiến lại gần mà cậu lại bị con bé vô duyên ôm chặt lấy người thế này.
8 thằng con trai đứng im quan sát, không ai nỡ lên tiếng phá ngang.
“Ai cứu anh ấy đi! – Quốc Trường rên rỉ – Yêu quái sẽ giết chết anh ấy mất! Chúa ơi! Làm ơn đừng cho ai biết con yêu quái này là chị gái con!”
“Thứ chết tiệt” chỉ còn cách mặt Khánh Nam 1 đoạn rất nhỏ. “Mĩ nhân xinh đẹp” đã lộ rõ bản chất yêu quái!
- Serina!
Giữa lúc Khánh Nam đứng giữa bờ vực của sự sống và cái chết, em gái cậu đã như 1 thiên thần từ trên trời bay xuống cứu sống anh trai. “Yêu quái” nhanh như cắt bắn vội ra khỏi người cậu, khôi phục nguyên hình của “mĩ nhân”, khẽ cúi đầu.
- Xin lỗi Lyly! Đã làm Lyly tỉnh giấc!
Linh Như đứng lên từ góc phòng, tiến lại gần anh trai. Khánh Nam đã kịp hoàn hồn và đang thở dốc.
- Chị làm gì ở đây vậy?
- Ba đến đây. Chị đi theo. Chị thăm em.
- Tiếng Việt của chị cũng khôn
g đến nỗi tệ nhỉ?
- Chị học rất lâu mới được thế này.
- Sao hồi nãy bảo đến đây vì Nana cơ mà?
- Chị… Nana quả thật rất xinh.
“Mĩ nhân” lại đưa tay lên mặt Khánh Nam và véo 1 cái.
- Tôi nói rồi! Cậu làm tôi bực đấy! Tôi không thích ra tay với con gái đâu.
“Mĩ nhân” tròn xoe mắt hỏi Lyly.
- Em phiên dịch. Nana nói nhanh, chị không hiểu.
Linh Như bật cười, kéo anh trai lên phía trước.
- Khánh Nam! Chị ấy là Serina, Serina Sanzenin. Em đã từng cho anh xem ảnh rồi mà. Serina, chị tinh quá! Nhìn qua đã nhận ra anh ấy rồi.
Serina cười nham hiểm.
- Trong phòng chỉ có mình Nana giống con gái.
Khánh Nam từ từ giật lùi ra sau lưng em gái. Serina. Yêu quái dòng họ Sanzenin.
- Lyly! Em bảo Nana qua đây! – Serina chợt nhớ ra công việc mình đang làm dở – Chị muốn trang điểm Nana! Nana rất xinh.
Linh Như khẽ liếc xuống vài thứ đồ đang ngổn ngang dưới bàn rồi nhìn sang anh trai.
Mặt Khánh Nam lúc này trắng bệch 1 cách đáng thương. Cậu hốt hoảng lùi ra sau, nhìn em gái cầu cứu.
- Đừng mà! Anh là anh em cơ mà. Đừng mà! Tối nay anh sẽ rửa bát mà.
- Anh trai! Những việc như thế để em làm là được rồi. Anh ra đây nào! Đứng mãi mỏi chân.
Khánh Nam sợ hãi nhìn 2 “mĩ nhân” vừa lộ nguyên hình yêu quái đang dồn mình vào chân tường.
- Linh Như! Đừng mà!
- Serina! Em giữ anh ấy, chị thích làm gì thì làm. Phải thật xinh đấy!
- Cảm ơn Lyly.
- Serina!
Lại 1 lần nữa việc làm đẹp cho Khánh Nam của Serina bị ai đó phá ngang. Và cũng như lần trước, yêu quái vội vàng hóa thành thiên thần nhu mì hiền lành khẽ cúi đầu lễ phép.
- Ba!
- Con đang định làm gì Nana thế kia?
- Không có gì đâu ba à! – giọng nói “yêu quái” nhỏ nhẹ đến lạ, đầu vẫn cúi xuống lễ phép – Mặt Nana bị bẩn, con muốn lau cho Nana! Ba cứ đi trước! Con hứa sẽ ở ngay cạnh ba trước khi máy bay cất cánh 30 phút!
- Không được nghịch ngội nghe chưa?
- Vâng!
Người đàn ông mà “yêu quái” gọi là ba, nhìn về phía Quốc Trường ra hiệu rồi quay về phía Linh Như, cúi đầu thay cho 1 lời chào. Nó cũng cúi đầu xuống đáp lễ.
Người đàn ông vừa đi khỏi thì có tiếng trống vang lên, Khánh Nam tuyệt vọng cầu cứu mấy thằng con trai, nhưng nghe lời Viết Quân “khuyên nhủ”, tất cả lần lượt ra khỏi phòng: “Ai dám giúp nó thì chết với em!”
Thế là người ta bỏ mặc những tiếng kêu thê thảm của Khánh Nam, dù cho cậu có bị 2 con yêu quái bắt vào xe và đưa đi đâu chăng nữa.
“Cho mày chừa cái tội phá đám!” – thằng bạn chí cốt 10 năm gắn bó của Khánh Nam lúc này, đang đứng rung chân khoái chí nhìn theo bóng chiếc xe ở tít phía xa.
- Anh Quân! Mình đi thôi.
Dù sao thì Khánh Nam cũng được an ủi phần nào, đó là số phận thằng bạn xấu tính của cậu cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Nó cũng vừa bị hồ li tinh bắt đi rồi.

Viết Quân đã phải cố gắng rất nhiều để có thể kiềm chế bản thân không nổi nóng với Hoài Trang. Dù sao thì Viết Quân vẫn cần đến Hoài Trang trong bước cuối kế hoạch.
Nói là đi chọn quà cho Hồng Nhung, cuối cùng lại là đi mua sắm với Hoài Trang. Và bây giờ thì ngồi chơi dưới đây đợi Hoài Trang thử đi thử lại cả 1 đống quần áo, giày dép khổng lồ ở tầng trên. Cậu lấy cớ không có mắt thẩm mĩ cho lắm. Mà muộn rồi cơ chứ. Cậu chỉ muốn nhanh nhanh thoát khỏi đây mà đi dò la tung tích Khánh Nam, chụp vài bức ảnh khi Khánh Nam biến thành con gái, để mai có cái đe dọa cái thằng chuyên đi phá đám ấy. Vậy mà cứ phải chôn chân ở đây. Thời gian thực hiện kế hoạch gần hết rồi, chỉ còn nước cờ cuối cùng là coi như xong. Nhưng nước cờ này phải hết sức cẩn thận, liên quan đến sự an toàn của bao nhiêu người.
Đang đi loanh quanh xem vài thứ linh tinh vớ vẩn giết thời gian, chợt Viết Quân nhận ra có 1 người cũng vừa bước vào.
“Hừ! Khánh Nam “trang điểm” xong rồi sao?”
Cậu đứng sẵn ở quầy mĩ phẩm dành cho tụi con gái chờ nó. Nhưng không ngờ, nó lại đi sang phía mấy loại dầu gội đầu, sữa tắm của con trai.
- Em làm gì ở đây thế?
Linh Như nhìn lên Viết Quân, 1 thoáng ngạc nhiên qua nhanh.
- Em chọn đồ.
- Nhưng đây là chỗ dành cho tụi anh mà.
- Không có nghĩa cấm con gái đến gần.
Viết Quân cứ đi đằng sau nó.
- Em mua gì ở đây? Khánh Nam đâu rồi? Nó trang điểm đẹp chứ?
Linh Như chợt phá lên cười.
- Xinh cực! Mai Chi ghen tị ghê lắm. Vậy nên em mới phải đi mua nước hoa, sữa tắm và dầu gội cho anh ấy thế này đây.
- Chuyện đấy thì liên quan gì đến dầu gội và sữa tắm chứ? – Mặt Viết Quân bắt đầu cau có, không dưng tự nhiên lại đi mua cho Khánh Nam làm gì không biết.
- À… người anh ấy toàn mùi nước hoa và mĩ phẩm của con gái. Anh ấy muốn tắm. Nhưng dạo này Việt Thế toàn len lén mang hết dầu gội và sữa tắm của anh ấy ra tắm cho con BoBu thôi. Con chó của anh Tuấn Vũ ý mà. Anh ấy mang nó sang đây chơi với Việt Thế cho vui. Với lại suốt ngày Việt Thế mang nước hoa của Khánh Nam ra xịt, hết xịt cho Bobu, lại xịt cho mèo với thỏ. Hôm nay Khánh Nam mới biết.
Viết Quân lại bắt đầu tức sôi lên.
“Ánh mắt em luôn ấm áp lạ thường khi nhắc đến Việt Thế, như là khi trước em nhắc đến Brian vậy! Anh ghét điều đó.”
Linh Như tiếp tục cúi xuống chọn đồ, môi vẫn khẽ nở nụ cười. Cuối cùng, nó bỏ vào giỏ 2 loại dầu gội, 2 loại sữa tắm và 2 loại nước hoa. Viết Quân thì vẫn kè kè theo sau.
- Em lấy gì mà những 2 loại thế?
- À… hồi nãy Khánh Nam tức, mang hết mấy thứ của Việt Thế ra tắm cho 5 con Mic nhà bà. Vậy nên sữa tắm, dầu gội với nước hoa của anh ấy cũng hết cả rồi.
- Việt Thế… đang ở nhà Khánh Nam à…?
- Vâng! – Linh Như trả lời thản nhiên – Anh không tưởng đâu, suốt ngày 2 anh ấy cãi nhau, ầm ĩ lắm. Thỉnh thoảng lại được Tuấn Vũ, Mai Chi với Phương Linh đến nữa. Vui lắm! Mà thôi! Em chọn xong rồi! Em về trước nhé!
Viết Quân đứng sững lại đấy.
- Linh Như…! Việt Thế đang dần thay thế anh phải không?
Nó quay lại nhìn Viết Quân vẻ khó hiểu.
- Dạ?
- Anh xin lỗi! Anh sai rồi!
Hai đứa im lặng cho đến khi Linh Như định bước ra phía cửa. Viết Quân vội vã đuổi theo.
- Từ đã! Anh muốn em đi cùng anh đến 1 nơi.
- Viết Quân! – Tiếng Hoài Trang vang lên ở đầu câu thang.
Linh Như nhìn về phía Hoài Trang, rồi lại nhìn Viết Quân, cái điệu cười khó hiểu ấy lại nở trên môi nó.
- Hoài Trang gọi anh kìa! Bỏ em ra!
- Không! Em cần đi với anh đến 1 nơi!
Viết Quân toan kéo Linh Như đi thì bị 1 người chặn lại.
- Linh Như! Em lâu la quá!
Tuấn Vũ giật phắt tay Linh Như ra khỏi Viết Quân và lôi nó về sát phía mình.
- Chúng ta về thôi.
- Tuấn Vũ! Cho em mượn Linh Như 1 lát thôi mà.
- Em ra xe đợi anh nhé! – Tuấn Vũ đẩy Linh Như ra phía cửa, rồi ghé vào tai Viết Quân thì thầm: “Con người không phải 1 thứ đồ vật mà muốn vứt bỏ thế nào cũng được, rồi sau đó 1 câu xin lỗi sẽ xóa tan tất cả. Thủy tinh, 1 khi vỡ rồi thì không thể khôi phục lại được hình dạng ban đầu nữa đâu. Bây giờ đến cả tư cách để nổi giận, cũng không thể có được nữa. Nhỉ?”

Tuấn Vũ vỗ nhẹ vào vai Viết Quân trước khi bước ra ngoài.

Tối hôm đó, Viết Quân đã đứng trước cổng nhà Khánh Nam rất lâu, rất lâu, từ khi trời tối mịt đến lúc trời bắt đầu mờ mờ sáng. Mặc gió lạnh, mặc mưa hắt vào người, Viết Quân vẫn đứng im ở đó. Cậu cảm thấy sự trống vắng, cô đơn, cảm giác chỉ có 1 mình mình đối diện với tất cả. Không có Khánh Nam, không có Linh Như và không có cả Khương Duy. Mọi thứ lại trở nên lẫn lộn trong đầu và như chuẩn bị nổ tung. Lần đầu tiên trong đời Viết Quân cảm thấy sợ khi phải ở 1 mình. Cậu cần 1 ai đó ở bên cạnh, cần 1 lời khuyên, cần 1 bàn tay giúp đỡ. Cái lạnh làm cậu tê cóng. Việt Thế đang dần thay thế vị trí của cậu. Dù kế hoạch có thành công cũng không thể trở lại như ban đầu nữa rồi. Trong lúc cậu vẫn chỉ là 1 thằng con trai nóng nảy, chỉ biết nghĩ đến bản thân mình mà không mảy may suy nghĩ gì cho Linh Như, thì Khánh Nam, Tuấn Vũ và Việt Thế hơn cậu biết bao nhiêu. Xét về tất cả mọi mặt, mãi mãi cậu chẳng thể nào hơn được bọn họ, chỉ trừ 1 thứ!

Mọi chuyện gần đây làm Khương Duy mệt mỏi. Cái lớp vỏ ngụy trang bên ngoài của cậu chẳng thể nào qua nổi mắt Khánh Nam. Nhưng cậu vẫn cắn răng cố gắng chịu đựng.
Nếu như Khánh Nam hoàn toàn đứng sang phía Khương Duy, cậu sẽ chẳng hề nghĩ ngợi gì, mà vẫn sẽ hành động theo bản tính của cậu, vẫn là 1 thằng con trai lắm mồm suốt ngày chỉ có 1 từ “nói”. Nhưng sự thực nói nhiều cũng rất mệt, và còn mệt hơn nữa khi mà ta càng cố gắng tỏ ra mình vẫn nói rất nhiều, vẫn bình thường. Sự thực là cậu chán ngán lắm rồi. Hành động của Khánh Nam khiến cậu suy nghĩ nhiều. Khánh Nam luôn chín chắn. Vì thế chẳng có nghĩa lý gì mà… Nhưng cũng có thể ước mong có em gái trong Khánh Nam quá mãnh liệt, làm nó nhắm mắt cho qua tất cả. Khương Duy không dám nói với ai mọi suy nghĩ của mình. Cậu buồn! Thất vọng! Cú shock Linh Như gây ra làm cậu hiểu rằng mình không hề vững vàng như vẫn tưởng. Đôi khi cậu thấy hối hận, vì buổi tối hôm ấy đã không cho Linh Như 1 cơ hội giải thích, nhưng đoạn băng đó vẫn làm cậu tức sôi người mỗi khi nghĩ đến.
Nhưng sự việc hôm qua khiến cậu bình tâm lại phần nào, việc anh Đầu Đinh tỏ vẻ sợ Linh Như ấy mà. Nhỡ có góc khuất nào đó mà cậu chưa nhìn thấy hết thì sao?
- Tôi không thể chịu được con bé đó nữa rồi.
Tiếng ông nội đang làm ầm lên dưới nhà khiến Khương Duy giật mình. Ông mới lên đây hôm qua cho 1 chuyến công tác. Khương Duy vốn chẳng có hứng thú gì với công việc của ông, nhưng tự nhiên ông lại nhắc đến “con bé” khiến cậu hơi tò mò. Con bé nào nhỉ? Khương Duy quyết định ra cầu thang nghe lén. Dù sao thì ông vẫn nghĩ là cậu đi học chưa về cơ mà.
- Ngài bình tĩnh lại đi. Rồi chúng ta sẽ tính tiếp.
- Việc ta thích chọn cháu dâu lúc nào thì kệ ta. Nó có quyền gì mà cứ xen vào cơ chứ? Đã thế thì ta cho Khương Duy về Vũng Tàu ngay lập tức. Cứ để nó và con bé Liên ở gần nhau rồi từ từ sẽ có tình cảm.
- Ông! – Khương Duy thò đầu xuống từ trên tầng 2 – Con bé nào hả ông?
- Con còn giả vờ à? Cái con bé Linh Như Linh Nheo gì đấy bạn con chứ ai? Nó dám dùng sức ép từ phía ngân hàng mà đe dọa ta. Phải về Vũng Tàu! Con phải về Vũng Tàu.
- Ông! – Khương Duy kêu lên – Con không về đâu. Con có người yêu rồi.
- Về Vũng Tàu. Có trách thì trách con bạn con đi. Ta mặc kệ nó. Ai bảo nó…
Không cần nghe ông nói hết, Khương Duy hằm hằm ra khỏi nhà khi chưa hiểu rõ đầu cua ta
i nheo. Cậu gọi điện cho Viết Quân, hai thằng đi thẳng sang nhà Khánh Nam để… tìm Linh Như. Sự day dứt ban nãy đã hoàn toàn biến mất.
Cả biệt thự vang lên tiếng cười ầm ĩ và tiếng quát tháo của Khánh Nam. Khương Duy vẫn đằng đằng sát khí xông lên tầng 2. Cảnh tượng trong phòng Khánh Nam càng khiến cậu sôi máu. Viết Quân thì cứ đơ ra.
Khánh Nam đang đẩy Linh Như xuống giường và 2 tay nắm chặt cổ tay nó. Tư thế đúng là người ngoài nhìn vào thì không được hay ho cho lắm.
- Trả đây.
- Không.
- Trả!
- Không!
Hai anh em vẫn ở nguyên như thế mà không hay biết Viết Quân và Khương Duy đang đứng ngoài.
- Đưa cho anh!
- Không!
- Anh sẽ nói với ba là em bị ốm đấy.
- Em không đưa. Việt Thế! – Linh Như hét ầm lên.
Việt Thế rầm rầm chạy sang từ phòng bên cạnh, ném cho Khương Duy và Viết Quân cái nhìn thản nhiên hết sức rồi phi vào trong phòng, ngồi xuống ghế rên rỉ.
- Á… Linh Như! Băng lại cho anh đi! Hình như bị chảy máu rồi.
Vừa nghe đến “chảy máu”, Khánh Nam bật dậy đến chỗ Việt Thế.
- Tôi bảo cậu ngồi yên cơ mà!
- Hì hì! Khánh Nam! – Việt Thế cười nham hiểm – Cậu bị lừa rồi.
Khánh Nam khựng lại nhớ ra cái điện thoại đã bị con em gái cuỗm mất, vội vàng quay ra thì bắt gặp Khương Duy đang chặn nó ở cửa.
- Em dừng việc em đang làm lại đi. Anh không mượn em phải xía vào việc gia đình anh. – Khương Duy quát ầm lên.
- Anh định nói việc gì? – Linh Như bình tĩnh hỏi lại.
- Dùng sức ép ngân hàng ép ông nội anh cho anh về Vũng Tàu.
- Gì cơ? – Nó mở to mắt ngạc nhiên – Về Vũng Tàu?
- Em đừng có giả bộ nữa. Anh biết hết rồi. Dừng ngay lại đi. Anh không mượn! Em có chừng có mực thôi. Nếu không thì anh cũng không thể cho qua mãi được đâu.
- Việc gì vậy Khương Duy?
Gương mặt Khánh Nam trở lại vẻ lạnh tanh tiến ra phía cửa.
- Hỏi nó đi! Không ai mượn mà cứ xen vào gia đình người khác làm gì? Em phá Hà Ly với Khánh Nam chưa đủ hay sao mà còn muốn phá anh và Minh Phương nữa?
Linh Như hơi nhếch mép và rút điện thoại ra.
- Đúng là làm ơn mắc oán. Nếu anh muốn thì em sẽ không can dự vào nữa. Nhưng em hi vọng sau này không có ai cầu xin dưới chân mình. – Nó áp điện thoại lên tai – À vâng! Cháu xin lỗi! Anh Duy vừa gặp cháu và không cho phép cháu can dự vào gia đình ông nữa. Cháu xin lỗi. Vâng! Vâng! Xin ông đừng lo lắng! Vâng! – Nó cất điện thoại vào túi – Được rồi đấy Khương Duy! Anh sẽ được toại nguyện sớm thôi.
- Cảm ơn! – Khương Duy lạnh lùng – Khánh Nam! Tao nghĩ mày…
- Cổng đang mở!
Khánh Nam đóng sầm cửa lại trước mặt Khương Duy và Viết Quân.

= = = = = = = = = = =

- Sao anh không biết chuyện đó? – Khánh Nam ngạc nhiên thấy rõ sau khi nghe Linh Như kể.
- Tại vì Khương Duy biết là anh và Viết Quân chẳng thể làm được gì nên hồi đó chỉ nói với mỗi mình em thôi. Ông anh ấy muốn anh ấy về Vũng Tàu ngay sau đó để học cùng trường với cái chị nào ấy mà, như kiểu là “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén” ý, gấp gáp quá nên em chẳng nghĩ ra cách gì, vậy nên đánh liều sử dụng sức mạnh ngân hàng… để ép ông anh ấy cho anh ấy tiếp tục ở lại đây.
- Vậy mà nó lại nghe ra điều gì thế không biết?
- Chắc vẫn cái tính nghe 1/10 rồi suy ra 9 phần còn lại.
- Mà… điện thoại đâu? – Khánh Nam (lại) sực nhớ ra cái điện thoại và đứng phắt dậy.
- Haizz! Điện thoại đây! Nhưng thẻ nhớ thì anh không thể tìm được đâu. Hì hì. Anh trai mình đóng giả con gái xinh phết! Serina quả là có hoa tay. Khi nào em chỉnh sửa xong sẽ gửi hết lại cho anh mà.
- Ôi! Khánh Nam! – Việt Thế đang quá khích với 1 cái laptop – Nhìn cậu này! Xinh quá đi! Tôi sẽ chọn làm ảnh nền ngay mới được. Cậu mà là con gái, tôi đảm bảo tôi sẽ bỏ cô ấy và cả đời chỉ chung thủy với mình cậu thôi.

Khánh Nam không biết làm gì hơn ngoài việc đứng như trời trồng giữa nhà và nhìn chăm chú cái màn hình laptop có ảnh 1 cô gái nét mặt cau có phụng phịu. Đây là tác phẩm vĩ đại được tao ra do bàn tay em gái cậu và con yêu quái dòng họ Sanzenin hôm qua, sau khi xịt cho cậu 1 loại nước hoa quái gở gây tê được sáng chế do nhà nghiên cứu vĩ đại: Richard Wilson.

*
* *

Viết Quân trầm tư, khác xa cái vẻ vốn có. Hình ảnh hôm qua ở trong phòng Khánh Nam cứ ẩn hiện trong đầu cậu. Cậu đã quyết định thực hiện bước cuối cùng kế hoạch vào ngày mai.
Vẫn xách cặp đến lớp như thường lệ, nhưng quả thực mấy tiết học buổi sáng không hề có trong đầu cậu. Cậu không đành lòng chấp nhận như thế. Vậy nên ngay khi Linh Như tách khỏi hội Khánh Nam, Tuấn Vũ, cậu đã lén lút đi theo đằng sau.
Phải chắc chắn là Linh Như đã thực sự ngủ say rồi thì Viết Quân mới dám bước vào phòng họp Hội học sinh. Thỉnh thoảng cậu cũng hay vào đây ngủ, nhưng nói chung cậu thích ngủ trên cây hơn, mặc dù Khánh Nam và Khương Duy suốt ngày lo cậu rơi xuống đất nhưng tại chưa rơi lần nào nên chưa sợ.
Linh Như gục mặt xuống bàn và gối đầu lên 2 tay, gương mặt khẽ quay sang 1 bên. Viết Quân ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, cởi áo khoác ra và khoác lên người nó. Tự nhiên đầu cậu cứ ong ong, trán lại còn nóng nóng nữa, mà không, cả cơ thế nóng bừng thì có. Hình như cậu ốm rồi. Thôi kệ! Chẳng ốm bao giờ, tự nhiên lại…
Viết Quân xem đồng hồ, còn nửa tiếng nữa là Hội học sinh sẽ tập trung. Còn sớm chán. 25 phút nữa trốn cũng chưa muộn. Nghĩ thế nên cậu cứ ngồi im lặng như vậy ở bên cạnh mà không hay rằng, có 1 người cũng định mò lên phòng họp ngủ và lúc này phải bất đắc dĩ đứng ngoài.
Tuấn Anh lẩm bẩm khó chịu nhìn cái cảnh Viết Quân chăm chú quan sát Linh Như, đã vậy lại còn khoác áo cho nó nữa. Cậu chỉ muốn đập cửa cái rầm 1 phát cho con bé kia dậy. Nhưng nghĩ lại, Tuấn Anh rút điện thoại ra, chọn chế độ quay và ghi lại toàn bộ sự việc. Rồi cậu sẽ tung đoạn băng này lên forum trường. Hồng Nhung và Hoài Trang sẽ nhìn thấy và hiểu rằng Viết Quân yêu Linh Như, sẽ tự biết đường mà rút lui, mặt khác thì Khánh Nam, Tuấn Vũ với Việt Thế cũng sẽ biết Linh Như là cái đồ bắt cá cả mấy tay, và cũng sẽ từ bỏ cậu ta. Đúng là 1 mũi tên trúng bao nhiêu đích. Hà hà hà! Tuấn Anh cứ đứng cười cho cái ý tưởng thông minh đột xuất của mình cho đến khi nhân vật nam chính trong đoạn băng cậu đang quay bắt đầu có 1 vài hành động lạ.

Viết Quân bước ra khỏi phòng họp. Đang đi thì gặp Khánh Nam. Viết Quân vội vàng lôi Khánh Nam vào 1 phòng họp hội đồng kế đấy.
- Cởi áo đồng phục của mày ra.
- Điên à? Áo mày đâu?
- Cởi ra đi! Mày cho tao mượn áo đi. – Viết Quân xuống giọng năn nỉ.
- Áo mày đâu?
- Khổ quá! Cứ cho mượn đi mà. À mà đầu tao sao cứ nong nóng ý.
Khánh Nam sờ đầu thằng bạn, đúng là nóng thật. Cậu cởi áo ra đưa cho Viết Quân.
- Trong túi áo có thuốc đấy. Uống hết đi!
Khánh Nam khẽ lắc đầu đi ra khỏi phòng.
“Càng ngày nó càng khó hiểu!”
Đợi Viết Quân mặc áo và uống thuốc xong, 2 thằng cùng về phòng họp.
- À này, mày đừng nói với ai là mày cho tao mượn áo nhá!
- Gì vậy?
- Cứ về phòng thì biết.

Tuấn Anh đã tua đi tua lại 1 đoạn đến cả chục lần: “Hay là con bé đó giả vờ ngủ nhỉ? Làm gì có chuyện bị anh Quân hôn lâu thế mà không tỉnh nhỉ? Cũng phải hơn 1 phút chứ chẳng ít!”
- Một phút cái gì cơ? – Ngọc Hưng ngồi cạnh “dỏng tai” lên nghe lén.
- À…

Tuấn Anh chưa kịp trả lời thì Khánh Nam và Viết Quân đã bước vào. Không ai nói với ai, nhưng tất cả đều nghĩ cái áo khoác trên người Linh Như là của Khánh Nam, trong khi Khánh Nam chỉ biết quay sang Viết Quân thở dài: “Có mỗi thế mà mày cùng…”
- Ê này Khánh Nam! Ảnh mày với em Tóc Hạt Dẻ lại lan tràn forum mình này. – Bảo Đông và Quốc Trường đang chúi đầu vào máy vi tính.
- Ghê! Ôm nhau chặt thế? – Đăng Thành chép miệng.
Viết Quân nhìn qua cho biết.
- Nếu anh muốn sớm đi gặp Diêm Vương thì cứ thả tay ra khi ngồi sau xe nó.
- Mày thì đi cẩn thận lắm đấy. Tốc độ lúc nào chẳng gấp rưỡi nó còn lắm chuyện. – Khương Duy đế vào.
Khánh Nam lẩm bẩm: “Tuấn Vũ, Việt Thế, 2 người rỗi việc quá đấy!”
Sau 1 hồi nhìn ngó mấy bức ảnh, cuối cùng cũng phải tập trung chuyên môn.
- Hôm nay chúng ta họp vì vấn đề… – Đăng Thành đứng lên trịnh trọng mở đầu cuộc họp – Đầu tuần sau sẽ có 1 buổi gặp mặt với trường Bình Minh để chuẩn bị cho giao lưu giữa 2 trường vào tháng sau. Chúng ta cần lên kế hoạch chi tiết và phổ biến cho các lớp vào chiều mai.
Bàn đi tính lại, mãi không thống nhất được ý kiến. Lâu thế mà Linh Như vẫn chưa tỉnh, Khánh Nam bắt đầu thấy lo lo. Cậu đứng lên đi về phía em gái. Vừa động vào nó định gọi dậy, cậu chợt hốt hoảng phát hiện người nó nóng ran.
- Lê Dũng! Đứng ở ngoài cửa, nếu thấy ba anh đi qua thì nói ba anh vào đây ngay nhá!
- Ba anh đến trường à?
- Ừ! Đến lấy kết quả học tập tháng trước. Nhanh lên!
- Có chuyện gì vậy?
Khánh Nam không trả lời mà nâng đầu Linh Như lên và tựa vào người mình, khoác lại áo cho nó.
- Khánh Nam! Em sao vậy con? – Ông Hoàng Minh chạy vào hốt hoảng.
- Về nhà nhanh đi ba ơi!
Cả lũ ngơ ngác nhìn theo không hiểu gì, chỉ có mình Tuấn Anh lẩm bẩm: “Hay nãy họ hôn nhau rồi lây cho nhau nhỉ? Người anh Quân cũng nóng ran!”
Viết Quân thì đưa tay lên trán: “Khỉ thật! Mình lại cứ tưởng là do mình ốm! Hừ! ”
Riêng Khương Duy thì khó chịu thấy rõ. Qua sự việc hôm trước, cái nhìn về Linh Như của cậu càng trở nên tệ hơn. Vì thế cậu ghét việc suốt ngày Khánh Nam cứ rối lên vì con bé ấy.
Ngày hôm sau Khánh Nam vẫn đi học bình thường. Nhưng Việt Thế thì nghỉ. Sự thật thì Khánh Nam chỉ có mặt ở trường vào buổi sáng, còn buổi chiều họp Hội học sinh thì cậu đã bốc hơi từ lúc nào.
Viết Quân cũng không yên. Cậu sợ Khánh Nam không biết chăm sóc, sợ Việt Thế chẳng hiểu gì Linh Như cả… Sợ nhiều thứ lắm… nhưng tuyệt đối không sợ cơn sốt của chính mình.
Khương Duy càng bực tức hơn.
- Viết Quân! Cuối giờ đến nhà thằng Nam đi! Tao không chấp nhận việc nó cứ suốt ngày cắm đầu cắm cổ theo con bé ấy.
- Nó làm gì thì kệ nó! Mày cũng đang xen vào việc của nó đấy!
- Nhưng tao làm đúng! Tao phải làm nó tỉnh ra mới được!
Khương Duy lôi bằng được Viết Quân đến nhà Khánh Nam, nhưng hai thằng không gặp được Khánh Nam, bù lại thì gặp được Việt Thế đang xịt nước hoa cho 1 đàn chó 5 con cùng 1 con quái vật to lớn gớm ghiếc.
- Khánh Nam á? Nó và Linh Như vừa đi Đà Nẵng rồi. Có việc gì không thế?
- À… không!
- Mà sao cậu lại ở đây?
- Có nhất thiết phải nói
với cậu không Khương Duy?

Từ chiều hôm đấy đến tận sáng thứ hai, Khương Duy và Viết Quân mới gặp lại Khánh Nam. Trong mấy ngày không gặp Khánh Nam, người Khương Duy nóng như có lửa đốt. Có thể cậu lo xa, nhưng cậu không yên tâm khi Khánh Nam cứ đi cùng con bé ấy. Và hình như nỗi lo của cậu đã thành sự thật. Sáng thứ hai, sáng đầu tuần, và mở đầu bằng 5 bức ảnh chụp liên tiếp Khánh Nam và Linh Như cùng bước chân vào 1 khách sạn ở Đà Nẵng.
- Sao? Cậu định dùng cái chiêu bỉ ổi thế này để giữ chân anh Nam à? Con gái con đứa mà trơ trẽn quá! Trên đời này tôi chưa thấy hạng con gái nào như cậu. – Tuấn Anh không tiếc lời với Linh Như – Cậu không cạnh tranh nổi với chị Tóc Hạt Dẻ nên dùng cái hạ sách này à? Cái loại không biết nhục!

Chỉ mình Tuấn Anh lên tiếng cũng đủ cho cả lũ con trai rồi. Đúng là hạ cấp!
- Sao? Tôi nói đúng quá à? Sao cậu không nói gì đi?
- Tuấn Anh! – Tiếng Khánh Nam vang lên ngoài cửa. Cậu vừa trở về từ phòng hiệu trưởng – Chú em đang làm trò gì ở đây vậy? Tránh xa Linh Như ra.
Khánh Nam không ngần ngại lôi Tuấn Anh ra xa và buông tay không vận tốc.
- Khánh Nam! Mày đổ đốn đến thế cơ à? – Khương Duy ngay lập tức túm lấy cổ áo Khánh Nam.
- Mày giờ cũng biết lên tiếng dạy dỗ tao cơ à? – Khánh Nam nhếch mép nhìn Khương Duy – Viết Quân, lấy điện thoại của tao, ở trong đấy có vài cái ảnh chụp toàn cảnh phòng khách sạn nữa đấy. Up hết lên mạng đi!

Viết Quân hạ quyển sách xuống bàn, tuy mắt vẫn chăm chú vào đấy. Nhưng ai cũng biết 1 điều, Viết Quân đã đọc đi đọc lại 1 trang đến cả nửa tiếng đồng hồ rồi.
Khánh Nam gạt tay Khương Duy xuống và quay sang Tuấn Anh.
- 1 lần nữa để anh nhìn thấy mày còn hành động như vừa rồi thì đừng trách. Về hỏi mẹ lại cách ứng xử đi!
- Đừng có lôi mẹ em ra đây! Anh càng ngày càng hành động như 1 thằng vô học. Hay anh mất mẹ nên không ai dạy… – Tuấn Anh quát lên.

Chát!
Tuấn Anh ôm lấy mặt tức giận nhìn Linh Như.
- Cậu làm cái quái gì thế? Cậu dám… – Tuấn Anh giơ tay lên định tát lại Linh Như, nhưng thứ mà Linh Như đang cầm trên tay khiến cậu khựng lại – Sao cậu có thứ đó?
- Về mà hỏi mẹ cậu đi! Và sau đó thì tôi muốn cậu quỳ xuống giữa sân trường xin lỗi Khánh Nam vì câu xúc phạm vừa rồi.

Lần đầu tiên Linh Như tỏ thái độ tức giận từ khi mọi chuyện xảy ra. Nó lườm Tuấn Anh 1 cái rồi lôi Khánh Nam ra ngoài, không quên ném cái thiệp mời của mẹ Tuấn Anh vào mặt cậu.
- Mày vừa nói gì? – Viết Quân từ từ đứng lên tiến lại gần Tuấn Anh.
- Dạ?

Viết Quân rút găng tay ra, nện mạnh Tuấn Anh xuống sàn nhà và lao vào đấm cho túi bụi.
- Dừng lại đi! Viết Quân! – Cả lũ nhốn nháo cố giữ Viết Quân lại, nhưng không được. Mạnh quá! Tận cho đến khi Bảo Đông và Khương Duy đè chặt người Viết Quân xuống, cậu mới chịu thôi.

Viết Quân phủi tay đứng lên, vẫn giữ vẻ mặt thờ ơ như bình thường.
- Tao còn thấy mày ăn nói như vừa rồi 1 lần nữa, thì mày không còn đường mà gặp lại ****** đâu.
Tuấn Anh đau đến ứa cả nước mắt. Nhưng không làm gì được. Có lẽ hôm nay sẽ là 1 ngày đầy sóng gió của Hội học sinh.
Lê Dũng dìu thằng bạn xuống phòng y tế. Có 10 phút cho Tuấn Anh tự băng bó hay làm bất cứ thứ gì với vết rách ở môi và những vết bầm trên mặt. Sau 10 phút, nếu không tự quay lại phòng họp, Viết Quân tuyên bố sẽ cho cậu gãy cả 2 chân, và nếu muốn, Viết Quân sẵn sàng miễn phí cả 2 tay nữa.
Ức!
Ức lắm chứ!
Nhưng không dám làm gì.
Xúc phạm Khánh Nam!
Đó là 1 tội không thể tha thứ. Nhất là khi Hội học sinh giờ đang mâu thuẫn nội bộ.
Vì sợ Viết Quân nổi nóng, nên Tuấn Anh vội vã nhanh nhanh chóng chóng mọi việc để quay trở lại phòng họp – nơi mà thứ không khí im lặng đến đáng sợ đang diễn ra.
Sáng nay tất cả Hội học sinh sẽ phải đến trường Bình Minh, 1 ngôi trường cách đây khá xa, để giao lưu. Vì thế chẳng có gì là lạ khi mới bắt đầu buổi sáng, chúng nó đã tập trung đông đủ rồi.
Tuấn Anh thở phào khi quay lại phòng mà không thấy Khánh Nam. Khánh Nam và Đăng Thành đang bên phòng hiệu trưởng để chuẩn bị đi trước với thày, 8 đứa còn lại đợi xe và đi sau. Trong đó có cả Linh Như.
Tuấn Anh phải công nhận 1 điều, khi con bé đó tức giận, nhìn thật đáng sợ. Thậm chí, còn hơn cả Viết Quân. Không hiểu sao… nhìn nó lúc nãy, Tuấn Anh lại hình dung như đang đối mặt với… tử thần. Bởi vì đôi mắt của nó chứa đầy sự lạnh lùng và tàn nhẫn, mặc dù nó chỉ tát cậu có 1 cái.
Tuấn Anh khép nép ngồi xuống 1 cái ghế cách xa Viết Quân.
Cạch!
Có tiếng cửa mở.
- Các em đi sau nhé! Thày, Đăng Thành và Khánh Nam sẽ đi trước. Nhớ đừng có mà làm mất mặt học viện đấy.
- Anh đi trước nhá! Các chú đi sau. – Đăng Thành thò mặt vào sau thầy rồi cũng vội vàng chạy đi.
Chỉ còn lại Khánh Nam. Khánh Nam không chào hỏi ai như Đăng Thành, và tất nhiên càng không dặn dò gì như thày hiệu trưởng. Khánh Nam tiến đến bên Linh Như, tất cả đều lén nhìn theo. Cậu vuốt nhẹ mấy sợi tóc của em gái sang 1 bên, khẽ thì thầm gì đó rồi đứng lên bước ra phía cửa. Chợt cậu dừng lại khi đi qua chỗ Khương Duy, Viết Quân.
- Chý ý nó giùm tao.

Khánh Nam vừa đi khỏi chưa đầy 2 phút, Linh Như đứng bật dậy và chạy ào ra phía cửa. Cả lũ ngước lên nhìn theo.
- Nó đuổi theo Khánh Nam à?
- Muốn biết thì mày đi mà theo dõi nó ấy.

Linh Như mất tích từ lúc đấy cho đến khi cả lũ lên xe mới thấy mặt nó. Dáng vẻ hơi mệt mỏi. Tóc mai nó ươn ướt hất hết sang 1 bên. Và đặc biệt là khuôn mặt. Tự nhiên sáng nay nó lại trang điểm, lại còn khá đậm nữa.
- Hô! Nó định gây ấn tượng với các nam sinh trường Bình Minh à?
Mặc kệ thiên hạ bàn ra tán vào, Viết Quân chỉ khẽ liếc nhìn qua rồi nhắm mắt ngủ.
Linh Như đi xuống hàng ghế trống không ở cuối cùng và ngồi xuống đó.

Akiho Yoshizawa - Azumi Mizushima

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Polly po-cket