Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 26

Quãng thời gian 2 tiếng chẳng phải quá dài với những trò tiêu khiển diễn ra để giết thời gian trên xe. Và đặc biệt với những kẻ thích ngủ thì nó lại càng ngắn.
- Xin lỗi! Lê Dũng! Cậu có thể đóng cửa sổ vào được không?
- Tại sao tôi phải làm thế? Cậu mặc nhiều đồ thế kia mà còn lạnh à? Mở ra cho thoáng.
- Cậu có thể đóng cửa và bật điều hòa cơ mà.
- Tôi thích gió tự nhiên.

Mọi người ban đầu thì hòa vào mấy trò tiêu khiển Lê Dũng bày ra, sau đó người thì ngủ, người thì nghe nhạc, hoặc là nhìn ra ngoài… ngắm cảnh. Không ai chú ý đến 1 con bé ngồi cuối xe đang thở dốc và mồ hôi vã ra như tắm trong khi lại run lên vì lạnh… Nó khẽ cắn chặt môi lại, ngồi thẳng lên và hai tay bám chặt lấy thành ghế phía trước, mắt nhắm nghiền. Cảnh vật bên ngoài, hình ảnh trong xe, tất cả như những chiếc chong chóng trước gió… Tất cả thành 1 mớ hỗn độn quay mòng mòng trong đầu… Cảm giác nôn nao ứ lại trong cổ họng… Mệt quá, nó gục đầu vào thành xe cố ép mình ngủ… Nhưng sự khó chịu trong người luôn ngăn nó lại…

2 tiếng.
Tuấn Anh nhảy xuống khỏi xe đầu tiên rồi mới thò đầu vào gào ầm lên đánh thức tất cả. 6 thằng lần lượt bước ra khỏi xe.
- Nhìn trường này cũng rộng nhỉ? Nhưng vẫn nhỏ hơn trường mình.
- Xấu hơn nữa.
- Im đi! – Ngọc Hưng lên tiếng – Có gì về nhà nói, chúng mày đang đứng trước cổng trường người ta đấy. Chắc Đăng Thành và Khánh Nam còn đang bận họp hành gì trong đó nên chưa ra đón bọn mình hay sao ý nhỉ? Thôi! Cứ vào đi.
Lúc này Linh Như mới ra đến cửa xe. Nó định bước xuống, nhưng không hiểu sao có mỗi 1 bước từ trên xe xuống dưới đất mà nó cũng cảm tưởng như trước mặt nó là 1 cái cầu thang máy vậy… Nhận ra vài tiếng “hừ” nhẹ vẻ khó chịu của mấy người, nó nhắm mắt đánh liều bước xuống.
- Cẩn thận!
Ai đó vội vàng đưa tay ra khi nó bước hụt và cũng vội vàng rút tay lại.
- Cảm ơn. – Nó lí nhí trong khi không thể ngước mắt lên thử nhìn xem ai vừa giúp mình, cố tìm thành xe để bám vào đấy mà đứng thẳng lên. Mặt đất như quay cuồng.
- Em không sao chứ? – giọng Viết Quân vang lên bên cạnh không hiểu sao lại làm nó hốt hoảng.
- Dạ? À… vâng, tất nhiên! Ngồi xe lâu nên em hơi mệt. – giọng điệu biết ơn của nó chợt trở nên khó chịu với Viết Quân.
- Đi vào thôi! Chắc thầy và 2 đứa nó đang đợi đấy. – Ngọc Hưng ra lệnh.

Không có Đăng Thành nên tạm thời Ngọc Hưng đứng lên làm leader ý mà. Cả lũ không chú ý đến chỗ Linh Như nữa mà bắt đầu đi vào trường.
Viết Quân ngoái đầu lại, Linh Như vẫn đứng dựa vào cửa xe, và đang lục lọi balo chắc là cần tìm kiếm 1 thứ gì đó. Cậu cũng không chú ý đến nữa mà tiếp tục đi theo hội bạn.
Linh Như cố tìm chiếc điện thoại, nhưng tất cả trước mắt nó, mặt đất và cả bầu trời, những hình ảnh nhòe dần, rồi tắt hẳn… Chiếc điện thoại trên tay nó rơi xuống đất…

= = = = = = = = = = = =

Cái sân trước ở đây cũng rộng như sân của học viện vậy. Những ánh mắt tò mò từ các phòng học bắt đầu dồn sự chú ý vào 7 đứa. Vẫn như mọi lần, Ngọc Hưng lúc nào mà chẳng cười tươi như hoa cơ chứ.
- Sắp ra chơi chưa ý nhỉ? Tao phải xem có bạn nào xinh xinh không mới được.
- Theo 1 nguồn tin vô cùng chính xác, thì girls trường này chẳng xinh bằng trường mình – Bảo Đông phẩy phẩy tay – Tao không ham.

Mà kể ra trường này cũng lạ. Đi qua sân trước, rồi phải vòng qua 1 dãy nhà nữa, 1 cái sân nữa cũng rộng chẳng kém, rồi mới đến khu nhà hiệu bộ. Dài quá! Đã phải đi 1 đoạn dài từ chỗ đậu xe đến cổng trường thì chớ. Mỏi cả chân.
Chuẩn bị đi hết cái sân thứ 2 rồi mới thấy mặt Đăng Thành và Khánh Nam.
- Linh Như đâu? – Câu đầu tiên mà Khánh Nam hỏi làm hầu hết bực mình.
- Nó không phải trẻ con mà mày cứ… – Khương Duy chưa nói hết câu thì bị Khánh Nam quát.
- Tao hỏi nó đâu!
- Ngoài… hình như ngoài xe. – Khương Duy lắp bắp.

Khánh Nam vội vàng chạy ra phía cổng trường.
- Gì mà anh ấy cứ rối lên thế nhỉ? – Tuấn Anh bĩu môi.

Cả lũ tiếp tục đi tiếp, chỉ mình Viết Quân dừng lại.
- Gì nữa thế? – Khương Duy khó chịu.
Viết Quân vẫn đứng yên, đưa tay lên mặt mình, rồi lại đưa tay lên mặt Khương Duy, cậu khẽ thì thầm.
- Không nóng!
- Nóng? – Khương Duy hỏi lại.
- Ừ. – Viết Quân sững người – Khi nãy… người con bé ấy…

Chưa nói hết câu, Viết Quân cũng nháo nhào chạy theo hướng Khánh Nam. Khương Duy ngơ ngác 1 lúc rồi cũng vội đuổi theo.
Vừa chạy ra đến cái sân thứ nhất, từ xa, Viết Quân đã có thể nhìn thấy chiếc balo đỏ nổi bật trên mặt đất. 8 thằng hốt hoảng chạy thật nhanh hết mức có thể về phía đó…

Viết Quân ập đến bên cạnh Linh Như ngay sau Khánh Nam, nhưng Khánh Nam hất Viết Quân ra.
Trong lòng Khương Duy chợt nhói lên 1 thứ cảm giác đau đớn khi nhìn Khánh Nam lúc này… ánh mắt Khánh Nam trông như 1 đứa trẻ… bị bỏ rơi vậy. Khác chăng… đôi mắt ấy đang rực lửa.
Khánh Nam cứ nhìn Khương Duy và Viết Quân như vậy, sự giận dữ lan tỏa trong người càng làm cậu ghì chặt lấy em gái hơn.
- Khánh Nam! Tao…
Khánh Nam cắn chặt môi kìm nén, ôm lấy đứa em gái nhỏ trong tay, áp đầu nó vào ngực mình, đôi mắt cậu đỏ ngầu.
- Anh xin lỗi!
Viết Quân bần thần người đứng lên nhìn theo Khánh Nam mà không nói được câu gì.

*
* *

Phòng y tế trường này nhỏ xíu, vậy nên 8 thằng phải đứng ở bên ngoài mà không được vào, phần cũng vì Khánh Nam không cho tới gần. Trong phòng, Khánh Nam vẫn cầm chặt lấy tay Linh Như, đầu cậu gần như gục xuống.
- Khánh Nam! Linh Như thế nào rồi? – thày hiệu trưởng mở cửa bước vào trong, 8 thằng kia vội vàng chen lấn xô đẩy nhau vào theo.
- Linh Như thế nào rồi Khánh Nam?
- Em lo lắm thầy ơi. – Khánh Nam nhìn như sắp khóc – Nó sốt cao quá! Lại còn bị co giật nữa. Sáng nay rõ ràng vẫn ổn mà. Em không biết làm thế nào nữa. Em lo lắm.
- Co giật? – Cả lũ ngạc nhiên.
- Khánh Nam! – Thày đặt tay lên vai Khánh Nam trẫn an – Rồi sẽ ổn mà. Đợi cho Linh Như hạ sốt, chúng ta sẽ đưa em ấy về thành phố.
- Em sợ lắm thầy ơi! Nó yếu quá!
- Bình tĩnh nào Khánh Nam! Linh Như sẽ không sao mà!

Tám thằng theo lệnh của thầy, rút ra khỏi phòng. Viết Quân cứ cố nán lại, nhưng bị đuổi ra.
- Các em lên trên tầng 2 đi, Hội học sinh trường này đang đợi ở trên ấy!
- Thầy ơi… nhưng 2 em ấy… – Đăng Thành nhìn về phía phòng y tế.
- Xe đã sẵn sàng ngoài kia rồi. Tôi sẽ hỏi tội các em về chuyện này sau.

Hơn 1 tiếng trong phòng họp, vừa làm quen, vừa lên kế hoạch giao lưu với Hội học sinh trường Bình Minh, đứa nào cũng rời rạc, không muốn nói năng gì cả. Ánh mắt chúng nó cứ chốc chốc lại hướng ra ngoài cửa sổ mà nhìn xuống dưới sân, dù biết rằng chẳng thể nào thấy được những gì chúng muốn thấy.
- Đăng Thành ! Họ mời ở lại ăn cơm… Mình có ở lại không?
Đăng Thành nhìn quanh dò xét phản ứng của cả lũ.
- Em về học viện luôn đây. – Viết Quân đứng lên.
- Em về. – Quốc Trường.
- Tao cũng về. – Bảo Đông.
- Em cũng về nữa. – Khương Duy.
- Em… – Lê Dũng rụt rè – Cũng tại hồi nãy em không chịu đóng cửa.
- Tao cũng về mày ạ! – Ngọc Hưng.
- Em! – Tuấn Anh.
- Vậy được rồi! Mình chào họ 1 câu rồi về.

Lại 2 tiếng trên xe, nhưng 2 tiếng này đối với Viết Quân và Khương Duy sao dài quá. Hình ảnh Khánh Nam khi nãy, vừa đáng thương lại vừa đáng sợ. Một đứa trẻ chứa đầy sự căm hận!
Xuống xe, 8 thằng đang đi về phía phòng họp ở khu hiệu bộ thì từ đâu, 1 thằng bé phóng lên ôm vai bá cổ Viết Quân và Đăng Thành .
- Chào mấy ông anh! Sao hôm nay nhìn như bim bim nhúng nước thế?
- Còn mày sao lại ở đây? Trốn tiết à? 10B1! Dân nhà mày này!
- Ai lại thế chứ ông anh? Cùng đội bóng chuyền với nhau cả cơ mà.
Cảnh Đạt vẫn khoác vai Viết Quân và Đăng Thành vui vẻ.
- Mà sao nhìn ai cũng u ám thế? Lo cho công chúa lắm à? Thế cậu ấy đi khám lại chưa? Em không dám hỏi ba em. Chẳng biết bụng cậu ấy có sao không nữa. – Cảnh Đạt thở dài – Hôm đó nhìn cậu ấy sợ quá! Mặt mày tái mét, đã thế tay còn đầy máu chứ.
Tám thằng dừng lại như 1 hệ thống tự động.
- Cảnh Đạt! Em vừa nói gì cơ? Hôm đó? Hôm nào?
Cảnh Đạt ngớ ra nhìn Viết Quân và Khương Duy.
- Ơ… em tưởng Linh Như phải nói với 2 anh chuyện cậu ấy bị đánh rồi chứ. Hôm sinh nhật anh Duy ấy. Anh gì trong đội bóng đá trường anh đưa cậu ấy vào phòng y tế còn gì.
Viết Quân lôi xềnh xệch Cảnh Đạt vào phòng họp.
- Trình bày chi tiết những gì em biết cho anh.
- Anh không biết gì thật sao? Em tưởng mấy người chơi thân…?
Nhìn vẻ mặt của Khương Duy và Viết Quân, Cảnh Đạt hiểu ra được phần nào.
- Nhóm các anh xích mích phải không? Em không hề thấy các anh đi cùng Khánh Nam và Linh Như từ hôm đó… Các anh… không hề tin cậu ấy phải không?
Khương Duy nhìn lảng đi chỗ khác.
- Em đã nghĩ là các anh biết và đang tìm cách điều tra giúp cậu ấy… vậy nên em mới không nói ra mọi chuyện…
- Vậy thì bây giờ hãy nói đi.
Mặt Cảnh Đạt nghiêm túc lại.
- Em hơi bị thất vọng về cơ quan đầu não như các anh. Em đã băn khoăn tại sao Hội học sinh để lâu như thế mà chưa đưa ra lời giải thích, cả việc Tuấn Anh liên tiếp nói xấu Linh Như nữa. Hóa ra vì các anh muốn đẩy cậu ấy ra khỏi Hội học sinh à?
Cả lũ đưa mắt nhìn nhau.
- Cảnh Đạt! Hãy nói cho bọn anh những gì mà em biết! Bọn anh sẽ chuộc lỗi với Linh Như sau.
Gương mặt Cảnh Đạt đầy sự cười nhạo dành cho Hội học sinh.
- Đoạn băng đó là cậu ấy bị ép. Cậu ấy đã bị đánh. Khi anh trong đội bóng đá đưa cậu ấy vào phòng y tế, áo cậu ấy rất bẩn và cậu ấy cứ ôm lấy bụng, co người lại, mặt tái mét, trông có vẻ đau lắm.
- Sao em biết là Linh Như bị ép?
- Anh trong đội bóng đá…
- Việt Thế!
- Vâng! Anh Việt Thế! Lúc đó anh ấy quát lên: “Chúng nó đã làm gì em?”, cậu ấy chỉ mấp máy được từ “ghi âm”, ban đầu em chẳng hiểu gì cả, nhưng mấy hôm sau thì cũng hiểu ra.
- Chúng nó? Chúng nó nào?
- Khương Duy? Anh nghĩ là chúng nó nào ở đây?
- Vậy là đã có người đánh Linh Như để ép nó về đoạn băng đó?
Cảnh Đạt thở dài nhìn Khương Duy.
- Anh nghĩ cậu ấy chỉ cần đánh là có thể ép làm bất cứ thứ gì à?
- Vậy…?
- Dừng lại! – Quốc Trường lên tiếng – Hình như… chiều hôm đó Phương Linh bị ngất phải không?
- Cậu nói đúng, Quốc Trường! Mọi người nói là Phương Linh bị ngất ở cổng trường, nhưng khi ba tôi đến khám cho cậu ấy, ông ấy đã phát hiện ra là Phương Linh bị ngất do thuốc mê. Không muốn làm cho gia đình cậu ấy lo lắng và do Linh Như yêu cầu nên ba tôi đã không nói ra.
- Cốc cốc!
Có tiếng gõ cửa.
Hồng Nhung bước vào phòng họp, gương mặt có 1 vài vết thâm. Tất cả nhìn Hồng Nhung rồi lại nhìn sang Viết Quân. Nhưng Hồng Nhung thì tiến thẳng đến chỗ Quốc Trường, Lê Dũng và Tuấn Anh.
- Tôi muốn rút hồ sơ.
Bravo! Kế hoạch của Viết Quân đã thành công 1 cách hoàn hảo. Cậu không cần động tay động chân, Hoài Trang và Hồng Nhung sẽ tự mâu thuẫn, và kết quả là Hồng Nhung sẽ bị Hoài Trang ép chuyển trường. Cậu đã khoan dung với Hồng Nhung lắm rồi. Cứ đi đi! Còn hơn là để tự tay cậu xử. Mọi việc đã sáng tỏ. Lý do tại sao Linh Như lại phải nói đoạn băng đó, Cảnh Đạt đã cho cậu biết rồi. Đợi Hồng Nhung ra khỏi phòng, Viết Quân đứng lên, vẻ mặt hoàn toàn vô cảm.
- Mọi người có muốn đi đâu xả stress không?
Tất cả nhìn cậu chăm chú. Viết Quân vốn không phải 1 thằng ham chơi.
- Tối nay 7h, tập trung ở cổng trưởng. Yêu cầu có mặt đầy đủ.

*
* *

Viết Quân là người đầu tiên có mặt ở cổng trường, nét mặt một thằng bé ngây thơ của Hội học sinh đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự tàn nhẫn, muốn hủy diệt tất cả.
Két!
Nhưng chiếc xe cũng lần lượt đi đến con số 8.
- Đi đâu mày?
- Vũ trường trung tâm thành phố!
Tuy có băn khoăn thắc mắc nhưng tất cả vẫn đi theo.
- Mọi người chuẩn bị đi! Em muốn đập tan cái vũ trường này!
- Cái gì?
- Đây là trụ sở chính những vụ giao dịch của Night! Nếu ai không có hứng thì cứ về tự nhiên.
Viết Quân hằm hằm đi vào vũ trường, không để tâm đám bạn nghĩ gì. Nhưng ngay khi cậu dừng lại ở cửa, tất cả đều đã đầy đủ sau lưng cậu.
Những tiếng la hét, loảng xoảng ở bên trong vũ trường giữ chân cả lũ.
- Viết Quân! Chúng ta đến muộn rồi!
Khánh Nam và Tuấn Vũ đã cho toàn bộ vũ trường tan nát, giờ thì đang gom góp vài tên đầu xỏ lại với nhau.
- Mình phải quay về sao? – Đăng Thành thì thầm.
- Không! Còn 2 vũ trường chấn thủ Đông Tây nữa.

Đó là 1 buổi tối không hề yên bình của thành phố.

*
* *

- Khương Duy! – gương mặt Viết Quân nghiêm túc lại nhìn Khương Duy khi tất cả các vũ trường của Night vừa được thanh toán.
- Ừ!
Viết Quân rút từ trong cốp xe ra 1 tập giấy và đưa cho Khương Duy.
- Cái gì đây mày?
- Đây là sơ đồ tổ chức của Night mà trong 1 tuần qua tao đã thu thập được.
Cả lũ cùng chụm đầu vào xem.
- Cái gì? Hồng Nhung là cánh tay phải của Việt Tú? – Tuấn Anh há hốc mồm.
- Nhưng sao lại còn 2 ô trống thế này? Chỗ cánh tay trái và đầu não của Việt Tú ấy? – Ngọc Hưng thắc mắc.
- Vậy ra anh tán con bé đó là vì… – Lê Dũng ngập ngừng.
- Vì nó là người đầu tiên up đoạn băng ghi âm lên forum trường. – Viết Quân lạnh lùng – Khương Duy! Ở cạnh Việt Tú có 3 nhân vật quan trọng: Đầu não, cánh tay phải, và cánh tay trái. Cánh tay phải thì tao đã chặt đứt, chỉ còn lại đầu não và cánh tay trái. Đó là việc mà mày cần phải tìm hiểu. Nhưng mày không cần quan tâm đến vị trí đầu não nhiều, vì người đó đã nằm trong tay Khánh Nam rồi. Ý tao là nhân vật thứ hai.
- Cánh tay trái? – Khương Duy hỏi lại.
- Phải! – Viết Quân gật đầu và quay sang bọn còn lại – Em biết trong hội mình có người đã biết tất cả về Night nhưng hãy để tự Khương Duy điều tra. Khánh Nam có tha thứ cho tụi em hay không nằm ở quyết định của Khương Duy lần này.Đây là ô trống cuối cùng giải mã mọi rắc rối giữa nhóm tụi em!

Sáng nay Linh Như và Khánh Nam nghỉ, cả Việt Thế nữa. Hội học sinh bị hiệu trưởng khiển trách rất nhiều, và còn chịu kỉ luật nữa. Tất nhiên điều này chỉ có nội bộ biết mà không được truyền ra ngoài. Danh dự của Hội học sinh đã bị hủy hoại đủ rồi.
Tám thằng cũng chẳng biết nói gì hơn. Cảnh Đạt dù sao thì cũng bô bô cho cả trường biết việc Hội học sinh mâu thuẫn nội bộ rồi. Chẳng đứa nào dám lên tiếng trách Cảnh Đạt cả, vì thực sự lần này là nhờ có Cảnh Đạt rất nhiều. Đăng Thành đã chịu trách nhiệm về việc giải thích trước toàn thể học sinh trong trường, nhưng cậu cũng chỉ nói qua loa là Linh Như đã bị Night uy hiếp về đoạn ghi âm đó và bị đánh, chứ cũng không dám nói thật là do Phương Linh mà Linh Như phải làm thế. Viết Quân yêu cầu cậu giữ bí mật, vì Viết Quân hiểu, chính Phương Linh mới là nguyên do lâu nay Linh Như không dám giải thích. Biết rằng trong trường vẫn còn nhiều người không hề vừa ý với lời giải thích mà Hội học sinh đưa ra nhưng gần như cũng đã chấp nhận rồi. Hội học sinh trước nay chỉ trừ dịp ra mắt vào đầu năm là có mặt đông đủ trước toàn trường, còn lại rất hiếm khi xuất hiện cùng 1 lúc, thế mà hôm nay 8 thằng con
trai lại cùng nhau đứng trên sân khấu, Đăng Thành thay mặt Hội học sinh, hi vọng mọi người hãy tiếp tục tin tưởng vào các kết quả và quyết định mà Hội học sinh đưa ra như trước giờ vẫn làm. Chỉ cần điều ấy thôi cũng đủ xoa dịu dư luận rồi. Hội học sinh chưa bao giờ mất uy tín, vì vậy tuyệt nhiên không bao giờ có chuyện nói bừa để bao che cho Linh Như. Nhưng thông tin rò rỉ ra là Hội học sinh mâu thuẫn, và chỉ đến chiều qua mới hoàn toàn tin tưởng Linh Như làm cho số đông trước giờ luôn thần tượng công chúa phẫn nộ. Lại thêm việc công chúa bị ngất khi đi cùng Hội học sinh, bị thày hiệu trưởng kỉ luật, tất cả làm cho Hội học sinh đứng trước nguy cơ sẽ bị thu hồi quyền lực, đồng nghĩa với việc bãi bỏ mọi chức trách.
Đăng Thành thở dài.
- Thật ra mình không trách được ai cả. Ngay từ đầu đã là tất cả chúng mình sai rồi.
- Nhưng Hội học sinh dễ tan quá!
- Thì biết vậy chứ sao. Cũng may là tao còn chưa đưa ra ý kiến loại Linh Như ra khỏi Hội học sinh với thày hiệu trưởng.
- Quan trọng bây giờ là Linh Như và danh dự Hội học sinh.
- Xét cho cùng thì…
- Khổ thân con bé!
- Ừ! Tao cũng đang định nói thế!
- Có đứa còn khổ thân hơn kìa! – Đăng Thành nhìn về phía góc phòng, nơi 1 thằng bé đang trầm tư suy nghĩ.
- Cũng do tự anh ấy chuốc lấy thôi. Em thấy còn nhẹ chán. – Quốc Trường trề môi.
- Em khổ hơn nó chán! – Khương Duy thở dài.
- Mày thì đáng bị Khánh Nam giết chết lắm. – Bảo Đông cay độc.
- Em sai rồi… – Khương Duy ngập ngừng – Thực ra không phải Linh Như phá em và Minh Phương… Là do em ấy định giúp em có thể ở lại đây… Em chưa nghe rõ mọi chuyện mà đã hiểu lầm…
- Cả em nữa! – Tuấn Anh cúi mặt – Cậu ấy… thực ra cậu ấy là khách mời danh dự của mẹ em cho show diễn thời trang cuối tuần trước tại Đà Nẵng. Cậu ấy và anh Khánh Nam. Lúc giữa chương trình, mẹ em bị choáng, chính 2 người đã đưa mẹ em về khách sạn… Hồi Tết, khi mẹ em bay từ Italia sang Mĩ, bị lỡ chuyến bay, cậu ấy còn cho mẹ em đi nhờ phi cơ riêng của gia đình nữa… Cảm kích chưa hết, thế mà em còn…
- Mà… nhẽ ra mày phải biết cái khách sạn đấy thuộc quyền sở hữu của nhà Khánh Nam chứ? Việc nó vào đấy thì cũng có gì lạ?
Cả lũ lắc đầu ngao ngán nhìn nhau. Chưa bao giờ Hội học sinh lại ở trong tình trạng thế này. Từ trước tới nay, Hội học sinh nổi tiếng sáng suốt, chưa bao giờ nhầm lẫn trong bất kì trường hợp nào, thế mà bây giờ lại nhầm lẫn cho chính thành viên nhà mình.
- Có ai biết Linh Như nằm viện nào không?
- Em không điều tra được.
- Không đến xem nó thế nào anh lo lắm, mình còn chưa xin lỗi nó…
- Biết vậy tối qua cử 1 đứa ở lại theo dõi Khánh Nam và Tuấn Vũ cho xong.
- Theo dõi nổi 2 đứa nó thì chúng nó đã đổi tên từ lâu rồi.
Viết Quân vẫn xoay xoay chiếc điện thoại trên tay.
- Không liên lạc được với ai cả…
Cả lũ lại nhìn sang Viết Quân, tiếp tục thở dài.
- Đúng là khổ thân nó nhất! Mà… hình như lâu nay chúng ta đã quên mất 1 chuyện… – Ngọc Hưng mắt sáng lên.
- Chuyện gì?
- Queen&King! Đúng rồi! Nếu đạt giải, nhất định mọi người sẽ nghĩ Hội học sinh lâu nay vẫn rất gắn bó, tập trung tập luyện cho Linh Như và Viết Quân… Như vậy thì… – Ngọc Hưng đang huyên thuyên thì Tuấn Anh đứng lên cúi đầu trước tất cả.
- Em…xin lỗi! Tuần trước em đã nói với Linh Như… em đã bảo rằng cậu ấy không đủ danh dự tham gia Queen&King nữa… em đã nói dối rằng anh Viết Quân cũng không muốn thi cùng cậu ấy… Chắc cậu ấy sẽ không tiếp tục tham gia đâu!
- Thôi rồi!
Mặt đứa nào đứa nấy ỉu xìu.
- Tuấn Anh này! – Viết Quân đứng lên lại gần thằng bé.
- Dạ?
- Cho mày chọn, thích gãy răng hay gãy cổ thì cứ nói.

*
* *

Đã 3 ngày trôi qua. Hội học sinh đứng ngồi không yên. Tình hình ở trường thì căng thẳng. Tình trạng công chúa thì không ai hay. Tám thằng lúc nào cũng đứng lên ngồi xuống lo lắng. Linh Như ốm nặng đến thế sao? Sao mãi mà Khánh Nam không đến trường?
Hỏi Phương Linh, Phương Linh ậm ừ cho qua chuyện.
Hỏi Tuấn Vũ, Tuấn Vũ bật cười đầy chế nhạo.
Hỏi Mai Chi, Mai Chi “hừ” 1 tiếng rồi phũ phàng bỏ đi.
Hỏi Cảnh Đạt, Cảnh Đạt không tiếc lời mỉa mai, khinh bỉ.
- Trời ơi! Sao không đứa nào điều tra được nó ở bệnh viện nào thế?
- Đừng than vãn nữa. Sốt ruột lắm đây này!
Viết Quân bắt đầu hình thành thói quen 24/24 giờ áp điện thoại lên tai, khi thì gọi cho Linh Như, khi thì gọi cho Khánh Nam, lúc lại gọi cho Việt Thế. Nhưng cậu cũng phải chấp nhận thêm 1 thói quen nữa, đó là sẽ được nghe nhạc chờ 1 cách thoải mái mà chẳng ai thèm nhấc máy, trừ điện thoại của Linh Như, bấy lâu nay không hề có tín hiệu!
- Khương Duy, Viết Quân! Thầy hiệu trưởng yêu cầu báo cáo khối 11 tháng 2 đấy. Bọn mày làm thay Khánh Nam đi.
- Em chưa bao giờ làm cái này mà. Với lại kết quả ở trong tay Khánh Nam, làm sao mà tổng kết chứ? Anh đợi Khánh Nam đi học đi. Em không làm nữa đâu. – Khương Duy giãy nảy.
Đăng Thành cũng chẳng muốn nói nữa. Qủa thật thì Khương Duy có biết gì đâu mà làm, nói là nói vậy. Còn Viết Quân thì lại càng không. Nó nhớ được trong đầu kết quả theo dõi 1 tuần là tốt rồi.
Tình trạng cứ u ám như 1 cái đám tang vậy.
- Có… có… có rồi! – Đăng Thành chợt lắp bắp, gương mặt hiện rõ vẻ hồi hộp nhìn vào chiếc điện thoại đang run bần bật trên tay.
Không nói không rằng, 7 thằng còn lại bổ nhào lại phía Đăng Thành, cố giành vị trí tốt nhất để… nghe ngóng.
- Khánh Nam à!
- <…>
- Ừ đang họp. Chú mày đến không?
- <…>
- Ừ!
Đăng Thành nhìn cái điện thoại rồi nhìn sang 7 đứa còn lại.
- Khánh Nam đang đến!
Và chỉ 10 phút sau, Khánh Nam đã có mặt. Nhìn cậu có vẻ như đêm qua không hề ngủ, gương mặt hốc hác và đôi mắt thâm xì.
- Hôm nay họp sớm thế?
- Ờ… tại vì…
- Mấy hôm em và Linh Như nghỉ, kết quả theo dõi có Khương Duy và Viết Quân rồi phải không? Em chỉ đến nộp báo cáo tháng 2 thôi. Cho em mượn kết quả theo dõi tuần vừa rồi, em còn thiếu.
Nhận tờ giấy từ tay Đăng Thành và chẳng để ai kịp nói năng câu gì, Khánh Nam nhảy ngay đến cạnh máy tính, cắm USB vào ổ, vội vã gõ gõ.
- Bận lắm à? – Ngọc Hưng ngập ngừng.
- Vâng!
- Linh Như… vẫn còn… sốt à?
- Vâng!
- Nó sốt 4 ngày rồi nhỉ?
- 2 tuần.
- 2 tuần? – Cả bọn đồng thanh.
- Vâng! Từ trước khi em đi Mĩ. – Khánh Nam trả lời đều đều mà vẫn không rời mắt khỏi màn hình máy tính.
- Khánh Nam… Linh Như hôm trước ý… – Viết Quân ấp úng – … bị đau bụng ý… đi khám chưa? Khỏi hẳn chưa?
Khánh Nam chợt ngừng gõ máy và quay phắt ra.
- Cái gì?
Rồi như chợt nhận thấy thái độ “hung hăng” của mình, Khánh Nam dịu lại.
- Sao mày biết thế?
- À… là Cảnh Đạt… kể.
- Ừm! – Khánh Nam quay lại với màn hình máy tính – Cảm ơn đã quan tâm! Nhưng không đến nỗi phiền mày phải lo đâu.
- Vậy… Linh Như còn sốt cao lắm không? – Khương Duy tiếp tục gợi chuyện.
- Không!
- Bao nhiêu độ?
- Trưa nay là 39 độ.
- 39 MÀ MÀY BẢO KHÔNG CAO À? – Viết Quân tự nhiên quát lên nhưng Khánh Nam tỉnh bơ.
- Thì đối với mày, ngay cả 40 độ cũng vẫn là nhẹ còn gì?
Khánh Nam nhấn Ctrl+P rồi mang báo cáo sang phòng hiệu trưởng, để quên di động trên bàn.
Gì đây?
“Bon is calling…”
- Có ai biết Bon là ai không?
Viết Quân nhíu mày, cầm lên, nhấn nút nghe nhưng không lên tiếng.
- <Anh lại cầm nhầm điện thoại của em rồi! Em vừa dậy. Khi nào anh về? Có lâu lắm không? Có phải qua công ti với ba không? Nếu về sớm anh qua siêu thị mua dâu nhé, cả mứt nữa. Nhà mình hết rồi, hết cả kem tươi nữa. Cả lá gelatin, đậu phộng, chocolate nhé. 1, 2, 3… đủ rồi, 6 thứ đấy. Anh nhớ hết chưa? Lấy giấy ra ghi lại đi. Dâu… Ơ… anh có nghe không đấy? Bon! Bon! – giọng nó khản đặc trong điện thoại.
Viết Quân nín thở.
- Là anh… Viết Quân đây!
- <Im lặng!>
- Em đã đỡ sốt chưa? Sao không nằm yên 1 chỗ lại còn…
- <Tít tít…>
- Linh Như! Linh Như! – Viết Quân hốt hoảng.

Khánh Nam còn phải trả lời vài câu hỏi của thầy hiệu trưởng về tình trạng sức khỏe em gái nên hơi lâu. Vừa về đến phòng đã nghe tiếng Viết Quân hốt hoảng gọi em gái mình.
- Đưa điện thoại cho tao! – Khánh Nam hầm hè.
Cậu vừa đi đến chỗ máy tính thu dọn lại đống sổ sách mình bày ra bừa bộn, vừa nhấn nút gọi lại.
- Anh vừa đi khỏi mà em đã dậy rồi à? Đã hạ sốt chưa? Việt Thế đâu?
- <Anh ấy đang ngủ! Cả đêm qua hình như… anh ấy cũng không hề ngủ mà… Mọi người đều mệt vì em rồi…!>
- Thôi nào! Không phải lỗi của em. Em đói chưa? Ăn gì chưa?
- <Em ăn rồi! Ăn cháo! Ngon lắm!>
- Tay nghề anh chắc mới được cải thiện đây mà.
- < Cháo bà với dì mang sang mà!>
Cả lũ đứng ngoài ngó nghiêng, chẳng hiểu Linh Như nói gì mà tự nhiên Khánh Nam cau mặt lại.
- Có độc đấy! Đừng ăn! Em chưa đọc Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn à?
- <…>
- Có độc thật mà!
- <…>
- Dù sao thì anh vẫn chẳng có thiện cảm với bà ấy. Anh sẽ gọi bác sĩ ngay bây giờ.
- <…>
- Có độc thật mà!
- <…>
- Ừ, nhưng làm gì mà những 6 thứ?
Khánh Nam rút 1 tờ giấy A4 chỗ máy in ra và ghi ghi chép chép.
- Ờ, chắc ở đấy có. Anh không biết chỗ nào nữa đâu. Dâu nữa à? Xem sữa hết chưa anh mua luôn?
- <…>
- Ừ, ba về sớm!
- <…>
- Rau á? Anh không biết mua đâu. Em gọi điện cho ba đi.
- <…>
- Ừ! Anh về ngay đây. Nằm yên trên giường nhé! Anh sẽ về sớm và làm cho. Nhớ là ở yên trên phòng đấy.
Khánh Nam bỏ điện thoại vào túi rồi quay sang cả lũ.
- Em về đây!
- Ơ ừ… ơ… mà này…
Chẳng thèm nghe ai nói gì, Khánh Nam đi thẳng.
Đã 3 ngày nay, Khánh Nam không hề chợp mắt. Mấy ngày đầu ở bệnh viện, và sáng nay đưa em gái về nhà. Cậu ghét cái cảm giác đè nén thế này, cậu muốn giải tỏa, muốn đập phá… Night chẳng là gì cả nếu như chưa tóm cổ được Việt Tú. Cậu thừa nhận là do ngày hôm đó cậu hành động theo cảm tính, cậu và Tuấn Vũ, quá nóng vội. Nhưng khả năng chịu đựng của cậu đôi khi cũng không hề hoàn hảo như cậu nghĩ. Hãy nghĩ thử xem, khi làm anh trai mà nhìn thấy em gái mình sốt cao đến mức bị co giật nhưng không ai quan tâm, nhìn em gái mình mê man bất tỉnh cả 3 ngày trời… Cảm giác đó thật khó chịu, như 1 thằng anh trai vô dụng vậy… Ngày hôm đó Tuấn Vũ cũng không hề ngăn cản Khánh Nam. Mà ngược lại, điều đó cũng làm Tuấn Vũ như tức điên lên…
Và hôm nay, Khánh Nam đã phải cố gắng thế nào để thể hiện ra ngoài 1 sự bình thản khi đế
n phòng họp Hội học sinh? Cậu khó chịu khi Ngọc Hưng nhắc đến việc Linh Như ốm, bực tức khi Viết Quân và Khương Duy hỏi thăm… Những hành động đó của bọn họ càng làm cho cậu cảm thấy căm ghét tất cả hơn… Một sự quan tâm đầy giả dối! Nếu như ngay từ đầu bọn họ đã thế này thì em gái cậu liệu tình trạng có tồi tệ đến thế không?

= = = = = = = = = =

- Cái gì mà có độc ý nhỉ? – Tuấn Anh băn khoăn.
- Chẳng biết! Có trong Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn còn gì? Táo à?
- Này, vậy sau khi ăn táo độc thì hoàng tử sẽ đến à? – Lê Dũng đặt ra giả thuyết – Và hôn 1 phát, miếng táo sẽ bị “ọe”ra.
- Dùng từ ngữ khác đi.
- “Nôn”?
- Phụt!
- Phun! Như hồi trước anh Quân phun hết trà vào mặt trưởng CLB Trà Đạo ấy mà.
- Bật ra, văng ra.
- Mà sao tự nhiên mình lại bàn vấn đề này nhỉ? Vớ vẩn. – Quốc Trường gạt đi.
- Chính xác! Vấn đề ai là Hoàng tử?
- Anh không nghe thấy nó bảo là Việt Thế đang ở đấy à?
Viết Quân vừa nói vừa vẽ ra vô vàn cảnh tượng hay ho lý thú trong đầu. Đúng là suy bụng ta ra bụng người có khác.
- Thực tế đi! – Đăng Thành nghiêm túc – Bây giờ thì biết Linh Như đang ở nhà Khánh Nam rồi, bọn mình đến thăm chứ?
- Đợi đã! – Ngọc Hưng lôi điện thoại ra – Để tao gọi cho mẹ tao hỏi xem khi đi thăm người ốm thì cần những thứ gì.
- Ờ phải đấy! Anh hỏi đi.
- Mẹ à! Bây giờ con đi thăm bạn ốm. Mang cái gì đến hả mẹ?
Chẳng hiểu mẹ Ngọc Hưng nói cái gì mà sau 2 phút, cậu bắt đầu nhăn nhó.
- Mẹ! Con là con trai mẹ, không phải khách hàng để mẹ quảng cáo sản phẩm công ti mình như thế đâu. Nhờ mẹ thà con tự đi chọn còn hơn!
Cả lũ bồn chồn chờ trống, rồi đi siêu thị, mua tất cả những thứ gì mà bọn chúng nghe phong phanh là tốt cho người ốm, không quan tâm số lượng, chất lượng và giá cả, chỉ cần tốt cho người ốm là lấy hết.
Hàng hóa chất đống quầy thanh toán, cả lũ chia nhau mang vác. Hôm nay chúng nó ngoan ngoãn không tị nạnh nhau xem đứa nào mang nhiều, đứa nào mang ít mà lại tranh nhau xách hết tất cả. 3 cái taxi đỗ xịch lại bên đường chờ chúng nó.

= = = = = = = = = = = =

Trên Trái Đất này, có lẽ đây là con đường mà Viết Quân và Khương Duy hay bước qua nhất. Nhưng sao cảm giác thật lạ. Một sự đứt quãng, thấp thỏm, lưỡng lự trong mỗi bước đi. Bây giờ… sẽ phải đối mặt với Khánh Nam và Linh Như ra sao? Sau những gì mà hai thằng đã làm? Khó với Khánh Nam một, thì với Linh Như phải gấp mười. Sẽ thế nào đây? Hai thằng hiểu Khánh Nam đã cố gắng kiềm chế bản thân thế nào để không nổi cáu với cả hai… và Linh Như cũng vậy. Thế thì phải làm sao để xoa dịu chuyện này? Rõ ràng Khánh Nam biết Khương Duy và Viết Quân đâu có 1 cái đầu nhanh nhạy như cậu… Đó có thể cho là 1 lời giải thích hợp lý khi Viết Quân tát Linh Như không? Hay là việc Khương Duy đã úp cái bánh sinh nhật xuống đất?
Con đường yên tĩnh hôm nay sao càng yên tĩnh lạ. Những cơn gió lạnh vẫn ập đến 1 cách bất chợt như muốn đẩy 8 thằng đi nhanh hơn về phía cánh cổng sắt sừng sững to lớn. Mùa mưa năm nay đến sớm hơn mọi năm thì phải. Mới đầu tháng 3 thôi mà. Thời tiết vẫn cắt da cắt thịt thế mà những tiếng sấm đã bắt đầu ì ùng trên bầu trời rồi.
Viết Quân và Khương Duy khẽ đưa mắt nhìn nhau. Từ bao giờ cánh cổng này không còn mở ra tự động cho 2 đứa nữa rồi. Khương Duy thở dài rồi đưa tay lên bấm chuông. 1 lần… 2 lần… rồi 3 lần, 5 lần…9 lần… Cánh cổng vẫn đứng yên không hề nhúc nhích. Khánh Nam ở nhà. Tất cả đều biết vậy. Và tất cả đều biết rằng Khánh Nam không muốn tiếp bất cứ ai, không muốn bất cứ người nào làm phiền Linh Như.
8 thằng con trai đứng đó nhìn nhau với những túi đồ lỉnh kỉnh trên tay mà không biết làm sao. Quay về ư? Không! Không thể được. Tụi nó nợ Linh Như 1 lời xin lỗi. À… không phải 1 mà là rất nhiều. Nợ cả Khánh Nam nữa…
Viết Quân tiếp tục bấm chuông. Gương mặt cậu vẫn vậy. Tĩnh lặng như mặt nước hồ.
Cánh cổng cũng vẫn không nhúc nhích.
Tít… tít… tít…
Tiếng còi xe ôtô vang lên đằng sau.
- Sao các con đứng đây mà chưa vào nhà?
Ông Hoàng Minh mở cửa bước ra khỏi xe và nhìn cả lũ.
- Con chào chú! – Tất cả đồng thanh.
Khương Duy khẽ liếc nhìn cánh cổng thêm 1 lần nữa.
- Tụi con bấm chuông nhưng không ai mở cả… Chắc Khánh Nam nó đi vắng…
- Nó đang ở nhà mà.
Nhìn cánh cổng sắt từ từ mở ra hai bên mà tự nhiên 8 đứa có một cảm giác lo sợ là lạ. Lần đầu tiên chúng nó đối mặt với một tình huống thế này chăng?
Chúng nó bước vào nhà trước và ngồi xuống ghế đợi ông Hoàng Minh. Việt Thế đang làm cái gì đó ở trong bếp và giơ chảo lên ra dấu chào hỏi.
- Tụi con muốn thăm Linh Như, có được không chú?
Viết Quân lên tiếng trước tiên. Ánh mắt ông Minh nhìn cậu như tỏ vẻ dữ dằn và không bằng lòng chút nào cả. Nhưng cuối cùng ông cũng ra hiệu cho cả lũ bước theo mình lên tầng 2, và dừng lại ở 1 phòng ngay sát phòng Khánh Nam. Ông vặn chốt cửa…
Gương mặt Linh Như xanh xao đang ngủ hơi nghiêng sang phía bên ngoài cửa sổ, trên trán nó là một cái khăn ướt. Khánh Nam khẽ kéo chăn hơi cao lên 1 chút và đưa một bàn tay của Linh Như vào trong chăn, tay còn lại cậu nắm thật chặt. Có một miếng bông nhỏ ở chỗ cổ tay nó được cố định bằng băng dính, phía trên là cây kim nối với 1 ống dây trong suốt. Nó đang truyền.
Khánh Nam hơi cúi đầu gần với Linh Như. Ánh mắt của cậu thể hiện rõ sự lo lắng lúc này. Mái tóc dài rủ xuống mặt làm cho Khánh Nam nhìn giống 1 bức tượng hơn là một con người bình thường. Khánh Nam vẫn ngồi lặng như thế mà không biết ngoài cửa phòng có 9 người đang nhìn vào, bàn tay cậu vẫn nắm chặt tay em gái.
- Em hạ sốt chưa con?
Khánh Nam giật mình nhìn lên.
- Ba?
Nhưng nét mặt của cậu dần đanh lại khi thấy 8 thành viên còn lại của Hội học sinh đứng đằng sau ba mình.
- Ba à! Em đang truyền và nó vừa mới ngủ được 1 lát nên con nghĩ không ai làm phiền lúc này thì tốt hơn.
Ông Minh tiến đến bên cạnh 2 đứa con và đưa tay vuốt mấy sợi tóc của con gái sang 1 bên.
- Đừng gay gắt thế, Khánh Nam! Dù sao các bạn cũng có ý tốt mà. Khi nãy là bao nhiêu độ?
- 39 ba ạ!
- Bác sĩ đã tiêm cho em chưa con?
- Dạ chưa! Đến tối bác ấy sẽ quay lại ạ!
- Ừ… ba về phòng 1 lát… mấy đứa nói chuyện với nhau nhé.
Khánh Nam không đáp mà thể hiện rõ một sự khó chịu trên nét mặt. Sự chịu đựng của cậu sắp đi quá giới hạn rồi. 8 thằng dè dặt bước vào.
- Đã nhìn thấy Linh Như vẫn đang ốm và vẫn sốt cao thì yên tâm đi ăn mừng rồi đúng không? Mọi người về đi!
- À… – Đăng Thành đại diện lên tiếng nhưng cũng không biết nói gì – Bọn anh chỉ muốn… chúc em ý mau khỏe thôi mà…
- Cảm ơn sự thương hại của mọi người. Nhưng Linh Như có đủ lời chúc rồi.
Cả lũ đưa mắt nhìn nhau.
- À… bọn tao… chỉ là…
Viết Quân vẫn đang nhìn Linh Như.
- Chỉ là…
- Đông người ngột ngạt lắm. – Khánh Nam lạnh lùng.

Tất cả lại nhìn nhau… rồi như không còn gì để nói, chúng nó lủi thủi đi ra khỏi phòng.
- Khánh Nam…
Tiếng gọi của Linh Như tuy nhỏ nhưng không hiểu sao có tác dụng mạnh đến nỗi bằng đấy thằng đều quay đầu lại.
- Anh ở đây. Em ngủ đi.
Hóa ra chỉ là 1 cái cựa mình nhẹ. Nó vẫn đang ngủ. Viết Quân lưỡng lự đứng lại ở cửa.
- Tao… có thể ở lại không? Một phút thôi cũng được.
- Ngay cả 1 giây!
Viết Quân bất đắc dĩ bước ra khỏi phòng.

*
* *

Tất cả tập trung lại ở phòng khách. Việt Thế đứng trong bếp gãi đầu gãi tai suy nghĩ 1 lúc xem có nên ra kia tiếp khách thay cho Khánh Nam và chú Minh không nhưng lại thôi. Cậu chép miệng thản nhiên rồi lại quay lại với mấy tờ công thức chế biến món ăn vừa in từ trên mạng cùng 1 cái cân.
“400 gam rau à? Bằng này chắc vừa nhỉ?”
Nhưng dù sao thì người tính chẳng bằng trời tính.
- Việt Thế…
Cái lũ kia lại kéo nhau đến trước cửa bếp mà ngắm nhìn việc cậu đang đong đếm lượng rau trước mặt. Việt Thế vẫn chú tâm thêm bớt 1 vài cọng rau cho đủ 400 gam.
- Ờ… Chào mọi người.
Rõ là chào chẳng có thành ý gì cả. Chào mọi người mà mắt thì vẫn chăm chăm nhìn vào bàn cân.
- Việt Thế… em ra đây nói chuyện 1 lát được không? – Đăng Thành ngập ngừng đề nghị.
Kể ra thì cũng hơi bất lịch sự khi mà khách đến nhà lại không tiếp. Dù cậu không phải chủ nhà thật nhưng cũng nên tiếp hộ Khánh Nam 1 vài phút chứ nhỉ? Chậc! Vài câu nói xã giao vớ vẩn thôi mà, chẳng chết ai! Nghĩ thế nên cậu đành phải từ bỏ ý định tiếp tục cân thịt và rửa tay đi ra ngoài phòng khách.
- Chà! Xem ra là bị Khánh Nam đuổi xuống nhỉ? Mọi người ngồi đi. – Cái vẻ cười cợt của Việt Thế lại được dịp hiển hiện trên khuôn mặt.
- Việt Thế! Linh Như… thế nào rồi?
Việt Thế thư thả rót nước cho từng đứa, thái độ đủng đỉnh làm cả bọn phát bực nhưng không dám thể hiện ra ngoài.
- Thì đấy! Lên phòng thăm Linh Như rồi mà không biết tình trạng thế nào sao?
- Khánh Nam… không cho bọn tôi đến gần. – giọng Khương Duy có vẻ não nề.
- Đến gần để xem khi nào thì con bé đó biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này à? – Việt Thế vẫn cái kiểu ăn nói cợt nhả ấy.
- Việt Thế! Không phải vậy mà! – Tuấn Anh lên tiếng.
- Chứ không phải thằng em trước giờ vẫn mong thế lắm sao? Cả cậu nữa Khương Duy, cậu luôn muốn Linh Như tránh xa Khánh Nam ra cơ mà?
- Việt Thế… bọn anh biết là sai rồi mà.
- Thôi nào thôi nào! Chúng ta đều hiểu nhau cả mà. Không cần ngụy biện mà. – Việt Thế nhếch môi – Nói thật thì tôi hơi khó chịu khi phải ngồi đây tiếp khách hộ Khánh Nam thế này đấy. Ngay cả việc tiếp nhận hộ Linh Như sự quan tâm của mấy người cũng làm tôi phát ớn. Thật giả tạo!
- Việt Thế! Em quá lời rồi! – Đăng Thành nói giọng buồn buồn.
- Anh là cái gì mà nghĩ có quyền phán xét lời nói của em? Hội trưởng Hội học sinh à? Hay chẳng qua chỉ là 1 thằng bù nhìn chỉ đâu đánh đấy?
- Việt Thế!
- Gì nào? Nếu các anh không phải là những thằng bù nhìn thì Linh Như đã chẳng đến nối ấy. Mà… tại sao lại trách các anh được nhỉ? – Việt Thế chợt bật cười – Các anh thì làm gì có lỗi cơ chứ? Các anh muốn biết tình trạng Linh Như à? Tốt! Tốt lắm! Sốt cao cả mấy ngày, mê man đến tận sáng nay mới tỉnh. Thân nhiệt luôn duy trì ở mức 38 – 39 độ, một ngày vài lần ở mức xấp xỉ 40. Tôi luôn tự đặt câu hỏi là tại sao buổi sáng hôm đấy Linh Như đã bình thường mà tại sao sau khi đi cùng mấy người lại thành ra như thế. Mấy người quan tâm nó thế này cơ mà
- Tệ… đến mức thế
sao? – gương mặt tất cả càng thêm lo lắng.
- Tệ? Không phải là rất tốt với mấy người sao? Hay là kết quả thế này chưa đáng là gì với mong muốn của Hội học sinh?
Tiếng nước sôi trong bếp réo ầm ĩ là 1 cái cớ tốt cho Việt Thế đứng lên.
- Mọi người cứ ngồi chơi đi nhé! Tôi phải đi nấu cơm đã.
Biết rằng mình hoàn toàn không được chào đón và không nên xuất hiện vào lúc này, 8 đứa đành đứng lên ra về, không quên hẹn mai lại đến. Nhưng đi được vài bước, Viết Quân và Khương Duy không biết nghĩ sao lại bảo bọn kia đi trước và quay lại phòng khách. Việt Thế cũng chẳng quan tâm cho lắm, cậu vừa nhìn công thức, vừa chú ý cho từng thứ nguyên liệu vào.
- Cậu có cần tôi giúp không? – Viết Quân lịch sự đề nghị.
Việt Thế tươi cười.
- Cậu không nghĩ là bữa ăn do tôi tự tay nấu thì có ý nghĩa với Linh Như hơn sao?
Việt Thế lại cúi xuống và tiếp tục răm rắp làm theo công thức.

Việt Thế: 1 thằng có đặc tính y như Khánh Nam: về lý thuyết cái gì cũng biết nhưng thực hành thì chẳng biết cái gì.

- Loại rau này không phải chế biến như vậy đâu. – Viết Quân nhắc khẽ Việt Thế.
- Hai cậu vẫn còn ở đây cơ à?
Mặc thái độ của Việt Thế, Viết Quân vẫn đi vào bếp động tay động chân với cái mớ nguyên liệu hỗn độn mà Việt Thế bày biện trên bàn.
- Đã bảo là không mượn cậu giúp cơ mà?
- Khương Duy! Mày hơi rỗi việc đấy.
Viết Quân vẫn chẳng để tâm đến Việt Thế mà quay ra trừng mắt nhìn Khương Duy đang lóng ngóng đứng ở cửa bếp mà không biết nên đi ra hay đi vào.
- Ờ… tao có thể… rửa rau.
Việt Thế bặm môi suy nghĩ. Dù sao thì cậu cũng chẳng biết làm cái gì, mà nhìn Viết Quân thì có vẻ thành thạo hơn cậu 1 tí, thôi, coi như… nhờ vả chúng nó lần này vậy. Tất cả cũng chỉ vì cậu thương chú Minh và Khánh Nam chưa có gì vào bụng thôi.
- Trứng ở chỗ nào vậy? – Khương Duy nhìn quanh.
- Tủ lạnh chứ đâu.
- Ừ!
Khương Duy tạm bỏ cái bát xuống và mở cửa tủ. Cậu chợt khựng lại.
- Lấy nhanh lên đi! – Viết Quân giục.
Khương Duy ậm ừ rồi thở dài lấy vài quả trứng ra. Thấy thái độ của cậu là lạ, Việt Thế mới nhớ là mình đang để 1 thứ bên trong tủ lạnh.
- Sao? Đau lòng à?
Khương Duy không trả lời mà chỉ chăm chú nhìn Viết Quân đập trứng.
- Cái gì trong đấy vậy? – Viết Quân ngoái nhìn tủ lạnh.
- À… – Khương Duy ấp úng.
- Bánh kem! – Việt Thế ôn tồn.
Rồi cậu mang chiếc bánh ra đặt lên giữa bàn.
- Nhìn lạ phải không?
Một chiếc bánh cao cao, nhiều lớp, mỗi lớp 1 màu và nhân bánh giữa mỗi lớp cũng hoàn toàn khác nhau.
Việt Thế từ tốn cắt 2 miếng bánh ra đĩa và đặt trước mặt 2 thằng.
- Có muốn ăn thử không?
Hai thằng nhìn nhau. Việt Thế lại bắt đầu cái vẻ cười cợt khó ưa.
- Nếu không thích ăn thì cũng nói 1 câu chứ đừng ụp xuống đất nhé! Linh Như đã rất vất vả đấy. Nó vừa làm hồi nãy, đang trang trí dở thì lại sốt, nói mãi mới chịu về phòng.
Khương Duy hiểu Việt Thế đang ám chỉ đến việc xảy ra hôm sinh nhật mình. Nhưng cậu chỉ biết im lặng.
- Kìa! Ăn đi chứ? Hay là không thích?
- Việt Thế!
- Các cậu đang làm tôi cảm thấy có lỗi với Linh Như đấy. Mà cũng phải. Nhẽ ra tôi không nên mời những người như cậu ăn chiếc bánh này. – Cái cách cười của Việt Thế đôi khi làm người đối diện cảm thấy mình giống như đồ đáng khinh lắm vậy.
Việt Thế tự lấy cho mình 1 miếng rồi thản nhiên ngồi ăn ở ghế đối diện.
- Thế nào Khương Duy? Tôi tưởng cậu chỉ có thể ăn mỗi bánh kem do Linh Như làm cơ mà?
Khương Duy im lặng.

- Cậu có biết… – Việt Thế tiếp tục – … chiều hôm đó tôi và Khánh Nam đã bất lực thế nào với Linh Như không? Nó nằng nặc xuống bếp, bằng mọi giá phải làm bánh sinh nhật cho cậu, rằng cậu chỉ ưng ý mỗi bánh do nó làm. Vậy nên mặc kệ đang bị thương, nó vẫn kiên trì đứng yên dưới bếp, dù đứng chẳng vững. Hàng chữ “Happy Birthday” đơn giản thế mà nó phải viết đi viết lại tận 4 lần, chỉ vì tay cứ run run không thể dứt khoát nét chữ. Vậy mà chiếc bánh đó, tôi cứ tưởng sẽ được trân trọng lắm cơ, ai ngờ nó lại bị ném xuống đất. Thật là cảm động.
- Việt Thế…
- Hai anh em ngốc nghếch đó đã cá cược với nhau… – Việt Thế chợt bật cười – Tôi cảm thấy tiếc cho cậu, Viết Quân ạ. Khánh Nam đã nói, nếu như cậu và Khương Duy, hoặc chí ít là cậu, chỉ cần bình tĩnh 1 chút nghe Linh Như giải thích, thì Linh Như sẽ trở thành bạn gái của cậu ngay lập tức. Vậy mà… Nhưng dù sao như thế cũng tốt, tôi sẽ được lợi hơn. Tôi cũng đã lường trước kết quả, vậy nhưng vẫn hơi bất ngờ. Đặc biệt là 2 cái tát đáng nhớ ấy. Cậu yêu cầu quá nhiều ở 1 người chưa có gì liên quan đến cậu, Viết Quân ạ. Linh Như nó chẳng phải người yêu cậu, nhưng lúc nào cậu cũng muốn tất cả mọi người phải tránh xa nó ra. Mặc dù tất cả những gì cậu có thể làm chỉ là ghen vớ vẩn. Thật may là chính vì cái bản tính đó mà cuối cùng Linh Như chẳng chọn cậu. Tôi phải cảm ơn cậu nhiều nhiều mới được.
Viết Quân khẽ cúi đầu xuống.
- Tôi đã rất tức giận. Khi đó…
- Khi đó Linh Như đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, đã cố gắng làm cho mình xinh hơn mọi ngày, đã đeo sợi dây và nâng niu nó thật lâu. Cậu hiểu không? – Việt Thế bỗng dưng quát lên ầm ầm.
Một tia chớp lại vừa lóe lên ngoài kia.
- Anh… ơi…!
Tiếng gọi yếu ớt phát ra ở phía đầu cầu thang làm cả 3 vội quay đầu lại và đứng bật dậy.
Một chiếc váy trắng rộng và dài đến gần gót chân, mái tóc dài buông xuống, gương mặt xanh xao cùng một đôi mắt ngơ ngác long lanh đầy nước, Linh Như loạng choạng bám vào tay vịn cầu thang, đôi chân trần lần tìm từng bậc.
- Sao em lại xuống đây?
- Việt Thế! Không thấy anh ấy! Không thấy đâu cả. – gương mặt Linh Như mếu máo – Không thấy cả ba nữa.
Viết Quân và Khương Duy vội vàng phóng lên cầu thang định giúp Linh Như bước xuống nhưng nó không để ý mà cứ thế đi về phía bàn tay đang đưa ra đỡ lấy mình của Việt Thế.
- Khánh Nam vẫn ở trên đó mà. Ba em cũng vừa mới về. – Việt Thế cởi áo ra khoác lên người Linh Như.
- Không thấy thật mà! – Nó không để ý rằng xung quanh mình không những chỉ có Việt Thế mà còn có cả Khương Duy và Viết Quân nữa.
- Được rồi! Vậy để anh đưa em về phòng.
- Không! Em không ở 1 mình đâu, trời sắp mưa rồi mà. Không ở 1 mình đâu, em sợ lắm. – Những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên má.
- Anh sẽ ở lại cùng em cơ mà.
- Không! Em tìm ba cơ!
Ầm!
Tiếng sấm bắt đầu ì ùng ngoài trời cùng những tia chớp lóe lên. Nó giật mình sợ hãi lùi lại, nép sát vào chân cầu thang, 2 tay ôm lấy đầu và nhắm nghiền mắt lại.
Viết Quân chạm nhẹ vào người Linh Như và hốt hoảng phát hiện ra người nó vẫn nóng ran.
- Không! – Nó hét lên sợ hãi khi Viết Quân định kéo mình lại, ánh mắt nó nhìn cậu ngơ ngác, như không hề biết cậu là ai và càng bám chặt lấy Việt Thế hơn – Việt Thế!
- Bỏ tay cậu ra đi Viết Quân! – Việt Thế trừng mắt lên – Bỏ tay ra đi! Nhanh lên!
Viết Quân sững sờ lặng đi khi Linh Như. Một gương mặt đầy nước mắt vô hồn và ngơ ngác.
- Con bé lại làm sao thế?
Ngoài cửa, bà nội và dì bước vào.
Tiếng sấm lại bắt đầu rền rĩ trên bầu trời cùng những tia chớp đỏ lè đi kèm. Mưa cũng bắt đầu rơi xuống.
- Bun! Con đứng lên nào.
Nó ngước lên nhìn bà nội, vẻ mặt ngơ ngác biến thành nỗi sợ hãi, hốt hoảng. Nó đứng bật dậy và lảo đảo lùi về phía sau, đôi môi mấp máy.
- Không! Bà ơi! Con không đi đâu! Đừng đưa con đi nữa bà ơi! Con không đi đâu! Không đi đâu. – Nó khóc nấc lên bám vào bà như cầu xin.
- Bình tình nào Bun! Con không đi đâu cả mà! – Bà nội càng cố gắng đỡ nó đứng dậy thì nó càng hoảng loạn hơn.
- Bà ơi đừng bắt con đến đó nữa. Ở đó đáng sợ lắm! Đáng sợ lắm! Con không đến trại trẻ mồ côi đâu. Đáng sợ lắm. – Nó cứ lặp đi lặp lại mấy từ cuối và toàn thân run lên – Đáng sợ lắm! Đáng sợ lắm!
- Bun! – Tiếng Khánh Nam vang lên ở đầu cầu thang và đang lao bổ xuống – Bà đừng động vào em ấy.
Ông Minh cũng hốt hoảng chạy theo xuống.
- Bun! Bình tĩnh lại nào! Anh đây mà. Bình tĩnh lại nào.
Nó giật mình ngước đôi mắt ướt sũng lên nhìn Khánh Nam.
- Anh! Anh ơi! Em không đi đâu cả! Không đi đâu. Ba ơi! Không… Soạt!
- Bun! Bun! Tỉnh lại đi con! Bun! Gọi bác sĩ nhanh lên.
Khánh Nam vội vã ôm chặt lấy em gái đưa về phòng!
Bà nội và dì đứng lặng ở chân cầu thang. Lần đầu tiên trong suốt quãng thời gian qua, bà mới hiểu hết hậu quả những việc làm trong quá khứ của mình. Một vết thương khó lành! Cảm giác đau đớn, ăn năn, day dứt và trên cả là hối hận. Hối hận vì đã xé nát quãng tuổi thơ êm ấm của 1 đứa trẻ. Những nỗi đau ám ảnh đứa trẻ ấy giờ đây đang bóp nát trái tim bà.

*
* *

- Rất ngạc nhiên phải không? – Việt Thế nhìn thẳng vào Viết Quân và Khương Duy nghiêm túc – Như 1 con người hoàn toàn khác?
- Ừ…
Khương Duy ngoái nhìn lên tầng. Bác sĩ vừa đi khỏi rồi, nhưng Khánh Nam không cho phép 2 cậu bước chân vào.
- Đã mấy ngày nay, chú Minh và Khánh Nam chưa hề ăn gì… cũng chưa hề chợp mắt, lúc nào cũng ở sát cạnh Linh Như, Tuấn Vũ cũng chỉ mới về nhà sáng nay… – giọng Việt Thế buồn buồn – Ai nói gì cũng không được, chỉ đến khi sáng nay Linh Như tỉnh lại, 2 ba con mới ăn 1 chút nhưng rồi lại buông bát xuống ngay. Họ không rời khỏi Linh Như dù chỉ 1 phút. Bởi vì…
- Hoảng loạn? Gào thét? Và gọi tên rất nhiều người? – Viết Quân lên tiếng.
- Ừm… Suốt cả mấy ngày như thế. Có những lúc giật mình bật dậy, khóc nức nở tìm mọi người, rồi lại tiếp tục mê man và lại khóc.
- Tại sao lại thế? Cậu… có biết chuyện gì không? – Khương Duy ngập ngừng.
- Những kí ức không hề hoàn hảo, đã để lại quá nhiều vết cắt sâu trong tâm trí 1 đứa trẻ. Tôi chỉ biết chừng ấy thôi. À… tôi còn biết thêm 1 chuyện nữa… món quà đặc biệt mà Khánh Nam và Linh Như muốn tặng các cậu trong dịp sinh nhật cậu, Khương Duy ạ!
Khương Duy và Viết Quân đều nhìn lên Việt Thế trông chờ.
- Khánh Nam và Linh Như… là anh em sinh đôi!

Akiho Yoshizawa - Azumi Mizushima

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ