Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 40

Ngọc Hưng bực tức quay sang lũ chiến hữu đang tò mò nghiêng ngó.
- Làm gì đi chứ? Hỏi nó có yêu không chứ có hỏi Viết Quân là của ai đâu?
Viết Quân lúc này đã hoàn hồn, đỡ lấy Linh Như cẩn thận, gương mặt có vẻ… tươi tắn, quay sang bên chỗ Khánh Nam và Đăng Thành.
- Công chúa say rồi. Em nghĩ nên nghỉ ngơi một chút sẽ tốt hơn.
- Ừm… – Đăng Thành gật đầu – Phòng cuối hành lang.
Viết Quân nhìn xuống cái chân Khánh Nam.
- Mày sẽ tự đưa Linh Như về phòng hay là tao sẽ giúp?
Khánh Nam nghiến răng.
- Quốc Trường! Đưa…
- Thôi thôi được rồi. Tao biết rồi mà. Không nói nữa là được chứ gì.

Bởi vì xung quanh có một cơ số những cặp mặt đang chăm chú nhìn theo nên Viết Quân “đành phải” dìu Linh Như bước lên cầu thang, đợi cho vừa khuất tầm mắt thì lập tức chuyển phương án để đẩy nhanh tốc độ. Vì lo những người không hiểu chuyện sẽ có những ý nghĩ không hay, ngay sau khi đưa Linh Như về phòng, Viết Quân vội vã quay trở lại tầng 1.
Lúc này, Khánh Nam đang truy tìm nguyên do của việc say rượu rất mất hình tượng của Linh Như.
- Tuấn Anh! Nói xem nào.
Tuấn Anh khổ sở len lén nhìn Khánh Nam rồi lại nhìn Viết Quân, lo sợ nói thật sẽ bị xử tử nên cứ gãi đầu gãi tai mãi.
- Đếm từ 1 đến 3 mà mày không nói là liệu hồn đấy. – Viết Quân buông giọng dọa nạt.
- Thì…
- Thì? – Bằng đấy cái miệng đồng thanh lặp lại.
- Thì là do… cái cốc đó… à không, cái chai nước đó… – Tuấn Anh ngập ngừng – Tại vì rượu cũng là một thứ chất lỏng không màu mà tự nhiên lại đựng trong chai nước khoáng, em lại đang không thở được nên… tưởng là nước khoáng thật… Linh Như kêu khát nước nên…
- Thật là chỉ muốn túm cổ mày ném ra ngoài kia mà.
Tuấn Anh nhìn lên Viết Quân vẻ khinh bỉ.
- Chứ không phải nhờ em có người vừa được tỏ tình đó sao? Đang mở cờ trong bụng thì cứ nói thẳng, đừng có tỏ cái vẻ đó.
- Mà… – Ngọc Hưng lên tiếng – Linh Như nghĩ gì lại đi ôm chặt Khương Duy khi đó thế nhỉ? Nhìn nhầm thì cũng phải thấy dáng dấp rõ là khác nhau chứ.
- Nó đâu có đeo kính, nhìn nhầm cũng phải thôi.
Viết Quân lúc này mới nhớ ra cái chuyện khó chịu ban nãy, liền quay sang Khương Duy hậm hực.
- Từ giờ mày tránh xa lọ nước hoa của tao ra.
- Làm như kiểu nước hoa của nó có một lọ duy nhất vậy.
- Vâng thưa anh! Cả châu Á này chỉ có một lọ duy nhất thôi đấy ạ. Đây là nước hoa chỉ sản xuất dành riêng cho các thành viên trong dòng họ Wilson, những người đứng đầu GMR ý.
- Vậy sao anh lại có thứ đó? Ăn trộm?
Viết Quân ngó Lê Dũng chằm chằm.
- Chú em đang suy bụng ta ra bụng người à? Cái này là Jimmy tặng anh để siết chặt tình hữu nghị giữa anh rể và em vợ.

*
* *

Sự thật là trí nhớ của công chúa sau khi say rượu khá là… tệ. Tất tần tật, đã quên hết sạch rồi. Nhưng dù sao thì… Mặc dù tối qua Bảo Đông có ngăn cấm chụp hình thì CLB Nhiếp ảnh vẫn nắm trong tay được vài cái, và đã tung ngay lên forum để trở thành bài viết được chú ý nhất trong ngày. Ngay sau đó, một loạt những hình ảnh của Viết Quân và Linh Như cũng ồ ạt được up lên, tất nhiên, Hội học sinh sẽ không bao giờ chịu im lặng cho dân làng vượt mặt. Mấy cái cop trộm từ máy tính Viết Quân, Ngọc Hưng cũng đã đưa lên rồi.
Khánh Nam đã khùng khục khùng khục từ khi nhìn thấy Linh Như bước ra khỏi phòng. Tối qua, mặc dù nó say rượu nhưng Khánh Nam vẫn nhất quyết đưa em về nhà.
Ở bàn ăn, ngoài Khánh Nam ra, còn có Viết Quân và Khương Duy nữa.
Khương Duy ban đầu thì cố gắng nhẫn nhịn, được 10 giây thì cũng phì ra cười làm cho Khánh Nam không kiềm chế được cũng cười ầm lên. Viết Quân vẫn ngồi im, bình thản ăn bánh mì, uống sữa.
Linh Như tạm thời vẫn chưa hiểu chuyện, quay đầu về phía tấm gương lớn ngoài phòng khách. Hmm, mặt mũi sạch sẽ, tóc tai gọn gàng, áo quần chỉn chu. Họ cười cái gì thế?
- Có vấn đề gì sao?
- Không có, không có. Không có mà.
Khánh Nam nói rồi lại tiếp tục cười.
- Linh Như! Rượu làm sụt giảm trí nhớ của em rồi. – Khương Duy tiếp lời.
- Tối qua… đã có gì sao?
- Không có. – Khánh Nam và Khương Duy đồng thanh.
Linh Như hơi nhăn mặt, cố gắng nghĩ ngợi nhưng mãi không ra, lại nhìn sang Viết Quân đang ngồi im nghiêm túc ăn uống, chẳng nói chẳng rằng nhưng nét mặt thì bình thản và có vẻ hơi… tươi tắn.
- Viết Quân! Tối qua đã có chuyện gì sao?
- Em đang muốn nhắc đến chuyện gì?
- Những chuyện khiến hai người họ cười đó. Có liên quan đến em à?
- Em thử nhớ lại xem…
Đột ngột Viết Quân nhìn lên Linh Như, nét cười nhẹ nhàng lướt qua gương mặt.
- Anh bị… niêm phong rồi.
- Hmm…?
Linh Như vẫn ngơ ngác, không hiểu hết hàm ý, nhưng rồi lại quyết định lắc đầu cho qua. Rõ là 3 tên dở hơi chơi với nhau mà.

*
* *

Không khí ở trường hôm nay cũng vô cùng khác lạ. Mọi người đều như đang có một chuyện gì đó thích thú lắm, nét mặt ai cũng hớn hở vui mừng, đặc biệt là mấy tên trong Hội học sinh nhìn rất là… yêu quái làm Linh Như suýt chút nữa thì phát cáu.
- Gì chứ?
- Không! – tất cả lắc đầu – Có gì đâu?
- Có gì thì cứ nói luôn ra đi. Đừng có làm cái vẻ mặt đó.
- Không có.
- Tối qua nhất định là có chuyện gì mà.
- Không có mà. – Tất cả lại đồng thanh.
Bất chợt Đăng Thành khoác vai Viết Quân.
- Làm gì có chuyện gì chứ, phải không Viết Quân?
- Đăng Thành! Bỏ cái bàn tay xấu bẩn của anh ra khỏi Viết Quân đi. Sẽ bị xử đó. Hiện vật cấm được động chạm. – Khương Duy nói rồi phá lên cười.
- À anh quên. – Đăng Thành rút vội tay lại như phải bỏng – Linh Như! Coi như anh chưa động vào Viết Quân nhé. Hì hì! Anh em! Chúng ta nên ghi nhớ 1 điều, từ giờ phải tránh xa Viết Quân ra nhé.
- Phải phải! Tránh xa nó ra mới được.
Tránh xa nó ra…
Tránh xa Viết Quân ra…
Tránh xa nó r
a…
Tránh xa Viết Quân ra…
Đỏ.
Rồi xanh.
Rồi tím.
Rồi hồng.
Tránh xa Viết Quân ra…
Tránh xa Viết Quân ra…
Mặt Linh Như bỗng nhiên đỏ lên rồi thay đổi sắc thái liên tục.
Forum…
Bảng thông báo…
Chủ đề sôi động nhất…
Chủ đề được chú ý nhất…
“Anh đã bị niêm phong rồi…”
“Hiện vật cấm được động chạm…”
Linh Như tròn mắt hết cỡ, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính như không tin vào mắt mình. Chuyện này…
- Nhất định là photoshop…
Linh Như đưa ra giả thuyết yếu ớt, mặt biểu cảm trạng thái như chuẩn bị khóc đến nơi. Thứ này… bức ảnh đang ôm chầm lấy Viết Quân thế này… đoạn ghi âm này…
- Mất hình tượng quá đi, Linh Như. – Tuấn Anh cười cợt – Hóa ra là cậu thích tỏ tình công khai giữa bao nhiêu người thế này à?
- Cũng hay mà. Anh nghĩ mình nên học tập.
- Viết Quân, em sẽ bảo vệ anh cho đến khi chết. A ha ha… – Ngọc Hưng phá lên cười hết sức… khả ố – Linh Như! Có phải em hâm mộ các nhân vật nam trong phim cổ trang nhiều quá không?
- …
Linh Như vẫn không nói nổi lời nào, phần vì không biết phải nói gì, phần vì Viết Quân ngồi ngay trước mặt và đang nhìn mình chăm chú…
Hoang mang.
Xây xẩm mặt mày.
1 phút suy nghĩ.
Linh Như gấp laptop, lấy lại vẻ bình tĩnh vốn có, không thèm quan tâm đến Viết Quân nữa, khẽ hắng giọng.
- E hèm! Chuyện đó để sau đi. Em đang có chuyện muốn nói với mọi người đây.
- Mời đám cưới?
- Thôi đi. Chuyện quan trọng đấy.
Công chúa đặt lên bàn 1 đống giấy tờ.
- Gì đó?
- Mọi người ngồi xuống hết đi.
Không khí có vẻ nghiêm túc, tất cả ngồi xuống quanh bàn.
- Fantasi của em không phải là một thứ gì lớn lao và to tát. Thời gian tới, em và Khánh Nam sẽ đi du học, không còn ở Việt Nam nữa. Sapori d’Italia em đã tặng lại cho ba. Còn Fantasi… em muốn giữ lại tặng cho tất cả mọi người, coi như là… một ngôi nhà chung của tất cả chúng ta nếu sau này còn có thể gặp lại. Đây là toàn bộ giấy tờ của Fantasi. Hi vọng… mọi người có thể nhận nó như một món quà nhỏ trước khi chia tay.
- Linh Như?
- Mọi người không cần phải nói gì cả đâu. Xin hãy nhận lấy nó. So với những gì mà các anh sẽ sở hữu, nó hoàn toàn là một món đồ nhỏ, nhưng xin hãy nhận lấy.
- Linh Như à, điều này… – Đăng Thành khó khăn – Đây là tâm huyết của em mà.
- Vì vậy nên em muốn nó lớn mạnh. Nên hi vọng tất cả sẽ giúp em phát triển nó.

*
* *

Đã làm hết những việc cần làm rồi. Chỉ còn… không biết phải làm sao để Khánh Nam có thể…
Linh Như không dám nghĩ tiếp nữa. Nó hình dung ra, những tháng ngày sắp tới của anh trai mình. Nếu Khánh Nam biến mất, đối với nó, cũng như vậy cả thôi. Cả ba và Khánh Nam… Sẽ như thế nào đây? Về phía ba và Jimmy, có lẽ… sự trở lại của Billy sẽ an ủi tất cả phần nào…

Linh Như ngồi xuống 1 chiếc ghế trống trên hàng ghế khán giả, nhìn xuống sân bóng, nơi Khánh Nam, Viết Quân và Khương Duy cùng một vài người nữa đang chơi bóng chuyền. Thực ra thì Khương Duy thích bóng đá và Viết Quân thích bóng rổ. Nhưng Khánh Nam lại theo bóng chuyền nên 2 đứa cũng theo bóng chuyền luôn.
Linh Như chợt nhận ra… từ bao giờ, đã không còn kiểm soát được tình cảm của chính mình nữa… Việc ôm chầm lấy Viết Quân tối hôm trước… và cả việc này nữa…
Linh Như vốn không thích chơi thể thao, nhưng lại có hứng thú xem người khác chơi bóng. Thích nhất là bóng bầu dục, rồi đến khúc côn cầu. Nhưng Việt Nam không có mấy cái thể loại đó, vậy nên theo Khánh Nam đi xem mọi người chơi bóng chuyền cũng được.
Sự mất kiểm soát cũng từ đây mà ra…
Đội bóng chuyền rõ là nhiều người, chiều cao mọi người cũng gần như ngang ngang nhau, về tài năng thì cũng có người nổi bật hẳn, tất nhiên, như Khánh Nam chẳng hạn. Anh trai mình quả là toàn tài, nếu không muốn tự hào rằng mình có một người anh hoàn hảo. Vậy nhưng, theo lẽ thường thì nên chăm chú quan sát anh trai thì đúng hơn, hay chí ít cũng nên nhìn người nào xuất sắc nhất đội ý, nhưng…
Giữa một đám đông như thế… không hiểu sao, ánh mắt Linh Như gần như chỉ bám sát theo 1 người – người sở hữu chiều cao đứng đầu toàn đội: Triệu Viết Quân.
Thời gian đầu, Linh Như cố thanh minh với bản thân, có lẽ là do cách phát bóng của Viết Quân đẹp, nhẹ nhàng nhưng cũng rất mạnh, như kiểu chỉ búng nhẹ mà quả bóng cũng bay được sang bên kia ý, nhưng thời gian sau thì… không phải vậy. Dù cho đã cố nhìn sang 1 người khác, dù cho cố theo dõi 1 người khác, thì không đầy 1 phút sau, ánh mắt nó lại dán chặt vào Viết Quân. Và hình như… Viết Quân cũng nhận ra điều đó.
- Em có sao không? Lyly? – Mark đến bên và đưa cho Linh Như 1 chai nước lạnh – Anh nghĩ em cần phải sang Mĩ sớm. Cứ tình hình thế này kéo dài, anh sợ em không cầm cự lâu được nữa đâu.
Linh Như cầm lấy chai nước nhưng không uống. Nó cũng chẳng nói gì và vẫn nhìn xuống sân bóng. Ngày nào Mark cũng nói những điều này mấy lần, nghe nhiều rồi cũng sẽ chỉ như… vịt nghe sấm mà thôi.
- Anh không thích môn này. Anh thích bóng bầu dục.
- Em cũng vậy. Khục…
- Lyly? – Mark giật mình quay vội sang Linh Như như 1 phản ứng vô điều kiện. Cô bé bên cạnh anh đang đưa tay bịt chặt miệng, gương mặt hồng hào bất chợt trắng bệch.
Không nói thêm gì nữa, Mark kéo Linh Như đứng dậy và định dìu nó rời khỏi sân bóng, rời khỏi trường. Mỗi lần cơn đau kéo đến là mỗi lần sức lực bị rút hết toàn bộ. Cơn run rẩy làm Linh Như phụ thuộc hoàn toàn vào Mark. Cảm giác nôn nao, máu ứ lên trong cổ họng và tưởng như chỉ cần 1 va chạm nhẹ cũng có thể trào ra ngoài.
Dưới sân bóng, Đăng Thành chợt ngừng lại đột ngột làm cho cả đội dừng lại theo. Cậu hất mặt về phía những hàng ghế khán giả… Có vẻ hình ảnh Linh Như dựa vào Mark ít nhiều đã gây hiểu lầm tai hại…
Cả bọn tự động bước lại gần Viết Quân tuy mắt vẫn chăm chú nhìn Linh Như. Gương mặt cậu chỉ hiển hiện một sự dửng dưng đến đáng sợ.
Ngọc Hưng xoay xoay quả bóng trên tay, và bất chợt ném mạnh về phía Mark…
Trái bóng chứa đựng sự phẫn nộ…
Xoay tròn…
Xoay tròn…

*

Bàn tay run rẩy đánh rơi cuốn sách xuống đất. Mark vừa đỡ Linh Như, vừa cúi xuống nhặt lên. Đôi tai tinh tường của một sát thủ đã cảm nhận được âm thanh lạ. Theo phản xạ, cậu đẩy mạnh Linh Như sang 1 bên, vừa lúc quả bóng vụt qua người nó…
Sự nhẫn nhịn đã đi quá giới hạn… Sự va chạm khi bị Mark đẩy làm Linh Như chao đảo đập người vào thành ghế, thứ chất lỏng cố kìm nén trong cổ họng theo đà phun mạnh ra ngoài… Máu dính đầy trên những chiếc ghế…
- Á á á á… – Những tiếng hét sợ hãi khi chứng kiến cảnh đó vang lên.
- Lyly! Lyly!
Linh Như giật mình vội nhìn xuống sân bóng và hốt hoảng khi nhận thấy vẻ mặt đã biến sắc của anh trai. Nó lắp bắp không thành lời.
- Mark… Đưa em đi khỏi đây! Không thể để cho Khánh Nam biết! Mark…

*
* *
- Chết tiệt!
Mark lẩm bẩm trong khi đang cố sơ cứu cho Ginny. Bọn họ đã gọi cấp cứu. Mọi chuyện trở nên rối tung khi có lũ vô dụng kia ở đây. Cậu đã bảo chúng nó ra ngoài hết để không khí đỡ trở nên ngột ngạt. Nhưng thằng ranh anh trai Ginny vẫn lì lợm ở trong này, bên cạnh đó còn có thằng bé người Hàn Quốc và thằng lắm mồm kia.
Cậu chợt trở nên hốt hoảng.
- Chuẩn bị xe đi! Phải đưa Lyly đi ngay lập tức. Nhịp tim đang xuống rất thấp. Nhanh lên! – Mark nói vừa như ra lệnh, vừa như cầu xin. Nhịp tim của cô bé đang dần mất kiểm soát. Gương mặt nhợt nhạt cạn kiệt sự sống.
- Để cậu ấy cho em!
Shiki đột ngột xuất hiện ngoài cửa. Ánh mắt mang theo sự quyết tâm và khẳng định chắc nịch. Cậu nhắc lại 1 lần nữa.
- Mọi người không làm được gì cả đâu, ngay cả bác sĩ. Để cậu ấy cho em!

Nếu như những con người vô dụng này không ở đây và nhìn thấy mọi chuyện, có lẽ tình trạng Ginny đã không đến mức thế này rồi. Mark sẽ đưa Ginny về phòng nghiên cứu, đã có thể kịp thời tiêm thuốc và truyền dịch. Dù biết càng để lâu không truyền dịch thì tình trạng của Ginny sẽ càng trở nên tệ hơn nhưng cậu đành phải trao Ginny cho Shiki. Hi vọng thứ thuốc cậu cho Ginny uống tạm thời khi nãy kịp phát huy tác dụng. Và… hi vọng những người của tổ chức Sanzenin không phát hiện ra điều gì bất thường.

Shiki Sanzenin ra hiệu cho tất cả ra ngoài, chỉ ở lại Khánh Nam và Viết Quân.
- Trong cơ thể cậu ấy có thứ gì đó rất lạ. Tổ chức cần kiểm tra kĩ lưỡng và theo dõi những biểu hiện như thế này của cậu ấy. Hi vọng anh và ba anh có thể hiểu cho. Điều này hoàn toàn là vì lợi ích của Linh Như.
- Nói như vậy… là Linh Như thường xuyên bị thế này? – Khánh Nam hỏi với một vẻ ngơ ngác đến đáng thương.
- Và luôn luôn giấu anh! – Shiki kết thúc câu nói của Khánh Nam – Anh giúp em đưa cậu ấy ra xe đi. Cậu ấy sẽ sang Nhật Bản ngay bây giờ. Ji Hoo! Anh… cũng phải đi cùng. Trong máu của anh… cũng có một lượng nhỏ các chất như trong máu của cậu ấy. Rất nhỏ!

= = = = = = = = = = =

Máy bay cất cánh sau đó nửa tiếng đồng hồ.
Shiki đã nghi ngờ về cái vẻ bình thản thái quá của Khánh Nam khi cậu đề cập đến vấn đề sang Nhật của Linh Như, nhưng cậu không hề nghĩ rằng Khánh Nam sẽ sang Nhật ngay sau đó. Các bài kiểm tra, các bài thi đã hoàn tất. Vì vậy học viện được nghỉ từ giờ cho đến khi tổng kết mà. Vậy nên thật dễ hiểu nếu như 1 vài người cũng nhân đây lấy lí do đi du lịch cho nó… tình cờ. Khương Duy và Minh Phương cũng đi theo. Người duy nhất đến Nhật Bản vì lí do công việc, là Viết Quân. Và quả là cậu có việc thật, hơn nữa còn bận rộn đến mức không hề có thời gian để nằng nặc đòi đi thăm Linh Như nữa, càng không có thời gian cho bạn bè.
Và còn 1 điều nữa mà Shiki không hề nghĩ đến, đó là việc Khánh Nam đến Nhật Bản, những con yêu quái nhà cậu, không biết làm cách nào mà đã lần mò ra, đã vậy còn mở tiệc đón tiếp tưng bừng hoành tráng. Shiki thề có trời là nếu còn sống, Khánh Nam sẽ không bao giờ dám bước chân lại nhà cậu nữa. Amen!

Cả một quãng đường mấy tiếng đồng hồ trên máy bay của Khánh Nam an toàn một cách tương đối. Thế mà khi vừa hạ cánh xuống sân bay Nhật Bản, cậu, và cả những người đi cùng cậu đều bị “bắt cóc” một cách rất kì lạ. Trong khi đó Viết Quân còn về qua Hàn Quốc rồi mới sang Nhật Bản, nên an toàn tuyệt đối.

Nhìn từ một góc độ nào đó, bầu trời Nhật Bản quả là đẹp. Trong xanh và không một gợn mây. Nhưng cũng nhìn từ một góc độ nào đó, Nhật Bản quả là m
ột nơi quỉ quái.
Nhìn chằm chằm!
Ngó chăm chăm!
Tròn xoe!
Chớp chớp!
Chúng rất giống thiên thần!
Trắng trẻo xinh đẹp!
Và có 3 đứa giống nhau như đúc!
Đứa còn lại đeo 1 đôi cánh trên lưng!
Bộp!
Đứa đeo đôi cánh không biết nghĩ gì mà giơ tay ra đập bộp vào mặt cậu.
- Sao lại đánh Nana? Yu-chan hư quá!
- Yu-chan hư! Không được đánh Na-chan!
- Không được đánh Nana mà. Yu-chan hư lắm! Shi-kun đánh đó.

3 đứa giống nhau như đúc đó quay sang nạt đứa bé nhất, cũng chính là đứa đang ngồi chễm chệ trên bụng Khánh Nam. Cậu bắt đầu cựa quậy, nhấc đứa bé trên bụng mình lên để ngồi dậy.
- Seri-chan! Na-chan tỉnh rồi!
Bất chợt chúng reo lên ầm ĩ và nhảy hết cả lên người Khánh Nam, đứa đu lên cổ, đứa ôm lấy đầu, đứa bấu bên vai. Riêng đứa nhỏ nhất vẫn ngồi gọn trong lòng, 2 tay ôm chặt lấy cậu.
Khánh Nam vừa mới tỉnh lại chưa được bao lâu thì lại tiếp tục xây xẩm mặt mày, không kịp nhận thức thứ gì cả.
- VÀO HẾT TRONG NHÀ! NHANH!
Miệng thét ra lửa, con yêu quái vừa cất lời, 4 đứa trẻ vội vàng chạy biến.
- Chào Nana! – Con yêu quái nói bằng tiếng Nhật – Chị nghe Ginny nói Nana cũng học tiếng Nhật được gần 2 tháng rồi nên chúng ta dùng tiếng Nhật cho tiện nhé. Nana có mệt không? Có đau đầu không?
Một lần nữa, Khánh Nam suýt thì lao đến giết chết nữ ma đầu đang nhe nhởn phẩy tay trước mặt mình.
- Thứ quái gì trên người tôi đây?
- Váy! Hàng hiệu chính cống đấy! Na-chan!
Con bé đó… Bà chị đó… Thật nó không phải là con gái mà…
- …
Serina vẫn đang bình thản ngồi trên ghế cạnh hồ nước, quay lưng lại với Khánh Nam mà uống nước ngọt hay sữa hay cái gì đó. Bất chợt, có một lực mạnh tác dụng vào cô từ đằng sau. Nữ ma đầu rơi tùm xuống nước. Khi đã ý thức được mình vừa làm gì, Khánh Nam mới chợt nhớ ra là mình đang ở nhà người ta và đây là con gái cưng của họ. Tuy nhiên, cậu lại không hồi tâm chuyển ý mà cứu giúp “sinh linh vô tội” ấy luôn, ngược lại, cậu ngồi xuống bên bờ hồ, chăm chú nhìn xuống nước với một vẻ mặt đến là… vô tội, trầm trồ.
- Chị lặn giỏi quá! Hơn 1 phút rồi!
Trong khi đó thì 4 thiên thần bé nhỏ đã kịp chạy đi tìm cần câu, đứng thành 1 hàng ngang trên bờ hồ cạnh Khánh Nam và thả lưỡi câu xuống nước.
- Hò zô! Con cá to quá!
- NA-CHAN! – Yêu quái gào thét vang vọng đất trời!

*
* *

- Em gái cháu có sao không?
- Chúng tôi cần phải tiến hành thêm nhiều xét nghiệm khác để kiểm chứng. Chưa thể nói trước được gì cả.
Khánh Nam vừa truyền máu cho Linh Như. Người ta nói tình trạng của con bé không thể kiểm soát được, và họ cũng không rõ con bé đang bị nhiễm loại virus gì.
Mấy hôm nay Khánh Nam và Khương Duy cũng không gặp Viết Quân. Cậu ở trong phòng cách li liên tục và không hề ra ngoài. Nhưng điều đặc biệt là Viết Quân được tự do ra vào phòng Linh Như, chứ không như Khánh Nam và Khương Duy. Shiki cho biết, trong cơ thể của Viết Quân cũng có 1 lượng khá nhỏ những thành phần khác biệt như trong cơ thể Linh Như. Như kiểu… 2 người bị nhiễm cùng 1 loại virus. Nhưng so với Linh Như, Viết Quân hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì cả.
Khánh Nam ở đây và được tiếp đón như 1 thành viên của dòng họ Wilson. Khương Duy và Minh Phương thì được coi như những người bạn của Shiki. Tất cả ở tại nhà khách của Sanzenin, bởi vì 3 đứa không liên quan đến tổ chức, cũng như không biết đến sự tồn tại của tổ chức, ngoại trừ Khánh Nam.
Mấy hôm nay Shiki dẫn cả lũ đi tham quan thành phố và thưởng thực các đặc sản của xứ sở hoa anh đào. Thi thoảng Serina và Handa cũng đi cùng bọn nó, và thi thoảng cũng có cả 4 thiên thần ngây thơ trong sáng hôm trước nữa, nhưng rất hạn chế. 4 thiên thần còn nhỏ nên ba mẹ không cho đi lang thang nhiều như các anh chị. Đặc biệt, 4 đứa bé khá là… quý Khánh Nam – người mà chúng gọi với cái tên thân thiết: Na-chan. Bình thường cứ nhìn thấy cậu là chúng ào đến ôm chân ôm tay, đứa bé nhất thì lúc nào cũng chễm chệ trong lòng cậu. Khánh Nam cũng không thể lí giải tại sao mình lại có sự thu hút lớn như vậy đối với 4 đứa trẻ nữa. Có lẽ do cậu là anh trai Linh Như, và lại là sinh đôi nữa, chúng rất yêu quí Linh Như nên đâm ra cũng có nhiều… thiện cảm với cậu. Nhưng dù có thích chơi với Khánh Nam đến mức nào, có thương anh trai Shiki của chúng nhiều ra sao, mỗi lần thấy Viết Quân xuất hiện, cả lũ lại ào đến bên Viết Quân, người mà chúng gọi là Ji Hoo Kun. Khánh Nam và Khương Duy cũng biết là Viết Quân thích trẻ con, nhưng 4 thiên thần đáng sợ này mà cũng thích được thì quả là… phải dùng 1 chữ khâm phục.

(chan: từ được thêm vào sau tên các bé gái, chỉ sự thân thiết.
Kun: từ được thêm vào sau tên con trai, tỏ ý lịch sự, gần gũi.)

Chúng nghịch 1 cách kinh khủng, đến mức ba mẹ quát thế nào cũng không nghe. Nhưng chỉ cần Viết Quân lên tiếng, cả lũ lại im thin thít và ngoan ngoãn chơi cùng Viết Quân như những đứa trẻ biết điều. Một thằng to đầu như Viết Quân, cũng chẳng thể hiểu tại sao mình lại thích chơi với với 1 bầy trẻ con thế này nữa.
- Nhục! Hơn nó 1 tuổi mà để cho nó gọi là “mày-tao” như thế. – Serina hùng dũng đứng trước mặt Ji Hoo và lớn tiếng.
- Cậu nói ai?
- Nana đó. Nó kém tuổi cậu mà. Đã thế Ginny lại là em gái nó, cậu chỉ có nước gọi nó là anh mà thôi. Đúng là nhục mà.
Ji Hoo rời mắt khỏi cuốn sách và nhìn lên Serina.
- Có liên quan gì đến cái loại dở hơi như cậu không? Nói đủ nghe thôi, kẻo nó nghe thấy lại bắt cậu gọi nó là anh cả một đời đấy.
- Xì! Loại như nó chỉ là mấy con tép thôi.
- Đã bảo cậu nói đủ nghe thôi mà. Vì tôi và cậu tình nghĩa mấy năm nên tôi cảnh báo cậu trước đấy. Cứ lớn tiếng đi, rồi lúc rơi vào lưới của nó thì đừng có mà gào lên gọi tôi. Mà lát nữa khi con bé mắt một mí lùn tịt bạn cậu đến thì bảo tôi. Tôi đang nhờ Khánh Nam tán tỉnh con bé đấy, kiếm thêm vài tai mắt nữa trong tổ chức. Mà không thì cậu trực tiếp giới thiệu cho Khánh Nam cũng được. Như thế có vẻ khách quan hơn.
- Cậu trơ trẽn quá rồi đấy.
Ji Hoo gấp sách lại đặt lên giá và cùng Serina bước ra khỏi phòng.
- Mấy giờ họ sẽ đến?
- Chắc khoảng 8h. Cậu lại sang phòng Ginny sao?
- Ừ. Còn tận 2 tiếng nữa cơ mà. Tôi không muốn làm những việc vô bổ… – Ji Hoo ngừng một lát rồi nói tiếp – như cậu.
- Giúp đỡ cậu, tôi còn thấy vô bổ hơn gấp trăm lần.
- Có sang chỗ Khánh Nam không? Tôi định qua đó trước khi tới chỗ Ginny.
- Cậu cứ sang đi. Nhìn thấy mặt nó tôi lại muốn cho nó mặc váy.
- Cop hết toàn bộ ảnh mặc váy của nó rồi chiều đưa tôi nhá.
- Cop rồi. USB trên bàn Shiki ý.
Ji Hoo và Serina tách ra hai hướng ở đoạn đường sang nhà khách. Ji Hoo tới phòng Khánh Nam còn Serina đi đâu thì chẳng biết.
- Nó đã thèm quan tâm đến bạn bè.
Vừa nhìn thấy mặt mũi Viết Quân, Khương Duy đã chép miệng và lớn tiếng thế. Chuyện cũng là do từ hôm sang Nhật, Khương Duy và Khánh Nam rất hiếm khi thấy mặt Viết Quân. Mà có thấy thì là nhìn thấy cậu ở tít phía bên kia khu nhà hoặc là ở cạnh mấy đứa trẻ con ngoài sân.
- Tao cũng không tốt như mày nghĩ đâu. Đối với mày lại càng không. Chỉ đến đây vì sáng nay có việc cần lợi dụng Khánh Nam một tí.
- Biết mà. Đang trong WC. Nửa tiếng rồi mà chẳng thấy ra gì cả.
- Điêu! – Khánh Nam lò dò mở cửa đi ra ngoài – Tao vừa ngủ dậy có 2 phút trước. Linh Như tỉnh lại chưa?
- Chưa. Chút nữa tao sẽ qua chỗ nó. Mày không cần phải lo đâu. Chắc sẽ tỉnh lại sớm mà.
- Ừm…
Bữa sáng được mang đến tận nơi. Viết Quân cũng ngồi luôn xuống ăn cùng, mặc dù trước đó vài phút cậu có ý định sáng nay nhịn.
- Minh Phương đâu? – Viết Quân hỏi.
- Đi thăm họ hàng từ sớm rồi. Chắc phải ngày mai mới về. Lúc nãy bảo cần lợi dụng Khánh Nam việc gì cơ mà.
- À… – Viết Quân uống hết cốc sữa trên bàn rồi đứng lên luôn – Lát nữa công nương đó sẽ đến và Serina sẽ giới thiệu cho mày.
- Mắt một mí lùn tịt đấy á? – Khánh Nam nói tỏ vẻ ngán ngẩm.
- Ừ. Bên cạnh đó, sáng nay còn có một bầy mĩ nhân cho mày chọn. Nếu tán được hết cả bằng đấy đứa thì tốt, không thì ít nhất cũng được con vịt tao nhờ.
- Mĩ nhân mà nó dùng từ “bầy”. Thà nói luôn là một bầy vịt đi cho xong.
- Kệ mày. Dù sao trong mắt tao có xấu hay đẹp thì cũng là một lũ vịt như nhau cả. Gọi mĩ nhân cho tăng phần long trọng cái danh sách dở hơi của mày thôi. Tao đi luôn đây. Nếu Linh Như tỉnh lại sẽ cho người đến báo.
Nói rồi Viết Quân lại vội vã rời đi. Cuộc sống không chờ đợi nó thế đấy.
Ngày hôm nay Khánh Nam và Khương Duy không ra ngoài chơi nữa. Vì Khánh Nam phải ở lại đi bắt vịt cho Viết Quân còn gì. Nếu đi thì chỉ có mình Khương Duy đi. Buồn lắm. Thà nằm ngủ còn hơn.
- Chắc tao sẽ đi ngay sau mày 1 ngày, Khánh Nam.
Sau một hồi thở dài thườn thượt, Khương Duy cuối cùng cũng đã lên tiếng.
- Sao lại gấp gáp quá thế? Vậy là cuối tuần sau mày cũng đi à? Sao hôm trước mày bảo tận cuối tháng 6?
- Nhưng… tao… thực sự là giờ rất ngại đối mặt với Minh Phương. – Khương Duy khổ sở – Minh Phương vẫn không nghi ngờ gì cả. Dù sao thì anh Tuấn Vũ và chị Mai Chi cũng chia tay trước khi đi du học nên việc tao nói cũng sẽ làm theo thế… Minh Phương không hề phản đối. Nhưng cứ tiếp tục đối mặt với nhau… tao thấy có lỗi lắm. Như thể… mình rất tồi tệ… – Khương Duy úp mặt xuống gối và trùm chăn lên – Đến cả đứng trước Viết Quân tao cũng thấy khó xử…

Khánh Nam gấp laptop, đi đến bên cạnh giường.
- Chuyện này… là từ bao giờ thế?
Khương Duy im lặng không nói gì, mãi một hồi lâu sau mới lên tiếng.
- Từ sau sự việc của Hoài Trang. Ban đầu… chỉ nghĩ là bạn bè bình thường như trước đây. Nhưng càng lúc càng thấy không như vậy… Nghĩ đến nhiều hơn, dành ít thời gian cho Minh Phương hơn, và hay tìm cách nói chuyện riêng với Linh Như hơn… Tao không thể hiểu nổi chính bản thân nữa. Rõ ràng tao đã rất thích Minh Phương, rất thích. Hơn nữa là những mấy năm. Không thể hiểu tại sao có thể thay đổi như thế nữa, mà lại là Linh Như…

Khánh Nam dẹp gọn chăn vào sát Khương Duy rồi ngồi duỗi thẳng chân, dựa lưng vào tường, nhìn sang thằng bạn vẫn đang trùm chăn kín mít.
- Thực sự là tao không muốn thích Linh Như. Ai cũng được, nhưng không phải là Linh Như.
- Chỉ là thích thôi mà. Rồi sau này… cũng có thể mày sẽ gặp 1 người khác, và thích người đó. Hoặc cũng có thể… mày sẽ lại quay trở lại với Minh Phương. Thế nên tao mới nói
bằng tuổi mình chỉ có thể là “thích” chứ không thể là “yêu”. Thực ra tao từng nghĩ Viết Quân là một ngoại lệ giữa hai khái niệm đó, và có lẽ là thế thật. Học sinh dễ thay đổi, đôi khi chỉ là cảm nắng vu vơ cũng có thể gây nhầm lẫn. Có thể việc tao ủng hộ sự trốn tránh thế này của mày là sai, nhưng vẫn hơn là một phút bồng bột, mày có thể mất hết tất cả, tình bạn với Viết Quân, với Minh Phương, và… ngay cả cái nhìn của Linh Như nữa. Đối với tất cả chúng ta hiện giờ, việc học hành quan trọng hơn điều đó. Mày cứ đi Anh, cứ yên tâm hoàn thành xong chương trình học. Nếu sau mấy năm đó mà vẫn còn có cảm giác thích, thì hãy nhắc lại sau. Cũng không cần cảm thấy có lỗi với Minh Phương. Chẳng biết được rằng trong 5, 6 năm mày đi du học, Minh Phương đã có thể gặp một người tốt hơn và hợp với cậu ấy hơn mày. Tình yêu học trò đối với tao đơn giản chỉ là để có những kỉ niệm, và… là để tích lũy kinh nghiệm thôi, chẳng có gì hơn.
- Nhưng mày là một đứa lăng nhăng mà. Tao khác. – Khương Duy bất chợt vùng ra khỏi chăn.
- Vì tao khác nên ý kiến của tao chỉ là tham khảo đối với mày thôi. Cứ suy nghĩ đi. Dù sao cũng đã quyết định đi sang Anh học hành để tránh mặt, thì cố gắng quên đi… cũng là một lựa chọn tốt. Trong thời gian đó, mày hoàn toàn chẳng có bất cứ một sự vướng bận nào cả.
- Chẳng muốn nghe mày nói nữa. – Khương Duy lại trùm chăn lên – Mày cứ thử thích một ai đó xem.

Khánh Nam lắc lắc đầu nhìn Khương Duy theo kiểu: “Không nghe thì thôi!”. Tình yêu học trò là thế đấy. Ai bảo rằng chỉ cần yêu nhau thôi là đủ? Vậy còn tình cảm để duy trì thứ tình yêu học trò mong manh ấy? Lý trí để thoát khỏi bao nhiêu cám dỗ khi bước chân ra cuộc đời? 100 đôi yêu nhau từ khi còn là học sinh thì cuối cùng có mấy đôi có thể đi tới đích? Mà… cũng có thể là chẳng có đôi nào cả. Nhưng dù thế nào, tình yêu học trò vẫn là một tình yêu đẹp và đáng được trân trọng. Vì tình yêu lúc này mới là thứ tình cảm trong sáng nhất và không hề vương bất cứ một món lợi nào cả. Trước đây, mỗi lần Khánh Nam và Tuấn Vũ lên tiếng cười nhạo những đứa cứ thề thốt yêu nhau sâu nặng, Khương Duy toàn bĩu môi mà cho rằng đấy chẳng qua chỉ là quan niệm của hai đứa chưa có lấy 1 mảnh tình hẳn hoi vắt vai. Nhưng đến bây giờ, khi chính bản thân cậu trải qua, cậu mới hiểu rằng tình yêu học trò nó mong manh đến thế nào, tưởng như… chỉ là một bông bồ công anh trước gió. Gió thổi nhẹ, bông hoa rung rinh khoe vẻ đẹp kiêu hãnh. Gió mạnh một chút, những sợi mỏng manh đã vội vàng lìa xa, chỉ để lại đài hoa trơ trọi. Khương Duy là như thế đấy. Cậu cũng như một bông bồ công anh khi có cơn gió nhẹ thoảng qua, luôn tự tin cho rằng mình sẽ yêu Minh Phương mãi mãi. Gió đến, gió đi. Và cậu cũng nương theo cơn gió, nhờ gió mà trốn tránh sự thật. Lần này ra đi, sẽ cố gắng để có thể quên đi những gì không được nhớ…
- Nằm đấy mà suy nghĩ đi. Và nhớ tươi tỉnh trước khi Minh Phương từ nhà họ hàng trở về vào ngày mai.
- Mày đi đâu?
- Thì đi tán con bé gì gì đấy cho Viết Quân đấy. Mắt một mí, lùn tịt. Nó đúng là biết cách phá hoại danh sách mĩ nhân của tao mà.
- Rồi sau này thể nào mày cũng vớ phải một đứa chưa ai xấu bằng cho xem.
- Xấu xấu như Linh Như nhà tao là được rồi.

*
* *

- Em không được để lộ ra rằng mình có liên quan đến Akatsura. Tính mạng của Billy Wilson còn nằm trong tay anh.

- Con đã hiểu lầm gì chăng? Con nghĩ rằng mình sẽ được kết hôn với Brian của ta sao? Để rồi nó sẽ phải sống 1 cuộc sống khổ sở như ba con sao? Không đâu Ginny! Con sẽ được tẩy não. Con sẽ được thay đổi hình dạng. Còn cuộc sống sau này của con ư? Nếu con biết trước thì có thay đổi được gì? Hãy ngoan ngoãn đi, Ginny! Tất cả đã do ta nắm giữ.

Giọng nói ma mị đầy quyền lực của Jame Franks như vẫn còn vang vọng bên tai. Ngay cả trong giấc mơ bây giờ, cũng tràn ngập những tiếng nói của con người đáng sợ ấy. Căn phòng mang gam màu tối nhiều hơn là sáng làm cho không gian mờ mờ và thật mơ hồ. Ánh sáng bỗng nhiên trở nên xa lạ và khó khăn để thích nghi. Ginny từ từ tỉnh lại.
Đôi mắt khi bỏ kính ra làm cho xung quanh trở nên khó chịu. Nó cảm nhận được ánh nắng hắt vào phòng ở khung cửa sổ phía xa, nhưng không đủ để làm sáng căn phòng. Có lẽ bây giờ đang là buổi sáng. Căn phòng từ từ hiện lên dưới 1 cái nhìn không rõ nét, sự xa lạ và lạnh lẽo.
Nơi này…
- Cuối cùng thì cậu cũng tỉnh lại.
Giọng nói của Shiki vang lên tận góc phòng làm Ginny giật mình, hướng cái nhìn mờ mịt về phía đó.
- Tôi đang ở Sanzenin sao?
- Ừ.
Shiki trả lời và từ từ bước lại gần bên giường.
- Cậu đã mê man như thế suốt 5 ngày. Nhịp tim cứ yếu dần rồi lại bình thường trở lại.
Ginny cúi xuống, giấu đi 1 nét nhìn buồn bã rồi lại nhìn lên Shiki.
- Tôi bị làm sao vậy?
- Tôi cũng không biết. Họ đang tìm nguyên nhân. Có một thứ chất lạ trong người cậu và cũng có trong máu của anh Ji Hoo. Nhưng hàm lượng trong máu anh ấy rất nhỏ, có thể nói hoàn toàn vô hại. Còn cậu thì khác. Mọi người đang rất lo lắng. Ngài Richard cũng cử cả người ở phòng nghiên cứu bên ấy sang đây. Ngài John và anh Jimmy cũng mới bay trở lại Milano sáng sớm nay mà thôi. Nhưng ngài Richard vẫn ở lại. Cậu thấy trong người thế nào rồi?
Ginny khẽ lắc đầu mà không nói gì cả. Shiki tiếp tục.
- Cậu có muốn ăn gì không? Đã 5 ngày cậu chưa có gì bỏ bụng…
- Không cần đâu…
- Khánh Nam cũng đã qua bên này. Nhưng anh ấy vừa ra ngoài rồi. Nếu cậu muốn, tôi sẽ gọi điện cho anh ấy ngay.
- Ngài Han Ji Hoo! Ngài Sanzenin đã có lệnh hôm nay không cho phép bất cứ ai ngoài cậu Shiki và gia đình Wilson bước vào đây cả.
Tiếng một ai đó nói chuyện ngoài cửa làm cả hai gián đoạn và cùng nhìn ra phía cửa phòng. Ginny vội vàng níu tay Shiki lúc cậu định bước ra.
- Đừng… Tôi không muốn gặp anh ấy lúc này.
Shiki quay lại nhìn nó ra chiều suy nghĩ rồi gật đầu, ngồi trở lại vị trí cũ.
- Có chuyện gì sao?
- Anh ấy hẳn đã biết rõ tôi là ai rồi?
- Ừ. Anh ấy có mặt ở đây thì chắc chắn là phải tường tận rồi. Cậu sợ phải đối mặt sao? Không biết nói thế nào?
- Shiki… Thật xin lỗi cậu về thời gian qua!
Ginny nhìn lên Shiki rồi lại cúi đầu xuống, vẻ bối rối ngại ngùng hiện rõ trên nét mặt.
- Xin lỗi… vì tôi ở vị trí thay thế của anh ấy sao? Vì suốt thời gian qua tôi phải chứng kiến bao nhiêu thước phim tình cảm của hai người sao?
- Xin lỗi! Shiki! Bởi vì… tôi chưa bao giờ nghĩ người thay thế anh ấy lại là cậu.
Một khoảng thời gian im lặng giữa cả hai. Không khí như càng trở nên căng thẳng.
- Thực ra… cậu chỉ muốn hiếu thắng cho bản thân cậu thôi. Tại sao cậu không dám thừa nhận rằng cậu đang hối hận? Cậu hoàn toàn không muốn tôi hay bất kì ai thay thế anh ấy cả? Cậu đang cố gắng tự đánh lừa mình và qua mặt tất cả mọi người xung quanh.
- Cậu Shiki! Tôi có thể dọn bàn ăn chưa? – Tiếng người phục vụ cắt ngang.
- Vâng!
- Tôi chưa muốn ăn.
- Cậu phải ăn. Vì sáng nay là hội nghị thường niên họp mặt các tổ chức. Cậu đã 17 tuổi và bắt buộc phải tham gia. Nếu cậu không ăn thì tôi sẽ ăn. Từ sáng sớm tôi đã phải ở đây với cậu và không được cho ăn uống gì cả. Cậu cũng phải thương cảm cho tình cảnh của tôi với chứ.
- Cậu vẫn chưa ăn gì sao?
- Chưa.
Ginny suy nghĩ một chút rồi cũng đứng lên bước ra ghế ngồi đối diện Shiki. 5 ngày không ăn gì. Tự nhiên nó cảm thấy đói cồn cào.
- Tưởng cậu không muốn ăn? – Shiki vừa nói, vừa cất cái tiếng cười quái đản mà dạo gần đây Ngọc Hưng rất chuộng sử dụng.
- Nhìn thấy đồ ăn tự nhiên mới thấy đói.
Không khí căng thẳng ban nãy dần dịu xuống cho đến cuối bữa ăn. Trong khi Ginny vẫn đang tiếp tục nạp năng lượng cho 5 ngày mê man của mình thì Shiki đã xong từ lâu và ngồi im ở phía đối diện.
- Ginny…
- Sao cơ?
- Cậu có biết tại sao tôi lại được gọi là “đứa trẻ lạc loài nhà Sanzenin” không?
- Tôi biết.
- Tại sao nào?
- Bởi vì cậu là đứa con duy nhất lớn lên mà chưa từng bị ba giam ở nhà ngục do phạm lỗi.
- Phải! Ngay từ bé, tôi đã là một đứa bé ngoan, chăm học, và lễ phép. Chưa một lần tôi làm ba mẹ phải buồn lòng, và cũng chẳng bao giờ phải bước đến nhà ngục của Sanzenin để chịu sự dạy dỗ. Trong khi các anh em nhà tôi, Handa và Serina thì đánh nhau loạn lên, còn nghịch ngợm gây hỏa hoạn, có lần suýt chết. Mấy đứa em dù còn nhỏ nhưng đã biết chặt hết cả một vườn cây chỉ để đếm số vòng gỗ xem cây bao nhiêu tuổi. 15 tuổi tôi đã học lên đại học và chuyên tâm nghiên cứu kinh tế- chính trị, trong khi hai anh chị và mấy đứa em còn lại chỉ coi học hành đơn giản là để lấy cái bằng tốt nghiệp hết lớp 12. Cậu thấy đấy, Handa là một ca sĩ và Serina là người mẫu. Còn một điểm khác biệt nữa… Trong khi tất cả các anh chị em của tôi luôn luôn nghe lời ba dạy thì tôi lại nghe lời ngài Hamasaki thay vì nghe ba. Cậu có biết rằng… nếu không phải giữa cậu và anh Ji Hoo xảy ra chuyện và cậu đã trả lại nhẫn thì ba tôi cũng sẽ tìm cách để cậu làm như vậy không? Đã từ lâu ba tôi luôn muốn đưa tôi hoặc Handa thay thế anh ấy để quyền lực toàn tổ chức có thể tập trung hết vào tay Sanzenin. Ba tôi luôn dạy chúng tôi về hai chữ quyền lực, hạnh phúc chỉ có khi có quyền lực trong tay và không ngừng nhắc nhở về việc tìm cách thay thế vị trí của Han Ji Hoo. Nhưng ngài Hamasaki thì ngược lại. Ông ấy dạy tôi phải phục tùng chủ nhân một cách tuyệt đối. Tổ chức được hợp thành từ 5 dòng họ đều chịu ơn cứu mạng của David Wilson, vì vậy mỗi thành viên trong tổ chức đều phải hết lòng hết sức phục vụ cho dòng họ Wilson. Mặc dù gia đình cậu chưa bao giờ dùng đến quyền lực ở tổ chức và từ khi lập ra, tổ chức cũng chỉ hoạt động vì lợi ích riêng của mình, nhưng dòng họ Wilson vẫn là những chủ nhân của chúng tôi. Lời răn dạy phải phục tùng một cách tuyệt đối như đã ăn sâu vào máu. Nên… tôi không thể coi cậu như một người bình thường được. Trong mắt tôi cậu mãi ở vị trí chủ nhân. Vậy nên… tôi tôn trọng và nghe theo mọi quyết định của cậu. Ngay cả việc này. Nếu cậu muốn, tôi lúc nào cũng xin dốc lòng dốc sức ủng hộ cậu và anh Ji Hoo.

Ginny ngừng lại, nhìn Shiki một lúc khá lâu. Gương mặt bần thần bất chợt nở một nụ cười nhẹ.
- Vậy… nếu tôi muốn cậu hãy để Han Ji Hoo tránh xa tôi ra thì sao?
“Cảm ơn cậu! Shiki! Nhưng làm sao tôi còn có thể nữa…? Giờ phút
tôi còn có thể tồn tại là chính tôi giờ không còn biết có thể đếm trên đầu ngón tay được không nữa. Chỉ mình anh ấy phải trả giá là quá đủ rồi, tôi không muốn kéo theo cả cậu. Dù thế nào, cậu vẫn là một người bạn tốt của tôi!”

Ánh nhìn Shiki vừa như tò mò, vừa như dò xét và ngơ ngác, không hiểu chuyện. Cậu không thể hiểu người con gái ngồi trước mặt cậu đang nghĩ gì nữa.
- Cậu ăn nhanh lên đi. Hội nghị sẽ được tổ chức lúc 8h. Ngài Richard đang đợi cậu.
Những nét vẽ nghệch ngoạc không hiện ra hình dáng trên lớp kính dày trong suốt, chàng trai vẫn tiếp tục lặp đi lặp lại một cách nhàm chán công việc ấy. Khung cửa sổ lớn rộng mở làm cho ánh sáng mặt trời tràn ngập không gian, nhuộm ánh vàng trên mái tóc thêm rực rỡ. Đã lâu rồi… anh không còn được thấy thứ ánh sáng này nữa, và ngày hôm nay gặp lại, bất chợt trở nên xa cách và lạ lẫm. Anh đứng giữa vùng ánh sáng ấy, cô đơn và đáng thương, vẫn như đứa trẻ mồ côi không ba không mẹ ngày nào bị vứt lại bên đường. Đôi môi hơi cong lên một chút làm nét cười khẽ lướt qua gương mặt điềm tĩnh, anh của ngày hôm nay và của ngày hôm đó… đã thay đổi thật nhiều. Không còn rách rưới, đói khát, và bẩn thỉu, anh lịch lãm, sang trọng và đã từ một đứa trẻ trở thành một chàng trai đầy cuốn hút. Nhưng… cuộc sống của anh không như vẻ bề ngoài nhìn vào. Một cuộc sống tù túng và giam hãm.
Anh đứng đây. Và nhìn những con người đi lại. Họ cứ như những bóng ma trong ánh sáng, lướt đi nhanh chóng nhưng rất lặng lẽ. Có đôi khi họ dừng lại thảo luận với người đối diện một điều gì đó rồi lại tiếp tục lướt đi nhưng rất bận rộn. Và cũng thỉnh thoảng, những người anh nhìn thấy là những kẻ máu me đầy người, bị đánh, bị bắn và đang được đưa vào cấp cứu. Âm thanh nơi đây yên tĩnh nhưng đáng sợ. Tưởng như anh vừa nghe thấy tiếng một người đàn ông hét lên trước những đòn tra tấn, một người phụ nữ trút hơi thở cuối cùng…
Những tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ là thứ âm thanh duy nhất rõ ràng lúc này. Anh như bị xoáy vào vòng quay vun vút của chiếc kim giây ấy, nhìn nó quay tròn, quay tròn. Đã 7h, có lẽ người ta sắp đến thay băng cho anh. Vết thương của anh không nặng lắm, nhưng cũng chẳng nhẹ. Anh bị trúng đạn trong 1 lần chắn cho Shiki Sanzenin. Bất chợt anh lại bật cười cho chính cuộc sống của mình. Anh cứ như một tên vong ân bội nghĩa vậy. Ai là người cứu sống anh? Ai là người cưu mang anh? Ai là người đã cho anh trở lại thế giới này? Anh đã tự thề rằng sẽ làm bất cứ thứ gì để trả ơn người ấy… thế mà…
Sống trong 4 bức tường gò bó là cuộc sống quen thuộc bấy lâu nay của anh. Bị giam lỏng. Đó không phải là xấu. Anh hoàn toàn biết rằng ba chỉ là không muốn anh bị thương, không muốn anh hành động dại dột nữa mà thôi. Nhưng anh không thể…
Sinh ra trong một gia đình tăm tối, ba ruột anh cũng chỉ vì trả thù cho người vợ bị chết oan mà cuối cùng phải bỏ mạng, anh sớm đã nhận ra thế giới này không đơn giản như anh vẫn nhìn thấy. Nhẽ ra phải mang trong mình một mối thù tột độ, mong muốn trả thù ghê gớm, nhưng anh lại hoàn toàn ngược lại. Anh muốn một cuộc sống nhẹ nhàng và bình yên. Anh muốn quên đi tất cả và bắt đầu một cuộc sống mới. Và anh cũng không muốn mình lại một lần nữa rơi vào cảnh mồ côi. Anh muốn bảo vệ ông ấy, bảo vệ ba nuôi anh. Nhưng có lẽ những đau khổ đã làm cho ông không còn có thể tỉnh táo nữa, đó là những vết cứa đan xen vào nhau, làm cho tâm hồn con người hoàn toàn ngã gục. Ông ấy không xấu, không hề xấu. Ông ấy chỉ là nạn nhân của số phận mà thôi. Anh giúp ba tất cả mọi việc, và không bao giờ phản đối, trừ khi đó là việc làm hại đến dòng họ Wilson. Cả John, cả ba anh, họ đều đáng thương như nhau cả. Những hiềm khích của người lớn không nên kéo theo cả những đứa con.
- Ngài Brian! Đã đến giờ thay băng rồi.
Anh giật mình quay đầu ra phía cửa và lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế. Anh không phải một đứa con ngu ngốc muốn làm hại ba mình. Anh chỉ muốn thù hận đừng chất thêm thù hận. Có cách nào để họ trở thành bạn bè không? Tại sao lúc nào cũng phải lôi Ginny ra làm cái đích cuối? Lỗi là ở cô ấy sao? Tất cả là do cô ấy gây ra sao?
Lần đầu tiên anh biết đến cái tên Ginny Wilson là khi anh vẫn còn là một đứa trẻ lang thang. Anh biết đến cô qua những bài báo trong thùng rác về dòng họ Wilson, về John và Jenny. Khi đó người ta đang bàn tán xôn xao những tin đồn đó là con riêng của bà Jenny. Anh cũng chỉ nhìn qua những tấm ảnh đen trắng bởi khi đó anh chỉ là một thằng bé vô gia cư, lang thang đầu đường xó chợ. Rồi anh trở thành con nuôi của Jame Franks, anh trở thành bạn thân của Jimmy Wilson, và anh, cuối cùng đã gặp Ginny. Ấn tượng đầu tiên là sự sững sờ trước ánh mắt vô cảm của một đứa trẻ kém anh 5 tuổi. Ánh mắt buồn và sợ hãi đó như ngự trị toàn bộ con người anh.
Tình yêu đến đơn giản và nhẹ nhàng rồi dần lớn lên theo thời gian. Cho đến khi anh chợt nhận ra mình không còn cách nào quay trở lại nữa… thì đã quá muộn. Đã không còn cách nào để không nhớ tới cô bé ấy… Đó là thứ tình cảm đơn phương biết chắc rằng không hề có lấy một lối thoát. Anh như một con người lần đầu ra biển và bị bỏ rơi giữa đại dương mênh mông rộng lớn. Sự dọa dẫm của ba, sự can ngăn của Jimmy… Những điều đó trở nên thật vô nghĩa. Anh chỉ biết anh yêu Ginny, và anh không cần gì nữa cả. Mặc kệ rằng Ginny và Han Ji Hoo sau này lớn lên chắc chắn sẽ kết hôn, mặc kệ mối thù hận của ba dành cho dòng họ Wilson, anh không thể ngừng yêu người con gái ấy…
Ba năm!
Là khoảng thời gian họ nghĩ rằng tình yêu trong anh đã đi vào quên lãng.
Ba năm!
Họ cố làm tất cả để anh có thể tìm cho mình một người con gái phù hợp.
Nhưng anh không thể làm được. Thứ cạm bẫy trong anh đâu dễ dàng gì tháo gỡ như thế?
Anh không hề đi tìm Ginny. Thay vào đó, anh cố gắng phá vỡ tất cả những gì ba anh muốn gây ra cho dòng họ Wilson. Chỉ cần họ bình an, đó là điều Ginny muốn, và cũng là điều anh muốn. Anh im lặng chịu đựng, sống cùng nỗi nhớ da diết ăn mòn trái tim.
- Ngài có thể mặc áo vào rồi, ngài Brian.
- Cảm ơn anh!
- Twins sẽ đến đây trong vòng 1 tiếng nữa. Ngài đã biết chưa?
Anh hơi ngạc nhiên nhìn lên người đàn ông đối diện mình rồi lại mỉm cười gật đầu thay cho lời cảm ơn nhưng có lẽ ông ta sẽ hiểu rằng anh đã biết rồi cũng nên. Twins là bí danh của một sát thủ hàng đầu Akatsura, cũng là người bạn duy nhất của anh trong tổ chức. Anh không biết Twins là ai, Twins đến từ đâu, và tại sao Twins lại chọn con đường làm sát thủ. Anh chỉ cần biết Twins là một người bạn tốt. Bấy nhiêu đã đủ rồi.
Anh lại đến bên khung cửa sổ. Anh thèm khát một cuộc sống tự do. Đến đây với tư cách con trai của Jame Franks, chủ nhân Akatsura nhưng thực ra anh đang bị giam lỏng tại nơi này. Anh lại thấy nhớ Ginny. Nhớ đến cồn cào.
Chợt có tiếng gõ cửa vang lên trong không gian tĩnh lặng. Một chàng trai có mái tóc vàng rực màu nắng và đôi mắt xanh biếc màu trời bước vào, gương mặt hoàn toàn mang vẻ lạnh lùng và vô cảm, đúng với cái danh sát thủ số 1 của Akatsura.
- Twins…
- Brian! Có một nhiệm vụ cậu bắt buộc phải thực hiện trong hội nghị sáng nay.

*
* *
Cuộc họp năm nay tổ chức ngay tại dinh thự của dòng họ Sanzenin, như là đại diện cho tổ chức Sanzenin vậy. Các tổ chức khác hôm nay cũng có mặt đông đủ, có cả Akatsura, và tất nhiên, có cả chủ nhân Akatsura. Chủ nhân và người đứng đầu tổ chức là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Chủ nhân có toàn quyền ra lệnh cho tổ chức còn người đứng đầu chỉ là đại diện của những dòng họ hợp thành mà thôi.
Ngài Richard đi từ khu nhà khách sang khu trung tâm, nơi tổ chức cuộc họp. Theo sát sau ông là Ginny và Shiki, còn có cả một đội ngũ cận vệ nữa. Giữa đường đi còn gặp cả ngài Hamasaki nữa. Ji Hoo nhìn lên Ginny rồi lại tỏ vẻ ngoan ngoãn mà không nhảy tót sang bên chỗ nó.
Đã đến gần nơi diễn ra hội nghị. Có vẻ như khách mời cũng đã đến đông đủ cả. Bỗng nhiên…
- GINNY!
Tiếng hét lên vui mừng của một chàng trai. Không quan tâm có những ai đang ở đây, có những ai đang nhìn mình, chàng trai lao đến như một cơn lốc, không ngần ngại ôm chầm lấy Ginny.
- Bri…
Lời nói chưa thoát khỏi miệng, Ginny cũng chưa kịp định thần lại phản ứng, chàng trai đã cúi xuống và hôn mạnh lên môi nó một cách vội vã.
Chết đứng!
Anh là Brian? Anh là Brian sao?
Ánh mắt Ji Hoo hằn lên nét giận dữ, cố gắng kiềm chế để không túm cố tên kia mà đấm cho 1 trận. Cậu nửa muốn giết chết Brian, nửa không dám làm Hamasaki thất vọng về mình. Ji Hoo cắn chặt răng, và cả hai bàn tay cũng nắm lại thật chặt. Sao còn chưa chịu đẩy ra? Sao còn chưa chịu đẩy anh ta ra? Em đang nghĩ thứ quái quỉ gì trong đầu mà còn chưa chịu đẩy ra?

*

Trong thoáng chốc sắp xếp lại dữ liệu trong đầu, Ginny chợt cảm thấy như thể Brian vừa thông qua nụ hôn ấy cho nó uống 1 viên thuốc. Cả hai nhìn nhau, trong ánh mắt anh chất chứa bao nhiêu nỗi niềm ngang dọc và đau đớn. Viên thuốc đó…

- Twins!
- Cậu nghe tôi nói đây! Brian! Cậu phải cho Ginny uống bằng được viên thuốc này, bằng cái cách mà cậu hay dùng để chào cô ấy.
- Viên thuốc này là…
- Cậu còn nhớ thứ thuốc 4 năm trước Billy Wilson từng được tiêm không?
Ánh mắt Brian sững lại nhìn Twins và đột ngột trở nên giận dữ.
- Ba tôi đã làm thế với cô ấy?
Twins gật đầu.
- Nhưng còn hơn thế. Billy có thể tiêm những liều thuốc giải còn Ginny thì khác. Nếu tôi không nhầm thì do những thí nghiệm Richard từng đưa vào cơ thể cô ấy làm cho thứ thuốc của tôi đã bị chuyển hóa khá nhiều và gây nên những tác hại khác nhau. Ngay chính bản thân tôi cũng không thể kiểm soát cho cô ấy. Các bác sĩ ở phòng thí nghiệm thời gian vừa qua đã nghiên cứu và tạm thời chế ra viên thuốc này, hi vọng có thể cầm chừng tốc độ lan truyền của thuốc trong người cô ấy. Nên bằng mọi giá, cậu phải cho cô ấy uống viên thuốc này. Hiểu không Brian?
- Đã… có chuyện gì xảy ra phải không? Twins! Cậu nói đi! Ba tôi đã làm gì cô ấy? Đã làm gì Ginny? – Brian bất chợt túm lấy cổ áo Twins và lay mạnh nhưng Twins lạnh lùng hất tay cậu ra.
- Brian! Trước khi là bạn của cậu, tôi đã là sát thủ của Akatsura rồi. Tôi không thể cho cậu biết.

Nuốt viên thuốc đắng ngắt vào trong họng, Ginny thừa hiểu những gì Brian đang muốn truyền đạt. Nhưng anh
làm thế này… Tất cả mọi người đang nhìn nó, và nhìn Shiki. Hơn nữa… Han Ji Hoo lại đang đứng ở kia…
Cố hết sức, Ginny đã đẩy được Brian ra, mặt mũi đỏ bừng và đưa tay lên quệt ngang miệng.
- Anh vẫn không chịu thay đổi, Brian! Em ghét cách chào hỏi thế này. – Ginny gắt lên tức giận.
Brian đang định ôm ghì lấy nó 1 lần nữa thì Shiki túm lấy áo cậu.
- Ngài Brian Franks! Tôi mong ngài hãy cư xử đúng mực.
Brian không thèm nhìn Shiki mà hất tay cậu ra, tiếp tục hớn hở lao đến chỗ Ginny.
- Ginny! Anh đã rất nhớ em. Ginny…
Ngay khi Brian vừa chạm tay vào Ginny, cậu đã cảm thấy một sự va đập nặng nề. Han Ji Hoo ôm chầm lấy cậu vẻ thân tình hiếm thấy.
- Anh Brian! Đã lâu không gặp. Anh dạo này thế nào? Em vẫn theo dõi tin tức của anh trên báo thường xuyên nhưng báo chí hay đồn thổi lắm. Thế việc họ viết anh có con với một vũ công có phải sự thật không? Chuyện anh đi chơi rồi đánh nhau ở…
Han Ji Hoo dùng một nét mặt vô cùng ngây thơ trong sáng mà chắn trước Ginny, ánh nhìn hiền lành hướng vào Brian đầy tình cảm anh em thắm thiết.
Brian ngơ ngác khi tự nhiên từ đâu có một thằng bé xông ra ôm chầm lấy mình và liến thoắng. Cách nó vỗ tay lên lưng cậu nhìn qua thì có vẻ nhẹ nhàng, người trong cuộc thì mới thấy hết sức mạnh của mấy cú đấm. Nhanh chóng định thần lại trước vẻ mặt ngây thơ bao nhiêu năm nay vẫn giữ nguyên sự gian xảo kia, Brian mỉm cười.
- Chào em, Ji Hoo! Báo chí mà, họ đồn thổi thôi. Anh chưa bao giờ dám đánh ai và làm bị thương họ… như em cả.
Trong khi cả hai đang dùng cái thái độ vô cùng lịch thiệp kiểu đó nói chuyện với nhau thì ở phía trước, Jame Franks cũng vừa đến chào hỏi Richard Wilson. Dù sao thì cả hai cũng từng là những người bạn tốt khi còn học đại học.
- Ginny Wilson! Con… đã rất xinh đẹp. Nếu không biết rõ con từ đầu, ta đã nghĩ con là con gái Jenny rồi. – Jame Franks chậm rãi từng tiếng và cái nhìn chú mục vào Ginny mang đầy thâm ý sâu xa.
Richard Wilson kéo cháu mình lên phía trước, tỏ vẻ khó chịu.
- Vào bên trong trước đi, Ginny!
Ginny và Shiki nghe lời ông mà đi vào trong trước.
- Ginny!
Brian thấy thế lại rối lên đuổi theo.
- Cậu Franks! – Ngài Richard đưa tay ngăn Brian lại – Cậu nên giữ phép tắc khi ở nơi này.
- Brian! – Jame Franks lên tiếng – Con làm ta xấu hổ!
Ji Hoo lấy lại vẻ nghiêm túc, tiếp tục theo sau ngài Hamasaki. Khi người của Akatsura vừa quay lưng đi hồi nãy, hình như Brian đã mấp máy môi, như thể… đang cố gắng truyền tải một điều gì đó cho cậu.

*

Người đó… quả thật đã khác trước nhiều rồi… Đã trưởng thành, và ngày càng xinh đẹp. Nụ hôn vội vã đọng lại trong cậu chỉ là thứ mùi vị đắng ngắt của viên thuốc cùng cảm giác vỡ òa vì nhớ mong. Một cái ôm, một nụ hôn. Bấy nhiêu không đủ cho bao nhiêu chờ đợi. Giây phút Ginny đẩy cậu ra và nhìn nhanh qua Han Ji Hoo, Brian đã cảm thấy như có thứ gì bị bóp nát. Bao năm nay, vẫn luôn hi vọng, chờ đợi, vẫn khát khao có được người đó… Cậu đã vui mừng đến thế nào khi biết tin Ginny trả lại nhẫn cho Ji Hoo? Đã hạnh phúc đến thế nào khi Handa kể rằng Ginny đã cười khi đọc tấm thiệp của cậu? Ngày hôm nay…
Ngồi xuống cạnh ba bên dãy bàn của Akatsura, Brian đưa mắt nhìn quanh tìm người con gái ấy. Thật trùng hợp, Ginny cũng đang nhìn anh chăm chú. Trong một thoáng Brian lại coi những suy nghĩ vừa giờ của mình là vớ vẩn. Cậu vẫy tay rối rít và cười rạng rỡ với Ginny. Nó nhìn nhanh xuống đất rồi lại nhìn lên Brian, bất chợt bật cười vì hành động của cậu. Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời mà.
- Cô Wilson! – Shiki lay nhẹ tay Ginny – Đây là tiến trình cuộc họp.
Ginny mở tập tài liệu Shiki vừa đưa, lật lật xem qua. Trang cuối chỉ vỏn vẹn dòng chữ bằng tiếng Việt Nam: “Không được cười với anh ta!”. Nó vội quay đầu xuống bên dưới, gương mặt Ji Hoo đã bí xị vì tức.
Chẳng ra làm sao mà. Tự nhiên đi cười với anh ta. Rõ là không được mà. Tự nhiên đi cười với anh ta làm gì chứ. Đồ khó ưa mà.
Shiki ghé sát Ginny thì thầm: “Cậu mà không thôi đi là cơn ghen của ông ta bùng phát không có cách nào cứu chữa nổi đâu!”
Ginny hơn nhăn mặt, quay lại nhìn Ji Hoo theo kiểu: “Em làm gì chẳng liên quan đến anh!”. Cười với Brian… thì có gì sai chứ? Ít ra anh ấy còn hơn anh cả trăm lần. Ginny chỉ nhìn Brian vì muốn biết anh đang nghĩ gì sau khi chuyển viên thuốc đó cho nó thôi.

*

Hội nghị kết thúc vào chiều muộn và chỉ được nghỉ giải lao một chút vào buổi trưa. Nhưng vì đang bệnh nên Ginny được phép rời khỏi đó sớm, không quên quay sang tỏ ý chào chú Jame và Brian. Nét cười thoáng qua trên mặt Jame Franks tự nhiên khiến nó rùng mình ớn lạnh.
Một mình bước ra khỏi hội nghị, không cẩn thận Ginny đâm phải một người phụ nữ đi từ hướng đối diện đến. Cô ta thì thầm nhanh chóng vào tai nó khi cả hai chạm vào nhau.
- 5h30 shop Sunward, gian hàng mĩ phẩm.
Ginny mỉm cười với cô ta như vừa đáp lễ một lời xin lỗi, giữ nguyên vẻ bình tĩnh đi tìm Khánh Nam. Người phụ nữ đó… là người của Akatsura.
Lấy cớ cần mua quà cho mấy người trong Hội học sinh, buổi chiều Ginny được ông Richard cho ra ngoài một chút, có cả Khánh Nam, Khương Duy, Shiki và Serina đi cùng nữa. Viết Quân vẫn còn phải ở bên ngài Hamasaki. À, sáng nay Khánh Nam đã bắt được cho Viết Quân cả một bầy vịt, nhưng không biết số lượng Viết Quân sử dụng được có nhiều không nữa.
Theo đúng lời hẹn, trong khi mỗi người xem một thể loại riêng, nó tách ra và đến bên quầy mĩ phẩm, thuận tay nhấc một lọ nước hoa lên.
- Nước hoa của GMR ở đâu hả chị?
- Ở đây em à.
Vừa cúi xuống lấy mẫu nước hoa cho Ginny, chị nhân viên tiếp tục.
- Cô phải tìm cách xin trở lại Việt Nam để dự lễ tổng kết và tuyệt đối không được để cho họ xét nghiệm máu nữa, cũng không được dùng thuốc bừa bãi. Viên thuốc sáng nay ngài Brian chuyển cho cô có tác dụng kìm hãm tốc độ lan truyền của thuốc, nếu Sanzenin xét nghiệm máu của cô thì sẽ nhận ra ngay. Kế hoạch thế nào khi trở lại Việt Nam Twins sẽ cho cô biết. Ở trong lọ nước hoa này có một viên thuốc nhỏ, cô hãy uống vào ngày kia.
- Vâng! Cảm ơn chị. Còn những loại nào nữa ạ?
- Ginny! – Serina cất giọng lanh lảnh – lại đây coi này.
- Vâng!

Để đảm bảo không phải tiếp tục tiến hành các xét nghiệm nữa, Ginny cam kết sẽ quay trở lại Nhật Bản sau khi kết thúc lễ tỗng kết tại Việt Nam. Trước mắt, do bệnh tim của ông Geogre lại tái phát, nó đã sang Milano. Thực ra… là muốn ở bên gia đình lần cuối… Đến thứ 7 sẽ quay trở lại Việt Nam vì thứ hai đã là lễ tổng kết. Từ khi tỉnh lại, chưa một lần Ginny nói chuyện với Ji Hoo. Nó tránh cậu mọi lúc có thể, ở mọi nơi. Và Ji Hoo cũng nhận ra điều đó. Đã thế mỗi lúc cậu định đến gần nó, nhà Sanzenin lúc nào cũng cắt cử một đội ngũ bảo vệ nhiệt tình ở đằng sau.
- Em mày tránh tao như tránh tà ý. – Viết Quân bức xúc biểu cảm với Khánh Nam.
- Tại nó sợ mày nổi giận mà.
- Chuyện gì cơ chứ?
- Thì chuyện trả lại nhẫn đấy.
- Nổi giận thì tao đã nổi ngay từ hôm đấy rồi.
- Thì nó tưởng mày mới biết.
- Vừa cầm cái nhẫn trên tay, không biết ra khỏi khách sạn được 2 bước chưa thì đâm phải Jimmy. Lang thang đi thêm vài bước nữa thì lại được thêm Serina gọi điện cáu gắt. Ngồi trong quán café thì cũng vướng phải chị Cherin. Về đến nhà thì ba và mẹ. Trở lại Việt Nam thì có Daniel và Shiki. Bao nhiêu người như thế… thử hỏi làm sao tao có thể không biết? Đúng là cú ngã ghi nhớ suốt đời mà. Xảy 1 li, đi cả ngàn dặm.
- Có… cứu vãn nổi không? – Khương Duy hỏi.
Viết Quân gật đầu. Một lúc sau nói tiếp.
- Nhưng không biết rằng sẽ trong thời gian bao lâu…
- Anh Ji Hoo! – Tiếng Shiki gào lên phía bên kia dãy nhà và đưa cả hai tay lên vẫy vẫy ba thằng rối rít.
- Tao đi đây.
Shiki nói với Ji Hoo điều gì đó rồi cả hai nhanh chóng rảo bước về phía khu nhà trung tâm, có vẻ vội vã lắm.
Nhẽ ra, Han Ji Hoo và Shiki Sanzenin không nên thân thiết như thế mới phải. Điều này cũng khiến ngài Sanzenin cảm thấy khó chịu. Han Ji Hoo là một tên mưu mô xảo trá. Ai biết được nó định giở trò gì?

Tàn nhẫn!

Ameri Ichinose - Yui Nishikawa

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Old school Swatch Watches