XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 39

Những tiếng động chợt ập đến bên cạnh.
- Viết Quân! Đưa công chúa đi khỏi đây đi. Việc còn lại cứ để bọn anh lo.
- Em sẽ ở đây chờ đến khi công an đến, đề phòng chúng giở trò thì chỉ có 3 người cách anh sẽ không xoay sở kịp đâu.
Viết Quân định kéo Linh Như đứng lùi ra phía sau thì chợt nhận ra, người nó đã đông cứng, đầu vẫn dựa vào vai cậu, một bàn tay nắm chặt lấy lưng áo cậu, tay kia buông thõng xuống.
- Công chúa! Em không sao chứ?
- Không! – Dáng người bất động khẽ lí nhí.
- Vậy thì tốt. Đăng Thành! Xử trí chúng thế nào?
Hỏi rồi Ngọc Hưng ghé sát lại Đăng Thành thì thầm.
- Trong số 7 đứa nó có 2 thằng ở Bình Minh thì phải.
- Bình Minh hay Hoàng Hôn thì cũng mặc. Khánh Nam đã báo công an rồi mà.
- Có ảnh hưởng gì đến quan hệ hai trường không?
- Cứ coi như chúng ta chưa biết hai thằng kia là của Bình Minh.
Ngọc Hưng gật gù rồi như sực nhớ ra điều gì, lại hỏi tiếp.
- Lần này còn liên quan đến rất nhiều học sinh của Bình Minh nữa. Lại đang dịp ngày hội, chắc chắn hiệu trưởng trường này sẽ xin công an để sau khi kết thúc đợt giao lưu mới xử lí. Cũng có thể sẽ thương lượng với chúng ta để không liên lụy đến công an nữa cũng nên.
Bảo Đông nghe Ngọc Hưng nói, cũng xen vào.
- Ngay tối nay tung thông tin việc này lên mạng. Dưới sức ép của dư luận, ông ta không thể không xử lí đến cùng đâu.
Viết Quân, vẫn đang trong tình trạng giữ chặt một pho tượng, nói nho nhỏ.
- Anh cứ yên tâm đi Ngọc Hưng. Khánh Nam luôn tiên liệu hết mọi chuyện mà. Khéo giờ này cả nước Việt Nam đã biết hết rồi cũng nên.
Ba thằng giờ mới nhớ ra Linh Như vẫn còn bất động.
- Công chúa! Em có thực là không sao không? Chúng chưa làm gì em chứ?
- Vâng.
Bàn tay túm chặt áo Viết Quân từ từ buông xuống. Linh Như quay đầu lại. Dưới ánh sáng mờ mờ của chiếc đèn pin, gương mặt ấy không có lấy dù chỉ một chút biểu cảm. Bốn thằng nhìn nhau, khẽ lắc đầu khó hiểu.
5 phút sau, công an đến.
Nguyên nhân là do ở trường này, có khá là nhiều bạn cũ của Linh Như hồi cấp 2. Nhưng thực ra thì nó không nhớ nhiều cho lắm, hồi đó chỉ biết đến trường và về nhà, ngoài Phương Linh ra thì rất hạn chế giao tiếp mà. Cô bạn sáng nay tỏ tình với Khánh Nam và bị Linh Như ngang nhiên xen vào giữa, cũng là một người bạn cũ của nó. Qua một năm, hình ảnh của Linh Như cũng thay đổi nhiều, thay đổi đến đáng kinh ngạc, lại còn lọt vào tầm ngắm của Hoàng Quân, một tên rất chi là sáng giá ở đây. Chính vì vậy, những đàn chị ở trường cảm thấy ngứa mắt, dở chút tình xưa nghĩa cũ nhử nó ra rồi sau đó lại đẩy vào sâu trong rừng, cuối cùng thành bị lạc. Phương Linh nhìn thấy nhưng im lặng và không hề lên tiếng. Vừa giờ, Quốc Trường đã mất công tra khảo cả buổi tối để cô nàng khai ra. Khánh Nam và Khương Duy đang tìm kiếm ở phía kia thành phố nên Đăng Thành báo về luôn khách sạn cho nhanh rồi.
Lại nói đến cái nhóm 7 tên vừa rồi. Đó là người của mấy “đàn chị” đó cử đến. Tất nhiên là những tên đó khá nhiều tội lỗi và nắm chắc là sẽ bị xử rất nặng nên Khánh Nam mới báo cho công an. Lại còn thêm cái kim tiêm kia và việc lén lút vào khu du lịch sau giờ tham quan nữa.
Viết Quân mở cửa xe cho Linh Như. Dưới ánh điện sáng choang của sảnh khách sạn, chiếc áo phông với một vài vết rách và mấy vết xước trên cánh tay hiện lên rõ rệt.
Nét mặt Linh Như vẫn không mang một chút biểu cảm nào của sự sợ hãi, cũng hoàn toàn không phải vẻ bình thản mọi khi. Từ khi gặp hội Viết Quân, Đăng Thành, Ngọc Hưng và Bảo Đông đến giờ, nét mặt vẫn không có chút thay đổi.
Phòng của Khánh Nam bỗng nhiên trở thành trụ sở tạm thời của Hội học sinh. Vì thế điều dĩ nhiên là Linh Như được đưa về đó trước khi về phòng.
Nhưng vừa mở cửa…
- Đi với cả một tập thể mà cũng có thể bị như thế được. Em bao nhiêu tuổi rồi? Có còn là một đứa con nít nữa không? Không phải ai cũng rảnh rỗi để bổ đi tìm em suốt như thế này được đâu. Lớn rồi thì cũng phải biết suy nghĩ một chút chứ. – Khánh Nam, vừa nhìn thấy Linh Như đã đùng đùng nổi giận, mắng cho té tát.
Linh Như ngẩng lên nhìn anh, rồi lại cúi xuống, vẫn im lặng không nói không rằng.
- Thôi mà Khánh Nam. Để từ từ… – Đăng Thành chưa kịp nói thì đã bị Khánh Nam át đi.
- Anh đã bảo là đừng có cắm đầu cắm cổ tin tưởng bạn bè thái quá như thế. Giờ thì sao nào? Lúc nào cũng tin người khác mà chẳng hề đề phòng. Thử hỏi nếu không ai đến cứu em thì sẽ ra sao? Sao anh nói mà không bao giờ em chịu nghe? Đầu óc là để suy nghĩ chứ không phải là để trang trí.
- Khánh Nam! Từ từ mà…
- Mày đừng xen vào. – Khánh Nam quát vào mặt Khương Duy.

Tuấn Anh khẽ thì thầm với Ngọc Hưng ở phía sau.
- Chân anh ấy giờ đau đến mức không còn nhấc nổi nữa kia kìa. Anh ấy đã chạy khắp các dãy phố cả buổi tối vì không thấy Linh Như đấy. Đã rất lo lắng.

Khánh Nam vẫn phừng phừng lửa giận nhìn Linh Như và tiếp tục mắng, mặc cho đám chiến hữu đang hết sức can ngăn.
- Thích tự làm theo ý mình thì cũng phải chọn cách nào đó để không phải phiền đến người khác chứ? Cả trường loạn lên chỉ vì không thấy em. Em nghĩ mình là ai mà phải để mọi người lo lắng cho như thế? Em tưởng mình…

Nét mặt nãy giờ vốn không biểu cảm bỗng nhiên hơi nhăn lại một chút, Linh Như mếu máo òa khóc như một đứa trẻ và ôm chầm lấy Khánh Nam.
- Anh hai…
Mặc cho xung quanh còn có 8 thành viên của Hội học sinh, sự chịu đựng suốt dọc đường về đến giờ đã đi quá giới hạn.
Hình ảnh của một đứa con gái lớp 11 đã được thay bằng hình ảnh của một đứa trẻ học lớp 1, mít ướt và lấm lem.
Cả lũ chằm chằm nhìn Linh Như rồi đưa mắt nhìn nhau trao đổi, chắc hẳn đã có chuyện gì đó kinh khủng lắm vừa xảy ra nên công chúa mới bị kích động mạnh đến thế. Ngay chính bản thân Khánh Nam cũng không nghĩ rằng em gái lại phản ứng mạnh như vậy, hơn nữa lại còn khóc tức tưởi ngay trước mặt mọi người thế này. Cậu cũng từ từ bình tĩnh lại. Vừa giờ là do lo quá nên mới tự nhiên nổi cáu lên như thế. Khánh Nam ra hiệu cho tất cả rời khỏi phòng, chỉ còn lại hai anh em.

Tất cả những ấm ức, chịu đựng, kìm nén trong lòng, hòa vào dòng nước mắt mà ra ngoài để có thể nhẹ bớt đi. Linh Như ôm chặt lấy Khánh Nam.
Nỗi đau nghẹn lại trong cổ họng, vì thương anh trai, vì thương ba lại chịu nỗi đau mất mát ấy một lần nữa… Nỗi đau câm lặng và không thể diễn tả thành lời…
Nỗi đau! Và nỗi sợ hãi!
Em mới chỉ biến mất có vài tiếng đồng hồ mà anh đã thế này… Nếu em biến mất mãi mãi… Nếu em không còn tồn tại nữa, anh sẽ phải làm như thế nào đây? Anh sẽ như thế nào đây?
Nếu biết trước sẽ có ngày hôm nay, em sẽ không bao giờ quay trở lại Việt Nam nữa.
Khánh Nam vỗ nhè nhẹ lên lưng em gái, như an ủi, dỗ dành em nín khóc. Từ nhỏ đã là một đứa bé hay khóc nhè. Trẻ con mà, đ
âu thể khác được. Nhưng lớn lên rồi cũng vẫn không có gì thay đổi. Vẫn rất hay khóc và mỗi lần khóc thì mãi không chịu nín. Đáng nhẽ phải cảm nhận được lý do khiến em gái nức nở nãy giờ, nhưng Khánh Nam chỉ đơn giản nghĩ rằng do một mình ở trong rừng, và cảm giác sợ hãi khi cô độc trong bóng tối, khi đối mặt với những con người đáng sợ… Cũng phải thôi. Dạo gần đây, Linh Như đã giấu giếm Khánh Nam quá nhiều…

*

- Khổ thân! Vừa sợ lại còn bị anh trai mắng.
- Cũng tại cậu ấy sơ suất quá thôi. Nhưng kể ra anh Nam cũng hơi quá đáng. Chưa gì đã mắng như hắt nước vào mặt.
- Tát nước vào mặt. – Ngọc Hưng chữa lại cho Quốc Trường – Chắc là nó sợ lắm. Lúc bọn anh đến, nó cứ cứng đơ người ra. Từ bấy tới giờ chẳng nói chẳng rằng, hóa ra là chỉ tìm Khánh Nam.
- Thật thấy vẫn chưa hả mà. Em muốn lớn chuyện hơn nữa.
- Cứ nín nhịn cho qua đợt giao lưu này đã. Đưa hết thông tin lên các mạng giáo dục chưa?
- Em đưa rồi. Đã báo cho công an rồi, liệu có chuyện gì xảy ra không?
- Khánh Nam luôn rất chu đáo mà. Lần du lịch lần này là do thày cô phụ trách. Có trách tội thì cũng là trách các thày cô. Với lại ai dám nói là chúng ta biết trong số đó có 2 thằng của trường Bình Minh?
- Sợ rằng Quốc Trường đã tra hỏi Phương Linh, con bé đó lắm chuyện sẽ đi hớt lẻo mất.
- Không dám nữa đâu. – Quốc Trường lên tiếng – Nó chắc giờ đây đang trùm chăn sám hối rồi.
- Làm gì nó thế?
- Việc công chúa nín nhịn Hoài Trang vì nó, vẫn chưa ai biết còn gì? Kể chút tình xưa nghĩa cũ ra là xong.
- Mà lần này báo công an kể ra Khánh Nam cũng thâm thật. Mấy thằng đó giờ chỉ còn nước chết. Chỉ khổ thằng lớp 12 sẽ bị đuổi học. 12 năm đèn sách giờ mất toi.
- Chính vì biết có đứa lớp 12 nên Khánh Nam mới muốn nó bị đuổi học.
Lê Dũng chợt đổi chủ đề.
- Công chúa vốn chẳng bao giờ khóc mà hôm nay lại nức nở như thế. Rõ là chúng nó đã gây ra chuyện không thể tha thứ mà.
- Chắc bị kích động ghê lắm. Một tiếng rồi mà vẫn chưa thấy động tĩnh gì.
- …
Đã một tiếng trôi qua mà cả Linh Như và Khánh Nam vẫn chưa bước chân ra khỏi phòng. Có lẽ công chúa đã khóc lóc mãi mà không chịu nín. Đột ngột điện thoại Viết Quân báo có cuộc gọi.
- Gì mà bày đặt gọi điện thế?
- <Đưa Linh Như về phòng cho tao. Thực sự là… chân tao không thể đứng vững được khi bế nó.>
- Ngủ rồi?
- <Ừ.>
Viết Quân lặng lẽ đứng lên, đoạn bước ra khỏi phòng Bảo Đông và Quốc Trường.
- Ai gọi thế? – Khương Duy hỏi.
- Khánh Nam.
- Nó gọi làm gì?
- Đưa Linh Như về phòng cho nó. Bù lu bù loa 1 lúc và ngủ rồi.

Linh Như và Minh Phương ở chung 1 phòng, cách phòng Khánh Nam một đoạn khá xa. Vì vậy nên thật dễ hiểu khi suốt dọc đường đi, Viết Quân bị người ta nhìn chằm chằm chăm chú. Đã thế mấy cái đứa trong CLB Nhiếp ảnh còn nhanh chóng nháy cho vài cái nữa.
Minh Phương ra mở cửa.
- Cậu vào đi.
Viết Quân không nói gì, lẳng lặng đưa Linh Như đến bên cạnh giường và đặt xuống, kéo chăn đắp rất tử tế rồi… đột nhiên… cúi xuống hôn nhẹ lên trán nó, ngay trước mặt Minh Phương.
- Này! Cậu làm trò gì thế?
Minh Phương suýt chút nữa thì gào lên.
- Chứ cậu muốn tôi phải làm gì? – Viết Quân nhìn Minh Phương rồi… cười đểu – Hay là hôn môi như cậu và Khương Duy?
- Cậu im đi! Biến ngay ra khỏi phòng. Không thì tôi sẽ nói với Khánh Nam chuyện này đấy.
Viết Quân bị Minh Phương đạp ra khỏi phòng chứ không đơn giản là chỉ bị đẩy ra. Khương Duy thật là đáng thương. Tại sao nó lại dính phải một đứa con gái dữ dằn thế này chứ?
- Mày… biết từ khi nào?
Tiếng Khánh Nam vang lên ngay khi Viết Quân vừa bước chân về phòng khiến cậu ngơ ngác. Khánh Nam rời mắt khỏi màn hình laptop, ngước lên Viết Quân. Khương Duy cũng đang nhìn cậu đầy chờ đợi. Ba đứa lúc nào đi chơi cũng đòi ở chung 1 phòng mà.
- Gì cơ?
- Mày biết từ khi nào?
Khánh Nam tiếp tục lặp lại câu hỏi không rõ ràng và rất lấp lửng ấy. Nhưng… Viết Quân vẫn đủ thông minh để hiểu Khánh Nam muốn biết gì.
- Vậy mày biết từ khi nào?
- Sau khi Hoài Trang bảo bị nó đẩy ngã.
- Vậy thì… – Viết Quân trèo lên giường và nằm lăn ra bên cạnh Khánh Nam – tao biết sau khi Hoài Trang bảo nó là người của Night.
- Mày biết từ khi đó? – Khánh Nam tỏ vẻ kinh ngạc – Sau khi từ Hàn Quốc trở về? Vậy tại sao mày không hề nhắc gì đến chuyện chiếc nhẫn nữa?
Viết Quân ôn tồn chuyển tư thế, gối đầu lên 2 tay.
- Những gì tao cần biết… thì sẽ biết thôi. Rồi đâu sẽ có đó. Tao đã nói rồi, thứ gì là của tao, thì không ai lấy nổi đâu mà.

*

Vẫn một giấc mơ cũ. Đã lâu rồi, Linh Như không còn mơ thấy những hình ảnh đáng sợ này. Khẽ đưa tay lau mồ hôi trên trán, nó với chiếc điện thoại, xem đồng hồ. Đêm đã về khuya. Ở bên cạnh, Minh Phương đang ngủ ngon lành. Linh Như lặng lẽ bước xuống giường và mở cửa đi ra ngoài, lên sân thượng.
- Mark! Lần trước anh đã nói rằng… em sẽ được toàn quyền lựa chọn cách chết phải không?
- <Ừ! Em… đã nghĩ ra rồi sao?>
- Em đã thoát chết khỏi một vụ hỏa hoạn 11 năm về trước. Vì vậy, lần này, hãy để em được chết như thế.
Linh Như nhìn màn hình điện thoại yếu dần, yếu dần rồi tắt hẳn. Ngày tháng chỉ còn tính bằng giờ, bằng phút nữa thôi.
- Sao em lại ở trên đây?
Tiếng Khương Duy đột nhiên vang lên đằng sau. Cậu vừa xuất hiện ở cửa lên tầng thượng.
- Em không ngủ lại được.
- Chắc là do tối nay em đi ngủ sớm quá.
- Em không biết. Nhưng dạo gần đây em rất hay bị mất ngủ.
Khương Duy bước lên đứng sát lan can giống như Linh Như.
- Lúc đó… trước lúc bọn anh đến ý, đã có chuyện gì xảy ra sao?
Linh Như đột nhiên nhìn sang Khương Duy, ánh nhìn như tò mò lý do của câu hỏi.
- Chỉ là… em không hay khóc trước đông người như thế.
- Nhưng ở đó có Khánh Nam mà. Khánh Nam không nói rằng… em rất hay khóc à?
- Có. Nhưng anh vẫn thấy… hơi… buồn cười. Khóc như một đứa trẻ con vậy.
- Khi đó… em mất hình tượng lắm phải không?
- Ừ. – Khương Duy gật gật đầu.
Linh Như hơi nhăn mặt lại.
- Em cũng chẳng hiểu tại sao khi đó lại có thể khóc dễ như vậy được nữa. Chắc là do… một mình ở lại một nơi hoang vắng như thế, trời lại tối nên… Em vốn dĩ sợ bóng tối mà.
- Hay nhỉ? Không sợ ma mà lại sợ bóng tối?
- Ừm. Khương Duy này… – Linh Như đột nhiên ngập ngừng và nhìn ra xa, nơi một vài ánh điện đêm vẫn còn thấp thoáng.
- Ừ?
- Lần đầu tiên… anh gặp Khánh Nam… là như thế nào?
Lần này đến lượt Khương Duy hơi ngạc nhiên nhìn sang Linh Như.
- Sao tự nhiên em lại hỏi điều này?
- Em chỉ hơi tò mò thôi mà.
- Lần đầu tiên á? Khi đó…
Khương Duy quay lại dựa lưng vào lan can, mắt hướng lên bầu trời đêm.

Đó là lần đầu tiên Khương Duy biết đến 1 đám tang là như thế nào. Chỉ ngay gần cậu thôi, một thằng bé cũng chạc tuổi cậu, cũng bằng bằng cậu, đang mặc 1 bộ đồ trắng đi trước quan tài, và trên tay thằng bé đó là bức ảnh một người phụ nữ trẻ và một đứa bé gái đang mỉm cười. Đôi mắt thằng bé giống đôi mắt người phụ nữ và đứa bé gái đến lạ, khác chi… trong ánh mắt đứa bé gái kia, là những nét vui vẻ, ngây thơ, còn trong ánh mắt thằng bé trước mặt Khương Duy, là sự lạnh lẽo, đơn độc, và chết chóc. Gương mặt thằng bé vô cảm đến đáng sợ. Nó không khóc, không có bất cứ một chút xúc cảm nào cả. Nó cứ lặng lẽ, lầm lũi đi trước linh cữu, như hoàn toàn tách xa những nhịp trống và kèn của đám tang.
Người ta bắt đầu hạ huyệt. Những tiếng khóc than đến thảm thương lại vang lên đau đớn. Thằng bé đó vẫn lặng lẽ đứng bên cạnh, không khóc, cũng không đau. Nó nhìn chằm chằm vào chiếc quan tài, ánh mắt hoàn toàn vô cảm.
Nấm mộ đã được đắp xong, những vòng hoa cũng lần lượt xếp xung quanh và dần phủ kín tất cả. Mọi người lần lượt quay về. Chỉ riêng thằng bé đó vẫn đứng im tại chỗ. Ai nói gì cũng không nghe. Thậm chí, khi ba nó lên tiếng thuyết phục, nó dữ dằn hất tay ba ra, ánh mắt vốn thờ ơ lạnh lẽo chợt ánh lên nét căm hận và phẫn uất. Ba nó không nói gì nữa và buông nó ra. Nhưng ông không đi về mà đứng lại bên cạnh mộ với nó.
Thằng bé cứ đứng như thế. Thật lâu. Thật lâu. Làn mưa phùn mùa xuân bám vào người nó nhưng mong manh như thể vừa đang dần tan biến. Khương Duy xin ba mẹ cho được ở lại đợi thằng bé và đứng ở một khoảng cách khá xa nhìn hai ba con nó. Thằng bé vẫn im lặng, mặc cho ba nó cứ ôm ghì lấy nó và khóc nấc lên đau đớn. Nhưng… cho đến khi chỉ còn lại một mình bên cạnh nấm mộ mới đắp, thằng bé bất chợt òa lên khóc tức tưởi. Nó vừa đưa tay lên quệt nước mắt, vừa hắt hết những chiếc vòng hoa sang 1 bên. Nó bắt đầu lấy những viên đá nhọn cào vào lớp đất mới. Rồi như không đủ, thằng bé ném viên đá đi và dùng cả 2 bàn tay bé nhỏ cố gắng bới đất. Nó cứ làm như thế, cứ làm như thế, cho đến khi kiệt sức mới chịu dừng lại và nằm gục bên cạnh nấm mộ, bàn tay bé nhỏ xoa xoa, vuốt ve lớp đất một cách nhẹ nhàng…

- Nó không chịu về nhà. Dù có nói thế nào đi nữa thì nó vẫn nằm yên ở đó. Cuối cùng… ba em đã phải bế nó và đưa vào xe, mặc nó có giãy giụa, phản kháng. Chú sợ nó lại tái diễn nhưng việc làm đó nên đã giam nó trong nhà, không cho ra ngoài nữa.
Linh Như im lặng một lúc khá lâu. Khương Duy quay sang nhìn nó. Gương mặt đứa con gái cạnh cậu lúc này chợt trở nên gần gũi với thằng bé trong dòng hồi tưởng của cậu đến lạ: lạnh lẽo, đơn độc và chết chóc.
- Vậy… tại sao anh lại quyết định chơi với anh ấy? Mấy năm chịu đựng 1 sự im lặng, lạnh nhạt như thế, thậm chí còn bị anh ấy xua đuổi, tại sao anh vẫn chơi với anh ấy?
- Tại sao ư? – Khương Duy cười thành tiếng – Nếu biết là tại sao thì chắc anh đã chẳng chơi với nó rồi. Anh cũng không biết. Kể từ sau khi gặp nó ở đám tang, lúc nào anh cũng muốn chơi với nó. Hay… chỉ là nhìn thấy nó cũng được.
- Giống như là… yêu Khánh Nam ý nhỉ? Chỉ cần được nhìn thấy còn gì?
- Anh cũng không rõ. Nhưng dù sao thì… nó vẫn là người đầu tiên nghe anh nói suốt 1 ngày mà không ca thán gì. Sau nó là Viết Quân.
- Chứ không phải là anh cứ nói và hai anh ý làm việc khác sao?
- Nhưng chúng nó cũng không bắt anh im mà. – Khương Duy gắt lên phản đối – Như thế cũng là chịu nghe anh nói rồi.
Và tiếp sau đó, Linh Như đã chịu nghe Khương Duy nói thêm 3 tiếng đồng hồ nữa, cho đến khi trời bắt đầu mờ mờ sáng, cậu mới giật mình nhớ ra là người đang đứng bên cạnh cậu cần phải đi ngủ. Nhìn đồng hồ,
đã 4h. Khương Duy rối rít xin lỗi Linh Như. Thực ra thì cậu còn có thể nói tiếp, với lại nhìn Linh Như rất tỉnh táo mà.
- Thôi thôi em đi ngủ đi. Khánh Nam nó mà biết thì anh bị ném từ đây xuống mất.
- Em không thấy buồn ngủ mà.
- Không thấy cũng phải về phòng. Anh không muốn bị Khánh Nam xử tử đâu. Đi về! Đi về. – Khương Duy xùy xùy Linh Như như là 1 điềm xấu vậy – Cấm có kể lể với Khánh Nam về việc này đấy.
- Anh không về phòng sao?
- Không! Chút nữa anh sẽ về.

Đợi cho Linh Như bước vào thang máy rồi, Khương Duy mới lại quay trở lại tầng thượng.
- Đó… mới chính là lí do quyết định sẽ chia tay Minh Phương trước khi đi du học phải không?
Tiếng Khánh Nam vang lên sát cửa lẫn trong bóng tối mờ mờ làm Khương Duy hoảng hốt, suýt nữa thì hét ầm lên.
- Sao mày ở đây?
Không quan tâm đến câu hỏi của Khương Duy, Khánh Nam tiếp tục.
- Cũng do vậy… mà không chịu sang Đức cùng tao và Linh Như mà lại sang Anh với Tuấn Vũ, phải vậy không?
Khương Duy im lặng cúi đầu xuống đất. Sự xấu hổ trào lên trong lòng cậu.
- Mày nhận ra rồi sao?
- Ừ… – Khánh Nam bất chợt thở mạnh – Cũng được một thời gian rồi.
Cả hai lại tiếp tục im lặng cho đến khi Khương Duy lên tiếng.
- Tao… như thế là sai, có phải không?
- Không sai. Trong chuyện này hoàn toàn không có quy tắc về sai và đúng. Nhưng…
- Tao sẽ là một thằng đểu?
- Ừ.
- Vậy nên… tao mới quyết định phải ra đi… Hi vọng 5, 6 năm đó… tao có thể… mày hiểu đấy. Mày có thể… đừng nói cho Viết Quân được không? Tao không muốn nó thất vọng về tao.
Khánh Nam gật đầu.
- Chắc rồi. Dù sao thì việc này… tao cũng không muốn can dự.
- Xin lỗi… Nhẽ ra tao không nên như thế…
- Cái đó… không phải là lỗi đâu. Nhưng… dù sao thì mày nên dừng lại vẫn hơn. Không phải vì tao thiên vị Viết Quân. Đối với tao, cả hai đứa mày luôn luôn bình đẳng. Nhưng… mày không bao giờ có thể thay thế Viết Quân đâu.
- Tao hiểu.
Khánh Nam đặt tay lên vai Khương Duy rồi lẳng lặng đi về phòng. Khương Duy còn đứng lại đó thêm 1 lúc lâu nữa. Cậu đưa tai nghe lên tai và mở 1 bài bất chợt.
Song from a secret garden.
Phải! Việc Khương Duy thích Linh Như… sẽ mãi mãi nằm trong khu vườn bí mật của riêng cậu mà thôi.
Mãi mãi!

Mới sáng sớm mà tất cả những thành viên trong Hội học sinh(trừ Khánh Nam) đã bị chủ tịch tối cao và tôn kính dựng dậy 1 cách không thương tiếc. Đây là một hội nghị hết sức cơ mật, bàn cách… trả thù cho Khánh Nam. Đấy chỉ là nói riêng thôi. Còn nói chung là dằn mặt Bình Minh 1 trận đấy.
- Thông qua mạng lưới thông tin mới được cập nhật, đây là toàn bộ nội dung 2 ngày hội còn lại của trường Bình Minh. Anh cũng đã tìm được tất cả nội dung của buổi prom tối mai rồi. Tất cả xem xét và đưa ý kiến đi. Chúng ta cần có một kế hoạch hoàn hảo trước giờ ăn sáng.

Tất cả nghiêm túc nhận bản photo từ tay Đăng Thành, tập trung xem xét.
- Thằng ranh đạp vào chân Khánh Nam từng là King của năm ngoái sao? Thật là ngạc nhiên.
- Và ngạc nhiên hơn nữa là anh ấy tối mai sẽ biểu diễn lại màn song tấu từng giúp anh ấy đạt giải năm ngoái. Viết Quân! Anh nghĩ thế nào? – Linh Như quay sang hỏi Viết Quân – Chúng ta có nên thay đổi một chút không?
- Tất nhiên. Thằng đó đáng chết mà. Đăng Thành! Em và Linh Như sẽ song tấu vào tối mai. Anh thêm vào đi.
- Dù sao thì hai đứa mày cũng ở trong phần giao lưu giữa các Queen, King mà. Tuấn Vũ và Mai Chi đi rồi nên hai đứa đi thay.
Tuấn Anh chép miệng.
- Thực ra thì ai cũng thấy rằng, nếu không phải chúng ta bị động như thế thì đã đoạt vương miệng Queen&King rồi.
Bảo Đông chợt giơ tay lên.
- Từ từ đã Viết Quân! Còn một chuyện nữa cần mày ra mặt đây. Thằng bé Hoàng Quân đó cũng tham gia Queen&King này.
- Hở? – Bằng đấy cái đầu vội lật đến trang cuối cùng – Nó đăng kí năng khiếu hiphop.
Quốc Trường vui vẻ.
- Viết Quân! Em nghĩ anh nên thay em nhảy cái màn solo mở đầu tối mai đi. Anh ta bảo anh không bằng 1/triệu anh ta mà. Phải thể hiện thì mới biết được chứ?
- Chính xác. Viết Quân! Mày nhảy mở màn đi. Phải dằn mặt thằng đó 1 trận mới được.
- Nhưng anh Khánh Nam đang bị đau chân, sợ không nhảy được. – Lê Dũng lên tiếng – Mọi người tính sao rồi thay đổi đội hình 1 chút đi. Đoạn nhảy của anh ấy với anh Duy và anh Quân cũng cần thay đổi nữa.
Đăng Thành gật đầu.
- Đoạn solo của Khánh Nam sẽ do Viết Quân chịu trách nhiệm nốt. Còn về phần 3 đứa nhảy cùng nhau, em nghĩ sao, Viết Quân?
- Hay anh thay Khánh Nam phần đó đi. Không thể cắt từ 3 xuống 2 được.
- Không vấn đề. Nhưng Khánh Nam cũng cần thể hiện tài năng chứ nhỉ?
Bảo Đông phẩy tay.
- Mày cứ yên tâm. Mục tiêu cao cả của nó là tán đổ em Nơ Hồng, người mà thằng ranh dám đạp nó thầm thương trộm nhớ đã lâu nay.

Ngọc Hưng rà rà khắp các mặt giấy 1 lần nữa.
- Đăng Thành, mày có muốn đập vào mặt thằng chủ tịch trường này về cái vụ giao lưu không cần luật chiều qua không?
- Có. Tao đang định màn khiêu vũ mở đầu tối mai tao sẽ tính với nó. Công chúa, cần đến em phải ra tay rồi.
- Chắc chắn. Anh ta cũng cần bị trừng phạt.
Quốc Trường chép miệng.
- Cũng may là Khánh Nam mới bị thương nhẹ. Chứ anh ấy mà bị gãy chân chắc là toàn trường Bình Minh bị tiêu diệt mất.
- Vậy nên bọn trường đó nên tạ ơn Thượng đế về điều này. – Bảo Đông làm dấu Thánh.
- Còn 1 vài trận đấu bóng giao hữu nữa. – Đăng Thành tiếp tục – Sáng nay bóng chuyền, Viết Quân ra sân phải không?
- Vâng!
- Được rồi! Nếu bên kia chơi đẹp thì để cho thắng 1 set, không thì xử đẹp luôn.
- …

Như sự sắp xếp của Đăng Thành, kế hoạch đã hoàn tất bước chuẩn bị trước giờ ăn sáng và chỉ chờ ăn sáng xong là đi vào hoạt động. Bởi vì 8h là trận giao hữu bóng chuyền mà.
Thật là trùng hợp. Hoàng Quân kia cũng ở trong đội bóng chuyền.
Có vẻ là trường Bình Minh vẫn chưa hiểu đạo lí, thái độ chơi bóng vẫn không khác chiều qua là mấy. Thực ra thì trường Bình Minh vẫn luôn cho rằng học viện Quốc tế chỉ toàn 1 lũ công tử bột suốt ngày cắm cúi đầu học và không biết gì về thể thao. Trận bóng đá chiều qua chỉ là ăn may, và có lẽ bóng đá là thế mạnh duy nhất mà học viện Quốc tế có.
Set 1 bắt đầu đã được một thời gian. Viết Quân cứ như 1 tên… bù nhìn, bóng đến nơi thì đỡ, ngoài ra cũng chẳng có lấy 1 sự di chuyển nào. Mặt mũi thì lúc nào cũng tỏ vẻ ngây thơ, ngơ ngác, không hiểu sự đời. Hoàng Quân chợt nhếch mép nhìn cậu, không hiểu vì đâu mà Linh Như có thể để lọt vào mắt 1 thằng dở hơi như thế. Chính vì vậy, Hoàng Quân đã quyết định đánh bóng vào giữa mặt Viết Quân.
Một quyết định sai lầm.
Hoàng Quân! Qủa là cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng muốn ngừng mà. Đấy là tự cậu tìm đường chứng minh điều ngược lại điều cậu nói đấy nhé.
Công chúa! Thằng ranh này chẳng giống anh ở điểm nào cả.
Kết quả trận đấu:0-3. Nghiêng về bên nào thì ai cũng có thể hình dung được.
Viết Quân tiếp tục dùng ánh mắt ngây thơ trong sáng và ngơ ngác như 1 đứa trẻ con, nhìn Hoàng Quân.

*

Lịch trình tham quan lại tiếp tục. Trong khi đó, Viết Quân và Linh Như được phép tách riêng, tìm nơi tập tành song tấu. Dù có nắm chắc phần thắng trong tay bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng không được phép chủ quan. Tự tin quá mức cần thiết đôi khi sẽ phản tác dụng.
Cả hai đã tìm được 1 nhà hàng và xin phép chơi một vài bản nhạc. Quản lí nhà hàng gật đầu đồng ý.
- Em muốn chơi bài nào?
- Chơi bài nào á? – Linh Như không hề đề phòng gì cả, vẫn giữ thói quen cứ ngồi bên cạnh cây dương cầm là lại chơi theo cảm xúc. Lần này cũng thế – Song from a secret garden.
Viết Quân gật đầu tán thành, để Linh Như chơi trước 1 lần rồi sau đó mới thỏa thuận về việc song tấu.
Tiếng piano vẫn rất nhẹ nhàng và trầm lắng, lúc nào cũng mang theo một nỗi buồn man mác. Nhưng… rất khó để có thể diễn tả. Viết Quân vừa quan sát cách Linh Như chơi, quan sát nét mặt, ánh mắt và chú ý nghe tiếng đàn, không bỏ sót bất kì nốt nào. Anh Bill nói đúng. Chơi đàn là cách duy nhất có thể phát hiện ra suy nghĩ của Ginny. Bởi vì… tiếng đàn đó không bao giờ biết nói dối.
Tiết tấu hết sức chậm rãi và… da diết, khúc chuyển đoạn tạo cảm giác như… hết sức khó khăn để có thể liên kết những nốt nhạc với nhau. Điều đó vừa tạo ra một sự khác biệt, lại như thể đang đơn độc. Cảm thấy… rất khó hiểu, làm cho người nghe tò mò. Và… còn cảm thấy… người chơi đàn như thể… rất cô đơn vậy.
Ánh nhìn chăm chú xuống những phím đàn và đôi bàn tay điêu luyện, có đôi lúc ánh nhìn ấy như chợt run lên nhè nhẹ rồi lại trở lại vẻ nhẹ nhàng.
Rõ ràng đang giấu giếm.
Rõ ràng đang cố che đậy.
Rõ ràng đang cố tình qua mặt tất cả.
Rõ ràng đang xảy ra chuyện.
Rõ ràng lựa chọn cách đơn độc vượt qua.
Rõ ràng vẫn rất… ngốc nghếch mà.
Không đợi Linh Như dạo nhạc đến lần thứ 2, Viết Quân cầm vĩ lên ngay lập tức. Tiếng violon lúc nào cũng như lấn át âm thanh của piano, như thể… quấn quýt, gắn bó, và… che chở.

Trong khi dân tình đang gấp rút chuẩn bị để trả thù cho Khánh Nam thì cậu lại đi làm 1 việc khác. Một việc… độc ác và tàn nhẫn hơn nhiều. Tất nhiên, lũ chiến hữu trong Hội học sinh lúc nào cũng được truyền hình trực tiếp đầy đủ mọi việc. À không, thực ra thì chỉ là được nghe ghi âm thôi. Chứ hình ảnh thì rất hạn hẹp.
Là thế này. Cái bạn Nơ Hồng hôm trước Bảo Đông và Ngọc Hưng định tán tỉnh ý mà, bạn ý, không hiểu thế nào, lại là người mà cái tên mới đạp vào chân Khánh Nam, đã thầm thương trộm nhớ bấy lâu. Nghe phong phanh là tên đó đã tỏ tình và bạn Nơ Hồng bảo đến đêm prom sẽ trả lời tên đó.
Chuyện là thế đấy. Khánh Nam mà. Ngay chiều qua, cậu đã rất “vô tình” quen biết bạn ý thông qua việc bị đau chân và vờ lạc đường. 15 phút đi cùng nhau, đối với người khác thì chẳng làm được gì chứ đối với Khánh Nam lại làm được ối việc. Nhưng vấn đề là lần này, trường Bình Minh đã được cảnh báo trước về cái tính phong lưu đa tình của phó chủ tịch Hội học sinh Học viện Quốc tế nên ai cũng cố gắng… đề cao cảnh giác. Lại sợ người ta nhận ra việc mình đang tán tỉnh bạn ý để trả thù tên kia, Khánh Nam không tấn công một cách đường đường chính chính để khiến bạn ý đổ cái rầm như một cây chuối nữa, chuyển sang cách thức mưa dầm thấm lâu. Chiều qua mới chỉ gây ấn tượng sâu sắc về tri thức với một người chăm học như bạn Nơ Hồ
ng thôi. Thực ra thì nhiều hơn thế, nhưng nói nhiều thì người khác lại bảo là mình khoe khoang nên Khánh Nam chỉ cho chiến hữu biết có thế. Sáng nay cậu đang tiếp tục công kích bước 2. Lại thêm việc tối qua chạy đi tìm em gái đến nỗi chân càng thêm nặng, vờ vịt tỏ vẻ trước mặt bạn ý một chút là có thể được bạn ý tự nguyện đưa về phòng y tế. Đã thế, lại còn bêu xấu hình tượng tên kia trong lòng bạn ý nữa chứ.
- Thay mặt anh ấy, tớ xin lỗi vì anh ấy đã giẫm vào chân cậu.
- Ôi dào, có gì đâu. Đây là tai nạn thường gặp trong bóng đá thôi mà. Cậu để ý làm gì. – Khánh Nam vừa cười vừa nói rất vô tư vui vẻ.
Sau một buổi sáng nói chuyện với nhau, đi loanh quanh, cùng ăn một vài món ngon mà Nơ Hồng giới thiệu, Khánh Nam không những đã thành công rực rỡ ở bước 2 mà còn gặt hái cả sang bước 3. Bạn ý đã thực thà mà thú nhận thế này.
- Có lẽ forum trường cậu đã viết quá lên thì phải. Thực ra thì tối qua, sau khi đi cùng cậu, tụi bạn tớ đã nói chuyện với tớ rất nhiều và cảnh báo về cậu. Tụi nó bảo là cậu muốn trả thù anh ấy nên mới tiếp cận tớ.
- Trả thù ai cơ? – Khánh Nam vờ tỏ vẻ ngạc nhiên, trong bụng nghĩ thầm: “Bạn cậu quả là thông minh.”
- Thì anh hôm qua đã đạp vào chân cậu đó.
Khánh Nam phá lên cười.
- Thế cậu có nghĩ là tôi đang tán tỉnh cậu không?
- K…hông. Chỉ là… – Nơ Hồng lên tiếng khó khăn – Cách cậu nói chuyện với tớ không giống… Đấy là tớ so sánh với những người đã từng theo đuổi tớ.
- Thế sao? (Mấy cái đứa tôm tép ấy thì chỉ đáng làm chân giữ xe cho tôi thôi.)
- Ừ.
- Thế cậu đã đọc được trên forum trường tôi những gì về tôi thế?

“Em là ai?
Cô gái hay chàng trai?
Em có tuổi hay không có tuổi?
Vâng, nếu bạn là một áo dài, thì đây là phần dành cho cánh mày râu. Việc của bạn là kéo bài viết này xuống 1 chút và tiếp tục đọc.
Và người ở bất kì độ tuổi nào cũng nên đọc bài viết này, sau đó vote cho chúng tôi lọt vào top những chủ đề đáng chú ý nhất.
Xin quay lại vấn đề, nếu bạn là một cánh mày râu. À, chúng tôi quên rằng nam sinh học việc chúng ta luôn luôn cạo râu mỗi ngày. Được rồi, nếu bạn là một nam sinh, hãy chú ý những điều sau đây trước khi động chạm tới phó chủ tịch Hội học sinh. Hãy luôn luôn ghi nhớ rằng, nói xấu phó chủ tịch Hội học sinh, tội còn nặng hơn nói xấu hiệu trưởng.
- Thứ nhất, phó chủ tịch Hội học sinh tên thật là Hoàng Khánh Nam. Chú ý không được thêm thắt chữ “Thị” vào đó, dù là đầu, cuối hay giữa. Việc làm này cũng ngang hàng với nói xấu phó chủ tịch.
- Thứ hai, nếu bạn có người yêu hoặc là bạn đang cảm nắng một ai đó, vậy thì càng phải tránh xa phó chủ tịch Hội học sinh ra. Dù người trong mộng của bạn xinh hay xấu, béo hay gầy, cao hay thấp… thì chỉ cần sau 1 câu nói hay 1 cử chỉ xúc phạm đến phó chủ tịch thôi, ngay lập tức ngày hôm sau(có những trường hợp là ngay thời khắc ấy), từ việc In a relationship with…, bạn đã chuyển thành single. Thật là đáng thương.
- Nếu bạn không có người yêu, cũng chưa cảm nắng ai cả, và có một cô em gái, hay là một bà chị gái. Vâng. Dù bạn có yêu quí họ đến đâu thì cũng phải trả giá vì đã nói xấu phó chủ tịch Hội học sinh. Bạn sẽ được thấy chị em gái của mình như một cuộn len trước mũi con mèo, tức phó chủ tịch. Xin lỗi anh, Khánh Nam, em là con một. Anh không làm gì được đâu.
- Nếu bạn là con một, e hèm, Khánh Nam, coi như anh chưa đọc những dòng bên trên, thì trước sau gì bạn cũng sẽ lãnh một cái án dọn dẹp nhà vệ sinh, trực nhật sân trường hay là lau chùi hành lang trong 1 tháng. Phó chủ tịch sẽ rất tạo điều kiện vi phạm lỗi cho bạn nếu như bạn mở miệng nói xấu anh ấy.

Đó là những lưu ý dành cho các bạn nam, còn đây là dành cho các áo dài. À quên, nữ sinh trường ta mặc đồng phục váy ngắn. Vâng, thưa các váy ngắn.
- Bạn yêu thích phó chủ tịch Hội học sinh mà mơ ước được sánh vai với anh ấy? Vâng, vậy thì bạn hãy cặp kè với bất kì tên nào bạn gặp sau khi đọc bài viết này và xui hắn nói xấu phó chủ tịch. Xin thề với cái bóng đèn rằng ngay ngày hôm sau, anh ấy sẽ ngỏ lời với bạn.
(Mẹ! Bóng đèn nhà mình bị cháy rồi!)
- Bạn căm ghét phó chủ tịch Hội học sinh? Bạn lại nói dối rồi. Không tin ư? Bạn dám đứng ra giữa sân trường và hét lên rằng bạn ghét anh ấy không? Bạn hãy thử đi. Vì chỉ vài ngày sau thôi, bạn đã ở vị trí bạn gái anh ấy cho xem.
[...]

Bài viết còn một đoạn khá dài nhưng Khánh Nam không đọc nữa. Còn ai trồng khoai đất này chứ? Bài viết này cũng đã khá là lâu, suốt từ hồi đầu năm học. Là do Tuấn Anh đã soạn ra và post lên forum trường, tất nhiên, không thể thiếu sự xét duyệt, thêm thắt một cách kĩ càng của lũ lông bông rỗi việc trong Hội học sinh.
- Đọc xong bài này mà dân tình trường tớ xôn xao kinh lắm. Người thì thần tượng cậu, những người có bạn gái thì sợ cậu như sợ cọp vậy.
- Toàn những thứ vớ vẩn, cậu đọc mấy cái này làm gì chứ?
- Trên forum trường cậu còn nhan nhản kìa. Không có lửa làm sao có khói chứ? – Nơ Hồng nhìn Khánh Nam xoi mói.
- Cậu cứ làm như tôi là sát thủ vậy.
- Chẳng biết cậu thế nào nhưng con trai trường tôi giờ đang cố gắng càng tránh xa cậu ra càng tốt vì sợ mất bạn gái đấy.
Khánh Nam không nói gì nữa, khẽ lẩm bẩm:
“Biết thế mà thằng ranh “bạn” cậu vẫn dám đạp vào chân tôi đấy thôi!”

Thời gian còn lại trong đợt giao lưu, Khánh Nam rất biết cách tạo cơ hội để có thể “vô tình gặp gỡ” cô bạn. Phần thắng đã nắm chắc đến 90%. Chỉ còn bước cuối cùng…
Theo đúng kịch bản, ở phần mở đầu đêm dạ hội, Học viện Quốc tế sẽ biểu diễn một vài tiết mục giao lưu. Tiết mục Đăng Thành sắp xếp để mở đầu là màn Hiphop đặc biệt của Hội học sinh. Thực ra thì Hiphop đang là một trào lưu hot, nói là đặc biệt thì cũng chẳng phải. Cái đặc biệt ở đây là Hội học sinh lôi nhau lên sân khấu hết 1 lượt. À, trừ Khánh Nam bị đau chân và công chúa thì nhảy dở ra.
Như đã thỏa thuận, Viết Quân nhảy solo màn mở đầu và nhảy thay phần Khánh Nam. Thời gian solo của cậu nhiều nhất trong tất cả. Qủa là đến hôm nay mới được mở rộng tầm mắt với tài năng ẩn dật dưới cái vỏ ngây thơ ngơ ngác của Viết Quân.
Sau các tiết mục giao lưu mở đầu, cuộc thi tài năng của các couple trong trường Bình Minh cũng chính thức được khai mạc. Hoàng Quân cũng tham gia cùng một cô bạn xinh xắn mà mới sáng nay đã đổ Bảo Đông cái rầm. Năng khiếu hai người đó đăng kí… là nhảy hiphop.
Khỏi phải nói sự so sánh giữa hai màn hiphop đó kệch cỡm đến đâu. Viết Quân vẫn giữ vẻ mặt ngây thơ trong sáng, bí mật gửi một cái nhìn thương hại cho Hoàng Quân. Ôi! Một phần triệu của tôi!
Mọi việc đều diễn ra suôn sẻ y như kế hoạch sáng qua Đăng Thành đã đề ra.
Tất cả đang say sưa trong những điệu khiêu vũ, nhân lúc đó, Linh Như lẻn ra ngoài, vội vàng cho mấy viên thuốc vào miệng và nuốt vội. Cơn đau đang nhói lên liên tục.
- Sao em ra ngoài mà không gọi anh? – tiếng Viết Quân ngay lập tức đã vang lên bên cạnh.
- Em chỉ định ra ngoài hóng gió một chút rồi sẽ vào ngay mà. Chúng ta vào trong thôi.
- Ừ.
- À mà… cavat của anh bị lệch rồi đấy. Chỉnh lại đi.
- Không có gương, anh không chỉnh được. Thắt lại cho anh.
Linh Như khẽ thở dài, tháo cavat của Viết Quân ra và cẩn thận thắt lại.
- Xong rồi đó.
Một đứa ngẩng lên, một đứa cúi xuống, Viết Quân hôn nhẹ lên trán Linh Như.
- Cảm ơn em.
- Anh làm trò gì thế? – Nó vội đẩy Viết Quân ra – Đây là nơi công cộng đấy.
Viết Quân nhìn Linh Như tinh quái.
- Tức là không phải nơi công cộng thì…
- Không phải! Đừng có mà tự nhiên hôn lên trán em như thế.
- Tức là em không thích bị hôn lên trán á?
- Ừ. Mà không. Cấm…
Vừa nói, Viết Quân vừa cúi xuống một lần nữa….
- Đã bảo anh là không được hôn mà.
- Em chỉ cấm hôn trán chứ có cấm hôn môi đâu.
- Cấm hôn! Mọi lúc! Mọi nơi! Tránh xa em ra. Á á á….
- Nhưng em chỉ bảo không thích bị hôn lên trán mà.
- …

Mặc dù Viết Quân và Linh Như đang đi qua 1 hành lang hơi tối, nhưng tất nhiên, tối thì chẳng ảnh hưởng gì đến tốc độ truyền âm thanh. Với lại, thời đại hiện nay, bóng tối không phải là một rào cản lớn.
- Ta là thống lĩnh màn đêm.
- Ta là chúa tể bóng tối.
- Lê Dũng!
- Quốc Trường!
- Chúng ta thật là một đôi ăn ý.
Này thì bóng tối, này thì chế độ chụp đêm, này thì máy ảnh hồng ngoài.
Ta bấm! Ta bấm! Ta bấm!

*
* *

Lại nói đến Khánh Nam…
- Âyzzzz… – Cậu đang men theo bức tường 1 cách khó khăn, mặt nhăn nhó khổ sở.
- Cậu có sao không? – Bất chợt 1 tiếng nói nhẹ nhàng vang lên bên cạnh. Nơ Hồng xuất hiện.
Khánh Nam vội vàng bỏ bàn tay đang bám lấy tường xuống, nét mặt dãn ra.
- Không! Tôi có sao đâu?
- Cậu nói dối. Tớ thấy mặt cậu rất khó coi. Cậu đau chân lắm à?
- Không! Tôi có đau đâu? Khỏi rồi.
Nơ Hồng chợt bật cười.
- Cậu giữ gìn hình tượng quá đấy. Tôi có chụp ảnh cậu rồi phát tán đi đâu mà sợ.
- Tôi không thích.
- Để tớ đỡ cậu vào bên trong.
- Đã bảo là không cần rồi mà. – Khánh Nam nhăn nhó khó chịu.
- Hay tớ gọi các bạn cậu nhé?
- Tôi không đau chân nữa mà.
Nơ Hồng chợt cúi xuống.
- Thay mặt anh ấy, tôi xin lỗi cậu.
- Tôi đã bảo là tôi không đau chân. – Khánh Nam gắt lên – Sao cậu lắm chuyện thế nhỉ? Việc đó chỉ là 1 tai nạn thường gặp trong bóng đá thôi, chẳng có gì cả. Tôi không đau chân.
Nơ Hồng chợt bật cười vì thái độ trẻ con hiếu thắng của Khánh Nam.
- Được rồi, thì cậu không đau chân. Vậy cậu thử đi vào trong tớ xem nào.
Khánh Nam nhìn chằm chằm Nơ Hồng bực tức vì không cãi được, bèn tìm cớ khác.
- Tôi… tôi… tôi muốn ngồi ở đây.
Nói rồi Khánh Nam ngồi bệt luôn xuống bậc cầu thang ngay đấy. Nơ Hồng khẽ lắc đầu.
- Cậu hiếu thắng quá.
Rồi Nơ Hồng cũng ngồi xuống bên cạnh Khánh Nam.
- Cậu đi vào trong đi. – Khánh Nam đuổi.
- Đây là trường tớ, tớ muốn ngồi đâu chẳng được.

Phía bên trong, Quốc Trường giữ chặt tai nghe lẩm bẩm: “Anh ta đúng là dự liệu như thần!”

Khánh Nam và Nơ Hồng vẫn im lặng ngồi như thế, cho đến khi Khánh Nam lên tiếng trước.
- Kia là chòm Song Tử nhỉ?
- Hở?
- Chòm sao kia kìa.
- Tớ không biết nữa. Tớ chỉ biết kia là Kim Ngưu thôi. Nghe nói mới có sự thay đổi các cung Hoàng đạo đấy.
- Tôi cũng nghe nói thế. Nhưng hình như bọn mình thì vẫn giữ nguyên mà. Tôi thuộc chòm Bảo Bình. – Khánh Nam quay sang Nơ Hồng – Còn cậu?
- Kim Ngưu.
- Là ngày bao nhiêu? Tôi chỉ nhớ giới hạn cu
ng của tôi thôi.
- Hôm nay này.
- Cái gì? Hôm nay? – Khánh Nam suýt chút nữa thì nhảy dựng lên, như thể việc Nơ Hồng sinh nhật hôm nay là lần đầu tiên cậu được biết đến. Nhưng rồi cậu lại lấy lại vẻ mọi khi – Tôi muốn tặng quà cho cậu, để cảm ơn việc cậu giúp tôi lần tôi bị lạc hôm trước luôn. Cậu muốn được tặng gì trong ngày sinh nhật nhất?
- Cậu tùy tâm chứ.
- Thì tôi để cậu tự chọn còn gì. Chứ nếu tôi chọn, cậu không thích thì sao?
- Tớ chẳng thích gì cả.
- Không! – Khánh Nam nằng nặc – Cậu nhất định phải thích một thứ gì đó. Tôi muốn tặng quà cho cậu mà. Qùa kỉ niệm cũng được. Mèo nhá.
- Tớ ghét động vật.
- Hay là thỏ?
- Đã bảo tớ ghét động vật mà.
Đã được ám hiệu từ trước, Đăng Thành đột ngột từ đâu xông ra.
- Dám trốn ra đây à? Vào nhanh! Quốc Trường đang bị đau họng, không hát nổi. Hội học sinh còn mỗi em chưa biểu diễn thôi, vào cứu cánh cho anh đi.
- Dạ? – Khánh Nam vờ ngơ ngác.
- Lên hát.
Khánh Nam nhìn Đăng Thành chằm chằm như nhìn 1 sinh vật kì dị.
- Anh có bị làm sao không? Anh biết rõ là em hát dở tệ mà.
- Tệ hay dở thì kệ mày. Là mày bị cười vào mũi chứ chẳng phải anh. Vào hát đi.
- Linh Như và Viết Quân đâu? Bảo hai đứa nó song tấu cũng được mà?
- Mày muốn tự vào hay là anh vứt lên sân khấu? – Đăng Thành dọa nạt.
- Em không hát đâu. Anh suốt ngày mang em ra làm trò cười thôi. Em không hát mà.
Thấy vẻ nhăn nhó, phụng phịu của Khánh Nam như một đứa trẻ con, Nơ Hồng bèn nảy ra ý tưởng mới.
- Hay cậu hát tặng tớ đi. Tớ rất muốn nghe cậu hát.
- Cậu lại tìm cớ để cười tôi chứ gì? Tôi không hát.
- Cậu chẳng muốn tặng quà cho tớ còn gì? Ngoài việc nghe cậu hát ra, tớ chẳng thích gì cả. Cậu nói thì phải giữ lời chứ? Cậu có phải con trai không?

(“Thực ra thì nếu cậu không đề nghi tôi hát tặng cậu thì tôi cũng sẽ tự đề nghị!”)

Khánh Nam ngập ngừng 1 lúc rồi nhìn Nơ Hồng đầy trách móc nhưng vẫn gật đầu.
- Nể cậu. Nhưng cậu không được cười tôi đâu đấy.
- Chắc chắn! Tôi sẽ không cười. – Nơ Hồng nghiêm túc.
- Nhớ là không được cười đâu đấy.
- Rồi mà.
Đăng Thành dìu Khánh Nam đi được vài bước, cậu lại quay đầu lại.
- Đã bảo cậu không được cười mà.
- Rồi rồi, tớ xin lỗi. Ha ha.
Mặt Khánh Nam đanh lại tức giận.
- Này! Nơ Hồng!
- Ha ha! Tớ hứa sẽ không cười mà. Xin lỗi cậu.
Đăng Thành và Khánh Nam đi về phía sân khấu, Nơ Hồng cũng theo sau và chọn 1 vị trí tốt nhất có thể quan sát sân khấu.
- Mà này, cậu thích bài gì? – Đột nhiên Khánh Nam quay lại hỏi Nơ Hồng.
- À… – Nơ Hồng suy nghĩ 1 lát nhưng tại Đăng Thành cứ đứng bên giục Khánh Nam nên Nơ Hồng cũng cuống cả lên, bèn nói tên bài hát mà dạo gần đây mình hay nghe nhất – I knew I loved you. Cậu biết bài đó chứ?
- Cậu thật giống em gái tôi. Thích toàn bài vớ vẩn.
Ngay sau khi bước vào cánh gà, Đăng Thành vội bỏ tay ra khỏi Khánh Nam.
- Qủa là anh em với Tuấn Vũ mà.
Khánh Nam nhún vai tỏ vẻ chuyện nhỏ.
- Em đã nói là sẽ làm được mà.

*

- Đăng Thành nghĩ gì mà lại cho nó lên sân khấu thế?
- Chuẩn bị vài cái bịt tai đi. Tao thà chết còn hơn nghe nó hát.
Nơ Hồng quay sang 2 thằng con trai vừa đi qua sau lưng mình, đó là 2 người bạn thân của Khánh Nam. Tự nhiên Nơ Hồng cảm thấy họ gần gũi đến kì lạ chứ không phải một đám người nguy hiểm như những lời đồn
Trên sân khấu, một ánh đèn vụt sáng, chiếu luồng sáng duy nhất ấy vào vị trí trung tâm. Tiếng guitar dịu dàng vang lên. Người con trai ngồi trên ghế, tay ôm guitar mờ mở ảo ảo, cất tiếng hát dịu dàng.

Maybe it’s intuition
But some things you just don’t question
Like in your eyes
I see my future in an instant

Cả hội trường lặng đi. Và cả Nơ Hồng cũng vậy. Người con trai mang 1 vẻ đẹp đến hoàn hảo, xuất hiện giữa thứ ánh sáng mờ mờ nhưng lại nổi bật giữa sân khấu. Nét mặt bình thản như bừng sáng 1 niềm hạnh phúc trong từng ca từ, từng câu hát. Ánh mắt người con trai đó chiếu xuống sàn nhà nhưng lại rạng lên 1 ánh nhìn mênh mông bao quát, như đang nhìn vào những hình ảnh vui vẻ trong trí óc, môi vẫn khẽ nở nụ cười.

And there it goes
I think I’ve found my best friend
I know that it might sound more than
a little crazy but I believe

Nhạc bắt đầu lên cao, chuyển đến đoạn điệp khúc.

I knew I loved you before I met you
I think I dreamed you into life
I knew I loved you before I met you
I have been waiting all my life

Ánh nhìn của chàng trai như vỡ òa cùng thứ ánh sáng sân khấu vừa trở lên rực rỡ. Ánh mắt ấy lướt qua tất cả như một cơn gió thoảng và dừng lại ở cô bạn gái có chiếc nơ hồng. Ánh mắt như chứa chan, nồng nàn cảm xúc đến mãnh liệt, gương mặt rạng ngời niềm vui.
- Oh my god! – Linh Như đưa tay lên miệng theo thói quen, mắt không giấu nổi vẻ thán phục – Nếu em không phải em gái anh ấy thì chắc cũng chết đứ đừ rồi.
Những tên còn lại thì nhìn nhau theo kiểu: “Em gái mà còn không trụ nổi thì nói gì người ngoài!”
Qủa vậy, những tiếng la hét cuồng nhiệt của phái nữ lại dậy lên ở hàng ghế khán giả.

There’s just no rhyme or reason
only this sense of completion

and in your eyes
I see the missing pieces
I’m searching for
I think I found my way home
I know that it might sound more than
a little crazy but I believe

Những ngón tay thon dài và nhẹ nhàng uyển chuyển chạm vào dây guitar đầy cuốn hút. Giọng ca ấm áp và ngọt ngào. Nơ Hồng vẫn chết lặng, ngây ra nhìn người con trai trước mặt mình, giống như thế… 1 bức tượng với vẻ đẹp thiên thần vậy.
Nơ Hồng chợt cảm thấy vỡ òa trong đoạn điệp khúc.

I knew I loved you before I met you
I think I dreamed you into life
I knew I loved you before I met you
I have been waiting all my life

Trái tim đập nhanh và rộn rã, hồi hộp 1 cách khó hiểu và không thể kiềm chế, không thể rời mắt khỏi người con trai đang nhìn mình nồng nàn kia. Nụ cười thấp thoáng hiện rõ trên gương mặt Khánh Nam, 1 nụ cười ấm áp và như tỏa nắng vậy, 1 nụ cười mà… Nơ Hồng tưởng tượng rằng, chỉ là của riêng mình. Nơ Hồng bỗng nhận ra, mình đang nín thở.
Bài hát kết thúc, những tràng pháo tay không ngớt lại dậy lên. Khánh Nam cũng rời mắt khỏi Nơ Hồng, kéo mic lại gần mình hơn và mỉm cười đợi không khí lắng xuống.
- Bài hát này… thực sự tớ muốn dành tặng cho một người bạn, một người bạn rất đặc biệt của tôi – Khánh Nam nhìn về phía Nơ Hồng – Chúc cậu… sinh nhật vui vẻ!

Thực ra thì… có 1 chiếc camera ở ngay đằng sau Nơ Hồng và nằm trên tay Quốc Trường. Khánh Nam là đang nhìn vào đó. Cách Việt Nam 6 múi giờ, một nam sinh suýt thì đã gào toáng lên khi đang ngồi trong lớp học và phải vội vàng xin giáo viên ra ngoài, tìm một nơi hoang vắng ít người qua lại trong khuôn viên trường mà hét ầm lên.
- Linh Như! Nhân danh anh, em hãy nhốt con mèo đen chết tiệt của cái thằng cũng điên điên y như con mèo ấy lên cây 1 tuần cho anh. Anh không phải gay mà nó bảo I knew I loved you before I met you.
Hôm nay… cũng là sinh nhật Việt Thế.

Tất nhiên là học việc Quốc tế đã thắng lợi một cách tuyệt đối trong chuyến đi lần này, bao gồm cả việc… Khánh Nam đã hạ gục bạn Nơ Hồng trước cái nhìn căm hận của kẻ bại trận.
- Xin lỗi! Em không thể nhận lời anh được. – Nơ Hồng đứng trước mặt tên đã đạp Khánh Nam.
- Là do thằng ranh đó phải không? Có phải là thằng đó không?
- Anh đừng gọi cậu ấy như thế. Cậu ấy luôn gọi anh là anh rất lịch sự.
- Lịch sự à? Nó chỉ muốn qua mắt em, tán tỉnh em để trả thù anh thôi.
- Sao anh cứ gay gắt với cậu ấy nhỉ? Đáng nhẽ ra anh phải xin lỗi cậu ấy mới đúng, mặc dù cậu ấy vẫn chỉ coi đó là một tai nạn.
- Coi là một tai nạn à? Nó chỉ…
- Anh thôi đi. Đừng có nói xấu cậu ấy. – Nơ Hồng hét toáng lên làm rất nhiều người chú ý.
- Em… chỉ mới có 3 ngày mà đã có thể thích thằng ranh đó đến thế sao?
- Phải! Em thích cậu ấy! Vì vậy em không cho phép anh nói xấu cậu ấy.

Khánh Nam nhìn chiến hữu, nở nụ cười chiến thắng. Đến khi đi qua mặt tên kia còn cười đểu mà nói rằng.
- Á, đau chân quá.
Để ăn mừng chiến thắng, và thực ra là 12C1 liên hoan, Đăng Thành đã mời toàn bộ Hội học sinh, Minh Phương và lớp 12C1 của cậu về nhà ông nội, nằm ngay sát đường từ trường Bình Minh về học viện Quốc tế. Cũng nhờ vậy mà dân tình lại được 1 dịp xôn xao. Tất nhiên, Viết Quân vẫn là người vui nhất.
Vì Đăng Thành đã nói với ông từ trước nên khi tất cả đến nơi, mọi thứ đã được ông chuẩn bị rất chu đáo. Đó là một vùng quê thanh bình và yên tĩnh. Nhưng vùng quê mà, chỉ cần một nhà có chuyện là cả làng sẽ biết. Thậm chí, là cả… huyện. Nơi đây là căn nhà nghỉ dưỡng tuổi già của ông bà Đăng Thành. Việc tự nhiên làm tận chục mâm cơm như thế, đã khiến cho dân làng có chút để ý.
Khi tất cả xuống xe, Linh Như chạy lên đi ngang với Đăng Thành, đang định hỏi xem nơi đây là thuộc huyện nào thì hai đứa, cũng như tất cả chợt nghe thấy một vài tiếng xì xào nho nhỏ.
- Nghe nói là thằng cháu ông ấy dẫn bạn gái về.
- Lũ trẻ bây giờ thật là… Bằng tuổi nó hồi xưa tôi đã sinh được đến thằng Điền rồi đấy.
- Thấy bảo là sắp cưới rồi. Chỉ đợi nó tốt nghiệp là sẽ cưới luôn.
- Tôi còn nghe bảo là con bé kia còn có thai rồi cơ đấy.
- Cái con bé cao cao đi bên cạnh kia á?
- Chắc là nó rồi. Nhìn cũng xinh đáo để.
- Lũ trẻ bây giờ thật chẳng ra làm sao.
- …

Đăng Thành và Linh Như ngơ ra nhìn nhau một lúc, ngậm đắng nuốt cay tiếp tục đi vào trong nhà trong khi cái lũ đằng sau thì đang khùng khục khùng khục, tưởng như chỉ cần cả hai quay đầu lại là chúng nó sẽ phá lên mà cười. Cũng phải thông cảm thôi. Những người dân quê rất hay có thói quen một đồn mười, mười đồn trăm mà. Tuy chất phác, thật thà thật đấy nhưng đôi khi cũng có nhiều cái hại.
Mệt mỏi vì một chuyến đi dài, và còn đói nữa, vì vậy tất cả chẳng ngại ngần, sau khi chào hỏi ông bà Đăng Thành và đi tham quan xung quanh một lát thì ngồi luôn vào bàn ăn.
Linh Như ban đầu cũng ngồi ăn cùng, nhưng sau khi nhờ nó đi lấy cái thìa thì nó mất tích từ bấy đến giờ. Mà ngay sau khi nhờ Linh Như đi lấy thìa, một chị lớp Đăng Thành lại chuyển cái thìa từ bàn chị ý sang cho nên cả bọn quên mất sự vắng mặt của Linh Như.
- Sao Linh Như đi lấy thìa lâu quá thế?
- Vừa thấy nó đứng trong bếp với Tuấn Anh mà. Chắc ra ngay đấy.
Nhưng đợi một lúc vẫn chưa thấy Linh Như, Viết Quân bèn đứng lên đi tìm. Theo lời
chỉ dẫn của một vài tiền bối, cậu đi xuống bếp, rồi lại ra bờ ao, lại vào trong vườn, chạy ra cổng… Đi vòng vòng một thôi một hồi vẫn chẳng thấy tăm hơi đâu.
- Linh Như đâu nhỉ? Tìm nãy giờ rồi. – Viết Quân quay vào trong nhà, nhìn ngang ngó dọc.
- Tao cũng không thấy nó. – Khương Duy bước theo sau – Mà dạo này… rõ là nó có chuyện gì phải không? Hình như còn cố tình giấu Khánh Nam nữa.
- Tao không biết. Đi đâu rồi nhỉ?
Viết Quân vẫn đang nghiêng ngó tìm kiếm, đột nhiên…
- TRÁNH XA VIẾT QUÂN RA!
Tiếng nói như thét của một đứa con gái làm tất cả khựng lại. Viết Quân chết đứng!
Lảo đảo lảo đảo!
Lao đến!
Ôm chầm!
- Tránh xa Viết Quân ra… Tránh xa ra…
Cảm giác nhột nhột khi đứa con gái sau lưng đang dụi đầu vào cổ mình và những lời nói dần nhỏ đi như những lời thì thầm bên tai…
- Tránh xa Viết Quân ra…

Không khí tưng bừng của bữa ăn chợt lắng xuống. Tất cả mọi ánh mắt tập trung vào dáng người con trai bất động giữa cửa cùng người con gái đang ôm chặt lấy người con trai đó…
- Linh… Linh… Linh Như à… Anh là Khương Duy mà…
- Tránh xa Viết Quân ra…
- Linh Như à… – Khương Duy khổ sở gửi cho Viết Quân 1 cái nhìn đầy tội lỗi rồi lại nhìn xuống hai cánh tay Linh Như đang ôm chặt lấy mình – Linh Như… Viết Quân ở kia mà…
Lúc này Tuấn Anh mới e dè giơ cái chai rượu đã cạn mất 1 nửa lên phía trước, không quên nhìn trước ngó sau kẻo bị xông lên đánh hội đồng vì dám “đầu độc” công chúa.
- Linh Như à… – Khương Duy lúng túng không biết phải làm sao, cứ nhìn lên gương mặt thằng bạn thân đang ngày càng khó coi rồi lại nhìn xuống đôi tay Linh Như. Cuối cùng cậu nín thở hạ quyết tâm… gỡ tay Linh Như ra 1 cách mạnh bạo(vì ôm chặt quá nên gỡ nhẹ nhàng không ra được), sau đó lại phũ phàng đẩy mạnh Linh Như vào Viết Quân. Phù! Thoát nạn!
Viết Quân đỡ lấy dáng người đang lảo đảo như sắp gục ngã kia nhưng có vẻ ý thức tỉnh táo không còn nữa, Linh Như dựa vào Viết Quân và cứ liên tục nhắc đi nhắc lại.
- Tránh xa Viết Quân ra! Tránh xa Viết Quân ra…
- Linh Như à… Em say rồi…
- Viet Quan… I will protect you… until I die. I… promise…
- Tỏ tình rồi…
- Thấy chưa? Bảo mà!
- Tỏ tình thật đấy!
- Ừm ừm! Tỏ tình đấy!
- …
Lần này là Viết Quân chết đứng! Thằng bé có gan đi… tỏ tình với Linh Như, nhưng khi… được “người ta” nói thế này, lại chẳng biết phản ứng làm sao cả, tay chân lóng ngóng, luống cuống và như thừa thãi, trong khi Linh Như vẫn đang say xỉn ôm lấy cậu và lại còn dụi dụi đầu vào cậu nữa.
Bình thường, tức là theo lẽ thường, Khánh Nam đã đưa em gái về nhà rồi cũng nên. Nhưng hôm nay khác. Tự nhiên, cậu lại muốn mượn rượu bắt Linh Như nói hết “những gì cần nói” với Viết Quân.

- Chụp ảnh! Chụp ảnh lại đi tụi mày! – Đăng Thành sực tỉnh xúi giục anh em nổi loạn, coi như là lấy bằng chứng, sau này có hỏi đến thì Linh Như hết đường chối.
- Cấm chụp! Cấm ai chụp đấy! – Bảo Đông hét lên và thực sự tỏ ra nghiêm túc làm bọn kia cũng sợ chưa dám giơ máy ảnh lên.
Nhưng nếu như có chụp được ảnh thì nói lên được cái gì chứ? Bảo Đông nhìn Quốc Trường không biết nên làm gì. Đột nhiên Ngọc Hưng “mon men” lại gần Linh Như và Viết Quân.
- Linh Như này…
- …
- Linh Như! – (lay lay).
- Ừm…
- Em có… – Ngọc Hưng nhìn Viết Quân 1 lần nữa rồi nhìn Linh Như, gương mặt đột ngột trở nên tinh quái – yêu Viết Quân không?
- Ừm…
- Có yêu không?
Phía bên ngoài dân tình nín thở chờ một lời “thú tội”. Phía bên trong, nhân vật chính vẫn đang bất động không biết phản ứng gì.
- Linh Như này…
- Chắc con bé say rồi. Không biết gì nữa đâu.
- Linh Như! Em có yêu Viết Quân không?
- …
Tất cả mọi ánh mắt đổ dồn vào 1 người. Nhưng cái người ấy thì vẫn vô tư ôm chặt lấy 1 người khác, và có vẻ là đang bắt đầu mơ màng ngủ.
Trong khi đó, cái lũ nhốn nháo như Lê Dũng, Tuấn Anh đã tìm ra cách “hợp pháp hóa” chuyện chụp vài kiểu ảnh để khỏi bị Bảo Đông chửi.
Chúng nó đứng trước cái gương và giơ máy ảnh vào gương để chụp.
- Nào nào, Tuấn Anh đứng vào tao chụp nào! 1, 2, 3! Cười!
- Chụp kiểu khác nào! Kiểu khác nào!
- Được rồi. 1, 2, 3! Cười!
- …
Hai thằng hí hửng chụp cho nhau trước cái gương, và chỉ dừng lại khi nhìn thấy gương mặt hằm hằm của Bảo Đông đằng sau. Cậu giật lấy cả 2 cái máy ảnh và đưa cho Quốc Trường giữ.
- Linh Như… Em có yêu Viết Quân không?
Ngọc Hưng đoạn mất kiên nhẫn, lôi mạnh Linh Như làm nó lảo đảo suýt ngã. Nhưng không ngờ, con bé hất tay Ngọc Hưng ra rồi tiếp tục… ôm lấy Viết Quân, và hét ầm lên.
- He is mine!

emiri suzuhara - Jun Aizawa

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ