Disneyland 1972 Love the old s
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 44

Lễ đính hôn sẽ bắt đầu vào lúc 7h tối tại nhà Franks. Billy chọn cho mình 1 bộ âu phục rồi xuống gara. Han Ji Hoo đã đợi anh ở dưới đó.
Han Ji Hoo vẫn như thế, nét mặt đã quá trơ với tất cả. Cậu giữ yên ly rượu trên tay và hướng ánh mắt vô cảm lên sân khấu. Ở bên cạnh, Billy Wilson luôn luôn dè chừng cậu để chắc chắn rằng dù chỉ 1 hành động lạ của cậu cũng không thể qua khỏi mắt anh.
Và cái giây phút làm Billy luôn cảm thấy sợ hãi, lo lắng đã đến…
Những tràng pháo tay thật lớn vang lên khắp nơi trong căn phòng. Từ trên cầu thang, Brian tươi cười bước xuống. Bên cạnh anh, là một người con gái với mái tóc vàng rực rỡ và gương mặt lạnh lẽo đến u ám…
Ji Hoo nhìn chằm chằm vào người con gái bên cạnh Brian, cái nhìn lóe lên biết bao nhiêu hận thù, đau đớn và phẫn nộ. Trong khi sự hạnh phúc đang thể hiện trên gương mặt Brian thì cô gái đó lại chỉ tỏ ra 1 cái vẻ ngơ ngác và đầy vẻ khiếp sợ, ánh mắt vô hồn, lặng lẽ. Bàn tay Han Ji Hoo phút chốc siết chặt ly rượu trong tay đến vỡ tan. Tiếng động thu hút hàng trăm ánh nhìn của căn phòng, cướp đi vị trí tiêu điểm của sự chú ý dành cho Brian, đánh động cả cái sự vô hồn trong đáy mắt người con gái ấy.
Không quan tâm tất cả đang nhìn mình, ánh mắt Han Ji Hoo vẫn long lên đầy giận dữ, hướng về phía Brian. Người con gái đứng bên cạnh Brian bất chợt lùi về phía sau vài bước. Lần này, trên gương mặt đó còn xuất hiện thêm vẻ hoảng hốt và cuống cuồng lên vì sợ hãi.
Brian nhìn thẳng vào Han Ji Hoo. Nhẽ ra, anh ta nên có chút gì gọi là thái độ cảm thấy có lỗi khi đã đối xử tồi tệ với Ji Hoo trong suốt 5 năm qua, nhưng thay vào đó là sự đắc thắng, sự thỏa mãn trong niềm vui của người thắng cuộc. Anh ta quay về phía sau và kéo Ginny lên đứng ngang với mình, ôm vòng qua eo cô và cúi xuống hôn nhẹ. Billy vội đặt tay lên vai Ji Hoo và cười xã giao với xung quanh, ra hiệu cho bồi bàn thu dọn chiếc ly đã vỡ.
- Không có gì đâu! Xin lỗi mọi người! Em muốn ra ngoài chứ, Ji Hoo?
Vừa nói Billy vừa kéo Ji Hoo đi, Ji Hoo vẫn ngoái đầu nhìn lại sân khấu. Nhưng không còn là vẻ tức giận, không phải là nhìn Brian. Mà cậu lại tiếp tục nhìn người con gái đứng bên cạnh anh ta. Cái sự hoảng hốt khi nhìn thấy cậu khi ấy, hoàn toàn không giống thái độ của 1 người bị mất trí nhớ. Ginny cũng đang dõi theo Ji Hoo, và vội vã quay mặt đi khi nhận ra cái nhìn khó hiểu của cậu. Brian nói 1 câu gì đó rồi tự mình đưa Ginny lên tầng trên.

*
* *

- Anh xin em đấy! Ji Hoo! Làm ơn hãy để mọi chuyện theo đúng trật tự 5 năm nay của nó.
- Nhưng em không nằm trong cái trật tự ấy. – Ji Hoo gào lên – Em hoàn toàn không phải 1 cái thứ vô tri vô giác và để cho nhà Wilson điều khiển, càng không phải những đứa con trai luôn tự cho rằng mình là cao thượng. – Ánh mắt cậu hằn lên nét đáng sợ – Ginny là của em! Anh hiểu không? Chỉ thuộc về mình em thôi. Và em sẵn sàng giết Ginny, nếu cái đám cưới chết tiệt đó xảy ra.
Billy lặng người đi 1 lúc. Han Ji Hoo không nói đùa. Những lời thằng bé đó nói 5 năm nay, không còn 1 câu đùa giỡn nào nữa. Sự quyết đoán và trưởng thành đã mang đến 1 Han Ji Hoo hoàn toàn mạnh mẽ và đáng sợ. Billy đã buông Ji Hoo ra lúc nào không hay. Ngay cả chính bản thân anh, cũng đã bị sự phẫn nộ trong đôi mắt người đối diện làm cho sợ hãi.
- Ji Hoo…
- Anh lại định lên giọng khuyên can em sao? Nghe cho rõ đây Billy Wilson – Trong 1 giây ngắn ngủi, Ji Hoo xốc mạnh cổ áo Billy – Người nhà Wilson không còn bất cứ quyền hạn và danh dự nào đối với em nữa.
Tiếng bước chân chạy lại gần phá ngang cuộc nói chuyện của họ. Cả 2 đầy cảnh giác, cùng quay đầu lại phía hành lang tối om bên cạnh. Vừa lúc đó, 1 bóng người rẽ vào và ngã sầm trước mặt họ.
- Ginny? – Billy nhận ra em gái trước tiên, vội vã đưa tay ra đinh kéo cô lên.
Ginny sợ hãi rụt tay mình lại và tự bò dậy, ánh mắt hoảng loạn nhìn về phía sau. Nghĩ sao, cô lại tháo đôi giày cao gót của mình ra và tiếp tục chạy.
- Ginny!
Han Ji Hoo bất chợt giữ chặt lấy cô. Nhưng cũng như đối với Billy, Ginny càng trở nên sợ hãi hơn. Cô ngước nhìn lên cả hai, ánh nhìn như van xin sự buông tha rồi lại nhìn về phía sau.
Tiếng người ầm ĩ ở phía xa càng tiến lại gần, Ginny càng trở nên hoảng loạn. Chỉ có tiếng hơi thở dồn dập, cô tuyệt nhiên không thể thốt lên 1 lời nào nữa. Sự sợ hãi làm cho toàn thân cô run rẩy. Cô cố hất tay Ji Hoo ra nhưng cậu vẫn giữ chặt, và nhìn cô bằng vẻ khó hiểu.
Cô nhìn vào mắt Ji Hoo. Đôi mắt đang phản chiếu gương mặt một người con gái run rẩy và trắng bệch. Miệng cô mấp máy nói 1 từ nào đó, nhưng vẫn không thể thoát ra thành tiếng.
Tiếng người càng đến gần, Ji Hoo càng cảm thấy sự sợ hãi của Ginny tăng lên gấp bội. Cậu lờ mờ hiểu ra, đang có người đuổi theo cô.
Tiếng bước chân đã sát nút, Ginny càng giãy giụa khỏi bàn tay cậu, Ji Hoo tạm buông tay cô ra và đẩy cô vào căn phòng ngay trước mặt. Brian đã đến nơi.
- Chào anh! Brian Franks! – Ji Hoo mở lời.
- Chào em, Ji Hoo, lâu rồi không gặp. Chào anh, Billy. Hình như anh xứng đáng được nghe 1 câu chúc phúc từ em, phải không Ji Hoo? – Brian cười khẩy.
- Chúc anh gặp nhiều bất hạnh, Brian. Anh biết đấy – Ji Hoo bình tĩnh đối đáp – Những gì anh đang lo sợ trong đầu, chính là những điều em đang dự tính cho nó trở thành hiện thực.
Vẻ mặt Brian đanh lại trong 1 giây ngắn ngủi rồi lại lập tức tươi cười.
- Anh chỉ đang lo sợ niềm hạnh phúc của anh và Ginny sẽ khiến em đau lòng thôi. Nhớ đến dự đám cưới của anh nhé. Em có muốn xem ảnh cưới không?
- Và anh nhớ chụp cả ảnh chân dung cô ấy nữa nhé. – Ji Hoo nở 1 nụ cười nham hiểm – Bây giờ anh không còn đủ sức để bảo vệ
an toàn cho Ginny nữa đâu. Thế nên hãy chuẩn bị cho đám tang của cô ấy đi.
Brian tắt ngúm nụ cười trên môi. Ji Hoo nói đúng. Han Ji Hoo của 5 năm trước có thể vì chút ít tình nghĩa mà bỏ qua mọi chuyện. Nhưng người đang đứng trước mặt anh bây giờ, là Han Ji Hoo, là người nắm giữ vị trí thừa kế của Sanzenin, người mà chỉ 5 năm đã hoàn toàn hất cẳng được Shiki Sanzenin ra khỏi chiếc ghế đứng đầu. Nếu như tình yêu làm cho Brian trở nên điên dại, thì thù hận biến Han Ji Hoo thành 1 con thú dữ. Nguyên do làm cho Brian và Ji Hoo trở nên như ngày hôm nay, há chẳng phải chỉ vì 1 người con gái? Nghĩ đến Ginny, Brian mới sực nhớ lý do mình chạy đến nơi này.
- Cảm ơn em đã cảnh báo anh trước, Ji Hoo. Em có thấy Ginny ra ngoài này không?
- Vợ chưa cưới của anh, anh đi hỏi em làm gì?

Ji Hoo và Billy đứng nhìn theo Brian cho đến khi những tiếng nói đã khuất sau dãy nhà, cả 2 mở cửa bước vào căn phòng bên cạnh. Ánh trăng mờ mờ ảo ảo ngoài cửa sổ hắt chút ánh sáng nhạt màu qua những ô cửa kính, phủ lên đồ vật trong phòng 1 lớp màn trắng nhẹ. Cả 2 không dám bật điện và căng mắt nhìn quanh phòng, nhìn thật kĩ vào những góc tối và cố gắng nghe dù chỉ 1 hơi thở nhè nhẹ của người mà họ đang kiếm tìm.
- Ginny?
Không có lấy 1 tiếng đáp trả, nhưng thay vào đó là 1 tiếng động nhẹ, như thể tiếng thở hắt ra.
- Ginny? – Billy khẽ lên tiếng và dò dẫm từng bước trong góc tối căn phòng. Chợt… có tiếng nói từ góc bên kia.
- Ginny!
Ji Hoo tìm thấy Ginny đang co ro trốn trong 1 góc sát chiếc tủ, và cố gắng thu mình nhỏ bé hơn khi cậu chạm vào người. Sự run rẩy làm cho những hơi thở trở nên dồn dập và chứa đầy vẻ sợ hãi. Ji Hoo thở dài. Không phải cô đã nghe câu chuyện lúc nãy giữa cậu và Brian, rồi nghĩ mình sẽ bị cậu giết ngay bây giờ chứ? Cậu chắc chắn sẽ làm như thế, nếu không có cách nào đưa cô ra khỏi nơi này.
- Ginny! Em ra đây đi. Có sao không?
Tiếng Billy trầm trầm vang lên. Ginny ngước mắt nhìn lên 2 người con trai trước mặt mình, trong thoáng chốc, Billy cảm thấy em gái mình sắp òa khóc. Nhưng cô cắn chặt môi, ngay cả 1 tiếng thở mạnh cũng không dám bật ra nữa. Ánh trắng mờ mờ chiếu thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của cô gái, phản chiếu sắc tăm tối của đôi mắt yếu ớt. Cô nhìn xuống sàn nhà nhưng ánh mắt lại như không nhìn thấy bất cứ 1 thứ gì cả. Sự hoảng loạn dường như làm cho cô mất hết cảm giác.
Billy và Ji Hoo quay sang nhìn nhau, ra dấu không hiểu. Billy quỳ hẳn xuống và tiến gần lại phía em.
- Ginny…
Bàn tay anh vừa chạm khẽ vào tay cô, như 1 phản xạ tất yếu khi ta nhúng tay vào cốc nước nóng tút, cô hất tay anh ra và vội vã lùi dần, lùi dần vào tận chân tường.
- Ginny! Có… chuyện gì… Nói cho anh nghe…
Cô ôm chặt lấy đầu gối, không dám ngẩng mặt lên, cũng không dám động đậy, toàn thân vẫn run lên từng đợt. Tiếng Billy chợt nghẹn lại.
- Đã xảy ra chuyện gì… Ginny? Brian… đã làm gì mà em lại ra như thế này?
- Cái gì đây?
Ji Hoo cầm đuôi váy dài màu trắng của Ginny ngay sát dưới chân cậu lên. Hằn rõ trên gam màu sáng ấy, là những vết bẩn to nhỏ khác nhau màu xám. Ánh trăng không đủ sáng, Ji Hoo đưa lại gần mắt mình hơn để nhìn cho rõ.
- Máu?
Ji Hoo kéo Ginny lên, đưa cô ra sát cửa sổ và như muốn chắc chắn là cô không bị thương. Dưới ánh trăng, chiếc váy trắng tinh của cô lúc này hằn lên những vệt đỏ lớn của máu. Như thể… máu của 1 ai đó vừa bắn hết lên người cô.
- Ginny… – Billy kinh hãi thốt lên rồi không nói thêm được gì nữa. Cậu cảm tưởng như tiếng nói đang tắc nghẹn trong cổ họng.

Ji Hoo siết chặt bờ vai cô. Cậu nhìn thật sâu vào ánh mắt người đối diện. Sự đau đớn và xót xa làm cậu cảm thấy trái tim mình như đang bị bóp nghẹt. Gặp lại nhau sau 5 năm… tại sao lại là trong hoàn cảnh này?
Ginny cố gắng thoát khỏi bàn tay của cậu. Ji Hoo nhận ra, mình càng siết chặt vai cô thì cô càng trở nên tệ hơn.
Ginny thấy sợ. Cô muốn òa lên khóc và muốn ôm thật chặt người đang đứng trước mặt mình. Nhưng rồi cô chợt nhận ra, cô không còn có thể làm như thế. Cô không còn ý thức được bản thân nữa. Brian vừa giết chết người đầu bếp, vì ông ấy định đưa cô bỏ trốn. Brian đã giết ông ta, ngay trước mặt cô. Ginny hoàn toàn không có ý định bỏ trốn khỏi Brian, nhưng người đầu bếp đó đã kéo cô đi như một cơn lốc, và rồi… ông đã ngã xuống… Máu từ vết thường bắn lên người cô, hai bàn tay cô cũng ngập trong thứ chất lỏng ấy, vì cô đã ôm thật chặt lấy ông vào những giây phút ông trút hơi thở cuối cùng. Cô thấy cuộc sống của mình lúc này cũng tăm tối y như bầu trời New York lúc này. Cô độc và lạc lõng. Cô cảm thấy sợ hãi con người. Brian, tại sao anh ấy có thể…
Cô nhìn lên Han Ji Hoo và Billy một lần nữa. Bờ vai cô run lên nhè nhẹ. Cô có thể cảm thấy sự đau khổ của người anh trai và sự day dứt vì đã làm cho cô rơi vào tình cảnh của ngày hôm nay… Cô muốn cười lên và nói 1 câu gì đó để anh yên tâm, nhưng không hiểu sao tất cả những gì cô có thể làm chỉ là sợ hãi và run rẩy…
- Ginny… – Billy gọi tên cô – Em… đã phải sống khổ sở đến thế này sao…
Anh chợt hiểu, một điều gì đó thực sự đáng sợ vừa xảy ra đã làm cho em gái anh sợ hãi đến mức không thể lên tiếng.
- Ginny…
Han Ji Hoo chợt nhếch mép và cười 1 cách mỉa mai. Cậu nhìn Ginny và cảm thấy bản thân mình quá yếu đuối. Cậu đang đứng nhìn người con gái cậu yêu đau khổ, nhưng bản thân không thể làm gì để bảo vệ cô cả.
Ji Hoo ôm cô vào lòng, vỗ nhẹ lên lưng cô. Đôi chân của Ginny đã dần mất cảm giác, cô trượt xuống khỏi vòng tay Ji Hoo. Cô nhìn lên Billy, bờ môi mấp máy như muốn nói 1 điều gì đó.
Như hiểu ra những gì em gái nghĩ, Billy vội nắm chặt lấy tay cô và cúi xuống gần cô hơn.
- Em nói gì? Ginny?
- Bảo vệ…
Billy nhíu mày. Ginny không nói được nữa mà nhìn về phía Han Ji Hoo rồi lại nhìn anh trai, sự khẩn thiết xen lẫn nỗi sợ hãi.
- Bảo vệ Ji Hoo ư?
Một cơn giận dữ sôi lên trong người Ji Hoo. Cậu không cần Ginny bảo vệ. Cô đang xem thường lòng tự trọng của cậu. Cô như thế này, mà còn nghĩ đến việc nhờ người khác bảo vệ cậu ư?
Ji Hoo kéo tay cô.
- Đi! Anh sẽ đưa em thoát khỏi đây. – Giọng nói của Han Ji Hoo mang theo 1 sự kìm nén đến khổ sở. Cậu giữ chặt Ginny trong vòng tay của mình – Đừng bảo vệ anh. Anh ghét cảm giác đó.
Ginny còn chưa kịp phản ứng gì thì có tiếng đập sầm cửa, trong thoáng chốc, tất cả mọi bóng điện đều được bật sáng trưng. Người con gái trong tay cậu thở mạnh 1 cái và cố giằng ra khỏi tay cậu. Ji Hoo quay lại nhìn cô. Máu còn bắn lên 1 vài giọt li ti trên gương mặt giờ đã tái nhợt vì sợ hãi.
Billy lập tức đứng chắn trước mặt Han Ji Hoo và Ginny.
- Brian! Anh cần nghe giải thích! Tại sao Ginny lại ra nông nỗi này?
Không để tâm đến câu hỏi của Billy hay thái độ của Ji Hoo, Brian hướng cái nhìn chết chóc về phía Ginny.
- Lại đây! Ginny!
Ji Hoo vẫn chăm chú nhìn Ginny và không hề bỏ qua bất cứ 1 biểu hiện nào trên gương mặt cô.
- LẠI ĐÂY! – Brian quát lên.
Ginny rùng mình sợ hãi rồi lại như 1 kẻ vô hồn định tiến về phía Brian. Cô hiểu rõ hơn ai hết, hành động của cô lúc này tác động trực tiếp đến tâm trạng Brian. Nếu làm trái ý anh, anh sẵn sàng giết chết Han Ji Hoo mà không kiêng nể nữa. Nhưng Ji Hoo vẫn giữ chặt lấy cô và quay mặt lại nhìn Brian.
- Nói đi Brian! Anh đã làm gì cô ấy?
- Ginny! Lại đây. – Brian bước thẳng tới chỗ Han Ji Hoo và kéo Ginny về phía mình. Han Ji Hoo cũng không vừa.
- Tôi cần nghe 1 lời giải thích từ anh.
Vẫn không quan tâm đến Han Ji Hoo, đôi mắt Brian long lên sòng sọc.
- LẠI ĐÂY!
Ginny lập tức bước về phía Brian như 1 phản xạ tự nhiên. Nhưng Ji Hoo vẫn nhất quyết không buông tha cô, cậu không chịu buông tay.
Brian nhếch mép, đôi bàn tay như gọng kìm thép cầm chặt tay Han Ji Hoo hất ra và ôm lấy cô gái của anh.
- Cô ấy là vợ chưa cưới của anh! Ji Hoo!
Billy như sắp phát điên lên được, anh đặt tay lên vai Brian và kéo Brian quay lại đối diện với mình.
- Tại sao Ginny lại như thế này? Những vết máu kia là sao?
Brian lặng lẽ hất tay Billy ra.
- Anh… có quyền gì để đưa ra câu hỏi ở đây?
Trong thoáng chốc, Billy như chết lặng. Anh… đúng là có quyền gì để đưa ra câu hỏi ở đây? 5 năm trước, anh đã chấp nhận mọi điều kiện để nhà Franks cứu sống Ginny, bao gồm cả cắt đứt mọi quan hệ của nhà Wilson với cô.
Brian nhìn lướt qua Billy và Ji Hoo 1 lần nữa rồi đưa Ginny đi. Nhưng đôi chân cô như mềm nhũn, không thể cất bước. Anh định cúi xuống bế cô lên, thì 1 lần nữa, Han Ji Hoo giữ chặt cô trong đôi tay mình. Như không còn chịu đựng nổi nữa, Brian quát lên, đôi mắt đỏ ngầu.
- Cậu muốn gì? Han Ji Hoo? Cô ấy là vợ chưa cưới của tôi.
Như không đếm xỉa đến sự tức giận đang bùng phát của Brian, Ji Hoo vẫn giữ chặt lấy Ginny và kéo cô đứng sau lưng mình.
- Anh đã đi quá xa rồi! Brian!
Khóe môi Brian hơi giật giật, rồi lập tức, cậu rút súng ra nhanh như 1 tia chớp, mũi súng dí sát vào trán Han Ji Hoo. Ngay lúc đó, khẩu súng trong tay Billy cũng đã lặng lẽ áp sát vào người Brian từ sau lưng.
- Nếu em dám ra tay với Han Ji Hoo, Brian! Thì em cũng sẽ không toàn mạng đâu.

Ginny giật lùi ra sau. Ánh mắt cô nhìn Brian chăm chăm rồi lại nhìn những vệt máu lớn trên bộ váy của mình. Cô đưa tay chạm vào chúng, dường như, trước mặt cô vẫn còn thấy cơ thể toàn máu của người đầu bếp và sắc mặt tái nhợt của ông. Điều cuối cùng ông nói với cô, đó là:
- Ta… xin lỗi vì đã không đưa được con thoát khỏi nơi này.
Cô không trách ông, vì ông hoàn toàn chẳng có lỗi gì ở đây cả. Cô chỉ tự trách mình, bởi ông đã vì cô mà nhận cái chết oan uổng. Có lẽ ông không hiểu. Tất cả những gì ông muốn là giúp cô chạy trốn khỏi Brian. Nhưng ông không hề biết, cô chưa bao giờ muốn thoát khỏi Brian cả. Chính cô đã chọn con đường ngày hôm nay. Và cô phải chấp nhận. Tuy nhiên, lý trí và cảm xúc của cô hoàn toàn trái ngược nhau. Cô đã không thể sống bằng lý trí được. Lý trí bảo cô phải yêu Brian. Nhưng trái tim cô thì khác. Cô đã không thể yêu Brian, hơn nữa, những việc anh làm 5 năm nay… đã khiến cô trở nên như 1 cái xác không hồn. Lý trí bảo Ginny hãy quên tất cả những gì Brian đã làm đi, vì anh làm thế do anh yêu cô, nhưng trái tim cô thì không thể. Cứ nhắm mắt lại, cô nhìn thấy máu. Nhắm mắt lại, cô nhìn t
hấy những con người đã vô cớ đón nhận cái chết chỉ vì nói chuyện với cô. Cô không trực tiếp giết họ, nhưng cô chính là nguyên nhân gây ra cái chết cho họ. Cô thấy sợ chính bản thân mình. Cô muốn thoát khỏi cái thế giới này. Biết rằng nghĩ đến cái chết là một tội lỗi, nhưng khát vọng được chết trong cô, mãnh liệt hơn khao khát được sống.
Ginny vẫn nhìn 3 người con trai trước mặt mình. Họ hiện giờ không hề đoái hoài đến sự hiện diện của cô, trong mắt họ lúc này chỉ có sự tức giận chiếm lĩnh. Cô biết phải làm gì để kết thúc đây? Anh trai cô – Billy Wilson đang dí súng vào người Brian, còn Brian thì chuẩn bị giết Han Ji Hoo. Cô sợ hãi nhìn họ. Họ lại muốn… giết người ư? Muốn đổ máu ngay trước mặt cô ư?
Tiếng động ở phía chiếc tủ lớn làm cho cả 3 giật mình. Chỉ là 1 tiếng động nhỏ thôi, nhưng nó đã phá vỡ sự căng thẳng giữa 3 người.
- Dừng lại…
Giọng nói yếu ớt vang lên trong không khí. Cô gái run rẩy đứng đó, lưỡi dao lóe sáng trong đôi tay mảnh dẻ.
- Ginny!
Sự hung hăng của đám người đột ngột như bị đẩy lùi. Brian không hiểu cô lấy đâu ra con dao đó. Bấy lâu nay, anh luôn rất cẩn thận kiểm soát mọi đồ vật xung quanh Ginny.
- Ginny! – Anh nhẹ nhàng hạ giọng – Em định làm gì?
Cô nhìn anh, ánh mắt tối đen và đau đớn.
- Tha cho hai người họ đi anh…
Brian nhìn sang Ji Hoo, khẽ nhếch môi. Rốt cuộc, là em vẫn bảo vệ cho thằng đó. Nụ cười của anh hằn lên sự đau khổ.
- Em vì bảo vệ Han Ji Hoo mà mang mạng sống của mình ra làm điều kiện với anh ư? Ba năm nay em không hề nói với anh dù chỉ 1 câu, giờ đã chịu lên tiếng, chỉ vì nó sao?
Cô nhìn anh, không hề biểu cảm, lùi dần, lùi dần về phía sau.
- Tha cho họ đi anh! Em xin anh đấy!
Nhưng Brian như đã vụt khỏi sự kiểm soát của lý trí. Anh nhìn cô, mũi súng từ từ dí sát đầu của Han Ji Hoo hơn. Không tha! Anh không bao giờ tha cho thằng nhãi ranh này! Chỉ vì nó mà anh mất cô. Chỉ vì nó mà anh đã trở nên như ngày hôm nay. Nhưng anh còn chưa kịp bóp cò súng, một người khác đã ra tay nhanh hơn anh…
Đoàng!
Lưỡi dao trong tay Ginny rơi xuống đất, trong một thoáng, cô chợt sững lại.
- Ginny…
Brian chết trân nhìn cô. Anh quay ngoắt lại đằng sau. Mark đang đứng đó, trên tay anh ta chính là con chó lửa vừa nhả đạn vào người Ginny.
Ginny lảo đảo lùi ra phía sau, Billy giật mình buông rơi khẩu súng, lao đến ôm chặt cô, trong khi Han Ji Hoo không có chút phản ứng. Bàn tay cô đưa lên bụng, chạm vào vết thương. Cô nhìn lên Mark Standley Clamp, khẽ mỉm cười, nụ cười chân thật nhất mà cô có được trong suốt 5 năm qua.
- Mark! Cảm ơn anh đã giải thoát cho em.
Mark không thèm đếm xỉa gì đến Brian đang chĩa súng về phía mình, anh nhìn nụ cười của người con gái trước mặt, và cũng tự cảm thấy mãn nguyện. Ít ra anh biết, nụ cười của cô lúc này là dành riêng cho anh, chỉ cho anh mà thôi.
- Ginny! Chính anh đã đưa em vào con đường của ngày hôm nay, thì chính anh sẽ giúp em giải thoát.
Cô gái mấp máy môi như muốn nói thêm 1 lời gì đó, nhưng không còn đủ sức, Ginny lịm dần. Trước khi ánh sáng trước mặt cô chìm vào bóng tối, Ginny vẫn nhìn thấy Han Ji Hoo đang đứng yên chỗ cũ, bình thản nhìn cô.
Lúc này Mark mới đưa mắt sang 3 người con trai còn lại trong phòng.
- Cô ta chết rồi thì các người không còn muốn giết lẫn nhau nữa chứ? Tôi đã giúp 3 người giảng hòa rồi đấy. Giờ thì thay vì muốn giết lẫn nhau, các người có thể giết tôi. Tôi luôn sẵn sàng.
Nói rồi Mark đưa tay di chuyển mũi súng đang run run của Brian vào chính não mình, nhếch mép.
- Brian! Cậu bóp cò đi. Tôi cũng chán sống rồi.

Bệnh viện…
- Tại sao… chuyện này…
Brian run rẩy nhìn xuống đôi bàn tay mình, như thể giờ phút này đây, anh đã nhận ra, chính anh mới là người đã đưa Ginny vào chỗ chết chứ không phải Mark. Đột ngột anh nhìn lên Han Ji Hoo. Ánh mắt đó bao năm nay chưa bao giờ có 1 tia hòa thuận dành cho anh. Ngay từ lần đầu tiên theo đuôi Ginny đi chơi với Brian, ánh mắt Han Ji Hoo đã hằn lên sự tức giận và khó chịu đối với anh. Lúc này đây lại càng như thế. Tưởng như… chỉ cần thở mạnh thôi, Han Ji Hoo đã có thể lao vào giết chết anh rồi.
Nhưng những thứ đó không còn quan trọng. Quan trọng là… người con gái đang bất động trong kia. Có lẽ… sẽ không thể qua khỏi nữa. Ranh giới giữa sự sống và cái chết đã làm cho Brian tỉnh mộng. Con người anh bao năm nay như chìm trong sự thù hận của tình yêu. Yêu và không được đáp lại. Đó là sự đau khổ dày xéo. Nếu như anh vẫn khiêm tốn như xưa thì sẽ thế nào? Brian của 5 năm trước chỉ cần nhìn thấy Ginny là đủ. Brian của 5 năm trước chỉ cần ở bên Ginny là đủ. Nhưng anh đã không thể dừng lại được ở đó. Ở bên thôi sao? Hàng ngày anh dành hết tình yêu cho cô, và cô đã đáp lại như thế nào? Trong trái tim ấy mãi mãi chỉ có duy nhất 1 bóng hình, dù là khi còn nhỏ, khi lớn lên, khi tỉnh táo, hay khi ở trong trạng thái mơ hồ. Một điều gì đó đã luôn luôn giữ lại tình yêu đối với Ji Hoo trong trái tim Ginny. Điều đó làm Brian khó chịu, dần dần, cơn ghen đã lên đến tột độ, biến con người anh thành 1 loài ác thú, giam hãm cô trong chiếc lồng chim chật chột. Chính cái tham vọng chiếm hữu đó đã làm anh mất cô mãi mãi. Ginny hoàn toàn có thể cả đời ở bên anh. Dù cô có yêu Ji Hoo, cô vẫn có thể ở bên anh 1 cách hạnh phúc. Đó không phải điều từ nhỏ mà Brian luôn muốn sao?
Con người ta thật là tham lam. Không đúng sao? Ban đầu, anh chỉ cần có cô bên cạnh, dù cô có yêu người khác cũng không sao, anh nói anh sẽ chờ. Nhưng anh không thể làm được. Có cô bên cạnh rồi, anh đòi hỏi tất cả phải dành trọn vẹn cho anh. Tình yêu, và cả cuộc đời. Brian đã đi quá xa so với cái đích của mình. Xa đến nỗi, anh đã dừng chân bên vực thẳm lúc nào không hay. Nhưng người rơi xuống vực thẳm không phải là anh, mà chính là người con gái anh yêu. Biến cô gái ấy thành 1 tù nhân trong tòa tháp kiên cố, giam hãm cả về mặt tinh thần, cả về suy nghĩ, kí ức… giam hãm đến nỗi cô cuối cùng vẫn tìm đến cái chết để trốn chạy khỏi anh…
Han Ji Hoo trái lại với anh. Cậu ta không bị dày vò trong hối hận, và lúc này đây cũng không tỏ vẻ lo lắng, cái ánh mắt giết người hồi nãy dành cho anh cũng đã biến mất. Cậu ta bình thản và trầm lắng, đứng tựa vào bên tường, mắt nhìn xuống đất. Nếu chú ý kĩ 1 chút, có thể thấy cậu đang khẽ mỉm cười.
- Như thế này… đúng ý em rồi chứ? Ji Hoo? – Brian lên tiếng 1 cách khó nhọc và đầy uất hận.
Han Ji Hoo ngẩng đầu lên nhìn anh, nụ cười hiện rõ trên môi cậu. Một nụ cười hạnh phúc.
- Chưa đúng ý cho lắm. Em đã hi vọng cô ấy chết luôn sau khi bị Mark bắn cơ.
- Mày nói gì? – Billy rít lên và lao về phía Ji Hoo.
Cậu thong thả.
- Thật mà. Vì ít ra nếu cô ấy chết thì em cũng có thể chết theo, có thể ở bên nhau mà không ai ngăn cản. Còn hơn… sống mà chẳng khác gì như giam cầm trong địa ngục, với những con người như những con quỷ dữ. Thế nên bây giờ, cô ấy sống hay chết em cũng không quan tâm.
Ánh mắt Ji Hoo thoáng chốc tối sầm lại và trở nên đáng sợ. Cậu gỡ tay Billy ra khỏi cổ áo mình và lại tỏ vẻ thong thả chờ đợi. Nhưng hình như… ông trời không chấp nhận những lời nói của cậu.
- Bác sĩ! Bác sĩ! – Cánh cửa vừa mở ra, tất cả vội vã ào về phía vị bác sĩ, chỉ trừ Han Ji Hoo – Em gái tôi sao rồi?
- Cô ấy đã mất quá nhiều máu, đó lại là nhóm máu AB-RH âm tính rất hiếm. Bệnh viện chúng tôi hiện hoàn toàn không còn dự trữ và cần sự tiếp tế của các bệnh viện khác. Nếu không, e là bệnh nhân…

Những con người vừa vây xung quanh vị bác sĩ bất chợt dãn hết ra xung quanh. Như vậy thì…
Brian ngồi phịch xuống ghế. Mất rồi! Thực sự mất thật rồi!…
Là chính anh đã giết chết cô. Chính bàn tay anh. Chính anh chứ không phải ai khác nữa…
- Này… – Han Ji Hoo đột ngột lên tiếng, ánh mắt hấp háy niềm vui – Hình như nhóm máu của em là AB-RH âm tính phải không Shiki?
- Chúng ta có nhất thiết phải cứu Ginny không nhỉ? – Shiki nhún vai – Nếu cần phải cứu thì em sẽ cho máu.
- Anh cũng đang tự hỏi xem có nhất thiết phải cứu cô ấy không.
Cái giọng nói đều đều như thể 1 người qua đường của Han Ji Hoo khiến những người có mặt nổi giận. Cậu quá thờ ơ và xa cách.
- Ji Hoo! Lúc này mà em còn có thể thờ ơ như thế được sao? – Billy nổi cáu – Em hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Ginny không thể chết!
- Xin lỗi anh, Billy. – Ji Hoo thong thả – Anh có quyền gì mà lên tiếng ở đây? Không phải 5 năm trước chính anh đã trao Ginny cho Brian sao? Vì thế sự sống chết của Ginny không phải do anh quyết định. Nào, ngài Brian Franks, bà Franks đang ở giữa ranh giới của sự sống và cái chết đấy. Ngài muốn bà ấy sẽ sống hay chết nào?
Brian chiếu thẳng ánh mắt vào Han Ji Hoo, nhưng vẻ mặt của cậu ta thực sự chỉ còn lại vẻ nhởn nhơ và hứng thú như đang tham gia 1 trò chơi đầy thú vị hồi bé.

- Ngài hãy quyết định đi, ngài Wilson. Sự sống chết của Ginny lúc này phụ thuộc vào ngài. Ngài muốn Ginny sẽ sống hay chết?

Trong phút chốc, Brian như nhìn thấy chính mình của 5 năm trước, cái giây phút anh đưa ra điều kiện trao đổi với nhà Wilson về sự sống của Ginny. Anh mím chặt môi lại nhìn chăm chăm vào vẻ mặt của Ji Hoo. Nó thờ ơ đến mức, anh tưởng mình đã nhầm lẫn về việc cậu ta yêu Ginny.
- Ji Hoo! Giờ không phải lúc để em…
Billy chưa nói dứt câu thì bị Ji Hoo cắt ngang.
- Cũng không phải lúc để ngài lên tiếng, ngài Wilson. Ở đây chỉ có ngài Franks được quyền lên tiếng.
Billy đưa mắt nhìn Brian trong sự im lặng. Ji Hoo nói đúng. Anh không còn quyền lên tiếng nữa. Ngay cả quyền lo lắng cho em gái cũng không còn. Chính anh đã cướp hết quyền làm người của em gái mình, chính anh đã đẩy Ginny vào cái kết bi thương của ngày hôm nay. Chết cũng được. Chết đi cũng được. Ji Hoo nói đúng. Thà chết đi… còn sung sướng hơn là phải sống như thế này… Anh cũng đã đoán được rằng trước sau gì Ginny cũng sẽ cố gắng tìm đến cái chết… nhưng không ngờ lại sớm như thế này…
Đáp lại cái ánh nhìn đầy giông bão của Brian, Ji Hoo thoải mái ngồi xuống ghế, nhâm nhi cốc café, như không hề quan tâm mạng sống của người con gái cậu yêu đang ngàn cân treo sợi tóc.
Brian khó nhọc mấp máy môi.
- Ji Hoo… điều kiện là gì?

Billy Wilson khó nhọc lên tiếng.
- Brian… điều kiện trao đổi mạng sống cho Ginny là gì?

Ji Hoo mỉm cười nh
ư 1 đứa trẻ được quà rồi bất chợt nghiêm sắc mặt, ánh mắt chứa đầy sự giận dữ.
- Điều kiện để Shiki truyền máu cho Ginny ư? Rất đơn giản thôi. Hãy trả lại tự do cho Ginny, để cô ấy trở về với gia đình và tự quyết định cuộc đời sau này, không một ai được phép can thiệp nữa.

Brian mỉm cười đắc thắng.
- Muốn giữ lại mạng sống cho Ginny không hề khó. Billy! Chỉ cần anh trao Ginny lại cho em, và hi vọng nhà Wilson không cố gắng tìm cách đến thăm cô ấy. Ginny có em là đủ rồi.

Brian chợt bật cười chua chát. 5 năm trước, anh dùng cái chết để bắt ép nhà Wilson giao con gái cho mình và đưa Han Ji Hoo vào chỗ chết. 5 năm sau, lại chính Han Ji Hoo đã dùng cái chết để bắt ép anh trả lại tự do cho cô, chứ không như anh, không ràng buộc cả 1 cuộc đời Ginny.
“Hãy trả lại tự do cho Ginny, để cô ấy trở về với gia đình và tự quyết định cuộc đời sau này, không một ai được phép can thiệp nữa.”
Ji Hoo không đòi hỏi Ginny phải thuộc về mình, như thể, chỉ cần Ginny được sống bình yên và hạnh phúc là đủ. Cậu đã thay Brian thực hiện mơ ước của anh trước khi bị sự thù hận xâm lấn.
- Được rồi… Ji Hoo! Anh hứa…
- Những người có mặt ở đây sẽ làm chứng cho lời hứa của anh. Bác sĩ! – Lúc này thì gương mặt Han Ji Hoo đã bắt đầu biến sắc – Shiki! Chúng ta sẽ không kịp mất…
- Ji Hoo! Máu là của em mà! Anh thậm chí còn chưa hỏi qua ý kiến em.
Shiki làu bàu rồi cũng vội vã chạy theo vị bác sĩ.
Billy lầm bầm.
- Nó mà còn giữ cái vẻ mặt thản nhiên đó thêm 1 giây nữa là nó chết với anh rồi.
- Em… – Brian ngập ngừng – xin lỗi anh và chú John về 5 năm qua…

Trên đời này, sống thì rất khó nhưng chết thì lại vô cùng đơn giản. Vậy nên mới có những người năm lần bảy lượt đòi chết thế này đây. Mấy ngày nay Viết Quân không hề rời Linh Như lấy 1 bước. Vì sao ư? Vì sợ Brian sẽ không giữ lời hứa mà nhân lúc cậu không có mặt, sẽ bắt Linh Như đi mất. Và vì… 5 năm trời xa cách, không 1 tin tức, không 1 lời hỏi thăm, không 1 lần gặp mặt. 5 ngày đã đủ để cho nỗi nhớ đốt cháy bản thân, chứ đừng nói là 5 năm.
Thật là… Muốn chết thì tìm cách nào đó không liên quan đến người khác chứ. Hồi trước 1 lần định tự tử ngoài biển, cũng là Viết Quân liều mạng cứu, rồi đến lần này, cũng vẫn “phiền” đến cậu, thì là “phiền” vì cậu lại phải nhờ vả Shiki đấy. Thật sự rắc rối mà.
Thế nhưng việc Viết Quân nói cậu muốn Linh Như chết hơn sống không phải dối trá. Đúng! Cậu muốn Linh Như chết. Ít ra Linh Như chết thì cậu cũng còn đi theo mà ở bên cạnh được, chứ sống thì làm sao có thể được bên nhau?
- Tao đến thăm bệnh nhân. – Khánh Nam lù lù xuất hiện ở cửa. Cậu đã đến New York từ trưa hôm qua.
Viết Quân khó chịu thấy rõ.
- Đến giờ thăm bệnh rồi à? Tao vẫn chưa cho mày vào mà.
- Mày thôi đi. Tao mới là người nhà của bệnh nhân, còn mày chỉ là người ngoài thôi.
- Mày không biết trên cơ sở pháp lý thì chồng vẫn ở vị trí cao hơn anh trai à? – Viết Quân ôn tồn đáp lại, gương mặt phảng phất nét gian tà.
- Chồng á?
- Ôi anh vợ. Thế anh không biết chuyện ngày 27-5 của 5 năm trước à, em gái anh chính thức “Con đồng ý” với em trong nhà thờ rồi à? Anh không tin thì có thể đi điều tra lại ở nhà thờ bên bờ biển, gần cái biệt thự nhà anh Tuấn Vũ ý. Chắc hẳn có một số người dân đã ngồi đó chứng kiến và không quên cái đám cưới lấy dây chuyền thay nhẫn của 2 đứa em đâu.
Khánh Nam nhìn Viết Quân chằm chằm, mỗi lời nó nói đều khó mà có thể tin được, cần phải dò xét.
- Anh không tin em à, anh vợ? Mặc xác anh. Anh không tin thì thôi. Serina, vào đây bê cái thằng dở hơi này ra ngoài đi này. – Viết Quân gào lên và hướng về phía ngoài cửa.
Một cô gái bất ngờ xuất hiện.
- Cậu vừa gọi ai là thằng dở hơi hả Ji Hoo?
- Cái thằng mà 5 năm trước cậu bảo là tôi nhục nên mới để nó xưng “mày-tao” với mình ý. Bó hoa này anh vợ định chuyển cho vợ em à? Thay mặt vợ, em cảm ơn anh. Bây giờ thì hai anh chị biến ra ngoài cho em. Vợ em vẫn chưa tỉnh lại đâu.
Bỏ qua cái thái độ ngoan ngoãn, biết điều, lễ phép 1 điều “anh vợ”, 2 điều “vợ em” của Viết Quân, Khánh Nam lại chú ý đến chuyện khác.
- Mày có thể đi ngủ 1 lát. Tao sẽ ở lại đây với Linh Như mà.
Viết Quân nhún vai.
- Nhưng mày không thể đảm bảo giúp tao là mày và gia đình Wilson không “bán” Linh Như cho Brian thêm 1 lần nữa. Phải không?
Trong thoáng chốc, Khánh Nam cảm thấy 1 tia nhìn đầy vẻ oán trách từ trong đáy mắt của Viết Quân, cậu không còn biết phải tiếp tục mở lời như thế nào nữa. Từ khi Linh Như thoát khỏi bàn tay Brian, cậu có cảm tưởng, chính Viết Quân mới là gia đình của Linh Như, chứ không phải cậu, không phải nhà Wilson.
- Tao luôn sẵn sàng mỗi khi mày cần đến. – Khánh Nam đáp lại rồi buồn bã cùng Serina bước ra ngoài.
Viết Quân không nói thêm gì nữa, đứng im hướng ánh mắt ra phía cửa, cho đến khi tiếng lạch cạch ngoài đó vang lên, Khánh Nam đã hoàn toàn rời khỏi phòng. Cậu quay đầu lại phía sau, nơi người con gái cậu yêu vẫn đang say sưa trong 1 thế giới xa lạ và chưa hề tỉnh lại dù chỉ 1 lần. Viết Quân ngồi xuống chiếc ghế ngay cạnh giường, hôn nhẹ lên bàn tay cô rồi khẽ thì thầm.
- Mọi việc đã qua rồi. Tỉnh lại đi em…

*

Linh Như vẫn còn sống. Phải! Cô biết mình còn sống. Cảm giác của sự sống và cái chết khác xa nhau mà. Cô biết mình lại được cứu kịp thời. Và cô căm ghét sự sống mình vừa nhận lại được.
Đã chán ghét sống không được như 1 con người rồi, cô còn không thể chết sao? Hay thật. Cô còn không bằng 1 sinh vật hạ đẳng.
Điều đầu tiên Linh Như nhìn thấy sau khi mở mắt ra là ánh sáng. New York đang bước vào thời kì nắng nóng, mặt trời tưới đẫm ánh nắng xuống cảnh vật nơi này. Trước đây, mỗi khi thấy nắng, cô vẫn thường tưởng tượng ra đó là mái tóc của ba và Billy. Cả 2 đều có mái tóc vàng mà.
Linh Như hơi mỉm cười. Bàn tay run run đưa lên. Cô muốn chạm vào thứ ánh sáng tự nhiên ấy… Bàn tay cô đau buốt và tê cứng, cô vẫn cố gắng đưa lên. Nhưng cô chợt phát hiện ra, cánh tay bị vướng bởi sợi dây truyền nước. Và cô còn phát hiện ra cả việc… cô đang phải thở bằng bình oxi. Không nghĩ ngợi nhiều, Linh Như nặng nhọc định đưa bàn tay kia lên rút bình thở oxi ra. Nó là con đường dễ dàng nhất để đưa cô đến với cái chết lúc này. Nhưng…
- Em định làm gì?
Theo phản xạ, Linh Như từ từ quay sang nhìn người con trai vừa đưa tay ra giữ tay mình lại.
- Anh…
Cô lặng đi. Tại sao Viết Quân lại ở đây? Cô… rốt cuộc là đang tỉnh hay đang mơ lúc này?
- Em… – giọng Viết Quân run run – lại định tìm đến cái chết sao?
Cô mấp máy môi, nhưng không biết phải nói gì.
- Em muốn ép anh chết đến mức này sao?
Gì cơ? Việc cô muốn tìm đến cái chết… tại sao lại…
- Em biết là nếu em chết thì anh cũng chết theo nên cứ nhất quyết phải làm như thế sao? Em không muốn sống thì cũng phải nghĩ đến cuộc sống của anh chứ?
Linh Như chết lặng nhìn Viết Quân. Cậu đang hiện diện ngay trước mặt cô, ánh mắt chất chứa biết bao cảm xúc. Cô muốn nói 1 điều gì đó, nhưng lại không thể mở lời. Viết Quân đang ở đây? Tại sao Viết Quân lại ở nơi này? Brian đâu?
Linh Như nhìn Viết Quân. Sự yếu ớt và mệt mỏi vẫn còn in rõ trên gương mặt trắng xanh hốc hác, những ngón tay của cô khẽ nhúc nhích trong bàn tay cậu. Viết Quân từ từ nắm chặt lấy tay cô và ngồi xuống bên cạnh giường. Linh Như cảm thấy mắt cậu hơi ươn ướt. Như không kìm nén được tình cảm của mình, Viết Quân cúi xuống ôm Linh Như, dụi đầu vào cổ cô, khẽ thì thầm.
- Đừng tìm cách bảo vệ anh nữa. Anh thấy mình vô dụng lắm.
Giọt nước mắt vô tình của Viết Quân lăn xuống cổ cô, cảm giác lạnh và xót xa. Tác dụng của thuốc gây tê đã hết làm cho vết thương trở nên đau nhức. Nhưng thực ra, Linh Như cũng không biết là do vết thương đang quằn quại, hay là do cảm giác từ trong tim mình nữa. Cô cảm thấy hoang mang sau tất cả, và càng sững sờ hơn khi Viết Quân ở nơi này, đã thế, lại không có bất kì một sự giám sát nào của Brian bên cạnh…
Linh Như muốn đưa bàn tay còn lại không bị Viết Quân nắm chặt lên ôm lấy cậu, nhưng bàn tay chỉ đưa lên đến nửa chừng lại không thể cử động được nữa. Cơ thể cô mệt mỏi và rã rời.
Có tiếng động ngoài cửa. Viết Quân vẫn giữ nguyên tư thế cũ, không hề có ý định ngồi thẳng dậy. Linh Như cũng không phản ứng gì. Người vừa bước vào lại lặng lẽ đi ra. Viết Quân không muốn buông Linh Như ra thêm 1 phút giây nào nữa. Quãng thời gian đã qua tưởng như 1 cơn ác mộng. Bác sĩ nói cô bị chấn động mạnh về tâm lý, cần thời gian để hồi phục. Nhưng Viết Quân không thể ngăn mình khỏi việc giám sát tất cả những người vào đây thăm Linh Như. Cậu sợ họ lại tìm cách đưa Linh Như của cậu đi mất. Dù Brian đã hứa, nhưng đối với Viết Quân giờ đây, thế giới này không còn ai đáng tin nữa. Quốc Trường đã cho người canh phòng bảo vệ nghiêm ngặt, nhưng Viết Quân vẫn chưa thấy yên tâm. Lúc nào cậu cũng quanh quẩn trong phòng bệnh.
- Anh đi gọi bác sĩ khám lại cho em nhé!
Những ngón tay gầy gò của Linh Như bám lấy tay cậu, ra hiệu chưa cần thiết. Cô muốn biết chuyện gì đã xảy ra. Tại sao Viết Quân lại ở đây, chứ không phải Brian?

Viết Quân thở dài và mỉm cười, đưa tay lên vuốt vuốt những sợi tóc của cô sang 1 bên.
- Anh ấy đã hiểu ra mọi chuyện và muốn chuộc lại lỗi lầm của mình bằng cách trả em về với nhà Wilson.
Linh Như nhìn cậu, đôi mắt giờ lúc nào cũng buồn bã chứ không còn ánh lên những tia sáng như trước đây nữa. Viết Quân cảm thấy một thứ gì đó sợ hãi. Cú shock tâm lý lần này… quả thật không dễ dàng gì để Linh Như có thể vượt qua. Và chính bản thân cậu cũng không tự tin rằng mình đủ sức giúp Linh Như đứng vững.

Quốc Trường ngồi xuống chiếc ghế trong phòng bệnh. Viết Quân vừa đi vắng, giờ chỉ có cậu ở đây với Linh Như. Cuộc sống này thật lắm thứ phức tạp. Nhưng tại sao cứ một mình cậu ấy phải chịu quá nhiều thứ như thế? Cậu ấy và Khánh Nam là hai anh em sinh đôi, tại sao không để cho mỗi người chịu 1 nửa? Quốc Trường đang nghĩ như thế, rồi lại nghĩ đến 3 đứa em sinh 3 nhà mình. Chúng nghịch ngợm đều đều như nhau. Như thế tốt hơn là tích lũy lại 1 đứa, có lẽ sẽ thành 1 tên đại ma đầu hơn là các anh chị của chúng.
- Cậu có muốn ăn hoa quả không? Tôi có thể gọt cho cậu.
Linh Như đang ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ, và giật mình khi Quốc Trường lên tiếng. Cô quay đầu lại, gương
mặt như bừng lên niềm vui của một đứa trẻ rồi lại tan biến khi nhận ra là cậu gọi, Linh Như nhìn cậu chăm chú 1 lúc rồi khẽ lắc đầu. Rõ ràng Linh Như đang cố gắng mỉm cười với cậu, nhưng sao Quốc Trường lại cảm thấy xót xa như thế? Cậu chợt nhận ra, không có Viết Quân, Linh Như chưa bao giờ động đến 1 giọt nước chứ đừng nói là ăn thứ gì đó. Ngay cả uống thuốc hay là tiêm, nếu không có Viết Quân, Linh Như nhất quyết không chịu.
Quốc Trường định mở miệng nói 1 chuyện gì đó với Linh Như, nhưng rồi cậu lại chọn cách im lặng. Linh Như vẫn đang ngồi im nhìn ra cái khoảng không đầy ánh nắng trước mặt mình. Dường như cô không hề biết chán khi ngắm nhìn thứ ánh sáng thiên nhiên ban tặng ấy. Quốc Trường hiểu cảm giác của Linh Như lúc này. Dù sao… cô đã sống quá lâu với một cuộc sống bị giam cầm trong tăm tối rồi. Từ khi tỉnh lại, Linh Như thực sự rất ít nói. Những lần cô mở miệng thật là hiếm hoi. Chỉ có lắc đầu, gật đầu, và một nụ cười nhẹ nhàng thoáng qua. Lần đầu tiên khi xuất hiện ở Học viện Quốc tế, Linh Như cũng đã dùng nụ cười như thế để chào tất cả. Nhưng ít ra khi đó cô còn nhiệt tình nói chuyện. Nhưng giờ đây, chỉ khi nào nói chuyện với Viết Quân, Linh Như mới lên tiếng.
- Cậu có muốn ra ngoài đó không? – Quốc Trường chỉ tay ra ngoài sân – Bác sĩ nói giờ cậu ra ngoài đó một chút cũng không sao.
Nhưng chợt nhận ra mình không phải là Viết Quân, Quốc Trường lại gạt đi.
- Khi nào Viết Quân về thì anh ấy sẽ đưa cậu ra đó. Tôi chẳng dại gì mà đưa cậu đi rồi để anh ấy xé xác tôi ra.
Linh Như lại nhìn cậu. Giờ đây Quốc Trường mới thấy mắt Linh Như rất đẹp. Đó là một đôi mắt to tròn và trong veo. Cậu chợt muốn tìm lại thứ ánh sáng long lanh và cảm giác yêu đời trong đôi mắt đó một cách mãnh liệt. Nhưng rồi lại thấy bản thân không đủ sức. Cậu! Không phải Viết Quân!
- Shiki! Cảm ơn cậu!
Linh Như chợt mỉm cười. Cũng vẫn chỉ là một nét cười yếu ớt, nhưng không hiểu sao Quốc Trường lại cảm nhận thấy một tình cảm kì lạ. Linh Như vừa nói chuyện với cậu. Nhưng cái khiến cậu ngạc nhiên, là cô ấy đang cười với cậu, không phải một nụ cười gượng gạo xã giao, mà là sự cảm ơn và nụ cười từ tận đáy lòng.
- Sao cậu lại cảm ơn tôi?
- Vì tất cả những gì cậu đã làm cho tôi. Tôi đã không còn thuộc Sanzenin nữa, thế mà cậu vẫn ở đây bảo vệ tôi. Và suốt 5 năm nay nữa. Nếu không có cậu, chắc Viết Quân đã chết từ lâu rồi. Tôi biết, cậu chấp nhận sát cánh cùng anh ấy, là vì tôi.
Quốc Trường cười. Linh Như nói với cậu còn nhiều hơn là nói với Viết Quân nữa.
- Cậu biết rõ mà. Tôi từ bé chỉ chịu sự giáo dục của Hamasaki chứ không chịu sự giáo dục của ba mẹ tôi. Ông ấy dạy tôi phải luôn trung thành với chủ nhân. Đó là đạo lý đã ăn sâu vào máu của tôi rồi. Vả lại… anh Ji Hoo phần lớn là được ngài Hamasaki giúp đỡ nữa. Anh Billy cũng giao hết người của mình cho anh Ji Hoo. Vì thế chúng tôi mới có thể đi đến được ngày hôm nay.
- Dù thế nào… cũng thực sự cảm ơn cậu.
Linh Như không nói gì nữa. Cô lại chìm trong cái thế giới riêng biệt của mình.
- Cậu đói không?
- Không! Tôi không đói.
Quốc Trường gật đầu rồi đứng dậy bước ra ngoài. Cậu nhớ lại cái lần trước đây mình thi nhịn đói với Linh Như để thuyết phục cô tham gia Queen&King mà bật cười. Mới đó mà thấm thoắt đã 5 năm, thời gian đúng là trôi nhanh thật. Nhưng hồi đó cậu có thể to tiếng với Linh Như nếu như phát hiện ra việc cô ấy đã trốn Khánh Nam để không phải ăn sáng và bỏ ăn trưa. Còn giờ thì khác. Cậu không muốn bắt ép Linh Như bất cứ thứ gì. Ngay cả Viết Quân, cũng không lớn tiếng với cô mà chỉ nhẹ nhàng nói, nếu cô nhất quyết lắc đầu thì cũng đành chịu.
Viết Quân đã ra ngoài được 3 tiếng đồng hồ. Nếu như anh ấy trở về muộn vào bữa trưa, có lẽ Linh Như sẽ bỏ ăn thật mất. Nhưng may mắn là Viết Quân quay lại đúng lúc.
- Anh vừa đi đâu thế? – Quốc Trường hỏi.
- Anh đến nhà Wilson. Cần một nơi nào đó thoải mái để Linh Như có thể ổn định.
Quốc Trường thở dài rồi nói tiếp.
- Từ giờ nếu không có gì thực sự cần thiết thì anh để em đi thay được rồi.
Viết Quân nhíu mày.
- Có chuyện gì thế? Có ai đến làm phiền Linh Như sao?
- Không! – Quốc Trường ngừng lại 1 lúc rồi nhìn thẳng vào Viết Quân một cách nghiêm túc mà nói tiếp – Em thấy chỉ có anh mới làm cậu ấy cảm thấy đang được an toàn.
Gương mặt Viết Quân như dãn ra thành một nụ cười.
- Anh hiểu rồi. Từ giờ anh sẽ không đi đâu nữa. Linh Như ăn gì chưa?
- Không có anh, cậu ấy lúc nào cũng cảnh giác với tất cả mọi người. Làm gì có chuyện chịu ăn?
Viết Quân gật đầu rồi bước vào phòng. Có lẽ Linh Như đã nghe thấy tiếng cậu từ ngoài cửa nên đang hướng mắt ra phía cửa phòng mong đợi.
- Sao em chưa ăn gì? Vì anh không có ở đây sao?
Cô gật đầu một cách thẳng thắn.
Linh Như không hiểu sao giờ đây mình lại tin tưởng Viết Quân như thế. Tưởng như trong thế giới của cô, chỉ còn mình Viết Quân là có thể tin cậy vậy. Cô không dám động vào bất cứ thứ gì nếu không có Viết Quân hiện diện ở đây. Vì cô sợ họ cho 1 thứ gì đó vào đồ ăn, và sẽ đưa cô trở lại bên Brian.
Linh Như thấy mình mâu thuẫn. Cô luôn coi việc ở bên Brian như một trách nhiệm không thể chối bỏ. Trong suốt 5 năm, cô không hề tìm cách bỏ trốn khỏi nơi đó, chỉ vì cô biết cái giao ước của Brian và gia đình cô. Bên cạnh đó, còn vì cô cảm thấy Brian thực sự đáng thương. Cô đã cầu xin anh cho cô thời gian để thay đổi, nhưng Brian đã không thể đợi được nữa. Trước đây, thực sự ở bên Brian làm cô thấy sợ hãi, nhưng cô vẫn không tìm cách thoát khỏi. Còn bây giờ, cô đề phòng tất cả, để không phải quay về bên anh. Nhưng Linh Như lúc này giống như một con thuyền mất phương hướng giữa biển khơi. Cô đang ở trong bệnh viện vì vết thương. Nhưng đến khi vết thương hồi phục, cô biết đi đâu đây? Nơi nào sẽ là điểm đến tiếp theo? Nơi nào sẽ cho cô sự an toàn?
Linh Như tin tưởng Viết Quân. Nhưng không phải là tuyệt đối. Trong sâu thẳm, Linh Như luôn sợ hãi một ngày nào đó Viết Quân sẽ trở thành một Brian thứ hai. Brian của quá khứ rất yêu cô. Và đã từng có những lần anh mạo hiểm tính mạng để bảo vệ cho cô. Nhưng rồi… chuyện gì đã xảy ra? Linh Như sợ Viết Quân cũng sẽ như thế. Cô hoang mang giữa các sự lựa chọn. Cô biết đi đâu bây giờ?
Billy hi vọng cô ở lại Mĩ điều trị. Lâu nay một mình Billy sống ở đây, chắc hẳn là buồn lắm. Gần như cả gia đình cô đều chuyển hết đến Milano rồi. Billy ở lại giúp ông Michael. Nhưng có lẽ anh cũng không muốn đến Milano đâu. Anh ấy từng yêu chị Cherin mà, nhưng giờ, chị ấy đã kết hôn với anh Jimmy rồi. Ở lại Mĩ có lẽ anh sẽ thấy tốt hơn.
Richard muốn cô tới Đức. Bởi vì ông không có con cháu gì, bao nhiêu lần đề nghị 1 đứa cháu đến ở cùng nhưng đến giờ vẫn chưa có ai tình nguyện.
Anh Jimmy, ba và bà nội mong cô đến Italia. Ông nội đã qua đời sau, bà mong cô trở về sống với bà cho vui. Và cũng bởi vì, ở Milano tập trung nhiều người trong gia đình cô nhất.
Khánh Nam không nói gì. Nhưng cô biết anh luôn muốn cô về Việt Nam với anh và ba. Nơi đó còn là nơi chứa nhiều kỉ niệm vui vẻ thời học sinh của cô nhất. Hay nói cách khác, bạn bè của cô hầu hết đều ở Việt Nam.
Nhưng điều thực sự khiến Linh Như hoang mang, không phải là do cô phải đối diện với những sự lựa chọn này, mà vì… cô muốn một sự lựa chọn nào đó có Viết Quân. Viết Quân là sự an toàn duy nhất mà cô có thể cảm nhận lúc này. Nhưng không một nơi nào có cả gia đình cô và có Viết Quân cả.
- Tuần sau xuất viện… em muốn đi đâu cho thoải mái không?
Linh Như nhìn Viết Quân, có vẻ như cậu nhắc đến những điều cô đang suy nghĩ.
- Đi đâu là đi đâu cơ?
- Anh chắc em không muốn ở lại Mĩ. Milano hay là Việt Nam?
Linh Như nhìn Viết Quân và ngơ ngác một lúc. Có lẽ Viết Quân chẳng hiểu những gì cô đang nghĩ. Cậu vẫn cười, và thản nhiên nói về sự lựa chọn của cô.
- Em cũng không biết. Anh nghĩ em nên đi đâu bây giờ?
- Hay… hai đứa mình cùng về Việt Nam nhé. 5 năm rồi anh mới về đó. Hôm đám cưới anh Hưng ý. Nhưng anh mới về được có một hai ngày là lại bay sang đây. Có lẽ hết tuần sau bọn họ cũng trở lại trường học hết, thế nên mình về đó vài ngày nhé.
Linh Như im lặng, và mãi một lúc sau mới gật đầu.
- Sao thế? Em không thích à?
- Không. Chỉ là – Cô chợt cười – Nhắc đến Việt Nam, em thấy như nhắc đến một quãng thời gian đã xa lắm rồi ý…
Viết Quân xoa xoa đầu Linh Như, không nói gì nữa và nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. Nếu lúc nào Linh Như cũng ở bên cậu thế này, thì thật tốt. Nhưng Viết Quân, hiểu rõ hơn ai hết, mấy ngày qua ở cùng Linh Như, cậu đặc biệt chú ý đến suy nghĩ của cô. Rõ ràng… hạnh phúc không phải là thứ dễ dàng. Ảo ảnh rồi cũng sẽ tan biến.

*
* *

Chiếc xe dừng trước cổng nhà Khánh Nam. Ba đã đích thân lái xe tới sân bay đón cả 4 đứa. Và đón chào cả 4, là một lũ ngốc đang đứng trong sân ngó nghiêng ra bên ngoài.
Không hiểu sao, Linh Như lại cảm thấy sợ rằng mình sẽ khiến họ thất vọng. Cô đã cố gắng, nhưng cô không thể lấy lại bản thân của trước kia.
4 đứa bước ra sân trong khi ông Hoàng Minh lái xe vào gara. Chân vừa chạm mặt đất, tiếng Tuấn Anh la the thé làm tất cả giật mình.
- Linh Như!
Vừa hét, Tuấn Anh vừa lao tới phía Linh Như, hai tay giang rộng như muốn ôm chầm lấy cô. Có lẽ đã trở thành một bản năng, Linh Như vội vàng giật lùi lại sau lưng Viết Quân, gương mặt thoáng chốc trở nên hoảng hốt và sợ hãi. Tuấn Anh khựng lại giữa chừng. Linh Như biết, hành động vừa rồi của mình đã tác động tới cậu ấy.
Nhưng lý do Tuấn Anh khựng lại như thế, hoàn toàn không như Linh Như nghĩ.
- Linh Như? Cậu…
Ngọc Hưng từ đằng sau vui vẻ bước lên.
- Em quả là thay đổi nhiều. Linh Như!
Đăng Thành từ trong nhà cũng chạy ra hóng hớt.
- Khánh Nam! Giờ thì em đã biến thành một thằng anh trai bù nhìn rồi nhé.
- Phải phải! – Tuấn Anh gật gù – Xem kìa Linh Như, cậu còn trốn sau lưng Viết Quân thay cho anh Khánh Nam nữa. Tôi nhớ trước đây lúc nào cậu cũng mang anh trai mình ra làm lá chắn cơ mà. Mà… xem nào, cậu còn đứng gần anh Khánh Nam hơn cả anh Quân cơ mà.
Linh Như chột dạ. Cô nhìn sang anh trai. Ánh mắt anh vẫn thế, tĩnh lặng và bình yên. Linh Như nhận ra mình vừa làm tổn thương anh ghê gớm. Có lẽ Khánh Nam cũng biết, Linh Như giờ đây không còn tin tưởng anh nữa. Nhưng cậu vẫn cười và đáp l
ại lũ bạn.
- Haizz! Chứ cứ đứng sau lưng anh mãi chắc Linh Như ế mất rồi, Tuấn Anh.
- Em chỉ nói thế thôi mà. Nhưng tôi thích cậu như vậy đấy Linh Như.
Lê Dũng bế con ra hí hửng.
- Viết Quân! Giờ thì anh toại nguyện rồi nhá. Cậu ấy coi anh là nhất rồi.
Linh Như không nhìn Khánh Nam nữa. Cô cũng từ từ bước ra xa Viết Quân hơn. Cô tự nhủ không được như thế! Dù sự thực là cô không còn biết tin vào ai nữa… nhưng cô không thể làm Khánh Nam thất vọng. Anh rơi vào bi kịch ngày hôm nay, cũng vì lo cho cô.
Linh Như tự mình bước lên phía trước, cố gắng tỏ ra tự nhiên và bình thường trong nụ cười cũng như từng bước đi. Họ là bạn của cô. Họ là những người bạn tốt. Nhưng sao cô lại cảnh giác với họ đến thế này?
Xung quanh Linh Như lúc này có đến tận 9 người ở bên, nhưng không hiểu sao Viết Quân lại có thể nhìn thấy cô đang thấy lạc lõng thế nào. Và thậm chí Viết Quân còn đọc được cố gắng của Linh Như để không làm Khánh Nam buồn nữa. Nghĩ thế, cậu chủ động bước lên, vòng tay qua eo Linh Như và làm như chưa có chuyện gì xảy ra.
- Lê Dũng! Mày bế cả con đến cơ à?
- Em bế nó đến để khoe với mọi người còn gì. Nhìn con em xinh chưa này?
- LINH NHƯ…………………….
Lại một tiếng hét thất thanh từ trên tầng 2. Khương Duy thò đầu ra gọi cô oang oang từ ban công, và chưa kịp nghe lời can ngăn của tất cả, Khương Duy nhảy phắt từ tầng 2 xuống đất một cách hết sức ngoạn mục, lao ầm ầm đến trước mặt Linh Như, đẩy Viết Quân biến sang một bên và ôm ghì lấy cô.
- Linh Như! Anh nhớ em quá!
Khương Duy ngả đầu Linh Như vào vai mình. Cậu biết những gì Linh Như đang trải qua. Khánh Nam và Viết Quân vẫn cập nhật tin tức 1 cách thường xuyên cho cậu. Mặc dù biết chỉ vài giây ngắn ngủi khó có thể giúp gì cho Linh Như, nhưng Khương Duy vẫn hi vọng có thể giúp cô giấu đi gương mặt gượng gạo và tái mét lúc này bằng cách áp vào vai cậu. Nhưng có lẽ Linh Như sẽ không hiểu được thiện ý đó của Khương Duy. Cũng chẳng sao cả. Dù gì thì Linh Như cũng cảm thấy tốt hơn 1 chút khi có thêm chút ít thời gian chuẩn bị.
- Khương Duy! Anh có thấy anh ôm cậu ấy quá lâu không? – Quốc Trường vỗ vai Khương Duy, nhân tiện kéo cậu ra khỏi Linh Như luôn.

Thực sự Linh Như không biết phải mở lời thế nào nữa. Chỉ một câu chào hỏi, tại sao lại khó khăn đến mức này?
- Ngọc Hưng! Em đã nghe về đám cưới của anh và chị Đầu Gấu… – Linh Như còn chưa kịp nói hết câu thì Ngọc Hưng đã gào lên át lời.
- Không phải Đầu Gấu.
Đăng Thành lắc đầu thở dài rồi kéo Linh Như vào trong nhà, ra hiệu cho lũ kia vào theo.
- Em hãy mặc xác nó. Khi yêu vào rồi thì người ta làm sao nhận biết được đâu là tốt, đâu là xấu nữa?
- Mày biết cái gì mà nói? – Ngọc Hưng vội chạy theo đằng sau cố gắng cãi lại vài câu – Cái loại có cho cũng không ai thèm lấy như mày thì biết gì mà yêu với chả không yêu ở đây?
Bảo Đông đặt 2 tay lên vai Linh Như rồi đẩy nó ngồi xuống ghế.
- Em hãy gọi lại 1 câu chị Minh Phương để an ủi thằng bé đi. Sao lại dám gọi vợ yêu nhà người ta là Đầu Gấu thế cơ chứ?
- Oh, Ngọc Hưng, em xin lỗi. Chị Minh Phương!
- Em! – Ngọc Hưng chỉ thẳng mặt Linh Như – Đừng có gọi tên Minh Phương nhà anh và làm cái điệu cười đó. Không phải Đầu Gấu thật mà.
- Em không nói chuyện với anh nữa. 5 năm qua… em cần được biết nhiều thứ nhỉ?
- Em muốn biết thứ gì? – Đăng Thành ấn đầu Viết Quân 1 cái – Có muốn nghe chuyện về 1 kẻ si tình 5 năm vẫn cố nuôi hi vọng dù biết là mong manh không?
- Không phải em. – Viết Quân vùng vằng đứng lên đi vào trong bếp – Em đói. Em muốn ăn.
- Xem thằng bé xấu hổ kìa. Linh Như! Em nên ở bên Viết Quân nhiều nhiều 1 chút.
Thấy Viết Quân đứng lên, Linh Như cũng cười cười rồi đứng lên chạy thẳng vào trong bếp với cậu.
- Ôi em gái! Cô có cần dính chặt lấy nó như thế không hả?
- Em đang thực hiện triệt để lời anh vừa dặn còn gì?
- Thôi đi anh! Hai người họ cùng đang xấu hổ mà.
- Có muốn ăn cơm không? Tao đã nấu xong rồi. – Khương Duy hớn hở khoe thành tích.
- Cơm mày nấu mà cũng ăn được à?
Khánh Nam vừa cười cợt dứt lời thì tiếng Viết Quân đã oang oang trong bếp.
- Khương Duy! Mày chết chắc rồi! Mày nấu cái quái gì thế hả? Cho người hay cho động vật ăn thế?
- Người cũng là một loại động vật còn gì?
- Vậy thì tự mày ăn hết số thức ăn này đi. – Viết Quân vừa gào lên với Khương Duy, chợt quay sang Linh Như, giọng nhẹ nhàng hết mức có thể – Em muốn ăn gì? Đã lâu rồi không ăn kiểu Việt Nam phải không?
Lũ bên ngoài chứng kiến màn thay đổi thái độ một cách đột ngột của Viết Quân thì không khỏi ý kiến, đưa tay lên miệng làm biểu hiện buồn nôn.
- Gì cũng được! Miễn là món ăn Việt Nam! – Linh Như đáp.
- Linh Như! – Bảo Đông khục khục ngoài cửa bếp – Đáng nhẽ em phải nói là: “Gì cũng được! Miễn là do anh làm” mới đúng. Như thế mới lãng mạn chứ.

Ameri Ichinose - Yui Nishikawa

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ