Ring ring
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 45

Viết Quân không thèm đếm xỉa đến lời Bảo Đông, còn lườm cho cậu 1 cái rồi quay sang Linh Như.
- Em cứ lên phòng nghỉ đi. Ở trên máy bay suốt 12 tiếng rồi. Khi nào chuẩn bị xong thì anh sẽ gọi. Khương Duy! Đúng là ngoài việc cắm cơm ra thì mày chẳng làm được cái gì nên hồn cả. Ối! – Viết Quân lại gào lên – Khương Duy! Mày chưa đổ nước vào cơm mà đã dám cắm à?
- Linh Như! Anh đưa em lên phòng.
Khánh Nam kéo vali đi trước. Mãi một lúc sau Linh Như mới chạy theo sau.
- Anh vẫn giữ nguyên cách bài trí phòng em sao?
- Ừ! Anh không muốn thay đổi. Tối nay anh Tuấn Vũ và chị Mai Chi sẽ sang đây. Giờ họ đang có việc bận.
Linh Như gật đầu, rồi nhìn quanh căn phòng 1 lượt. Khánh Nam không biết nói gì thêm, đành ra khỏi phòng.
- Em đi tắm đi cho thoải mái. Anh xuống dưới bếp giúp Viết Quân.
Khánh Nam vừa định quay lưng bước ra cửa thì Linh Như chợt lên tiếng.
- Anh ơi…
- Sao thế?
- Đi… nhuộm tóc với em.
- Hở?
Khánh Nam nhíu mày nhìn mái tóc vàng rực rõ của Linh Như rồi lại nhìn ánh mắt thiết tha của em gái.
- Nhưng sắp đến giờ ăn cơm rồi. Mình vừa ở trên máy bay 12 tiếng, em có sợ sẽ mệt không?
- Em muốn nhuộm tóc. Em… không thích màu tóc này…
Khánh Nam ngừng lại một lúc. Có lẽ… mái tóc đó làm Linh Như nhớ đến quãng thời gian khủng hoảng bên cạnh Brian, nên mới vội vã muốn thay đổi như thế. Nghĩ vậy, Khánh Nam gật đầu.
- Ừ! Vậy anh đưa em đi.
Linh Như mỉm cười, đứng lên nắm lấy tay anh. Cô muốn màu hạt dẻ. Đấy mới là màu tóc của hai anh em cô. Mặc dù cô thích mái tóc vàng nhạt của Billy thật đấy, nhưng cô cũng yêu thích mái tóc hạt dẻ của mình không kém.
- Đi đâu đấy? – Khương Duy hỏi với ra từ trong bếp.
- Đưa Linh Như đi nhuộm tóc.
Cả lũ nhìn chằm chằm màu tóc vàng rực một lúc, cũng thấy ý kiến nhuộm tóc là đúng nhưng mà giờ đã là giờ cơm rồi, nếu đi nhuộm tóc, thì bao giờ mới được ăn?
- Thôi ăn cơm xong rồi hãy đi. – Viết Quân nói – Anh chỉ làm những món đơn giản, cũng sắp xong rồi.
Linh Như khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa.
- Nghe lời thế? – Khương Duy hích hích vai Viết Quân, cười ẩn ý.
- Cũng chỉ tùy một số cái thôi, chưa đến nỗi nghe lời răm rắp như nghe lời Khánh Nam hồi trước. – Viết Quân đáp.
- Mày không nên ghen tị. Dù gì Khánh Nam cũng là anh trai cơ mà.
Khương Duy vừa dứt lời thì Linh Như lững thững đi vào trong bếp.
- Có gì cần em giúp không?
Khương Duy vừa thấy Linh Như đã vội vàng mừng rỡ, đặt cái thớt và con dao đến trước mặt cô.
- Tốt! Thái cái này…
Lời nói chưa kịp thoát ra khỏi miệng, cậu đã nhận ngay cái nhìn tóe lửa của thằng bạn thân. Vậy đấy, mười mấy năm trời chơi thân với nhau, chỉ vì cậu nhờ người yêu nó làm hộ có 1 việc cỏn con mà nó có thể nhìn cậu với cái ánh mắt như thế. Nhưng dù sao cũng là người cùng cảnh ngộ, Khương Duy không biết phải trách Viết Quân làm sao khi cậu cũng đối xử như thế nếu có ai sai bảo Nơ Hồng của cậu việc gì. Thấy cậu không nói nữa, Linh Như hỏi lại.
- Thái cái gì ạ? Em làm cho.
- Không cần đâu. – Viết Quân (lại) mỉm cười – Em không muốn lên phòng thì ra vườn chơi với bọn họ đi. Anh làm được rồi.
- Em có thể làm được mà.
- Em chưa khỏi hẳn. Anh không muốn em động vào bất cứ thứ gì cả. – quay sang Khương Duy – Làm tốt việc của mày đi.
Khương Duy cười cười, vỗ vai Linh Như.
- Ra kia chơi với bọn họ cũng được. Họ đến đây chủ yếu là để chơi với em mà. Ngày mai có một số người phải ra sân bay quay lại trường học rồi, cơ hội gặp nhau của chúng ta bây giờ không nhiều đâu.

Linh Như nghe lời Viết Quân và Khương Duy, cũng đi theo mọi người ra vườn, mặc dù thi thoảng vẫn ngoái đầu nhìn vào trong bếp.
Cái cảm giác có rất nhiều người đang nói chuyện với mình, giờ đây Linh Như mới thấy hạnh phúc thế nào. Biết rằng 5 năm là có nhiều thay đổi, nhưng tất cả vẫn là bạn của nhau, vẫn nhớ đến nhau và vẫn biết trân trọng những giây phút ngày càng hiếm hoi được tụ tập thế này.
Linh Như im lặng và mỉm cười. Cô muốn dành nhiều thời gian hơn để nghe họ nói. Những câu chuyện lan man và không có chủ đề, thế mà có thể kéo dài tới hàng giờ đồng hồ và thu hút tất cả. Hay nói một cách khác, nếu như không phải nói chuyện về những thứ vớ vẩn và nói dài nói dai, thì đã chẳng phải là bọn họ.

Linh Như ở Việt Nam đã được 1 tuần. Viết Quân tình nguyện thể theo mọi nguyện vọng, yêu cầu của cô. Cô muốn đi đâu, Viết Quân sẽ đưa đi đó, không hỏi han, không càu nhàu. Nhưng… Linh Như biết… mình không thể ở lại Việt Nam quá lâu như thế này.
- Nói chuyện với tôi một chút được không? Shiki?
Quốc Trường hơi ngạc nhiên nhìn Linh Như rồi cũng theo cô về phòng.
- Có chuyện gì quan trọng lắm phải không? Thế nên cậu mới muốn nói riêng với tôi thế này.
Linh Như gật đầu. Cô thở dài, ngẩng đầu nhìn lên trần nhà rồi nhìn ra ngoài ban công.
- Tôi đã quyết định tiếp theo mình sẽ đi đâu rồi…
- Chứ không phải… cậu sẽ ở lại Việt Nam sao?
Linh Như lắc đầu, mỉm cười buồn bã.
- Ông nội tôi đã mất. Tôi muốn trở về bên bà, và ở bên ba tôi. Tôi không muốn làm tất cả buồn khi nhìn thấy tôi như thế này. Tôi sẽ về Milano. Khánh Nam… nói muốn đến đó cùng tôi nữa. Đó là phương án lựa chọn tốt nhất. Ít ra khi lựa chọn đến Milan, tôi sẽ không làm… quá nhiều người bị tổn thương.
Có lẽ nguyên nhân sâu xa của tất cả mọi bi kịch Linh Như gặp phải, đều vì cô quá đề cao tình thân. Điều đó không phải không tốt, nhưng lúc nào cô cũng đặt tình thân lên vị trí trước hết,
và suy nghĩ cho nó trước cả việc suy nghĩ cho hạnh phúc bản thân mình.
Nếu đặt tình yêu và gia đình mình vào 2 sự lựa chọn, cô không thể có bất kì cách nào đi theo tình yêu cả. Đó chính là lý do Linh Như quyết định quay lại với gia đình Wilson.
- Cậu sẽ làm thế thật sao? Còn anh ấy?
Quốc Trường nhìn Linh Như chờ đợi một lời giải thích. Cô lại định từ bỏ Viết Quân để trở về với những con người đã đẩy cô vào cái địa ngục của 5 năm qua.
- Quốc Trường! Cậu phải hiểu là khi đó tất cả những gì Billy muốn, là cứu sống tôi. Và cũng chưa có bất cứ ai nghĩ rằng Brian lại trở nên như thế. Tôi hiểu anh trai mình mà.
- Nhưng… cậu có thể đi mà không cần Viết Quân ở bên cạnh nữa sao? Từ khi thoát khỏi Brian, cậu đã không rời anh Quân lấy 1 giây.
Linh Như im lặng. Đó cũng là điều cô đang sợ hãi. Liệu… không có Viết Quân, cô có thể bước tiếp? Tại sao giờ đây cô lại phải dựa vào Viết Quân nhiều đến như thế này? Khi lựa chọn trở về nhà, thực sự cô vẫn còn đầy những cảnh giác về chính những người thân trong gia đình. Cô sợ một lần nữa… cô sẽ phải quay trở lại về bên Brian Franks!
- Chúng tôi không thể ở cạnh nhau mãi được. Cậu hiểu mà Shiki? Nếu muốn ở bên nhau, bắt buộc sẽ có 1 người phải hi sinh. Nhưng người đó không thể là Viết Quân được. Anh ấy gánh trên vai việc lãnh đạo cả 1 tập đoàn. Và anh ấy phải trở về Hàn Quốc. Tôi không thể yêu cầu anh ấy từ bỏ mọi thứ vì tôi. Rời Hàn Quốc bao nhiêu năm trời như thế, có lẽ cô chú Han rất mong anh ấy trở về.
- Vậy cậu… không thể vì anh ấy mà hi sinh sao?
Linh Như mỉm cười buồn bã.
- Nếu bản thân tôi có thể 1 lần lựa chọn cuộc sống của mình, tôi sẽ chọn Viết Quân – Linh Như quay lại và nhìn thẳng vào Quốc Trường – Cậu có biết không? Trong tất cả những phương án mà gia đình tôi đưa ra để cho tôi lựa chọn, không một phương án nào có Viết Quân cả. Vậy nên… tôi đã không thể trả lời Viết Quân khi anh ấy hỏi tôi muốn đến đâu trong 4 phương án được đưa ra.
- Vậy tại sao cậu lại đến Việt Nam?
Linh Như ngừng lại 1 lúc rồi mới nói tiếp.
- Vì anh ấy đã hỏi tôi có muốn cùng anh ấy đến Việt Nam vài ngày cho thoải mái không…
Quốc Trường nhìn Linh Như. Tại sao cô cứ phải sống theo cảm nhận của người khác. Lần duy nhất cô hành động vì bản thân mình, là khi trả lại nhẫn cho Viết Quân 5 năm về trước. Nhưng lần duy nhất đó… lại khiến cô phải hối hận cả đời.
Có lẽ… cả Quốc Trường và Linh Như đều không hề biết… Viết Quân đã đứng ngoài cửa phòng và nghe hết tất cả.
- Quốc Trường! Cậu sẽ đến thăm tôi chứ?
Quốc Trường gật đầu. Cậu không biết Linh Như đang nghĩ gì… nhưng cậu không biết phải nổi nóng với cô như thế nào nữa…
Linh Như không hề xứng đáng với tình yêu của Viết Quân. Tại sao sau biết bao nhiêu việc Viết Quân đã làm cho cô, mà cô vẫn quyết định ra đi và bỏ rơi cậu chứ? Linh Như thấy căm ghét chính bản thân mình. Nhưng cô không còn cách nào khác… Cô thấy bản thân thật tồi tệ khi lại sợ hãi chính gia đình mình. Họ là người lo lắng, quan tâm và yêu thương cô nhất. Cũng chỉ vì sợ cô sẽ chết nên mới để cô đi cùng Brian. Đó là con đường duy nhất giữ cô ở lại cuộc sống. Vậy mà… cô đã như thế nào? Đáp lại tình yêu của họ, cô có thể dùng sự sợ hãi và cảnh giác của mình sao?

*

Viết Quân lặng lẽ trở về phòng. Cậu không thất vọng, cũng chẳng thấy đau lòng. Vốn dĩ… sự lựa chọn của Linh Như, Viết Quân đã đoán được ít nhiều. Cậu đứng im ngoài ban công, hướng cái nhìn ra vườn và không hề để lộ cảm xúc. Khánh Nam đứng nhìn đứa bạn từ xa. 5 năm không sống cùng nhau nữa, Viết Quân đã tự chế tạo cho mình một chiếc mặt nạ sắt đá. Khánh Nam đang tự hỏi những gì Viết Quân đang nghĩ và những gì Viết Quân cảm thấy khi biết quyết định của Linh Như. Nhưng… cậu đã không thể trả lời được. Đột nhiên, Viết Quân quay đầu lại nhìn vào trong phòng, môi mấp máy câu gì đó, tuy nhiên vẫn đứng im tại chỗ. Khánh Nam đoán là có người gõ cửa. Qủa vậy, lát sau thấy Linh Như bước đến từ phía sau.
Viết Quân thay đổi nét mặt rất nhanh chóng. Cậu mỉm cười.
- Shiki đi rồi sao?
- Vâng! Cậu ấy nói ba cậu ấy báo có chút chuyện.
- Ông ta chỉ lấy cớ để nó không đi cùng anh được nữa thôi. Ông ta không ưa anh.
Linh Như nhìn Viết Quân. Một cái nhìn nghiêng và ngay sát bên cạnh. Cô muốn ghi nhớ hình ảnh của Viết Quân, ghi nhớ tất cả những thứ thuộc về Viết Quân. 5 năm nay, rốt cuộc, Linh Như cũng nhận ra Viết Quân đã trở nên quan trọng với mình như thế nào.
Đột nhiên cô bước đến sát Viết Quân rồi vòng tay ôm lấy cậu từ phía sau.
- Viết Quân!
Viết Quân dường như bị bất ngờ vì cái ôm của cô, một lúc sau cậu mới đưa tay lên siết chặt đôi bàn tay nhỏ bé gầy guộc.
- Em sao thế?
- Không sao cả. Chỉ là… muốn ôm chặt anh một lát.

Viết Quân biết Linh Như nghĩ gì… Chỉ là… cậu không muốn nói ra mà thôi. Linh Như đang ôm cậu. Nhưng không có nghĩa là Linh Như sẽ ở bên cậu mãi mãi. Giờ thì Viết Quân đã có thể hiểu cảm giác của Brian. Cả Viết Quân và Brian đều có điểm chung, đó là tình yêu dành cho 1 người con gái. Và hơn lúc nào hết, Viết Quân đã lý giải được tại sao Brian lại nhốt Linh Như trong 1 cái hộp kín mít suốt 5 năm trời như thế. Bởi vì Viết Quân, hay Brian, đều chưa bao giờ có được dù chỉ một chút cảm giác an toàn về tình yêu của Linh Như. Cô không thể nắm bắt… Có lẽ khi Brian giam cầm Linh Như, anh ấy đã hi vọng sẽ tìm được một sự chắc chắn nơi cô, nhưng càng giữ cô thật chặt, anh lại càng nhận ra anh sẽ mất cô. Viết Quân không thể lặp lại vết xe đổ của Brian, nhưng cũng chẳng biết phải làm sao cả. Như một nắm cát, nếu ta nắm nó càng chặt, thì những hạt cát thoát khỏi tay ta càng nhiều hơn. Linh Như cũng thế. Dù biết rằng tình yêu này hoàn toàn vẫn chỉ là một ẩn số về đoạn kết, nhưng Viết Quân lại không thể từ bỏ.
Hay thật! Linh Như đang ở ngay sát bên cậu, nhưng sao vẫn cảm thấy xa vời thế này?
- Cảm ơn anh. – Linh Như đột ngột nói tiếp sau một hồi lâu im lặng.
- Anh muốn nghe 1 câu khác.
- Anh muốn nghe câu gì?
- Chẳng nhẽ em không biết?
Viết Quân quay đầu lại đối diện với Linh Như. Sau 5 năm, cậu dường như vẫn chưa bao giờ rời khỏi vạch xuất phát. Những gì cậu có, cũng chỉ là những hình ảnh sẽ tan biến trong thoáng chốc mà thôi. Như nụ hôn 5 năm trước trong phòng họp Hội học sinh của Linh Như, 1 dòng chữ: “Em yêu anh” đơn giản, hay… là vòng tay Linh Như lúc này đang ôm lấy cậu.
Viết Quân mỉm cười, đặt một tay lên má Linh Như, rồi nhẹ nhàng cúi xuống hôn cô.
- Biết là câu gì chưa?
Viết Quân nhìn thật sâu vào mắt Linh Như, đôi mắt trong veo và ấm áp. Không biết có phải Viết Quân nhầm lẫn gì không, nhưng hình như chỉ có ở bên cạnh cậu, Linh Như mới có thể lấy lại ánh nhìn ấm áp đó. Chỉ ở bên cạnh cậu, Linh Như mới cảm thấy sự an toàn…
- Câu gì nào?
- Câu gì cơ? Em chẳng hiểu anh đang nói gì cả.
- Không hiểu á? Không hiểu hay không chịu nói?
- Không hiểu! Em không hiểu thật mà!
- Hừm?
Viết Quân vẫn giữ khoảng cách sát với gương mặt Linh Như.
- Cái câu mà người nào đó ghi trong tờ giấy hôm tặng quà sinh nhật sớm cho anh 5 năm trước ý.
- Người nào cơ? Câu gì? Em không nhớ. À… em không biết. Em về phòng đây.
Nói rồi Linh Như làm mặt tỉnh bơ, thản nhiên bước ra phía cửa phòng. Viết Quân nhìn cô mở cửa bước ra ngoài với vẻ mặt hậm hực, tức tối.
Cánh cửa phòng cậu đã khép lại, người nào đó vừa bước ra, đột nhiên lại thò đầu vào, lại còn cố ý cười cợt vẻ mặt lúc này của cậu nữa chứ. Viết Quân nhìn lên Linh Như, nhăn nhó khó chịu. Nói có mỗi 1 câu, đâu có khó khăn thế chứ? Cậu còn chưa kịp lẩm bẩm xong, thì người ngoài của đã ho 1 tiếng, cúi mặt xuống rồi chợt ngẩng mặt lên.
- Em yêu anh!
Sau đó… đóng sầm cửa và ù té chạy về phòng. Đứng trong đây mà cậu còn nghe thấy tiếng chân bước trên hành lang.
Viết Quân ngơ ra, rồi mỉm cười, định bụng đuổi theo Linh Như, nhưng một suy nghĩ chợt chạy qua cậu, chắc chắn Linh Như đoán cậu sẽ đuổi theo nên sẽ chốt cửa, không được, cậu nên tìm đường trèo vào phòng bằng đường cửa sổ hoặc qua ban công. Nghĩ sao làm vậy, Viết Quân chạy sang phòng Khánh Nam. Ban công phòng nó ngay sát ban công phòng Linh Như. Nhưng cậu vừa thò được cái chân ra khỏi ban công thì đã có người “kịp thời” ngăn chặn “hành vi xấu” của cậu.
- Mày đang làm trò gì thế? – Khánh Nam đứng dưới gốc cây ngó lên. Ánh mắt nhìn Viết Quân 1 cách kì quặc.
Nhìn thấy Khánh Nam, Viết Quân sáng mắt lên ngay.
- Mày có chìa khóa dự phòng không? Tao muốn vào phòng Linh Như.
- Mày vào làm cái gì?
- Mày không cho mượn thì tao trèo vào bằng đường này vậy.
Có lẽ Linh Như đã nghe thấy, vội vàng đóng sầm cửa thông ra ban công. Viết Quân nhìn Khánh Nam 1 lần nữa, lườm cậu thêm 1 cái rồi bỏ về phòng.
- Tao làm sao?
- Mày rõ là chẳng hiểu cái gì.
Khánh Nam thấy có chuyện gì đó là lạ, nên hí hửng chạy vào trong nhà, xông vào phòng Viết Quân.
- Vừa giờ có chuyện gì hay ho à?
- Chẳng liên quan gì đến mày cả. Thời gian rảnh rỗi tốt nhất là mày nên rủ Serina sang đây để đóng phim tình cảm đi.
- Tao nhắc lại 1 lần nữa – Khánh Nam tỏ vẻ khó chịu – Là con bé đó bám theo tao, chứ tao không có hứng.
- “Con bé đó” hơn mày 1 tuổi đấy. Không có hứng thì gọi là chị đi.

Linh Như quả thực là một con người khó hiểu. Viết Quân đã mất công “rào trước đón sau” cô cả một buổi chiều, thế mà cô vẫn trốn thoát. Đến lúc cậu mệt quá, trở về phòng rồi thì lại đột ngột xuất hiện cùng một con gấu trúc bằng bông đang ôm trên tay.
- Em vừa đi đâu về thế? Làm anh tìm mãi.
- Em đi cùng anh Tuấn Vũ. Anh tìm em làm gì?
Rồi đột nhiên như nhớ ra chiều nay cô vừa xảy ra chuyện gì giữa cả 2, Linh Như vội vàng nói tiếp.
- À không cần trả lời đâu. Anh đang làm gì thế?
Linh Như vừa nói, vừa bước đến bên cạnh giường, nơi Viết Quân đang gõ gõ trên laptop.
- Anh phải hoàn thành một số công việc trước khi rời khỏi Sanzenin. Có lẽ anh sẽ phải ở lại Nhật thêm một thời gian nữa rồi mới trở về Hàn Quốc.
- Ừm…
Linh Như ngồi xuống bên cạnh Viết Quân, im lặng 1 lúc.
- Có chuyện gì muốn nói với anh à?
Cô không đáp, nhưng gật gật đầu.
- Vậy thì đợi một lúc nữa nhé! Anh phải hoàn thành xong báo cáo. Hơi nhiều số liệu, dễ nhầm lẫn lắm.
Viết Quân biết Linh Như định nói chuyện gì, chỉ là cho cô thêm một chút thời gian để sắp xếp lại những lời cô chuẩn bị nói mà thôi. Nhưng bản báo cáo mất thời gian hơn cậu tưởng. Linh Như cũng không hề cằn nhằn, tựa lưng vào thành giường như cậu và kiên nhẫn chờ đợi, hai bàn tay túm chặt vào con gấu bông. Tưởng như chỉ cần nhìn đôi bàn tay nắm chặt đó của cô, Viết Quân cũng đủ hiểu những gì cô đang cảm thấy.

- Nếu bản thân tôi có thể 1 lần lựa chọn cuộc sống của mình, tôi sẽ chọn Viết Quân – Linh Như quay lại và nhìn thẳng vào Quốc Trường – Cậu có biết không? Trong tất cả những phương án mà gia đình tôi đưa ra để cho tôi lựa chọn, không một phương án nào có Viết Quân cả. Vậy nên… tôi đã không thể trả lời Viết Quân khi anh ấy hỏi tôi muốn đến đâu trong 4 phương án được đưa ra.
- Vậy tại sao cậu lại đến Việt Nam?
Linh Như ngừng lại 1 lúc rồi mới nói tiếp.
- Vì anh ấy đã hỏi tôi có muốn cùng anh ấy đến Việt Nam vài ngày cho thoải mái không…

Không hiểu sao Viết Quân thấy vui. Vì vị trí của cậu đối với Linh Như không hề tầm thường. Nhưng… dù thế nào, gia đình và quốc tịch khác nhau cũng là những trở ngại lớn.
Đột nhiên người ngồi bên cạnh gần như gục hẳn đầu xuống con gấu, những sợi tóc hạt dẻ lòa xòa che gần hết gương mặt. Linh Như đã nhuộm lại tóc mình trở lại màu hạt dẻ rồi mà.
- Em sao thế? Đợi anh lâu quá à?
Không có tiếng đáp lại, Viết Quân nhíu mày, đưa tay sang bên đặt lên vai Linh Như và để cô ngồi thẳng dậy.
- Ngủ?
Cậu thở dài, nhìn lại bài báo cáo một lần nữa rồi ngả đầu Linh Như lên vai mình, cố gắng hoàn thành nốt phần cuối để còn gửi đi. Vừa gấp được cái laptop, thì Khánh Nam sang, rất tự nhiên không thèm gõ cửa.
- Sao mày không gõ cửa?
- Tao phải đột nhập bất chợt xem mày có đang giở trò xấu xa với em gái tao hay không?
- Vậy mày nên thất vọng rồi. Em gái mày mới là người “giở trò xấu xa” với tao.
Khánh Nam nhìn Linh Như đang dựa vào vai Viết Quân rồi lại nhìn Viết Quân với vẻ khinh thị.
- Không phải là được lợi cả đôi bên sao?
- Tao chỉ là “tát nước theo mưa” thôi.
Nói rồi thản nhiên đỡ Linh Như nằm hẳn xuống giường, đặt con gấu bông ngay ngắn trong vòng tay cô, sau đó mới quay sang nói chuyện tiếp với Khánh Nam.
- Có chuyện gì thế?
- Billy và Jimmy đã sang đón Linh Như, sáng sớm mai nó sẽ bay về Milan. Mày biết chưa?
- Tao biết rồi.
- Linh Như vừa nói à?
- Không. Tao cũng đã đoán trước được. Không lấy gì làm bất ngờ cho lắm. Nếu như không ngủ quên, chắc đây là chuyện Linh Như muốn nói với tao.
Khánh Nam bật cười, nhìn Viết Quân một cách ngạc nhiên.
- Tao đã không ngờ mày có thể phản ứng bình tĩnh như thế.
- Tao đoán được từ trước rồi, nên chẳng còn gì để bất ngờ nữa.
Khánh Nam chợt trầm xuống.
- Vậy tại sao… mày không tìm cách…
- Thay đổi quyết định của Linh Như sao?
Khánh Nam gật đầu. Giờ thì người cười là Viết Quân.
- Đó là quyết định của ba mày và gia đình Wilson, không phải của Linh Như.
- Ý mày là sao?
Viết Quân lắc đầu, không đi thẳng vào câu hỏi.
- Dù sao họ là những người có công ơn nuôi dạy và chăm sóc Linh Như bao nhiêu năm nay, nên tao nghĩ để Linh Như quay về Milano một thời gian vẫn tốt hơn. Khi nào thực sự bình tĩnh lại và đã cân bằng được tâm lý, lúc đấy Linh Như mới quyết định lại sự lựa chọn thì vẫn chưa muộn. Tao có thế… – Viết Quân ngừng một lúc – chờ đợi.
Khánh Nam nhếch mép.
- Mày ngu quá! Chờ đợi sao? Mày sẽ chờ đợi trong bao lâu?
- Cái đó thì mày nên hỏi Linh Như, xem khi nào Linh Như có thể từ bỏ tất cả và đến Hàn Quốc với tao. Thứ tao thiếu, là thời gian. Và thứ tao dư thừa, cũng là thời gian. Tao thừa thời gian chờ đợi Linh Như, nhưng cả 2 lại quá thiếu thời gian để ở cạnh nhau. Mày hiểu không?
Khánh Nam không nói thêm gì nữa, tự cảm thấy bản thân mình thật là mâu thuẫn. Cậu vừa muốn em gái trở lại Milano, lại vừa muốn Viết Quân được hạnh phúc. Tự nhiên, cậu lại nổi cáu với chính bản thân mình.
- Tao quyết định học tiếp ở Italia rồi.
Viết Quân nhìn lên Khánh Nam, vẻ mặt vẫn chẳng có gì là ngạc nhiên cả.
- Đi cùng Linh Như à?
- Ừ!
- Thế cũng được. Học ở Italia cũng rất tốt. Mày là kiến trúc sư, đi đến nhiều nơi học hỏi cũng chẳng thiệt hại gì mà chỉ được lợi thôi. Nếu học xong thạc sĩ mà vẫn chưa có ý định về công ti của ba mày thì nên đến GMR ở bên Mĩ. Tài năng lãnh đạo của Michael Wilson trong lĩnh vực xây dựng là thứ mày nên học hỏi. Rất kinh khủng đấy. Còn về Serina – Viết Quân lại cười cợt – Mày đi đâu thì con bé đấy cũng bám sát theo chân thôi.
Khánh Nam đang gật gù hấp thụ lời Viết Quân nói, đột nhiên bật dậy như sét đánh ngang tai.
- Im đi! Tao đã bảo là mặc xác nó rồi cơ mà.
- Mày xem, nó vốn dĩ có định sang Đức học đâu? Thế nhưng thấy mày học ở đấy, nó cũng rối lên bắt ba nó phải lo thủ tục sang Đức. Giờ mày Đến Milano, đó lại còn là kinh đô thời trang thế giới nữa, một người mẫu như nó mà không nhảy dựng lên lao đầu theo mày mới là chuyện lạ đấy.
Khánh Nam làm vẻ mặt không quan tâm, đứng lên định bụng bỏ ra ngoài, nhưng nghĩ gì lại nấn ná thêm 1 lúc.
- Tao sẽ rất vui nếu kết nạp mày làm em rể.
- Vì lợi ích lâu dài, tao sẵn sàng gọi mày là anh, dù mày kém tao cả 1 tuổi.
- Nhưng tao nói trước… những gì tao đang nghĩ không phải không có cơ sở đâu. Sẽ có sự xuất hiện của những người mới. Nếu 1 trong 2 đứa mày không chịu hi sinh, thì việc tan vỡ chỉ là vấn đề sớm muộn. Mày gọi nó dậy đi. Làm sao để nó ngủ ở đây được.
- Mày cứ về phòng đi. Tao không ăn thịt em gái mày đâu. Khi nào ra khỏi phòng thì tắt điện hộ tao.
Khánh Nam đã đứng lên rồi, vừa nghe Viết Quân nói xong thì quay ngoắt đầu lại.
- Tắt điện để mày làm gì?
- Tao bật điện ngủ. Sao càng ngày đầu óc mày càng đần độn đi thế?
Viết Quân không hiểu những gì Khánh Nam đang nghĩ, thế nên nhìn Khánh Nam với ánh mắt khó diễn tả. Cái nhìn đó làm Khánh Nam cảm thấy bản thân mình thật là… đen tối. Chỉ có những người đen tối thì mới nghĩ ai cũng đen tối như mình. Viết Quân là người hoàn toàn trong sáng nhá.
- Nhưng… – Viết Quân đột ngột nói tiếp khi Khánh Nam sắp đóng cửa phòng, giọng nói sắc lạnh – Nếu họ còn có ý định đưa Linh Như đến với Brian một lần nữa, tao thề là tao sẽ tự tay giết chết đấy.

Chờ Khánh Nam đi khỏi, Viết Quân mới quay sang Linh Như, gỡ con gấu khỏi tay cô và nằm xuống bên cạnh. Dường như Linh Như ngủ rất say, nhưng có lẽ đã quen với cảm giác ôm con gấu, nên vừa lấy khỏi tay, liền quờ quạng xung quanh kiếm tìm, vớ được thứ gì là túm bừa thứ đó, tìm được Viết Quân là ôm rất chặt, không chịu buông. Linh Như ngủ khá ngoan, không có chuyện giãy giụa và đạp lung tung, duy chỉ việc ôm chặt con gấu là không chấp nhận được, vì nếu thay con gấu bằng người thì đó hoàn toàn không phải việc tốt. Viết Quân mỉm cười, luồn tay xuống phía dưới để cô gối đầu lên tay mình, bàn tay còn lại vỗ nhè nhẹ trên lưng cô. Bỗng nhiên có cảm giác ấm áp lạ kì. Thứ cảm giác bắt nguồn từ trong tim. Nếu như bình thường, cậu vẫn luôn coi tất cả là không chân thực, cảm giác mất mát lúc nào cũng thường trực trong đầu, thì bây giờ lại khác. Tưởng như… hạnh phúc cũng chỉ cần thế này thôi. Viết Quân hôn nhẹ lên môi Linh Như, rồi lại cười. Số lần cậu hôn Linh Như mà cô biết, có lẽ chỉ đếm bằng đầu ngón tay. Nhưng số lần Linh Như không biết, chắc phải bình phương mấy đầu ngón tay đó mất.
Viết Quân biết rằng sáng mai, khi cậu thức giấc, người đang trong vòng tay cậu lúc này đã bỏ lại cậu và đến một nơi xa. Nhưng cuối cùng cậu cũng đã khôi phục lại hoàn toàn niềm tin, không còn cảm thấy mơ hồ nữa. Người nào đó trong lúc mơ màng, vẫn tự nhiên dụi dụi đầu vào ngực cậu, coi cậu như con gấu bông to đùng mềm nhũn đang nằm dưới đất kia, thi thoảng mấp máy môi gọi tên cậu. Trong giấc mơ, Linh Như nghe tiếng thì thầm thật khẽ:
- Cho em 5 năm để lựa chọn lại. Anh chỉ có thời gian cho em đúng 5 năm nữa thôi.

*

Billy và Jimmy đưa em gái đến Milano. Trước khi đi, Ginny đã không kịp nói với Viết Quân điều gì cả, không một lời chia tay, không một lời hứa hẹn như 5 năm trước. Mỗi bước đi đều đẩy cô xa với Ji Hoo hơn. Mặc dù biết Ji Hoo đang ngủ ngon lành với con gấu bông trong tay ở nhà mình, nhưng không hiểu sao Ginny vẫn cứ ngoái đầu lại, cố gắng tìm 1 bóng hình quen thuộc giữa hàng trăm nghìn người nơi sân bay đông đúc.
- Cuối tuần sau anh sẽ sang đó với em.
Khánh Nam nói rồi trao hành lí của cô cho Billy, sau đó đứng lại nhìn cô đi tới hàng rào soát vé. Đột nhiên, Ginny cảm thấy run sợ. Ji Hoo đã vì cô 5 năm rồi, làm sao cô có thể xin cậu thêm ngần ấy năm nữa chờ đợi? Và cô có tư cách gì để bắt cậu chờ đợi thêm nữa? Cô là một người có lỗi, và không có tư cách đón nhận tình yêu của Ji Hoo. Ji Hoo hi sinh cho cô thật nhiều, nhưng cô lại không thể vì anh mà bỏ gia đình của mình được. Cô ra đi. Cô im lặng. Nhưng cô lại không đủ dũng cảm để nghĩ đến một ngày Ji Hoo đứng bên một người con gái khác. Con người mà, họ rất ích kỉ.
Ginny nghĩ đến quãng thời gian ngắn ngủi từ khi Brian buông tha cho cô, gần như cô đã dựa vào Ji Hoo hoàn toàn để sống, rồi lại nghĩ đến những ngày tháng trước mặt mình phải tự vượt qua. Ba đã tìm cho cô một bác sĩ tâm lý. Ông muốn cô có sự điều trị tốt nhất khi ở lại Milano. Cả gia đình Wilson và ba ruột của cô đều nghĩ như thế. Chỉ duy Khánh Nam mới hiểu rõ, Linh Như chỉ có thể điều trị tốt nhất, khi không còn cảm thấy sợ hãi thế giới xung quanh. Nhưng có lẽ điều đó là khó khăn, vì người duy nhất có ích cho Ginny lúc này lại là Han Ji Hoo, người mà chưa ai trong gia đình cô nghĩ đến.
Ginny vẫn vẹn nguyên cái cảm giác dè chừng, sợ hãi với thế giới xung quanh khi cô rời xa vòng tay Viết Quân. Ngay cả anh trai cô, người thanh niên đang đi trước mặt cô lúc này cũng làm cô cảm thấy sợ hãi. Mái tóc vàng nhạt nhòa màu nắng và đôi mắt sâu thẳm xanh biếc, gương mặt vừa gần gũi, vừa xa lạ. Cô yêu quý anh nhất. Nhưng không hiểu sao cô cũng đề phòng với cả anh. Cô gọi điện báo cho anh biết rằng cô muốn đến Milan, và anh đã có mặt ở Việt Nam ngay sau 13 tiếng đồng hồ, đúng bằng thời gian cho một chuyến bay từ New York đến Việt Nam. Anh vừa quay lại cầm tay cô và kéo cô đi nhanh theo mình, nụ cười của anh trấn an ấm áp. Nhưng không hiểu sao cô vẫn thấy toát lạnh. Cô muốn nắm lấy tay Ji Hoo, nhưng thực sự, cảm giác an toàn ở bên Ji Hoo cũng chỉ là
mơ hồ và không vững chắc. Ji Hoo là người duy nhất mang đến cho cô cảm giác an toàn, nhưng cũng không phải là tuyệt đối. Ở bên Ji Hoo, cô vẫn luôn bị ám ảnh bởi một ngày Ji Hoo cũng sẽ trở nên như Brian. Liệu… đón cô ở Milano, có phải là gia đình cô không? Hay… lại là Brian?

3 năm sau…
- Anh nhìn tôi lâu như vậy, là có ý gì?
Chàng trai ngồi đối diện khẽ nhếch mép.
- Qủa là… tôi đi rất chậm so với thông tin. Công nghệ photoshop ngày càng được cải tiến.
Người con gái mắt trợn lên, tỏ vẻ rất tức giận, nhưng không hiểu sao vẫn kìm nén mà nuốt giận vào trong.
- Anh quả là biết đùa.
- Tôi có dư thời gian để đi đùa với cô đâu?
Một lần nữa, sắc mặt người con gái lại xấu đi thấy rõ, nhưng cô ta vẫn có thể lấy lại bình tĩnh sau ít phút.
- Vậy thì tôi cũng không dư thời gian để ngồi đây nghe anh nói về công nghệ photoshop. Tôi đến đây để xem mặt.
- Ồ! Rất thẳng thắn. Tôi cũng đến để xem mặt. Khỏi cần giới thiệu tên cho đỡ tốn thời gian nhé. Cô biết múa ballet không?
- Tất nhiên là tôi biết rồi. Tôi còn có giải nữa cơ đấy. – Cô gái trả lời đầy tự tin.
- Vậy cô có biết chơi piano không?
- Biết.
- Violon thì thế nào?
- Một chút.
Chàng trai vẫn giữ nguyên cái điệu cười nửa miệng, tiếp tục hỏi như là hỏi cung. Tuy nhiên, cô gái vẫn không tỏ vẻ tức giận, vì một lẽ đơn giản: Người ngồi trước mặt cô ta rất đẹp trai và tất nhiên là cũng rất nhiều tiền, bên cạnh đó, lại hoàn toàn tương xứng đối với cô cả về hình thức lẫn gia thế.
- Ngoài tiếng Hàn Quốc ra, cô còn biết những thứ tiếng nào?
- Tiếng Anh, tiếng Nhật. Sao anh lại hỏi thế?
- Còn biết thứ tiếng nào nữa không?
- Không. – Cô đáp một cách kiêu hãnh – Bấy nhiêu đã làm tôi thấy là quá đủ và quá giỏi so với người bình thường rồi.
Chàng trai lại cười, và nhấc tách cafe dưới bàn lên uống, một lúc sau mới chậm rãi nói tiếp.
- Thật là tiếc. Muốn trở thành đối tượng của tôi, ít nhất cô nên biết được 4 thứ tiếng trở lên. Thật tốn thời gian vì buổi xem mặt hôm nay. Chào cô!
- Từ đã! Anh đứng lại! Tôi có thể học thêm 1 thứ tiếng nữa.
Anh thản nhiên hất tay cô ra.
- Cô đang làm tôi trễ chuyến bay sang Việt Nam đấy.
Nói xong, Ji Hoo nhếch mép bỏ đi, để mặc cô gái ngồi lại đằng sau nhìn theo mình. Thật là mệt mỏi. Ba mẹ anh đã không nói gì đến việc cưới vợ của anh thì thôi chứ, tại sao cô dì chú bác của anh cứ suốt ngày phải bắt anh đi xem mặt? Cũng được thôi. Xem mặt cũng chẳng sao cả. Nhưng ít ra cũng phải kiếm được một người nào đó có thể đem ra so sánh với Linh Như chứ? Thật tốn thời gian. Anh còn phải bay sang Việt Nam. Theo giờ Việt Nam, thì ngày mai chính là lễ cưới của Khương Duy và Hồng Phương. Cái ước mơ bên cửa sổ 3 năm trước của nó trong đám cưới anh Ngọc Hưng thế là đã thành sự thật. Viết Quân tặc lưỡi. Còn 2 năm nữa cho Linh Như quay lại. Không quay lại thì biết tay anh.

- Mày thấy chưa? Hôm nay tao cưới rồi đấy.
Khánh Nam cắn chặt răng để không bĩu môi với Khương Duy. Câu nói này anh đã nghe đến lần thứ 49 trong buổi sáng hôm nay rồi. Nó cưới thì cưới chứ? Ai chẳng biết là nó cưới? Việc gì nó phải lặp đi lặp lại một câu nói ngớ ngẩn cùng với cái vẻ mặt như trẻ con được quà thế kia cơ chứ?
Viết Quân nhếch mép nhìn Khương Duy trong bộ lễ phục và một bông hoa ngu ngốc cài trên áo qua cửa kính ôtô. Trông nó thật là ngu ngốc! Thật là ngu ngốc! Và đằng sau nó cũng có 1 thằng nữa cũng cài 1 bông hoa ngu ngốc như thế. Và trên áo Viết Quân bây giờ cũng có một bông hoa ngu ngốc như thế. Viết Quân còn chưa kịp bước ra khỏi xe thì 2 đứa với 2 bông hoa ngu ngốc mà anh vừa nhìn thấy đã lao thẳng đến, mở cửa xe và xa xả vào mặt anh.
- Sao giờ này mày mới đến? Tao đã bảo mày dậy sớm cơ mà? Mày có biết hôm nay là ngày cưới của tao không? Hôm nay là ngày trọng đại của cả đời tao đấy.
- Ngày cưới của mày chứ có phải của tao đâu? – Viết Quân bĩu môi, chậm rãi bước xuống xe. Hành động nhìn lề mề đến phát bực, làm Khương Duy chỉ muốn lao đến bóp cổ Viết Quân mà lắc qua lắc lại vài lần.
- Tao rất hối hận vì đã bắt mày làm phù rể.
Viết Quân cũng chẳng phản ứng gì, đứng thẳng dậy.
- Tao đã từ chối rồi nhưng mà mày cứ nhất quyết bắt tao làm đấy chứ.
Nói rồi lẩm bẩm trong miệng:”Mà tao cũng có phải là còn độc thân đâu?”
Khánh Nam nhìn Viết Quân khinh thị, tại sao nó cứ phải tự mặc định bản thân là nó đã kết hôn rồi cơ chứ? Cũng may là nó chỉ tự nói với mình thế chứ không đi nói với cả thế giới là nó và Linh Như đã có một cái đám cưới trò chơi vớ vẩn hồi 17 tuổi. Người ta sẽ cười chết mất. Một thằng điên không hơn không kém!
- Mà mày cũng quá quắt quá đấy!
Khương Duy vừa đi vào trong nhà vừa làu bàu mắng mỏ.
- Làm sao?
- Vì mày mà Linh Như không kịp ở lại dự đám cưới tao.
Vừa nghe nói đến Linh Như, bước chân Viết Quân chậm hẳn lại. Linh Như về sao? Tại sao phải tránh mặt anh?
Như hiểu được suy nghĩ của Viết Quân, Khánh Nam mỉm cười, có vẻ như Viết Quân chưa biết chuyện gì hết.
- Vì công ty mày tổ chức tuyển nhân viên vào hôm nay nên Linh Như làm sao mà ở lại dự đám cưới được? Nó phải đến Hàn Quốc phỏng vấn xin việc còn gì?
Viết Quân dừng hẳn lại, quay ngoắt sang nhìn Khánh Nam, trong thoáng chốc, Khương Duy tưởng Viết Quân sẽ lao đến bóp cổ Khánh Nam mà xác nhận xem những lời Khánh Nam vừa nói có phải sự thật không. Nhưng cũng may là tự nhiên Viết Quân có điện thoại.
- Có chuyện gì sao?
- <Anh Ji Hoo! Vừa rồi có một cô gái đến phỏng vấn xin việc. Chủ tịch đã chất vấn cô ta rất khủng khiếp. Hỏi cả về vấn đề đời tư. Cô ấy biết múa ballet, biết chơi piano và violon, biết 5 ngôn ngữ: Việt Nam nhá, Hàn Quốc nhá, Nhật nhá, Anh nhá, Italia nhá. Cô ấy biết nấu những món ăn mà anh thích nữa. Hình như tổng giám đốc muốn anh đi xem mặt cô ấy. Đã có một cô gái có đầy đủ mọi tiêu chuẩn của anh. Anh thấy thế nào? Khi nào anh về Hàn Quốc?Anh nên gặp cô ấy ngay. Em thấy tên trưởng phòng Kim mắt cứ láo liên nhìn cô ta. Cô ta cũng rất xinh. Cao nữa. Anh cứ yên tâm. Cô ta chưa kết hôn đâu.>
Viết Quân không thèm trả lời nữa mà thẳng thắn dập máy, sau đó đi như chạy về phía mẹ. Mẹ anh cũng về Việt Nam dự đám cưới Khương Duy mà, dù sao thì ba Khương Duy, ba Khánh Nam và mẹ Viết Quân cũng là những người bạn thân.
- Ba mẹ tại sao không nói cho con?
- Nói gì hả con trai?
- Ginny đang ở Hàn Quốc.
- Tại sao mẹ phải nói cho con? – mẹ anh thản nhiên hỏi lại.
Viết Quân không nói gì nữa, hậm hực đi đến 1 góc. Linh Như đến Seoul, tại sao không có bất kì ai báo cho anh? Vẻ mặt Viết Quân vẫn không để lộ cảm xúc. Không ai có thể biết rằng, anh đang vui mừng, đang tức giận hay là chẳng cảm thấy gì cả. Khương Duy mặc dù bận rộn nhưng vẫn cố dành chút thời gian đến bên Viết Quân, nhả vài lời “vàng ngọc”.
- Bây giờ thì mày cũng nên nghĩ đến chuyện có một cái đám cưới dùng nhẫn thay cho dây chuyền như hồi trước đi là vừa nhỉ?
Viết Quân nhìn Khương Duy 1 cái rồi bỏ đi chỗ khác. Khương Duy quay sang Khánh Nam.
- Tao thề với mày là tao không hiểu nó đang cảm thấy như thế nào nữa. Tức giận sao? Nó tức giận cái gì chứ? Nó… chẳng lẽ không muốn Linh Như đến Hàn Quốc?
Khánh Nam im lặng. Anh cũng đâu có biết gì hơn so với những điều Khương Duy vừa nói? Tóm lại, biểu hiện của Viết Quân là sao chứ?
Vậy đấy! Linh Như đang ở Seoul. Linh Như đang ở Seoul. Viết Quân muốn điên lên mất. Lại còn thêm 1 bông hoa ngu ngốc chết tiệt đang ở trên áo anh nữa. Thật chỉ muốn gỡ nó xuống thôi mà. Một phù rể là được rồi, tại sao Khương Duy phải kiếm những 2 đứa? Mà phù rể để làm gì chứ? Có phải lẽo đẽo đi cùng chú rể vào nhà thờ đâu?
Nhưng xét cho cùng, chính bản thân Viết Quân cũng không hiểu rằng mình đang phát điên lên vì cái gì nữa. Linh Như đang ở Seoul. Sao anh cứ điên lên khi nghĩ đến việc này nhỉ?
- Quốc Trường! – Viết Quân gọi Shiki khi nhác thấy bóng anh vừa bước vào trong nhà.
- Dạ?
- Ngày kia là đám cưới Cảnh Đạt, mai mày đi mua quà cưới với anh.
- Mai em bận rồi.
- Đừng có lý do. Anh đang bực mình đây.
- Mai em bận thật mà!
- Mày thì có gì mà bận?
- Thật đấy! Anh hỏi Lê Dũng mà xem. Mai là đám cưới Phương Linh mà.
- Phương Linh là ai nhỉ? – Viết Quân hỏi lại.
- Bạn cùng lớp em hồi trước. Bạn thân Linh Như ý.
Nghe nhắc đến Phương Linh, Bảo Đông chen vào. Dù sao anh cũng có ở Việt Nam đâu mà nhớ hết được bao nhiêu là người.
- Có lần phá Linh Như và Viết Quân á? Cơm hộp á?
- Vâng.
Viết Quân và Bảo Đông gật gù, giờ thì đã nhớ ra Phương Linh là ai.
- Thế nó lấy ai?
Quốc Trường ngơ ra nhìn Viết Quân như một bức tượng. Rốt cuộc thì ngoài công việc và Linh Như ra thì đầu óc anh ta còn có thứ gì nữa không thế?
- Anh chưa xem thiệp mời đám cưới của anh sao?
- Anh đâu có quen con bé đó?
Quốc Trường không biết nói gì nữa. Đã từng có lần Phương Linh tỏ tình với anh mà anh có thể bảo là không quen Phương Linh sao?
- Nhưng mà ngày kia anh đi đám cưới đứa sẽ trở thành chồng nó. Vì 2 đứa nó cùng lớp nên mời bọn em vào 2 ngày khác nhau thì mới đi được hết. Rõ là… – Quốc Trường lắc đầu – Vậy mà nhắc đến chuyện gì của Linh Như, dù là nhỏ như cái mắt muỗi anh cũng không quên đâu.
Vừa nhắc đến Linh Như, mặt Viết Quân liền bừng bừng cơn giận, không thèm nói năng gì nữa.
Quốc Trường lẩm bẩm.
- Anh ta điên rồi. Sao tự nhiên nổi giận chứ? Mà Viết Quân! – Quốc Trường kéo áo Viết Quân lại – Anh nên cảm ơn em mới phải. Khi Linh Như định nộp hồ sơ xin việc vào một công ty khác, chính tay em đã tráo nó đi và nộp vào công ty nhà anh.
- Mày biết? – Viết Quân quay phắt đầu lại.
- Em biết! Chính em hộ tống cậu ấy từ Milano đến Seoul mà. Em còn xách đồ lên phòng cho cậu ấy nữa. Sao em lại không biết cơ chứ?
Mặt Viết Quân càng ngày càng trở nên khó coi, tựa như mặt một con gà trống vậy.
Quốc Trường nhận thấy rõ nhưng vẫn đứng thẳng lên khoa chân múa tay.
- Mà anh phải cho Linh Như nếm mùi vị hối hận một chút, ai bảo 3 năm trước dám bỏ anh lại? Anh nhớ nhá! Nếu cậu ấy có muốn làm lành thì anh cũng không được gật đầu ngay, anh phải làm cao một tý. Em sẽ giúp anh!
Quốc Trường hí hửng với cái sáng kiến của mình, ai ngờ lại bị Viết Quân gạt phắt sang 1 bên.
- Chẳng có gì thú vị.
Hơ! Anh ta bị làm sao thế? Shiki nhìn Viết Quân như người ngoài hành tinh. Biểu hiện này… đúng là thực sự chẳng
hiểu ra làm sao cả.
Viết Quân tạm gạt chuyện của Linh Như sang một bên, quay trở lại nguyên do chính khiến anh có mặt ở Việt Nam ngày hôm nay. Ngày cưới Khương Duy! Gương mặt Khương Duy ngời ngời hạnh phúc. Nếu như bình thường Khương Duy là một kẻ nhiều chuyện và nói nhiều, thì mấy ngày gần đây chỉ cười ngơ ngẩn một mình, niềm hạnh phúc đâu thể diễn tả bằng lời, phải không?
Viết Quân nhìn Serina Sanzenin đang bám chặt lấy Khánh Nam, tự hỏi, khi nào thì đến lượt hai đứa nó? Sau đó không hiểu sao lại nghĩ về bản thân, và cuối cùng lại quay trở về Linh Như, người mà đã chắc chắn sẽ làm việc trong công ty anh.
- Thực ra Linh Như không định nộp hồ sơ vào công ty nhà mày đâu.
Khánh Nam từ đâu bất chợt xuất hiện. Anh cũng không biết đang nghĩ cái gì mà lại kể cho Viết Quân nghe chuyện này nữa, dẫu biết rằng Viết Quân tức giận không phải do Linh Như làm ở công ty nhà nó.
Viết Quân gườm gườm nhìn Khánh Nam, ánh mắt chẳng có gì là thiện cảm.
- Không muốn nộp thì nộp vào làm gì?
- Ơ… – Khánh Nam ngơ ra – Hóa ra mày khó chịu vì Linh Như làm việc ở công ty nhà mày thật à?
- Mày điên à?
- Nó không định vào công ty mày để ngày ngày giáp mặt với mày cho mày khó xử đâu. Nếu mày không thích thì để nó làm ở tầng khác cũng được mà.
Viết Quân nhìn Khánh Nam từ đầu tới chân. Sao càng ngày đầu óc nó càng chậm hiểu đi thế nhỉ? Cái gì mà anh khó chịu khi Linh Như làm việc ở công ty nhà anh?
- Mày đang nghĩ cái gì thế?
Khánh Nam vẫn cho rằng mình đã suy luận chính xác, tiếp tục nói.
- Thực ra nó định bí mật đến Hàn Quốc và làm ở một công ty khác. Nhưng anh Jimmy không cho phép, sợ nó là người nước ngoài, dễ bị bắt nạt. Với lại… – Khánh Nam ngừng lại một lúc – nó vẫn đang cần đến sự giúp đỡ của bác sĩ tâm lý, sức khỏe lại yếu nữa. Chị Cherin bảo đến nhà mày làm thì tốt hơn. Bác John đã gửi gắm nó cho ba mẹ của mày một thời gian, mày cũng không cần quan tâm đâu. Cứ nói thẳng với nó một câu, nó sẽ tự khắc tránh xa mày. Còn nếu… mày khó chịu quá, thì cũng cứ nói ra, nó sẽ rời khỏi Hàn Quốc.
Khóe môi Viết Quân giật giật. Khánh Nam nó đang lải nhải cái gì thế? Sao tự nhiên anh thất vọng nặng nề về thằng bạn 19 năm thân thiết thế này chứ?
Khánh Nam chợt im bặt, vì Viết Quân càng ngày càng nhìn anh với ánh mắt như muốn giết anh vậy. Anh… nói sai ở đâu à?
- Mày… bị điên à? – Viết Quân chậm rãi nói, nhưng không hiểu sao Khánh Nam thấy như Viết Quân đang… mắng vào mặt mình vậy.
- Chứ mày bực mình cái gì từ lúc nghe tin Linh Như làm ở công ty nhà mày.
Mặt Viết Quân lập tức quay lại trạng thái khó đăm đăm, một lúc sau mới trả lời.
- Vì không nói với tao.
- Không nói với mày?
- Đúng! – Viết Quân đột nhiên xổ một tràng – Nghe mày nói tao lại càng bực. Cái gì mà bí mật đến Hàn Quốc? Cái gì mà không muốn làm cùng công ty với tao mà đến công ty khác? Cái gì mà tên trưởng phòng Kim mắt cứ láo liên nhìn…
Chưa nói hết câu, Viết Quân im bặt. Xét cho cùng, lý do để bực mình là cái lý do cuối. Tên trưởng phòng Kim đó nổi tiếng máu lạnh, quốc sắc thiên hương, nghiêng nước nghiêng thành đến mấy hắn ta cũng không thèm liếc mắt, sao vừa nhìn thấy Linh Như “nhà anh” lần đầu tiên mà đã dám…? Nghe nói hắn ta còn ngang nhiên bỏ vị trí giám khảo mà lao bổ theo kéo tay Linh Như “nhà anh” lại, rồi hỏi han tươi cười một lúc lâu. Xét cho cùng, anh nên nhanh chóng trở về Hàn Quốc. Cảnh Đạt mời đám cưới ngày kia, nhưng tốt nhất tối nay anh nên đến tặng quà cưới cho nó rồi xin lỗi một câu, sáng mai phải về ngay. Viết Quân càng nghĩ, sắc mặt càng khó coi, ánh mắt tóe lửa liên tùng tục.
Khánh Nam thở dài, rồi phá lên cười sằng sặc nhìn thằng bạn.
- Chứ hóa ra nãy giờ là mày ghen à?
- Tại sao tao phải ghen? Chẳng có gì cả. Thật là vớ vẩn. Mày cứ để yên mà xem, thể nào tao cũng cho cái thằng trưởng phòng đấy một vố.

*
* *

Điều đầu tiên sau khi Ji Hoo trở về Hàn Quốc là lái xe đi tìm Ji Hyun.
- Anh! Em tưởng anh đang ở Việt Nam?
Cô gái có tên Ji Hyun đó từ trong nhà chạy ra, không ngần ngại ôm lấy cổ Ji Hoo.
- Anh về sớm. Ba mẹ anh đã nói với em gì chưa?
- Nói gì cơ ạ?
- Ginny Wilson đã đến Seoul.
Ji Hoo và Ji Hyun im lặng nhìn nhau. Gương mặt cô gái bất chợt trở nên lạnh toát.
- Vậy anh muốn gì?
- Em nghĩ xem?
- Ji Hoo! – Ji Hyun thở dài – Cô ta đã bỏ rơi anh vào 3 năm trước. Anh nhớ chứ? Cô ta đã bỏ rơi anh, sau tất cả những gì anh đã hi sinh trong 5 năm ở Nhật. Anh không thể quên chúng dễ dàng như thế.
Ji Hoo im lặng, không biết phải nói gì. Ji Hyun nói đúng. Anh không thể quên tất cả một cách dễ dàng như thế.
Ngày đầu tiên sau kì nghỉ phép về Việt Nam, Han Ji Hoo đến công ty. Không biết tại sao, anh thấy háo hức một cách kì lạ. Ji Hyun nhìn anh, nhếch mép 1 cái rồi vẫn ngồi im không chịu ra khỏi xe.
- Em còn không chịu xuống xe?
Cô hất mặt về phía trước.
- Anh nhìn thấy cái gì kia không?
Ji Hoo nhìn theo hướng nhìn của Ji Hyun. Không sai. Ginny Wilson vừa bước xuống từ xe của tên trưởng phòng Kim chết tiệt. Ánh mắt anh long lên. Ginny… định giở trò gì ở đây thế?
- Xuống mở cửa xe cho em đi. – Ji Hyun nhẹ nhàng nói với Ji Hoo, giọng nói làm anh ớn lạnh.
Vừa bước ra khỏi xe, việc đầu tiên Ji Hyun làm là ôm chặt lấy một cánh tay của Ji Hoo không rời, cả hai làm bộ không quan tâm đến Ginny và trưởng phòng Kim đang đi phía sau rồi đi thẳng vào công ty.
Thấy Ginny chăm chú nhìn đôi nam nữ đang đi phía trước, trưởng phòng Kim tưởng cô tò mò họ là ai, có lòng tốt giải thích.
- Đó là phó tổng giám đốc của chúng ta. Anh ta tên Han Ji Hoo, con trai tổng giám đốc. Nghe nói cô gái đó là vợ chưa cưới của anh ta, làm thư kí tổng giám đốc. Nhưng anh cũng thấy rất ngưỡng mộ cô ta.
Trưởng phòng Kim cười, Ginny quay sang, ánh nhìn tò mò không giấu giếm.
- Tại sao ạ?
- Han Ji Hoo là một người yêu cầu rất cao. Anh ta từng bị ép đi xem mặt, lúc nào cũng vặn vẹo đối tượng xem mặt của mình nào là biết mấy thứ ngôn ngữ, có biết tiếng Việt không? Có biết tiếng Italia không? Có biết tiếng Nhật không? Có biết tiếng Anh không? Có sợ sâu không? Có biết làm những món ăn anh ta thích không? Nấu cháo có dở tệ không? Có biết múa ballet không? Có thể chơi piano và violon không? Có thích Secret garden và Yiruma không? Cô gái tên Ji Hyun kia chắc hẳn cũng phải đáp ứng hầu hết mọi yêu cầu đó thì mới có thể là đối tượng kết hôn của anh ta.
Ginny không nói gì, vẫn dán mắt vào lưng Ji Hoo. Rõ ràng… anh ta yêu cầu những cô gái anh ta gặp gỡ phải có những đặc điểm của cô. Vậy… cô gái tên Ji Hyun kia…
Đột nhiên cô gái quay lại nhìn Ginny và trưởng phòng Kim.
- A, trưởng phòng Kim! Ồ – cô gái nhìn sang Ginny – đây có phải là nhân viên mới đầy triển vọng mà trong công ty đang đồn thổi không? Tôi đã được xem qua ảnh.
Trưởng phòng Kim không cười, lạnh lùng đáp.
- Phải rồi! Cô ấy là Ginny Wilson.
Ginny nhìn lên cả 2, mỉm cười, và cúi đầu chào. Thực sự thì cô vẫn chưa quen lắm với việc chào bằng cách cúi đầu thế này của người Hàn Quốc. Xin lỗi hay cảm ơn cũng phải cúi đầu thật thấp. Lúc cô nhìn lên, chạm phải ánh mắt Han Ji Hoo, anh ta liếc mắt qua cô 1 cái lấy lệ rồi quay mặt đi chỗ khác, tỏ vẻ không quan tâm. Hay… nói đúng hơn là không quen biết.
- Phó tổng giám đốc! – Trưởng phòng Kim nói tiếp khi cả 4 và thang máy – Ginny cũng học lớp 11 ở học viện Quốc tế Việt Nam, liệu hai người có biết nhau không? Ginny! Tổng giám đốc của bọn anh cũng từng học ở Việt Nam suốt thời học sinh đấy.
Ginny mỉm cười không nói gì. Cô có ý nhường câu trả lời cho Ji Hoo, vì cũng không biết nên trả lời làm sao. Nhưng Ji Hoo vẫn tỏ vẻ không quan tâm. Trưởng phòng Kim không nói gì nữa. Dù sao Han Ji Hoo cũng nổi tiếng là một người không thích nói chuyện gì ngoài công việc ra.
- Ginny! Chiều nay lúc về anh sẽ đưa em đi lấy xe nhé. Có lẽ chiều nay họ đã sửa xe xong rồi.
- Cảm ơn anh! Trưởng phòng!
Không khí trong thang máy thật là ngột ngạt. Hay… nói cách khác, bầu trời Seoul đã không còn dễ thở. Ginny không biết phải nói gì nữa. Dù sao… cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho ngày hôm nay, cái ngày mà cả 2 đã trở nên xa lạ. Là cô có lỗi mà. 3 năm trước, chính cô đã bỏ rơi Ji Hoo và trở về với gia đình mình. Nhưng giờ đây cô vẫn quyết tâm đến Hàn Quốc.

Ameri Ichinose - Yui Nishikawa

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ