Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 47

2 năm sau…
Ji Hoo, hay cả gia đình anh đã quá quen với sự có mặt của Ginny vào những ngày cuối tuần. Không phải Ginny tự nguyện đến, mà dưới sự quản thúc chặt chẽ của mẹ Ji Hoo, với lý do dạy cho cô biết cách làm một người vợ, à không, làm một người con dâu theo kiểu Hàn Quốc. Mà thực ra thì giống nhau cả thôi.
Ji Hoo không thể cho là một người cực kì gọn gàng được, nhưng cũng gọn gàng ở mức tương đối. Thế nhưng dạo gần đây lại kiếm được một thói quen, đó là rất thích ném đồ đạc lung tung, quần áo thi thoảng còn lộn tung lên, không chịu gấp. Cái cảm giác ngồi im ở bàn làm việc nhìn Ginny đi lại thu dọn chỗ này một tí, sắp xếp chỗ kia một tí, thực sự rất khó diễn tả. Càng lộn xộn, Ginny càng phải ở lại phòng anh thu dọn lâu, coi như anh tạo việc cho cô làm, hay sâu xa hơn là tạo cơ hội ở bên cô lâu hơn.
Sao nhỉ? Cảm giác ấm áp và trên hết là một bầu không khí hạnh phúc. Nhưng Ginny tuyệt đối cảnh giác với anh. Chứ sao. Sau biết bao nhiêu lần bị tấn công bất ngờ từ phía sau, tất nhiên cô cũng biết cách chống lại chứ? Mặc dù vẫn chưa kết hôn, nhưng… Ji Hoo thấy cứ như một gia đình nhỏ thực sự vậy. Anh cũng đã 27 tuổi và cũng không còn sớm để nghĩ về 1 gia đình nữa, trong khi các bạn của anh thì đã lần lượt kết hôn. Anh cũng muốn như thế.
- Em ơi! Xem lại số liệu báo cáo cho anh. Do em làm phải không? Anh thấy chỗ này có vấn đề.
Ginny bỏ mấy cuốn sách trong tay xuống rồi đi về phía anh. Trong công việc, cô không muốn có sai sót.
- Đâu hả anh?
- Dòng thứ 3 đấy! Em xem đi.
Ji Hoo đẩy ghế ra phía sau, nhường chỗ cho Ginny đứng. Đợi cô vào đúng tầm với của mình rồi thì nhanh chóng bộc lộ bản chất xấu xa, kéo cô ngồi vào lòng mình.
- Anh đùa đấy! Không sai đâu. – Nói xong thì cười nhăn nhở, ôm chặt lấy cô thủ thỉ, nịnh nọt – Em ơi! Khương Duy đã kết hôn lâu lắm rồi. Khánh Nam với anh Tuấn Vũ nhà em cũng mùa hè năm sau là cưới. Hay 2 đứa mình cũng tổ chức đám cưới đi em. Anh muốn kết hôn lắm rồi.
Ginny khẽ nhếch môi, Ji Hoo lại đang bị mấy cái đám cưới tác động đây mà. Cứ mỗi lần có đám cưới là lại thế. Chuẩn bị giận dỗi cũng nên.
- Để 1 thời gian nữa đi anh. Em thấy… vẫn còn sớm quá.
- Còn sớm?
Cái ánh nhìn đầy tình cảm của Ji Hoo bỗng chốc trở nên giận dữ.
- Em bao nhiêu tuổi rồi mà bảo là còn sớm?
- 26.
- Không sớm! – Ji Hoo gắt – Em chối quanh co bao nhiêu lần rồi. Tóm lại là em không muốn lấy anh chứ gì?
Biết là Ji Hoo lại chuẩn bị lôi cái trò giận dỗi ra với mình, Ginny liền choàng tay ôm lấy cổ anh, giọng bình tĩnh.
- Em có nói là không lấy anh đâu. Chỉ là… 1 thời gian nữa thôi anh nhá.
- 1 thời gian nữa? Không! – Ji Hoo vùng vằng – Anh muốn cưới luôn cơ.
- Đi mà! 1 năm nữa thôi. – Ginny xuống giọng năn nỉ.
- Không! Anh muốn cưới! Anh muốn cưới! Anh muốn cưới!
Ginny nhìn Ji Hoo với vẻ thương hại, rồi lạnh lùng đứng lên, phũ phàng buông 1 câu.
- Không!
Lần thương thuyết để đi đến kết hôn của Ji Hoo lần thứ N đã bị thất bại. Và đó chính là lý do quen thuộc cho việc giận nhau giữa cả hai, trong khi chỉ vài ngày sau là sẽ cùng về Việt Nam ăn Tết. Nhưng cái khái niệm giận nhau giữa Ji Hoo và Ginny không như những người thường, đó là giận nhau trong lời nói. Dễ hiểu hơn một chút, tức là vẫn nói chuyện với nhau bình thường, chỉ khi nào chợt nhớ ra việc đang giận nhau, Ji Hoo mới thêm vào 1 câu:
- Em cẩn thận đấy! Anh vẫn chưa hết giận đâu.
Nói xong rồi thì đâu lại vào đó.
Cái ý tưởng về Việt Nam ăn Tết không phải của Ginny, mà là của Ji Hoo. Dù vẫn chưa chính thức kết hôn, nhưng Ji Hoo đã dự tính, dù bận rộn đến mấy, mỗi năm đều cố gắng đưa Ginny về thăm nhà ít nhất 1 lần. Cô đã chấp nhận rời xa gia đình mình để ở bên anh, thì anh không thể vì cô mà hi sinh chút ít thời gian sao? Anh muốn cho gia đình cô thấy, cô đã đúng khi đến Seoul. Và anh là một người chồng tốt.

Đón cả 2 ở sân bay chỉ có một mình Khánh Nam. Khương Duy bận đi công tác, đến tận chiều mai mới về. Chuyện! Giờ anh đã là tổng giám đốc tập đoàn rồi cơ mà. Xét trong tất cả hiện nay, Khương Duy là người”quyền cao chức trọng” nhất. Nhưng thái độ của Viết Quân không niềm nở như Khánh Nam nghĩ. Vừa nhìn thấy anh, vẻ mặt nó sa sầm xuống. Lúc anh đưa tay kéo hành lý cho Linh Như, nó còn hằm hằm bỏ lên trước. Linh Như đi chậm hẳn về phía sau, tủm tỉm cười.
- Hai đứa giận nhau hay là nó giận gì anh?
- Không! Bọn em giận nhau. Chuyện như cơm bữa ý mà.
- Nhưng xem ra việc giận nhau với nó làm em rất vui.
- Anh biết mà, toàn giận dỗi vô cớ thôi.
- Vậy ai làm lành trước? Chắc lại là nó ý gì?
Linh Như cười toe toét, khoác tay anh. Hai anh em vừa ôm nhau đi vừa nói chuyện, đúng lúc Viết Quân quay đầu lại, biết rằng họ là sinh đôi, nhưng không hiểu sao vẫn thấy… tức! Thế mới thấy câu nói “giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời” quả không sai. Tại sao anh lại đi ghen cả với anh vợ tương lai của mình cơ chứ?
Thấy Viết Quân cũng lẽo đẽo trèo lên taxi theo mình về nhà, Khánh Nam cười khẩy.
- Mày lâu lắm mới về Việt Nam, sao không về nhà mày ý? Về nhà tao làm gì?
- Kệ mày! Nếu không thích tao đến nhà mày thì bảo Linh Như về nhà tao đi.

Khánh Nam cười, nhìn Viết Quân cứ “luẩn quẩn” bên Linh Như mọi lúc mọi nơi làm anh nghĩ đến 1 từ “vui mắt”. Đúng! Nhìn rất vui mắt. Mọi sóng gió cuối cùng cũng đã qua đi. Chẳng biết đoạn đường phía trước còn những thử thách nào cần phải vượt qua nữa, nhưng khoảnh khắc hiện tại cũng khiến tất cả cảm thấy mãn nguyện. Khánh Nam đã cố gắng hết sức mình để giúp em gái vượt qua quãng thời gian khó khăn, và những gì anh nhận lại vẫn nguyên vẹn như thứ tình cảm ban đầu, chưa hề phai mờ dù chỉ một chút. Nhưng anh biết không phải vì anh đã cố hết sức, mà vì Linh Như không muốn anh thất vọng, dù sợ hãi, cảnh giác, nhưng vẫn cố gắng ở cạnh anh, làm cho anh không còn cảm thấy mình là một thằng anh trai vô dụng. Đôi khi anh tự hỏi, là anh đã chủ động đến Milano học để có thể ở bên Linh Như, chăm sóc, bảo vệ em gái qua những ngày tăm tối, hay chính Linh Như đã dắt tay anh ra khỏi cái mớ suy nghĩ nặng nề và cảm giác tội lỗi? Dù sao, Khánh Nam và Linh Như vẫn là anh em sinh đôi. Sợi dây gắn kết giữa cả hai cũng không phải đơn giản.
Viết Quân quay mặt lại, thấy Khánh Nam đang vắt chân trên ghế nhìn mình rồi cười cợt một cách rất khó coi, liền gườm gườm nhìn lại, rồi lườm cho Khánh Nam thêm 1 cái nữa, sau đó cúi xuống buộc dây tạp dề cho Linh Như.
- Vừa xuống máy bay đã vào bếp, em có mệt không? Hay em ra kia đi. Anh sẽ làm cho.
Ngồi từ xa, Khánh Nam không nghe rõ Viết Quân nói gì, chỉ thấy Viết Quân cứ lảng vảng sau lưng Linh Như, thi thoảng đặt tay lên eo cô, dựa đầu vào vai cô, rồi lại giúp cô vài việc lặt vặt. Thực sự nhìn rất khăng khít. Nghĩ sao, Khánh Nam lại thò đầu vào bếp hỏi rõ là “vô duyên”.
- Khi nào 2 đứa mày cưới?
Khánh Nam vừa dứt lời, Viết Quân đang cầm cái bát trên tay chuẩn bị đưa cho Linh Như thì bỏ luôn xuống, đi rửa tay, đùng đùng bỏ ra ngoài vườn.
- Nó làm sao đấy?
- Lý do giận nhau đấy. Tự nhiên anh lại động đến làm gì…
Khánh Nam nhíu mày nhìn theo Viết Quân. Cái kiểu giận nhau vô lý đùng đùng này đúng là chỉ có mỗi thằng bạn anh mới sở hữu.
- Anh thấy trước khi anh hỏi thì nó vẫn bình thường cơ mà.
- Chỉ khi nào tự nhiên rỗi việc hoặc có ai động đến thì anh ấy mới nhớ ra là đang giận nhau với em thôi. Một lúc sau là hết giận ngay ý mà.
Thấy em gái mình như kiểu đang nhắc đến một thói quen thường nhật, lại còn tỏ ý vui vẻ lắm, Khánh Nam nghiêm mặt lại.
- Không phải chuyện đùa đâu. Chắc lại do em còn chưa muốn bị bó buộc, không chịu cưới chứ gì? Hai đứa có dư thời gian để chơi đùa lắm sao? Khó khăn lắm mới có thể ở cạnh nhau, em phải biết trân trọng chứ?
Linh Như lắc đầu, mỉm cười nhìn anh trấn an.
- Em hiểu mà, Khánh Nam! Em có lý do chính đáng. Chỉ là em muốn anh ấy cho em thêm 1 thời gian nữa thôi, chứ không phải em không chịu cưới.
- Em… có thực sự là hiểu?
- Nếu không hiểu, em đã không bước chân đến Hàn Quốc mà ở lại Milano rồi. Anh hiểu rõ hơn ai hết mà.
Đoạn khung ảnh cưới to đùng ngoài phòng khách thu hút ánh nhìn của Linh Như. Họ chụp ảnh cưới sớm quá.
- Chị ấy sẽ chăm sóc tốt cho anh. Shiki rất vui vì anh đã giúp cậu ấy “thuần hóa” yêu quái.
Khánh Nam dương dương tự đắc, vỗ ngực.
- Anh mà lại. Yêu quái nào mà chẳng đổ rạp dưới chân anh chứ?
- Tối nay anh Việt Thế về hả anh?
- Ừ! Nó cũng đi 10 năm mà chưa về Việt Nam 1 lần nào còn gì.
Rồi Khánh Nam lại nhìn Viết Quân đang ngồi một mình ở xích đu ngoài vườn, mặt mày bí xị.
- Thảo nào hôm nay cứ nhìn thấy mặt anh là nó khó chịu. Hóa ra là đang ghen tị với những gì anh có. Em ra xin l
ỗi nó đi.
Linh Như nhìn Khánh Nam, thở dài, rồi cũng chạy ra vườn với Viết Quân, hai cánh tay bất chợt ôm chầm lấy anh từ đằng sau.
- Viết Quân! Để 1 thời gian nữa thôi mà. Anh sao phải nhỏ nhen như thế?
- Không nhỏ nhen! – Viết Quân cáu – Anh muốn cưới luôn cơ.
- Anh đừng giận nữa mà. Không có các anh ý đến đây, lại cười cho. Anh đừng giận nữa nhé! Đi mà.
Linh Như cứ dụi dụi đầu vào cổ Viết Quân, 2 cánh tay ôm rất chặt, mãi một lúc sau mới lên tiếng.
- Không chịu kết hôn thì còn lâu anh mới hết giận.
Linh Như bật cười.
- Không hết giận thì bỏ tay em ra đi. Sao anh nắm chặt thế?
Cô vừa nói xong, Viết Quân xấu hổ, hất luôn tay cô ra một cách phũ phàng rồi bỏ vào trong nhà. Từ lúc đó bắt đầu thái độ giận dỗi thấy rõ. Thực hiện 2 Không: “Không nhìn mặt! Không nói chuyện!” Nhưng cái chủ trương mới đó của Viết Quân cũng không thực hiện được lâu. Vì buổi tối Việt Thế lù lù xuất hiện sau lưng anh, đã thế cứ ôm hôn thắm thiết Linh Như một lúc. Nhìn thực sự rất là ngứa mắt.
Việt Thế đúng là sống 10 năm ở châu Âu cũng khác. Tư tưởng rất thoáng, đầu tóc rất khác, ăn nói cũng ngày càng lên. Bao nhiêu năm nay tất cả cũng chỉ là liên lạc với nhau qua điện thoại và Internet, thực sự anh rất mong chờ cái ngày này. Vừa buông Linh Như ra, đập vào mắt Việt Thế là cái bản mặt nhăn nhăn nhó nhó vẫn buồn cười như ngày nào của Viết Quân. 10 năm ai cũng thay đổi, tại sao một mình nó không thay đổi cơ chứ? Tại sao nó cứ phải làm cái bản mặt chết cười kia nhỉ? 100% là lại đang ghen rồi đấy. Việt Thế nghĩ sao lại ghé sát tai Linh Như thì thầm.
- Nó đang ghen à?
- À… đang gây sự giận nhau với em để ép cưới. Anh ăn gì chưa? Đói lắm phải không?
- Ừ!
Việt Thế vừa nhìn theo Linh Như vừa cười. Một bữa ăn đúng chất Việt Nam thực sự là một khái niệm xa vời đối với anh trong suốt 10 năm qua. Viết Quân vẫn đang nhìn anh chằm chằm. Thật là nhỏ nhen. Nó phải hiểu là 10 năm rồi anh mới được gặp lại bạn bè, tại sao nó không tỏ vẻ nhớ nhung bạn bè thay vì cái vẻ mặt đấy cơ chứ?
- Nhỏ nhen như cậu thì Linh Như không chịu cưới cũng phải thôi. Chẳng có gì lạ.
Việt Thế vừa thản nhiên nói, vừa ngồi xuống ghế uống nước. Sau một chuyến bay dài mệt mỏi, nhìn thấy ai chứ không hiểu sao vừa nhìn thấy cái bản mặt xị ra của Viết Quân là anh lại thấy khỏe ngay được nhỉ?
Phụt!
Vừa nhấp được ngụm nước vào miệng, Việt Thế vội phun ra mà không hề quan tâm xem thế nào là bất lịch sự.
- Viết Quân!
- Làm sao? – Viết Quân thờ ơ bật Tivi lên xem – Tôi chỉ lỡ tay đổ một thìa muối vào đó thôi mà.
Khánh Nam từ trên tầng đi xuống, nghe thấy câu cuối của Viết Quân, tí nữa thì ngã lăn xuống cầu thang. Sao vừa gặp nhau là chúng nó đã gây sự được rồi thế? Mà có muốn gây sự thì cũng phải đợi Việt Thế ổn định lại sau chuyến bay đã chứ.
Việt Thế nhìn Viết Quân, không nói gì với Viết Quân nữa mà chỉ nhếch nhếch môi, sau đó hướng vào trong bếp, gào to.
- Linh Như! Bỏ quách cái thằng điên này đi.

*

Sáng hôm sau nữa Hội học sinh của 10 năm trước hẹn tụ họp ở nhà Khánh Nam. Tất nhiên là cũng thiếu thiếu 1 vài người. Bảo Đông rất bận, không thể đến Việt Nam được. Quốc Trường cũng thế.
- Chết mất thôi. Hai anh em nó còn bày đặt tổ chức đám cưới cùng một ngày nữa. Mà sao lại để đến tận mùa hè mới cưới nhỉ?
- Thì Tuấn Vũ và Khánh Nam ngay từ hồi còn đi học đều dở dở hơi hơi giống nhau mà.
Chợt Đăng Thành dừng bước và thì thầm vào tai Ngọc Hưng.
- Chúng nó làm gì ở kia thế?
Tất cả cùng hướng cái nhìn về phía Viết Quân, hiện đang dựa vào lan can… ôm và hôn một người con gái rất là… tự nhiên và không hề quan tâm đến xung quanh.
- Nhìn mà không biết à?
- Hai đứa nó tự nhiên thoải mái quá nhỉ?
- Đừng động vào em. Em đang bấm giờ. – Tuấn Anh cáu.
- Bấm làm cái gì?
- Xem kỉ lục hôn nhau mà em từng nhìn thấy là bao lâu.
- Sao không kiếm lấy 1 em mà luyện tập?
- Thì cũng cái loại vứt đi không ai thèm nhặt như mày đấy, Đăng Thành. – Ngọc Hưng vừa nói vừa phá lên cười sằng sặc.
- Im đi cho họ yên tâm hôn nốt.
- 1 phút 46…47…48…
- Có nên ném đá không nhỉ?
- Xùy BoBu ra cắn?
- Nó vẫn còn sống à?- Việt Thế hỏi – Thế con mèo đen ngu ngu như chủ có còn sống không?
- Dán cái miệng cậu vào đi. – Khánh Nam gắt – Vừa động đến nỗi đau của tôi đấy.
- Đã bị mất trộm từ ngày xửa ngày xưa rồi. Hi vọng là đã được chế biến thành một đĩa thịt ngon. – Lê Dũng chép miệng.
- Bảo để tôi thịt thì không nghe cơ.
- Toàn những đứa vô nhân tính.
- Sao tự nhiên chúng ta phải đứng đây xem người ta hôn nhau nhỉ?
- Đúng là lũ dở hơi mà. Đi vào nhà đi.
Việt Thế đã quay lưng đi được vài bước rồi, không hiểu sao lại quay đầu lại, hét lớn.
- Viết Quân! Linh Như! Xuống họp mặt đi.
Linh Như giật mình cúi mặt xuống. Cô thề là lúc đấy chỉ muốn độn thổ luôn thôi. Ai mà biết bọn họ không tập trung trong nhà mà lại ở ngoài vườn chứ? Xấu hổ chết mất. Viết Quân nhìn Việt Thế, lườm cho một cái rồi quay ngoắt mặt đi, chạy theo Linh Như vào trong phòng.
- Xấu hổ chết mất. Sao họ lại ở đấy chứ? – Cô vừa lẩm bẩm, vừa đưa tay lên mặt như thể hành động đó có thể giúp mặt cô bớt đỏ hơn một chút.
- Vậy chứ sao hôm trước khi Việt Thế ôm em thì không thấy em xấu hổ?
- Anh đừng có mà gây sự lung tung nữa. Xuống dưới tầng trước đi. Em sẽ xuống ngay.
- Nhanh lên! Anh đợi em. Dù sao thì họ cũng nhìn thấy rồi, có gì mà phải ngại chứ. – Viết Quân bình tĩnh – Muốn không phải ngại nữa thì chỉ cần cưới là được mà.
- Đừng cưới nó! – Việt Thế (một lần nữa) từ bên ngoài cửa phòng thò đầu vào, sau đó nhăn răng ra cười giả lả. – Anh lên gọi em xuống dưới tầng tập trung. Hì hì! Chúc buổi sáng buồn bã! Viết Quân!

Vừa nhìn thấy cả hai từ trên tầng bước xuống, Đăng Thành đã ho rõ là to.
- E hèm! Chào 2 đứa!
- Chào ông anh!
Mấy tên còn lại thì cười cợt nhìn lên, Tuấn Anh còn giơ cả điện thoại ra, chỉ cho Viết Quân thấy thời gian của nụ hôn vừa rồi.
- Viết Quân! Bao giờ mới cho anh em ăn kẹo thế?
- Em muốn cưới nhưng người ta không chịu thì biết làm sao?
- Nhìn hai đứa thế này đúng là mát lòng mát dạ. – Đăng Thành chép miệng, cười đầy ẩn ý.
Ngọc Hưng nhìn Đăng Thành tỏ vẻ thương hại.
- Chứ không phải mày đang ghen tị vì chẳng có ai thèm yêu sao?
Đăng Thành lườm cho Ngọc Hưng một cái, hướng sự chú ý vào người sắp trở thành chú rể với album ảnh cưới trên bàn.
- Tổ chức ngoài vườn à Nam?
- Làm tiệc theo kiểu gì? – Ngọc Hưng hỏi – Buffet à?
- Vâng! Như thế cho tiện anh ạ.

Trong khi mọi người đang sôi nổi hỏi han Khánh Nam xung quanh vấn đề về đám cưới của anh, Viết Quân với Linh Như cũng có những chủ đề riêng cho mình.
- Nếu mình cưới thì cũng tổ chức ở ngoài trời đi. Anh biết một nơi rất đẹp.
Linh Như cũng không chú ý tới mục đích sâu xa của Viết Quân cho lắm, vì đang để tâm vào cuộc nói chuyện của mọi người mà.
- Em cũng không thích tổ chức trong khách sạn. Tiệc buffet tiện lợi hơn.
- Ừ! Anh cũng nghĩ thế.

Cuộc nói chuyện ngoài kia đã xoay sang việc hưởng tuần trăng mật. Khánh Nam thở dài tỏ vẻ khổ sở.
- Cô ấy đưa ra cả một kế hoạch dài dằng dặc làm em phát sợ cả lên. Đúng là cưới vợ cũng là cả một quá trình gian nan.
Khương Duy phá lên cười.
- Tao đã bảo mà! Mày sẽ vớ được một cô vợ giữ như bà chằn. Mày, anh Ngọc Hưng với anh Tuấn Vũ. Ngày xưa thì cứ tự xưng là sát thủ tình trường đi. Lúc kết hôn thì ai cũng vớ được một cô vợ đanh đá phải biết.
- Minh Phương nhà anh không đanh đá! – Ngọc Hưng gắt lên – Hiền mà.
Việt Thế nhìn Ngọc Hưng tỏ vẻ bó tay.
- Em sợ anh rồi! Đúng là yêu ai yêu cả đường đi lối về. Minh Phương mà anh khen hiền thì chắc chẳng còn ai không phải thục nữ nữa.
- Thế tóm lại là anh đi tuần trăng mật ở đâu Khánh Nam? – Lê Dũng hỏi.
Khánh Nam đưa tay ra sau đầu, tỏ vẻ khá là mệt mỏi.
- Châu Âu.
- Chẳng ai như mày. – Khương Duy nói – Lấy vợ mà lúc nào cũng tỏ vẻ khổ sở.
Khánh Nam lại thở dài.
- Mày thì có hiểu đâu? Serina khó chiều lắm. Đòi hỏi cũng kinh khủng. Tao đợi đến khi rước được về Việt Nam rồi thì sẽ từ từ dạy dỗ lại. Chứ giờ không coi ai ra gì cả. Đến tao mà cũng thỉnh thoảng bị lấn át.
Việt Thế cười. Qủa là rất đáng đời Khánh Nam. Cái đấy có thể coi là ác giả ác báo không ý nhỉ? Đột nhiên Việt Thế lại nhìn về phía Viết Quân và Linh Như, chợt nhận ra nãy giờ hai đứa nó im lặng, cứ thì thầm to nhỏ chuyện gì ý.
- Vậy hai đứa mình sẽ đi tuần trăng mật ở đâu? Em muốn đến nơi nào?
- Em cũng không biết. Hà Lan đi. Em thích cánh đồng hoa ở đó.
- Em có muốn đến Ai Cập không?
- Em đến rồi. Cứ có cảm giác sợ sợ làm sao ý.
Linh Như vẫn trả lời Viết Quân, nhưng có điều gì đó không đúng ở đây. Điệu cười Viết Quân rõ là… không bình thường. Nãy giờ cô có nói chuyện gì hay ho lắm sao? Nghĩ một lúc, cô mới ngớ ra. Rõ ràng là… cô chưa chịu cưới luôn cơ mà? Nhưng nãy giờ ngồi tập trung lên kế hoạch như thật ý, có khác nào đã…
- Em muốn thế nào cũng được. Nhưng cứ chấp nhận kết hôn đi đã chứ. – Viết Quân cuối cùng cũng lộ cái “dã tâm” sâu xa ra.
Linh Như giãy nảy.
- Em đã nói là cho em thêm 1 thời gian nữa mà. Không thì 6 tháng cũng được. Có 6 tháng thôi sao anh cứ rối lên nhỉ?
Viết Quân lại xị mặt xuống nhìn cô, gương mặt trông rất đáng thương, ánh mắt như muốn nói: “Em không chịu cưới luôn là anh… khóc đấy!”
- Hai đứa đang nói chuyện gì thế? – Khánh Nam đột ngột hỏi khi nhận ra không khí khác lạ giữa cả hai.
- Không có gì đâu. – Linh Như vội vã đáp và định đứng lên đi ra chỗ khác. Nhưng Viết Quân kéo tay cô lại.
Sợ mấy người nhiều chuyện này biết được lại hùa vào bắt cô kết hôn, Linh Như nói rất nhỏ.
- Không được!
- Không được gì cơ? – Việt Thế chen vào hóng hớt.
Viết Quân nhìn Linh Như chằm chằm một lúc, sắc mặt ngày càng khó coi, cuối cùng đứng lên đi thẳng lên tầng.
- Lại giận nhau à?
- Ai gây sự trước chứ? – Linh Như vừa nhìn theo Viết Quân, vừa khó chịu đáp.
- Thế lại làm sao?
- Em chưa muốn kết hôn. Mới có hai mấy tuổi, cưới sớm làm gì chứ?
- Bằng tuổi em mà chưa có gì người ta gọi là ế đấy.
- 30 kết hôn cũng chưa muộn. Tại sao anh ấy cứ phải rối lên bắt cưới ngay lập tức chứ?
- Trí lý. – Đăng Thành phấn khởi lên tiếng và bắt tay đàn em nhiệt liệt. Linh Như nhìn anh thể hiện sự đồng cảm cao.
- Thôi đi! Đồ ế. – Ngọc Hưng gắt – Nó chỉ ủng
hộ em vì đến giờ nó cũng chưa có người yêu thôi.
- Không phải chưa có người yêu mà là đỏng đảnh quá, kén chọn quá. – Lê Dũng vừa nói vừa nhìn Đăng Thành với một sự… cười cợt rất đáng ghét.
- Chứ cứ vớ bừa em nào cũng yêu à? – Đăng Thành cãi lại.
- Không hợp thì chia tay. Thế thôi.
- Tóm lại là chủ tịch Hội học sinh oai hùng một thời của chúng ta cho đến ngày hôm nay vẫn đang ế chỏng.
- Mang nó ra ngoài đường cắm cái biển 1 xu cho anh.
- Đẹp trai có tiền thế này cơ mà. 1000 đồng đi. – Khánh Nam lên tiếng.
- Bôi bác quá. Như thế có xấu mặt Hội học sinh chúng ta không? Em đề nghị 1 bảng Anh. – Linh Như thấy cũng thương tình Đăng Thành nên mới đưa ra giá đó.
- Đồ dở hơi. Nó có cho không chưa chắc đã có người nhặt đâu.
Thoáng thấy Linh Như cứ nhìn lên tầng mãi, Ngọc Hưng mỉm cười, tặc lưỡi một cái.
- Để anh lên nói chuyện với nó nhé.
Linh Như nhìn anh tỏ vẻ nghi ngờ.
- Anh… đang định đổ thêm dầu vào lửa chứ gì?
Ngọc Hưng nhún vai, đi thẳng lên trên tầng. Thấy thế, Lê Dũng cũng vội vàng chạy theo anh. Đăng Thành thở dài thườn thượt nhìn Khánh Nam.
- Vậy là Hội học sinh chúng ta cũng đã dần dần đi vào mồ chôn tình yêu hết cả rồi. Anh buồn quá!
Khánh Nam vỗ vai Đăng Thành, tỏ vẻ an ủi.
- Anh yên tâm, rồi cũng sẽ có người nhặt anh về nhà thôi mà.

*

- Sao thế? – Ngọc Hưng cười cợt, đá đá chân Viết Quân mấy cái rồi ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường.
- Cứ nhất quyết chưa chịu cưới em. Đòi em phải đợi thêm 1 năm nữa ý.
- Anh ngốc lắm. – Lê Dũng mắng. Cảm giác được lên mặt với Viết Quân, sao hả hê thế nhỉ? – Cậu ấy không chịu cưới thì anh phải biết cách ép cưới chứ?
Viết Quân vò đầu bứt tai.
- Anh tìm đủ cách rồi nhưng có được đâu? Anh cầu hôn còn chưa thèm nhận lời kia kìa.
Ngọc Hưng cất tiếng cười khùng khục, tỏ vẻ rất gian tà.
- Mày cứ làm quả ăn chắc. Thế là xong. Không cần thiết nghĩ cách gì cho mệt. Như Lê Dũng trước đây ý.
- Ăn chắc? – Viết Quân ngơ ra – Là làm sao cơ?
Lê Dũng cười phá lên.
- Như em ý. Con trai được mấy tuổi rồi mới kết hôn cơ mà.
Viết Quân vẫn không hiểu. Ngọc Hưng đến là bó tay. Tại sao thằng bé này vẫn ngây thơ đến ngơ ngác như thế chứ?
- Tức là có em bé ý.
Viết Quân suy nghĩ một lúc, rồi lườm cả 2 một cái.
- Vớ vẩn! Em chẳng tồi tệ như 2 người đâu. Em muốn Linh Như tự nguyện kết hôn, chứ không thèm dùng hạ sách.
Ngọc Hưng ngồi nhìn Viết Quân 1 lúc, trong đầu bỗng chợt lóe ra một ý nghĩ nào đó. Hình như 10 năm trước… có một chuyện gì đó mà tất cả đã quên.
Ngọc Hưng vội đứng bật dậy, ra hiệu cho Viết Quân và Lê Dũng chạy theo mình xuống dưới nhà.
- Đăng Thành! Đăng Thành!
- Cái gì mà giật đùng đùng thế?
- Hẹn ông bà mày đi. Tối nay chúng ta sẽ ăn cơm ở nhà ông bà của mày.
Rồi Ngọc Hưng rút điện thoại ra gọi điện 1 thôi 1 hồi, sau đó hí hửng quay sang cả lũ.
- Đi thôi!
- Đi đâu?
- Có nhớ 10 năm trước chúng ta đã đi thăm quan khu du lịch ở gần trường Bình Minh không?
Tất cả gật gù. Ngọc Hưng mỉm cười nói tiếp.
- Ở trong hang khi đó có một cái hồ nước, mà nghe nói chỉ cần ném đồng xu xuống thì điều ước sẽ thành sự thật.
- A! – Tuấn Anh reo lên – Anh định nói đến cái lọ đựng điều ước của chúng ta chôn dưới gốc cây phải không?
Ngọc Hưng búng tay cái tách.
- Chính xác! Hôm nay không bận gì, tại sao chúng ta không xuống đấy để xem 10 năm trước mình đã ước gì? Không phải đã hẹn nhau sau 10 năm sau sẽ cùng đến đó đọc lại sao?
Linh Như ngơ ngác.
- Hình như em không biết chuyện này.
- Lúc đó em ra ngoài với Minh Phương rồi bị lạc còn gì.
- Ơ nhưng mà… – Lê Dũng ngừng lại – Nhỡ đâu nó bị người ta đào mất thì sao?
- Cứ đến đã rồi tính sau. Thuê xe đi chung đi. Đi xe riêng lắm chuyện lắm.
Đăng Thành nhíu mày nhìn Ngọc Hưng.
- Nhưng tự nhiên mày xuống đó làm gì?
- Đăng Thành! – Ngọc Hưng cười gian – Mày có nhớ 10 năm trước mày và Bảo Đông đã ước cái gì không? Tao sẽ đưa cả Minh Phương nhà tao đi cùng để đọc nữa.

Vậy là ngẫu hứng, tất cả tự nhiên kéo nhau xuống trường Bình Minh để tìm lại một cái lọ năm xưa tất cả đã đựng điều ước của mình trong đó.
Mỗi đứa chia nhau 1 đồng xu rồi cầm trên tay, nhìn xuống mặt nước.
- Sẽ thành sự thật á?
- Tao theo trường phái hiện thực. Cái này chỉ dành cho tụi con gái ưa lãng mạn thôi.
- Thì cứ ước đi. Chẳng chết ai.
- Ước cái gì giờ?
- Sớm kết hôn rồi sinh em bé?
- Điên! Tương lai còn rộng mở. Anh chưa muốn tự chôn vùi bản thân.
- Ước sẽ sớm gặp được nửa còn lại à?
- Thế có người yêu rồi thì ước cái gì? Lại sớm kết hôn rồi sinh em bé à?
- Khương Duy! Duy có bị dở hơi giống bọn họ không thế? Nói thế mà cũng nghe được à?
- …
Minh Phương và Linh Như đã ra ngoài chán chê, 9 thằng con trai vẫn chưa biết phải ước gì, ngồi nhìn nhau một lúc rồi cũng lẩm nhẩm ước.
- Anh ước gì?
- Chứ mày ước gì?
- Hay chúng ta ghi điều ước ra giấy rồi đựng vào một cái lọ chôn xuống đất đi. 10 năm sau đến đây xem lại, coi có phải cái hồ này thiêng không? Xem tất cả mọi điều ước có thành sự thật không?
- Ừ! Hay đấy! Nhưng tao không mang giấy bút.
- Em mang! Em mang! – Tuấn Anh hớn hở – Em mang cả lọ nữa.
- Lọ ở đâu ra thế?
- …

Sau một hồi hì hục đào bới, thực ra Ngọc Hưng không hi vọng rằng có thể tìm lại được cái lọ, nhưng không hiểu sao nó vẫn còn ở đấy, tất nhiên là có xuống dưới sâu hơn rồi. Nhìn thấy cái vật bám đầy đất cái trên tay Ngọc Hưng, tất cả chợt bật cười. Những điều ước trẻ con ngày xưa dường như đang hiện diện rõ trong tâm trí của họ.
Ngọc Hưng ngồi bệt xuống đất, phủi phủi vài cái rồi mở nắp ra. Mấy đứa kia cũng xúm xít bên cạnh.
- Linh Như! Minh Phương! Điều ước của hai em không có trong đây. Nói xem hai em ước gì nào? Vợ! Em đã ước gì?
Minh Phương nhìn Ngọc Hưng theo kiểu kì dị.
- Làm sao mà em nhớ được? Anh hỏi một câu vớ vẩn quá đấy chồng ạ.
- Linh Như! – Ngọc Hưng quay sang Linh Như – Thế còn em?
Linh Như suy nghĩ một lúc. Cô cũng không nhớ chính xác mình đã ước gì nữa.
- Hình như là chúc tất cả mọi người luôn vui vẻ. Em không nhớ chính xác.
Ngọc Hưng lấy tất cả những điều ước từ trong lọ ra, miệng vẫn cười rõ là tươi.
- Vợ! Anh sẽ cho em xem điều ước của anh trước.
Đăng Thành thở dài.
- Hai người có thôi cái kiểu vợ vợ chồng chồng đi không thì…
Nhưng anh chưa nói xong đã bị Minh Phương lườm cho một cái, đành phải im bặt. Khánh Nam vỗ vai anh thông cảm.
- Đầu Gấu vẫn hoàn Đầu Gấu thôi mà anh.
Tất nhiên câu này Khánh Nam phải nói thật nhỏ rồi. Ngọc Hưng mà nghe thấy là có chuyện rồi đấy.
- Vợ! Điều ước của anh là: “Sớm kết hôn với Minh Phương rồi sinh em bé”. Em thấy sao?
- Chồng! Khi đó anh mới học lớp 12 thôi đấy.
Ngọc Hưng vẫn cười mà không nói gì. Qủa thật cái hồ này rất linh nghiệm. Anh đưa điều ước cho từng người, để họ tự mình có thể đọc to chúng lên. Có vài tên ôm đầu rên rỉ, vài tên thì đứng cười một mình.
- Linh Như! Cậu sẽ bất ngờ với điều ước của tôi khi đó đấy. – Tuấn Anh cao giọng rồi lại bật cười – Ai đọc trước đi. Em buồn cười quá. Không ngờ 10 năm trước em đã ước thế này. Mà thôi – Tuấn Anh gấp điều ước của mình lại rồi đưa cho Linh Như – Đưa cho cậu đấy. Cậu tự đọc to lên đi.
Thấy Tuấn Anh làm thế, những đứa kia cũng học theo, đưa tất cả cho Linh Như. Linh Như hơi ngơ ngác một lúc, rồi cũng mở từng mảnh giấy ra đọc.
Điều ước của Khương Duy: ước cho Khánh Nam vớ được một cô vợ đanh đá chua ngoa, Viết Quân với Linh Như.
Linh Như vừa đọc xong, nhìn lên Khương Duy, còn chưa kịp nói gì thì mấy người kia đã túm tụm vào to nhỏ.
- Anh cũng ước thế à?
- Thế mày cũng ước thế à?
- Anh cũng thế.
Bất chợt Linh Như chạm phải ánh mắt Viết Quân, ánh mắt rất gian tà, rõ ràng là điều ước của anh ta không tốt đẹp gì rồi.
- Em nhìn gì nữa? Mau đọc tiếp đi chứ.
Điều ước của Khánh Nam: Chúc em gái luôn vui vẻ.
Tuấn Anh: anh Viết Quân với Linh Như sớm kết hôn rồi sinh em bé.
Lê Dũng: có thể tranh chức sát thủ tình trường của anh Tuấn Vũ.
Bảo Đông: Viết Quân với Linh Như sớm kết hôn rồi sinh em bé.
Đăng Thành: Viết Quân với Linh Như sớm kết hôn rồi sinh em bé.
Quốc Trường: chủ nhân an toàn.
Điều ước của bọn họ… tại sao… Linh Như ngơ ra, rồi nhìn lên bọn họ với ánh mắt chẳng mấy thiện cảm.
- Mọi người ước kiểu gì mà toàn về em thế?
Đăng Thành cười cười.
- Thực ra là không biết ước gì nên học theo nhau ý mà. Viết Quân! Còn điều ước của chú mày đâu?
Viết Quân nhìn Linh Như một lúc rồi giơ điều ước của mình ra trước mặt cô.
- Điều ước của anh là sau này kết hôn với em rồi trở về Hàn Quốc. Em nghĩ xem, có nên phê duyệt điều ước này của anh không? Cũng không chỉ một mình anh ước thế.
Viết Quân nhìn Linh Như chằm chằm, tưởng như xung quanh không còn một ai cả, chỉ có riêng 2 đứa đang đứng nhìn nhau. Rõ là họ đưa cô đến đây cốt chỉ là ép cô nhận lời cầu hôn của Viết Quân. Những điều ước ghi trên giấy đúng là thật, nhưng không hiểu sao… cô vẫn thấy như là mình rơi vào bẫy nhỉ?
- 6 tháng nữa thôi, được không anh?
Viết Quân còn chưa kịp đáp lại cô thì một dàn đồng thanh đã đáp lại.
- Không được!
- Ơ… Đây là chuyện riêng của em và Viết Quân mà!
- À đấy! – Viết Quân đưa tay lên vỗ vỗ vào trán – Nói đến chuyện 10 năm trước, anh mới nhớ ra 1 thứ.
Nhìn nụ cười gian xảo đắc thắng của anh, cô biết chắc không phải điều gì đơn giản rồi.
- Queen&King chúng ta không về nhất.
- Thì làm sao?
- Điều kiện anh đặt ra cho em là phải về nhất.
Linh Như lắc đầu chán nản, quay lưng bỏ đi. Sao chuyện từ 10 năm trước mà anh còn lôi ra để bắt cô kết hôn tới cùng thế cơ chứ? Cô đã bảo là cho cô thêm 1 năm nữa thôi mà.
- Em thất hứa! – Viết Quân gào lên sau lưng cô – Anh muốn kết hôn.
Linh Như định quay đầu lại nhìn anh, nhưng tự nhiên nghĩ đến chắc mấy người bọn họ lại đang bò lăn ra cười vì cái sự thẳng thắn chết người của Viết Quân, nên thôi, cứ tiếp tục đi thẳng.
Viết Quân cũng không vừa, chạy theo cầm chặt lấy tay cô, giọng dứt khoát.
- Anh muốn kết hôn.
- Nhưng em chưa muốn kết hôn thật mà.
- Em chọn đi. Một là tháng sau kết hôn xong rồi sẽ sinh em bé. Hai là sinh em bé xong rồi thì thích khi nào kết hôn cũng được. Anh sẵn sàng thực hiện bất cứ phương án nào trong 2 phương án trên. Tất cả những phương án nào ngoài hai phương án trên mà em đưa ra đều đồng nghĩa với việc em
chọn phương án 1. Với lại em vẫn còn nợ anh 1 điều kiện còn gì? Điều kiện của anh là chúng ta sẽ tổ chức đám cưới vào tháng sau.
Linh Như nhìn Viết Quân như thể muốn khóc. Cầu hôn như kiểu là cảnh sát hỏi cung ý. Mặt mày đầy vẻ hình sự, nghiêm trọng. Đã thế còn mang tính bắt ép nữa chứ.
- Nhẫn…
- Gì cơ? – Viết Quân hỏi lại.
- Anh đang cầu hôn em mà không có nhẫn còn gì?
- Ô thế là đồng ý à? Ơ nhưng mà anh có cầu hôn em đâu? Đây là điều kiện đấy chứ? Nhưng dù sao thì đồng ý vẫn là đồng ý nhé! Anh để quên nhẫn ở Hàn Quốc rồi.
Viết Quân nói xong, bỏ tay cô ra, thản nhiên quay lại với mấy người kia. Đã đạt được mục đích rồi, anh ta có thể đối xử với cô kiểu này à? Nhưng… cô chưa bao giờ nghĩ rằng điều ước của Hội học sinh 10 năm trước lại phần lớn dành cho cô. Dù biết rằng họ nhìn nhau để… ước, nhưng cô vẫn thấy rất vui. Viết Quân thì khỏi phải nói, từ lúc trở về nhà Khánh Nam, anh gọi điện liên tùng tục. Tất nhiên là để chuẩn bị đám cưới vào tháng sau rồi. Biết thế này, anh nên sớm đưa cô về Việt Nam mới đúng. Ông Hoàng Minh thì chỉ còn biết cười trừ nhìn Viết Quân. Ngày xưa khi ba Viết Quân đòi cưới mẹ của thằng bé, cũng “thủ đoạn” chẳng kém thế này. Cái đấy gọi là cha truyền con nối đấy.
- Gọi điện xong rồi à? – Khánh Nam hỏi Viết Quân khi thấy anh từ ban công đi vào trong phòng.
- Ừ! Tao cũng đã chuẩn bị kĩ lưỡng cho đám cưới từ lâu, nhưng vẫn phải kiểm tra lại. – Nói rồi Viết Quân lại nhăn nhở cười – Tháng sau tao cũng cưới rồi nhá. Còn cưới trước cả mày nhá.
- Mày có cần phải làm điệu bộ thế không?
- A, nhắc đến đám cưới của mày với Serina tao mới nhớ…
- Nhớ cái gì?
- Shiki hỏi mày xem mày thích du thuyền kiểu gì.
Khánh Nam ngạc nhiên.
- Nó định tặng quà cưới cho tao là du thuyền à? Mà nó đâu cần tặng? Dù sao cũng là em vợ tao rồi mà.
Viết Quân phá lên cười 1 hồi, rồi mới bình tĩnh nói tiếp.
- Nó từng thề, nếu ai mà lấy được con bé Serina chanh chua đanh đá đấy làm vợ, thì nó sẽ nhường lại quyền sở hữu của nó ở đảo Haseshi cho người đó, và kèm theo là một du thuyền đời mới nhất.
Viết Quân nói một thôi một hồi xong, thấy Khánh Nam nhìn mình với ánh mắt không hề có chút thiện cảm, mới vội tắt ngúm nụ cười trên môi, xua xua tay.
- À, tất nhiên là đối với mày thì con bé đấy nó không dám tỏ ra đanh đá chanh chua đâu. Nhưng đối với người xung quanh thì có đấy.
Khánh Nam định cãi lại Viết Quân vài câu. Nhưng xét cho cùng… Viết Quân nói đúng. Đã thế Viết Quân còn ý nhị bổ sung thêm.

Ameri Ichinose - Yui Nishikawa

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

XtGem Forum catalog