pacman, rainbows, and roller s
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 48-end

- Mày cứ thử so sánh với Linh Như xem có phải con bé Serina đấy đanh đá không?
Khánh Nam im lặng nhìn Viết Quân tức tối. Có vẻ như nó đang rất đắc thắng vì nó đã mang được em gái của anh đi vậy.
- Đanh đá hay không thì cũng sẽ trở thành chị dâu tương lai của mày khi mày lấy Linh Như nhà tao đấy.
Viết Quân gõ gõ gì đó trên laptop một lúc nữa rồi mới bò lên giường đi ngủ. Mấy ngày về Việt Nam, Viết Quân cứ nhất quyết ngủ chung giường với Khánh Nam.
- Linh Như có một thân một mình ở Hàn Quốc với mày, thực sự tao cũng hơi lo đấy. – Khánh Nam thành thật.
- Mày lo cái gì? – Viết Quân ngồi bật dậy – Tao không có bắt nạt Linh Như.
- Nhưng mày hay giận dỗi vô cớ quá.
Viết Quân bật cười. Chắc là do vụ anh đòi kết hôn bằng được đây mà. Viết Quân lại nằm xuống giường.
- Nhưng tao không bao giờ giận Linh Như quá 1 ngày. Mày biết tại sao không?
- Tại sao?
- Vì Linh Như ở Hàn Quốc chỉ có mình tao ở bên cạnh, nếu giận nhau với tao, thì biết chơi với ai? Với lại tao ở bên cạnh thường xuyên, mới đảm bảo không ai dám bắt nạt Linh Như được. Nhiều khi tao tức với Linh Như kinh khủng, lỗi cũng chẳng phải do tao, nhưng vẫn cố gắng lờ đi cho qua. Vì một mình nơi đất khách quê người, nhiều khi cũng ức chế, cũng nhớ người thân mà chẳng biết phải làm sao. Trước đây một mình tao ở Việt Nam, tao hiểu cảm giác đó.
- Nghe Linh Như kể thì mày có vẻ… chiều nó quá đấy. Tao thấy như thể nó đòi cái gì là mày cho cái đấy. Cũng có chừng có mực thôi. Linh Như là em gái tao, nhưng mày cũng là bạn tao nữa.
Viết Quân lắc đầu, ánh mắt chan chứa tình cảm.
- Tao chấp nhận tất cả. Những gì mày và gia đình mày có thể làm cho Linh Như, thì tao cũng làm được. Tao có đơn giản chỉ là người yêu đâu? Ở Hàn Quốc, tao muốn đảm nhiệm tất cả mọi vai trò đối với Linh Như.
Khánh Nam nhìn sang Viết Quân, đột nhiên thấy Viết Quân rất trưởng thành. Đúng vậy! Suy nghĩ thực sự chín chắn, và luôn biết quan tâm đến cảm nhận của Linh Như. Viết Quân như thế này… thì Khánh Nam hoàn toàn có thể yên tâm rồi.
- Em rể! Cảm ơn mày!
- Sao lại cảm ơn?
- Vì vẫn luôn luôn yêu em gái tao sau tất cả.
Viết Quân mỉm cười không nói gì nữa. Hôm nay là một ngày thực sự rất vui, vui đến mức làm Linh Như phát bực. Vì niềm vui của anh bắt ngồi từ việc ép buộc cô kết hôn còn gì. Mà cô thì có gì là thoải mái đâu. Anh hết giận cô rồi, nhưng giờ đến lượt cô giận anh. Mặc kệ. Biết là 1 tháng nữa ai kia đã trở thành vợ anh rồi.
Sáng hôm sau Viết Quân thức dậy trễ, vì đêm qua anh vui đến mức… không ngủ được. Gần 10h rồi mà Viết Quân vẫn chưa thấy xuống… ăn sáng, Khánh Nam giục em gái lên đánh thức Viết Quân dậy.
Linh Như không gõ cửa mà bước thẳng vào phòng Khánh Nam. Đơn giản thôi, Viết Quân đang ngủ, có gõ cửa thế nào thì cũng chẳng ai mở đâu. Anh đang cuộn tròn trong chăn. Mùa đông mà. Trông cứ như một con sâu vậy. Linh Như chợt mỉm cười. Cô sẽ phải làm quen với việc, sau này, mỗi buổi sáng thức dậy, anh sẽ là người đầu tiên cô nhìn thấy. Một khi kết hôn rồi, anh sẽ vẫn đối với cô như bây giờ chứ? Mọi người thường nói, kết hôn xong, ai cũng sẽ thay đổi.
Linh Như ngồi xuống bên cạnh Viết Quân, hôn nhẹ lên trán anh.
- Muộn rồi! Dậy đi anh!
- Anh là con của em đấy à? – Mắt Viết Quân vẫn nhắm nghiền, nhưng môi thì mấp máy.
- Hmm? Anh… giả vờ ngủ sao?
Viết Quân mở mắt ra nhìn Linh Như chằm chằm và lặp lại câu hỏi.
- Anh là con của em đấy à?
- Em chỉ vào gọi anh dậy thôi mà. Con cái gì ở đây chứ?
- Chỉ có ba mẹ mới hôn vào trán con thôi, em hiểu chưa? – Viết Quân bình tĩnh nhìn lên cô, giải thích – Còn mối quan hệ như chúng ta thì phải hôn môi.
- Đúng là xấu tính!
Linh Như ấn cái gối vào mặt anh rồi đứng lên, nhưng Viết Quân túm chặt lấy áo cô, kéo cô ngồi xuống.
- Chiều nay mình về Hàn Quốc em nhé!
Linh Như sửng sốt, bên cạnh đó còn có chút thất vọng nữa.
- Anh nói sẽ ăn Tết ở Việt Nam cơ mà.
- Ừ! Mình về Hàn Quốc chiều nay rồi sáng mai lại bay sang Việt Nam. Anh muốn cho em xem một thứ.
- Thứ gì cơ?
Viết Quân cười vẻ bí ẩn.
- Gọi là quà cưới hay sính lễ cũng được. Nhưng anh muốn đưa em đi xem ngay hôm nay. 2h phi cơ sẽ đến nơi. Em không cần chuẩn bị gì đâu. Mai mình lại về đây luôn ý mà.
Linh Như gật đầu, không hỏi han thêm gì nữa. Thái độ của Viết Quân làm cô thấy tò mò. Nhưng dù có đoán già đoán non, dù có tưởng tượng ra bất cứ điều gì, Linh Như chưa bao giờ nghĩ đến… thứ mà Viết Quân dẫn cô đi xem lại khiên cô ngỡ ngàng đến thế.

*

Rời khỏi sân bay, Ji Hoo bịt mắt Ginny lại bằng một dải lụa đen rồi lái xe đưa cô đi đến một nơi nào đó mà cô không thể nhìn thấy rồi dừng xe, dẫn cô đi bộ một đoạn khá dài rồi bất chợt buông dải lụa ra.
- Đến rồi! Em mở mắt ra đi.
Ginny đang đứng giữa một con đường lát đá. Hai bên đường là những luống hoa đang chuẩn bị nở rộ, rồi đến bãi cỏ xanh mượt trải dài cùng những thân cây vươn thẳng. Giữa vườn có đặt một bộ bàn ghế bằng đá. Cách đó xa xa lại đặt một cỗ xe ngựa trang trí. Dưới một vài gốc cây còn có mấy chum nước nữa. Ginny nhìn sang Ji Hoo.
- Đây là đâu thế anh?
- Em đi tiếp đi.
Ginny bước tiếp theo con đường lát đá, dẫn đến một cây cầu nhỏ bắc qua hồ nước, tiến gần tới một ngôi nhà được xây dựng rất đặc biệt, ngoài những cột đỡ và một vài bức tường, còn lại chủ yếu là kính và gỗ.
Ji Hoo đưa chìa khóa cho Ginny mở cửa bước vào trong. Cách bài trí nội thất thực sự khá cầu kì. Không gian cao và thoáng đãng. Bên trong nhà có một cầu thang dẫn lên tầng 2, còn bên ngoài nhà thì 2 bên là 2 cầu thang đối xứng.
- Đi nào!
Ji Hoo giục Ginny rồi chủ động cầm tay cô kéo lên phía trước. Anh dẫn cô lên cầu thang, qua hành lang dài được treo sẵn những khung ảnh trống rỗng, những căn phòng to nhỏ khác nhau, bài trí khác nhau, và dừng lại ở căn phòng ngay chính giữa. Anh ra hiệu cho cô dùng chìa khóa lúc nãy mở cửa để bước vào trong, đưa cô đến trước tủ quần áo rồi mở nó ra.
- Qùa dành cho em.
Anh lấy ra một bộ váy cưới trắng bồng bềnh cùng đôi giày cao gót cũng màu trắng.
- Anh đã từng nói với em rồi, anh sẽ tự tay thiết kế váy cưới cho vợ anh sau này mà. Anh đã học qua một lớp đào tạo thiết kế để có thể tự tin thiết kế ra nó đấy.
Ji Hoo rạng ngời hạnh phúc khoe với cô, rồi đặt chùm chìa khóa vào tay cô.
- Giao nó lại cho em.
- Ngôi nhà này… là của anh? – Ginny nói với một sự ngạc nhiên thấy rõ.
Anh gật đầu.
- Ừ! Anh đã nhờ đến sự giúp đỡ của Billy và Khánh Nam, anh muốn chắc chắn rằng em sẽ thích nó. Vườn cây và cách trang trí hành lang là anh mô phỏng theo biệt thự Wilson, còn ngôi nhà thì có một ít kiến trúc theo kiểu nhà Khánh Nam. Em thích ánh sáng, vì vậy anh mới cho xây dựng chủ yếu bằng kính. Còn phòng ngủ của chúng ta thì anh sẽ để em trang trí theo ý thích. Những khung ảnh trống không kia là chờ chúng ta chụp ảnh cưới rồi sẽ đặt nó vào.
Ji Hoo nói một thôi một hồi, rồi chợt ngừng lại, ngắm nhìn vẻ mặt của cô. Nụ cười của cô không rõ nét, có lẽ… cô không biết phải phản ứng thế nào nữa.
Chợt Ji Hoo nắm chặt lấy bàn tay của cô, nhẹ nhàng luồn chiếc nhẫn vào ngón tay áp út.
- Dùng cái này trói em lại! Để em không đi đâu được nữa.
Cô bật cười.
- Anh có biết tại sao em lại chần chừ chưa muốn kết hôn không?
- Ừ?
- Vì em muốn đợi đến đúng cái ngày của 10 năm trước, tròn 10 năm, em cũng đã đặt nhẫn rồi. – Ginny cúi mặt xuống xấu hổ – Là tại anh ấy. Nếu không thì hôm đấy em sẽ… cầu hôn anh.
- Ơ…
Ji Hoo nhìn người con gái trước mặt mình đầy ngạc nhiên. Cái lý do của cô… Anh chợt xị mặt xuống.
- Em trả lại nhẫn đây.
- Gì cơ?
- Anh nghĩ lại rồi! Chúng ta sẽ không kết hôn nữa. Anh chờ em… cầu hôn lại anh.
Ginny nắm chặt bàn tay đeo nhẫn lại rồi giơ ra trước mặt anh, gương mặt hớn hở như một
đứa trẻ.
- Là anh nhất quyết giận dỗi, bày mưu tính kế bắt ép em nhé! Em không trả lại đâu. Tại anh luôn luôn là người đuổi theo em, nên em muốn một lần mình chủ động thôi mà. Nhưng anh vẫn không cho em cơ hội đấy chứ.
Ji Hoo không đùa với cô nữa mà nắm chặt lấy bàn tay đeo nhẫn của cô.
- Sao em ngốc thế? Dù ai trong hai chúng ta là người chủ động cho đám cưới, thì kết cục vẫn như nhau thôi mà. Em chỉ có làm mất thời gian thôi. – Ji Hoo ôm chặt lấy cô – Sao em phải chờ đúng cái ngày của 10 năm trước?
- Em không biết. Có lẽ… là do tròn 10 năm từ ngày tổ chức đám cưới trò chơi trên bãi biển khi đó. Với lại… anh đã nói hãy chờ anh 10 năm còn gì. Thế nên…
- Em là đồ ngốc. Đồ ngốc!

*
* *

Nếu như Ginny từ nhỏ tới lớn phải chịu đựng nhiều bi kịch, thì có lẽ cô cũng không thể oán trách ai. Cuộc sống là vậy. Khi bạn mất đi một thứ gì đó, thì đổi lại, bạn sẽ có được 1 thứ khác dạy cho bạn biết trân trọng và nâng niu nhiều hơn. Ginny bất hạnh, nhưng không hề thiếu thốn tình cảm. Sau bao năm cho rằng mình không có tư cách gì để nắm bắt hạnh phúc, cuộc đời dù đã xô đẩy cô đi thật xa, nhưng đến khi cô ngoảnh mặt nhìn lại con đường dài mà mình đã bước, cô vẫn thấy Ji Hoo đang ở cạnh mình, một vị trí thầm lặng và từ lâu vẫn luôn bên cô. Cô chợt nhận ra, trong tình yêu này, chỉ mình cô chấp nhận số phận và buông tay, còn anh thì không. Đối với anh, số phận là do con người tạo ra. Một người bước đi. Một người níu kéo. Không phải! Cô bước đi. Và anh bước theo cô chứ không níu kéo cô. Anh ở đằng sau cô, một cách âm thầm và lặng lẽ. Có lẽ chính vì vậy nên chưa bao giờ cô có cảm giác anh đang giữ cô ở lại. Có rất nhiều con đường ngắn để có thể đi qua, nhưng Ginny lại chọn cho mình con đường dài nhất và cũng nhiều ngã rẽ nhất. Nhưng Ji Hoo vẫn tình nguyện theo cô đến cùng mà không nản lòng hay bỏ cuộc. Cho đến khi cô thực sự mệt mỏi, tưởng chừng đã không biết mình phải bước đến nơi nào tiếp theo, chính anh đã đưa tay ra và dìu cô đi tiếp, bờ vai rộng lớn chở che, bảo vệ. Có lẽ bấy nhiêu làm cô thấy an lòng. Cô không cần biết con đường cả 2 đang bước sẽ đưa họ đến nơi đâu, nhưng cảm giác an toàn khi ở bên anh, chính là những gì cô tìm kiếm.
Đã có lúc cô nghĩ mình không xứng đáng với tình yêu của anh, nhưng đối với anh, cô lại là phần thưởng duy nhất mà anh mong muốn nhận được trong cuộc đời mình. Buông tay ư? Ra đi ư? Cô nhận ra, dù cô có làm bất cứ điều gì, thì cô vẫn chưa bao giờ thoát khỏi vòng tay anh. Vậy thì tại sao cô không dừng lại? Cô chưa bao giờ có một khái niệm hoàn chỉnh về 1 ngôi nhà. Mẹ nói, ngôi nhà là nơi làm cho con người cảm thấy an toàn và thoải mái nhất. Nhưng cô chỉ tìm được cảm giác đó khi ở bên cạnh Han Ji Hoo. Có đôi lúc cô từng nghĩ, nơi nào có Ji Hoo, nơi đó chính là nhà. Nhưng rồi cô lại phủ định điều đó. Vì sao ư? Vì cô sợ mình nghĩ như thế là có lỗi với gia đình mình, có lỗi với những người đã sinh thành và nuôi dưỡng cô. Nhưng người có thể ở bên cô đến cuối cuộc đời, không phải gia đình cô, mà là Ji Hoo. Ngôi nhà mà Ji Hoo mang đến cho cô, thực sự rất ấm áp, vì nó được thắp sáng bởi tình yêu của Ji Hoo dành cho cô.
Trước đây, Khương Duy đã từng nói với cô một câu khi anh ấy chia tay chị Minh Phương: “Vì trái đất này tròn nên những người yêu nhau dù đi xa đến mấy cũng sẽ quay lại với nhau.” Lúc đó cô đã thấy thật buồn cười và không tin lời anh nói. Nhưng sự thật đã chứng minh tất cả. Sau 10 năm, anh Tuấn Vũ vẫn đến với chị Mai Chi. Và sau 10 năm, cô vẫn quay trở về vòng tay của Ji Hoo, qua biết bao sóng gió, mưa bão. Nhưng có lẽ tất cả mọi thử thách đã qua chỉ càng khiến cô thấy anh quan trọng, quan trọng đến mức, cuối cùng cô đã đánh đổi tất cả để ở bên anh.
- Xong chưa em?
Tiếng gõ cửa vang lên rất nhẹ, không đợi cô trả lời, người ở ngoài cửa thản nhiên mở cửa bước vào. Cô dõi theo người đó qua tấm gương, chờ đợi anh bước đến bên cạnh, đưa đôi tay ấm áp ôm chặt lấy cô từ phía sau. Tấm gương lớn trước mặt phản chiếu hình ảnh một đôi uyên ương hạnh phúc, cô dâu trong bộ váy cưới trắng bồng bềnh và chú rể trong bộ lễ phục trang trọng.
- Anh xấu tính quá! Chú rể không được đến đây cơ mà.
- Kệ đấy. – Ji Hoo vẫn nhất quyết ôm chặt lấy cô. Chỉ ít phút nữa thôi, cô sẽ trở thành “phu nhân chính thức” của anh rồi. Nhưng anh không đợi được, vẫn lén lút chạy đến nơi này – Cô dâu của anh là xinh nhất.
Ginny quay mặt lại, đưa tay lên ôm lấy cổ anh.
- Cảm ơn anh. Vì chưa bao giờ buông tay em ra cả… Nếu không, có lẽ chúng ta sẽ mãi mãi không thể đi đến ngày hôm nay.
Ji Hoo nhìn cô ấm áp.
- Em đâu cần cảm ơn? Chỉ cần từ giờ ngoan ngoãn làm phu nhân của anh, không cậy thế bắt nạt anh là được.
- Em có bắt nạt anh đâu? Là anh tình nguyện đấy chứ?
- Kết hôn rồi là anh sẽ bắt nạt em để đền bù thiệt hại đấy. Em sắp trở thành bà Han rồi.
Ji Hoo cúi xuống hôn cô. Chính bản thân anh cũng nhận thấy mình rất xấu tính khi chạy đến phòng cô dâu lúc này. Nhưng không hiểu sao anh nhớ cô kinh khủng.
- Hừm hừm! 1 kiểu!
Có tiếng nói gian tà vang lên ngoài cửa, Shiki hạ điện thoại xuống, cười đểu bước lại gần cả hai,
- Em không định phá vỡ khoảnh khắc của hai người đâu. Nhưng chợt nhận ra chú rể của đám cưới hôm nay biến mất nên định đến hỏi cô dâu xem có thấy anh ta đâu không thôi.
Ginny cười không nói gì, chỉ cúi đầu xuống. Nhìn cô đúng cái vẻ e thẹn của con gái sắp về nhà chồng. Shiki tự hỏi, khi Serina kết hôn liệu có chút e thẹn nào như Ginny lúc này không nhỉ? Lấy chồng phải xa nhà mà chị ý làm như kiểu là sắp được đi làm hoàng hậu ý, mặt mày hớn hở toe toét cả ngày.
- Những người khác đâu? – Ji Hoo hỏi Shiki.
Những người khác mà Ji Hoo nhắc đến ở đây chính là Hội học sinh của 10 năm trước. Anh đã cử phi cơ sang tận Việt Nam để đón tất cả đến Seoul.
- Họ đang định lên phòng cô dâu, nhưng một lũ con trai vào đây không tiện. Em đang định hỏi Ginny xem có thể ra đó 1 lúc không. Ngay phía đầu cầu thang thôi.
Ji Hoo gật gật đầu, chẳng thèm để Ginny nói gì, liền kéo cô đi luôn. Tự nhiên cô thấy mình đã bắt đầu bị ai đó bắt nạt rồi, chứ không cần phải đợi sau hôn lễ nữa. Ngay cả 1 chút riêng tư trước khi chính thức trở thành vợ người ta, cũng bị cướp mất.
- Ơ…
- Em không biết lấy chồng là phải theo chồng à?
- Nhưng em chưa lấy anh cơ mà? Anh đừng bộc lộ bản chất sớm thế.
- Yên tâm! – Ngọc Hưng từ đâu nhảy xổ ra giữa đường – Anh sẽ giúp chú tổ chức 1 hôn lễ sớm ngay bây giờ. Vai trò làm đức cha của anh trong cái lễ cưới 10 năm trước của hai đứa trên sân thượng vẫn chưa kết thúc cơ mà.
Khương Duy ôm nhẹ lấy cả Viết Quân và Linh Như, giọng nói rất nhỏ.
- Chúc mừng hai đứa mày. Sau 10 năm thì cũng đã có được một cái kết như ý muốn.
Khánh Nam rất thản nhiên đến cạnh Viết Quân và Linh Như, không ngần ngại hất tay Viết Quân ra rồi chen vào giữa cả hai.
- Mày làm cái trò gì đấy?
- Còn chưa kết hôn cơ mà. Tao đang tranh thủ chút ít giây phút Linh Như nhà tao chưa phải người nhà mày. Tránh ra đi! Chẳng ai như mày cả. – Khánh Nam xùy xùy Viết Quân mấy cái – Tự nhiên lén lút chạy đến phòng cô dâu.
Linh Như nhìn Viết Quân rồi cười, không phản đối gì, đứng yên bên cạnh anh trai, nhưng Viết Quân đâu có vừa, mặc dù hôm nay là chú rể nhưng không có nghĩa là anh không đủ sức đẩy Khánh Nam ra chỗ khác. Nó sẽ là anh vợ của anh thật đấy, nhưng chưa phải bây giờ.

- Sao mày dám đối xử với anh vợ như thế hả? – Khánh Nam kêu lên – Đáng nhẽ tao nên xem xét kĩ lưỡng việc gả em gái cho mày mới đúng.
Viết Quân cười theo kiểu trêu ngươi Khánh Nam.
- Giờ mày quyết định lại đi anh vợ, hi vọng vẫn kịp.
- Mày không thể gọi tao một tiếng anh vợ cho tử tế à?
Khánh Nam tỏ vẻ thất vọng. Cái cảm giác đứa bạn thân 22 năm trời tự nhiên bây giờ biến thành em rể mình, thực sự rất buồn cười. Nhưng đứa em rể này rất khó dạy bảo, vì nó toàn gọi anh là “anh vợ” và xưng “tao”.

Linh Như đứng im, không can dự vào việc cãi cọ của 2 người. Từ hồi bé, cô đã được hình thành cho cái tư tưởng rằng lớn lên sẽ là cô dâu của Viết Quân, nhưng không ngờ rằng lại phải trải qua biết bao nhiêu chuyện như thế. Vì vậy, niềm hạnh phúc lớn lao mà cô được ban tặng, làm cô ngỡ rằng mình vẫn đang trong một giấc mơ. Cô đứng sát vào Viết Quân hơn, để cảm nhận hơi ấm từ anh, để chứng minh tất cả đều là sự thật, và đang hiện hữu trước mắt cô. Linh Như chợt thấy lạ lẫm với chính bản thân mình. Tại sao cô có thể chần chừ về đám cưới lâu đến thế? Trong khi chỉ còn ít phút nữa thôi mà cô lại thấy lâu thật là lâu. Tâm lý con người quả là phức tạp quá.
- Linh Như! – Tuấn Anh bĩu môi – Cậu không thấy vô duyên à? Tại sao có thể chạy ra đây với chú rể cơ chứ? Cả anh nữa, Viết Quân! Cảm giác ngạc nhiên khi nhìn thấy cô dâu trong giây phút làm lễ không phải thú vị hơn sao? Đi! Linh Như! Tôi sẽ trang điểm lại cho cậu một chút. Chứ để chú rể nhìn thấy trước hình dáng của cậu rồi thì còn gì là bất ngờ nữa chứ?
Tuấn Anh đang định hùng hổ cầm tay Linh Như kéo đi thì bị Viết Quân lườm cho 1 cái, hơn nữa, anh ta phản ứng khá nhanh, bàn tay còn lại không nắm tay Linh Như vội đưa lên ôm lấy cô vào lòng.
- Mày dám?
Tuấn Anh nuốt nước bọt nhìn Viết Quân.
- Biết rồi! Cậu ấy là của anh! Không ai được phép xâm phạm ạ!
Bảo Đông nhìn Linh Như rồi cười.
- Sao em không nói gì? Hạnh phúc quá à?
Linh Như định đưa tay lên vuốt tóc như một thói quen lúc ngại, nhưng lại nhớ đến mái tóc đã được làm rất công phu của mình nên lại bỏ tay xuống, ngượng ngùng.
- Vâng!
- Hơ! – Khánh Nam cười nhìn em gái – Em không cần thật thà quá thế chứ?

Đăng Thành chợt thở dài thườn thượt, chép miệng.
- Linh Như! Em có nhớ 10 năm trước, khi chúng ta xuống trường Bình Minh, em có nợ tụi anh một điều kiện không?
- Điều kiện gì ạ?
- Em từng nói sẽ cưa đổ Hoàng Quân trong 10 phút, nhưng em đã ăn gian, vì thằng đó đã tỏ tình với em từ trước đó. Vì thế, coi như em thua, và bọn anh được yêu cầu anh làm 1 việc.
Linh Như ngạc nhiên.
- Đăng Thành! Anh nhớ dai thế?
Thái độ nghiêm túc của Đăng Thành khiến Linh Như hơi sợ. Tuy biết điều kiện của mọi người chắc chắn không phải nguy hiểm gì, nhưng mà dùng cái vẻ nghiêm nghị đó… cô thấy run run rồi đấy.
- Giờ là lúc em nên trả nợ rồi có phải không?
Linh Nh
ư im lặng gật đầu, gương mặt cũng không còn cười nữa.
Đăng Thành chợt mỉm cười.
- Đừng căng thẳng thế. Em chắc chắn sẽ thực hiện được thôi mà.
Viết Quân đưa bàn tay đang ôm lấy Linh Như xuống cầm chặt tay cô.
- Anh nói đi!
- Anh nói với Linh Như chứ có phải mày đâu?
- Tuy 2 là 1 mà anh.
Đăng Thành gật đầu, nhìn xung quanh 1 lượt rồi dừng lại ở Khương Duy.
- Mày có muốn nói thay anh không?
Khương Duy một lúc sau mới lên tiếng, nhìn sâu vào mắt Linh Như.
- Linh Như! Chỉ cần em đáp trả xứng đáng cho Viết Quân tất cả những gì nó đã dành cho em trong suốt thời gian qua là được.
Tuấn Anh lại chen lời vào, tay chân vung vẩy trước mặt Linh Như.
- Cậu không được bắt nạt anh ấy, không được cãi lời anh ấy, không được vô cớ gây sự giận nhau với anh ấy, không được bắt anh ấy nấu cơm, quét nhà, giặt quần áo. Cậu nhớ chưa?
Tuấn Anh cứ vừa nói vừa tiến đến trước mặt Linh Như làm cô phải lùi lại mấy bước. Có điều gì đó không đúng ở đây. Cô mới là cô dâu cơ mà. Hơn nữa cô chỉ có một mình ở Hàn Quốc. Những điều này là họ nên dặn dò Viết Quân chứ tại sao lại là dặn dò cô?
- Viết Quân! Linh Như nhà tao chỉ có một thân một mình ở đây. Mày không được vì thế mà bắt nạt nó đâu.
Linh Như nhìn lên anh trai. Đúng là chỉ có anh mới suy nghĩ hợp lý thôi.
- Không được khóc! – Khánh Nam chợt gắt lên khi nhìn em gái – Em mà khóc là mặt mũi lem nhem hết đấy.
Dù có lớn ra sao, dù có xa nhau đến thế nào, thì Linh Như mãi mãi vẫn chỉ là em gái nhỏ của Khánh Nam mà thôi. Đó là sự thật không bao giờ thay đổi. Giao lại em gái cho Viết Quân, Khánh Nam đã có thể hoàn toàn yên tâm về cuộc sống sau này của cô rồi.
Linh Như bất chợt rời bàn tay Viết Quân, lao đến ôm chầm lấy anh trai mình, giọng nói đứt đoạn.
- Khánh Nam! Nhưng… em khóc rồi!
Khánh Nam vỗ vỗ vai em gái. Đã xa lắm rồi, những lần Linh Như ôm chặt anh khóc vì bóng tối, vì trời có sấm, hay vì một nỗi sợ không đâu. Cảm giác làm một người anh trai đầy trách nhiệm, lúc nào cũng đứng chắn trước mặt em gái trước mọi chuyện cũng đã qua lâu. Viết Quân sẽ thay anh làm tất cả những điều đó, và Viết Quân cũng sẽ thay anh yêu thương Linh Như thật nhiều, quan tâm, chăm sóc cho Linh Như thật nhiều. Mới ngày nào vẫn chỉ là 2 đứa trẻ bé tí xíu, cãi lộn với nhau về mùi vị của kem bạc hà và chocolate, giờ đây, Khánh Nam mới nhận ra thời gian đã đổi thay nhiều thứ. Đứa bé trai năm đó khóc lặng đi bên trên nấm mộ cũng chuẩn bị có một gia đình riêng hạnh phúc. Đứa bé gái bị bỏ rơi khi nào cũng đang khoác trên mình bộ váy của cô dâu, chuẩn bị bước đến trước mặt đức cha làm lễ cưới rồi thành vợ người ta rồi.
- Em còn định khóc đến bao giờ?
Viết Quân nhẹ nhàng chạm vào Linh Như, rút chiếc khăn tay từ trong túi mình ra thấm khô những giọt nước mắt của cô. Serina vội vã đến bên cạnh, trang điểm lại cho cô một chút.
- Ginny à! Nếu Ji Hoo có bắt nạt em, thì phải gọi điện ngay cho chị hoặc Shiki nhé!
Đăng Thành hôm nay chẳng hiểu sao rất mau nước mắt. Tự nhiên cậu cũng sụt sịt.
- Linh Như! Sao em đi lấy chồng mà anh lại khóc nhỉ?
Bảo Đông phẩy tay một cái.
- Vì mày là đứa duy nhất còn lại bị ế chứ sao.
Ngọc Hưng vỗ vỗ tay thu hút sự chú ý.
- Viết Quân! Thực sự là anh rất muốn hoàn thành lễ cưới của 10 năm trước. Coi như anh tập luyện cho 2 đứa trước khi làm lễ chính thức được không?
Ngọc Hưng tỏ vẻ rất thành khẩn nhìn Viết Quân. Có vẻ anh rất rất rất muốn làm… đức cha thì phải.
- Mày thôi đi! – Đăng Thành gạt – Sắp tới giờ làm lễ rồi.
Viết Quân cười.
- Đăng Thành! Không sao đâu. Thể theo nguyện vọng của anh đấy, Ngọc Hưng.

Ngọc Hưng hơn hở, yêu cầu tất cả đứng thành hai hàng nghiêm chỉnh. Nếu như 10 năm trước chỉ có Hội học sinh và Minh Phương đứng bên cạnh Khương Duy với tư cách làm người chứng kiến, thì giờ đây, bên cạnh mỗi thành viên của Hội học sinh hầu hết đều có thêm 1 người nữa, đó chính là một nửa của họ. Và Minh Phương với Khương Duy cũng không còn đứng cạnh nhau nữa. Thay vào đó, Khương Duy đứng cạnh Hồng Phương, còn Minh Phương đứng sau Ngọc Hưng.
10 năm! Qủa là rất nhiều thay đổi!
Ngọc Hưng liếc nhìn đồng hồ 1 cái rồi nói.
- Giờ chỉ cần phần trả lời của cô dâu thôi nhá! Sắp hết thời gian rồi.
- Không được! – Những người còn lại nhao nhao – Vậy thì cụt ngủn lắm.
Ngọc Hưng ra vẻ suy nghĩ vài giây rồi gật đầu.
- Được rồi! Vậy chúng ta sẽ hỏi cô dâu trước, rồi nếu còn thời gian thì hỏi chú rể sau. E hèm! Linh Như! Con có đồng ý lấy Viết Quân làm chồng không?
- Con…
- LINH NHƯ!
Linh Như còn chưa kịp trả lời thì đã có một tiếng hét vang lên phía đằng sau. Điều này làm tất cả liên tưởng đến chuyện 10 năm trước.

- E hèm!
Thần tình yêu Ngọc Hưng hắng giọng rồi chỉnh sửa lại trang phục 1 cách tử tế và tỏ vẻ trịnh trọng.
- Viết Quân! Con có đồng ý lấy Linh Như làm vợ không?
Cả lũ ồ lên vỗ tay ầm ĩ và giả vờ dàn thành 2 hàng làm khách mời chứng kiến. Viết Quân và Linh Như bị đẩy đến trước mặt Ngọc Hưng.
- Nào, Viết Quân, con trả lời đi chứ.
- Con là Han Ji Hoo, thưa cha.
- À Han Ji Hoo, con có đồng ý lấy Linh Như làm vợ không?
- Con đồng ý. – Viết Quân dõng dạc.
- Hú! – Tuấn Anh rú ầm lên.
- Ta sẽ ném con xuống sân nếu con còn quá khích, Tuấn Anh. Còn con, – Ngọc Hưng quay sang Linh Như – Con có đồng ý lấy Han Ji Hoo làm chồng không Linh Như?
- Con…
Linh Như hơi bất ngờ nhìn Ngọc Hưng rồi lại nhìn xuống đất. Đây chỉ là 1 trò chơi thôi mà… 1 trò chơi thôi mà….
Bình tĩnh nào! Nó chỉ là 1 trò chơi thôi mà.
Ánh mắt dán chặt xuống đất như cố tìm lấy 1 câu trả lời cho chính bản thân mình. Một trò chơi! Một trò chơi thôi mà.
- Con…
Linh Như vẫn ú ớ không nói nổi lên lời. Sao tự nhiên lại hồi hộp thế này chứ? Như thể đang đứng trước 1 sự lựa chọn rất quan trọng vậy.
Viết Quân bắt đầu toát mồ hôi. Việc này đâu chỉ đơn giản là 1 trò chơi chứ?
- Con…
- Con làm cha sốt ruột! Linh Như à!
- Con…
- LINH NHƯ! – Tiếng gọi lớn phát ra từ phía cửa lên sân thượng.
- Phương Linh?
Như không quan tâm đang có chuyện gì xảy ra, Phương Linh cứ thế chạy thẳng đến chỗ Linh Như mà lôi nó đi.
- Anh Tuấn Vũ và mọi người đang tìm bà đấy. Cả các anh chị nữa, cả trường mình đang loạn lên đi tìm kìa. Xuống dưới đi chứ!
Linh Như còn chưa kịp nói năng gì thì Phương Linh đã kéo nó xuống khỏi sân thượng. Cả lũ cũng chỉ biết đứng trơ ra nhìn. Thật là 1 đứa vô duyên! Đúng cái giây phút quan trọng nhất trong “lễ cưới” của người ta thì từ đâu nó lại xông đến.

Lịch sử 10 năm trước như lại tái diễn trước mặt. Phương Linh từ đâu xuất hiện phá vỡ “hôn lễ” một lần nữa.
- Linh Như! Linh Như! – Phương Linh vừa chạy vừa hấp tấp gọi.
- IM ĐI! – Ngọc Hưng quay lại nhìn Phương Linh rồi gắt lên.
Phương Linh giật mình. Sao chứ? Cô chỉ định đi đưa cô dâu xuống làm lễ thôi mà. Đến giờ rồi. Tại sao họ còn ở đây? Đã thế lại gắt lên với cô nữa. Mà tại sao cả chú rể cũng đang ở chỗ này. Ngọc Hưng gườm gườm nhìn Phương Linh.
- Phương Linh! 10 năm trước cũng là em phá đám.
Phương Linh ngơ ra.
- Phá đám gì cơ?
- Hai đứa kia! – Tiếng ông John quát ầm ầm ở đầu hành lang – Đến giờ làm lễ rồi! Tại sao tất cả còn ở đây? Có biết hại mọi người chạy đi tìm thế nào không hả?
- Dạ?
- Dạ cái gì mà dạ? Còn có 2 phút nữa thôi. Xuống dưới hết đi.
Chú rể cúi xuống nhìn đồng hồ rồi vội vàng ù té chạy đi mất. Anh cứ mong đến giây phút này, thế mà mải vui với bọn họ lại quên mất là làm sao? Lũ còn lại cũng co cẳng chạy theo. Chỉ còn mình cô dâu từ từ bước về phía ba mình rồi chậm rãi đi từng bước xuống dưới.
Tuy vội vã, nhưng không hiểu sao trên miệng ai cũng nở một nụ cười hạnh phúc.
Ngọc Hưng vừa chạy vừa ú ớ.
- Ơ… ơ… chưa cưới xong mà.
Bảo Đông vỗ vai anh an ủi.
- Mày không có phúc làm đức cha đâu.
Shiki gật đầu.
- Đúng! Chị Đầu Gấu! Chị sinh cho anh ấy vài đứa để anh ấy về làm cha trẻ con đi.
- PHÙ RỂ! – Lại có tiếng hét lên ở phía trước, Billy mặt mày tức giận, đứng quát tháo – Sao mày còn ở đấy? Có muốn anh đưa 3 đứa em sinh 3 của mày lên thay không hả.
Shiki giật mình, vội chạy nhanh theo Viết Quân.
- Không! Em mới là phù rể chứ!

Tiếng nhạc đã vang lên bên trong kia. Tất cả đều có mặt tại nơi tổ chức lễ cưới, chỉ duy bóng 1 người vẫn đứng lẳng lặng từ phía xa. Hình ảnh cô dâu của ngày hôm nay, chính là mơ ước mà cả cuộc đời anh hướng tới. Nếu biết cách trân trọng, nâng niu và chịu đựng như Han Ji Hoo, có lẽ Brian mới chính là chú rể trong cái đám cưới này. Nhưng anh đã quá nóng vội. Thực ra, anh đã chạm tay đến hạnh phúc biết bao nhiêu lần. Nhưng lần nào anh cũng đưa bàn tay mình ra, vội vã nắm chặt lấy nó. Nếu như chỉ cần anh từ từ, từ từ, từng chút một, rồi dần dần ôm trọn hạnh phúc bằng cả đôi tay, thì anh đã không thất bại như thế. Ginny Wilson cũng giống như Jenny Trịnh năm xưa. Nhưng Brian lại không có được cái sự nín nhịn đáng quý mà John Wilson đã có.
Nuối tiếc và hối hận! Đó có lẽ là những cảm xúc sẽ theo Brian đến cuối cuộc đời này. Cũng may mắn rằng, những vết thương mà anh gây ra cho Ginny, Han Ji Hoo đã có thể chữa khỏi, và dùng tình yêu của mình làm mờ đi những vết sẹo trong tâm trí cô. Nhưng điều căn bản nhất, là Han Ji Hoo đã mang lại cho Ginny Wilson hạnh phúc, mang đến cho cô mỗi bến đỗ an toàn, 1 gia đình ấm áp. Những điều Brian tưởng rằng chỉ có một mình mình có thể làm dược cho Ginny, Han Ji Hoo đều làm được, từ việc sẵn sàng hi sinh bản thân, đến đáp ứng những đòi hỏi vô lý của cô như thể là điều tất nhiên, sự quan tâm vỗ về, hay một bờ vai vững chắc. Ji Hoo còn mang đến cả cho Ginny một tình yêu mà cô mong muốn. Bấy nhiêu… đã đủ khiến Brian cảm thấy yên lòng rồi.
Bầu trời Seoul nắng vàng trải nhẹ, màu tóc vàng rực rỡ nổi bật của chàng trai khuất dần, khuất dần rồi hòa tan vào với nắng…
Hạnh phúc có thể là một thứ gì đó xa vời và thật khó khăn để nắm bắt, nhưng cũng thật dễ dàng để có được. Cái đó còn phụ thuộc vào việc con người có biết nắm bắt thời cơ hay không, có biết trân trọng, nâng niu, gìn giữ và bảo vệ hạnh phúc đúng cách hay không… Khi bạn đã hi sinh tất cả cho một ai đó mà không được đáp lại, cũng đừng nên nghĩ đó là kết thúc. Ít ra một khi nhìn lại, bạn cũng có thể tự hào vì không còn gì để hối tiếc. Thế giới này rất công bằng. Chắc hẳn ở đ
âu đó, cũng có một người luôn sẵn sàng hi sinh tất cả vì bản thân bạn, vấn đề chỉ là… làm thế nào để bạn nhận ra họ mà thôi.

“Trong cuộc đời anh không nhiều thứ quan trọng. Do đó… nếu có thứ gì quan trọng hơn cuộc sống của mình, anh sẵn sàng hi sinh.”

********************** The End **********************

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ