Disneyland 1972 Love the old s
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 8

- À cái con trắng trắng ý gì?
- Ừ.
- Thế mà cứ tưởng con cừu.- Hắn lẩm bẩm.- Thì nhà cô cả 1 đống thú bông ý, cho tôi 1 con có sao?
- Anh cũng phải hỏi trước chứ?
- Thế tôi đi mua cho cô con khác to hơn nhá. Chịu ko?
- Thôi, tôi ko keo kiệt thế. Kỉ niệm anh luôn đấy.
- Công nhận ôm con cừu, à quên con chó xù của cô ngủ sướng thật. Ấm ơi là ấm.- Hắn khen lấy khen để.
- Hừ, đó là con thú bông tôi cưng nhất đấy. Anh nhớ giữ nó cho cẩn thận, ko thì chết với tôi.
- Vâng, thưa cô.
Cả 2 im lặng. Nó thoáng cảm thấy hắn xiết chặt tay nó hơn 1 chút. Thịch! Sao tự nhiên tim mình đập lạ thế nhỉ?
- Tôi hát cho cô nghe nhá!
- Huh? Hớ? Anh mà cũng biết hát á?
- Ừ, ko tin hả? Để tôi hát cho mà nghe.
Một giọng hát nhẹ nhàng cất lên hòa cùng với làn gió… Hắn đang hát…
“Everyone needs a shoulder to cry on
Everyone needs a friend to rely on
When the whole world’s gone, you won’t be alone
‘Cause I’ll be there
I’ll be your shoulder to cry on
I’ll be there
I’ll be the one to rely one
When the whole world’s gone, you wont be alone
‘Cause I’ll be there
And when the whole world is gone
You’ll always have my shoulder to cry on…”
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _
“Ai cũng cần tựa vào một bờ vai để khóc
Ai cũng cần một người bạn để tin tưởng
Khi mà cả thể giới này có sụp đổ, em cũng không cô đơn đâu
Bởi vì đã có anh ở bên em
Anh sẽ là bờ vài cho em tựa vào mà khóc
Anh sẽ ở bên em
Anh sẽ là người để em tin tưởng
Khi mà cả thể giới này có sụp đổ, em cũng không cô đơn đâu
Bởi vì đã có anh ở bên cạnh
Và khi mà cả thể giới này có sụp đổ
Em sẽ luôn có bờ vai của anh để… tựa vào mà khóc”

Nó hiểu hắn định nói gì. Viết Quân đôi khi cũng đâu có ngốc? Nó im lặng trên suốt quãng đường về nhà vì ko muốn cắt ngang dòng cảm xúc của hắn… Chẳng biết là hôm hay hắn hát hay thật hay là nó bị làm sao mà nó thấy khả năng âm nhạc của hắn đâu có tệ? Về đến chung cư rồi… Hắn tháo mũ bảo hiểm trên đầu nó ra.
- À, cảm ơn anh nhiều.
- Vì?
- Vì cả ngày hôm nay. – Nó cười.
- Bọn tôi mới phải cảm ơn chứ? Nhờ cô mà hôm nay bọn tôi biết thêm ko ít… Thôi cô lên nhà đi. Chúc ngủ ngon.
- Thôi anh đừng chúc. Anh ko chúc tôi còn ngủ ngon, anh chúc xong tôi lại gặp toàn ác mộng đấy.
Nó đưa tay lên vẫy vẫy hắn trước khi bước vào trong chung cư.
Tit…tit… Có tin nhắn. Nó mở cửa phòng, bật điện lên rồi mới lấy di động kiểm tra tin nhắn.
“Huh? Tên dở hơi này, vừa tạm biệt nhau chưa đầy 5 phút mà đã nhắn tin cho mình rồi. Xem tên ngốc này nhắn gì nào….

“If one day…
You don’t want to listen to anyone…
Call me.
I promise to be there for you.
And I promise to be very quite”

Nó hơi nhíu mày nhưng rồi reply lại.
“You… Goodnight. Thank you very much…”
Nó ném điện thoại lên giường và nằm dài ra đó. Quên, gọi điện tho Jimmy chút nào.
- Anh đây! Vừa ngủ dậy. Có chuyện gì thế?
- Gửi ảnh mà Han Ji Hoo – người mẫu của Asian Fashion chụp trong bộ 14 cho em.
- Sao, có hứng thú rồi à?
- Anh biết rồi đúng ko?
- Biết gì?
- Triệu Viết Quân là Han Ji Hoo ý.
- Tất nhiên, anh biết từ hôm chụp ảnh mẫu cơ.
- Vậy sao ko nói với em?- Nó léo nhéo.
- Thì ai từng nói ko quan tâm đến Ji Hoo nữa nào?
- Em nói thế chứ anh biết mà…- Nó xị mặt.
- Hừ, cẩn thận kẻo thằng đần đấy nó nhận dạng ra em đấy. Nó hỏi thăm em suốt. Thôi, mở lap đi, anh send ảnh sang cho.
- Vâng.

Nó mở lại tin nhắn của Viết Quân rồi khẽ đưa điện thoại lên môi, cười vu vơ trong khi tại 1 biệt thự nào đó, 1 thằng con trai ôm chặt con chó xù màu trắng trắng thì thầm: “Từ giờ tao sẽ gọi mày là Linh Như, chó xù nhé!”

- Sao còn chưa lên gặp ta?
Nó bỏ điện thoại xuống xị mặt đi ra ngoài, đi đâu thì không ai biết.
- Dạ! Con chào chú ạ!
- Ta nói rồi, ở trường thì gọi ta là THẦY.
- Vâng! Con chào thầy.- Nó chào lại.
- Con còn dám dùng cái thái độ đấy để nói chuyện với ta à?
- Con xin lỗi chú rồi mà.
- Gọi là thầy.
- Kệ chú đấy, con thích gọi là chú cơ.
- Con có biết hôm đấy con bỏ đi, các ông bà, ba và Jimmy lo cho con thế nào không hả?
- Nhưng con sang Australia còn gì? Jimmy cũng bên đó mà chú. GMR gặp khó khăn, bản thân con là cháu gái ngài Geogre thì con cũng có trách nhiệm giúp đỡ chứ.
- Nhưng không phải là im thin thít vậy. Con có biết con mà xảy ra chuyện gì thì ta cũng không sống nổi với Ma Vương không?Ma Vương gọi cho ta suốt cả buổi hôm đó… Cũng may con không có làm gì quá đáng, nếu không con biết những trò Ma Vương có thể làm rồi đấy.- Ông thày cười tinh quái.
- Chú biết con sợ Ma Vương nhất nhà rồi mà.
- Vì thế ta chỉ bỏ qua cho con lần này, con còn làm thế nữa, Ma Vương sẽ trực tiếp “xử” con đấy, lúc đấy thì ngay cả “Thần Dớt” hay ông nội con cũng không làm gì được đâu.
- Dạ! Con nhớ lời chú ạ!- Nó kéo dài cái âm cuối ra.
- Được rồi, giờ ta có khách, con về lớp đi. À hôm thi học kì con đượccó 57/60 thôi, Sử có 8 điểm.
- Cũng tại chú cơ, tự nhiên cho thi Sử chứ?
- Cái đó do hội đồng nhà trường quyết định chứ có phải ta đâu. Con về lớp đi. Ta bận rồi.

“Thật là 1 ông chú đáng ghét nhiều chuyện.” Nó lẩm bẩm.
- Em đang nói xấu ai đấy?
- Ý, Tuấn Vũ, em đang nói thày hiệu trưởng tự nhiên cho thi sử ý mà.
- Anh nghe Khánh Nam kể em ngủ hơn nửa thời gian cơ mà.
- Thì em không biết làm nên ngủ chứ sao?
- Hơ, không biết làm mà viết kín 4 mặt giấy à? Xạo thấy sợ!
- Ông Nam dạo này có vẻ lắm chuyện nhỉ? Chuyện đấy cũng kể nữa hả?
- Ừ thì nó và anh có mỗi đứa em nên phải quan tâm đến nơi đến chốn chứ?
- Thôi bỏ qua chuyện đó đi. Mà anh từ đâu chui ra vậy?
- Anh có phải chuột đâu mà em bảo anh chui? Anh vừa vào tổ Toán nộp bài kiểm tra hộ Đăng Thành ý mà, lúc ra thì nghe thấy em đang lẩm bẩm gì đó nên tò mò thôi.
- Thế à? Mà anh đi tránh xa em ra đi. Mấy bà chị cứ nhìn em kìa.
- Nhưng dạo này họ có làm gì em đâu mà em phải sợ chứ?
- Vậy đợi lúc em bị “làm gì” rồi mới lo à?- Nó cãi lại.
- Hờ họ mà làm gì em chắc là khó sống rồi.
- Ê, Tuấn Vũ tán tỉnh gì em gái em đấy?- Khánh Nam từ đâu lên chen ngang.
- Đâu có đâu? Anh làm gì biết … tán?
- Ặc! Được như vậy có phải thế giới nó yên bình không?- Nó đốp chát lại.
- Ừ đúng đấy.- Khánh Nam cũng hùa theo.
- Hừm… 2 cái đứa này… mà lâu nay anh cũng không có tán tỉnh ai thật mà! Anh đi tu như Khánh Nam rồi.- Tuấn Vũ thú nhận.
- Hớ hớ trái đất yên bình từ đây rồi.
- Em đã bảo anh tránh xa em ra 1 chút rồi cơ mà.- Nó bắt đầu đi ra xa Tuấn Vũ.
- Không! Anh cứ thích đi cạnh em cơ. Anh em mình khoác vai nhau cho nó tình cảm. Nhỉ?
- Xì! Ai thèm tình cảm với anh? Đến 12C1 của anh rồi kìa! Vào lớp đi.

- Tạm biệt em yêu nhé! Tuấn Vũ còn cố nói với lại.
- Anh biến vào trong đi. Khánh Nam đẩy Tuấn Vũ vào trong lớp không thương tiếc.- Đi thôi Linh Như. Đứng đây nữa thì em bị nhiều đạn bắn tỉa lắm đấy.- Không biết Khánh Nam có n
hìn thấy cả thằng bạn thân đang đứng ở của lớp mặt hằm hằm nhìn ra ko nhỉ?

Vừa đến cửa lớp cái loa phóng thanh của Khương Duy đã oang oang bên tai.
- Hey! Linh Như, Khánh Nam chỉ đợi có 2 người về thôi đấy.
- Chuyện gì mà mày hí hửng thế? Khánh Nam nhìn Khương Duy tò mò.
- Hì hì, về chỗ ngồi đã nào.- Khương Duy lôi từ trong ngăn bàn ra 1 con thạch sùng đã chết(tất nhiên là đã được bọc trong túi nilon) hì hửng.
- Mày kiếm đâu ra cái con mất vệ sinh này vậy? Viết Quân nhìn chằm chằm cái bọc trên tay Khương Duy.
- Hé hé, tối qua tao phục kích mấy tiếng ở nhà bác giúp việc đấy! Nhà tao tìm mãi mà chẳng thấy con nào cả. Nghe nói con Phương Ngọc(Minh Phương) “thích” con thạch sùng nên tao phải lùng bằng được đấy. Tao phải phục thù chuyện nó kể xấu tao chứ nhỉ? Chỉ đợi 2 đứa mày về là tao sẽ mang sang “tặng” nó ngay.- Nói rồi Khương Duy hớn hở chạy sang chỗ Minh Phương chẳng quan tâm cái lắc đầu ngán ngẩm của 3 đứa bạn.

Bên chỗ Minh Phương:
- Minh Phương ơi! Khương Duy nhẹ nhàng.
- Huh? Sao hôm nay gọi tên tôi tử tế thế? Có gì muốn nhờ vả à?
- Ừm… bà xòe tay ra được không? Khương Duy vờ ấp úng.- Tôi có cái này muốn cho bà xem…
- Đây! Ông lắm chuyện quá.
- Không! Bà nhắm mắt vào nữa cơ.
Có vẻ như khi mà 2 phe của 1 cuộc chiến-không-bao-giờ-chấm-dứt mà nói chuyện tử tế với nhau được 1 câu thì rất thu hút sự chú ý của các thành viên trong lớp thì phải.
- He he! Ổn rồi! Bà mở mắt ra đi.- Vừa nói Khương Duy vừa ra hiệu cho 3 đứa bạn bên kia bịt ngay tai lại vừa kịp lúc…
- Á á á á á á á á á á á………………thạch……….thạch………á á á á á á á…………..- Minh Phương cứ thế hét ầm lên.
Khương Duy thủng thẳng nhặt con thạch sùng dưới đất lên, tiếp tục dí sát mặt Minh Phương.
- Á á á á á…….xin………xin……..tránh …….. tránh…….ra……….tránh ra đi!- Vẻ sợ sệt của Minh Phương chẳng làm cho Khương Duy ngừng trò chơi quái đản lại gì cả, trái lại cậu còn vui vẻ là khác.
- Thế từ nay có còn dám nói xấu Khương Duy không?- Khương Duy vừa dí sát thạch sùng vào Minh Phương vừa nói đầy đe dọa.
- Dạ! Không ạ!- Minh Phương ngoan ngoãn.
- Còn dám bắt nạt Khương Duy không?
- Không ạ!
- Còn dám méc ba Khương Duy không?
- Không! Không! Không ạ! Minh Phương sẽ ngoan mà!
- Ừ nhớ lấy nhé! Không thì liệu hồn đấy.
Nói rồi Khương Duy hỉ hả đi về chỗ mà không quên nhờ Minh Phương ném hộ “chú thạch sùng xinh đẹp”.
- Hí hí! Ba đứa mày thấy tao làm tốt không? Nhìn mặt con nhỏ tái mét kìa…Hơ, gì mà bọn mày nhìn tao ghê vậy?
- Giết chết mày đi. Điếc hết tai bọn tao rồi. Kya!- Ngay lập tức cả lũ xông vào cho Khương Duy 1 trận. Bị tra tấn với âm thanh tần số lớn của Minh Phương nãy giờ thì còn gì là tai nữa?

Chiều! Cả trường đang yên ắng trong tiết học thì từ đâu oang oang tiếng 1 con bé: “Hội học sinh tập trung!”

Giới thiệu lại về Hội học sinh 1 chút nhé!
Hội học sinh gồm 10 thành viên chịu trách nhiệm về tất cả các vấn đề của học sinh trong trường cũng như đi đầu trong các phong trào hay các đợt thi đua. Các thành viên của Hội học sinh yêu cầu phải là những kẻ “đầu não” trong giới học sinh của trường QUỐC TẾ này. Nói cách khác là tuyển chọn những thành viên có học lực xuất sắc nhất các khối lớp. Mười thành viên hiện nay của Hội học sinh được tuyển chọn từ 3 lớp chọn 10B1, 11A1 VÀ 12C1. Cụ thể:
• 10B1: Lê Dũng, Tuấn Anh và Quốc Trường.
• 11A1: Khánh Nam(Hội phó Hội học sinh), Linh Như, Viết Quân, Khương Duy.
• 12C1: Đăng Thành(Hội trưởng Hội học sinh), Bảo Đông, Ngọc Hưng.

Cũng không thể khẳng định được những học sinh không thuộc 3 lớp này học kém bởi vì trường QUỐC TẾ tuyển chọn học sinh đạt chỉ số IQ cao nên các học sinh đều rất xuất sắc. QUỐC TẾ đào tạo học sinh từ lớp 1 cho đến bậc đại học.

- Cô hết trò rồi à?- Viết Quân làu bàu.
- Thế anh còn nghĩ ra gì không? Nói nhiều quá! Không thích thì đi về lớp cố mà nuốt 2 tiết văn đi!
- Thôi! Ngồi đây tán dóc cũng được mà. Sao mấy vị kia lâu đến thế nhỉ?
- Bọn anh đến đây!- 3 MODS của 12C1 đã có mặt, và ngay sau lưng là 3 MODS còn lại của 10B1.
- Biết ngay bọn mày tập trung chỉ đến nói chuyện mà, có việc gì đâu chứ?- Ông Ngọc Hưng làm cái vẻ mặt như kiểu ta đây cái gì cũng biết ý.
- Biết thế mà anh còn xuống à?
- Hờ! Anh vốn chỉ thích tán gái chứ không thích học mà.
- Còn anh thì buồn ngủ lắm rồi. – Đăng Thành và Hoàng Đông ngáp dài.
- Dạo này càng học càng thấy chán sao ý!- Mấy tên lớp 10 uể oải.
- À sáng nay anh thấy Linh Như đi cùng Tuấn Vũ , 2 người gần đây có vẻ thân quá đấy? Sư phụ của ông nổi tiếng sát gái mà Ngọc Hưng nhỉ?- Đăng Thành ko có ý định ngủ nữa mà ngồi dậy hí hửng với chủ đề vừa lóe lên trong đầu.
- Lại có chuyện gì đây? Anh đã bảo em không qua được lưới tình của Tuấn Vũ đâu!- Ngọc Hưng tiếp lời Đăng Thành.
- Hờ! Mấy người đầu óc hơi bị đen tối đấy. Bạn bè thôi mà.- Nó lên tiếng thanh minh.
- Uh, ai biết chứ! Anh Tuấn Vũ đẹp trai thế cơ mà, bà không đổ hơi phí.- Tên gay Tuấn Anh lên tiếng.
- Ừ đúng đấy! Ai mà biết được chứ? Mà em có bị fans Tuấn Vũ và của… bọn anh làm phiền nữa ko?- Hoàng Đông hỏi tiếp.
- Hứ! Làm như mấy anh nhiều fans lắm ý! Em có thấy ai nói gì nữa đâu! Chắc là buông tha em rồi.
- Ừ, thế thì ổn.
- Hey! Anh Duy!- Quốc Trường quơ quơ tay trước mặt Khương Duy nãy giờ vì tên đó cứ ngồi cười 1 mình ý.
- Khánh Nam, em liệng cái tập hồ sơ kia vào nó hộ anh cái.- Đăng Thành trỏ tập hồ sơ kế bên Khánh Nam.
- Em ném xong anh đi nhặt lại đấy! Em dính bẫy anh 1 lần rồi…
- Hì hì! Thế thôi! Em lấy ngay cái cặp của nó kìa…Đăng Thành chưa kịp nói xong thì cái cặp đã rơi trúng đầu Khương Duy do Viết Quân “lỡ tay” làm rớt.
- Thằng kia? Mày bị điên à?- Khương Duy quát ầm lên.
- Sao anh Duy? Yêu rồi hả?- Tên Lê Dũng tinh quái.
- Nói linh tinh.- Khương Duy gạt phắt.
- Anh em với nhau cả. Nói thật đi chú em.- Ngọc Hưng vỗ vai Khương Duy.
- Vớ vẩn. Không có gì thật mà.
- Vậy anh cười cái gì nãy giờ?- Tuấn Anh chất vấn.
- Ờ thì…- Khương Duy ấp úng.
- Thôi nào anh Duy! Hay là anh cứ nói ra đi rồi nhờ mọi người nghĩ cách giùm. OK?- Nó đề nghị.
- Hay em kể đi.
- À anh Duy tương tư Minh Phương đấy.
- Minh Phương?
- Ừ “anh” con trai thứ 27 của lớp em.- Nó trả lời Đăng Thành.
- Tôi nghe nói lớp bà chỉ có 26 anh thôi mà.- Quốc Trường băn khoăn.
- Thì thế mới gọi là thằng con trai thứ 27.- Viết Quân tiếp lời.
- Haizz, sao Hội học sinh mà toàn người chậm hiểu thế nhỉ?- Khánh Nam thở dài- Là do cái bà Minh Phương đấy đầu gấu quá, khỏe hơn cả con trai ý chứ.
- À à vậy thì biết rồi, tại quen gọi bà đấy là “đầu gấu tỉ tỉ” nên ko biết. Có phải hết con gái đâu mà anh thích cái bà đấy hả anh Duy? Ít ra em thấy Tuấn Anh đây còn hợp với anh hơn ý.- Lê Dũng đùa.
- Hờ! Anh có phải gay đâu chú em. Mà anh nói với các chú chuyện này là mong các chú giúp đỡ chứ có bảo các chú đưa ra nhận xét về Minh Phương đâu, đầu gấu cũng có vẻ đẹp riêng chứ.- Khương Duy bênh vực Minh Phương.
- Chưa gì đã bênh rồi. Thế tóm lại là muốn các sát thủ tình trường đây giúp gì?- Ngọc Hưng có vẻ hứng thú.
- Còn giúp gì ngoài việc tán đổ chị ý nữa? Tự dưng Ngọc Hưng nhà ta chậm hiểu thế chứ?

Sau 1 hồi thì thầm to nhỏ…
- OK! Ý kiến hay! Cứ thế tác chiến nhé!

Nhìn cái vẻ mặt hí hửng của Khương Duy đủ biết hắn đang vui vẻ đến thế nào. Niềm vui đó lây cả sang 2 thằng bạn nên chẳng ai chú ý đến nét mặt thoáng buồn của Linh Như.
- Mấy anh cứ về trước đi, em có chút việc, em sẽ về sau.
OK

Vừa xuống đến lán xe…
- Thôi chết!- Khánh Nam kêu lên- Tao để quên bản báo cáo tổng kết kì I rồi.
- Mày đang trí quá đấy! Thôi tụi mình quay lại lấy đi. Tiện đợi con bé kia nữa.

Phòng họp của Hội học sinh ở tầng 5, tầng cao nhất. cũng gần phòng nhạc cụ. Gần đến nơi… có tiếng dương cầm của ai đó… bài Marriage d’amour… 1 chút tò mò… cả 3 khẽ hé cửa nhìn vào trong…
Một cô bé đang lướt nhẹ tay trên các phím đàn, chợt ngừng lại 1 chút rồi cầm điện thoại lên nói bằng tiếng Mĩ: “Give my gift to him, please…”
Bản nhạc lại tiếp tục… Cô bé không chơi bản lúc nãy nữa… mà là….

Happy birthday to you, this is your day
On this day for you we’re gonna love you in every way
This is your day, your day,
Happy birthday to you (to you), to you (to you), to you.

Happy birthday to you, you’re still young
Age is just a number, don’t you stop having fun
This is your day, your day, happy birthday to you
This day only comes once every year,
Because you’re so wonderful with each and everything you do, hey…

This day is only for you, ’cause you’re so special in every way
Happy birthday to you!

Đây là bài “Happy Birthday to you” của Kids mà. Tiếng hát cất lên hòa lẫn vào những nốt nhạc. Nếu chú ý… có thể cảm nhận được 1 chút run rẩy trong giọng hát… cô bé đang khóc.

- Ông! Con không chơi nữa, ko chơi nữa đâu!
- Con mà không cố gắng tập lại, ông sẽ cắt phần cơm trưa. Con bảo muốn tặng món quà sinh nhật bất ngờ này cho thằng bé “không biết hưởng thụ âm nhạc” đó cơ mà.
- Nhưng khó quá ông à! Con không chơi được.
- Cố thêm chút nữa là ổn mà! Ông biết con làm được.
Ông đặt bàn tay nó lên phím đàn… các nốt nhạc cứ bay bổng quanh 2 ông cháu… Chỉ còn 1 tuần… 1 tuần nữa là sinh nhật 1-người-quan-trọng.

Và hôm nay cô bé năm xưa lại chơi lại bản nhạc đầu tiên mà cô được học… cũng để tặng sinh nhật cái người “không biết hưởng thụ âm nhạc” đó. Bài hát kết thúc nhưng cô bé vẫn tiếp tục đàn, những ngón tay lướt đi… giọng cô bé thổn thức, hòa lẫn với tiếng đàn,… với nước mắt…
- We miss you… miss you very much. Do you know? Do you remember us? Do you remember our sweet memories that we have had? Tell me… you’re lying… Tell me it isn’t truth… it’s just a dream… you still remember us… You have never forgotten us, haven’t you?…
Cô bé hét lên câu cuối rồi òa khóc. Một âm thanh như sợ hãi của những phím đàn khi cô bé đạp mạnh tay lên chúng…

- Nó nói bận là việc này sao?- Khương Duy khẽ hỏi.
- Suỵt!
Viết Quân định mở cửa đi vào nhưng Khánh Nam ngăn lại…
- Không. Đừng vào trong. Nó đang muốn ở 1 mình.
- Huh? Sao mày biết?
- Cảm nhận! Tao có thể biết được lúc nào ai đó muốn được yên tĩnh. Để cho nó yên. Nếu có hỏi, sẽ chẳng nhận được 1 câu trả lời thật lòng đâu.
Khánh Nam nhìn Linh Như với ánh mắt trầm buồn. Lâu lắm rồi Khương Duy và Viết Quân mới thấy ánh mắt ấy ở Khánh Nam… kể từ khi Linh Như xuất hiện… ánh mắt đã theo suốt Khánh Nam từ khi còn là 1 thằng bé 5 tuổi đến hôm nay… 16 tuổi. Hơn 10 năm… Khánh Nam vẫn âm thầm chịu đựng nỗi đau đớn khi mất mẹ và em gái…
Ba đứa im lặng, và Khương Duy lên tiếng phá vỡ sự im lặng đó.
- Cũng như mày. Khánh Nam ạ! Một cái vẻ mơ hồ.
- Huh?
Khương Duy tiếp tục:
- Chẳng bao giờ chia xẻ chuyện của mình cho ai. Bọn tao đã cố gắng không động đến vết thương lòng của mày, nhưng không có nghĩa là bọn tao cấm mày biểu lộ cảm xúc. Nhưng mày lúc nào cũng thế. Chẳng bao giờ thật lòng cả.
Khánh Nam nhìn thằng bạn.
Viết Quân thay lời Khương Duy:
- Cả mày, cả con bé đó, chẳng có 1 chút gì gọi là thật. Lúc nào cũng cố mang cái vẻ mặt vui vẻ đó đi lừa cả thế gian. Nhưng đôi mắt 2 đứa mày thì… không biết cười đâu.
- Mày có thể nói ra mà.- Khương Duy bắt đầu nói ra tất cả những gì mình nghĩ- Mày có thể nói cho bọn tao biết mày đang cảm thấy sao mà. Nhưng chưa bao giờ mày làm thế. Lúc nào mày cũng giữ sự đau khổ cho riêng mày. Bọn tao vẫn chấp nhận cái trò đùa của mày vì bọn tao hiểu mày muốn tìm lại hình ảnh của em gái. Nhưng có cần thế không?
Khánh Nam nhếch mép nhưng vẫn im lặng để cho 2 thằng bạn nói tiếp.
- Tao đã nói rồi. Mày không cần cười khi mày không muốn cười.- Viết Quân tiếp tục- Mày thật ngốc.Bọn tao ở bên mày vì cái gì chứ? Không phải chỉ để nhìn mày đóng mãi 1 vở kịch như thế. Mày không thấy chán sao? Tại sao mày không bao giờ nói tất cả cho bọn tao nghe? Những gì bọn tao biết về mày chỉ là những gì do ba và bà nội mày kể, còn mày chưa bao giờ nói gì về bản thân cả. 10 năm chơi với nhau không đủ để mày tin tưởng 2 đứa tao à?
- Đúng! Mày có thể kể mà. Rằng mày thích ăn gì, rằng mày thích làm gì, rằng em gái mày như thế nào, rằng con bé tên gì, rằng nó ra sao, nó có đáng yêu hay ko? Đằng này mày chẳng hề nói. Ăn gì cũng do bọn tao chọn, chơi gì cũng bọn tao quyết. Con bé em mày tên gì bọn tao cũng chẳng biết, nó ra sao, mấy tuổi cũng không biết, nhưng thôi tao cũng chỉ cần hiểu nó rất đáng yêu nên mới làm cho anh trai khổ sở thế này nhưng mày có thể sống lại với những kỉ niệm đẹp của 2 anh em chứ không phải cứ mãi ôm cái ảo ảnh ấy và lấy người khác ra lấp chỗ trống. – Khương Duy chẳng còn quan tâm vết thương lòng của Khánh Nam đang rách thêm ra.
Lại 1 cái nhếch mép của Khánh Nam.
- Chưa trải qua sẽ chẳng bao giờ hiểu được, bọn mày cũng thế, đừng có cố chạm vào vết thương của tao, tao tự chữa trị được mà không cần người khác băng bó hộ. Chẳng phải ngẫu nhiên tao mang hết tình cảm anh em ra dành cho Linh Như nhưng ko có nghĩa là tao coi nó và em gái tao là 1, tao coi nó là đứa em thứ 2 mà tao có. Bọn mày nên biết thế, đừng có nghĩ nó chỉ là thế thân, Khương Duy ạ. Nếu 1 ai đó động vào, dù chỉ 1 sợi tóc của con bé thôi, Hoàng Khánh Nam sẽ chẳng bao giờ bỏ qua đâu. Nhớ lấy điều đó và thôi ngay cái ý nghĩ vớ vẩn của bọn mày đi.
Khánh Nam bước đi trước… vẫn cái dáng lạnh lùng cao ngạo của 1 thằng bé không-biết-cười năm nào, và… cũng vẫn như xưa, thằng bé đó chẳng hề đơn độc, rồi 1 lúc nào đó sẽ có 2 thằng bé khác đuổi theo cái dáng ấy vì Khương Duy và Viết Quân bao giờ cũng sát cánh cùng Khánh Nam :
- Mày biết mày không có 1 mình mà, còn cả bọn tao nữa, nhất quyết sẽ giúp mày bảo vệ đứa em gái thứ 2 ấy.
Khánh Nam đóng cửa phòng lại, nằm dài xuống sàn.
“Khương Duy và Viết Quân nói đúng, tụi nó đã chịu đựng mình quá lâu rồi. Mình đã nói dối, để tự biện hộ cho sự yếu ớt của mình. Sự thật là mình khó đối mặt được với cái chết của con bé. Mình đâu có thể tự chữa lành vết thương? Nếu không phải bọn nó xuất hiện, thì đâu có Hoàng Khánh Nam của ngày hôm nay được? Mình hiểu tụi nó muốn tốt cho mình, nhưng những đứa chưa biết đau khổ là gì như tụi nó sẽ chẳng thể hiểu hết được. Đó cũng là lý do mình ko cho tụi nó làm phiền Linh Như, vì con bé cũng có cùng suy nghĩ với mình. Quá khứ là 1 cái bóng rất lớn bao trùm tất cả, làm sao để thoát ra khỏi cái bóng đó bây giờ?” Khánh Nam không thể trả lời câu hỏi đó, và cả Linh Như cũng vậy. Đó là câu hỏi đã theo suốt suy nghĩ của 2 anh em bao lâu nay rồi.
Khánh Nam bật dậy, cậu muốn đi đến 1 nơi…

Thỉnh thoảng người nào đó vẫn thấy một cậu bé ôm một bó hoa trong tay đi vào nghĩa trang này… Cậu bé vẫn đứng đó, giữa hai cái nấm mộ của 1 người phụ nữ xinh đẹp và 1 đứa bé gái chừng 4, 5 tuổi…
“Mẹ! Con này! Mẹ đừng có im lặng nhìn con thế chứ? Con lớn chừng này rồi mà. Mẹ thấy không? Con trai mẹ càng ngày càng đẹp trai ra đấy. Kiểu này con làm người mẫu thì con gái chết hết mất. Con mang hoa đến tặng mẹ nữa này. Hoa đẹp chưa mẹ? Con chủ ý lấy hoa khô để nó không thể héo được. Vì lâu lâu con không đến, mẹ mà nhớ con thì mẹ cứ nhìn bó hoa khô này mẹ nhé. Mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe nữa đấy. Mẹ còn Bun nữa, mẹ mà ốm thì nó chẳng biết tự chăm sóc mình đâu. Cái con ngốc đấy… Anh nói em đấy. Nhìn gì mà nhìn. Cái mặt em thấy ghét quá.- Khánh Nam nhìn sang tấm bia mộ có ảnh em gái rồi nhăn mặt kêu ca- Em cứ cười đi. Người ta chê mà cũng cười. Sao anh lại có một đứa em gái ngốc như em chứ? Dạo này em tăng được kí nào không? Anh tăng 1 kí đấy. Nhưng mà nhìn anh vẫn đẹp trai phong độ nhỉ? À anh Tôm chắc cũng vẫn hay đến thăm em chứ? Cái ông đó cứ tự nhận là đẹp trai hơn anh… nhưng anh đẹp trai hơn chứ nhỉ? Dạo này anh ăn nhiều kem chocolate quá nên ho suốt. Đấy, tại em đấy. Anh đã nói kem chocolate không ngon rồi mà em cứ khen lấy khen để. Ngốc ơi là ngốc. Ăn kem bạc hà có phải ngon hơn không? Mà thôi, em cứ ăn đi, ăn chocolate nhiều vào rồi có ngày phát phì ra, chẳng ai chịu chơi với em nữa.- Khánh Nam bật cười như trêu em gái- Nhìn mặt em ngố quá, sao chẳng bù cho anh trai chút nào thế? Xấu xí, lại còn hay cười nữa chứ. Cười thì được cái gì nào? Em bảo cười nhiều thì thấy vui hơn, nhưng anh cười suốt cũng có thấy gì đâu? Cười nhiều mệt lắm. Như kiểu mình đóng kịch ý. Cái này cũng là tại em nốt. Em bắt anh cười mà. Nhưng anh chỉ cần mình em cười thôi… em cười thay phần anh rồi còn gì… Em ngốc lắm. Em đi rồi, giờ anh lại phải cười thay phần em. Mà anh đã không thích cười thì chớ. Sao em lại để mình anh ở lại chứ? Cả mẹ nữa, sao mẹ lại bỏ con và ba? Hai người… Em đừng cười nữa xem nào. Đừng cười anh nữa chứ. Anh có phải ngốc đâu mà em nhìn anh thế? Không, cũng đúng, anh ngốc. Anh ngốc nên mới bị em gái bỏ rơi thế này… Sao em lại làm thế chứ?- Khánh Nam giận giữ quát cái tấm bia mộ có hình em gái- Em có biết bao nhiêu năm nay anh sống thế nào không mà cười? Em biết không hả?- Khánh Nam bật khóc – Anh không khóc nhè đâu. Tại nhiều bụi quá thôi. Mà anh khóc cũng có sao? Em khóc thì được còn anh khóc thì không à? Cái gì? Dám bảo anh là trẻ con á? Ừ đấy, anh thích làm trẻ con đấy. Anh thích nhỏ lại như hồi anh em mình còn sống bên nhau ý. Em nhớ không? Nhớ không hả? Chắc em chẳng nhớ đâu. Em nhớ mà lại để cho anh sống trên thế giới này 1 mình chắc? Em có biết là em độc ác lắm không? – Khánh Nam quỳ sụp xuống đất… Mẹ ơi, sao mẹ lại bỏ con? Bun! Em tỉnh lại đi… em quay lại đi… Anh chuẩn bị sẵn phòng cho em rồi mà, em đừng giận anh hai nữa, anh hai sẽ dẫn em đi chơi vườn thú mà, anh hai sẽ ăn kem chocolate thật nhiều mà, anh hai hát cho em nghe nữa, kể truyện nữa, đèo em đi học nữa… Chịu không? Chưa đủ hả? Vậy thì em phải tỉnh lại nói cho anh biết anh phải làm những gì nữa chứ?- Nước mắt một thằng con trai 16 tuổi cứ thi nhau rơi xuống thảm cỏ như những giọt
sương đọng lại… Nghĩa trang rộng lớn, vắng vẻ… Cái dáng người đổ sụp giữa 2 tấm bia mộ càng thêm cô đơn, đau đớn…- Con biết làm sao đây mẹ? Con biết làm sao để thoát khỏi ngày hôm đó? Bun, anh hai phải làm sao? Bun…- Khánh Nam cầm chặt sợi dây chuyền có hình trăng khuyết khóc nấc lên.

Linh Như rời khỏi phòng nhạc cụ. Nó muốn đi đến 1 nơi… Từ khi về Việt Nam nó chưa bao giờ về lại chỗ đó… không hiểu hôm nay làm sao mà nó lại muốn đến nữa…
- Cho tôi đến địa chỉ này…- Nó nói với người tài xế.
- Thưa cô nhưng…
- Cháu nói rồi mà, chú đừng suốt ngày gọi cháu là cô nữa.
- Thôi được, nhưng nơi đó cách đây khá xa. Nếu đi thì tới tận tối mới đến nơi. Chú nghĩ con nên để đến ngày mai thì hơn.
- Xa lắm hả chú?
- Ừ, nếu đi ô tô thì phải 6 tiếng mới đến nơi.
- Vậy để ngày mai đi sớm cũng được ạ.

Nó đã cố dậy thật sớm, có lẽ là không ngủ được. Đoạn băng ghi âm bài hát hôm qua chắc chắn anh Jim đã chuyển cho người đó. Nó hi vọng nhiều vào tiếng đàn nhưng không biết mọi chuyện sẽ thế nào cả. Còn giờ, việc đầu tiên là đi đến nơi đó….
Trái tim nó thắt lại… nơi này mọc lên toàn cây… chắc chẳng ai biết nơi này hơn 10 năm trước đã từng có một ngôi nhà 2 tầng xinh đẹp và… cũng cái ngôi nhà 2 tầng ấy từng làm sáng 1 góc trời với ngọn lửa đỏ rực… ngọn lửa cướp đi 2 sinh mạng… dượng và cô Tâm… Những cái cây mọc lên đều đều che lấp đi tất cả. Nơi này… Đau quá! Lần đâu tiên kể từ khi ra đi, nó dám đối mặt trực tiếp với kí ức của mình. Đau quá! Những trận đòn roi, những lần bàn tay rớm máu, những lần dượng say rượu bắt nó phải quỳ trước nhà dù cái lạnh mùa đông ăn sâu vào da thịt… Nó nhớ tất cả. Nhưng dù sao đó cũng là dượng nó. Ông ý từng che chở cho mẹ con nó… Dượng ghét nó nhưng dượng yêu mẹ. Chỉ cần nhớ như thế, nó vẫn có thể vui vẻ đón nhận tất cả… Nó nhớ cả cô Tâm, người đã làm cho nó rất nhiều món ăn ngon. Mẹ hay đi vắng vì bận công việc, chỉ có cô chăm sóc cho nó… Cái Thu con gái cô coi nó như chị em. Nó tưởng như trên đời này, nó có thêm một người chị ruột vậy. Cay xè. Cô Tâm mất rồi, Thu sống ra sao? Nhà cô Tâm chỉ có 2 mẹ con… Thu năm nay cũng 16 tuổi như nó nhỉ? Nhà cô Tâm ở đâu? Nó không biết, dượng chẳng cho nó đi đâu nên nó chẳng được đến nhà Thu chơi. Có khi 2 đứa còn tắm chung cơ. Vui lắm. Không hiểu sao nghĩ lại toàn kỉ niệm vui mà mắt nó cứ nhòa đi. Nó nhớ như in tất cả. Những kỉ niệm tưởng chừng như nó đã khóa chặt trong tim. Nó kiếm 1 cái gốc cây ngồi nghỉ. Ngày xưa chỗ này là phòng ngủ của mình này. Ngày mẹ và dượng xây xong nhà, chính tay ba, anh Bon và anh Tom đã xuống đây trang trí phòng ngủ cho nó. Hai ông ý còn nhỏ xíu như nó ý mà bày đặt, vẽ màu lem nhem ra tường, bị ba la cho. Nó ngồi cười 1 mình nhìn quanh quẩn. Nơi này từ xưa đã không đông cho lắm, giờ vẫn vậy, cách xa xa mới có 1 ngôi nhà. Hồi trước ba hay cho xe đi đến từ hướng nào nhỉ? À, hồi đó mình bảo là hướng mà nhìn thấy mặt trời đầu tiên ý. Hướng Đông. Là hướng mình vừa đi tới mà. Nó đi bộ lang thang quanh đó như tìm lại chút ít dư âm ngày xưa. Nó gặp 1 ông lão… Nó cúi đầu chào ông. Chắc ông có việc đi đâu đó.
“Anh Bon, lâu lắm rồi hai anh em mình chẳng gặp nhau nhỉ? Ơ đâu, trong giấc mơ gia đình mình vẫn gặp nhau anh nhỉ? Em gặp cả ba mẹ nữa cơ, nhưng chẳng ai nói với em câu gì cả, chỉ toàn cười thôi. Ba mẹ yêu quý, con, Bun nè. Ba me xấu lắm, chỉ có ba mẹ và anh Bon sống hạnh phúc ở đó thôi, để lại con 1 mình thế này… Ba ơi dạo này ba nhiều việc ko ba? Ba có phải đi công tác xa không ba? Ba mẹ có cãi nhau không ạ? Hì hì, con hỏi thừa rồi, gia đình mình là một gia đình hạnh phúc cơ mà. Anh Bon này, nếu ba mẹ cãi nhau anh phải can đấy. Mẹ ơi, con ngửi thấy mùi bồ kết mà thỉnh thoảng mẹ vẫn nấu gội đầu. Cái mùi đó chẳng lẫn vào đâu được mẹ nhỉ? Tóc mẹ thơm quá. Bây giờ khó kiếm bồ kết lắm mẹ ạ. Mẹ đừng đi công tác xa như ba nhé. Mình ba đi đã thấy buồn rồi, cả mẹ đi thì anh Bon thể nào cũng trốn đi chơi cho xem, mà không có anh Tôm thì anh Bon chắc cũng chẳng biết chơi với ai đâu. Mẹ đừng đi mẹ nhé! Mẹ ở nhà chơi với anh hai không thì anh hai sẽ rất buồn đấy mẹ ạ. Mẹ đừng cho anh hai ăn nhiều kem bạc hà mẹ nhé. Mẹ mua kem chocolate cho anh ý ăn mẹ ạ. Con là thích nhất kem đấy đấy. Gì? Anh không thích ăn kem đấy á? Kệ anh. Nhưng kem đấy ngon hơn bạc hà nhiều. Anh hai hư lắm, chẳng bao giờ nghe lời em gì cả. Anh hai này, ở trường em có 1 anh cũng tên Hoàng Khánh Nam cơ, nhưng mà anh ý trái ngược với tính anh lắm nhé, anh ý hay cười này, anh ý còn thích ăn kem chocolate nữa cơ, anh ý đẹp trai cực, hứ, hơn anh nhiều, anh thì lúc nào cũng tự cao tự đại về cái vẻ ngoài của mình. Em nói thật nhé, anh hai xấu cực. Xấu ơi là xấu ý. Anh ơi! Anh hai ơi! Sao anh không lên tiếng. Anh giận em vì hôm anh và ba mẹ đi em không tới tiễn à? Em xin lỗi anh hai. Xin lỗi cả ba mẹ nữa. Hôm đấy… không… chẳng qua tại con ham chơi nên con không đến.- Nước mắt nó chảy dài khi nhớ đến ngày hôm đó- Nhà mới anh hai ở đâu anh hai? Đẹp không anh hai? Có nhiều hoa không? À em quên là anh chẳng thích hoa như em nhỉ? Thế thì có nhiều cỏ không? Em thích những bãi cỏ xanh rờn ý. Anh hai! Anh hai! Em thương anh hai nhất. Anh hai có thương Bun không? Anh hai? Anh hai có thương Bun không? Không! Anh hai không thương em đâu. Cả ba mẹ nữa. Nếu thương Bun thì ba người đâu có bỏ Bun lại một mình chứ? Con ghét nhà mình lắm. Ba mẹ và anh sống hạnh phúc để mình con lại thế gian này một mình…. Con ghét lắm…”
Có một con bé ôm chặt cái dây chuyền có hình mặt trăng vào lòng nức nở. Chỉ một mình nó ngồi ở đấy… một mình nó… khóc và khóc…
Ngày hôm sau…
Tiết Sinh học lớp 11A1…
- He, nhìn cũng hay hay nhỉ?- Viết Quân lôi từ trong cặp ra 1 bộ xương dạ quang nhỏ nhỏ đặt lên bàn trước mặt 2 đứa (Linh Như và Viết Quân ngồi chung 1 bàn đó).
- Xời, tưởng gì chứ cái này nghịch suốt.- Nó chẳng để tâm đến cái bộ xương đó nữa trong khi Viết Quân cứ giơ lên trước mặt nhìn nhìn ngó ngó còn cười 1 mình nữa chứ, việc làm kì quái đó của hắn đã lọt vào mắt cô dạy Sinh. Ai chả biết có chuyện gì xảy ra chứ…
- Viết Quân, em có cái gì trên tay vậy?- Cô hỏi.

Hắn nhanh chóng cất bộ xương vào ngăn bàn rồi lại nắm tay lại như là trong tay hắn đang giữ cái vật cô muốn hỏi vậy. Cô đứng sát bên…
- Dạ… em có cầm gì đâu cô?
- Xòe tay em ra tôi xem.
Hắn cứ vờ nắm chặt tay lại vậy, mặt cúi xuống ra vẻ hối lỗi… Cô vẫn đứng sát bên nhìn hắn trừng trừng… Hắn đưa bàn tay đang nắm chặt nãy giờ vào túi quần, như kiểu vừa cất cái gì vào trong túi vậy… Tiếng cười ở đâu đó “gần hắn” bắt đầu xuất hiện…
- Tôi không bảo em cất nó vào túi quần, mang ra đây!- Cô ra lệnh.
Hắn đưa tay móc móc 2 bên túi quần ra… chẳng có gì cả…
- Em thưa cô có gì đâu ạ?
Khương Duy ngồi dưới loi choi:
- Em thưa cô bạn ý biết làm ảo thuật đấy cô ạ!
- Tôi không hỏi em. Viết Quân, em đang đùa tôi đấy à? Rõ ràng tôi thấy em cất gì vào túi mà.
- Nhưng mà không có gì thật ạ!
Ba đứa bạn bụm miệng cười… Cô đưa tay vào ngăn bàn, lôi cái bộ xương dạ quang nhỏ xíu ấy ra:
- Thế đây là gì hả Viết Quân?- Cô đưa lên cho cả lớp coi.
Hắn im lặng…
- Tôi sẽ ghi em vào sổ đầu bài.
- Ui cô ơi, em vi phạm lần đầu mà cô. Lần đầu tiên cũng là lần thứ nhất. Cô tha lỗi cho em đi cô.- Hắn năn nỉ.
- Được rồi, vậy nếu em phân tích được giới tính của bộ xương này thì tôi sẽ tha cho em.
Cả lớp cười ồ lên, hắn suy nghĩ 5s, đang định đếm mấy cái xương thì 1 ý tưởng lóe ra trên đầu hắn…
- Cô đợi em gọi điện đến cơ sở sản xuất đã ạ.
10s sau…
- Em thưa cô em vừa hỏi nhà sản suất giới tính của bộ xương này, họ nói họ cũng không biết mà phải tùy vào người sử dụng quyết định giới tính cho nó ạ. Bộ xương này là của em vì thế em có quyền quyết định giới tính của nó.
- Thôi được rồi, tôi cũng định tha cho em- Cô không định nghe hết lời hắn nói mà đã lên tiếng- Nhưng vì em nói bộ xương này là của em nên tôi không tha nữa.- Cô cầm bộ xương định quay lại bục giảng thì hắn lại “phản công”:
- Không ạ! Ý em là bộ xương thuộc quyền sở hữu của em chứ không phải xương của em ạ.
- Tôi cứ ghi em vào sổ cái đã, có gì em nói với thày hiệu trưởng ý.
Hắn ngồi xuống hậm hực trong khi 3 đứa bạn vỗ tay tán thưởng:
- Mày cãi hơi bị được đấy.- Khánh Nam khen.
- Em thích trò ảo thuật hơn.- Nó bình phẩm.
- Cái bộ xương đấy để tối tao mang sang trêu con yêu quái cạnh nhà có phải hay không?- Khương Duy vừa nói vừa tặc lưỡi nhìn sang Minh Phương, 3 đứa bạn (lại) bắt đầu thở dài ngao ngán nhìn Khương Duy với cái chủ đề cũ rích này.

Chỉ còn vài ngày nữa là tiệm bánh đóng cửa rồi. Sao chị Mai Chi lâu ra thế nhỉ? À, kia rồi.
- Sao chị lâu ra thế?
- Chị phải trực nhật mà, năn nỉ mãi Tuấn Vũ mới trực thay cho đấy.
Hai chị em cùng đạp xe đến tiệm bánh.
- Làm ở đây chị cũng thấy vui vui đó chứ?- Mai Chi nói với nó.
- Hồi trước tên Viết Quân đến làm cùng em 1 buổi cũng nói thế đấy.
Trong gần 2 tuần nó rời Việt Nam, chính Mai Chi đã đến đây làm việc thay nó để mong nó không bị đuổi việc. Hôm trước hai chị em nói chuyện, Mai Chi nói là muốn xin lỗi nó vì hồi lâu lâu đã tát nó (mà lý do là bắt nguồn từ cái ông Tuấn Vũ). Mấy hôm nay làm việc chung với Mai Chi, nó thấy Mai Chi tuy dữ (như Minh Phương) nhưng rất tốt, nói chuyện cũng cởi mở nữa, khác xa những gì nó cảm nhận về Mai Chi trước kia. Anh Khánh Nam cũng từng nói tính chị ý chơi rất thích mà. Phương Linh không có ở đây, tự nhiên có chị Mai Chi nói chuyện cũng thấy vui vui. Mà anh Tuấn Vũ với chị Mai Chi là bạn thân lâu năm đấy. Vậy sao không tiến xa hơn được nhỉ?

- Chị năn nỉ em đấy! Vì em chơi thân nên sẽ không ai nghi ngờ em đâu, năn nỉ em mà. Em là công chúa cơ mà, chẳng nhẽ nhìn con gái bị bắt nạt mà không trả thù lại sao? Em bỏ cái này vào chỗ Khương Duy cho chị đi.- Minh Phương năn nỉ nó.
- Chị ơi nhưng em…
- Xin em đấy. Mau lên, bọn hắn đi ăn trưa rồi mà. Chị xuống canteen trước nhé!

Nó thở dài, vừa đi vừa tung hứng cái bọc đen đen Minh Phương đưa cho trên tay:
- Khương Duy tha lỗi cho em nha! Nhưng em bị ép mà, ko thể làm khác.Chậc!

Nó cứ luôn miệng nói đi nói lại mấy câu đó mà ko biết rằng trên hành lang chẳng phải chỉ có riên
g mình nó.
- Sao? Em có lỗi gì với anh à?- Khương Duy vỗ vai nó.
Giật thót! 2s để bình tĩnh lại.
- A ơ à mấy người chưa đi ăn sao?
- Đợi mãi không thấy cô nên tụi tôi lên đây tìm chứ ở dưới đó với mấy con nhỏ kia đau đầu lắm, như kiểu mình là động vật quý hiếm hay sao ý mà suốt ngày tụi nó bám theo nhỉ?- Viết Quân hỏi ngây thơ như kiểu từ bé tới giờ hắn chưa bị ai bám theo không bằng.
- Ừ ừ tôi xuống ngay đấy. Mấy người cứ xuống đó trước đi.- Nó lấy cớ.
- Hey, ko phải chạy làng, nói đi chứ.- Khương Duy lôi nó lại- Chắc con yêu quái cạnh nhà anh lại nhờ em làm cái gì hại anh hả?
- Không, không có mà.- Nó chối bay.
- Nói mau.- Khương Duy ghé sát mặt nó hăm dọa làm mặt nó hơi đỏ lên 1 chút.
- 2 người làm gì đi chứ? Để ông Duy bắt nạt em thế à?- Mặc nó kêu cứu, Khánh Nam và Viết Quân vẫn đứng cười. Bất ngờ, nó giơ cái bọc đen đen đó lên trước mặt Khương Duy, nhưng phản ứng của Khương Duy ngược lại so với nó nghĩ…
- Gì đây?- Khương Duy thản nhiên nhận lấy cái bọc nilon trên tay nó ko 1 chút gì gọi là sợ trong khi Viết Quân hét ầm lên:
- Á á á á…………… chuột… chuột… rồi sau đó chạy biến như bị ma đuổi.
- Chị Minh Phương nhờ em bỏ con chuột này vào ngăn bàn anh…- Đang nói thì Khương Duy và Khánh Nam ôm bụng cười.
- Có phải nó bảo em là anh sợ chuột không?- Khương Duy hỏi lại.
- Vâng.
- Ha ha ha, Khương Duy ko sợ chuột nhà đâu em ạ, chỉ có Viết Quân mới sợ thôi, vậy nên nó mới chạy mất dạng như thế.
Nghe Khánh Nam nói xong nó chợt nhận ra phản ứng kì lạ của Viết Quân, lập tức cả 3 không hẹn mà cùng cầm con chuột chạy theo hướng đối diện xuống tầng dưới chặn đầu Viết Quân :
- Á, ném nó đi, đừng có lại gần đây… á á…- Hắn cứ thế hét ầm lên- Ném nó đi đi, mấy người có phải là bạn tôi không vậy?
- Bạn mày thì mới cầm chuột đuổi theo mày chứ? Bắt nó lại mau lên.
Sau 1 hồi đuổi Viết Quân đã thấm mệt và mặt hắn cũng đã tái mét, cả lũ dừng lại thở hồng hộc. Nó, Khánh Nam và Khương Duy phá lên cười:
- Mày mấy tuổi rồi thằng hâm? Đến con chuột cũng sợ.
- Tại nhìn nó cứ làm sao ý, trông bẩn bẩn.- Viết Quân phàn nàn.
Nó lại giơ con chuột lên làm Viết Quân thụt lùi trở lại:
- Hình như em quên chưa nói, con chuột này làm bằng cao su đấy.
- Cái gì? Ha ha ha… cả lũ lại được trận cười, còn Viết Quân thì chuyển sang đỏ bừng cả mặt.

Bốn đứa ngồi đợi Minh Phương lên lớp. Vừa thấy bóng Minh Phương là Khương Duy đã chạy ngay đến kêu ca:
- Chán bà thật đấy, mang tiếng ở cạnh nhà tôi bao nhiêu năm mà ngay đến tôi sợ gì bà cũng ko biết là sao nhỉ? Tôi có sợ chuột đâu, lần sau muốn dọa thì tìm hiểu cho kĩ nhé.
- Chị Phương, trả con chuột cho chị nè.
- Ơ… là sao nhỉ? Sao ba ông bảo ông sợ chuột cơ mà, sao lại thế này nhỉ?- Minh Phương ngạc nhiên.
- Nó chỉ sợ chuột túi thôi.- Khánh Nam nói đế vào.
- Gì? Chuột túi?- Cả Linh Như và Minh Phương đồng thanh.
- Em thấy chuột túi đáng yêu mà.- Nó đang mơ mộng đến mấy con canguru nó gặp hôm còn ở bên Aus.
- Ừ nhưng cô tưởng tượng đến lúc nó đuổi mình xem, còn đáng yêu không?- Viết Quân giải thích
- Là sao? Chẳng nhẽ Khương Duy nhà ta bị canguru đuổi à?
- Viết Quân, mày không mang chuyện “tốt” của tao ra kể thì ko được à?- Khương Duy càu nhàu.
- Viết Quân ko kể thì tao kể.- Khánh Nam cướp lời- Số là hồi 3 đứa anh đi du lịch ở Úc, lúc thấy mấy con canguru con nhảy nhảy hay hay, Viết Quân cũng bắt trước, Khương Duy thấy thế cũng nhảy nhảy theo. Đúng lúc con mẹ bọn nó phát hiện, liền đuổi theo, mà chỉ đuổi mỗi mình Khương Duy thôi chứ. Vậy mới có chuyện nó sợ chuột túi từ đó.

Kế hoạch thành công.

Hội học sinh.
- Hey, bao giờ tác chiến đây?- Đăng Thành hỏi Khương Duy.
- Mai anh ạ!
- Bọn mày nhớ nhiệm vụ hết chưa?- Ngọc Hưng hỏi lại lần cuối.
- Chỉ lo cái mồm bô lô ba la của anh làm lộ thôi. Bọn em nhớ hết rồi.
- Nhớ là phải quay chi tiết cảm xúc của Minh Phương đấy.- Khương Duy nạt Quốc Trường và Lê Dũng (2 tên này chuyên lo quay camera, chụp ảnh cho cả lũ).
- Biết rồi ông anh.
- OK, ngày mai sau giờ học buổi sáng tất cả tập trung ngay ở A1 nhá.

Ngày mai… Không biết bây giờ là mấy giờ nữa, chỉ biết là bắt đầu giờ ăn trưa.
Khương Duy rút điện thoại ra vừa bấm bấm vừa càu nhàu.
- Mấy người có qua đây nhanh không hả? Lề mề thế?
- Sang ngay giờ đây.

Phòng học lớp 11A1 chuẩn bị có 1 đoàn quay phim “chuyên nghiệp (dư)” đến làm việc mà xuất xứ từ những thành viên ưu tú của Hội học sinh.
- Vào cảnh đi nào- Bảo Đông Baby vỗ vỗ tay tập trung mọi người.
- Thế này ổn chưa?- Khương Duy quay sang hỏi.
- Chưa, nhìn còn lộ lắm.
- Vậy thì phải làm sao?
- Ừmm… – Chuyên gia tình yêu Ngọc Hưng ra chiều suy nghĩ- Thế này đi, Linh Như đứng tựa vào bàn còn Khương Duy đứng đối diện, 1 tay đỡ vai Linh Như, 1 tay bám vào bàn.
- Ui nhìn kì quá!
- Hai cái đứa này… Khương Duy tránh ra, anh sẽ làm mẫu cho coi. Đăng Thành vừa nói vừa lôi Khương Duy ra- Thế này ổn chưa Hưng?
- OK. Chuẩn.
- Đấy nhá, chút nữa Duy nhớ đứng thế này đấy, phải làm như 2 đứa mày đang hôn nhau thật, tự nhiên vào.
- Hờ, đúng là đệ tử anh Tuấn Vũ có khác, nhà nghề thế?- Khánh Nam châm chọc Đăng Thành.
- Mà sao hai người không hôn nhau luôn đi nhỉ?- Tên Tuấn Anh “gay” léo nhéo.
- KHÔNG!- Cả Khương Duy, Viết Quân, Khánh Nam, Linh Như cùng đồng thanh.
- Hớ? Sao mà phản ứng mạnh thế?
- Thứ nhất, tôi và anh Duy không phải 1 đôi, ông biết mà- Nó lên tiếng thanh minh- Thứ hai: tôi không muốn đắc tội với chị Minh Phương.
- Đúng đấy.- Khánh Nam và Viết Quân “gật gù”.
- Chưa hết- Khương Duy cũng đưa ra lý do- Chắc chú em cũng biết anh là một người bạn rất rất tốt bụng nên anh không muốn bạn bè mất tình cảm.- Khương Duy nháy mắt với Viết Quân, cả bọn (trừ nó và Viết Quân) “À” lên 1 tiếng đồng tình. Còn nó thì lẩm bẩm: “Chẳng hiểu nói cái gì nữa!”

- Hà Ly gọi điện rồi, vào vị trí đi. Chúng ta bắt đầu cảnh quay thôi.
- Báo cáo: Đối tượng đang bước lên bước thứ 2 của cầu thang tầng thứ nhất – Quốc Trường thông tin về cho “bộ chỉ huy”.
- Trường, Dũng, cầm camera về vị trí đi. Mất cảnh nào anh thịt cả 2 đấy – Khương Duy ra lệnh.
- Rồi, Linh Như, Khương Duy: Sẵn sàng.
Tự nhiên Viết Quân kéo riêng Khương Duy ra 1 góc: “Cấm mày lợi dụng thời cơ!” – “Tao biết rồi! Tao không “ham” “vợ” bạn, với lại tao cũng không muốn đắc tội với em của Khánh Nam đâu.”
- Vào chỗ đi Duy.- Đăng Thành quát.
- Thằng mắc dịch kia, mày đứng đấy lộ hết bây giờ – Ngọc Hưng lôi Đăng Thành vào.
- 1, 2, 3: START. Đối tượng đang bước những bước đầu tiên lên tầng 5 này rồi – Bảo Đông “alo” lại.
Khương Duy và Linh Như đã vào vị trí.
- Này này, em có thôi cười đi không? Nhắm mắt vào đi – Khương Duy nạt nó.
- Rồi rồi em biết rồi mà. Mắc cười quá!

Minh Phương vừa đi vừa làu bàu:
- Cái con nhỏ Hà Ly này, tự nhiên để trên lớp rồi bắt mình lấy, cứ làm như có mỗi mấy bước chân không bằng… Năm tầng chứ ít ỏi gì…Đã mệt thì chớ…
Minh Phương cứ tiếp tục nói 1 mình mà chẳng để ý xung quanh có 2 thằng bé lớp 10 vẫn đang… quay trộm mình. Vừa đến cửa lớp, đập vào mắt Minh Phương là cảnh tượng lãng mạn của Khương Duy và Linh Như. Minh Phương đứng như trời trồng, mắt mở to hết cỡ rồi từ từ giật lùi lại:
- Không! Không phải, không bao giờ có chuyện đó!
Minh Phương lẩm bẩm rồi tự nhiên vô thức òa khóc chạy đi.
“Sao chứ? Sao chứ? Sao mình khóc chứ? Khương Duy thì có liên quan gì đến mình? Sao chứ? Không phải mà! Không phải mà! Mình sao thế này? Sao khóc chứ? Chắc mình nhìn nhầm thôi… làm gì có chuyện Khương Duy thích Linh Như chứ? Mình không thích Khương Duy cơ mà, không thích tên ngốc đó cơ mà! Mình sao thế này? “- Minh Phương ngồi thu lu ở gốc cây cạnh hồ nước mà khóc với cái lý do thì chắc là ai cũng biết.

Gần đó…
- Báo cáo chỉ huy, chị nhà đang nước mắt “cá sấu” ở hồ nước sau trường! Ta có rút quân không ạ?
- Rút.
Quốc Trường và Lê Dũng chuồn nhanh khỏi chỗ nấp chạy về phòng họp của Hội học sinh, ở đây, 8 thành viên còn lại đang ngồi chờ kết quả. Mở đoạn băng xem lại mà Khương Duy cứ ôm bụng cười như 1 thằng ngố ý. Chắc là nãy uống nhầm thuốc gì đấy.
- Này ông anh, chị nhà đang khóc mà ông anh cứ vui vẻ như không ý nhỉ?- Tuấn Anh đá cho Khương Duy 1 cái.
- Hờ, đau khổ của nó là hạnh phúc của anh mà.
- Ôi, khi đầu gấu khóc… Haizz, em không ngờ là có ngày được nhìn chị ý khóc thể này đâu đấy – Lê Dũng tâm đắc với đoạn băng mà mình vừa quay.
- Tụi mày đoán lát vào giờ học mặt mũi nó sẽ ra sao?- Khương Duy chuyển chủ đề – Chắc sưng vù ý nhỉ? Ha ha!
- Không có cơ hội nhìn mặt chị ý đâu ông anh. Chị ý bùng học cho xem.
- Thôi, giờ tính nốt bước cuối cùng này.

10 đứa đang sôi nổi thì thày hiệu trưởng bước vào:
- Các em làm gì mà ầm ĩ thế?
- Ơ dạ…- Cả bọn ấp úng.
- Thôi không cần các em nói, lại ngồi tán chuyện thiên hạ ý gì? Tôi chỉ làm phiền các em 1 phút thôi. Đăng Thành, đây là hồ sơ 2 học sinh mới chuyển đến trường ta, em bổ sung vào nhé, 2 học sinh đó sẽ học ở 10B1 và 11A1.
Thầy hiệu trường đi, bọn nó tán chuyện nốt mà chẳng thèm quan tâm gương mặt 2 học sinh mới có quen hay không (dù biết là sẽ học cùng lớp mình).

Ameri Ichinose - Yui Nishikawa

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ