Old school Swatch Watches
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 7

- Gì mà hoa đã có chủ? Đã bảo không Trang gì cơ mà. Viết Quân bắt đầu thấy bực trước thái độ của nó.
- Chết, Khánh Nam, tao quên là Viết Quân bé bỏng nhà ta đã thầm thương trộm nhớ 1 người khác từ hồi lớp 10 đấy.
- Khương Duy, hôm nay mày nói linh tinh hơi bị nhiều đấy. Tao có “thầm thương trộm nhớ” ai đâu?
- Vậy firstkiss của mày với ai? Bao giờ?
- Đó là bí mật của tao. Không nói cho bọn mày được. Viết Quân đan chéo tao ra dấu ko nói rồi bắt đầu ngồi cười 1 mình mặc cho 3 đứa bạn đang nhìn mình chăm chú.
- Thôi kệ thằng điên đấy đi, còn ai chưa share về firstkiss ý nhỉ?
- Em ko nhớ đâu.
- Sao ko nhớ? Nụ hôn đầu cơ mà.
- Hôn nhiều quá thì ai mà nhớ? Nó thản nhiên trên cả thản nhiên.
- Hôn nhiều?
- Ừ.
Ba thằng ko dám tin là Linh Như đã từng có người yêu. Mặt Viết Quân bực bực
- Anh có nhất thiết cần biết về firstkiss của em ko? Em hôn “hơi” nhiều nên lẫn lộn hết cả mùi vị mỗi lần.
- Có đấy.
- Rất cần biết à?
- Ừ. Cả bọn bắt đầu thấy lạ lẫm về nó.
- Đợi em 1 tí.
Nó rút điện thoại ra ấn ấn số của ai đó.
- Anh à!
- <Ở đây không phải ban ngày đâu em gái tôi ạ!>
- Có chuyện gấp chứ.
- <Sao?> Giọng Jimmy ngái ngủ.
- Anh có nhớ lần đầu tiên bạn thân anh kiss em, anh Brian ý, em bảo có mùi gì ko nhỉ?
- <Em kiếm đâu ra cái câu hỏi kiểm tra trí nhớ đấy vậy?>
- Tóm lại anh có nhớ ko?
- <À… mùi….> Giọng Jimmy nhỏ nhỏ.
- A ha, em nhớ rồi. Đúng là cái mùi đó. Đúng rồi.
- <Em có cần vui sướng quá mức thế ko? Mà có chuyện gì tự nhiên lại hỏi thế?>
- Tại Khương Duy nhất quyết muốn biết về mùi vị firstkiss của mọi người đấy chứ. Thôi anh ngủ tiếp đi nhé. He he, có thế mà em cũng ko nhớ. Em đãng trí quá.
Nó tắt máy tí tởn:
- Em nhớ ra rồi. Nó đưa 1 miếng chocolate cho Khương Duy – Anh ăn thử xem mùi gì? Hôm đó anh ý mới ăn (vụng) hết chỗ chocolate em làm cho anh trai em, vậy nên có mùi chocolate.
- Mùi chocolate? Anh muốn hỏi mùi vị của nụ hôn chứ ko hỏi cái đấy. – Khương Duy giải thích.
- Vị hả? Ừ thì ngọt ngọt, chocolate ngọt mà. Sau lần đó em giận nhau với ông ta 1 tuần đấy, cái tội ăn hết chocolate của các anh em, làm em lại phải làm lại từ đầu. Nhưng sau đó thì cũng chẳng giận nữa, tại bản tính của anh ý như thế mà, chẳng giận lâu được, với lại đó cũng là bạn thân anh trai em, vậy nên…. phải cho qua – Nói đến đây bất chợt nó cười rất tươi, đó là những ngày tháng êm đềm mà nó có trong tuổi thơ.
Khương Duy nhìn Viết Quân ái ngại thay cho thằng bạn.
- Vậy là … Linh Như có người yêu rồi à?- Tự nhiên Khương Duy gọi tên nó nên nó bất chợt nhận ra tầm quan trọng của việc nó vừa nói.
- Hả? Người yêu á? Không! Chưa có.
- Thế sao… em bảo kiss nhiều rồi cơ mà. Với lại cái người bạn thân anh trai em gì gì đó em vừa kể…
- Em xin đính chính là em bị kiss. Đó là Brian, bạn thân anh trai em nên cũng hay đến nhà em chơi lắm. Chẳng phải người yêu gì đâu. Lần nào gặp em ông ta chẳng lén “kiss” em 1 cái. Mặc dù anh trai em đấm ông ta suốt nhưng đâu lại vào đấy. Dần rồi đó cũng chỉ là 1 kiểu chào hỏi của bọn em thôi. Nhưng ba năm rồi em cũng chưa gặp anh ý – Mắt nó bỗng trầm buồn – Với lại ba của anh ý không thích em, nếu em và anh ý “có gì” thì cũng sẽ chẳng đi đến đâu cả. Anh trai em nói anh ý vẫn chưa có bạn gái. 21 tuổi rồi đấy.
- Thế không phải người yêu thật à?- Khương Duy thở phào (lại) nhìn Viết Quân.
- Cứ coi như 1 kiểu chào hỏi ở… Mĩ thôi mà anh. Mà anh có cần thiết phải hỏi hết mọi người về 1 cái chữ “kiss” đấy ko?
- Có chứ! Anh thấy tò mò mà.- Khương Duy hí hửng.
- Xời, chẳng có gì tốt đẹp, chỉ là môi chạm môi và truyền cho nhau hàng triệu con vi khuẩn chứ hay ho gì.- Nó phẩy phẩy tay làm như cái việc đó có thế xua đi hàng triệu triệu con vi khuẩn ấy vậy.
- Linh Như, em ngốc quá! Nó đang học hỏi kinh nghiệm để mấy hôm nữa còn… thực hành với Minh Phương chứ. Hớ hớ. Khánh Nam nhìn thấu tâm tư thằng bạn – Thế mày có cần tao chỉ dạy rõ làm thế nào để 2 cái mũi ko chạm nhau không?
- Hay 1 French kiss chẳng hạn. Em chưa thử nhưng nghe nói ấn tượng lắm đấy. Hé hé!
- Thôi! Không cần! Mấy người thì nhà nghề rồi – Khương Duy nhìn sang Linh Như – Em thật là mất vệ sinh.
- Hì hì, em xin lỗi.
Chỉ có Viết Quân là im lặng nãy giờ.
- Viết Quân! Mày sao vậy? Đói quá à?
- Thôi nào Khương Duy, để cho cháu nó nuốt trôi cục nghẹn đã chứ! Khổ thằng bé, tức quá đấy mà- Khánh Nam nhìn Viết Quân theo cái kiểu: “Đây ko lạ cái kiểu của mày!”
- Tức á? Anh tức với ai?- Linh Như thực sự đúng là chẳng biết gì cả.
- Ko liên quan đến cô.- Hắn tức.
- Linh Như, em hỏi thêm nó càng bực đấy. Haizz, thế mà tao cứ tưởng mày thề độc ko yêu ai đấy Quân ạ!- Khánh Nam thở dài.
- Ừ thì tao yêu ai đâu?
- Hờ, thế cái người tên Trang hồi nãy anh Duy nhắc đến là sao?- Nó tỏ ra quan tâm đến người-tên-Trang đó làm Viết Quân bắt đầu tươi tỉnh trở lại nhưng hắn không giải đáp thắc mắc của nó mà nhường nhiệm vụ đó cho Khương Duy.
- Hoài Trang là em họ anh. Nó cũng bằng tuổi bọn anh thôi. Hồi nhỏ nó học ở đây mấy năm đầu cấp 1, anh, Viết Quân và Hoài Trang thân nhau lắm, đặc biệt là Viết Quân và Hoài Trang. Bọn nó còn bảo lớn lên cưới nhau cơ mà.
- Làm gì có chuyện cưới nhau gì gì đó? Mày tôn trọng sự thật chút đi.- Viết Quân lên giọng đính chính.
- Ơ ko có à? Vậy chắc tao nhầm. Hé hé. Thế thì chuyện 1 thằng bé chạy sau xe hò to: “Hoài Trang, anh sẽ đợi em” là có thật chứ?

- Hừm, chuyện của bọn trẻ con. Vì nó bị bệnh tim nên nói là ko biết có sống nổi đến năm cấp 3 ko nên tao bảo thế thôi.
- Ừ, vậy mà em Hoài Trang sắp về đây xem lời hứa năm xưa của anh Viết Quân đấy.
- Về đây á?- Viết Quân hỏi chẳng có gì là ngạc nhiên cho lắm
- Ừ! Về đây! Mày vui quá chứ?
- Hờ! Về thì kệ nó. Tao không quan tâm. Toàn chuyện trẻ con. Chấp gì.- Viết Quân phẩy phẩy tay cho qua.
- Kìa Khương Duy, mày quên là Viết Quân nhà ta có “bé” khác rồi à? Cái bé làm cho Viết Quân nhà ta tự nhiên có hứng đi học đầy đủ ko bùng buổi nào nữa ý- Khánh Nam nãy giờ mới thèm lên tiếng.
- Ờ há! Linh Như đừng để tâm chuyện nãy giờ nha. Anh trêu Viết Quân thôi. Thằng bé thích em khác cơ.
- Ai thế anh?
- Bí mật.- Nụ cười của Monalisa được Khánh Nam và Khương Duy diễn đạt lại rất tài tình.
- Hai cái thằng này! Tao thích ai đâu chứ?
- Thế thì anh đang đợi chị Hoài Trang à?
- Không! Tôi không đợi ai cả. Cô đừng có hiểu lầm.- Hắn phân bua.
- Ừm, nhưng hiểu tí có sao?
- Cả trời sao đấy ngốc ạ.- Khánh Nam (lại) cười bí hiểm.
- Mà mai nghỉ học, có muốn đi đâu chơi không?- Khương Duy đưa ra ý kiến.
- Mấy người đi đi! Em bận rồi.
- Bận gì?
- À, hay
mấy anh đi luôn với em nha! Thú vị lắm.- Con bé tươi tỉnh hẳn.
- Thú vị? Em nói thử xem.
- Ưm… mỗi lần rảnh em thường xuống …………..Các anh muốn tham gia không?
- ………………………
- Vậy ngày mai 6h30 nhé!
- Sao sớm thế?
- Vì lâu rồi em ko có đến đó, muốn chơi lâu 1 chút. Còn bây giờ em phải xuống nhà Phương Linh đây, lâu ko xuống đó rồi.
- Phương Linh? Cô bé bạn thân của em hả?- Khánh Nam hỏi.
- Vâng.
- Sao mày biết? Hôm đấy lúc bọn tao đi chơi thì mày “bận việc riêng” với Tuấn Vũ mà.- Khương Duy thắc mắc.
- Là em kể cho Khánh Nam đấy.
- Hừ, Khánh Nam… Khánh Nam… cái gì cũng Khánh Nam thế mà bảo là ko thích.- Viết Quân lẩm bẩm.
- Mày lẩm bẩm cái gì vậy?
- À tao đang băn khoăn tại sao bọn mày biết Phương Linh còn tao thì ko nhỉ?
- Ui dời ơi, hôm đấy bọn mình đi cùng nhau còn gì….
Viết Quân chỉ nhớ mỗi nụ cười tươi tắn của nó hôm đó,còn hình ảnh 1 cô bé đi sát bên cạnh nó hắn chẳng có lấy 1 chút ấn tượng…

Nó ngủ lại ở nhà Phương Linh, hôm sau sẽ về sớm, kì thật, sao Phương Linh hay hỏi han về Viết Quân thế nhỉ? Từ sở thích, thói quen, gu ăn mặc….. cả mẫu bạn gái nữa.
- Hey, đừng nói là bà bị tình yêu sét đánh từ cái nhìn đầu tiên đấy.
- Làm gì có, tôi chỉ hỏi vậy thôi mà.
- Hỏi vậy thôi mà…- Nó ngân dài giọng ra nhại lại Phương Linh.
- À anh Quân chưa có người yêu thật chứ?
- Ai thèm đùa bà? Chưa có đâu, cái loại như tên đó thì có mà ế đến già.
Vừa trả lời Phương Linh nó vừa nghĩ thầm: “Tên Viết Quân chết tiệt, trong khi Phương Linh nhớ đến hắn như thế thì hắn chẳng mảy may để tâm gì cả…”
- À, bà bảo sẽ cho tôi 1 bí mật bất ngờ cơ mà- Nó như chợt nhớ ra điều đó, Phương Linh nói là sẽ bật mí vào cuối học kì 1 mà.
- Sắp rồi, bà cứ cố kiên nhẫn thêm chút xíu nữa đi.

6H20′ sáng hôm sau…
- Buồn ngủ quá đi!- Viết Quân ngáp dài.
- Xì! Hay tôi kiếm cho anh cốc nước lạnh cho tỉnh ngủ nhé. Khánh Nam, em đi cùng xe anh đấy.
- Không!- Khương Duy, Khánh Nam, Viết Quân đồng thanh.
- Gì? Sao mà phản đối thế?
- À…- Khương Duy ấp úng 1 lúc rồi nói tiếp- Anh đi xe Khánh Nam rồi, chứ thằng Quân mắt nhắm mắt mở thế kia dễ tai nạn lắm.
- À hóa ra anh dồn em vào chỗ chết hả?
- Ờ thì… Anh đi với Khánh Nam cho an toàn, hì hì, em thông cảm, anh còn phải giữ mạng đến khi nào có người yêu đã em ạ! Nói rồi Khương Duy vội vàng nhảy lên xe Khánh Nam như sợ nó tranh mất.- Em chịu khó “chết” thay anh vậy.
Nó làu bàu làu bàu đấm cho Viết Quân mấy cái tỉnh ngủ rồi mới lên ngồi sau Viết Quân.
- Không định đi hả?- Nó giục.
- À ừ. Găng tay này.
- Gì?
- Sáng sớm trời lạnh lắm, cô đâu có mang găng tay? Đeo vào đi.
- Nhưng còn anh?
- Khỏi cần.
- Không nhưng anh đi xe cơ mà. Anh đeo đi
Sau 1 hồi giằng co…
- Tôi sẽ đeo với điều kiện … cô để tay trong túi áo tôi. Okies?
- Ơ….
- Không đồng ý à? Vậy thì đeo vào đi.
- Hừm…
- Hai đứa mày có định đi không?- Khương Duy bực mình.
- Thôi đi đi!- Nó hơi rụt rè đặt tay vào túi áo hắn. Chiếc xe bắt đầu nổ máy mang theo nụ cười tươi như hoa của 1 thằng con trai dưới cái mũ bảo hiểm.

7h sáng tại trại trẻ mồ côi.
- Là chỗ này hả?- Khánh Nam hỏi hơi có chút ngạc nhiên trong khi Viết Quân và Khương Duy thì ngạc nhiên cực độ.
- Không phải trại trẻ mồ côi sao?
- Ừ, đúng là trại trẻ mồ côi đấy. Chưa đến bao giờ à?-Vào trong đi nào.
……..

- A, chị Linh Như!
Lũ trẻ hò reo ầm ĩ chạy vòng quanh nó, có đứa còn leo lên ôm chặt lấy nó.
- Thôi nào mấy đứa, chào ba anh đi nào! Đây là các bạn chị!- Nó vui vẻ trỏ sang 3 thằng.- Hôm nay chị và các anh sẽ ở đây chơi cả ngày với các em, được ko nào?
- Dạ được ạ!
Lũ trẻ đồng thanh rồi xúm xít xung quanh cả lũ.
- Chị ơi dạy em bài toán này đi.
- Chị ơi em không hiểu đề.
- Chị ơi chị vẽ con rùa đi.
- Chị ơi đi chơi đi chị.
- …
Cứ thế, nó như hòa vào với niềm vui trẻ thơ của lũ trẻ.
- Chết rồi, chi đang dạy Hoa làm bài, Nhân nhờ các anh vẽ cho nhé. Anh Quân vẽ đẹp lắm đấy.
- Em sang các anh hướng dẫn cho nhé.
- Lát học xong, chị em mình cùng chơi, được chứ?
Một vài đứa xụ mặt xuống nhưng rồi lại tươi tỉnh ngay. Niềm vui trẻ thơ. Sao mà nhìn hồn nhiên, mà đáng yêu đến thế? Một ngày có vẻ sẽ rất mệt nhưng không ít niềm vui cũng bắt đầu. Còn hơi ngỡ ngàng 1 chút nhưng 3 thằng cũng dần hòa vào với lũ trẻ. Mang lại niềm vui cho người khác cũng là mang lại hạnh phúc cho chính mình mà.
Sắp đến giờ ăn trưa, Linh Như xuống bếp phụ giúp các cô còn 3 thằng vẫn tiếp tục chơi với lũ trẻ. Đến tận trưa, khi bọn trẻ đi ngủ, tụi nó mới có thời gian nói chuyện riêng.
- Các anh thấy sao? Rất vui đúng ko?
- Uh, nhưng mệt quá. Mà sao em lại thích đến đây?- Khương Duy hỏi.- Ý anh ko phải nơi đây nhàm chán, anh chỉ muốn biết tại sao em lại nghĩ ra việc đến đây thôi.
- Ngay từ nhỏ em đã hay đến trại trẻ mồ côi rồi.- Nó mỉm cười nhẹ nhàng- Nhìn chúng đi, có ai nghĩ chúng là những đứa trẻ mồ côi ko?
- Ừ, dường như trong mắt chúng chỉ có niềm vui thôi.
- Đúng vậy. Hàng năm vẫn có những phong trào quyên tiền cho trẻ em mồ côi, mọi người vẫn bảo hãy biết thông cảm với chúng, nhưng có ai biết cái mà tụi nó cần nhất không? Đó không phải cái nhìn đầy thương hại hay tiền của mọi người, cái chúng cần là tình cảm, tình cảm để xóa đi cái vết thương lòng, sự xấu hổ khi bị bỏ rơi. Hãy thử nghĩ xem, trong 1 đêm tối mà chỉ còn bơ vơ lại 1 mình mình ở trước cửa trại trẻ mồ côi… hẳn đó sẽ là 1 ngày không bao giờ chúng có thể quên.- Nhìn nó đầy chua xót khi nói những lời này. Nó không nhìn thẳng 3 thằng mà hướng đôi mắt về 1 nơi nào đó… 1 nơi nào đó mà chỉ có thể cảm nhận bằng tâm hồn. Nó nói tiếp- Em muốn đến đây, muốn dành chút ít tình cảm của mình để góp phần xoa dịu đi cái mất mát trong lòng chúng. Các anh sau này sẽ là những chủ nhân tương lai của tập đoàn lớn, của các công ti lớn, em muốn các anh hiểu 1 chút về cuộc sống xung quanh ta thôi mà. Em xin lỗi vì sự bất ngờ này, nhưng cứ sống mãi trong 1 cuộc sống xa hoa sẽ chẳng nhìn thấy cái vất vả, cực nhọc của những số phận bất hạnh xung quanh. Nhìn chúng, em hiểu rằng cuộc sống này còn nhiều điều đau đớn hơn mình biết nhiều. Và có nhìn chúng mới biết mình hạnh phúc thế nào khi lớn lên có ba, có mẹ.- Nó ngừng lại như nuốt 1 cái gì đó vào trong.
Ánh mắt vô định đau xót của nó… suy nghĩ của nó phức tạp lắm… có ai hiểu được không? Một nỗi buồn nào đó của nó… đúng rồi, nó đang cố che giấu điều gì sau những câu nói ấy? Nỗi buồn của nó như chạy qua cả 3 thằng. Chưa bao giờ chúng nghĩ đến những cái đó, chưa bao giờ chúng tiếp xúc với những cảnh sống khác nhau ở cái thế giới rộng lớn này, làm sao mà nhìn thấy cái khó khăn, vất vả để kiếm được 1 đồng tiền chứ? Cả bọn im lặng rất lâu mà chẳng có lý do, ngay cả Khương Duy mọi khi lắm mồm là thế mà giờ cũng chẳng biết nói gì nữa. Cuộc sống này… muôn màu muôn vẻ, sinh ra với 1 tương lai ấm êm đã định sẵn, sao mà hiểu nổi chứ?
- Ginny Wilson!- Viết Quân lên tiếng đầu tiên.
- Gì? Anh… Nó tròn mắt ngạc nhiên nhìn Viết Quân, lắp bắp…
- À, giờ có lẽ tôi đã hiểu được lý do con bé ấy thành lập quỹ hỗ trợ trẻ em nghèo rồi.

Nó chợt mỉm cười. “Phù, thế mà cứ tưởng hắn nhận ra mình rồi”
- Ừ, đó là 1 lý tưởng sống rất đẹp đúng ko? Sống vì cộng đồng, những buổi biểu diễn của Ginny và bà nội đều là vì trẻ em nghèo hết.- Mắt nó tự nhiên sáng lên đầy thích thú. Đây chính là lý do nó và bà nội hàng năm đều tổ chức những buổi biểu diễn ba lê từ thiện mà. Thế mà cứ tưởng Viết Quân nhận ra nó.
- Sao nó là 1 cô công chúa của tập đoàn GMR lớn mạnh hàng đầu thế giới mà còn nghĩ được vậy mà mình không nghĩ được nhỉ?
Nó đã định trả lời nhưng chợt nhận ra hiện giờ bọn hắn chưa biết nó là Ginny nên thôi.

Nó chợt mỉm cười. “Phù, thế mà cứ tưởng hắn nhận ra mình rồi”
- Ừ, đó là 1 lý tưởng sống rất đẹp đúng ko? Sống vì cộng đồng, những buổi biểu diễn của Ginny và bà nội đều là vì trẻ em nghèo hết.- Mắt nó tự nhiên sáng lên đầy thích thú. Đây chính là lý do nó và bà nội hàng năm đều tổ chức những buổi biểu diễn ba lê từ thiện mà. Thế mà cứ tưởng Viết Quân nhận ra nó.
- Sao nó là 1 cô công chúa của tập đoàn GMR lớn mạnh hàng đầu thế giới mà còn nghĩ được vậy mà mình không nghĩ được nhỉ?
Nó đã định trả lời nhưng chợt nhận ra hiện giờ bọn hắn chưa biết nó là Ginny nên thôi.
- À há, nhắc đến em Ginny tao chợt nhớ ra là có 1 thời gian mày sang nhà con bé đấy chơi mà Viết Quân?- Khương Duy nhìn thằng bạn.
- Ừ thì sao?
- Hay là mày với em ý đấy?
- Làm sao? Mày nói thế ai mà hiểu?
- À, ý tao là firstkiss ý mà.- Khương Duy đứa 2 tay lên ra hiệu làm Khánh Nam phì cười trong khi nó thì tròn mắt ngạc nhiên. “Cái gì? Viết Quân sang nhà mình á?”
- Không, làm gì có! Mày đứng có nghĩ linh tinh.- Viết Quân quắc mắt lên với thằng bạn.
- Cho… cho… cho em hỏi, Viết Quân sang nhà e… à nhà Ginny rồi sao?- Nó lắp bắp như ko dám tin.
- Ừ, tập đoàn GMR và Asian Fashion là 2 tập đoàn có mối làm ăn hợp tác từ khi mới thành lập mà.- Khánh Nam giảng giải.
- Em biết, nhưng mà Viết Quân có liên quan gì đến Asian Fashion ạ?
Ba thằng nhìn nó như nhìn người ngoài hành tinh.
- Em không biết gì thật hả?
Gật gật.
- Em không biết Viết Quân là ai thật hả?
Gật gật.
- Trời ơi Linh Như yêu quý ơi, thôi được, hôm nay Khương Duy thiếu gia đây sẽ kể cho em nghe về lai lịch của cái người mà em hay gọi là “Con bò Viết Quân” ấy. Nó không đơn giản chỉ là bò đâu em ạ! Con bò vàng đấy.
” E hèm, cháu Viết Quân sinh ra trong 1 gia đình có nguồn gốc ông bà nội là người Hàn Quốc, ông bà ngoại là người Việt Nam…”
- Này, mày có cần phải kể lai lịch ông bà tao ra không?- Viết Quân cắt ngang.
- Ngồi yên đi, tao cho xuống ao bây giờ.- Khánh Nam nạt. (4 đứa đang ngồi cạnh cái ao trong trại trẻ mồ côi).
” Nghe tiếp này, với lai lịch như thế thì cháu sẽ có ba là người Hàn Quốc và mẹ là 1 người Việt Nam. Cháu được sinh ra vào mùa thu tại 1 bệnh viện ở Seoul mở ngoặc đơn Hàn Quốc đóng ngoặc đơn cách đây 17 năm. Cháu có 1 người chị gái hơn cháu 5 tuổi hiện đang đi du học. À quên mất, tên thật của cháu là Han Ji Hoo…
- Cái gì?- Nó hét lên như ko tin vào tai mình.- Anh… anh… là Han Ji Hoo?
- Ừ, sao? Đẹp trai hơn trong ảnh à?- Hắn hất tóc điệu nghệ, mặt
vênh lên.
- Oh my god.- Nó thì thào nhìn hắn chằm chằm như kiểu hắn là 1 sinh vật ngoài hành tinh mới lái nhầm cái đĩa bay xuống trước mặt nó.- Ra… ra… ra anh chính là cái thằng bé lắm chuyện hay lẽo đẽo đi theo tôi hồi nhỏ…- Nó lại lẩm bẩm.
- Gì? Ai lẽo đẽo? Thằng bé nào?- Khánh Nam ngồi bên thắc mắc.
- Không, không có gì ạ! Chết! Em bị đau tim mất. Shock nặng mà. Thôi anh Duy kể tiếp đi.
- Ừm…
“Từ hồi cháu 6, 7 tuổi…
- Mày có thôi gọi tao là cháu đi ko hả?- Viết Quân (lại) chen ngang.
- Sao? Xuống ao nhé!- Khánh Nam tươi cười như hoa với Viết Quân trong khi ánh mắt lại có hình viên đạn.
“Từ hồi 6, 7 tuổi cháu nó thường xuyên về Việt Nam chơi, do ảnh hưởng của Khương Duy đẹp trai và Khánh Nam xinh gái…
- Hờ, mày bảo ai xinh gái đấy? – Lần này là Khánh Nam cắt ngang – Thực ra là từ hồi về Việt Nam, do được Khánh Nam đẹp trai thông minh tốt bụng khai thông trí tuệ, Viết Quân luôn muốn ở cạnh anh, tức Khánh Nam đẹp trai nên cháu làm biếng bỏ ăn bỏ uống….
- Mày…. Viết Quân hét lên.
- Khương Duy bịt miệng nó lại đi. Anh kể tiếp này “Cháu nó làm biếng bỏ ăn bỏ uống đòi về Việt Nam bằng được nên ba mẹ mới xây cho cháu cái biệt thự nhỏ tí ti như con voi và 1 bà quản gia khó tính trên cả khó tính. Năm lớp 3 cháu về đây ở. Sau 1 năm ở Việt Nam, cháu “phải lòng” Hoài Trang, em họ Khương Duy, sống chết đòi ở bên nhau…”
- Ư ư ỏ ao a ô ong ược in……. (Bỏ tao ra, cô không được tin)
- Khương Duy, tao bảo mày bịt mồm nó lại rồi mà.- Khánh Nam quay sang gắt.
- Anh trật tự cho Khánh Nam kể tiếp nào.
- Mày kể tiếp đi, tao giữ nó lại rồi.
- Ừ cảm ơn mày, anh kể tiếp nè: “Sau đó Hoài Trang chuyển ra Bắc, Viết Quân shock quá nước mắt ngắn nước mắt dài, kể từ đó trái tim hắn nguội lạnh….”
- Bỏ tao ra!- Viết Quân hất tay Khương Duy ra- Bọn mày xuyên tạc quá đấy. Chính xác thì hồi nó đi, tao bị ốm .Tao ko nói ko rằng 1 tuần vì bệnh chứ không phải vì nó, với lại tao chỉ coi nó là em thôi.
- Mày có em à?
- Không, nhưng… cũng tương tự như thế, với lại xét cho cùng thì tao cũng biết cái cảm giác có em gái.
- Không có em sao biết tương tự?- Khương Duy dồn.
- Ờ thì… nhiều chuyện quá, không phải tao yêu nó là được. Bực cả mình.
Nó ngồi thừ người ra. Han Ji Hoo là Triệu Viết Quân, Triệu Viết Quân là Han Ji Hoo… trời ơi! Gì thế này? Sao lại thế? Sao mình không nhận ra hắn? Han Ji Hoo, cái tên gợi ra biết bao nhiêu chuyện. Phải rồi, bộ 14 lần này hắn cũng tham gia. Cũng may mình hoàn thành ảnh mẫu trước hắn. Trời ơi! Han Ji Hoo, anh Jimmy biết điều này chưa?
- Linh Như, ko sao chứ? Mà cũng phải thôi, ở Việt Nam thì Viết Quân ko nổi mấy đâu, chỉ ở Hàn Quốc mới nổi tiếng thôi.
Nó chẳng quan tâm Khánh Nam đang nói cái gì. “Thôi ko sao, nếu giờ ko gặp hắn thì mình cũng định năm học tới sẽ sang Hàn Quốc tìm hắn mà. Không sao không sao. Cứ bình tĩnh nào.” Nó thở thật sâu để lấy lại trạng thái.
- Anh ở hãng Asian Fashion thế có biết gì về thiết kế không?
- Không nhiều. Chỉ đủ sau này có gì thiết kế váy cưới cho vợ tương lai.
Hắn cười trong khi mặt nó thay đổi trạng thái liên tục. Giữa Ginny Wilson và Han Ji Hoo, giữa Linh Như và Viết Quân không đơn giản chỉ tồn tại 1 tình bạn. Sẽ có 1 lúc nào đó, cái sự thật này cũng lộ ra thôi… Bất chợt nó mỉm cười vu vơ. Han Ji Hoo đẹp trai hơn nhiều so với lúc bé. Khi ấy, hắn hơi mập, người tròn tròn, và còn ngốc ngốc nữa cơ.
- Thế không phải mày kiss bé Gin thật à?- Khương Duy có vẻ chán nản.
- Bé Gin?- Nó lại cười. Hồi nhỏ JiHoo luôn gọi Ginny là bé Gin mà lại.
- Không! Tao đã bảo ko phải kiss nó rồi mà. Mày hôm nay hay thật đấy, trêu tao với hết người này người khác.
- Nhưng công nhận Viết Quân nhà ta càng ngày càng “lớn” ra đấy nhỉ?- Khương Duy cười ẩn ý.
- Thế trước giờ tao ko lớn là gì đấy? Mày nhìn đi, có bao giờ mày cao hơn tao chưa?- Viết Quân nhăn mặt nhìn thằng bạn.

- Đấy, mày lớn ở đấy đấy. Hồi trước tao mà nói thế mày chỉ hỏi: “Vậy à?” rồi thôi, giờ thì cho 1 tràng. Lớn rồi có khác. Đúng ko Khánh Nam?
- Ừ đúng đấy, tự nhiên dạo này nó bớt ngu đi chứ.- Khánh Nam nhăn nhở.
- Vậy ngày xưa anh … ngu lắm hả?- Nó ngây thơ hỏi Viết Quân.
- Cô bảo ai ngu? Tin lời 2 đứa nó mà cũng tin à?
- Chẳng nhẽ tôi lại tin anh? Đa số thắng thiểu số mà.
- Hừ, nói với những đứa hâm hâm bực cả mình.- Viết Quân bực tức- Tao ngu lúc nào hả Nam?
- Ừ mày khôn. Ôi thật là lãng mạn.- Khương Duy chắp 2 tay lại đung đưa mơ mộng- Tao vẫn nhớ mãi cái bài kiểm tra Văn năm lớp 10.
Khánh Nam bất chợt ôm bụng cười ngặt nghẽo.
- Linh Như, em nhớ cái câu: “Gương gượng soi lệ lại châu chan” của Chinh Phụ ngâm ko?
- Cái đoạn trích trong ngữ văn 10 hả?
- Ừ. Theo em thì ý của họ là sao? Tức là ý nghĩa câu đó ý?- Khương Duy có vẻ nghiêm túc.
- À… thì người chinh phụ soi gương vì muốn trang điểm lại mình 1 chút và khóc khi chợt nhận ra thời xuân sắc đang dần trôi qua nhanh mà vẫn ko được trọn vẹn hạnh phúc lứa đôi…- Nó trả lời thản nhiên.
- Đấy. Lãng mạn ở chỗ đấy đấy. Viết Quân nhà ta trong bài kiểm tra Ngữ văn đã phân tích rằng: “Vì ở nhà 1 mình, người chinh phụ chán quá nên mang gương ra soi để… ha ha ha buồn cười quá.
Khánh Nam và Khương Duy cứ thế ngặt nghẽo. Khương Duy cố nín cười để kể tiếp.
” Soi gương… soi gương để nặn mụn và… ha ha… khóc vì mặt mọc thêm mấy cái mụn mới, trong khi sẹo vẫn còn… ha ha ha…”
Nó ngây người nhìn Viết Quân 1 chút rồi cũng ôm bụng cười theo.
- Nhìn anh thế mà cũng có lúc ngố nhỉ? Ha ha ha, chẳng hiểu anh thành hotboy ở điểm nào nữa. Chết cười quá.
- Là… là… tại… tại…- Mặt Viết Quân đỏ bừng.
- Khoan giải thích. Còn nữa. Khánh Nam chợt nhớ ra- Trong bài “Đồng chí” của Chính Hữu nữa, phân tích cái câu: “Áo anh rách vai, quần tôi có vài mảnh vá – Miệng cười buốt giá chân không giày” cháu Viết Quân nhà ta phân tích là: “Những người được gọi là “đồng chí” ấy đã lấy trộm miếng vải ở áo đồng đội của mình để đắp lên cái quần bị rách. Miệng cười buốt giá vì biết được sự thật tàn nhẫn ấy… ha ha ha… chết cười mất thôi.”
Ba đứa cứ thế vừa ngồi nhìn cái mặt ******** đang đỏ ửng của Viết Quân, vừa cười.

Bọn trẻ đã dậy cả rồi. Lại tiếp tục dạy học và chơi với chúng, lại tiếp tục nghe những tâm sự của chúng, về cuộc sống, về tuổi thơ, về tình thương… Có đứa thì đã lớn, có đứa thì nhỏ xíu. Những khuôn mặt dễ thương đang vui cuời hớn hở. Nó chợt nghĩ, năm xưa nếu nó ko được nhận nuôi… thì… giờ đây nó sẽ như thế nào? Chạy, nhảy, múa, hát, nói, cười… nhìn chúng nó cảm nhận thấy được cuộc sống này sẽ rất đẹp nếu mình biết cách nhìn nhận nó. Như bọn trẻ ý, như nó và Khánh Nam ý, cuộc sống này đẹp khi mà chúng biết mỉm cười với mọi người xung quanh chứ không mãi ôm 1 cái quá khứ đau khổ và sống lặng lẽ, khép kín như 1 vật thể vô tri vô giác.

6h tối rồi. Bọn nó phải về thôi. Viết Quân lại bắt nó xỏ tay vào túi áo hắn. Trời rất lạnh.
- Đói rồi hả Linh Như?- Khánh Nam quan tâm nó.
- Sao anh biết?
- Hờ, anh là ai chứ? Giờ đi ăn đâu đây?- Cậu hỏi 2 thằng bạn.
- Nghe nói có 1 nhà hàng mới mở ở đường … ngon lắm đấy.- Khương Duy láu táu. Nó hơi khựng lại 1 chút rồi lại cười thú vị. Tất nhiên tối quá nên chẳng ai biết.

Đến nhà hàng rồi, nó bảo đi nghe điện thoại gì đó chừng 5 phút rồi quay lại. Cả lũ cùng nhau bước vào trong.
Vừa cầm menu lên chưa kịp gọi thì thức ăn đã được mang ra. Bất ngờ…
- Xin lỗi nhưng chúng tôi chưa gọi mà.- Khương Duy ngạc nhiên.
- Dạ… cô chủ của chúng tôi mời các vị ạ.- Người quản lý nhà hàng trực tiếp ra tiếp bọn nó.
- Cô chủ? Tôi có thể gặp cô ý chứ?
- Thành thật xin lỗi. Cô chủ rất bận, ko thể gặp quý vị được và cô ấy cũng ko muốn tiết lộ danh tính, chỉ nhắn 1 câu rằng: “Cảm ơn mọi người đã giúp đỡ!” thôi ạ. Chúc quí vị ngon miệng.
Ba thằng đơ người. “Ai nhỉ? Giúp ai nhỉ?”
- Thôi kệ, ăn đi. Đỡ mất tiền.- Viết Quân thản nhiên.
Bọn bạn khó hiểu nhưng cũng bắt đầu ăn, chỉ có nó… là ngồi im.
- Không định ăn sao?
- Ư… ai đó xắt thức ăn giùm em.
- Huh? Ba thằng ngạc nhiên.- Đừng nói là cô ko biết cầm dao đấy. Thế này, tay này cầm dao, tay này cầm dĩa, rồi thế này, thế này… – Hắn hăm hở làm 1 lúc rồi nhìn sang nó: “Cô hiểu chưa? Làm thử xem nào. Ơ cô…”
Thay vì nhận được cái vẻ mặt ngố ngố của nó thì hắn nhận được cái nhìn đấy thương hại của Khánh Nam và Khương Duy. Nó đã xắt xong tự bao giờ và đang ăn ngon lành.
- Cô….
- Sao? Anh chưa làm xong cơ à?- Nó thản nhiên.
- Cô biết làm sao còn nhờ mọi người hả?
- Em có nói là ko biết làm hả 2 anh?
- Không!- Khánh Nam và Khương Duy đồng thanh.
- Hừ, tự anh nghĩ tôi ko biết làm rồi hăm hở dạy tôi đó chứ?
Hắn uống chút nước nuốt nghẹn.
- Thôi được rồi, thế sao cô lại nhờ mọi người làm hộ?
Nó nhìn hắn chòng chọc.
- Vì mọi khi những việc này đều có người làm hộ.
- Ai?
- Ông bà, ba mẹ, các anh trai và anh Brian.
Cả 3 thằng khựng lại nhìn nó, xen lẫn chút ngen tị. Khánh Nam thì luôn ăn 1 mình từ hồi đó rồi, Viết Quân thì ít khi về nhà.
- Anh thấy ghen với em đấy.- Khương Duy thành thật.- Chẳng bù cho nhà anh. Ba mẹ đi suốt, thi thoảng mới về nhà, toàn ăn cơm 1 mình thôi.
- Thế sao mày ko về ở với ông bà ý?
- Tao ko thích. Dù sao mấy năm nữa tao cũng phải đóng đô ở nhà ông bà tao thôi. Sao tao bực với bố mẹ thế ko biết. Quân đội thì có gì hay ho mà cả 2 cứ ở lì đó ko chịu về chứ? Sinh con ra rồi bỏ mặc thế này đây.- Khương Duy kêu ca.
- Hờ có những đứa như mày thì Việt Nam chiến tranh sớm. Không phải bố ****** cùng ở trong quân đội thì làm gì có 1 thằng lắm mồm đang ngồi đây lúc này?- Khánh Nam “phân tích”.
- Nhưng mà ít nhất cũng có 1 người về quản lý công ti chứ? Đằng này ông nội nhiều tuổi rồi còn phải lo.
- Vậy mày về quản lý đi.
- Mày yên tâm. Mấy năm nữa tao ko về thì cũng bị xách cổ về quản lý cái tập đoàn “Dầu khí Đặng Anh” đáng ghét ấy thôi.- Khương Duy ngao ngán.
Chúng nó lại tiếp tục cãi nhau chí chóe tiếp, chỉ có Khánh Nam có vẻ trầm hơn 1 chút. Cậu đang quan tâm ‘cô chủ” mà người quản lý nhà hàng nhắc đến là ai và tại sao lại mời tụi nó? Có điều gì đó rất lạ.

Ăn no rồi thì giờ đi về chứ sao. Hừm, ai chẳng biết là Viết Quân sẽ chở nó về, nói làm gì nữa.
- Ghé qua tiệm bánh chỗ tôi làm thêm chút nha.

- Tôi là tài xế của cô chắc?- Hắn cãi lại.
- Thì thôi. Hừ. Con trai gì mà …
Miệng nói thế thôi chứ hắn vẫn thầm cười cười đấy. Người kiểu gì không biết.
- Đến rồi đấy.
- Anh đứng yên đây đợi tôi nhá.
- Hơ, sao lại bắt tôi đứng ngoài đây, trời thì lạnh thế này…- Hắn xị mặt xuống.
- Bảo đứng thì cứ đứng đi.
Nó đang đứng trước nguy cơ bị đuổi việc. Chứ sao. Tự dưng không xin phép gì mà nghỉ hẳn 2 tuần.
- Cháu chào ông.- Nó lí nhí chào ông chủ.
- Chuyện nhà cháu ổn rồi chứ cô bé?- Trái với sự lo lắng của nó, ông tươi cười đáp lại.
- Dạ……..?
- Ông nghe chuyện của cháu rồi. Nhìn mặt thế là đang sợ ông đuổi việc đây mà. Đúng ko nào?
- Vâng ạ! Cháu xin lỗi, cháu đi mà ko xin phép… Mà ai nói cho ông biết chuyện của cháu ạ?
- Là 1 cô bé nói là bạn cháu. Ông phải nói cho cháu biết chuyện này… Ừm… từ khi cháu nghỉ, cô bé ấy ngày nào cũng đến làm thay ca cho cháu để mong ông ko đuổi việc cháu…
- Làm thay cháu? Ai thế ông?
- Để ông nói hết nào con bé này.
- Cháu xin lỗi ạ!
- Con bé ấy đã giúp ông khá nhiều,… nhưng ko có nghĩa cháu ko bị đuổi việc…
- Dạ?
- Sắp tới ông ko còn ở đây nữa. Ông sẽ chuyển đến ở với con trai ông, tụi nó nói muốn chăm sóc ông khi về già… Cái tiệm bánh này ông cũng sắp sửa bán cho người ta rồi.- Ông thở dài- Ông cũng chẳng sống lâu nữa, vậy nên ông muốn về quây quần bên con cháu, sống nốt mảnh đời còn lại bên gia đình.
- Ông….
- Cháu rất giỏi, làm bánh ngon, lại phục vụ khách hàng tốt nữa. Nhưng đến lúc này rồi, ông bắt buộc phải sa thải cháu thôi.
- Ông…. Bao giờ thì tiệm bánh đóng cửa hẳn ạ?
- Cháu còn 1 tuần nữa để lưu giữ kỉ niệm về nơi này đấy. À, bảo cả cái con bé bạn cháu đến đây nữa nhá! Tuy còn có 1 tuần nhưng ông vẫn muốn có thêm người cho vui. Cháu đoán ra ai chưa?
Nó lắc đầu.
- Con bé đó nói là đã có lỗi gì đó với cháu nên muốn làm thế này như cố chuộc lại 1 chút lỗi lầm. Tên nó là…….

Nó thất thểu ra chỗ Viết Quân. “Đi thôi!”
- Sao? Thất nghiệp à?
- Anh thì biết gì? Đi đi.
Nó quên mất ko … để tay vào túi áo hắn nữa vậy nên hắn cứ vùng vằng chưa chịu đi.
- Sao còn chưa đi?
- Tay…
- Tay sao?
- Tay cô… để vào túi áo tôi đi.
- Anh dở người à? Đi đi.
Nó chẳng bận tâm lời hắn nói mà cứ nhìn lại tiệm bánh. Vậy nên hắn mới cầm lấy tay nó để vào trong túi áo mình. Nó định rút ra thì… bàn tay hắn đang cầm chặt 1 bàn tay của nó.
- Để thế đi. Cô ko thấy nếu để bàn tay trống trải như thế thì lạnh lắm sao?
Cứ thế, trên cả đoạn đường, hắn vẫn cầm chặt tay nó. Một chút cảm giác lạ lướt qua.
Hai đứa đi đến 1 con đường yên tĩnh ven hồ. Hắn đi chậm lại.
- Hình như ai đó nợ tôi 1 lời cảm ơn nhỉ?- Hắn nói vu vơ.
- Vâng. Cảm ơn anh vì đã đến lau dọn nhà cửa giúp tôi.
- Này, cảm ơn cũng phải có thành ý một chút chứ. Được cậu chủ Asian Fashion tự tay lau dọn nhà cửa cho là phúc lớn đấy.- Hắn tự “lăng xê” bản thân.
- Hờ, tôi chẳng tin. Chắc anh nhờ ai đó lau hộ ý gì?
- Vớ vẩn, làm gì có ai.
- Công tử bột như anh mà biết làm đấy.
- Hừ, nói thật ko tin thì thôi. Phải ở nhà học mấy người giúp việc mấy ngày mới biết cách làm đấy.- Hắn thành thực nhưng nó cứ phẩy tay: “Không tin, không tin!”
- Không tin thì thôi, chẳng nói với cô nữa. Đồ dở hơi.

Mặc định
- Hừ, cứ cho là thật đi, vậy thì tôi cũng trả công anh rồi mà?
- Trả lúc nào?
- Anh lấy mất con chó xù của tôi con gì?- Nó hậm hực.

Ameri Ichinose - Yui Nishikawa

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ