Teya Salat
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Không sụp hố sao yêu được em - trang đầu

Chương 1 TRÁI TIM ĐÃ BỊ CHAI VÀ CẢM XÚC ĐÃ BỊ TRƠ

Nhà sát bên có cô con dâu mới sinh em bé. Từ hôm hai mẹ con xuất viện về nhà, Phương hay bị đánh thức giữa đêm hôm khuya khoắt bởi tiếng khóc ré lên của thằng nhỏ.

“Ai…” Cô làu bàu, nhoài người chụp cái điện thoại rồi lồm cồm bò dậy đi vào phòng vệ sinh.

Lát sau, không nghe thấy tiếng thằng nhóc khóc nữa. Phương nghĩ bụng. Chắc được mẹ cho bú ti rồi.

Phương ra khỏi wc thở dài. Biết chừng nào mới có một tấm chồng với mụn con để ôm ấp đây ta. Già rồi. Ế rồi. Ế thật rồi. Nhưng mà chẳng hiểu sao lại không thể động lòng với bất kỳ ai. Có lẽ trái tim đã bị “chai” và cảm xúc đã bị “trơ” sau cú sốc của mối tình đầu chăng?

Leo lại lên giường, cô kéo chăn đắp ngang người rồi nhắm mắt định ngủ tiếp nhưng không sao ngủ được. Nằm lăn qua lăn lại một hồi vẫn tỉnh như sáo.

Hic. Kiểu này sao mai có sức để tăng ca đây.

*

Ríu rít… Ríu rít…

Mấy chú chim sẻ bay lượn trên tán cây xanh ngắt. Bầu trời trong xanh quang đãng với những áng mây lững lờ trôi. Ánh nắng chiếu những tia sáng óng ánh qua ô cửa kính, rọi vào trong phòng họp. Nhưng bên trong phòng không khí lại khá căng thẳng và ngột ngạt. Chẳng ai hơi đâu thảnh thơi tới mức ngồi ngắm cảnh.

Mai Phương ngồi dựa vào ghế xoay, tay cầm tập báo cáo lật lật vài trang sau đó đặt lên bàn, đưa mắt nhìn tất cả mọi người.

Các trưởng phòng, phó phòng nhíu mày nhìn nhau. Bởi vì họ biết sếp sắp tuyên bố một quyết định bất lợi cho họ. Doanh thu tháng này của công ty giảm sút đáng kể. Bên cạnh đó phòng kinh doanh còn đánh mất hợp đồng xuất khẩu linh kiện máy tính cho phía công ty T.Co của Singapore khiến công ty bị tổn thất hàng tỷ đồng.

“Trưởng phòng kinh doanh” Phương nói to.

“Có tôi!”

Lâm trả lời. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về anh. Cậu ta chắc suất “bị sa thải”. Ai cũng nghĩ thế.

“Anh chuyển qua phòng nhân sự”

“Vâng!” Lâm thở phào.

Các trưởng phòng, phó phòng nhìn nhau như ra hiệu “sao bữa nay bà chằn nhẹ tay thế? Tháng nào mụ ta chẳng sa thải hàng loạt nhân viên”.

“Tạm thời phó phòng kinh doanh sẽ tiếp nhận vị trí trưởng phòng!” Phương nói tiếp. “Tình hình hoạt động kinh doanh của chúng ta đang xấu đi và có dấu hiệu bất ổn trong bộ máy quản lý. Với những cá nhân có thành tích yếu kém, tôi sẽ điều xuống các chi nhánh của công ty #$@*!&..”.

Buổi họp kết thúc, ai nấy rời khỏi phòng với tâm trạng phấn chấn. Cứ tưởng sẽ có vài cá nhân phải hát bài “tôi sẽ là người ra đi”.

Phương gập laptop, ôm vào trong phòng Phó Tổng giám đốc. Lúc đi ngang qua bàn làm việc của Uyên Trang, cô nói:

“Pha cho chị tách cà phê nhé!”

“Dạ!”

Tối qua trằn trọc mãi tới gần sáng mới ngủ được nên cô cảm thấy rất mệt mỏi. Cô cũng định làm căng trong buổi họp nhưng chú Đông gọi điện nói đừng cứng nhắc quá, nếu không những người có năng lực sẽ nghỉ việc sang hết công ty khác.

Thật là rắc rối. Là nhà quản trị một công ty phải đương đầu với vô số thử thách trong hoạt động kinh doanh, lại còn phải đau đầu về vấn đề quản lý nhân sự, nhất là lúc này công ty đang gặp khó khăn, vậy mà chú lại giao mọi việc cho cô.

Phương cầm tách cà phê Trang vừa mang vào đứng cạnh cửa sổ nhấp một ngụm. Tán cây bên ngoài cửa kính bị gió thổi mạnh khiến những chiếc lá vàng bé li ti rơi xuống đất. Cảnh này có vẻ giống tuyết đang rơi.

Cũng sắp sang đông rồi. Hồi năm đầu tiên ở Nhật, tuyết vừa rơi là lao ra ngoài trời hí ha hí hửng nhảy nhót cho tới khi lạnh cóng, môi và răng va vào nhau lập cập mới chịu chui vào nhà. Tuyết rơi dày lại chạy vù ra ngoài trời nghịch tuyết. Lần đi trượt tuyết ở Niseco gặp tên “khốn” Hữu Bằng rồi yêu gã. Ai ngờ đâu gã lại hú hí với con bạn cùng phòng. Đồ chết tiệt!

*

Buổi trưa. Sau khi đi ăn cùng với đối tác, Phương lái xe về công ty. Đang là giờ nghỉ trưa nên công ty khá vắng vẻ, chỉ còn vài ba nhân viên đang chơi game và ăn trưa ngay trong phòng.

Phương dợm guốc trên hành lang để tới thang máy. Cô chợt nghe tiếng hai cô nhân viên đang đứng nói chuyện cạnh cửa kính sát đất.

“Sếp bị bà cô già điều chuyển tới phòng nhân sự. Hic. Tao đang định cưa cẩm sếp, vậy mà…”

“Mày điêu vừa thôi mày. Sếp có bồ rồi”.

“Ai? Ai?” Cô nàng kia ré lên.

“Là bà cô già ở phòng kế toán đó”

“Mày nói bà Huyền á hả?”

“Ừ”

“Bà chị đó vừa già vừa xấu. Mày có nhầm không đó?”

“Xùy. Mọi người đang đồn ầm cả lên kia kìa. Nghe nói nhà sếp phản đối dữ lắm…”.

“Ô! Thế hả?”

“Thôi. Sắp tới giờ làm việc rồi. Vào phòng thôi. Không lão Vinh lại quạt cho chúng ta một trận”

“Ok!”

Hai cô nàng đi rồi. Phương bước nhanh tới thang máy. “Bà cô già” phòng kế toán cô biết. Hình như chị ấy hơn cô 3 tuổi. Trong công ty có hai “bà cô già” là chủ đề bàn tán của các cô nhân viên trẻ là cô và chị ấy. Hết cách ăn mặc cho tới đường tình duyên. Các nàng ta cũng rãnh rỗi đấy.

Không ngờ anh chàng bảnh bao Lâm lại “say” chị Huyền. Chắc cô nàng kia cay cú lắm đây.

“Ha ha!” Phương chợt cười to.

Cửa thang máy “đinh” một tiếng. Một anh chàng tóc nâu bước ra nhìn mặt Phương một cái rồi gật đầu chào:

“Chào chị!”

Cô ngậm miệng lại ngay, thấy quê quê chui tọt vào trong thang máy. Ôi trời! Mất hình tượng quá.

Chương 2 HOTBOY PHÒNG KỸ THUẬT

"Kìa chú là chú ếch con có hai là hai mắt tròn..”.

Cô giúp việc về quê nên Phương mua cơm hộp về nhà, vừa ăn vừa ngồi nghe ké nhạc thiếu nhi nhà hàng xóm bật cũng vui.

Ăn được mấy muỗng cơm, Phương đóng nắp hộp đem quăng vào trong sọt rác rồi ngồi xuống bàn mở laptop đọc tài liệu. Màn hình điện thoại chợt sáng lên.

“Alo!” Phương bấm nút trả lời, mắt vẫn dán vào màn hình máy tính.

“Chị Phương ơi! Tối nay là sinh nhật em nè! Chị tới dự với tụi em cho dzui!” Giọng con bé Uyên Trang vang vang trong điện thoại.

“Ok! Ở đâu vậy?”

“7h Café Chuông gió chị nha!”

“Ừm!”

**

Trời lạnh. Phương choàng chiếc khăn choàng dài ngoằng màu xanh dương đi kèm chiếc áo len màu đỏ nâu phóng xe thẳng vào tầng hầm để xe.

Lúc đang lúi húi cất mũ và khăn vào cốp thì một chiếc Nouvo Lx màu trắng lao thẳng vào thắng kít cạnh xe làm cô giật cả mình. Mấy thằng nhóc bây giờ toàn lắp thắng xe kiểu gì mà mỗi lần bọn nó kít lại là cô lại thót cả tim.

“Oh! Chị Phương! Em chào chị”.

Nghe tiếng chào, cô quay đầu lại thấy hai chàng trai trẻ. Anh chàng ngồi sau bước xuống xe nhìn cô cười toe, còn anh chàng kia thì lạnh lùng gật đầu:

“Chào chị!”

Cô nhận ra anh chàng mặt lạnh là cậu nhân viên cô gặp ban sáng ở thang máy.

“Chị cũng đi dự sinh nhật Trang ạ?” Chàng trai vui vẻ kia hỏi cô.

“Ừ!”

Cô trả lời, nhìn cậu chàng với đôi mắt lạ lẫm. Chàng ta hiểu ý cười giới thiệu:

“Em là Đăng, còn thằng này…” Đăng vỗ vai anh chàng mặt lạnh. “…tên Minh. Bọn em ở phòng Kỹ Thuật”.

Phòng Kỹ thuật á? Phương mỉm cười. “Phòng Kỹ thuật toàn hotboy”. Cô từng nghe Uyên Trang và các cô nàng nhân viên tám với nhau như thế. Hóa ra đúng thế thật.

**

Uyên Trang thuê luôn cả tầng ba để tổ chức sinh nhật. Cả tầng “ngộp” trong bong bóng. Trên bàn có đủ món ăn ngon và những chai rượu trái cây. Nhạc mở xập xình bởi một anh chàng DJ mà Phương thường thấy chơi ở các tiệm café.

“Chị Phương!” Trang cười toe toét xúng xính trong bộ váy như công chúa chạy tới kéo tay cô. “Dzui quá! Chị tới rồi!”

Thấy toàn là các cô gái, chàng trai trẻ trung, sành điệu nên cô cũng hơi ngại. Cứ tưởng chỉ là một buổi gặp mặt tán gẫu thôi chứ.

Nhập tiệc. Trang thổi nến trong tiếng hát hò tưng bừng của đám bạn. Nhạc dance được mở to ngay sau đó. Tất cả xúm lại nhảy nhót náo nhiệt.

Phương không hứng thú mấy. Hôm nay cô hơi mệt nên không muốn nhảy.

Uống một ngụm rượu trái cây thơm ngọt, cô nhón miếng bánh cho vào miệng. Ngó đông ngó tây thấy anh chàng tóc nâu tên Minh cũng như cô tách khỏi đám đông đang cắm thìa vào dĩa bò bít tết ăn ngon lành.

Cậu ta đẹp trai thật. Cao to bảnh bao như cầu thủ bóng đá ấy nhỉ. Nếu mình mà trẻ lại cỡ 6, 7 tuổi, có lẽ mình sẽ lượn qua lượn lại trước mặt cậu ta để phát “tín hiệu”.

Nhớ những kỷ niệm hồi sinh viên quá… Ở Niseco…

***

Hồi đó Phương cũng chưa rành rỏi mấy cái vụ trượt tuyết cho lắm. Ham hố đu theo đám bạn Trung Quốc và Singapore với tư tưởng vui là chính. Lúc nhìn thấy sườn núi thẳng đứng, Phương mặt mày xám xịt la hét inh ỏi không dám trượt xuống. Đám bạn xô xô đẩy đẩy, đứa bô bô, đứa thêm vào:

“Tự tin lên xem nào! Có bọn tớ ở đây!”

Thế là Phương trượt…

Véo… Nhanh bất ngờ. Nhanh thần tốc. Gió lướt qua tai. Và rồi ngã cắm đầu vào bụi cỏ.

Nhớ lại cảm giác lúc đó vẫn còn thấy buồn cười.

Hôm sau đám bạn “bắt cóc” được một anh chàng đẹp trai bảo là “huấn luyện viên của cậu đấy”. Rồi anh chàng cứ kè kè bên cạnh chỉ cho cô cách trượt. Nhưng ám ảnh vụ “cắm đầu” nên cũng chẳng dám trượt nữa.

Thế rồi, sau chuyến trượt tuyết đó, yêu luôn anh “thầy”…

*******

Ai… Quên đi! Quên đi! Nhớ làm gì cái gã khốn đó. Cảm xúc trong lòng mình chẳng phải đã chai sạn cả rồi sao.

Phương uống ực cốc rượu, thấy hai má nóng ran và hơi buồn ngủ. Quay người định tới chỗ bé Trang nói cô phải về không ngờ “binh” đầu vào cằm một ai đó.

“Ui dza!”. “Ai đó” la lên.

“A!” Đầu Phương đau điếng.

Ngẩng đầu lên, thấy “ai đó” chính là anh chàng tóc nâu, Phương rối rít xin lỗi:

“Ơ! Chị xin lỗi nhé! Em có đau không?”

“…”. Cậu ta xoa cằm, mặt nhăn nhó. “Dạ, không sao!”

Phương nhìn chai rượu cậu ta cầm trên tay nghĩ thầm trong bụng. Anh chàng công tình tới chỗ cô để uống rượu ai ngờ đâu lại bị đầu cô đụng phải tím tái mặt mày, giờ uống được cốc rượu cũng chẳng ngon lành nữa.

Phương tới nói với bé Trang vài câu rồi đẩy cửa bước ra khỏi phòng. Bây giờ cô chỉ muốn về nhà ngủ một giấc.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ