Old school Easter eggs.
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Lão hàng xóm đáng ghét - trang 3

Một lúc sau thì Trúc có vẻ hơi lúng túng với 1 đề toán, Hoàng quay ra hỏi
- Sao thế, ko giải đc sao, có cần tôi giúp gì ko?
- Anh hả? – Trúc ngạc nhiên vì nghĩ Hoàng từ xưa đến nay có học hành gì đâu mà giúp với chả đỡ nhưng thôi cứ thử xem
- Đây nè, bài này tui giải mãi chưa ra, ko biết có tính nhầm chỗ nào ko nữa
- Xem nào – Hoàng cầm đề và bài làm của Trúc ra ngó ngó xem xem, tính toán khoảng 5 phút thì phát hiện ra chỗ nhầmS
- Đây nè, chỗ này nè, cô viết dư dấu âm đằng trước, hèn gì tính ko ra. Theo tôi nên giải cách này này. Thế là Hoàng thao thao bất tuyệt, thật sự là Hoàng học cực giỏi nếu ko muốn nói là siêu đẳng của trường này, tuy nhiên phong cách học của Hoàng rất tài tử i như tính cách của Hoàng vậy, thích học thì học, ko thích học thì thôi vậy mà thành tích của Hoàng lúc nào cũng đứng đầu khối.
- Hay quá- Trúc reo lên. Vậy mà tôi ko nghĩ ra
- Tất nhiên, làm sao cô nghĩ ra đc chỉ có người siêu phàm như tôi mới làm đc thôi – Hoàng hếch mũi
- Kiêu thấy ớn – Trúc lè lưỡi
Trúc lại cặm cụi làm bài, trông nó lúc này như quên hết mọi thứ trên đời, quên sự có mặt của Hoàng, tự dưng Hoàng ước mình là cái tập đề toán đó (ước mơ kì cục hết sức), để đc Trúc nhìn bằng ánh mắt long lanh sung sướng như thế. Hoàng nhìn lại hình như lúc này quay ra giảng bài cho con nhóc nó đã ngồi gần con nhóc hơn, nó ngửi thấy mùi ngọt ngọt như hoa quả tỏa ra từ người con nhóc, rất dễ chịu. Tự dưng nó đỏ mặt, mặt nóng bừng. Nó sợ con nhỏ nhìn thấy, nó đứng phắt dậy khiến Trúc giật mình quay ra
- Tôi về đây
- Anh học xong rồi ah
- Chưa, nhưng tôi ko muốn học nữa
- Thế sao con rủ tôi học chung, anh đúng là cái đồ hâm đơ mà, thay đổi như thời tiết í
- Chẳng qua tôi sợ cô ko làm đc bài nên qua đây chỉ cô thôi, bây giờ cô biết làm rồi thì tôi về đây
- Vậy anh về đi
” Cũng ko thèm nài nỉ mình ở lại nữa, con nhóc này đúng là máu lạnh mà” Hoàng nghĩ và đùng đùng bỏ về
Trúc nhìn thái độ của Hoàng mà chằng hiểu gì cả, đúng là tên hâm đơ nó nhún vai cầm sách vở lên phòng học bài tiếp.

Sáng hôm sau, Trúc dậy sớm, sau khi là cái công việc muôn thủa mỗi buổi sáng, nó ra ban công hít 1 hơi đầy phổi ko khí trong lành buổi sáng, ít phút nữa thôi cái ko khí này sẽ toàn là bụi cho mà xem, phải tranh thủ chứ. Không khí trong lành thật, nó mỉm cười rùi vào nhà chuẩn bị đồ để đi học
Khi lấy quần áo để mặc, Trúc mới tá hỏa lên rằng bộ đồng phục của nó còn để ở bên nhà Dung, ở nhà chỉ còn bộ đồng phục áo với váy thôi, chẳng lẽ lại ko mặc. Nó đành ngậm ngùi lấy váy ra mặc, hix hix hu hu. 10 phút sau, nó đi đi lại lại trước gương, cảm thấy ko tự tin chút nào, hôm trước còn có Dung đi cùng, hôm nay chỉ có mình nó cảm thấy ngại ngại sao. Nhưng nhìn nó cũng ổn đấy chứ, bộ đồng phục dễ thương, nó cột cao tóc, cái tóc mái đã che đi cái trán dô bướng bỉnh, trông nó đâu đến nỗi nào nếu ko muốn nói là rất xinh . Tặc lưỡi, thôi mặc nốt ngày hôm nay vậy.
Chạy hùng hục ra bến xe bus, “tất cả cũng chỉ tại bộ đồng phục này, làm nó phải suy nghĩ mãi” cũng may mà vừa kịp ra đến nơi, nó lên xe trước khi xe bỏ bến. Trên xe đã hết chỗ, chán quá, nó đang loay hoay ngó ngang nó dọc thì 1 tên con trai đứng lên cười tươi với nó
- Bạn ngồi đi – ánh mắt vẫn rất đắm đuối
- Ơ…Cảm ơn nhá – thoáng chút ngỡ ngàng, bình thường nó đứng rã chân ra có ai thèm nhường nó đâu hôm nay có người tốt thế, nó nở nụ cười tươi rói với tên con trai đó. Trông cái bộ mặt tên con trai kia kìa, thộn ra trước nụ cười của con nhóc (chuyện…nụ cười của nó ngất ngây con gà tây thế cơ mà). Ngồi yên vị trên xe, nó rút tai nghe ra nghe chút nhạc, tự dưng hôm nay lại muốn nghe chút nhạc cho vui.
Xe bus đỗ trước cổng trường, con nhóc đi xuống, tên con trai kia nhìn nó có vẻ lưu luyến lắm, có lẽ hắn đang tiếc hùi hụi vì chưa nói chuyện đc với Trúc câu nào (đeo tai phon
e thế ai mà nói chuyện đc)
Nó vào lớp, lũ con trai nhìn thấy Trúc thằng nào thằng đấy cười tươi, 2 con mắt thì sáng long lanh chỉ trực biến thành 2 hình trái tim thôi, lũ con gái đứa nhìn đứa lườm nguýt (ghen tỵ mà). Nó tiến thằng vào chỗ Dung ngồi, Dung thì chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên vì đồng phục của Trúc đang ở nhà nó. Nhìn thấy Trúc, Dung cười toe
- Chào bồ
- Chào bồ – nó nhe răng cười mếu
- Sao thế?
- Thì để quên đồng phục ở nhà bồ nên phải mặc cái này này
- Đẹp mà, có khi mình ko trả bộ đây cho bồ đâu mặc thế này đẹp hơn
- Í, ko đc, mình ko quen đâu – Trúc mếu máo
- Quen dần đi, hi hi
- Dung xinh đẹp, Dung dễ thương, Dung….- Trúc cầm tay Dung nhìn đắm đuối
- Thôi, thôi, ghê quá, Dung xinh đẹp dễ thương Dung bít mà, đồng phục của bồ đây nè – Dung dúi tay Trúc 1 cái túi
- Ôi, Dung đáng yêu, cho hun cái nào _ Trúc lao vào Dung
- Thôi, tôi xin tôi xin Dung che mặt
- Ha ha
- Hi hi
Cả 2 đứa cười nắc nẻ
- Cuối tuần bồ đi chơi với mình nhá – Dung nói
- Đi đâu thế?
- Đi lên Vincom chơi
- Ok
………………………………………………
Giờ ra chơi, 2 đứa đang tung tăng tung tẩy xuống canteen, miệng thì liến thoắng chuyện trên trời dưới biển. Bống 1 bóng đen lù lù trước mặt và đâm sầm vào Trúc, 1 chiếc cặp sách rơi xuống đất văng tung tóe
- Ôi, tôi xin lỗi, để tôi nhặt dùm bạn – Trúc luống cuống
- Ko sao, cũng tại tôi mà – Một giọng nói ấm áp lạ thường vang lên
Sau khi 3 đưa lúi húi nhặt thì ngước mặt lên nhìn nhau, trước mắt Trúc hiện lên 1 khuôn mặt đẹp trai đến ngỡ ngàng, da trắng mịn, body chuẩn cao cũng phải trên 1,8m chứ. Ơ, gương mặt này sao quen quen. Rồi ko hẹn cả 2 cùng đồng thanh
- Trúc!!!!!!!!!
- Long!!!!!!!!!!!!!!
2 đứa cầm tay nhau nhảy tưng tưng trong trường
- Trời ơi đúng là Long rồi, bồ về hồi nào sao ko cho mình biết – Trúc vẫn chưa hết ngỡ ngàng
- Mình mới về, hôm nay đang làm thủ tục nhập học ở đây, ko ngờ Trúc cũng học ở đây sao – anh mắt Long long lanh nhìn Trúc
- Uh, mình mới chuyển ra ngoài này học mà, ah quên, đây là Dung bạn thân của mình, còn đây là Long, bạn của mình từ hồi trong kia lận đó
- Chào cậu – Cả 2 đông thanh
- Mình phải lên văn phòng làm thủ tục đã, tý nữa gặp bồ sau nhá- Long cười ấm áp
- Ừh, mình học lớp 11 chuyên toán nhá có gì sang đấy gặp mình, chào bồ nhá
- Khoan- Long gọi giật lại
- Sao thế?
Trúc chưa nói hết câu thì Long ôm nhẹ Trúc vào lòng, thì thầm nói
- Chào tạm biêt cái chứ, mình nhớ bồ lắm đó
Trúc thoáng đỏ mặt “Kìa, đây là trường học đó, bồ kì quá đi”, Long bỏ Trúc ra cười
- Tụi mình toàn ôm nhau thế còn gì, bồ ngại gì chứ. Thôi mình đi nghe. Bye
- Bye!!!!!!!!!!
Tất cả những hành động đó của mấy đứa nhóc đã bị Hoàng nhìn thấy, nó cũng đang đi về phía canteen, nhìn thấy bóng dáng con nhỏ cũng đang đi về hướng đó, nó đang hớn hở thì nụ cười tắt lịm vì bỗng nhiên tên con trai nào đó xuất hiện, sau đó con nhỏ kia lại còn cười tươi hớn hở với hắn, trời ơi, sao hắn còn dám ôm con nhỏ đó chứ. Vậy mà con nhỏ kia chả có phản ứng gì, ánh mắt rõ tình tứ, trông ngọt ngào làm sao, vậy mà với mình con nhóc đó cứ the thé, lại nhát gừng nữa, ánh mắt lúc nào cũng như hình viên đạn vậy… Sao con nhóc đó lại cười tươi với thằng kia thế nhỉ, hắn có quan hệ gì với con nhóc đấy. Trong lòng Hoàng bây giờ như có 1 cái gì đó khó chịu lắm… cảm giác cứ nghèn nghẹn tưng tức… toàn thân nóng bừng bừng, 2 nắm đấm của nó đã nắm chặt. Đầu như muốn bốc hỏa….Rõ ràng nó đang “ghen”

- Trời, sao bồ quen đc anh chàng bảnh dữ vậy, đẹp trai ko kém gì hotboy trường mình nhé, có khi còn bảnh hơn í – Dung hớn hở
- Bồ đang nói tên “ma giáo” đó hả, làm sao đẹp trai bằng bạn mình đc – Trúc dẩu mỏ rồi Trúc bồi hồi nhớ lại

Cách 7 năm về trước
Năm con nhóc lên 9 tuổi, vào 1 ngày hè, thì nhà bên cạnh có người mới chuyển về, hôm đó nó đang chơi ngoài sân thì 1 thằng nhóc rất xinh trai, trắng trẻo, đôi mắt to tròn với hàng mi cong vút xuất hiện trước mặt nó. Thằng nhóc nhìn con bé rồi cười tươi
- Chào cậu
- Ờ, chào – con bé thờ ơ đáp lại
- Mình mới chuyển về đây, tụi mình là hàng xóm đó- Thằng nhóc chỉ tay về phía nhà mình
- Ờ, tui biết rùi – con nhóc vẫn hờ hững ko có vẻ gì là vồn vã
Thằng bé có vẻ ko bỏ cuộc, nó chìa ra trước mặt Trúc 1 cây kẹo mút rất hấp dẫn
- Tặng bạn nè
Mắt Trúc sáng rực lên nhưng nó cố kiềm chế cái sự sung sướng đó lại
- Sao lại cho tui, tui ko nhận đồ của người lạ
- Quà làm quen mà, nhận đi ha – Thằng bé cười, giọng như năn nỉ
- Ừh, thui đc rùi, nể tình cậu lắm đó nghen – Trúc cười tít cả mắt
Con nhỏ hồi bé đã đẹp như thiên thần rồi, 2 má bầu bĩnh, làn da trắng mịn màng, nụ cười rất dễ thương. Thằng bé nhìn con bé cười thấy như cả bầu trời tỏa sáng trước mắt nó vậy, trong lòng nó có 1 niềm vui khó tả
- Cậu tên gì?
- Trúc
- Mình tên Long, Tuấn Long
- Tên hay ghê đó, nghe oai thế – con bé cười híp mí
Từ hôm đó 2 đứa như đôi bạn thân, hay sang nhà nhau chơi, bố mẹ Long cũng rất quí Trúc, nhìn 2 đứa nhóc đẹp như đôi thiên thần vậy, ngày nào Long cũng dành cho con bé rất nhiều kẹo (háu ăn thế cơ).
- Sau này lớn lên Trúc lấy Long nhé – Long rụt rè
- Lấy là sao – Trúc vừa mút kẹo vừa nói
- Thì…là…là… sau này Trúc làm… vợ Long… giống như mẹ Long là vợ ba Long vậy- thằng nhóc đỏ mặt tía tai
- Ừh – Trúc cười, trong cái đầu non nớt của nó đã có khái niệm gì là vợ với chồng đâu, nó chỉ nghĩ qua nhà Long chơi rất vui, bố mẹ Long cũng rất yêu thương nó và hơn nữa nó toàn đc Long cho kẹo nên thích qua đi chứ
- Thật ko- Long cười rạng rỡ
- Ừh thật mà, mà sao Long lại lấy Trúc – Trúc vẫn ăn kẹo ngon lành
- Tại… Trúc xinh,… xinh như búp bê ý – Long gãi tai (nhỏ mà đã háo sắc gớm))
- Thế à, xinh như búp bê ah – Trúc cười tít mắt
Hết hè, Trúc đến lớp, vậy là thời gian vui chơi cùng thằng bạn thân sẽ bị rút ngắn lại, đang ngồi trong lớp thì cô giáo vào dắt theo 1 người, trông quen quen, con nhóc ngần ngơ + sung sướng vì thằng bạn thân thiết của mình lại vào lớp mình học
- Đây là bạn Trần Tuấn Long, hôm nay bạn ý sẽ học ở lớp chúng ta
Lũ con gái có vẻ thích Long lắm vì cậu nhóc bảnh trai nhất lớp mà, đứa nào cũng nhìn Long đắm đuối. Cả lớp còn 1 chỗ trống đó là chỗ trống của Minh Hồng con bé này hay chành chọe với nó nhất , chỗ đó trên chỗ Trúc 1 bàn.
- Em vào ngồi chỗ bạn Minh Hồng nhé – Cô giáo nói
Mình Hồng đang sướng rơn vì đc ngồi cạnh Long, mắt nó long lanh nhìn Long.
- Em ko thích ạ, e muốn ngồi cạnh bạn Trúc- Long chỉ tay vể phía nó
- Chỗ đấy có người ngồi rồi e, e ngồi cạnh bạn Minh Hồng cũng đc mà – cô giáo dỗ dành
- Không, e chỉ ngồi cạnh bạn Trúc thôi- Long cương quyết
Cả lớp xì xào ầm ĩ và đổ dồn ánh mắt về phía Trúc, Trúc bất ngờ trước hành động của Long, và điều đó làm nó ngượng chín người, còn là Minh Hồng quay lại nhìn nó bằng ánh mắt căm tức
- Long ngoan, ngồi cạnh Minh Hồng nha, mai mốt cô đổi chỗ lại rồi cho e ngồi cạnh Trúc đc chưa- Cô giáo gần như năn nỉ thằng nhóc
Thằng nhóc đành tiu nghỉu về phía Minh Hồng, Minh Hồng thấy vậy sung sướng nhìn về phía con nhóc bằng ánh mắt đắc thắng, Trúc nhà ta thì tỉnh bơ,
- Chào cậu, mình là Minh Hồng – Minh Hồng vồn vã
- Chào, nghe cô giáo nói rồi, khỏi giới thiệu – thằng nhóc lạnh lùng
Minh Hồng chưng hửng + ngượng ngùng nên nó ko dám hỏi tiếp. cả buổi Long ngồi học bài, mặt lạnh như băng mặc dù Minh Hồng tìm đủ mọi cách gợi chuyện nhưng đều thất bại.
Giờ ra chơi………………………
Minh Hồng đang quay ra nói chuyện với Long thì chả thấy Long đâu, Long đã nhanh chân chạy xuống phía Trúc là Minh Hồng tức nổ đom đóm mắt
- Trúc, Long có cái này cho Trúc nè – Long chìa 1 túi kẹo hấp dẫn cho Trúc.
- Ngon quá!!!!!!!!!!- Trúc như reo lên
- Ba mình mới đi nước ngoài về mua đó, mình để dành cho Trúc đó, ở nhà còn nhiều lắm, lát về Long đưa Trúc nữa nghen
- Thích quá!!!!!!!!!!Long đúng là tuyệt nhất đó – Con bé cười tươi
- Thật…thật sao? Long đỏ mặt sung sướng, ko có gì khiến thằng bé thích hơn là nụ cười hồn nhiên của con nhóc
Minh Hồng nhìn Long ngọt ngào với Trúc mà hậm hực, lúc nãy thằng nhóc ko nói 1 lời nào với nó vậy mà với Trúc thằng bé ngọt ngào tình cảm thế. Lòng tự kiêu của nó ko cho phép như vậy
- Long ko đc ngồi cạnh Trúc chán quá đi – Thằng nhóc phụng phịu
- Ko sao đâu, dù sao cùng lớp là đc rồi – Trúc dỗ dành
- Long về nói với ba, nói cô giáo cho Long ngồi cạnh Trúc, Long ko thích ngồi cạnh con nhỏ đó tý nào, nó điệu chảy nước ra í – Long nhăn mặt chỉ về phía Minh Hồng
- Thế ah, nó xinh nhất lớp mà Long ngồi cạnh nó cũng đc đấy chứ
- Xinh á, làm sao bằng Trúc đc – thằng nhóc giãy nảy
- Thật ko???? Trúc cười sung sướng chỉ cần lời khen của thằng nhóc là nó thấy sung sương rồi
Những ngày sau đó Trúc mới thấy Long đc hâm mộ cỡ nào, hôm nào cũng đc bon con gái (háo sắc) cho bao nhiêu là quà với bánh, lúc nào cũng có hàng tá cô vây quanh bắt chuyện. Long đẹp trai thế cơ mà, nhà lại giàu, nghe nói bố Long là chủ tịch tập đoàn gì lớn lắm. Long về đây bố Long đã góp cổ phần xây dựng lại trường lớp, tài trợ rất nhiều máy móc trang thiết bị cho trường nên ai cũng yêu chiều cậu chủ nhỏ.
Bao nhiều bánh trái là Long đưa cho Trúc ăn hết, Trúc khoái lắm (vốn háu ăn mà) làm lũ con gái rất căm phẫn. Nhưng ko làm gì đc vì thứ nhất sợ làm mất lòng Long thứ 2 sợ Trúc. Trúc chỉ hiền lành với mỗi Long thôi còn lũ con trai con gái trong trường đều sợ Trúc, nó vốn là sếp của bon lóc chóc đó mà. Trúc cao hơn hẳn tụi cùng tuổi, lại nồi tiếng lì lợm đầu gấu hay đánh nhau (cô nàng học võ từ bé mà) nên chả ai dám đụng. Tuy vậy chỉ sô IQ từ bé đã ngất ngưởng nên toàn đứng đầu khối, vì vậy có hơi nghịch 1 chút vấn đc thầy cô giáo chỉ nhắc nhở bỏ qua cho
- Năm Trúc học lớp 8
Trúc đang ngồi gặm bánh mì trong lớp thì thì 1 tên con trai hớt hải chạy vào
- Đại tỷ, tụi trường mình bị mấy thằng bên trường P chặn đường đánh, mấy đứa con gái trường mình đi qua đường đâý đều bị bọn nó trêu gẹo hết. Chúng nó có vẻ đang thách thức chúng t
a đó. Hôm qua nghe thằng bị đánh kể lại là thằng đại ca hẹn ngày mai tan học gặp nhau ở bãi đất trống sau công viên đó, nó nói ko đứa nào ko đến đứa đó là con rùa
- Hả? Có phải là thằng Cường “híp” ko – Trúc nghiến rắng ken két
- Đúng đó đại tỷ, giờ tính sao
- Tính cái gì nữa, phải cho chúng nó biết là trường này ko dễ bắt nạt, ko phải thích làm gì thì làm
- Vậy để e đi báo hội đàn e nha tỷ
- Ừh, Trúc phẩy tay
Long từ đâu bước vào, ngồi cạnh Trúc, nhìn thấy Long, Trúc mừng rỡ khác hẳn thái độ lúc nãy với thằng đàn e
- Long! Ăn gì chưa, ăn bánh mỳ hok – Trúc đưa bánh cho Long
- Long hok đói, chuyện lúc nãy đó mà….- Long ngập ngừng
- Sao? Trúc ngước con mắt đen lay láy lên nhìn Long
- Trúc… lại đi… đánh nhau sao
- À, chẳng qua là đi dạy bảo lại cái bọn ko biết điều, tụi nó o ép học sinh trường mình quá, Trúc nhịn lắm rồi, hôm nay phải gặp mặt để nói chuyện cho ra lẽ
- Nhưng mà…. Long lo lắm, Long có linh cảm ko tốt lắm – Long bối rối
- Linh cảm sao cơ, lần nào Trúc đi Long chả nói thế – Trúc cười xuề xòa
- Ko, Long nói thật đấy, Trúc đừng đi đc ko, thực sự Long có linh cảm rất xấu- Long nài nỉ
- Thôi nào Long ( đối với Long Trúc luôn dịu dàng mà), Trúc hứa với Long chỉ đi nốt lần này thôi, sau khi dẹp loạn 12 sứ quân xong Trúc sẽ rửa tay gác kiếm. Ok – Trúc nháy mắt
- Nhưng…
- Thôi ko nhưng nhị gì cả, vào lớp rồi kìa
Long quay ra nhìn Trúc, thực sự thằng bé rất lo cho con nhóc này, ko hiểu sao tối qua nó nằm mơ thấy Trúc nắm bất tỉnh, trên đầu là 1 vết thương đang chảy máu , Long gọi nó mãi mà nó ko dậy, đến lúc tỉnh dậy Long mới thở phào đó chỉ là giấc mơ. Hôm nay nghe tin Trúc đi gặp bon côn đồ bên trường P, Long đã nổi da gà, chỉ nghĩ lại giấc mơ tối hôm trước là nó đã thấy lạnh hết người. Đối với nó Trúc là 1 phần rất quan trọng, nó ko muốn mất con bé, mỗi lần Trúc nói là đi “dẹp loạn” là hôm đó Long hồi hộp mất ăn mất ngủ. Lần nào xin đi cùng con bé cũng ko cho, chỉ khi thấy con bạn yêu quí trở về bình an thì nó mới thờ phào nhẹ nhõm. Mỗi lần con nhỏ bị thương thì Long lại suýt xoa, đau đớn như thể người bị thương là nó vậy. Lần này ko đc, nhất định nó phải đi cùng Trúc, nó sẽ lén đi theo, nó sẽ làm bất cứ việc gì để bảo vệ cô bạn gái nó yêu quí nhất.


5 giờ chiều này hôm sau, tại bãi đất trống sau công viên, bên trường P đã có mặt. Con nhóc đến dẫn theo 1 đám lâu la của nó, trông nó chả có vẻ gì là sợ cả
- Ôi tường gì, hóa ra đại ca của trường C lẫy lừng lại là 1 con nhóc hả ha ha ha – Cường “híp” cười lớn- Một lũ núp váy đàn bà
- Con nhóc nào, mày ăn nói cho cẩn thận kẻo tý về nhà ko còn răng mà nhai cháo đó – Trúc lạnh lùng nói, ánh mắt con bé lạnh băng nhìn chằm chằm vào đối thủ
- Con này bạo mồm gớm, tý đừng khóc kêu anh tha cho nhé, hay làm bạn gái anh đi anh tha cho – Cường cười “nham nhờ”
Trúc ko nói gì, nó lừ lừ nhìn đối thủ và tiến về phía Cường “híp”, Cường “híp” chợt tắt nụ cười, tự dưng nó thấy ớn ớn khi nhìn vào ánh mắt của con nhỏ. Nhưng là 1 đại ca nó ko thể tỏ thái độ lúng túng trước đàn e đc
- Tại sao chúng mày toàn gây sự với học sinh trường tao, hôm trước mày đánh đàn e tao đó biết ko – Trúc hỏi mặt ko biến sắc
- Tao thích thế đây, nhìn chúng nó ngứa mắt lắm, tao sẽ vẫn cứ làm như thế đó- Cường “híp” vênh váo
- Mày chưa thấy quan tài chưa đổ lệ phải ko – Trúc vẫn nhỉn thẳng vào đối thủ với ánh mắt sắc lẻm như dao
- Mày đang đụng vào ổ kiến lửa rồi đây – Cường bắt đầu tức, khuôn mặt nó bắt đầu đỏ gay lên, có vẻ nó đang mất uy khi cãi nhau với 1 đứa con gái như thế này
- Tao sẽ phá tan ổ kiến lửa của chúng mày và nhai đầu con kiến chúa cho xem
Dứt lời, Trúc rút chiếc côn nhị khúc của mình ra oánh thằng vào mặt Cường “híp” làm nó choáng váng xây sẩm mặt mày. Lũ đàn e thấy vậy liền xông vào
- Đứa nào muốn chung số phận thì vào đây – Trúc hét lớn đồng thời múa côn tít mù khiến thằng nào cũng rén.
Đòn phủ đầu của Trúc quả thật lợi hại khiến cho lũ trường P ko kịp trở tay, đàn e của Trúc thấy vậy như tiếp thêm sức mạnh lao lên, lũ trường P thì như rắn mất đầu đánh loạn xạ ngầu. Trúc hạ từng tên ko quá khó khắn (quả ko hổ danh thủ lãnh), khuôn mặt thiên thần của nó bấy giờ trông y chang sát thủ. Đang ko để ý thì Cường “híp” lồm cồm bò dậy cầm 1 chiếc gậy đi về phía nó, nó giơ chiếc gậy cao lên nhằm thằng con nhóc mà đánh.
- Đại tỷ!!!!!!!!!!Coi chừng đằng sau
- Bốp!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA
Đã quá muộn, con nhóc nhắm tịt mắt vào theo phản xạ nó giơ 2 tay ra đỡ, nhưng chỉ nghe thấy 2 tiếng “bốp” và “tiếng hét thảm thiết’ của ai đó. Nó mở mắt ra, 1 thân hình đổ sụp xuống như 1 cây chuối trước mặt nó, là Long. Long đã lao ra đỡ đòn cho nó. Con bé ngỡ ngàng, sau vài giấy định thần nó lao ra phía Long, trời ơi, sao tim nó đau thế, người nằm dưới đất là Long bị đánh là Long mà sao nó có cảm giác là nó chính là người bị đánh vậy. Nó gào lên
- Long ơi!!!!! Tỉnh lại đi…hức hức…Trúc đây…. Tỉnh lại đi, đừng làm Trúc sợ… đừng chết Long ơi hu hu hu – Nước mắt con bé đã nhạt nhòa trên khuôn mặt xinh đẹp của nó
Long mở mắt ra nhìn nó, thấy con bé ko sao, nó mỉm cười rồi bất tỉnh. Trên đầu nó, máu chảy ròng ròng, chảy ướt cả áo của con bé
- Đừng ngủ mà Long…tỉnh dậy nhìn Trúc nè….đừng ngủ lúc này mà Long….hức hức ….hu hu..- Con bé cứ ngồi ôm chặt Long vào lòng mình, nó sợ Long sẽ biến mất khỏi thế gian này, nó nhận ra là Long quan trọng với nó biết bao
Nó quay lại nhìn đám người đang chết sững lại trước hành động của nó, đám đàn e chưa bao giờ thấy nó khóc vậy mà hôm nay nó khóc ngon lành trước 1 lũ người
- Còn đừng đấy sao? Mau gọi cấp cưu đi- Nó gào lên
Cả lũ quên mất là đang đánh nhau liền cuống cuồng gọi cấp cứu, nó quay ra nhìn Cường ‘híp” lúc này đang te tua vì bị tụi đàn e của nó nện
- Nếu Long mà có làm sao, tao thề rằng cuộc sống của mày trong suốt quãng đời còn lại sẽ đau khổ hơn là địa ngục đó – Trúc ném ánh nhìn căm hờn của về phía Cường

Xe cấp cứu đã đến, bác sĩ đưa Long vào bệnh viện, nó cứ nắm chặt tay Long, nước mắt như mưa, chỉ đến khi đến phòng cấp cứu nó mới chịu buông tay thằng bé ra. Nó ngồi ngoài, trái tim quặn thắt, tất cả là tại nó, tại cái tính hiếu thắng của nó mà Long phải ra nông nỗi này, đáng lẽ người nằm trong kia là nó vậy mà… Nếu Long có mệnh hệ gì nó làm sao sống nổi, cuộc sống còn lại của nó sẽ sống trong ăn năn mãi mãi. Bô mẹ Long đang ở Mĩ, làm sao bấy giờ, nó đã gọi cho bố nó
- Trúc, Long đâu con, Long có sao ko- ông Khánh lao đến
- Huh u oa oa, hức hức, tại con, tất cả là tại con, tại con mà Long ra cơ sự này, con ân hận lắm – Trúc òa khóc nức nở
Ông Khánh giận con lắm, nhưng nhìn con bé khóc đau đớn như vậy, có trách nó cũng ko ích gì
- Đừng khóc nữa con, Long sẽ ko sao đâu, Long là người tốt mà, nó sẽ ko sao đâu- Trong lòng ông cũng như thiêu như đốt- Bố đi báo bố mẹ Long đã
Khoảng 2 tiếng đồng hồ sau cửa phòng cấp cứu mở ra, Trúc và ông Khánh lao ra
- Bác sĩ ơi, bạn con sao rồi, hức hức, sao bạn í cứ ngủ mãi thế – Trúc mếu máo
- Rất may là cậu bé đã qua cơn nguy hiểm, cậu bé bị dập não nhẹ, chúng tôi cần theo dõi thêm là có máu tụ gì nữa ko.
- Cảm ơn bác sĩ – ông Khánh rối rít
Tối hôm đó ở bệnh viện, mặc cho ông Khánh nói thế nào Trúc cũng ko về, nó nằng nặc đòi ở lại bên cạnh Long. Ông Khánh đành chịu thua cô con gái.
Trúc cầm tay Long, bàn tay lạnh ngắt, khuôn mặt đẹp trai thanh tú của Long nhợt nhạt vì mất máu, đôi mắt vẫn nhắm nghiền như ko có dấu hiệu tỉnh lại. Trên người Long đủ thứ dây truyền lằng nhằng, nhìn mà xót xa, Trúc lại khóc, mắt nó đã sưng húp lên vì khóc quá nhiều, nhưng nhìn thấy Long như vậy nó ko tài nào cầm đc nước mắt.
- Long ơi, tỉnh lại đi, tỉnh lại nhìn Trúc nè, lỗi tất cả là ở Trúc, nếu Trúc nghe lời Long thì đâu đến nỗi này, Long tỉnh lại đi, Trúc hứa sẽ ko bao giờ đánh nhau nữa, tỉnh lại với Trúc đi Long ơi….hức hức
Long vẫn bất động, Trúc đau lòng lắm, nó cứ nắm chặt lấy tay Long xoa xoa cho tay thằng bé ấm lên, quá mệt mỏi Trúc thiếp đi, trong giấc mơ của nó hình ảnh Long hiện lên cười dịu dàng ấm áp với nó
Đến ngày thứ 2, trông mặt mũi Long đã có vẻ hồng hào hơn nhưng Long vẫn chưa tỉnh, đều đó làm con bé đau lòng, nó ko ăn ko ngủ mà chỉ khóc suốt ngày khiến ông Khánh cũng đau lòng theo. Trúc gục đầu xuống giường, khóc
- Long ơi, sao ko tỉnh lại nhìn Trúc chứ, Long hứa lấy Trúc làm vợ cơ mà, sao Long cứ ngủ miết thế hu hu hu
Con bé cứ khóc lóc mãi vậy, thì tự nhiên nó thấy tay nó động đậy hay noi chính xác là có ai nắm vào tay nó, nó ngẩng đầu lên,…là Long, Long đã tỉnh lại. Nó nhìn Trúc trìu mến, đột nhiên nước mắt nó lăn dài. Trúc thấy Long đã tỉnh lại, nó lao ra ôm chầm lấy Long mà khóc nức nở.
- Tạ ơn trời đất, Long đã tỉnh lại rồi, Trúc lo quá
Long định mấp máy môi nói gì nhưng có vẻ nó mệt quá nên ko nói đc, Trúc dùng tay ngăn lại, 2 đứa nhìn nhau trìu mến, 2 hàng nước mắt vẫn tuôn rơi, nhưng đó là nước mắt của hạnh phúc

1 tuần sau
Long đã hồi phục lại, nó đã đi lại bình thường, ăn uống bình thường, ngày nào Trúc cũng vào thăm nó, mang rất nhiều đồ ăn tẩm bổ cho thằng bé
- Trúc tính vỗ béo Long thành heo sao mà ngày nào cũng mang bao nhiêu là thức ăn cho Long thế này – Long nhăn nhó
- Long phải ăn cho mau khỏe chứ, tự Trúc nấu đó – Trúc mỉm cười dịu dàng
Nhìn nụ cười của con nhóc thì chỗ thức ăn này hay gấp 5 lần thế thằng nhóc cũng cố mà nuốt í chứ
- Nào há miệng ra – Trúc giơ thìa cháo trước mặt Long
- Để Long tự ăn đc mà
- Ko đc, Long còn yếu lắm, để Trúc đút cho, nào, ngoan nào, nói “A” đi Long
- A!!!!!!!!!!!!!!!!!
- Ầm, ngoan lắm, miếng nữa nhé – Trúc cười toe
- Ừh, A!!!!!!!!!!!!!!!!
Sau khi đánh chén hết chỗ thức ăn Trúc mang vào, Long ngồi xoa xoa bụng
- Ôi no quá đi thôi Trúc ơi, kiểu này Long bội thực mất thôi
- Còn hoa quả nữa này, ăn đi cho mát, cái này tốt cho sức khỏe lắm – Trúc đưa Long 1 miếng cam
- Ưh, Long phải mau khỏe để còn cưới Trúc về làm vợ nữa chứ
- Trêu người ta, ăn đi – Trúc đỏ măt nhét miếng cam vào mồm Long
Long cười khoái chí nhai cam nhồm nhoàm, trông cậu nhọc rất là phởn phơ
……..
…………………………………………….
2 tháng sau
- Long nói sao cơ, tuần sau Long bay sang Mĩ hả – Trúc ré lên
- Ừ, bố mẹ ở bên đó công tác nên muốn Long sang đó học luôn – Long nói mà mặt như sắp khóc
- Bao giờ Long về Việt Nam – mắt con bé đã long lanh ngấn lệ rồi
- Long cũng chưa biết, nhưng mà Long sẽ về mà, Long hứa với Trúc đó
- Thật…thật chứ ? Long ko gạt Trúc chứ ?- Trúc lúc này đã tèm lem nước mắt rùi
- Thật mà, đã bao giờ Long gạt Trúc chưa? Long mỉm cười dịu dàng ôm Trúc vào lòng
Trúc thoáng bối rối, mặt con bé đỏ lựng trông thật đáng yêu biết bao. Long nhìn khuôn mặt này mà ko nỡ rời xa con bé.

Cái ngày Long phải đi cũng đến, Trúc khóc nức nở
- Ko chịu đâu, Long đừng đi, ở lại với Trúc đi, huh u hưc hức,- con bé ôm chặt lấy Long
- Kìa con, để Long đi ko lỡ chuyến bay bây giờ- ông Khánh kéo Trúc vào lòng
- Long đi nha, Long sẽ về với Trúc mà – nước mắt lăn dài trên khuôn mặt thằng bé
Long ôm nhẹ Trúc vào lòng và thơm nhẹ lên trán con bé, mùi hương ngọt ngào trên tóc con bé khiến nó ngất ngây, mùi ngọt như hoa quả vậy, nó sẽ ko bao giờ quên khuôn mặt này, mùi hương này, nó ước gì thời gian quay trở lại, nó ước gì nó có sự lựa chọn, nó sẽ ở bên con bé mãi mãi.
- ———————————————————————–
-
Hiện tại….
Khu nhà sau trường, nơi mà Hoàng hay ra đó ngồi mỗi khi trốn tiết, hôm nay có cả Hoàng và Hùng ngồi đó. Nó thấy thằng bạn lầm lì suốt cả buổi hỏi gì cũng ko nói, vào tiết học ko thấy Hoàng đâu, đoán là thằng bạn dở hơi trốn ra ngoài này nên nó cũng “bùng” theo. Ngồi cả buổi chẳng thấy Hoàng nói gì, Hùng đâm sốt ruột, nó lên tiếng
- Mày làm sao vậy, chẳng nói gì hết từ nãy đến giờ, có chuyện gì thì phải nói ra chứ, mày im re thế làm sao tao biết đc
-……………..
- Mày có còn coi tao là bạn thân của mày ko?
“Gật gật”
- Vậy có chuyện gì?
-………………….
- Ôi giời ơi tao phát điên lên mất- Hùng vò đầu bứt tai, hôm nay thằng bạn nó làm sao vậy, mọi hôm có bao giờ nó thế này đâu, nhìn cái bộ mặt nó hậm hực, ỉu xìu + chán nản nhìn mà sốt ruột. Nhất định có chuyện gì khó nói lắm nó mới ko nói cho mình, phải tìm cách khác.
- Vậy tao đoán nhé, nếu đúng thì mày gật gật như lúc nãy cũng đc
-…………………………….
- Chuyện gia đình mày phải ko?
-…………………
- Vậy là ko phải – Hùng gật gù
- Chuyện “cây tre trăm đốt” phải ko? Hùng nheo nheo mắt nhìn Hoàng
Hoàng giật nảy mình, mặt nó đang từ trạng thái vô hồn chuyển sang trang thái cà lăm
- Vớ..vớ..vẩn, cây tre thì….thì liên quan gì đến tao
- Vậy là đúng chuyện “cây tre trăm đốt” rồi – Hùng gật gù mỉm cười
- Ey, tao đã nói là ko phải mà – mặt Hoàng đỏ tía tai
- Ờ, vậy là chắc chắn là chuyện “cây tre trăm đốt” trăm phần nghìn rồi - Hùng tỉnh bơ giả vờ vuốt râu (làm gì có) ra vẻ suy tư lắm
- Tao ko thèm nói với mày nữa – Hoàng hậm hực
- Mày nghĩ mày là ai mà giấu đc cặp mắt “thiên lý nhãn” của tao hử, tao chơi với mày từ nhỏ tao ko hiểu tính mày chắc, bộ dạng mày y như kiểu bị giật mất đồ chơi vậy. tao nói đúng ko
- Ừh thì đúng – Hoàng chịu thua cặp mắt cú vọ của thằng bạn
- Vậy nghe tao hỏi nè, mày thích con nhỏ đó phải ko?
- Tao ko biết – Hoàng bối rối
- Thích hay ko cũng ko biết, ah mà lạ àh nha, lần trước mỗi lần tao hỏi mày thích nhỏ nào ko mày đều lạnh lùng nói là “ko”, mà lần này lại là “tao ko biết”…có vấn đề
- Vấn đề cái đầu mày – Hoàng gắt
- Im nào, nghe tao hỏi tiếp, thế mày đang có thấy vui khi gặp con nhỏ đó ko
- Vui khỉ gì, gặp nó tức thí mồ lun, dữ như cọp vậy – Hoàng cố phùng má nói
- Thật……ko? – Hùng nhìn thằng vào mắt Hoàng
- Thậ…t – Hoàng lắp bắp
Hùng tủm tỉm cười nhìn thái độ thằng bạn, đây là lần đầu tiên nó bối rối khi nhắc đến 1 đứa con gái, qua thái độ cố gắng chống chế 1 cách yếu ớt thì nó càng khẳng định thằng bạn của nó có vẻ rung rinh trước con bé kia. Thái độ kì lạ này của Hoàng xuất hiện khi lên canteen lúc 2 thằng nhìn thấy con bé kia nói chuyện với 1 tên con trai lạ hoắc. Hùng cười đắc thắng
- Vậy sao, vậy chắc con bé chọc mày tức nên mày mới tỏ thái độ “quyết ko khai 3 ông cộng sản trong đống rơm” từ nãy đến giờ với tao ra đúng ko. Vậy từ nay đừng gặp nó nữa là đỡ tức, việc mày mày làm, việc nó nó làm. Hơn nữa hình như nó có bạn trai rồi thì phải, lúc nãy tao thấy 2 đứa nó tình cảm lắm, có lẽ mày kiếm con mồi khác đi thôi. Tao e ko ổn đâu - Hùng cười gian, nó thấy thái độ thằng bạn khác từ lúc nhìn thấy Trúc cười nói với 1 thằng nhóc lạ hoắc ở đâu í
Hoàng thì vừa nhắc đến 2 chữ “bạn trai” ra mà tức sôi gan sôi ruột, sao nghe 2 cái từ đó mà khó chịu thế
- Mày thôi đi, tao ko muốn nghe nữa, mà ko gặp làm sao đc, mày quên nó là hàng xóm của tao ah, với cả mày quên nó là “con mồi “của tao ah - Hoàng chống chế
- Ah, ừh nhỉ – Hùng vỗ tay đét 1 cái vào trán, vậy mày để thua thằng nhóc kia sao?
- Thua là thua thế nào, tao con lâu mới thua, mày nghĩ tao là ai, tao là Vương Minh Hoàng – Hoàng có vẻ lấy lại sự tự tin
Hùng khoái chí lắm, vậy là cá cắn câu rồi, nó biết thằng bạn yêu quái của nó sẽ ko thừa nhận là thích con nhỏ kia đâu, càng ko thừa nhận là nó đang “ghen’, trông cu cậu hừng hực khí thế như thế kia khác hắn thái độ lúc đầu
- Vậy mày định tính thế nào chưa? – Hùng hỏi
- Chưa!!!!!!!!- Hoàng ỉu xìu, chưa bao giờ nó lại cảm thấy lực bất tòng tâm trước con gái như thế này, trước kia chỉ cần nhìn nụ cười và chỉ vài câu nói là mấy e xinh xắn sẵn sàng ngã vào vòng tay nó.
- Đúng là pó tay mày, thế này nhé, mày có lợi thế là gần nhà con nhỏ như vậy khả năng tiếp cận sẽ tăng lên đúng ko
- Ừh – Hoàng chăm chú như nuốt từng lời của Hùng
- Nhất cự li nhì cường độ mà, mày nên dùng chiến thuật mưa dầm thấm lâu. Đừng quá nóng vội mà hỏng việc
- Ừh, rồi sao nữa? Hoàng sốt ruột
- Thứ 2 biết địch biết ta trăm trận trăm thắng, tức là tao sẽ đi dò hỏi thông tin về đối thủ cho mày, khoản này của tao mày biết rồi mà – Hùng tuôn 1 lèo
- Mày giỏi ghê, đúng quả k hổ danh “đệ nhất sát thủ ” – Hoàng vỗ vai Hùng
- Chuyện, tao mà lị mày – Hùng vênh mặt
Hùng nhìn thằng bạn đang sung sướng mà nó thấy vui vui, lần đầu tiên nó thấy Hoàng mở lòng ra với 1 đứa con gái, Hoàng đc nhiều con gái hâm mộ thật đấy, nó có mất công cưa cẩm ai đâu, vì vậy khả năng + kinh nghiệm yêu đương = 0.
- Đi thôi, vào lớp thôi- Hoàng khoác vai thằng bạn thân vào lớp.


Giờ tan học cũng đến, chưa hôm nào Trúc mong tan học như ngày hôm nay, nó mong gặp Long quá bao nhiêu năm trời rồi. Trúc vơ vội sách vở trong khi mắt nó cứ liếc ra ngoài cửa. Đang thu vội sách vở nó thấy trước cửa lớp của nó thì thấy trước của lớp xôn xao
- Ôi, ai mà đẹp trai thế, bạn ơi bạn tìm ai thế
- Bạn học lớp nào vậy? Làm quen đi
Nó chạy ra ngoài thấy Long đang bị bao vây bởi 1 lũ con gái, mắt đứa nào đứa nầy cũng đắm đuối như cá chuối, trái tim cứ gọi là rụng lả tả đầy đất. Long ko trả lời, ko cười với 1 đứa nào, mặt thằng nhóc lạnh băng cứ như là lũ con gái đó ko tồn tại vậy. Nhưng nhìn thấy Trúc thằng nhóc nở một nụ cười dịu dàng ấm áp, nụ cười nó có thể khiến tan chảy cả Bắc cực cũng nên (nói hơi quá 1 chút he he), có lẽ trong mắt nó chỉ có Trúc vậy
- Long đợi Trúc lâu ko? – Con bé cười tươi
- Ko sao, cũng mới thôi – Long cười dịu dàng nhìn Trúc, đúng là nụ cười thiên thần của nó, Trúc đang hiện diện trước mắt nó
Lũ con gái bị Long lạnh nhạt lại thấy quay ra cười tươi với Trúc thì tức lắm, con bé đó có cái quái gì mà mấy hotboy cứ lắn xả vào nó thế nhỉ.
Dung cũng chạy ra cửa lớp, Long nhìn thấy Dung thì cũng mỉm cười thật tươi (bạn thân của Trúc mà)
- Chào Dung
- Chào Long – Dung cười nhẹ
- Chúng mình cùng về thôi, hôm nay mình tính đi ăn mừng này gặp mặt của Long với Trúc, Dung nhất định phải đi cùng đó – Trúc khoác tay Dung kéo đi
- Ôi, xin lỗi, mình quên mất, hôm nay mình có chút việc gấp nên phải về trước đây, hẹn hôm khác đi sau vậy hi hi hi xin lỗi nha
- Thật sao? – Trúc tần ngần, 2 người bạn thân của nó, nó đều muốn cả 2 đi
- Ừh, còn nhiều dịp mà nhất định tụi mình còn đi chơi dài dài, he he , mình đi trước nghen- Nói xong Dung phóng tít luôn
Thực ra Dung có bận gì đâu, nó chỉ muốn cho Long và Trúc gặp nhau riêng sau bao lâu xa cách thôi, tội nghiệp Trúc và Long.

Sau khi Dung đi, Long quay lại nhìn Trúc cười trìu mến
- Trúc có người bạn tốt ghê, Dung rất dễ thương
- Ừh, Dung là người bạn tốt của Trúc đó, hồi Trúc ốm Dung chăm sóc tận tình lắm.
- Vậy sao, vậy thì tốt quá, Long chỉ lo Trúc ở ngoài này 1 mình ko ai chăm sóc, bây giờ Trúc có cả Dung cả Long rồi nhé. – Long cười tít mắt
- Ah, thế Long vào lớp nào
- Lớp a3 chuyên lý, Long muốn vào lớp Trúc nhưng hết chỗ rồi, lớp a3 cạnh lớp Trúc đó – Long xịu mặt phụng phịu
- Ko sao mà, tụi mình học cùng trường cơ mà, gặp nhau lúc nào chả đc – Trúc an ủi
- Thì đành vậy chứ biết làm sao – Long vẫn phụng phịu
- Thôi đừng buồn nữa, Trúc dẫn Long đi ăn kem nhá
- Trúc định dỗ trẻ con hả – Long nhe răng cười
- Kem ngon mà hi hi hi
- Thế Trúc định dẫn Long đi ăn kem ở đâu? Long tủm tỉm
- Ơ….thì- mặt Trúc nghệt ra
Từ hồi ra ngoài này đến giờ Trúc có đi đâu bao giờ đâu mà biết hàng kem nào. Trông cô nàng mặt nghệt ra đến là ngố. Àh, quên chưa nói, Trúc nhà ta ít ra đường vì có 1 nhược điểm rất lớn đó là rất “gà” đường, tức là mặc dù chỉ số IQ cao ngất ngưởng nhưng lại ko thể nhớ nổi mấy cái con đường, giỏi lắm là khi nhắc đến con đường nào đó thì chỉ thấy quen quen còn ko hình dung là nó nằm ở chỗ nào. Con đường Trúc nhớ nhất là từ nhà đến trường và từ trường về nhà chứ mà bỏ con nhỏ ở 1 nơi nào đó xa xa thì con bé bó tay chịu thua.
Nhìn con bé khổ sở, gãi đầu gãi tai, Long cười tủm tỉm
- Không sao, mình sẽ nói bác tài chở đi, tiện thể đưa Trúc đi chơi luôn cho biết đường biết phố, chúng mình đi thôi nào – Long dịu dàng khoác nhẹ vai Trúc
…………………………………..
Ngồi trên xe, bác tài lái xe, đi qua từng con phố, Trúc nhìn ngắm dòng người tấp nập qua lại, Long ngồi thì làm hướng dẫn viên
- Kia
là lăng Chủ Tịch kìa
- Trong đó có Bác Hồ nằm đúng ko? Trúc chưa vào đó bao giờ, chưa đc nhìn Bác Hồ ngoài đời ra làm sao
- Hôm nào Long sẽ đưa Trúc vào thăm nhé
- Ừh, hi hi
2 đứa tiếp tục đi
- Kia là bờ hồ, tháp Rùa đó – Long chỉ tay
- Oa, trên này đẹp thiệt
- Còn kia là nhà hát lớn
Trúc cứ trầm trồ hết chỗ nọ đến chỗ kia, đúng là 1 con “gà” chính hiệu mà
- Còn bây giờ, chúng ta đi ăn kem, ra Hà Nội thì phải ăn kem Tràng Tiền- Long kéo tay Trúc vào trong
Bước vào trong có 1 cái sảnh, ko bàn ko ghế, mọi người dựng xe ở đó và vào quầy mua kem, vậy mà vẫn đông nghịt, công nhận kem Tràng Tiền có tiếng thiệt ta ơi. Từng người xếp hàng mua kem đông kinh khủng, lần đầu tiên Trúc thấy cảnh này, ngộ thế (tui thì thấy hoài). Long vào mua kem 1 lúc sau cũng cầm đc 2 cái kem ốc quế ra, nhìn cậu nhóc rất là sung sướng vì thành quả của mình
- Kem của Trúc nè, ăn đi ngon lắm đó
Nhìn cây kem hấp dẫn quá, sở trường của Trúc là kem mà, Trúc sung sướng cầm cây kem, trông nó lúc này y như hồi nhỏ đc Long cho kẹo vậy
- Ngon quá, Long đúng là tuyệt nhất – Nó cười tươi rói
- Ừh, Long biết mà, nói hoài àh hí hí
- Chảnh thấy ớn – Trúc lè lưỡi trêu Long
Nhìn điệu bộ lí lắc của con bé thật đáng yêu biết bao, nụ cười đó, ánh mắt đó, mùi hương hoa quả ngọt ngào đó vẫn y nguyên như ngày nào. Long nhìn con bé ăn ngon lành, đôi má bầu bĩnh, cái môi căng mọng đỏ ửng lên vì kem lạnh kìa, ước gì đc kiss 1 cái nhỉ. Long chợt đỏ mặt vì ỹ nghĩ của mình
- Long ko ăn hả, kem chảy rồi kìa – bất ngờ Trúc quay ra cắn miếng kem của Long
- Í, ăn gian, kem của Long mà, Long phải cắn lại, đưa đây
- He he còn lâu nhá, ai biểu mất tập trung ráng chịu nghen- Trúc lè lưỡi
- Háu ăn y như xưa vậy
Long cho lên kem lên miệng cắn đúng chỗ Trúc vừa cắn của nó. “Đây có phải là hun gián tiếp ko nhỉ” Long nghĩ và cười tủm tỉm, nó chợt nhận thấy tim nó đang đập rộn ràng
- Long cười chi zị
- Ko có gì
- Ko có gì sao cười
- Long thấy vui vui thì cười thui mà
- Sao vui?
- Vì………………….
- Vì gặp Trúc đúng ko he he he
- Vì…………..miếng kem cuối cùng của Trúc thuộc về Long – dứt lời nó đút tọt cái kem trên tay Trúc vào mồm
- AAAAAAA!!!!!!!! Ko chịu đâu, đồ ăn gian, trả kem đây AAAAAAAAA – Trúc đánh vào người Long thùm thụp
- Ui da, đc rồi, Long đền cho cây khác, ha ha ha ,đồ heo tham ăn- nói xong thằng bé chạy đi và mua 2 cái kem về cho con nhóc. Đang tiu nghỉu thấy 2 cái kem hấp dẫn mắt nó sáng long lanh
- Của Trúc hết đó – Long cười dịu dàng
- Thiệt sao? – Nó cầm 2 tay 2 cái ăn ngon lành, trông như đứa trẻ con vậy,
- Long ăn đi, Trúc đút cho, há mồm ra nào – Long cười toe há mồm ra “lại hun gián tiếp nữa”
- Mặt dính kem kìa – Long dịu dàng rút khăn tay ra lau cho con nhóc, trông nó chả khác gì 1 thằng a trai lo cho 1 cô e gái bé bỏng
Sau khi ăn no nê kem, Long đưa Trúc đi lòng vòng 1 vài nơi, 2 đứa cùng ăn tối sau đó Long đưa Trúc về nhà. Trên đường về, con nhóc vì vui và mệt quá đã ngủ ngon lành trên vai Long. Long khoác tay nhẹ lên vai con nhỏ, nhìn nó đáng yêu biết bao, hàng mi cong vút, cái mũi thanh tú, cái miệng xinh xinh, làn da trắng mịn màng, công nhận càng lớn Trúc càng xinh đẹp. Nó tự nhủ sẽ ko bao giờ để con bé rời xa nó nữa. Long cứ ngắm Trúc mãi, rồi nó bỗng thấy Trúc nở 1 nụ cười, ko biết con bé mơ cái gì mà cười vậy, dễ thương quá đi mất. Long chợt nhìn xung quanh, chỉ có bác tài đang lái xe, tự nhiên tim nó đập nhanh lên, nó rụt rè 1 lúc, rồi… rất nhẹ nhàng nó cúi xuống… kiss nhẹ lên trán con bé. Con bé vẫn ngủ rất say ko biết gì.
- Gần về đến nhà, mặc dù ko muốn nhưng Long vẫn phải lay Trúc dậy
- Trúc ah, gần về đến nhà rồi, dậy thôi – Long nhẹ nhàng
- Ah, uhm …về…nhà rồi àh, chết Trúc ngủ quên mất, sao ko gọi Trúc dậy
- Long thấy Trúc ngủ ngon quá nên ko đánh thức ( vậy mới hun trộm đc 1 cái chứ hí hí)
- Vậy sao, Trúc vào nhà nha, hẹn gặp Long ngày mai- con nhóc cười toe toét ra khỏi xe
- Bye

Trong nhà Hoàng nhìn thấy Trúc đi từ trong xe ra, cả buổi nó ko thấy Trúc đâu nó cứ đi ra đi vào lo lắng, và hậm hực. Bây giờ thấy con nhỏ đi cùng 1 thẳng con trai khác nó càng cảm thấy lộn hết cả tiết, cái đầu nóng bừng bừng, bây giờ mà đập quả trứng lên đầu nó chắc cũng chín đc quá ( hí hí)
Trúc vừa vào nhà vừa líu lo hát, bỗng nghe tiếng gọi giật lại (khỏi nói cũng biết là ai)
- Cô đi đâu mà bây giờ mới về thế, có biết bây giờ mấy giờ rồi ko ?
- Tôi đi đâu thì liên quan gì đến anh, bây giờ anh lại còn định quản lý giờ giấc của tui nữa hả, zô ziên quá!!!!!!
- Ờ…thì…tại…tại….- Hoàng ấp úng, chẳng lẽ là nói là tại tôi lo cho cô hay tại tôi ko thích cô đi với cái thằng kia
- Tại cái gì? – Trúc nhíu mày
- Tại…tại tôi…bị đứt tay – Hoàng dơ ngón tay ra- Nhưng tôi ko có bông băng, tôi tính sang nhà cô xin thì cô ko có nhà
- Sao anh ko ra ngoài mà mua ? Trúc khó chịu
- Tui ko thích, với lại tui đau tay ko đi đc – Hoàng chống chế
- Ha ha ha ha ha – Trúc cười ngặt nghẽo, – Đau tay chứ có đau chân đâu mà ko đi đc, có mà anh làm biếng thì có
- Kệ tui, cô ko thấy cơ thể ta là 1 thể thống nhất à, tay đau cũng ảnh hưởng đến chân đó – Hoàng phụng phịu
- Thôi, tôi ko đôi co với anh nữa- Trúc phẩy tay đi vào nhà
- Ey, thế cô ko băng tay cho tôi ah, đau quá ? – Hoàng giơ ngón tay bọc bằng giấy ăn ra ngoài (eo ơi) để trước mặt Trúc
- Thì băng, cũng phải để tôi vào nhà cãi đã chứ, ngồi dưới nhà đợi tôi đi, tôi lên lầu lấy bông băng xuống, có xước da chút xíu mà loạn lên đúng là…. – Trúc càu nhàu
Hoàng hí hửng chạy vào nhà, ngồi trên ghế, đợi Trúc. Thực ra tay nó đâu có đau lắm đâu, cái xước da bé tý này ăn nhằm gì, chẳng qua nó nói đại thì đành phải theo thôi, ko ngờ con nhóc này cũng tin thật, he he ngốc xít quá
- Nè, bông băng nè, có cả băng Urgo nữa trong này có đủ cả đấy cồn, oxy già….- Trúc đưa hộp cứu thương cho Hoàng
- Tui đau tay lắm, băng dùm tui đi – Hoàng nhăn nó
- Anh đúng là lắm chuyện mà!… Đưa tay đây!
- Nè – Hoàng đưa tay cho Trúc
- Sao đứt tay vậy, chảy nhiều máu thế, ướt hết cả tờ giấy ăn nè. – Trúc vừa tháo tờ giấy ăn ra vừa hỏi
- Tôi tính nấu cái gì đó ăn, nhưng cắt phải tay nên ko nấu đc
- Ặc, anh đúng là chả làm đc cái trò trống gì hết, có mỗi nấu ăn cũng ko đc nữa – Trúc ngán ngẩm
- Ui da!… Cô nhẹ tay chút xíu đi!…Xót quá! – Hoàng nhăn nhó
- Thì tui nhẹ tay hết sức rùi đó…! Anh kêu ít thui đc ko? Để yên cho người ta làm, đàn ông con trai gì mà chả chịu đựng đc gì hết- Trúc nói thế thôi nhưng nó vừa làm vừa thổi nhẹ nhẹ vào vết thương của Hoàng
“Sao con nhóc này chu môi lên thổi thổi cũng dễ thương thế?” – Hoàng thầm nghĩ. Cảm giác được con nhỏ chăm sóc thật là thích, mặc dù con nhỏ luôn miệng cằn nhằn nhưng hành động của nó lại rất dịu dàng, Hoàng cảm thấy trong lòng mình ấm áp biết bao. Thế mà lúc bị cắt phải tay nó đã kêu trời kêu đất, sao cuộc đời lại đen đùi thế. Bây giờ nó lại đang thấy bị cắt phải tay cũng tuyệt thật (ặc ặc ).
- Xong rồi!.. Anh cầm đống bông băng này về luôn đi, tôi cho anh đấy, sau này tự thay nhé
- Trời, tôi có 1 tay sao thay đc, cô thay dùm tôi đi, giúp người thì giúp cho chót đi chứ – Hoàng nhăn nhó
- Trùi ạ, kiếp trước tui mắc nợ anh hay sao í – Trúc ré lên
- Ọc…ọc…ọc – Bụng của Hoàng biểu tình
- Anh chưa ăn gì sao? Cái bụng anh biểu tình ghê quá rùi kìa
- Ừh, bị đứt tay nên có nấu nướng đc gì đâu! Cô có gì ăn hok, cho tui ăn với- Thực ra nó hậm hực vì con nhóc đi chơi với 1 thằng con trai khác nên chả có bụng dạ nào mà ăn
- Có mì tôm thôi, ăn hok?
- Có!!!!!!!!- Hoàng sung sướng
- Đúng là oan gia mà, ngồi đấy đợi tôi đi – Trúc đi vào bếp
10 phút sau, Trúc bưng lên 1 tô mì hấp dẫn, có trứng, có thịt, có rau có hành, bốc khói nghi ngút thơm phức, nhìn đã thèm nhỏ nước miếng rùi (ực ực)
- Ôi ngon quá đi mất!!!!- Hoàng reo lên, nó hí hửng đỡ lấy bát mì từ tay Trúc
“Xì xụp….xì xụp….xì xụp”
- Ngon ko? – Trúc chống cẳm lên 2 tay nhìn Hoàng ăn, nó mà tủm tỉm cười
- Ngon!!!!!!
- Đc nhiu điểm zị?
- 10điểm….Xì xụp…xì xụp
- Hôm nay anh chấm điểm rộng rãi quá ! Trúc cười tít
- Nè – Hoàng vừa ăn vừa nói
- Gì?
- Cuối tuần rảnh hok?
- Hok, tui bận rùi
- Bận gì vậy?
- Bận gì kệ tui chứ? Sao tui phải khai bao với anh chi? Ăn đi- Trúc giẩu mỏ
- Ừh ko nói thì thôi – Hoàng tiu nghỉu cúi xuống ăn tiếp, “chắc là bận hẹn hò với thằng ranh kia chứ gì, thằng đấy thì có gì hay chứ” Hoàng hậm hực nghĩ
“Heo ko đòi ăn kem, heo ko đòi ăn bánh….” Điện thoai của Trúc vang lên, “Dung calling”
- Alo, mình nè
-…………………………….
- Ừh, hôm nay đi chơi vui lắm – Trúc cười tít mắt
“Trông con nhóc này vui thế chắc là đang nói chuyện với thằng kia rồi” Hoàng dỏng tai lên nghe trộm
- Kế hoạch vẫn thế nhé 6h tối thứ 7 ở Vincom chứ gì
-…………………………
- Ok, Bye
Hoàng thấy Trúc cúp máy nó vội giả vờ lảng đi như ko để ý đến cuộc gọi đó, mà cắm cúi ăn.
- Ôi nó quá!!!! – Hoàng xoa xoa bụng
- Ăn no rùi thì về đi cho tui còn nghỉ ngơi – Trúc lạnh lùng
- Cây tre nè….- Hoàng ngập ngừng
- Sao cơ? Trúc ngước lên nhìn Hoàng, có vẻ nó đã quen với cái tên này
- Cảm…ơn cô nhé- Hoàng lúng túng đỏ mặt
Thoáng chút ngỡ ngàng – “Ko có gì đâu” rồi nó nở nụ cười tươi rói với Hoàng, làm tim thằng bé xém chút nữa là nhảy khỏi lồng ngực.
…………………………………………
Hoàng phi như bay về nhà, nó cầm vội con dế sony của nó lên gọi cho thằng bạn quân sư quạt mo của nó.
- Alo, Hùng àh, có chuyện ko rắc rồi nè
- ……………………..
- Chuyện là thế này, tao làm đúng như mày bảo đó là rủ “cây tre” đi chơi cuối tuần, nhưng nó lại hẹn thằng nhóc kia rồi – Hoàng bực tức
- <Sao mày biết, nó nói với mày thế ah?>
- Thì tao nghe con nhóc đó nói đt vừa xong mà
- <Mày có biết tụi nó đi đâu ko?>
- Hình như là đi lên Vincom đó
- <Vậy thế này nhé, mày nghe tao nói nè, mày đi theo tụi nó đi, nhưng mà đừng để tụi nó biết>
- Sao???? Mày bảo sao?… Mày nói tao đi theo dõi á?…Tao đây mà phải làm mấy cái trò lén lút đó hả ? Hoàng gần như hét vào điện thoại
- <Ặc, ai bảo mày theo dõi làm gì, mày đến đấy coi như là đi chơi và t
ình cờ gặp tụi nó, hiểu chưa?>
- À…ờ….rồi sao nữa?
- <Như vậy mày làm tụi nó ko có cơ hội đi chơi riêng nữa, hỉu chưa hả cái thằng ngốc xít, nhân cơ hội đó mày nên chứng tỏ cho con nhóc bản lãnh của mày để cái thằng nhóc kia biết sợ chứ!>
- A!!!, tao hiểu rồi, mày đúng là mưu cao. Bye mày nhá, có gì tao báo lại cho mày
-<Ok, bye>
Hoàng cúp máy, miệng nó nở 1 nụ cười đắc thắng, nó chìm vào giấc ngủ lúc nào ko hay.

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ