Insane
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Lão hàng xóm đáng ghét - trang 8

- Cô đến chỉ để nói mấy chuyện nhảm nhí thế thôi hả? – Hoàng tỉnh bơ làm Minh Hồng chưng hửng
- Nhảm nhí ư?
- Đúng!..Thứ nhất Trúc ko phải là loại con gái đi giật bạn trai của người khác…Thứ 2 nếu cô sợ mất Long thì cố mà giữ chặt, làm sao để người ta ko muốn rời xa cô chứ đừng cố đẩy người khác ra xa khỏi bạn trai cô…Thứ 3 đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi mà nói xấu gì về Trúc
- Anh…đc lắm…lũ con trai các người điên hết rồi…có ngày anh sẽ phải ân hận đó..- Minh Hồng hét lên và bỏ đi
- Người ân hận là cô đó…đồ quỉ cái…- Hoàng lẩm bẩm.

Tuyết Mai đi đi lại lại trong phòng, nó cầm điện thoại lên rồi lại bỏ điện thoại xuống. Sau 1 hồi lưỡng lự nó quyết định bấm số cho Minh Hồng
- <Alo, Minh Hồng nghe>
- Tôi Tuyết Mai đây, ta có thể gặp nhau được ko?
- < Có chuyện gì vậy?>
- Chuyện gấp lắm…Anh Hoàng biết chuyện tôi nhắn tin cho Trúc rồi…. – Tuyết Mai run rẩy
- <Sao cơ??? Sao lại biết đc???> – Minh Hồng hoảng hốt
- Chuyện dài dòng lắm…Mình gặp nhau đi….Ở chỗ cũ nhá – Tuyết Mai nằn nì
- <Được…30 phút nữa nhé>

30 phút sau, Minh Hồng phóng như bay đến quán Ciao, nó đến đã thấy Tuyết Mai ngồi chờ rồi. Con nhóc hối hả ngồi vào chỗ đối diện, trông mặt mũi Tuyết Mai căng thẳng lắm.
- Cô nói đi, chuyện là thế nào?
- Anh Hoàng đã biết tôi nhắn tin cho Trúc…hôm trước anh ý vừa gọi tôi ra nói chuyện xong…
- Sao anh ta lại biết? Mà anh ta nói gì với cô? _ Minh Hồng sợ hãi
- Anh ta điều tra vân tay trên chiếc điện thoại của Trúc…và…thế là – Tuyết Mai òa khóc
- Rồi sau đó….- Minh Hồng sốt ruột
- Anh ta dọa sẽ đuổi học tôi…rồi rút vốn của công ty nữa, kiểu này nhà tôi phá sản mất – Tuyết Mai ôm mặt khóc rưng rức
- Bình tĩnh, rồi anh ta có nói gì nữa ko?
- Anh ta nghi tôi nhốt Trúc vào trong nhà kho – Tuyết Mai sụt sịt
- Thế cô có khai ra tôi ko?…- Minh Hồng hoảng hốt nhổm dậy
- Thì tôi biết làm gì bây giờ…tôi đành phải nói thôi…
- Cô…- Minh Hồng chồm dậy như muốn ăn tươi nuốt sống Tuyết Mai
- Cô bảo tôi trong tình huống vậy tôi phải làm sao chứ, nhưng anh ta ko tin tôi…vì chứng cứ là chiếc điện thoại chỉ có vân tay của tôi-Tuyết Mai giải thihcs
- Anh ta ko tin cô ư?
- Phải? Vậy tôi muốn nhờ cô nói với Hoàng giùm, ko tôi bị đuổi học mất…công ty bố tôi phá sản thì tôi chỉ có nước đi ăn mày thôi
- Cô điên sao? Tự dưng tôi đi nhận tội…Cô nghĩ tôi khùng hả?
- Nhưng…chẳng lẽ cô để tôi chịu hết sao? – Tuyết Mai ngạc nhiên
- Cô chịu đi…đằng nào thì Hoàng cũng ko tin là tôi làm – Minh Hồng cười nham hiểm
- Nhưng tất cả những chuyện đó…
- Đúng những chuyện đó là tôi làm, tôi nhốt Trúc vào trong nhà kho…tôi bày cô nhắn tin cho Hoàng…nhưng ai bảo cô ko xóa dấu vết của mình đi thì cô phải chịu thôi. Đó là cái giá phải trả cho những hành động ngu ngốc của cô…. – Minh Hồng cười
- Cô thật trắng trợn…tôi thật ko ngờ cô lại đối xử với tôi thế, cô đúng là đồ rắn độc, tôi sẽ nói cho mọi người biết hết sự thật này của cô - Tuyết Mai tức giận
- Biết sao đc, cuộc đời nó thế mà, muốn tồn tại thì phải dẫm đạp lên kẻ khác mà sống. Cô cứ nói đi, sẽ không ai tin cô đâu, chứng cứ rành rành ra thủ phạm là cô, chẳng liên quan gì đến tôi hết. Cô mà nói mọi người sẽ càng nghĩ là cô vu khống chô tôi thôi. Tốt hơn hết là cô nên im lặng…Sau này tôi sẽ là con dâu của tập đoàng Hùng Long…mọi tài sản sẽ đều về tay tôi hết… cô biết điều thì sau này khó khăn cứ đến tìm tôi, tôi cũng ko hẹp hòi với cô đâu, dù sao chúng ta cũng từng là chiến hữu mà… ha ha ha – Minh Hồng cười lớn và bỏ đi
Bóng Minh Hồng khuất hẳn sau tầm mắt, Tuyết Mai vẫn ngồi đó, thực sự con nhỏ cũng ko ngờ là Minh Hồng lại đối xử với nó thế, vẫn biết cô ta nham hiểm nhưng ko ngờ lại nhẫn tâm đến thế…Nhưn chợt…nó mỉm cười…rút trong túi ra 1 chiếc máy nhỏ xíu…Nó lấy điện thoại gọi cho Hoàng….
10 phút sau Hoàng có mặt tại quán Ciao, Tuyết Mai rụt rè đưa chiếc máy nhỏ xíu đó cho Hoàng.
- Giỏi lắm, tội của nhóc đc miễn đó – Hoàng cười tươi
- Em xin lỗi, e thật ko ngờ cô ta lại là loại người như thế, e đúng là nhìn lầm người mà…e bị tình cảm che mờ hết mọi thứ – Tuyết Mai rơm rớm nước mắt
- Thôi không sao? Cô biết vậy thì tốt rồi, từ nay chọn bạn mà chơi nhé…- Hoàng mỉm cười
- Dạ..anh…anh..cho e gửi lời…xin lỗi Trúc.. – Tuyết Mai lắp bắp..
- Được rồi nhóc ạh, tôi phải đi đây- Hoàng xoa xoa đầu của Tuyết Mai, trông con nhóc lúc này rất tội nghiệp. Lần đầu tiên nó thấy Hoàng dịu dàng với mình vậy, con nhóc hơi ngỡ ngàng. Hoàng đi rồi mà con nhóc vẫn ngẩn ngơ…

Tại nhà Hùng… 3 thằng nhóc đang chụm đầu vào nghe giọng nói từ chiếc máy ghi âm, cái máy ghi âm nhỏ xíu bật lên, giọng của Minh Hồng phát ra loa rõ mồn một…Bản chất của Minh Hồng quả là đã hiện rõ, vừa ác độc vùa gian xảo…3 thằng nhóc cũng ko thể ngờ núp dưới bộ mặt xinh đẹp đó lại là 1 tâm hồn đen tối đến thế…
- Trời…cô ta là loại người kiểu gì vậy, còn đáng ghét hơn chị e Tuyết Mai Tuyết Lan nữa – Hùng thốt lên
- Công nhận đó…Cậu mà lấy phải cô ta thì đúng là xuống địa ngục rồi – Hoàng nhìn Long
- Cũng may là nhìn ra sớm bộ mặt của cô ta…ko biết ba tôi mà nghe đc giọng nói của con dâu tương lai thì sẽ thế nào nhỉ – Long trầm ngâm
- Thì chắc chủ tịch Trần sẽ tổ chức ngay một buổi tiệc tống tiễn cô ta khỏi tập đoàn này thôi ha ha ha – Hùng cười ngoác miệng
- Được vậy thì tốt quá, tôi chỉ lo ko biết cô ta còn giờ trò gì nữa ko?…- Long lo lắng
- Đúng rồi đó, cô ta c
hẳng từ thủ đoạn nào đâu. – Hoàng đồng tình
- Trước mắt là phải để ý đến Dung và Trúc đã – Long nói
- Cậu nói cũng đúng…
- Trước hết uống mừng cho thành quả của chúng ta, công lớn nhất thuộc về Hoàng đã có công chiêu dụ đc Tuyết Mai… – Hùng nâng ly
- Ok – Hoàng và Long cười và nâng ly

Sau hôm gặp Tuyết Mai, Minh Hồng cũng lo lắng ko kém…tuy mạnh miệng vậy nhưng trong lòng nó như có lửa đốt…Nó đi ra đi vào, hậm hực…cái đầu nó bắt đầu hoạt động hết công xuất để nghĩ ra những gì tiếp theo nên làm…Nó mỉm cười nham hiểm…(ôi cái bộ mặt trông thật là nanh ác( >_<))
-
Con nhóc gọi điện thoại cho ông Trần…
- <Alo. Minh Hồng hả con? Có chuyện gì mà con gọi cho bác vậy>
- Dạ…chuyện này thực sự rất khó nói…con khổ tâm lắm..
- <Sao vậy con?..Thằng Long lại bắt nạt con phải ko?>
- Thực ra…con rất xin lỗi bác…ý con la…con muốn xin bác và ba mẹ cho con đc…hủy hôn..
- <Trời!! sao vậy con? Có chuyện gì vậy?> – Ông Trần hốt hoảng
- Anh Long ko thích con, anh ý lúc nào cũng chạy theo hình bóng khác…thâm tâm con đã cố gắng chịu đựng nhưng dù gì con cũng là con gái…con có lòng tự trọng của mình…con ko thể cứ chạy theo anh Long mãi như thế đc – Minh Hồng sụt sịt
- <Con cứ bình tĩnh…đâu sẽ có đó…thằng Long thật quá quắt, bác đã nói nó bao nhiêu lần rồi vậy mà…, con đừng kích động quá…có gì bác sẽ nói thằng Long..>- ông Trần dỗ dành Minh Hồng
- Nhưng con…
- <Bác biết…bác biết con phải chịu nhiều thiệt thòi…mà chuyện này ba mẹ con biết chưa?>
- Dạ…chưa…con muốn nói với bác trước…dù gì con rất yêu quí và tôn trọng bác mà…con sẽ nói với ba mẹ con sau đó và để ba mẹ con đến thưa chuyện với 2 bác, con ko muốn bác bị bất ngờ…
- <Bác hiểu rồi, con thật là chu đáo…tạm thời con khoan hãy nói với ba mẹ nhá, bác sẽ giải quyết chuyện này cho con…ko thể để con chịu thiệt thòi mãi đc? Con chịu ko?>
- Nhưng bác ơi…bác đừng mắng mỏ anh Long quá nha bác, kẻo anh nghĩ là con nói gì anh, anh lại ghét con…
- <Ko nhưng nhị gì hết…con là con dâu tương lai của ta…ta phải bảo vệ con chứ, ta quyết định rồi…ta sẽ cho 2 đứa đính hôn sớm…ko đợi tra trường nữa…ta sẽ nói chuyện này với ba má con…> – ông Trần cương quyết
- Dạ..
- <Ngoan lắm..có gì bác sẽ liên lạc với con sau nha>
- Vâng, con chào bác…- Minh Hồng cúp máy, nó mỉm cười, vậy là kế hoạch đã thành công, nó đã tiến lên được bước nữa…Chỉ mất mấy giọt nước mắt mà đã đạt mục đích…Không ngờ chủ tịch Trần lại dễ dụ thế…

Ông Trần cúp máy, lúc này ông vô cùng giận dữ…thằng con trai mà ông yêu quí từ trước đến nay lúc nào cũng nghe lời ông vậy mà bây giờ chỉ vì con nhỏ đó mà thằng nhóc chống đối lại ông. Ko biết con nhỏ đó có bỏ bùa mê thuốc lú gì ko mà sao thằng nhóc đó mê tít. Ông mang máng nhớ lại hồi trước…lúc đó gia đình mới chuyển nhà đến gần nhà Trúc ở. Thằng nhóc đã rất quấn quýt con nhỏ, nó chẳng chơi với ai ngoài con nhóc đó. Con nhóc đó cũng dễ thương, lễ phép…
- Năm nay sinh nhật con thích gì nào? – ông Trần cười nhìn cậu con trai 10 tuổi của mình
- Con thích lấy Trúc về làm vợ – Long ngây ngô nói
- Hả? Sao con lại thích thế- ông Trần ngạc nhiên
- Vì Trúc xinh như búp bê ý, Trúc dễ thương lắm, lấy Trúc về làm vợ thì lúc nào con cũng đc chơi với Trúc…- Long cười tít mắt
- Thế con ko thích gì nữa sao? Ba sẽ mua cho con đó- ông Trần cười tủm tỉm
- Con chỉ thích Trúc thôi, ba cưới Trúc về làm vợ cho con – Long cương quyết….(nhỏ mà mê gái thế)

Như vậy là thằng nhóc thích nhỏ Trúc từ lúc nhỏ lận, bây giờ tình cảm nó dành cho Trúc càng sâu đậm, việc tách chúng nó ra quả là khó khăn. Chỉ còn 1 cách là cho Long và Minh Hồng đính hôn sớm…như vậy mới ổn… Nghĩ là làm, ông Trần nhấc máy bấm điện thoại gọi cho ba mẹ Minh Hồng.
- Alo. Tôi Trần Lân đây…tôi có việc muốn bàn với anh chị…

Trong suốt tuần vừa rồi, Hoàng ngày nào cũng lon ton đi xe bus với Trúc, ngày nào cũng gặp ông lão “mafia” (đấy là theo như lời Hoàng gọi). Sau hôm bị dũa cho te tua xấu hổ trước bàn dân thiên hạ Hoàng có vẻ biết điều hơn, nhác thấy bóng dáng ông lão là Hoàng ngoan ngoãn đứng dậy nhường chỗ ngay. Ông lão có vẻ hài lòng lắm… Ông lão có vẻ quí Trúc lắm…nói chuyện với con nhỏ rất rôm rả… tuy vậy lại hay chê bai Hoàng
- Nè, cái thằng nhóc này, đi học hay là đi chơi đó, sao cái tóc cứ dựng ngược cả lên thế kia, nhìn y như cái chông cắm hoa (trời, tóc đẹp zị mà ví với cái chông cắm hoa)
- Nè, cái thằng nhóc này, đi học cho đàng hoàng, sao áo gì mà nửa cho trong quần, nửa cho ngoài quần thế…
- Áo sống kiểu gì thế kia, cài cúc vào, phanh thế kia khác gì cởi trần…
- Bla, bla….
Nói chung hôm nào ông lão “mafia” cũng có cái để mà chê bai Hoàng, làm thẳng nhóc tức muốn xì khói lun nhưng chẳng dám nói gì hix hix thật là mất mặt thiếu gia quá đi. Không hiểu sao cứ nhìn vào mắt ông lão là Hoàng lại thấy ớn ớn…cho nên nó im re trước những lời phàn nàn của ông lão “mafia”, không những vậy mà còn làm theo răm rắp. Ko vuốt keo, ko phanh áo, mặc quần áo đàng hoàng….thậm chí còn ko dám xịt nước hoa nữa…(tội nghiệp thằng nhóc).

Và hôm nào Trúc cũng có 1 trận cười bể bụng, đi vào trường rùi mà con nhóc vẫn ôm bụng cười, cười chảy nước mắt giàn dụa
- Em cười xong chưa?..Không thông cảm cho người ta thì thôi đằng này…- Hoàng nhăn nhó, phanh cái cổ áo ra, kéo áo khỏi quần…
- Ôi trời ơi, cười chết mất thôi…ha ha ha ha – Trúc nhìn bộ dạng Hoàng mà ngoác miệng cười to hơn làm Hoàng càng bực hơn
- Có chuyện gì mà “gà tre” cười dữ vậy? – Hùng ở đâu xuất hiện, nó quay ra nhìn Hoàng và nó tròn xoe mắt kinh ngạc. – Mày hôm nay bị bệnh hả?…mày sao vậy? Đầu tóc với quần áo mày hôm nay làm sao vậy, bộ tính hù tao hả?
- Mày có thôi đi không…lại đc cả mày nữa…sao hôm nay bực thế ko biết! Từ ngày mai tao sẽ ko đi xe bus nữa, ông già “mafia” đáng ghét- Hoàng bực bội bỏ đi để lại Hùng sau lưng đang ngơ ngác và Trúc thì đang cười ngoác miệng
- Sao lại thế hả Trúc? Dạo này nó lạ lắm
- Tại Hoàng gặp phải mafia đó anh hí hí – Trúc cười khúc khích
- Hả? – Hùng há hốc miệng
- Thôi e vào lớp đây – Trúc vẫy vẫy tay để lại Hùng ngơ ngác chẳng hiểu gì cả

Tối hôm đó tại nhà Long…
- Ba nói sao cơ, đính hôn ạh…tuần sau hả ba?…Ba đã hứa với con rồi cơ mà…con ko muốn đính hôn khi còn đang đi học – Long giãy nảy lên sau khi nghe ông Trần tuyên bố câu trắc nịch
- Không nói nhiều…ba đã suy nghĩ rồi…hơn nữa chỉ là đính hôn thôi…đã cưới đâu mà con lo…ba muốn công khai chuyện con và Minh Hồng và chuyện kết thông gia của 2 nhà
- Không…không đời nào…- Long hét lên
- Ba quyết rồi…con phản đối vô ích…Minh Hồng là con dâu do ba lựa chọn…con ko thể tự ý quyết định chuyện này đc. – ông Trần lạnh lùng tuyên bố
- Ba…đã lựa chọn sai lầm rồi đó – Long ném cái nhìn uất ức về phía ông Trần và đi lên phòng
Chắc chắn Minh Hồng đã giở trò gì đó, ko thì tự dưng ba nó lại đổi ý nhanh như thế. Không đc, phải hành động thôi…cô ta đã cố tình giở trò vậy thì nó cũng không khách sáo nữa. Nó cũng định cho cô ta 1 con đường sống nào ngờ cô ta còn muốn thế này nữa. Quá quắt lắm rồi…Đã thế nó sẽ không nhân nhượng nữa…
Vài ngày sau tin tức về cuộc đính hôn giữa Long và Minh Hồng rầm rộ trên các trang phương tiện truyền thông. Tất nhiên là lũ nhóc cũng biết và khỏi nói cũng biết ai là người buồn nhất rồi. Trúc buồn lắm, nó cảm giác sắp mất đi 1 người bạn mà nó yêu quí nhất. Minh Hồng đã hại nó, nhưng nó lại ko muốn nhắc đến chuyện đó…nó biết Minh Hồng làm thế cũng chỉ vì Long mà thôi. Cho nên sau chuyện xảy ra nó cũng ko buồn truy xét xem sự tình ra làm sao. Con nhóc vô tư vậy đó…
Hoàng biết Trúc buồn lắm, nó thấy Trúc buồn thì cũng buồn theo, mặc dù đáng lẽ nó phải vui vì sắp sửa loại đc đối thủ đáng gờm là Long. Vậy mà nó chẳng vui chút nào, nó còn cảm thấy đáng tiếc khi Long phải đính hôn với 1 đứa con gái như Minh Hồng…Nó còn cảm thấy bực bội hơn khi từ hôm Long biết tin đó mà ko 1 lời liên lạc báo với tụi nó đặc biệt là Trúc. Thất Trúc buồn thực sự thằng nhóc ko chịu nổi…Tuy vẻ bề ngoài con nhóc tỏ ra là rắn rỏi suốt ngày cười cười nói nói, nhưng nó biết hoàn toàn chỉ là để che dấu nỗi buồn trong lòng con nhóc…
Hoàng quyết định đi sang canh cửa để gặp bằng đc Long và nó đã đạt đc mục đích.
- Cậu bị làm sao vậy?…Sao cậu lại đồng ý đính hôn với Minh Hồng?…Chẳng lẽ ba cậu khi nghe xong đoạn băng đó mà vẫn bắt ép cậu vậy sao? – Hoàng hỏi
- Tôi sẽ giải thích với mọi người sau…hiện tại tôi chưa thể nói gì cả – Long tránh cái nhìn của Hoàng
- Vậy là sao? Ít ra cậu cũng phải có 1 vài lời nói giải thích chứ?…Nhất là với Trúc, cậu im lặng thế mà coi đc sao? Sao cậu hèn thế? – Hoàng túm cổ áo Long
- Cậu bỏ tay ra…tôi đã nói tôi chưa giải thích gì lúc này đc…- Long giật tay Hoàng ra khỏi người mình và quay lưng bỏ đi
- Đứng lại đó…đồ hèn…uổng công tôi đã giúp cậu… “BỐP”- Hoàng hét lên lao và Long và oánh 1 cú giữa mặt Long. Long lảo đảo ngã xuống đất, máu rơm rớm bên miệng thằng nhóc. Nó bực mình ngồi dậy vào lao về phía Hoàng, đấm trả 1 cái. 2 bên cứ thế làm lũ nhóc ở đâu đó bu xung quay đầy.
- Tụi mày ơi, lại xem kìa, anh Hoàng và anh Long đánh nhau
Trúc, Dung, Hùng nghe thấy thế vội vàng chạy tới, tụi nó vào thấy 2 thằng đang vật lộn với nhau. Tụi nhóc lao vào can ra, Hùng ôm vội lấy Long còn Trúc và Dung kéo Hoàng ra ngoài. 2 thằng nhóc nhìn nhau gườm gườm đầy bực tức. Minh Hồng ở đâu thấy thế cũng lao tới, nó lao về phía Long.


- Trời ơi, anh Long, anh làm sao thế này, sao lại đánh nhau ở đây? – Con nhóc hoảng hốt đưa tay lên vết thương rớm máu trên miệng Lo
ng nhưng thằng nhóc quay đi tránh cái tay của Minh Hồng
- Trúc đang ở đây rồi, cậu giải thích đi – Hoàng hét lên
- Giải thích gì chứ, anh Long là chồng tôi, chúng tôi sắp đính hôn, còn cô chỉ là kẻ thứ 3 chen vào…mấy người ỉ đông bắt nạt Long hả- Minh Hồng chu chéo
- Cô im đi…đây ko phải chuyện của cô- Long nghiến răng
- Đồ quỉ cái – Hoàng nhìn Minh Hồng nói
- Anh nói cái gì? – Minh Hồng bực bội lao tới
- Thôi đi, cô làm loạn vậy chưa đủ sao? Đi về mau… – Long ra lệnh và bỏ đi
Minh Hồng nghe vậy liền dừng lại và chạy theo Long. Trúc đứng đó, nó ko nói gì cả, chỉ nhìn thôi, nó chợt mỉm cười, nhưng mắt nó đã đỏ hoe. Hoàng thấy vậy, liền tiến tới chỗ nó, khoác nhẹ vai con nhóc, nó nhìn con nhóc bằng ánh mắt ấm áp. Con nhóc ngước lên nhìn, nó cười nhẹ. Hoàng ném anh nhìn bực bội về phía Long và kéo Trúc đi.
Tan học…Trúc ra ngoài đã thấy Hoàng đứng đợi ngoài cửa…con nhóc ngạc nhiên hỏi
- Anh đứng đây lâu chưa? Có chuyện gì thế?
- Em rảnh ko? Có 1 chỗ hay lắm, đảm bảo e thích, đi với anh nhé? – Hoàng nháy mắt
- Đi đâu vậy?
- Đi chơi xa xa 1 tý cho thay đổi không khí ý mà, địa điểm thì bí mật hí hí
- Nhưng phải về nhà thay đồ đã chứ, đi chơi xa cũng phải chuẩn bị ít đồ chứ
- Ok. Lên xe đi anh đưa về cho nhanh
- Nhưng mà…
- Nhưng nhị gì…không thì ko kịp bây giờ – Hoàng kéo tay
- Con nhóc về nhà cất đồ, nó thay đồ khác mặc đi đường, nó còn cẩn thận mang theo 1 chiếc aó khoác, dù gì trời cũng đã lạnh rồi mà, sang cuối tháng 11 rồi còn gì… Nó mặc 1 chiếc quần kaki đen, áo dài tay màu tím và đôi giày vải màu đen. Trông rất năng động. Khoác trên lưng 1 cái balo vừa vừa nó tung tăng ra ngoài đã thấy Hoàng chờ ở đó rồi. Thằng nhóc mặc kaki đen (úi trùng nhau rùi nè), 1 chiếc áo dài tay cổ tim màu lam và khoác chiếc áo khoác đen ra ngoài. Thằng nhóc cười tươi
- Xong chưa? Ta đi chứ? Mà e mang những gì trong balo vậy?
- Bí mật! – Trúc tủm tỉm
- Em cầm cái này nhé – Hoàng đeo vào cổ Trúc 1 cái máy ảnh – Khi nào thấy gì hay thì chụp nhá
- Ok hi hi hi- Trúc cười tít mắt
- Mà mình làm 1 kiểu khởi hành cái đã – Hoàng kéo Trúc lại gần và chụp tách 1 cái. Trông 2 đứa đến là dễ thương
- Nào xuất phát thôi…ôm chặt anh vào nhá – Hoàng cười tủm tỉm
- Hok ôm
- Hok ôm ngã ráng chịu nhá, anh đi nhanh đó
- Kệ tui…- Trúc bướng bỉnh
Hoàng cầm 2 tay Trúc kéo ôm chặt vào eo mình, Trúc bị bất ngờ định giật tay lại. Nhưng Hoàng đã cầm chặt tay và kéo lại.
- Ôm chặt vào kẻo ngã đó, đừng sợ…- Hoàng nói xong phóng vút đi làm Trúc ko kịp trở tay.
………………………………….
- Chả mấy chốc Hoàng đã đưa Trúc ra khỏi chốn thành phố ồn ào tấp nập, xung quanh chúng nó là những hàng cây xanh biếc, Trúc rất khoái chí, con nhóc cầm máy ảnh chụp lia lịa.
- Từ từ, ở kia có hoa đẹp quá, hoa gì mà lạ thế ko biết – Trúc khều khều Hoàng – Để tôi chụp cái nào
- Í, 1 đàn bò kìa…con bò con đang “ti” bò mẹ kìa, dừng..dừng lại – Trúc lại bắt Hoàng dừng lại để chụp ảnh
- Em đứng ra kia đi, cảnh đẹp đó, anh chụp cho…- Hoàng cười
- Đẹp thiệt, tui đứng zị được chưa? – Trúc tạo dáng xìtin
- Ok, đẹp lắm – Hoàng giơ ngón tay cái lên
- Xong chưa? Ra đây tôi chụp cho – Trúc cười tươi tiến đến phía Hoàng và giơ tay ra
- Khỏi, để anh để chụp tự động, mình chụp chung 1 kiểu nhé
- Ừh, đc đó – Trúc cười tít mắt
Hoàng cắm cúi chỉnh chỉnh rùi thằng nhóc chạy ào về phía Trúc, nó nhanh tay khoác lên vai Trúc và cười rất tươi
“TÁCH”
- He he đẹp quá!
- Cho tôi xem với – Trúc nhảy nhảy lên nhỉn (vì con nhỏ thấp hơn Hoàng bao nhiêu)
- Đó xem đi, lên xe nào, tới nơi còn khối cảnh đẹp cho e nhìn nữa đó
- Vậy sao? Mà tóm lại chúng ta đi đâu thế?
- Đi làng cổ Đường Lâm
- Làng cổ Đường Lâm hả? Tui có nghe qua đó là ngôi làng xưa nhất ở Việt Nam đúng ko, có ngôi nhà đc xây dựng cách đây tận mấy trăm năm lận
- Đúng rồi… nhà ở đó toàn xây bằng đá ong…có ngôi nhà đc xây cách đây 400 năm lận
- Ui, xưa quá nhỉ? Hay quá! Đi nhanh đi, tôi tò mò muốn xem ngôi nhà đó lắm đó – Trúc cười toe toét
- Anh biết là e sẽ thích mà! Gà tre ngốc nghếch – Hoàng tủm tỉm
Khi đến nơi thì cũng quá trưa, 2 nhóc gửi xe và bắt đầu đi vào. Ngay trước cổng làng là có người bán bản đồ đường đi, chị ta rất niềm nở và nhiệt tình chỉ dẫn. Trúc nhìn về phía cổng làng, bên trái là 1 cái cây cổ thụ rất to, bên phải là 1 ao sen rất đẹp, tiếc là chẳng có bông sen nào…Nó ngắm nghía và chụp ảnh…xem ra cô nàng có vẻ rất thích thú
- Đi thôi, chúng ta phải kiếm cái gì ăn đã rồi mới đi thăm quan đc chứ, anh bắt đầu đói meo rùi nè – Hoàng nhăn nhó và ngó xung quanh tìm hàng ăn
- He he he, tôi chuẩn bị hết rồi nhé, anh muốn ăn gì nào – Trúc cười rất tươi, nó bỏ cái balo trên vai xuống vỗ vỗ. Xem ra con nhóc đúng là có tâm hồn ăn uống, lúc nào cũng chuẩn bị sẵn đồ ăn.
2 đứa kiếm 1 chỗ ngồi, Trúc bắt đầu lục lọi, lấy đủ thứ trong balo ra nào là hoa quả, bánh, sữa, pate, bơ…lại còn có cả gimbab nữa…(chuẩn bị từ lúc nào vậy trùi)
- Cái này cô làm lúc nào thế? Cô cũng biết làm cái này sao? – Hoàng cầm miếng gimbab lên ngắm nghía
- Biết chứ sao ko hi hi hi, tôi làm từ hôm qua, nhưng lỡ làm nhiều quá, nên hôm nay mang đi ăn nốt, anh ăn thử xem món này tôi biến tấu theo phong cách của “Trúc” nên ko giống ngoài hàng anh ăn đâu nhé – Trúc cầm 1 miếng ăn
- Liệu có đau bụng ko đấy? – Hoàng nghi ngờ
- Anh ko ăn thì thôi, đưa đây – Trúc tính giật lại
- Ăn, ăn chứ hì hì hì – Hoàng bỏ tọt miếng cơm vào mồm, ôi trời sao lại ngon thế này, khác hẳn những lại Hoàng ăn ở ngoài hàng, vừa miệng, thơm thơm mùi pate nữa…
- Sao? Anh thấy sao? – Trúc hồi hộp hỏi
- Ngon!! Rất ngon!! – Hoàng cầm thêm miếng nữa ăn, và rất nhiều miếng sau đó. Xem ra thằng nhóc kết đậm món này của con nhỏ rồi.
- Hi hi hi, tui bảo mà lị, ngon mà
- Cô cho cái gì mà ngon vậy?
- Tôi ko trộn giấm với đường vào cơm như người ta vẫn làm mà tôi trộn pate vào cơm cho thơm hi hi hi, tui thích ăn pate mà
Sau khi oánh chén 1 bữa no nê, 2 đứa bắt đầu đi thăm thú mọi nơi ở đó, ngôi làng những ngôi nhà toàn xây bằng đá ong. 2 đứa đi khắp nơi, vào đình làng, vào chùa Mía, rồi đền 2 vua… Lúc nhóc vào ngôi nhà nghe nói là xưa nhất trong làng, tụi nó thấy cũng có mấy người vào đó trước. Chủ nhà là 1 ông khoảng ngoài 60 tuổi, dáng người gầy gầy nhanh nhẹn và khá niềm nở với khách. Ngôi nhà nhà làm toàn bằng gỗ , bước vào trong thấy mát rượi. Trước nhà là 1 cái sân khá rộng với 7-8 chum toàn đựng tương, ở đây cũng có nghề làm tương mà. Chủ nhà niềm nở giới thiệu với khách về lai lịch ngôi nhà, Hoàng thì ko lấy làm lạ lắm vì nó có lần đã ghé qua đây chơi rồi, còn Trúc thì cứ tròn xoe mắt mà nghe
- Ngôi nhà này của bác đc xây từ 400 năm trước rồi, đây là 1 trong những ngôi nhà lâu nhất ở đây đó. Mấy nhà khác cũng cổ nhưng chỉ đc khoảng 200 năm thôi. Mọi thứ trong nhà là hầu như còn nguyên vẹn từ hồi xưa, còn chỉ có nền nhà là lát lại
Trúc nhìn cái nền nhà cũng là gạch mà nó đoán là cũng lát lâu rồi, chứ mới lát thì phải lát gạch đá hoa chứ
- Nền nhà bác lát lâu chưa hả bác – Trúc tò mò
- Nền nhà nhà bác thì lát lại cách đây 100 năm
- Hả? – con nhóc suýt té ngửa, 100 năm mà bác ý nói cứ như 1 năm vậy hic hic
Nghe giới thiệu chán chê, 2 đứa lại ra chụp ảnh, xem ra là cũng nhiều người có nhã hứng đến ngôi làng này lắm. Bằng chứng là có 1 nhóm người mặc đồ cưới xin phép vào đây chụp ảnh. Mà công nhận, chụp ảnh cưới đen trắng mà chụp ở làng cổ Đường Lâm này là đúng quá đi rồi.
- Nè, sau này mình cưới, cũng qua đây chụp nhá bà xã – Hoàng ghé tai Trúc thì thầm
- Đồ cà chớn…ai là bà xã anh chứ – Trúc bĩu môi
- Hì hì hì ai thì người đó tự hiểu thui – Hoàng cười tỉnh bơ
- Xí…đồ đáng ghét – Trúc lườm Hoàng rách cả mắt
- Mà cũng muộn rùi đó, mình chuẩn bị về thôi, kẻo tý nữa đi đường xa nguy hiểm lắm… – Trúc nhìn đồng hồ
- Ửh nhỉ, mải chơi quên cả thời gian – Hoàng giật mình
- Nhưng mà vui thiệt đó, tui thích đến đây chơi lắm, mọi thứ đều rất thanh bình… – Trúc cười, nụ cười thật là đẹp
- Nếu e thích, thỉnh thoảng anh lại đưa em đi chơi như thế này – Hoàng dịu dàng
- Thích lắm!! Cảm ơn anh nha
- Gà tre ngốc, cảm ơn cái gì chứ – Hoàng cốc đầu Trúc
2 nhóc tạm biệt chủ nhà, và lên đường đi về. Trời đã bắt đầu tối và lạnh. Trúc rút cái áo khoác của nó ra mặc. Hoàng cũng ko dám phóng nhanh vì sợ con nhỏ lạnh và sợ. Trúc khá mệt và buồn ngủ, nó cũng hơi lạnh nữa. Người nó hơi run, nó ôm nhẹ vào eo Hoàng. Lưng Hoàng rộng rãi và ấm cũng biết bao, thật vững chãi, tự dưng nó có cảm giác ko thấy sợ hãi gì cả, nó thấy tin tưởng vào Hoàng.
- Cảm ơn anh nha!!! Hôm nay…em vui lắm – Con nhỏ thì thầm
- Hả? Em nói gì cơ? Anh nghe ko rõ – Hoàng ngoái mặt lại hỏi
- À, ko có gì, tôi nói là tôi…buồn ngủ quá í mà – Trúc đỏ mặt chống chế
- Gà tre ngốc, buồn ngủ thì ngủ đi, lưng anh đó, gối vào mà ngủ, ôm chặt vào kẻo ngã đó – Hoàng dịu dàng
Trúc thấy nóng bừng hết cả mặt, may mà Hoàng ko nghe thấy câu nói của nó ko thì xấu hổ chết mất, ko hiểu sao nó lại đổi đại từ nhân xưng như thế. Con nhóc phì cười trước cái ý nghĩ ngớ ngẩn của nó. Hoàng cũng dễ thương đó chứ, lúc thì thằng nhóc chững chạc như người lớn, lúc lại nhặng xị như 1 đứa con nít. Nhưng mỗi khi ở bên Hoàng nó lại thấy vui vui.
Nghĩ 1 lúc thì Trúc cũng ko cưỡng lại đc cơn buồn ngủ, nó gục xuống và ngủ ngon lành trên lưng Hoàng. Hoàng kéo tay con nhóc đút vào 2 túi áo mình cho đỡ lạnh tay và phóng về nhà.

Sau buổi đi chơi hôm đó, Trúc có vẻ gần gũi với Hoàng hơn, con nhỏ hay cười và hay nói chuyện nhiều hơn. Dung thấy thế thì lạ lắm…
- Nè, bồ với anh Hoàng có chuyện gì mà 2 người cứ xì xầm riêng vậy
- Hi hi hi có gì đâu, hôm trước Hoàng đưa mình đến làng cổ Đường Lâm chơi, vui lắm, ở đó đẹp lắm
- Á à, 2 người chơi đánh lẻ nhá, ko rủ tui nhá – Dung ré lên
- Ơ..tại hôm đó bất ngờ quá, Hoàng chỉ rủ đi chơi…mình cũng ko biết đi đâu…mãi sau mới biết mà…Lần sau mình rủ bồ và anh Hùng đi qua đó chơi nhá – Trúc lúng túng
- Thui…hok thèm…- Dung giả vờ giận dỗi
- Ơ…mình xin lỗi bồ mà…thiệt tình mình ko cố ý…mình…mình – Trúc cuống quýt…
- Mình đùa đó
…- Dung cười toe toét, nó thừa biết Trúc buồn chuyện Long nên Hoàng đưa Trúc đi chơi, hơn nữa, nó cũng đánh lẻ đi chơi với Hùng mà…hi hi hii (ghê chưa)
- Thiệt hả? Làm mình hết hồn!..Trúc thở phào nhẹ nhõm nó chợt nhìn thấy 1 cái phong bì màu hồng hồng ở trên vở của Dung có đề gửi Trúc
- Cái gì thế Dung, của mình hả – Trúc cười tươi
- Đó là….thiếp mời dự lễ đính hôn…Minh Hồng vừa sang gửi lúc nãy đó – Dung ngập ngừng
- Hả?
- Bồ có định đến dự ko? Theo mình bồ ko nên đến – Dung lo lắng, nó sợ Trúc sẽ bị tổn thương
- Mình…mình chưa biết nữa…có lẽ…mình…sẽ đến dù gì Long cũng là bạn mình mà. – tim Trúc thấy nhói nhói đau

Tối hôm đó tại nhà Minh Hồng…ba mẹ Long đang ngồi bàn chuyện với ba Minh Hồng về kế hoạch tổ chức lễ đính hôn sắp tới.
- Vậy tình hình hình kế hoạch là như thế…anh có ý kiến thắc mắc gì ko? – ông Trần nói
- Không, tôi ko có ý kiến gì hết, như vậy là rất chu đáo rồi – ba Minh Hồng cười xuề xòa
- Vậy thì tốt, còn Minh Hồng đâu, cả bà nhà nữa – ông Trần cười
- Àh, cháu nó đang thử váy cho buổi lễ đính hôn ở trên kia, hình như có chiếc váy hơi trục trặc gì đó nên phải gọi người đến sửa, chắc cũng xong rồi đó.
- Ồ! Vậy sao?? Long này, con thử lên xem Minh Hồng thử váy xong chưa, nếu xong rồi dẫn xuống ta xem nhé – ông Trần cười tủm tỉm
- Nhưng con…- Long bối rối, thằng nhóc ko muốn lên
- Lên đi…- ông Trần nghiêm giọng
- Lên đi con, phòng Minh Hồng ở ngay đầu tiên bên trái đó
Trước mặt bao nhiêu người, Long đành lủi thủi đi lên tầng… Đứng trước cửa phòng nó nghĩ là của Minh Hồng, nó đoán thế, vì cả nhà chỉ có phòng này sơn cánh cửa màu hồng. Nó đang phân vân tính gõ cửa thì nó nghe có tiếng vọng từ bên ngoài ra
- Con gái đẹp lắm…
- Hi hi hi, con gái mẹ mà, con phải đẹp nhất đêm hôm đó chứ- Giọng Minh Hồng lảnh lót
- Vậy là con sắp trở thành con dâu của chủ tịch tập đoàn Hùng Long rồi, con giỏi thật đó, con nói gì với ông Trần mà ông ý lại đồng ý tổ chức lễ đính hôn sớm vậy, lúc đầu là bàn để khi nào 2 đứa học xong cơ mà…
- Thế mới giỏi đó mẹ…hì hì – Minh Hồng cười khúc khích
Long nghe đến đoạn này, nó nhanh tay vớ lấy cái điện thoại bấm vào ghi âm…
- Là sao? Mẹ ko hiểu…
- Ông Trần coi vậy mà dễ dụ lắm mẹ ơi, con chỉ tốn chút nước mắt thôi mà…với cả con đánh vào tâm lý của ông ta nữa…con dọa sẽ từ hôn, mà lý do là Long cặp kè với con Trúc kia…ông ta rất trọng danh dự… hi hi hi vậy là ông ta trúng kế…- Minh Hồng đắc chí
- Con gái mẹ giỏi thật đó. Không lâu nữa đâu…tập đoàn Hùng Long sẽ là của gia đình ta, lúc đó… công lớn nhất là của con đó, ba con sẽ rất tự hào về con
- Sao lại của gia đình ta…con tưởng chúng ta chỉ hợp tác làm ăn chứ
- Con gái ngốc…hợp tác là lúc đầu thôi…mục đích cuối cùng là phải chiếm bằng được tập đoàn này. Lúc đó con sẽ đường đường chính chính ko sợ bị thằng Long bắt nạt nữa
- Vậy sao mẹ…vậy thì tốt quá…con mong đến ngày đó lắm hha ha ha, lúc đó cả Long và con Trúc kia sẽ phải ở dưới chân con thôi – Minh Hồng cười lớn
Tất cả mọi lời nói của Minh Hồng và mẹ, Long đều nghe thấy cả. Nó cảm thấy ghê sợ cái gia đình này, trước là Minh Hồng nay là cả ba mẹ cô ta. Họ thật xảo quyệt và tham lam…Nó định sẽ nói chuyện với Minh Hồng về cuộn băng ghi âm, để cô ta rút lui, xin từ hôn, làm vậy vừa thì việc hợp tác giữa 2 nhà sẽ ko bị ảnh hưởng. Nhưng bây giờ nó quyết định sẽ nói toàn bộ sự thật cho ba…
Sau khi lấy lại bình tĩnh, nó gõ cửa phòng Minh Hồng…
- Ai đó – Tiếng mẹ Minh Hồng
- Cháu Long đây ạh, ba cháu muốn mời cô và Minh Hồng xuống nhà nói chuyện ah
Nghe giọng Long cả 2 mẹ con Minh Hồng đều giật mình, 2 người ko biết cuộc trò chuyện lúc nãy đã bị Long nghe thấy chưa. Minh Hồng sợ tái mặt, mẹ Minh Hồng sau phút lúng túng thì trấn an Minh Hồng và nói
- Đợi chút, cô ra mở cửa đây
Bà ta ra mở cửa, nhìn thấy Long bộ mặt rất lạnh lùng thản nhiên, trông không có vẻ gì là biết chuyện. Bà giả vờ bắt chuyện
- Ờ, cô và Minh Hồng đang thử đồ cho Minh Hồng, cháu có muốn vào xem ko?
- Dạ,…thôi ạ…cô và Minh Hồng cứ thử đồ đi vậy, cháu phải xuống nhà kẻo ba đợi
- Vậy cháu xuống đi, cô và Minh Hồng xuống ngay đây – Bà ta mỉm cười
- Dạ..cũng đc ạh, cháu xin phép xuống trước – Long quay mặt bước đi
Thấy mẹ bước vào phòng, Minh Hồng vội vã chạy ra hỏi
- Sao mẹ? Thái độ anh ta thế nào? – Minh Hồng lo lắng ra mặt
- Chắc nó vừa mới lên thôi, nó đang vội xuống nhà mà, với lại ko thấy nó biểu hiện gì ra nét mặt cả…chắc nó ko nghe thấy gì đâu…
- Mẹ chắc ko?
- Chắc mà…thôi con tươi tỉnh lên rồi theo mẹ xuống dưới nhà nào. – bà ta mỉm cười kéo tay Minh Hồng ra khỏi phòng
2 mẹ con Minh Hồng cười tươi bước xuống dưới nhà…
- Ồ, Minh Hồng, con rất xinh đẹp, con sẽ là người đẹp nhất trong tối hôm đó đấy, phải ko Long? – ông Trần trầm trồ, còn bà Trần suýt xoa ko kém
- Dạ…- Long nói bâng quơ nhưng điều đó cũng đủ khiến Minh Hồng sung sướng đến độ cười tít cả mắt. Nó đâu biết rằng, quả báo sắp ập lên đầu nó rồi…

Trên đường về nhà, Long ko nói gì, nó mải suy nghĩ về việc tối nay…ông Trần thấy nó ko phản đối gì thì có vẻ hài lòng lắm. Bỗng Long quay ra nói
- Ba!! Con có chuyện muốn nói với ba
- Chuyện gì thế, nếu là chuyện hủy hôn thì ba ko đồng ý đâu nhé
- Con chỉ muốn ba xem 1 thứ rồi ba hãy quyết định
- Cái gì vậy?
- Tý nữa về nhà con sẽ cho ba xem…


Tại biệt thự nhà Long….
Ba mẹ Long đang nghe rõ từng lời của Minh Hồng, giọng nó lanh lảnh khác với vẻ thỏ thẻ khi nói chuyện với ông Trần. Ông Trần vô cùng sửng sốt trước bản chất của Minh Hồng…
- Ta…ta thật ko ngờ…Minh Hồng lại…- ông Trần vô cùng ngạc nhiên
- Còn nữa, đây là đoạn con vừa ghi âm đc lúc lên phòng Minh Hồng, con đã tình cờ nghe đc cuộc nói chuyện của 2 mẹ con cô ta.- Long cầm chiếc điện thoại mở đoạn ghi âm ra. Từng câu đối thoại của 2 mẹ con Minh Hồng vang lên. Ông Trần như chết sững lại, người con dâu mà ông yêu quí bênh vực bấy lâu nay lại coi ông như 1 thằng ngốc, dễ bị dụ thế ư. Sắc mặt ông Trần từ tái nhợt chuyển sang tím, ông đang giận dữ cực độ…
- Thật là 1 lũ phản bội…- ông Trần hất tung lọ hoa trên bàn – Ta thật ko ngờ…bấy lâu nay ta… – ông Trần vò đầu- Để bây giờ ta trở thành trò cười cho 1 đứa trẻ như con Minh Hồng.
- Ba!! Cô ta là 1 đứa con gái xảo quyệt…cô ta luôn *** hại Trúc…Trúc biết nhưng ko muốn truy cứu truyện đó vậy mà cô ta ko biết ăn năn…Ba…bây giờ vẫn chưa muộn, ba hãy hủy hôn cho con đi – Long năn nỉ
- Con nghĩ sau sự việc này ta còn để con bé đó bước chân vào cái gia đình này sao? Còn cả bố mẹ nó nữa…ta sẽ ko để yên việc này đâu. Họ sẽ phải trả giá vì dám đưa ta ra làm trò đùa. – ông Trần nắm chặt tay
- Ba…ba định làm gì? – Long ngạc nhiên
- Đó là việc của ba…con hãy cho ba mượn 2 đoạn ghi âm trên…Ba xin lỗi con..tại ba mà con…- ông Trần nhìn Long đầy hối hận
- Ba àh, tại gia đình họ quá mưu mô thôi…mà bây giờ con phải làm sao?
- Con yên tâm…hãy cứ chuẩn bị cho lễ đính hôn đi- ông Trần cười nhếch mép, ánh mắt ông ánh lên sự giận dữ
- Là sao? Sao vẫn phải chuẩn bị cho lễ đính hôn? – Long hét lên
- Con đừng lo, chỉ là thủ tục thôi…còn nhiều trò hay lắm…ba sẽ cho họ biết mang đụng vào gia đình này chỉ có nước bán xới khỏi cái đất này thôi- ông Trần vỗ vai Long và cười.
Long ngơ ngác không hiểu gì cả…Nhưng dù sao ba cũng hứa là ko đính hôn với Minh Hồng nữa, nó thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết, nó mỉm cười chạy lên phòng.

Cùng lúc đó tại nhà Trúc, chính xác là trên sân thượng nhà Trúc và Hoàng, 2 nhóc đang ngồi đó, Trúc cứ im lặng vậy…con nhóc cứ nhìn ra xa xăm ko nói gì hết. Hoàng biết Trúc đang buồn về việc của Long, thằng nhóc thấy đau lòng, trong trái tim Trúc sao chỉ có Long thôi vậy. Nó chỉ là người ngoài cuộc mà thôi…
- Anh đàn cho tôi nghe đi…- Trúc nói khẽ
- Sao cơ? Em thích nghe anh đàn hả?
- Ừhm – Trúc gật đầu
- Nhưng hôm trước e nghe chưa xong đã lăn quay ra ngủ rồi, phí bao công anh trổ tài – Hoàng phụng phịu
- Thì hôm nay tôi ko ngủ nữa – Trúc nhe răng cười
- Nhớ đó nghen, ngủ nữa là “oánh” đó – Hoàng phùng miệng nói
- Ok – Trúc cười tươi
Hoàng chạy một mạch xuống nhà lấy cây đàn lên, nó cười tươi và ngồi xuống
- Bây giờ e thích anh hát bài gì nào?
- Hát bài hôm trước đi, bài đó hay lắm
- Ok- Hoàng bắt đầu cất giọng hát

If the hero, never comes to you
If you need someone, you’re feeling blue
If you wait for love, and you’re alone
If you call your friends, nobody’s home
You can run away, but you can’t hide
Through a storm and through a lonely night
Then I’ll show you there’s a destiny
The best things in life, they are free

But if you wanna cry: cry on my shoulder
If you need someone, who cares for you
If you’re feeling sad, your heart gets colder
Yes I show you what real love can do

If your sky is grey oh let me know
There’s a place in heaven,where we’ll go
If heaven is, a million years away
Oh just call me and I’ll make your day
When the nights are getting cold and blue
When the days are getting hard for you
I will always stay by your side
I promise you, I’ll never hide
Giọng hát của Hoàng ngọt ngào và ấm áp như đang xoa dịu đi nỗi buồn của Trúc, Trúc thấy trong lòng rất thanh thản. Nó thấy mỗi lần ở gần Hoàng là dường như nó luôn vui vẻ, bên cạnh Hoàng nó luôn tìm thấy sự ấm áp và an toàn. Nó quay ra nhìn Hoàng, Hoàng vẫn đang hát rất mê say, ánh mắt Hoàng nhìn nó rất đắm đuối và dịu dàng. Tự dưng nó nhận ra 1 điều…đó là…Hoàng…rất đẹp trai…(bây giờ mới nhận ra sao? Hơi muộn đó). Và trái tim nó đang đập
nhanh dần lên…( sao lại thế nhỉ?)
Hoàng hát xong…nó vẫn ngây người ra nhìn Hoàng…Hoàng cười nói
- Sao thế? Nhìn anh mãi thế? Bộ anh đẹp trai lắm hả? – Hoàng cười tươi rói ( ôi xuxu chết mất vì nụ cười)
- Hơ…đẹp trai…làm gì có…bình thường thôi nhá – Trúc lúng túng, nó đang nói dối
- Em í…đúng là ko có con mắt thẩm mĩ chút nào – Hoàng phụng phịu
- Hì hì hì , ừh thì đẹp trai…- Trúc cười tít mắt
- Thiệt hả? – Hoàng hồ hởi, nó vẫn biết là nó đẹp trai, nhưng ko hiểu sao nghe con nhóc này công nhậ điều đó lại khiến nó sung sướng đến thế.
- hi hi hi , ngốc xít – Trúc cười toe
- Sao anh lại chuyển ra ở riêng, ko ở với bố mẹ – Trúc đột ngột chuyển đề tài
- Ah, có 1 vài lý do – Hoàng trầm ngâm hẳn
- Sao thế? – Trúc ngạc nhiên hỏi
- ……….- Hoàng im lặng nhìn về nơi xa
- Nếu anh k tiện nói thì thôi, không sao mà – Trúc rụt rè
- Ah, không có gì…chắc e biết…ba anh là chủ tịch tập đoàn Vương Hoàng…gia đình tôi là 1 trong gia đình có thế lực rất lớn…chính vì thế ba anh suốt ngày bận rộn với việc điều hành công việc…Mẹ anh là một người phụ nữ đầy đủ cả về công, dung, ngôn, hạnh. Là một người hết lòng vì chồng vì con…vô cùng dịu dàng. Bố anh có một người kế toán là cấp dưới của ông, đó là 1 một người đàn bà sắc sảo, thông minh…Sau này anh mới biết bố yêu người đàn bà đó từ trước khi cưới mẹ…Bố cưới mẹ là do sự sắp đặt của 2 bên gia đình. Mẹ anh biết chuyện đó thì vô cùng đau khổ, bà đã ốm liệt giường và ra đi trong một lần bố anh đang công tác nước ngoài. Một thời gian sau, ông đã cưới người đàn bà đó về làm vợ…Anh không thể chịu đựng đc điều đó…Mỗi lần anh nhìn bà ta là anh lại nghĩ đến nguyên nhân cái chết của mẹ…Anh căm thù cả bố cả bà ta…anh ko muốn ở trong cái ngôi nhà đó. Vì vậy anh quyết định ra ở riêng. Căn nhà này trước kia mẹ anh và bố anh đã từng ở…Anh muốn ở lại căn nhà này… – Hoàng chậm rãi kể lại, ánh mắt Hoàng đã đỏ hoe
- Thật sao? Thật không ngờ là…- Trúc tròn xoe mắt nói
- Không ngờ là trông anh thế này mà lại có gia đình như thế đúng không? – Hoàng mỉm cười chua chát
- Uh, tôi cứ nghĩ anh rất hạnh phúc…- Trúc ngập ngừng
- Cho nên…khi biết chuyện anh và e đc đính ước với nhau…anh rất hạnh phúc nhưng cũng rất buồn…anh muốn tự e lựa chọn hạnh phúc của mình, anh ko muốn e phải giống mẹ anh…Em hiểu chứ…- Hoàng nắm tay nhìn thẳng vào mắt Trúc
- Ơ…- Trúc nhìn Hoàng và gật đầu, con nhóc khẽ đỏ mặt, nó đang bối rối hơn bao giờ hết
- Em là người thứ 2 biết chuyện của anh, người kia là thằng Hùng đó - Hoàng mỉm cười – Anh ko muốn dấu giếm e chuyện gì…Em biết không…cuộc sống trước đây của anh chỉ là một chuỗi ngày vô vị và chẳng có ý nghĩa gì. Nhưng từ khi e xuất hiện…e đã khiến anh thay đổi rất nhiều…Em khiến anh thấy cuộc sống này có ý nghĩa hơn rất nhiều. Mỗi ngày anh luôn muốn nhìn thấy nụ cười tươi tắn trong sáng của em, anh luôn thích nhìn cái lè lưỡi tinh nghịch, cái điệu bộ mỗi khi e trêu tức anh cũng khiến anh vui ko tả đc, mỗi khi thấy e cười là lòng anh cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Anh…Anh…yêu…em Trúc àh – Hoàng cầm tay Trúc và nói tha thiết.
Con nhóc lúc này quá ngạc nhiên, nó như bị thôi miên trước ánh mắt của Hoàng, cả người nó cứng đờ, tim nó đập liên hồi, nó không nói đc câu gì…cảm giác bây giờ thật khó tả. Bối rối…ngại ngùng…và có lẽ là hạnh phúc, đúng rồi nó thấy hạnh phúc…Nó chỉ biết nhìn Hoàng…Hoàng từ từ cúi xuống…và nó nhắm mắt lại…Nó thấy cảm nhận được đôi môi ấm nóng của Hoàng đang đặt lên môi nó. Khoảnh khắc này như đang đông cứng lại. Người nó run run…Tim nó đập càng lúc càng nhanh…Một cảm giác ngọt ngào xâm chiếm nó.
Đây ko phải lần đầu tiên môi nó chạm môi Hoàng, nhưng cảm giác này thật lạ lùng…Môi Hoàng dời khỏi môi nó…Mặt nó đang đỏ gay gắt…Hoàng cười dịu dàng và ôm nó vào lòng…Cái này gọi là tình yêu ư…???
………………………………………….. ……………..
- Hoàng quá đỗi hạnh phúc, Trúc đang ở trong vòng tay của nó, nhỏ bé và yếu ớt, mùi hương ngọt ngọt từ Trúc tỏa ra thật dễ chịu, nếu như đây là một giấc mơ thì nó ước mình sẽ ko bao giờ tỉnh lại, nó cứ ôm Trúc trong vòng tay rộng lớn của mình mãi mãi, nó sẽ che chở cho Trúc suốt cuộc đời này.
“Heo ko đòi ăn kem, heo ko đòi ăn bánh…” – Điện thoại của Trúc vang lên (kêu đúng lúc nhỉ? Vô duyên thế cái điện thoại này, hông phải tại xu nha, tại tình huống chuyện nó thế đấy hí hí hí)
Trúc giật mình, nó như bừng tỉnh lại, nó bối rồi và luống cuống cầm điện thoại lên nghe
- A..lo
- <Trúc àh, Long đây>- Giọng Long rất vui vẻ
- Ơ..àh…ừh…Long àh…có chuyện…gì ko? – Trúc vẫn đang bối rồi vì chuyện vừa rồi, nó liếc qua Hoàng, nó thấy ánh mắt Hoàng khi nghe thấy từ “Long àh” có vẻ buồn buồn
-< Trúc sao vậy?…Trúc đang bận à?..> – Long thấy giọng Trúc hơi lạ
- Ờ…ko có gì đâu, Long gọi Trúc có chuyện gì ko? – Trúc ngập ngừng
- < Giọng Trúc lạ quá…có chiện gì thế?>
- Àh, ko…chỉ là Trúc đang bận chút việc thui mà (đang bận tình củm với Hoàng)
- <Vậy sao? Vậy Long nói nhanh nè, ba sẽ ko bắt Long phải đính hôn với Minh Hồng nữa, hi hi hi Long vui lắm> – Long cười tươi trong điện thoại
- Ủa, thật sao? Sao lại có chuyện như thế? – Trúc sửng sốt, làm Hoàng cũng phải quay ra nhìn
-< Chuyện dài dòng lắm và bất ngờ lắm, 2 hôm nữa là đến lễ đính hôn, Trúc nhớ đến nhá>
- Hả? Kì vậy? Long nói ko đính hôn nữa cơ mà – Trúc ngạc nhiên hơn
-< Thế mới nói là nhiều chuyện lạ mà, Trúc cứ đến đi nhá, thôi Trúc đang bận thì làm nốt đi> (trời đang ôm Hoàng mà, bộ ông muốn Trúc ôm tiếp nữa hả)- Long vui vẻ nói
- Ê, từ từ…nhưng mà…ùh, mình sẽ đến mà- Trúc định hỏi thêm Long mấy câu nữa nhưng thôi
- <Vậy Long cúp máy đây>
- Ok. Bye
- <Àh, quên, Long nhớ Trúc nhiều lắm, Trúc đừng trách Long thời gian vừa rồi nhá> – Giọng Long tha thiết
- Ừh, ngốc xít, Trúc ko trách Long đâu, bye ha!!- Trúc phì cười

Con nhóc quay ra thấy Hoàng cũng đang tò mò lắm, mặc dù ko muốn nghe trộm nhưng lời nói của con nhóc đã lọt vào tai Hoàng mất rùi. Nó nhìn Trúc và rụt rè nói
- Long gọi em hả?
- Ừh – Trúc gật đầu
- Có..chuyện gì thế?…- Hoàng ngập ngừng
- Long nói, ba Long ko bắt Long đính hôn với Minh Hồng nữa, Long còn kêu tôi nhớ đến buổi đính hôn nữa
- Hả?…Sao kêu là ko đính hôn nữa còn bảo em đến làm gì?
- Tôi ko biết!!! Long kêu cứ đến đó sẽ rõ – Trúc lắc đầu
- Thằng nhóc này sao lắm chuyện thế, có gì thì nó cho rồi…- Hoàng vò đầu bứt tai
- Thôi…tôi xuống nhà đây – Trúc bối rối
- Ơ…ừh anh cũng xuống đây! – Hoàng ỉu xìu, khoảnh khắc lãng mạn lúc nãy tiêu tan mất rồi, cái thằng nhóc đó đúng là giỏi phá đám mà. Từ lúc Long gọi điện là thái độ của Trúc lại thay đổi, đúng là thằng nhóc đáng ghét. Trời đã sinh ra Hoàng sao còn sinh ra Long chứ hic hic…
- Trúc nằm trên giường, hôm nay nó quyết định ngủ sớm, thực ra nó ko có tâm trí nào mà học nữa…Nó nghĩ đến chuyện giữa nó và Hoàng, cảm giác lúc đó thật lạ…nó cho tay lên môi mình rồi tủm tỉm cười (hâm chưa). Nhưng…nó lại nghĩ đến Long…một cảm giác tội lỗi trong nó…phải rồi…sao nó lại làm thế cơ chứ…thật là điên rồ…Nó thấy xấu hổ vì bản thân mình, thật tội lỗi…Long mà biết chuyện này thì Long sẽ buồn lắm…có khi nào Long sẽ ghét nó ko? Ôi đầu nó vỡ tung mất…- Trúc cứ nghĩ mãi đến lúc tất cả thành một mớ bong bong, nó chán nản úp mặt xuống gối và… “hét”

Hoàng bên kia cũng đang trằn trọc ko ngủ đc, nó đang hậm hực vì cuộc điện thoại kia, phá vỡ mất khoảnh khắc đẹp của nó…Mà sao Long kêu sẽ ko đính hôn với Minh Hồng nữa mà vẫn tổ chức lễ đính hôn nhỉ? Lại còn kêu Trúc nhớ đến nữa…Hay là…hắn ta định bày trò để… thay thế cô dâu…hắn sẽ lôi Trúc lên tuyên bố đính hôn với Trúc…Không đc…nhất định ko đc…Còn lâu nó mới để Long làm chuyện đó…- Hoàng ngồi bật dậy vì cái suy nghĩ đó, nó lại vò đầu bứt tai trông đến là khổ sở…Nó điên hết cả đầu lên rồi , Hoàng vớ lấy cái gối úp mặt vào đó và … “hét”

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ