Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Love School - trang 2

CHAP 4: LỜI HỨA _ SỰ THẬT

Moahaha ~ Konichiwa! Hị hị, để các bạn chờ lâu rồi. Yi đã tăng tốc sửa teencode rồi đây =))

À, thật sự là Yi rất cảm ơn Kel, dù mới quen biết nhưng Kel giúp Yi và ủng hộ Yi nhiều lắm! À, do Yi đang onl bằng điện thoại, muốn dành tặng Kel lắm, nhưng onl PC mới có chức năng đó -_- Thôi thì nói bằng lời trước nha ;)

Chap này Yi dành tặng KelsyDinh nhé!

Enjoy ❤

ZzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzZ

Trưa…. Sau khi tan học thì cổng kí túc xá khu A đông vui hẳn… Cái bọn hám trai tập trung nhau lại đứng trước khu A để ngóng mấy chàng trai nhà ta đi vào. Bọn hám gái thì đứng từ xa nhìn nhìn tụi nó. Trông cái điệu bộ lén lút loi nhoi ngoài cổng kí túc xá như mấy con giun của mấy học sinh hám trai/gái trường này làm cả đám nhìn mà ngứa mắt, sự thật là cây súng nằm trong túi cứ chực muốn lao ra, bằng bằng, cho xong chuyện.

Cứ mỗi lần bà cô giám thị ác quỷ đi ngang thì cái đám nhoi ấy lại dáo dác trốn vào lùm cây gần vườn hoa.

Ở phòng số 2, phòng tụi nó…

Trâm Anh đang sắp xếp lại một góc trong phòng, hình như cô vác nguyên cái tủ sách nhà cô đi thì phải, toàn sách là sách. May là phòng kí túc rất rộng. Nó xin phép Trâm Anh rồi kéo tay Diệu Chi xuống cái nhà ăn, hay nói đúng hơn là cái nhà hàng 5 sao để ăn. Đang hí ha hí hửng thì…

…RẦM…

Nó ngã sóng soài ra nền… Diệu Chi chạy tới đỡ nó dậy, xoa xoa cái mông xấu số của mình xong, nó nhìn chằm chằm vào người đối diện… Rồi hét lên:

– Này, anh có mắt không vậy hả?

Về phần người kia, đâm đầu vô nó xong thì trên đầu quá trời ngôi sao bay bay… “Quái, đầu đứa nào mà cứng vậy?”

Hắn đứng dậy, nhìn vào người vừa đâm đầu vào mình, là nó… [Cơ mà hôm nay hắn với nó có duyên với việc đâm vào nhau nhỉ]. Trái tim khẽ đập lệch nhịp…

– Này, cô đâm vào tôi rồi còn la làng nữa hả?

– Cho anh nói lại đấy >.> – nó liếc xéo hắn rồi trả lời

– Này này, em nên nhớ lại đi. Đừng quát lên thế, lùn hơn anh đấy nhé! – hắn cười cười rồi lấy tay đo đo chiều cao…

Vâng, như các bạn đã biết. Nó cao gần 1m6 nhưng hắn đến 1m8 lận cơ đấy…

Nó tức lắm nhưng cũng chẳng nói được gì. Ôi cái chiều cao TvT

– Thôi nào Thiên Du, mày đừng làm khó cô bé nữa… – Mạnh Hoàng nhảy ra bảo vệ cho nó – em là Băng Băng đúng không? – anh quay sang nó. Cười dịu dàng rồi hỏi.

– À vâng. Mà… anh là ai? – nó ngây thơ hỏi

“Sun, em không nhớ anh thật sao?” – tự nhiên Hoàng thấy buồn buồn. Chỉ hơi hụt hẫng thôi. Nhưng anh vẫn không thể hiểu lí do tại sao cảm xúc của anh chẳng có thế này? Anh vẫn chờ Sun rất lâu cơ mà…

– Anh tên Hoàng. Mạnh Hoàng…

Tuấn Kiệt hơi bất ngờ. Hoàng từng nói sẽ không bảo vệ ai ngoài cô bé Sun hay Sún gì đó cơ mà. À mà nó cũng rất giống Sun. Theo linh cảm của một thằng con trai hiểu tâm lí con gái, Tuấn Kiệt biết, nó, hoàn toàn không phải Sun. Cậu nhìn qua cánh cửa phòng 2…

Trâm Anh đứng chỗ cánh cửa, nhìn thấy Tuấn Kiệt, cô đưa tay lên miệng, ra dấu im lặng. “Có lẽ Tuấn Kiệt hiểu nhanh hơn Rain…”. Cô thấy vẻ bối rối thắc mắc của Mạnh Hoàng, khẽ cười nhẹ. Rain của cô vẫn thế… Song, Trâm Anh lại quay vào phòng đọc sách…

Còn 5 con người như siêu sao sàn catwalk, đẹp như siêu mẫu của chúng ta cùng đi xuống nhà hàng của trường…

– Này Thiên Du, ăn gì lắm thế. Bộ cậu bị bỏ đói lâu ngày à? – nó hất mái tóc lên, cười đểu, chóng cằm nhìn hắn đang nhồm nhoàm nhai đồ ăn.

Hắn khẽ ngước lên nhìn nó rồi lại cuối xuống mà ăn [ăn gì mà lắm thế kia].

Nó nổi điên lên, chưa ai dám im lặng không trả lời nó cả, đưa ly trà sữa lên miệng hút một hơi, nó nhai mạnh bạo hột trân châu cho đỡ tức. Hắn khẽ cười.

– Này, uống trà sữa nhiều không tốt đâu… – Mạnh Hoàng đi tới đưa nó cái bánh rồi nói

– Ơ… Vâng… Cảm ơn anh – nó lí nhí cảm ơn. Thế quái nào ông này chăm nó như chị hai nó thế nhỉ -_-

“Ôi thôi, dịu dàng hết sức. Ai như thằng cha này” – nó nghĩ rồi liếc sang hắn – vẫn đang ăn…

Hắn thấy cảnh này thì hơi bực… Hình như là ghen -_- nhưng điểm yếu của hắn chính là không biết biểu lộ tình cảm…

Từ đằng xa, Trâm Anh bước vào với vẻ buồn ngủ…

– A chị hai, sao không đọc sách tiếp mà lại xuống đây

Nó bỏ ly nước xuống, chạy lại kéo tay Trâm Anh vào ngồi cùng.

– Oa! Đang đọc thì buồn ngủ, rồi bỗng thấy đói quá. Nên xuống đây tìm đồ ăn – Trâm Anh nói mà mắt nhắm mắt mở… Trông Trâm Anh lúc này trẻ con và đáng yêu hết sức… Điệu bộ này làm một người ngơ ngác…

“Cách nói này… Giống Sun… Nhưng khuôn mặt, không giống lắm…”

– Tao ăn xong rồi. Lên phòng trước đây.

Tuấn Kiệt nói rồi đi về kí túc xá. Diệu Chi nổi cơn quẩy, tự nhiên hứng thú với thằng này. Cảm giác cứ như cô đang ở gần Teddy [các bạn có thể xem lại chap 1 để biết Teddy là ai nhé]. Cô lon ton chạy theo.

Lúc đến phòng Tuấn Kiệt, thấy anh đang khò khò ngon lành. “Ngủ nhanh thế…?”. Diệu Chi ngồi ngắm Tuấn Kiệt ngủ mà thấy yên bình. Bỗng một tia sáng lóe ra trong đầu. Cô mò lại chỗ bàn học, chộp lấy cây bút lông trên bàn, rồi bắc ghế ngồi cạnh giường thằng nhóc hí hoáy gí đó trong rất say sưa.

Nửa tiếng sau… Diệu Chi rón rén trả đồ về chỗ cũ rồi đẩy cửa đi ra ngoài. Cô không quên nhìn lại Tuấn Kiệt một lần cuối rồi bụm miệng cười đắc chí. Sau đó tung tăng cao về phòng.

ZzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzZ

Trâm Anh thì cũng rời nhà ăn và đi tham quan trường. Cô đi về phía cầu thang, mắt ngắm nghía khung cảnh bên ngoài. Bỗng cô đụng phải một ai đó… Thì ra là Mạnh Hoàng…

Mạnh Hoàng nhận ra bạn-cùng-khu-kí-túc-xá thì cười cười. Trâm Anh cũng cười theo… Thế là hai người cùng ra lan can đứng nói chuyện…

Hoàng cảm nhận được rằng anh thấy thoải mái khi đứng cạnh Trâm Anh, không rõ lí do… Kí ức của anh về Sun vẫn còn mơ hồ lắm…

Anh kể cho Trâm Anh nghe, về Sun, về người con gái anh yêu thương… Kể về lí do hai người phải xa nhau…

Zzzzzzzzzz3_năm_trướczzzzzzzzzZ

Tại một cánh đồng cỏ lau rộng lớn… Gió thổi nhẹ, mang theo nỗi buồn của hai đứa trẻ…

– Sun này, Rain phải đi rồi…

– Nhanh vậy, Rain nói có thể là tuần sau cơ mà…

Cô bé có cái tên Sun nũng nịu, cái vẻ trẻ con của một cô bé 15t làm cậu con trai kia xiêu lòng….

Rain, một cậu nhóc lúc trước vô cùng lạnh lùng lại đổ cái RẦMMMM trước Sun, một cô bé khá là trẻ con và rất đáng yêu… Nhờ Sun, Rain đã thay đổi được bản thân, trở thành một con người rất dịu dàng…

– Không biết, ba mẹ bảo phải đi gấp. Rain xin lỗi…

– Không sao, Sun sẽ chờ…

Cô bé khẽ cười… Rồi hai đứa nhóc nắm tay nhau rảo bước ra khỏi cánh đồng, ra đường để về nhà… Lúc băng qua đường…

– Cậu hứa sẽ chờ tớ nhé! Không được quên tớ…

– Tớ hứa mà! Cậu cũng không được quên tớ, nhé. Nhớ, cái hình xăm đôi cánh, ở vai phải =))

Hai đứa khẽ cười. Ngón tay út khẽ móc vào nhau… Nhưng đâu biết rằng, một chiếc xe đang lao tới…

Khi Rain tỉnh dậy trong bệnh viện thì nghe tin Sun đã biến mất. Anh nhớ Sun… Nhưng lại không thể nhớ nổi lời Sun dặn lúc ấy… Đó cũng chính là điểm để phân biệt Sun với đứa em gái – Hạ Băng Băng. Khổ nỗi chi tiết quan trọng nhất thì chính vụ tai nạn đó lại làm anh quên mất…

ZzzzzzzzzzHiện_tạizzzzzzzzzZ

Trâm Anh lắng nghe. Giờ cô đã hiểu lí do Mạnh Hoàng quên rằng cô có hình xăm đôi cánh ở vai phải. Sau vụ tai nạn đó, Trâm Anh đã thay đổi chút ít về khuôn mặt… Không nhận ra cũng phải, đành trông chờ vào thời gian…

ZzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzZ

Chiều nay, cả đám không thèm đi dự lễ…

Lại kể về chuyện xảy ra với Tuấn Kiệt. Anh đánh một giấc ngon lành tới gần 2 giờ chiều. Khi tỉnh dậy, thằng nhóc vò mái tóc rối bù của mình và lếch cái xác biết đi vào phòng tắm.

– Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!!! – tiếng Tuấn Kiệt hét lên từ nhà tắm làm kinh động đất trời, cây đổ nhà nghiêng, cháy cây cháy lá, nói chung là bể cửa sổ,…

Diệu Chi lon ton chạy vào, đoán được chuyện gì xảy ra nên kéo theo cả nó, hắn, Trâm Anh và Mạnh Hoàng vào xem. Từ trong nhà tắm, Tuấn Kiệt chạy ra với khuôn mặt như mặt mèo, lí do sao thì các bạn biết rồi đấy! Cả đám tụi nó nhìn thấy mà bò lăn ra mà cười, cười đến đau cả bụng, cả Trâm Anh cũng cười khúc khích. Hắn và nó cười mà té ra cả đất…

– Cười cái gì? Hay lắm sao mà cười? Mà ai đã làm tôi ra thế này hả?- “con mèo” tên Kiệt quát lên, vừa quát vừa cầm cái khăn lau kịch liệt.

Mọi người im bặt, nhưng vẫn còn bụm miệng cười. Cả đám lùi xuống còn mình Diệu Chi ngây ngô đứng đó.

– Á à, thì ra là cô! – “con mèo” gầm lên vồ đến định chộp lấy nhỏ

Cả đám bỏ chạy tán loạn, nhưng Tuấn Kiệt chỉ dí theo mổi mình Diệu Chi. Nhỏ cười thích thú quay lại trêu bằng một cái lè lưỡi khiến anh tức ói máu. Dí lòng vòng một hồi, anh phải chịu thua mà dừng lại, anh khẽ cười, người yêu anh là phải vậy chứ =))

– Này, em nghịch quá đấy… – Tuấn Kiệt lên tiếng

Diệu Chi hơi bất ngờ. Tuấn Kiệt gọi cô là em cơ đấy! Nhưng tuổi thật của cô là 17 cơ mà, thằng nhóc đó chỉ mới 16 thôi… Một dấu chấm hỏi to đùng hiện ra trong đầu nhỏ…

– Em không cần thắc mắc. Em nhớn hơn anh vài tháng thôi, nhưng anh cao hơn em cơ mà.

– Xì -.-

– Đúng không nè, Chi Ciuu …

●○●○●○★☆●○●○●○★☆

Chap sau hứa hẹn sẽ có bất ngờ. Bạn nào đoán được chi tiết tiếp theo Yi sẽ dành tặng chap sau cho bạn đó nhé :>

.☆•.,YiYuo,.•☆.

Đã in dấu dép

P/s: chap 4 đính kèm ảnh Lê Diệu Chi. Trông con bé ngây thơ vậy chứ nguy hiểm cực. Hiha =D

CHAP 5: HẠNH PHÚC ĐI KÈM NỖI BUỒN NHẸ… -_-

Như Yi đã hứa, bạn nào đoán được chi tiết tiếp theo chap này Yi sẽ tặng bạn đó.

Yi tặng chap 5 cho @HamDoCouple_ nhé =))

À à, Yi tính viết 1 chap đặc biệt phỏng vấn couple Kiệt – Chi. Bạn nào thắc mắc gì về couple này thì inbox hoặc cmt xuống dưới chap này. Yi sẽ đưa câu hỏi ấy vào chap đặc biệt và trả lời luôn nhé =D

ZzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzZ

Hai chữ ấy như sấm nổ bên tai Diệu Chi, cái nickname này, Chi Ciuu, chỉ có nó, và Teddy biết. Chãng lẽ…

– Anh… Anh là…

Nhõ chưa kịp nói hết câu thì Tuấn Kiệt đã nhẹ nhàng đặt lên môi nhỏ một nụ hôn, rất nhẹ, thoáng qua. Nhưng cũng đủ là nhỏ đỏ ửng mặt lên, đáng yêu khủng khiếp. Tuấn Kiệt thì cứ nhìn nhỏ rồi cười… Thôi thì đôi uyên ương ảo đã gặp nhau ngoài đời rồi… Hạnh phúc… Vẹn toàn…

Diệu Chi cười rồi ôm chầm lấy Tuấn Kiệt. Cả anh và nhỏ, hai người đã chờ giây phút này, rất lâu rồi… Buồn là buồn vụ nhỏ mở màn chào sân hơi ác tí. Biến cái mặt Tuấn Kiệt thành cái mặt mèo (_ _”)

– Nhưng em không thích anh nhuộm tóc xanh như vầy. Giống cái đọt chuối quá đấy -.-

Diệu Chi nhón chân lên đưa tay xoa rối mái tóc của Tuấn Kiệt rồi nói… Đúng là tóc Kiệt đẹp thật, tiếc cái là màu xanh lè…

– Rồi rồi, thế tối em sẽ thấy màu tóc khác, nhé… – Anh cốc đầu nhỏ.

“Couple này đúng là đáng yêu cực…”

“Nói nhỏ nhỏ thôi, bị phát hiện bây giờ…”

“Hơ hơ, tao không nghĩ Tuấn Kiệt là Teddy của con Chi…”

“Chứ em tưởng anh tin Diệu Chi là bé Chi Ciuu ấy hả?”

Vâng, ở bức tường gần đó… 4 con người còn lại của chúng ta đang loi nhoi bàn luận. Hai người kia thì đang bận ngọt ngào, đâu biết được 4 đứa bạn nguy hiểm của tụi nó đã ghi hết tất tần tật khoảnh khắc lãng mạn của hai người này vào camera ~.~

7h pm. Tại vườn hoa cạnh kí túc khu A…

Tối nay tụi nó quyết định trốn khỏi phòng ra đây ăn tối ở khách sạn ngàn sao. Vâng, đương nhiên là tụi nó vô tư nghĩ giám thị sẽ không đi kiểm tra. Hãy nghĩ theo cách khách quan, không lo lắng…

Bốn đứa tụi nó dọn đồ ăn ra, trên chiếc bàn đá nào là trà sữa, bánh bông lan được phủ lên một lớp kem trắng như tuyết, kẹo ngọt, mì gói,… Hương hoa thoang thoảng lẫn vào không khí sạch tinh. Thế quái nào lại thiếu Tuấn Kiệt nhỉ… Diệu Chi thì về phòng lấy đồ. Đang thắc mắc thì một bóng con trai lon ton chạy từ ngoài cổng vào. Hai từ để diễn tả: đẹp troai. Há hốc, kinh ngạc, cả đám hét lên:

– Tuấn Kiệt!?????

Ngạc nhiên cũng phải. Hôm nay Tuấn Kiệt mang chiếc áo thun có chữ Love My Girl, quần jeans, mái tóc nhuộm xanh đã được trở về nguyên thủy với màu đen nâu, từng sợi tóc mái rũ xuống vầng trán cao. Đúng là màu tóc này hợp với Kiệt hơn cái màu xanh-đọt-chuối.

Diệu Chi cũng vừa xuống. Cô bé cột cao mái tóc dài của mình, mang váy ngắn, kèm theo áo pull in chữ Love My Boy. Chính xác, áo cặp của Kiệt – Chi: Love My Girl/Boy…

Tụi nó nhìn hai người này mà cười nham hiểm. Nhất là nó… Trâm Anh lấy cái ipad trong giỏ ra đặt lên bàn. Hắn ngoắc ngoắc Tuấn Kiệt và Diệu Chi tới ngồi chỗ hai chiếc ghế đối diện cái ipad. Nó nháy nháy mắt với Mạnh Hoàng rồi kéo ghế ngồi cạnh con Chi. Mạnh Hoàng thì cầm cái thẻ nhớ nhét vào ipad, chém chém chọt chọt màn hình rồi lui ra…

Trên màn hình ipad, từng hình ảnh hiện ra, kèm theo đó là bài hát A Xiêu Yêu Xa [trình bày Như Hexi, các bạn có thể nghe bài này. Khá hay đấy!]… Hình đoạn cmt chém gió đầu tiên của Kiệt và Chi… Hình đoạn chat mà nick Teddy tỉnh tò với nick Chi Ciuu… Rồi tới hình ảnh lúc chiều. Nào kiss, nào ôm, nào xoa đầu, nào cốc vào trán…

Từng hình ảnh hiện ra tỉ lệ thuận với nhiệt độ của máu Kiệt – Chi, càng nhiều ảnh nhiệt độ càng cao… End MV, Diệu Chi rượt nó chạy té khói. Hắn ngồi cười té ra khỏi ghế… “Con bé đó đáng yêu thật. Ước gì mình với Băng Băng có ngày được như Chi với Kiệt” – hắn nghĩ rồi liếc sang Tuấn Kiệt. Bắt gặp trái bom đang chuẩn bị phát nổ, hoảng hồn, co giò chạy, Kiệt dí theo, vừa chạy vừa la:

– MÀY LÀ THẰNG CƯỜI TO NHẤT ĐẤY THẰNG CHÓ, ĐỨNG LẠI, TRẦN THIÊN DU….

Bốn đứa kia rượt nhau chạy ầm ầm… Trâm Anh và Mạnh Hoàng ngồi nhìn rồi lắc đầu cười… 4 mắt chạm nhau, Trâm Anh quay mặt đi, Mạnh Hoàng thì tự nhiên thấy tim đập nhanh, lạ thật…

Chạy khoảng vài vòng. Cuối cùng tụi nó cũng chịu ngồi lại để ăn. Ngồi chung 1 bàn, vừa ăn vừa nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Diệu Chi đưa muỗng vào miệng ăn một cách ngon lành. Thi thoảng lại ngậm luôn cái muỗng ngồi chăm chú nghe nó huyên thuyên. Lâu lâu gật gật làm ra vẻ hiểu lắm mặc dù bản thân…chằng hiểu gì. Hắn ngồi cạnh không còn ăn đồ ăn nhiều như lúc trưa nữa. Hắn ngồi dựa lưng vào ghế, ánh mắt nhìn nó đang say sưa nói chuyện. “Con bé này xinh thật?”- hắn nghĩ, đưa tay lên dụi dụi mắt.

– Tớ ăn xong rồi, tớ đi trước nhé! – Trâm Anh đứng dậy, lấy tay phủi phủi chiếc váy…

Nó chỉ “dạ” một tiếng rồi tiếp tục hành hạ cái lỗ tai của Diệu Chi, mặc cho Tuấn Kiệt đang chờ nó nói xong để dẫn Chi đi chơi… Trâm Anh lững thững bước ra khỏi chỗ ăn, đi vào một khu vực thảm cỏ lác đác hoa đồng tiền dại. Cô ngồi xuống, tay nâng niu cánh hoa đồng tiền mọc dại trên đất. “Bao giờ? Bao giờ Rain mới nhận ra?” cô tự hỏi, thở dài sượt một cách mệt mỏi rồi ngả người ra nằm trên những bông hoa đồng tiền dại. Gương mặt cô nhuốm chút buồn phiền, nhắm mắt, thả lỏng người trên nền hoa ngập ánh trăng đang đung đưa trong gió…

Trong lúc 4 đứa kia nói cười vui vẻ. Mạnh Hoàng chăm chỉ ì à ì ạch làm đống bài tập cô ở lớp cô giáo đưa. Sau cái phi vụ cười bò lăn bò càng khi nãy thì cũng chẳng còn gì mới để anh tham gia. Cái đống bài đơn giản này thì là gì với anh? Dễ thôi mà. Dẫu dễ thì cũng mất 1 đến 2 tiếng mới xong vì bài tập nó dài và nhiều ngút trời xanh. “Bà cô này ăn cái gì mà ác thế nhỉ?” Mạnh Hoàng nghĩ thầm

Đang ồn ào vui vẻ thì Trâm Anh hớt hải chạy đến…

– Mọi người ơi! Cô giám thị đến rồi!- Tiếng Trâm Anh từ xa vọng tới [chất giọng tốt nhỉ]. Nghe tin “trời đánh thiên lôi”, cả đám cuống cuồng tìm cách dọn dẹp. Nhưng muộn quá rồi.

Các học sinh khác ở khu A nghe thấy cũng chạy xuống xem phim kinh dị sắp chiếu. Và tất nhiên là cái bọn nhiều chuyện ở khu B, khu C cũng kéo nhau đến xem, nhưng bị bảo vệ cản lại chỉ cho đứng từ ngoài nhìn vào.

– Các em có biết nội quy trường không? Tại sao ra đây tới tận giờ này? Các em biết mấy giờ rồi không? Các em có biết trường ta có giờ giới nghiêm không…Bla…bla…bla…

Cô giám thị lướt nhìn tụi nó một vòng… Mạnh Hoàng được tha vì tự giác học bài và làm bài tập. Trâm Anh cũng không bị gì vì cô là một học sinh gương mẫu [danh tiếng ở trường cũ đã lọt tới tai giám thị Black Star -.-]. Ánh mắt bà giám thị dừng lại chỗ Tuấn Kiệt và Diệu Chi đang tay trong tay…

– Chà, tình tứ nhỉ. Tôi quyết định phạt các em cùng ăn, cùng ngủ, cùng làm, cùng học, nói chung là phải làm tất cả mọi việc cùng nhau trong 1 tuần.

Sau đó lia mắt sang chỗ hắn và nó đang gây lộn…

– Em Thiên Du và em Băng Băng. Hai em có vẻ gây nhau kịch liệt nhỉ. Được rồi, để hai em thân thiết hơn, cô đành phải làm thế này – Cô giám thị nói rồi lôi chiếc còng tay bóng loáng ra khỏi túi (==’).

– Ý cô là sao ạ? – nó tròn mắt hỏi

– Là tạm thời cô sẽ còng các em với nhau trong một thời gian, khi nào các em yên bình rồi cô sẽ mở khóa cho các em – “Ác quỷ” nói, tay thì thực hiện động tác còng tay của nó và hắn lại với nhau

Hắn phản đối kịch liệt, nhảy cẫng lên. Nhưng làm sao nhanh bằng bà giám thị 30 năm kinh nghiệm ấy. Khi hắn nhảy lên cũng là lúc cái tay dính vào cái vật nối liền “tình thương mến thương” ấy.

– Mất tự do lắm cô ơi! – nó hét ầm lên

– Đó là hình phạt, giờ thì các em có thể về kí túc xá – “Bóng ma học đường ” nhún vai rồi lạnh lùng quay đi. Trước khi đi còn ném cho 4 đứa Kiệt – Chi – Băng – Du một câu – Ai không thực hiện sẽ làm bia tập bắn cho cô đấy! [hình phạt éo le]

Ba người còn lại nhìn nó và hắn thì ôi thôi, còn phải nói, cười, cười đến chảy nước mắt… Chỉ riêng Mạnh Hoàng vẫn nghĩ nó là Sun thì hơi hơi bực, một chút thôi, ít cảm xúc…

– Thôi, chúng ta đi, nhanh nào – Trâm Anh lên tiếng, lấy tay quệt đi giọt nước mắt vì khi nãy cười quá sức tưởng tượng

Diệu Chi vẫn còn cười khi nhìn thấy 2 cái khuôn mặt đau khổ của cả hai. Tuấn Kiệt giả vờ vỗ vai hắn chia buồn

– Xin chia buồn cùng cậu, dính với cái con hâm này là khổ rồi, hahaha!

– Cười cái gì chứ? – hắn ném cho thằng nhóc một cái nhìn tóe lửa khiến Kiệt im bặt chẳng dám cười nữa.

Tuấn Kiệt tung tăng cầm tay Diệu Chi lên kí túc xá, hai người này có thời gian riêng tư rồi =)) Chỉ tội hắn với nó, dính chặt nhau. Thiên Du ơi là Thiên Du, số anh chưa tới mà sao xui xẻo cứ tìm anh mà bắt tay thế này?

%YiYuo%

Đã in dấu dép.

P/s: chap kèm ảnh Tuấn Kiệt vs màu tóc nguyên thuỷ. Oyasuminasai ~ Ngủ ngon ạ!

SPECIAL CHAP 1 ~ PHỎNG VẤN NÓNG COUPLE KIỆT – CHI

Hi! Bên cạnh những chap truyện thì Yi sẽ viết một số chap đặc biệt về những nhân vật trong truyện nhá!

Special Chap lần này sẽ là phỏng vấn Tuấn Kiệt và Diệu Chi nha!

Mong rằng qua chap này m.n sẽ hiểu hơn về couple này =))

ZzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzZ

Diễn viên tham gia:
_Phóng viên (PV)

_Nhân vật chính:

+ Lê Diệu Chi (DC)

+ Vũ Tuấn Kiệt (TK)

_Làm nền:

+ YiYuo ~.~ (Yi)

+ Hạ Băng Băng (BB)

+ Trần Thiên Du (TD)

Bắt đầu:

PV: _E hèm! Xin chào tất cả các bạn! Mình tên Lá Thị Cải làm việc cho tòa soạn báo đặc biệt của Love School =)) hehe, xin giới thiệu với các bạn nhân vật chính ngày hôm nay! Lê Diệu Chi…

DC: *cười*

PV: và bạn Vũ Tuấn Kiệt…

TK: *nắm tay Chi*

PV: hơi buồn một tí. Tớ FA như vậy lại phỏng vấn couple ngọt ngào như thế này *tủi thân vài giây*.

TK – DC: đâu ai ép -.-

PV: vô vấn đề chính. Tớ xin hỏi 2 bạn vài câu, nhá…!

_Câu 1: Lần đầu tiên hai người gặp nhau có gì đặc biệt không?

DC: vô cùng đặc biệt. Một cái status facebook hàng chục lượt cmt…

PV: rõ hơn được không người đẹp…? *cười đểu*

TK: người iêu tui viết “ngày buồn không anh”. Tui cmt “ngày vui không em”. Người iêu tui mắng tui khùng, tui nói tui bình thường, chém qua chém lại rồi làm quen *cười lớn*

_Câu 2: cho hỏi hai bạn, ai là người đổ cái RẦMMMM trước?

DC: hắn *chỉ sang bên cạnh*
TK: Chi đổ trước ~.~

DC: ai nói, hả?

TK: thế ai up status nói iêu trước vậy?

DC: vậy ai kêu tui là vk trước…?

PV: hai người cho tui xin -.-

_Câu 3: Cá nhân nhé! Mỗi khi Chi ghen chi thường làm gì?

DC: ngủ =)) để không nghĩ tới nó nữa…!

TK: như heo *cười*

DC: anh….. *sôi máu*

Yi: là tui cố tình cho Diệu Chi như heoooooo *nháy mắt*

DC: *cốc đầu Yi* con hâm…

_Câu 4: khi Tuấn Kiệt ghen thì sao nhỉ?

TK: à thì….

TD: *từ đâu nhảy vô* dựa vào màu tóc… Nó ghen là nó đi nhuộm tóc thay đổi hình tượng =D

TK: mày im *đạp ra ngoài* sao cậu cho tớ “bá đạo” vậy Yi

Yi: chỉ là khác người thôi mà *hất tóc, cười đểu*

_Câu 5: hơi riêng tư xíu xiu. Diệu Chi có mối tình đầu chưa nhỉ?

BB: *chui vô* có, tình đầu của nó năm lớp 7… *chạy*

DC: *quay sang Tuấn Kiệt* em nói anh có giận em không?

TK: *lắc đầu*

DC: năm lớp 7 có một anh tỏ tình với tớ…

PV: tiếp nào…

DC: tớ đồng ý và hai đứa quen nhau. Vui lắm… *quay sang bên cạnh* giờ hết rồi… Ủa, Tuấn Kiệt đâu???

BB: *nhào vô* Chi, qua ngăn thằng Kiệt, nó đòi ra tiệm “biến tấu” mái tóc nữa kìa…

=> vâng, chạy hết rồi ( _ _”)

•★•★•★•★•★•★•

Đôi lời của Yi…
_Chắc cũng nhiều bạn thắc mắc lí do Yi cho Kiệt với Chi nhận ra nhau nhanh quá nhỉ =))
_Như Yi đã nói, Love School sẽ là câu chuyện tình yêu học đường nhẹ nhàng nhưng không kém phần gay cấn.
_Bên cạnh chuyện tình yêu rắc rối của bốn nhân vật Băng Băng – Thiên Du – Mạnh Hoàng – Trâm Anh thì cặp đôi Kiệt – Chi sẽ có chuyện tình rất nhẹ nhàng và lãng mạn XD
_Hì hì, có thể xem là để m.n “cân bằng tư tưởng” ấy mà. Hồi hộp gay cấn lo lắng thắc mắc vì tình “iêu” của mấy người kia thì cũng cần có thời gian bay bổng với tình iêu của hai người này chứ, nhỉ ~.~
_Mong mọi người sẽ luôn ủng hộ Yi. Love all…! Yêu m.n nhiều ❤

CHAP 6: NGÀY ĐẦU VỚI CHIẾC CÒNG TAY =))

Không biết chap 6 Yi có để m.n chờ lâu không nhỉ =))

Sau vài ngày im lìm thì hôm nay chap 6 xin được phép ra lò ạ…!

Enjoy ~

ZzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzZ

11h pm, kí túc xá khu A trường Black Star…

Hiện tại, cả đám đang chia phòng, chia giường, khá hỗn loạn.

Nó và hắn thì mắc kẹt với nhau vì cái vòng tình thương gắn kết sáng bóng loáng của bà giám thị.

Diệu Chi và Tuấn Kiệt thì tung tăng cầm tay nhau… Nhỏ vui lắm chứ…!

Nó, vừa đi vừa than thân trách phận…

– Tớ chả thích tí nào, sao tớ phải ngủ với thằng Du hâm này chứ?

– Này, cô nói ai hâm đấy hả? – hắn đi bên cạnh nghe thấy thì hét ầm lên

– Tôi nói anh đấy! Thiên Du hâm… Thiên Du hâm…

– Cô…

Hai đứa nó cứ gây nhau ầm ầm, không chú ý Mạnh Hoàng đứng đó hơi khó chịu…

Đang sắp có chiến tranh thế giới lần ba xảy ra, thì cả hai nghe tiếng Diệu Chi hú hét trong phòng. Công nhận nhỏ đi nhanh thật.

Chiến tranh tạm thời được dời sang ngày khác…

Phòng 1, kí túc xá khu A…

Trâm Anh thở dài. Cô đưa li nước ép táo lên miệng uống 1 ngụm rồi tiếp tục dọn đồ.

Nó và hắn, Diệu Chi và Tuấn Kiệt ở phòng số 1, Trâm Anh thì bị đá qua phòng 2 ở với Mạnh Hoàng… Một tuần…

Hơi bị buồn …!?

ZzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzZ

Sáng sớm, Diệu Chi và Tuấn Kiệt chạy ào qua đập cửa phòng Trâm Anh và Mạnh Hoàng. Nhỏ và Kiệt đã thấy cảnh không nên thấy…

Lúc ấy là 5h30 am.

Trâm Anh vừa mở cửa thì nhỏ đã kéo tay cô chạy qua phòng 1. Mạnh Hoàng cũng bị Tuấn Kiệt lôi đi trong khi anh vẫn chưa tỉnh ngủ.

Cánh cửa phòng bật mở. Ló vào trong là bốn cái đầu nhấp nhô nhiều chuyện. Cảnh tượng kinh khủng đập vào mắt họ, hắn nằm dưới đất ôm nó ngủ ngon lành. Trâm Anh suýt la lên thì cô bị Diệu Chi lấy ta bịt miệng lại, nhỏ khẽ nói:

– Chị Trâm Anh có máy ảnh không? [chời, đi học đem máy ảnh làm gì?]

– Có… [Whattt…?]

Trâm Anh gật đầu hiểu ý rồi chạy vụt về phòng. Chưa đầy 5 phút, cô quay trở lại mang theo chiếc máy ảnh trên tay. Cả ba người nhìn nhau cười lém lỉnh [trừ ai thì các bạn hiểu rồi đấy], Diệu Chi đưa cái máy ảnh lên chụp “tách…tách…” làm tang chứng. Tấm hình lập tức hiện rõ trên tay [máy chụp hình lấy liền mà].

Nhỏ, Kiệt và Trâm Anh cầm tấm hình tống tiền chạy như bay về phòng chờ dịp đăng tin tìm người. Có Hoàng vẫn đi chậm, anh thấy hơi khó chịu, nhưng hình như không phải ghen…

1 tiếng, 2 tiếng trôi qua, cả đám vẫn khò khò ngon lành vì chẳng có em nào to gan vào quấy rối.

7 giờ 30 sáng, học sinh đã tập trung vào lớp cho tiết đầu thì những siêu sao còn choàng tay nhau ngủ. Ông thầy hiệu phó hiệu trưởng cũng chẳng dám lên đánh thức các thiếu gia tiểu thư vì sợ bị đám quỷ “trảm” tại chỗ. Coi như, tụi nó cúp học buổi sáng.

11 giờ trưa, ánh nắng gay gắt của buổi trưa chiếu qua khung cửa sổ. Mạnh Hoàng choàng dậy, vươn vai rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh, anh mặc kệ Trâm Anh vẫn đang nằm ngủ [chắc do đêm qua thức khuya, sáng sớm bị phá nữa]. Kiệt nhà ta cũng vừa thức, đang ngắm nhỏ Chi…

Đang vệ sinh cá nhân thì Hoàng nghe tiếng la long trời lở đất phát ra từ phòng nó. Các ông tám bà tám [bao gồm những người đã dậy+ những người đang ngủ] xách dép chạy qua phòng nó thì thấy hắn và nó đang ngồi nhìn nhau, hét um trời. Chi lôi trong túi áo khoác ra 1 tấm hình rồi đưa cho nó.

Lướt qua tấm hình, nó và hắn lại nhìn nhau. Nó nhớ lại cái chuyện hồi tối

Zzzzzzzzzzz.The_past.zzzzzzzzzzZ

Đêm hôm qua…

Hắn là con trai nên đương nhiêm phải ngủ dưới đất nhường chỗ cho nó ngủ trên giường [bên ổ kia thì Trâm Anh ngủ giường tầng với Mạnh Hoàng. Đứa giường trên đứa giường dưới. Hai người kia đương nhiên là ngủ chung].

Cả hai nhanh chóng chìm vào giấc ngủ với những cơn ác mộng thú vị [đúng hơn là mơ].

Nhưng vì chiếc còng trên tay, muốn xoay người cũng khó nên nó đành quay mặt về phía hắn mà ngủ. Đang ngủ ngon lành thì hắn dở chứng xoay người giật luôn nó xuống dưới đất. Nó hoảng hốt vùng ra nhưng bị hắn tưởng lầm là cái gối ôm nên ôm cứng ngắc [-.-].

Sau một hồi vật vã trở người, nó cũng đành chịu thua cái vòng ôm của hăn nên nằm im chịu trận. Hạ Băng Băng chưa từng chịu thua ai lại phải chịu thua dưới tay Trần Thiên Du. Mệt quá, nó ngủ thiếp đi tới sáng hôm sau.

Zzzzzzzzzz.The_present.zzzzzzzzzZ

Cả đám lại được một phen cười lăn lóc trước sự éo le của hắn và nó. Nó thì đỏ mặt quay đi chẳng nói tiếng nào còn hắn thì gầm lên ầm ĩ.

Cười đã đời xong, tụi nó cùng nhau xuống phòng ăn ăn sáng [phải gọi là ăn trưa mới đúng nhỉ]. Chiều nay, tụi nó hứa hẹn sẽ phá banh nhà lầu…

ZzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzZ

Bước vào nhà ăn, hàng ngàn con mắt nhìn tụi no ngưỡng mộ lẫn ghen tị đều có. Diệu Chi với Tuấn Kiệt giờ đây tay trong tay làm các nam sinh, nữ sinh khác nhìn muốn nổ con mắt.

Diệu Chi và Tuấn Kiệt thì, chời ơi, ngọt ngào dễ sợ. Bữa trưa sẽ thật yên bình nếu không có trận chiến đồ ăn của nó và hắn. Nhưng biết đâu ở một góc trong phòng ăn đó, 1 cô gái khẽ nhíu mắt, nhìn chăm chăm vào nó đang giành giật đồ ăn với hắn. Ánh mắt đó hằn lên tia căm hận và ganh tị.

Trời đang mưa…

Nó là người ăn xong đầu tiên, chạy vụt ra ngoài kéo luôn hắn chạy theo để lại đằng sau ba đứa bạn đang cười nguy hiểm và một người không-cảm-xúc. Nó ra đứng hứng mưa mặc cho mưa đang rơi, miệng cười thích thú.

– Oa, mưa mát quá! – nó reo lên

– Điên à Băng Băng, vào ngay, cảm lạnh bây giờ – hắn kéo nó vào

– Ơ, mưa, tôi đang chơi với mưa cơ mà – nó nhăn mặt nhìn hắn

– Thôi cho tôi xin, cô ra mưa đứng thế tôi cũng phải ra, chẳng nhẽ đứng cho tới bệnh à – hắn cốc vào đầu nó rồi lôi cổ nó về lại chỗ bàn ăn…

——————————————————————–

*YiYuo*

Đã in dấu dép

P/s: nhân vật chính lộ diện ~.~ Hạ Băng Băng =D

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Lamborghini Huracán LP 610-4 t