XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Love School - trang 3

CHAP 7: ĐÊM

Hé nhô mọi người…! Yi đã trở lại và vác chap 7 đến cho mọi người đây =))

Enjoy ~

ZzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzZ

Sau khi ăn uống no nê thì cả đám cùng hành quân lên lớp học.

Lớp của đám tụi nó là lớp H…

Khỏi phải bàn cãi, Tuấn Kiệt nắm tay Diệu Chi ngồi cùng một bàn, làm cho mấy đứa con gái trong lớp nhìn nhỏ chăm chăm, đặc biệt là Phương Đan [xem chap 3 để biết thêm chi tiết về Phương Đan]…

Nó và hắn tất nhiên phải ngồi chung. Vì cái vật cô giám thị sử dụng để “trói” nó và hắn không cho phép hai người xa nhau. Hắn thì vô tư ngủ ngon lành, mặc cho nó đang lạnh sống lưng vì ánh nhìn của mấy đứa trong lớp, và Hoàng Linh.

Trâm Anh ngồi ngay sau bàn nó, ngồi với Mạnh Hoàng. Một phần vì muốn kiểm soát nó cho nó đỡ quậy, cô cũng muốn bên cạnh Hoàng. Từ xa, có một ánh mắt ghen tị nhìn cô, không ai khác ngoài Thanh Hiền.

Thật sự không biết có phải là tụi nó đi học không. Hắn thì ngủ ngon lành, nó thì pha pha chế chế mấy lọ xanh đỏ tím vàng trên bàn. Trâm Anh thì ngồi đọc sách [đương nhiên là không liên quan đến bài học], IQ của cô đã vô địch rồi. Mạnh Hoàng ngồi im, anh vừa nhìn nó, vừa nhìn Trâm Anh, một cô gái rất giống Sun, một cô gái làm tim anh đập nhanh như khi anh ở cạnh Sun, khó hiểu. Còn Diệu Chi và Tuấn Kiệt thì miễn bàn. Tình tứ không thèm chú ý đến bài học…

Tan học thì trời cũng đã gần tối, ông mặt trời dựa lưng vào đám mây trắng bồng bềnh ở phía Tây, từng đứa con nắng của ông vẫn mơn trớn vui chơi nhuộm đỏ cả một vùng trời.

Mặt đất vẫn còn những vũng nước mưa đọng lại, từng cơn gió mát len lỏi qua những tán cây…

Mặc dù sắp tối, nhưng ở trong trường thì chán nên Tuấn Kiệt cũng lập ra một kế hoạch đi chơi bên ngoài. Có lẽ hơi khó nhưng nói chung cũng dễ…

– Này, tụi mình ra ngoài chơi đi – Tuấn Kiệt hí hửng nói

– Được được – Diệu Chi đồng tình, gì chứ đi với Tuấn Kiệt thì nhỏ ok ngay.

– Làm sao ra được? – Trâm Anh ngạc nhiên hỏi, cô không biết đám nhóc này sẽ làm gì.

– Yên tâm – Kiệt nháy mắt tinh nghịch ra vẻ đã tính sẵn từ trước – Hoàng, có đem súng không?

– Ừ có, làm gì? – Mạnh Hoành rút cây súng trong túi quần ra

– Cho tao mượn

Kiệt giật lấy cây súng trong tay Mạnh Hoàng, ngoắc tay Diệu Chi theo, rón rén chạy vào phòng hiệu phó. Lát sau, cậu và nhỏ chạy ra với 6 cái phiếu ra cổng có chữ kí chứng nhận của ông thầy trên tay

– Thế nào? – nhỏ hất mặt ra vẻ

– Cậu làm gì ông ấy thế? – nó kéo theo hắn lăn tăn đến bên cạnh nhỏ và Kiệt

– Đơn giản thôi, chĩa súng hăm dọa

Cả đám phì cười vì cách trốn trường của cái couple loi nhoi này, kể ra cũng hay. Ai cũng vui vẻ nói chuyện trừ Mạnh Hoàng và cái cặp đôi dính nhau.

ZzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzZ

Nó chỉ điểm cho cả bọn đến khu vui chơi WindSky. Khu vui chơi này có thể nói là nổi tiếng nhất ở thành phố của tụi nó, ngày và đêm đều rất đông người.

Khi chiếc BMW của tụi nó vừa dừng ở cửa khu vui chơi thì gần như tất cả ánh mắt của mọi người đều dừng lại ngay chiếc xe, khi tụi nó bước xuống.

Diệu Chi kéo tay Tuấn Kiệt chạy đến chỗ mua vé tàu lượn siêu tốc. Ố hôhô, nhỏ này thích cảm giác mạnh…

– Này, em đủ can đảm chơi không đấy? Nhưng làm gì kéo anh ghê vậy? – Tuấn Kiệt hỏi

Nhỏ quay đầu lại, nhìn Kiệt “menlỳ” đang phủi phủi cái áo, chỉ biết gãi đầu cười =))

– Đương nhiên là em thích chơi. Không tin anh hỏi Băng Băng đi :v Không lẽ… anh sợ à?

– Làm gì có…! Anh với Thiên Du là trùm chơi cảm giác mạnh đấy nhá =D

Hai đứa nhóc cứ trêu nhau qua lại làm mọi người phì cười. Ôi cái cặp đôi trẻ con.

Tối đó có thể nói là tụi nó quẩy nát cả khu vui chơi. Nơi đâu cũng có dấu chân của tụi nó bước qua. Sau khi chơi khoảng chục trò, Chi và Kiệt xin phép tách ra đi chung [cho riêng tư ấy mà :>]

Chỉ còn lại nó, hắn, Trâm Anh và Mạnh Hoàng. Trâm Anh thì vừa nhìn thấy cái khu vực xem sách thì đi thẳng vào trong, Black Wings, đối với cô, nơi này là đặc biệt, cả Mạnh Hoàng cũng vào trong đó, đang đi, anh quay lại và bước đến chỗ nó…

– Băng Băng, em vào luôn chứ?

– Dạ…thôi anh ạ. Em…em không thích đọc sách -_-

– Ừ, vậy anh vào nhé!

“Lạ thật, bình thường Sun thích đọc sách lắm cơ mà?” có thể nói 1000 câu hỏi vì sao đang nhảy tưng tưng trong đầu Mạnh Hoàng. Anh thấy cô gái này, sao khác khác Sun…

Còn lại nó và hắn bơ vơ đang dính nhau đứng ở ngoài. Nó thấy chán kinh khủng. Quay sang *khều khều* rồi *chọt chọt* hắn, nói:

– Này, Thiên Du, đi…đi dạo được không? Bên kia…

Nó nói rồi chỉ sang chỗ cây cầu phía xa. Bên dưới là dòng sông lấp lánh, hòa lẫn vào ánh trăng tan. Huyền ảo. Lấp lánh. Nói chung là, tuyệt. Hắn gật đầu.

[Tác giả không dám miêu tả chỗ Chi – Kiệt, sến kinh khủng, hơ hơ…]

Khu vực sách Black Wings, khu vui chơi WindSky…

Mạnh Hoàng ngồi đọc sách. Anh đang lựa thời cơ thích hợp để bí mật đi đến tủ sách NightSky, tủ sách bí mật của tổ chức BlackWings. Và khu vui chơi này, đúng, đứng đầu là Ken – bang chủ BlackWings.

Zzzzzzzzzzz.Giới_thiệu.zzzzzzzzzzZ

BlackWings là tổ chức mafia đứng đầu trong thế giới ngầm của thành phố X. Có số thành viên cán mốc triệu người.

Quản lí tổ chức gồm 4 người: 3 nam 1 nữ. Bang chủ – Ken. Bang phó – Kai. Bang phó – Yul. Nữ quản lí – Pj.

Hiện tại trong tổ chức chưa ai biết được gương mặt của nữ quản lí. Chỉ có bang chủ và bang phó biết mặt.

Zzzzzzzzzzz.Quay_lại_truyện.zzzzzzzzzzZ

Mạnh Hoàng bước đến vị trí cất sách bí mật, thì anh thấy 1 người con gái với mái tóc màu tím, không ai khác, là Trâm Anh.

– Tại sao cô biết chỗ này? – anh hỏi

– Chuyện đó có cần thiết phải biết hay không? – Cô trả lời. Có nỗi buồn vô hình nào đấy dâng lên trong lòng cô.

Cô lặng lẽ quay đi. Để lại Mạnh Hoàng đứng đó với rất nhiều câu hỏi. “Rốt cuộc, cô gái này là ai?”

Trên tay Trâm Anh, cuốn sách “BlackWings – Sun”

ZzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzZ

Cầu S-K-Y…

– Này, sao tôi thấy anh có vẻ lạnh lùng với người ngoài, nhưng khi đi chung với Kiệt, Hoàng và chúng tôi lại khác…? – nó hỏi hắn, rồi ngước mặt lên trời, đón từng cơn gió tấp vào mặt.

– Có lẽ… do tôi là con người như thế. Và bổn phận của tôi, không cho phép tôi đối xử thân thiết quá với mọi người…

– Chúng tôi là ngoại lệ?

– Đúng.

Bỗng dưng nó thấy hắn lúc này, thật bí ẩn. Có nhiều thứ nó vẫn chưa hiểu hết về hắn.

Tiếp tục đi, sải từng bước chân vô định trên cầu. Nó và hắn vô tình đụng phải 1 đám côn đồ. Tên đầu sỏ mặt mày giang hồ, ngầu như con trâu. Chính xác thì bọn chúng lớn hơn hắn 1 tí. Tên nào tên nấy nhuộm đầu xanh đỏ tím vàng, áo quần xộc xệch. Sau cú va chạm ấy, tên đại ca nhìn chằm chằm vào nó, định giở trò sàm sỡ [chết mất thôi].

Hắn nghĩ ra một điều gì đó.

– Mở khóa còng. Rồi các người muốn làm gì cô ấy *chỉ sang nó* thì thoải mái.

May cho hắn là đám đầu trâu mặt ngựa kia vừa nhặt được chiếc chìa khóa [có vẻ hư cấu :>]. Vừa khít với khóa còng.

Sau khi chiếc còng được mở ra. Hắn tung cho thằng đại ca 1 đấm, kéo tay nó chạy đi. Tiếc là bị tụi đàn em của thằng kia chặn lại.

Rõ ràng là muốn gây sự đây mà!

– Nếu mày muốn đi thì quì xuống xin lỗi tao, vì cái đấm – thằng đó bước đến trước mặt hắn rồi nói

– Mày mơ à – hắn cười khẩy – đánh nhau thôi mà, thích thì nhào vô. Solo hay tập thể? Tùy.

Mặc dù đang đứng trước mặt 6 thằng giang hồ đường phố nhưng hắn thản nhiên nói ra cái câu mang đậm tính chất chiến tranh ấy. Gạt nó sang một bên, hắn ung dung bước đến trước mặt tụi kia, đút ray vào túi quần.

– Thằng này láo… Tụi bay, nhào vô. Đập cho nó hết chảnh… – thằng đại ca gầm lên như tên điên trốn trại.

Tên đại ca vừa dứt lời thì cả 5 tên đàn em cùng nhào vô chỗ hắn đang đứng. Hắn cũng không phải dạng vừa…

Một tên bị đánh đến ngất xỉu. Một tên bị hắn đá ngã ra đường. Nào đấm nào đá túi bụi. Thật sự chứ mấy thằng này đối với hắn chỉ là dạng tép riu. Thằng cuối cùng – tên đại ca thì có vẻ khó ăn hơn. Nhưng không phải là không thể thắng.

Thằng đó lao đến chỗ hắn chư con hổ đói [hay tên tâm thần nhỉ?], vung tay lên tính đấm hắn, hắn nghiêng đầu né được. Tên đó lại vung tay trái, hắn dùng tay đỡ. Một đánh một đỡ. Đến lúc này thì tên đại ca đã nổi điên.

– Thằng c.h.ó, bộ mày chỉ biết đỡ thôi à? Thế để tao đập cho con người yêu mày *liếc qua nó* không nhận ra mày luôn.

– Giỡn đủ rồi. Chân.

Hắn vừa cất tiếng, tên kia chưa hiểu gì thì đã cảm thấy chân mình đau điếng, có thể gọi là như xương đang bị nứt không nhỉ?

– Vai.

Chưa kịp định thần lại thì tên đó lại bị hắn giáng một đòn vào vai. Cứ tưởng tượng như vài tạ đá rơi xuống ấy…! Tên đó tính trả đòn thì hắn lại tiếp tục.

– Bụng.

Lên gối. Có thể nói đòn của hắn đẹp-như-mơ. Tên kia không thể đánh trả được. Đang tính ra chiêu cuối để tiễn em này về bệnh viện thì hắn nghe tiếng ai đó hét từ phía sau… Thêm tiếng “vút” như một cái gì đó đang lao thẳng xuống…

“Thiên Du, nguy hiểm……”

————————————————-

x..YiYuo..x

Đã in dấu dép

P/s1: end chap tại đoạn này có vẻ dễ làm rds nổi khùng nhỉ ~.~ Game show đây =)) thử tài thám tử của mọi người nhá…! Theo mọi người suy luận chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo nè…?

P/s2: chap này anh đẹp trai của chúng ta lộ diện. Mời bà con cô bác chiêm ngưỡng dung nhan của anh Trần Thiên Du ạ ~.~

CHAP 8: EM CÓ CẦN BẢO VỆ TÔI?

À, cho Yi nói nhảm tí nha. Có nhiều bạn hỏi Yi lịch up của Love School ❤. Yi xin đáp là…Yi viết theo cảm hứng =]]

Yi sẽ cố gắng up chừng 2-3 ngày 1 chap hoặc 1 ngày 2-3 chap tùy hứng.

Chap này Yi tặng KelsyDinh nhé ~.~ thám tử đoán chuẩn đấy =)

Còn SandyExo hơi chậm chân tí. Yi sẽ tặng một chap khác nha!

Enjoy ~

ZzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzZ

– Thiên Du, nguy hiểm…

Nó hét lên rồi chạy vội sang chỗ hắn…

Hắn nghe tiếng hét thì quay lại, thấy cái cảnh nó ngã ra mặt đất, thằng đàn em khi này bị hắn cho đo đất đang lăn lóc bên cạnh…

Lời kể của nó ~

Trong lúc Thiên Du đánh nhau với tên cầm đầu, thì có một tên đàn em gượng dậy, cầm một cây gậy, lao thẳng đến chỗ Thiên Du…

Lúc đó, thật sự tôi chẳng nghĩ được gì. Khi thấy cái thằng tóc xanh lè kia cầm cây gậy tính giáng xuống đầu Thiên Du, thì y như có một lực vô hình đẩy tôi tới.

Không biết tôi có điên hay không nữa? Hắn ta thì dùng hết sức giáng cây gậy đó xuống đầu Thiên Du, tôi thì…dùng tay đỡ rồi hất hắn ta ra.

Cả tôi cũng ngã. Hơ, có thể nói thế nào nhỉ? Tay tôi lúc đó tê đi, cảm giác đau len lỏi trong từng khớp xương. Cú ngã cũng không nhẹ. Đủ để hàng ngàn ngôi sao bay trên đầu tôi.

Tôi choáng…

Yi *giật bàn phím* kể tiếp…

Chưa kịp định thần thì hắn thấy thằng đàn em kia lôi trong túi quần ra cái dao bấm.

Mục tiêu của tên đó là nó. Đúng, là nó. Nếu nó không cảm lại thì tên đó thành công trong việc hạ gục hắn rồi.

Nó cũng lơ mơ thấy được. Nhưng sức đâu mà chạy nữa bây giờ. Choáng. Là cảm giác duy nhất nó cảm thấy. Nó phó mặc cho số phận. Nó thua rồi…

10s trôi qua, nó vẫn an toàn. “Chuyện gì xảy ra vậy?” nó nghĩ. Từ từ mở mắt, cảnh tượng trước mắt làm nó phát hoảng.

Hắn đang đứng trước nó. Tay hắn giữ chặt con dao. Chỗ hắn cầm, là lưỡi dao, chứ không phải tay tên kia hay cán dao. Có lẽ do vội quá.

Nó nhìn trân trân vào bàn tay hắn. Từng vệt máu đỏ chảy xuống. Mỗi lúc một nhiều. Nhưng, nó thấy lạ, khuôn mặt hắn không giống đau đớn tí nào. Nhìn nó cứ bình thản, nhưng lúc này, khuôn mặt ấy không kém phần lạnh lùng.

Hắn dùng tay còn lại, rút cây súng từ trong túi áo ra.

ĐOÀNG…

Tiếng súng vang lên át cả tiếng gió. Tên kia buông dao, ngã xuống. Nó cảm thấy mỗi lúc một rõ mùi tanh của máu.

– Đó là hậu quả của việc đụng tới những người xunh quanh tôi. – hắn lạnh lùng nói rồi đi tới chỗ nó, đỡ nó lên lưng để cõng.

– Thiên Du, tay anh… *chỉ chỉ*

– Tôi không sao. Lên đi tôi cõng. Cô không tự đi nỗi nữa phải không?

– Nhưng… – nó ngập ngừng

– Tôi bảo lên thì lên nhanh…! – hắn hét lên. Ai bảo nó thử lòng kiên nhẫn với hắn làm gì.

Nó cuống cuồng leo lên. Hắn cõng nó ra khỏi cái chiến trường đầy máu me này. Một tay đút vào túi áo khoác.
Nó gọi điện cho mọi người. Nó cảm thấy ấm áp lắm, được hắn cõng đúng là thích thật. Dựa vào vai hắn, nó thấy ấm áp làm sao. Chắc do mệt quá, nó thiếp đi. Trước khi mê man, nó còn nghe tiếng hắn thì thầm.

“Em có cần phải bảo vệ tôi không? Băng Băng…”

Không lâu sau, chiếc BMW do Hoàng cầm lại đỗ ngay trước mặt hắn. Mạnh Hoàng vội xuống xe rồi đỡ nó lên, cho nó ngồi cạnh Diệu Chi. Anh cảm thấy hơi lo. Hắn vẫn đứng bên ngoài, một tay bỏ trong túi áo. Tuấn Kiệt nhảy phóc xuống xe, bảo mọi người về trước. Trâm Anh viện cớ bảo sang hiệu sách ven đường, sẽ về sau. Mạnh Hoàng nhanh chóng lái xe về kí túc xá.

Sau khi chiếc BMW đi xa, Tuấn Kiệt mới quay lại nhìn hắn, mặt đầy sát khí. Giật tay hắn ra khỏi túi áo, Kiệt nhìn chăm chăm vào bàn tay.

Máu vẫn chưa có dấu hiệu ngừng chảy, tuy nhiên nét mặt của hắn vẫn không thể hiện bất kì sự đau đớn nào.

Gì chứ giấu Tuấn Kiệt không có dễ, Kiệt đã quá quen với mùi máu rồi.

– Đến bao giờ cậu mới thôi cái trò mặc cho máu chảy như vậy hả? – Kiệt hét lên

– Tớ …

Có thể nói Kiệt và hắn rất thân với nhau. Mạnh Hoàng thân nhưng không bằng. Hoàng ít khi tham gia mấy cuộc chiến đẫm máu. Hắn và Tuấn Kiệt thì vào sinh ra tử với nhau đã 5-6 năm rồi. Nhất là thời gian này, Mạnh Hoàng luôn chú ý đến nó – người mà hắn yêu.

– 5 năm rồi vẫn không khỏi à? – Trâm Anh bước đến, nhẹ nhàng hỏi

– Ừ.

– Thiên Du, cậu không cần lo lắng quá nhiều. Con bé Băng Băng, nó không yêu Hoàng đâu mà lo. Tôi biết, chỉ là cảm nắng nhất thời thôi. – Trâm Anh nói tiếp, cô vừa nói vừa vuốt mái tóc dài của mình.

– Cảm ơn cậu, Pj. Ken tin, Yul sẽ nhận ra Pj, nhanh thôi.

Cuộc nói chuyện kết thúc cũng là lúc hắn gục xuống vai Tuấn Kiệt. Máu của hắn nhuộm đỏ cả một vùng mặt đất bên dưới.

– Pj, cậu về trước đi. Tớ sẽ đưa Thiên Du vào bệnh viện. Cậu không nên về cùng bọn tớ, thân phận của cậu không nên để Băng và Chi biết sớm. – Tuấn Kiệt nói.

– Được.

Trâm Anh bắt taxi về lại kí túc xá. Còn Tuấn Kiệt đưa hắn vào bệnh viện. Không nói quá lên chứ có lẽ mấy bệnh viện trong thành phố tốn cả ngàn cc máu cho hắn chứ chẳng chơi (_ _”)

Tối nay, hắn và Kiệt không về kí túc xá…

ZzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzZ

Kí túc xá khu A, trường Black Star…

Nó mở mắt, hiện giờ nó đã khỏe hơn rồi. Người nó nhìn thấy đầu tiên là Mạnh Hoàng. Anh ngủ gục bên giường nó.

“Chắc anh ấy ở đây nãy giờ…” nó nghĩ. Tự nhiên nó thấy vui vui. Ừ thì Mạnh Hoàng vừa đẹp trai, vừa dịu dàng. Chứ không gây nhau với nó như hắn. “Ơ mà thằng kia đâu? Không ở đây với mình, chắc ngủ rồi.” vâng, thằng kia không ai khác, chính là thằng có cái tên Trần Thiên Du.

Nó nhìn sang giường bên, thấy Trâm Anh nằm nhắm mắt [nhưng có ngủ đâu]. Nó nhẹ nhàng lấy tay vuốt tóc Mạnh Hoàng.

– Em tỉnh rồi à? – Hoàng thức giấc, nhẹ nhàng hỏi nó.

– Em xin lỗi, đã làm anh thức giấc. – nó rối rít xin lỗi

– Không sao. Em tỉnh là tốt rồi. – Mạnh Hoàng cười với nó. Trông nụ cười của anh thật đẹp.

Nó nhìn anh cười mà thấy hơi rung động. Amh dịu dàng là thế. Còn hắn thì…

“Thằng kia không biết bao giờ mới cười dịu dàng như Hoàng nữa? Hơ, sao tự nhiên lại nghĩ tới hắn ta nhỉ, không được.

Trâm Anh vẫn chưa ngủ. Cô thấy hết. Cô nghe hết. Một giọt nước cay cay, mặn mặn chảy xuống từ khóe mi. Cô không biết, bao giờ Mạnh Hoàng mới nhận ra cô. Khi cả tính cách, khuôn mặt của cô đã thay đổi không ít. Trâm Anh biết, em gái cô không thích Hoàng, nó chỉ xem Hoàng là anh, như xem cô là chị.
-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-_-

%YiYuo%
Đã in dấu dép.

Game Show ⭐
_Câu hỏi đợt này hơi khó :> mọi người cố gắng nhé…! Đố mọi người cái câu “5 năm rồi vẫn không khỏi” của Trâm Anh là như thế nào nè? Thiên Du nhà ta bị gì nhỉ?
*gợi ý: những chi tiết đầu đầu của chap này sẽ giúp ích cho mọi người đó :>*
GOOD LUCK

P/s: chap này có vẻ ngắn, mọi người cho Yi xin lỗi nha. Mong mọi người luôn ủng hộ Yi. Yi yêu mọi người ❤

CHAP 9: HIỂU LẦM

Yayyyy, Yi đã trở lại rồi đây =D mọi người tối ấm và ngủ ngon nhé…! Oyasuminasai <3

Game show chap 8 tỷ #Ru đoán đúng rồi nè ~.~ cơ mà loại nhân vật này có bị trùng lặp chưa ạ ?

Chap 9 này tặng tỷ Ru nha…!

Mọi người xem tiếp nhé! Enjoy ~

ZzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzZ

7h a.m…

Nó thức giấc thấy mọi người đang chuẩn bị đến lớp. Mạnh Hoàng đứng chỗ bàn học dọn cặp sách cho nó. Trâm Anh đi ra cửa với Diệu Chi. Tuấn Kiệt cũng đã về. Riêng hắn thì nó chẳng thấy đâu.

– Em dậy rồi thì chuẩn bị đi học, ngủ hoài à – Hoàng nheo mắt với nó. Anh đang vui, vì tối hôm qua nó nói chuyện, nó cười với anh.

– Em biết rồi…! – nó cười rồi lon ton đi làm VSCN, vừa đi vừa hát bài Night Song.

Mạnh Hoàng nhìn nó, lắc đầu cười cười. Anh thấy nó rất rất rất giống Sun. Trâm Anh đứng ngoài cửa nhìn rồi đi thẳng lên lớp bỏ lại mấy người kia.

Hai tiết đầu nó ngồi một mình. Đến tiết thứ ba, cô giáo đang giảng bài, một số thành phần chăm chú học. Trâm Anh ngồi đọc sách, Mạnh Hoàng nghe nhạc và nhìn nó. Chi và Kiệt đang ngủ, nó thì đang luyện cuốn sách Sunrise…

RẦMMMMM…

Cánh cửa lớp đổ xuống, cả lớp tròn xoe mắt, nó giật mình thầm nguyền rủa cái người cắt đứt dòng tư tưởng của nó.

– Hắt….xì….

Hắn đi từ ngoài cửa vô lớp thì hắt xì liên tục [ôi chị Băng ác tội]. Đặt chiếc cặp lên bàn, hắn quay sang nhìn nó.

– Cô khỏe chưa?

– R…rồi… – nó nói, rồi nó nhìn xuống tay hắn – đã được một lớp băng trắng quấn quanh.

Nó thắc mắc làm gì tối qua hắn không về. Nó cứ nghĩ hắn đi chơi đâu đó, không quan tâm gì đến nó. Bất giác, nó quay sang Mạnh Hoàng. Ánh mắt chạm nhau, hai người cùng cười.

Nó đâu biết được, tối hôm qua khi nó về, hắn đã ngất đi, Tuấn Kiệt phải đưa hắn vào viện. Chắc do nắm chặt, nên lưỡi dao cứa vào tay hắn, rất sâu… Tỉnh dậy là hắn trốn viện về lớp ngay.

4 tiết học trôi qua…

Thay vì lên kí túc xá để nghỉ trưa. Cả đám tập trung ở khu vực hồ bơi của trường gần khu kí túc xá [đã bảo trường này rất giàu mà]. Hắn [bị thương vẫn chịu chơi], Diệu Chi, Tuấn Kiệt thì xuống hồ bơi, số còn lại thì ở trên bờ tắm nắng.

– Tớ quay lại phòng ăn mua tí nước nhé, Chi, Kiệt, chị hay, anh Hoàng, mọi người uống gì không?

– Có! Hai lon Ken [cho Kiệt và hắn], một trà đào [cho Chi], một nước cam [cho Trâm Anh] – Kiệt, Chi và Trâm Anh đáp

– Cô mua cho bọn họ thôi à? – hắn giả vờ hỏi

– Đúng, anh muốn uống thì tự mà mua – nó nói rồi quay mặt đi.

– Để tớ đi với Băng Băng. – Mạnh Hoàng nói rồi chạy đi.

Trâm Anh thấy vậy, cũng muốn cản lắm nhưng không làm được gì. Cô đứng dậy nhảy xuống hồ bơi. Có lẽ làn nước mát lạnh sẽ làm cô thoải mái hơn.

Sau khi rời khỏi kí túc xá, nó tung tăng đi đến nhà ăn. Đi được nữa đường, chợt có 1 đám người chặn nó lại. Cầm đầu bọn chúng là một cô gái có mái tóc đen tết thành 2 chùm. Khuôn mặt xinh xắn nhưng toát lên vẻ gian xảo. Phải, chính là Linh. Và còn có hai đứa đàn em của nhỏ là Phương Đan và Thanh Hiền nữa.

– Mấy cô muốn gì?

– Tao muốn giết mày vì đã cướp Thiên Du của tao, và tự giới thiệu, tao là Võ Hoàng Linh, hân hạnh được biết mày.

Nói rồi, Linh quay sang đám đàn em ra lệnh xong lên. Không chuẩn bị từ trước, nó bị lãnh những cú đánh thật đau vào bụng, vào mặt. Máu từ vài chỗ chảy ra. Nó đau, đau lắm. Linh giật lấy con dao của 1 tên đàn em, tính đâm một nhát vào bụng nó.

– Này, Băng Băng. Cẩn thận.

Mạnh Hoàng vừa đuổi đến chỗ nó, thấy vậy, anh lao ra kéo nó sang một bên. Con dao của Linh xẹt ngang cánh tay anh.

Linh thấy vậy thì tức lắm, ra lệnh cho đàn em rút lui. Để lại nó đang nén đau loay hoay lo lắng cho Mạnh Hoàng.

Máu từ cánh tay Mạnh Hoàng chảy ra. Thế quái nào hai ngày nay nó cứ thấy máu mãi thế này? Nó vội đỡ anh dậy, đưa vào phòng y tế của trường.

ZzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzZ

– Sao Băng Băng đi lâu về thế kia? – Diệu Chi nhìn đồng hồ trên tay rồi hỏi

– Ừ nhỉ, hơi lâu rồi – Kiệt nhảy lên, mình mảy đẫm nước của hồ bơi.

Nghe tới đây thì hắn vớ lấy cái áo, chạy vụt đi. Trâm Anh cũng leo lên bờ chuẩn bị đi tìm nó.

Kotori to onaji iro

Nemurenu yoru ni
Hitori utau uta
Wataru kaze to issho ni
Omoi wo nosete tobu yo

Yoru no sora ni kagayaku
Tooi gin no tsuki
Yuube yume de saite ‘ta
Nobara to onaji iro
[Night Song – Tomoyo]

Hắn vừa chạy đi thì điện thoại của Diệu Chi rung lên. Là nó gọi…

– Chi à…! Tao và anh Hoàng về kí túc xá rồi. Mày nói mọi người về luôn nhé.

– Sao mày không nói sớm, làm tao lo muốn chết. Ok, tao và mọi người sẽ về liền.

Nó cúp máy rồi quay sang lo cho Mạnh Hoàng. Anh đã ngủ. Nó nhẹ nhàng nắm lấy tay anh, rồi cũng ngủ thiếp đi.

Về phần mấy người còn lại, chuẩn bị về kí túc xá thì gọi điện cho hắn.

It starts with one…
One thing,
I don’t know why,
It doesn’t even matter how hard you try,
Keep that in mind,
I designed this rhyme,
To explain in due time
[In the end – Linkin Park ]

Khổ nỗi gọi cho hắn thì nhạc chuông reo ầm ầm chỗ bàn. Hắn chạy đi mà không mang theo điện thoại.

Mọi người quay về kí túc xá và chờ hắn về, đây là cách duy nhất có thể làm lúc này.

ZzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzZ

Hắn cứ chạy, chạy mãi. Tất cả mọi nơi trong trường hắn cũng đã tìm hết rồi. Đây là lần đầu tiên hắn lo lắng đến thế, lại là lo lắng cho một đứa con gái.

Trời mỗi lúc một tối. Từng giọt mồ hôi đua nhau chảy trên trán hắn.

“Con bé có thể đi đâu được cơ chứ? Còn Mạnh Hoàng đâu, Hoàng đi cùng với con bé cơ mà…” càng suy nghĩ hắn càng lo. Còn một chỗ duy nhất hắn chưa tìm – kí túc xá.

Hắn quyết định đến nơi cuối cùng ấy. Mặc dù cơ hội không cao. Trên đường về, hắn chú ý thấy những vệt máu đã khô trên nền sân. Tăng tốc chạy thật nhanh, là điều hắn làm được bây giờ.

ZzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzZ

Cửa phòng 2, kí túc xá khu A…

Diệu Chi, Tuấn Kiệt và Trâm Anh đang đứng chết trân ngoài cửa. Chuyện gì đã xảy ra thế này. Đúng lúc đó hắn cùng vừa chạy tới.

– Mọi…người, thấy… Băng Băng chưa? Nhưng, có việc gì…mà đứng đây…thế? – hắn vừa thở vừa nói. Rồi nhìn vào trong phòng.

Cảnh tượng đập vào mắt quả là làm hắn nhói lòng. Nó đang nằm trên giường, Mạnh Hoàng ngồi nhìn nó nên không chú ý bên ngoài. Hai người họ, đang nắm tay [@@]

Hắn quay đi. Trong lòng khẽ nhói lên, một cái gì đó, đau lắm. Tuấn Kiệt cũng chạy theo. Trâm Anh và Diệu Chi thì bước luôn vào phòng.

– Hoàng, anh và con Băng… – Chi chỉ chỉ vào nó. Nhỏ đang rất bực

– Lúc anh tỉnh, thấy con bé ngủ gật, nên đỡ lên giường, chứ đâu phải con bé tự leo lên.

– Tay cậu… – Trâm Anh lo lắng nhìn Mạnh Hoàng.

– Tớ không sao…

ZzzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzZ

Trời đã tối. Ánh trăng vàng dịu dàng nhẹ buông lên những ánh sao. Trên mái khu kí túc xá có một cậu con trai đang nằm dài ra, mắt nhắm nghiền, có vẻ như không quan tâm đến chuyện xung quanh. Ngồi bên cạnh là một cậu con trai khác, khuôn mặt trẻ con đăm chiêu nhìn xa xăm.

– Thiên Du, mày… không sao chứ?

– Mày cứ yên tâm đi Tuấn Kiệt, tao không sao.

– Lúc chiều…

– Tao không sao.

Cụm từ “Tao không sao” lặp lại hai lần làm Kiệt nổi điên lên. Hắn thì làm sao giấu cậu được chuyện gì, cái vẻ bất cần đời này, khi cái vẻ ấy xuất hiện, là lúc hắn không ổn tí nào.

– Mày dẹp cái câu không sao đó đi thằng c.h.ó. Có gì mày cứ nói với tao chứ, hả? Tao biết mày buồn con bé Băng Băng, tao biết hết. Đừng có giấu tao. Sao mày ngốc quá vậy hả?

– Tao xin lỗi. Tao…thật sự…không ổn tí nào =((

Hắn ngồi dậy, nhìn đăm đăm lên bầu trời. Một giọt nước mắt chảy ra. Trước giờ, chỉ có duy nhất Tuấn Kiệt mới thấy được vẻ yếu đuối bên trong hắn. Ngoài sự lạnh lùng bất thường ra, thì hắn cũng đáng sợ, vì mọi người, không ai biết được cái sự ngốc nghếch bên trong hắn…

●○●○●○●○●○●○●○●○●○●○●○●○●○●○●○●○●

◎YiYuo◎
Đã in dấu dép.

P/s: không biết Yi có bị ném đá không chứ fic này Yi hành anh Thiên Du lắm ạ :v trải qua nhiều khó khăn thì Du với Băng mới đến được với nhau, vậy đi cho tềnh cổm sâu đậm :3

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ