Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Love School - trang 6

SPECIAL CHAP 2 ~ MẠNH HOÀNG – TRÂM ANH LÊN GHẾ PHỎNG VẤN

Yaaaa, Yi đã trốn trại thành công mĩ mãn và quay lại với mọi người đây *tung bông*

ZzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzZ

⭐ Diễn viên tham gia:

_Phóng viên (PV)

_Nhân vật chính:
+ Nguyễn Mạnh Hoàng (MH)
+ Hạ Trâm Anh (TA)

_Làm nền:
+ Lê Diệu Chi (DC)
+ Vũ Tuấn Kiệt (TK)
+ YiYuo (Yi)

ZzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzZ

PV: Konbawa ~ Xin tự giới thiệu, tớ là Bắp Cải, phóng viên của Tòa soạn đặc biệt của Love School. E hèm, xin báo một tin buồn là phóng viên Lá Thị Cải đã nhập viện vì bị Chi quánh một trận vì lí do hỏi câu riêng tư làm Kiệt ghen = ̄ω ̄=

DC: *đá đít* im lặng. Đồ lăng xăng.

PV: vâng. Và nhân vật lên sàn hôm nay là Hạ Trâm Anh

TA: *cười*

PV: và Nguyễn Mạnh Hoàng…

MH: *ngồi xuống, xoa đầu TA*

PV: xin lỗi, hai bạn đừng ngọt ngào quá, tớ GATO chết mất *gục mặt xuống bàn*

TK: yêu tớ đi nè…!

DC: dám?

PV: nô, vào vấn đề chính, yaaaaa ~

_Câu 1: Lần đầu hai bạn quen nhau là như thế nào?

TA: bí mật

MH: đó là bí mật của anh và em, phải không Sunnnnnn *ôm*

TA: vângggg…!

PV: stop please -_-

_Câu 2: Tình yêu của hai bạn có lãng mạn không?

MH: chờ nhau 3 năm, bên nhau nhiều năm, yêu nhau cả đời, lãng mạn khôngggg?

PV: i know i know.

_Câu 3: Đánh giá mức độ lãng mạn của hai bạn theo thang điểm 10.

TA: 100 điểm được không? *ngu face*

MH: 1000 điểm đi em yêuuuu *nháy mắt*

PV: *đập đầu xuống bàn*

Yi: hãy về đội của Yi. Bọn nó hạnh phúc kệ cha tụi nó *xoa đầu*

_Câu 4: Nếu bạn được trở thành một người, bạn muốn trở thành ai?

TA: xoắn não thế? *chống cằm*

MH: ta muốn trở thành ngươi để dẹp mớ câu hỏi làm người yêu ta xoắn não *lườm*

PV: mơ tiếp đi cưng…! *tung bông*

_Câu 5: Quào ~ đây là câu cuối cùng =D thử tưởng tượng…

TA: yeeee, câu cuối cùng bạn đã nói rồi đó, tớ đi đây…! *tung tăng*

MH: đi nhé *vẫy tay*

PV: *ngu face*

TK: quế nhẹ !

DC: *xoa đầu* ngoan, kệ tụi nó.

PV: *rưng rưng*

ZzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzZ

PV: e hèm, hình như au có điều muốn nói…

Yi: ừ thì, cảm ơn mọi người đã “ngóng cổ” chờ Mạnh Hoàng và Trâm Anh đến với nhau, giờ tụi nó hạnh phúc rồi đó. Bây giờ thì, Yi đóiiiiiiiii ~ Bái bai ~

CHAP 20: TỈNH DẬY MÀ THEO ĐUỔI EM ĐI!

Khi Yi viết những dòng này là Yi đang rất vuôi ~

Fic Love School tính vào thời điểm 23h22′ ngày 20th2 đứng thứ 8 trong BXH Tiểu thuyết thiếu niên ~

Hoy, tiếp tục truyện nào…!

Enjoy ~

ZzzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzZ

Khuya… Bệnh viện về khuya đã vắng bớt người…

Tấm bảng CẤP CỨU vẫn còn sáng đèn, Tuấn Kiệt đi qua đi lại, lâu lâu lại quay sang nhìn cánh cửa phòng cấp cứu. Cậu đang rất lo cho thằng bạn thân của mình, sức khỏe đã không tốt [bị sốt do đứng lâu dưới mưa ấy!], mà lại bị như thế này, không biết ra sao? Diệu Chi thì đang ngồi…dưới sàn, đối diện với nó, cố gắng dỗ nó nín khóc. Nó thì ngồi bó gối, dựa lưng vào tường, nức nở mãi.

– Mày đừng khóc nữa mà Băng Băng

– Tao… Tất cả là do tao, giá như…tao không đến tìm anh ấy vào đêm hôm đó.

Nó lo, lo lắm. Nó không muốn hắn có chuyện gì hết, không muốn. Nó không ngờ, người nó xem là anh trai thì không sao, còn hắn thì đang gặp nguy hiểm. Nó cũng không rõ lí do vì sao nó lại lo đến thế? Chẳng lẽ… Nó thích hắn rồi sao?

– Ngốc, không phải tất cả lỗi là do cậu đâu – Tuấn Kiệt nhìn nó, rồi nói

TING…

Đèn phòng cấp cứu đã tắt, cánh cửa bật mở, ông bác sĩ bước ra, nó là người lao đến đầu tiên.

– Bác sĩ, anh ấy, sao rồi ạ? [Xưng “anh” cơ đấy nhé!]

– À, tình trạng của cậu ấy đã không còn nguy hiểm nữa. Có điều.. tỉnh dậy thì cần có thời gian, có lẽ sẽ hơi lâu. Chúng tôi đã chuyển sang phòng chăm sóc đặc biệt, lát nữa có thể vào thăm.

– Vâng… – Diệu Chi nói rồi gỡ tay nó ra khỏi áo ông bác sĩ. Nghe tin hắn không còn nguy hiểm nữa thì tốt. Nhỏ khẽ mỉm cười, qua chuyện này, nhỏ cũng biết được là nó thích hắn, tốt rồi.

Nó nghe nói vậy thì vui lên hẳn, nhìn nó đã tươi tỉnh hơn rồi. Cả ba người cùng đi đến phòng của hắn đang nằm.

– Kiệt, giải thích câu cậu nói lúc nãy đi! – nó khẽ nói

– Thôi thì cho cậu biết sự thật. 5 năm trước, trong một lần tham gia trận chiến với bang khác, Thiên Du, vì bảo vệ tớ, không để tớ bị đánh một mình, nên nhào vô, rốt cuộc bọn tớ đánh thắng được nhưng hai thằng đều tơi tả *cười* Nhưng không hiểu sao từ lần bị đánh đó thì thằng đó mất luôn khả năng cảm nhận, không cảm giác được đau đớn gì cả, lạ thật…

– Ra là vậy! – nó gật gù rồi lại tiếp tục đi.

– Băng này! – Diệu Chi *khều khều* *chọt chọt* nó

– Hả?

– Mày lo cho Thiên Du lắm đúng không?

– Ừ

– Mày thích cậu ta rồi hả?

– Không biết nữa

– Hay mày yêu cậu ta rồi?

– Không biết nữa

– Mày muốn biết cậu ta có yêu mày hay không không?

– Không biết nữa

– Ê, hai cộng hai bằng mấy?

– Không biết nữa… Á, bằng 4, mày đừng hỏi tao nữa được không?

– Ưm, không biết nữa…

Nhỏ đi qua sau lưng Tuấn Kiệt, úp mặt vào lưng cậu cười khúc khích. Đến chết với nó mất! Ôi, đúng là trẻ con. Rõ ràng là nó thích hắn, thế mà cứ ngẩn ngơ không rõ tình cảm của mình.

ZzzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzZ

Tại một nơi khác, có một người con trai và một người con gái đang đứng nói chuyện.

– Em là người kêu Hiền bắn lén Băng Băng?

– Nếu đúng vậy thì sao nào?

– Linh ơi là Linh, Băng là người con gái anh thích từ lâu lắm rồi! Và vì em làm thế nên Hiền mới chết đấy!

– Em không quan tâm, nó cũng chỉ là con cờ, chết cũng chẳng sao, dù gì vẫn còn con Phương Đan.

– Em…

Phong quay mặt bước đi, Phong không thể hiểu được Linh đang nghĩ cái gì trong đầu. Ngay cả hai người bạn chơi với Linh rất lâu Linh cũng xem là con cờ trên bàn cờ của Linh… “Băng Băng ở gần Linh quả là rất nguy hiểm…” – Phong nghĩ. Sau đó, Phong lấy điện thoại gọi cho ai đó rồi về phòng soạn đồ. [Đi đâu từ từ rồi biết =))]

ZzzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzZ

– Này, Thiên Du, anh có tỉnh dậy mau không hả? Này…! – nó lấy tay lau nước mắt, lay lay người hắn, nhưng vô ích

– Băng Băng, em làm thế cậu ấy chưa chết vì bị thương mà chết vì bị em phá đấy! – Trâm Anh mở cửa đi vào phòng, bên cạnh là Mạnh Hoàng.

– Hai anh chị… – Diệu Chi nhìn chăm chăm vào hai con người vừa bước vào, chỉ vào bàn tay của hai người đang nắm lấy nhau, khẽ mỉm cười…

– Em ngốc quá, người ta đã là người yêu nhau lâu rồi mà – Tuấn Kiệt cốc đầu nhỏ, mắng yêu, nhìn nhỏ phụng phịu rồi cười.

Nãy giờ chỉ riêng nó không chú ý tới bốn người kia, nó vẫn đang nhìn hắn, cứ nắm tay rồi lay lay người hắn, bảo hắn tỉnh dậy.

– Này, sao anh bướng quá vậy hả, em đã chịu xưng anh em rồi này, tỉnh dậy đi.

– Băng Băng, anh muốn đưa em cái này – Mạnh Hoàng đưa cho nó cuốn sách “5 centimet trên giây” rồi nói [mấy bạn nhớ cuốn sách này ở chap trước kia chứ?]

Nó lật cuốn sách ra, đọc những dòng ở trang đầu tiên, rồi quay sang nhìn hắn, khẽ cười, rồi nói nhỏ đủ cho nó và hắn [và mấy người kia nghe lén] nghe thấy:

– Ừ thì em cũng gần thích anh rồi. Tỉnh dậy mà theo đuổi em đi, đồ ngốc!

======================================================

℅YiYuo℅

Đã in dấu dép

P/s: Yi hoàn thành cái chap này lúc 11h10′ ngày 21th2, và bây giờ Yi đang đóiiiiiii ~ vật vã dễ sợ, ahihi :”> mọi người được nhiều lì xì chưa nè! Yayyyyy ~

CHAP 21: EM NÓI THÍCH ANH KHI NÀO?

15h21′ ngày 21th2, Yi bắt đầu viết chap này =))

Enjoy ~

ZzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzZ

1 tuần trôi qua…

Một chiếc xe dừng lại trước cổng bệnh viện trung tâm. Bước xuống xe là hai cô gái vô-cùng-đáng-yêu, người thì mang áo thun trắng, váy đen kèm đôi giày converse trắng, người thì mang bộ đồng phục nữ sinh của Nhật Bản và đôi giày màu đen.

– Em và Băng Băng vào trước đi, để anh cất xe rồi vào sau. – Tuấn Kiệt nhìn Diệu Chi qua tấm kính chỗ cửa xe rồi nói.

– Vâng.

Nó rảo bước đi trước, vừa tan học là nó lôi Diệu Chi đến bệnh viện với nó, mà nhỏ thì không thể từ chối con bạn thân của mình. Tuấn Kiệt thì “tình nguyện” làm tài xế, sẵn tiện đến thăm thằng bạn thân luôn =)

Aizzzza ~ Còn Trâm Anh và Mạnh Hoàng thì được ban đặc ân, được phép đi “ôn lại kỉ niệm” xưa, khỏi phải nói hai người họ vui đến cỡ nào, lâu lắm rồi mới được tay trong tay nhau cơ mà.

CẠCH…

Cánh cửa phòng bệnh mở ra, nó và Diệu Chi bước vào, đi sau là Tuấn Kiệt.

– Aizzzza ~ anh bướng vừa phải thôi, ngủ lâu lắm rồi đấy nhé. – nó ngồi xuống cạnh giường, xoa xoa mái tóc rối của hắn.

– Nó chờ anh tỉnh suốt đấy. – Diệu Chi chỉnh lại cái bình hoa trên bàn rồi nói

– Em để người ta riêng tư đi nào, em yêu. – Tuấn Kiệt ôm lấy nhỏ từ phía sau, nhẹ nhàng nói làm nhỏ sởn cả gai óc

– Xì

Nhỏ hất tay cậu ra, làm mặt giận lủi ra khỏi phòng. Tuấn Kiệt quay sang bái bai nó rồi lon ton chạy theo. Nó thì nhìn hai người họ rồi cười khúc khích.

– Này, anh mà không tỉnh dậy mau là em đi theo người khác đấy! Em không “thích” anh nữa đấy…

Nó cứ lay lay tay hắn, *chọt chọt* vào hai bên má hắn [má ơi, nàng này hâm à].

Chợt…

Tay hắn khẽ nhúc nhích

Mi mắt hắn khẽ cử động

Nó thấy thế thì mừng phát điên, lấy tay dụi dụi mắt, cười tươi.

Nhưng… Cử chỉ ấy của hắn, chỉ thoáng qua. Hắn vẫn ngang bướng không chịu tỉnh dậy.

– Này, anh không tỉnh thật à? Thế em không thích anh nữa nhé! – nó ra sức lay lay tay hắn không ngừng

– Aizzza ~ nhoi thế

Hơ, giọng của hắn, là giọng của hắn sao? Hắn tỉnh rồi, tỉnh thật rồi! Nó gỡ nhanh đôi giày, lao lên giường, ôm chầm lấy hắn.

– Yaaa, anh tỉnh rồi! Này sao anh ngủ lâu thế?

– Không biết nữa [nói chuyện giống Băng thế anh Du :v]

– Anh có còn đau lắm không?

– Không biết nữa

– Một cộng một bằng mấy?

– Không biết… Á, bằng hai. Cơ mà em thích anh rồi à? Lo lắng thế!

– Đồ điên.

– Thế khi nãy ai nói là “thích” anh đấy!

– Nói thích anh bao giờ, điên.

Nó nói rồi nhảy tót xuống giường, xỏ chân nhanh vào đôi converse rồi chạy vội đi, còn ngoái lại nói một câu:

– Để… em đi mua nước!

Hắn ngồi một mình trong phòng, nhìn nó chạy đi rồi cười như thằng hâm vừa trốn trại, yaa ~ cuối cùng nó cũng chịu xưng anh – em với hắn rồi. Hạnh phúc thật!

– Băng Băng, anh quyết tâm làm em phải đứng trước mặt anh và nói câu “Em yêu anh”…

======================================================

%YiYuo%

Đã in dấu dép

P/s: hoàn thành chap lúc 0h25′ ngày 22th2. Yeeee ~ Klq cơ mà chap này có vẻ ngắn nhỉ :3 Tao sẽ bù cho mày nhá #Chuột AKaRiChann

CHAP 22: BỊ PHẠT

Sau sự việc vừa rồi. Cả đám tụi nó quyết định dùng tiền riêng để mua hẳn một căn biệt thự trong thành phố. Chủ yếu là để 4 người trong Black Wings dễ hoạt động hơn so với ở kí túc xá trong trường.

Buổi sáng lại về, ánh nắng lại lọt qua khung cửa sổ từng phòng của căn biệt thự rộng lớn.

Trâm Anh vươn vai tỉnh dậy, cười tít mắt khi nhớ lại chuyện tình của mình với Mạnh Hoàng. Cô tíu tít tung chăn, chân này đá chân kia nhảy vào phòng tắm, cầm chiếc lược chải tóc, miệng líu lo ca khúc A Little Love [Klq cơ mà sau khi Hoàng nhận ra Trâm Anh thì chị ấy trẻ con quá xá].

Greatness as you

Smallest as me

You show me what is deep as sea

A little love,little kiss

A litlle hug, little gift

All of little something.these are our memories

You make me cry, make me smile

make me feel that love is true

You always stand by my side

I don’t want to say goodbye

Cô lấy bàn chải và đánh răng. Sau đó phóng ra khỏi phòng với vận tốc 200km/1h [Yi lại chém, yeeee ~]. Đến trước cửa phòng của Mạnh Hoàng và Tuấn Kiệt, cô chỉnh lại tóc và trang phục rồi gõ cửa.

Một bóng người ra mở cửa. Mái tóc nâu đen lỉa chỉa bù xù, khuôn mặt đẹp trai chưa tỉnh ngủ, ngáp ngắn ngáp dài cố mở mắt nhìn cô cho rõ.

– Chị Trâm Anh! Chị đến đây sớm vậy? – Tuấn Kiệt hỏi bằng chất giọng lè nhè, cậu lấy tay vò vò mái tóc làm tóc cậu rối hơn n lần.

– Kiệt à, có anh Hoàng ở trong đó không vậy? – cô nói rồi nhướng chân nhìn vào

– Đang ôm gối đấy, chị vào mà lôi đầu dậy đi! – Tuấn Kiệt ngáp 1 cái rõ dài

– Cảm ơn. Cơ mà nhìn đầu em chị nghĩ đến tô mì gói đấy!

Nói xong, Trâm Anh đi vào trong nắm chiếc chăn của Mạnh Hoàng mà giật ra. Bao gồm cả màn dội nước lạnh, nhéo, cắn, đạp,… nhưng vô hiệu, không có kết quả. Tuấn Kiệt ngồi trên chiếc ghế ngán ngẩm nhìn hai người này.

Hết cách, Trâm Anh cúi xuống, thì thầm vào tai Mạnh Hoàng

– Này, anh không dậy thì em sẽ giận anh tới già đấy!

Mạnh Hoàng như nghe được lời tương truyền sấm sét. Anh bật dậy, nhảy xuống giường phóng thẳng vào phòng vệ sinh.

– Như vậy mới ngoan chứ! – Trâm Anh ngồi xuống giường cười đểu đắc thắng.

Khi Mạnh Hoàng đã đâu vào đấy, Trâm Anh lôi anh xuống nhà ăn.

Tuấn Kiệt ngồi trên ghế chứng kiến tình yêu của hai người này mà ngán ngẫm quá nên đã lượn sang phòng Chi lúc nào không hay.

ZzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzZ

Tuấn Kiệt đập cửa phòng Diệu Chi, cậu áp tai vào cánh cửa, nghe ngóng xem nhỏ đã dậy chưa.

Diệu Chi lồm cồm ngồi dậy, mở to mắt để nhìn đồng hồ.

– Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa! Đã 7 giờ rồi sao?

Tiếng thét chói tai sang bằng cả một khu biệt thự làm Tuấn Kiệt đứng ngoài hốt hoảng che tai lại, mặt nhăn nhó.

– Em làm gì hét ghê thế? – Cậu nói vọng vào phòng

– Muộn học rồi!!!

Nhỏ phóng ra khỏi giường, bay thẳng vào nhà vệ sinh làm vệ sinh cá nhân trong vòng 5 phút. Sau đó nhỏ lại tiếp tục phóng ra ngoài với tốc độ ngang ngửa loài báo khi đã hoàn thành xong công việc làm đẹp để đến lớp. Không quên nắm tay Tuấn Kiệt lôi nhanh đi.

ZzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzZ

Cả đám gặp nhau tại phòng ăn của khu biệt thự. Trâm Anh lại càu nhàu [lần thứ n] Diệu Chi:

– Muộn học rồi mà còn tâm trí để ăn sao? Đi nhanh lên nào!

– Ơ, em đã dậy sớm rồi mà – Diệu Chi cãi.

Tuấn Kiệt ra dấu cho nhỏ im lặng và ngoan ngoãn đi lên trường. Cậu và Mạnh Hoàng chẳng muốn nghe bài ca con méo 1 lần nữa.

Lúc đó, nó cũng vừa về tới, lao nhanh lên phòng, trong đầu còn văng vẳng câu nói của Trâm Anh

“Chị cho em 2 phút. Cấm muộn 1 giây…!”

ZzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzZ

Đám học sinh trong lớp sáng rỡ con mắt khi 5 siêu sao của chúng ta xuất hiện. Bà cô thì nghiêm mặt lại, ra vẻ không hài lòng, 5 đứa tụi nó mặc xác bà cô và đi vào lớp, thì bỗng, một giọng nói đầy uy lực vang lên:

– Hôm nay các em đi muộn, theo quy định thì các em bị phạt đứng ngoài hành lang đến hết tiết. – cô giám thị đứng ngay cửa lớp, đẩy gọng kính, nhìn chằm chằm vào tụi nó.

– Vâng thưa cô

Mạnh Hoàng quay qua đi thẳng ra ngoài, tay kéo theo Trâm Anh. Mấy người còn lại cũng ra theo, nó vui ra mặt, dù sao thì bị phạt ở đây còn hơn là phải làm cái đống bài tập liêu xiêu ấy.

Cứ thế, năm người đứng khoanh tay, người vui, kẻ khóc đủ cả. Những học sinh đi ngang dù hâm mộ nhưng cũng phì cười, trông bộ dạng đáng cười lắm chứ bộ…

ZzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzZ

Ngay lúc này, hắn đang ngồi vắt vẻo trên cửa sổ, suy nghĩ đăm chiêu cái gì đó. Sau đó nhảy phóc xuống, lôi cái laptop ra, hack virut loại nhẹ vào hệ thống mạng lưới camera của bệnh viện, ung dung thay đồ rồi bỏ tay vào túi quần và bước ra ngoài.

Hắn tung tăng đi thẳng, mặc cho y tá bác sĩ đang í ới gọi nhau rằng bệnh nhân Trần Thiên Du mất tích [hay trốn viện].

ZzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzZ

Tụi nó đang ỉu xìu mặt vì bị phạt thì nghe tiếng chuông điện thoại nó vang lên… Là số của bệnh viện.

Nice to meet you

Where you been?

I could show you incredible things

Magic, madness, heaven, sin
Saw you there and I thought oh my god

Look at that face, you look like my next mistake

Love’s a game, wanna play

New money, suit and tie

I can read you like a magazine
Ain’t it funny rumors fly

And I know you heard about me
So hey, let’s be friends

I’m dying to see how this one ends

Grab your passport and my hand

I could make the bad guys good for a weekend

[Blank Space – Taylor Swift]

– A lô

– Xin chào, cậu Thiên Du, không còn ở bệnh viện nữa…

Nó chưa kịp phản ứng gì thì đã thấy hắn vác cặp từ xa tiến tới. Không nghĩ gì nhiều, nó ngang nhiên cúp máy mặc cho mấy y tá bác sĩ ngơ ngác tập 2 ở đầu dây bên kia.

– Mày về rồi hả, khỏe hẳn chưa? – Mạnh Hoàng hỏi, lộ rõ vẻ vui mừng

– Tao không sao, ổn mà

– Nhưng sao cậu lại ở đây? Chưa đến ngày xuất viện mà! – Trâm Anh tròn mắt ngạc nhiên

– Anh ấy trốn viện – nó nói rồi quay sang lườm hắn.

– Mà sao các cậu đứng đây? – hắn đảo ngược tình thế.

– Bị phạt! – Tuấn Kiệt và Diệu Chi đồng thanh rồi nhìn nhau cười như điên.

Hắn quăng cặp xuống sàn, nhảy vào đứng cạnh nó với lí do “Bị phạt chung cho vui?” Đúng là không thể chịu nổi. Và một cái cột điện nữa mọc lên.

Cô giám thị bỗng dưng xuất hiện không báo trước. Tặng cho tụi nó một câu:

– Đã bị phạt mà còn nói chuyện. Cô phạt các em đứng thêm 2 tiết nữa, xách thêm xô nước nữa, nhé. Bây giờ cô chủ nhiệm sẽ giám sát việc thực hiện của các em, cô đi đây!

Thế là sáu cái cột điện hiên ngang đứng tiếp tục. Và trên những cái cột điện đó có treo 2 xô nước =)) hẳn là đáng yêu ~

======================================================

#YiYuo#

Đã in dấu dép

P/s: quào ~ 22h36′ ngày 24th2 Love School đứng thứ 3 trong BXH Tiểu Thuyết Thiếu Niên, vuôi ~ Yayyyyy ~

CHAP 23: HỌC SINH MỚI

Vật vã chết đi được :v Mấy hôm nay Yi bệnh nên không ra chap cho m.n được =((

Ai thương Yi không ?

Enjoy ~

ZzzzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzzZ

Tiếng chuông ra chơi vang lên…

Bọn nó thì vẫn bị phạt đứng một chỗ. Tuấn Kiệt ê ẩm cả chân, tay, vai, cổ,… Khi sức chịu đựng lên đến đỉnh điểm, cậu hét lên:

– Cô hết chuyện hay sao mà dám phạt bổn thiếu gia thế này chứ?

Bà cô từ trong lớp bước ra, nghe thấy thế, nở một nụ cười, rồi bảo:

– Thế à thiếu gia? Thế thiếu gia không cần phải đứng xách nước nữa đâu ạ!

Tuấn Kiệt nghe thế thì vui ra mặt, hớn hở quăng luôn xô nước.

– Khoan đã, thiếu gia chạy 10 vòng sân trường cho cô. Cô đã nói là không phạt em nữa đâu – Cô giáo quay qua nói với những người còn lại – Các em được nghỉ, ngồi canh chừng Tuấn Kiệt chạy giúp cô nhé!

Tuấn Kiệt há hốc mồm. Cái sân trường thì rộng thế mà chạy đến tận 10 vòng. Chẳng biết bà cô giáo này còn trò nào ác hơn nữa không? Cậu thầm nguyền rủa cô giáo rồi lủi thủi bước ra sân.

Diệu Chi cười đến đau bụng, nhỏ lon ton chạy theo sau Tuấn Kiệt. Những người còn lại thì đi đằng sau, một cách chậm rãi…

ZzzzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzzZ

– Người yêu ơi, cố lên! Còn 6 vòng nữa cơ! – nhỏ reo lên thích thú

– Hộc…hộc…gì? Còn tận 6 vòng…hộc…nữa cơ á? – cậu nói, thở không ra hơi.

– Đúng đấy, chạy tiếp đi! – hắn ngồi trên băng ghế cười, nói, gì chứ chuyện hành hạ người khác thì hắn rành hơn tất cả.

Tuấn Kiệt chạy với tốc độ ánh sáng, cái sân trường quái quỷ đối với cậu giờ như trận địa tử hình. Bọn hám trai đứng gần đó cổ vũ rất nhiệt tình. Đối với chúng, cậu bây giờ là 1 hình ảnh rất “menly”.

– Hộc…hộc…đủ…chưa? – Tuấn Kiệt hỏi trong cơn “quằn quại” khi đã hoàn thành đủ 10 vòng sân.

– Đủ! – Mạnh Hoàng đáp 1 cách ngắn gọn.

Tuấn Kiệt ngã ập vào người Diệu Chi đang đứng kế bên, sau đó lăn ra ngủ luôn không biết trời trăng gì cả. Diệu Chi vuốt vuốt mái tóc của Tuấn Kiệt, nhẹ nhàng…

– Chúng ta đi được chưa? – Trâm Anh càu nhàu

– Ừ, đi thôi! – Mạnh Hoàng nói. Rồi anh nắm tay Trâm Anh kéo đi.

– Thế còn Kiệt? – Diệu Chi ngây thơ hỏi, rồi nhỏ đưa ánh mắt xuống nhìn cậu.

– Mày quăng đại cậu ấy xuống đó cho rồi! – nó hí hửng, nháy mắt với Diệu Chi

– Thôi đi, tao… – nhỏ ngập ngừng – dù gì, Kiệt vẫn là người yêu tao mà >

– Thích thì em cứ ẵm về, anh không can! – hắn châm chọc, lấy tay khoác qua vai nó – nói trước, thằng Kiệt nặng lắm đấy!

Nó hơi giật mình khi hắn khoác vai nó. Nhưng thật sự là nó thấy rất vui. Vui. Hạnh phúc. Lấy lại tinh thần sau khi ngượng ngùng, nó tiếp tục trêu Diệu Chi:

– Aizzzza ~ tao chỉ sợ mày ẳm thằng Kiệt đến giữa đường mày cũng lăn ra xỉu thì chết!

Nói xong, nó và hắn quay mông đi trước, vừa đi vừa cười.

– Này, đi nhanh lên! – Trâm Anh đứng từ xa, hét ầm lên.

Diệu Chi đỏ mặt, đành kéo Tuấn Kiệt xềnh xệch đi vì nhỏ ẵm đâu có nổi…

Tiếng chuông vào lớp cũng vừa vang lên…

ZzzzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzzZ

Tại lớp…

Bà cô giáo chủ nhiệm bước vào khi tụi nó và cả lớp đã ổn định chỗ ngồi. Cô giáo bước chậm rãi lên bảng, lấy phấn viết một cái tên, sau đó quay xuống lớp, cất tiếng:

– Hôm nay lớp ta có học sinh mới! Các em cố gắng hòa đồng nhé!

Hắn đang ngồi nghe nhạc, cầm điện thoại trên tay, sau khi nhìn ba chữ trên bảng, thì hắn đánh rơi cả cái điện thoại xuống bàn. Cả Tuấn Kiệt, Mạnh Hoàng, Trâm Anh cũng thế, chưa thấy mặt học sinh mới, nhưng khi nhìn cái tên, cả ba ai cũng đều tròn mắt nhìn nhau…

Ở cuối lớp, con Linh đang vẽ vời, thì Phương Đan lấy tay khều khều Linh, Linh ngước mặt nhìn lên bảng, cây bút trên tay rơi xuống đất không thương tiếc…

CẠCH…

Cánh cửa lớp bật mở, một người con trai bước vào, mái tóc nâu tung bay trong gió, dáng người cao, đặc biệt là khuôn mặt trẻ con [hay giả tạo!?]. Người đó cúi người chào cả lớp, kèm theo một nụ cười…

– Xin chào mọi người…!

======================================================

°×YiYuo×°

Đã in dấu dép

GAME SHOW
_Moazhahah ~ Yi tiếp tục cho mấy bạn đau não đây ~ *nghiêm túc* mấy bạn biết học sinh mới là ai không ạ ~ Đoán mò đê ^^
_Goodluck ~

P/s: M.n sáng ấm ❤

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ