Insane
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Nếu bỗng ta chạm nhau - trang 10

Chương 22: Tạm xa

Thời gian trôi thật nhanh, mới vậy mà đã ba tháng kể từ ngày hai đứa sang Mỹ. Tuy rất bận bịu với việc học và thỉnh thoảng hai đứa cũng phải lo một số việc của chi nhánh công ty bên này nhưng hai đứa chưa khi nào cãi cọ hay xảy ra mâu thuẫn. Một cuộc sốnh hạnh phúc như trong mơ khiến bao người ghen tị (trong đó có ta -_-)

Hai người vừa mới ngủ dậy, nó đang ốp trứng cho bữa sáng còn hắn thì được giao nhiệm vụ lấy sữa ra từ tủ lạnh.

“I came in like a wrecking ball/I never hit so hard in love”

Điện thoại nó reo lên, nó đang dở tay nên nhờ hắn nghe hộ.

- Phong! Anh nghe điện thoại hộ em! Em đang dở tay.

Hắn đặt cốc sữa lên bàn, với tay lấy điện thoại cửa nó, người gọi là bố nó.

- Dạ! Con nghe đây bố!

- Phong à? Con chuyển điện thoại cho Thy hộ bố.

- Vâng. Bố đợi con chút._hắn cầm điện thoại tới chỗ nó.- Bố nói muốn gặp em. Để anh làm nốt cho.

- Ừm. Anh làm nốt cho em nhé._nó lau tay rồi nhận lấy điện thoại từ tay bố nó.

- Con nghe đây bố!

- Thy à con! Hai đứa dạo này sao rồi?

- Bọn con vẫn ổn bố ạ. Bố mẹ khỏe không?

- Bố mẹ vẫn ổn. Thy à! Chi nhánh công ty bên Hàn Quốc có chuyện, anh Thiên con đang bận ở Đức không đi được, bố thì đang mắc cuộc họp ở HongKong, mẹ con lại đang bên Philipine. Con sang bên đó giải quyết cho bố được không?

- Vâng. Để con đi cho.

- Ừ. Cảm ơn con nhé.

- Bố cảm ơn gì chứ? Công ty này con cũng có một phần trách nhiệm mà.

- Con nói như vậy ta an tâm rồi. Ta đã đặt vé máy bay cho con rồi. Chuyến từ sân bay X sang Incheon sẽ cất cánh lúc 9h ngày mai.

- Vâng! Con biết rồi.

- Vậy con chuẩn bị đi nhé. Có lẽ chuyến này sẽ đi hơi lâu đấy.

- Vâng. Con sẽ sắp xếp.

- Vậy được rồi! Bố vào họp đây, có gì nói chuyện với con sau nhé.

- Vâng. Con chào bố.

Hắn chờ nó tắt điện thoại rồi mới đặt bánh mì nướng cùng trứng ốp la xuống bàn trước mặt nó rồi cất giọng hỏi:

- Bố bảo gì thế em?

- Bố bảo chi nhánh bên Hàn Quốc có chuyện mà bố mẹ với anh Thiên đều bận nên nhờ em sang đó giải quyết.

- Anh đi cùng em.

- Không được! Anh ở đây còn đi học chứ. Bố bảo có thể chuyến đi này sẽ lâu đấy.

- Không chịu đâu! Em cũng phải học còn gì.

- Anh nên nhớ năm 17 tuổi em đã học đại học năm III ở London rồi. Nếu không vì theo anh sang đây bây giờ em đang học năm IV rồi ý. Thôi! Ngoan ở lại đi học chăm chỉ em thương nhá.

- Ứ ừ._hắn chu chu môi.

Nó lấy tay bẹo má hắn kéo lấy kéo để.

- Không được quyến rũ em nghe chưa? Không nghe lời em cho anh ngủ ngoài Sofa.

- Ấy đừng! Anh nghe là được mà._hắn phụng phịu.

- Ngoan nhá! Em đi làm nhanh rồi em về mà._nó vò vò đầu hắn.

- Anh biết rồi. Ăn nhanh còn đi học không muộn giờ.

Hai người ăn sáng rồi lại cùng nắm tay nhau đi trên con phố tấp nập của Mỹ phồn hoa. Mọi thứ vẫn vậy, vẫn luôn hối hả, chẳng chịu dừng lại đợi ai bao giờ.

Hai người trải qua buổi học nhanh chóng. Chiều hôm đấy về, hắn nhất quyết đòi trổ tài nấu ăn để tiễn vợ. Nó ngồi ngắm hắn loay hoay trong bếp. Cái dáng cao cao, gầy gầy lụi cụi trong bếp. Đây là người đàn ông nó yêu, đây là người nó chọn để gắn bó cả đời. Cảm ơn số mệnh đã đưa hắn đến bên nó.

- Làm gì mà cười mờ ám thế vợ yêu?_hắn ghé sát vào mặt nó thầm thì.

- Cười mờ ám gì? Chồng bị atsm à?

- Anh chỉ nói sự thật thôi.

- Anh chỉ giỏi suy diễn._nó lại túm lấy má hắn mà kéo.

- Ai! Đau! Mặt V-lỉne của chồng sắp bị vợ kéo thành bánh bao rồi._hắn chu chu mỏ suýt xoa.

- Ai bảo chồng đẹp quá hại con nhà người ta. Phải làm cho chồng xấu bớt đi._nó lè lưỡi trêu hắn.

- Vậy anh cũng phải làm vợ xấu đi không vợ sang Hàn Xẻng nhiều người đẹp trai quá vợ bỏ chồng mất._hắn đưa tay lên tìm má nó.

Nó vội né khỏi tay hắn.

- Còn lâu mới bắt được vợ._nó lè lưỡi rồi chạy quanh bàn ăn.

- Lu pa ca chi!_hắn lấy ngón cái quệt mũi nhìn nó.

- Come on, babe!

Hai người rượt nhau chạy ầm ầm. Cuối cùng nó cũng bị hắn ôm chặt.

- Lần này không dạy vợ tới nơi tới chốn là không được.

- Haha. Chồng đẹp trai không chấp nhặt với vợ đâu nhỉ?_nó cười nịnh nọt.

- Không! Chồng xấu lắm.

- Í! Có mùi khét.

Hắn khịt khịt mũi, đúng có mùi khét thật.

- Thôi chết! Nồi thịt kho của chồng.

Hắn buông nó ra chạy lại tắt bếp, mở nồi ra đã thấy khói bốc mù mịt, khét lẹt.

- Món thịt kho thất bại rồi! Chắc nhịn đói quá!_nó nhìn hắn cười cười.

- Không phải tại vợ sao?_hắn ấm ức nhìn kẻ đầu sỏ.

- Hôm nay là anh tự nhận nấu cơm nhá.

- Không sao! Còn mấy món này đủ hai đứa ăn thoải mái._hắn cười híp mắt chỉ vào đống trên bàn.

- Hai người ăn hết được cũng lên hàng siêu nhân ý._nó ngồi vắt vẻo trên ghế đánh giá.

- Vậy thôi! Hôm nào vợ về anh nấu lại cho vợ ăn nhé!

- Lúc nào chả được. Chồng còn phải ở với vợ dài dài. Mau ăn đi. Em đói rồi!

- Ừm. Vợ yêu ăn đi.

Hắn ngồi xuống ghế đối diện gắp thức ăn cho nó. Một bữa tối rất đầm ấm, ngọt ngào.

Ăn xong, hắn rửa bát, nó tráng lại bát rồi úp vào tủ. Xong xuôi, hắn ôm lấy nó, bế nó từ bếp lên phòng ngủ. Đặt nó xuống giường, hắn giục:

- Vợ mau đi tắm đi. Sang thu rồi không được tắm nước lạnh đâu.

- Em biết rồi.

Nó mở tủ lấy bộ quần áo vào tắm trong khi hắn ở trong phòng ôm lap làm luận văn. Nó tắm xong ra ngoài bảo hắn vào tắm. Hắn ngoan ngoãn nghe lời, lấy một bộ quần áo đi vào.

Nó nằm trên giường suy nghĩ mông lung. Nhỡ đâu nó đi lâu quá hắn không có ai chăm sóc thì phải làm sao đây? Còn nó, nếu đi xa mà cứ nhớ hắn liệu có làm được gì nên hồn không? La An là tâm huyết cả đời của ông bà nội giao lại cho bố nó và bây giờ đến lượt nó với anh phải có trách nhiệm với La An. Chỉ mong rằng mọi việc sẽ không quá tồi tệ, có thể càng nhanh giải quyết càng tốt.

- Vợ ơi! Em lại không chịu sấy khô tóc rồi.

Hắn vừa tắm xong ra ngoài, mái tóc còn ẩm ẩm ghé vào mặt nó làm một giọt nước rơi trên mặt nó ấm ấm.

- Em lười lắm. Chồng sấy tóc cho em đi._nó nhõng nhẽo ôm lấy cổ hắn.

- Lớn rồi mà còn làm nũng.

Hắn kéo mũi nó một cái rồi mở cái ngăn kéo trên cùng của tủ đầu giường lấy máy sấy ra sấy cho nó. Nó ngồi trên đùi hắn, chân để thoải mái trên giường mặc hắn sấy tóc cho. Nó thích cảm giác được ngồi trong lòng hắn như vạya, rất yên tâm, dường như bất kì điều gì cũng chẳng thể làm hai người xa nhau.

- Được rồi đấy! Sấy gần khô thôi không hư hết tóc vợ._hắn vò vò đầu nó.

Nó làm như không nghe thấy, vòng tay ôm lấy tấm lưng hơi gầy của hắn, áp mặt vào lồng ngực nghe tiếng tim đập rộn ràng trong ngực kia.

Hắn để mặc nó ôm. Có trời mới biết hắn không muốn xa nó như thế nào. Chết tiệt! Tại sao lại xảy ra chuyện đúng vào lúc này chứ. Vất vả lắm hai người mới có thể bên nhau mà.

- Em đi sắp xếp hành lí!_nó buông hắn ra, quay mặt đi để hắn không nhìn thấy giọt nước đang lăn trên má nó.

- Ừm! Anh giúp em.

Nó soạn đồ xếp vào cái vali nhỏ, hắn giúp nó chọn vài bộ đồ công sở đặt trên giường để nó gấp lại. Nghĩ ra điều gì đấy, hắn lại phía cửa phòng, mở ra đi xuống dưới. Một lúc sau hắn quay lại, trên tay là một bịch ni lông trong suốt, bên trong là đủ các loại thuốc.

- Đem theo cái này. Nếu ốm phải uống thuốc nghe chưa. Anh sợ em lười đi mua thuốc bệnh nặng thêm.

Nó không nói gì, lẳng lặng cầm lấy túi thuốc rồi bỏ vào một góc trong hành lí. Xong xuôi nó đóng vali lại, khóa thật chặt. Hắn giúp nó đem vali bỏ vào góc phòng.

- Muộn rồi! Vợ đi ngủ đi mai còn bay.

Hắn trèo lên giường ôm lấy nó.

- Ừm._Nó ôm lấy hắn, vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào lồng ngực kia.

Không ai nói với nhau câu nào, chỉ nghe tiếng hơi thở sát kề. Mãi lâu sau, tưởng chừng như cả hai đã ngủ nó mới lên tiếng, giọng nhỏ như muỗi kêu:

- Ngày mai em phải đi, không biết bao lâu mới về được với chồng. Chắc em sẽ nhớ chồng nhiều lắm.

- Vợ ngốc! Nhớ ít thôi! Tập trung vào công việc rồi nhanh về với chồng.

- Vợ sẽ cố.

- Vợ nhớ phải tự lo cho bản thân, không được bỏ bữa đâu đấy. Trong túi thuốc có vitamin, nếu mệt thì lấy uống nghe chưa.

- Vâng.

Lại một hồi im lặng kéo dài.

- Mai chồng xin nghỉ đưa vợ ra sân bay nhá?

- Không được!

- Sao không?

- Chồng mà ra em sợ em không đi được mất.

- Ừ. Thôi vậy! Ngủ đi muộn rồi.

- Vâng.

Hắn ôm lấy nó thật chặt, hai người mau chóng chìm vào giấc ngủ yên bình.

….8h sáng hôm sau….

Chuông báo thức vang lên réo rắt. Nó tỉnh dậy tắt báo thức đi, bây giờ nó đã không còn là đứa ham ngủ đập đồng hồ nữa rồi. Nhìn sang bên cạnh. Trống trơn. Có lẽ hắn đi học rồi. Nó nhìn thấy mẩu giấy xanh ở cạnh điện thoại, cầm lên xem. Những dòng chữ cứng cáp, ngay ngắn rất đẹp của hắn hiện lên:

“Vợ yêu dậy rồi thì nhớ ăn sáng nhé. Bữa sáng chồng nấu rồi, để trên bàn ăn đó.

Vợ nhớ đi nhanh rồi về với chồng đấy, không được thấy trai Hàn đẹp mà quên chồng đâu.

Nói thế thôi chứ chồng biết vợ yêu chồng nhất mà

Những ngày vợ không ở đây chồng sẽ nhớ vợ lắm nhưng chồng sẽ cố chịu, lúc vợ trở về chồng sẽ đòi cả gỗc lẫn lãi luôn. Chồng thề đấy :p

Phong <3 thy :* :*”

Nó mỉm cười cầm tờ giấy nhét vào ví rồi đi vào trong VSCN. Xong xuôi, nó xuống ăn sáng rồi bắt taxi ra sân bay.

Sân bay nhộn nhịp nhưng chỉ có mình nó. Nó thật may mắn vì hắn không ra tiễn, nếu không có lẽ nó đã không đi rồi. Từ bao giờ hắn đã trở thành một phần không thể thiếu được trong nó? Nó không biết. Có lẽ, rất lâu rồi. Hắn như in sâu vào máu thịt, vào trái tim nó.

Hít một hơi dài, nó kéo vali vào trong. Một bóng dáng cao gầy đứng dõi theo nó cho đesn khi nó khuất hẳn sau cánh cửa ra sân bay rồi mới quay đầu về. Hắn đã trốn học nhưng nó không muốn hắn đi tiễn nên chỉ còn cách tiễn lén này thôi.

Chuyến bay cất cánh mang nó đi thật xa, thật xa người nó yêu thương….

Chuyến bay thật dài làm nó mệt mỏi. Seoul bây giờ đang là khuya nhưng đường phố vẫn đông đúc như vậy. Nó bắt một chiếc taxi rồi đến khách sạn bố nó đã đặt sẵn. Ngày trước nó có được học tiếng Hàn vì hồi đấy nó cực hâm mộ mấy nhóm nhạc Hàn Quốc nên quyết tâm học để nói chuyện cùng thần tượng. Nghĩ lại, bây giờ cũng có lúc dùng đến.

Chiếc taxi dừng trước cửa một khách sạn xa hoa, nó đi vào trong lấy chìa khóa rồi lên phòng tắm rửa. Gọi phục vụ đem cho ít đồ ăn, nó ăn vội vàng rồi nhớ ra có lẽ hắn đang chờ nó thế là nó lấy lap ra lên Skype. Nick hắn đang sáng, nó lấy tai nghe, đặt lap trên đùi rồi gọi nói chuyện với hắn:

- Chồng chờ vợ mãi. Cổ

sắp dài như con hươu rồi._hắn phụng phịu bĩu môi.

- Vợ xin lỗi mà. Chả mấy khi vợ đi vắng, thả cho chồng đi chơi còn gì.

- Chồng mới không cần vợ thả. Nhớ vợ chết đi. Chồng đang ăn pizza này, vợ ăn không?_hắn chìa miếng bánh trước camera.

- Chồng lại lười rồi. Phải nấu ăn đi chứ. Ăn linh tinh vậy không đủ dinh dưỡng thì sao? Người đã gầy sắp không thấy tí mông nào rồi.

- Không phải gầy mà lơ cơ thể săn chắc.

-…

Hai đứa cứ thế ngồi liên thiên mấy gió. Chợt nhớ ra điều gì, hắn hỏi nó:

- Bên đấy bây giờ là mấy giờ rồi?

Nó liếc mắt vào cái đồng hồ ở góc máy tính:

- 2h sáng rồi.

- Ẹc. 2h mà vợ còn không mau đi ngủ đi. Mai làm sao có sức mà đi làm?

- Vợ bận nói chuyện với chồng mà.

- Vậy thôi. Không nói nữa. Vợ ngủ đi.

- Vậy vợ đi ngủ đây. Chồng yêu ngủ ngon. Moazzz.

Nó hôn gió một cái rồi tắt máy đi ngủ luôn.

Những ngày tiếp theo nó ngập trong công việc. Giám đốc chi nhánh bên này không may qua đời vì tai nạn xe hơi mà cuộc họp cổ đông 1 tháng sau mới được tổ chức để bầu cổ đông mới nên tạm thời vị trí này bỏ tróig. Công việc nguyên một tuần dồn lại làm nó bận tối mắt tối mũi. Gần như nó chẳng có thời gian để về khách sạn. Ban ngày thì bảo trợ lí mua cho nó mấy hộp mì rồi cứ thế lao đầu vào công việc. Đến đêm khi nhân viên về hết từ lâu nó mới đứng dậy đi pha mì rồi pha luôn caphe để thức đêm làm việc. Số giờ nó được ngủ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Lúc hắn gọi bó chỉ nghe qua loa rồi lại tiếp tục làm. Tuy mệt mỏi rã rời nhưng chỉ cần nghĩ tới có thể nhanh chóng về với hắn là nó lại có thêm động lực tiếp tục công việc.

Sau năm ngày ăn ngủ ở công ty nó cũng đã làm xong phần việc bị ứ đọng. Giao lại công việc cho Phó giám đốc, nó tự thưởng cho mình một buổi xả hơi ngủ nướng trong khách sạn.

Một tháng trôi qua thật nhanh. Cuộc họp cổ đông nó mong đợi cuối cùng cũng diễn ra, giám đốc mới được bầu ra, vậy là nó có thể trở về với hắn.

Ngay khi vừa kết thúc cuộc gọi nó đã gọi điện đặt vé máy bay. Chuyến bay được ấn định vào lúc 10h đêm. Nó hào hứng gọi cho hắn. Sao hai hồi chuông thì hắn cũng bắt máy.

- Alô! Vợ à? Anh nghe đây!_giọng hắn còn ngái ngủ.

Nó quên mất sự chênh lệch múi giờ này, có lẽ bên kia mới đang tảng sáng.

- Hic! Em quên bây giờ mới tảng sáng. Làm chồng mất ngủ rồi.

- Không sao đâu. Mãi vợ mới chịu gọi, kể cả nửa đêm anh cũng phải dậy nghe.

- Giỏi nịnh lắm cơ. À mà hôm nay em về. Chuyến lúc 10h đêm nên chắc chiều mai về tới nơi.

- Ô zê! Vợ về rồi. Không phải ngủ một mình, không phải ân mì gói rồi!_hắn sung sướng hét ầm lên trong điện thoại.

- Điếc tai em bây giờ.

- Hì. Chồng xin lỗi vợ ạ.

- Hì. Chồng ngủ tiếp đi. Em đi bàn giao công việc rồi còn về thu dọn hành lí.

- Ừm. Chiều mai anh ra sân bay đón vợ.

- Em biết rồi. Yêu chồng lắm. Moazz._nó hôn gió qua điện thoại.

- Anh cũng yêu vợ anh lắm lắm._hắn cười cười.

Nó không ngắt điện thoại mà để cho hắn tắt trước. Ai dè, hắn cũng không chịu tắt luôn.

- Sao chồng không tắt máy.

- Anh chờ vợ tắt.

- Vậy em tắt đây. Bye bye.

Nó cúp điện thoại rồi về phòng bàn giao lại công việc cho giám đốc mới rồi về khách sạn thu dọn hành lí. Trước khi ra sân bay, nó ghé vào một quán ăn ăn uống no say rồi mới ra sân bay về Mỹ.

Chuyến bay mau chóng cất xánh, một chuyến bay dài….

Chương 23: Mất người anh yêu

Hôm nay chủ nhật được nghỉ học, hắn tranh thủ ngủ nướng nhưng bụng kêu gào làm hắn phải thức dậy. Theo thói quen, hắn đi lấy một cái bánh mì cùng hộp sữa rồi vào phòng khách ngồi xem tivi. Chương trình ngày cuối tuần lhá nhàm chán, hắn đưa điều khiển lên tắt ti vi nhưng vì không nhìn nên bấm nhầm vào kênh nào đó. Hắn nhíu mày khó chịu rồi cầm điều khiển định tắt thì bỗng khựng lại, trước màn hình 40 inchs là một cô phóng viên tóc vàng đang đứng ở một nơi nào đó:

- Xin chào các bạn. Đây là chương trình của đài CNN News. Hiện tại chúng tôi đang có mặt ở sân bay Quốc tế X. Nơi xác của các nạn nhân đi trên chuyến bay HA1802 đi từ sân bay Incheon, Hàn Quốc đến sân bay X, California, Mĩ gặp nạn vào lúc 11h theo giờ địa phương tại vùng biển thuộc đảo Jeju, Hàn Quốc được đưa về. Theo thông tin mới nhất nhận được, con số thương vong đã lên tới con số 200 người, trong đó có cả phi hành đoàn, 43 hành khách còn lại hiện vẫn đang mất tích và đang tiếp tục được tìm kiếm. Hiện nay, đội cứu hộ quốc gia Hàn Quốc vẫn đang tìm kiếm tung tích của chiếc hộp đen để điều tra nguyên nhân vụ tai nạn trên. Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật tin tức mới nhất đến quí khán giả. Phóng viên Jenifer Lawren tác nghiệp tại hiện trường.

Điều khiển trong tay hắn rơi xuống đất. Tai hắn lùng bùng hết cả lên. Chuyến bay đó là chuyến bay nó đi để về đây mà. Không thể nào chứ? Hắn không tin, nhất định không tin. Hắn cúi người định với lấy điều khiển thì thứ hắn nhìn thấy trên màn hình tivi kia làm hắn giật nảy mình. Trên màn hình to lớn, camera chĩa vào rất gần một người được đắp khăn trắng đưa ra. Điều đấy vốn không có gì quan trọng nếu cánh tay của cái xác đó không thò ra và chiếc nhẫn đính hôn hắn thiết kế riêng cho nó lại đang nằm ở ngón áp út cái xác ấy. Hắn đơ người ra. Không phải chứ? Không thể nào. Là nhầm lẫn, nhầm lẫn thôi phải không? Nó không sao cả, không sao cả đúng không? Hắn hoa mắt rồi. Chắc ngủ chưa đủ giấc đó. Hoặc cũng có thể là hắn đang mơ thôi đúng không?

“Đừng vội vàng em hãy là em của ngày hôm qua/Đừng bỏ mặc anh một mình nơi đây”

Điện thoại reo lên làm hắn sực tỉnh, theo vô thức vội chụp lấy điện thoại đưa lên tai:

- Thy à? Thy? Là em đúng không?

- Phong à! Là ta đây! Có phải con bé đi chuyến bay đó không? Ta vừa xem thời sự rồi. Ta đã gọi cho con bé nhưng không được._ông Lê giọng lo lắng, bên cạnh là tiếng nức nở của bà Lê.

Hắn cố gắng bình ổn lại giọng nói, cất giọng bình tĩnh nhất có thể:

- Vâng. Là chuyến đó.

- Vậy là nó…_giọng ông Lê đã nghẹn lại.

Hắn có thể cảm nhận được gương mặt họ lúc này. Bây giờ bình tĩnh là cần thiết nhất. Hắn nhẹ giọng an ủi:

- Bố đừng lo. Vẫn còn một số người mất tích. Vợ con phúc lớn mạng lớn có lẽ không sao đâu.

Hắn thực không dám nói chuyện hắn thấy cái xác có đeo nhẫn kia cho bố mẹ nó. Hai người mà biết có lẽ sẽ ngất mất. Có thể chỉ là cùng làm bằng chất liệu đấy, không phải nhẫn hắn thiết kế, chỉ là trùng hợp thôi.

- Con…_giọng ông Lê lạc cả đi, cả nửa ngày không nói thêm được từ nào.

- Bố yên tâm. Có tin tức gì con sẽ báo ngay cho hai người. Hai người cứ yên tâm đi.

- Có gì con nhớ gọi ngay cho chúng ta đấy.

- Vâng! Con biết rồi!

Tắt điện thoại, hắn quay người vơ vội lấy áo khoác trên mắc, cầm theo điện thoại, ví tiền cùng chìa khóa xe mà lao ra ngoài. Đường phố ngày nghỉ mặc dù đã gần trưa vẫn đông như nêm cối, hàng dài xe ô tô chỉ có thể nhích từng chút một trên đường.

Ruột gan hắn đang như thiêu như đốt, nóng lòng muốn tới sân bay xác minh. Cứ tình hình này sợ đến mai cũng không đến được. Hắn mở cửa ô to chạy ra ngoài. Hắn cứ thế chạy, nhằm hướng sân bay mà đi tới. Trên vỉa hè thành phố mùa thu, một cậu thanh niên cao gầy đang chạy thật nhanh, dường như chỉ cần chậm một chút là thứ gì đó sẽ tan biến. Niềm tin? Niềm hi vọng??? Không ai biết ngoại trừ người đang chạy kia.

30p chạy rõng rã, chân hắn rã rời, rất muốn khuỵu xuống nhưng có gì thôi thúc hắn chạy tiếp. Sân bay đã ở ngay trước mặt, xe cảnh sát, xe cứu thương lộn xộn, tiếng khóc thét làm người khâc sởn da gà. Hắn chạy đến nơi thì mồ hôi đã ưởt đầm, thấm ra cả một mảng lưng áo khoác. Hắn chống tay lên gối hì hụi thở. Vừa lúc có cảnh sát đi qua, hắn túm lấy người đó vội hỏi:

- Xin lỗi! Cho tôi hỏi một chút. Anh có thấy cái xác nào có đeo một chiếc nhẫn bằng kim cương đen không?

- Tôi có thấy một cái xác ở kia. Nhưng chắc anh không thấy được gì đâu. Cái xác cháy đen rồi.

- Cảm ơn anh.

Hắn theo hướng tay người cảnh sát chỉ mà đi tới. Có một cái xác trong góc tay thò ra ngoài cáng. Hắn tiến lại gần lật tấm vải màu trắng đang phủ trên đó xuống. Cái xác biến dạng không khỏi làm hắn ghê sợ. Cái xác bị cháy đen sì, mặt mũi biến dạng không ra hình thù, có lẽ bị ngâm nước biển nên đôi chỗ bị loét ra đỏ lòm. Cái xác này có chiều cao ngang nó, mái tóc chưa cháy hết cũng có màu hạt dẻ, quan trọng nhất là trên tay cái xác đeo chiếc nhẫn hắn tự tay thiết kế, tự tay đeo cho nó ngày đính hôn.

Một giọt nước mắt nóng hổi lắn trên má hắn, rơi vào cái hốc mắt nhắm tịt đen ngòm của cái xác. Hắn thấy trước mặt mình mờ dần, rồi đen tối, màu đen kinh hoàng….

Lúc hắn tỉnh dậy đã là buổi trưa 2 ngày sau ở Việt Nam, gia đình hai bên ngồi cạnh giường hắn trong biệt thự. Hai mẹ mắt đã đỏ hoe, sưng húp. Hai ông bố tiều tụy, xanh xao. Thiên như người vô hồn ngồi thẩn ra trên ghế. Tay hắn cắm đầy dịch truyền, từng giọt, từng giọt chảy xuống lặng lẽ.

- Mọi người như vậy là sao hả? Thy không sao cả! Cô ấy bảo con đi đón mà. Tại sao lại đưa con về đây? Con phải đi đón cô ấy.

Hắn vùng dậy giựt hết đống dây nhợ trên tay chạy đi. Thiên bừng tỉnh đuổi theo thì thấy hắn đang đứng ngoài cửa với ánh mắt bàng hoàng.

Trong sân, một chiếc quan tài màu đen mở nắp được đặt ngay trước một chiếc bàn bày một đĩa hoa quả, hai cây nến trắng và ảnh nó đang tươi cười. Mọi người đang xếp hàng tiến đến đặt từng bông hoa hồng trắng vào trong quan tài kia. Thảo, Mi, Lan Anh cùng Thủy Tiên đang ôm nhau ngồi một góc khóc nức nở. Bạn của hai người ai cũng ngồi ủ rũ với đôi mắt đã đỏ hoe.

- Các người làm trò gì vậy? Cái xác này không phải cô ấy. Cô ấy chưa chết. Chưa chết mà. Các người mau dừng lại. Không được làm thế.

Hắn chạy tới giật hết hoa trên tay mọi người, gạt đổ bàn thờ, chạy tới ôm lấy quan tài.

- Phong oi! Mẹ xin con! Con hãy bình tĩnh lại đi con ơi!

Mẹ hắn mới chạy xuống đến cửa thấy hắn như vậy thì chạy lại nhưng bị trượt ngay sau đó, nằm sõng xoài dưới đất.

- Em không sao chứ?_bố hắn đỡ lấy mẹ hắn.

Mẹ hắn dường như không biết đến đôi chân rướm máu kia mà liên tục gọi hắn:

- Phong ơi! Phong ơi!

Hắn không nghe thấy, không nhìn thấy bất kì điều gì. Hắn chỉ biết phải ngăn những người kia lại, không thể để họ lại gần.

- Anh sẽ bảo vệ em! Anh thề đấy! Sẽ không ai có thể làm gì em được đâu!_hắn ôm lấy cả cái xác lẫn miếng khăn trắng lên.

- Phong ơi!_mẹ hắn nấc lên nghẹn ngào rồi ngất đi trong vòng tay bố hắn.

Thiên tiến tới túm lấy vai hắn, xoay người hắn lại giáng cho hắn một cú đấm. Hắn bàng hoàng buông cái xác ra làm nó rơi trở lại trong quan tài. Thiên không kìm được mà hét lên:

- Thy nó đi rồi! Đi thật rồi! Cậu làm như thế này có ích gì không? Để nó yên. Nó đã quá đau rồi.

Hắn ôm lấy má bị Thiên đấm sưng đỏ lặng người mặc kệ khóe miệng đang rỉ máu. Bỗng nhiên hắn cười phá lên như một kẻ điên. Hắn cười rất to nhưng nước mắt lại không ngừng trào ra, chảy xuống miệng đắng ngắt. Trời bỗng đỏ mưa, một cơn mưa thật to, từng hạt từng hạt mưa sắc lạnh cứ thế quật vào người hắn đau buốt nhưng hắn không cảm nhận được. Giờ phút này hắn trống rỗng, tim như vỡ ra, chết từ lâu rồi.

….

Bên bờ sông buổi chiều tà mưa cũng đã tạnh, bầu trời thu ảm đạm, nặng nề đến tang thương. Từng ngọn gió mỏng manh thổi vào một cái dáng cao gầy đứng bên mép nước. Hắn – ánh mắt vô hồn nhìn theo từng dòng nước trôi mãi về xa kia, tay vẫn ôm khư khư cái bình nhỏ màu trắng trong tay. Giá như lúc đó hắn ngăn không cho nó đi chuyến bay đó, giá như lúc đó nó lơ đãng quên giờ không lên được máy bay, giá như máy bay đừng bị trục trặc, giá như… Cuộc đời này vốn luôn có hàng trăm, hàng nghìn cái giá như. Hắn hận. Hắn hận kẻ mù mắt đang ngồi trên cao kia. Tại sao tàn nhẫn với hắn như vậy? Tại sao còn đưa hắn lên đỉnh cao của hạnh phúc trước khi dìm hắn xuống tận cùng của đau thương như vậy? Nếu muốn trừng phạt thì phạt mình hắn là đủ rồi, tại sao còn nhẫn tâm cướp đi mất người hắn yêu thương. Tại sao? Tại sao chứ?

Bố mẹ hai bên cùng Thiên lặng lẽ đứng nhìn bóng dánh cô độc mong manh của hắn mà đau xót khôn nguôi. Có lẽ, ông trời đã quá ghen tị với hạnh phúc của hai đứa nó nên đã cướp nó đi chăng? Thực quá độc ác rồi. Còn gì đau lòng hơn khi kẻ đầu bạc phải tiễn người đầu xanh?

Hắn đứng lặng một hồi lâu rồi mới chậm rãi mở nắp bình trắng trên tay kia ra. Hắn bốc từng nắm, từng nắm một tro cốt của nó xuống dòng sông. Từng hạt tro bay theo gió rơi xuống mặt sông rồi bị những xoáy nước cuốn đi, cũng giống như nó bị số mệnh cuốn đi thật xa khỏi cuộc đời hắn. Mắt hắn ráo hoảnh. Khi quá đau thương thì nước mắt cũng sẽ biến mất. Cuộc đời này vợ hắn chỉ có thể là nó. Nó đã đi trước vậy thì hắn sẽ chờ ngày được đi đoàn tụ với nó, dù có thành ma cũng an lòng…

“Trời đất không dung tình

Tứ thưở bướm yêu hoa

Tình này còn lại mãi

Kiếp kiếp không lìa xa”

Chương 24: Được cứu sống

…..Đảo Jeju, Hàn Quốc….

Chanyeol đi dạo dọc theo bờ biển dưới cái nắng cuối ngày. Hình ảnh một chàng trai cao, gầy, mặc quần jean xanh cùng áo phông trắng thật đơn giản vậy mà làm cho bờ biển vắng vẻ kia trở nên đẹp lạ lùng. Đây có lẽ là những giờ phút thảnh thơi hiếm hoi của anh. Đã bao lâu rồi anh cũng không còn nhớ là mình được đi nghỉ. Ngày anh còn bé, bố mẹ rất nhiều lần hứa đưa anh đi chơi nhưng chẳng lần nào họ làm được. Bố anh lúc nào cũng bệnh nhân, cũng đồ án, lúc nào cũng blouse trắng trong bệnh viện ngột ngạt. Mẹ anh cũng blouse trắng ở riết trong căn phòng với đủ thứ hóa chất xanh đỏ cùng đống ống nghiệm thủy tinh đủ loại. Anh lớn hơn một chút, được đi học, trường tổ chức đi chơi xa thì bố mẹ không cho phép, sợ anh bị thương, sợ anh bị bệnh. Họ cứ mãi bảo bọc anh như vậy. Anh ngột ngạt, anh sợ kiểu thương yêu đó nhưng anh không trốn tránh. Ít ra, họ còn có một chút gì quan tâm đến anh. Ngày anh thi đại học, anh cũng thi Y như bố mẹ mong muốn với thành tích cao. Họ không khen anh, không thấy tự hào về anh như bố mẹ của người khác, họ coi đó là điều hiển nhiên. Anh cũng không buồn, vì anh biết cuộc đời anh vốn vậy, tẻ nhạt, chỉ là những nốt trầm buồn khổ trong bản nhạc vui tươi của cuộc đời. Có lẽ nếu Baekhuyn – bạn nối khố của anh mà không kéo anh đi đến biệt thự riêng của cậu ta ở đây có lẽ bây giờ anh vẫn đang vùi đầu vào đống bệnh án cao ngất kia rồi. Ở cái tuổi 24 của anh, người ta vẫn đang lao đầu vào để thực hiện ước mơ, cogn anh sao? Anh không có ước mơ. Đơn giản vậy thôi.

Ngẩng đầu lên ngắm quanh cảnh xung quanh, hít một hơi thật thư thái, anh đang định quay người rời khỏi thì lại nhìn thấy phía xa kia có một chấm đen. Tò mò, anh đi chậm chạp về phía đấy.

Một người phụ nữ nằm sấp sóng xoài trên bãi cát, không biết là còn sống hay đã chết. Anh ngồi xuống lật cơ thể cô người phụ nữ lại. Trước mặt anh là một cô gái còn khá trẻ, chắc chỉ tầm 20 – 21 tuổi, khuôn mặt bị ngâm nước nhợt nhạt, mắt nhắm nghiền. Đưa ngón tay lại gần mũi người con gái. May quá. Cô ấy vẫn còn thở, còn thở là còn có thể cứu. Không nghĩ ngợi thêm gì nữa, Chanyeol lập tức bế bổng người con gái chạy về phía trạm xá của dân trên đảo cách đó không xa. Đưa cô gái vào làm một vài thao tác sơ cấp cứu đơn giản, anh chụp cho cô ấy chiếc mặt nạ dưỡng khí. Tình hình đã có vẻ khá hơn. Anh lấy khăn sạch lau sơ qua cát cùng vệt bẩn ở chân tay cho người đang hôn mê kia. Lau xong anh mới phát hiện ra trên người cô ấy có một vài vết thương khá nặng. Với trang thiết bị ở đây e rằng không thể đảm bảo được sự sống cho cô ấy, phải về Seoul ngay mới kịp. Nghĩ là làm, Chanyeol rút điện thoại gọi cho Baekhuyn.

- Baekhuyn à? Giúp tớ chuẩn bị thuyền đi. Chúng ta phải về Seoul gấp.

- Sao vậy? Khó khăn lắm mới kéo được cậu đi nghỉ mà bây giờ đã đòi về là sao?

- Tôi không có thời gian để nói rõ cho cậu. Mau chuyển bị thuyền đi. Lên thuyền rồi vừa đi vừa nói.

- Cậu thật là…. Thôi được, tớ ra ngoài bờ biển chờ cậu.

- Cảm ơn cậu nhé.

Baekhuyn cảm thấy có chuyện gì đó không ổn. Bình thường lúc nào Chanyeol cũng rất điềm tĩnh, không bao giờ thấy cậu ta biểu hiện bất kì cảm xúc gì. Có lẽ phải có chuyện gì gấp lắm cậu ta mới vội vã như vậy. Gom đại đống hành lí, Baekhuyn khó cửa căn biệt thự, vội vã ra phi thuyền riêng neo ngoài bờ biển đợi Chanyeol.

Trong khi đó, Chanyeol đang mau chóng lấy một vài thứ thuốc cho vào túi cài ngang thắt lưng. Khoác lấy bình dưỡng khí rồi bế bổng cô gái lên, nằng tốc độ nhanh nhất ra địa điểm Baekhuyn đang chờ. Tuy nhiên, việc di chuyển khá khó khăn bởi những thứ trên người anh thực nặng. Chanyeol bước từng bước vững chắc mà đi tới. Ohải mất tới 15p Chanyeol mới ra được chỗ hẹn, Baekhuyn ở trên phi thuyền thấy bạn chật vật như vậy vội nhảy lên đỡ lấy bình dưỡng khí.

- Cô ta là ai vậy?_Baekhuyn thắc mắc.

- Tớ phát hiện ra cô ấy trên bờ biển. Mặc dù đã cấp cứu nhưng sức khỏe cô gái này rất yếu. Ở đây không đủ trang thiết bị nên tớ phải đem về Seoul.

- Được rồi! Để tớ lên trước rồi cậu đưa cô ấy cho tớ, cậu không bế được lên đâu.

- Ừ.

Baekhuyn nhanh chóng nhảy lên thuyền rồi đưa tay ra đỡ lấy nó, Chanyeol leo lên ngay sau đó. Baekhuyn vội vã lại phía buồng lái, khởi động thuyền nhằm hướng Seoul đi tới. Chanyeol túc trực bên cô gái kia tìm cách giữ cho cô gái không bị nặng thêm.

Sau vài tiếng đồng hồ ròng rã, họ tới Seoul lúc trời đã tối muộn. Ở đây taxi khá vắng nên phải rất vất vả mới bắt được taxi. Cô gái đã có vẻ rất yếu rồi, nếu không kịp tới bệnh viện có lẽ sẽ không cứu được.

Vừa xuống taxi, Chanyeol đã bế lấy cô gái chạy vào, vừa chạy vừa la lớn:

- Mau chuẩn bị cấp cứu!

Hai cô y tá nhanh chóng đẩy chiếc giường về phía Chanyeol. Đặt cô gái xuống giường, anh nói y tá đem cô gái vào phòng cấp cứu còn mình mau chóng đi thay đồ.

…Phòng cấp cứu…

- Nhịp tim bao nhiêu?

- 65/75. Nhịp tim đang giảm.

- Huyết áp bao nhiêu?

- 90/105. Huyết áp đang giảm.

- Chuẩn bị điện tim!

- Xong!

- Điện tim lần moojt!

Người nó giật nảy lên rồi rơi xuống trở lại giường trắng toát.

- Nhịp tim bao nhiêu?

- 63/75. Vẫn đang tiếp tục giảm.

- Tăng điện áp. Điện tim lần hai!

Người nó tiếp tục nảy lên cao hơn. Trong phòng cấp cứu khuôn mặt ai cũng vô cùng căng thẳng, chỉ có tiếng hỏi đáp ngắn gọn. Chanyeol trên trán đã bắt đầu rịn ra mồ hôi. Không được. Bằng mọi giá anh phải cứu được cô gái này. Cô ta đã mạnh mẽ sống sót được đến lúc anh tìm thấy thì chắc chắn sẽ có đủ mạnh mẽ để sinh tồn.

- Bao nhiêu?

- 60/75. Vẫn tiếp tục giảm, bắt đầu nguy kịch.

- Tiếp tục tăng điện áp! Điện tim lần ba!

- Xong!

Máy điện tim được dí vào lồng ngực nó. Người nó nảy lên như một con cá đang mạnh khỏe bị bắt lên bờ đang ra sức giãy dụa.

- Bao nhiêu?

- Tăng lên rồi! 62/75 và vẫn đang tiếp tục tăng.

- Được rồi.

Mọi người trong phòng cấp cứu thở phào nhẹ nhõm. Cô gái này cũng thật biết dọa người đi.

Nó được đưa ra khỏi phòng cấp cứu vào phòng hồi sức. Cả đem hôm đó, Chanyeol luôn túc trực bên cô gái để đề phòng biến chứng có thể xảy ra. Mắt anh chăm chăm dán vào màn hình nhìn nhịp tim và huyết áp của nó. Những tiếp tít tít đều đều vang lên. Có vẻ cô ấy đã không sao nhưng dù gì cẩn thận vẫn hơn. Bây giờ vấn đề cô gái này cần chỉ là thời gian để có thể tỉnh lại mà thôi.

Những ngày tiếp theo vì vẫn đang trong thời gian nghỉ phép nên Chanyeol luôn túc trực bên giường bệnh của cô gái kia. Anh không hiểu cô ấy có gì khiến anh có thể kiên trì như vậy. Anh không biết và cũng không muốn biết.

Đã là đêm thứ ba kẻ từ khi nó được đưa ra khỏi phòng cấp cứu nhưng nó vẫn còn hôn mê. Liệu có khi nào cô gái này bị quá nặng, khó tỉnh lại được không? Chanyeol vẫn nhìn chằm chằm màn hình, người đã mệt mỏi ra rời. Rồi anh ngủ quên lúc nào không hay…

Chương 25: Mất trí nhớ

Sáng hôm sau…. Mi mắt nó rung rung, khẽ cựa người. Toàn thân nó hoàn toàn đau nhức. Mi mắt nặng trịch thậm chí còn không muốn nâng lên nhưng có một sức mạnh vô hình nào đó khiến nó mở mắt. Mọi thứ mờ nhạt một màu trắng xóa lóa mắt. Chớp đôi mắt rồi mở ra, lần này nó đã có thể nhìn rõ hơn được mọi vật. Trước mắt là trần nhà màu trắng, trên cây cột bằng ngón chân cái làm bằng inox là một bình nước đang nhỏ giọt. Đầu óc nó trống rỗng không thể nhớ ra được điều gì. Nó là ai? Nó đang ở đâu? Nó tại sao lại ở đây? Tại sao người nó đau như vậy? Trước kia nó ra sao? Hàng đống câu hỏi được đặt ra làm đầu óc nó quay mòng mòng nhưng hoàn toàn bất lực, không thể nghĩ được bất kì điều gì cả. Thả lỏng cánh tay đã tê rần. Nó chạm phải thứ gì đó. Mở thật to mắt quay đầu sang bên cạnh. Một người lạ mặt đang nằm gục cạnh giường của nó nhắm nghiền mắt. Anh ta là ai? Tại sao anh ta lại nằm đây chứ? Có khi nào anh ta là người nhà của nó không?

Chanyeol bị đụng vào tay thì liền tỉnh dậy. Cô gái đó đã tỉnh, mở to đôi mắt mà nhìn anh một cách hiếu kì. Anh mỉm cười thò tay lấy chiếc đèn pin chuyên dụng ra kiểm tra cho nó. Nó đã ổn. Thật may mắn!

Nó mấp máy môi muốn nói điều gì đó nhưng không được, chiếc mặt nạ dưỡng khí hoàn toàn chặn lại lời của nó. Như hiểu được nó muốn gì, Chanyeol cất giọng:

- Cô đã tốt hơn rất nhiều. Đợi cô khỏe thêm chút nữa tôi sẽ để cô thở tự nhiên.

Nó chán nản cụp mắt xuống, nó hiểu lời anh ta nói. Tại sao nó lại bị thương nặng đến mức phải thở ôxi như vậy. Hành động của người này có lẽ là bác sĩ, vậy người thân của nó đâu? Tại sao không có một ai tới chăm nom nó? Lại là câu hỏi đau đầu. Nó mệt mỏi tiếp tục thiếp đi.

Chanyeol thấy nó ngủ rồi thì đi sắp phòng cho nó có thể chuyển qua. Có lẽ cô gái kia chưa thể tỉnh lại ngay được nên anh sẽ về nhà thay đồ rồi vào lại cũng được. Nghĩ là làm, Chanyeol cầm áo khoác lên rồi hướng về phía nhà để xe bệnh viện mà đi tới.

Nó tỉnh dậy thấy mình đã được chuyển đến một phòng khác, mặt nạ dưỡng khí cũng đã được tháo ra. Nó nhìn xung quanh một lượt rồi dừng lại ở cái đồng hồ đơn giản treo phía đối diện. Đồng hồ đã chỉ đến 11h, đến bây giờ nó mới cảm thấy bụng đang sôi ọc ạch rất khó chịu. Nó đói. Nhưng nếu muốn ăn thì nó phải có tiền, và tiền thì không thể từ trên trời rơi xuống. Nó mải nghĩ mà không thấy Chanyeol đã đi vào từ lúc nào. Anh đặt cặp lồng cháo lên tủ đầu giường rồi mới lên tiếng hỏi nó:

- Cô tỉnh rồi sao? Có đói không? Ăn chút cháo nhé?_giọng nói trầm trầm vang lên không hợp với khuôn mặt trẻ măng kia.

Nó khẽ gật đầu. Chanyeol mỉm cười rồi múc cháo ra bát cho nó. Chỉ đơn giản là cháo trắng có một chút thịt bằm nhưng thật thơm, lại còn rất nóng hổi, khói trắng vấn vít từ bát cháo bay lên tỏa ra mùi thơm khắp căn phòng. Anh để bát cháo trên nóc tủ, xoay người giúp nó ngồi dậy, còn cẩn thận kê thêm cái gối trắng mềm sau lưng nó. Xong xuôi, Chanyeol mới bưng bát cháo ngồi xuống cạnh giường để đút cho nó. Múc một thìa cháo vừa phải, anh đưa lên miệng thổi cho nguội bớt rồi mới đút cho nó. Nó ngoan ngoãn há miệng ngồi ăn. Rồi như chợt nhớ ra điều gì nó mới cất tiếng hỏi:

- Anh là ai? Tại sao lại giúp tôi?

- Tôi là Park Chanyeol, bác sĩ của bệnh viện này. Mấy hôm trước tôi cùng bạn đi nghỉ mát gặp được cô đang hôn mê nằm bên bờ biển nên đưa cô về đây. Cô không nhớ gì hết sao?_Chanyeol vẫn đút cháo cho nó thật cẩn thận rồi trả lời.

Nó đau khổ lắc đầu:

- Tôi thực sự không nhớ gì hết. Tôi là ai? Tôi ở đâu? Tôi bao nhiêu tuổi? Gia đình tôi, người thân tôi như thế này tôi đều không nhớ. Chỉ cần tôi nghĩ thì đầu sẽ rất đau. Tôi…

- Không sao đâu. Có lẽ là cô tạm thời mất trí nhớ thôi. Lát nữa tôi đưa cô đi kiểm tra.

- Nhưng…

- Cô ăn mau đi không nguội.

Chanyeol lại ngồi tỉ mẩn đút từng thìa cho cô gái, thỉnh thoảng còn dùng khăn giấy lau đi chút cháo dính trên khóe miệng. Ăn xong, để nó nghỉ ngơi một lát anh mới dẫn nó qua phòng chụp điện đồ não. Sau khi làm cả đống xét nghiệm với chụp chiếu nó lại cùng Chanyeol ra ngoài ngồi đợi kết quả.

Phải đến 1h đồng hồ sau, một bác sĩ tầm 30 tuổi mới mở cửa gọi:

- Đã có kết quả rồi đây.

Nó nóng lòng đứng dậy muốn đi vào nghe kết quả thì bị Chanyeol chặn lại, anh ấn nó ngồi trở lại ghế:

- Cô ngồi đây, để tôi vào. Tôi là bác sĩ, tôi sẽ nghe rồi sẽ cùng tìm cách giúp cô. Được không?_anh nở một nụ cười.

Nó im lặng, khẽ gật đầu một cái.

- Vậy được. Tôi vào trong. Cô ở ngoài này chờ tôi.

Nói rồi anh xoay người bước vào trong, Minseob thấy cậu ta vào ngồi ở ghế trước mặt mình rồi mới lên tiếng:

- Chanyeol, trước hết em cho anh biết cô gái kia là ai?

- Em chỉ là thấy cô ấy bị thương nằm trên bờ biển nên đem về đây cứu giúp thôi.

- Ừ. Em nhìn xem._Minseob đưa cho Chanyeol một tấm phim chụp não.

- Em thấy chỗ này không? Ở đó có một cục máu bị tụ chèn ép dây thần kinh nên tạm thời cô ấy chưa thể nhớ ra được._vừa nói Minseob vừa chỉ vào tấm phim.

- Vậy bao lâu cô ấy mới có thể nhớ ra?

- Cái này anh không chắc lắm. Có thể một hai ngày, một hai tuần, một hai năm, hoặc cũng có thể là không bao giờ.

- Tại sao?

- Cái này tùy thuộc vào mỗi người thôi. Thế em định xử lí sao với cô ấy?

- Em cũng chưa nghĩ đến. Đến đâu thì đến vậy.

“Cốc…cốc…cốc…”

Tiếng gõ cửa vang lên làm gián đoạn cuộc nói chuyện của hai người. Chanyeol đứng dậy, cười với Minseob rồi nói:

- Em đi trước đây. Cảm ơn anh nhé.

- Ừm. Mà em nên cẩn thận với cô gái kia. Xuất thân của cô ta có lẽ không tốt đâu.

- Vâng. Em biết rồi.

Chanyeol xoay người ra khỏi phòng thì có một người nữa đang vào, anh cũng không để tâm, đi nhanh ra ngoài. Nó đang hồi hộp chờ bên ngoài thấy Chanyeol ra liền chạy tới túm lấy tay áo anh:

- Bác sĩ nói sao? Bao giờ tôi có thể nhớ lại?

- Cô không sao đâu. Chỉ một thời gian ngắn nữa là cô có thể nhớ lại ngay thôi. Đừng quá lo lắng.

Nó ỉu xìu như quả bóng bị xì hơi, chán nản ngồi xuống ghế.

- Đừng lo lâng quá mà. Bây giờ quan trọng là chữa khỏi mấy vết thương trên người cô trước đã. Đi về phòng thôi.

Chanyeol xoay người bước đi, nó đành đi theo anh. Cuộc sống không có trí nhớ thực sự rất khó chịu.

….

Sau một tuần nằm trong bệnh viện, sức khỏe của nó đã hồi phục, những vết thương đã lành và đang lên da non. Tự nhiên nó lại thấy sợ ngày phải ra viện. Hơn một tuần nó ở đây trừ anh chàng bác sĩ kia ra thì không có bất kì một ai vào chăm sóc nó. Có khi nào nó không có gia đình, chỉ là một kẻ lang thang đầu đường xó chợ không? Nếu vậy thật thì nó phải làm sao? Rồi nó sẽ đi đâu về đâu đây? Hàng tá câu hỏi quanh đầu nó. Nó thực sự thấy lo lắng rất nhiều.

- Cô đang nghĩ gì vậy?_Chanyeol vừa thực hiện xong một ca phẫu thuật đã vội vã qua đây lại thấy nó đang ngồi trầm tư.

- Tôi đang nghĩ xem tôi sẽ phải đi đâu khi tôi được xuất viện. Anh thấy đấy, tôi hình như không có gia đình. 10 ngày ở đây toàn do anh chăm sóc tôi.

- Tôi biết. Có lẽ cô chỉ là khách du lịch.

- Tôi thực không nhớ gì cả.

- Không sao đâu. Rồi sẽ nhớ ra thôi. Hay bây giờ thế này, tạm thời cô cứ về nhà tôi rồi khi nào nhớ ra cô lại về với gia đình.

- Như thế sẽ rất phiền anh.

- Không sao. Nhà tôi rất rộng mà lại chỉ có mình tôi ở. Nếu cô thấy ngại thì cứ ở nhà dọn dẹp rồi nấu cơm cho tôi coi như trả công cũng được.

- Anh không sợ tôi sẽ vơ vét sạch nhà anh sao?

- Tôi tin cô không phải người như vậy._Chanyeol nở một nụ cười tỏa nắng.

“Bips”

Bộ đàm trong túi áo blouse của Chanyeol vang lên, anh đứng dậy nói với nó:

- Bây giờ tôi phải đi rồi. Gặp cô sau nhé.

- Tạm biệt anh.

Chanyeol lại chạy đi. Công việc của anh lúc nào cũng dồn dập khiến anh thực sự mệt mỏi, lúc nào cũng luôn tay luôn chân vậy mà không hiểu sao bố anh vẫn có thể chịu đựng được tới bây giờ. Thật khâm phục ông quá.

Nó ngồi trên giường nhìn bóng người cao gầy kia đi khuất. Thực sự anh ta rất tốt. Sẵn sàng giúp đỡ nó mặc dù chẳng biết nó là ai. Nó thấy sống mũi mình cay cay.

Hít một hơi dài, nó đứng dậy, khoác thêm áo rồi ra ngoài đi dạo. Khuôn viên bệnh viện mùa thu đầy ắp lá vàng, lá trải thành từng thảm, từng thảm xa tít tắp. Ở đây cũng có nhiều người đang tản bộ như nó. Không khí thực yên bình.

Chanyeol đang ở trong văn phòng tranh thủ đọc bệnh án, người thấy mỏi nên anh đứng dậy, lại phía bàn uống nước pha cho mình cốc cafe rồi đi tới khung cửa sổ hướng về phía vườn hoa bệnh viện. Anh thích khung cảnh này, nắng vàng trải dài, lá vàng đang rụng rơi khiến anh cảm thấy thư thái hơn. Có lẽ anh hơi khác người chăng? Nhấp một ngụm cafe , vị thơm của cafe quyện với sữa thơm lừng ấm áp, anh đưa mắt nhìn ra xa rồi không tự chủ dừng mắt nhìn cái bóng dáng đang đi dọc trên con đường lát gạch trắng ở vườn hoa. Cái bóng dáng cô đọc, mỏng manh thực khiến cho người ta muốn ôm vào lòng mà bảo vệ. Anh thấy thương cô gái đó nhưng đó có phải sự thương cảm bình thường không thì anh không rõ. Nếu thấy cô cười anh cũng sẽ vui mà cười theo, nếu thấy cô trầm tư ngồi một mình thất thần anh cũng sẽ thấy lòng mình nhộn nhạo. Cảm giác đó….rất khó nói.

“Bíp”

Tiếng bộ đàm vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Chanyeol. Anh cầm bộ đàm lên, bấm nghe:

- Chanyeol nghe.

-…

- Tôi tới ngay.

Nhấp thêm một ngụm cafe rồi anh mới luyến tiếc rời mắt khỏi bóng dáng kia mà quay người ra ngoài.

….

Ngày hôm sau, nó chính thức được xuất viện, Chanyeol cũng được nghỉ. Anh vào đón nó. Đưa cho nó bộ quần áo, bảo nó vào thay còn anh thu dọn một chút. Nó nhận lấy vào trong thay đồ rồi ra ngoài đã thấy Chanyeol dọn dẹp phòng sạch sẽ rồi.

- Chúng ta về nhà thôi._Chanyeol nở một nụ cười.

- Đành mặt dày làm phiền anh vậy._nó cũng cười lại.

Hai người sóng vai nhau ra ngoài, lên xe Chanyeol rồi rời khỏi bệnh viện. Đi khoảng 15p, chiếc xe đã dừng lại trước cửa một ngôi nhà, Chanyeol quay sang nói với nó:

- Tới nơi rồi.

Nó gật đầu rồi mở cửa xe ra ngoài. Nhìn ngôi nhà trước mặt, nó không khỏi cảm thán thốt lên một câu:

- Nhà đẹp quá!

Chanyeol không nói gì chỉ cười. Căn nhà này được mua bằng tiền lương anh tích cóp được. Mặc dù ở nhà này hay nhà bố mẹ cũng không khác nhau nhưng anh vẫn thích có một nơi cho riêng mình nên đã bất chấp sự ngăn cản củ

a bố mẹ mà mua nó. Căn nhà chỉ là nhà hai tầng đơn giản, bên ngoài được sơn màu trắng. Bên cạnh được trồng một dây thường xuân xanh biếc vấn vít trên tường. Hàng rào cao tầm 1mét được làm bằng gỗ sơn màu trắng. Trong sân có một cây rẻ quạt vàng ươm đang rụng lá, dưới gốc cây là một chiếc xích đu sơn trắng. Trông khá đìu hiu.

- Đi vào nhà thôi.

Anh nhấn “bíp” một cái bật hệ thống bảo vệ của xe rồi tiến tới cầm tay nó dắt vào nhà. Bên trong được trang trí nội thất rất trang nhã, tinh tế với màu chủ đạo là trắng đen.

- Vì công việc của tôi hơi bận nên ít khi về nhà nên nhà hơi bừa bộn tí. Cô thông cảm nhé!

- Tôi thấy rất gọn gàng mà. Bài trí cũng đẹp nữa.

- Tôi trang trí linh tinh vậy ý mà.

- Anh thật giỏi._nó giơ ngón tay cái lên tỏ ý khen.

Chanyeol chỉ cười không đáp. Nó thật dễ thương. Như nhớ ra điều gì anh quay lại nói với nó:

- Cô có lẽ cần một cái tên chứ nhỉ?

- Ừ. Cũng đúng. Người nào mà chả có tên.

- Vậy gọi cô là Yuri nhé.

- Được đó. Tên rất hay.

- Anh chắc nhiều tuổi hơn Yuri nên em có thể gọi là anh, cứ tôi với cô mãi nghe buồn cười lắm.

- Vâng. Em biết rồi anh Chanyeol._nó cười tươi.

- Bây giờ có lẽ chúng ta phải đi shopping một chuyến. Yuri cần thêm quần áo. Với lại tủ lạnh nhà anh trống trơn rồi.

- Vâng. Chúng ta đi.

Hai người cùng nhau tới siêu thị mua sắm. Chanyeol mua tgêm quần áo cho nó rồi mua cả một bộ chăn gối mới cho nó. Nó cùng Chanyeol chọn xong lại đi mua đồ ăn. Lúc về, Chanyeol bảo nó nấu cơm còn mình thì lên dọn phòng trống bên cạnh để cho nó ở trong đó. Xong xuôi rồi anh xuống cùng nó ăn cơm.

Những ngày tiếp theo hầu như Chanyeol không có thời gian ở nhà. Nó ở nhà một mình cũng chán nên thường nấu cơm trưa cùng cơm tối đem cho anh. Chanyeol cũng biết nó chán nên xin cho nó đi chăm sóc người già ở bệnh viện. Như vậy nó vừa đỡ chán, anh lại cũng có thể gặp nó bất kì lúc nào.

Cuộc sống yên bình cứ thế trôi qua…

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ