Polaroid
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện Teen - Thiên thần đeo mặt nạ trang 6

Hạ màn

Minh vùng chạy.

Chạy.

Mặc kệ tất cả…

Mặc kệ cái nhìn hoảng hốt của Nguyên

Mặc kệ tiếng kêu thất thanh của Ngọc

Mặc kệ sự ngạc nhiên tột độ của tất cả mọi người

Và…mặc kệ cả sự thật…

Chạy.

Minh đang chạy, chạy giữa đất trời vô tận hay là chạy giữa mớ cảm xúc hỗn độn đang giày vò cô?
Hoang mang.

Tức giận.

Cô độc.

Cảm giác bị lừa dối…đau đớn đến vậy sao?

Chạy…chạy trốn.

Minh đang chạy trốn. Nhưng chạy trốn khỏi cái gì cơ chứ? Khỏi Nguyên, khỏi bữa tiệc sôi động kia hay là…chạy trốn khỏi sự thật?

Rồi một ánh sáng loé lên, có tiếng bấm còi inh ỏi. Nhưng giờ đây với Minh tất cả đều vô nghĩa. Cô đứng im, không động đậy.

- MINH!

Tiếng kêu của cô bạn thân nhất đánh thức Minh, Ngọc lao đến, đẩy Minh ngã nhào. Cô bàng hoàng ngồi dậy…nhưng…muộn rồi…

Ngọc cứu Minh.

Máu.

Nó khiến cô nhớ đến đêm kinh hoàng đó.

Ba mẹ cô nằm giữa một vũng máu.

Và giờ là Ngọc!

Cô bước đến, ôm lấy cơ thể bất động đầy máu của bạn mình, khẽ gọi, tiếng gọi mỗi lúc một lớn:

- Ngọc! Ngọc! NGỌC!

Đau, đau chứ! Nỗi đau lớn dần , lớn theo từng tiếng gọi.

Nhưng cô không khóc. Vì Trịnh Tú Minh không hề biết khóc, phải không? Hay vì đau quá nên không khóc được nữa?

Không ai có câu trả lời.

Minh cười, cười thật to.

Chua xót.

Có những thứ phũ phàng mang tên…sự thật.

___________________________________________

Ngọc được vào bệnh viện. Minh ngồi im, không nói gì, gương mặt hoàn toàn không chút biểu cảm, ngay cả khi Nguyên bước đến và ngồi cạnh cô. Lạnh lùng quá chăng? Trịnh Tú Minh là đây!

- Xin lỗi! Vì đã không nói sớm hơn! – Nguyên khó nhọc nói

- Cần thiết phải nói lời xin lỗi nữa sao? Cậu Shin? – Minh nhìn Nguyên, đôi mắt ánh lên những tia nhìn sắc lạnh như lần đầu cậu gặp cô

- Xin hãy nghe tớ! Tớ không thể cho ai biết sự thật, kể cả những người anh em thân thiết nhất và…kể cả cậu! Điều đó là để bảo vệ cho tớ, cho Phong Thần Bang và cho cả cậu nữa!

Những cảm xúc dồn nén đột nhiên vỡ oà thành từng dòng nước mắt giận dữ trên gương mặt Minh:

- Bảo vệ tôi? Vậy tại sao cậu còn cho Shin xuất hiện? Tại sao?

- Tớ không nghĩ mọi chuyện lại đi xa như vậy…

- Cậu còn mời tôi về làm đầu bếp nữa, vui không? – Minh bấu chặt vai Nguyên

- Tớ chỉ không muốn cậu làm ở bar, nơi đó rất phức tạp!

- Tôi nhớ không lầm thì cái bar đó là của cậu mà?

Im lặng.

- Hai cháu chắc là người nhà bệnh nhân Lâm Bảo Ngọc? – Vị bác sĩ già ái ngại nhìn đôi trẻ đang cãi nhau ầm ĩ

- À vâng! – Nguyên bình tĩnh đáp

Minh lau vội nước mắt, hối hả hỏi:

- Ngọc sao rồi ạ?

- May là đưa vào bệnh viện kịp thời nên cô bé đã qua cơn nguy kịch rồi! Giờ thì các cháu có thể vào thăm bệnh nhân, tuy nhiên Ngọc đang ngủ, cô bé cần nghỉ ngơi!

- Cảm ơn bác sĩ! – Cả hai đồng thanh

Đợi bóng vị bác sĩ đã khuất hẳn, Minh quay lưng, lạnh lùng quăng lại một câu:

- Tạm biệt! Shin.

Nguyên im lặng, khẽ chau màu. Cái chau màu rất khẽ nhưng chứa đựng tất cả nỗi đau, đau đớn đến tột cùng.

Bất lực.

Cậu rảo bước ra cổng chính, ở đây làm gì nữa? Nhìn người mình yêu quay lưng với mình đau đớn vô cùng.

- Shin! Anh…là Nguyên thật sao?

- Phải! – Không cần quay lưng lại, cậu cũng biết người vừa lên tiếng là ai

- Sao có thể…?

Nguyên quay lại, nghiêng đầu nhìn cô gái có gương mặt thiên thần kia, Lệ Băng.

- Sao lại không, Lyn?

Lệ Băng im lặng, vẻ bối rối hiện rõ trên gương mặt cô gái.

- Chơi với nhau từ nhỏ thế mà em lại không nhận ra anh sao?

- Em sang Canada hồi mới 10 tuổi, về thì đã biết anh nắm quyền Phong Thần Bang và tách khỏi bang phái của ba anh, anh lúc nào cũng đeo mặt nạ, cả Kay cũng không nói em nghe, nên em không biết…

Nguyên chợt tiến lại, nắm chặt vai Băng khiến cô kêu lên vì đau:

- Ai sai em đến phá anh và Minh, nói?

- Em…không…thể nói! – Băng sợ hãi

Nguyên buông Băng ra, nhếch mép. Cậu quay bước đi, để lại Lệ Băng khóc rấm rứt.

Nguyên đứng lại trước cổng chính, cậu mệt mỏi dựa lưng vào tường, đôi mắt đã không còn những tia lửa nhỏ ấm áp nữa, giờ đây nó chỉ tràn đầy những nỗi buồn sâu thẳm như đại dương bao la. Nguyên nhắm mắt lại, miệng nở một nụ cười cay đắng…

Hạ màn được rồi…

Tất cả đã kết thúc.

Ở góc tối, một chàng trai với mái tóc đen che một bên mắt mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo như hàn băng.
Empty

Ngọc đã khoẻ hơn, cô bạn không hỏi Minh lý do vì sao ngày hôm đó cô lại đột ngột bỏ chạy. Có lẽ Ngọc biết, hay ít ra là cảm nhận được rằng, lý do đó liên quan đến Nguyên.

Hôm nay là một ngày mệt mỏi đối với Minh. Ngọc xuất viện để trở về thành phố.

Sau khi đến nhà thăm Ngọc, Minh đạp xe đi lòng vòng, cô đạp trong vô thức, chiếc xe cứ lăn bánh chậm rãi, cho đến khi Minh mỏi chân, dừng lại ở một tán cây to. Cô chợt nhớ mình đã đến đây rồi thì phải. Khẽ đẩy tán cây ra, cô cảm nhận được gió đang nhẹ nhàng vuốt ve làn da mình. Cánh đồng hoa bồ công anh tràn ngập ánh sáng như lần đầu Nguyên dẫn Minh đến đây nhưng…sao cảm giác không còn bình yên nữa?

Minh chậm rãi bước đến giữa cánh đồng. Chợt thấy lòng mình dậy sóng, nước mắt nhẹ rơi trên gương mặt thanh tú. Minh khẽ hát bài “Cry on my shoulder” – bài hát mà Nguyên đã hát khi dẫn cô đến đây. Cô hát thật nhỏ, như để xoa dịu những cơn sóng ầm ầm trong trái tim bé nhỏ.

Cô nhìn những cánh hoa bồ công anh bay theo gió. Chúng sẽ bay đi đâu? Minh tự hỏi. Có thể là bay đến một thành phố khác, một đất nước khác hay là bay lên bầu trời xanh cao kia. Không có câu trả lời chính xác.

Minh ngưng hát và khóc thật lớn. Không còn cảm giác được bay lên trời cao nữa, không còn cảm giác tự do nữa. Giờ đây tất cả thật trống trải.

Trái tim Minh trống rỗng.

Minh chợt hiểu rằng, cô cần Nguyên. Cô cần Nguyên để có thể vững bước đi hết con đường này. Dù cho đó là Nguyên hay là Shin thì…người cô yêu chỉ có một…

Thiên thần đeo mặt nạ.

Minh lao đến chiếc xe đạp, đạp không ngừng. Cô phải gặp Nguyên.

Minh dừng trước căn biệt thự của Nguyên. Cô tiến vào trong, căn nhà tối om khiến Minh lạnh sống lưng.
Nguyên ngồi ở góc, đôi mắt nhắm chặt, bất động.

Bằng nỗ lực không nhỏ để ngăn những dòng nước mắt, Minh cố mở lời:

- Này! Tối quá vậy! Chỗ thế này làm sao em nấu ăn?

Nguyên giật mình, mở to mắt nhìn Minh. Rồi với một tốc độ đáng kinh ngạc, cậu lao đến ôm cô thật chật, như sợ rằng chỉ cần buông tay ra thôi thì Minh sẽ biến mất.

- Anh đã nhớ em nhiều biết bao!

Cả hai đứng như thế rất lâu, ngỡ như cả thế kỷ. Không thể kìm nén, Minh để mặc những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài. Cái ôm siết của Nguyên đầy đau đớn xen lẫn vui mừng và thật nhiều sự hối hận. Cái ôm khiến tim Minh nhói đau. Cô vòng tay ôm Nguyên, để xoa dịu nỗi đau của cậu hay cũng để xoa dịu nỗi đau của cô?

Hai nỗi đau hoà lại làm một, xé nát trái tim con người.

Có lẽ hai ngươi sẽ đứng như thế suốt đêm nếu Jay không lên tiếng:

- Sao nhà tối thế này, anh hai ơi anh đâu rồi?

Cả hai vội buông nhau ra, Minh lau vội nước mắt trong lúc Nguyên đi bật đèn. Lần đầu tiên nhìn thấy anh hai mình không đeo mặt nạ, Jay kêu lên kinh ngạc:

- Ối! Anh kia…anh là?

- Là anh hai em đó! – Minh gượng cười

- Ôi ba mẹ ơi anh đẹp trai dã man!

Nguyên và Minh bật cười trước câu nói của Jay. Cô vào bếp, quyết định nấu một bữa với mớ đồ ăn mà Jay vừa đem về (chẳng qua là tên nhóc đó muốn “trổ tài” nên mới mua nhiều như thế ))

Trong khi Jay giúp Minh dọn bàn ăn thì cô vào phòng gọi Nguyên:

- Giờ ăn đến rồi!

Không có ai. Có tiếng nước xả trong phòng tắm, có lẽ Nguyên đang tắm. Minh đi quanh phòng, căn phòng lớn được trang trí hiện đại và rất gọn gàng. Hai màu đen và trắng được sơn xen kẽ tạo nên sự đối lập hoàn hảo, một phần nào phản ánh tính cách của chủ nhân. Ánh mắt cô lướt qua tấm hình chụp Nguyên và một người đàn ông lớn tuổi để trên chiếc bàn gần cửa sổ, cô lờ mờ đoán được đây là ba Nguyên. Thế nhưng, hai người có vẻ không giống nhau lắm, ở người đàn ông có gì đó rất nguy hiểm, lạnh lùng đến tàn nhẫn khiến người nhìn thấy phải khiếp sợ. Quyền uy toả ra ngay cả khi đó chỉ là một bức ảnh.

Minh cầm bức ảnh lên, cẩn thận quan sát như một món đồ quý hiếm.

Nguyên mỉm cười bước ra. Nhưng nụ cười cậu lập tức tắt ngấm khi thấy Minh cầm bức ảnh.

- Đây là ba anh phải không? – Minh hỏi, mắt vẫn chăm chú nhìn bức ảnh

- Ừ! – Không dễ gì cho Nguyên khi nói ra câu trả lời dù nó chỉ bao gồm một từ

- Sao ông ấy không ở với anh? – Minh đã đặt tấm ảnh xuống

Im lặng…

- Không hợp! – Nguyên trả lời, trống không

- Chúng ta đi ăn thôi! – Minh vội nói lảng sang chuyện khác

Nguyên gật đầu. Trước khi cánh cửa kịp đóng, Minh lướt qua bức ảnh lần nữa. Cô chợt cảm nhận được điều gì đó rất khủng khiếp sắp xảy ra.

Bữa tối diễn ra rất vui vẻ.

Nguyên và Minh đi dạo quanh vườn. Nguyên lên tiếng trước phá tan không gian yên tĩnh:

- Sao em lại tha thứ cho anh?

- Vì em muốn được bay đến bầu trời kia! Nhưng không có anh, em không bay được! – Minh nháy mắt

Khi Nguyên còn ngây người với câu trả lời của Minh thì cô đã nhón chân, hôn nhẹ vào môi Nguyên, lần đầu cô chủ động.

Một nụ hôn phớt, không hơn. Điều đó với Nguyên là chưa đủ, cậu choàng tay ôm lấy eo Minh, kéo cô lại gần, nhấn cả hai vào một nụ hôn sâu.

Nụ hôn nồng nàn hơn, mãnh liệt hơn…

Sâu hơn…như vô tận…

Có tiếng Jay gọi, Minh đẩy Nguyên ra, bật cười khi thấy chút luyến tiếc trên mặt cậu. Cô chào tạm biệt Nguyên rồi ra về. Khi Nguyên đã vào nhà, Minh nói thật nhỏ, chỉ đủ mình cô nghe:

- Em đã nói sẽ bắt anh trả cái first kiss mà!

_______________________________________

Minh vừa về thì thấy Kay đứng trước nhà, cậu ta đứng dựa lưng vào tường, có vẻ chờ cô đã lâu, đôi mắt vô hồn nhìn xoáy vào khoảng không màu đen trước mặt, sâu trong đáy mắt như có tảng băng trôi lạnh lẽo, khoé miệng lúc nào cũng chực vẽ nên cái nhếch mép tàn nhẫn. Không một điểm nào ở Kay khiến người đối diện thấy bình an. Vừa thấy Minh, cậu ta đã mỉm cười:

- Tôi có chuyện muốn nói, có phiền cô không?

- À…không!

Minh mời Kay uống trà. Không để cô gái đợi lâu, Kay đã mở lời:

- Tôi đã điều tra về quá khứ của cô!

Minh kinh ngạc nhìn Kay, giọng nói xen lẫn tức giận:

- Tại sao anh lại điều tra tôi?

- Để bảo đảm an toàn cho cậu Shin! Ba cậu ấy yêu cần tôi điều tra về bạn gái con trai mình!

- Thì ra là anh biết sự thật! – Minh cười trừ

- Tất nhiên! – Kay nhún vai

Minh từ tốn hỏi:

- Thế…anh đã điều tra được gì rồi?

- Tất cả quá khứ của cô!

Kay lạnh lùng đáp, hàn khí xung quanh chàng trai trẻ khiến Minh dè chừng

-Có lẽ cô cũng biết người giết cha mẹ mình rồi nhỉ?

Thấy Minh không trả lời, Kay tiếp lời:

- Nhưng những gì cô biết chưa đủ đâu! Người bắn phát đạn giết chết cha mẹ cô thì đúng là kẻ đã bắt cóc cô nhưng…người đứng đằng sau giật dây mới là quan trọng!

- Vậy đó là ai? – Minh nói như hét, ánh mắt hằn lên những tia nhìn đầy thù hận

Kay vẫn điềm tĩnh:

- Người đứng đầu Tử thần! Người trong tối, chưa bao giờ lộ diện, đến kẻ giết cha mẹ cô còn không biết mặt ông ta, hắn ta chỉ làm theo lời chỉ dẫn của người được gọi là Ngài thôi!

- Hãy cho tôi biết hắn là ai! – Minh nôn nóng

- Biết rồi thì cô sẽ làm gì? – Kay nhếch mép

- Giết hắn! – Minh trả lời, không chút do dự

Kay lẳng lặng đưa cho Minh một tấm hình. Khi Minh nhìn thấy người đàn ông trong ảnh, cô đã ước mình nhìn nhầm. Minh không nói được gì, chết trân tại chỗ. Quyền lực của người đàn ông trong ảnh quả là khiến người nhìn thấy phải kinh hãi.

Chợt, Minh hét lên, trong câm lặng.

Là quá khiếp sợ hay quá đau đớn?

Hoặc…cũng có thể là cả hai…

- Cô vẫn sẽ giết hắn dù đó là cha người cô yêu?
What is love? Love is pain!

- Xin hỏi quý khác muốn mua gì?

Cô bán hàng tươi cười hỏi chàng trai trẻ mặc chiếc áo sơ mi trắng. Nguyên nhìn quanh cửa hàng rồi chọn chiếc đầm đen đẹp nhất:

- Phiền cô gói cho tôi cái này!

Cậu đi một vòng

- Cái này!

- Cả cái này nữa!

- À cả cái đó nữa!

Sau khi thanh toán tiền, Nguyên lái xe đến siêu thị và mua khá nhiều đồ ăn.

- Sặc! Anh làm gì mua nhiều thế? – Jay hết nhìn mấy túi đồ ăn rồi đến những bộ quần áo

- Nhóc đừng hỏi nhiều! Mau đến cửa hàng này lấy cho anh cái bánh kem!

Hôm nay là tròn ba tháng Nguyên và Minh chính thức quen nhau nên Nguyên muốn tự tay nấu đãi Minh một bữa thật hoành tráng.

Xong xuôi đâu đó, cậu cẩn trọng đặt gói quà có chiếc đầm đen bên cạnh bó hoa hồng và chai rượu vang, Nguyên bấm số gọi cho Minh…

“Số điện thoại quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khác vui lòng gọi lại sau!”

- Sao không nghe điện thoại nhỉ? Jay àh! Em ở nhà nhé, anh đến nhà Minh lát!

- Vâng!

Nguyên phóng ra xe, lái một mạch đến nhà Minh.

Không có ai ở nhà.

Cậu có một dự cảm chẳng lành…

“Số điện thoại quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khác vui lòng gọi lại sau!”

Có gì đó mách bảo Nguyên rằng…cậu sắp mất người con gái mình yêu nhất…

____________________________________________

- Đã điều tra con bé đó rồi chứ?

Người đàn ông mặc bộ vest đen ngồi trên chiếc ghế lớn trong căn phòng tối, từ tốn hỏi chàng trai đứng trước mặt, sự lạnh lùng tàn nhẫn toả ra từ giọng nói

- Vâng! – Chàng trai trẻ có gương mặt đẹp như tượng tạc, mái tóc đen dài che phủ một bên mắt khẽ trả lời

- Có gì thú vị để thằng Shin phải liều mạng vì nó ba lần bảy lượt không?

- Rất thú vị là đằng khác đấy thưa bác Trần! – Kay nhếch mép

Người đàn ông quay lại, nhíu mày nhìn Kay:

- Thú vị như thế nào?

- Chắc bác muốn biết một chút về quá khứ của cô gái này chứ?

Kay thảy một tập hồ sơ lên bàn, thích thú chờ xem phản ứng của người đứng đầu bang Tử Thần.

- Thì ra là nó! Trái đất tròn thật!

- Ông nghe câu này chưa? Nợ máu phải trả bằng máu! – Kay đột ngột thay đổi thái độ

Hoàng Trần chăm chú nhìn chàng trai, Kay tiếp lời:

- Người ông giết không chỉ có ba Minh!

- Cậu muốn trả thù? Thay đổi thái độ nhanh nhỉ? – Hoàng Trần mỉm cười, bất ngờ rất nhiều nhưng nét mặt vẫn bình tĩnh kỳ lạ

- Có thể! Để tồn tại, đôi khi con người ta phải tàn nhẫn! Chính ông đã dạy tôi điều đó! Nhờ việc điều tra Minh, tôi đã biết được một số bí mật mà đáng lẽ tôi phải biết từ lâu!

Kay nhẹ nhàng rút khẩu súng trong túi ra, không chút run sợ chĩa thẳng vào đầu Hoàng Trần, hàn khí toả ra khắp không gian.

- Để đứng đầu mafia toàn Châu Á, ông đã tiêu diệt những người anh em của mình trong Tứ Đại Thiên Long, bao gồm ba Minh và cả ba tôi, chỉ trừ mỗi ba của Lệ Băng vì ông ta đã khôn ngoan rút lui trước!

Khẩu súng lạnh lẽo chạm vào da thịt nhưng người đàn ông vẫn không hề sợ hãi, bình tĩnh như đây là trò đùa:

- Tôi đã biết sẽ có ngày này! Vì vậy, tôi đã để cậu điều tra Minh! – Hoàng Trần thở hắt ra, có chút gì đó hối hận

- Ông đã biết trước tất cả?

Trong một chốc, Kay đã không giấu được sự ngạc nhiên

- Đừng thắc mắc, chàng trai trẻ ạ! Nào, kế hoạch của cậu là gì?

Cả hai cùng cười, đơn giản chỉ là cái nhếch mép.

- Có nhớ vụ tai nạn ba năm trước đã khiến một chân ông không thể di chuyển không?

- Là cậu?! – Hoàng Trần hỏi, bao hàm một sự khẳng định

- Không sai! Nhưng mà…tôi chưa muốn ông chết dễ dàng như vậy!

Tiếng bóp còi khô khốc, Hoàng Trần ngã xuống, nhưng không có máu.

Súng gây mê.

____________________________________________

Minh vẫn bặt tăm. Đã bốn tiếng kể từ lúc Minh không nghe điện thoại, Nguyên thật sự lo lắng, cậu đi đi lại lại trong nhà, không ngừng vò đầu bứt tai:

- Em muốn chơi trốn tìm với tôi sao?

Tiếng điện thoại kêu…

- Kay?

- Muốn gặp ba thì hãy đến bờ sông ở khu ngoại ô! Đi một mình!

- Cậu đang chơi trò gì thế? Tớ muốn điên lên rồi này, Minh biến…

- Black King, cậu đã bao giờ thấy Cold Prince này đùa chưa?

Tiếng gác máy lạnh lẽo trong không gian tĩnh mịch.

Nguyên nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, vậy là sự nghi ngờ của cậu về những hành động kỳ lạ gần đây của Kay giờ sắp có câu trả lời.

Chiếc BMW 335i convertible lao vút trong màn đêm.

Trăng tròn soi tỏ từng bước đi của thủ lĩnh Phong Thần Bang. Tiếng lá xì xầm với gió như muốn cảnh báo cho chàng trai trẻ điều chẳng lành.

Những bí mật kinh hoàng sắp được hé lộ…

- Đến rồi à?

Hoàng Trần bị trói ngồi trên chiếc xe lăn. Nếu chân không bị tổn thương thì không dễ gì ông bị Kay bắt đến đây. Đường đường đứng đầu hệ thống mafia lớn mạnh nhất Châu Á mà nay phải chịu trói bởi một thằng nhóc hỉ mũi chưa sạch, đằng này còn là cánh tay trái đắc lực của mình. Ông chỉ còn biết mỉm cười cay đắng nhìn thằng con độc nhất.

- Có biết trò cò quay Nga không?

- Cậu đang…

Không để Nguyên nói hết câu, Kay thận trọng rút ra khẩu súng, chĩa thẳng vào đầu Hoàng Trần:

- Cây súng này có sáu lỗ đạn, tôi đã bỏ năm viên đạn ra, đúng luật là tôi bắn ông ta rồi đến tôi, người “hưởng” viên đạn cuối cùng sẽ chết! Nhưng mà…như vậy thì người ăn đạn sẽ là tôi, nên…chúng ta phá luật nhé!

Cạch, lần một.

- Đã đến lúc cậu biết tội ác của cha mình! – Giọng nói Kay lạnh không kém khẩu súng cậu đang cầm

Cạch, lần hai.

- 20 năm trước, có một tổ chức mafia rất hùng mạnh, đứng đầu tổ chức đó là Tứ Đại Thiên Long, bao gồm 4 chàng trai trẻ và tài giỏi nhất!

Cạch, lần ba.

- Nhưng để là người duy nhất đứng đầu tổ chức, một trong bốn người đã quyết định hy sinh những người anh em của mình! Hai người chết, một người tự động rút lui để bảo toàn tính mạng. Trong hai người chết, một người còn con trai nhỏ, còn một người thảm hơn, vợ cũng bị giết, chỉ còn cô con gái năm tuổi!

Cạch, lần tư.

- Tên kẻ phản bội là Hoàng Trần, người rút lui có đứa con gái tên Lệ Băng. Người chết để lại đứa con nhỏ là Thái Phong, ba tôi! – Hai tiếng “ba tôi” thốt ra lạnh lùng nhưng tràn ngập đau thương

Cạch, lần năm.

- Và…người cuối cùng tên là Trịnh Nhật Vũ!

- Ba tôi!

Giọng nói quen thuộc vang lên, ẩn chưa thật nhiều đớn đau và thù hận. Một cô gái nhỏ nhắn bước ra từ trong bóng tối, mái tóc nâu xoăn nhẹ bay trong gió, lạnh lùng giơ khẩu súng về phía người đối diện mình – Nguyên.

Đôi mắt sắc lạnh nhìn xoáy vào chàng trai áo trắng, gương mặt lãnh đạm không chút cảm xúc, có chăng đây chính là bản chất thật của cô – một tảng băng đúng nghĩa.

Trịnh Tú Minh.
Khi yêu đừng quay đầu lại

Nguyên như chết đứng. Đôi mắt mở to kinh ngạc, cậu nhìn Minh trân trối, á khẩu.

- Tôi vẫn sẽ giết, dù đó là cha người tôi yêu!

Minh nói, trơn tru và dứt khoát, nhưng cô nói với ai? Với chính mình!

Một cách dứt khoát, Minh chuyển hướng súng chĩa vào đầu Hoàng Trần, chuẩn bị bóp còi.

Một giây…

Hai giây…

Đoàng!

Tiếng động kinh hoàng xé toạc màn đêm yên tĩnh.

Không có máu.

Nhưng không phải súng gây mê.

Một thoáng giật mình, cả Minh và Kay nhìn chăm chú người vừa bắn phát đạn kia. Nhật Nguyên.

Hai tay cậu, mỗi tay một khẩu súng, chĩa thẳng vào hai kẻ vừa uy hiếp giết cha mình. Có chút do dự khi mũi súng thứ hai giơ về phía Minh.

Một chút do dự và thật nhiều băn khoăn.

Bốn người – mỗi người một suy nghĩ.

Giờ đây giữa họ chỉ là sự im lặng đáng sợ.

Gió thổi mỗi lúc một mạnh hơn, như những đợt bão táp đang ầm ầm trong tâm hồn của cả bốn người.

-Em có yêu tôi không? – Nguyên chợt hỏi, tay vẫn nắm chặt hai khẩu súng

Không có tiếng trả lời.

Một chút thất vọng.

Và…

Thật nhiều đau thương.

- Bắn đi Minh! – Kay giục, đã hạ súng xuống

Cô vẫn đứng trơ ra, cố gắng dùng tất cả sức lực để bóp còi, lý trí và ngọn lửa hận thù bảo cô hãy bắn đi nhưng…con tim không cho phép.

Kay có vẻ sốt ruột, hắn chĩa súng vào đầu Hoàng Trần, ấn mạnh đầu súng vào đầu người đàn ông, ngay lập tức, một viên đạn bay đến nhắm thẳng vào tay Kay, không chệch một li.

- Cậu dám?

Nguyên nhếch mép, sự bình tĩnh hiện rõ trên từng cơ mặt, lạnh lùng đến độ khiến cả trăng cũng phải giật mình, đúng phong thái của Black King lừng danh.

- Minh! Bắn đi! – Kay vẫn ngoan cố

Nguyên nhìn Minh, cô nhìn cậu. Mắt chạm mắt. Đau.

Đôi mắt ấy, giờ đây đã không còn những tia lửa nhỏ nữa, nó chỉ còn là đại dương bao la với một nỗi đau vô tận. Cô muốn nhìn thấy thiên thần của mình, Nguyên. Không phải Black King.

Câu xin lỗi chực chờ trong cổ họng Minh, không cách gì thoát ra.

Muốn nói thật nhiều lời yêu thương nhưng…

Đó là con trai kẻ đã giết cha mẹ cô.

Tròn đất quả là tròn, để họ gặp nhau, rồi giờ đẩy họ ra xa.

Đời mà, trớ trêu lắm.

Mặt hồ phẳng lặng còn có lúc dậy sóng huống chi là đời người.

- DỪNG LẠI! HIỂU LẦM RỒI!

Trăng, gió, màn đêm và bốn con người đều quay lại nơi phát ra giọng nói ấy. Lệ Băng.

- Hoàng Trần không phải ba Nguyên! Xin hãy nghe tôi nói!

- Em đang nói gì vậy, chuyện đó là không thể, ông ta không phải ba Shin thì ai là ba cậu ta chứ? – Kay cười khẩy, máu từ tay tuôn ra ướt đẫm cánh tay áo, nhưng cậu ta không hề đau.

Lệ Băng nhìn sâu vào mắt Kay – người cô yêu, trả lời rành rọt, không sót một chữ:

- Thái Phong!

Bàng hoàng.
___________ Flashback ___________

“Oe oe”

Tiếng trẻ sơ sinh khóc vang cả bệnh viện. Đêm nay, có hai hoàng tử xinh đẹp vừa chào đời, sẵn sàng cho những sóng gió sẽ ập xuống đầu mình.

Một người thanh niên trẻ bước vào, lặng ngắm hai thiên thần. Rồi hắn chợt mỉm cười, một nụ cười tàn độc.

- Xin lỗi Thái Phong, nhưng tôi không còn cách nào khác! Rồi sẽ có ngày hắn phản bội chúng ta, tôi chỉ có cách này mới khiến hắn khổ đau!

Người thanh niên nói rất nhỏ, chỉ để chính bản thân mình nghe.

Nhanh như chớp, hai đứa trẻ đã không còn nằm ở vị trí ban đầu.

Một sự tráo đổi.

Một sự bắt đầu.

Bắt đầu những nỗi đau…cho cả hai thế hệ.

___________ End flashback ___________

- Không! Tôi không tin! – Kay gào lên, điên loạn

- Em cũng không dám tin, nhưng ba em đang bệnh nặng, ông ấy đã thú nhận với em tất cả! Ba em chỉ cầu xin ở mọi người sự tha thứ!

Lệ Băng quỳ xuống, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt thánh thiện. Sự hối hận muộn màng. Hối hận thay cho cha mình.

Đoàng!

- BA!

Nguyên hét lên. Nhưng không kịp, Hoàng Trần ngã xuống.

Máu loang đỏ trên mặt đất.

- Ba xin lỗi! Đến lúc ba phải đền mạng, nợ máu trả bằng máu! Nguyên à…ba không xứng làm ba con! Ba biết, dù đã tự động tách khỏi Tử Thần, dù bị ba cản trở rất nhiều nhưng con không bao giờ hận ba, cảm ơn con, Nguyên! Ba…có một lời cuối cùng muốn nói với con…ba yêu con!

Người đàn ông thều thào, cố nói những lời cuối cùng.

Trong lúc sự thật được phơi bày. Thủ lĩnh Tử Thần Bang đã giật khẩu súng trên tay Kay và tự sát. Hoàng Trần khóc, vì bất lực hay hối hận, chỉ có ông biết.

- Con cũng yêu ba, thật đấy! – Nguyên thì thầm

Rồi máu khô đi.

Để lại trên đất một màu đỏ sẫm.

- Chết tiệt! – Kay cằn nhằn, hắn nhanh nhẹn giơ súng về phía Nguyên, nhưng chậm hơn Minh một bước
Đoàng!

Lại một phát đạn ngay tay Kay, chệch một tý, dù sao Minh cũng không phải tay súng giỏi.

- Cô điên à? Nghĩ rằng đánh được tôi sao?

Kay cười, cười lớn.

Hắn cười.

Nhưng rất đau.

Nụ cười không hẳn đại diện cho niềm vui!

Nước mắt chưa phải biểu tượng cho khổ đau!

Dù đó là quy luật cũng không có nghĩa không thể thay đổi.

Kay là một tay súng giỏi, cận kề Nguyên trong bất kỳ trận chiến nào. Phong Thần Bang có luật là không giết người, dù cho trận đánh có nảy lửa thế nào tuyệt đối cũng không giết người. Nhưng điều đó không khiến cho cả thế giới ngầm không sợ Phong Thần Bang. Lý do? Đương nhiên là vì Black King hùng mạnh và tay súng tài giỏi, nổi tiếng đã bắn là không chệch một li – Cold Prince!

Đoàng!

Kay giơ súng về phía Nguyên, bắn không cần nhắm, nhanh như chớp và hoàn toàn chuẩn xác. Nhưng người trúng đạn không phải Nguyên…

- MINH!

Nguyên gào lên, ôm lấy cơ thể đầy máu của Minh, đôi mắt hằn lên những ngọn lửa đang cháy phừng phừng.

- Tại sao? Tại sao em lại đỡ đạn cho tôi? TẠI SAO?

- Vì…em yêu anh! – Minh mỉm cười, đưa đôi tay đầy máu vuốt lấy mặt Nguyên

- Em đừng ngủ! Đừng ngủ!

Nguyên ra sức lay Minh dậy khi thấy cô sắp nhắm mắt

- Nguyên à! Nếu…có kiếp sau, chúng ta…lại yêu nhau nhé! Lúc đó…em muốn được đi biển, được không anh?

- Đồ ngốc! Đừng nói là kiếp sau, cả tỷ năm sau anh vẫn yêu em! Em đừng nói những lời ngốc nghếch đó, em mau tỉnh lại, anh sẽ dẫn em đi biển!

Minh mỉm cười rồi ngất đi trong vòng tay Nguyên. Cậu hét lên, ôm Minh chặt hơn, ra sức gọi tên cô, nhưng Minh vẫn không tỉnh.

- KHÔNG!

Gió ngừng thổi, lắng nghe những tiếng la vô vọng trong trái tim cô gái nhỏ.

Cố gào thật lớn, nhưng chỉ là những tiếng gào câm lặng.

Không cách gì bật thành tiếng.

Trước mắt Minh giờ đây là một khoảng không, một khoảng không màu đen.

Sợ hãi bao trùm.

Thiên thần của em, anh đang ở đâu?
Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ